- Tránh xa tôi ra.
Giọng nói lạnh tanh của Hà Nội như đập nát con tim bé bỏng của New York
- Hà Nội, làm ơn cho tôi biết đi mà, anh Hà Nội yêu quý ~
Hà Nội chán nản đạp chân vào người New York
- Ít nhất hãy cho tôi một cái tên...
MỘT CÁI TÊN THÔI MÀ
-Мос...
-huh?
-Москва.
- Dafuq...?
New York đơ ra trong vài giây...
- ........ không thể nào...
- MOSCOW ÁAAAAAAAA??!!!
____________
Hà Nội nhìn New York với ánh mắt thản nhiên:
- Sao?
Có gì lạ lẫm à,tránh xa tôi ra đi
-KHÔNG THẾ, Cái tên cộc tính lạnh lùng khó chịu, còn hay gây sự mà biết yêu đương á, yêu thật sự phải là người như tôi mới rõ
- Tôi hiểu, hai tuần cậu thay một cô mà,chắc rõ lắm
Hà Nội nhìn New York với vẻ khinh bỉ, cái tính của cậu ta thì biết quái gì
Chàng trai Mỹ kia vò đầu, không tin kẻ thù truyền kiếp ngàn năm không đội trời chung của mình lại có thể là người đó....
- Nhưng anh ta quá ác độc...
- Đối với loại thừa thãi như cậu, anh ấy làm thế đúng quá ấy....
- Nàyyyyyyyy
___________
Lần đâu tiên tôi nhìn, ấn tượng duy nhất của tôi với anh chỉ là một bầu không khí lạnh lẽo xung quanh...
Anh đứng độc lập, một mình và không hề để ý đến gì cả, có thể nói đây là hành động đương nhiên của một nước mạnh và lớn, tôi dám chắc.
Nhưng nhìn kĩ lại, đôi mắt xanh ấy không ánh lên vẻ kiêu ngạo, mà là ánh nhìn cô đơn.....
___________
Hà Nội tiến lại gần anh, nhẹ nhàng kéo áo và gọi nhỏ:
- Ngài Москва?
Bóng dáng cao lớn ấy quay lại, nhìn cậu với vẻ vô cùng ngạc nhiên...
- Tôi là Hà Nội, thủ đô của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, hân hạnh được gặp mặt
Hanoi chìa tay ra, anh ta có vẻ hơi ái ngại và quyết định bắt lấy tay cậu.
Bàn tay của anh lạnh toát, như đông cứng, nhưng Hà Nội không mấy để tâm...
___________
Mẫu quốc nhìn tôi, cô ấy nắm lấy vai tôi, trao sự tin tưởng và cười dịu dàng:
- Từ giờ trở đi, Moscow sẽ là tiền bối của em nhé, nếu cần gì, thì cứ hỏi.
Tôi liếc trộm Moscow, anh ấy quả thực rất đẹp, làn đầu tiên gặp, tôi cũng vô cùng ngưỡng mộ vẻ ngoài của anh, làn da trắng đặc trưng của người xứ lạnh phương Tây, khác hẳn với màu da rám nắng vì luôn lo việc đồng áng của tôi, đôi mắt to, lông mi dài và đồng tử xanh nhạt, ,mái tóc vàng mượt chải gọn gàng sang phía sau.....
Vì lí do nào đó, kể cả tôi đặt quyển sách trước mặt mình và che đi đôi mắt, để không ai phát hiện tôi nhìn anh, nhưng anh vẫn quay lại, đôi mắt đảo về phía tôi, tôi lập tức ngại ngùng lấy quyển sách che đi khuông mặt, khẽ hé ra nhìn thêm một lần nữa, thì anh vẫn đang nhìn tôi và mỉm cười...
Tôi thì đần ra như đứa khờ,chẳng biết phải bào chữa gì cho việc đó
___________
Thoắt cái, đông đã đến, thật là lạnh chết đi được, tôi có cảm giác mình bị cảm rồi....
Nằm lăn lộn trong chăn,tôi cố gắng gượng dậy để làm việc, nhưng vừa hé chăn ra, một luồng gió lạnh toát thổi vào người tôi...
Tôi thở dài, trùm chăn kín mặt, đành xin nghỉ một hôm vậy... dù làm thế là 1 điều không được công bằng....
Chuẩn bị chợp mắt, bỗng có tiếng động ở cửa,tôi choàng tỉnh dậy, nhìn thấy Moscow, vẫn trong bộ đồ thường ngày, đứng trước cửa nhìn tôi:
- Ốm à?
Tôi gật đầu, gượng cười và nói khẽ, vì giọng tôi khàn đặc:
- Vâng, chỉ là cảm nhẹ thôi, anh không cần quá để tâm đâu...
Moscow tiến vào, ngồi trên mép giường, tay vuốt tóc tôi ra và sờ lên trán,khẽ tặc lưỡi:
- Sốt cao thế này mà...
- A- à năm nào đông lạnh tôi cũng bị vậy đó mà...
Moscow nhìn tôi chăm chú:
- Tôi thấy mùa đông ở đây thực ấm áp hơn...
- Vì xứ anh lạnh vô cùng... một nơi nhiệt đới như Việt Nam chắc chắn sẽ ấm áp hơn rồi....
Moscow nằm xuống và ôm lấy tôi:
- Người cậu nóng như vậy, để tôi giải nhiệt vậy
- ÁA
Tim tôi như nhảy khỏi lồng ngực, bàn tay lạnh cóng của Moscow vuốt lấy tóc tôi, thân nhiệt lạnh lẽo áp vào cơ thể nóng bức của tôi:
- Bên cậu chẳng phải có câu thơ " Đêm đắp chung chăn thành đôi tri kỉ nhỉ"
Tôi bất giác cười:
- Đồng chí!
( Gayyyy)
______________________
Mùa đông đầu tiên của tôi ở Moscow chỉ có thể miêu tả bằng 2 từ : địa ngục
-...
Tôi... không.... ngờ.... nó... lạnh... thế...
Tôi run cầm cập, Moscow khoác lấy vai tôi, không phải ai cũng có thể quen với mùa đông lạnh lẽo ở nơi này...
- Cậu dù ở đây vẫn thật ấm áp.. như một vật sưởi ấm vậy...
- H - Hả?!!
Moscow ôm lấy tôi từ đằng sau...
- Tôi ước cậu có thể sưởi cho tôi thế này suốt đời quá....
Tôi đưa tay vuốt lấy mái tóc mềm mại kia
- Nếu anh muốn.
_____________
Moscow khá để ý đến vấn đề này, khi tôi cố gắng kiễng lên với quyển sách được đặt ở nơi cao hơn tôi rất nhiều... sau nhiều lần thử, tôi thất vọng đi lấy ghế bắc lên thì thấy anh che miệng, cố gắng nén cười và lấy quyển sách xuống cho tôi, dễ dàng và nhanh nhẹn, không hề quá 3 giây...
- Hanoi, cậu cao bao nhiêu?
Đây là chủ đề khá nhạy cảm của tôi, như các quốc gia châu á khác thì tôi rất tự ti về chiều cao của mình...:
- 160cm....
Moscow nhìn tôi với ánh mắc tức cười, phải,160cm thì chỉ bằng đúng một cô gái bé nhỏ ở nước anh, có khi còn lùn hơn ấy....
Anh cúi xuống và ôm lấy tôi, tay xoa đầu tôi như một đứa trẻ, rồi hạ tay xuống hông, nhấc bổng tôi lên:
- Tấm thân nhỏ bé như vậy mà có thể chịu được bao nhọc nhằn như thế...
Hanoi, thật ngưỡng mộ mà.....
______________
Moscow đọc qua vài báo cái và xem kĩ lại thiết kế của nhà máy thủy điện, tôi thấy vậy liền chạy đến,tỏ ý muốn xem cùng, nhưng tôi không tài nào nhìn thấy văn bản này....vì Moscow đặt nó quá đầu tôi
Hai tay tôi cố gắng ghì nặng tay của Moscow xuống, nhưng anh vẫn yên vị ở đó, cho đến khi sức tàn lực kiệt, tôi thận chí cố gắng ấn tay anh xuống bằng nửa thân trên của mình, có lẽ sắp đu hẳn lên người anh, thì Moscow không nhịn được cười,ngồi xuống ghế và đặt tôi lên trên người, đầu dựa vào người tôi để tôi nhìn được đống giấy tờ
- Hanoi, em thực sự giống một cô gái bé nhỏ đấy....
- ..........
Tôi dựa vào người anh, hai người gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương của tuyết giá đặc trưng,mùi thân thể anh, bàn tay vô cùng nam tính và mạnh mẽ của tôi, tôi vốn khỏe hơn các em khác, vì tôi cũng là một thủ đô, mà anh có thể nắm lấy gọn gàng, trông nó thật nhỏ bé trước bàn tay lạnh cóng kia.....
Đó là cảm giác ấm áp nhất cuộc đời tôi, được ai đó che chở, bảo vệ, không phải oằn mình cô độc chống chọi với mọi khó khăn, cảm giác không muốn rời, tôi ước lúc đó, thời gian ngừng trôi, để tôi và anh vẫn mãi được như thế....
_________________
Anh nằm xuống bóng râm, mùa hè ở Việt Nam thực sự như hỏa ngục, anh không quen với không khí nhiệt đới nóng nực như vậy,tôi tiến lại gần thì anh kéo chặt lấy tay tôi, bắt tôi ngồi xuống và thản nhiên gối lên chân tôi...
Tôi cầm quạt, khẽ phe phẩy vì sợ anh cảm thấy quá nóng cho thời tiết ở đây....
- Anh cần gì đó giải khát....
Tôi giật mình khi thấy anh lần đầu than vãn và dựa vào tôi làm nũng như vậy, tôi bèn đội nón và chuẩn bị đứng dậy:
- Để em mua ít kem?
Anh hẳn rất nóng
Anh đưa tay lên và ấn người tôi xuống, ngẩng cổ lên và hôn tôi:
- Được rồi.
Không biết lúc đó anh có thấy mát mẻ thật hay không, nhưng lòng tôi thì nóng bừng mấy ngày hôm đó,mỗi lần nghĩ về anh, trái tim lại đập liên hồi không ngưng....
_____________
Cũng có lần, anh nắm lấy tay tôi và hỏi:
- Hanoi, ngộ nhỡ một ngày,anh biến mất, thì em sẽ ra sao?
Tôi vuốt tóc anh, thản nhiên trả lời:
- Một người hùng mạnh như anh mà biến mất được?
- Nếu như thôi...
Tôi giận dữ nhìn anh, đồng tử đen của tôi ánh lên cái nhìn bất mãn:
- Vậy thì em sẽ rất buồn đó, nếu anh biến mất đi, tuyệt đối, cả đời này em cũng không tha thứ, hứa đi.
Ánh mắt anh như buồn bã, nhưng anh lại nhắm mắt lại mà nở nụ cười.
- Anh sẽ không bao giờ.
____________________
Mãi đến sau này, ngẫm ra thì mấy anh em nhà Hoa kì cũng nói đúng
Việc anh giỏi nhất, luôn là nói dối.
Anh là đồ dối trá
_____________________
Nửa đêm, tôi nhận được điện khẩn
- N - Ngài Hanoi, M-moscow....
Tôi chợt nhận ra điều gì đã xảy ra.
Lúc đó,thế giới của tôi như vừa sụp đổ, tất cả mọi thứ, như không còn gì.
_____________________
Tôi mất khá lâu để bình tĩnh lại,vài tháng cũng là quá lâu,tôi bỏ tấm chăn trên người, thay quần áo, nhìn thân người bốc mùi và mái tóc rối bù của mình, tôi cần ít cà phê.
Tôi bước ra khỏi phòng riêng, một cậu trai người Nga đứng đó, đưa cho tôi một lá thư và nói:
- Thưa ngài, Москва có để lại di thư cho ngài.
Tôi thở dài, không nói lời nào với anh ta , cầm lấy bức thư và bước vào phòng
__________________
Từ từ mở lá thư ra, thật, tôi không muốn đọc lá thư này.
Tôi không muốn tin là anh đã vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời tôi.
- Hà Nội yêu quý
Là anh,Moscow, lúc em mở lá thư này ra, có lẽ em cũng không bao giờ được gặp anh một lần nào nữa.
Anh biết rằng, ngày này thể nào cũng sẽ tới, ngày mà anh không còn nữa.
Anh cũng viết lá thư này được một thời gian khi ngài Russia có biểu hiện suy yếu đi, vì anh cũng là người tính toán khá nhiều,em biết rõ tính anh mà!
Anh luôn yêu cuộc sống này, anh thích nó vô cùng, một thế giới có ngài Russia,cô Vietnam,ngài Prussia, anh em nhà "stan", anh luôn thích gọi họ như vậy ( stan ở đây chỉ các nước Tây Á vì đa số mấy nước này có tên cuối là stan), Havanna cùng Cuba và .. em...
Ôi anh nhớ cả Beijing,Bình Nhưỡng, nhưng giờ họ không còn với chúng ta nữa.
Điều anh lo sợ là về em, nếu không có anh, em sẽ ra sao?
Hà Nội của anh luôn là một cậu bé mạnh mẽ bất chấp kích thước của em ( nếu em nghe được điều này, chắc hẳn em sẽ cho anh một quyền ngay lập tức) nhưng mạnh mẽ là không đủ, đối với thế giới kia, em không thể đối chọi một mình,đó là điều nguy hiểm, thế giới này đầy tính toán và thực dụng, anh đến với em cũng là vì nhiều lí do, em biết đấy!
Chỉ cần anh còn thở, thì chắc chắn em sẽ luôn được dưới vòng tay bảo vệ của anh, chẳng cần lo ngại gì, anh sẽ luôn là người anh lớn bảo vệ em và các quốc gia trong khối,nhưng nếu em đang đọc dòng này thì có lẽ anh không thể nữa.
Em hãy thay anh làm việc đó, bảo vệ mọi người, nhưng đừng quá sức nhé!
Anh không cần em thề chung thủy với anh cả đời, vì làm thế trái tim nhân hậu và yêu thương của em sẽ mục rữa theo năm tháng, em hãy mở rộng vòng tay của em.
Đừng khép kín nữa em yêu quý!
Hãy hợp tác với các quốc gia tư bản khác, nối lại quan hệ với Hoa Kì, anh không chắc "Moscow" sau này có làm bạn với em, hay ngược lại, nhưng em chỉ cần nhớ, đó không phải anh,đừng mủi lòng hay gì, anh không chắc cậu ta có mang ý chí,nguyện vọng gì giống như anh,hay kí ức của anh, nhưng cậu ta sẽ vô cùng giá lạnh, như anh vậy.
Em hãy sống thật tốt, đó mới là nguyện vọng của anh dành cho em!
Hãy phát triển hơn cả anh bây giờ, kĩ thuật vượt trội hơn anh và mọi thứ đều thế!
Anh vẫn luôn nhớ lần đầu gặp em, anh nghĩ em là người lạnh nhạt, nhưng nụ cười của em đối với Laos đã làm anh thay đổi ý nghĩ đó!
Nó tươi sáng, ấm áp, như tan chảy cả tâm hồn đã đóng băng lâu nay của anh, như đập tan tất cả những phiền toái trong anh, khi đôi mắt đen của em lướt qua anh, anh đã tưởng mình nhìn lầm, nhưng khi anh lướt qua thì em đã quay đi, ngại ngùng.Anh cứ nghĩ nếu Hoa Kì dùng em làm vũ khí, thì có lẽ anh đã thua cuộc chiến này, ngay từ phút đầu!
Anh nhớ khuôn mặt đầm đìa mồ hôi của em khi làm ruộng, giọng nói to của em trên lớp bình dân học vụ, hai từ đầu tiên của em dạy chính là " tự do" , em luôn nói về hai từ đó đầy tự hào khi trích câu nói của Hồ chủ tịch " Không có gì quý hơn độc lập tự do, anh nhớ em trong cơn nắng hè nóng nực của Việt Nam, anh nhớ bát phở cùng nước lèo ngọt ngào của em, anh nhớ cả đôi mắt đen của em, mùi hương của lúa non và hương cỏ trên người em, mái tóc đen cắt ngắn.Anh nhớ tất cả mọi thứ về em, vì anh yêu tất cả mọi thứ của em!
Nếu anh có thể nói 3 từ với em, ngay lúc này, thì anh sẽ hét thật to
Anh yêu em
Yêu em hơn tất thảy
Yêu em đến tan xương nát thịt, yêu em đến chết
Yêu em đến mức có thể chạy ngàn dặm tới em, vượt ngàn núi non và ngàn cánh rừng để chỉ thấy em trong một khắc!
Yêu em đến mức có thể từ bỏ cả non sông,nếu em đồng ý, anh sẽ đưa em, hai ta đi trốn,ở một nơi thật xa, và sống với nhau cả đời, nhưng em sẽ không bao giờ nhỉ?
Nếu anh được sinh ra một lần nữa, anh sẽ vẫn yêu em!
Nếu kiếp sau thực sự tồn tại, anh sẽ bảo vệ em cả đời này,không để chịu dù một chút tủi nhục!
Em biết không?
Anh hạnh phúc vì được sinh ra, và được gặp em.
Anh yêu người thanh niên thư sinh gầy gò với mái tóc đen và làn da bánh mật này.
Hối tiếc thật, nếu biết chuyện sẽ thế này.
Anh sẽ tìm đến em,và yêu em, sớm hơn, sớm hơn tất cả!
Nhưng giờ thì thời gian của anh đã gần cạn rồi em yêu à!
Hẹn gặp lại em vào kiếp sau nhé!
Tạm biệt.
Mãi yêu em,Moscow.
______
Nước mắt tôi tuôn không ngừng, tôi quỳ xuống, khóc rống lên như một đứa trẻ, mặc cho cậu thanh niên kia có thể nghe thấy.
____
Tôi bình tĩnh lại, bắt đầu quay vào công việc, thời gian biểu của tôi bắt đầu trở nên bận rộn, tôi làm việc điên cuồng không ngừng nghỉ, đến Sài Gòn cũng thấy tôi hơi có vấn đề.
Tôi đi và nhìn đồng hồ, tôi không được chậm trễ một giây.
Nhưng rồi bóng hình kia lướt qua tôi, vẫn là đôi mắt lam ấy.
Y hệt anh, không khác dù chỉ là một điểm, cặp lông mày, thậm chí kiểu tóc, cách ăn mặc, cái mùi hương của tuyết ấy khiến tôi hoài niệm biết bao, tôi sững lại, nhìn "anh" từ một góc khuất đằng xa, tuy vẫn cảm nhận được ánh nhìn học hằn của Washington và vài người khác, tôi mặc kệ.
___
Tôi bất giác thấy một ánh nhìn, một thanh niên Đông Nam Á... phải không nhỉ?
Tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ sinh ra đã bị ghét bỏ bởi cái bóng cũ, "Moscow" đó dường như đã che khuất cả tôi.
Tôi là Moscow, thủ đô của Russia Federation, không phải Soviet Union hay CCCP.
Thanh niên đó hẳn quen " Moscow " , nhìn ánh mắt anh ta mang vẻ bi thương, hoài niệm.
À, tên anh ta là Hanoi.
Hanoi,Hanoi,Hanoi,Hanoi, rốt cuộc "tôi" trước đây và anh ta có gì?
Ánh mắt Hanoi hoàn toàn không ghét bỏ, được một lúc, đôi mắt anh ta bỗng trở nên vô cảm, 5 giây trước, anh ta vừa nhìn "Moscow", bây giờ anh ta nhìn tôi, chỉ tôi, Moscow của Russia Federation, như nhìn một người mới quen biết.
Lạ thay!
_____
Lướt qua Manila đứng cười nói với Washington, Saigon giả làm thư kí của tôi nên dù tức sôi máu thì con bé cũng không thể làm được gì,Manila thì vốn đã có âm mưu chọc tức con bé nên cô ấy đứng cười ngặt nghẽo, Bình Nhưỡng vẫn bám Bắc Kinh như thường ngày,hai ngưòi này thì vẫn như vậy,lúc nào cũng toan tính cái gì đó nguy hiểm.
Tôi chợt thấy tức cười, tôi đang ghen tị với họ ư?
Aha, trước đây, tôi cũng được bảo vệ mà không cần lo nghĩ như họ, vẫn có người luôn đứng phía sau giúp đỡ.
Bất chợt tôi nghĩ đến anh.
Sau lần đó, tôi ít gặp Moscow hơn nhiều,do tôi luôn đi thẳng vào hội nghị chứ không hề nán lại.
Bóng hình đó vẫn luôn khiến tôi nghĩ đến anh, đau đớn thay, đó không phải anh.
Anh đã chết rồi!
Từ rất lâu rồi, "Moscow" của tôi.
Giờ hai người nhìn nhau như người dưng,không nói lấy một tiếng.
Tôi nghĩ quẩn một hồi, lại ôm chặt tài liệu trong tay và đi thẳng vào hành lang, ngoái ra phía bên phải, anh đang đứng ở một ngã rẽ, lặng lẽ đọc sách.
Tôi luôn nói với Moscow là tôi rất thích nhìn anh đọc, tôi rất thích, vì anh là ngưòi giỏi hơn tôi, thậm chí cái cách mà anh đọc cũng làm tôi thấy cực ngưỡng mộ, ngón tay thon dài và trắng lướt qua trang giấy, đẹp biết bao!
Tôi bất giác nán lại, nhìn anh một hồi lâu, anh cảm nhận được ánh nhìn đó sau một lúc.
Trí óc tôi như đóng băng, cơ thể không hoạt động, đầu óc cũng đơ ra, phải vài phút tôi mới nhận ra mình đang làm gì
Tôi muốn ra đó, tôi muốn bước gần tới anh, tôi khao khát được làm vậy
Tôi đã toan bước tới.
Tôi chợt tỉnh ngộ, đây chỉ là một ảo ảnh, một giấc mộng không kém.
Người tôi yêu đã không còn rồi.
Tâm hồn tôi như đang gào thét, lí trí tôi lại dẹp yên nó, tôi đổi hướng, cất bước đi thẳng.
Không còn gì để hối tiếc cả.
Tôi khẽ lẩm bẩm " Tạm biệt" và lại cầm thời gian biểu xem qua lịch trình hôm nay, hẳn là một núi công việc đang chờ tôi ở nhà để giải quyết đây.
______________
Khứu giác tôi chợt cảm nhận được hương tuyết.
________________
UGHHH QUÁ DÀI ,_, TỚ ĐÃ RẤT MẠNH MẼ ĐỂ TƯƠNG HẾT ĐỐNG MÁU TRÓ NÀY CHO CÁC BẠN
THỰC RA ĐOẠN THƯ CÓ TỪ ANH YÊU EM PHẢI LÀ TRONG TIẾNG NGA NHƯNG TỚ NÃO TÔM KHÔNG NHỚ TỪ TÌNH YÊU AKA LIUBLIU LÀ GÌ
THỨ LỖI CHO CON AU NGU NÀY
Tớ băn khoăn không biết có nên viết chap 2 cho cái nầy không