Khác [ATSH] - Mật

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
382881022-256-k879120.jpg

[Atsh] - Mật
Tác giả: lanhbanghan12
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

không có biết nói gì hết 🙂))



wean​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • DN Conan - Viên Đạn Bạc
  • [ATSH] You Think You Can Catch Me?
  • [atsh] thế nào là yêu ?
  • [ATSH] Chung Cư Ánh Trăng
  • [ATSH] [ABO] Phòng Trọ và Vụng Trộm
  • [Atsh] - Mật
    Giới thiệu


    ATSH - một tổ chức đặc biệt, với châm ngôn "bên nào trả nhiều bên đó thắng".

    Họ nhận những công việc có nguy hiểm cao, sở hữu một hệ thống đa dạng cùng những công nghệ tiên tiến phối hợp với những chiếc đầu thông minh, họ dễ dàng hoàn thành tất cả các nhiệm vụ với số tiền lớn.

    Trụ sở ATSH - nằm ở một đất nước yên bình mang tên Việt Nam - nơi mà những tên tội phạm quốc tế e ngại khi đặt chân tới đây.

    Thủ lĩnh của tổ chức - Trấn thành hay bố già, người đàn ông bí ẩn.

    Không ai biết tên thật, tuổi tác hay thậm chí là gương mặt của ông ngoại trừ các vị đội trưởng và cách tay phải - trái của ông.

    Cánh tay phải - Justatee hay anh suy, anh là xét duyệt cũng như phân công nhiệm vụ cho các đội và truyền lệnh của thủ lĩnh trong trường hợp cần thiết.

    Cánh tay trái - Isaac, ông hoàng ngoại giao.

    Anh là người đàm phán với các thế lực bên ngoài để mang đến những món lời lớn cho tổ chức.

    Đội tình báo - Đội trưởng Atus cùng các thành viên Quang Hùng MasterD, Nicky, Rhyder, Pháp Kiều.

    Là đội chuyên cung cấp thông tin liên quan đến nhiệm vụ, xử lý các hệ thống của team địch, hướng dẫn cho thành viên các đội khác rút lui thành công.

    Cũng có thể nói đây là đội có lực chiến yếu nhất.

    Đội nghiên cứu - kỹ thuật, Đội trưởng Song Luân cùng các thành viên Ali Hoàng Dương, Lou Hoàng, Captain Boy.

    Nhóm nghiên cứu ra từ vũ khí sinh học cho đến vũ khí nóng - lạnh cũng như đảm bảo tất cả các thiết bị sử dụng cho nhiệm vụ đều hoạt động tốt. mặc dù là nhóm nghiên cứu nghe có vẻ yếu nhưng họ lại có năng lực ngang ngửa đội tác chiến bởi họ cũng là người thử vũ khí.

    Đội trinh thám - Đội trưởng Đức phúc cùng các thành viên Hùng Huỳnh, Quang Trung, Phạm Anh Duy, Negav.

    Họ đảm nhiệm vai trò pháp lý, thám thính mục tiêu, ám sát, cải trang, giám điệp.

    Đây cũng là đội đa nhiệm nhất và bào đội nghiên cứu nhất khi họ sử dụng những thiết bị riêng có sức sát thương cao nhưng nhỏ gọn.

    Đội chiến đấu - Đội Trưởng Erik cùng các thành viên WEAN, Tage, Hải Đăng Doo, Dương Domic, Quân A.P, JSOL, Phạm Đình Thái Ngân, Đỗ Phú Quí, Vũ Thịnh.

    Họ đảm nhiệm các nhiệm vụ chiến đấu trực tiếp trên chiến trường, bao gồm tấn công, phòng thủ, trinh sát, và các hoạt động đặc biệt.

    Với sức khỏe tốt, kỹ năng chiến đấu cao, tinh thần đồng đội, khả năng thích nghi với môi trường khắc nghiệt.

    Là lực lượng chiến đấu chính.

    Đội đặc biệt- Đội trưởng Hiếu Thứ Hai cùng các viên HURRYKNG, Công Dương, Anh Tú, Gin Tuấn Kiệt.

    Chuyên xử lý các tình huống khủng bố, giải cứu con tin, và bảo vệ các nhân vật quan trọng và những tình huồng khẩn cấp.

    Được huấn luyện kỹ năng chiến đấu đặc biệt, khả năng sinh tồn cao.

    Ngoài những đội chính, ATSH có một đội y tế với bác sĩ trưởng Bảo Anh cùng các bác sĩ LyLy, Tlinh, Orange và Bảo Ngọc.

    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Lưu ý: mỗi người đều có cp của mình.

    Mình cũng dị 🙂)) trùng thì vui vẻ, không trùm thì hoan hỉ nhe.

    Có một sự yêu thích mạnh mẽ về Anh Tú và LyLy nên mình xin phép giữ nguyên nhà này.
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 1


    New york - 9p.m

    Tại một quán pub nhỏ nằm trong con hẻm tối tăm, có vẻ như cơn mưa lúc chiều đã tạo ra những vũng nước làm con hẻm bình thường đã bị ghét nay càng đáng ghét hơn.

    Và điều này khiến người mang đôi giày da đắt tiền cảm thấy không hề vui vẻ cho lắm.

    Anh ta tiến lại cánh cửa thở một hơi dài rồi mở cửa bước vào.

    "Có vẻ tình hình kinh doanh của anh không được tốt quá nhỉ? anh Isaac."

    Đôi giày da nhìn khắp quán rồi tiến vào quầy bar.

    "Cơn mưa buổi chiều đã đuổi hết khách của anh rồi."

    Isaac mỉm cười đặt một ly cocktalk Margarita trước mặt vị khách quen này.

    "Đừng đổi tội cho thời tiết, ai kêu anh mở quán trong cái con hẻm này chứ? em chả thấy ai lại chui vô một con hẻm mà đến cái đèn đường cũng không có." vị khách bỉu môi rồi uống một ngụm nhỏ.

    "Nào, đừng trêu anh như thế chứ? bé Phúc" Isaac vừa lau ly vừa nhìn cậu.

    Đức Phúc bỉu môi tiếp tục thưởng thức ly cocktalk của mình.

    Âm nhạc vang nhẹ trong quán và bài kim phút kim giờ luôn khiến người ta xao động nhẹ trong lòng.

    Hai người họ cách nhau một quầy bar, một người thưởng thức ly rượu phiêu theo âm nhạc, một người chú tâm làm việc của mình.

    Cho đến khi ly cocktaik hết, Đức Phúc bỗng nhiên thấy mơ màng, cậu cảm thấy nhớ... có thể là người, là vật hay một kỷ niệm nào đó. cậu nằm gục trên bàn ngơ ngác nhìn ly rượu.

    "Nào, sao tự nhiên suy ngang thế bé?"

    Isaac thở dài đưa tay xoa đầu cậu.

    "em có suy đâu, chỉ là hơi buồn ngủ thôi."

    Đức phúc ngồi thẳng dậy, xoa nhẹ mặt, ngoan ngoãn để anh xoa đầu.

    "nhiệm vụ lần này khó đến mức khiến em phải ra tay sao?" anh đặt xuống hai ly vodka, rồi ra quầy bar ngồi với cậu.

    "Không đến mức đó đâu, chỉ là đội của em đã đi thực hiện nhiệm vụ khác rồi nên em đành phải tự thân vận động thui."

    Cậu cầm ly lắc nhẹ rồi uồng.

    Anh chỉ cười nhấp nhẹ ly rượu.

    "Mà...

    đừng tưởng em không biết, anh muốn ai thực hiện nhiệm vụ này.

    Nhờ quá thì về thăm, dù sao thì tháng này cũng đủ KPI rồi mà."

    "Haizz, anh lỡ chọc người ta giận nên giờ về người ta có thèm nhìn anh đâu." anh cười khổ nhìn cậu.

    "Người ta ở nhà ngóm anh mấy hôm nay rồi, không có giận anh đâu.

    Trước khi em bay người ta còn nhờ em gửi cái này cho anh."

    Cậu mỉm cười đưa cho anh một bức thư nhỏ.

    Anh cầm lấy mở ra rồi đọc.

    Trong lá thư cũng không phải là những dòng tâm tình lãng mạn, chỉ đơn giản là hai từ 'nhớ anh'.

    Anh khẽ cười hôn nhẹ lên hai từ ấy.

    "chúng ta dù sao cũng sống nay chết mai, vui vẻ được bao nhiêu thì cứ vui thôi."

    Đức phúc uống hết ly rồi nhìn anh.

    Isaac nhìn cậu gật đầu.

    Hai người, hai tâm sự, một khung cảnh...

    "bít ....bít..."

    âm thanh báo hiệu vang lên, hai người nhìn một cái.

    Isaac chạy nhanh ra cửa khóa lại, khởi động hệ thống bảo mật.

    Đức Phúc chạy vào quầy bar mở ra cánh cửa ẩn sau tủ rượu rồi xác nhận dấu vân tay, võng mạc, giọng nói.

    Cửa vừa mở Isaac cũng kịp tới, hai người nhìn nhau rồi bước vào thang máy.

    Cánh cửa ẩn tự động đóng lại, quán chìm vào tĩnh lặng.

    Thang máy dừng lại, mở ra, một căn cứ thu nhỏ hiện ra, Isaac ngồi vào máy tính kết nối với nguồn cơn của tiếng cảnh báo.

    "Có chuyện gì vậy?"

    Isaac kết nối thành công.

    "anh Isaac, bên anh có ai là thành viên nào hỗ trợ được không? cứu tụi em với." giọng của Hiếu Thứ Hai vang lên cùng với tiếng súng.

    Isaac cùng Phúc cau mày nhìn nhau.

    Đức Phúc lập tức chạy lại chỗ vũ khí rút xuống một bộ súng bắn tỉa, đạn khói loại nhỏ, kính so nhiệt,....

    "Hiếu, nghe anh nói, Phúc sẽ đến chỗ em hỗ trợ, cậu ấy sẽ đậu xe cách tòa nhà tụi em đang đứng 100m về bên trái và hỗ trợ bắn tỉa cho các em rút lui.

    Nhớ đón thắng bé nha."

    Isaac thông báo cho hiếu về kế hoạnh rồi nhìn phúc lại xe rời đi.

    Đức Phúc nhận bản đồ vị trí rồi nhanh chóng lại xe đến địa điểm.

    Ngay khi dừng xe cậu thấy đằng trước đang bị cảnh sát bao vây.

    Cau mày, nhanh chóng đánh xe chạy ra cổng sau tòa nhà và đúng, nơi này ít cảnh sát hơn.

    Cậu rời xe nhanh chóng chạy đến tòa nhà có hướng bắn thuận lợi theo hướng dẫn.

    Đồng thời, kết nối đến Isaac.

    "anh ơi, nhắc nhóm hiếu xe ở cổng sau, cổng trước bao vây kín rồi, cổng sau thưa hơn." cậu vừa láp súng vừa nói.

    "anh biết rồi"

    sau khi nhận được câu trả lời, cậu ngắt kết nối đồng thời bóp còi.

    "bùm" viên đạn xuyên qua tấm kính ghim thẳng vào tim một kẻ đang cầm súng cùng lúc khói từ viên đạn phun ra làm hạng chế tầm nhìn của tất cả.

    Ba viên đạn liên tiếp xuyên qua tim của những kẻ còn lại.

    Công Dương thở nhẹ giơ ngón cái về hướng tòa nhà đối diện.

    Rồi nhanh chóng tìm đồng đội của mình.

    Đức Phúc mỉm cười, tiếp tục tìm kiếm các thành viên khác.

    Hurrykng xoay nhẹ con dao trong tay nhanh trong lấy mạng 2 tên, cậu nhanh nhẹn tránh viên đạn bay tới đồng thời ném con dao ghim thẳng vào tim kẻ bóp còi.

    Đồng thời lôi khẩu súng ngắn bắn thẳng vào kẻ đi vào.

    Hàng loạt động tác chuyên nghiệp chỉ tốn chưa đến 2 phút. nhưng...

    "mẹ mày, mày tính ám sát đội trưởng ."

    Hiếu nhanh chóng né viên đạn bay tới, ngơ ngác nhìn Hurrykng.

    Rồi chạy túm cổ cậu hét lên.

    Cả hai đơ tầm 2 giây thì lại thêm 1 tiếng kính vỡ, viêm đạn ghim kẻ mới vào phòng vào tường cũng lúc khói xả.

    Đức Phúc im lặng quan sát qua kính soi nhiệt đồng thời bóp còi hỗ trợ bắn bớt vài tên. sau khi xác nhận họ an toàn, cậu tiếp tục tìm thành viên còn lại.

    Trong lúc này, Anh Tú voi cũng đã nhanh chóng giải quyết tất cả kẻ thù.

    Anh quăng cây súng hết đạn của mình.Anh lấy một cây súng của kẻ thù rồi gom đạn từ các cây súng khác.

    Làm xong, anh quay lại dẫn bác sĩ LyLy cùng mình rời khỏi tòa nhà.

    Bên Gin Tuấn Kiệt, sau khi được bé Phúc hỗ trợ dọn đường, cũng nhanh chóng rời khỏi tòa nhà.

    Sau khi xác nhận toàn đội đã rút lui an toàn, Đức Phúc liên bắn thêm 4 quả bom mini vào tòa nhà rồi nhanh chóng dọn dẹp mọi thứ.

    Vừa xuống tòa nhà, xe đã đợi sẳn, cậu kéo thấp mũ mở cửa xe ngồi vào.

    Xe vừa lăn bánh rời khỏi. cậu mở điện thoại vào một app có biểu tưởng đặc biết rồi ấn vào biểu tượng màu đỏ.

    "Bùm" - tòa nhà sụp đổ.
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 2


    New York - 12p.m

    chiếc xe lao nhanh trên đường.

    "cảm ơn anh phúc đã hỗ trợ tụi em nhé" Hiếu nghiêng đầu khẽ nhìn Phúc nói.

    "eo ôi, ơn nghĩa gì người một nhà với nhau mà" Phúc cười nhẹ trả lời anh.

    "ủa mà anh Phúc qua mĩ làm nhiệm vụ gì vậy ạ? anh đi một mình sao?" hurrykng ngóm lên hỏi anh.

    Cũng phải thôi, vì bình thường phúc hiếm khi đi làm nhiệm vụ lắm.

    "là nhiệm vụ lấy trộm một chiếc thẻ nhớ và vài thông tin của tập đoạn axz thôi.

    Đội của anh có nhiệm vụ khác hết rồi nên anh đi mình." cậu qua lại trả lời khang.

    "mà đúng nhỉ? lâu lắm rồi mới thấy em làm nhiệm vụ ấy.

    Có Yếu nghề không đấy?!"

    Gin uống cạn chai nước hất cằm hỏi cậu.

    "Trộm vía là không yếu nghề anh ạ, tầm nửa tiếng là em xong rồi."

    Phúc cưới tươi trả lời.

    "mọi người ơi, có thể nhỏ tiếng một xíu thôi được hong?

    LyLy có vẻ rất mệt" Anh Tú nhẹ nhàng lên tiếng, ảnh chắp tay xin nhẹ.

    Nhìn qua Lyly, cô ấy đang ngủ say trong vòng tay của Anh Tú. mọi người khẽ cười làm dấu ok. chiếc xe lại rời vào sự tĩnh lặng.

    Có lẽ hai ly rượu cũng có tác dùng, phúc nhẹ nhắm mắt lại.

    một ánh mắt khẽ nhìn anh.

    Chiếc xe dừng lại dưới chân cầu.

    "Alo, anh ơi tụi em về tới rồi."

    Hiếu rút điện thoại gọi cho anh Isaac nhưng ánh mắt lại nhìn con người đang ngáp bên cạnh.

    Cùng lúc đây, cửa hầm mở ra, anh liền đạp ga lao thẳng xuống dưới.

    Xe dừng.

    Mọi người liền xuống xe.

    "Mấy đứa đi nghỉ đi, sáng mai chúng ta về Việt Nam, anh đặt vé rồi."

    Isaac đứng dựa tường nhìn tụi nhỏ xuống, sau đó dắt mọi người vào trong.

    "Sao sớm vậy?

    Em tưởng phải 2 ngày nữa mình mới về chứ?"

    Hiếu bước theo sau hỏi.

    "Tập hợp khẩn cấp đấy, chắc là nhiệm vụ chung cho toàn đội.

    À bé Phúc em chưa đưa đồ cho anh."

    Isaac trả lời rồi vươn tay về phía cậu.

    "Còn không phải gấp quá sao?!"

    Cậu bỉu môi đưa cho anh một chiếc hộp nhỏ.

    Isaac liền mở ra kiểm tra bên trong là một chiếc thẻ nhớ và USB, anh gật đầu hài lòng đóng hộp lại.

    "Mọi người về phòng nghỉ ngơi đi, Hiếu với Phúc theo anh chút."

    Dẫn mọi người đến khu vực phòng nghỉ Isaac liền lên tiếng dặn dò rồi dẫn Hiếu và Phúc rời đi.

    Cả hai khẽ nhìn nhau rồi theo Isaac.

    Vừa vào phòng, Isaac đã khởi động màn chiếu ngay lập tức kết nối với tất cả đội trưởng.

    Trong lúc Isaac đang mở máy hiếu lại từ lạnh lấy 2 chai bia rồi đưa cho Phúc một chai vừa ngồi lên cái bàn cạnh Phúc.

    Phúc cầm lấy gật đầu nhẹ như cảm ơn.

    Hai người cụm nhẹ rồi cùng uống.

    Isaac khởi động xong thì cũng kéo ghế ngồi cạnh hai người.

    "Hello, cả nhà" Vừa kết nối Atus liền hí hửng chào hỏi mọi người.

    "Năng lượng quá dị anh Tú."

    Phúc cười nhẹ trả lời.

    "Tất nhiên, mà bên mọi người sao rồi nhiệm vụ ổn hết chứ?

    Nghe đồn nhóm Hiếu gặp rắc rối à?"

    Atus cười vui nhưng không quên xéo nhẹ đứa em.

    "Haizz, anh nhắc tới em lại cảm thấy bức mình.

    Mẹ lão già đó, chị Ly vừa làm xong phẩu thuật cho lão còn chưa kịp thở, thủ hạ của lão liền nã súng về phía tụi em, hên là phản ứng nhanh nên còn sống chạy thoát nè.

    Mai mốt mình bỏ nhiệm vụ cứu người kiểu này được không, người nhà mình, mình dùng thôi."

    Hiếu đập mạnh tay xuống bàn mặt đỏ au nói.

    "Lão còn sống không?"

    Song luân lên tiếng hỏi.

    "Sống nổi gì, em nã thẳng vào đầu lão trước khi trốn thoát rồi cơ."

    Hiếu cười khẩy đắc ý lên tiếng.

    "Vậy là tốt rồi, cả nhà an toàn là vui rồi.

    Còn Phúc thì sao cũng gần 2 năm em không làm nhiệm vụ rồi, không yếu nghề ấy chứ?"

    Song Luân cười rồi quay sang hỏi đứa cạnh Hiếu.

    Eo ôi ý, em sao yếu nghề được mà Erik đâu ạ?"

    Phúc cười trả lời anh.

    Song hỏi đến người em thân thiết của mình, người duy nhất không thấy xuất hiện.

    "Nó đang thực hiện nhiệm vụ ở Philippines, sáng mai mới về."

    Anh Suy bước vào trả lời thắc mắc của cậu.

    Phúc chỉ ồ một cái rồi uống thêm ngụm bia.

    "Được rồi, nói rõ việc nhé.

    Chúng ta nhận được một nhiệm vụ đó là tiêu diệt một tổ chức ở malaysia."

    Anh Suy mở lap kết nối thông tin với màn hình chiếu.

    Thông tin về một tổ chức hiện lên.

    "Em hỏi chút."

    Hiếu giơ tay xin phát biểu.

    "em hỏi đi" anh Suy đưa tay ra hiệu.

    "nhiệm vụ lần này mình nhận của đối tác ngoài hay nhà nước ạ?"

    "Đối tác ngoài nha. còn ai thắc mắc gì không?"

    Anh Suy trả lời xong nhìn mọi người rồi hỏi, thấy mọi người lắc đầu.

    Anh liền tiếp tục.

    "Thời gian cho nhiệm vụ ngắn 3 tháng dài 6 tháng.

    Tổ chức Ronks được thành lập vào năm 2006, là một tổ chức chuyên buôn bán nội tạng người và lính đánh thuê.

    Năm 2010, police của Pháp đã cài một điệp viên vào tổ chức này...."

    "Roy Siken" Phúc bỗng nhiên nói ra một cái tên.

    Mọi người đều quay ra nhìn anh.

    "Chính xác, anh ta đã thành công thu hút được thủ lĩnh của Ronks - Black rose và hai người họ đã có một đứa con gái.

    Nhưng năm 2015, anh ta bị bại lộ thân phận.

    Kết cục của anh ta là bị lóc thịt đến chết, nội tạng của anh ta nghe đâu là được bảo quản khá kỹ chỉ để thay thế cho đứa con gái khi cần thiết.

    Đối tác muốn chúng ta hủy diệt tổ chức này và bắt sống cô con gái.

    Mọi người có thắc mắc gì không?"

    Anh Suy gật đầu xác nhận cái tên rồi tiếp tục lên tiếng.

    "Đối tác đưa một đống thông tin chả dùng được gì cả, thay vì cho chúng ta vị trí, sơ đồ, số lượng thuộc hạ, thói quen của ả ta, đối tác lại kể chuyện về một viên cảnh sát thất bại trong nhiệm vụ.

    Thậm chí là có một đứa con gái với kẻ thù."

    Atus cười khẩy lên tiếng.

    "Anh cũng thấy vậy, mỗi trang giấy trắng, khác nào nói chúng ta tự tìm hiểu đâu.

    Nói vậy, nhanh hơn không."

    Song luân nhún vai một cái, có phần chế giễu vị đối tác này.

    "Em cảm thấy đội tình báo và trinh thám sẽ khá mệt rồi đây."

    Hiếu uống hết chay bia rồi nói.

    "Phúc thì sao?

    Với kinh nghiệm làm trinh thám lâu năm của em."

    Isaac nhìn cậu em đang trầm mặt suy nghĩ liền vỗ nhẹ vai cậu rồi hỏi.

    "em cảm thấy mọi người nói đúng đội tình báo và trinh thám tụi em sẽ rất mệt để có đầy đủ thông tin cần thiết cho nhiệm vụ lần này nhưng đối tác đã cho chúng ta cách để tiếp cận vị black rose này.

    Đó chính là viên cảnh sát Roy Siken và trùng hợp thật em từng làm việc với viên cảnh sát này rồi."

    Phúc nhấp một ngụm bia.

    "Chà, lâu lắm rồi mới có thể nhìn thấy thuật dịch dung thần sầu của đội trưởng Phúc."

    Song luân vỗ tay hai cái vẻ mặt hào hứng nói.

    "Sao anh nghĩ em sẽ trực tiếp tham gia vậy? em lười lắm."

    Đức phúc mỉm cười nhìn mọi người.

    "ôi dời, đối tượng tiếp cận là thủ lĩnh của một tổ chức đấy, em nỡ để đám nhỏ nhà em gặp nguy hiểm sao."

    Atus phán nhẹ một câu còn nhướng mày thách thức.

    "eo ôi, đúng là đồng vợ đồng chồng tát biển đông cũng cạn."

    Đức Phúc cũng vui vẻ ghẹo lại làm Song luân và Atus ngại đỏ mặt.

    "Thôi được rồi, mọi người cũng đã nắm sơ tình hình rồi nhỉ? vậy cho bên này đi nghỉ nhé, gần 2h sáng rồi."

    Isaac thở ra một hơi dài.

    "được rồi, cũng nên cho người cao tuổi nghỉ ngơi thôi" Atus lên tiếng rồi đứng dậy.

    "Ê Tài đã làm gì Tú đâu mà Tú này kia với Tài" Isaac nghe xong liền bật dậy hơi thua.

    "Thôi anh Xái à, mọi người nghỉ ngơi đi nhé" Song luân nhanh chóng che chắn cho Atus rồi lẹ làng tắt kết nối.

    Isaac tức xì khói, Đức Phúc liền tiến lại vuốt lưng cho anh bới giận.

    Isaac vẫy nhẹ tay rồi nhắc hai đứa đi ngủ.

    New york - 2 a.m

    Hiếu bước ra khỏi phòng tắm thì thấy Đức Phúc đang ngồi trên giường gõ laptop rất chăm chú, hắn hơi ngạc nhiên vì bình thường anh Phúc bị ví là thỏ lười.

    Dù bạn ở trong căn cứ cả ngày thì số lần gặp được Đức Phúc có khi chưa đến 5 lần mặc dù anh ấy là một trong những người lo cơm nước cho cả nhà.

    Vì sự tò mò của mình, Hiếu vừa lau tóc vừa kéo ghế ngồi cạnh anh Phúc.

    Đức phúc khẽ liếc mặt nhìn hắn rồi tiếp tục làm việc của mình.

    Thật ra bình thường hai anh em cũng không thân lắm, trước đây, khi Hiếu mới gia nhập Phúc đã trở thành đội trưởng rồi nên hai người hiếm khi gặp nhau, và bây giờ Hiếu trở thành đội trưởng cũng đã một năm rồi nhưng số lần cả hai nói chuyện cũng chưa tới 10 lần nữa cơ.

    Không phải Phúc kiêu ngạo với đàn em hay gì cả, cả tổ chức đều công nhận Phúc là người thân thiện nhất, dễ kết bạn nhất đến cả bé út Captian Boy mỗi lần gặp anh Phúc cũng đều được anh cho bánh kẹo thậm chí là khá chiều cậu bé này mà.

    Nhưng bằng cách thần kỳ nào đó hai người họ cũng hiếm có cơ hội tiếp xúc nhiều.

    Mà hôm nay có vẻ như là cơ hội cho hai người họ.

    Đáng lẽ, Hiếu sẽ qua ở cùng phòng với Hurrykng nhưng lúc hai người trở về nghỉ ngơi cũng muộn mọi người đều ngủ hết rồi.

    Do đặc tính công việc nên giấc ngủ của họ rất nông nên Hiều với Phúc đành ở chung một phòng.

    Hiếu cũng có phần bất lực với sự đam mê phòng KTX sinh viên này của anh Isaac.

    Ở căn cứ chính mỗi người một phòng thì không nói nhưng cứ căn cứ mini thuộc quản lý của anh Isaac là y như rằng sẽ là phòng KTX , nhìn xem phòng 4 giường tầng có khác gì KTX đâu.

    Lắm lúc hắn cũng thắc mắc nhà mình đâu có nghèo đến mức phải tiết kiệm cở này.

    Hiếu ngồi nhìn đống hình ảnh, tư liệu mở tắc liên tục có chút nhức mắt, chả hiểu sao anh phúc có thể nhìn liên tục trong thời gian dài như vẫn nữa.

    Ngồi tầm 30 phút cậu đứng dậy để ghế vào chỗ cũ chuẩn bị đi ngủ thì anh Phúc gọi lại.

    "Hiếu, em nên sấy khô tóc rồi ngủ không thì đau đầu lắm đó" Phúc đóng laptop lại xoa cổ một chút rồi nhìn hắn.

    Hiếu có hơi ngạc nhiên khi anh nói chuyện với hắn.

    "Dạ thôi, giờ sấy ồn lắm với tóc em lâu khô lắm.

    Anh cũng cần nghỉ ngơi."

    Hiếu xoa nhẹ chiếc khăn trên đầu nhìn anh nói.

    Đức phúc thở nhẹ một hơi, anh lấy máy sấy ra rồi kêu hắn lại đây.

    Hiếu có chút hiểu ý anh liền ngồi xuống dựa lưng vào thành gường của anh.

    Phúc bật máy nhẹ nhàng sấy cho Hiếu.

    Có lẽ là quá mệt cộng với sự ấm áp nhẹ nhàng, Hiếu ngủ quên.

    Phúc cũng không qua bất ngờ, bình thường anh sấy tóc cho erik nó cũng hay ngủ gật.

    Sau khi xác định được tóc của Hiếu đã hoàn toàn khô.

    Đức Phúc liền hạ thấp sự tồn tại của mình xuống.

    Chuyện này cũng không quá khó bởi dù sao anh cũng là một sát thủ chính hiệu vì vậy việc khiến người khác cảm thấy mình không tồn tại là một chuyện dễ dàng.

    Đây cũng chính là lí do mọi người đều cảm thấy ít gặp anh trong tổ chức.

    Phúc nhẹ nhàng bế Hiếu lên rồi đắp chăn lại cho cậu xong bản thân cũng tắt điện đi ngủ.

    Hiếu khẽ mở mắt, hắn thật sự bất ngờ, hắn không thể nhận ra sự tồn tại của anh.

    Nếu không phải hắn có chút nhạy cảm với ánh sáng thì có khi hắn sẽ ngủ đến sáng thật.

    Thảo nào mọi người luôn nói anh Phúc mà làm nhiệm vụ thì việc đó phải cực kỳ khó.

    "Em nên ngủ đi" giọng Phúc vang lên.

    Hắn ngạc nhiên quay đầu nhìn theo bóng lưng của anh.

    "sao anh biết em thức."

    Hắn có hơi muốn nuốt nước bọt.

    "Hơi thở của em nặng hơn lúc ngủ một chút."

    Đức Phúc nhẹ nhàng nói.

    Hai người cũng không nói thêm nữa, cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 3


    Sân bay - 7 a.m

    "Chúng ta cần phải đi sớm vậy sao?"

    LyLy ngáp nhẹ nhìn mọi người đang tấp bật check in.

    "Em tán thành với chị, quá buồn ngủ."

    Đức Phúc gật đầu đôi mắt liêm diêm muốn nhắm lại.

    Cũng đúng thôi bình thường đúng 8h sáng Phúc mới dậy, nay dậy sớm hơn tận 2 tiếng đó.

    Thỏ muốn ngủ.

    Isaac và mọi người có chút bất lực nhìn hai con người này, nhưng cũng không trách họ được vì mọi người đều buồn ngủ.

    "Ráng nào hai bé ui" Isaac nhẹ nhàng động viên hai con người phía sau.

    Anh Tú thấy LyLy sắp gục ngã tới nơi liền cõng chị ấy lên.

    "Bé cứ ngủ đi tí cần thì anh kêu bé dậy."

    "Em cảm ơnnnn" LyLy vui vẻ gục lên vai anh Tú mà ngủ nhưng những con người còn lại thì không thấy vui trong lòng.

    Đang yên lành tự nhiên bị thốn cơm tró kiểu này ai mà vui nổi.

    Đặt biệt là anh Xái, dù sao cũng có một bé người yêu ngoan xinh yêu ở nhà, anh rất vinh hạnh được thốn cơm tró cho người khác chứ không phải bị thốn cho ăn như thế này.

    Gin Tuấn Kiệt thì lại quyết hơn thua bằng cách gọi điện cho chị Puka để tâm sự tuổi hồng.

    Vâng hội Ế gọi tên Công Dương, Hurrykng, Hiếu Thứ Hai và Đức Phúc không thấy vui trong lòng part 2.

    Họ nhìn nhau quyết đi tránh xa những con người có tình yêu kia.

    Đức Phúc bỉu môi, cậu thật sự buồn ngủ lắm rồi.

    "Buồn ngủ lắm à bé" Công Dương nhỏ giọng hỏi thăm cậu.

    Đức Phúc không trả lời cậu chỉ khẽ gật đầu.

    Công Dương định kêu cậu dựa vào anh ngủ một chút thì Hiếu bỗng nhiên xông tới.

    Hắn đẩy vali để chỗ Đức Phúc.

    "Anh Phúc ngồi lên vali rồi dựa vào em ngủ nè."

    Hiếu liếc nhẹ anh Dương rồi cười với Phúc, khiến Công Dương ngơ ngác anh đã làm gì đâu đã chạm vào đâu.

    Đức Phúc vui vẻ cảm ơn rồi ngồi lên vali của hắn, dựa vào ngực hắn mà ngủ, chịu thôi chứ Phúc muốn gục lắm rồi.

    Và có vẻ khoảng cách sizegap 12 cm này cũng vừa vặn ấy chứ.

    Hiếu vươn tay để vòng qua vai của Phúc để giữa cho anh không té.

    Hình ảnh nhìn rất đẹp nhưng lại khiến cả nhóm hỏi chấm vì bình thường 2 người này có thân thế đâu.

    Hurrykng im lặng nhìn hai người nhưng không quên lấy điện thoại chụp lại rồi gửi cho đứa bạn thân.

    Đến lúc lên máy bay thì lại có chút vấn đề nhỏ.

    Chính là ai ngồi với ai.

    Do đặt gấp nên chỉ còn toàn ghế đôi hạng thượng gia Anh Tú với LyLy thì không nói, bình thường nếu đánh lẻ thì Isaac sẽ ngồi với Phúc nhưng với tình trạng thỏ lười đang gục trên vai Hiếu thế này thì thôi đàng để hai người họ ngồi chung vậy.

    Cuối cùng Anh Tú ngồi với LyLy, Isaac ngồi với Gin, Hurrykng ngồi với Công Dương và Hiếu ngồi với Phúc.

    Sau khi ổn định chỗ ngồi, máy bay đã cất cánh.

    Chuyến bay yên bình đang hướng đến Paris - Pháp

    Sau khi ổn định cho anh Phúc ngủ, Hiếu liền mở laptop cập nhật tình hình công việc và nhiệm vụ của bản thân cũng như sức khỏe và tâm lý của bản thân, đây là nhiệm vụ của mỗi thành viên.

    Những thông tin này sẽ được gửi cho đội ngủ y tế check và kiểm tra sức khỏe.

    Ngoài ra, hắn còn phải check mail về hồ sơ nhiệm vụ hồi qua, đặc biệt là Roy Siren.

    Đàn anh Isaac cũng chẳng thể tranh thủ nghỉ ngơi, anh đang điều tra về đối tác của nhiệm vụ black rose, tất nhiên anh cũng phải kiểm tra sẽ có thêm hợp đồng làm ăn nào không để còn kiếm ăn thêm chứ.

    Hurrykng và Công Dương nhìn 2 con người kia nghiêm túc tập trung vào công việc liền cảm thấy có chút may mắn vì không làm chức cao.

    Vậy nên hai người quyết định ngủ bù.

    Còn Anh Tú và LyLy, hai người đang hạnh phúc cùng nhau ngủ.

    Philippines - 4a.m

    Nhà kho số 8 - khu 471

    "Mọi người, Erik và anh Ngân vào đó gần nửa tiếng rồi."

    Jsol thông qua ống nhắm của súng bắn nhìn vào trong nhà kho.

    "Bình tĩnh nào anh Jsol, vẫn chưa có động tĩnh gì lớn mà."

    Hải Đăng Doo lau khẩu súng Walther P99 vừa trả lời với tai nghe trên tai.

    "Đúng rồi, anh thấy bên trong đàm phán hăng lắm."

    Nicky vừa quan sát tình hình bên trong thông qua ong tình báo vừa nhai snack khoa tây.

    "mọi người ơi, khi nào chúng ta xong dị, tui hơi đói."

    Dương Domic xoa bụng rồi lên tiếng.

    ....quặc...quặc....

    "Bống ơi, mình tập trung nào, sau khi anh Erik ra ngoài chúng ta sẽ đi ăn nha." wean bất lực trả lời.

    Trong nhà kho, Erik đang nghe đối phương đưa ra phương án đám phán cũng phải mỉm cười vì câu hỏi vô tri của Dương Domic.

    Đối phương thấy anh mỉm cười liền dừng lại.

    "Không biết cậu Erik cảm thấy phương án này của chúng tôi có gì không hợp lý sao?"

    ông ta cau mày nhìn anh.

    "Không có gì, chỉ là tôi cảm thấy phương án này hình như không có lợi gì cho chúng tôi cả, ông thấy đấy, lô hàng này ngay từ đầu thuộc về AFN nhưng họ lại đem nó ra đấu giá và thật trùng hợp chúng ta đều đấu giá thành công nó, nhưng chúng tôi là người đã đấu giá trước và giao tiền trước nên kho hàng này thuộc về chúng tôi."

    Erik mỉm cười lắc đầu rồi đặt tay trái lên bàn nhẹ nháng làm động tác bấm phím đàn.

    "Cậu Erik, chúng ta đều đã bỏ tiền chỉ là chúng tôi trễ hơn bên cậu vài phút mà mất lô hàng này thì đúng là không hợp lý lắm."

    Ông ta cau mày mỉm cười anh.

    "Vậy thôi, cũng không phải đàm phán nữa."

    Erik đập bàn chỉa súng vào đầu ông ta.

    Tất cả thuộc hạ của ông ngay lập tức rút súng chỉa về phía anh.

    Tình thế 2 với 41, à bỏ ông ta ra vì già đã, 2 với 40 có vẻ không mấy khả quan về phía mình cho lắm, Erik khẽ nhíu mày.

    "Haizz, giới trẻ bây giờ nóng tính thế nhỉ?!

    Cậu Erik nên học cách bình tĩnh đi, đừng có hở một chút ra rút súng ra như vậy."

    Ông ta kiêu ngạo rút một điếu xì gà hít một hơi rồi châm lữa.

    "anh Erik tụi em giải quyết xong rồi."

    Âm thanh trong tai nghe của Erik vang lên, anh mỉm cười.

    Nhìn nụ cười nhưng đắc thắng của anh, ông ta cau mày.

    "Jsol" Erik gọi tên.

    Lập tức một viên đạn nã thẳng vào đầu ông ta.

    Thái Ngân nhanh chóng ném vali của mình về phía đám thuộc hạ.

    Ngay khi viên đạn ghim vào đầu ông ta, Erik nhanh chóng đá lật mặt bàn để đỡ đang cho mình rồi kéo anh Thái Ngân núp chung.

    "Bùm" - Vali nổ tung cũng lúc đó mọi người xông vào tấn công, Erik đá mạnh cái bàn về phía đám thuộc hạ làm một nhóm đang tiến về phía anh bị bàn đè.

    Thái Ngân lập tức nhảy lên bàn nã súng vào đầu đám bị đè.

    Erik cũng xông lên tấn công.

    Trong lúc nhà kho hỗ chiến, Jsol hỗ trợ nicky tiến lại chiếc container chứa lô hàng.

    Josl nhẹ nhàng xử lý tất cả thuộc hạ ở đó.

    Cả hai đứng trước cửa container, Jsol sau khi thử mở bằng cách nhẹ nhàng mà không được anh quyết định đá gãy cửa cho nhanh.

    "Anh Nicky lui lại một chút đi ạ" Jsol lên tiếng rồi tiếng lại chính giữa hai cánh cửa, Nicky cũng nhanh chóng lui ra.

    Jsol vào thế rồi hít sâu một hơi.

    "Rầm" cánh cửa bị đá văng qua hai bên.

    Cả hai nhanh chóng vào trong kiểm tra.

    "Xem ra thứ cần tìm đều ở đây rồi."

    Nicky cẩn thận kiểm tra xong nhìn Jsol nói.

    "Gớm khổ, có 5 thùng carton mà tụi nó cẩu hẳn một cái container."

    Jsol lắc đầu nói.

    "Sao rồi 2 người đẹp?"

    Hải Đăng Doo cùng mọi người đứng trước container nói, họ đã giải quyết xong đám thuộc hạ rồi và tất nhiên là không tránh khỏi việc dính chút máu.

    "Hàng đủ cả."

    Jsol nhìn mọi người rồi trả lời.

    "Chuyển chúng lên xe của chúng ta rồi đi thôi trước khi cớm tới."

    Erik gật đầu rồi cùng mọi người chuyển hết đồ lên xe.

    "Rầm"

    Cửa xe đóng lại, chiếc xe nhanh chóng xuống núi.

    "Em nhớ dưới chân núi cho con suối nhỏ, chúng ta nên dừng lại tắm rửa xíu chứ người máu không khó chịu quá."

    Tage vừa lái xe vừa nói.

    "Ừ, anh cũng nghĩ vậy" Erik xoa thái dương rồi trả lời.

    "mọi người ơi, em đói."

    Dương Domic xoa bụng tủi thân nhìn Erik.

    Nhận thấy tín hiệu cầu cứu của Bống, Erik mở balo lấy bánh ngọt và sữa đưa cho cậu.

    "Em cảm ơn."

    Bống mắt sáng như sao nhận bánh từ anh EriK.

    "Em thấy nên đưa Bống sang cho anh Atus vài bữa để thằng bé bớt khờ."

    Vũ Thịnh xoa đầu Bống rồi nói.

    "Anh tán thành" Đỗ Phú Qúy gật đầu tán thành.

    "ơ em..."

    Bống ngơ ngác nhìn mọi người

    "Thôi Bống đừng nói, Bống chỉ cần ăn và chiến đấu thôi là được."

    Quân A.P vỗ vai thằng em.

    "À Erik, Đức Phúc đang trên đường về Việt Nam nha."

    Nicky nhận tin nhắn của mọi người trong đội mình thấy có tin nhắn nói về Đức Phúc nên tiện thể nói cho thằng em luôn.

    "Vâng, em cảm ơn" Erik gật đầu cảm ơn.

    Chiếc xe chạy đến đầu sông thì dừng lại, cả đám liền xuống xe rồi cởi áo quần xuống tắm cho sạch mùi máu và thuốc súng, Nicky thì lấy dung dịch phân hủy quần áo do đội nghiên cứu làm ra để phân hủy quần áo mọi người vừa mặc.

    Sau khi phân hủy xong, Nicky cũng tranh thủ chụp lại những chiếc body 6 múi này.

    Dù bình thường nhóm này hay cởi trần tập luyện nhưng HD 75% thế này thì anh phải tranh thủ chứ.

    "Lộ trình chúng ta như thế nào á?"

    Jsol thấy Nicky ôm điện thoại cũng đoán ra được anh làm gì rồi nên thôi quay qua hỏi Erik.

    "Chúng ta sẽ đi du thuyền về nước.

    Dù sao cũng chuyển hàng về, đường biển vẫn an toàn hơn hàng không."

    Erik ngậm người xuống nước trả lời Jsol.
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 4


    Chuyến bay từ mĩ về Việt Nam

    Đức Phúc nhẹ nhàng tỉnh dậy, anh có chút mơ màng nhìn xung quanh rồi ngồi thẳng dậy xoa thái dương của mình.

    Hiếu đang tập trung làm việc thì thấy động tĩnh bên cạnh, hắn quay sang nhìn anh từ từ xác nhận mọi thứ mới đưa tay chạm nhẹ vào, tay kia cầm lấy ly sữa còn ấm ấm đưa cho anh.

    Đức Phúc hơi ngạc nhiên khi thấy ly sữa nhưng cũng cầm lấy khẽ nói một tiếng cảm ơn rồi uống hết ly.

    "Anh ngủ bao lâu rồi?"

    Phúc đưa ly cho chị tiếp viên quay sang hỏi hắn.

    "Tầm 3 tiếng rưỡi ạ" Hiếu đưa khăn cho anh lau miệng, nghe anh hỏi liền nhìn đồng hồ rồi nói.

    "ừ, anh cảm ơn Hiếu đã chăm anh nha" Đức Phúc gật đầu cảm ơn hắn.

    "Dạ không có gì" Hiếu nhẹ giọng nói.

    "Phúc tỉnh rồi hả em?"

    Isaac nghe thấy động tĩnh bên Hiếu liên quay qua nhìn thử thấy Phúc đang nói chuyện Hiếu, anh cũng lên tiếng hỏi thăm.

    "Dạ, mà sao rồi anh?"

    Phúc nghe thấy tiếng Isaac gọi liền tiếng tới chỗ anh.

    Gin thấy cậu lại cũng tự giác qua chỗ hiếu ngồi.

    Phúc cảm ơn anh Gin rồi ngồi xuống cạnh Isaac.

    Hiếu thấy thế cũng không nói gì tiếp tục làm việc.

    "Hơi rắc rối xíu."

    Isaac vươn tay đỡ cậu ngồi xuống ghế rồi đẩy laptop qua cho cậu nhìn chung.

    "Hôm qua nghe em đọc tên của viên cảnh sát kết hợp với việc đối tượng yêu cầu giữ cô con gái lại.

    Anh liền kiểm tra lại thông tin đối tác một xíu và nhận đa phần là thông tin giả."

    Isaac chỉ vào laptop rồi nói với cậu.

    "Đối tượng đã trả đủ tiền chưa ạ" Đức Phúc cau mày rồi hỏi lại anh.

    "Rồi bé" Isaac dứt khoát trả lời.

    "Em đang có một suy nghĩ hơi điên xíu, đối tác là cô con gái."

    "Không có chuyện gì là không thể, vụ hai năm trước của em là một ví dụ."

    "nào sao lại trêu em, thật ra em nghĩ điều nay hơi khó khả thi vì dù sao cô ta cũng là người thức kế của black rose thôi cần thiết gì phải làm vậy."

    Vấn đề này liên quan đến quá khứ của cô ta."

    "sao nghe li kì vậy anh?"

    "Hazz chuyện này anh cũng không tin lắm đây."

    Trụ sở chính - đêm

    "Nào mấy đứa ổn chứ?"

    Song Luân bước vào phòng nghiên cứu, anh tập trung xem xét báo cáo thí nghiệm cho vũ khí mới.

    Ngay khi ngước mặt lên anh có chút muốn bước ra liền.

    Eo ôi nói căng.

    "Em muốn nghỉ việcccccc" Ali thấy anh Song Luân vào liền lao tới ôm chân anh khóc lóc.

    "Gì dậy mấy đứa?"

    Song Luân cười ngượng nói.

    "Khó quá anh ơi, anh Phúc muốn một món vũ khí đa dạng chức năng quá."

    Captain bỏ kính xuống mếu máo nhìn Song Luân.

    "Anh ơi, vừa có khóa đa năng, vừa có camera, vừa phải có dao nhỏ, đèn pin, ghi âm và chức năng ghi hình.

    Tụi em chết đây."

    Lou Hoàng đọc yêu cầu xong cũng khụy xuống sàn.

    "Thôi nào mấy đứa."

    Song Luân đỡ mấy đứa nhỏ dậy vỗ vai từng người.

    Anh cầm bản yêu cầu lên đọc kĩ một lần nữa.

    "Phúc không yêu cầu vũ khí đó ở dạng nào nè.

    Tự do sáng tạo nào mấy đứa."

    Song Luân thảy bản yêu cầu chống hông nhìn đám con thơ của mình.

    "Không thấy vui trong lòng, em rớt nước mắt ở trong căn phòng."

    Captain ngửa mặt lên trời than thở.

    "Nào út ơi, chúng ta bàn việc cái nào."

    Song Luân vỗ nhẹ Captian.

    Haizzz

    Tiếng than thở của Phòng thí nghiệm

    "Hello các baby, tình hình thế nào rồi?"

    Atus bước vào phòng tình báo nơi có nhiều loại máy vi tính khác nhau ở giữa còn có một màn hình chiếu loại lớn.

    "Chill lắm anh ơi."

    Quang Hùng ngã mình ra ghế nhìn Atus cười tươi trả lời.

    "Nhiệm vụ lần này căng quá, em kiếm không được bao nhiêu thông tin hết."

    Rhyder lắc đầu có chút chán nản nhìn Atus.

    "Bình tĩnh em yêu, chill đi chứ đợi nhóm trinh thám cấp thông tin cho mình cũng được."

    Atus vỗ nhẹ vai đứa em của mình.

    "Em nghĩ có thể giúp được gì thì giúp thôi ạ."

    Rhyder nhìn Atus nói.

    "Thôi nào, đợi nhóm Phúc về chúng ta sẽ bàn bạc thêm nhé."

    Atus đặt hai tay lên vai Rhyder vỗ tiến.

    "Dạ anh" Rhyder gật đầu.

    "Ủa Kiều đâu?"

    Atus nhìn quanh phòng thì không thấy xà nữ nhà mình đâu.

    "Hôm nay đến phiên Kiều kiểm tra sức khỏe và bổ sung dinh dưỡng mà anh" Quang Hùng nhấp ngụm cà phê.

    "Ừ hơ, anh quên mất."

    Atus vỗ nhẹ trán của mình.

    mọi người lại tiếp tục điều tra thông tin cho nhóm nhiệm vụ tiếp theo bỗng cửa phòng mở Captian lết vào phòng.

    "Rhyder ơi" Cậu lết vào trong dựa vào tường rồi gọi ngoại lệ của mình.

    "Ơi anh đây" Rhyder nghe tiếng cậu liền đi lại chỗ cậu.

    "Cho em sạc pin miếng coi nào" Captain lao đến ôm anh rồi nũng nịu với anh.

    Rhyder cũng bất lực ôm cậu.

    "Rhyder, nhiệm vụ hôm nay cũng xong rồi, em về nghỉ đi."

    Atus nghiến răng mỉm cười đuổi người chứ để hai đứa này ở đây là anh lại ăn cơm tró mất.

    "Dạ" Captain vừa nghe anh được nghỉ liền nhấc anh lên chạy về phòng.

    Đùa chứ cả ngày hôm này đủ mệt với bản yêu cầu của anh Phúc rồi cậu cần thư giản và Rhyder chính là thuốc an thần của cậu.

    Rhyder cũng có chút mệt mỏi nên tối nay ôm Captain ngủ cũng được.

    "Tối nay ngủ phòng anh hay em?"

    Captain bề Rhyder đi về khu phòng nghỉ.

    "Phòng nào gần thì về phòng đó."

    Rhyder ôm cổ cậu trả lời.

    "hì hì vậy phòng em rồi" Cap mở phòng rồi đi vào.

    Chuyến bay từ mĩ về Việt Nam

    Sau khi bàn việc với Isaac xong, tưởng chừng Đức Phúc sẽ ngồi lại chỗ anh luôn.

    Nhưng không, Phúc đứng dậy về chỗ của mình.

    Gin thấy Phúc đứng dậy cũng đứng dẫn về chỗ chứ anh sắp đóng băng rồi.

    Phúc vỗ nhẹ vai anh Gin một cái, hai anh em nhìn nhau cười.

    "Bận vậy sao?"

    Phúc ngồi xuống ghề của mình rồi quay sang hỏi Hiếu.

    "Dạ cũng không, em chỉ đang kiểm tra lại dữ liệu nhiệm vụ trước đó thôi.

    Sao vậy anh?"

    Hiếu mỉm cười quay qua nhìn anh.

    "Không có gì, chỉ là nãy anh có hỏi anh Isaac thì biết em chưa ngủ chút nào thôi, còn 2 tiếng nữa là chúng ta tới Paris để quá cảnh rồi.

    Em ngủ một chút đi" Phúc mở màn hình trên máy bay tìm một bộ phim để coi xong khi tìm xong anh quay qua nhìn Hiếu.

    "Dạ" Hiếu gật đầu nghe lời rồi gấp laptop lại điều chỉnh ghế rồi nhắm mắt nằm xuống.

    Đức phúc cũng đeo tai nghe vào tập trung vào bộ phim.
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 5


    Ladies and gentlemen,...

    Chuyến bay dừng lại ở Paris để hóa cảnh. mọi người đứng dậy chuẩn bị xuống máy bay.

    Phúc cũng tranh thủ dọn dẹp đồ của hai đứa.

    Anh quay sang lay Hiếu dậy.

    "Hiếu ơi, dậy đi em."

    Hiếu mở mắt nhìn anh, bỗng hắn vươn cánh tay về phía anh.

    Phúc mỉm cười nắm tay kéo hắn dậy.

    Isaac nhìn thấy cảnh này vừa cau mày vừa mỉm cười nhìn cả hai.

    Hrrrykng thì chống hông nhìn bạn thân mình đang tâm lý nữ ngang dị.

    Gin và Công Dương đẩy nhau xuống máy bay lẹ.

    Cả nhà cùng nhau xuống máy bay, không khí paris khá là dễ chịu, LyLy đề nghị mọi người cùng đi mua quà lưu niệm cho các thành viên trong đại gia đình.

    Mọi người vui vẻ đồng ý, cả đám bước vào khu quầy lưu niệm.

    Cảnh tàu Philippines

    "Khỉ thật có thanh tra anh Erik."

    Tage và Vũ Thịnh sau khi vào cảnh kiểm tra xem có thông tin nào về đống xác họ để trên núi không thì bất ngờ phát hiện thanh tra, họ liền trở về xe.

    Erik im lặng rồi quay sang nhìn Nicky.

    Nicky gật đầu đã hiểu.

    Sau khoảng gần 1 tiếng múa bàn phím, họ thấy sẽ thanh tra rời cảnh.

    Cả đám đều giơ ngón cái về phía Nicky rồi lái xe vào trong cảng.

    Tất nhiên họ cũng lót nhẹ cho tên gác cổng.

    Xe dừng trước một chiếc du thuyền sang trọng, Erik và cả đội bước xuống trong bộ vest lịch lãm, họ tiếng đến chỗ lên du thuyền.

    Sau khi đưa vé, họ nhanh chóng tảng ra trà trộn vào hành khách.

    "2 tiếng nữa gặp ở phòng ăn" Erik ấn vào chiếc bông tay của mình rồi nói.

    "Rõ" mọi người nhận lệnh.

    "Anh Isaac" Hiếu vỗ nhẹ anh rồi đưa ánh mắt về một đám người, chỉ một cái liếc nhẹ.

    Isaac nhìn theo hướng của Hiếu khẽ nhíu mày gật khẽ đầu.

    Isaac vươn tay kéo Phúc đi cạnh mình.

    Anh ra hiệu cho mọi người che Đức Phúc lại.

    Phúc cũng cảm nhận ánh mắt lạ hướng đến mình, anh ngẫn cao đầu bước đi nhưng tay khẽ kéo thấp mũ.

    "Là đám chó săn của kegin - kẻ bị em trộm mất đồ."

    Phúc nhẹ giọng nói với mọi người.

    "Chúng ta khử chúng luôn chứ?"

    Anh Tú đẩy lyly vào trong nhẹ giọng hỏi.

    "Bây giờ chuẩn bị lên máy bay rồi, e là không kịp."

    Hurrykng khẽ giọng đáp.

    "Vậy cơ hội duy nhất là về nước?"

    Gin hỏi lại mọi người.

    "Không thể nổ súng ở nước mình đâu, cảnh sát nhà mình nhạy lắm."

    Công Dương khẽ lắc đầu.

    Có vẻ bọn chúng đã để ý nhóm người họ chúng đang tiếng lại.

    "Bị Phát hiện rồi."

    Hiếu nhỏ giọng, hắn siết nhẹ tay Phúc.

    Phúc vỗ nhẹ tay hắn ý bảo yên tâm.

    "Excuse me.

    Chúng tôi cảm thấy anh chàng đi giữa các anh có vẻ là người quen của chúng tôi."

    Tên đi đầu đưa tay chặn họ lại, những tên còn lại bao vây lấy họ.

    Mọi người liền vào tư thế chuẩn bị phá vòng vây.

    Lyly vươn tay nắm lấy Phúc.

    "Excuse me.

    Họ là vệ sĩ của tôi và chị hai.

    Hình như chúng tôi không có ai là chàng trai đi giữa nào cả.

    Không biết các vị có nhầm lẫn gì không?

    " Phúc vươn tay đẩy nhẹ Isaac sang, từ từ bước ra.

    Và Ồ WOW trước mặt mọi người là một cô gái với mái tóc dài màu bạch kim phối cũng với một chiếc khăn quàng cổ trắng mỏng, ánh mắt nhẹ nhàng mang chút hơi nước mỏng nhìn vào tên cầm đầu.

    Hắn có chút rung động đưa tay đặt lên ngực.

    Bỗng cô gái xoa nhẹ qua một bên che miệng lại, tiếng ho nhẹ phát ra.

    "Bé ơi, em sao không?" mặc dù khá buồn cười nhưng lyly vẫn ôm lấy cô gái nhẹ nhàng vỗ về rồi đưa ánh mắt lo lắng nhìn tên cầm đầu.

    "Tiểu thư" mọi người cũng phối hợp lo lắng nhìn về phía cô.

    "Các vị không biết còn gì nữa không?"

    Hiếu đưa tay ra che chắn cho cô và lyly ánh mắt lạnh lùng nhìn tên cầm đầu.

    Tên cầm đầu sau một hồi ngơ ngác liền ho nhẹ để đỡ ngại ngùng.

    "Ồ không, mời các vị."

    Hắn xoa người đưa tay ra hiệu mời.

    Isaac lập tức dẫn mọi người rời đi không quên lườm xéo tên cầm đầu.

    Ngay khi đi vào hành lang hướng đến máy bay, Phúc tháo mái tóc giả của mình ra đưa cho anh Công Dương.

    Công Dương cũng nhanh chóng cất mái tóc đi.

    Trong lúc đi, Phúc cũng tiện thả hai ống quần xuống, có chút may mắn vì anh chọn măng tô dài để mặt không thì mệt rồi đây.

    "Anh nghĩ mọi chuyện chưa kết thúc đâu."

    Isaac khẽ quan sát nói.

    "Tạm thời thì không, ít nhất chúng sẽ không gây sự trên máy bay đâu, điều quan trọng lúc này là sao hành tung của chúng ta lại bị lộ."

    Phúc lấy khăn ướt lau qua mặt của mình.

    "Nãy anh nhét gì vào túi áo tên cầm đầu vậy ạ?

    Hiếu cũng nhanh chóng hỏi ké.

    "Ma Túy" Phúc nhẹ giọng trả lời.

    "Phúc" Isaac gầm nhẹ trong họng.

    Ánh mắt anh có chút tức giận.

    "Loại mới, em trộm từ căn cứ của chúng."

    Phúc bình thản trả lời.

    "Mày làm anh hết hồn."

    Isaac nhẹ vỗ ngực.

    Hiếu cau mày.

    Mọi người nhanh chóng lên máy bay.

    Máy bay cất cánh.

    Cabin tối lại, chỉ có màn hình chỗ Phúc đang sáng bởi anh đang coi phim.

    Hiếu ngồi bên cạnh cũng đã chìm vào dậy ngủ.

    Phúc tập trung cao độ vào bộ phim mình đang coi, lâu lâu lại lấy giấy ra lau nước mặt.

    Vâng anh ấy đang coi phim tâm lý tình cảm Hàn Quốc ấy mà.

    Isaac khẽ thức dậy, theo phản xạ anh nhìn qua chỗ có ánh sáng và thấy Phúc đang khóc.

    Isaac thở dài đừng dậy đi vào nhà vệ sinh.

    Sau khi bước ra, anh tiến lại chỗ Đức Phúc ngồi xuống sàn chỗ cậu vỗ nhẹ lên chân cậu.

    Phúc tháo tai nghe nhìn anh.

    "Hai năm rồi nhỉ?

    Từ sau vụ đó, em không có làm nhiệm vụ nữa."

    Isaac rơi vào ký ức, nhẹ giọng hỏi.

    "Em vẫn làm nhiệm vụ mà" Phúc cùi xuống gần tai anh nhẹ giọng đáp.

    "Đúng nhưng tất cả là nhiệm vụ mật ngoại trừ anh Xìn, anh Suy và anh ra, chả có ai biết nhiệm vụ em làm cả."

    "Cũng có sao đâu anh, dù sao em cũng đâu làm một mình, em vẫn có một đồng đội mà"

    "Em yên tâm thực hiện nhiệm vụ với cậu ta sao? cậu ta đã phản bội em, nếu không có cậu ta, đội trưởng đội chiến đấu là em."

    Isaac gắt lên nhưng vẫn nhẹ giọng.

    "Thôi nào, ai làm chả được, Erik không phải đang làm rất tốt sao, anh đừng quá lo, em ổn."

    Phúc nhẹ vỗ vai anh anh.

    "Em không sợ cậu ta sẽ cướp đi Erik của em sao? giống như Hòa vậy."

    Isaac nhấn mạnh

    "Sẽ không.

    Em và cậu ta đã đạt được giao kèo của mình rồi.

    Anh Isaac, em cảm ơn anh đã luôn quan tâm đến tụi em nhưng không sao đâu ạ.

    Em khóa được cậu ta rồi.

    Mọi chuyện ổn mà."

    Đức Phúc đặt hai tay lên vai anh lắc nhẹ một cái cười tươi nói.

    "Mong là vậy" Isaac mỉm cười đáp lại cậu rồi đứng dậy về chỗ.

    Phúc tiếp tục đeo tai nghe xem phim tiếp.

    Hiếu mở mắt nhìn lên trần máy bay.

    Hắn cảm thấy may mắn vì anh Phúc và anh Isaac không phát hiện ra nếu không hai người đó gõ vỡ đầu hắn mất. nhưng chuyện hai năm trước là sao?

    Hắn ở trong đội cũng vừa vặn 2 năm rồi sao lại không nghe nói gì hết?

    Phúc thở dài, rút khăn giấy lau nước mắt.
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 6


    Trên du thuyền sang trọng, Erik trong bộ vest lịch lãm đứng ngắm nhìn mặt biển.

    Đã bao lâu rồi hắn mới cảm nhận được sự yên bình này nhỉ, hắn không rõ.

    Từ hai năm trước, khi hắn nhận được lệnh trở thành đội trưởng đội chiến đấu, hắn thật sự rất bất ngờ bởi hắn so với anh của hắn, hắn vẫn chưa đủ năng lực.

    Nhưng vừa lên chức, hắn và đội đã chạy như điên để thực hiện nhiệm vụ, ừ hình như 2 năm nay số lần hắn gặp anh chưa đến 10 lần nhỉ?

    Lần nay có nhiệm vụ chung với anh, chắc sẽ ở cạnh anh nhiều.

    "Anh Erik" Tage đưa cho anh ly rượu vang rồi quay lưng dựa vào lang can ngắm nhìn bầu trời.

    Erik nhận ly rượu nhấp một ngụm rồi lắc nhẹ.

    "Mọi người đâu rồi?"

    Erik đứng cùng tư thế với Tage rồi hỏi.

    "Đang giành đồ ăn ạ" Tage thong thả trả lời rồi hất cằm về phía bàn buffet trước mặt.

    Ôi đồng đội của hắn đang tranh đồ ăn khốc liệt thì phải.

    Erik không muốn nhận người quen rồi đây.

    "Anh nhớ anh Phúc ạ?"

    Tage cụng nhẹ với ly của Erik.

    "Hử?"

    Erik cầm ly lên uống.

    "Hồi trước ở với anh Phúc, anh hoạt bát hơn nhiều, giờ anh trầm lắm.

    Với lâu lâu anh lại nhìn tấm hình trong sợi dây chuyền."

    Tage nhìn xuống đôi giày của cả hai rồi nói.

    "Ừa, lâu rồi anh chưa gặp anh ấy."

    Erik đưa mắt nhìn đồng đội của mình bất chợt mỉm cười.

    "Anh Thành, anh không một mình, anh có tụi em mà đừng làm vẻ mặt cô đơn như vậy."

    Tage khoác vai Erik cúi xát tai hắn thì thầm.

    Erik có hơi ngạc nhiên quay qua nhìn tage.

    "Anh Erik, Tage; em lấy đồ ăn cho hai người nè."

    Dương Domic bưng hai dĩa đồ ăn chạy lại chỗ hai người.

    "Anh cảm ơn" Erik đưa ly rượu lên tay đang khoác trên vai hắn của Tage rồi nhận lấy một dĩa đồ ăn.

    "Ơ, còn dĩa này ạ?"

    Dương Domic bưng dĩa đồ ăn còn lại ngơ ngác nhìn anh.

    "Em ăn rồi.

    Anh cứ ăn đi."

    Tage lên tiếng.

    Dương Domic gật đầu, đứng dựa lang can với hai người.

    Một lúc sau, các thành viên còn lại cũng hội ngộ chung với ba người, họ vừa ăn vừa ngắm biển.

    Chuyến bay từ Mĩ đến Việt Nam hạ cánh.

    Mọi người nhanh chóng xuống máy bay rồi đi hoàn thành thủ tục nhập cảnh.

    "Dai thiệt."

    Hiếu khoác vai Phúc bân khuân nói.

    Mọi người cũng nhanh chóng xác định mục tiêu.

    Đám đó bám qua Việt Nam luôn sao.

    "Yên tâm không bước qua được sân bay đâu."

    Isaac mỉm cười liếc nhẹ đám người đó.

    Sau khi hoàn thành thủ tục, mọi người nhanh chóng lấy vali hướng tới cổng ra của sân bay.

    Đám người đó thấy họ sắp ra khỏi sân bay liền nhanh chóng chạy lại.

    "Gâu gâu gâu" chó nghiệp vụ lao thẳng vào tên cầm đầu, hắn hoảng loạn đẩy con chó ra.

    Cảnh sát nhanh chóng bao vây, trấn áp tất cả bọn chúng.

    "Các anh bị bắt vì tội vận chuyển ma túy" Viên cảnh sát dẫn đầu đeo còng tay cho hắn.

    "Chúng tôi không hề, chúng tôi chỉ qua đây du lịch."

    Tên cầm đầu gân cổ hét vào viên cảnh sát.

    Chó nghiệp vụ ngửi túi áo của tên cầm đầu, viên cánh sát từ trong túi áo của hắn lấy ra một gói ma túy.

    "Are you sure?"

    Viên cảnh sát cần gói ma túy vỗ nhẹ mặt hắn.

    Hắn trong mắt không thể tin được.

    "Ai đến đó chúng ta vậy mọi người?"

    Hurrykng nhìn quanh lên tiếng hỏi.

    "Anh Isaacccccccccccccc" Một tiếng gọi vang vọng cả sân bay.

    Isaac vững vàng ôm lấy con người đang bay tới.

    Mọi người ngơ ngác nhìn bọn họ.

    Cả nhóm nhanh chóng lùi xa hai con người kia ra.

    Họ không muốn nhận người quen.

    "huhu cuối cùng anh cũng về, anh là đồ đáng ghét, anh chọc cho em giận rồi bỏ đi, anh hết thương em rồi đúng không? em nhớ anh lắm, đáng ghét đáng ghét mà huhu" Negav ôm cứng ngắc Isaac rồi khóc lớn rồi còn đánh bụp bụp vào lưng anh.

    "Không có, anh thương bé yêu bé mà anh xin lỗi vì chọc giận bé."

    Isaac ôm cục bông nhà mình vỗ về an ủi các kiểu.

    Các đám nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn trực diện.

    Một chiếc xe 16 chỗ dừng ở chỗ họ.

    Cửa xe mở ra, Phạm Anh Duy, Hùng Huỳnh, Quang Trung bước xuống.

    Thấy Negav và Isaac ôm nhau cứng ngắc họ cũng nhanh nhẹn tránh qua.

    "Anh Phúc" Hùng Huỳnh lao đến ôm Đức Phúc.

    Anh cũng ôm lại vỗ nhẹ vai cậu.

    Hùng Huỳnh buông ra, Phạm Anh Duy và Quang Trung cũng lần lượt ôm anh.

    "Mọi người khỏe không?"

    Đức Phúc nắm tay Hùng Huỳnh hỏi thăm mọi người.

    "Khỏe re à.

    Anh mới xong vụ kiện ở Trung nghe nay em về tới nên ra đón luôn."

    Phạm Anh Duy vỗ vai Phúc vui vẻ nói.

    "Thôi về nhà rồi nói, ở đâu hơi không tiện."

    Gin nhìn mọi người xung quanh lên tiếng nhắc cả đám.

    Họ cũng nhanh chóng lên xe để về làm báo cáo nữa.

    Hurrykng và Hiếu lại vỗ vai của Negav.

    "Leo xuống, bạn thân mày về không hỏi thăm được miếng nào đã thốn cơm tró rồi" Hurry vỗ cái bốp lên đầu Negav rồi giận dữ nói.

    Negav thấy hai đứa bạn mình hơn căng nên lập tức leo xuống người Isaac.

    Isaac cười khẽ xoa đầu cậu.

    Mọi người nhanh chóng lên xe tiếng về căn cứ.

    "Erik về chưa?"

    Đức Phúc uống ngụm nước quay qua hỏi Negav.

    "Dạ chưa, nghe nói là tối nay về tới ạ" Negav ôm tay Isaac ngoan ngoãn trả lời đội trưởng nhà mình.

    "Tí về gửi báo cáo nhiệm vụ của em cho anh."

    Đức Phúc gật đầu đưa chai nước về phía những người về chung với mình.

    Hiếu nhanh chóng đón lấy đóng chặt nắp cất đi.

    Mọi người hỏi chấm nhìn nhau.

    "Ủa, sao em trước ạ?

    Bình thường anh Duy trước mà."

    Negav hoang mang nhìn Phúc nói.

    Cậu chưa làm.

    "Ê bọn anh gửi cho Phúc hết rồi nhé.

    Có mình em chưa thôi."

    Phạm Anh Duy đang lái xe nghe thấy liền lên tiếng nói.

    "Gì, mọi người gửi hết rồi?"

    Negav hoang mang nhìn họ, nhận được 3 cái gật đầu.

    Cậu liền rưng rưng nhìn Đức Phúc.

    "Haizzz tối anh về gửi anh."

    Đức Phúc thở dài.

    Negav liền vui vẻ dạ một tiếng rõ to.

    "Tối anh đi đón nhóm anh Erik ạ?"

    Hùng Huỳnh quay sang hỏi anh liền nhận một tiếng ừ từ anh Phúc.

    "Vậy cho em đi với được không ạ?"

    Hùng Huỳnh mong chờ nhìn anh.

    "Baby shark doo doo doo" Quang Trung vừa nghe Hùng Huỳnh nói muốn đi liền trêu cậu.

    "Hong có, con đi đón ba Ngân mà" Hùng Huỳnh nũng nịu nói.

    "Ừ một công đôi việc ấy mà" Đức Phúc cũng vui vẻ đáp một câu.

    "Anh Phúc" Hùng Huỳnh đỏ mặt đánh lên vai anh.

    "Nếu vậy em đi chung với được không?"

    Hurrykng giơ tay xin một ghế.

    Phúc gật đầu đồng ý.

    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Alo đoán CP nào cả nhà ơi.

    Ai đoán ra CP tà đạo của tui, tui sẽ tặng bạn một CP bạn mong muốn.
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 7


    Xe dừng lại ở một khu biệt thự bỏ hoang.

    Chiếc xe hạ xuống dần vào lòng đất.

    Xuống đến 10 mét cách mặt đất.

    Xe chạy thẳng vào con đường trước mặt.

    Đến bãi đổ xe dưới lòng đất của căn cứ, họ dừng xe rồi đi xuống.

    Mọi người đi thẳng vào hành lang, bấm thang máy đi xuống nữa.

    Cuối cùng họ cũng tới đại sảnh của căn cứ.

    "Kiến nghị căn cứ mình rút ngắn lại khoảng cách ạ, đi hơi mỏi chân ạ" LyLy thở một hơi ngán ngẫm nhìn lại con đường mình vừa đi.

    "Chị có thể ý kiến lên A Xìn nha" Tlinh mặc áo blue đi ra từ một hành lang khác, hai tay để trong túi áo mỉm cười nói.

    Mọi người nhìn thấy cô tới liền nở nụ cưới chào hỏi.

    "Đội đặc nhiệm về cất đồ rồi sang khu y tế kiểm tra tổng quát nha."

    Tlinh khoác tay LyLy lôi cô đi.

    Anh Tú Voi đau lòng vẫy tay tạm biệt.

    "Mọi người cũng về nghỉ ngồi máy bay mấy tiếng rồi mà" Isaac khoác tay Negav ôm người đi.

    "Nhớ gửi báo cáo cho anh nhé."

    Đức Phúc gọi với theo làm Negav xém vất té, làm mọi người cười haha.

    "Tối trước khi đi anh sẽ báo cho Khang và Hùng nha."

    Đức Phúc cùng mọi người kéo vali về khu vực phòng nghỉ, trước khi vào phòng anh quay lại nói với mọi người rồi đi vào.

    Phòng IT

    Atus sau khi cùng các thành viên trong đội đã thu thập được một số tư liệu từ hệ thống của tổ chức Ronks.

    Họ dùng 2 tiếng để tổng hợp và sàng lọc tất cả thông tin nhưng kết quả lại không khả quan lắm.

    "Khiếp thiệt, ả ta đúng là chung máu tanh lòng mà" Pháp Kiều đóng tab lại thở dài quay sang nói chuyện với Quang Hùng và Rhyder.

    "Sao thế?"

    Rhyder đang thu thập thông tin về các vụ lính đánh thuê của tổ chức Ronks nghe thấy Kiều tức giận nói liền quay lại hỏi.

    Quang Hùng cũng ngẩn mặt lên nhìn em.

    "Không tin nổi đâu, ả ta đem con gái mình ném vào khu đặc huấn ở Amazon vào năm con bé 7 tuổi.

    12 tuổi đón về vì lý do con bé là người duy nhất có cùng nhóm máu với ả ta.

    15 tuổi chỉ vì một tình nhân của ả có ý đồ với nó mà ả đích thân hủy dung của nó.

    18 tuổi thì bắt nó chính tay lột da người yêu.

    Trần đời ai lại có người mẹ như vậy."

    Kiều lấy thuốc nhỏ mắt ra vừa nhỏ vừa kể, không nhịn được còn đập bàn một cái.

    Hai người Quang Hùng, Rhyder nghe xong không nhịn được mà rùng mình.

    "Chuyện bình thường trong xã hội này thôi, đâu ý bà mẹ coi con mình là món hàng, nơi giải tỏa cảm xúc đâu.

    Em cũng nên thấy quen đi."

    Atus thở dài lên tiếng.

    "Nhưng..."

    Kiều khó chịu trong lòng.

    "Kiều, anh biết em thấy khó chịu, thấy thương cho cô bé đó, nhưng em ơi chúng ta không phải thánh nhân có thể cứu được tất cả mọi người, chúng ta chỉ còn làm tốt như gì chúng ta có thể làm được rồi.

    Còn nếu em giữ lòng thánh thiện đó thì em nói xem có phải em cũng đã ở với hội sát nhân không?

    Nói đúng hơn, ngoài đội chúng ta ra, các đội khác tay đều dính máu cả."

    Atus thả người dựa vào ghế.

    "Nó không giống mà anh" Kiều nũng nịu phản bác.

    "Ừ, mà cô gái đó cũng không hiền lành như em nghĩ đâu, dựa vào thông tin anh Isaac được cho anh thì người gửi yêu cầu phá hủy Ronks là cô ta đấy."

    Atus xoay ghế ra nhìn hỏi.

    "Haizz nghiệp báo" Rhyder thở dài tiếp tục công việc.

    Pháp Kiều nhìn Quang Hùng, thấy anh lắc đầu cũng quay lại công việc của mình.

    "À Công Dương về nước rồi đấy, em không đi đón à?"

    Atus nhìn Quang Hùng nói.

    Bàn tay đánh máy của Quang Hùng dừng lại - "Có thân thiết đâu mà đi đón anh."

    - Quang Hùng trả lời tiếp tục đánh máy.

    'Lại giận nhau rồi' mọi người nhìn Quang Hùng lắc đầu thở dài.

    Phòng nghiên cứu

    "Phù cuối cùng cũng xong."

    Captain bước ra khu chế tạo vụ khi thở dài một hơn.

    Cậu đã hoàn thành món vũ khí mà Đức Phúc yêu cầu.

    "Dô, thiên tài của chúng ta, làm đến đâu rồi em?"

    Song Luân đang kiểm tra ống thí nghiệm sinh hóa mới của mình thì thấy Cap bước ra.

    "Dạ hoàn thành rồi ạ chỉ chờ anh Phúc qua test hàng thôi."

    Cap rót một ly nước nhẹ giọng đáp.

    "Ui dời, giỏi thế, vậy mà hôm qua cậu than khó với chúng tôi."

    Song Luân nở nụ cười tự hào nhưng không quên trêu chọc cậu nhóc.

    "Xới, chỉ cần em ôm Rhyder nhà em là em có năng lượng liền."

    Cap ngông mặt lên tự hào nói.

    Song Luân cười lắc đầu nhìn nhóc nhà mình.

    "Ủa anh Ali và lou đâu rồi ạ?"

    Cap nhìn quanh phòng không thấy hai người anh của mình đâu hết.

    "À hai đứa nó về nghỉ rồi."

    Song Luân thêm hóa chất vào lọ rồi đun lên.

    "Dạ" Cap gật đầu, cậu đang tính khoe thành phẩm với hai anh của mình.

    Vậy giờ em qua chỗ Rhyder được không ạ?"

    Cap hứng khơi hỏi Song Luân.

    "Đi đi" Song Luân bất lực lên tiếng.

    Vừa nhận câu trả lời, cậu liền phóng cái vèo qua đó.

    Song Luân lắc đầu giới trẻ giờ yêu đương cuồng nhiệt quá.

    Khu y tế - phòng tâm lý

    Orange cần bảng đánh giá tâm lý của Hiếu lên, tự rót cho mình cốc cà phê rồi ngồi xuống đối diện với hắn.

    "Bảng đánh giá của em rất ổn định."

    Cô gật đầu lấy dấu mộc ấn vào đã duyệt.

    Hiếu thấy kết quả đã xong, đáng lẽ Hiếu sẽ đứng dậy rời đi nhưng hôm nay hắn có việc muốn hỏi.

    "Chị Cam, Hòa là ai vậy ạ?"

    Hiếu dè dặn hỏi.

    Orange nghe xong câu hỏi thì dừng hành động uống cà phê của mình, ánh mắt nghi ngờ nhìn Hiếu.

    Cô bỏ cốc cà phê xuống đan tay lại.

    "Hòa nào?"

    Cô nghiêm túc hỏi.

    "Dạ người quen của anh Phúc, em không rõ giới tính."

    Hiếu gãi đầu đáp lời.

    "Hiếu, đây không phải chuyện của em.

    Em không cần tìm hiểu quá sâu về Hòa.

    Chị không biết em lấy thông tin đâu ra nhưng chuyện này đến đây kết thúc.

    Mà chị nhớ không nhầm em với anh Phúc đâu thân đến mức đó."

    Orange nghiêm giọng nói, cuối cùng cô thắc mắc hỏi lại.

    "Em nghe anh Phúc nói mớ" Hiếu nhìn thẳng cô trả lời.

    'Hiếu nói dối'

    "Được rồi đến đây thôi, em về nghỉ đi."

    Orange lấy hồ sơ bệnh án tiếp theo ra lệnh đuổi khách.

    Hiếu cũng ngoan ngoãn đứng dậy rời đi.

    ------------------------------------------

    Tui thèm "thịt" mà không đẩy nhanh tiến độ được 🥲🥲🥲
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 8


    Bến cảnh 21p.m

    Tổ đội đi đón bao gồm Đức Phúc, Hùng Huỳnh, Quang Trung, Phạm Anh Duy, Hurrykng và Hiếu Thứ Hai?.

    Mọi người đều rất bất ngờ khi Hiếu đứng đây, các thành viên khác thì không nói nhưng nhóc Hiếu thì khiến Đức Phúc khá khó hiểu mà cái lý do hắn dùng để đi chung cũng buồn cười lắm chính là hắn muốn đi ngắm cảnh???

    "Eo ôi giờ mới để ý đội trinh thám nhà mình đa số đều yêu đương với đội chiến đấu nhỉ?"

    Đức Phúc uống một ngụm coca nhìn Hùng Huỳnh, Quang Trung, Phạm Anh Duy, à thêm Hurrykng nhưng hòm vọng phu mà nhìn về phía cảng mà buồn cười.

    "Anh Phúc này lại trêu em."

    Hùng Huỳnh nghe xong liền quay lại đánh Phúc một cái.

    "Em đừng trêu bọn anh, ít nhất bọn anh có người để ngóm để đợi nhé" Phạm Anh Duy quay lại nói.

    "Ủa em tưởng anh Phúc với anh Erik là một cặp."

    Hurrykng quay sang thắc mắc hỏi, làm Hiếu cũng lo lắng nhìn Đức Phúc.

    "Trời ơi, em ơi, anh em guột người ta đó, yêu đương gì."

    Quang Trung nghe xong thì hết hồn nói.

    Đức Phúc chỉ cầm lon coca cười.

    "Thật ạ?"

    Hiếu cũng giả tò mò hỏi lại.

    "Thật đây hai đứa.

    Thấy chưa anh nói hai đứa bớt thân thiết quá lại rồi mà cả thế giới hiểu nhầm."

    Phạm Anh Duy gật đầu vỗ vai Phúc một cái.

    "Thật, Erik là em anh" Đức Phúc nhìn ánh mắt ngờ vực của Hiếu, Khang và Hùng liền gật đầu xác nhận.

    "Ui trời, trước giờ em cứ nghĩ anh với anh Erik là một cặp ấy chớ."

    Khang vỗ trán nói.

    "Haizz cả thế giới đều hiểu nhầm" Quang Trung lắc đầu ngao ngán nói.

    Phúc chỉ mỉm cười ánh mắt lại nhìn biển.

    Mọi người vẫn tiếp tục đứng đợi, cho đến khi một bóng đen cao, dáng người cân đối lao đến.

    Đức Phúc bỏ lon coca xuống dạng tay đón em trai mình.

    "Anh Phúc, em nhớ anh chết đi được."

    Bình thường Erik luôn tỏ ra trầm ổn mà gông gánh cả đội, chỉ khi ở bên anh trai mình, Erik liền có thể thỏa mái trở thành một đứa trẻ.

    "Anh cũng nhớ em."

    Đức Phúc nở nụ cười ôm lấy em trai mình đung đưa qua lại.

    Ừ thì có một người đang không thấy vui trong lòng.

    Các thành viên khác cũng nhanh chóng tiến lại, đội trưởng của họ vừa thấy bóng dáng anh Phúc liền lao tới bỏ mặc bọn họ.

    "Chun ơi, em có nhớ anh hongggg?"

    Thái Ngân thấy vợ Quang Trung của mình liền lao tới ôm một cái hun một cái làm xấp nhỏ hong dám nhìn.

    Hải Đăng Doo bế anh bé của mình lên xoay một vòng rồi hôn một cái rõ to lên môi người ta, làm Hùng Huỳnh ngại đỏ cả mặt đánh cái bốp vào vai ai kia.

    Mặc dù ảnh thích gần chết.

    Thôi thì con hơn cha nhà có phúc đi.

    Dương Domic thì vừa thấy anh bé nhà mình cũng ôm anh một cái còn mếu máo muốn khóc nữa, Phạm Anh Duy vừa vuốt má Dương vừa hôn khắp mặt Dương để dỗ dành.

    Rõ khổ không chứ, đều quen người nhỏ tuổi hơn mình mà Rhyder, Hùng Huỳnh đều có em lớn còn anh vẫn là em bé là saooooo.

    Wean Lê thấy Hurrykng ra đón mình cũng vui vẻ lại ôm một cái cho đỡ nhớ rồi nắm lấy tay Khang hôn lên cổ tay, còn dụi vài cái nữa chớ.

    À vâng trong sự ôm ấp yêu thương của các cặp đội thì hội không có người yêu (bên cạnh) gồm Quân A.P, Tage, Vũ Thịnh, Phú Qúy, Hiếu, Đức Phúc và Erik đang không thấy vui trong lòng.

    Mà dù sao đây cũng là đặc sản mà.

    Đức Phúc và Erik thấy may mắn vì ít nhất họ có đối phương để ôm cho đỡ cô đơn.

    Josl và Nicky thì bỏ đi, cả căn cứ đều đợi hai người đó tỏ tình với nhau thôi đấy.

    Chỉ là có hai ánh mắt nhìn Đức Phúc và Erik với khát vọng 'muốn ôm anh như vậy'.

    "Đủ rồi mọi người, mình về nhà ôm tiếp được không ạ?"

    Quân A.P ôm tim lên tiếng.

    Các cặp đôi nghe xong cũng ngại ngùng buông đôi tay nhau ra.

    Mọi người lên xe trở về căn cứ.

    "Anh Phúc, em kể anh nghe trong lúc làm nhiệm vụ anh Erik nhớ anh lắm ò, rảnh xíu là vuốt mặt dây chuyền.

    Anh cũng ít khi hòa vào cuộc nói chuyện của tụi em, toàn lũi thủi đi đâu thôi."

    Tage ngồi cạnh Erik và Đức Phúc liền tố cáo hành vi trong thời gian làm nhiệm vụ với anh Đức Phúc.

    Khác với các thành viên nhỏ tuổi khác Tage gia nhập từ hồi Phúc còn ở đội chiến đấu, với hắn cũng được Đức Phúc huấn luyện cho nên thân với anh em nhà này lắm.

    "Vậy sao?"

    Đức Phúc nghe xong thì trừng nhẹ Erik là anh rén nhẹ.

    "Vâng ạ, anh Erik hướng nội lại rồi anh Phúc ơi."

    Tage thấy Erik còn cười tươi xác nhận nữa.

    "Tage thôi đi."

    Erik thấy nói thêm chút nữa là mai anh toi với anh Phúc liền cản Tage lại.

    Tage thấy Erik đã căng liền cười tươi hơn nhưng cũng không nói gì.

    "Ồ" Đức Phúc nhìn hai người rồi lên tiếng, anh mắt lạnh tanh.

    Erik thấy sát khí lan tỏa quanh mình liền muốn đem Tage đánh cho một trận.

    "Cả nhà ơi, hay mình đi ăn hadilo rồi về sau được không? em đói."

    Dương Domic làm tròn trách nhiệm Bống khờ của mình.

    "Được đó, đi ăn đi, coi như chúc mừng đội chiến đấu hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ."

    Phạm Anh Duy cũng gật đầu tán thành.

    Thế là xe thẳng tiến tiệm lẩu.

    ------------------------------------------------------------------------------------

    ahihi chắc cả nhà đoán ra được cp tà đạo của tui rồi nhề?
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 9


    Căn cứ - 23 p.m

    Quang Hùng rời khỏi phòng IT trong sự mệt mỏi, cậu đã ngồi trong hơn 20 tiếng rồi, giờ là lúc cậu về nghỉ ngơi.

    Đi trên hành lang dài trở về phòng nghỉ, khi bước vào thang máy cậu chần chờ nhìn số tầng trên ấy, thở dài một hơi cậu quyết định chọn tầng 6 - Khu đặc huấn.

    Bước vào khu đặc huấn, cơn gió lạnh thổi quanh phát ra tiếng hú sâu thẳm.

    Quang Hùng chần chứ, cậu cũng không biết chắc anh ấy đang ở phòng nào.

    Nhưng có thể cảm xúc của hai người đã làm một rồi chăng, Quang Hùng đi đến phòng luyện súng.

    Xác nhận dấu vân tay, cửa mở, Quang Hùng vẫn có chút chần chừ nhưng cậu cần nói chuyện với anh.

    Quang Hùng bước vào.

    Và cậu đúng anh đang luyện súng ở đây.

    Quang Hùng tiến tới tấm kính trước mặt nhìn vào chàng trai đang luyện súng trong kia.

    Cả cơ thể Công Dương như được căng ra, Lưng hơi cong để tạo thế vững chắc, mắt tập trung vào bia.

    Hai chân cắm chặt vào đất, tạo thành một trụ vững chắc.Cánh tay đưa lên, nắm chặt súng, các khớp xương nổi lên rõ rệt.

    Mắt chăm chú vào điểm ngắm, hơi nghiêng đầu để tập trung tối đa.

    Trên trán và cổ xuất hiện những giọt mồ hôi nhỏ, phản ánh sự tập trung cao độ.

    Quả thật cảnh tượng trước mắt quá quyến rũ, Quang Hùng cảm thấy hơi thở của mình nhẹ đi vài phần.

    Ánh mắt cậu tập trung vào Công Dương, đôi má khẽ đỏ lên.

    Một người tập trung bắn súng, một người mãi mê ngắm đối phương.

    Công Dương thở dài, hạ súng xuống, anh tháo tai nghe ra rồi nhanh trong rời khỏi phòng bắn bước nhanh mở cửa ra phòng chờ đem Quang Hùng ép vào cửa với tư thế kabedooon bằng 1 tay, tay còn lại anh nâng cằm cậu lên hôn xuống.

    Ban đầu Quang Hùng còn chống cự nhưng khi đôi môi họ chạm vào nhau, một nụ hôn nhẹ nhàng như cánh hoa hồng vừa hé nở.

    Cậu có chút run nhẹ nhưng rất nhanh đầu lưỡi anh đã kéo lại cuốn cậu vào nụ hôn sâu.

    Hai người cứ như vậy mà trao đổi vị ngọt của đôi môi.

    Cho đến khi cậu có chút khó thở mà đẩy nhẹ anh.

    Công Dương hiểu ý mà dừng lại kéo ra từ môi đối phương một sợ chỉ bạc long lanh.

    Đôi mắt Quang Hùng lấp lánh ánh nước mơ màng mà nhìn anh.

    Công Dương im lặng nhìn rồi bế em lên, chân của em quấn lấy hông của anh.

    "Phòng em hay phòng anh?"

    Công Dương bế em đi khà giọng hỏi.

    "Phòng anh, em lười dọn."

    Quang Hùng đỏ mặt, gục lên vai anh nhẹ giọng nói.

    Công Dương cười nhẹ ấn thang máy.

    -----

    Căn cứ 2 a.m

    Xe xuống hầm, mọi người lần lượt xuống xe rồi cùng nhau đi về khúc phòng ngủ.

    "Mọi người về phòng nghỉ đi.

    Mai có lẽ sẽ họp đấy."

    Đức Phúc quay sang dặn dò rồi vào phòng, Erik cũng bye rồi vào với Đức Phúc.

    "Là không phải một cặp dữ chưa?"

    Hurrykng nhìn hai người vào chung một phòng mà ngơ ngác.

    "Bình thường mà hai anh em người ta tâm sự thôi.

    Với chắc anh Erik muốn anh Phúc sấy tóc cho ấy mà" Tage vươn vai nhẹ giọng nói.

    "Thật à?"

    Hiếu quay sang hỏi.

    "Ừ, lúc nào hai người đó ở trong căn cứ cũng ở chung với nhau mà."

    Quân AP ngáp ngằn ngáp dài vẫy tay tạm biệt mọi người rồi phòng.

    "Thôi mọi người về phòng nghỉ đi."

    Tage vỗ vai Hiếu rồi rời đi.

    Mọi người cũng trở về phòng hết rồi.

    Hiếu trầm ngâm nhìn cửa phòng của Đức Phúc rồi quay lưng trở về phòng mình.

    "Anh nhận thông tin về nhiệm vụ mới chưa?"

    Erik đưa máy sấy cho Đức Phúc, tiện thể ngồi xuống dưới chân anh.

    Đức Phúc cầm máy sấy nhẹ nhàng sấy tóc cho Erik.

    "Ừ, lần nãy anh nghĩ anh sẽ phải tiếp cận đối tượng rồi mới có thể lấy thông tin được."

    Đức Phúc nhẹ nhàng vuốt tóc Erik.

    "Có quá nguy hiểm không?

    Dù sao đây cũng là khu vục thuộc tam giác vàng đấy anh ạ."

    Erik ngẫn đầu lên nhìn anh.

    "Không sao, anh không dự định đi một mình."

    Đức Phúc tắt máy sấy, vuốt nhẹ tóc của Erik.

    "Anh, đừng nói là anh ta nha ?"

    Erik nắm tay anh, hoang mang nhìn anh.

    "Erik, so với những người khác trong đội của anh, cậu ta có thể đảm bảo được an toàn cho anh."

    Đức Phúc quấn dây máy sấy lại rồi cất đi.

    "Nhưng...."

    Erik bật dây nhìn anh "Erik!"

    Đức Phúc nghiêm giọng nhìn Erik.

    Sự căng thẳng giữa hai anh em khiến căn phòng ngột ngạt hẳn.

    Erik thở dài, cậu giơ hai tay đầu hàng với anh.

    Có lẽ trong bất cứ lúc nào Erik vẫn thua trước khí thế của anh.

    "Em về phòng ngủ đây."

    Erik giận dỗi ra khỏi phòng.

    Đức Phúc nhìn Erik ra khỏi phòng mà thở dài.

    Phúc nhấc điện thoại gọi cho một người.

    "Alo anh Phúc, em nghe."

    Đối phương vừa tắm xong, đang lau tóc thì nghe thấy tiếng điện thoại.

    "Em qua tâm sự Erik giúp anh với nha" Đức Phúc xoa thái dương nhẹ nhàng nói.

    "Dạ, anh ngủ đi để em qua với anh ấy ạ."

    Đối phương cau mày nhẹ giọng đáp.

    "Ok em" Đức Phúc gật đầu rồi cúp máy.

    Hình như anh hơi gay gắt với thằng bé thì phải.

    Đức Phúc thở dài leo lên giường nhắm mắt quyết định đi ngủ.

    Nhưng cuối cùng anh cũng không ngủ được.

    Đức Phúc tính thở dài nhưng mà hình như tháng này anh thở dài hơi nhiều.

    Thế là Phúc quyết định vận động một chút cho dễ ngủ.

    -------------------------------------------------

    hehe
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 10


    Khu đặc huấn - phòng luyện súng

    Hiếu tập trung vào tấm bia trước mặt, tâm trí hắn như hòa cùng cây súng trên tay.

    Tiếng súng nổ vang lên liên tục tựa như âm thanh của thần chết. giọt mồ hôi lăn xuống gò má hắn.

    Phúc thông qua màn hình nhìn số liệu trúng bia của Hiếu mà gật gù, nhóc con này mới tham gia mới 2 năm đang vững vàng ngồi lên vị trí đội đặc nhiệm rồi.

    Chỉ số kỹ năng cũng thuộc nhất nhì trong căn cứ rồi.

    'Haizz có cảm giác mình đang tuột lại so với lớp trẻ vậy.' Phúc bước vào khu tập bắn, đeo tai nghe vào lắp băng đạn vào.

    Anh nhắm mục tiêu tập trung cao độ rồi nổ súng.

    Hiếu khẽ liếc mắt nhìn anh mà lệch bia nhắm "Tập trung" Phúc vẫn nhắm bia, gằng giọng nói.

    Hiếu giật mình dạ một tiếng rồi lại nhắm bia.

    Hai người im lặng cũng nhau nhắm bắn hơn một tiếng đồng hồ, cho để khi cả hai nghễ nhãi mồ hôi mới dừng lại.

    Phúc thở phào một hơi, anh lấy khăn lau mồ hôi.

    Anh bước ra khu tập bắn, Hiếu thấy thế liền dừng lại đi theo anh.

    Phúc mở máy kiểm tra điểm bắn của mình, Hiếu cũng ngó thử xem.

    "WOW, 100% luôn, anh giỏi dữ."

    Hiếu ngạc nhiên nhìn con số trên máy.

    "Chỉ số của em cũng rất tốt, 2 năm mà đã có chỉ số này rất hiếm gặp."

    Phúc mở chỉ số của Hiếu ra gật đầu hài lòng.

    "Có giỏi hơn Tage không ạ?"

    Hiếu cúi sát vào tai anh khẽ nói.

    "Nếu xét về bắn súng thì em hơn đây."

    Phúc tiếp tục xem các chỉ số khác của hắn gật gù nói.

    "Vậy Tage giỏi nhất mảng nào ạ?"

    Hiếu quay sang nhìn góc nghiêng của anh.

    "Cận chiến, đây cũng là mảng Erik hướng dẫn cho thằng bé.

    Sao thế, đừng nói em ghen tị với thằng bé à?"

    Phúc đứng dậy xoa cổ của mình, quay sang nhìn hắn mỉm cười.

    "Có một chút, dù sao Tage cũng là người được hai cao thủ của căn cứ huấn luyện mà" Hiếu gật đầu, hơn nhõng nhẽo mà nhìn anh.

    "Nếu em ghen tị với thằng bé thì anh nghĩ là không cần đâu, em giỏi mà.

    Và anh và Erik không phải người giỏi nhất căn cứ đâu.

    Nếu em muốn được cao thủ huấn luyện thật sự thì anh đề xuất anh Song Luân và anh Isaac, cả hai người họ đều là cựu thành viên đội đặc nhiệm."

    Đức Phúc lấy khăn thấm mồ hôi cho Hiếu chậm rãi nói.

    "Anh, anh huấn luyện cho em được không?"

    Hiếu nắm lấy tay nhẹ đung đưa qua lại.

    "Anh từ chối nha."

    Phúc gỡ tay Hiếu ra từ tốn trả lời.

    Hiếu ngỡ ngàng nhìn anh.

    "Tại sao ạ?"

    Hiếu đặt tay lên bàn có chút ép anh vào góc bàn.

    "Em nghĩ chúng ta có thời gian để huấn luyện cho em sao?

    Nhớ nhiệm vụ của chúng ta đi nhóc!"

    Đức Phúc dựa lưng vào bàn, khoanh tay nhướng mày nhìn Hiếu.

    "Vậy hoàn thành nhiệm vụ này, anh sẽ huấn luyện cho em đúng không?"

    Hiếu đưa mặt mình sát lại nhìn anh.

    "Nếu nhiệm vụ này trong tầm kiểm soát của anh thì sau nhiệm vụ anh sẽ dành thời gian cho em."

    Phúc đẩy nhẹ Hiếu ra, hắn hiểu ý mang buông tay ra.

    "Được rồi, anh nghĩ chúng ta nên về nghỉ thôi.

    Biết đâu sáng mai lại có lên triệu tập."

    Phúc cấn lấy khăn của mình quàng lên cổ.

    Anh nhẹ giọng nói với Hiếu rồi rời đi.

    Hiếu mỉm cười, hình như hắn tiếng thêm một bước thì phải.

    "Cốc...cốc"

    "Nếu anh muốn xin lỗi em thì...ủa Tage?"

    Erik đang ngồi chỉnh sửa báo cáo của mình thì nghe thấy tiếng gõ cửa, anh cười nhẹ nghĩ rắng chắc là anh Phúc vì thế anh vui mừng ra mở cửa nhưng người anh gặp là Tage.

    "Anh có muốn uống chút với em không?"

    Tage giơ túi bia lên trước mặt anh cười.

    Erik có hơi thất vọng chút xíu thui.

    "Em vào đi."

    Erik nép người qua một bên mời Tage vào.

    "Anh cãi nhau với anh Phúc à?"

    Tage đi vào ngồi dựa vào thành giường của anh.

    "Haizz, anh Phúc kêu em qua an ủi anh à?"

    Erik đóng cửa lại ngồi xuống cạnh Tage, anh lấy lon bia ra khui cho cả hai.

    "Lần này hai anh cãi nhau về chủ đề gì vậy?"

    Tage cụng lon với Erik, hắn chăm chú nhìn anh đưa lon bia lên uống.

    "Là về nhiệm vụ, khả năng cao anh Phúc sẽ phải xâm nhập vào đó trước thì mới có được thứ chúng ta cần."

    Erik uống một ngụm rồi thở dài ôm gối.

    Tage không vội đáp lời.

    "Nhưng đó là khu tam giác vàng, khu mà rất nhiều mật vụ đã bỏ mạng.

    Thậm chí, có mật vụ ở đó từ trẻ đến lúc già vẫn bị phát hiện và giết chết.

    Không phải anh không tin anh Phúc nhưng hiện tại thực lực các thành viên trong team anh Phúc không đủ, mà người hỗ trợ được cho anh ấy chỉ có tên đó thôi.

    Nhưng anh không tin hắn, chuyện hai năm trước nếu không tại hắn chị Hòa sẽ không.... hức...hức."

    Erik uống hết lon bia, anh từ từ trải lòng mình, nghĩ đến chuyện hai năm trước anh không kiềm được mà rơi nước mắt.

    Tage uống hết lon bia, nhẹ nhàng kéo anh dậy để anh dựa vào vai mình.

    "Anh Erik, em nghĩ anh Phúc không tin nhầm người đâu, chuyện hai năm trước không ai muốn nó xảy ra cả.

    Cho đến bây giờ anh Phúc chọn tin anh ta thì em nghĩ sẽ ổn thôi.

    Hơn nữa anh nghĩ xem tha chúng ta đảm bảo được anh Phúc an toàn trở về, còn hơn không xác định được sống chết của anh Phúc."

    Tage vỗ nhẹ vai anh, tay lau nước mắt cho anh, nhẹ nhàng an ủi anh.

    "Nhưng anh thực sự rất sợ, anh không muốn ôm anh Phúc như Chị Hòa đâu."

    Erik nấc nhẹ trong họng, hoang mang nhìn hắn.

    "Anh Erik, so với tất cả chúng ta, anh Phúc là người có nhiều nhiệm vụ nhất.

    Số nhiệm vụ mật anh ấy tham gia cũng đã lên tới trăm rồi.

    Mà quan trọng người làm nhiệm vụ mật với anh ấy, không phải anh, không phải em, cũng không phải ai trong căn cứ cả mà là anh ta.

    Và đặc biệt anh ấy an toàn, an toàn đến mức nếu anh ấy không nói chúng ta cũng không biết.

    Từ những số liệu đó, chúng ta có thể tin mà."

    Tage ôm lấy đầu của Erik chạm nhẹ trán của hai người nhẹ nhàng nói.

    Erik gật đầu rồi ôm lấy hắn.

    --------------

    Xin lỗi đã tạo ra một Erik yếu ớt như vậy
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 11


    Căn cứ - 9 a.m

    "Cốc...cốc.."

    Đức Phúc gõ cửa phòng của Erik, anh muốn gọi em mình dậy ăn sáng nhưng gõ mãi vẫn chưa thấy ai mở cửa.

    Thế là anh quyết định mở cửa vào luôn.

    Vừa bước vào phòng, Đức Phúc liền cảm thán mà nhìn hai con người đang ôm nhau ngủ trên giường.

    "Dậy hai đứa."

    Anh chống hông lên gọi.

    Tage đang ôm ai kia ngủ ngon thì nghe thấy tiếng của anh liền bật dậy ngơ ngác nhìn anh.

    "Anh Phúc ạ" Tage xoa thái dương cười ngố nhìn anh.

    "Anh kêu cậu qua an ủi em anh chứ không kêu cậu rủ nó uống bia."

    Phúc đá vỏ lon dưới sàn nhìn Tage.

    Tage cười vô tri với anh mà gãi đầu.

    "Thôi lôi nó dậy rồi hai đứa ra ăn sáng đi, 1h họp với sếp tổng đây."

    Phúc lắc đầu nhắc Tage rồi đi ra.

    Tage dạ một tiếng rồi qua ra lay con người đang ôm eo mình ngủ ngon.

    "Anh Erik ơi, dậy đi ạ".

    Erik lúc này mới ngồi dậy dụi mắt rồi nhìn nó.

    Tage mỉm cười xoa đầu anh, nó xuống giường rồi nắm lấy tay Erik lôi anh dậy, nhẹ nhàng đẩy anh vào nhà vệ sinh.

    Đức Phúc tủm tỉm cười rồi rời khỏi, ai dè vừa ra khỏi phòng liền va thẳng vào lồng ngực của Hiếu.

    Hiếu vững vàng đỡ lấy anh, nhân tiện ôm anh vào lòng.

    "Xin lỗi anh không thấy em."

    Phúc xoa nhẹ mũi mình lên tiếng.

    "Dạ không sao."

    Hiếu buông anh ra mỉm cười nói.

    "Anh không ra ăn sáng ạ?"

    Hiếu vén tóc mái anh lên nhẹ nhàng hỏi.

    "Anh đi gọi Erik ra ăn sáng rồi ra luôn."

    "Vừa vặn em đang tính ra phòng ăn, hai anh em mình đi chung không ạ?"

    Hiếu tranh thủ nắm tay anh rủ rê.

    Nhưng cũng lúc cửa phòng mở.

    Erik và Tage đi ra.

    "Ủa em tưởng anh đi rồi."

    Erik ngáp một cái rồi chen vào cái tay của Hiếu mà đan lấy tay Phúc.

    Tage thì xoay xoay cái cổ nhìn Hiếu.

    "Ủa Hiếu cũng ở đây à?"

    Erik quay ra nhìn Hiếu mỉm cười có hơi thách thức nhìn hắn.

    Hiếu khẽ nắm lại bàn tay vừa cầm tay Đức Phúc mỉm cười với Erik.

    "Thì giờ đi nè."

    Đức Phúc trả lời rồi lôi Erik đi.

    Hiếu và Tage nhanh chóng theo sau hai người.

    Phòng ăn - 9h30

    Nhóm của Đức Phúc vừa bước vào phòng ăn liền thấy đông đủ mọi người.

    "Sớm nha" Isaac nhìn bốn người rồi nói.

    "Sớm gì nữa anh, gần 10h đến nơi rồi."

    Song Luân một tay ôm Atus, một tay uống cà phê.

    "Anh Phúc ơi bên này."

    Hùng Huỳnh đứng dậy vẫy tay với Phúc nơi mà đội trinh thám và đội chiến đấu đang ngồi, à trừ Wean ra vì ảnh sang đội đặc nhiệm ngồi với Khang rồi.

    Bốn người lấy xong bữa sáng liền qua chỗ nhóm mình mà ngồi.

    Hiếu tiếc nuối nhìn anh rồi rẽ sang ngồi với nhóm mình.

    "Negav, em vẫn chưa gửi báo cáo cho anh đó nha" Vừa ngồi xuống Phúc đã nhắc nhẹ em út nhóm mình làm thằng bé xém phun ra ngụm sữa vừa uống vào.

    "Dạ tí em gửi liền."

    Cậu cúi đầu nghịch ly sữa.

    "Ừ" Phúc xé nhỏ miếng bánh mì bỏ vào miệng.

    "Ủa Phúc, em không qua kiểm tra sức khỏe à?

    Nãy Tlinh hỏi á?"

    Phạm Anh Duy vừa đút trái cây có Dương Domic vừa nói.

    "Không ạ, dù sao cũng chỉ là đi trộm thôi nên không cần kiểm tra đâu ạ.

    Để tí em nói với bé Linh cho."

    "Anh Phúc ơi, nhiệm vụ lần này ai đồng hành với anh ạ?"

    Hùng Huỳnh lo lắng nhìn anh.

    Cả bàn nghe xong liền nhìn anh.

    Đức Phúc im lặng nghịch ngón tay của mình.

    "Anh sẽ không bốc người trong đội."

    Cuối cùng Đức Phúc thở dài lên tiếng.

    "Độ khó của nhiệm vụ lần này ít nhất là rơi vào cấp S đấy, một mình em không ổn đâu."

    Quang Trung cau mày nhìn anh nói.

    "Cũng không có cách nào khác anh ạ.

    Anh Duy bên mảng Luật, anh bên mảng đàm phán, Hùng Huỳnh là ám sát, Negav lấy cắp thông tin.

    Mà em cần là một trợ thủ đa nhiệm tất cả mọi mặt."

    Đức Phúc thở dài nói.

    Mọi người im lặng nhìn nhau.

    "Hơn nữa, Anh Duy với Anh Trung cũng lớn tuổi rồi em không nỡ, Hùng và Negav còn nhỏ lại manh động quá em không yên tâm."

    Phúc uống hết ly nước cam chậm rãi nói.

    "Vậy anh tính đi một mình à?"

    Negav lo lắng nhìn anh.

    "Không, anh cũng không can đảm cỡ đó.

    Anh tự có sắp xếp, mọi người đừng lo."

    Đức Phúc lắc đầu mỉm cười nói.

    "Anh, hay nhiệm vụ này em hỗ trợ anh."

    Erik cuối cùng cũng nhịn không được mà lên tiếng.

    "Em có chuyên môn sao?"

    Đức Phúc cau mày nhìn Erik.

    Erik im lặng mà cúi đầu.

    Tage ngồi cạnh vỗ vai anh.

    Captain nhìn hai đội trinh thám và đặc nhiệm, cuối cùng cũng đứng dậy bước qua.

    "Anh Phúc, thứ anh cần em làm xong rồi ạ, giờ anh qua thử luôn không?"

    Cậu vỗ vai anh nói.

    Đức Phúc gật đầu.

    Hai anh em đứng dậy rời đi.

    "Haizz, xem ra lại là cậu ta rồi."

    Phạm Anh Duy thở dài nói, làm mọi người quay qua thắc mắc nhìn anh.

    "Trừ cậu ta ra, em cũng không nghĩ ra ai cả."

    Quang Trung gật đầu nói."

    Hai người đang nói ai vậy ạ?"

    Hùng Huỳnh nhìn cả hai hỏi.

    "Trợ thủ trong miệng Phúc đó."

    Quang Trung thở dài nói.

    "Là ai vậy ạ?"

    Negav tiếp lời hỏi.

    "Có lẽ sau nhiệm vụ này các em sẽ gặp."

    Isaac lên tiếng.

    "Anh Xìn quyết định tha thứ cho anh ta?"

    Erik nghe xong thì tức giận quay qua nhìn Isaac.

    "Erik, anh biết em vẫn chưa tha thứ.

    Nhưng chỉ có cậu ta mới bảo vệ được Phúc thôi.

    Hơn nữa cậu ta chịu đủ hình phạt rồi."

    Isaac cau mày nhìn Erik.

    Tage thấy tình hình có vẻ căng liền vỗ vai Erik rồi lôi anh dậy.

    "Dạ, tụi em biết rồi.

    Em xin phép mang đội đi ạ.

    Tại tụi em cần kiểm tra sức khỏe."

    Nói rồi Tage dẫn đội rời đi và tất nhiên có vài người lưu luyến người yêu mà tạm biệt.

    Vũ Thịnh đi tới chỗ của Wean vỗ vai anh ý bảo đi.

    Nhìn đội chiến đấu rời đi.

    Isaac thở dài.

    "Anh, cậu ta là ai?"

    Negav thấy sự căng thẳng khi nhắc tới cái cậu ta liền hỏi.

    "Là đội trưởng cũ của đội trinh thám."

    Isaac vút lưng Negav.

    Negav và Hùng Huỳnh nghe xong liền quay qua nhìn Phạm Anh Duy và Quang Trung.

    "Đúng vậy, có một số chuyện hai đứa không biết thì hơn."

    Phạm Anh Duy thở dài rồi nói.

    Quang Trung lắc đầu rồi đứng dậy rời đi.

    "Em về viết báo cáo rồi gửi Phúc đi kìa."

    Phạm Anh Duy cũng đứng dậy rời đi.

    Hiếu lặng lẽ nghe hết cuộc trò chuyện, cho đến khi Hurrykng nhắc mới đứng dậy rời đi.

    -----------------------------

    Có ai muốn thử đoán "Cậu ta" là ai không?

    Gợi ý:

    Rap việt mùa 3

    Có liên quan tình cảm với một nhân vật phòng tình báo.
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 12


    Phòng nghiên cứu

    Đức Phúc cầm cây bút máy trên tay, liên tục thay đổi vị trí ấn trên thân bút theo hướng dẫn.

    Anh gật đầu hài lòng.

    "Eo ôi, Cap giỏi quá, mới 21 tuổi mà làm được cỡ này rồi."

    Đức Phúc vui vẻ vỗ tay cười tươi với nó.

    "Có đâu anh, em chỉ may mắn thui ạ."

    Captian ngại ngùng đẩy kính nói.

    "ui giời, em là tiến sĩ phòng nghiên cứu đó bé."

    Đức Phúc xoay bút trên tay.

    "hì hì."

    Thanh niên được khen mà ngại hết cả mặt.

    "À em làm mấy cây vậy bé?"

    "Dạ mười cây ạ."

    Captain lấy một cái hộp cỡ lớn rồi mở ra bên trong để sẳn 9 cây bút còn lại.

    À để phục vụ cho nhiệm vụ này, em cũng có thiết kết thêm vài món.

    "Đầu tiên là ghim cài áo, bên trong có một mũi kim dài, anh chỉ cần ấn nhẹ là mũi kim sẽ xuất hiện; tiếp theo là cà vạt, nó được tạo bằng những sợi thép mỏng, anh chỉ cần kéo nhẹ là có thể kéo ra sợi là được.

    Một bộ nịch đùi, em sử dụng Hỗn hợp mới thuộc dạng hydroge siêu co dãn.

    Còn dây nịt này thì đã được bơm một lượng thuốc mê rồi, anh nhìn độ dày của nó này, anh chỉ cần ấn khớp này là thuốc mê sẽ trào ra.

    Với một con chíp được giả dạng trong lớp da này, anh chỉ cần dán sau tai là được, tụi em sẽ thông qua nó để định hình vị trí của anh.

    Còn một đôi giày nữa đang trong thời gian nghiên cứu ạ."

    Captain lấy từng món đồ trong hộp ra rồi giải thích từng món với anh.

    Đức Phúc nhìn từng món đồ mà ngạc nhiên, không tin được chỉ trong hai ngày mà Captain đã chuẩn bị cho anh đủ rồi.

    Nhìn vẻ mặt kiếp sợ của anh Phúc, Cap cũng hiểu anh đang nghĩ gì "Không có đâu anh, em bắt đầu nghiên cứu mấy món này lâu rồi, vừa vặn là nó hoàn thành trong nhiệm vụ này thôi ạ."

    Cap xếp chúng vào vali rồi đưa cho Đức Phúc.

    "Anh nghĩ anh Sinh sắp nghỉ hưu được rồi."

    Đức Phúc đưa tay nhân vali tiện thể trêu cậu tí.

    "Hehe, mà anh Phúc, anh có thể đề cử em và anh Rhyder vào nhiệm vụ này được không?"

    Captain nghe xong thì nở mũi cười tươi.

    "Sao vậy, nhiệm vụ này được cho là hạng S đấy bé, em có chắc không?"

    Đức Phúc vừa nghe yêu cầu của Captain xong thì ngạc nhiên, cau mày hỏi lại.

    "Em chắc, anh Rhyder đã nghiên cứu rất nhiều về nhiệm vụ lần này nên em nghĩ thông tin anh ấy cung cấp cho anh lúc cần thiết sẽ tốt hơn.

    Còn về phía em, nếu cần anh có thể kiểm tra kĩ năng của em ạ."

    Captain nghiêm túc nhìn Đức Phúc.

    "Anh sẽ đề cử Rhyder, còn em chiều này qua xuống khu huấn luyện tìm anh."

    Nhìn sự quyết tâm của Captain, Phúc gật đầu.

    "Dạ" Captain cúi đầu sâu xuống, Phúc vỗ vai cậu rồi rời đi.

    Phòng IT

    Đức Phúc mở cửa phòng bước vào.

    "Chào mọi người" Anh đặt vali lên trà cạnh cửa rồi đi thẳng vào.

    "Chào em nhá"

    "Chào anh Phúc ạ"

    "Thông tin được nhiêu rồi ạ?"

    Đức Phúc kéo ghế ngồi xuống cạnh Atus.

    "Không nhiều đâu, anh đã xâm nhập vào hệ thống của tổ chức đó nhưng chưa đến một ngày đã bị phát hiện rồi.

    Chưa kể chúng còn khóa từng mục nữa, quá tốn thời gian giải mã."

    Atus mở tab hồ sơ ra nghiêm túc nói.

    "Được bao nhiêu ạ?"

    Đức Phúc trầm giọng nhìn anh.

    "Tạm thời số lượng chúng ta đối mặt là 1000 tên thủ hạ của ả ta, đội đánh thuê là 14 đội một đội 10 tên tổng 140 tên .

    Hệ thống bảo mật gồm 24 tên, bọn gà này thì không lo.

    Tất nhiệm sát thủ trong tay ả ta là 5 người."

    Atus lướt hồ sơ trả lời.

    "5 người?

    Ít thế."

    Đức Phúc bất ngờ.

    "Anh cũng không nghĩ là ít vậy.

    Thực lực thì anh không có, đây là thông tin về 5 sát thủ đó."

    Atus gật đầu rồi mở tệp có thông tin sát thủ.

    Đức Phúc nhìn thông tin mà bất ngờ, toàn nữ.

    "Em nghĩ một mình Hùng Huỳnh nhà em là đủ."

    Sau khi đọc kỹ thông tin, Đức Phúc thả nhẹ một câu.

    "Tự tin thế?"

    Atus nghe xong thì nở một nụ cười tự hào nói.

    "Em đã giao đấu với cả 5 rồi nên em tin Hùng Huỳnh dư sức."

    Đức Phúc mỉm cười.

    "Hồi nào vậy?"

    "Tháng 8 năm ngoái."

    "À, cái nhiệm vụ mật nhàn nhất của em."

    "Còn gì không ạ?"

    "Không, đã phần còn lại là thông tin cá nhân của ả, số nạn nhân, những vụ án ả dính phải."

    Atus lật hết hồ sơ rồi nói.

    "Vậy còn Roy Siken?"

    Đức Phúc nói thêm một cái tên.

    "Anh đã xâm nhập vào đặc vụ Pháp để lấy nó đây."

    Atus đưa cho Phúc một bộ hồ sơ đã được in sẵn.

    Đức Phúc nhanh chóng lướt qua tất cả thông tin rồi dừng lại ở một thông tin.

    "Anh ta có con trai?"

    Đức Phúc cau mày.

    "Ừ, anh cũng rất bất ngờ khi thấy thông tin này."

    Atus mệt mỏi nói.

    "Một đứa thì nối nghiệp ba làm cảnh sát, một đứa thì tương lai trở thành tội phạm quốc tế.

    Oan nghiệt thật."

    Đức Phúc đóng hồ sơ lại nở một nụ cười mỉa mai.

    "Vui hơn nè, em đoán đúng đó, cô con gái là người yêu cầu chúng ta."

    Atus cười nói.

    "Vui dị" Đức Phúc ngạc nhiên nói.

    "Gia đình thú vị" cả hai cùng gật đầu cảm thán.

    "Mà anh tính cho ai hỗ trợ em trong nhiệm vụ này."

    "Anh và Quang Hùng."

    Atus chỉ ảnh và cái đầu hồng đang cặm cụi gõ máy.

    "Em muốn thay Quang Hùng bằng Rhyder."

    Đức Phúc lật đến cuối tập hồ sơ của mình rồi chỉ vào cái tên in ở vị trí người thực hiện: Rhyder.
     
    [Atsh] - Mật
    Tâm sự nhẹ


    À chỉ là lời xàm xí của tui, cả nhà có thể bỏ qua nha.

    Và tui đang muốn đổi công.

    lý do ư? chắc do tui nhạy cảm với trộm vía chăng🙂)))

    ------------------------------------------------------------------------------------

    Nói sao nhề, thật ra thì tui xem Anh trai say hi vào thời điểm mà tui trải qua một đống mệt mỏi của bản thân.

    Thời điểm anh trai say hi phát sóng, tui đang vừa đã tổ chức sự kiện ở trường của mình vừa phải làm khóa luận và báo cáo tốt nghiệp, cũng như lo lắng chuẩn bị cho hành trình mới của mình.

    Và lý do duy nhất mà tui xem chương trình là vì nghe nói nó ồn như sảnh chờ phi phai 🙂))) Nghe hơi điêu như thật ấy.

    Nói thật tui không thích anh Hiếu và bài duy nhất tui từng nghe là Mamma mia vì lúc đó tui đang tìm nhạc để đăng story thui.

    Tui có biết ảnh, có nghe về ảnh, cảm nghĩ duy nhất tui dành cho ảnh là một rapper Việt Nam và đang trong giai đoạn hướng tới đỉnh cao sự nghiệp, tui đánh giá cao đạo đức nghề nghiệp của ảnh.

    Hết.

    Và đây cũng là suy nghĩ chung của tui về rất nhiều nghệ sĩ Việt Nam.

    Thắng thắn mà nói về phía mảng nhạc rap cho đến bây giờ người duy nhất hoàn toàn thuyết phục tui là anh Bray.

    Trước đó, anh Bray cũng giống những nghệ sĩ khác, cái duyên mà giúp tui thích anh Bray là ở Đà Lạt khi anh ấy ở quảng trường Đà Lạt hát bài Hoàn hảo, tui đã thích ngay lúc đó.

    Vì vậy, cảm xúc tui có với anh Hiếu là thiện cảm.

    Cho đến khi tui xem xong stage 1, vẫn chỉ một câu nói thiện cảm cho ảnh mất sạch. 🙂))

    Xin lỗi vì sự bênh người bất chấp này của tui có thể làm các bạn cảm thấy buồn, tức giận, vân vân mây mây gì đó.

    Nhưng khi nhìn ánh mắt của anh bé nhà mình tại stage 3 là tui đã không thấy vui trong lòng rồi.

    Đó cũng là lý do vị trí của Rhyder và Captain trong tui nhích lên.

    Yêu ai yêu cả đường đi.

    Tui không đu Quốc nội, như đã nói tui có thiện cảm với rất nhiều ca nghệ sĩ Việt.

    Anh bé là người tui khâm phục về hành trình của vịt con xấu xí nhưng lại muốn thành sơn ca.

    Và anh B ray nữa là hết rồi.

    Còn lý do tui viết fic này, đơn giản là cái ôm trong trò chơi thảm gai và tôi ĐÓI HÀNG.

    Hết rồi nên việc tui đổi công là chuyện hoàn toàn có thể.

    Tui không phủ nhận tài năng của ai cả, chỉ đơn giản là tui không thích thôi.
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 14


    Sảnh lớn căn cứ 13 a.m

    Tất cả các đội đã tập hợp đông đủ.

    Màn hình lớn được kéo xuống.

    Mọi người đều đang chờ đợi.

    màn hình đen bắt đầu sáng lên, một đường dài thẳng được kéo ra xuất hiện.

    "Chào cả nhà, chúc mọi người một buổi chiều vui vẻ."

    Trần Thành hiện lên trên màn hình, chú đang cho cá ăn.

    "Mọi người đều đã nghe qua về nhiệm vụ rồi nhỉ?

    Và bây giờ anh cần kế hoạch hành động từ các vị đội trước."

    Trấn thành mỉm cười nói.

    "Chào buổi chiều anh Xìn.

    Em xin phép đại diện các đội đưa ra phương án hành động."

    Isaac đứng dậy cúi chào.

    "Đầu tiên ngay khi chúng em nhận nhiệm vụ về việc tiêu diệt Ronks thì ta đã có thông tin sơ lược về Balck Rose - chủ nhân của Ronks, tuy nhiên những thông tin này không đủ để tiêu diệt được tổ chức này, chính vì thế tổ tình báo đã hack vào mạng lưới của Ronks và sở đặc vụ Pháp để thu thập thông tin.

    Từ đó, ta có được thêm thông tin về số lượng thủ hạ cũng nhưng những bằng chứng cũng như cách thức để tiếp cận ả ta.

    Đầu tiên, đội trinh thám sẽ kết hợp với đội tình báo và đội đặc nhiệm tiếp cận ả ta bằng hai đường, một là gợi về kí ức về Roy Siken - người chồng đầu tiên của ả.

    Hai là quan con đường kiện tụng để khiến ả tin tưởng.

    Trong khi đó, đội đặc nhiệm và đội chiếu đấu sẽ triệt hạ dần lực lượng của ả trong bí mật.

    Sau khi tiếp cận cũng như triệt hạ lực lượng, chúng ta sẽ tranh thủ cơ hội để kiếm thêm thông tin cần thiết đồng thời tạo bẫy trong hang cọp để cuộc tổng tấn công có độ thành công cao nhất.

    Em xin hết."

    Isaac trình bày với anh Xìn xong liền ngồi xuống, họ đợi câu hỏi.

    "Anh cần một kế hoạch đủ chi tiết hơn và những ai tham gia vào các hạ mục nào.

    Gửi cho anh trong tối nay.

    OK?"

    Anh Xìn uống ly trà rồi chậm rãi nói.

    "Vâng ạ" Các đội trưởng cúi đầu nhận lệnh.

    Sau khi màn hình tắt, cả năm người nhìn nhau.

    "Mọi người trở về làm công việc của mình đi, bọn anh cần họp đội trưởng một lần nữa.

    Và sau khi chốt phương án cuối cùng các đội trưởng sẽ thông báo tới các em."

    Isaac vỗ tay lớn thông báo cho mọi người rồi dẫn các vị đội trưởng rời đi.

    Phòng kế hoạch - 13h15

    Mọi người bước vào phòng, Song Luân liền vòng tay qua eo của Atus rồi kéo Atus vào lòng trước ánh nhìn của bốn con người kia, mà thôi kệ họ cũng quen rồi.

    Đức Phúc thì ngồi giữa Erik và Hiếu, anh hơi nghiên người về phía Erik một chút mà nhìn Isaac đã ngồi chủ tọa.

    "Nhiệm vụ lần này bên nghiên cứu tụi em không tham gia nên chắc không có gì để nói đâu nhỉ?"

    Song Luân vừa vuốt eo của Atus vừa nói.

    "Tiếc quá, nhóc Captain boy bên anh vừa xin em cho tham gia nhiệm vụ này."

    Đức Phúc chống cằm liếc nhẹ, mỉm cười nói.

    "Hồi nào vậy?"

    Song Luân cau mày nhìn Phúc.

    "Tầm 3 tiếng trước."

    Phúc bình tĩnh đáp.

    "Nào hai người tập trung."

    Isaac gõ nhẹ bàn nhắc nhở.

    "Ok, vậy em trước nhé.

    Việc tiếp cận bà trùm Balck Rose thông qua hình ảnh về Roy Siken, em sẽ đảm nhận, dù sao thì câu chuyện bạch nguyệt quang và kẻ thế thân nó chưa bao giờ hết thời cả.

    Trùng hợp là em có hỏi anh Justatee thì biết được sẽ có một bữa tiệc ngắm trăng vào đầu tháng sau, dịch nghĩa đơn giản là tiệc mua bán người.

    Em sẽ trà trộn vào dàn hàng cao cấp hôm đó."

    Đức Phúc giơ tay chậm rãi nói kết hoạch tiếp cận của mình.

    Tuy nhiên, ngay khi lời anh vừa dứt, "Em không đồng ý, có nhiều cách để tiếp cận ả ta mà đâu nhất thiết anh phải tiếp cận kiểu đó."

    Hiếu cau mày phản đối.

    "Nhưng đó là cách tuy cũ mà hiểu quả."

    Isaac đặt cằm lên tay mình nhìn hắn.

    "Nhưng..."

    Hiếu đứng dậy phải đối.

    "Hiếu, Erik không có ý kiến."

    Song Luân cau mày nhìn hắn, anh không hài lòng với Hiếu.

    Phúc thấy vậy liền đưa tay kéo Hiếu ngồi xuống, trong lúc ngồi Hiếu khẽ liếc nhẹ Erik, Song Luân đang cảnh cáo hắn, đến cả Erik còn không ý kiến, hắn không có tư cách.

    Hắn hiểu.

    "Có ai hỗ trợ em ở mục này không?"

    Isaac thấy êm hơn xíu liền hỏi tiếp.

    "Đồng đội ẩn của em và Negav sẽ hỗ trợ cho em tiếp cận ả ta.

    Với lại em muốn xin thêm Rhyder và Captain, hai đứa trẻ này sẽ hỗ trợ tầm xa cho em."

    Đức Phúc vuốt nhẹ tay Hiếu dười bàn, bình tĩnh trả lời.

    "OK, anh hiểu, còn tuyến tiếp cận thứ hai thì sao?"

    Isaac gật đầu.

    "Anh Duy và Anh Trung sẽ lo việc này ạ."

    Đức Phúc đưa ra hai cái tên.

    "Ok, mục tiếp cận cứ vậy, tuy nhiên anh vẫn hi vọng có đặc nhiệm hoặc chiến đấu hỗ trợ em nhé."

    Isaac chốt báo cáo nhưng vẫn không quên nhắc Phúc thêm người.

    "Mục tiếp theo, triệt hạ lực lượng.

    Erik, Hiếu đến hai đứa?"

    Isaac nhìn báo cáo nhắc nhở hai con người kia.

    "Theo em được biết, có một lô hàng kim cương đang được đến tam giác vàng để chuẩn bị cho giao dịch máu."

    Erik xoay bút máu."

    Anh muốn lợi dụng giao dịch đó ?"

    Hiếu cau mày nói.

    "Đúng thế, dù sao giao dịch máu cũng chả khác gì sàn đấu sinh tử cả.

    Hàng năm chết cũng cả ngàn người rồi.

    Tăng thêm một ít có sao đâu."

    Erik cười nhẹ nhìn Hiếu.

    "Xem ra anh với em lại chuẩn bị mở đặc huấn nhỉ?"

    Hiếu cười khẩy đáp.

    "Cũng được, đỡ tống công tạo hiện trường giả.

    Anh và Song Luân sẽ hỗ trợ đặc huấn cho mấy đứa."

    Isaac gật gật đầu đồng ý.

    Song Luân cũng tán thành đặc huấn, tiện thể cho đám nhóc phòng nghiên cứu rèn luyện xương cột luôn.

    "Anh Isaac nếu vậy cho Hùng Huỳnh tham gia đợt này đi, em nghĩ 5 sát thủ của ả ta để Hùng Huỳnh xử là đẹp."

    Đức Phúc xin thêm cho em mình một slot, dù sao còn có cá mập ở đây anh cũng không lo.
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 15


    Khu đặc huấn - 15 a.m

    Khu vực đội trinh thám.

    "Tạm thời chúng ta sẽ triển khai như vậy."

    Đức Phúc đóng cây bút lông lại nhìn các thành viên.

    "Anh có chút thắc mắc, là thế nào để tiếp cận ả ta, dù sao thì toàn thấy ả thủ tiêu luôn luật sư không mà sao kiện được?"

    Phạm Anh Duy nhìn mục nhiệm vụ của mình trầm ngâm nói.

    "Trốn thuế.

    Theo em được biết bà ta đang có 73 lần trốn thuế rồi."

    Đức Phúc cầm ly cà phê lên uống.

    "Em muốn lợi dụng bên hình sự?"

    Quang Trung trầm ngâm nhìn Phúc.

    "Không hoàn toàn, em muốn khơi hết tất cả các vụ trốn thuê lên thôi."

    "Xem ra anh lại phải ở sở cảnh sát thêm vài tháng rồi."

    Phạm Anh Duy lắc nhẹ đầu mỉm cười nói.

    "Anh và anh Trung sẽ cùng là đối tác với bà ta trong vụ này.

    Còn về việc khơi nó lên, anh Justatee và anh Atus lo được."

    "Vậy còn em?

    Em tách đoàn đi với đội đặc nhiệm và đội chiến đấu ạ?"

    Hùng Huỳnh hoang mang nhìn tên mình kế hoạch.

    "Đúng vậy, chúc em vui."

    Đức Phúc mỉm cười nhìn Hùng.

    "Ủa anh Phúc, cái người đi chung với anh em mình mà anh để là đồng đội ẩn là ai dị ạ?"

    Negav bưng cốc trà sữa được ai kia mua cho mà nói.

    "Tối nay anh dẫn em đi gặp."

    Đức Phúc thong thả đáp.

    "Cốc....cốc..."

    - Tiếng gõ cửa vang lên, cả phòng liền qua ra nhìn, một cái đầu đỏ ngó vào.

    "Em chào các anh ạ" Captain ngoan ngoãn bước vào, lễ phép chào hỏi.

    "Captain boy bay tới đây~~~" Quang Trung thấy cậu bé thì đứng dậy ôm một cái.

    "Nghe nói em út phòng nghiên cứu muốn thử sức với hạn mục bên tôi."

    Phạm Anh Duy mỉm cười nhìn cậu bé mà trêu ghẹo.

    "Dạ, em tự tin mình đủ năng lực vượt qua ạ" Captain ngông nghênh đáp.

    "Eo ôi, có ngoại lệ là nhân viên của sếp sĩ có khác nhề, gáy quá đó bé."

    Đức Phúc đứng dậy, khoác vai cậu nói.

    "Em có thực lực thì em mới gáy ạ" Nhỏ Captain không vừa tự tin đáp.

    "Vậy được rồi, tự tin là tốt, đi thôi anh cho em thử."

    Đức Phúc cười lớn lôi thằng bé đi.

    Phòng luyện súng

    Tiếng súng vang vọng khắp căn phòng, đội đặc nhiệm và đội chiến đấu đang thi xem đội có số điểm cao hơn.

    Đức Phúc dẫn Captain bước vào liền bị khí thế của cả phòng làm cho hơn rung nhẹ.

    Trong đó, khí thế nhất có lẽ là Hiếu và Erik.

    Đức Phúc lại máy kiểm tra điểm bắn của mọi người.

    Anh gật gù, có vẻ như chỉ số bắn của mọi người đều ở mức ổn định.

    Anh đứng dậy quay sang nhìn Captain, cậu lúc này đang tập trung nhìn đàn anh của mình tập luyện.

    "Anh không yêu cầu cao ở em, trung bình thành viên của đội đặc nhiệm, chiến đấu và trinh thám đều phải đảm bảo được 85% là ok, còn em 50 là được."

    Đức Phúc chống hông nhìn cậu, Captain gật đầu tỏ ý mình hiểu.

    "OK, vậy chúng ta đợi một chút nha."

    Sau khi kết thúc 100 lần bắn, Hiếu và Erik liền tháo tai nghe xuống, cả hai liếc nhau rồi cùng ra ngoài xem chỉ số.

    "Không tệ, đều ở mức 90%."

    Đức Phúc đứng bên máy kiểm tra vừa nghe tiếng mở cửa, anh đưa hai cái khăn ra nói.

    "Ủa anh, không phải hôm nay nhóm anh không tập mà?"

    Erik nhận lấy khăn của mình chậm rãi lau mồ hôi rồi nói.

    "Ừ, anh dắt Captain qua kiểm tra chỉ số thôi."

    Đức Phúc kéo cậu lên trước, Captain liền cuối đầu chào.

    "Vậy tối nay anh Phúc bận ạ?"

    Hiếu lau mồ hôi xong thì vắt khăn vào cổ.

    "Đúng vậy, nên chiều nay anh phải kiểm tra chỉ số của Captain cho xong.

    Vào đi bé."

    Đức Phúc vừa trả lời vừa đẩy Captain vào khu vực luyện bắn rồi quay lại máy kiểm tra chỉ số.

    Captain ngơ ngác một chút, cậu tiến tới vị trí bắn, vươn vai cởi chiếc áo thun của mình ra.

    Không giống như đội đặc nhiệm và đội chiến đấu với khối lượng cơ bắp lớn.

    Captain sở hữu những đường cơ sắc nét nhưng không quá lộ rõ.

    Nhìn động tác vươn vai khởi động mà cơ hiện lên trong lớp áo ba lô.

    Đức Phúc trầm trồ nhìn cơ của Captain.

    "Không tin được, nhóc Cap ở phòng nghiên cứu lại có cơ cỡ nay."

    Anh cảm thán nói.

    "Anh thích dạng cơ bắp vậy ạ?"

    Hiếu chen lên trước mặt anh, Phúc hơn nghiêng người ra đằng sau.

    "Không hẳn, chỉ là anh hơi bất ngờ thôi, dù sao phòng nghiên cứu và phòng tình báo cũng hiếm kia vận động mà."

    Phúc cười mỉm rồi lui một chút.

    "Sát quá rồi đây, Hiếu" Erik nhăn mặt đưa tay kéo Hiếu đứng thẳng lại.

    Hiếu cau mày đẩy tay Erik ra.

    "Anh Phúc còn chưa lên tiếng mà anh."

    Hiếu nhướng mày thách thức Erik.

    Erik cau mày muốn đánh người.

    Trước sự trẻ con của hai con người trên, Đức Phúc quyết định mặt kệ.

    Anh tiếp tục theo dõi chỉ số bắn của Captain.

    Sau khi hoàn thành lượt bắn của mình, Captain thở phào lau mồ hôi trên trán, giờ thì nhóc đã hiểu tại sao mỗi phòng huấn luyện đều có phòng tắm rồi.

    Captain cầm lấy cái áo thun của mình rồi ra ngoài.

    "79%, tốt lắm bé."

    Đức Phúc thấm mồ hôi cho bé Captain rồi mỉm cười nói.

    "Dạ em cảm ơn" Captain cười cúi đầu cảm ơn.

    "Erik, anh mượn tage nha."

    Phúc quay lại nhìn em mình nói.

    Erik gật đầu rồi đi vào tìm Tage.

    "Anh Phúc tầm 23h anh rảnh hong?"

    Hiều để hai tay sau lưng nhìn anh.

    "giờ đó anh ngủ rồi, sao á?"

    Đức Phúc mỉm cười nói.

    "À Hurrykng và Negav rủ em đi ngắm pháo hoa, mà bình thường hai con người đó em toàn ăn cơm trò không nên em muốn rủ anh đi, có gì cà khịa lại ạ" Hiếu gãi đầu nói.

    "Ủa, hôm nay có bắn à anh?"

    Captain mặc áo xong quay lại hỏi Hiếu.

    "Đúng vậy."

    "Để em rủ Rhyder."

    Captain hí hửng nhắn tin.

    "Vậy anh Phúc?"

    Hiếu lại nhìn anh.

    "Anh không chắc với em đâu nhé, có gì tối anh báo lại nha."

    Phúc lấy điện thoại ra xem rồi mỉm cười.

    Cùng Lúc đó, Erik dẫn Tage ra.

    "Được rồi, anh đưa Cap đi trước nhé."

    Đức Phúc quay lại xoa đầu Erik, mỉm cười với Hiếu rồi dẫn Captain và Tage đi.

    ----------------

    Nhân vật đặt biệt sắp xuất hiện rồi nhưng các bạn không chịu đoán cho tui. 🙁((((

    Tiện thể thì còn nhiều người chưa có CP quá cho gợi ý đi cả nhà
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 16


    Phòng đấu luyện

    Sàn đô vật sừng sững giữa phòng, một bên phòng là các dụng cụ tập cận chiến, một bên là các vận dụng sử dụng trên sàn đầu.

    Tage lôi Captain vào chuẩn bị đo chỉ số chiến đấu.

    Đức Phúc băng lại cho nhóc rồi đem ra đôi găng tay có máy đo lực bên trong, anh cúi người xuống đeo bao đầu gối cho nhóc.

    Captain đứng yên cho anh làm giúp mình còn phía Tage, cậu tự lo được.

    Dẫn hai đứa nhỏ ra sàn đầu, Đức Phúc mở máy check var lên, cầm đồng hồ để bấm giờ.

    "Tage nhẹ tay thôi nha em."

    Đức Phúc nhìn Tage nhẹ giọng nhắc nhở.

    Dù sao nhìn thân hình cả hai cũng trên nhau hơi nhiều.

    Tage gật đầu, vỗ nhẹ vai Captain dù sao thằng bé nhìn cũng căng thẳng quá.

    Đức Phúc bấm giờ, trận đấu của hai con người kia bắt đầu.

    Đức Phúc nhìn từng đòn đánh giáng xuống gương mắt đẹp trai của nhóc Captain mà cũng thấy xót vô cùng.

    Anh qua lại nhìn chỉ số trên máy của cả hai cùng cảm giác tội lỗi khi mới đầu game lại cho thằng bé đấu với top 1 sever như vậy.

    "Captain đừng dùng sức đấu sức."

    Đức Phúc nhìn sự phán kháng trong vô lực của đứa nhóc đành lên tiếng nhắc nhở.

    Captain đang trong thế trật vật chống đỡ nghe vậy liền tìm cách lui ra xa, nhóc cuối cùng cũng tận dụng được lợi thế nhỏ nhắn của mình nhanh chóng bắt bài của Tage.

    Trong những giây cuối cùng, Captain cũng ghi thêm cho mình vài điểm.

    Kết thúc trận đấu, nhóc Captain nằm vật xuống sàn thở như được mùa.

    Tage tháo găng tay rồi ngồi xuống tháo găng và đồ bảo hộ giúp nhóc Cap rồi đem đi cất.

    Đức Phúc đem hộp cứu thương lên giúp cậu xử lý vết thương.

    Vén cái áo của Captain lên, Đức Phúc có chút nín thở, bởi bầm hết người thằng nhỏ rồi.

    Captain nhắm mắt lại cho Đức Phúc xử lý mấy vết bầm cho mình.

    "Rát quá" Captain mếu máo nói.

    "Không sao, không sao, em năm một chút là hết đau nha bé."

    Đức Phúc vút má cậu an ủi.

    Anh lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Rhyder.

    Tage cất đồ xong cũng lên xem tình hình.

    "Đánh hơi ác đấy, Tage."

    Đức Phúc đóng hộp y tế đưa cho Tage, lên tiếng nhắc nhở.

    "Xin lỗi nhóc nha, lần sau anh ráng nhẹ tay hơn."

    Tage vươn tay nhận hộp đem cất cũng không quên xin lỗi cậu bé.

    Lúc này, cửa phòng mở, Rhyder cùng đội chiến đấu và đặc nhiệm bước vào.

    Vừa nhìn thấy Rhyder, Captain chuyển từ mếu máo sang rưng rưng nước mắt nhưng cố gắng không khóc.

    Nhóc Rhyder thấy em lớn nhà mình như vậy thì thương lắm, cậu lao tới đem em lớn ôm vào lòng vuốt lưng em dỗ dành.

    Nhìn hai đứa nhóc như vậy mọi người liền lui ra chừa không gian cho hai bé.

    "Chỉ số của Captain ổn không?"

    Erik vươn tay khoác vai anh, cúi xuống nói.

    Tage nhanh chóng ra sau lưng hai người, giống như vệ sĩ của hai người.

    Làm ai kia nhìn ba người mà gai mắt.

    "Vừa đủ qua."

    Đức Phúc nhỏ giọng nói.

    "Nhóc Captain không tệ đâu, chỉ một chút hướng dẫn của anh Phúc đã bẻ được em ở mấy giây cuối trận rồi.

    Em thấy nhóc đó mà được huấn luyện kỹ lưỡng có thể thuộc cấp B được đó."

    Tage khoác vai cả Đức Phúc và Erik rồi nhỏ giọng nói.

    Cả ba cùng gật gù tán thành"

    "Anh Phúc ơi, hôm nay đến đây thôi được không ạ?

    Em muốn đưa Cap về nghỉ."

    Rhyder ôm em đưa ánh mắt nhìn Đức Phúc.

    "Được rồi, em đưa Captain về đi, à tiện thể nói luôn Cap qua rồi nha."

    Đức Phúc nghe thỉnh cầu của Rhyder xong thì gật đầu, rồi báo luôn kết quả, nhóc Cap đang nhắm mắt thì ngạc nhiên mở to mắt nhìn anh, nhóc không tin mình qua.

    Mọi người nghe thế cũng vỗ tay chúc mừng, bởi hiện tại người có thể ngang tay với Tage chắc chỉ có Erik mà lý do thì một phần Erik là đội trưởng, nhiều phần thì ai cũng biết.

    Được sự công nhận của toàn dân cận chiến, nhóc nào đó mặt ngang trời mà ôm cục bột của mình đi.

    Nhìn hai đứa nhỏ rời đi, Đức Phúc cũng chào mọi người rời đi.

    Nhưng vừa rời khỏi cửa, một bàn tay kéo anh lại rồi ép anh vào tường.

    Đức phúc bị hành động bất ngờ này làm cho ngạc nhiên mà nhìn người con trai đang áp mình.

    "Anh, tối anh đi với em nhé."

    Hiếu áp trán mình vào trán anh, trầm giọng nói.

    Đức Phúc bị hơi thở của Hiếu bao bọc làm anh đỏ mắt, để hai tay lên ngực Hiếu đẩy ra.

    Nhưng Hiếu không hề có tí xê dịch nào, hắn còn lưu mạnh nắm lấy tay anh đưa lên hít một hơi.

    Đức Phúc đứng hình luôn rồi.

    "Nha anh."

    Hắn khẽ áp đầu vào tai anh thì thầm nói.

    "Được rồi, anh đồng ý."

    Đức Phúc như bừng tỉnh mà lên tiếng.

    "Vậy tầm 9h em đón anh nhé."

    Hiếu lưu manh cười.

    "Ừ, em đón anh ở quán cà phê Tình Nhạc nha."

    Đức Phúc gật đầu.

    Hiếu nhìn đôi tai thỏ đang đỏ lên của anh, liếm môi rồi cắn nhẹ một cái.

    "Bốp" tiếng chát oan nghiệp xé tan sự im lặng nơi hành lang.

    Hiếu một tay ôm mặt, một tay vẫn còn nắm lấy tay anh.

    Đức Phúc một tay ôm tai, một tay đang nằm gọn trong tay hắn.

    Hiếu ăn một tát có chút không tin được mà qua lại nhìn anh, hắn sững sờ nhìn đôi mắt đỏ lên, lấp lánh ánh nước.

    "Buông anh ra."

    Phúc bị đôi mắt mở to của Hiếu dọa sợ mà thì thào nói.

    Hiếu cũng chậm rãi thả tay anh ra.

    Phúc liền đẩy mạnh Hiếu cái rồi bỏ đi.

    ---------------------------

    Cho các vị chút đường (trộn thủy tinh hay không thì không biết)
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 17


    Hiếu vuốt phần má của mình rồi mỉm cười nhìn con thỏ đang chạy trối chết kia.

    Xem ra, phải lưu manh một tí thì anh mới chú ý đến em nhỉ?

    Hắn cười rồi đi vào phòng tập.

    Khác với con người nào đó thì hai đội đều đã vào vị trí luyện tập hết rồi.

    Chỉ có Erik và Tage đang xem xét lại thông số của các thành viên nhằm thiết kế bài tập huấn cho từng người.

    Nhìn Hiếu bước vào Erik liền cau mày.

    "Hiếu, khởi động tí đi, đấu với anh."

    Erik hất cằm với Hiếu.

    Hiếu qua lại nhìn Erik mà cau mày, nhưng dù sao hắn cũng là một đội trưởng, hắn gật đầu đồng ý.

    Tage nhìn sự khí thế này của hai người mà thở dài.

    Cậu lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho anh Phúc, dù sao cũng phải đảm bảo hai con người này không đánh nhau đến chết.

    Erik tiếp tục thiết kế bài huấn luyện cá nhân, bởi giao dịch máu lần này, anh muốn cả đội an toàn.

    "Hiếu, sao mày đi gây sự với anh Erik vậy?"

    Hurrykng kéo Hiếu vào một góc nói chuyện.

    "Tao gây sự hồi nào? rõ ràng anh ấy đòi đấu với tao mà."

    Hiếu cau mày chống hông nhìn Hurrykng.

    "Mày khỏi giấu, mày có ý gì với anh Phúc không lẽ tao nhìn không ra.

    Tao hỏi Wean rồi, trước đây anh Quân A.P từng theo đuổi anh Phúc đấy, kết quả là anh Erik với thằng Tage xử đẹp ổng luôn.

    Mà anh Quân tuy không mạnh về cơ bắp như Tage hay Hải Đăng Doo nhưng nói về kỹ năng chiến đấu toàn diện anh ấy không hề thua kém bất kỳ thành viên cốt cáng nào cả."

    Hurrykng thở dài, chơi thân mấy năm hắn cũng hiểu rõ đứa bạn này của mình.

    "Sao tao chưa từng nghe chuyện này?"

    Hiếu cau mày hỏi lại.

    "Bởi vì chuyện này chỉ có đội chiến đấu biết thôi."

    Quân A.P đem cất dụng cụ tiện thể nghe thấy câu chuyện của hai người, anh chậm rãi lên tiếng.

    "Khuyên thật đấy, em không theo đuổi nổi anh Phúc đâu.

    Nhìn anh ấy dịu dàng vậy thôi, nhưng anh ấy rất kiên quyết đây, với cả Erik với Tage hợp lại cũng không hạ nổi anh Phúc ấy."

    Quân dựa người vào tủ đồ nói.

    "Anh Phúc mạnh vậy ạ?"

    Cả Hurrykng và Hiêu đều ngạc nhiên nhìn Quân.

    "Đương nhiên, vì anh Phúc xuất thân từ đội chiến đấu mà, top 1 sever 4 năm liền đây."

    Quân có chút nghĩ đến quá khứ mỉm cưới nói.

    "Vậy sao anh ấy..."

    Hiếu định hỏi tiếp.

    "Hiếu, biết vậy là được đừng đào sâu quá."

    Quân ngắt lời hắn, nghiêm túc nói.

    "Hiếu, xong chưa em?"

    Erik đi lại vỗ vai Hiếu rồi đưa bản kế hoạch huấn cho Quân AP.

    "Anh xem lại giúp em nha" Erik nhìn thẳng Hiếu thách thức.

    Hiếu gật đầu thở mạnh một hơi rồi bước lên sàn đấu.

    Erik cũng theo sau mà bước lên.

    Quân AP đi về Tage nhìn hai con người trên sàn.

    Hurrykng cũng lo lắng đến sốt ruột.

    Wean tiến lại vỗ vai an ủi.

    Mọi người nhanh chóng bao quanh sàn đấu.

    Cùng lúc này, cửa mở ra, Đức Phúc đi vào, anh có chút thở dốc do chạy, mái tóc ướt sũng rủ xuống, trên cổ là chiếc khăn tắm.

    Erik cau mày, sao anh ấy lại ở đây?

    Đức Phúc tiến lại chỗ máy đo, cầm đồng hồ bấm giờ lên.

    "Anh không quan tâm trận đấu này bắt nguồn từ lí do gì.

    Nhưng theo nguyên tắc phải có người ngăn cản trách trường hợp trận đấu trở nên quá khích.

    Anh sẽ canh trừng hai đứa."

    Đức Phúc cau mày, nêu rõ lý do anh ở đây.

    Hai chàng trai trên sàn nhìn anh rồi bắt đầu trận chiến của mình.

    Mặc dù, Hiếu có chiều cao trội hơn và được coi là thiên tài trong lớp trẻ của căn cứ, nhưng đứng trước một Erik tham gia cận chiến quá nhiều thì việc hoàn toàn có thể ngang về với Erik là chuyện không thể.

    Bên cạnh đó, Erik cũng đã kinh qua rất nhiều trận chiến, anh luôn có chiến lược cho từng nắm đấm của mình.

    Hiếu tuy có năng lực có thực lực nhưng hắn còn quá non.

    Ở những phút đầu, cả hai có thể coi là cân sức cân tài thậm chí hiếu vẫn phản công trúng vài cái nhưng càng về sau, sự đuối sức của hắn càng thấy rõ.

    Hurrykng nhìn Hiếu bị đánh đến thảm mà muốn xông lên ứng cứu nhưng Wean đã ôm chặt lại, Wean nghĩ giờ mà bay lên có mà ăn đập.

    Tage vừa lau tóc cho Đức Phúc vừa quan sát trận đấu, quả thật cách đánh của Erik có nhiều nét giống anh Phúc, đều là chiêu Tage chưa bắt bài được.

    Đức Phúc cau mày mặc kệ Tage đang hành hạ cái đầu mình.

    Anh cũng muốn lên cản nhưng nghĩ nếu Hiếu bầm dập nặng xíu thì tối này anh không đi với cậu đâu nhỉ.

    Vì thế Phúc quyết định đứng nhìn tiếp.

    Cho đến khi thấy tia máu nơi khóe miệng Hiếu.

    Phúc liền lao lên sàn yêu cầu dừng lại.

    Erik thấy anh mình lên thì cũng dừng lại, khỏi nhìn cũng biết ai thắng.

    Hurrykng thấy anh Phúc lên cản cũng lao lên xem tình hình thằng bạn mình.

    Vâng hộc cả mồm máu luôn rồi.

    Đức Phúc thấy thế liền khê Hurrykng dẫn Hiếu vào phòng tắm nhổ máu ra rồi mang lên phòng y tế.

    "Đánh ác vậy?" giải tán đám đông, Phúc cau mày hỏi.

    "Em nhẹ hết sức rồi đó anh."

    Erik bỉu môi nói.

    "Đến hộc máu đấy, trước giờ nặng nhất là bầm thôi mà, hơn nữa đối tướng đấu luyện trước giờ là Tage mà sao lại chuyển sang Hiếu?"

    Đức Phúc chống hông nói."

    Thì hai đội trưởng ra đấu sẽ kích tinh thần chiến đấu hơn thôi mà anh, với lại Tage sẽ là boss đấu hôm nay, giờ đấu với em sẽ tiêu sức mất."

    Erik vùng vằn nói.

    Đức Phúc xoa trán bất lực thở dài.
     
    [Atsh] - Mật
    Chương 18


    Nhìn Đức Phúc bất lực với cậu em mình, Tage chỉ đành vỗ vai anh.

    "Anh Phúc, không phải anh có hẹn tối này sao?

    Giờ không chuẩn bị là hơi trễ đó ạ."

    "Uk, vậy anh đi trước."

    Đức Phúc nhìn đồng hồ, cau mày nói rồi rời đi.

    Nhìn Đức Phúc ra khỏi phòng, Tage qua sang nhìn Erik, giúp anh thấm mồ hôi trên trán.

    "Lần sau để em ra tay đi"

    "Khỏi nói cũng biết em gọi anh Phúc qua" Erik bỉu môi giựt lấy khăn trên tay Tage tự lau.

    "Thôi tui xin, tui không gọi anh Phúc là anh tiễn anh Hiếu luôn rồi."

    Tage cười lấy lại khăn nói.

    Erik bỉu môi không nói gì để Tage lau cho mình.

    Phòng Y tế

    Orange nhìn vết thương của Hiếu mà lắc đầu, ra tay nặng quá hên là không ảnh hưởng đến nội tạng, cô vừa thoa thuốc cho Hiếu vừa nghĩ.

    "Rốt cuộc là ai đánh được Hiếu dậy?"

    Orange quay qua nhìn Hurrykng nói, cô tưởng là người cùng đội.

    Hurrykng thở dài mà nói ra"Anh Erik".

    "Gì?

    Hiếu, em chọc gì anh Phúc à?"

    Orange ngạc nhiên quay sang hỏi Hiếu.

    "Nó thích anh Phúc á chị.

    Ủa mà sao nghe tới anh Erik đánh chị lại nghĩ nói chọc anh Phúc mà không phải anh Erik."

    Hurrykng đáp trước khi Hiếu kịp phản ứng.

    "Eo ôi, thảo nào.

    Thật ra Erik hiền lắm bình thường ghẹo ổng, ổng chỉ đỏ mặt thui.

    Nhưng đụng tới anh Phúc là câu chuyện khác liền."

    Orange lắc đầu nói.

    "Dị hả chị?"

    Cả hai nhìn Orange.

    Orange gật đầu rồi vỗ mạnh vào ngực Hiếu.

    "Được rồi không nghiêm trọng về nghỉ đi".

    Nói rồi cô tiễn khách.

    Hiếu ngồi dậy suy nghĩ một chút.

    " Chị Cam, có cách nào chen vết thương của mình không?"

    Nhà hàng Hạnh phúc - 7p.m

    Đức Phúc được nhân viên dẫn vào phòng riêng, chàng trai bên trong có lẽ đã đợi anh khá lâu bởi món ăn có vẻ hơi nguội rồi.

    Đức Phúc kéo ghê ngồi đối diện với chàng trai trước mặt.

    "Em xem thông tin nhiệm vụ rồi, anh tính trà trộn vào đó à?"

    Ogenus đặt trước mặt Đức Phúc một chén tôm được lột vỏ rồi bình thản nói.

    "Ùk, lần này sẽ có 3 người hỗ trợ chúng ta, em xem hồ sơ chưa?"

    Phúc gắp cho mình một miếng thịt bò thong thả nói.

    "Em xem rồi, Negav với Rhyder em không có ý kiến dù sao vị trí của hai người họ cũng cần thiết.

    Nhưng nhóc Captain là người đội nghiên cứu thì có chút không phù hợp."

    Ogenus nâng ly rượu uống cạn rồi nói.

    "Đây là chỉ số của thằng bé."

    Đức Phúc đưa tập hồ sơ cho Ogenus, gắp tôm bỏ vào miệng.

    "Không tệ nha, đánh với Tage mà có thể ở được chỉ số này, đáng đấy.

    Mà ăn xong hai anh em mình qua tiệm cà phê luôn ạ?

    " Ogenus xem xong cũng cảm thán.

    "Uk, qua thăm chị chút."

    Đức Phúc gật đầu.

    Quán cà phê Tình Nhạc

    Ogenus lái xe đưa Đức Phúc đến quán cà phê quen thuộc.

    Khác với Ogenus đang hớn hở đi vào, Đức Phúc có chút thất thần nhìn cô gái xinh đẹp ấy, điều duy nhất phá hỏng sự xinh đẹp này chính là vết phỏng lớn từ cổ cho đến hết cánh tay trái.

    Mỗi lần nhìn cô, trái tim anh nhưng lại bị bốp nghẹt.

    "Hello hai đứa, hai đứa uống gì nào?"

    "Cho em một lý sữa nóng ạ.

    Tối về dễ ngủ"

    "Oke, còn Phúc thì sao em?"

    "Cho em một capuchino đi ạ, tối em còn có hẹn."

    Đức Phúc mỉm cười nhưng ánh mắt đau đớn nói.

    "Oke, hai đứa ra ngồi trước đi."

    Cô gái quay ra bàn pha chế rồi đuổi hai người đi.

    Ogenus nắm lấy tay Đức Phúc kéo ra một cái bàn cạnh cửa sổ.

    Cả hai ngồi xuống ngắm nhìn xe cộ ngồi đường.

    Đức Phúc đưa tay lấy một cuốn sách, đây là thói quen của anh khi đến đây.

    Ogenus nhìn anh hòa mình vào ánh đèn vàng của quán cà phê, cảm giác vừa ấm áp vừa yên bình.

    Ogenus nằm xuống bàn ngắm nhìn sự xinh đẹp trước mặt.

    Cho đến khi chị chủ bưng hai cốc nước cả hai đã gọi ra.

    Đức Phúc mới ngước mặt lên mỉm cười rồi cảm ơn chị.

    Ogenus nhìn sự đau khổ trong đôi mắt xinh đẹp ấy, thấy tội lỗi vô cùng.

    "Anh Phúc em xin lỗi nếu lúc đó em không ngu ngốc bị lừa chị ấy đã không...

    " Ogenus vươn tay nắm lấy tay anh, giọng nói rung rẩy.

    "Không phải lỗi của em, cái kết bây giờ có lẽ là tốt nhất."

    Đức Phúc đặt tay mình lên tay Ogenus vỗ nhẹ an ủi đối phương nhưng chỉ có anh biết tim mình đau như thế nào.

    Cả hai ngồi như vậy cho đến khi đón cửa.

    Đức Phúc có phần cảm thán vì quên mang găng tay và khăn choàng, trời thu Hà Nội về đêm khá lạnh nhỉ.

    Anh thở vào hai tay mình xoa đều.

    Ogenus nhìn anh như vậy thì định tháo khăn xuống quàng cho anh.

    Nhưng trước khi Ogenus kịp làm vậy thì một chiếc khăn choàng màu trắng đã quàng qua cổ anh.

    Đức Phúc thấy cái khăn thì ngạc nhiên quay ra nhìn.

    Hiếu mỉm cười quấn khăn lông cho anh.

    Rồi nắm lấy tay anh đeo găng tay lông vào.

    "Sao em ở đây?"

    Đức Phúc ngơ ngác nhìn Hiếu, bị đấm cỡ đó vẫn đứng được à.

    "Em có hẹn với anh mà" Hiếu tỉ mỉ ngắm nghía thành quả của mình.

    Cục bông nhà hắn dễ thương quá.

    "Em đi trước nha anh Phúc."

    Ogenus tự nhiên thấy mình sáng quá nên chào anh rồi đi về.

    Đức Phúc cũng gật đầu với cậu.

    Còn Hiếu thì quăng cho người ta ánh nhìn sắc bén hẳn.

    "Được rồi đi thôi em."

    Đức Phúc tạm biệt Ogenus rồi quay sang nhìn Hiếu.

    Tên nào đó mỉm cười nhìn anh rồi dắt anh ra xe.

    ------------------------------

    Drama người mới người cũ gây nhức đầu quá😣.

    Nhưng mà nhìn hành trình của chị Ngọc mà khâm phục chỉ ghê á😍.

    Tui không tin được là bà Hàn bả bằng tủi tui trước giờ toàn gọi chị. 🥲

    Thôi thì tôi TRỘM VÍA anh bé của tui có một tình yêu bình yên. 🥰🥰🥰

    E hèm, đã mở hố rồi.

    Có ai đoán ra Ogenus không ạ? 😎
     
    Back
    Top Bottom