Khác [AuauSave] Truyện ngắn

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
107,750
Điểm tương tác
0
Điểm
0
391659259-256-k98078.jpg

[Auausave] Truyện Ngắn
Tác giả: kinathuw
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mỗi chương là một cậu chuyện khác nhau

Và nó không có thật



tìnhyêu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Song Huyền ] Mẫu truyện vã Song Huyền
  • Fairy Tail (ngoại truyện)
  • ( Boboiboy fanfic ) Một câu truyện mới
  • Đồng Nhân Đấu La Đại Lục: Truyền Thuyết Long Thần
  • truyện thường ngày nhà shinkenger
  • Nguyệt Thương [ Truyện tranh ]
  • [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 1 - Tổng tài bá đạo × Người yêu vụng về


    Chương 1 – Tổng tài bá đạo × Người yêu vụng về

    Tầng 36 của tòa nhà Thanapum là nơi yên tĩnh và nghiêm túc nhất công ty.

    Không ai dám tùy tiện bước vào văn phòng tổng giám đốc nếu chưa có lịch hẹn từ trước.

    Trừ một người.

    Đó chính là Save.

    Cậu nhân viên phòng thiết kế ấy bước vào như thường lệ, tay cầm ly cà phê nóng còn miệng nở nụ cười có lúm đồng tiền nhỏ xíu nơi má.

    Vừa mở cửa, cậu đã nhẹ nhàng cất giọng.

    “Chào buổi sáng~”

    Nhưng trước khi kịp đặt ly xuống bàn, chân cậu vấp nhẹ cạnh ghế, tay lỡ đà, và rồi...

    “Á!

    Cà phê!!”

    Tiếng chất lỏng đổ lên giấy vang lên rõ mồn một giữa căn phòng yên ắng.

    Cậu sững người trong ba giây, ánh mắt hoảng hốt nhìn xấp hợp đồng dày bị nhuộm nâu từng vòng tròn.

    Save quýnh quáng rút khăn giấy, vừa lau vừa lí nhí.

    “Em xin lỗi!

    Em chỉ định mang cà phê lên cho anh… rồi tiện hôn anh một cái thôi… không ngờ lại vấp…”

    Phía sau bàn làm việc, người đàn ông khoác áo vest đen ngẩng đầu.

    Ánh mắt anh sắc lạnh như thường lệ, giọng trầm và ngắn gọn.

    “Lần này là lần thứ mấy trong tuần rồi?”

    Save nuốt khan.

    “Ờm… lần thứ tư.

    Nhưng em nghĩ anh không để ý…”

    AuAu không nói gì.

    Anh đứng dậy, bước chậm rãi lại gần.

    Save nín thở, tưởng sắp bị đuổi việc đến nơi.

    Nhưng rồi — bất ngờ — một cánh tay nhẹ nhàng vòng qua eo cậu, kéo sát lại.

    “Lần sau đừng mang cà phê nữa.”

    “Vậy… em mang gì?”

    Save ngơ ngác hỏi, giọng lí nhí.

    “Mang em thôi là đủ rồi.”

    Mặt cậu đỏ bừng.

    Những ngón tay còn đang cầm khăn giờ buông thõng.

    Phía ngoài cửa kính, thành phố vẫn ồn ào và náo nhiệt, còn trong căn phòng này, Save chỉ nghe rõ tiếng tim mình đập.

    Cả ngày hôm đó, cậu chẳng còn tâm trí làm gì.

    Thế là sau khi tan làm, Save quyết định lên tầng 36 thêm một lần nữa.

    Khi văn phòng đã dần tắt đèn, cả công ty chìm trong ánh sáng yếu ớt từ đèn hành lang, tầng cao nhất vẫn sáng đèn.

    Save ngồi co chân trên sofa trong phòng tổng giám đốc, tay ôm ly socola nóng.

    AuAu không cho cậu uống cà phê nữa.

    Cũng không cần.

    Vì chỉ cần có anh ngồi cạnh, cậu đã đủ tỉnh táo và ấm áp cả đêm rồi.

    “Chị Ploy cứ nhìn em kiểu như… phát hiện ra điều gì ấy.”

    Cậu lí nhí.

    “Em sợ chị biết em là người yêu anh…”

    AuAu ngồi bên cạnh, một tay vòng sau lưng Save, tay còn lại vẫn đang lật tài liệu.

    “Biết thì sao?” anh hỏi.

    “Thì… em không muốn ai nghĩ em được ưu ái vì quen với sếp…”

    AuAu dừng lại một chút, rồi đặt tài liệu xuống bàn, quay sang nhìn thẳng vào cậu.

    “Em không cần ưu ái.

    Nhưng cũng không cần giấu.

    Em là người yêu anh.

    Anh không để ai dám nói gì em.”

    Save im lặng một lát.

    Trong ánh đèn vàng dịu, cậu trông như một chú mèo nhỏ đang thu mình lại, an toàn trong góc riêng của thế giới, nơi có vòng tay AuAu đang bao bọc lấy mình.

    “Ngày mai em lại lên đây được không?”

    “Được.

    Miễn là em đừng làm đổ gì nữa.”

    “Em mang trà sữa?”

    “Không cần.”

    “…Mang em là đủ?”

    AuAu không trả lời.

    Anh chỉ mỉm cười, siết chặt cậu trong lòng hơn.

    Dưới ánh đèn thành phố nhòe sau lớp kính, hai người họ ngồi cạnh nhau.

    Một tổng tài bá đạo, luôn lạnh lùng trước thế giới nhưng lại mềm lòng trước người yêu vụng về.

    Và một cậu nhân viên nhỏ, vụng về đủ thứ, nhưng duy nhất khiến người kia mỉm cười.

    ---

    (Hết chương 1)
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 2: Lớp phó lạnh lùng x bạn học dễ thương


    Chương 2: Lớp phó lạnh lùng x bạn học dễ thương

    Cả lớp đang chìm trong không khí mệt mỏi của tiết học cuối cùng.

    Save chống cằm nhìn ra cửa sổ, ánh chiều tà trải dài khắp sân trường như một lớp mật ong mỏng.

    Lúc này cậu nên tập trung vào bài Toán, nhưng trong đầu chỉ còn lại những con số rối tung.

    Cậu liếc qua bên cạnh AuAu vẫn đang cắm cúi ghi chép, tay đều đặn chạy trên giấy, ánh nắng xuyên qua ô cửa hắt lên tóc cậu ấy khiến Save thấy tim mình đập chậm đi một nhịp.

    Lớp phó của cậu lúc nào cũng vậy, yên lặng và chỉn chu, chẳng bao giờ để lộ cảm xúc, nhưng Save biết sau lớp vỏ lạnh lùng kia là một trái tim dịu dàng mà cậu là người may mắn duy nhất được nhìn thấy.

    Save cúi xuống, vờ làm bài.

    Nhưng chỉ sau năm phút, cậu vò đầu bứt tai, thở hắt một tiếng rồi ngả người ra bàn.

    “Chịu rồi…”

    AuAu liếc sang, giọng trầm thấp: “Lại không hiểu bài à?”

    “Ừ…”

    Save kéo quyển vở về phía mình, chán nản.

    “Công thức tớ thuộc, nhưng tới bài này thì tắc.”

    AuAu không nói gì, chỉ với tay kéo vở cậu lại, lấy bút gạch một đường dưới phần sai, sau đó viết nháp vài bước giải ra giấy nháp của mình.

    Động tác nhanh, gọn, nhưng nét chữ vẫn rõ ràng như in.

    “Nhìn kỹ.

    Câu này là bẫy.

    Cậu lỡ đọc thiếu điều kiện.”

    Save ngẩn ra, rồi “à” một tiếng nhỏ.

    Cậu cúi xuống sát bàn hơn, má gần như chạm cạnh tay AuAu khi đọc lại bài.

    Cậu ấy vẫn điềm tĩnh giải thích, nhưng ánh mắt thì khẽ nghiêng sang nhìn Save một cái.

    Một giây, hai giây, rồi lại quay đi như không có gì.

    Tiết học kết thúc, lớp học nhanh chóng thưa người.

    AuAu vẫn ngồi tại chỗ, chép bài đàng hoàng như thường lệ, còn Save thì ngáp ngắn ngáp dài, đầu nghiêng nghiêng tựa lên vai người yêu.

    “Buồn ngủ quá…”

    “Vậy ngủ đi.”

    “Ngủ ở đây á?”

    Save nhắm mắt, giọng nghèn nghẹn.

    “Có lớp phó canh mà…”

    AuAu dừng viết.

    “Nếu tớ không là lớp phó thì sao?”

    Save khẽ cười, dụi mặt vào vai cậu ấy: “Thì tớ vẫn ngủ.

    Nhưng không chắc có ai để tựa vai.”

    Một lúc sau, khi Save đã thiu thiu ngủ, AuAu quay đầu nhìn cậu, tay đưa lên gạt một lọn tóc ra khỏi trán Save.

    Cử chỉ nhẹ như không, như thể đã quen thuộc với việc chăm sóc người này từ lâu.

    Ánh hoàng hôn chiếu lên đôi mắt nâu của Save đang khép hờ.

    AuAu khẽ mỉm cười một nụ cười rất nhỏ, chỉ đủ khiến môi cậu cong lên một chút.

    Trời sẫm dần, đèn hành lang bật sáng.

    Cả trường đã vắng, chỉ còn vài âm thanh vọng lại từ sân sau.

    “Save, dậy đi.

    Muộn rồi.”

    Save dụi mắt, ngồi dậy lờ đờ.

    “Aaa quên mất chúng ta phải đi học thêm nữa mà?”

    “Không cần.

    Hôm nay nghỉ.

    Tớ xin cô rồi.”

    “Hở?

    Sao lại...”

    “Vì cậu mệt.

    Với lại...”

    AuAu nhìn cậu nghiêm túc, “tớ muốn giữ buổi tối hôm nay cho riêng mình.”

    Save đỏ mặt.

    “Định làm gì cơ…”

    “Không làm gì cả.

    Chỉ là muốn được chở cậu về, được nắm tay cậu dưới trời mát.

    Muốn buổi chiều nay… chỉ có hai đứa mình thôi.”

    Nghe thế, Save cười đến không khép miệng.

    Cậu vội thu dọn đồ, vừa đi vừa líu ríu kể về món bánh mới mẹ làm, còn AuAu thì chỉ lặng lẽ đi bên cạnh, thỉnh thoảng gật đầu, hoặc khẽ nắm lấy tay cậu siết nhẹ như một cách xác nhận rằng cậu ấy đang ở đây, và Save là người quan trọng nhất trong thế giới nhỏ bé của mình.

    Trên đường về, gió lạnh nhẹ thổi qua, Save rúc đầu vào vai AuAu, tay vẫn đan chặt vào nhau.

    “AuAu này.”

    “Hửm?”

    “Ngày nào cũng thế này được không?”

    “Được chứ, vì tớ cũng muốn thế.”

    “Thật sao?”

    “Ừ, vì tớ yêu cậu mà.”

    ---

    (Hết chương 2)
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 3: Idol nổi tiếng x Quản lý riêng


    Chương 3: Idol nổi tiếng x Quản lý riêng

    Tiếng fan gọi tên vang vọng cả một góc đường, xuyên qua lớp kính xe, vẫn nghe rõ mồn một.

    “AuAu!!

    Nhìn bên này!!”

    “Chúc AuAu may mắn nha!!

    Em yêu anh!!”

    “Quản lý đẹp trai hôm nay không đi hả?”

    Save ngồi trong xe, tay vẫn lướt trên máy tính bảng, nhưng đầu óc thì trôi tận đâu.

    Mỗi lần nghe fan gọi tên người kia, lòng cậu vừa tự hào lại vừa bất an.

    Cậu không ghen với fan, nhưng giữa hàng ngàn người yêu quý AuAu như thế, việc được yêu và được giữ chặt một trái tim lại là điều gì đó quá mong manh.

    Cửa xe bật mở.

    Gió đêm ùa vào.

    Cậu không cần ngẩng lên cũng biết người đó đã bước vào.

    AuAu ngồi phịch xuống bên cạnh, tháo khẩu trang, thở hắt một hơi mệt mỏi.

    “Xin lỗi em, kẹt ở khúc phỏng vấn hơi lâu.”

    “Không sao.”

    Save gập máy lại.

    “Em quen rồi.”

    AuAu nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt vẫn còn ánh lên chút buồn.

    “Đừng nói ‘quen rồi’ với giọng như thế chứ…”

    Save quay mặt đi.

    “Em chỉ nói thật.”

    Một giây im lặng.

    Rồi AuAu khẽ kéo Save lại gần, đầu tựa lên vai cậu.

    “Vậy cho anh mượn vai năm phút đi.

    Đền bù.”

    Save không nói gì, nhưng cũng không đẩy ra.

    Tay cậu khẽ siết góc áo AuAu, môi mím lại để nén cảm xúc không phải giận, chỉ là, cậu luôn yếu lòng khi thấy AuAu mệt như vậy.

    Đôi vai rộng kia luôn tỏa sáng rực rỡ trước công chúng, nhưng khi đèn tắt đi, người đó chỉ còn là một chàng trai trẻ, đầy hoài bão, áp lực, và cần một chỗ dựa bình yên.

    “Lịch sáng mai đổi rồi.”

    Save nói khẽ, giọng như ru.

    “Livestream lúc mười giờ, sau đó là họp báo fanmeeting, rồi quay quảng cáo ở studio B.”

    “Ừm… có em đi cùng không?”

    “Có.

    Em là quản lý của anh mà.”

    “Không phải vậy.”

    AuAu ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm túc.

    “Anh hỏi… em sẽ ở bên anh chứ?”

    Lòng Save khẽ run lên.

    Cậu quay sang nhìn người đối diện dưới ánh đèn vàng nhạt của xe, đôi mắt đó không còn lấp lánh như trên sân khấu, mà trầm lặng, chân thành, và đầy yếu đuối.

    “Em sẽ luôn ở bên anh.”

    Save đáp, nhẹ đến mức như sợ phá vỡ khoảnh khắc đó.

    Sau khi ekip tan về gần hết, chỉ còn hai người ở lại studio.

    Save đứng kiểm tra lại đạo cụ, trong khi AuAu vừa thay đồ xong bước ra với mái tóc rối nhẹ và chiếc áo hoodie đơn giản.

    Trông cậu ấy bây giờ chẳng khác gì một sinh viên đại học bình thường, không có ánh đèn, không có lớp trang điểm, chỉ có một ánh nhìn đăm chiêu hướng về phía người mình yêu.

    “Em đói không?”

    AuAu hỏi.

    “Đi ăn khuya với anh không?”

    “Anh còn lịch chỉnh ảnh với stylist mà.”

    “Anh hủy rồi.”

    Cậu ấy nhún vai.

    “Muốn dành tối nay cho em.”

    Save khẽ cười, không từ chối.

    Cậu biết, khoảng thời gian dành cho nhau như thế này hiếm hoi đến mức nào.

    Quán mì nằm ở góc khuất trong một con hẻm nhỏ.

    Save từng dẫn AuAu đến đây hồi đầu debut, khi chưa có quá nhiều người nhận ra.

    Quán nhỏ, ấm cúng, và chủ quán đã quen mặt hai người từ lâu nên luôn giữ im lặng như một bí mật riêng.

    AuAu cúi đầu ăn mì, tay vẫn đan vào tay Save dưới gầm bàn.

    Save thì gắp cho cậu ấy miếng trứng, nhỏ giọng: “Cố ăn nhiều vào, dạo này sụt cân đó.”

    “Em cũng ăn đi.

    Hôm nay anh thấy em chỉ uống cà phê cả ngày.”

    “Anh để ý kỹ vậy?”

    “Vì em là người anh yêu mà.”

    AuAu cười khẽ.

    Save đỏ mặt, rút tay lại.

    “Anh đừng nói mấy câu đó ở nơi công cộng chứ…”

    “Yên tâm, chủ quán đang xem phim Hàn, không để ý đâu.”

    Hai người ăn xong, đi bộ dọc theo con hẻm nhỏ, ánh đèn đường lấp lánh như ánh sao rơi xuống.

    AuAu bước chậm lại, khẽ đưa tay nắm lấy tay Save một lần nữa.

    “Save này…”

    “Ừ?”

    “Nếu một ngày anh bị lộ chuyện yêu đương… em sẽ giận anh không?”

    Save khựng lại.

    Cậu nhìn người kia, mắt đầy suy nghĩ.

    Một lát sau, cậu khẽ lắc đầu.

    “Em sẽ không giận.

    Em chỉ sợ… anh sẽ mất hết mọi thứ vì em.”

    “Không có chuyện đó đâu.”

    AuAu nắm chặt tay hơn.

    “Vì em, anh sẵn sàng đánh đổi một lần.”

    “Ngốc quá.”

    “Ngốc vì yêu em.”

    Save khẽ cười, rồi bất ngờ kiễng chân lên, hôn thật nhanh lên má AuAu.

    “Về thôi, ngôi sao của em.”

    ---

    (Hết chương 3)
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 4: Thanh mai trúc mã


    Chương 4: Thanh mai trúc mã

    Trên con phố nhỏ đầy nắng và gió, có hai ngôi nhà kề nhau sát vách.

    Một ngày bình thường bắt đầu bằng tiếng chuông xe đạp quen thuộc và giọng nói chẳng thể lẫn vào đâu được vang lên từ cổng nhà.

    “AuAu!

    Dậy mau!

    Trễ học rồi!!”

    Tiếng gõ “cốc cốc” vào hàng rào như tín hiệu báo thức thứ hai.

    Cửa sổ tầng hai bật mở, gió thổi bay rèm trắng, và gương mặt ngái ngủ ló ra.

    AuAu dụi mắt, tóc còn rối bù.

    “Cho năm phút nữa đi…”

    “Lần nào cũng nói vậy, rồi cậu lại ra ăn sáng trên xe luôn!”

    Save khoanh tay, giả vờ nghiêm giọng nhưng khóe môi lại cong lên vì quá quen với cảnh này.

    Mười phút sau, AuAu chạy vội ra khỏi nhà với ổ bánh mì còn nóng, tóc vẫn chưa chải kỹ, quần áo hơi lệch một bên, và chiếc cặp sách đeo chéo.

    Cậu nhảy tót lên yên sau xe đạp của Save.

    “Đi nhanh đi, tớ không muốn bị ghi tên đâu!”

    “Cậu mới là người suốt ngày trễ mà còn lớn tiếng.”

    Save càu nhàu, nhưng vẫn đạp xe vững chãi, chở người phía sau như bao năm qua vẫn vậy.

    Họ quen nhau từ hồi còn đi học mẫu giáo khi cả hai còn nhỏ xíu, vừa biết viết tên mình.

    Lớn lên cùng nhau, học cùng trường, đi cùng đường, thậm chí còn hay bị hiểu lầm là anh em sinh đôi vì… cứ dính lấy nhau mãi.

    Không ai nhớ rõ mình thích người kia từ khi nào.

    Có thể là từ lúc Save lén lút cắt thêm miếng cá viên trong phần cơm trưa để bỏ vào hộp của AuAu.

    Có thể là từ lần AuAu khóc vì điểm kém, và Save ngồi bên cạnh học cùng đến khuya.

    Hoặc cũng có thể… họ đã yêu nhau từ lâu đến mức không cần một điểm bắt đầu.

    Tình yêu của họ không ồn ào, không cần tỏ tình hoành tráng.

    Chỉ đơn giản là: “Mai đừng ngủ quên nha.”

    - “Cậu nhớ mang áo mưa cho tớ nha.” – “Cậu đừng ăn kem lạnh lúc ốm nữa.”

    Chiều hôm đó, khi tan học, AuAu lười biếng không chịu về ngay.

    Cậu kéo Save ra sân sau trường, nơi có một cái ghế đá dưới tán cây phượng già.

    Cây phượng này là nơi họ từng chơi trốn tìm hồi lớp một, cũng là nơi Save từng buộc khăn tay vào cổ tay AuAu và gọi là “vật định tình” hồi cấp hai.

    “Mai là sinh nhật tớ đó.”

    AuAu tựa đầu lên vai Save, vừa nói vừa đung đưa chân.

    “Biết rồi mà, nhắc hoài.”

    Save cười, ngước lên nhìn tán cây đang lấp lánh nắng chiều.

    “Cậu chuẩn bị quà gì chưa?”

    “Chuẩn bị rồi, nhưng không tặng đâu.”

    Save trêu.

    “Không tặng thì tớ giận đó.

    Nhân danh mối quan hệ mười mấy năm của chúng ta…”

    “Là người yêu thì nói người yêu, bày đặt nhân danh…”

    Save nhỏ giọng, má hơi ửng lên.

    AuAu bật cười, vươn tay vẽ vòng tròn trên mu bàn tay Save.

    “Thật ra, có cậu là quà lớn nhất rồi.”

    Cậu nói, giọng bỗng trở nên trầm hơn.

    “Tớ không cần sinh nhật rực rỡ.

    Chỉ cần cậu cứ ở bên tớ như vậy, là đủ.”

    Save ngước nhìn AuAu.

    Cậu quen cái cách người kia hay bất ngờ nói những lời nghiêm túc vào khoảnh khắc yên tĩnh nhất.

    Như thể chỉ lúc gió thổi chậm lại, tim mới đủ dũng cảm để bộc bạch tất cả.

    “Tớ cũng không mong gì hơn ngoài cậu.”

    Hai người ngồi yên, bàn tay chạm vào nhau nhẹ nhàng.

    Không cần một cái ôm, không cần một nụ hôn, chỉ cần ở cạnh nhau là thế giới đã đủ bình yên.

    Tối hôm đó, Save gói món quà nhỏ, gắn kèm một tờ giấy ghi tay dòng chữ: “Chúc cậu tuổi mới vẫn ngốc nghếch như cũ.

    Tớ sẽ ở cạnh nhắc nhở suốt đời.”

    Chuẩn bị qua ngày mới, cậu rón rén sang nhà bên, trèo qua hàng rào như bao lần trốn mẹ hồi bé.

    Phòng AuAu sáng đèn.

    Cậu gõ nhịp quen thuộc ba cái lên cửa kính.

    AuAu bước ra mở cửa sổ, nụ cười hiện rõ trên môi.

    “Tớ chờ nãy giờ rồi đó.”

    “Làm như tớ là ông già Noel không bằng…”

    Save đưa quà qua khe cửa, không quên nhắc: “Mở sau nha.”

    “Không được.

    Tớ mở liền luôn.

    Cậu ngồi đây nè.”

    AuAu chỉ vào gờ cửa, rồi ngồi xuống cạnh Save, hai chân đong đưa lơ lửng trong gió đêm.

    Khi hộp quà mở ra, một chiếc khung ảnh nhỏ xuất hiện.

    Bên trong là bức hình chụp từ hồi cấp một hai đứa nhóc đứng bên nhau, tay đeo khăn tay đỏ, miệng cười toe toét.

    “Cậu nhớ cái khăn này không?”

    Save hỏi.

    “Nhớ chứ.

    Cậu buộc nó rồi bắt tớ gọi là ‘người yêu’.”

    “Giờ thì tớ chính thức trao lại danh phận đó cho cậu.

    Có giấy xác nhận luôn nè.”

    Save cười, chỉ vào tờ ghi chú.

    AuAu không nói gì.

    Cậu chỉ nghiêng đầu, hôn khẽ lên trán Save, và thì thầm: “Tớ nhận.”

    Đêm ấy, gió nhẹ.

    Hai đứa ngồi bên nhau, như bao đêm trước, và cả những đêm sau này dưới tán cây cũ, giữa hai mái nhà sát nhau, cùng chia sẻ một tình yêu lớn lên từ thuở còn chưa biết tình yêu là gì.

    ---

    (Hết chương 4)
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 5: Nam sinh thiên tài x Học bá lạc lối


    Chương 5: Nam sinh thiên tài x Học bá lạc lối

    Save từng là một trong những học sinh xuất sắc nhất trường.

    Không chỉ đứng đầu lớp, cậu còn đại diện đi thi học sinh giỏi nhiều năm liền.

    Ai cũng nghĩ Save là kiểu học sinh sinh ra để tỏa sáng, chỉ cần nhìn vào ánh mắt tự tin và những nụ cười rạng rỡ của cậu khi đứng trên sân khấu nhận giải là đủ hiểu.

    Nhưng rồi, vào năm lớp 11, cậu bắt đầu thay đổi.

    Không ai rõ lý do.

    Chỉ biết rằng từ một Save luôn giơ tay phát biểu, luôn nộp bài đúng hạn và đạt điểm tuyệt đối trong các kỳ thi, cậu trở thành một học sinh… bình thường.

    Một kiểu bình thường đến lạ lẫm.

    Cậu không nói chuyện nhiều, cũng chẳng còn quan tâm đến điểm số.

    Bài vở bỏ lơ, ánh mắt trống rỗng.

    Như thể tất cả nhiệt huyết trong cậu đã bị rút cạn.

    Chỉ có một người vẫn luôn để ý đến sự thay đổi đó, chính là AuAu.

    Auau là người nổi tiếng trong khối vì thành tích học tập đáng nể.

    Không ồn ào, không khoa trương, AuAu giống như một cỗ máy học tập hoàn hảo luôn đạt điểm tuyệt đối, luôn điềm tĩnh và sắc sảo.

    Cũng giống như Save trước kia.

    Chiều muộn, thư viện vắng hơn mọi ngày.

    Save ngồi ở góc quen thuộc gần cửa sổ, trước mặt là sách vở mở toang, nhưng ánh mắt lại lơ đễnh nhìn mưa rơi ngoài trời.

    Cậu đến đây không phải để học, mà chỉ đơn giản vì nơi này yên tĩnh hơn lớp học, cũng không có người nào nhắc nhở cậu phải cố gắng.

    “Cậu vẫn nhớ cách giải phương trình hôm trước chứ?”

    Giọng nói trầm ấm vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ.

    Save hơi giật mình, quay sang.

    Là AuAu.

    Cậu kéo ghế ngồi xuống cạnh, đặt cuốn sổ ghi chép dày cộp lên bàn, rồi lật đến trang hôm trước họ học cùng nhau.

    “Tớ nghĩ… tớ quên rồi.”

    Save cúi đầu, nói nhỏ.

    “Vậy học lại.”

    AuAu nói nhẹ nhàng, không một lời trách móc.

    Từ mấy tuần nay, AuAu chủ động đến gần Save.

    Ban đầu chỉ là những câu hỏi ngắn trong lớp, sau đó là gợi ý cùng học nhóm, và cuối cùng là những buổi chiều ở thư viện như thế này.

    Không ai bắt ép, không ai ra lệnh, AuAu chỉ đơn giản là ngồi cạnh, giúp Save từng chút một.

    Cũng không ai biết, chính Save là lý do khiến AuAu muốn học giỏi hơn từ những năm đầu cấp ba.

    Không phải để cạnh tranh, mà để được ngang hàng với người mà cậu âm thầm ngưỡng mộ từ lâu.

    Giờ đây, người đó đang ngồi lặng lẽ bên cạnh, không còn ánh sáng năm nào.

    Nhưng AuAu chưa từng thấy Save mờ nhạt.

    Trái lại, ánh mắt cậu vẫn cuốn hút, chỉ là bị mây che khuất.

    “Cậu… không thấy nản sao?”

    Save đột nhiên hỏi.

    “Có.”

    AuAu đáp.

    “Tớ cũng từng thấy mọi thứ vô nghĩa.

    Nhưng nếu có ai đó ở bên cạnh tớ lúc đó, chắc mọi chuyện đã dễ hơn nhiều.”

    Save ngẩn ra.

    Lời nói ấy, bình thường đến mức không ngờ, lại chạm vào phần mềm yếu nhất trong cậu.

    “Cậu đang làm điều đó… với tớ sao?”

    AuAu không trả lời.

    Cậu chỉ khẽ gật đầu.

    Những buổi học ở thư viện tiếp tục.

    Ban đầu chỉ là ôn lại bài cũ, sau đó dần chuyển sang luyện đề, rồi tranh luận cả những câu hỏi khó.

    Save chậm chạp bắt đầu lấy lại cảm hứng học tập không phải vì điểm số, mà vì sự kiên nhẫn dịu dàng của người ngồi cạnh.

    “AuAu này…

    Cậu có thấy việc học quá chăm chỉ sẽ khiến mình cô đơn không?”

    “Không đâu.”

    AuAu cười khẽ.

    “Miễn là mình không cố gắng một mình.”

    Save cười, lần đầu tiên sau nhiều tháng, nụ cười đó không còn gượng gạo.

    Một hôm trời mưa rất to.

    Tan học, Save ngồi ở hiên trường nhìn dòng nước xối xả, thở dài.

    Cậu lại quên mang ô.

    “Đi thôi.”

    Giọng AuAu vang lên ngay sau lưng.

    Chiếc ô màu đen nghiêng về phía Save.

    Cậu nhìn lên, ánh mắt AuAu lặng lẽ nhưng dịu dàng.

    Không đợi cậu trả lời, AuAu đã kéo tay Save, cùng bước vào màn mưa.

    Hai người đi chậm rãi trên con đường vắng, vai chạm vai dưới tán ô nhỏ.

    Tiếng mưa rơi rì rào, tiếng gió nhẹ thổi, và trái tim Save đập chậm lại.

    “AuAu…”

    Save gọi khẽ.

    “Hửm?”

    “Nếu tớ cố gắng lại, cậu sẽ đi cùng tớ chứ?”

    “Không chỉ đi cùng.”

    AuAu dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Save.

    “Tớ sẽ không để cậu lạc đường một lần nào nữa.”

    Trong khoảnh khắc đó, Save cảm giác như cậu được chạm vào một điểm tựa vững chắc mà bấy lâu nay bản thân luôn kiếm tìm.

    Không phải là thành tích, không phải là giải thưởng mà là cảm giác được yêu thương, được ai đó thấy rõ nỗi mệt mỏi và vẫn chọn ở lại bên mình.

    Từ hôm đó, Save quay trở lại với thói quen học tập.

    Cậu không đặt mục tiêu cao như xưa, chỉ lặng lẽ chăm chỉ mỗi ngày.

    Nhưng lần này, mỗi bước cậu đi đều có AuAu ở bên không ồn ào, không thúc ép, chỉ đơn giản là nắm tay cậu đi qua mọi nỗi mỏi mệt.

    Và rồi, trong một buổi chiều ấm áp ở thư viện, khi cả hai đang ngồi học, Save bất ngờ hỏi:

    “AuAu này…”

    “Gì thế?”

    “Nếu… tớ thích cậu thì sao?”

    AuAu ngẩng lên, khẽ mỉm cười.

    “Vậy thì tốt.

    Vì tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi.”

    ---

    (Hết chương 5)
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 6: Streamer nổi tiếng x bạn thân thời thơ ấu


    Chương 6: Streamer nổi tiếng x bạn thân thời thơ ấu.

    Đêm đã khuya, nhưng căn hộ tầng 9 vẫn còn sáng đèn.

    Trong không gian yên tĩnh ấy, chỉ có tiếng gõ phím và giọng nói trầm ấm vang lên đều đặn từ góc làm việc.

    Ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt lên một phần khuôn mặt nghiêng nghiêng của AuAu một streamer nổi tiếng, được yêu thích nhờ sự điềm tĩnh và giọng nói nhẹ nhàng tựa bản nhạc đêm.

    Ở phía đối diện, Save nằm vắt vẻo trên ghế sofa, ôm chặt chiếc gối hình thú bông như thể nó là báu vật.

    Cậu vung chân nhè nhẹ, mắt chăm chăm nhìn AuAu đầy mong chờ.

    “Xong chưa anh?

    Em đói gần chết rồi nè...”

    Save than thở, lăn một vòng xuống thảm, rồi ngửa mặt nhìn AuAu bằng ánh mắt đầy mè nheo.

    AuAu tháo tai nghe, khẽ xoay người lại, môi nở nụ cười dịu dàng.

    “Anh mới off stream có năm phút thôi mà.

    Để anh đi hâm cơm cho.”

    “Không cần đâu!”

    Save bật dậy trước khi AuAu kịp rời khỏi ghế.

    “Tối nay là tới lượt em nấu.

    Anh ngồi nghỉ đi.”

    Nghe vậy, AuAu nhướng mày đầy nghi hoặc.

    “Em nấu á?

    Không phải chỉ biết chiên xúc xích với nấu mì thôi hả?”

    Save liền trề môi.

    “Anh không tin em hả?

    Dạo gần đây em học nấu ăn rồi nha.

    Hôm qua anh ăn hết trứng cuộn em làm còn gì!”

    “Ờ... tại đói quá.” – Anh mỉm cười trêu, nhưng ánh mắt lại dịu dàng hẳn đi.

    “Thôi được rồi, đầu bếp nhỏ, đi nấu đi.

    Anh tin em.”

    Thế là Save hớn hở chạy vào bếp, vừa hát líu lo vừa lục lọi tủ lạnh.

    AuAu nhìn theo bóng lưng cậu, bất giác mỉm cười.

    Bên trong ánh mắt ấy không chỉ là sự trìu mến, mà còn là một trời ký ức.

    Bởi vì Save không chỉ là bạn trai của anh.

    Cậu còn là người đã cùng anh lớn lên, cùng anh đi qua những năm tháng tuổi thơ mà chỉ cần nhắc đến đã khiến tim khẽ rung lên.

    Mười ba năm trước.

    Thời ấy, Save là cậu bé nhỏ người, có đôi mắt to tròn, sáng rỡ và lúc nào cũng tràn đầy năng lượng.

    Cậu thích chạy nhảy, bày trò, và không bao giờ chịu ngồi yên trong lớp.

    Trong khi đó, AuAu bạn cùng bàn của cậu lại là người trầm tính, luôn làm bài đầy đủ và thường xuyên phải giúp Save làm bài tập về nhà

    Mỗi khi Save bị cô giáo mắng vì tội nghịch ngợm và phạt không cho Save ăn trưa, AuAu sẽ lén lút chia phần cơm của mình cho cậu.

    Khi Save khóc vì bị điểm kém, AuAu sẽ âm thầm ngồi cạnh, an ủi và đưa khăn giấy cho cậu.

    Không ai nói lời nào, nhưng trong lòng cả hai đều biết đối phương là người đặc biệt.

    Thời gian trôi qua, những trò chơi trẻ con dần nhường chỗ cho những lần cùng học bài, cùng chia sẻ ước mơ.

    Đến năm cuối cấp ba, Save bất ngờ nói:

    Em muốn lên thành phố học ngành truyền thông.

    Em muốn làm về video, livestream gì đó.”

    AuAu khi ấy chỉ khẽ gật đầu.

    “Anh cũng lên thành phố.

    Nhưng sẽ học về công nghệ.”

    Một thoáng im lặng, rồi Save nhìn anh, ánh mắt như một lời gợi ý ngập ngừng.

    “Vậy... tụi mình có thể ở chung không?”

    Lúc đó, AuAu không nói gì.

    Nhưng ánh mắt anh nhìn Save đủ để cậu biết: "Ừ

    Hiện tại

    Tiếng lạch cạch từ trong bếp vang ra đều đặn, kèm theo giọng Save nói vọng ra: “Hôm nay có fan hỏi anh: ‘Anh có người yêu chưa?’ đó nha~”

    AuAu ngả lưng trên ghế, mỉm cười nhẹ.

    “Anh đoán được rồi.

    Em chắc lại troll gì đó.”

    “Không nha!”

    Save bật lại liền.

    “Anh đoán đi, đoán thử xem.”

    “Ờ...chắc" anh cười nhẹ, rồi nói "Chưa đâu, đang bận".

    “Gần đúng!”

    Giọng Save vang lên đầy đắc ý.

    Anh cười, rồi nhìn vào màn hình bảo: "Có một người trong lòng rồi."

    AuAu bật cười khẽ.

    Không cần nói thêm gì nữa, bởi cả hai đều biết rất rõ người ấy là ai.

    Khi bữa tối được dọn ra bàn, Save ngồi đối diện với ánh mắt đầy chờ mong.

    Món cà ri trứng gà và salad đơn giản, nhưng được bày trí gọn gàng và thơm nức.

    AuAu ăn chậm rãi, mỗi lần khen một câu, Save lại đỏ mặt thêm một chút.

    “Anh có nhớ hồi nhỏ, em từng bắt anh chơi trò gia đình không?”

    Save chợt hỏi khi hai người cùng rửa chén.

    AuAu khẽ gật đầu.

    “Nhớ chứ.

    Em bắt anh làm ba.

    Còn em thì... làm chó con?”

    “Không phải!”

    Save hét lên, suýt đánh rơi cái chén.

    “Em làm em bé cơ mà!”

    “Ờ ha.

    Nhưng mà lúc em giận, em hay gặm tay anh như cún con thiệt.”

    AuAu nghiêng đầu, cười trêu.

    Save phồng má, định phản bác, nhưng cuối cùng chỉ khẽ hừ một tiếng rồi đấm nhẹ vào vai anh.

    “Anh đáng ghét.”

    Thế rồi, không khí bỗng chậm lại khi AuAu vòng tay ôm Save từ phía sau.

    Cậu khựng lại, tim đập hơi nhanh.

    Trong khoảnh khắc ấy, chỉ có hai người họ và tiếng tim đập rõ ràng giữa nhịp thở của đêm.

    “Cảm ơn em,” AuAu khẽ nói, giọng nhẹ như làn gió “vì đã luôn ở đây.”

    Save tựa đầu vào vai anh, thì thầm: “Không cần cảm ơn.

    Chỉ cần... mình mãi như vậy thôi.”

    Đêm ấy, Save nằm ngủ gục trên sofa, màn hình TV vẫn còn chiếu lại đoạn livestream ban chiều.

    Trong đó, AuAu đang mỉm cười chào fan, ánh mắt anh dừng lại ở ống kính như thể đang nhìn về một ai đó rất đặc biệt.

    Anh bước lại, nhẹ nhàng bế Save lên, đặt cậu xuống giường và đắp chăn cẩn thận.

    Ngồi xuống mép giường, AuAu lặng lẽ nhìn khuôn mặt đã thân quen từ thuở ấu thơ.

    “Anh không giỏi nói lời yêu,” Anh thì thầm, cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi Save “nhưng với em, anh thấy đủ rồi.”

    Save trở mình trong giấc ngủ, bàn tay nhỏ vô thức tìm lấy tay AuAu.

    Anh mỉm cười, nắm chặt tay cậu lại, như một lời hứa lặng thầm rằng: Anh sẽ không buông em ra.

    Không bao giờ.

    ---

    (Hết chương 6)
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 7: Bạn cùng phòng x Cậu nhóc ngốc của tớ


    Chương 7: Bạn cùng phòng x Cậu nhóc ngốc của tớ

    Phòng 304, ký túc xá nam, khu D.

    Gió buổi tối tháng mười hai nhẹ nhàng luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh len lỏi vào không khí ấm áp trong phòng.

    Save nằm dài trên giường tầng dưới, chân vắt lên tay vịn, một tay cầm điện thoại, tay kia cầm bịch snack vị rong biển vừa mới bóc.

    Cậu đang cười khúc khích với một đoạn video trên mạng, không hề để ý tới người bạn cùng phòng đang ngồi cách đó chỉ vài bước chân, cậu ấy là AuAu.

    AuAu đang ngồi bên bàn học, ánh đèn vàng rọi xuống vầng trán cao và mái tóc đen mềm.

    Đôi mắt cậu lặng lẽ rời khỏi trang sách, dừng lại nơi Save đang cười rúc rích.

    Khóe môi AuAu khẽ nhếch, nhưng là một nụ cười không rõ buồn vui.

    "Save, ăn ít thôi.

    Tối rồi."

    "Không sao đâu mà!"

    Save đáp lại, giọng tươi rói.

    "Mai tớ dậy sớm chạy bộ là được chứ gì."

    AuAu chẳng nói thêm gì, chỉ đứng dậy rót cho Save ly nước ấm như mọi lần.

    Cậu đặt cốc nước lên kệ đầu giường Save, ánh mắt thoáng dừng lại nơi những ngón tay dính vụn snack của người kia, rồi quay đi, thở nhẹ một hơi.

    Họ đã ở cùng nhau hơn một năm rồi.

    Lúc đầu chỉ là được sắp xếp ngẫu nhiên, sau đó lại không ai muốn đổi bạn cùng phòng.

    Save dễ thương, hoạt bát, tính tình trẻ con, còn AuAu thì trầm tĩnh, chu đáo.

    Người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ họ chỉ là bạn tốt, một kiểu bạn cùng phòng hợp tính.

    Chỉ mình AuAu biết rõ…

    đó không phải là tất cả.

    Cậu thích Save.

    Không phải kiểu thích lưng chừng, mà là yêu thật sự, từ những ngày đầu tiên, khi Save ôm gối gõ cửa phòng, nói bằng giọng nũng nịu: “Cậu cho tớ nằm giường dưới nha, tớ sợ độ cao…”

    Từ đó, từng cử chỉ nhỏ nhặt của Save đều in sâu vào lòng AuAu.

    Mỗi lần Save vô tư cười với người khác, AuAu lại cảm thấy khó chịu.

    Nhưng cậu chưa từng nói ra.

    Chỉ biết âm thầm giữ lấy Save, bằng những hành động nhỏ mà người kia không để ý.

    Tối hôm đó, khi Save đang định ra ngoài gặp bạn cũ một bạn học cấp ba vừa lên thành phố, AuAu bất ngờ nói: “Trễ rồi, đừng đi.”

    Save ngẩng đầu khỏi tủ quần áo, hơi ngạc nhiên.

    “Nhưng mà tớ hứa với người ta rồi.”

    “Ngày mai hẳn gặp được không?”

    Giọng AuAu dịu như mọi khi, nhưng ánh mắt lại khiến Save hơi sững người.

    “Tớ không yên tâm nếu để cậu đi giờ này.”

    Câu nói nghe như quan tâm thông thường, nhưng tim Save lại lỡ một nhịp.

    Không hiểu vì sao.

    Sau vài giây chần chừ, Save mỉm cười: “Vậy thôi để tớ nhắn hẹn vào ngày mai…”

    Mấy ngày sau, Save bị sốt nhẹ.

    Do hôm trước nghịch nước rửa ban công quá khuya, lại không chịu lau khô tóc.

    AuAu không nói gì, chỉ pha thuốc, đo nhiệt độ, đắp khăn mát rồi ngồi cạnh giường Save gần như suốt cả buổi.

    “Cậu ở đây làm gì…”

    Save lẩm bẩm, mắt nhắm nghiền.

    “Tớ canh cậu ngủ.”

    “Ngủ thì ngủ chứ có chạy đi đâu mà canh…”

    “Cậu hay đá chăn, tớ sợ cậu lạnh.”

    Save cười khúc khích, giọng khàn khàn: “Cậu quan tâm tớ kiểu này hoài… sau này ai dám làm bạn gái tớ nữa?”

    AuAu im lặng.

    Một lúc sau, cậu mới nhẹ nhàng nói: “Vậy…

    đừng có ai làm bạn gái cậu nữa.”

    Save ngơ ngác mở mắt ra: “Hả?”

    “Ngủ đi.”

    AuAu khẽ đặt tay lên trán Save, ánh mắt dịu dàng, che giấu cảm xúc trong lòng.

    Một buổi chiều muộn vài hôm sau, Save vừa đi học nhóm về thì thấy AuAu đang dọn lại góc học tập của mình.

    “Cậu làm gì đó?”

    “Dọn ngăn bàn.

    Với cả… tớ nghĩ hay là mình chuyển chỗ giường ngủ đi.”

    “Chuyển?

    Ủa đang yên đang lành…”

    “Tớ muốn nằm giường dưới.

    Cậu nằm trên đi.”

    Giọng AuAu nhẹ như gió thoảng, nhưng Save lại lập tức nhăn mặt.

    “Không chịu đâu!

    Tớ sợ độ cao.

    Với lại… tớ quen có cậu ở trên rồi.”

    Câu nói vô tình bật ra khiến không khí lặng lại.

    AuAu dừng tay, ánh mắt dịu dàng nhìn Save: “Vậy thì cứ như vậy nhé.

    Cậu ở dưới.

    Tớ ở trên.

    Mãi như thế.”

    Save không hiểu tại sao trái tim lại đập nhanh như vậy.

    Chỉ biết gật đầu, rồi quay đi, giấu khuôn mặt nóng bừng.

    Một tuần sau, lớp Save tổ chức liên hoan, có một bạn nữ chủ động tỏ tình với cậu.

    Cả nhóm hùa theo reo hò, Save vì ngại ngùng nên cười trừ cho qua.

    Nhưng hôm đó về phòng, AuAu chẳng nói gì.

    Cả buổi chỉ im lặng, ngồi gấp đồ rồi ngủ sớm.

    Save cảm thấy kỳ lạ.

    “Cậu giận tớ hả?”

    Save hỏi.

    “Không.”

    “Chắc không?”

    “Chắc.”

    “Cậu không thích tớ cười với người khác hả?”

    AuAu dừng lại, ánh mắt sâu như biển đêm: “Không phải tớ không thích cậu cười…

    Tớ chỉ không thích cậu cười với người khác như khi cười với tớ.”

    Save đứng sững.

    Tim cậu đập mạnh đến mức tưởng như vang lên trong căn phòng nhỏ.

    Cậu chưa từng nghĩ…

    AuAu người bạn cùng phòng trầm lặng lại nói ra câu như thế.

    “Cậu…

    ý cậu là sao?”

    AuAu bước lại gần, từng bước chậm rãi.

    Khi đứng ngay trước mặt Save, cậu khẽ cúi xuống, giọng trầm ấm:

    “ Tớ thích cậu, Save.”

    “…Từ lâu rồi.”

    Save đỏ mặt, nhưng không lùi lại.

    Cậu chỉ cúi đầu, môi mấp máy: “Thì tớ cũng… cũng thích cậu …”

    “Thật hả?”

    Lần đầu tiên AuAu bật cười thành tiếng.

    “Thật chứ!

    Nhưng tớ tưởng… cậu chỉ xem tớ là bạn thôi.

    Cậu với ai cũng dịu dàng hết.”

    AuAu khẽ lắc đầu, cúi xuống thì thầm bên tai Save:

    “Không ai khác khiến tớ muốn giữ bên cạnh mỗi ngày.

    Không ai khiến tớ ghen chỉ vì một nụ cười.

    Và cũng không ai khiến tớ muốn nói ‘Cậu là của tớ’… ngoại trừ cậu.”

    Từ hôm đó, Save không còn là cậu bạn vô tư nữa.

    Cậu vẫn trẻ con, nhưng hay dính AuAu hơn, hay dựa vai, hay ghen ngược, kiểu ghen lộ liễu và đáng yêu.

    Còn AuAu thì vẫn như xưa dịu dàng, chu đáo, nhưng không giấu đi ánh mắt độc chiếm nữa.

    Tình yêu của họ, đơn giản bắt đầu từ một căn phòng ký túc nhỏ bé nơi một người âm thầm yêu, còn một người chưa từng nhận ra… cho đến khi hiểu rằng:

    "Tình yêu thực ra vẫn luôn ở đó, chỉ chờ ai đó quay lại nhìn."

    ---

    (Hết chương 7)
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 8: Tiền bối năm cuối x Sinh viên năm nhất


    Chương 8: Tiền bối năm cuối x Sinh viên năm nhất

    Ngày đầu tiên nhập học, Save loay hoay giữa sân trường rộng lớn, tay cầm bản đồ khuôn viên và lịch học đã nhàu nát.

    Từ ánh mắt bối rối đến vẻ mặt căng thẳng khi cậu cố gắng tìm tòa nhà A, tất cả đều hiện rõ trên khuôn mặt còn non trẻ của một sinh viên năm nhất.

    Thế nhưng, trong lúc cậu đang xoay mòng mòng trước bảng hướng dẫn, một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau: “Em tìm phòng học à?”

    Save giật mình quay lại.

    Trước mặt cậu là một người con trai cao lớn, ánh mắt trầm lắng và nụ cười hiền khiến cả người như toát ra vẻ ấm áp.

    Áo sơ mi trắng, áo khoác đồng phục trường khoác hờ trên vai, chiếc huy hiệu đại diện cho khối sinh viên năm cuối nổi bật bên ngực áo trái.

    “Dạ, em... em tìm toà nhà A nhưng lạc mất rồi ạ.”

    Người con trai ấy cười nhẹ, chỉ tay về hướng bên phải: “Tòa A ở phía sau dãy hành lang kia.

    Anh cũng đang đi về đó.

    Đi cùng anh nhé?”

    Save gật đầu lia lịa, mặt hơi đỏ lên vì ngượng.

    Cậu bước chậm theo người anh, chân nhỏ hơn nên vừa đi vừa chạy mới kịp.

    Nhưng chưa đến mấy bước, AuAu người con trai năm cuối ấy đã quay lại, chìa tay ra một cách tự nhiên.

    “Đưa anh cặp em đi, anh mang cho.

    Nặng lắm đúng không?”

    “Dạ… không sao ạ… nhưng…”

    “Không sao, sinh viên năm nhất phải để tiền bối chăm chứ.”

    Anh nháy mắt, giọng trêu đùa nhưng không khiến người ta khó chịu.

    Save đành ngượng ngùng đưa cặp cho anh, tay trống trơn nhưng tim lại đập thình thịch không lý do.

    Từ hôm đó, Save thường xuyên gặp lại AuAu.

    Có lúc là trong thư viện, khi cậu đang lóng ngóng tìm tài liệu mà chẳng hiểu hệ thống phân loại; có lúc là trong quán cà phê ký túc, khi Save lỡ tay làm đổ ly nước và không biết xử lý ra sao; và có lúc, chỉ đơn giản là AuAu đứng ngoài hành lang lớp học, tay cầm hộp sữa, chờ cậu tan học rồi lặng lẽ đưa tới.

    “Em chưa ăn sáng đúng không?

    Uống cái này trước đã.”

    “Dạ… nhưng anh đâu cần phải…”

    “Anh muốn thế mà.”

    Câu trả lời luôn nhẹ như gió, nhưng Save càng ngày càng cảm thấy rõ: anh ấy luôn để mắt đến mình.

    Có lần, trời đổ mưa tầm tã ngay khi Save vừa tan học.

    Cậu quên mang dù, ngồi co ro dưới mái hiên hành lang.

    Đang do dự có nên chạy trong mưa hay không thì chiếc dù màu xám xuất hiện và bật mở trước mặt cậu.

    “Em quên mang dù hả?”

    Giọng AuAu trầm ấm vang lên, tay kia nhẹ nhàng kéo cặp cậu lên vai mình.

    “Em tính đợi tạnh mưa...”

    “Chờ thì ướt mất.

    Đi thôi.”

    Dưới chiếc dù nhỏ, hai người sát lại gần hơn.

    Mùi hương từ người anh, ấm áp và dễ chịu, khiến Save lúng túng chẳng biết nhìn đi đâu.

    Bàn tay cậu buột miệng siết nhẹ quai cặp, nhưng rồi lại cảm nhận được ánh mắt của AuAu đang nhìn mình.

    “Em lạnh không?”

    “Không… không lạnh ạ…”

    “Vậy mà mặt đỏ cả lên rồi này.”

    Cậu bối rối cúi gằm, tai nóng bừng, và từ hôm đó, mọi người trong khoa bắt đầu kháo nhau rằng: tiền bối năm cuối khoa truyền thông dường như có “đối tượng đặc biệt”.

    Save không biết mọi người đồn đại tới đâu.

    Cậu chỉ biết mỗi khi bước vào lớp, nếu nhìn thấy hộp bánh sandwich trên bàn với mảnh giấy nhỏ ghi chữ nắn nót: “Đừng nhịn đói.

    Anh kiểm tra rồi, hôm nay em không có tiết lúc 10h30”, thì cả một buổi học hôm đó cậu đều vui đến mức không tập trung nổi.

    Một buổi tối, Save nằm dài trên bàn học ký túc, nhìn màn hình điện thoại rồi lại tắt đi.

    Tin nhắn chỉ có ba chữ “Anh AuAu ơi…” nhưng cậu vẫn chưa đủ can đảm gửi.

    Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

    Save bật dậy, ngạc nhiên khi thấy AuAu đứng ngoài, tay cầm túi giấy còn hơi ấm.

    “Em nhắn anh ‘ơi’ xong lại xóa rồi đúng không?”

    “Ơ…”

    “Anh thấy em cứ soạn tin nhắn mãi mà không gửi.

    Nên anh đoán thế.”

    Anh cười, chìa túi ra.

    “Anh làm cháo.

    Hôm nay em đăng story than mệt.”

    Save đỏ mặt, nhận lấy túi cháo, lòng vừa xúc động vừa không biết phải nói gì.

    “Anh… lúc nào cũng để ý mấy chuyện nhỏ vậy sao?”

    “Với người anh quan tâm, thì có bao nhiêu điều nhỏ anh cũng để ý hết.”

    Câu nói ấy nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại khiến Save đơ người mất vài giây.

    Cậu nhìn AuAu, đôi mắt ngây thơ bất ngờ long lanh: “Quan tâm… em?”

    AuAu gật đầu, không tránh né.

    “Ừ.

    Anh đã chú ý tới em từ lần đầu rồi, lúc đó em rối rắm với tờ bản đồ và cả giọng lúng túng của em khi nói chuyện nữa.Thật là đáng yêu.”

    Save cắn môi, gục đầu xuống gối, giấu mặt đỏ như trái cà chua chín.

    Cậu nhỏ giọng, thì thầm như gió: “Em cũng thích anh… nhưng không dám nói…”

    “Không sao.

    Bây giờ em nói rồi mà.”

    AuAu ngồi xuống bên giường, xoa đầu cậu như mọi khi.

    “Từ giờ, mỗi ngày anh đều đến đây, được không?”

    Save gật đầu, ôm lấy túi cháo trong tay như ôm cả những rung động đầu đời.

    Cậu biết, trong giảng đường rộng lớn này, cậu có một nơi thuộc về bên cạnh tiền bối năm cuối dịu dàng, luôn dõi theo mình từ những điều nhỏ nhất.

    ---

    (Hết chương 8)
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 9: Lời tỏ tình muộn màng


    Chương 9: Lời tỏ tình muộn màng

    Save đứng giữa sân bay đông đúc, ngước nhìn bảng điện tử thông báo chuyến bay sắp cất cánh.

    Trong tay cậu là tấm vé một chiều, phía sau là cả một tương lai mới, nhưng ánh mắt cậu lại chẳng hề có chút mong chờ nào.

    Cậu sắp rời khỏi nơi này, rời khỏi tất cả mọi thứ quen thuộc, và quan trọng nhất... rời khỏi AuAu.

    Suốt những ngày qua, AuAu luôn tỏ ra bình tĩnh, như thể việc Save đi hay ở chẳng có chút ảnh hưởng nào đến cậu.

    Nhưng Save biết rõ, chẳng ai có thể bình thản đến vậy khi người bên cạnh mình suốt bao năm qua sắp biến mất.

    Chỉ là AuAu quá giỏi che giấu cảm xúc mà thôi.

    Lần đầu tiên trong đời, Save không muốn nghe lời AuAu nữa.

    Cậu không muốn đi.

    Nhưng AuAu chưa bao giờ níu kéo cậu, chưa bao giờ cho cậu một lý do để ở lại.

    Hồi nhỏ, AuAu và Save là đôi bạn thân không thể tách rời.

    Khi Save bị bạn học bắt nạt, AuAu là người đầu tiên chạy đến, chắn trước cậu, tuyên bố hùng hồn: “Ai đụng vào cậu ấy, tôi sẽ không tha đâu!”

    Save khi ấy đã nghĩ, nếu có một người như AuAu ở bên cạnh cả đời thì thật tốt biết bao.

    Nhưng thời gian trôi qua, Save dần nhận ra tình cảm của mình không chỉ đơn thuần là tình bạn.

    Cậu thích cách AuAu chăm sóc cậu một cách tự nhiên, thích cách cậu ấy nhíu mày mỗi khi Save làm điều gì đó nguy hiểm, thích cả những khoảnh khắc hai người lặng lẽ ngồi cạnh nhau mà không cần nói gì.

    Và cậu biết, mình không thể mất người này.

    Chuyến bay sắp đến giờ cất cánh.

    Save đứng đó, đôi mắt dõi về cánh cửa phía xa, nơi cậu hy vọng sẽ thấy AuAu chạy đến.

    Nhưng AuAu vẫn không xuất hiện.

    Tâm trí Save quay cuồng.

    Cậu thực sự phải đi sao?

    Cậu phải rời khỏi nơi này mà không một lần biết được AuAu có từng có tình cảm với mình không sao?

    Không.

    Cậu không cam tâm.

    Save quay người, bước nhanh ra khỏi khu vực chờ.

    Cậu không thể rời đi mà chưa nói rõ lòng mình.

    Bên cạnh đó, AuAu đứng trên sân thượng trường học, ánh mắt xa xăm nhìn về bầu trời đầy mây.

    Cậu biết Save đã đến giờ lên máy bay.

    Cậu biết nếu cậu không làm gì, Save sẽ thực sự đi mất.

    Nhưng cậu không thể giữ cậu ấy lại.

    Cậu không có quyền ích kỷ như vậy.

    Một cơn gió mạnh thổi qua, khiến trái tim cậu co lại.

    Đó là cảm giác mất mát, là nỗi đau khi phải để người mình yêu thương nhất rời đi.

    “AuAu!”

    Giọng Save vang lên từ phía sau, kéo AuAu ra khỏi dòng suy nghĩ.

    Cậu quay đầu lại, và trước mắt cậu là hình ảnh Save đang thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng vì chạy hết tốc lực.

    “Cậu...sao cậu lại ở đây”

    “Tớ không đi nữa.”

    Save nói, giọng kiên định.

    “Tớ không thể rời đi khi cậu còn ở đây.

    Tớ không muốn cả đời phải hối hận vì đã không nói ra điều này.

    AuAu, tớ thích cậu.”

    Trái tim AuAu lỡ mất một nhịp.

    Save tiến đến gần hơn, nhìn thẳng vào mắt cậu.

    “Tớ luôn chờ cậu nói gì đó, chờ cậu ngăn tớ lại.

    Nhưng cậu không làm.

    Vì vậy, lần này, để tớ làm trước.”

    Khoảnh khắc đó, tất cả những gì AuAu cố gắng che giấu suốt thời gian qua đều sụp đổ.

    Cậu không cần phải giả vờ mạnh mẽ nữa, không cần phải giấu đi cảm xúc thật của mình.

    Cậu bước lên, ôm chầm lấy Save.

    “Đồ ngốc, tớ chưa từng muốn cậu đi.”

    Save bật cười, ôm chặt lấy AuAu như sợ chỉ cần buông ra, người kia sẽ biến mất.

    “Vậy thì đừng bao giờ đẩy tớ đi nữa.”

    Tấm vé máy bay bị vo tròn và ném vào sọt rác.

    Save vẫn ở lại.

    Vì nơi cậu thuộc về chưa bao giờ là một thành phố xa lạ nào khác, mà luôn là bên cạnh AuAu.

    ---

    (Hết chương 9)

    Vote cho tui với:>
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 10: Học sinh ưu tú x Đầu gấu trường học


    Chương 10: Học sinh ưu tú x Đầu gấu trường học

    Tại một ngôi trường danh giá, nơi mà ai cũng biết đến Save học sinh ưu tú, luôn đứng đầu bảng xếp hạng thành tích.

    Cậu là hình mẫu hoàn hảo của một học sinh gương mẫu, với ngoại hình sáng sủa, tính cách trầm ổn và rất lễ phép.

    Nhưng đối nghịch hoàn toàn với cậu là AuAu đầu gấu nổi tiếng của trường, người mà ai cũng e ngại.

    AuAu không phải kiểu người thích gây sự, nhưng chỉ cần ai động đến cậu hoặc bạn bè cậu, chắc chắn sẽ không yên ổn.

    Một ngày nọ, do một sự cố bất ngờ, Save bị giáo viên giao nhiệm vụ kèm cặp AuAu để giúp cậu ấy không bị đình chỉ vì điểm số quá thấp.

    Ai cũng nghĩ Save sẽ từ chối, nhưng không ngờ cậu lại đồng ý.

    Thật ra, Save luôn cảm thấy hứng thú với AuAu.

    Không phải vì cậu ta là một "đầu gấu", mà vì cậu ta rất khác với những gì mọi người nghĩ.

    Save đã để ý AuAu từ lâu.

    Những ngày học chung bắt đầu.

    AuAu ban đầu cực kỳ chống đối, thậm chí còn trêu chọc Save, nhưng dần dần cậu lại cảm thấy thoải mái khi ở cạnh người này.

    Save không những không sợ cậu mà còn thẳng thắn chỉ ra lỗi sai, giúp cậu hiểu bài một cách nhẹ nhàng.

    Những lần cùng nhau học bài kéo dài từ thư viện đến quán cà phê gần trường, rồi những tin nhắn hỏi bài lúc nửa đêm dần trở thành thói quen.

    Ban đầu, AuAu chỉ xem Save như một người bạn phiền phức, nhưng rồi cậu bắt đầu nhận ra mình mong chờ những buổi học chung đến thế nào.

    Cậu bắt đầu chú ý đến cách Save nghiêm túc giảng bài, cách cậu ấy mím môi suy nghĩ, cách ánh mắt Save sáng lên khi phát hiện ra AuAu thật sự hiểu bài.

    Có một điều gì đó rất ấm áp khi ở bên cạnh Save, một cảm giác mà AuAu chưa từng trải qua trước đây.

    Một ngày nọ, khi Save giúp AuAu ôn thi, cậu vô tình ngủ quên khi đang nhìn AuAu làm bài.

    AuAu nhìn khuôn mặt ngủ say ấy, lòng chợt rung động.

    Cậu nhận ra mình đã quá quen với sự có mặt của Save, quen với cách Save nhẹ nhàng quan tâm cậu.

    Và khi Save vô thức tựa đầu vào vai AuAu, trái tim cậu như ngừng đập.

    "Này, đừng có dựa vào người tôi như vậy chứ.

    Không phải ai cũng được đặc quyền này đâu."

    AuAu lầm bầm, nhưng lại không đẩy Save ra.

    Những ngày sau đó, AuAu bắt đầu cư xử khác lạ.

    Cậu không còn trêu chọc Save nữa mà thay vào đó là những hành động âm thầm bảo vệ cậu.

    Nếu có ai dám đụng vào Save, AuAu sẽ là người đầu tiên đứng ra.

    Và Save cũng nhận ra sự thay đổi đó.

    Có một lần, một nhóm học sinh khác cố tình gây sự với Save, nói rằng cậu chỉ là một kẻ mọt sách chẳng có gì đáng tự hào.

    AuAu xuất hiện ngay lập tức, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào bọn họ.

    "Cậu ấy hơn hẳn các người ở mọi mặt.

    Đụng vào Save tức là gây sự với tôi."

    Chỉ một câu nói ngắn gọn, cả nhóm lập tức im bặt và bỏ đi.

    Save không nói gì, nhưng trái tim cậu đập nhanh hơn khi nhìn AuAu lúc đó.

    Cuối cùng, vào một buổi tối sau khi có điểm kỳ thi cuối kỳ, khi cả hai cùng đứng trên sân thượng ngắm nhìn thành phố về đêm, Save khẽ lên tiếng:

    "Cảm ơn vì đã cố gắng hết sức trong thời gian qua.

    Cậu làm bài rất tốt."

    AuAu im lặng một lúc, rồi bất ngờ quay sang nhìn thẳng vào mắt Save:

    "Nếu tôi nói, tôi không chỉ cố gắng vì bản thân mà còn vì cậu thì sao?"

    Save tròn mắt nhìn AuAu, chưa kịp nói gì thì đã bị kéo vào một cái ôm chặt.

    Tiếng tim đập mạnh mẽ của cả hai hòa vào không khí yên tĩnh.

    Đến lúc này, không cần lời nói nào nữa, cả hai đều hiểu rõ tình cảm của mình.

    Save khẽ cười, vòng tay ôm lại AuAu, giọng cậu nhẹ nhàng nhưng đầy chắc chắn:

    "Vậy thì, từ giờ đừng chỉ cố gắng vì tớ nữa.

    Cùng nhau cố gắng nhé, AuAu."

    ---

    (Hết chương 10)
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 11: Game thủ nổi tiếng x Streamer tài năng


    Chương 11: Game thủ nổi tiếng x Streamer tài năng

    AuAu là một game thủ chuyên nghiệp hàng đầu, được mệnh danh là "quái vật đường giữa" trong giới eSports.

    Với kỹ năng thượng thừa và phong cách chơi áp đảo, cậu đã xây dựng được một lượng fan hùng hậu, trong đó có Save.

    Tuy nhiên, Save không giống những fan hâm mộ khác, mà cậu là một streamer tài năng, nổi lên nhờ những phân tích sắc bén về lối chơi của AuAu.

    Cả hai đều có sự ngưỡng mộ lẫn nhau, nhưng ít ai biết rằng, giữa họ đã có một mối liên kết đặc biệt mà chỉ có họ mới hiểu rõ.

    Tình cờ, trong một giải đấu giao hữu giữa tuyển thủ chuyên nghiệp và các streamer, Save có cơ hội được đấu với AuAu.

    Trận đấu kết thúc với chiến thắng nghiêng về đội của AuAu, nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên chính là màn thể hiện xuất sắc của Save.

    Cậu không chỉ đọc vị được cách chơi của AuAu mà còn tạo ra những pha xử lý đầy bất ngờ.

    Sau trận đấu, điều gì đó thật bất ngờ đã xảy ra AuAu chủ động nói chuyện với Save.

    "Tôi chưa từng thấy ai chơi thông minh như cậu" AuAu cười nói, chỉ vỏn vẹn một câu.

    Save mỉm cười khi nghe AuAu khen mình.

    Cậu không ngờ rằng một thần tượng như AuAu lại chủ động nói chuyện với mình.

    "Cảm ơn, nhưng tôi nghĩ cậu chơi hay hơn nhiều.

    Mỗi lần xem cậu đấu, tôi lại học được một thứ mới."

    Sau cuộc trò chuyện đó, họ đã trao đổi phương thức liên lạc với nhau.

    Họ thường xuyên có những cuộc trò chuyện không chỉ xoay quanh những kỹ thuật game mà còn về cuộc sống, những câu chuyện riêng tư mà cả hai cùng chia sẻ.

    Càng nói chuyện, cả hai càng nhận ra sự ăn ý không chỉ trong game mà còn ngoài đời.

    Kể từ đó, những buổi chơi game chung, cùng nhau tập luyện, những cuộc gọi thâu đêm, những tin nhắn vu vơ đã trở thành thói quen.

    Cả hai cùng trò chuyện về mọi thứ, từ những chiến thuật trong game cho đến những dự định trong tương lai.

    "Tôi không nghĩ mình có thể làm việc chung lâu như vậy với ai đó," AuAu nói trong một buổi tập, giọng cậu trầm và đầy nghiêm túc.

    "Nhưng với cậu thì khác."

    Save cười nhẹ, cúi đầu.

    "Tôi cũng cảm thấy thế.

    Dù sao, tôi chỉ là một fan hâm mộ, không nghĩ mình có thể... kết nối với cậu như vậy."

    Rồi, một điều gì đó đặc biệt nảy sinh giữa họ.

    Mối quan hệ giữa thần tượng và fan hâm mộ dần trở nên mơ hồ, không còn là giới hạn mà cả hai tự đặt ra.

    Cả hai đã vượt qua ranh giới ấy từ bao giờ mà không ai nhận ra.

    Khi AuAu thi đấu, Save luôn là người cổ vũ cậu nhiệt tình nhất, là người luôn xuất hiện sau mỗi trận đấu, bất kể là thắng hay thua.

    "Tốt lắm, AuAu.

    Cậu làm rất tốt," Save nói qua mic sau một trận thắng quan trọng.

    Save là một trong số ít những người có thể khiến AuAu cảm thấy thư giãn, đặc biệt là sau những trận đấu căng thẳng.

    "Cảm ơn, Save.

    Nếu không có cậu ở đây, tôi sẽ không thể giữ bình tĩnh như vậy."

    Còn khi Save gặp vấn đề với stream của mình, AuAu sẽ luôn là người lặng lẽ giúp đỡ, từ việc kiểm tra lại phần mềm cho đến việc đưa ra lời khuyên về cách tăng trưởng kênh.

    "Để tôi kiểm tra lại phần mềm cho cậu.

    Đôi khi, những thứ nhỏ nhặt này lại gây ra vấn đề lớn," AuAu nói khi Save gặp sự cố kỹ thuật.

    Họ cứ như vậy, âm thầm đồng hành cùng nhau mà không ai hay biết, bởi cả hai đều hiểu rằng, nếu công khai chuyện này, sẽ có rất nhiều rắc rối.

    Cộng đồng eSports không phải lúc nào cũng dễ dàng đón nhận những mối quan hệ ngoài giới chuyên môn.

    Nhưng rồi, như mọi bí mật, cuối cùng mọi thứ cũng bị phát hiện.

    Một lần, trong lúc đang stream, Save vô tình để lộ chiếc áo hoodie của AuAu trong khung hình.

    "Đó là chiếc áo mà AuAu mặc trong buổi phỏng vấn phải không?" một fan bất ngờ nhận ra.

    Save cố tình lờ đi, nhưng sự chú ý ngày càng lớn.

    "Chắc là do tôi không để ý," Save nói với nụ cười gượng gạo.

    Chuyện thực sự nổ ra khi một clip ngắn từ camera an ninh tại một quán cà phê eSports bị rò rỉ.

    Trong clip, AuAu và Save ngồi cạnh nhau, cười nói rất tự nhiên.

    "Chắc là họ chỉ là bạn thôi," một số fan bắt đầu suy đoán, nhưng những người khác không đồng ý.

    "Nhìn cách họ nhìn nhau kìa.

    Đây không chỉ là bạn bè."

    Sự việc nhanh chóng lan truyền khắp cộng đồng game, từ những bài đăng suy đoán cho đến những hashtag trending trên mạng xã hội.

    Những người hoài nghi lên tiếng, nhưng cũng có rất nhiều fan ủng hộ và khẳng định rằng cặp đôi này quá đẹp và xứng đôi.

    Giữa lúc sóng gió lên đến đỉnh điểm, AuAu và Save quyết định không trốn tránh nữa.

    Họ không muốn tiếp tục che giấu mối quan hệ của mình.

    Quyết định tổ chức một buổi stream chung là cách duy nhất để dập tắt những tin này.

    Khi màn hình sáng lên, họ ngồi cạnh nhau, không né tránh ánh mắt của camera.

    "Thật ra thì...

    đúng như mọi người nghĩ," Save mỉm cười nhẹ, rồi quay sang nhìn AuAu.

    AuAu, người luôn điềm tĩnh trong mọi tình huống, nhìn thẳng vào camera, giọng điềm đạm nhưng đầy chắc chắn: "Chúng tôi đang hẹn hò."

    Ngay lập tức, cả cộng đồng mạng dậy sóng.

    Những bình luận liên tiếp xuất hiện: "Tôi biết mà!", "Cặp đôi này quá hợp nhau!", "Không ngờ Save lại giỏi đến vậy!", "Ủng hộ hai người hết mình!".

    Sự ủng hộ từ người hâm mộ khiến cả AuAu và Save vô cùng ngạc nhiên và cảm động.

    Từ hôm đó, họ không còn phải lén lút nữa.

    Save có thể thoải mái cổ vũ AuAu trong các trận đấu, và AuAu cũng không ngần ngại xuất hiện trên stream của Save, đồng hành cùng cậu trong những buổi trò chuyện với fan.

    Cộng đồng eSports không chỉ chấp nhận mà còn coi họ là một trong những cặp đôi quyền lực nhất giới game thủ.

    Bên nhau không chỉ trong game mà còn ngoài đời, họ cùng nhau tạo nên một câu chuyện đẹp, nơi một thần tượng và fan hâm mộ không những trở thành đồng đội mà còn là tri kỷ của nhau, cùng nhau xây dựng một tương lai đầy triển vọng trong cả eSports và cuộc sống.

    ---

    (Hết chương 11)

    ựa bí ý tưởng quá😭
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 12: Chủ tiệm thú cưng x Khách hàng yêu mèo


    Chương 12: Chủ tiệm thú cưng x Khách hàng yêu mèo

    Cơn mưa chiều Bangkok đến bất chợt như thường lệ.

    Trên lối đi lát đá trước tiệm thú cưng nhỏ ở góc đường, Save đứng nép dưới mái hiên, ôm chiếc balo trước ngực, mắt nhìn vào bên trong cửa kính.

    Cậu đang lo lắng đến mất kiên nhẫn.

    Một giọng trầm ấm, khẽ vang lên sau lớp cửa:

    “Cậu đến tìm mèo?”

    Save ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi đang lau tay bằng khăn, bước từ phía sau quầy ra.

    Cậu gật đầu lia lịa.

    “Dạ!

    Em đăng tin tìm con Bạc Hà, con mèo anh đã tìm được có phải không ạ?

    Lông xám tro, mắt xanh, hơi chảnh chọe nhưng dễ dụ bằng bánh cá…”

    Người kia im lặng trong vài giây.

    Gương mặt điềm đạm, đôi mắt lạnh lẽo như thể chẳng bị mấy lời hào hứng kia làm lay động.

    Nhưng rồi anh khẽ nghiêng đầu:

    “Con mèo ngồi ngủ bên kệ kia là của cậu?”

    Save nhìn theo tay anh chỉ, lập tức reo lên: “Trời ơi!

    Đúng rồi!

    Là Bạc Hà!”

    Cậu lao vào tiệm như tên bắn, quỳ xuống cạnh kệ, ôm lấy con mèo đang lim dim ngủ ngon lành như chưa từng bỏ đi.

    “Sao mày dám bỏ anh đi hả, con phản bội…”

    Người chủ tiệm ngồi xổm xuống bên cạnh, giọng vẫn trầm đều:

    “Nó lang thang ngoài công viên mấy ngày.

    Tối qua trời lạnh, nó chui vào hộp các tông trước cửa tiệm.”

    Save ngước lên, bất giác nhìn thẳng vào mắt anh.

    “Cảm ơn anh nhiều lắm…

    Em tưởng mất nó luôn rồi.”

    Người kia chỉ im lặng gật đầu, rồi đứng dậy, quay về phía quầy thu ngân.

    Save bế mèo đi theo sau, vừa đi vừa lẩm bẩm dỗ dành con mèo vừa tỉnh dậy vừa cáu.

    Anh chủ tiệm mở sổ, ghi vài dòng.

    “Tên?”

    “Dạ, Save.

    Em là streamer game, nhưng nuôi mèo thật.

    Không phải nuôi vì trend đâu…” cậu cười ngượng khi thấy anh im lặng, không đáp.

    Một lát sau, khi đã chuẩn bị xong thức ăn và đồ chơi cho mèo mà Save yêu cầu, anh mới nhẹ giọng hỏi:

    “Cậu chơi game gì?”

    “Em hay stream Liên Quân, rồi thi thoảng chơi Valorant…

    Ủa, anh cũng chơi game hả?”

    “Không,” giọng anh vẫn không đổi “chỉ nghe tên cậu quen quen.”

    Save cười khúc khích.

    “Vậy là chắc anh từng xem clip em bị team bạn chửi vì đang chơi với mèo giữa combat rồi…”

    Một nụ cười nhẹ thoáng qua môi người chủ tiệm lần đầu tiên từ lúc Save bước vào, cậu thấy được cảm xúc thật sự từ người này.

    “Anh tên gì vậy ạ?”

    “…AuAu.”

    “AuAu thôi hả anh?”

    “Ừ.

    Chủ tiệm tên AuAu, tiệm cũng tên AuAu.”

    Save chớp mắt, rồi cười tươi: “Vậy là em đang ôm mèo, ngồi trong tiệm thú cưng tên AuAu, nói chuyện với anh AuAu.

    Quá ấm lòng luôn.”

    Trời đã tạnh mưa.

    Nhưng Save vẫn chưa rời khỏi tiệm.

    Cậu cứ ngồi đó, đút bánh cá cho Bạc Hà ăn, trò chuyện rì rầm với nó như thể quên mất thời gian.

    Au thì ngồi ở quầy, giả vờ đọc sổ nhưng đôi mắt vẫn thi thoảng liếc sang cậu.

    “Anh có hay giữ mèo lạc cho người khác không?” – Save hỏi, nhẹ nhàng.

    “Chỉ giữ nếu nó tự tìm đến.”

    “…Giống em vậy hả?”

    Cậu bật cười nhỏ.

    Au ngẩng lên.

    Lần này ánh mắt hai người gặp nhau rõ ràng hơn.

    Không có vẻ bối rối hay né tránh, chỉ là một sự chú ý nhẹ nhàng, như cách người ta nhận ra một ai đó…

    đã quen thuộc từ trước khi kịp hiểu vì sao.

    Save đứng dậy, ôm mèo vào ngực.

    “Em sẽ quay lại.”

    “Để mua đồ cho mèo?”

    “Để gặp anh.”

    Au không nói gì, chỉ nhìn cậu mỉm cười một nụ cười dịu dàng đến mức làm Save đỏ cả tai.

    Chiều hôm sau, trời vẫn mưa.

    Tiệm AuAu vắng khách.

    Đúng lúc Au đang cho mèo ăn thì tiếng chuông cửa vang lên.

    Save lại xuất hiện, áo ướt sũng, ôm trong tay một chiếc hộp bánh cá mèo.

    “Em đến nữa nè hihi.”

    Au nhìn cậu, đôi môi cong lên một đường cong rất nhẹ.

    Không cần hỏi lý do, không cần giải thích.

    Bởi vì anh biết từ lần đầu tiên Save bước vào đây, không chỉ có mèo lạc… mà còn có trái tim ai đó cũng bắt đầu lạc đường.

    ---

    (Hết chương 12)

    Vote cho tui với 🥰
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 13: Hàng xóm khó ưa x Cậu bạn mới chuyển đến


    Chương 13: Hàng xóm khó ưa x Cậu bạn mới chuyển đến

    Sống một mình trên tầng mười sáu của khu chung cư vốn là điều AuAu rất thích.

    Không ai làm phiền, không có tiếng động lạ, mọi thứ đều đúng theo cách cậu muốn: gọn gàng, yên tĩnh và ngăn nắp.

    Cho đến một buổi tối nọ, cuộc sống yên bình ấy bị phá vỡ.

    Rầm!

    Rầm!

    Tiếng kéo đồ, tiếng đóng cửa, rồi cả tiếng người nói chuyện điện thoại vọng ra từ căn hộ bên cạnh khiến AuAu không thể tập trung vào buổi scrim quan trọng.

    Cậu tháo tai nghe, đứng dậy, siết chặt tay nắm cửa rồi... không mở.

    Chỉ đứng đó vài giây, thở dài và quay lại máy tính.

    Lúc ấy, cậu không biết rằng, người vừa chuyển đến chính là kẻ sẽ khiến cuộc sống cậu đảo lộn hoàn toàn.

    Sáng hôm sau, AuAu bị đánh thức bởi tiếng nhạc... rock rất to.

    Và ai đó đang hát theo.

    Hơi lệch nhịp.

    Cậu quấn chăn bước ra ban công, nheo mắt nhìn sang căn hộ đối diện.

    Và lần đầu tiên, AuAu gặp Save người hàng xóm mới với mái tóc rối tung, mặc áo thun rộng và đang... cầm chổi làm micro.

    “Xin lỗi, cậu có thể vặn nhỏ nhạc một chút không?”

    Giọng AuAu lạnh băng, cắt ngang cả âm thanh.

    Save khựng lại, quay sang.

    “Ủa?

    Cậu là hàng xóm mới à?”

    “Không, cậu mới là người mới.”

    AuAu đáp gọn.

    “Và tôi muốn yên tĩnh.”

    Save nhún vai, cười toe.

    “Yên tâm, tôi hát xong rồi.

    Tới đoạn solo guitar rồi nè!”

    Rầm!

    Tiếng đóng cửa ban công từ phía AuAu vang lên trước khi Save kịp giải thích gì thêm.

    Từ hôm đó, như một định mệnh oái oăm, hai người bắt đầu một chuỗi những cuộc "đụng độ" nho nhỏ như:

    Khi AuAu đang livestream, Save gọi điện thoại ngoài ban công bằng giọng cực to, còn kết thúc bằng một câu “Tao thấy ông hàng xóm cool cool mà khó gần dữ trời!”

    Và khi Save làm bánh lần đầu, không hiểu vì sao... khói bay sang nhà AuAu, làm chuông báo cháy kêu liên tục cả hai căn hộ.

    “Cậu đang thiêu sống cái chung cư này à?”

    AuAu đẩy cửa sang, mặt không cảm xúc, nhưng Save thì đứng cười méo xệch, tay vẫn cầm cái khay bánh cháy khét lẹt.

    “Tôi tưởng là... cookie sô-cô-la…”

    “Đây là than củi, không phải cookie.”

    Dù vậy, cũng từ những lần “tai nạn sinh hoạt” đó, AuAu dần quen với sự hiện diện của Save.

    Cậu dần nhận ra, dù hơi vô tổ chức và ồn ào, nhưng Save lại rất chân thành.

    Hễ có gì ngon đều mang sang, hễ mua đồ nhiều cũng chia cho Auau một phần, dù luôn nhận lại cái gật đầu cụt lủn hoặc ánh nhìn khó hiểu.

    Một đêm, khi AuAu gặp áp lực vì trận đấu thua, không ai an ủi, không tin nhắn, không lời hỏi thăm, thì Save với hộp gà rán và lon soda, ngồi ngoài ban công nhà AuAu, lặng lẽ gõ tường nhà AuAu ba cái.

    Cốc.

    Cốc.

    Cốc.

    “Không cần nói gì đâu, ăn nè.

    Gà cay giúp giải tỏa stress cực tốt đấy.”

    AuAu mở cửa ban công, không nói, chỉ nhìn Save rồi lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh cậu.

    Lần đầu tiên, giữa họ là một sự im lặng dễ chịu.

    Từ đó, ban công không còn là ranh giới, mà trở thành nơi gặp nhau mỗi tối.Save thường hay trèo qua ban công nhà Auau, họ thường ngồi đó nói đủ thứ chuyện trên đời.

    Có lần Save hỏi:

    “Nếu tớ không làm phiền cậu mỗi ngày, chắc cậu sẽ chẳng bao giờ nhớ tớ đâu nhỉ?”

    AuAu nhìn cậu, môi khẽ nhếch lên.

    “Có lẽ.

    Nhưng giờ thì hơi muộn rồi.”

    ---

    Tối hôm nay, bầu trời bỗng đổ mưa.

    Mưa không lớn nhưng rả rích, đủ làm mặt đường loang lổ ánh đèn và làm bầu không khí trĩu nặng hơn thường lệ.

    AuAu dự định sẽ đóng cửa ban công sớm, nhưng bất giác lại đứng đó, nhìn sang phía đối diện.

    Không thấy ai.

    Lạ thật.

    Mọi hôm, đều thấy Save ở ngoài ban công và gõ cửa phòng AuAu.

    Nhưng hôm nay không có tiếng gõ quen thuộc.

    AuAu nhíu mày, cuối cùng treo sang bạn công gõ cửa căn hộ của cậu.

    Không ai trả lời.

    Cửa không khóa.

    Cậu đẩy nhẹ, gọi khẽ: “Save?”

    Căn hộ tối om.

    Mọi thứ bừa bộn như thường lệ, nhưng khác thường là... chiếc áo hoodie Save hay mặc đang nằm trên sàn, ướt sũng.

    Và trong góc ghế sofa, Save đang nằm co người, mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm.

    “Cậu bị sốt à?”

    AuAu bước nhanh tới, giọng trầm xuống.

    Save khẽ mở mắt, ngơ ngác vài giây rồi nhận ra.

    “Ủa... sao cậu vô được...”

    “Cậu để cửa mở.

    Mà giờ lo thân đi, đừng nói nữa.”

    “Không sao... chắc dầm mưa lúc đi mua đồ thôi...”

    Save cười yếu ớt.

    AuAu im lặng.

    Một lát sau, cậu đặt cốc nước ấm lên bàn, quay đi lục tủ tìm khăn, dọn bớt mớ lộn xộn.

    Khi quay lại, Save đã ngủ thiếp đi.

    Cậu ngồi xuống bên giường, lặng lẽ áp khăn mát lên trán người kia.

    Gương mặt Save lúc không cười có vẻ... yên bình hơn hẳn.

    Cũng có gì đó đáng tin kỳ lạ.

    “Làm phiền người khác...

    đúng là sở trường của cậu.”

    Nói vậy, nhưng giọng AuAu mềm hơn rất nhiều.

    Sáng hôm sau, Save tỉnh dậy, thấy mình đang được đắp chăn cẩn thận.

    Mọi thứ trong phòng gọn hơn một chút, có cả cháo nguội và thuốc hạ sốt đặt trên bàn.

    Ngoài ban công, gió sớm mơn man và có tiếng cốc cốc quen thuộc.

    Save mở cửa, thấy AuAu đang đứng bên ngoài, khoanh tay nhìn cậu.

    “Thấy khỏe chưa?”

    “Ờ… khỏe rồi…

    Cậu”

    “Lần sau nếu định bị sốt tiếp thì ít nhất cũng đóng cửa lại, đừng để người ta tự tiện vào nhà.”

    Save chớp mắt, cười khẽ.

    “Thì ra là lo cho tớ à?”

    AuAu nhíu mày.

    “Tôi chỉ không muốn chung cư bị lan dịch cảm cúm thôi.”

    “Vậy thì…”

    Save nghiêng đầu, ánh mắt tinh nghịch “Tớ nên cảm ơn hay... xin lỗi trước ta?”

    AuAu quay đi, nhưng Save chắc chắn đã thấy đuôi mắt cậu cong lên nhẹ như nụ cười bị che giấu.

    Ban công giữa hai căn hộ, từ lúc nào đã không còn là khoảng cách.

    Mà là nơi, mỗi tối, một người ồn ào và một người trầm lặng... cùng tìm thấy bình yên...

    Sau hôm đó, họ lại ngồi cạnh nhau trên ban công như thường lệ.

    Gió đêm mát lành, còn Save đang ăn tô cháo AuAu đã nấu cho cậu lúc chiều.

    “Không nghĩ cậu cũng biết nấu cháo,” Save vừa nhai vừa nói.

    “Không phải.

    Tôi đặt ship,” AuAu đáp, tay cầm cốc trà nóng, ánh mắt không rời màn đêm trước mặt.

    “À ha, tưởng đâu cảm động lắm.

    Ai ngờ.”

    “Hửm?”

    “Thì ít nhất... cũng hy vọng người ta nấu cho mình,” Save bĩu môi, rồi ngửa cổ tựa vào tường.

    Giọng cậu hạ xuống, nhẹ bẫng như gió:

    “Nếu một ngày tớ chuyển đi, cậu có nhớ tớ không?”

    AuAu khựng tay.

    Một thoáng im lặng kéo dài.

    Chỉ có tiếng xe chạy dưới đường và nhịp tim Save đang hơi lỡ một nhịp.

    Rồi AuAu quay sang.

    Giọng bình thản, nhưng đôi mắt lại sáng hơn thường lệ:

    “Chuyển đi à?

    Cậu dám thử xem.”

    Save bật cười.

    “Sao?

    Không lẽ định giữ chân tớ luôn ở đây?”

    “Cậu phiền như vậy, quen rồi.

    Chuyển đi, tôi phải tìm người phiền khác thay thế à?”

    Save ngừng cười, im lặng nhìn AuAu một lúc.

    Cậu không nói gì thêm, chỉ mỉm cười một nụ cười có gì đó yên tâm, và hơi... rung rinh.

    Trong bóng tối lặng lẽ, hai cậu trai ngồi cạnh nhau, khoảng cách chỉ một cái lan can.

    Nhưng dường như, khoảng cách trong lòng họ đã xích lại gần hơn rất nhiều.

    ---

    (Hết chương 13)
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 14: Tình đầu của em là bạn thân của anh trai


    Chương 14: Tình đầu của em là bạn thân của anh trai

    Ở cái trường cấp ba này, Save luôn là người được chú ý không phải vì cậu học giỏi hay chơi thể thao giỏi như anh trai mình, mà bởi vì cậu luôn xuất hiện với một nụ cười dịu dàng, pha chút gì đó… xa cách.

    Chỉ có một người duy nhất khiến Save không giữ được vẻ điềm tĩnh ấy.

    Người đó là AuAu bạn thân nhất của anh trai Thomas, và cũng là lý do mà Save bắt đầu ghét cái cảm giác phải gọi một ai đó là “anh”.

    Hôm đó, Thomas dẫn AuAu về nhà chơi như thường lệ.

    Save nằm dài trong phòng, giả vờ học bài nhưng thực chất đang nghiêng tai nghe từng tiếng bước chân ngoài hành lang.

    Đến khi nghe thấy tiếng cười trầm trầm quen thuộc của AuAu vang lên, tim cậu như thắt lại.

    “Save, ra ăn bánh nè!”

    Thomas gọi lớn từ phòng khách.

    Save bước ra, hơi lúng túng khi thấy AuAu đang ngồi trên ghế sofa, áo sơ mi trắng xắn tay, tay cầm ly nước lọc và miệng đang cười với Thomas.

    Mọi thứ trông quá tự nhiên, quá gần gũi như thể cậu chẳng có cơ hội nào chen vào.

    “Chào anh,” Save gật nhẹ đầu.

    “Lâu quá không gặp ha,” AuAu mỉm cười.

    “Em dạo này cao lên rồi đấy.”

    Chỉ một câu bâng quơ thôi, nhưng với Save, nó đủ để khiến lòng cậu đảo lộn.

    Từ hôm đó, Save bắt đầu để ý AuAu nhiều hơn.

    Trong sân trường, cậu sẽ liếc nhìn anh từ phía xa, lúc đang trò chuyện cùng anh trai hoặc đang cười đùa với đám bạn.

    Giờ ra chơi, cậu thường lấy cớ qua lớp chơi với anh trai nhưng thật ra cậu đang lén nhìn anh AuAu, người đang nằm ngủ ở góc phòng học.

    Có một lần, Save tình cờ bắt gặp AuAu đứng một mình ở sân bóng rổ sau giờ học.

    Cậu chần chừ vài giây, rồi bước tới.

    “Anh chờ ai à?”

    AuAu quay lại, hơi ngạc nhiên.

    “À, đang chờ Thomas.

    Nó quên sách trong lớp.”

    Save gật đầu, đứng cạnh mà không biết nói gì.

    Gió chiều thổi nhẹ qua, khiến tà áo đồng phục phất nhẹ.

    Không khí giữa hai người ngập ngừng.

    “Anh thích người như thế nào?”

    Save bất chợt hỏi.

    AuAu liếc sang, ánh mắt đùa cợt.

    “Ủa?

    Sao em lại hỏi vậy?”

    “Chỉ tò mò thôi…”

    AuAu mỉm cười, không trả lời ngay.

    Một lúc sau mới nói: “Thích người khiến anh thấy thoải mái.

    Không cần cố gắng quá nhiều để ở bên.”

    Save cụp mắt.

    “Vậy… nếu có người luôn nhìn theo anh từ phía xa thì sao?”

    “Người đó nên nói thẳng với anh,” AuAu đáp, nhẹ nhàng.

    “Chứ nhìn hoài thì anh đâu có biết mà đáp lại.”

    Save không dám nói ra.

    Vì nếu nói, cậu không chỉ đối mặt với AuAu, mà còn đối mặt với cả anh trai mình.

    Một ngày nọ, Thomas bất ngờ hỏi: “Em với AuAu thân quá nhỉ?”

    Save giật mình.

    “Đâu có…”

    Thomas nhìn thẳng vào mắt cậu.

    “Đừng thích nó.”

    Câu nói ấy, dù nhẹ nhàng, lại khiến Save thấy cả thế giới như đóng băng.

    “Cậu ấy là bạn thân của anh.

    Em biết chứ,” Save cố giữ giọng bình tĩnh.

    Thomas gật đầu.

    “Ừ.

    Và là người mà em không nên vướng vào.”

    Tối hôm đó, Save mở cuốn sổ trắng ra và bắt đầu viết những dòng đầu tiên.

    Không phải là thư tình.

    Chỉ là một đoạn nhỏ về một cậu trai đã giữ tình cảm trong lòng suốt bao năm, không dám nói, không dám tiến tới.

    Một tuần sau, là sinh nhật AuAu.

    AuAu tổ chức một buổi tiệc nhỏ mời bạn thân tới nhà và cả Save.

    Cậu định không đi, nhưng cuối cùng vẫn đi đến sinh nhật của AuAu với chiếc hộp nhỏ trong tay.

    “Anh Au, chúc mừng sinh nhật,” Save đưa món quà ra, mắt tránh đi.

    “Em biết là không được to, nhưng mong anh thích.”

    AuAu mỉm cười, nhận lấy.

    “Anh chắc chắn sẽ thích.

    Vì là của em.”

    Khoảnh khắc ấy, tim Save đập lệch một nhịp.

    Nhưng rồi Thomas kéo AuAu đi chơi game, để lại cậu một mình bên bàn ăn.

    Sau bữa tiệc, khi mọi người đã về hết trừ Thomas và Save.

    Thomas và AuAu lo chơi game mà bỏ quên cậu, vì quá chán cậu ra ban công đứng.

    Gió đêm lạnh.

    Cậu tự hỏi rằng nếu hôm nay nói ra, liệu có bị từ chối không?

    Liệu có đánh mất tất cả?

    Đúng lúc đó, một bàn tay chạm nhẹ lên vai cậu.

    “Anh biết hết rồi.”

    Là anh AuAu.

    Save giật mình, quay lại.

    “Biết cái gì ạ…?”

    “Ánh mắt em.

    Cách em nhìn anh.

    Anh không vô tâm đến mức không nhận ra.”

    “…Thế anh nghĩ gì?”

    AuAu không nói gì.

    Anh chỉ tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người chỉ còn nửa bước chân.

    “Anh nghĩ... em nên nói sớm hơn.

    Vì thật ra, anh cũng thích em.

    Chỉ là luôn sợ… em còn quá nhỏ.”

    “Em không nhỏ nữa,” Save khẽ thì thầm.

    “Em đủ lớn để biết mình yêu ai.”

    Lần đầu tiên, Save thấy AuAu đỏ mặt.

    Nhưng anh không tránh né, mà khẽ nắm lấy tay Save.

    “Vậy thì... chúng ta bắt đầu hẹn hò nhé.

    Nhưng bí mật thôi, vì nếu Thomas biết, chắc anh sẽ bị nghỉ chơi và cấm không cho lại gần em mất.

    Và một ngày nào đó chúng ta sẽ nói với nó sau nhé.”

    Save bật cười, tim nhẹ bẫng.

    Cuối cùng, cậu không còn phải giấu cảm xúc nữa.

    Dưới ánh đèn mờ ngoài ban công, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau.

    Không cần lời hứa, chỉ cần ánh nhìn đủ hiểu tình cảm này là thật và sẽ không còn là đơn phương nữa.

    ---

    (Hết chương 14)

    Huhu mấy nay bận học quá😭
     
    [Auausave] Truyện Ngắn
    Chương 15: Những ký ức xưa cũ


    Chương 15: Những ký ức xưa cũ

    AuAu vốn nổi tiếng là học sinh cá biệt trong lớp.

    Cậu luôn nổi bật với vẻ ngoài lười biếng, không bao giờ chú tâm vào học hành, và thậm chí chẳng bao giờ tuân thủ quy tắc.

    Cả lớp đều coi cậu là như người ngoài, và cậu cũng chẳng mấy quan tâm đến việc này.

    Nhưng thật ra, ít ai biết rằng, dưới vẻ ngoài bất cần, AuAu luôn giữ trong lòng những ký ức xưa cũ về một người bạn đặc biệt.

    Vào một buổi sáng thứ hai, khi AuAu vừa bước vào lớp, ánh mắt cậu bỗng dừng lại ở một người con trai đang đứng ở cửa lớp, tay cầm một cuốn sách, nhìn quanh như tìm kiếm ai đó.

    Đó là một học sinh mới.

    Save, tên của cậu ấy, đến từ một trường khác và đã được chuyển vào lớp của AuAu.

    Dường như không có gì đặc biệt, nhưng khi đôi mắt của họ vô tình chạm nhau, một cảm giác kỳ lạ vội vã tràn ngập trong lòng AuAu.

    Cậu quay đi ngay lập tức, để cố che giấu sự bất an của mình.

    Cái cảm giác mà cậu chưa từng cảm nhận kể từ khi còn nhỏ ấy, một sự quen thuộc mơ hồ.

    Vì không có ai nói chuyện với Save, cậu đã được xếp ngồi ở bàn cuối cùng, kế bên bàn AuAu.

    Cả lớp trở lại với không khí im lặng như thường lệ, chỉ có những âm thanh bàn tán rì rầm khi các bạn quay ra nhìn Save, người mới chuyển đến.

    AuAu không thể dứt được ánh nhìn khỏi cậu ấy, nhưng vẫn cố tỏ ra không quan tâm.

    Ngày hôm đó trôi qua trong im lặng, cho đến khi tiết học gần kết thúc, một sự việc xảy ra.

    Trong lúc làm bài tập, một chiếc bút của Save rơi xuống đất và lăn tới bên cạnh AuAu.

    Cậu cúi xuống nhặt lên, và khi đưa nó lại cho Save, một cảm giác rất nhẹ, rất quen thuộc như một làn sóng nhẹ đã đánh thức ký ức trong lòng AuAu.

    "Cảm ơn," Save mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt trong sáng và lạ lẫm.

    AuAu nhìn cậu, cảm giác ấy lại mạnh mẽ hơn.

    Cậu nhớ về những năm tháng khi còn là đứa trẻ, những lần chạy nhảy, chơi đùa với một người bạn có ánh mắt giống hệt Save.

    Một người bạn mà cậu đã phải chia tay khi gia đình cậu chuyển đi khi còn nhỏ.

    Cảm giác đó vẫn còn trong lòng, dù đã lâu lắm rồi.

    Nhưng khi nhìn thấy Save, cậu bỗng nhận ra, mọi chuyện vẫn chưa thực sự kết thúc.

    Trong suốt cả buổi học, AuAu chẳng thể nào dừng lại việc suy nghĩ về Save.

    Liệu có thể là cậu ấy không?

    Liệu có phải Save chính là người bạn thân mà cậu đã từng gắn bó từ thuở bé?

    Ngày hôm sau, sau khi chuông báo tan học vang lên, AuAu quyết định tiến đến gần Save, mặc dù trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngờ.

    Cậu bước lại gần cậu bạn mới, tay bứt rứt, không biết nên mở lời thế nào.

    "Ê... cậu tên là gì?"

    AuAu bắt đầu, cố gắng giấu đi sự hồi hộp.

    "Save."

    Cậu bạn mỉm cười đáp, giọng trầm và nhẹ nhàng.

    "Còn cậu?"

    "AuAu," Cậu trả lời vội, rồi nhìn vào ánh mắt Save, lòng bỗng dưng thấy như có gì đó quen thuộc lạ kỳ.

    "Có vẻ cậu rất ít nói nhỉ," Save nhận xét.

    "Nhưng không sao, mình không phải kiểu người thích làm phiền."

    Cậu mỉm cười rạng rỡ vì AuAu chính là người bắt chuyện với cậu đầu tiên

    AuAu chỉ cười mỉm.

    Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một hình ảnh chợt hiện lên trong đầu cậu, hình ảnh của một đứa trẻ, với đôi mắt giống hệt Save, đang mỉm cười bên cạnh mình.

    Cái tên "Save" này rất giống với cậu ấy... có thể nào chính là cậu bạn ấy không?

    Tối hôm đó, không ngủ được, AuAu bắt đầu lục lại những ký ức từ thuở nhỏ.

    Cậu nhớ rõ, Save ngày xưa có mái tóc giống hệt như cậu bạn mới, chỉ khác là, hồi đó cậu ấy không hề gọi tên mình mà gọi là "Anh".

    Cảm giác ấy khiến AuAu không thể thở nổi.

    Cậu phải biết chắc chắn.

    Ngày hôm sau, cậu đã quyết định tiếp cận Save một lần nữa, nhưng lần này không phải để làm quen hay hỏi chuyện.

    AuAu muốn biết chắc chắn một điều.

    "Tớ nghĩ... tớ đã gặp cậu ở đâu rồi," cậu nói, ánh mắt nghiêm túc.

    " Tớ cứ suy nghĩ mãi, cậu rất giống người bạn lúc nhỏ của tớ, cậu ấy cũng có tên Save giống cậu"

    Save ngừng bước, nhìn cậu bạn, rồi bỗng dưng cậu cười.

    Nụ cười nhẹ nhàng mà ấm áp khiến AuAu cảm thấy như những bức tường trong lòng mình đang dần tan biến.

    "Cậu không nhớ à?

    Tớ chính là người bạn cũ của cậu," Save nói, rồi lại cười.

    "Nhớ ra chưa "anh" AuAu?".

    Sự thật là Save đã nhận ra AuAu khi vừa nhìn thấy cậu nhưng AuAu vẫn chưa nhận ra cậu ấy.

    AuAu ngỡ ngàng, không nói nên lời.

    Đúng là cậu ấy rồi.

    Là Save mà cậu đã quen biết khi còn nhỏ và cậu đã thầm thích Save người có nụ cười tỏa nắng.

    Save tiếp tục, lần này giọng cậu trầm xuống: "Tớ vẫn nhớ... những ngày chúng ta cùng chơi đùa, cùng chia sẻ mọi thứ.".

    Và cậu vẫn không thể quên được người con trai mà cậu đã thầm thích...

    "Cậu thay đổi nhiều quá xém xíu nữa tớ không nhận ra rồi, xin lỗi vì đã không nhận ra cậu ngay nhá" AuAu nói, lòng bỗng chốc trào dâng cảm xúc lạ lùng.

    "Không sao cả.

    Bây giờ, chúng ta đã gặp lại nhau rồi.

    Và lần này tớ sẽ không để cậu đi nữa," Save mỉm cười, đôi mắt đầy ý nghĩa.

    Ánh mắt của họ giao nhau, và tất cả những gì còn lại là một khoảng không đầy lặng im, nhưng là lặng im trong sự hiểu biết sâu sắc và tình cảm lặng lẽ đang lớn dần trong lòng.

    AuAu nhìn Save, rồi không kìm được nữa, bước đến gần hơn.

    Lần này, cậu muốn nói rõ tất cả cảm xúc của mình.

    Cậu không muốn mất đi cậu ấy một lần nữa.

    "Tớ thích cậu... hồi nhỏ tớ đã nhìn thấy cậu ở một mình, tớ đã nghĩ cậu sẽ thấy buồn chán nhưng ngược tớ lại thấy trên môi cậu nở một nụ cười rất tươi, tớ đã thích nụ cười đó của cậu.

    Và bây giờ nhìn thấy lại tớ vẫn thích nó và thích cả cậu" Cậu thừa nhận, giọng nhỏ nhưng kiên định.

    Save bất ngờ, mỉm cười nhẹ nhàng, rồi khẽ gật đầu.

    "Thật sao, cậu cũng thích tớ hả.

    Tớ cũng vậy á".

    Save nói và cười híp cả mắt.

    Và trong khoảnh khắc đó, cả hai như tìm lại được nhau.

    Hai người họ đã từng là bạn thân, nhưng giờ đây, tình bạn ấy đã được thay thế bằng một tình yêu mà cả hai đều không thể chối từ, một tình cảm mà bây giờ không còn giấu diếm nữa.

    ...

    (Hết chương 15)

    Tui bí ý tưởng quá nên chương này không hay lắm huhu, nếu được thì mọi người gợi ý cho tui mấy thể loại mà mọi người thích cũng được.
     
    Back
    Top Dưới