Cập nhật mới

Khác Ảo Mộng Ký Sự

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404837845-256-k737363.jpg

Ảo Mộng Ký Sự
Tác giả: annkudo_001
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Dưa trên trải nghiệm thực .

Những giấc mơ thật sự, nơi bóng tối và nỗi sợ không cho bạn lối thoát.



mộng​
 
Ảo Mộng Ký Sự
Lớp học không lối và chàng trai tóc vàng


Tôi và anh ngồi đối diện nhau, chỉ cách một chiếc bàn học nhỏ bé.

Khoảng cách vật lý thật gần, nhưng cảm xúc lại là một không gian vô tận.

Anh cao lớn đến choáng ngợp, dáng người to con, bờ vai rộng, tạo cảm giác che chở tuyệt đối.

Mái tóc vàng óng được buộc gọn thành đuôi ngựa ngắn sau gáy, từng sợi tóc như bắt lấy ánh sáng lờ mờ, cũ kỹ của lớp học, tạo thành một vệt màu hổ phách ấm áp.

Khuôn mặt anh mang nét lãng tử, phóng khoáng, nhưng mỗi khi anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt lại dịu dàng đến lạ.

Đó là sự dịu dàng của một đứa trẻ tò mò, chỉ muốn giữ khư khư món đồ yêu thích.

Mỗi nụ cười nhẹ, mỗi cái nhíu mày nhỏ của anh đều tạo nên một cơn nhói mềm mại trong lồng ngực tôi.

Khi một bạn nam khác tiến tới hỏi bài, tôi buông lơi cảnh giác một giây.

Lập tức, tôi thấy anh xụ mặt.

Ánh mắt anh không hề ghen ghét hay giận dữ hằn học, mà chỉ là sự hụt hẫng, đôi môi mím lại, giống như bóng đêm vừa vụt tắt khỏi ánh đèn.

Một phút lúng túng, hơi buồn, rất đỗi đáng yêu.

Tôi không nỡ, vội nghiêng người lại gần, thầm nhủ phải làm dịu đi nét buồn bã đó.

"Sao thế?" tôi khẽ hỏi, giọng thì thầm đủ để anh nghe thấy.

Anh quay sang, giọng nói nhỏ nhưng rõ ràng, chứa đựng một sự sở hữu ngây thơ:

"Em để người khác lại gần quá..."

Tôi cãi lại, má tôi nóng bừng, vừa bối rối vừa ngọt ngào.

Tôi cố tỏ vẻ cứng rắn:

"Thì anh cũng để người khác hỏi bài mà..."

Một khoảnh khắc im lặng chìm xuống.

Rồi anh bật cười nhẹ.

Tiếng cười như xua tan màn sương mù mờ ảo của lớp học.

Mắt anh sáng lên, và tôi cũng bật cười theo.

Cảm giác giận hờn, ghen tuông trẻ con tan biến, để lại sự thân quen, ngọt ngào như thể chúng tôi đã cùng nhau đi qua hàng trăm buổi học và những hờn dỗi không tên.

Anh nắm lấy tay tôi, bảo sẽ dẫn tôi đi vệ sinh.

Tôi bước theo, nhưng ngay khi vừa rời khỏi chiếc bàn, không gian xung quanh chợt tan rã.

Không còn tường gạch, không còn bồn rửa, không còn gương soi.

Chỉ là một khoảng trắng vô tận, một hành lang lơ lửng như mê cung.

Và khi tôi ngoảnh lại, anh đã biến mất.

Cảm giác hụt hẫng, bối rối như một dòng nước lạnh tràn ngập: Tại sao anh không chờ tôi?

Tại sao anh bỏ rơi tôi lại giữa khoảng trống vô định này?

Tôi lạc lối, lang thang trong những hành lang xoắn tít.

Mỗi cánh cửa tôi mở ra lại dẫn đến một khoảng trắng khác, một sự lặp lại vô nghĩa.

May mắn thay, tôi gặp lại hai người bạn cũ ngoài đời thực.

Tôi nhờ họ dẫn đường, nói rằng tôi không nhớ lớp học của mình.

Ánh mắt họ vừa ngạc nhiên, vừa hơi mỉm cười, như thể tôi đang nói một điều ngớ ngẩn nhưng đáng thương.

Họ gật đầu, dắt tôi qua những cầu thang như xoắn mãi không hết, hành lang lặp đi lặp lại không hồi kết.

Trên cầu thang, một người bạn không quen biết chặn đường, nửa đùa nửa thật hỏi tôi một câu kỳ lạ:

"Sao không tag anh ấy trên mạng xã hội?

Ảnh thích mấy trò đó lắm đấy."

Tôi bật cười, một tiếng cười mang sự thật cay đắng của giấc mơ:

"Tôi cũng muốn lắm, nhưng đâu biết nick face của anh ấy là gì."

Khi trở về lớp, anh đã ngồi sẵn ở bàn, dáng cao lớn nổi bật giữa không gian mơ hồ.

Trái tim tôi trỗi dậy hàng loạt câu hỏi không lời: Anh đã đi đâu?

Tại sao lại bỏ tôi đi mà không chờ?

Anh có biết tôi đã lạc lối đến mức nào không?

Chung quanh, những tiếng thì thầm vang vọng:

"Nhìn cách hai người nói chuyện kìa..."

"Rõ ràng là thích nhau rồi..."

Âm thanh ấy lan ra như một vòng sóng, lặp đi lặp lại, khiến tôi đỏ mặt cúi xuống.

Tôi biết... mình thích thật.

Thích cái cảm giác sở hữu ngây thơ, thích sự dịu dàng không nói nên lời của anh trong lớp học không lối ra này.

Đêm hôm sau, tôi đi làm ca tối.

Hôm đó tôi ở trong bếp, tay lấm lem dầu mỡ, vừa nấu nướng vừa ngẩng đầu ra ngoài qua khung cửa sổ nhỏ.

Và tôi thấy anh.

Không phải anh trong mơ, nhưng cũng là anh.

Tóc vàng buộc đuôi ngựa, dáng cao to, ngồi ở chiếc bàn ngay trong tầm mắt tôi.

Anh gọi món, nhưng trớ trêu thay, quán đã hết nguyên liệu.

Nhân viên bên ngoài loay hoay giải thích, mất một lúc để trả lại tiền.

Anh đứng đó, bình thản chờ, gương mặt hằn rõ dưới ánh đèn vàng vọt của quán ăn.

Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn rõ hơn: anh già dặn hơn trong mơ, góc cạnh hơn, không còn nét lãng tử hoàn hảo.

Anh là một người đàn ông thực tế, đứng trên mặt đất, không lơ lửng giữa khoảng trắng.

Sự không trùng khớp hoàn toàn ấy khiến tim tôi siết lại, đau đớn hơn bất kỳ sự hụt hẫng nào trong mơ.

Trong bếp, tôi đứng im, tay vẫn cầm muỗng, mắt dõi theo.

Anh ở đó - rõ ràng, hiện hữu - nhưng cách một bức tường, một khung cửa, một đời thực không thể chạm vào.

Cánh cửa quán mở, anh bước ra.

Tiếng gió ùa vào, rồi im bặt.

Tôi quay về với chảo nóng và khói dầu, nhưng trong đầu vẫn còn vang vọng tiếng cười dịu dàng của anh trong lớp học ảo ảnh, và câu hỏi lơ lửng: "Sao không tag anh ấy trên mạng xã hội?"

Tôi vẫn chưa biết nick face của anh.

Và tôi cũng không biết làm sao để bước ra khỏi bức tường nhà bếp để bước vào đời thực của anh.
 
Ảo Mộng Ký Sự
Cánh Cửa Tan Chảy và Người Giám Thị


Không ai biết từ khi nào, hai cánh cửa – một của nhà tôi, một của nhà hàng xóm – không còn là vật ngăn cách.

Chúng không bị phá vỡ, mà tự động tan chảy vào nhau, như thể một bàn tay vô hình nào đó đã kéo bức tường ngăn ra, rồi hợp lại thành một lối đi chung, một ngưỡng cửa duy nhất.

Từ hôm ấy, tôi và anh hàng xóm buộc phải sống trong cùng một không gian, không có cách nào thoát khỏi sự va chạm.

Ở nhà gặp nhau, bước ra đường lại tình cờ chạm mặt, và khi tôi đi làm thì… hóa ra anh ta là sếp của tôi.

Cả thế giới dường như đã bị thu hẹp, xoay quanh hai con người: một người quản lý, một người bị quản lý, không có lấy một góc khuất riêng tư.

Ban ngày, điện thoại, email, những cuộc họp gấp gáp là sợi dây xiết chặt công việc.

Ban đêm, ngay cả khi tôi đã nằm dưới lớp chăn mỏng, mắt díp lại vì mệt mỏi, anh vẫn xuất hiện nơi ngưỡng cửa chung, ra hiệu phải ngồi dậy.

“Dậy thôi,” anh cất giọng điềm tĩnh, “việc còn chưa xong.”

Tôi kéo chăn trùm kín đầu, cảm thấy sự kiểm soát này đã vượt quá mọi ranh giới.

Tôi buột miệng, giọng pha lẫn giữa mệt mỏi và giận dỗi:

“Ngoài giờ làm thì cỏ lúa bằng nhau rồi, sếp ơi.”

Lần đầu tiên tôi thấy anh ta im lặng.

Sự im lặng kéo dài hơn mức cần thiết, đè nặng lên không khí.

Tôi không chắc đó là sự lùi bước thật sự, hay chỉ là một khoảng dừng đầy tính toán để chuẩn bị quay lại mạnh mẽ hơn, tìm ra một cách thức kiểm soát mới.

Rồi bỗng cảnh vật biến đổi.

Tôi thấy mình đang đứng trong một buổi tụ họp bạn bè.

Anh ta cười, khoác tay một cô gái khác, vẻ ngoài ung dung, tự tại đến lạ lùng – hoàn toàn khác với hình ảnh người quản lý khắc kỷ hàng ngày.

Trong khi đó, tôi lại ngồi trong một lớp học phân tích tâm lý, cuốn sổ mở ra, cây bút ghi lia lịa.

Tôi viết về anh ta, về căn phòng đôi không ranh giới, về sự lấn át không dứt, cố gắng lý giải cho sự bế tắc của mình.

Và ngay khi tôi ngẩng đầu lên khỏi trang giấy, một cảm giác lạnh người chạy dọc sống lưng.

Cả lớp học rộng lớn dường như đã tan biến, giờ chỉ còn lại hai người: tôi và anh.

Anh đứng cạnh bảng đen, đôi mắt dõi xuống, nửa như giảng viên đang giảng bài, nửa như một giám thị đang theo dõi cử động của tôi.

Tôi không thể xác định được vai trò của mình.

Tôi là nghiên cứu sinh đang phân tích anh, hay là đối tượng bị nghiên cứu đang cố gắng tìm lối thoát trong chính mê cung tâm lý của mình?

Tôi mở mắt.

Vẫn là trần nhà quen thuộc.

Nhưng tiếng bước chân mơ hồ lại vang lên từ phía lối đi chung, dừng lại rất lâu, ngay trước khi biến mất hoàn toàn.

Tôi xoay người sang bên phải – và thấy hai cánh cửa, một mở ra phòng mình, một mở sang căn phòng khác, vẫn đang tồn tại song song, không hề hợp nhất.

Giấc mơ đã kết thúc.

Hay còn đang tiếp diễn?
 
Ảo Mộng Ký Sự
Tiếng 'Két' Lúc 19 Giờ: Ranh Giới Tan Vỡ


Tôi luôn sợ hãi giấc ngủ, sợ cái khoảnh khắc cơ thể kiệt sức phản bội lý trí.

Nhưng tối đó cũng như mọi tối, sự mệt mỏi nhấn chìm tôi vào một khoảng mơ hồ, một vùng xám lạnh lẽo nằm giữa mơ và tỉnh.

Phòng tôi chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ còn tiếng điều hòa chạy nhè nhẹ, đều đặn như nhịp thở của một con quái vật vô hình.

Tôi nhớ mình đã trùm chăn kín đầu, cố gắng tự giam mình trong chiếc kén an toàn.

Và rồi—

Két.

Một tiếng mở cửa vang lên ngay sát tai, sắc và rõ đến mức tôi tưởng ai đó đang đứng ngay cạnh giường.

Âm thanh mỏng, khô, như cái bản lề han gỉ đã lâu không được động đến.

Nó không phải là một tiếng động, nó là một tiếng xé rách sự im lặng.

Lập tức, tâm trí tôi bừng tỉnh, nhưng cơ thể thì đóng băng, không nhúc nhích được một phân.

Cảm giác rất quen thuộc: bóng đè.

Tiếng bước chân đàn ông, nặng nề và mệt mỏi, kéo lê chậm rãi tiến vào phòng.

Nó không vội vã, mà tàn nhẫn, như thể đã biết chắc chắn tôi đang ở đâu và không thể chạy thoát.

Rồi một giọng nói khàn khàn, mệt mỏi cất lên — giống kiểu người say, hoặc ai đó đang cố đứng vững sau một ngày quá chán chường:

“Anh ngủ lại ở đây nhé…”

Sống lưng tôi lạnh ngắt.

Giọng nói thấp, khàn, nhưng lại quá gần.

Cứ như người đó đang cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, hơi thở mang theo mùi của bóng tối và sự tuyệt vọng.

Rồi câu tiếp theo khiến tim tôi như muốn ngừng đập:

“Không đồng ý là anh đánh đấy…”

Câu nói lặp lại, vòng vo, lẩm bẩm như một người lạ đang tự nói chuyện với chính mình, không cần câu trả lời từ tôi.

Nó không phải là một lời đe dọa trực tiếp, mà là sự xác nhận về một hành vi bạo lực sắp xảy ra.

Tôi điên cuồng muốn bật dậy.

Tôi cố cử động ngón tay, cố giật chân, cố mở mắt.

Không được.

Mọi thứ vẫn ở bên tai tôi, rõ như có một người đàn ông thực sự đang hiện diện trong phòng.

Và rồi trong thoáng giây, giữa cơn hoảng loạn, một ý nghĩ lạnh lùng xuyên qua: Tôi quên khóa cửa.

Cảm giác hoảng sợ tăng lên gấp đôi, vượt ra ngoài khuôn khổ của ảo giác.

Đây không còn là bóng đè quen thuộc nữa — mà là thứ gì đó quá thật để tâm trí tôi có thể lý giải.

Tôi cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm vào nỗi sợ, như nếu không thoát ra ngay lập tức, người đàn ông vô hình kia sẽ thực sự chạm vào tôi.

Rồi bất ngờ—

Tôi bật tỉnh thật sự.

Tôi mở mắt, với tay lấy điện thoại bật đèn flash, vừa soi vừa đứng dậy.

Đồ đạc chất đầy trong phòng, không có chỗ nào đủ trống để ai có thể nằm thoải mái trên sàn.

Đầu giường tôi có hai chiếc vali chồng lên nhau, trong bóng tối cái bóng lớn đổ xuống méo mó giống như một người đang nằm co lại trên vali.

Tim tôi đập thình thịch, tôi giơ đèn flash chiếu thẳng vào đó—

Chỉ là áo.

Chỉ là những chiếc áo sơ mi gấp lại.

Hoàn toàn chỉ là áo.

Tôi soi ra cửa, chạy lại khóa chốt ngay lập tức.

Rồi tôi mở cửa phòng tắm, quét đèn vào từng góc.

Căn phòng im phăng phắc.

Không có ai.

Không dấu hiệu lạ.

Nhà trống rỗng.

Trong khi cơ thể vẫn còn run rẩy vì sự cố gắng thoát ra khỏi cơn bóng đè, tâm trí tôi lại tỉnh táo đến lạ lùng.

Một sự thật sắc lạnh hiện ra: Tiếng cửa nhà tôi không hề kêu "két" như vậy.

Nó trầm, nặng, gần như không có tiếng.

Còn tiếng vừa nãy — quá nhẹ, quá chói, quá sai.

Đó là một tiếng 'két' không thuộc về căn phòng này, không thuộc về cuộc đời thực tại của tôi.

Lần này… khác thật.

Khác với những lần bóng đè, khác với những giấc mơ lộn xộn, khác với những tiếng ảo trước đây tôi còn có thể cười trừ.

Và điều đáng sợ nhất là, ngay cả sau khi đã khóa chốt cửa, đã bật đèn, đã kiểm tra từng góc phòng...

Tôi vẫn không chắc mình đã hoàn toàn tỉnh.
 
Ảo Mộng Ký Sự
Bí ẩn tầng 2


Hơi nóng oi bức của căn phòng học cũ kỹ trên tầng hai như bao trùm lấy tôi.

Tôi là học sinh mới, một nhân tố lạ lẫm vừa đặt chân vào lớp học tưởng chừng như bình thường này.

Giờ ra chơi, trong lúc cả lớp ồn ào, tôi bắt chuyện với một cô bạn cùng bàn.

Ánh mắt cô ấy có vẻ tò mò, và câu chuyện cô dẫn dắt tôi vào ngay lập tức khiến tôi thấy rợn người.

Cô bạn thì thầm, giọng hạ xuống một tông đầy vẻ bí mật, kể về Bùi Ngân, một học sinh từng học ở lớp này.

“Cậu ấy… mất tích rồi,” cô nói, “vì bệnh truyền nhiễm, lây lan cho nhiều người.”

Sau đó, cô đưa cho tôi xem một bức ảnh.

Trong tấm hình kỹ thuật số ấy là một cô gái khoảng 19-20 tuổi, khuôn mặt tròn trịa, ánh mắt ngây thơ đến mức có chút khờ dại.

Đáng chú ý là những nốt mụn lấm tấm trên mặt và cơ thể, và cô ấy đang nằm thoải mái trên giường, mặc một chiếc áo hai dây.

Nhìn qua, tôi chỉ thấy một cô gái hiền lành, yếu ớt.

Tôi tự hỏi, một người như vậy làm sao có thể dính vào một vụ việc nghiêm trọng, đáng sợ đến mức phải dùng từ “mất tích” thay vì “chết”?

Cảnh tượng chuyển nhanh.

Tiếng chuông báo hết giờ réo rắt.

Tôi ngồi vào chỗ của mình, cạnh một nam sinh to cao, có vẻ ngoài cục cằn và ánh mắt không mấy thân thiện.

Phía sau tôi là một thế giới hoàn toàn khác: một nam sinh khác, cực kỳ dễ thương và ưa nhìn.

Vừa nhìn thấy cậu ta, một cảm giác lạ lẫm, gần gũi đã nảy sinh trong tôi.

Nhưng cậu ta lại trầm lặng, u uất, như thể đang mang theo một gánh nặng khó nói.

Rồi sự việc xảy ra.

Gã cùng bàn thô lỗ bắt đầu hành vi quấy rối, bàn tay hắn trượt xuống sờ đùi tôi.

Cơn giận bùng lên không kiểm soát.

Tôi đáp trả bằng ba cái tát nảy lửa vào mặt hắn.

Chưa hả dạ, tôi còn bồi thêm hai cái tát mạnh vào vai.

Tôi quyết liệt đòi đổi chỗ, muốn ngồi cạnh nam sinh bàn sau, người đang giữ im lặng tuyệt đối trước mớ hỗn loạn này.

Nhưng ngay khi tôi vừa kịp ngồi xuống, cậu ta đã đứng dậy và chuyển sang một bàn khác, như thể kiên quyết muốn cách ly bản thân.

Sự bối rối xen lẫn hoảng sợ khiến tôi vội vàng đuổi theo:

“Bạn ơi, cho tôi ngồi cùng được không?

Nếu không tên kia sẽ lại xuống đây mất!”

Cậu nam sinh ưa nhìn dừng lại, im lặng.

Sự im lặng đó như một sự chấp nhận miễn cưỡng.

Tôi thành công ngồi xuống bên cạnh “mỹ nam” bí ẩn.

Và rồi, HAI TIẾNG NỔ LỚN rền vang từ bên ngoài.

Âm thanh khô khốc, dữ dội, không giống pháo hoa mà giống như một vụ nổ nguy hiểm.

Cậu nam sinh ngồi cạnh tôi và vài người khác lập tức chạy xuống sân trường.

Tôi chạy theo, nhưng kịp thời nhớ ra chiếc điện thoại quan trọng vẫn còn trên lớp.

Quay lại lấy, tôi vội vàng chạy xuống để bắt kịp cậu bạn mới cùng bàn.

Nhưng kỳ lạ thay, cậu ta đã mất dấu nhanh chóng một cách khó hiểu.

Khi xuống đến sân, tôi chứng kiến một cảnh tượng khiến máu trong người tôi như đông lại.

Cậu nam sinh ưa nhìn đang đi cùng một người khác, từng tốp hai người, tất cả đều đang mặc áo tù màu xám xịt.

Họ bước đi qua sân, gương mặt mang một vẻ gì đó đã bị tước đoạt.

Tôi đứng sững lại, trân trân nhìn hai người họ lướt qua.

Phía trước tôi, tôi lại gặp một nam sinh khác cùng lớp lúc nãy.

Cậu ta dáng hơi thấp nhưng tròn trịa, cũng mặc áo tù, nhưng khuôn mặt lại ánh lên vẻ vui vẻ, láu cá đến khó tin.

Cậu ta nghịch ngợm đi vòng về bên phải một cây cột, khi tôi tiến lên cậu ta lại trốn sang bên trái.

Cuối cùng, cậu ta dừng lại, cười toe toét với tôi, một nụ cười vừa vô tư vừa khó hiểu.

Tôi tỉnh lại, hơi thở dồn dập.

Toàn bộ câu chuyện về lớp học, Bùi Ngân, tin đồn, tiếng nổ, và chiếc áo tù cứ lởn vởn.

Sự tương phản giữa hai hình ảnh cuối cùng là thứ khắc sâu nhất.

Nam sinh ưa nhìn, mang khuôn mặt trầm uất của một kẻ đã bị kết án.

Và người bạn tù thấp bé, lại cười toe toét, nghịch ngợm.

Cái cảm giác mãnh liệt là nam sinh trầm lặng kia có mối liên hệ sâu sắc với Bùi Ngân.

Nhưng điều gì đã khiến người kia, một kẻ mặc áo tù, lại có thể vui vẻ đến vậy?

Phải chăng, sự thật là thứ lẩn trốn, khó nắm bắt như trò trốn tìm của cậu ta sau cây cột?

Và rồi, sự thật rùng rợn nhất: Khuôn mặt của nam sinh ưa nhìn trong mơ giống hệt với bức ảnh của tử tù nổi tiếng đã bị xử tử mang tên Hưng Phi Nhon.

Sự trùng hợp này bỗng biến toàn bộ giấc mơ thành một thông điệp đáng sợ.

Nếu kẻ bị kết án là u uất, thì kẻ vui vẻ, láu cá kia là ai?

Là đồng phạm không hối lỗi, hay là kẻ đã thoát khỏi gánh nặng của sự thật?

Tôi tự hỏi, phải chăng tôi vừa nằm mơ thấy một vụ án đã được đóng lại, nơi nỗi u uất và sự vui vẻ cùng tồn tại trong chiếc áo tù, còn sự thật về Bùi Ngân thì mãi mãi bị giấu kín trong căn phòng học cũ kỹ trên tầng hai.
 
Back
Top Bottom