Chương 13: Hàng xóm khó ưa x Cậu bạn mới chuyển đến
Sống một mình trên tầng mười sáu của khu chung cư vốn là điều AuAu rất thích.
Không ai làm phiền, không có tiếng động lạ, mọi thứ đều đúng theo cách cậu muốn: gọn gàng, yên tĩnh và ngăn nắp.
Cho đến một buổi tối nọ, cuộc sống yên bình ấy bị phá vỡ.
Rầm!
Rầm!
Tiếng kéo đồ, tiếng đóng cửa, rồi cả tiếng người nói chuyện điện thoại vọng ra từ căn hộ bên cạnh khiến AuAu không thể tập trung vào buổi scrim quan trọng.
Cậu tháo tai nghe, đứng dậy, siết chặt tay nắm cửa rồi... không mở.
Chỉ đứng đó vài giây, thở dài và quay lại máy tính.
Lúc ấy, cậu không biết rằng, người vừa chuyển đến chính là kẻ sẽ khiến cuộc sống cậu đảo lộn hoàn toàn.
Sáng hôm sau, AuAu bị đánh thức bởi tiếng nhạc... rock rất to.
Và ai đó đang hát theo.
Hơi lệch nhịp.
Cậu quấn chăn bước ra ban công, nheo mắt nhìn sang căn hộ đối diện.
Và lần đầu tiên, AuAu gặp Save người hàng xóm mới với mái tóc rối tung, mặc áo thun rộng và đang... cầm chổi làm micro.
“Xin lỗi, cậu có thể vặn nhỏ nhạc một chút không?”
Giọng AuAu lạnh băng, cắt ngang cả âm thanh.
Save khựng lại, quay sang.
“Ủa?
Cậu là hàng xóm mới à?”
“Không, cậu mới là người mới.”
AuAu đáp gọn.
“Và tôi muốn yên tĩnh.”
Save nhún vai, cười toe.
“Yên tâm, tôi hát xong rồi.
Tới đoạn solo guitar rồi nè!”
Rầm!
Tiếng đóng cửa ban công từ phía AuAu vang lên trước khi Save kịp giải thích gì thêm.
Từ hôm đó, như một định mệnh oái oăm, hai người bắt đầu một chuỗi những cuộc "đụng độ" nho nhỏ như:
Khi AuAu đang livestream, Save gọi điện thoại ngoài ban công bằng giọng cực to, còn kết thúc bằng một câu “Tao thấy ông hàng xóm cool cool mà khó gần dữ trời!”
Và khi Save làm bánh lần đầu, không hiểu vì sao... khói bay sang nhà AuAu, làm chuông báo cháy kêu liên tục cả hai căn hộ.
“Cậu đang thiêu sống cái chung cư này à?”
AuAu đẩy cửa sang, mặt không cảm xúc, nhưng Save thì đứng cười méo xệch, tay vẫn cầm cái khay bánh cháy khét lẹt.
“Tôi tưởng là... cookie sô-cô-la…”
“Đây là than củi, không phải cookie.”
Dù vậy, cũng từ những lần “tai nạn sinh hoạt” đó, AuAu dần quen với sự hiện diện của Save.
Cậu dần nhận ra, dù hơi vô tổ chức và ồn ào, nhưng Save lại rất chân thành.
Hễ có gì ngon đều mang sang, hễ mua đồ nhiều cũng chia cho Auau một phần, dù luôn nhận lại cái gật đầu cụt lủn hoặc ánh nhìn khó hiểu.
Một đêm, khi AuAu gặp áp lực vì trận đấu thua, không ai an ủi, không tin nhắn, không lời hỏi thăm, thì Save với hộp gà rán và lon soda, ngồi ngoài ban công nhà AuAu, lặng lẽ gõ tường nhà AuAu ba cái.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
“Không cần nói gì đâu, ăn nè.
Gà cay giúp giải tỏa stress cực tốt đấy.”
AuAu mở cửa ban công, không nói, chỉ nhìn Save rồi lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh cậu.
Lần đầu tiên, giữa họ là một sự im lặng dễ chịu.
Từ đó, ban công không còn là ranh giới, mà trở thành nơi gặp nhau mỗi tối.Save thường hay trèo qua ban công nhà Auau, họ thường ngồi đó nói đủ thứ chuyện trên đời.
Có lần Save hỏi:
“Nếu tớ không làm phiền cậu mỗi ngày, chắc cậu sẽ chẳng bao giờ nhớ tớ đâu nhỉ?”
AuAu nhìn cậu, môi khẽ nhếch lên.
“Có lẽ.
Nhưng giờ thì hơi muộn rồi.”
---
Tối hôm nay, bầu trời bỗng đổ mưa.
Mưa không lớn nhưng rả rích, đủ làm mặt đường loang lổ ánh đèn và làm bầu không khí trĩu nặng hơn thường lệ.
AuAu dự định sẽ đóng cửa ban công sớm, nhưng bất giác lại đứng đó, nhìn sang phía đối diện.
Không thấy ai.
Lạ thật.
Mọi hôm, đều thấy Save ở ngoài ban công và gõ cửa phòng AuAu.
Nhưng hôm nay không có tiếng gõ quen thuộc.
AuAu nhíu mày, cuối cùng treo sang bạn công gõ cửa căn hộ của cậu.
Không ai trả lời.
Cửa không khóa.
Cậu đẩy nhẹ, gọi khẽ: “Save?”
Căn hộ tối om.
Mọi thứ bừa bộn như thường lệ, nhưng khác thường là... chiếc áo hoodie Save hay mặc đang nằm trên sàn, ướt sũng.
Và trong góc ghế sofa, Save đang nằm co người, mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm.
“Cậu bị sốt à?”
AuAu bước nhanh tới, giọng trầm xuống.
Save khẽ mở mắt, ngơ ngác vài giây rồi nhận ra.
“Ủa... sao cậu vô được...”
“Cậu để cửa mở.
Mà giờ lo thân đi, đừng nói nữa.”
“Không sao... chắc dầm mưa lúc đi mua đồ thôi...”
Save cười yếu ớt.
AuAu im lặng.
Một lát sau, cậu đặt cốc nước ấm lên bàn, quay đi lục tủ tìm khăn, dọn bớt mớ lộn xộn.
Khi quay lại, Save đã ngủ thiếp đi.
Cậu ngồi xuống bên giường, lặng lẽ áp khăn mát lên trán người kia.
Gương mặt Save lúc không cười có vẻ... yên bình hơn hẳn.
Cũng có gì đó đáng tin kỳ lạ.
“Làm phiền người khác...
đúng là sở trường của cậu.”
Nói vậy, nhưng giọng AuAu mềm hơn rất nhiều.
Sáng hôm sau, Save tỉnh dậy, thấy mình đang được đắp chăn cẩn thận.
Mọi thứ trong phòng gọn hơn một chút, có cả cháo nguội và thuốc hạ sốt đặt trên bàn.
Ngoài ban công, gió sớm mơn man và có tiếng cốc cốc quen thuộc.
Save mở cửa, thấy AuAu đang đứng bên ngoài, khoanh tay nhìn cậu.
“Thấy khỏe chưa?”
“Ờ… khỏe rồi…
Cậu”
“Lần sau nếu định bị sốt tiếp thì ít nhất cũng đóng cửa lại, đừng để người ta tự tiện vào nhà.”
Save chớp mắt, cười khẽ.
“Thì ra là lo cho tớ à?”
AuAu nhíu mày.
“Tôi chỉ không muốn chung cư bị lan dịch cảm cúm thôi.”
“Vậy thì…”
Save nghiêng đầu, ánh mắt tinh nghịch “Tớ nên cảm ơn hay... xin lỗi trước ta?”
AuAu quay đi, nhưng Save chắc chắn đã thấy đuôi mắt cậu cong lên nhẹ như nụ cười bị che giấu.
Ban công giữa hai căn hộ, từ lúc nào đã không còn là khoảng cách.
Mà là nơi, mỗi tối, một người ồn ào và một người trầm lặng... cùng tìm thấy bình yên...
Sau hôm đó, họ lại ngồi cạnh nhau trên ban công như thường lệ.
Gió đêm mát lành, còn Save đang ăn tô cháo AuAu đã nấu cho cậu lúc chiều.
“Không nghĩ cậu cũng biết nấu cháo,” Save vừa nhai vừa nói.
“Không phải.
Tôi đặt ship,” AuAu đáp, tay cầm cốc trà nóng, ánh mắt không rời màn đêm trước mặt.
“À ha, tưởng đâu cảm động lắm.
Ai ngờ.”
“Hửm?”
“Thì ít nhất... cũng hy vọng người ta nấu cho mình,” Save bĩu môi, rồi ngửa cổ tựa vào tường.
Giọng cậu hạ xuống, nhẹ bẫng như gió:
“Nếu một ngày tớ chuyển đi, cậu có nhớ tớ không?”
AuAu khựng tay.
Một thoáng im lặng kéo dài.
Chỉ có tiếng xe chạy dưới đường và nhịp tim Save đang hơi lỡ một nhịp.
Rồi AuAu quay sang.
Giọng bình thản, nhưng đôi mắt lại sáng hơn thường lệ:
“Chuyển đi à?
Cậu dám thử xem.”
Save bật cười.
“Sao?
Không lẽ định giữ chân tớ luôn ở đây?”
“Cậu phiền như vậy, quen rồi.
Chuyển đi, tôi phải tìm người phiền khác thay thế à?”
Save ngừng cười, im lặng nhìn AuAu một lúc.
Cậu không nói gì thêm, chỉ mỉm cười một nụ cười có gì đó yên tâm, và hơi... rung rinh.
Trong bóng tối lặng lẽ, hai cậu trai ngồi cạnh nhau, khoảng cách chỉ một cái lan can.
Nhưng dường như, khoảng cách trong lòng họ đã xích lại gần hơn rất nhiều.
---
(Hết chương 13)