New York - 12p.m
chiếc xe lao nhanh trên đường.
"cảm ơn anh phúc đã hỗ trợ tụi em nhé" Hiếu nghiêng đầu khẽ nhìn Phúc nói.
"eo ôi, ơn nghĩa gì người một nhà với nhau mà" Phúc cười nhẹ trả lời anh.
"ủa mà anh Phúc qua mĩ làm nhiệm vụ gì vậy ạ? anh đi một mình sao?" hurrykng ngóm lên hỏi anh.
Cũng phải thôi, vì bình thường phúc hiếm khi đi làm nhiệm vụ lắm.
"là nhiệm vụ lấy trộm một chiếc thẻ nhớ và vài thông tin của tập đoạn axz thôi.
Đội của anh có nhiệm vụ khác hết rồi nên anh đi mình." cậu qua lại trả lời khang.
"mà đúng nhỉ? lâu lắm rồi mới thấy em làm nhiệm vụ ấy.
Có Yếu nghề không đấy?!"
Gin uống cạn chai nước hất cằm hỏi cậu.
"Trộm vía là không yếu nghề anh ạ, tầm nửa tiếng là em xong rồi."
Phúc cưới tươi trả lời.
"mọi người ơi, có thể nhỏ tiếng một xíu thôi được hong?
LyLy có vẻ rất mệt" Anh Tú nhẹ nhàng lên tiếng, ảnh chắp tay xin nhẹ.
Nhìn qua Lyly, cô ấy đang ngủ say trong vòng tay của Anh Tú. mọi người khẽ cười làm dấu ok. chiếc xe lại rời vào sự tĩnh lặng.
Có lẽ hai ly rượu cũng có tác dùng, phúc nhẹ nhắm mắt lại.
một ánh mắt khẽ nhìn anh.
Chiếc xe dừng lại dưới chân cầu.
"Alo, anh ơi tụi em về tới rồi."
Hiếu rút điện thoại gọi cho anh Isaac nhưng ánh mắt lại nhìn con người đang ngáp bên cạnh.
Cùng lúc đây, cửa hầm mở ra, anh liền đạp ga lao thẳng xuống dưới.
Xe dừng.
Mọi người liền xuống xe.
"Mấy đứa đi nghỉ đi, sáng mai chúng ta về Việt Nam, anh đặt vé rồi."
Isaac đứng dựa tường nhìn tụi nhỏ xuống, sau đó dắt mọi người vào trong.
"Sao sớm vậy?
Em tưởng phải 2 ngày nữa mình mới về chứ?"
Hiếu bước theo sau hỏi.
"Tập hợp khẩn cấp đấy, chắc là nhiệm vụ chung cho toàn đội.
À bé Phúc em chưa đưa đồ cho anh."
Isaac trả lời rồi vươn tay về phía cậu.
"Còn không phải gấp quá sao?!"
Cậu bỉu môi đưa cho anh một chiếc hộp nhỏ.
Isaac liền mở ra kiểm tra bên trong là một chiếc thẻ nhớ và USB, anh gật đầu hài lòng đóng hộp lại.
"Mọi người về phòng nghỉ ngơi đi, Hiếu với Phúc theo anh chút."
Dẫn mọi người đến khu vực phòng nghỉ Isaac liền lên tiếng dặn dò rồi dẫn Hiếu và Phúc rời đi.
Cả hai khẽ nhìn nhau rồi theo Isaac.
Vừa vào phòng, Isaac đã khởi động màn chiếu ngay lập tức kết nối với tất cả đội trưởng.
Trong lúc Isaac đang mở máy hiếu lại từ lạnh lấy 2 chai bia rồi đưa cho Phúc một chai vừa ngồi lên cái bàn cạnh Phúc.
Phúc cầm lấy gật đầu nhẹ như cảm ơn.
Hai người cụm nhẹ rồi cùng uống.
Isaac khởi động xong thì cũng kéo ghế ngồi cạnh hai người.
"Hello, cả nhà" Vừa kết nối Atus liền hí hửng chào hỏi mọi người.
"Năng lượng quá dị anh Tú."
Phúc cười nhẹ trả lời.
"Tất nhiên, mà bên mọi người sao rồi nhiệm vụ ổn hết chứ?
Nghe đồn nhóm Hiếu gặp rắc rối à?"
Atus cười vui nhưng không quên xéo nhẹ đứa em.
"Haizz, anh nhắc tới em lại cảm thấy bức mình.
Mẹ lão già đó, chị Ly vừa làm xong phẩu thuật cho lão còn chưa kịp thở, thủ hạ của lão liền nã súng về phía tụi em, hên là phản ứng nhanh nên còn sống chạy thoát nè.
Mai mốt mình bỏ nhiệm vụ cứu người kiểu này được không, người nhà mình, mình dùng thôi."
Hiếu đập mạnh tay xuống bàn mặt đỏ au nói.
"Lão còn sống không?"
Song luân lên tiếng hỏi.
"Sống nổi gì, em nã thẳng vào đầu lão trước khi trốn thoát rồi cơ."
Hiếu cười khẩy đắc ý lên tiếng.
"Vậy là tốt rồi, cả nhà an toàn là vui rồi.
Còn Phúc thì sao cũng gần 2 năm em không làm nhiệm vụ rồi, không yếu nghề ấy chứ?"
Song Luân cười rồi quay sang hỏi đứa cạnh Hiếu.
Eo ôi ý, em sao yếu nghề được mà Erik đâu ạ?"
Phúc cười trả lời anh.
Song hỏi đến người em thân thiết của mình, người duy nhất không thấy xuất hiện.
"Nó đang thực hiện nhiệm vụ ở Philippines, sáng mai mới về."
Anh Suy bước vào trả lời thắc mắc của cậu.
Phúc chỉ ồ một cái rồi uống thêm ngụm bia.
"Được rồi, nói rõ việc nhé.
Chúng ta nhận được một nhiệm vụ đó là tiêu diệt một tổ chức ở malaysia."
Anh Suy mở lap kết nối thông tin với màn hình chiếu.
Thông tin về một tổ chức hiện lên.
"Em hỏi chút."
Hiếu giơ tay xin phát biểu.
"em hỏi đi" anh Suy đưa tay ra hiệu.
"nhiệm vụ lần này mình nhận của đối tác ngoài hay nhà nước ạ?"
"Đối tác ngoài nha. còn ai thắc mắc gì không?"
Anh Suy trả lời xong nhìn mọi người rồi hỏi, thấy mọi người lắc đầu.
Anh liền tiếp tục.
"Thời gian cho nhiệm vụ ngắn 3 tháng dài 6 tháng.
Tổ chức Ronks được thành lập vào năm 2006, là một tổ chức chuyên buôn bán nội tạng người và lính đánh thuê.
Năm 2010, police của Pháp đã cài một điệp viên vào tổ chức này...."
"Roy Siken" Phúc bỗng nhiên nói ra một cái tên.
Mọi người đều quay ra nhìn anh.
"Chính xác, anh ta đã thành công thu hút được thủ lĩnh của Ronks - Black rose và hai người họ đã có một đứa con gái.
Nhưng năm 2015, anh ta bị bại lộ thân phận.
Kết cục của anh ta là bị lóc thịt đến chết, nội tạng của anh ta nghe đâu là được bảo quản khá kỹ chỉ để thay thế cho đứa con gái khi cần thiết.
Đối tác muốn chúng ta hủy diệt tổ chức này và bắt sống cô con gái.
Mọi người có thắc mắc gì không?"
Anh Suy gật đầu xác nhận cái tên rồi tiếp tục lên tiếng.
"Đối tác đưa một đống thông tin chả dùng được gì cả, thay vì cho chúng ta vị trí, sơ đồ, số lượng thuộc hạ, thói quen của ả ta, đối tác lại kể chuyện về một viên cảnh sát thất bại trong nhiệm vụ.
Thậm chí là có một đứa con gái với kẻ thù."
Atus cười khẩy lên tiếng.
"Anh cũng thấy vậy, mỗi trang giấy trắng, khác nào nói chúng ta tự tìm hiểu đâu.
Nói vậy, nhanh hơn không."
Song luân nhún vai một cái, có phần chế giễu vị đối tác này.
"Em cảm thấy đội tình báo và trinh thám sẽ khá mệt rồi đây."
Hiếu uống hết chay bia rồi nói.
"Phúc thì sao?
Với kinh nghiệm làm trinh thám lâu năm của em."
Isaac nhìn cậu em đang trầm mặt suy nghĩ liền vỗ nhẹ vai cậu rồi hỏi.
"em cảm thấy mọi người nói đúng đội tình báo và trinh thám tụi em sẽ rất mệt để có đầy đủ thông tin cần thiết cho nhiệm vụ lần này nhưng đối tác đã cho chúng ta cách để tiếp cận vị black rose này.
Đó chính là viên cảnh sát Roy Siken và trùng hợp thật em từng làm việc với viên cảnh sát này rồi."
Phúc nhấp một ngụm bia.
"Chà, lâu lắm rồi mới có thể nhìn thấy thuật dịch dung thần sầu của đội trưởng Phúc."
Song luân vỗ tay hai cái vẻ mặt hào hứng nói.
"Sao anh nghĩ em sẽ trực tiếp tham gia vậy? em lười lắm."
Đức phúc mỉm cười nhìn mọi người.
"ôi dời, đối tượng tiếp cận là thủ lĩnh của một tổ chức đấy, em nỡ để đám nhỏ nhà em gặp nguy hiểm sao."
Atus phán nhẹ một câu còn nhướng mày thách thức.
"eo ôi, đúng là đồng vợ đồng chồng tát biển đông cũng cạn."
Đức Phúc cũng vui vẻ ghẹo lại làm Song luân và Atus ngại đỏ mặt.
"Thôi được rồi, mọi người cũng đã nắm sơ tình hình rồi nhỉ? vậy cho bên này đi nghỉ nhé, gần 2h sáng rồi."
Isaac thở ra một hơi dài.
"được rồi, cũng nên cho người cao tuổi nghỉ ngơi thôi" Atus lên tiếng rồi đứng dậy.
"Ê Tài đã làm gì Tú đâu mà Tú này kia với Tài" Isaac nghe xong liền bật dậy hơi thua.
"Thôi anh Xái à, mọi người nghỉ ngơi đi nhé" Song luân nhanh chóng che chắn cho Atus rồi lẹ làng tắt kết nối.
Isaac tức xì khói, Đức Phúc liền tiến lại vuốt lưng cho anh bới giận.
Isaac vẫy nhẹ tay rồi nhắc hai đứa đi ngủ.
New york - 2 a.m
Hiếu bước ra khỏi phòng tắm thì thấy Đức Phúc đang ngồi trên giường gõ laptop rất chăm chú, hắn hơi ngạc nhiên vì bình thường anh Phúc bị ví là thỏ lười.
Dù bạn ở trong căn cứ cả ngày thì số lần gặp được Đức Phúc có khi chưa đến 5 lần mặc dù anh ấy là một trong những người lo cơm nước cho cả nhà.
Vì sự tò mò của mình, Hiếu vừa lau tóc vừa kéo ghế ngồi cạnh anh Phúc.
Đức phúc khẽ liếc mặt nhìn hắn rồi tiếp tục làm việc của mình.
Thật ra bình thường hai anh em cũng không thân lắm, trước đây, khi Hiếu mới gia nhập Phúc đã trở thành đội trưởng rồi nên hai người hiếm khi gặp nhau, và bây giờ Hiếu trở thành đội trưởng cũng đã một năm rồi nhưng số lần cả hai nói chuyện cũng chưa tới 10 lần nữa cơ.
Không phải Phúc kiêu ngạo với đàn em hay gì cả, cả tổ chức đều công nhận Phúc là người thân thiện nhất, dễ kết bạn nhất đến cả bé út Captian Boy mỗi lần gặp anh Phúc cũng đều được anh cho bánh kẹo thậm chí là khá chiều cậu bé này mà.
Nhưng bằng cách thần kỳ nào đó hai người họ cũng hiếm có cơ hội tiếp xúc nhiều.
Mà hôm nay có vẻ như là cơ hội cho hai người họ.
Đáng lẽ, Hiếu sẽ qua ở cùng phòng với Hurrykng nhưng lúc hai người trở về nghỉ ngơi cũng muộn mọi người đều ngủ hết rồi.
Do đặc tính công việc nên giấc ngủ của họ rất nông nên Hiều với Phúc đành ở chung một phòng.
Hiếu cũng có phần bất lực với sự đam mê phòng KTX sinh viên này của anh Isaac.
Ở căn cứ chính mỗi người một phòng thì không nói nhưng cứ căn cứ mini thuộc quản lý của anh Isaac là y như rằng sẽ là phòng KTX , nhìn xem phòng 4 giường tầng có khác gì KTX đâu.
Lắm lúc hắn cũng thắc mắc nhà mình đâu có nghèo đến mức phải tiết kiệm cở này.
Hiếu ngồi nhìn đống hình ảnh, tư liệu mở tắc liên tục có chút nhức mắt, chả hiểu sao anh phúc có thể nhìn liên tục trong thời gian dài như vẫn nữa.
Ngồi tầm 30 phút cậu đứng dậy để ghế vào chỗ cũ chuẩn bị đi ngủ thì anh Phúc gọi lại.
"Hiếu, em nên sấy khô tóc rồi ngủ không thì đau đầu lắm đó" Phúc đóng laptop lại xoa cổ một chút rồi nhìn hắn.
Hiếu có hơi ngạc nhiên khi anh nói chuyện với hắn.
"Dạ thôi, giờ sấy ồn lắm với tóc em lâu khô lắm.
Anh cũng cần nghỉ ngơi."
Hiếu xoa nhẹ chiếc khăn trên đầu nhìn anh nói.
Đức phúc thở nhẹ một hơi, anh lấy máy sấy ra rồi kêu hắn lại đây.
Hiếu có chút hiểu ý anh liền ngồi xuống dựa lưng vào thành gường của anh.
Phúc bật máy nhẹ nhàng sấy cho Hiếu.
Có lẽ là quá mệt cộng với sự ấm áp nhẹ nhàng, Hiếu ngủ quên.
Phúc cũng không qua bất ngờ, bình thường anh sấy tóc cho erik nó cũng hay ngủ gật.
Sau khi xác định được tóc của Hiếu đã hoàn toàn khô.
Đức Phúc liền hạ thấp sự tồn tại của mình xuống.
Chuyện này cũng không quá khó bởi dù sao anh cũng là một sát thủ chính hiệu vì vậy việc khiến người khác cảm thấy mình không tồn tại là một chuyện dễ dàng.
Đây cũng chính là lí do mọi người đều cảm thấy ít gặp anh trong tổ chức.
Phúc nhẹ nhàng bế Hiếu lên rồi đắp chăn lại cho cậu xong bản thân cũng tắt điện đi ngủ.
Hiếu khẽ mở mắt, hắn thật sự bất ngờ, hắn không thể nhận ra sự tồn tại của anh.
Nếu không phải hắn có chút nhạy cảm với ánh sáng thì có khi hắn sẽ ngủ đến sáng thật.
Thảo nào mọi người luôn nói anh Phúc mà làm nhiệm vụ thì việc đó phải cực kỳ khó.
"Em nên ngủ đi" giọng Phúc vang lên.
Hắn ngạc nhiên quay đầu nhìn theo bóng lưng của anh.
"sao anh biết em thức."
Hắn có hơi muốn nuốt nước bọt.
"Hơi thở của em nặng hơn lúc ngủ một chút."
Đức Phúc nhẹ nhàng nói.
Hai người cũng không nói thêm nữa, cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.