Cập nhật mới

Khác APH Drabbles

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
76336334-256-k846314.jpg

Aph Drabbles
Tác giả: Fujioka_Mei
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vài ba thứ ngăn ngắn về Hetalia :33
Fluff và Angst lẫn lộn nên...



hetalia​
 
Aph Drabbles
Moscow x Hanoi - Unreachable


- Tránh xa tôi ra.

Giọng nói lạnh tanh của Hà Nội như đập nát con tim bé bỏng của New York

- Hà Nội, làm ơn cho tôi biết đi mà, anh Hà Nội yêu quý ~

Hà Nội chán nản đạp chân vào người New York

- Ít nhất hãy cho tôi một cái tên...

MỘT CÁI TÊN THÔI MÀ

-Мос...

-huh?

-Москва.

- Dafuq...?

New York đơ ra trong vài giây...

- ........ không thể nào...

- MOSCOW ÁAAAAAAAA??!!!

____________

Hà Nội nhìn New York với ánh mắt thản nhiên:

- Sao?

Có gì lạ lẫm à,tránh xa tôi ra đi

-KHÔNG THẾ, Cái tên cộc tính lạnh lùng khó chịu, còn hay gây sự mà biết yêu đương á, yêu thật sự phải là người như tôi mới rõ

- Tôi hiểu, hai tuần cậu thay một cô mà,chắc rõ lắm

Hà Nội nhìn New York với vẻ khinh bỉ, cái tính của cậu ta thì biết quái gì

Chàng trai Mỹ kia vò đầu, không tin kẻ thù truyền kiếp ngàn năm không đội trời chung của mình lại có thể là người đó....

- Nhưng anh ta quá ác độc...

- Đối với loại thừa thãi như cậu, anh ấy làm thế đúng quá ấy....

- Nàyyyyyyyy

___________

Lần đâu tiên tôi nhìn, ấn tượng duy nhất của tôi với anh chỉ là một bầu không khí lạnh lẽo xung quanh...

Anh đứng độc lập, một mình và không hề để ý đến gì cả, có thể nói đây là hành động đương nhiên của một nước mạnh và lớn, tôi dám chắc.

Nhưng nhìn kĩ lại, đôi mắt xanh ấy không ánh lên vẻ kiêu ngạo, mà là ánh nhìn cô đơn.....

___________

Hà Nội tiến lại gần anh, nhẹ nhàng kéo áo và gọi nhỏ:

- Ngài Москва?

Bóng dáng cao lớn ấy quay lại, nhìn cậu với vẻ vô cùng ngạc nhiên...

- Tôi là Hà Nội, thủ đô của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, hân hạnh được gặp mặt

Hanoi chìa tay ra, anh ta có vẻ hơi ái ngại và quyết định bắt lấy tay cậu.

Bàn tay của anh lạnh toát, như đông cứng, nhưng Hà Nội không mấy để tâm...

___________

Mẫu quốc nhìn tôi, cô ấy nắm lấy vai tôi, trao sự tin tưởng và cười dịu dàng:

- Từ giờ trở đi, Moscow sẽ là tiền bối của em nhé, nếu cần gì, thì cứ hỏi.

Tôi liếc trộm Moscow, anh ấy quả thực rất đẹp, làn đầu tiên gặp, tôi cũng vô cùng ngưỡng mộ vẻ ngoài của anh, làn da trắng đặc trưng của người xứ lạnh phương Tây, khác hẳn với màu da rám nắng vì luôn lo việc đồng áng của tôi, đôi mắt to, lông mi dài và đồng tử xanh nhạt, ,mái tóc vàng mượt chải gọn gàng sang phía sau.....

Vì lí do nào đó, kể cả tôi đặt quyển sách trước mặt mình và che đi đôi mắt, để không ai phát hiện tôi nhìn anh, nhưng anh vẫn quay lại, đôi mắt đảo về phía tôi, tôi lập tức ngại ngùng lấy quyển sách che đi khuông mặt, khẽ hé ra nhìn thêm một lần nữa, thì anh vẫn đang nhìn tôi và mỉm cười...

Tôi thì đần ra như đứa khờ,chẳng biết phải bào chữa gì cho việc đó

___________

Thoắt cái, đông đã đến, thật là lạnh chết đi được, tôi có cảm giác mình bị cảm rồi....

Nằm lăn lộn trong chăn,tôi cố gắng gượng dậy để làm việc, nhưng vừa hé chăn ra, một luồng gió lạnh toát thổi vào người tôi...

Tôi thở dài, trùm chăn kín mặt, đành xin nghỉ một hôm vậy... dù làm thế là 1 điều không được công bằng....

Chuẩn bị chợp mắt, bỗng có tiếng động ở cửa,tôi choàng tỉnh dậy, nhìn thấy Moscow, vẫn trong bộ đồ thường ngày, đứng trước cửa nhìn tôi:

- Ốm à?

Tôi gật đầu, gượng cười và nói khẽ, vì giọng tôi khàn đặc:

- Vâng, chỉ là cảm nhẹ thôi, anh không cần quá để tâm đâu...

Moscow tiến vào, ngồi trên mép giường, tay vuốt tóc tôi ra và sờ lên trán,khẽ tặc lưỡi:

- Sốt cao thế này mà...

- A- à năm nào đông lạnh tôi cũng bị vậy đó mà...

Moscow nhìn tôi chăm chú:

- Tôi thấy mùa đông ở đây thực ấm áp hơn...

- Vì xứ anh lạnh vô cùng... một nơi nhiệt đới như Việt Nam chắc chắn sẽ ấm áp hơn rồi....

Moscow nằm xuống và ôm lấy tôi:

- Người cậu nóng như vậy, để tôi giải nhiệt vậy

- ÁA

Tim tôi như nhảy khỏi lồng ngực, bàn tay lạnh cóng của Moscow vuốt lấy tóc tôi, thân nhiệt lạnh lẽo áp vào cơ thể nóng bức của tôi:

- Bên cậu chẳng phải có câu thơ " Đêm đắp chung chăn thành đôi tri kỉ nhỉ"

Tôi bất giác cười:

- Đồng chí!

( Gayyyy)

______________________

Mùa đông đầu tiên của tôi ở Moscow chỉ có thể miêu tả bằng 2 từ : địa ngục

-...

Tôi... không.... ngờ.... nó... lạnh... thế...

Tôi run cầm cập, Moscow khoác lấy vai tôi, không phải ai cũng có thể quen với mùa đông lạnh lẽo ở nơi này...

- Cậu dù ở đây vẫn thật ấm áp.. như một vật sưởi ấm vậy...

- H - Hả?!!

Moscow ôm lấy tôi từ đằng sau...

- Tôi ước cậu có thể sưởi cho tôi thế này suốt đời quá....

Tôi đưa tay vuốt lấy mái tóc mềm mại kia

- Nếu anh muốn.

_____________

Moscow khá để ý đến vấn đề này, khi tôi cố gắng kiễng lên với quyển sách được đặt ở nơi cao hơn tôi rất nhiều... sau nhiều lần thử, tôi thất vọng đi lấy ghế bắc lên thì thấy anh che miệng, cố gắng nén cười và lấy quyển sách xuống cho tôi, dễ dàng và nhanh nhẹn, không hề quá 3 giây...

- Hanoi, cậu cao bao nhiêu?

Đây là chủ đề khá nhạy cảm của tôi, như các quốc gia châu á khác thì tôi rất tự ti về chiều cao của mình...:

- 160cm....

Moscow nhìn tôi với ánh mắc tức cười, phải,160cm thì chỉ bằng đúng một cô gái bé nhỏ ở nước anh, có khi còn lùn hơn ấy....

Anh cúi xuống và ôm lấy tôi, tay xoa đầu tôi như một đứa trẻ, rồi hạ tay xuống hông, nhấc bổng tôi lên:

- Tấm thân nhỏ bé như vậy mà có thể chịu được bao nhọc nhằn như thế...

Hanoi, thật ngưỡng mộ mà.....

______________

Moscow đọc qua vài báo cái và xem kĩ lại thiết kế của nhà máy thủy điện, tôi thấy vậy liền chạy đến,tỏ ý muốn xem cùng, nhưng tôi không tài nào nhìn thấy văn bản này....vì Moscow đặt nó quá đầu tôi

Hai tay tôi cố gắng ghì nặng tay của Moscow xuống, nhưng anh vẫn yên vị ở đó, cho đến khi sức tàn lực kiệt, tôi thận chí cố gắng ấn tay anh xuống bằng nửa thân trên của mình, có lẽ sắp đu hẳn lên người anh, thì Moscow không nhịn được cười,ngồi xuống ghế và đặt tôi lên trên người, đầu dựa vào người tôi để tôi nhìn được đống giấy tờ

- Hanoi, em thực sự giống một cô gái bé nhỏ đấy....

- ..........

Tôi dựa vào người anh, hai người gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương của tuyết giá đặc trưng,mùi thân thể anh, bàn tay vô cùng nam tính và mạnh mẽ của tôi, tôi vốn khỏe hơn các em khác, vì tôi cũng là một thủ đô, mà anh có thể nắm lấy gọn gàng, trông nó thật nhỏ bé trước bàn tay lạnh cóng kia.....

Đó là cảm giác ấm áp nhất cuộc đời tôi, được ai đó che chở, bảo vệ, không phải oằn mình cô độc chống chọi với mọi khó khăn, cảm giác không muốn rời, tôi ước lúc đó, thời gian ngừng trôi, để tôi và anh vẫn mãi được như thế....

_________________

Anh nằm xuống bóng râm, mùa hè ở Việt Nam thực sự như hỏa ngục, anh không quen với không khí nhiệt đới nóng nực như vậy,tôi tiến lại gần thì anh kéo chặt lấy tay tôi, bắt tôi ngồi xuống và thản nhiên gối lên chân tôi...

Tôi cầm quạt, khẽ phe phẩy vì sợ anh cảm thấy quá nóng cho thời tiết ở đây....

- Anh cần gì đó giải khát....

Tôi giật mình khi thấy anh lần đầu than vãn và dựa vào tôi làm nũng như vậy, tôi bèn đội nón và chuẩn bị đứng dậy:

- Để em mua ít kem?

Anh hẳn rất nóng

Anh đưa tay lên và ấn người tôi xuống, ngẩng cổ lên và hôn tôi:

- Được rồi.

Không biết lúc đó anh có thấy mát mẻ thật hay không, nhưng lòng tôi thì nóng bừng mấy ngày hôm đó,mỗi lần nghĩ về anh, trái tim lại đập liên hồi không ngưng....

_____________

Cũng có lần, anh nắm lấy tay tôi và hỏi:

- Hanoi, ngộ nhỡ một ngày,anh biến mất, thì em sẽ ra sao?

Tôi vuốt tóc anh, thản nhiên trả lời:

- Một người hùng mạnh như anh mà biến mất được?

- Nếu như thôi...

Tôi giận dữ nhìn anh, đồng tử đen của tôi ánh lên cái nhìn bất mãn:

- Vậy thì em sẽ rất buồn đó, nếu anh biến mất đi, tuyệt đối, cả đời này em cũng không tha thứ, hứa đi.

Ánh mắt anh như buồn bã, nhưng anh lại nhắm mắt lại mà nở nụ cười.

- Anh sẽ không bao giờ.

____________________

Mãi đến sau này, ngẫm ra thì mấy anh em nhà Hoa kì cũng nói đúng

Việc anh giỏi nhất, luôn là nói dối.

Anh là đồ dối trá

_____________________

Nửa đêm, tôi nhận được điện khẩn

- N - Ngài Hanoi, M-moscow....

Tôi chợt nhận ra điều gì đã xảy ra.

Lúc đó,thế giới của tôi như vừa sụp đổ, tất cả mọi thứ, như không còn gì.

_____________________

Tôi mất khá lâu để bình tĩnh lại,vài tháng cũng là quá lâu,tôi bỏ tấm chăn trên người, thay quần áo, nhìn thân người bốc mùi và mái tóc rối bù của mình, tôi cần ít cà phê.

Tôi bước ra khỏi phòng riêng, một cậu trai người Nga đứng đó, đưa cho tôi một lá thư và nói:

- Thưa ngài, Москва có để lại di thư cho ngài.

Tôi thở dài, không nói lời nào với anh ta , cầm lấy bức thư và bước vào phòng

__________________

Từ từ mở lá thư ra, thật, tôi không muốn đọc lá thư này.

Tôi không muốn tin là anh đã vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời tôi.

- Hà Nội yêu quý

Là anh,Moscow, lúc em mở lá thư này ra, có lẽ em cũng không bao giờ được gặp anh một lần nào nữa.

Anh biết rằng, ngày này thể nào cũng sẽ tới, ngày mà anh không còn nữa.

Anh cũng viết lá thư này được một thời gian khi ngài Russia có biểu hiện suy yếu đi, vì anh cũng là người tính toán khá nhiều,em biết rõ tính anh mà!

Anh luôn yêu cuộc sống này, anh thích nó vô cùng, một thế giới có ngài Russia,cô Vietnam,ngài Prussia, anh em nhà "stan", anh luôn thích gọi họ như vậy ( stan ở đây chỉ các nước Tây Á vì đa số mấy nước này có tên cuối là stan), Havanna cùng Cuba và .. em...

Ôi anh nhớ cả Beijing,Bình Nhưỡng, nhưng giờ họ không còn với chúng ta nữa.

Điều anh lo sợ là về em, nếu không có anh, em sẽ ra sao?

Hà Nội của anh luôn là một cậu bé mạnh mẽ bất chấp kích thước của em ( nếu em nghe được điều này, chắc hẳn em sẽ cho anh một quyền ngay lập tức) nhưng mạnh mẽ là không đủ, đối với thế giới kia, em không thể đối chọi một mình,đó là điều nguy hiểm, thế giới này đầy tính toán và thực dụng, anh đến với em cũng là vì nhiều lí do, em biết đấy!

Chỉ cần anh còn thở, thì chắc chắn em sẽ luôn được dưới vòng tay bảo vệ của anh, chẳng cần lo ngại gì, anh sẽ luôn là người anh lớn bảo vệ em và các quốc gia trong khối,nhưng nếu em đang đọc dòng này thì có lẽ anh không thể nữa.

Em hãy thay anh làm việc đó, bảo vệ mọi người, nhưng đừng quá sức nhé!

Anh không cần em thề chung thủy với anh cả đời, vì làm thế trái tim nhân hậu và yêu thương của em sẽ mục rữa theo năm tháng, em hãy mở rộng vòng tay của em.

Đừng khép kín nữa em yêu quý!

Hãy hợp tác với các quốc gia tư bản khác, nối lại quan hệ với Hoa Kì, anh không chắc "Moscow" sau này có làm bạn với em, hay ngược lại, nhưng em chỉ cần nhớ, đó không phải anh,đừng mủi lòng hay gì, anh không chắc cậu ta có mang ý chí,nguyện vọng gì giống như anh,hay kí ức của anh, nhưng cậu ta sẽ vô cùng giá lạnh, như anh vậy.

Em hãy sống thật tốt, đó mới là nguyện vọng của anh dành cho em!

Hãy phát triển hơn cả anh bây giờ, kĩ thuật vượt trội hơn anh và mọi thứ đều thế!

Anh vẫn luôn nhớ lần đầu gặp em, anh nghĩ em là người lạnh nhạt, nhưng nụ cười của em đối với Laos đã làm anh thay đổi ý nghĩ đó!

Nó tươi sáng, ấm áp, như tan chảy cả tâm hồn đã đóng băng lâu nay của anh, như đập tan tất cả những phiền toái trong anh, khi đôi mắt đen của em lướt qua anh, anh đã tưởng mình nhìn lầm, nhưng khi anh lướt qua thì em đã quay đi, ngại ngùng.Anh cứ nghĩ nếu Hoa Kì dùng em làm vũ khí, thì có lẽ anh đã thua cuộc chiến này, ngay từ phút đầu!

Anh nhớ khuôn mặt đầm đìa mồ hôi của em khi làm ruộng, giọng nói to của em trên lớp bình dân học vụ, hai từ đầu tiên của em dạy chính là " tự do" , em luôn nói về hai từ đó đầy tự hào khi trích câu nói của Hồ chủ tịch " Không có gì quý hơn độc lập tự do, anh nhớ em trong cơn nắng hè nóng nực của Việt Nam, anh nhớ bát phở cùng nước lèo ngọt ngào của em, anh nhớ cả đôi mắt đen của em, mùi hương của lúa non và hương cỏ trên người em, mái tóc đen cắt ngắn.Anh nhớ tất cả mọi thứ về em, vì anh yêu tất cả mọi thứ của em!

Nếu anh có thể nói 3 từ với em, ngay lúc này, thì anh sẽ hét thật to

Anh yêu em

Yêu em hơn tất thảy

Yêu em đến tan xương nát thịt, yêu em đến chết

Yêu em đến mức có thể chạy ngàn dặm tới em, vượt ngàn núi non và ngàn cánh rừng để chỉ thấy em trong một khắc!

Yêu em đến mức có thể từ bỏ cả non sông,nếu em đồng ý, anh sẽ đưa em, hai ta đi trốn,ở một nơi thật xa, và sống với nhau cả đời, nhưng em sẽ không bao giờ nhỉ?

Nếu anh được sinh ra một lần nữa, anh sẽ vẫn yêu em!

Nếu kiếp sau thực sự tồn tại, anh sẽ bảo vệ em cả đời này,không để chịu dù một chút tủi nhục!

Em biết không?

Anh hạnh phúc vì được sinh ra, và được gặp em.

Anh yêu người thanh niên thư sinh gầy gò với mái tóc đen và làn da bánh mật này.

Hối tiếc thật, nếu biết chuyện sẽ thế này.

Anh sẽ tìm đến em,và yêu em, sớm hơn, sớm hơn tất cả!

Nhưng giờ thì thời gian của anh đã gần cạn rồi em yêu à!

Hẹn gặp lại em vào kiếp sau nhé!

Tạm biệt.

Mãi yêu em,Moscow.

______

Nước mắt tôi tuôn không ngừng, tôi quỳ xuống, khóc rống lên như một đứa trẻ, mặc cho cậu thanh niên kia có thể nghe thấy.

____

Tôi bình tĩnh lại, bắt đầu quay vào công việc, thời gian biểu của tôi bắt đầu trở nên bận rộn, tôi làm việc điên cuồng không ngừng nghỉ, đến Sài Gòn cũng thấy tôi hơi có vấn đề.

Tôi đi và nhìn đồng hồ, tôi không được chậm trễ một giây.

Nhưng rồi bóng hình kia lướt qua tôi, vẫn là đôi mắt lam ấy.

Y hệt anh, không khác dù chỉ là một điểm, cặp lông mày, thậm chí kiểu tóc, cách ăn mặc, cái mùi hương của tuyết ấy khiến tôi hoài niệm biết bao, tôi sững lại, nhìn "anh" từ một góc khuất đằng xa, tuy vẫn cảm nhận được ánh nhìn học hằn của Washington và vài người khác, tôi mặc kệ.

___

Tôi bất giác thấy một ánh nhìn, một thanh niên Đông Nam Á... phải không nhỉ?

Tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ sinh ra đã bị ghét bỏ bởi cái bóng cũ, "Moscow" đó dường như đã che khuất cả tôi.

Tôi là Moscow, thủ đô của Russia Federation, không phải Soviet Union hay CCCP.

Thanh niên đó hẳn quen " Moscow " , nhìn ánh mắt anh ta mang vẻ bi thương, hoài niệm.

À, tên anh ta là Hanoi.

Hanoi,Hanoi,Hanoi,Hanoi, rốt cuộc "tôi" trước đây và anh ta có gì?

Ánh mắt Hanoi hoàn toàn không ghét bỏ, được một lúc, đôi mắt anh ta bỗng trở nên vô cảm, 5 giây trước, anh ta vừa nhìn "Moscow", bây giờ anh ta nhìn tôi, chỉ tôi, Moscow của Russia Federation, như nhìn một người mới quen biết.

Lạ thay!

_____

Lướt qua Manila đứng cười nói với Washington, Saigon giả làm thư kí của tôi nên dù tức sôi máu thì con bé cũng không thể làm được gì,Manila thì vốn đã có âm mưu chọc tức con bé nên cô ấy đứng cười ngặt nghẽo, Bình Nhưỡng vẫn bám Bắc Kinh như thường ngày,hai ngưòi này thì vẫn như vậy,lúc nào cũng toan tính cái gì đó nguy hiểm.

Tôi chợt thấy tức cười, tôi đang ghen tị với họ ư?

Aha, trước đây, tôi cũng được bảo vệ mà không cần lo nghĩ như họ, vẫn có người luôn đứng phía sau giúp đỡ.

Bất chợt tôi nghĩ đến anh.

Sau lần đó, tôi ít gặp Moscow hơn nhiều,do tôi luôn đi thẳng vào hội nghị chứ không hề nán lại.

Bóng hình đó vẫn luôn khiến tôi nghĩ đến anh, đau đớn thay, đó không phải anh.

Anh đã chết rồi!

Từ rất lâu rồi, "Moscow" của tôi.

Giờ hai người nhìn nhau như người dưng,không nói lấy một tiếng.

Tôi nghĩ quẩn một hồi, lại ôm chặt tài liệu trong tay và đi thẳng vào hành lang, ngoái ra phía bên phải, anh đang đứng ở một ngã rẽ, lặng lẽ đọc sách.

Tôi luôn nói với Moscow là tôi rất thích nhìn anh đọc, tôi rất thích, vì anh là ngưòi giỏi hơn tôi, thậm chí cái cách mà anh đọc cũng làm tôi thấy cực ngưỡng mộ, ngón tay thon dài và trắng lướt qua trang giấy, đẹp biết bao!

Tôi bất giác nán lại, nhìn anh một hồi lâu, anh cảm nhận được ánh nhìn đó sau một lúc.

Trí óc tôi như đóng băng, cơ thể không hoạt động, đầu óc cũng đơ ra, phải vài phút tôi mới nhận ra mình đang làm gì

Tôi muốn ra đó, tôi muốn bước gần tới anh, tôi khao khát được làm vậy

Tôi đã toan bước tới.

Tôi chợt tỉnh ngộ, đây chỉ là một ảo ảnh, một giấc mộng không kém.

Người tôi yêu đã không còn rồi.

Tâm hồn tôi như đang gào thét, lí trí tôi lại dẹp yên nó, tôi đổi hướng, cất bước đi thẳng.

Không còn gì để hối tiếc cả.

Tôi khẽ lẩm bẩm " Tạm biệt" và lại cầm thời gian biểu xem qua lịch trình hôm nay, hẳn là một núi công việc đang chờ tôi ở nhà để giải quyết đây.

______________

Khứu giác tôi chợt cảm nhận được hương tuyết.

________________

UGHHH QUÁ DÀI ,_, TỚ ĐÃ RẤT MẠNH MẼ ĐỂ TƯƠNG HẾT ĐỐNG MÁU TRÓ NÀY CHO CÁC BẠN

THỰC RA ĐOẠN THƯ CÓ TỪ ANH YÊU EM PHẢI LÀ TRONG TIẾNG NGA NHƯNG TỚ NÃO TÔM KHÔNG NHỚ TỪ TÌNH YÊU AKA LIUBLIU LÀ GÌ

THỨ LỖI CHO CON AU NGU NÀY

Tớ băn khoăn không biết có nên viết chap 2 cho cái nầy không
 
Aph Drabbles
Seoul x Pyongyang - Stars (1)


(thực ra vẫn là bản cũ nhưng mình đổi thành 2 bạn thủ đô hihi)

______________________

Lại một ngày trôi qua

Khái niệm thời gian của tôi khác với con người.

À, việc này khác với tất cả các quốc gia

Có người sống được 10 năm, 40 năm, 80 năm hay 100 năm.

Cũng có người chết chỉ khi mới lọt lòng

Quốc gia cũng vậy, 1000 năm, 2000 năm, thậm chí hơn 4000 năm như Việt Nam và Trung Quốc,Nhật Bản.

Tôi thì cũng chẳng lâu dài gì, nhưng đối với tôi thì ngày nào cũng vậy, thoáng cái là qua.

______

Tôi thơ thẩn ngồi đếm sao trên trời, mặc kệ Washington và Tokyo đang nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

-Seoul,cậu đang làm gì thế?

- Đếm sao.

Tokyo giật nảy người nhìn tôi, hẳn anh ta nghĩ tôi phải áp lực công việc nên phát rồ ra đó rồi cũng không biết.

Tôi tự hỏi liệu giờ này, cô ấy có đang đếm sao không.

1 ngôi sao

2 ngôi sao

3 ngôi sao

Bỗng dưng tôi nhớ đến bài hát của Saigon

Saigon không giống như tôi, sự ràng buộc và phụ thuộc vào Washington của cô ta sâu sắc nhiều hơn tôi.

Nhưng anh ta lại giống tôi, ở cái gì đó.

Cô ta yêu Washington, yêu hơn bất cứ ai.

Nhưng Washington thì không .

Tôi tự hỏi Sài Gòn cảm thế gì khi bị bỏ rơi, đau đớn, thất vọng, tủi nhục.

Ít nhất cô ta cũng có một quãng thời gian tươi tắn, hạnh phúc như mỏng manh nhất trong cuộc đời mình.

___

Thoáng thấy Pyongyang lướt qua tôi, tôi bỏ mặc vài người đồng minh của mình và kể cả sếp,chạy qua chỗ cô ta.

Pyongyang vẫn thản nhiên như thường lệ, cái bịt mắt màu trắng vẫn ngụ ở đó, che đi đôi mắt đen láy và vết thương,mà tôi tự hỏi đó có phải do tôi gây ra?

Cô ta đang đứng và nói chuyện cùng Hà Nội và La Habana, tuy những người này đã chọn một con đường riêng, sau khi Liên bang Xô Viết sụp đổ.

Hà Nội vẫn là đối tác tốt ở Đông Nam Á với tôi, nên thỉnh thoảng trong cơn say sau những buổi tiệc hay gặp mặt thì anh vẫn hay cười, mặt thoáng đỏ do hơi men và nói với tôi, Con người phải biết chấp nhận số phận thôi, cái thứ tàn nhẫn ấy chẳng thể nào bỏ qua cho bạn.

Có thể hiểu cho Hà Nội rằng khi mà Liên Xô tan ra thì Việt Nam chẳng khác nào cái đứa trẻ lạc lõng, không nơi nương tựa, không ai để dựa lấy.

Washington thì cũng chẳng vừa,Việt Nam hiện tại, thì cũng vác lên gánh nặng kinh tế, đồng thời mất đi sự hỗ trợ gần như đóng góp tất cả vào nền kinh tế " mỏng manh" của cô từ Liên Xô, và món nợ dai dẳng mà Nam Việt để lại, anh ta vẫn thẳng tay cấm vận Việt Nam

Nhưng anh vẫn đứng đây thôi!

Vì trái đất vẫn không ngừng quay,thời gian chưa bao giờ ngừng trôi,vậy thì anh phải tiếp bước, quên đi nỗi thất vọng đau đớn và bắt đầu bước sang cái con đường riêng của mình để tự lập, La Habana cũng vậy.

Hà Nội vừa quay đi, Pyongyang bỗng cảm thấy gì đó và quay người lại, thì thấy tôi đang đứng đó.

Thay vào cái bộ mặt cười đùa với hai người kia thì cô ta trưng bộ mặt thù hận với tôi, ánh mắt như đâm thủng tôi.

Như thường lệ, cô ta bắt đầu xây nên cái hàng phòng tuyến dày đặc để ngăn cách với thế giới bên ngoài của mình.

- Khó chịu vì tôi ở đây,huh?

Cô ta không đáp, tuy nhiên tôi sẽ cho là có.

Vì tất nhiên, trong đầu cô ta thì nó là thế.

Ôi, tôi muốn bóp chết cô ta.

- Tôi thấy cô có vẻ vui tươi với những người bạn xã hội chủ nghĩa của mình quá, nên đến đây phá bĩnh chút?

Cô ta khẽ nhắm mắt lại, thở dài:

- Vậy anh có điều gì cần nói, thưa ngài S-E-O-U-L?

Tôi bắt đầu bỏ đi cái câu từ hoa mỹ hay tính cách thường ngày mà mọi người vẫn tưởng như là ôn hòa, vui vẻ năng nổ của mình.

- Tôi đang tự hỏi, loại phụ nữ rẻ mạt như cô, thì có giá bao nhiêu tiền?

1 USD?

5 USD

300 USD

30000 USD?

Đánh vào lòng tự ái của cô ta,tôi cảm thấy thích thú với câu nói của mình.

Pyongyang nhìn tôi, tỏ rõ sự khinh thường.

Tôi không hiểu người như vậy,lấy quyền gì mà khinh bỉ tôi?

Cô ta cười mỉa mai, dường như trong mắt cô ta tôi là cái sinh vật hạ đẳng nào đó.

-Tình yêu.

- Tình yêu của cô giá bao nhiêu?

Pyongyang nghiêng đầu nhìn tôi, tỏ cái sự ngây thơ mà cô ta đã đánh mất đi từ lâu.

- Nó chẳng có giá nào cả.

- Tất cả mọi thứ trên đời đều có giá.

- Đừng nhìn nó bằng ánh mắt tư bản, ánh mắt của một quốc gia

Cô ta bật cười không vì một lí do nào

Thấp thoáng thấy bóng Beijing,cô ta đi đến chỗ anh ta,bỏ mình tôi thơ thẩn ở đó, chẳng hiểu bất cứ gì.

Beijing nhìn tôi bằng nửa con mắt,tay ôm lấy vai Pyongyang, mặc kệ khoảng các giữa bọn họ, môi của anh ta cong lên.

Tôi bất chợt cảm thấy một luồng khó chịu dấy lên trong lòng.

_______

Sau bữa tối thì cơn khó chịu của tôi vẫn không nguôi, Pyongyang vừa tạm biệt bạn bè thì tôi tức giận đi đến,nắm chặt lấy cổ tay cô ta và kéo đi thẳng ra khỏi đại sảnh, tiến vào khu nghỉ dành cho khách,bởi vì sẽ ở lại đây 3 ngày nên tôi cũng như các quốc gia khác,có một phòng nghỉ riêng.

Tôi kéo cô ta vào phòng và đóng chặt cánh cửa lại

- Cậu làm sa-

Tôi ẩn cô ta xuống giường, Pyongyang ngã xuống đệm, chưa kịp phản ứng thì tôi đã nhanh chóng tháo caravat của mình và trói lấy cô ta thật chặt, tôi nắm lấy cổ tay cô ta như muốn bóp nát nó, thân người nhỏ nhắn của Pyongyang bị tôi khóa chặt lại

Tôi chặn lấy lời nói của cô ta bằng môi mình và hai tay tiếp tục cởi từng cúc áo, hay nói thẳng ra là xé xác nó,không quan tâm đến việc cô ta phản kháng.

Tôi kéo khóa và lột quần cô ta ra*, tiếp tục cởi cả quần lót và gần như lột tất cả cho đến khi Pyongyang cố gắng đạp vào tôi.

Tôi né được, giữ chân cô ta lại, không thương hoa tiếc ngọc hay gì,chỉ như một con thú đến mùa xuân* và đầy hung dữ

( tại vì Pyongyang manly mặc đồ nam)

( vui lòng gg về mùa động dục)

Pyongyang cắn vào môi tôi, nuốt lấy máu đang rỉ ra và giãy dụa.

Chắc cô ta bắt đầu gợi nhớ đến thời gian mà bị Tokyo dày vò và bức hại, tôi nhấc mông cô ta lên, cố gắng để một khoảng cho tôi để có thể đút vào trong.

Pyongyang ré lên một tiếng, nhưng tôi đã nhét tay vào miệng cô ta, ngăn không cho tiếng động nào phát ra ngoài, nhe nanh và cắn lấy bàn tay của tôi trong miệng mình, cô ta cố nén đi nỗi đau.

Tôi vừa rút tay ra khỏi miệng cô ta.

Pyongyang đã liên tục chửi thề giữa những hơi thở đứt quãng của mình

- Tôi ghét anh, Tôi ghét anh, Tôi ghét anh!!!!

Phải, cô ta lúc nào chẳng ghét cay ghét đắng tôi mà.

Sau lần đầu tiên thì cô ta như kiệt sức, chuẩn bị lả người đi, nhưng tôi vẫn giữ chặt thân cô ta, chuẩn bị cho lần tới.

- Chưa đủ cho cậu hả?!

Căm phẫn nhìn tôi, cô ta định vùng ra nhưng tôi đã giữ chặt cô ta lại.

__

Tôi chẳng biết mình đã làm bao nhiêu lần nữa, nhưng chắc chắn cô ta sẽ ghét tôi trên đời này hơn bất cứ ai

Nếu không thể mua được tình yêu của cô ta, tôi đành nhận lấy sự ghét bỏ

Tôi sẽ để cho cô ta luôn nghĩ về tôi, căm hận tôi mãi mãi.

_

Vừa tỉnh dậy cùng cơn đau nhức đầu thì tôi thấy mình nằm trong vòng tay của cô ta, còn Pyongyang vẫn đang ngủ say.

Nhìn mình nằm gọn trong tay cô thế này, tôi lại hồi tưởng về quá khứ,khi mà tôi nằm gọn trong Pyongyang,vòi cô hát những lời hát dân ca quen thuộc, Pyongyang chưa từng từ chối điều đó, cô sẽ xoa đầu tôi, ă lên những giai điệu quen thuộc như A Lý Lăng,..,.

Tránh sự bối rối, khi cô ta chợt động người thì tôi nhắm mắt lại, vờ ngủ.

Pyongyang khẽ rên rỉ, nhỏm người dậy và bước xuống giường, đi tìm quần áo.

Cô ta rờ lấy một cái bút, ghi sột soạt gì đó trên tờ giấy ghi chú, rồi tôi nghe thấy tiếp lộp cộp đi khỏi phòng.

Cô ta vừa rời khỏi 5 giây, tôi đã chồm dậy, vớ lấy tờ giấy ghi chú và đọc.

Dòng chữ được ghi bằng tiếng Nga, cái thứ tiếng mà đối với một kẻ như tôi cả đời cũng khó lòng dịch ra.

____

Tôi phóng ra khỏi phòng ngay sau đó, chạy đi tìm Moscow, nhưng khoan, tôi nghĩ một kẻ như anh ta sẽ chẳng bao giờ nói cho tôi biết.

Vừa thấy bóng anh ta thì tôi đành thất thểu quay lại.

Tôi nghĩ rằng Beijing sẽ dịch nó cho tôi, vì cũng nể tình anh em cũ và đối tác quan trọng của mình.

Tôi đưa tờ giấy cho anh ta, cặp lông mày China nhíu lại, đôi mắt lo sợ lộ rõ ra trên tờ giấy

-Seoul, cái này được dịch là

-" Tôi ghét anh"

Vừa đắc tội với ai hả nhóc?!

Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi trêu trọc.

Tôi thì đã đoán trước kết quả nên không lấy làm bất ngờ,tuy vẫn hơi thất vọng.

Tôi tạm biệt anh ta và đi khỏi.

______

Beijing đứng đăm chiêu nhìn bóng Seoul đi khỏi.

Hà Nội tiến tới, nói với giọng hơi khó chịu:

- Tại sao lại nói dối cậu ta?

Beijing không đáp, ánh mắt anh có chút hoảng hốt và lo sợ,bàn tay vuốt nhẹ tóc Hà Nội, rõ ràng đây là một thứ anh không thể trả lời.

Moscow tiến tới, gạt tay Beijing ra khỏi Hà Nội và giải thích

- Nếu cậu ta biết được dòng đó, em nghĩ cậu ta sẽ làm gì hả?

- Điều này làm để tránh xung đột, và cũng bớt một phần đau đớn cho cả hai.

Nên đừng trách Beijing.

Đôi lúc phải chấp nhận cái sự thật đắng cay này.

Moscow thở dài, ánh mắt màu xanh tỏ vẻ buồn tủi.

- Tôi nghĩ mình không nên xen vào chuyện của nhóm Xã hội chủ nghĩa.

Đằng nào tôi cũng không có liên hệ gì với mọi người nữa.

Hà Nội gật đầu,ánh mắt chút đau đớn sau câu nói kia, tự hỏi cách nào sẽ là tốt hơn cho cả hai.

Dòng chữ " Em yêu anh" đó, như ám ảnh lấy 3 con người kia.

_

( tớ xin lỗi vì việc bí quá nên nhét cảnh phịch vào...)
 
Aph Drabbles
Chuyện đi shopping


Sài Gòn đếm lại số tiền (ít ỏi) trong ví mình,nhìn bạn-nào-đó vẫn đang vùi đầu trong đống công việc nặng nhọc.

" Washington, đi mua sắm nào~"

Washington, đầu vẫn không ngẩng lên nhìn Sài Gòn, chỉ đơn giản rút điện thoại và nhắn vài tin rồi ngẩng đầu lên:

" Anh vừa mua cả cái trung tâm đó rồi, lát trực thăng sẽ chở hàng hoá tới."

Sài Gòn: .............

Tôi rủ anh đi mua sắm để bớt stress và thư giãn một chút khỏi đống công việc kia chứ đâu bảo anh mua cả cái trung tâm đó -_-

Xong bạn Sài Gòn bực bội bỏ đi, đóng sầm cánh cửa văn phòng Washington D.C và quyết định đem hết đống đó đi quyên góp cho trẻ em nghèo.

Còn bạn thủ đô Hoa Kì nào đó đờ đẫn nhìn cánh cửa kia, không hiểu mình đã làm gì sai.

________________________

Huế đếm lại số tiền (ít ỏi) trong ví mình, nhìn bạn thủ đô Phú Lang Sa đang ngồi nghịch điện thoại.

" Paris,đi mua sắm không...?"

Paris ngáp dài,vẫn nằm ườn trên sofa,nhìn qua bạn Huế với dáng đứng sẵn sàng để đi ra ngoài, tiếp tục comment nốt status chửi rủa của Sài Gòn.

" Cần gì,tuần trước anh vừa gửi cho em mẫu mã mới nhất của tất cả các hãng còn gì?

Hay em không thích cái túi LV kia?

Vậy để anh gọi stylist của anh kiếm mấy thứ cho em nhé?"

Huế bước tới chỗ Paris đang nằm,ném bốp cái túi xách vào mặt con lười đang nằm kia, đặt mông bộp một cái xuống bụng Paris.

" Nếu em mà ghét nó thì cái túi dở dở đó đã dùng để đựng c*c của con chó của Hà Nội rồi chứ không đeo nó lượn qua lượn lại hôm nay đâu."

" Ouch-...

Em nên ngồi dậy đi....

Đau quá..."

Paris sau cố gắng gạt cái túi xuống thì đau điếng kêu lên.

" Cái gì?

Có mà anh là đồ lười chảy thây ra ấy, em thừa biết mấy tháng gần đây anh chả làm gì ngoài ngồi ì ở nhà, ăn một đống đồ ăn và nằm ườn ra chán chê thế này.

Thế nào?

Bụng đã tích được ngấn mỡ nào chưa?

Đúng là thời bây giờ anh sống sung sướng quá nên chẳng còn biết cái gì nữa, nhìn lại mình vào thế kỉ 19 đi!!"

Bạn Huế thì hậm hực nhìn Paris (con người đáng thương vô tội) đang nằm ra sofa thì bỗng cổ tay bị Paris dễ dàng nắm chặt lại và lật xuống ghế trong tích tắc.

Paris thì không còn vẻ lười biếng kia nữa, thay vào đó là một nụ cười rất-vui-tươi, nắm tay bạn Huế đưa xuống phía dưới bụng.

" Vậy thì em thử xem đã có ngấn mỡ nào chưa nào?"

" K-Khoan đã!!

D-Đó đâu phải là bụng..."

Paris nhìn bàn tay nhỏ nhắn đang bị kéo xuống quá thấp với bụng mình,chạm đến dưới thắt lưng, chẹp miệng nói:

" Nó cũng không còn quan trọng nữa."

Bạn Huế hoàn toàn nhận ra một vật lạ đang nhô ra chạm tới tay mình, thay vì chửi bới thì bạn cầu nguyện cho bản thân,dù hai cách này đều không khiến bạn thoát nạn.

( Au: Từ từ...

Chủ đề ban đầu là một cuộc mua sắm vui tươi mà.....)

_______________________________

Sài Gòn:

" Washington D.C là kẻ khốn nạn nhất thế giới này."

Được thêm vào 1 giờ trước

Moscow: Saigon,tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm của cô.

Paris: 🙁 Đi chơi với anh Paris này em.

Sài Gòn: Khỏi đi Paris 😀

Sài Gòn: Chết rồi Washington bắt đầu lên facebook, để xoá bài!!!!

Sài Gòn bấm vội xoá bài viết khi thấy Washington bắt đầu mở facebook trên máy tính.

Thấy Washington không có phản ứng gì thì bạn này mới thở dài vui vẻ.

Chưa vui được bao lâu thì giọng đều đều của Washington đọc lên một văn bản:

"Washington D.C là kẻ khốn nạn nhất thế giới này."

" Được update 1 giờ trước bởi Sài Gòn."

Sài Gòn vứt luôn xuống cái điện thoại xuống ghế và đứng dậy.

" Không phải em viết!!!"

Washington nghiêng đầu tò mò nhìn Sài Gòn:

" Nhưng mà đó là tài khoản của em update mà?

Nãy anh cũng vừa thấy em cầm điện thoại?"

Sài Gòn bắt đầu cảm thấy sởn da gà khi thấy vẻ mặt cười tươi của Washington , nên nhớ một điều về anh ta, khi Washington D.C cười là khi mà anh ta cực-kì-phật-ý

" Vậy em cứ đưa bằng chứng là được."

Sài Gòn bật nguyên tường nhà của mình và chỉ cho Washington:

" Đó, anh thấy chưa!!

Làm gì có bài viết nào như thế!!"

" Nhưng rõ ràng anh vừa thấy?"

" Không thể được, em vừa xoá nó mấy phút trướ-"

" Tối nay vào phòng anh nhé."

Washington cười vui vẻ, bật tường nhà Sài Gòn trên laptop và không hề có một status nào giống vậy.

" Đừng quên facebook là của nước nào, CIA lúc nào cũng theo dõi đó ~"

( Chương này được 12 ngôi shao bạn tác giả viết luôn cảnh tối ở phòng Washington)

_______________________________

Hà Nội nhìn Moscow đang vừa làm việc vừa tu Vodka, đếm lại tiền trong ví và hỏi:

" Đi mua sắm không?"

Moscow ngẩng đầu bĩu môi nhìn Hà Nội:

" Tôi đang không có nhu cầu, tôi mới đi một lần 3 năm trước rồi."

Hà Nội giật mạnh cổ áo Moscow, lôi xềnh xệch ra và kéo đi mua sắm.

Hà Nội: -_- đến tôi còn chả keo kiệt như cậu, tôi rất nghi ngờ việc cậu mang kí ức của Moscow cũ vì cậu cũng tiết kiệm hệt như anh ta
 
Aph Drabbles
Đôi lời


Mình là đứa chây lười,nên bình thường các bạn hay theo dõi truyện của mình thì chắc chắn đây là lời lhi mình drop truyện :vv nhưng các bạn đã lầm.

Mình rất cảm ơn các bạn vì đã theo dõi truyện :^)

Bắt đầu từ năm ngoái, nhưng do sự lười biếng của mình thì từng chương được đăng quá chậm....sau này thì có thêm FujisakiMiyuki8112 hợp tác với mình để nói thêm về các bé nữa....

Có lúc mình vô cùng nản chí, nhưng mà khi mà thấy comment cổ vũ và mong chờ của bạn thì rất mình rất vui và lại lết cái mông lười đi viết tiếp ; w ; các bạn thì có thể thấy comment của mình vô nghĩa chứ comment của các bạn vô cùng quan trọng với mình ; w ; là nguồn sống và động lực à nha

Gần đây thì như nhiều người nói,phong trào làm OC Hetalia khá nổi hiện nay, mình cũng có thể thấy qua khi tag Hetalia cũng có khá nhiều truyện kể về OC của mình.

Mình thì cũng không để ý đến phong trào này lắm cho đến khi một số bạn comment vào truyện của mình tag các bạn khác cùng nhóm hay có OC liên quan đến và ngụ ý rằng OC của mình copy,trùng với OC của các bạn ấy.

Thực sự mình cũng khá buồn khi biết đến điều này, vì mình là người rất hay viết về Hetalia OC, như các bé châu lục nhà mình chẳng hạn ( vừa tròn 1 tuổi nha!! mà mình bận quá cũng để các bé ấy ăn sinh nhật alone ;;-;😉, và một phần nữa, các bé nhà mình là công sức của mình tạo ra, chứ đâu phải trùng lặp hoàn toàn với các bạn khác.

Các bạn thành phố của mình cũng không hề có copy các bạn khác nhé ;-;; các bé đã được tạo từ tháng 9-10 năm ngoái, cũng có thể nói là các bạn thành phố sớm nhất được tạo ra trên cộng đồng Hetalia Việt Nam ở wattpad.

Nên mình cũng không thể sao chép hay trùng lặp với ai được.

Mình làm bài viết này để mong các bạn đừng tag ai đó có OC cùng thành phố của mình và nói này nọ, vì chúng ta chẳng liên quan gì đến nhau cả, mong các bạn tôn trọng OC của mình và cũng sẽ nhận được lại sự tôn trọng của mình.
 
Aph Drabbles
Bắc Kinh x Hà Nội - Lần đầu


Xưa rất là xưa rồi.

Tôi đặt tên em là Bình

Em nói em không muốn chỉ mãi có một cái tên là Tống Bình,dù em thích nó.

Em trèo lên người tôi,hai bàn tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy cổ tôi và thì thầm với tôi,nhõng nhẽo than phiền về cái tên này.

Rồi yêu cầu tôi đặt một cái tên cho em.

Thực sự tôi khá lo lắng vì đây là lần đầu,tôi đặt cho ai đó một cái tên.

" Tại sao em không nhờ người khác?

Có rất nhiều người có thể đặt hay hơn mà?"

" Bởi vì em chỉ thích nó khi là anh đặt!!"

_____________________

Tôi đặt cho em là An Bình,Trần An Bình.

Em có hỏi tôi,tại sao tôi không đặt cho em một cái tên khác,như Diễm,Tài,Lộc,Dũng để mong cho em được xinh đẹp,phát tài cho tôi hay dũng mãnh để ở chiến trường tàn khốc.

Tôi không cần,tất cả tôi muốn,là em có một đời bình an.

_________________________

Hồi nhỏ,em là một đứa trẻ khá nghịch ngợm,em luôn thích đi phá phách đâu đó.

Ngay cả khi tôi làm việc,em cũng cố gắng ngồi lên đùi tôi,cố gắng đánh vần từng chữ tôi viết ra.

Khi chán chê thì em sẽ lăn ra ngủ,bám lấy tay áo tôi làm chăn,người tôi làm nệm.

Rồi em sẽ lại uể oải tỉnh dậy sau một canh giờ,dụi dụi hai mắt rồi kéo lấy tay tôi đòi đi ra ngoài chơi.

Tất nhiên là nhìn hai con mắt cầu xin long lanh của em thì tôi khó mà từ chối,đành bỏ dở công việc,và ra ngoài đi dạo với em.

Ban đầu,em sẽ chạy rất nhanh để vượt lấy bước chân dài của tôi,rồi dần chậm lại,chậm lại.

Đến cuối thì em sẽ quá mệt để quay lại và tôi phải cõng em về nhà.

Rồi em sẽ lại lăn ra đánh một giấc ngon lành trên lưng tôi.

Em là trẻ con,ngủ nhiều là điều đương nhiên,nhưng sau này,khi em lớn lên một chút,tôi mới phát hiện ra là em rất thích ngủ nướng,dù bề ngoài của em trông như một con người chăm chỉ.

Em ngay từ lúc sinh ra,đã là một đứa trẻ năng động và vui vẻ,có chút trẻ con và lười biếng đôi khi.

Tôi luôn cảm thấy lạ lùng khi mỗi khi tôi bâng quơ hỏi ai đó về em,thì luôn nhận được câu trả lời sai hệt như nhau,em là người chăm chỉ,nghiêm túc?

Họ không biết rõ em,họ chỉ nhìn lướt qua em mà không tìm hiểu kĩ.

Nghĩ lại,đó cũng là do hoàn cảnh của em.

Cái thế giới này đã nhào nặn em theo cách mà nó muốn.

____________________

Lần đầu,tôi biết cười,là do em.

Tôi ban đầu khá lạnh lùng với em,nhưng em lại luôn quả quyết là tôi là người rất tốt bụng.

Ngày đó,em làm vỡ một cái bình của tôi,em biết,tôi thích cái bình đó nhất,nên em đã vô cùng hoảng hốt và lo sợ.

Khi tôi đi về thì thấy rất nhiều mảnh vỡ được gom lại,còn em đứng lấp ló ở đó,giấu đằng sau mấy bông hoa và đưa cho tôi,lí nhí nói

"Em xin lỗi.."

Không biết tại sao,tôi lại thấy nó trông thật ngộ nghĩnh nên đã bật cười,và em tưởng tôi đã nguôi giận,nên em cũng cười tươi như hoa nhìn tôi,hai má hồng lên

Tôi rất thích cái khoảnh khắc được đi dạo cùng em,bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tôi,bàn chân lon ton ngắn cũn cỡn.

Lúc đó tay em vẫn còn mũm mĩm cùng với những ngón tay tí hon kia,trông thật đáng yêu.

Cả hai má hồng hồng nữa.

Tôi và em chỉ thong thả bước đi,không rõ điểm đến,không rõ đường đi mà chỉ cần em vẫn bên cạnh tôi,ta sẽ vẫn cứ tiếp tục.

___________________

Lần đầu tôi biết yêu,là em.

Ban đầu,tôi nghĩ nó chỉ là cái tình cảm đơn thuần dành cho một người em trai,nhưng dần dần,từng ngày,tôi nhận ra cảm xúc ấy đã vượt qua tình cảm dành cho người thân.

Thậm chí,tôi chẳng có mong đợi gì hơn,ngoài nhìn em lớn lên.

Chỉ là,lớn lên,thì sẽ có thay đổi.

Em bắt đầu nhận ra một điều mới,một điều mà ban đầu chỉ mập mờ trong tâm trí của em,để rồi sau này,em đánh đổi cả sinh mạng của mình để dành lại nó.

Độc lập.

Tôi không biết em nghĩ gì khi em đứng trên chiến thuyền ấy,cao ngạo nhìn tôi đang trôi trong làn nước.

Em đã thay đổi rồi,không còn là đứa trẻ nhỏ nhắn thích nằm cuộn tròn trong lòng tôi nữa.

Em đã gần cao bằng tôi,em đã thuần thục sử dụng vũ khí,em không còn ngồi khó nhọc nhận dạng chữ trong bài học nữa.

Em không còn khoác chiếc áo vải nhỏ nhắn,đi đôi hài bé tẹo lon ton chạy theo tôi.

Em không còn là của tôi nữa.

Đau đớn đấy,nhưng tôi có thể làm gì?

Tôi chỉ yên lặng,gật đầu và cười nhạt công nhận em là một nước độc lập.

_________________

Lần đầu,tôi biết khóc,cũng là do em.

Em có biết,một kẻ bại trận như tôi,vác cái thân hình đẫm máu và ướt nhẹp về với triều đình,sẽ bị chửi mắng,phỉ nhổ thế nào.

Tôi cũng chỉ lẳng lặng nghe,vì đó là lỗi của tôi thật mà.

Tôi nghĩ,thiếu mất em,đơn giản chìa một vùng đất màu mỡ nho nhỏ ở phía nam,chẳng có gì để tôi phải cảm thấy mất mát mãi cả.

Tôi chẳng buồn thay y phục,tôi chỉ bước vào thư phòng của mình,nhìn chiếc bàn nho nhỏ ở góc phòng.

Đó là của em,trước đây,vì em muốn học chữ nên tôi đã sắp xếp nó ở đó và tự tay dạy em đọc sách và viết chữ.

Tôi lục ngăn tủ cũ,lấy ra những quyển vở đã ngả mau dù tôi bảo quản kĩ tới đâu.

Tôi chỉ lặng lẽ lật từng trang vở,nhìn những nét chữ nguệch ngoạc của em dần dần trở nên ngay ngắn hơn.

Từ những câu văn ngắn thành những bài dài đến vài trang giấy,từ những câu thơ con cóc thành bao câu từ hoa mĩ.

Tôi không nhận ra mình rơi nước mắt từ lúc nào,nhưng nó chỉ không ngừng tuôn trào.

Tôi luôn nói với em là nam tử hán đại trượng phu thì cấm có được khóc,nhưng tôi lại không thể ngăn nước mắt chảy dài.

Tôi thức trắng cả đêm đó.

__________________________

Tôi luôn cố gắng quên đi em,nhưng tôi chưa từng.

Thỉnh thoảng,tôi vẫn thấy em lấp ló ở cửa thư phòng,rồi chạy vào kéo tay tôi đi dạo.

Tôi lại dừng lại công việc của mình.

Đi ra ngoài và tản bộ một lúc.

Đi qua từng đoạn đường mà xưa kia tôi và em cùng đi,tôi lại nghe thấy tiếng cười khanh khách của em,giọng nói còn ngọng và trong trẻo thì thầm vào tai tôi.

Tôi cứ đi mãi như một thằng khờ,rồi lại dừng lại,tìm kiếm bóng hình em còn xót lại đâu đó.

Tôi cứ đi một mình như vậy,cho đến khi kiệt sức,mà không có một bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay tôi,không còn hơi ấm thân thuộc kia nữa.

__________________

Tôi nhìn thấy em đứng ở phía trước vài tấc.

Không hiểu sao,tôi lại theo một thói quen trước kia,bước tới và gọi em:

"Bình Bình!!"

Tôi có nhìn thấy vai em chút run rẩy,em ngước lại nhìn tôi.

Môi em đang mấp máy,như muốn nói gì đó.

" Hà Nội,có chuyện gì hả?"

Là hắn,vẫn luôn là hắn.

Moscow cúi người xuống hỏi em,cố tình bỏ qua sự xuất hiện của tôi..

Em chỉ quay lại nhìn tôi một lúc,rồi nói nhỏ:

" Không sao cả."

___________________

Thực ra cái này chỉ là bạn au ngẫu hứng viết trong 1 buổi chiều thôi ;;-;; nên ngắn cũn cỡn ;;-;;

Tớ cũng lười nên bạn nào thích thêm chương nữa thì cmt hóng hớt đê để tớ có động lực;;-;;
 
Aph Drabbles
(


Mình vào fandom APH cũng 3 năm trời rồi chứ chẳng ít ỏi gì,nhưng mà thực sự thì chuyện gần đây làm mình cũng mất đi nhiệt huyết với fandom này 🙁

Mình cũng có rất nhiều trải nghiệm đáng nhớ cùng với các bạn nhưng mà do vấn đề này.

Mình cũng chẳng cống hiến gì cho fandom trừ vài cái fanfic dỏm và fanart lung tung loè loẹt,cộng thêm mình cũng phải tập trung học hành hơn nên chắc là cũng đặt dấu chấm hết cho APH 🙁

🙁 Thế thôi.
 
Aph Drabbles
Chiều cao,cân nặng của mấy bạn thành phố


:') hôm nay để mình tổng hợp lại luôn

Việt Nam:

Hà Nội: 174cm/59kg

Sài Gòn/TP.HCM: 162cm/50kg

Huế:159cm/45kg

Vũng Tàu:158cm/38kg (thiếu dinh dưỡng 🙁 )

Đà Nẵng:178cm/62kg

Phillipines:

Manila:164cm/52kg

Nhật Bản:

Tokyo:184cm/67kg

Pháp:

Paris:187cm/68kg

Provence:168cm/57kg

Đức:

Berlin:187cm/70kg

Nga:

Moscow: 191cm/78kg

Mỹ:

Washington D.C: 186cm/70kg

New York: 185cm/73kg (thồn nhiều fast food :L )

Bồ Đào Nha:

Lisbon:173cm/54kg

Tây Ban Nha:

Madrid:185cm/69kg

UK:

London: 186cm/65kg

Korea:

Pyongyang: 159cm/45kg

Seoul: 184cm/68kg

Ý:

Rome:189cm/74kg ( nạn nhưn của phô mai 🙁 )

Naples:176cm/58kg

Florence(Firenze):178cm/57kg

Úc:

Canberra: 189cm/76kg

New Zealand:

Wellington:187cm/74kg

Trung Quốc:

Beijing: 184cm/70kg

Mei: ;;-;; toàn bọn dáng chuẩn hợp đi show; đây chỉ là những bạn dự sẽ xuất hiện thôi á 😛 nhiều bạn còn chưa vào truyện

P/S:Mei yêu APH lắm 🙂
 
Aph Drabbles
Fanart 😀


( ;;W;; fanart đáng iu này của bạn Sì Gòn là bởi bạn Nguyên Tuấn ;w; giành giật mãi mới được comm của bạn ấy đó
 
Aph Drabbles
Nỗi sợ


Tôi sợ lửa.

Mỗi lần nhìn thấy ánh lửa là cả thân người tôi lại đau buốt,như bị cháy trong đống lửa ấy.

Vậy nên tôi không bao giờ dám tự nấu ăn,anh nhận ra được điều đó,nên luôn luôn thay tôi nấu nướng.

Lúc đó,tôi sẽ chỉ thường ngồi im ắng đọc một cái gì đó như tờ nhật san và tiểu thuyết.

Rồi chỉ sau một thời gian ngắn,tôi sẽ nghe thấy tiếng gọi với của anh ở trong bếp:

" Ra ăn nào..."

Tôi sẽ lại chạy vội vàng ra như một đứa trẻ và xếp đĩa giúp anh lấy thức ăn ra và cùng anh xếp nó ra bàn.

Có lúc tôi cảm thấy tội lỗi khi mình lại ngồi thảnh thơi ngoài phòng khách khi anh hì hục trong bếp.

Anh lấy chiếc khăn tay lau lấy mồ hôi trên người,rồi mới đụng vào đám đồ ăn.

Tôi thường cố ăn thật nhanh để quạt cho anh,nhưng bàn tay vụng về của tôi không biết đã phá bao nhiêu cái quạt giấy...

Trông anh thật thanh lịch,dù ngón tay chai sần và tối màu đi vì làm công việc nặng nhọc dưới nắng,nhưng hành xử của anh thì không thể chê vào đâu được.

"....

Xin lỗi..."

" Sao vậy?.."

"...

Tôi không thể nấu ăn,cũng không thể giúp anh làm việc gì nhiều..."

Tôi chán ghét sự vụng về của mình chứ,nhưng mỗi khi xin lỗi,anh lại bật cười và nhìn tôi:

"Không sao,mỗi người đều có khuyết điểm."

Những món ăn của anh rất ngon miệng,đôi lúc tôi cũng tự hỏi anh đã học nấu ăn ở đâu,vì trước đây anh sống dưới chế độ phong kiến thì hẳn chỉ có người phục vụ anh.

Anh làm dấu tỏ vẻ bí mật:

" Trước đây,tôi có học nấu ăn qua vài người phụ nữ để tặng cho một người,cũng khá mất thời gian nhưng cuối cùng tôi vẫn có khả năng nấu mấy món đơn giản."

Có lần tôi cũng tập làm vài món đơn giản để anh ăn,mà không phải dùng lửa,như salad.

Đó cũng là lần đầu tôi thấy được cảm giác vui vẻ khi nấu ăn cho một ai đó.

Anh cười và khen ngợi tôi,nói rằng tôi có triển vọng.

Bàn tay ấm áp vỗ lấy bờ vai lạnh cứng của tôi.

Phải chăng anh cũng vì một nụ cười mà đã học nấu ăn?

____________________________

Tôi bị bao quanh bởi sắc đỏ.

Đau đớn,người tôi đang bị thiêu cháy.

Tôi cố gắng chạy đi thật nhanh,trốn tránh nó,tôi sợ hãi...

Một vòng tay bao quanh người tôi,tôi chợt mở mắt tỉnh dậy.

Cơ thể toát đầy mồ hôi,sống lưng tôi lạnh toát.

Anh ôm lấy tôi vào lòng,bàn tay chai sần luồn qua kẽ tóc.

Tôi chỉ dụi vào lòng anh,co cái thân thể to lớn của mình lại và cảm nhận hơi ấm kia.

________________________

Đến tận bây giờ,tôi vẫn thấy sợ hãi những ngọn lửa.

Tôi cầu xin anh,vô cùng tuyệt vọng để có thêm 1 bữa ăn nữa.

Anh chỉ đơn giản liên hệ vài người tới,lắp một bộ bếp hồng ngoại và đặt lại một quyển sổ nhỏ ghi qua cách sử dụng.

Tôi sau đó cũng chỉ ngậm ngùi chấp nhận,tới giờ thì cũng nấu qua được vài món đơn giản.

Ngồi im lặng dùng bữa,cả căn phòng chỉ có tiếng lạch cạch của dao nĩa.

Được cái này,thì tôi hẳn sẽ mất cái kia thôi.

Mà tôi mất nhiều hơn.

_____________________

Trước đây,anh luôn xoa dịu nỗi sợ của tôi,thủ thỉ vào tai tôi những lời ấm áp và che chở lấy tôi.

Giờ đây anh chỉ làm cho tôi có thêm một nỗi sợ nữa.

Sợ yêu,và được yêu.

_________________________

Thực ra cp trong này là Moskva x HN mà do bạn au thích tỏ ra bí ẩn

Moskva từng bị đốt cháy bởi chính người dân của mình trong cuộc xâm lược của Napoleon vào năm 1812 (/cough/ liên quan tới em Paris đáng iu) nên Moskva sợ lửa,cũng một phần lí do tại sao người cậu lạnh băng là do cậu ít đụng tới lửa nên dùng rất ít lò sưởi.
 
Aph Drabbles
10/10


10/10 là sinh nhật Hà Nội,nhưng bạn tác giả mới ốm dậy nên chưa kịp làm gì 🙁

Chúc mừng sinh nhật Hà Nội nào... anh cả cùa Việt Nam 😀
 
Aph Drabbles
Đoán xem ai vô địch World Cup nào


Cái này được mình ngẫu hứng vẽ lúc đang diễn ra trận chung kết,ai ngờ anh nhà thắng thật ^^
 
Aph Drabbles
Viên ngọc trên vương miện của nữ hoàng


" Cơ thể này,tình yêu này,mạng sống này,tất cả đều là của ngài"

"England,ngài có thể thích nhiều người,ngủ với rất nhiều người,thậm chí có là yêu đi nữa,thì tôi cũng chỉ yêu mình ngài,chỉ dâng hiến cho một mình ngài."

"Dẫu có là viên ngọc sáng nhất trên vương miện của nữ hoàng,thì cũng chỉ là một trong số những viên ngọc mà thôi,ngài không bao giờ là của tôi"

"England,tôi ghét ngài,nhưng cũng yêu ngài.

Ngài khao khát có cả thế giới này,luôn vắt kiệt báu vật của tôi,tôi cảm thấy nực cười,vì kẻ tham lam như ngài sẽ không bao giờ được thỏa mãn.

Còn tôi thì khác,đối với tôi,ngài đã là cả thế giới rồi."

"Chẳng có kẻ si tình nào vĩnh cửu,rồi cũng tới lúc tôi phải rời bỏ ngài,mặc cho ngài ra sức giành lại,ra sức gọi tôi,thì tôi cũng không quay đầu."

"Tôi luôn ao ước ngài chỉ thuộc về tôi."

Pairing: UK (England) x India

________________________________

(thực ra là do bị giục nhiều quá nên mình mới đăng cái fanart này lên cho các bạn đỡ nóng,thực ra mình không định viết fic về cp này mà muốn làm hẳn cái gì bự bự như dj hoặc là AMV cơ nhưng mà vẫn đang phân vân)

^q^ yên tâm là mình sẽ cố up Unreachable trước nhé vì cô Miyuki sắp chết vì chờ đợi rồi với lại phải giữ đúng lời hứa là cổ có người yêu thì viết fic tiếp ( và điều đấy đáng lẽ không xảy ra trong dự đoán của mình ^q^)
 
Aph Drabbles
ChiViet


Không mình chưa viết fanfic nào mới đâu nhưng chỉ muốn nhắn gửi với các bạn độc giả và những người viết fanfic là nghiệp chướng có thật.

Ngày xưa mình viết nhiều fanfic ngược quá bây giờ nó quật lại vào mình hihi 😀 Không biết bây giờ viết lại một cái fanfic fluff ChiViet thì có đỡ không thôi ạ.

Mọi người viết fanfic ship Viet với ai mà ngược thì đừng yêu thằng nào ở nước đấy nhé.

Mình bị quật vì viết nhiều fanfic ChiViet angsty quá nên là bây giờ toàn yêu phải mấy thằng đàn ông Trung Quốc ạ 😀 Không có zui lắm.

Hồi trước hay viết ngược FraViet nữa xong cũng bị quật với thằng người yêu cũ người Pháp.

Nói chung là xui.

Viết fluff tích đức đi cả nhà nhé!

Ai muốn mình viết thêm fic thì comment chứ cảm giác bạn bè trên wattpad hơi dead rùi hì hì.
 
Back
Top Bottom