Khác Ankoku kishi monogatari~Yuusha wo taosu tameni Maou ni ...

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 41.3: Chàng hát rong


Và cái người đang bị nhốt ở đấy chắc cũng là một thuộc hạ như là Echigos vậy.

Đó là lí do họ bắt giữ anh ta.

"Tôi hiểu, vậy thì.........

Cái người này là như thế nào.

Anh ta là một người hát rong à?"

Người hát rong là loại người đã đi đến nhiều nơi để hát những bài hát do anh ta viết ra.

Do sự thiếu hụt trong mảng giải trí ở Algore, một người hát rong luôn được chào đón ở đây.

Nên là anh ta sẽ không bị giam giữ như thế này nếu không phải là do tình huống nguy cấp cấp hiện tại của quốc gia này.

Chỉ là anh ta xui quá thôi.

"Ừa, bản thân anh ta ní rằng anh ta là một người hát rong.

Người trả lời là MacGius.

"Không có thứ gì khả nghi khi chúng tôi kiểm tra hành lí của anh ta, nhưng bọn tôi cũng tìm thấy nhạc cụ của anh ta nữa.

Ah, phải rồi.

Anh ta cũng có vài món đồ tuyệt vời đấy"

"Món đồ tuyệt vời?"

Sau khi nói thế, MacGius lấy món đồ để bên cạnh người lính gác.

"Đây này, tự xem đi"

MacGius đưa cho tôi món đồ đó.

"Một cái khiên?"

Đó là một cái khiên tròn.

Đó là một món đồ quý giá do có vài viên đá quý được gắn vào viền tròn bên ngoài.

Và sau đó, có điều làm cho tôi còn tò mò thêm về cái khiên này.

"Đây.....

Là.

KHÔNG PHẢI ĐÂY LÀ MỘT CÁI KHIÊN MA THUẬT TUYỆT VỜI SAO!!"

Mặc dù cái khiên không phản chiếu ánh sáng mặt trời, nó tỏa ánh sáng mờ nhạt.

Đây chắc chắn là một cái khiên ma thuật.

Một ma cụ như thế này không phải là thứ mà ta có thể dễ dàng có được.

Mặc dù nó vẫn có chất lượng thấp hơn khi đem ra so với cái mà Kyouka-sama và đồng bạn dùng, nó vẫn là một vật phẩm hiếm.

Con người không thể tạo ra ma cụ phòng thủ, nên nó phải là do chính người dwarf làm ra.

Nhưng mà kể cả người dwarf cũng không thể làm ra được ma cụ nếu không có nguyên liệu.

Vì lí do này, rất rất hiếm khi có ai đó sỡ hữu một ma cụ phòng thủ.

Do đó, tôi đang suy nghĩ về cái người hát rong đang bị nhốt bên trong.

Anh ta là ai thế này?

"Hay là tịch thu thứ này để cho ngài dùng đi, Omiros.

Ý tôi là, chúng ta sắp phải chạm trán với đám ogre và Hắc Hiệp Sĩ đấy"

Như MacGius đã nói đấy, Nơi này có thể sẽ biến thành chiến trường sắp tới.

Do đó sẽ tốt hơn nếu tôi có một ma cụ phòng thủ.

Nhưng mà, tôi lắc đầu từ chối ý kiến của MacGius.

"Chúng ta không thể làm thế này được, MacGius.

Làm cái việc như thế này cũng giống như là bôi tro chét trấu bên danh dự như một chiến binh của chúng ta vậy"

Không quan trọng tình hình của chúng tôi có khó khăn đến mức nào, tôi không thể làm cái việc cướp đoạt vật sỡ hữu của người khác được.

Tôi đã nghĩ thế trong cuộc du hành của mình.

Chúng tôi không có thời giờ để cướp đoạt những người địa vị thấp hơn khi mà những kẻ thù của bọn tôi như đám goblin và orc đang chực chờ ngoài đó.

Đó là tại sao tôi phải trả cái khiên này về với chủ của nó.

"Tôi hiểu rồi..........

Mà chẳng thể làm gì được nếu ngài đã nói thế.

MacGuis cuối cùng cũng đã chịu dừng việc thuyết phục tôi lại, dù có miễn cưỡng.

"Trả đống hành lý và cái khiên này về lại cho chủ của nó đi.

Vậy, anh có thể mở cái cửa giúp được không, tôi muốn gặp người hát rong này"

"Đã rõ, thưa cậu chủ trẻ"

Người lính gác mở cái cửa ra cho tôi.

Không có gì ngoài một căn nhà hoang khi tôi vào bên trong, mà đó là dĩ nhiên thôi vì tất cả mọi nội thất đều đã được mang đi cả rồi.

Sau đó tôi thấy có ai đó đang ngồi ở một góc phòng.

Anh ta chắc hẳn là người hát rong đã nói tới.

Anh ta đứng dậy khi anh ta nhận ra có chúng tôi tới.

"Tôi xin lỗi.

Anh lữ khách.

Và cho cả sự thật rằng anh đã gặp phải tình huống khó khăn thế này.

Tôi cúi đầu trước người hát rong.

"Không có sao đâu, xin hãy ngẩng đầu lên đi ạ, thưa cậu chủ.

Ý tôi là tôi không quan tâm đến mấy cái thứ như cách đối xử đâu.

Có vẻ là tôi đã đến đây vào thời điểm khó khăn rồi nhỉ"

Người hát rong tha thứ cho tôi.

Và sau đó có một câu hỏi khác lại xuất hiện.

Làm sao mà anh ta lại biết rằng tôi là một hoàng tử?

"Là thế à"

Ngẩng đầu lên, tôi sau đó bắt đầu nhìn sơ qua ngoại hình của người hát rong.

Đó là một thanh niên khoảng cỡ tuổi tôi.

Tóc đen và khuôn mặt đẹp.

Nhìn gần hơn thì, anh ta đẹp trai hơn Parish nhiều. (TN: thanh niên gob dùng ma thuật còn chả qua được main nhà ta kaka)

Chỉ nhìn ngoại hình anh thì chả thấy gì đáng nghi cả.

Quần áo của anh rất giản dị.

Mặc dù anh có thể sẽ nổi tiếng với phái nữ nếu anh mặc những bộ đồ đẹp hơn, quần áo giản dị của anh chắc là do sở thích. (TN: uncle Hồ isekai)

Đó là cảm nhận của tôi về người hát rong này.

Từ ngoại hình của anh ta, tôi có vẻ chưa từng gặp anh ta.

Nhưng mà, trả lại đống đồ của anh ta đã.

"Tôi tới để trả lại đống đồ của anh đây"

Người lính gác chuyền nhạc cụ và giỏ hành lý lại cho anh ta.

Khi anh ta nhận đống hành lý và nhạc cụ.

"Và cả cái này nữa..........."

Tôi trả cái khiên mà mình đang giữ lại cho anh ta.

Nhưng anh ta lại không chìa tay ra nhận lấy nó.

"Cái khiên đó là món quà của tôi dành cho ngài, thưa hoàng tử trẻ tuổi:

"""EEEH?!"

""

Cả hai người phía sau tôi cũng hét lên vì sốc.

"Có vài chuyện rắc rối sắp xảy đến quốc gia này phải chứ?

Đó là tại sao cái khiên này sẽ trở nên hữu ích hơn trong tay ngài"

"Có khi nào anh đã nghe được cuộc nói chuyện của bọn tôi bên ngoài căn nhà à?"

Dù sao thì căn nhà này cũng không phải là hoàn toàn cách âm.

Do đó có khả năng cao là anh ta đã nghe được cuộc nói chuyện của chúng tôi bên ngoài căn nhà.

Người hát rong chỉ gãi đầu trong khi tươi cười.

"Không......

Tôi không thể nhận một món đồ quan trọng như thế này từ anh được"

Ma cụ phòng thủ là một vật vô cùng quý hiếm.

Đó không phải là thứ mà tôi có thể mua được dù mình có bao nhiêu đồng vàng đi nữa.

Thêm nữa, điều làm cho tôi nghĩ mình cần phải đi khám lỗ tai lại là sự thật rằng anh trao nó cho tôi, chứ không phải cho mượn.

"Ngài nên giữ cái khiên đó, thưa hoàng tử trẻ tuổi.

Tôi nghĩ là nò sẽ cứu mạng ngài trong tương lai gần.

Và, xin hãy dùng cái khiên đó để bảo vệ người mà ngài nghĩ là quan trọng đối với mình"

Nhưng sau đó, trong khi lắc đầu từ chối, người hát rong trả lời thế.

Tôi thắc mắc danh tính thực sự của người này như thế nào?

"Cứ nhận lấy nó đi, Omiros!!

Thêm nữa, anh thật là một người tốt đấy!!

Tới nhà tôi đi, tôi sẽ đãi anh một bữa tiệc đầy những món đậu!!"

MacGius nói thế trong khi vỗ vai anh chàng hát rong.

Dù tôi cứ thắc mắc rằng ta có thể gọi một bữa ăn đầy món đậu có thể gọi là một bữa yến tiệc hay không, chúng tôi không có gì khác ngoài những món đó ở quốc gia này cả.

"Nghĩ thử đi.

Bọn tôi sắp tống giam một tên người sói bên trong căn nhà này.

Do đó, xin hãy đến nhà của chúng tôi.

Hãy để cho chúng tôi được tỏ lòng cảm ơn vì cái khiên"

Tôi mời anh ta ăn một bữa cùng với MacGius.

Tôi không biết tí gì về danh tính của anh ta cả.

Nhưng mà giống như những gì MacGius đã nói, tôi cần phải trả ơn anh ta.

"Không cần đâu, nơi này ổn mà.

Có vẻ là sắp có chuyện gì đó lớn sắp xảy ra rồi"

Nhưng mà người hát rong lắc đầu, từ chối lời mời của chúng tôi.

"Nhưng sắp có thêm một tên người sói ở trong căn nhà này đấy anh biết không"

"Ổn thôi mà........

Ý tôi là tên người sói đó đang bị khóa bằng mấy cái ổ khóa mà phải không.

Thêm nữa, tôi muốn nói chuyện với tên người sói đó, chỉ hai chúng tôi mà thôi"

"Tôi hiểu rồi............"

Anh ta đem lại cảm giác như một người khác khi anh ta nói với chúng tôi rằng anh muốn nói chuyện với người sói.

Nhưng mà, một người hát rong thường là người tràn đầy tò mò và luôn có cản núi câu hỏi đang đợi ở trong đầu của họ.

Điều này chắc cũng tương tự đối với anh ta.

"Do đó đừng có lo lắng về tôi"

Cười cười, người hát rong bảo tôi thế.

"He~.

Anh cứ như một con người khác khi anh nói rằng anh muốn nói chuyện với tên người sói một chút thôi đấy.

Vậy thì được thôi, tôi sẽ bảo đứa em gái của mình đem thức ăn tới cho anh sau vậy"

MacGius cười thật lòng.

Mặc dù anh ta cũng nghĩ như tôi, MacGius chỉ thẳng thừng nói ra suy nghĩ của mình dù tôi lại chẳng thể làm như thế được.

Không phải là anh có hơi thất lễ với anh ta à?

"Giờ mới nhớ, anh có thể cho chúng tôi biết tên được không?"

MacGius hỏi tên anh ta.

Giờ mới nghĩ tới, tôi vẫn chưa biết tên của anh chàng hát rong này.

Khi tôi sắp hỏi tên anh ta, người hát rong trả lời sau một lúc đắn đo suy nghĩ.

"Tên tôi là Kuro"

Kuro, tôi chưa từng nghe cái tên này trước đây.

Mặc dù anh ta nói là anh đến từ vương quốc rox, anh ta có lẽ là được sinh ra và lớn lên tại một quốc gia xa xôi hẻo lánh nào đó.

"Kuro, đó là một cái tên lạ đấy"

"MacGius!!"

MacGius lại nói điều thất lễ nữa rồi.

"Xin hãy cho qua sự khiếm nhã của bạn đồng hành của tôi, Kuro-dono"

"Đừng lo lắng.

Tôi không quan tâm tới những điều nhỏ nhặt thế đâu"

Vung vẩy cái tay, Kuro trả lời thế.

"Tiện thể thì, thưa hoàng tử trẻ tuổi.

Tôi có thể hỏi......

Là có một dũng giả tên là Parish ở quốc gia này à?"

"Cái gì cơ, mục đích thực sự của anh là muốn gặp Parish ấy à?"

Những người hát rong thường thích hát một bài hát về các dũng giả.

Và Parish là người phù hợp nhất cho danh hiệu dũng giả và anh ta cũng nổi tiếng đối với các quốc gia láng giềng nhờ vào công cuộc thanh trừng goblin của anh ta.

Nên là anh ta chắc là muốn gặp Parish và viết một bài hát về anh ấy.

"Có, Parish chắc chắn có ở quốc gia này.

Nhưng anh ta đã vắng mặt rồi"

"Tôi hiểu rồi............"

Kuro trông có vẻ như đang gặp rắc rối.

Anh ta chắc chắn muốn gặp mặt Parish.

"Hahaha, có lẽ nào Kuro-dono thật ra muốn đưa cái khiên này cho Parish chăng?

Hay là anh muốn tôi đưa cái khiên này cho Parish khi anh ta quay ại?"

Vũ khí hoặc ma khí (vũ khí ma thuật) phù hợp với một dũng giả hơn.

Và có thể là, cái khiên này sẽ phù hợp với Parish hơn tôi người không có gì đặc biệt cả.

Do đó, tôi nói thế với nụ cười trên mặt.

"KH-KHÔNG KHÔNG KHÔNG!!

ANH TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC LÀM THẾ!!

HOÀNG TỬ TRẺ À!!

TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC ĐƯA CÁI KHIÊN NÀY CHO PARISH, BẤT KỂ THẾ NÀO ĐI CHĂNG NỮA!!

NÓ LÀ DÀNH CHO ANH CƠ!!"

Kuro hớt ha hớt hải nói thế.

Cứ như là cái thái độ bình thản của anh ta đến tận lúc này chỉ như là ảo ảnh vậy.

"Eh?

T-Thứ lỗi?

Tôi hiểu rồi............."

Tôi chỉ có thể đồng ý với anh sau khi nghe anh ta nói với nhiệt huyến như thế.

"Tôi xin lỗi, thưa hoàng tử trẻ.

Tôi đã đánh mất sự điềm tĩnh của mình rồi"

Cười gượng, Kuro nói thế với tôi.

Tuy nhiên, tôi thắc mắc rằng anh ta là ai?

Anh a là một người rất đáng nghi như đã dự đoán.

Nhưng tôi lại không thể nhìn thấu được người này.

Anh ta có đôi chút nhiều chuyện.

Chúng tôi nên đợi chờ lúc này.

Tôi phải tăng cường phòng ngự của chúng tôi trước cuộc xâm lược của Hắc Hiệp Sĩ và của bọn ogre.

(TN: chắc mọi người đã nhận ra, thanh niên đứng trước mặt Omiros là Hắc hiệp sĩ Diehart a.k.a Kuroki 🙂))

"Vậy thì, Kuro-dono.

Chúng tôi xin phép"

Nói thế, tôi cúi đầu trước Kuro.

"Đừng quan tâm"

Kuro cũng cúi đầu chào lại tôi.

Sau đó, tôi rời khỏi căn nhà.

"MacGius.

Anh nghĩ sao về Kuro-dono?"

Một lúc lâu sau khi rời khỏi căn nhà, tôi hỏi MacGius.

"Ừ thì...........

Tôi chỉ có cảm giác là anh ta không chỉ đơn thuần là một người hát rong"

Có vẻ là MacGius cũng có cảm giác giống như tôi về Kuro.

"Nhưng mà, ngài không nghĩ anh ta là một người tốt khi anh ta trao cho ngài cái khiên đó sao?"

Nhưng mà, anh ta lại thêm cái câu đó ngay sau khi đưa ra cảm nhận của mình.
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 41.4: Chàng hát rong


"Anh thật là........"

Nhưng như anh ta đã nói, tôi không thể tưởng tượng được việc Kuro là người xấu.

"Ta nên làm gì đây?

Ta có nên tới chỗ của mấy cô gái kia không?

Có thể là có con bọ nào đó bên trong cơ thể của anh ta cũng nên"

Yup, anh ta chắc chắn là một người đáng nghi.

Do đó chúng tôi nên báo cáo chuyện này lại với mấy cô nàng đó.

Nhưng tôi lắc đầu.

"Không, đừng làm thế........"

Vì có khi anh ta đã trốn khỏi đó một mình nếu anh ta thật sự là thuộc hạ của đám ogre rồi.

Nhưng, tôi lại nhận thấy được điều vô lí ở đây.

Trái lại, anh ta quá mức đáng nghi dù cho có là thuộc cấp của đám ogre.

Bên cạnh đó, sẽ nhanh hơn nếu giấu con bọ đó bên trong một cư dân của Algore thay vì dùng một người ngoài.

Có quá nhiều lỗ hổng trong kế hoạch này.

Không cần thiết phải dùng một người ngoài làm gián diệp cho chúng.

Do đó, tôi nghĩ rằng anh ta không phải thuộc cấp của đám ogre.

Tôi thắc mắc thật ra anh ta là ai đấy?

Nếu anh ta không phải là thuộc hạ của đám ogre, có khi nào anh ta là thuộc hạ của Hắc Hiệp Sĩ không?

Hay đó chính là Hắc Hiệp Sĩ.

Nhưng mà, anh ta vẫn có thể là thuộc cấp của đám ogre.

Tôi không biết tại sao mà anh ta lại trao cái khiên này cho tôi nhưng, tôi nghĩ là anh ta có lí do để làm thế.

Nhưng, tôi đoán là mình nên để mọi chuyện trôi qua như ý nó vậy.

Do đó, tôi không nghĩ là mình cần phải báo chuyện này lại với hội phụ nữ đó về chuyện này.

"Tôi hiểu rồi.........

Mà tôi nghĩ là mình cũng chả biết phải nói cái gì cả.

"Xin lỗi nhé.........."

"Không sao cả.

Cứ làm như ngài muốn đi............"

Tôi cảm thấy buồn bởi vì MacGius đã lo lắng cho mình.

Do đó, tôi phải bày tỏ lòng biết ơn của mình với anh ấy.

"Phải nhỉ"

Sau khi nói thế, chúng tôi rảo bước dọc theo con đường"

Chàng hát rong, Kuroki.

"Bằng cách nào đó thì mình cũng đã gặp mặt được anh ta rồi nhỉ......."

Tôi đã giới thiệu bản thân mình là người hát rong để xâm nhập vào Algore và gặp được Omiros.

Tôi muốn tận mắt mình nhìn thấy, Omiros là loại người gì.

Đối với tôi thì anh ta có vẻ là người tốt tính.

Nếu là anh ta, tôi có thể yên tâm nghỉ ngơi và tin giao Regena lại cho anh ta.

Do đó tôi đã nhờ người dwarf, Dario-dono làm ra cái khiên đó.

Tuy nhiên, kế hoạch của tôi đã đổ bể cả rồi.

Tôi chưa từng ngờ rằng họ sẽ tóm tôi ngay khi tôi vừa tới đây.

Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài đánh bài chuồn khẩn cấp trong trường hợp họ tính đưa tôi đến nhóm Shirone.

Chạm vào cái nhạc cụ bị hỏng của mình.

Đó chỉ là một cái đàn hạc bình thường.

Mình đã nghe nói rằng sẽ dễ hơn khi đóng giả làm một người hát rong nhưng mà........."

Tôi đã nghe cái tin tốt đó từ mẹ đỡ đầu của Regena.

Do đó tôi đã đến Algore dưới thân phận của người hát rong.

Và cái vấn đề là tôi đã không dùng ma thuật tàng hình để xâm nhập vào Algore là do tôi muốn gặp thẳng mặt Omiros.

Để tìm ra anh ta thuộc loại người nào.

Dùng ma thuật tàng hình sẽ làm cho anh ta cảnh giác với tôi mà thôi, và chỉ làm cho việc tìm ra được anh ta thuộc loại người nào chỉ khó khăn thêm mà thôi.

Ừ thì, tôi vẫn còn đang bị tình nghi mà.

Nhưng tôi nghĩ là mình đã biết được tính cách của anh ta rồi.

Bây giờ tôi chỉ cần phải đá đít Parish ra khỏi sàn diễn và xác nhận ý định của Regena lại thôi.

Nhưng mà, tôi không biết Parish đang ở đâu lúc này, và Regena đang bị giữ sát sao bởi nhóm Shirone.

Mục tiêu của Parish chắc là bắt cóc Regena trong lúc tôi đang giao chiến với nhóm Shirone và đồng bọn.

Đó là tại sao tôi đã chuẩn bị vài phương án chống lại.

Kuna đã đi sau khi em ấy bảo là em sẽ đi làm vài việc với nhóm của Shirone nhưng, tôi đang thắc mắc rằng e ấy đang ở đâu lúc này?

Nói thật lòng chứ, tôi có linh cảm xấu về việc em ấy đi khỏi đấy.

Có lẽ tôi sẽ không còn lí do gì để xem vào chuyện của Kuna và Shirone.

Có thể là tôi đã quá bận tâm về Parish mỗi khi hắn hành động.

Đó là tại sao nếu có ai đó có thể cứu Regena trong tình huống đó, người đó phải là Omiros.

Tôi muốn làm càng nhiều càng tốt để giúp đỡ Regena.

Nhưng mà, tôi lại không có được thứ sức mạnh đủ lớn để làm thế.

Tôi có thể làm nhiều việc để giúp cô ấy hơn nữa nếu tôi có thêm sức mạnh và địa vị trong thế giới của nhân loại nhưng, tôi đã quá ngây thơ rồi.

Đó là tại sao tôi sẽ để vấn đề bảo vệ cô ấy lại cho Omiros.

Đó là tại sao tôi trao cái khiên đó cho Omiros.

Đó về cơ bản là một phần của món quà dành cho Regena. (TN: thằng này giống anh Hạ vl, tặng gái toàn là vũ khí không)

Do đó, tôi không nghĩ là có vấn đề gì xảy ra khi mình đưa cái khiên đó cho Omiros cả.

Do đó, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài rời xa vì tôi chỉ là thế lực thứ 3 bên ngoài mà thôi.

Nhìn vào người sói đang bị giam giữ bên trong căn nhà này.

Mặc dù là tôi đã nghe nói rằng tên người nói này đã học ngôn ngữ loài người, nếu tôi nhớ không nhầm, hắn là thuộc hạ của đám ogre.

Tôi không biết nhiều về việc nhóm Shirone có dính líu với bọn ogre.

Ngay từ đầu, tại sao mà đám ogre đó lại lại nhắm vào họ cơ chứ?

Có khả năng là chúng sẽ là kỳ đà cản mũi trong kế hoạch của tôi.

Đó là tại sao tôi muốn có thêm thông tin về bọn ogre.

Tôi tiếp cận anh ta và sau đó gỡ đống ổ khoa đã khóa miệng anh ta lại.

"KUHAAA!!"

Tên người sói có cái miệng vừa được giải thoát đã hít vào một hơi thật sâu.

"Oi, ngươi đấy.

Thả ta ra!

Nếu ngươi làm như ta nói, thì ta ít nhất sẽ hỏi xin Kujig-sama tha mạng cho nhà người!!"

Bây giờ thì tôi đã nghe được một cái tên quen thuộc từ tên người sói rồi.

Cái tên của con ogre mà tôi đã gặp ở Velos.

"Uhm, xin lỗi nhé.......

Ta muốn biết thêm nhiều thông tin về con ogre tên Kujig đó"

Cúi đầu xuống, tôi hỏi tên người sói như thế.

"OOOH!

TÊN KHỐN KHIẾP, MÀY BỊ ĐIÊN HẢ!!

TAO BẢO LÀ, THẢ TAO RA NGAY BÂY GIỜ!!"

Có vẻ nói chuyện từ tốn là bất khả thi cmnr.

Hắn nói là hắn sẽ tha mạng cho tôi nhưng hắn cứ giải phóng sát khi hướng vào tôi kìa.

Có vẻ là hắn sẽ giết tôi ngay khi tôi thả hắn ra.

"Mình đoán là không còn cách nào khác rồi nhỉ.........."

Hắn là một người sói nhưng mà, tôi thực sự không muốn phải dùng đến thứ này đâu.

Ma thuật sợ hãi.

Đó là ma thuật thao túng tâm lí của mục tiêu, khá giống với ma thuật quyến rũ.

Mục tiêu của ma thuật này sẽ cảm thấy một sự sợ hãi không tài nào chịu được đối với người khai triển.

Đó là tại sao tôi lại không thể ưa được cái ma thuật này.

Bởi vì thao túng con tym của người khác là đi ngược với tổn chỉ của tôi, dù cho có là kẻ thù đi chăng nữa.

Nhưng, tùy vào tình hình, mà tôi sẽ không do dự dùng đến cả loại ma thuật này đâu.

Tôi đặt tay lên đầu tên người sói, và sau đó thi triển ma thuật này.

"M-M...........

Thằng KHỐ-.........

Mày"

Tên người sói run rẩy sợ hãi.

Mắt hắn mở to va miệng thì đoán mở không ngừng.

"Người sói, nói tên của người ra"

"Da-............

Là Daigan!!

O Feared One*!!" (TN*: ai đó dịch giùm cụm này đi, dịch ra nghe củ chuối vãi)

"Ta hiểu rồi, Daigan. sau chuyện này, ngươi sẽ phải phục vụ cho ta"

"V-V-VÂÂÂÂNG THƯA NGÀI!!"

"Tốt lắm, Daigan.

Ngươi phải nói cho ta biết vài thứ........"

Khi tôi thử hỏi những thông tin Daigan nắm giữ,

Cánh cửa đột nhiên bật tung ra.

"BỮA ĂN TỚI ĐÊY!"

(TN: timing chuẩn vãi thế em gái!)

Người bước vào là một bé gái tầm 10 tuổi.

Cô bé này đẩy một cái xe đẩy với hai cái dĩa nằm trên đó.

"Cảm ơn nhé, tiểu thư"

Tôi cảm ơn cô bé.

Bây giờ thì tôi không thể lấy được thêm tí thông tin nào từ Daigan nữa do đã có cô bé này ở đây.

Xin hãy rời khỏi ngay một khi bé giao xong thức ăn.

Có vẻ món mà bé gái đó mang cho chúng tôi đó là súp đậu.

Đó là cái loại đậu không cần đất thoáng mát và có thể trồng ở ngay tường thành, do đó nó trở thành một thứ thực phẩm rộng rãi đối với nhiều quốc gia giống như Algore đây.

"Thật luôn ấy à, đậu cơ đấy.

Cho tôi tí thịt đi........"

Hắn biết được đó là súp dậu chỉ từ cái mùi của nó thôi á?

Daigan thì thầm những món ăn xa hoa trong khi cô bé mang tới bữa ăn cho chúng tôi.

Nên tôi lườm dọa hắn một chút.

"Không, Ý TÔI LÀ DẬU RẤT NGON ĐẤY Ạ (T^T).

TÔI YÊU ĐẬẬẬẬU (T^T)(T^T)(T^T)(T^T)(T^T)!!"

Có lẽ là do hắn ta sợ tôi, Daigan đã sửa lại lời nói của hắn.

"Thích.........

Đậu ư?

Lạ thật nhỉ, tôi nghĩ là sói thích thịt cơ mà?"

Cô bé có vẻ đang bí.

Sau khi đặt chén súp trước mặt chúng tôi, cô bé sau đó ngối trước mặt tôi.

"EH!?'

Tại sao cô bé lại ngồi trước mặt tôi?

"Này, anh là người hát rong phải không?

Hát cho tôi nghe một bài đi!!"

(TN: rip)

Cô bé nhỏ xinh đang nhìn tôi, mắt cô bé tràn đầy sự mong đợi.

Điều đó làm cho tôi nhớ đến việc tôi đang là chàng hát rong.

"Bài hát của người hát rong trước đây rất thú vị.

Đó là tại sao hát cho cháu nghe nữa đi mà, chú!!"

(TN: critical dame!!)

Tôi buồn rầu vì bị cô bé này gọi là chú.

Nhưng mà, tôi có lẽ là một ông chú theo quan điểm của cô bé này thật.

Bài hát của một người hát rong là một bài hát kể về một huyền thoại được chỉnh sửa lại thành một lời bài hát.

Và nó được được lấy ý tưởng từ câu chuyện tình củm, truyền thuyết anh hùng, hoặc là truyền thuyết của thế giới này.

"Xin lỗi nhé........

Dụng cụ của anh đã hỏng trong chuyến đi như em thấy đấy.

Do đó anh không thể hát cho anh nghe được"

Tôi nhìn vào cái đàn hạc bị hỏng.

Đó là nói dối đấy, Tôi không biết hát, kể cả nhạc cụ của tôi cũng không phải là bị phá hỏng.

Tôi đã mang theo một cái nhạc cụ hỏng để phòng hờ mà thôi.

Đó là ý định của tôi từ lúc đầu là sẽ đưa ra cho thấy cái nhạc cụ bị hỏng của mình khi được yêu cầu hát một bài.

"E~h, chán~thật!!

Tất cả mọi người đều bận và không ai có thời gian rảnh để chơi đùa cùng cháu......

Này, chú có thể kể cho cháu nghe vài câu chuyện chứ?"

Tôi nhăn mặt khi nghe cô bé này nói như thế.

Nói thật chứ, tôi đang tính dùng ma thuật ru ngủ lên cô bé này nhưng, tôi có chút do dự khi dùng cái ma thuật như thế này lên cô bé nhỏ tuổi như này,

"U'hm, để xem nào.........

Vậy thì, anh sẽ kể cho em nghe về huyền thoại của Lôi Long tung hoàng trong biến mây......

"Con rồng trong biển mây ư?

Nghe thú vị thật, kể cho cháu nghe đi mà!!!"

Mắt cô bé lấp lánh do đang vui vẻ

Sau đó tôi kể cho cô bé về câu chuyện của lôi long mà tôi đã từng gặp trước đây.

"E~h, không thể nào.

Con Rồng đã cho chú mượn sức mạnh của nó luôn"

Cô bé không tin vào câu chuyện đó.

Dù cho nó là sự thật đấy.

"Nhưng đó là một câu chuyện rất thú vị!!!"

Cô bé tươi cười khi nói thế.

TUYỆT VỜI ÔNG MẶT TRỜI!!

Tôi đang gơ ngón cái lên trong tâm trí mình.

Bởi vì cô bé có vẻ hơi sợ hãi một chút trước đây có vẻ đã tận hưởng câu chuyện của tôi.

"Này, kể cho cháu nghe thêm nhiều câu chuyện nữa đi mà, chú!!!"

"Uhm, để xem nào........"

Khi tôi định kể câu chuyện tiếp theo.

Daigan bắt đầu hành động mạnh bạo.

"Có chuyện gì thế, Người sói-san?"

Cô bé hỏi thế với tên người sói.

"Cái mùi này!!

CHÚNG TÔI RỒI, ĐÁM OGRE ĐÃ TỚI RỒI!!"

Daigan hét như muốn tung của phèo phổi ra.

"Giờ mới phát hiện, có cái mùi ngọt ngào trong không khí........"

Như là cô bé đã nói.

Đó một cái mùi ngọt ngào phảng phất trong không khí.

"Ogre Kujig đã tới rồi!!"

Người sói có cái mũi rất thính.

Có lẽ là, đám ogre đã thật sự tới rồi.

Chuyện này đã hoàn toàn biến mất khỏi đầu tôi khi tôi đang nói chuyện hăng say với cô bé.

Đứng lên từ cái ghế của mình.

Có vẻ là đã đến lúc để tôi hành động rồi.

Nữ kiếm sĩ, Shirone.

"Có chuyện gì với cái lâu đài đó thế?

Nó đang tiếp cận chúng ta"

Tôi nhìn vào cái lâu đài đang càng ngày càng tới gần khung cửa sổ hơn.

Và nhờ vào lầu trời đêm quang đãng, tôi có thể nó rõ ràng dưới ánh sáng chói này.

Dưới ánh trăng, tôi thấy thứ gì đó đang càng ngày càng lớn.

"Đó là, lâu đài bánh kẹo ấy à?"

Tôi gật đầu khi nghe thấy giọng của Kyouka-san.

Bọn tôi có tầm nhìn rất rộng kể từ khi tới thế giới này.

Cái lâu đài vẫn còn xa với Algore và tôi đã có thể thấy cái lâu đài rất rõ ràng từ vị trí của mình.

"Đó có thể là lâu đài của con ogre tên Kujig.

Theo như câu chuyện, bức tường được làm từ bánh gừng, và cửa sổ được làm từ thủy tinh trong suốt.

Mặc dù tôi không biết rõ về các loại bánh kẹo của thế giới này, có vẻ như vẫn có thứ giống như thế giới chúng ta tồn tại mà"

Kaya-san đang giải thích.

Tiện thể thì Bánh Gừng là oại bánh được làm bằng cách trọng nhiều loại hạt hoặc là vỏ cam cùng với mật ong làm gia vị bên trên.

Cái gì thế?

Đám kiến đang, khiên cái lâu đài đó hả!?"

Như Kyouka-san đã nói, tôi thấy rất nhiều Myulmidon đang vác cái lâu đài bánh kẹo đó như thể khuân ngai vàng linh động vậy. (TN: nói cho dễ hiểu là cái ngai vàng giống như của dân Ai Cập cổ ấy)

Cái truyền thuyết mà tôi đã mong đợi từ lâu đạ bị phá hủy bởi cái cảnh này. (TN: em nó còn trẻ thơ muốn sống trong lâu đài bánh kẹo, ăn cho lắm đái đường nghe con)

Tòa lâu đài bánh kẹo ngừng ngay trước Algore.

Khi nhìn gần hơn thì, cái viền của nó còn rõ ràng hơn nữa.

Cái mái hình chóp nhọn của nó được làm từ kem.

Cửa sổ thì được làm từ nhiều loại đồ ngọt khác nhau.

Cái bức tường thì hình như là món bánh gừng nướng.

Những cái đèn lồng mang nhiều hình dáng từ con người đến những loài thú vật làm cho toàn lâu đài bánh kẹo trông đáng sợ thế nào đó dưới ánh trăng.

Ánh sáng chiếu ra từ một trong những cái mái hình chóp nhọn.

Ánh sáng bắt đầu dao động và tạo nên một màn ảnh giống như là màn hình chiếu.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là một video bằng ma thuật.

Hình bóng của một người được chiếu trên nàm ảnh đó.

Tôi biết tên của cái người xuất hiện trong nàm ảnh đó.

"Đó là, Kuna-sama!!"

Regena hét lên tên của con ả đó ngay khi cô thấy ả ta.

Phải đấy, như cô ấy đã nói.

Người xuất hiện là Con Ả Tóc Bạc mà chúng tôi đã gặp ở Velos.

Tại sao con nhỏ này lại ở trong tòa lâu đài của đám ogre cơ chứ?

Nhìn gần hơn thì, có thứ gì đó trong giống như bọn ogre đang làm nền.

Mặc dù tôi không biết lí do, có vẻ là ả ta đang hợp tác với bọn ogre.

"LẾT CÁI MÔNG RA KHỎI ĐÓ NGAY!!

SHIRONE!!

RA ĐÂY VÀ ĐẤU VỚI KUNA!!

NẾU NGƯƠI KHÔNG RA ĐÂY!!

TA SẼ RA LỆNH CHO ĐÁM KIẾN ĐÓ HỦY DIỆT CÁI QUỐC GIA NÀY ĐẤY!!"

Con ả trong hình chiếu hét lớn.

Nhìn kĩ hơn thì, đám myulmidon đang bu xung quanh lâu đài bánh kẹo.

"Có vẻ là cô ta đang kêu chị kìa, Shirone-san"

Nói thế, Kyouka-san nhìn tôi.

"Chị đoán là ả ta đang tìm kiếm chị........

Mà chị đoán là mình không còn lựa chọn nào khác một khi ả ta đã kêu chị rồi"

Tôi rút kiếm ra khỏi cái vỏ đang được cột chặt ở bên hông tôi.

Đúng ngay cái lúc tôi muốn nghe toàn bộ câu chuyện từ Kuroki nhưng tôi đoán là mình cũng có thể hỏi thẳng mặt cô ta luôn.

"Sẽ nguy hiểm nếu chị tới đó một mình đấy, Shirone-sama"

Kaya-san lo lắng cho sự an toàn của tôi.

"Uuhn, ổn thôi mà.

Chị sẽ rút lui nếu tình hình vượt quá khả năng xử lí của chị. hơn cả thế, Kaya-san xin hãy giúp chi dừng Kuroki nếu cậu ấy có tới nhé!!"

Nói thế với Kaya-san, tôi sau đó nhảy ra khỏi cửa sổ.

Giải phóng đôi cánh của mình ra, tôi sau đó bay tới tòa lâu đài bánh kẹo.

Đám myulmidon có thể bay đang cản đường tôi.

"BIẾN KHỎI ĐƯỜNG CỦA TA NGAY!!"

Nhưng tôi xử chúng với một nhát chém.

"MUỐN MỘT TRẬN ĐẤU CHỨ GÌ!!

CHUẨN BỊ ĐI, WITCH!!"
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 42.1: Trò đùa trong trận chiến ở lâu đài bánh ngọt


Hắc hiệp sĩ Kuroki.

"CÁI QUÁI GÌ THẾ?"

Kuna tới đây cùng với đám ogre.

Mặc dù tôi không hiểu em ấy đang có ý gì, có cảm giác như là tôi đã bỏ lỡ mất một điều gì đó rồi.

Khi tôi nhìn ra bên ngoài khi Daigan báo về sự xuất hiện của đám ogre, hình chiếu của Kuna lại phát ra từ tòa lâu đài bánh kẹo và đột nhiên thách thức Shirone solo.

Cái quần gì đang diễn ra ở đây thế?

Và sau đó, tôi thấy hình bóng của Shirone phóng tới lâu đài bánh kẹo.

"Oh shit, nếu mình mà không ngăn họ lại thì....."

Biến thành dạng hắc hiệp sĩ của mình, tôi phóng tới lâu đà bánh kẹo.

Nhanh hơn, nhanh hơn nữa, họ có lẽ đã bắt đầu đánh nhau rồi.

Khi tôi tính bám theo Shirone.

"CÁI?!"

Tôi xoắn người đang bên cạnh, né cái thứ gì đó vừa phóng qua nơi tôi vừa đứng một khắc trước.

Tôi nhanh chóng đạp xuống đất.

Nơi tôi đáp xuống là ngoại thành Algore.

Khi tôi vừa đặt chân xuống, ai đó cũng mới đáp xuống từ bầu trời.

Một cô gái cỡ tuổi tôi.

Tôi nhớ khuôn mặt đó.

Lần đầu tiên tôi gặp em ấy là hồi tôi ở Thánh Cộng Hòa Lenaria.

Nếu tôi nhớ không lầm, thì tên em ấy là Kaya.

"Tôi chưa từng ngờ rằng anh đã xâm nhập vào được Algore"

Cô gái tên Kaya xuống tấn với 2 nắm đấm.

Nói thật chứ, tôi chả có dư thời gian để cù nhây với em ấy đâu.

"Đây có lẽ là kế hoạch cứu Regena của anh trong lúc Con Ả Tóc Bạc kia thu hút sự chú ý của bọn này, phải chứ?

Nhưng tôi sẽ không cho phép điều đó diễn ra suôn sẻ đâu"

Không, cô nhầm rồi thì có.

Tôi chưa từng có ý định để Kuna làm mấy cái việc nguy hiểm đó đâu đấy.

Đó là tại sao tôi phải tới đó càng sớm càng tốt để ngăn họ lại kìa.

"Mà, có vài điều kỳ lạ trong những hành động của anh lúc này đấy.

Nếu anh vẫn còn ý chí của mình lại thì, tại sao anh lại chiến đấu dưới trướng Ma Vương?"

Cô gái này lại đang hỏi tôi cái câu như thế nữa chứ.

Mình không có lí do gì để trả lời câu hỏi đó cả.

"Ma Vương là cội nguồn đau khổ của vô số người!

Bộ anh không có chút thương tâm nào đối với sự đau khổ của họ hay sao hả!"

(TN: thế bọn anh (k)hùng thì hiền lành lắm hả?!)

Kaya tiếp tục thẩm vấn tôi bằng cái giọng xen lẫn sự phẫn nộ.

"Cô nhầm rồi.

Ma Vương đã gây nên đau khổ bao giờ cơ chứ?

Mặc dù đã luôn luôn ở trong Nargol, thì ông ấy gây hại cho người khác kiểu gì hả?"

Tôi phản đối lời buộc tội sai lầm của em ấy.

"Vậy cuối cùng anh cũng mở miệng rồi nhỉ.

Phải đấy, sự thật là Ma Vương chưa từng rời khỏi nargol nửa bước.

Nhưng đám quỷ là đám đã và đang tấn công con người.

Không phải điều đó cũng có nghĩa là Ma Vương đang làm hại nhiều người đó sao?"

"....Ma Vương chưa từng lệnh chúng làm thế cả"

"...Vậy tức là cấp dưới của hắn ta cứ làm những gì chúng thích thôi hả?

Không phải điều đó là bất khả thì sao?

Vậy thì sao mà hắn ta không kiểm soát được chúng chứ?

Không phải là thế cũng tương tự như là hắn ta là lí do mà người dân đang bị đau khổ hay sao?"

Tôi không có câu trả lời cho câu hỏi đó.

(TN: có ai nhận ra rằng Kaya nói chuyện nhiều hơn bình thường không?)

Không phải tất cả loài quỷ trên thế giới này đều dưới sự kiểm soát của Modes.

Tôi đã có thể dễ dàng phản đối lời buộc tôi đó.

Nhưng mà, tôi thật sự không thể nói gì được về sự không kiểm soát thuộc hạ của ông ta.

Với sức mạnh của ông ta, Modes đã có thể kiểm soát toàn bộ loài quỷ trên thế giới này rồi.

Nhưng ông lại không làm thế vì chả có cái lợi ích gì khi làm thế cả.

Vậy thì, thế bộ có nghĩa là trách nhiệm phải kiểm soát toàn bộ quỷ trên thế giới lại đổ lên đầu của Modes à?

Ừ thì, đám thần ở Elios có vẻ đều nghĩ như thế.

Đối với đám thần trị vì nhân loại, chúng không bao giờ thống trị họ.

Theo như cuộc điều tra của tôi, mặc dù đã có đủ sức mạnh để thống trị nhân loại, thần ở Elios chưa từng làm thế.

Lí do là: làm thế rất phiền phức.

Và sau đó, nếu có vài con người bị xem như phạm nhân, có được phép nói rằng những vị thần, người không có ý định cai trị nhân loại, có lỗi hả?

Hay là, họ phải thống trị con người như robot?

Ý của em ấy là Modes phải thống trị toàn bộ loài quỷ và buộc chúng không tấn công con người à?

Từ thuở ban đầu, Modes chưa từng là đồng minh của nhân loại.

Vậy mà, ông ấy cũng không phải là kẻ thù của họ.

Mục tiêu của Modes rất giản đơn.

Ông ấy chỉ muốn bảo vệ mái ấm của ông với người con gái ông yêu thôi.

Mặc cho có là vua của Nargol, lí do của ông làm cho người khác phải thắc mắc, mấy cái người sống bên ngoài Nargol không có quyền chỉ trích người sống ở Nargol.

Kể cả thế, em ấy lại đi hiểu nhầm cái sự thật hiển nhiên đó.

Tôi có lẽ cũng đã trở thành như em ấy nếu người triệu hồi tôi không phải là Modes mà lại là Rena.

Nhưng, tôi không phải là đồng minh của nhân loại.

Tôi đã được triệu hồi để trở thành đồng minh của loài quỷ.

Mặc dù không phải là tôi muốn trở thành kẻ thù của nhiều người, cái sự đánh giá ăn sâu vào tiềm thức của con người trong thế giới này rất khó để tôi có thể làm tương tự.

"Tôi không nghĩ rằng việc không bao giờ kiểm soát loài quỷ là một điều xấu....

Do đó, xui xẻo thay, tôi lại không thể đồng tình với ý kiến của cô rồi"

"Tôi hiểu rồi....

Vậy thì, tôi có thể hỏi câu hỏi đầu tiên một lần nữa không?

Tại sao anh lại đứng về phía Ma Vương?

Có vài lợi nhuận nào khi làm thế à?

Hay là, là bởi vì cô gái tóc bạc đó?"

Về cô gái tóc bạc, em ấy chắc là đang nói tới Kuna.

Chắc chắn, Kuna cũng là một trong những lí do mà tôi đứng về phía Ma Vương.

Bởi vì, giống như Modes vậy, mục tiêu của tôi chỉ là một thứ giản đơn mà thôi.

Tôi nhớ lại cái cảnh mà tôi đã chứng kiến ở ngọn núi của Thánh Long Vương.

Reiji và những người khác trông có vẻ rất hạnh phúc.

Tôi đã ghen tị với họ.

Tôi đã cực kì ghen tị vào thời điểm ấy.

Vào lúc ấy, nước mắt tôi tuôn rơi không ngừng bên trong mũ trụ.

Tôi không có bất kì người bạn đồng hành nào trong thế giời nào cả.

Modes và Nut có phần khác biệt với điều đó.

Cái mà tôi thực sự mong ước là được đi du hành và tươi cười cùng nhau như Reiji và những người khác, những người bạn đồng hành chìa tay ra giúp đỡ lẫn nhau, người mà tôi có thể trao cho tình yêu và nhận lại được tình yêu.

Còn tốt hơn nữa nếu mà người bạn đồng hành đó là một cô gái dễ thương. (TN: ý nó là nó muốn có bạn, gái xinh thì tốt, nếu không xinh thì thôi cũng chịu, chỉ muốn người thấu hiểu nó thôi)

Điều đó nghe cứ như là một điều ước nhảm nhí vậy.

Nhưng, điều mong ước duy nhất đó của tôi đã được thực hiện hóa.

Một cô gái dễ thương tóc bạc.

Tôi chắc là sẽ không bao giờ được gặp em ấy nếu tôi không được triệu hồi tới thế giời này bởi vì không còn nghi ngờ gì nữa là tôi phải chịu cô đơn lẻ bóng ở thế giới ban đầu của mình rồi.

Tôi muốn tận hưởng cuộc phiêu lưu ở thế giời này cùng với Kuna.

Nhớ lại về niềm vui phiêu lưu cùng em ấy, một nụ cười nở ra dưới mũ trụ của tôi.

Yup, không gì có hể đánh bại được niềm vui khi được phiêu lưu cùng với một cô gái dễ thương cả.

"Chắc chắn rồi, cũng có thể là thế....."

Tôi đồng tình với em ấy.

"Thế à.

Vậy cô gái đó thực sự là lí do nhỉ.

Có vẻ là bọn này không còn lựa chọn nào khác ngoài giết chết cô gái tóc bạc tên Kuna rồi"

Tôi cảm thấy như có một thứ gì đó đen tối và xấu xa trào ra từ trong thâm tâm mình một khi tôi nghe thấy những lời đó.

"Lỗi của tôi.....

Ta sẽ không để cho các người làm thế đâu!"

Tôi bước một bước tiến lên phía trước để chứng tỏ quyết định của mình.

Em ấy lui lại trong khi thủ tấn với hai nấm đấm.

Tôi không biết vì sao mà họ lại đi tới quyết định rằng phải giết chết Kuna.

Nhưng tôi sẽ không để cho bất ì ai làm tổn thương em ấy cả.

Do đó, tôi tiếp cận kẻ thù.

Để cho Kuna có thể tiếp tục sống, tôi sẽ luôn luôn đứng về phía của Ma Vương.

Tôi thấy việc làm một Hắc Hiệp Sĩ cũng chẳng có gì đáng lo cả.

Tôi bỏ rơi toàn bộ nhân loại để trở thành đồng minh của Ma Vương để có thể hoàn thành được điều ước của mình một cách trọn vẹn.

Tôi là một kẻ xấu đích thật, và tôi rất tự hào về điều đó.

"Nói chuyện thêm nữa là vô dụng!

Nếu cô không cho ta qua, vậy thì ta sẽ dùng vũ lực để mở đường máu!!"

Do đó, tôi phóng thẳng tới chỗ em ấy.

Nữ kiếm sĩ Shirone.

Chém vỡ khung cửa sổ làm từ kẹo, tôi bước vào cái tòa tháo hình chóp lớn nhất nằm chính giữa lâu đài bánh kẹo.

Nơi tôi tới là phòng ngủ.

Có một cái giường lớn có rèm che trong phòng.

Tấm futon có vẻ đượng làm từ kẹo bông gòn và phần nệm có thừ gì đó mềm mềm như bánh gạo (TN: chắc là bánh mochi).

Hoặc là thứ gì đó giống với bánh bông lan mà tôi đã ăn một lần ở nhà của Reiji nhỉ?

Cái loại giường này làm cho tôi muốn đắm chìm trong nó bằng cả tâm hồn.

Dù sao thì, tôi phải kiềm chế nó lại vì tôi chẳng có dư dả thời gian để làm cái hành động đó.

Có lẽ nơi này là phòng ngủ của chủ nhân lâu đài này.

Con ả đó chắc chắn là đang đợi tôi ở phòng tiếp kiến bên dưới.

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Tôi bước trên sần nhà bằng cookie. (TN: cookie-kun hết bị triệu hồi giờ lại biến thành sàn nhà để dân chúng đạp)

Tôi đã chạm trán với rất nhiều binh sĩ myulmidon trong đường hướng tới phòng tiếp kiến.

Tôi nhìn kĩ đám myulmidon lại một lần nữa.

Chúng chỉ giống như đám kiếm có hình dạng con người mà thôi.

Thủ giáo trong tay chúng, đám myulmidon lao tới chỗ tôi.

"SCRAM!!

FLAME BLADE!!" (TN: hỏa kiếm nhé)

Tôi chém đám myulmidon bằng thanh hỏa kiếm trong tay.

Lâu đài được chiếu sáng bằng những bức tượng hình thú bằng kẹo ngọt.

Tôi băng qua hành lang được làm từ đường.

Khi tôi tiếp tục bước đi, có vẻ là tôi đã tới trước một cánh cửa lớn làm từ bánh kẹo nướng và được trang trí bằng kem.

Phía bên kia của cánh cửa này chắc là phòng tiếp kiến.

Nhắm mắt lại, tôi tập trung tâm trí.

Tôi có thể cảm nhận được nhiều dấu hiệu cơ thể con người to lớn.

Đó chắc là đám ogre.

Tôi mở cửa và bước vào phòng.

"GUORYAAA!"

"DEAAA!"

Hai con ogre lao thẳng tới chỗ tôi từ phía khuất của cánh cửa.

Dĩ nhiên, tôi đã nhìn thấu được cái kế hoạch đánh úp của chúng rồi.

Tôi né đòn tấn công của chúng với những hành động như thể đang khiêu vũ và sau đó chém hạ chúng bàng thanh kiếm của tôi.

Hai con ogre đó bị chém theo đường chéo, từ vai chúng đến tận eo, và ngã xuống sàn.

"RETSUG!

ZAIG!"

"CON KHỐN!!

SAO MÀY DÁM!!"

Đám ogre còn lại lườm tôi.

Nhưng chúng chỉ là đám ruồi muỗi.

Nhìn quanh, tôi tìm thấy một cái ngai vàng khổng lồ bên trong căn phòng rộng lớn này.

Một ngai vàng khổng lồ được trang trí bằng vô số bánh kẹo.

Một cô gái nhỏ con đang ngồi trên cái ngai đó.

Kể cả khi cơ thể của ả thật sự rất nhỏ bé khi so với cái ngai vàng, aura của cô ả còn to lớn hơn cái ngai vàng nữa. (TN: aura của bản sao của vợ cả đấy)

Kuna, Bạch Ngân Phù Thủy.

Đó là tên cô ả – chủ mưu đã tẩy não Kuroki.

Tôi đã gặp mặt ả một lần ở Velos, nhưng giờ khi tôi nhìn kĩ hơn, cô ả là một cô gái cực kì xinh đẹp.

Cô khoác trên người một cái đầm màu tối với những bông hoa họa tiết xanh biển.

Cái kẹp tóc sắc tím được gắn trên mái tọc bạc làm cho cô xinh đẹp hơn.

Cô ả này còn chẳng chịu mở miệng ra nói gì sau khi đã gặp lại tôi lần nữa.

Cô ta chỉ im lặng nhìn như thể đang tỏ vẻ cau có hướng về phía tôi.

"Mấy đứa, sao mà lề mề thế hả!

Kuna-sama đang quan sát đấy!

Hạ ả ta ngay!"

Mấy con ogre còn lại bắt đầu cuồng nộ lại khi nghe thấy lời của con ogre già.

Chúng được trang bị rìu, giáo, hoặc kiếm.

CÓ vẻ mỗi cái đều là ma khí cả.

Tôi nghiêng người để né cây thương đâm tới của con ogre và sau đó chém thanh kiếm của mình về phía nó.

Khi tôi đã triệt hạ con ogre dùng giáo, mấy con ogre khác tấn công tôi từ 3 hướng khác nhau.

Tôi phản lại đòn đánh của con ogre cầm rìu, né đòn của con ogre cầm kiếm, và đâm con ogre còn lại.
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 42.2: Trò đùa trong trận chiến ở lâu đài bánh ngọt


hi ! chào mọi người, chắc hẳn mọi người bực lắm vì lâu lắm r tác mới ra chap mới phải ko.

mọi người thông cảm cho tác vì dạo này mưa nhiều nên mạng bị hư lag liên tục ko thể mần ăn dc j và papa đáng ghét của tác bắt tác đi tập gym nên về mệt chả có sức đâu làm. nhưng ăn hành suốt cx quen nên tác sẽ tiếp tục dịch tiếp ko drop đâu mina yên tâm nhé ! thân ái

=======================================================================

Sau đó, tôi xoay người, kéo theo đường kiếm chém hai con ogre khác.

Với điều này, chỉ còn ogre bà già với Bạch Ngân Phù Thủy còn lại thôi.

"SAO MÀY DÁM!!

ĂN CÁI NÀY ĐÊ!!"

Con ogre mụ già giơ tay lên.

Khí ga màu đen tràn ra từ ống tay áo của bà ta.

"Hắc hệ, BLASTING INSECT!" (TN: côn trùng tự hủy?)

Đám bọ nhỏ nhắn bò ra từ ống tay áo của mụ ta hướng thẳng tới chỗ tôi.

"CHỈ CÓ THẾ THÌ CHẲNG CÓ NGĂN ĐƯỢC TA ĐÂU!"

Tôi tung đôi cánh ra và bắn đám bọ nổ tung bằng những phi vũ.

Đám bọ bị bắn hạ bởi phi vũ của tôi viến mất cùng với vụ nổ nhi nhí.

"VẬY THÌ, THỀ NÀY THÌ SAO!?"

Điện năng phát ra từ đôi tay của mụ ogre.

"O LÔI XÀ!

NƯỚNG CHÁY KẺ THÙ CHO ĐẾN CHẾT ĐI!"

Điện năng phát ra từ đôi tya của mụ ta tụ lại thành hình của một con rắn và phóng thẳng tới chỗ tôi.

"EI!"

Kèm với một tiếng thét, tôi đỡ con rắn điện bằng kiếm của mình.

"TAN BIẾN ĐI!

LÔI ĐAO!"

Thanh kiếm của tôi sáng lên khi nó hấp thụ rắn điện.

"GÌ CƠ!"

Mụ ogre la lên vì sốc.

"HA!!"

Cùng với một tiếng thét lớn, tôi chém thanh kiếm của mình xuống.

Vầng ánh sáng sót lại từ cú chém biến mất gần chỗ mụ ogre.

"KHÔNG THỂ NÀO!!

KUJIG NÀY MÀ L~ẠI!"

Đó là những hành động cuối cùng của mụ ta trước khi chết.

Đòn đánh hệ lôi chém qua và xuyên thấu qua cơ thể mụ ogre và tiếp tục hướng thẳng tới chỗ Bạch Ngân Phù Thủy.

WHAM!

Dù sao thì, nó đã biến mất trước khi kịp chạm vào ả Bạch Ngân Phù Thủy.

"GIỜ CHỈ CÒN LẠI MÌNH NGƯƠI!"

Tôi chỉ kiếm vào ả.

(TN: ae bắt đầu đặt cược đê, nhà cái đêyyyy)

"Yếu....."

Bạch Ngân Phù Thủy đứng dậy từ ngai vàng trong khi nói thế.

"Dĩ nhiên!

Không quan trọng dù cho ngươi có tập hợp bao nhiêu con ogre đi nữa, chúng chẳng thể thắng được ta đâu!"

Nói đoạn, tôi chĩa kiếm về phía xác của đám ogre.

Nhưng Bạch Ngân Phù Thủy lại lắc đầu phủ nhận.

"Yếu hơn Kuroki rất nhiều lần...."

Nói đoạn, Bạch Ngân Phù Thủy lườm tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo và sắc nhọn như dao.

"Ta có nghe rằng cả hai người đều cùng tiếp thu kiếm kĩ ở cùng một nơi.....

Nhưng màn kiếm vũ của Kuroki sắc bén hơn cô rất nhiều lần.

Kế hoạch của ta là sẽ rút lui nếu chuyện thành ra là cô mạnh hơn ta nghĩ rất nhiều...

Nhưng dù sao thì, ta đã thay đổi ý định rồi.

Đám ogre đã làm rất tốt công việc đo lường sức mạnh của cô rồi."

Nói thế, cô ta thủ thế bằng lưỡi hái.

"Ta tới đây, Shirone.

Kuna này sẽ xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của cô"

Nghe cái câu nói của cô ta chỉ làm cho tôi nổi máu xung thiên lên mà thôi.

"ĐỪNG CÓ MÀ KHINH THƯỜNG TA!"

Giậm mạnh lên sàn nhà, tôi rút ngắn khoảng cách trong một nốt nhạc.

"HA!"

Khi tôi tiếp cân cô ta từ chính diện, tôi chém thanh kiếm xuống.

Bạch Nhân Phù Thùy dùng lưỡi hái của cô đỡ đòn đánh của tôi.

"Eh?"

Thế đứng của tôi bị vỡ khi đòn tấn công bị chặn lại.

Crap.

Nghĩ như thế, tôi co người lại.

Lưỡi hái tiến xuống để đoạt lấy sinh mạng của tôi.

Cảm thấy rằng tôi sẽ không thể nào đỡ được đòn này, tôi tung đôi cánh ra để thay đổi quỹ đạo của đòn tấn công.

Một ít lông vũ bị rơi rụng khi tôi làm thế.

"HAAAH!"

Sau khi chỉnh lại thế trụ, tôi đâm thẳng kiếm về phía trước.

Nở một nụ mỉm, Bạch Ngân Phù thủy chuyển lưỡi hái của ả ta đỡ lấy đòn của tôi.

"GUH!"

Điều xảy đến tiếp theo sau khi cú đỡ là phần tay cầm của lưỡi hái thọc vào bụng tôi.

Tôi trở nên mất cảnh giác vì tôi chỉ chăm chăm quan sát phần lưỡi của lưỡi hái mà thôi.

"Đừng chỉ luôn luôn nhìn vào phần lưỡi kiếm....

Đó là những gì mà Kuroki đã dạy cho ta"

Tôi lùi về sau để mở rộng khoảng cách.

Cô ả này quá mạnh.

Tôi lườm Bạch Ngân Phù Thủy.

"Công cuộc luyện tập của mình với Kuroki quả là toàn đem lại những kết quả tuyệt vời không thôi...."

Bạch Ngân Phù Thủy cười vui vẻ.

Kuroki đã làm cái quái gì khi mà mình không ở bên thế hả.

Bây giờ thì, tớ tức điên lên rồi đấy.

(TN: giờ thì, đã xác cmn định là chị Trắng sẽ về với anh Đen rồi nhé, tên nào còn bảo là không về harem thì trans đây thẻo tờ rim lẫn tờ rinh từng đứa đấy)

"Thế thì sao!"

Tôi tung ra đôi cánh và bắn ra những phi vũ.

Như dự đoán, đống phi vũ bị chặn lại ngay trước mặt Bạch Ngân Phù Thủy.

Dù sao thì, đó chỉ là đòn nhử thôi.

Tôi đạp mạnh vào sàn và sau đó bước tới phía sau lưng của Bạch Ngân Phù Thủy.

Vận thêm ma lực, tôi gia cường tốc độ của bản thân lên.

"ĂN CÁI NÀY ĐI!

Swallow Flight, Thousands Winged Blades!!" (TN: vế trước thì chịu, về sau thì Vạn Vũ Trảm???)

Tôi gửi thẳng một ngàn nhát chém hướng thẳng tới cô ta từ xung quanh.

Nhưng những đòn đánh của tôi còn chẳng thể chạm vào được Bạch Ngân Phù Thủy.

Như thể có một bức tường vô hình ngăn cản đòn tấn công của tôi vậy.

"Không thể nào....

Làm sao mà cô lại có thể tạo ra được nhiều khiên ma pháp cùng lúc vậy hả...."

Cái kết giới đã cản lại đòn tấn công của tôi là một cái khiên ma pháp.

Trong trường hợp bình thường, không quan trọng dù cho có mạnh mẽ đến cỡ nào đi nữa, họ không thể nào dùng được hơn 1 cái một lần cả.

Dù sao thì, cô ta đang dùng nhiều cái cùng lúc đây.

Kể cảu Chiyuki còn không làm được như thế nữa.

Nếu theo như tôi biết, Rena là người duy nhất có thể làm được thế này.

Rena không có tham gia vào chiến trận thường xuyên nhưng bản thân cô cũng khá mạnh đấy chứ.

Cô ấy đặc biết giỏi dùng ma thuật liên quan đến kết giới.

Tôi đã từng đánh trận giả với cô ấy rồi, và không một đòn tấn công nào của tôi có thể chạm vào cô ấy cả.

Tiện nhắc thêm, Rena cũng dùng được ma thuật điều khiển tâm trí và ma thuật hồi phục.

(TN: Rena dùng được ma thuật hồi phục => Kuna thừa hưởng từ Rena + cái sừng chuyên hồi phục của Thánh Long = .... hack buff máu hả?!!!)

Theo như Nao-chan, Rena thuộc vai trò hồi phục sư chuyên đánh cận chiến, nhưng mà Bạch Ngân Phù Thủy này có lẽ cũng thuộc cùng loại với cô ấy.

"Khiên ma pháp x9.

Kuna có thể triên khai 9 cái ma pháp kết giới cùng lúc.

Theo như Kuroki, có vẻ là Kuna chuyên về kết giới và hồi phục.

Tuy nhiên, ta có hơi bất ngờ bởi đòn tấn công của cô vừa nãy....

Nếu là Kuroki, né cái đòn tấn công ban nãy dễ như ăn bánh, nhưng Kuna hiện tại vẫn chưa thể làm thế được"

Như cô ta đã nói đấy, Kuroki đã từng né đòn đó một lần rồi.

Và không chỉ đòn này thôi đâu.

Khi mình đánh với cậu ấy ở Thánh Cộng Hòa Lenaria, Kuroki dễ dàng nhìn thấu được toàn bộ đòn tấn công của mình và né tất cả chúng.

Thật luôn đấy à, cậu ta mạnh lên đến thế từ bao giờ?

"Tuy nhiên, Kuna đây vẫn mạnh hơn cái người cô nhiều lần.

Không, tôi không phải chỉ mạnh hơn cô thôi đâu.

Ngực tôi cũng lớn hơn nữa và vòng eo của tôi cũng thon hơn cô nữa.

KUNA CHẮC CHẮN LÀ XINH ĐẸP HƠN CÔ GẤP VẠN LẦN!"

Bạch Ngân Phù Thủy nói thế trong khi nhìn chầm chầm vào tôi.

"C-C-CÔ ĐANG NÓI CÁI GÌ THẾ HẢ?!

CÁI CỦA CÔ CHỈ LÀ NGỰC BÒ SỮA THÔI!"

Nói thế, tôi chạm vào ngực mình.

Chắc chắn là, mặc dù cô ta có lùn hơn tôi thật, ngực của cô ta lại to hơn chứ.

Eo của cô ta lại thon hơn tôi nhiều.

Thật thất vọng nhưng tôi đã thua cô ta về ngoại hình rồi.

Nhưng, không phải là ngực tôi nhỏ đâu đấy.

Hơn nữa, chúng còn lớn hơn mức trung bình.

Cái của cô ta chỉ là quá khổ mà thôi.

Từ lúc đầu, cô ta đang nói cái quái gì khi đang ở giữa trận đấu đấy hả?

Dù là, tôi không biết cô ta đang cố chỉ ra điều gì.

"Vậy nên Shirone, cô chỉ là một tồn tại không cần thiết.

Đó là tại sao Kuna này sẽ xóa bỏ cô mãi mãi!"

Tôi biết là Bạch Ngân Phù Thủy đang nghiêm túc từ cái lượn ma lực trôi nổi của cô ta.

Tôi không biết tại sao, nhưng tôi cảm thấy như mình đã thua cô ta rồi.

Bạch Ngân Phù Thủy thủ cây lưỡi hái chuẩn bị tấn công và xông vào tôi.

"Vậy thì sao, TÔI CŨNG SẼ KHÔNG CHỊU THUA CÔ ĐÂU!"

(TN: có chút giống với cặp đôi Yue-Kaori)

Tôi cũng vung kiếm đánh vào lưỡi hái của cô ta.

Nguyên công chúa Algore, Regena.

"Ah, chủ nhân kính yêu của mình tới rồi....."

Có thứ gì đó ấm áp chảy qua lồng ngực tôi.

Tôi không thể chịu được cảnh phải ngồi ở đây nữa rồi.

Tôi nhớ lại về vấn đề với Rietto.

"Mặc dù chúng ta đã từng chơi đùa cùng nhau trong quá khứ...."

Tôi vô thức thì thầm thế.

Bị Rietto xem như là kẻ thù làm cho tôi có chút buồn.

Mẹ của Rietto đối xử rất tốt với tôi.

Người đã giết bà ấy là không ai khác ngoài cha tôi.

Do đó, dĩ nhiên là Rietto sẽ căm ghét tôi rồi.

Đối với những người khác cũng vậy.

Đó là tại sao họ lại không muốn tôi ở lại nơi này thêm một chút nào nữa.

Người duy nhất không nghĩ như thế là Omiros.

Dù cho tôi có cảm thấy tiếc cho Omiros, nơi tôi thuộc về chính là bên cạnh của chủ nhân.

Đó là tại sao tôi phải chạy tới chỗ của chủ nhân tôi càng sớm càng tốt.

Hiện tại, chỉ còn một người khác bên trong căn phòng này thôi, đó là em gái của hành hùng tên Kyouka.

Cô gái tên Shirone đã rời khòng khi Kuna-sama gọi tên cô ấy rồi.

Có vẻ như cô gái tên Kaya đã tìm thấy chủ nhân tôi, do đó cô đã rời phòng.

Tôi phải làm gì đó để ra khỏi phòng mới được.

Cô gái tên Kyouka này không có vẻ mạnh mẽ gì cả, nhưng mình có thể không đánh lại được cô.

Mình phải đánh lạc hướng cô ấy để ra khỏi phòng.

Đột nhiên, có ai đó gõ cửa phòng.

"Là ai đấy?

Vào đi"

Cánh cửa mở ra.

Đứng đó là Omrios.

Mặc đầy đủ giáp trụ, có thể là cậu ấy đã chuẩn bị tinh thần để đánh với chủ nhân của tôi và những kẻ thù khác.

"Ôi trời, Omiros-kun.

Có chuyện gì sao?"

"Kyouka-sama, tôi có thể xin phép người đưa Regena đi được không?"

"Ehm tớ á?"

Cậu đang định làm gì thế hả, Omiros?

"Anh tính mang Regena đi đâu?"

"Hắc Hiệp đã tới Algore.

Đó là tại sao tôi sẽ đưa cô ấy về lại bên Hắc Hiệp Sĩ'

"Eh..."

Tôi bị sốc trước câu trả lời của cậu ấy đấy.

"Thế à?

Ừ thì, nếu anh đã nói thế, thì tôi đoán là mình không thể nói thêm được gì nữa rồi"

Kyouka nói như thể đã nhận ra được điều gì đó từ giọng của cậu ấy.

"Trước đó, tôi muốn nói chuyện với Regena....

Chỉ hai chúng tôi thôi....."
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 42.3: Trò đùa trong trận chiến ở lâu đài bánh ngọt


Omiros và Kyouka đều nhìn tôi.

"Ý cô như thế nào, Regena-san...."

Tôi nhìn lại Omiros.

Cậu ấy không nói dối.

Omiros chưa từng nói dối tôi.

Có vẻ là Omiros thật sự sẽ gửi trả tôi về bên cạnh chủ nhân kính yêu.

Tôi gật đầu với cậu ấy vì đây sẽ là lời chào tạm biệt với người bạn thuở nhỏ đã luôn quan tâm đến tôi từ tận thâm tâm.

"Đi thôi"

Tôi đứng dậy và hướng tới chỗ Omiros.

"Đợi một chút, Regena-san.

Cô quên thứ này đây này"

Nói thế, Kyouka đưa cho tôi thứ đó.

"Đây là.... thanh kiếm của tôi"

Thứ mà tôi nhận lấy là thanh doản kiếm mà chủ nhân kính yêu của tôi đã trao cho tôi.

"Đây là thứ quan trọng nhất của cô mà, phải chứ?

Đây, tôi sẽ trả nó lại cho cô.

Từ lúc này, đừng có quên về cuộc nói chuyện về việc chuyển đến sống ở chỗ bọn tôi đấy.

Chúng tôi sẽ chờ cô"

Kyouka-san nói thế với nụ cười quyến rũ trên mặt.

Có khi nào cô công chúa này thật ra là một người tốt chăng?

"Tôi phải hỏi chủ nhân của mình nếu làm thế/ Nhưng, tôi rất biết ơn vì đã muốn giúp đỡ chúng tôi"

Tôi cúi đầu trước cô ấy.

"...Vậy thì, tôi xin phép"

Ngẩng đầu lên, tôi bước tới chỗ Omiros.

"Đi thôi, Regena"

Tôi bước theo Omiros.

"Ta đang đi đâu thế, Omiros?"

"Đầu tiên là tới mộ"

Omiros trả lời mà không hề quay lại.

"Phần.... mộ ư?"

"Mộ của mẫu hậu vì cậu có thể sẽ không bao giờ có thể quay lại đây sau khi trở vè Nargol"

Vì vài lí do, tôi biết tại sao mà Omiros là đưa tôi đến đó.

Omiros đưa tôi đến thăm mộ mẹ lần cuối.

"Không, ta không thể làm thế được!"

Nhưng tôi phản đối việc đi đến đó.

"Tại sao cậu lại không muốn đến thăm mộ mẹ cậu, Regena?"

"Ý tớ là, tất cả mọi người mà tớ đã bỏ lại ở Nargol vẫn chưa thể thăm mộ của thân tín họ, và tớ lại là người duy nhất có thể làm thế.

Nên tớ không thể nào làm thế được..."

Tất cả mọi người trừ tôi không thể thăm mộ gia đình họ, nên tôi không đời nào lại có thể làm thế mà không làm không để cho những người khác được làm tương tự tôi.

"Tớ hiểu rồi...."

"Xin lỗi nhé Omiros...

Cuối cùng tớ lại nói ra tất cả những gì tớ nghĩ trong đầu nữa...."

"Không sao đâu...

Tớ rất mừng vì đã được gặp cậu lần nữa, Regena"

Omiros cười trong khi vẫn luôn nhìn về phía trước.

Chắc là rất khó khăn đối với cậu ấy lắm.

Tôi biết cậu ấy có cảm giác gì.

Nhưng, tôi đã lựa chọn rồi.

Đó là tại sao tôi không thể đáp lại cảm xúc của cậu ấy được dù cho tôi có ở lại Algore đi nữa.

Tôi nhớ về những kí ức của ngày ấy.

Cái ngày mà chúng tôi bị đuổi tới tổ goblin.

Tôi rất sợ goblin.

Chúng tôi chia nhau ra mà chạy nên đám goblin sẽ không thể tìm ra bọn tôi.

Những người bên cạnh tôi dần biến mất.

Con tim tôi đã đứng trên bờ vực tan vỡ vì nỗi sợ.

Và sau đó, "THỨ ĐÓ" xuất hiện trước mặt chúng tôi.

Hiện thân của nỗi sợ hãi trên thế giới này, một con rồng khổng lồ.

Khi con rồng ấy xuất hiện, con tim tôi bị vỡ nát thành từng mảnh.

Nó quá đáng sợ đến mức làm cho tôi khóc.

Nhưng mà, một phép màu đã cuất hiện.

Vị hắc hiệp sĩ cưỡi trên lưng rồng cởi mũ trụ ra và tươi cười với chúng tôi.

Hắc Hiệp Sĩ, cưỡi trên lưng rồng, một tồn tại còn đang sợ hơn cả goblin.

Vào khoảnh khắc tôi thấy nụ cười của anh ấy, con tim tôi bị đã lỡ mất một nhịp.

Nỗi sợ mà tôi đã cảm thấy một lúc trước hoàn toàn biến mất.

Từ thời điểm đó, chúng tôi bắt đầu sinh sống tại Nargol.

Mặc dù chúng tôi sống giữa quỷ tộc, tôi không còn cảm thấy sợ hãi nữa bời vì đã có chủ nhân ở đó.

Khi tôi ở bên cạnh ngài ấy, nỗi sợ mà tôi cảm thấy khi bị đám goblin truy duổi đã biến mất.

Nếu tồn tại đáng sợ nhất trên thế giới này đã tươi cười với tôi, tôi không nghĩ là còn thứ gì khác đáng để sợ nữa hết.

Tôi sẽ không cảm thấy bình yên nếu thiếu chủ nhân, Tôi sẽ không cảm thấy vui vẻ gì cả nếu không ở cạnh ngài ấy.

Nếu tôi không ở bên cạnh chủ nhân, tôi sẽ bị ám bởi những giấc mơ mà bị đám goblin truy duổi một lần nữa.

Những cơn ác mộng đó đều biến mất khi tôi ở bên ngài ấy.

Đó là tại sao tôi muốn ở bên cạnh ngài ấy.

Tôi vẫn cảm thấy ổn dù không là vợ của ngài ấy.

Tôi vẫn ổn dù cho không phải là thê thiếp luôn.

Tôi vẫn ổn dù tôi chỉ là nô lệ của ngài ấy.

Dù sao thì, tôi vẫn ổn một khi vẫn còn ở bên cạnh ngài ấy.

Đó là tại sao tôi muốn quay về với chủ nhân càng sớm càng tốt.

Tôi cảm thấy buồn cho Omiros người đã vì tôi mà làm rất nhiều việc, nhưng đây là điều mà tôi không thể hứa suôn được.

Do đó, tôi thầm xin lỗi Omiros.

"Vậy thì, tới tháp canh thôi.

Tớ đã nhờ MacGius đưa những người khác ra khỏi nơi đó rồi.

Nếu ta tới đó, sẽ dễ cho Hắc Hiệp Sĩ tìm thấy chúng ta hơn"

Omiros đi trước mặt tôi nói thế.

Tháp canh là nơi cao hơn bất cừ tường thành nào dùng để quan sát Nargol.

Chắc chắn là, chủ nhân của tôi sẽ dễ dàng tìm thấy chúng tôi hơn nếu chúng tôi tới đó.

Do đó, chúng tôi tới tháp canh.

Nơi mà chỉ có thể tới bằng cách leo cầu thanh đủ rộng để chứa 30 người.

Nếu là ở đây, anh ta sẽ tìm thấy cậu ngay thôi"

Omiros cười.

"Cảm ơn, Omiros"

Tôi cảm ơn Omiros.

Tôi thắc mắc là chủ nhân của tôi đang ở đâu lúc này.

Khi tôi vừa định tìm ngài ấy.....

"CHỜ ĐÃ, REGENA!

Ai đó đang tới!"

(TN: bà hai bán hành đã tới!!)

Tôi vội vã trốn đi ngay khi Omiros nói thế.

Tôi đã trở thành một mục tiêu bị thù ghét của toàn thể người dân Algore.

Do đó, sẽ rất phiền phức nếu họ phát hiện ra tôi.

Tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đang bước lên bậc thang.

"AI ĐẤY!

NƠI NÀY ĐÃ BỊ PHONG TỎA RỒI MÀ!"

Omiros nói thế với cái người đang trèo lên cầu thang.

"Là tôi đây, thưa hoàng tử"

"Parish-dono?!"

Người tới đây là Parish.

Hắn đứng trên bậc thang cao nhất của cầu thang.

"Vậy là ngài, Parish-dono!

Ngài đã đi đâu mới nãy thế?

Và tại sao ngài lại ở đây?"

Omiros tới gần Parish.

"Ừ thì, là bởi vì tôi đã thấy cậu leo lên tháp canh....

Hơn nữa, tôi cũng có vài điều muốn hỏi ngài đấy, hoàng tử ạ.

Tại sao ngài lại mang công chúa Regena tới nơi này thế?"

Tôi đã giấu mặt rồi, nhưng có vẻ hắn ta đã phát hiện ra danh tính của tôi.

"Chuyện này không liên quan gì đến ngài cả.

Tôi muốn ngài rời khỏi nơi này ngay!"

Nhưng, Parish cười trong khi lắc đầu.

"Không phải là chuyện này không liên quan đến tôi, Hoàng tử Omiros"

"Ý ngài là sao?"

"Quan trong hơn, nói cho tôi biết lí do vì sao ngài lại mang công chúa Regena đến nơi này"

"Tôi cảm thấy có gì đó kinh tởm khi nghe hắn hỏi lại câu đó.

Tại sao hắn lại chịu mò đến tận đây để hỏi câu đó?

"Hiểu rồi.

Tôi sẽ nói cho ngài biết....

Là để gửi Regena về lại bên cạnh Hắc Hiệp Sĩ.

Thông rồi chứ?

Bây giờ thì, xin hãy rời khỏi nơi này ngay"

Đã bị áp đảo trong chiến đấu, Omiros đã nói cho Parish lí do.

"....

Ngài không được làm thế.

Thật sự là ngài không được làm thế đâu, Hoàng Tử"

Lắc đầu, Parish lẩm bẩm mấy lời đó.

Tôi cảm thấy có gì đó sai sai từ hắn ta.

Nguồn gốc của cái linh cảm khó chịu này là gì?

Thanh đoản kiếm từ chủ nhân của tôi đang rung lên.

Tôi nhìn về phía Omiros và tôi thấy cái khiên của Omiros đã sáng lên trong một khoảnh khắc.

"Có chuyện gì với ngài thế Pari—-?

Eh, cái khiên đang?"

Omiros đã nhận ra thanh kiếm của tôi cũng đang phát sáng và cậu ấy nhìn vào nó.

"KISHYAA!!"

Các sự việc xảy ra quá đột xuất.

Parish đột nhiên rút kiêm ra và tấn công Omiros.

Đòn đánh của hắn ta rất nhanh.

Vào lúc tôi nhận ra, thì đã quá muộn để cảnh báo Omiros rồi.

Nhưng mà, cái khiên của Omiros cản lại đòn-chí-mạng với một cú sượt nhẹ.

Như thể cái khiên là hiện thân mong muốn bảo vệ Omiros của tôi.

"CÁI-?"

Omiros lui về phía tôi.

"Ổn chứ, Omiros?"

"Ừa, cái khiên đã.... tự di chuyển.

Như thể nó đã di chuyển để bảo vệ tớ vậy"

Omiros nhìn vào cái khiên khi nói thế.

Cái khiên của cậu ấy phát sáng nhè nhẹ.

Có vẻ đó là một cái khiên ma thuật.

Tôi thắc mắc là cậu ấy có nó từ đâu đấy.

Tôi lườm Parish.

Tại sao hắn lại tấn công Omiros?

"Chuyện này có nghĩa là sao đây hả, Parish-dono?!"

Omiros lườm Parish.

"Ceh...

Thất bại rồi hử?

Dù cho đòn đó đã có thể giết chết mày rồi...."

Giọng của Parish khác với trước.

Nhưng thể cái điệu bộ lịch sự của hắn trước kia chỉ như gió thoảng.

"C-Parish-dono?"

Mặt của Parish dao động trong một khoảnh khắc.

Cái mặt dao động đó biến thành một khuôn mặt gần như đối-nghịch-hoàn-toàn với mặt mặt đẹp mã trước kia của hắn.

Tôi thốt lên khi thấy gương mặt đó.

"N-N-NGƯƠI....

LÀ!"

Tôi biết gương mặt đó.

Đó là gương mặt từ cái tai nạn ác mộng mà tôi đã phong ấn trong góc khuất của kí ức.

"Người là....

Goz?!"

Omiros nói lên tên của hắn ta.

"Phải,.... tao là Goz, Omiros-kun.

Tao không ngờ là mày nhớ được tên của tao đấy"

Omiros lắc đầu khi nghe Goz nói thế.

"Ta sẽ không bao giờ quên ngươi dù cho ta có muốn thế đi chăng nữa, Goz.

Ta chưa từng quên ngươi kể từ cái ngày chúng ta chạm mặt.

Ta chưa từng ngờ rằng ngươi lại dụng cái bộ mặt Parish đó"

Omiros rút kiếm ra.

"Hohoho, tao rất vinh dự vì được mày nhớ đến đấy, thưa Hoàng Tử Omiros"

Goz cười khinh bỉ.

"Lùi lại đi, Regena"

Tôi lùi lại theo lời của Omiros.

Nhưng ở đây thì chẳng có đường trốn vì húng tôi đang ở trên đỉnh của tháp canh.

Goz nhìn tôi.

Tôi nổi da gà khi hắn nhìn ôi bằng ánh mắt đó.

"Tới với anh nào, Regena.

Anh đã tới để mang em đi đấy"

( đôi khi phải tăng thêm sự kinh tởm cho kịch tính, dù đến ad còn nổi da gà khi dịch :v )

Goz nói thế với nụ cười tới tận mang tai.
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 43.1: Trận đấu giữa những mối quan hệ


Hoàng tử Algore, Omiros.

Tôi bảo vệ cơ thể mình khỏi những đòn tấn công chớp nhoáng của Goz bằng cái khiên.

"ĂN CÁI NÀY ĐÊ, FIREBALL!!" (TN: Hỏa cầu)

Khi Goz lùi về để né đòn đánh của tôi, hắn khai hỏa ma thuật hỏa cầu từ lòng bàn tay, tôi đồng thời cũng chặn nó lại bằng cái khiên.

Cái khiên ma pháp này có thể đã bị cháy xém nếu nó được làm từ gỗ hoặc da rồi, nhưng nó đã chặn được hỏa cầu.

"Accelaration!!" (TN: gia tốc)

Goz ngay lập tức dùng ma thuật khác mà không có khoảng nghỉ.

Bằng cách dùng đòn đánh giả đó hắn cố chém tôi từ bên hông bằng những nhát chém được gia tốc.

GAKIN!!

Cái âm thanh từ kết quả do kim loại va chạm vào nhau đã phát ra từ cái khiên tự động phòng thủ.

Mặc dù tôi vẫn đang ở thế bị động vì đã chặn đòn đánh bằng thế đứng gượng gạo.

Vì Goz vẫn liên tục dùng ma thuật niệm chú ngắn, tôi liên tục bị hắn đẩy lùi.

Tôi hối hả đưa khiên lên đỡ.

"CÁI KHIÊN ĐÓ LÀ CÁI THỨ QQ GÌ THẾ?!!!"

Goz hét lên trong thất vọng.

Như hắn đã nói, cái khiên này tuyệt vời thật.

Nếu tôi phải nói ra thì, điều tuyệt vời là do cái khiên thực sự đã tự di chuyển theo ý nó khi tôi không phản ứng kịp.

Tôi nhớ lại về lời của cái người đã trao cái khiên này cho tôi.

"Ngài tuyệt đối không được để cái khiên này rơi vào tay Parish"

Cứ như là anh ta đã dự đoán được trước tất cả mấy vụ này rồi đấy.

Thật sự là, cái anh hát rong đó là ai thế?

Như tôi không có thời gian để ngốn vào mấy cái chuyện đó lúc này.

Đợt sóng tấn công của Goz vẫn đang hướng tới chỗ tôi.

"Fu*k!!!

NẾU KHÔNG CÓ CÁI KHIÊN CHÓ M* ĐÓ THÌ MÀY ĐÃ BIẾN THÀNH CÁI XÁC——-!!"

Dĩ nhiên là, tôi sẽ bị đánh bại từ lâu rồi nếu không có cái khiên này.

Điều này cực kì phiền phức, nhưng tôi yếu hơn Goz rất nhiều.

Tôi đã rất thất vọng bởi sự yếu ớt vô dụng không thể nào làm gì được với tên Goz này như lúc tôi gặp hắn nhiều năm trước.

Tôi đã bất lực nhìn Regena khóc lóc vào thời điểm ấy.

Đó là tại sao tôi đã tuyệt vọng rèn luyện kể từ ngày đó.

Để chuẩn bị cho ngày này, để bảo vệ Regena.

Nhưng, Goz chắc chắn là còn mạnh hơn tôi lúc này rất nhiều lần.

Hắn có thể dễ dàng giết chết tôi nếu không có cái khiên này rồi.

Phiền quá.

Tôi cảm thấy thế....

Tôi sẽ không thể bảo vệ được Regena nếu mọi chuyện cứ thế này.

Tôi thực sự rất thật vọng.

Goz tấn công từ phía bên khóe mắt một lần nữa.

Tôi đã xoay sở chặn được với sự giúp đỡ của cái khiên, nhưng tôi sắp tới giới hạn rồi.

Tôi đã lâm vào đường cùng nhờ vào cái khiên, nhưng tôi sẽ không còn có thể kèo dài thời gian thêm nữa.

Chỉ là vấn để thời gian cho đến khi Goz đánh bại tôi mà thôi, nhưng tôi chắc chắn sẽ không để hắn chạm vào dù chỉ là một cọng tóc của Regena.

"Xin lỗi nhé, Goz!!

Ta sẽ không để cho ngươi có được Regena đâu!!"

Tôi nói, trong khi đẩy Goz về sau bằng cái khiên.

Kể từ ngày chúng tôi gặp Goz, Regena bắt đầu sợ bước ra bên ngoài.

Nhìn thấy Regena như thế làm cho tôi không thể kìm lòng được.

Do đó tôi muốn trở nên đủ mạnh để bảo vệ cô và đủ để làm cho cô dễ dàng bước ra thế giới bên ngoài.

Nhưng, cuối cùng thì tôi lại không đủ mạnh mẽ.

Sức mạnh của chính bản tôi không đủ để bảo vệ Regena.

Tôi bước tới cạnh cô trong khi chiến đấu với Goz.

"Nghe tớ này, Regena.

Tớ sẽ giữ chân hắn lại ở chỗ này, cậu hãy đi gọi cứu viện trong lúc đó đi"

Nếu tôi không đủ mạnh để làm gỏi Goz, tôi chỉ cần gọi thêm anh em vô cứu viện thôi.

"H-Hiểu rồi, Omiros.

Cẩn thận nhé, tớ sẽ quay lại cùng với cứu viện ngay thôi"

"Ừ, để chỗ này để tớ lo đi"

Goz chặn đầu cầu thang để ngắn bọn tôi trốn thoát.

"Mày muốn chặn TAO lại à?

Mày nghĩ là mày có thể làm được thế cơ à?"

Goz cười đến tận mang tai khi hắn đáp lại cuộc nói chuyện của chúng tôi như thể hắn đã nghe lỏm được vậy.

"GOZ!!

Phải đấy, ta chả có cửa thắng ngươi đâu!!

Nhưng, ít nhất ta có thể cầm chân ngươi ở nơi này đấy!!"

Trong ki tôi chĩa kiếm về phía Goz, Regena thầm lặng di chuyển về phía bên cạnh.

"KUKUKU.....

Mày nên từ bỏ đi"

(TN: mấy thanh niên nhân vật phụ của bộ này dựng flag khiếp)

"Ngươi đang sủa cái gì thế hả, Goz!?"

"MÓC LỖ TAI ĐÊ, HOÀNG TỬ À!

KHÔNG AI CÓ THỂ CỨU MÀY ĐÂU!!!!"

Khi tôi thử tập trung thính giác như hắn nói thì tôi nghe thấy tiếng la hét của người dân.

"Tệ rồi, OMIROS!!

Có một đàn goblin bên dưới!

Goblin đang xâm lược Algore.!!!"

Regena thét lên khi cô ấy xác nhận tình hình bên dưới.

Trời đã tối rồi, nhưng mặt trong vẫn tỏa sáng rực rỡ trên bầu trời không một gợn mây chiến sáng toàn cảnh bên dưới.

"GOZ!!

TÊN KHỐN NHÀ NGƯƠI!!"

Tôi lườm tên Goz.

(TN: giá như lườm có thể giết người thì chắc bộ này nhiều đứa thăng lắm nhỉ)

"Ha~h, đám goblin đó đều là thuộc cấp của tao, đã được tao dẫn tới để xâm lược Algore!!

Ngay thời điểm này, chúng đang giết cư dân Algore đang quá tập trung vào Hắc hiệp Sĩ mà không nhận ra bọn này đang tiếp cận đấy!!"

(TN: một trong những kế hoạch dốt nát nhất của thời đại, đem cấp dưới phá luật của Modes, trong khi anh Ku đang ở đó, khác ếu gì đúc đầu vô rọ)

Goz cười lớn hết mức có thể.

"Hôm này sẽ đánh dấu ngày tàn của Algore!!

BÂY GIỜ HÃY CHÌM VÀO TUYỆT VỌNG ĐI———– OMIROS-KUN!!!"

Hắc hiệp sĩ, Kuroki

"HYAKURETSUHYAKUHOKAMIKEN!!"

Cô gái tên Kaya liên tiếp tấn công bằng sóng âm và giữ khoảng cách bằng nấm đấm.

Đối vối tôi thì, tôi đang lướt dạo vòng quanh trong khi phản công.

Tôi muốn tới bên Kuna càng sớm càng tốt, nhưng cô nàng này lại không để tôi đi đây.

Hết cách rồi nhỉ.

Tôi quyết định.

"Vậy là anh cuối cùng cũng đã quyết định rồi.

Nhưng lạ thật.....

Regena-san ở hướng khác cơ mà anh biết đấy"

"Lỗi tôi......

Tôi chỉ là mồi nhử thôi.

Tôi đã gửi một lực lượng khác cứu Regena rồi"

Tôi nói với cô một lời nói dối mượt như lụa.

Cái "Lực lượng khác" chỉ là cái điều xạo lone mà tôi thốt ra trong lúc nghĩ quẩn thôi.

Xếp hạng sức mạnh của tôi ở Nargol chỉ dưới Modes là chuyện hiển nhiên, nhưng tôi chả có thím thuộc h5 nào cả.

"Tôi hiểu rồi....

Nhưng lí do bọn này tới Algore cũng là vì anh, Kuroki-san.

Bao gồm cả việc bắt giữ Regena, tất cả mọi chuyện đều sẽ được giải quyết một khi tôi có thể giữ chân anh tại đây"

Em ấy thực sự không tính thả tôi đi nhỉ.

"Cô nghĩ là mình có thể à?"

Khi nghe thấy câu hỏi của tôi thì Kaya gật đầu.

"Tôi không cảm thấy bất kì sát ý nào tới từ anh cả.

Anh chắc chắn mạnh hơn tôi, nhưng anh không thể thắng tối nếu anh không tấn công"

Nói thế, em ấy giơ nấm đấm lên.

Mặc dù đòn tấn công của cô gái này không giết được tôi, cứ như là em ấy sẽ không giết tôi những vẫn đánh nhừ tử.

Vô tình tôi lại muốn khóc vào cái lúc ngôn từ của em ấy chạm vào tim đen nữa chứ.

Mặc dù cố gắng của tôi là tiến xa hơn việc chỉ né mấy cú đá và nấm đấm, tôi thực sự đã hông làm thế.

Mình không thể tiến xa hơn được nếu mình không làm gì với cô nàng này đây.

Tôi dần dần mất kiên nhẫn.

Tôi muốn tới bên Kuna càng sớm càng tốt.

Mình có nên tấn công mở đầu hay không? khó mà có thể đi đâu được nếu không làm gì với cô nàng này.

Trong trường hợp này thì, chỉ còn nước làm thế thôi nhỉ.

"SURGING PALMS!!" (TN: khó dịch vồn, nói tóm gọn là chưởng ra sóng âm)

Khi tôi cố ý tạo ra một khoảng nghỉ, cô gái tên Kaya phóng một luồn sóng âm vào áo giáp của tôi bằng lòng bàn tay trái.

Tôi xoay người về phía bên phải để xóa bỏ đi dư chấn của cú đánh khi tôi nắm lấy tay em ấy, và sau đó xoay một vòng để kéo em ấy về phía bên trái.

"CÁI Gì cơ!!"

Em ấy vẫn đá một cú được mặc dù bị quay vòng trong trường hợp đó.

Tôi né cú đá bằng cách ngửa người ra sau hết mức có thể.

Quả là một đòn phản công đầy hòa nhoáng.

Nó cũng hào nhoáng theo một nghĩa khác: tôi vô tình nhìn thấy rằng em ấy đang mặc một cái quần lót có ren màu đen khi cái đầm của em phát phơ do cú đá lúc trước.

Cô nàng tên Kaya đứng dậy trong khi vào thế phòng ngự sau khi làm một cú lộn nhào ra phía sau.

Khi em ấy đứng dậy, em ấy giữ lấy cánh tay trái.

Em ấy sẽ không thể nào dùng được nó trong một thời gian ngắn.

Tôi thầm xin lỗi em ấy trong tim vì đã làm đau em ấy.

"Khá lắm......

Nhưng, anh không nghĩ là mình đã quá nhẹ tay khi dùng cái kĩ thuật đó à?

Bộ anh lo lắng cho sự an nguy của tôi à?

Anh thực sự là một người tốt đấy, nhỉ?"

Yup, tôi đã nhẹ tay với em ấy bằng cái kĩ thuật ném mới nãy thôi.

Thật ra thì đó là một kị thuật làm cho đối phương choáng váng bằng cách quay đối phương qua trái và phải, nhưng tôi thất bại rồi.

Phải, tôi đã hoàn toàn thất bại trong việc thực hiện kĩ thuật ấy nhờ vào cái quần lót ren màu đen đó.

Đây là một bí mật của riêng tôi và tôi sẽ giữ nó trong lòng cho đến khi lìa đời.

Cảm ơn mẹ rất nhiều vì đôi mắt này.

(TN: thằng này khá!!)

Nói đoạn, em ấy đột nhiên ngưng đấm tôi, và thay vào đó lại tiếp cận trong khi dang tay ra hai bên.

"Cái quần?!!!"

Tôi vô tình thốt lên.

Ý tôi là em ấy hoàn toàn không phòng bị ngay bây giờ.

Bất kì đòn tấn công nào mà tôi thực hiện vào thời điểm này có thể dễ dàng giết chết em ấy.

Nhưng, có thể là, em ấy cố tình để lộ ra một khoảng hở trong phòng ngự trong khi biết rằng tôi sẽ không làm gì nguy hiểm đến tình mạng của cô.

Một mùi hương tuyệt vời luồn vào bên trong mũ của tôi.

Tôi thắc mắc là em ấy đang làm cái gì đấy.

"HỨNG CÁI NÀY ĐI!!

TOURMALINE GLOVE!!" (TN: Găng tay điện năng)

Một luồn diện mạnh mẽ chạy qua cơ thể tôi cùng với những từ ngữ của em ấy thốt ra.

Nhiều giây sau, em ấy cuối cùng cũng đã thả vòng tay ôm chặt cứng ra khỏi tôi.

"Tôi đã giải phóng tinh linh điện bị phong ấn trong cái găng tay này vào đòn tấn công mới nãy.

Nên không quan trọn là anh có mạnh đến mức này đi nữa, đây là kết thúc rồi"

Nói thế, em ấy thả lỏng đôi tay ra.

"Có thể anh đã cảm thấy cơ thể bị tê dại.

Đừng lo, tôi sẽ nhờ Sahoko-sama chữa trị cho anh sau.

Mà có thể anh chẳng ngeh được tôi đang nói gì rồi, nhưng đối với cái người không thể tấn công thì sẽ không thể thắng được cái người có thể tấn công đấy"

Cô nàng này đã chắc chắn về chiến thằng của em ấy.

Đây là thời khắc tôi đang đợi đây.

Không bỏ lỡ khoảng khắc đáng quý, tôi nắm lấy đầu em ấy.

"Eh?!!"

Em ấy có vẻ ngạc nhiên khi tôi nắm đầu em ấy.

"Ngủ đi!!"

Tôi giải phóng ma thuật tiện dụng nhất của mình thẳng vào đầu em ấy.

"Ah.........."

Cơ thể Kaya rung lên khi em ấy ngã xuống đầu gối.

Nhưng trước khi em ấy hoàn toàn mất ý thức, em ấy lườm tôi kìa.

Tôi trở nên hoàn toàn bị thuyết phục rằng ma thuật này sẽ không có bất kì hiệu quả nào đối với người ở mức độ của em ấy trừ khi tôi chụp được thời khắc em ấy vô ý.

"Làm sao mà..........?"

Em ấy ôm đầu, sau đó ngã khụy trên gối.

Có lẽ em ấy đã nghĩ rằng đòn tấn công loại điện từ sẽ có tác dụng lên tôi vì nó đã từng có tác dụng lên tôi hồi trước. ( là trận ở núi thánh long đó)
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 43.2: Trận chiến giữa những mối quan hệ


"Xin lỗi..........

Các đòn tấn công hệ lôi không còn có tác dụng lên tôi nữa rồi"

Tôi đã chuẩn bị những biện pháp phòng ngừa chống lại cái loại tấn công đó.

Có lẽ mọi chuyện sẽ trở nên cực kì nguy kịch nếu tôi không chuẩn bị trước các đối phó.

Khi tôi nghĩ rằng em ấy dám dùng cái skill nguy hiểm đó lên tôi mà không hề do dự làm cho tôi cảm thấy lạnh sống lưng.

Cô gái tên Kaya đang loạng choạng trên đôi chân của mình.

Với điều này, em ấy sẽ không thể làm được gì trong một thời gian ngắn.

Tôi phải hướng tới lâu đài bánh kẹo ngay lập tức nên tôi ngay lập tức bỏ em ấy lại phía sau và vắt chân lên cổ mà chạy.

"C..........Chờ-........."

Tôi sẽ không đứng lại chỉ vì cô gái tên Kaya kêu tôi làm thế đâu.

Cầu thần, xin hãy phù hộ cho cô ấy.

Tôi chạy nước rút trong khi tôi cầu nguyện cho sự bình an của cô ấy.

(TN: cầu cho ai thế main, vote Trắng hay vote Kuna?)

Nữ kiếm sĩ, Shirone.

"FLYING SHADOW BLADE!!" (TN: Phi ảnh kiếm)

Nhiều lượi đao ma thuật được tạo ra từ lưỡi hái của cô ta bám theo sau tôi.

Tôi tiêu diệt hoàn toàn bọn chúng bằng một cú vung kiếm.

"Không tệ đâu, Shirone!!

Bây giờ, thế này thì sao, VOIDLESS BLADE!!" (TN: Thời-không kiếm?)

Và bây giờ thì cô ta dùn những lưỡi đao dịch chuyển.

Nhưng, cái kĩ thuật này rất dễ tránh được chỉ cần tôi phải chú ý xung quanh vì sẽ có một khoảng trễ nhỏ giữa khoảnh khắc cô ta tạo ra lưỡi đao và di chuyển nó.

Cái này cứ như chơi bập bênh vậy.

MẶc dù cô ta có khả năng phòng ngự cao khủng khiếp, Bạch Ngân Phù Thủy có vẻ rất yếu về mặt tấn công.

Vì thế, không có đòn tấn công nào có thể chiếu bí tôi được cả.

Nhưng, những đòn tấn công của tôi cũng không thể xuyên qua được bức tường phòng ngự của cô ta.

Và thêm nữa, cái người đang bị rượt cho chạy vòng vòng nãy giờ lại là tôi.

Tôi chắc chắn sẽ thua nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này.

"FLAME BLADE!!

WINGS BLADE, BLAZING SWALLOW!" (TN: Hỏa Kiếm!!

Phi Kiếm, Nuốt chửng tất cả đi!"

Tôi tấn công cô ta nhưng nó bị chặn lại bởi một trong những kết giới của Bạch Ngân Phù Thủy.

Sức mạnh của cái kết giới thay đổi tùy vào sức mạnh của người thi triển nó.

Mặc dù không mạnh như Rena, cái kết giới của Bạch Ngân Phù Thủy cũng khá chắc.

"Cái kết giới cứng thật đấy.......

Reiji-kun thì còn có thể chém qua được cái kết giới thế này, nhưng đối với mình thì gần như bất khả thi rồi" (TN: lúc trước anh Ku đã nói là Kuna có thể solo cân cả đám con gái theo thằng dâm tẹc kia nhưng không đánh lại chính thằng đó nhé)

Những đòn đánh của Reiji rất nhanh, và cũng nặng nữa.

Cậu ấy có thể dễ dàng cắt qua chùng dù cho có là kết giới của Rena đi nữa nếu chỉ có một hay hai cái.

Nhưng, không giới như của Reiji-kun, không có đòn tấn công nào của tôi có thể chạm vào cô ta cả.

Mặc dù bị thiếu hụt trong sức tấn công, tốc đánh của tôi lại ngang ngửa với Reiji-kun.

Nên lí do mà tôi không thể chẻ kết giới của cô ta chỉ có thể là thế mà thôi – sự thiếu hụt trong sức tấn công.

"Không có đòn nào của cô có thể chạm vào tôi đâu đấy, Shirone!!"

Bạch Ngân Phù Thủy lại cung cây lưỡi háy một lần trong lúc hét lên, phóng nhiều lưỡi đao về phía tôi một lần nữa.

Những lượi đao với khả năng tự động truy đuổi bám theo tôi như bóng với hình vậy, nên tôi không thể né được chúng.

Vì không còn lựa nào khác nên tôi chặn tất cả những lưỡi đao lại, trong khi ả Bạch Ngân Phù Thủy lại điều khiển những lưỡi đao khác tấn công tôi.

Tôi bay vượt qua những lưỡi đao để ra khỏi vị trí mới nãy.

Tôi có thể xoay xở để tránh những đòn tấn công của cô ta mới nãy, nhưng né chúng chỉ làm cho mọi chuyện càng khó khăn hơn mà thôi.

"Có vẻ là cô đã nhận ra rằng cô đang dần bị dồn vào chân tường rồi nhỉ.

Với điều này, Kuroki sẽ là CỦA TÔI và chỉ là CỦA TÔI mà thôi.

Sự tồn tại của cô thật chướng mắt.

Nên BIẾN ĐI!"

Bạch Ngân Phù Thủy hét lên như thế trong khi vung lưỡi hái. (ED Eng: Damn Yandere, đáng sợ vãi!)(TN: có ai đang có suy nghĩ "Yan ơi, anh nè, giết anh đi" không thế 🙂)

"KUROKI KHÔNG PHẢI LÀ CỦA CÔ NHÉ!!"

Tôi trả lời trong khi ngăn cú vung của cô ta bằng kiếm.

Ta không thể đối xử với một con người như một món đồ được.

Và trên hết, thao túng một người bằng ma được còn tồi tệ hơn nữa.

"Vậy thì, điều gì khiến cho Kuroki là của cô hả?!"

"Cậu ấy không phải CỦA TÔI!!"

"Vậy thì, ngậm cái mồm lại và biến mất đi, cô thật chướng mắt!!"

Tôi đổi hướng cậy lưỡi hái của cô ta và sau đó lùi về để tạo khoảng cách với cô ta.

Chúng tôi đang lườm nhau.

"Fuh"

Tôi bắt đầu cười.

"Cô đang cười cái gì?"

"Tôi hiểu rồi.......

Nói ngắn gọn là.

Cô không thể biến Kuroki trở thành hoàn toàn là của mình, phải thế chứ?"

Khi tôi nói thế, cái gương mặt dễ thương của Bạch Ngân Phù Thủy trở nên ủ rũ.

(TN: khoa học đã chứng minh: khi con gái điều tra ng họ yêu, IQ chỉ đứng sau Albert Einstein)

Có vẻ sự dự đoán của tôi trúng tim đen rồi.

Tôi đã tin rồi.

Kuroki không hoàn toàn dưới sự điều khiên của cô ta.

Vẫn còn cơ hội để cứu cậu ấy.

"Chắc chắn rồi, có vài lần..........

Kuroki đã liếc mắt nhìn mông của Regena"

Bạch ngân Phù Thủy nói với cái giọng bất mãn.

Tôi ngạc nhiên khi nghe cô ta nói thế.

Cái tên biến thái ngầm đó làm cái quái gì ở Nargol thế hả.

Có vẻ là cậu ấy cần phải được giáo dục lại nhân cách một cách gắt gao rồi.

"NHƯNG!!

HẦU HẾT THỜI GIAN, ANH ẤY ĐỀU LIẾC NHÌN NGỰC VÀ MÔNG CỦA KUNA CƠ!!

KHÔNG CÒN NGHI NGỜ GÌ VỀ ĐIỀU ĐÓ NỮA!!"

Nói thế, cô ta chạy thẳng tới chỗ tôi và vung lưỡi hái.

Mặc dù những đòn tấn của cô ta đã nhanh hơn trước, cử động của cô ta lại vụng về hơn.

Tôi né cú chém và sau đó niệm chú phản công khi tôi nói lên tên của skill.

"THOUNSAND SWALLOW WINGS BLADE!!!" (TN: Thiên dực trảm?)

"KUH!!"

Nhưng, Kết giới của Bạch Ngân Phù Thủy đã chặn được đòn tấn công của tôi.

Một khoảng trễ trong việc triển khai kết giới ma thuật đã cho tôi khóa lại được cử động của cô ta.

Ngay bây giờ!!

Tôi cượng ép thay đổi tấn và phóng thẳng tới cô ta.

Cơ thể tôi gào thét đau đớn, nhưng tôi không thể bỏ qua cơ hội này được.

Tôi chuyển dòng ma lực hiện tại của mình sang thanh kiếm trên vai.

Tôi đã sắp triển khai đòn kết liễu, Vạn Phi Kiếm, thành công.

Điều này, thật ra, chỉ là một hành động hơi liều lĩnh.

Nhưng, tôi sẽ không thể nào đánh bại được Bạch Ngân Phù Thủy nếu không cưỡng ép cơ thể mình làm thế này.

"HA!!"

Cùng với tiếng thét của mình, tôi vung thanh kiếm giơ quá đầu trong một vòng xoay hướng về phía trước.

Thanh kiếm của tôi bị cản lại bởi kết giới của cô ta, nhưng tôi không quan tâm về điều đó, tôi liên tục tấn công vào cái khiên.

"CÁI GÌ CƠ!?"

Một trong những cái kiên ma thuật đã bị vỡ dưới dự tấn công dồn dập của tôi, nhưng là một làn sương mỏng manh.

Bạch Ngân Phù Thủy không phản ứng đủ nhanh để tạc ra chiếc khiên ma thuật khác, phòng ngự bằng phần cán của lưỡi hái.

Cứ đà này, chúng tôi sẽ tông vào nhau mất.

Tôi chiếm thế thương phong, theo nghĩa đen, khi tôi bắt đầu tấn công Bạch Ngân Phù Thủy từ phía trên.

"Như dự đoán, cô không thể tạo ra khiên ma thuật và hình thành các lưỡi đao từ khoảng cách này.

Tôi tuyên bố như thế với ả Bạch Ngân Phù Thủy đứng phía dưới.

Mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch của tôi.

Kế hoạch này sẽ thất bại nếu cô ta có thể triển khai lượng kết giới gấp đôi hiện tại.

Yosh, hạy gọi skill này là "Heavenly Wings Decapitating Demon Sword" Mình phải nói là – cái tên ngầu thật. (TN: Thánh kiếm diệt quỷ, Trắng đã mắc bệnh chunni kìa)

"KUH............"

Bạch Ngân Phù Thủy cố phản lại thanh kiếm của tôi đang bị khóa chặt với lưỡi hái của cô ta với biểu cảm ủ rũ.

Nhưng tôi sẽ không để cho cô ta làm thế đâu.

Tôi dồn thêm lực vào thanh kiếm.

"Ufufu, kể cả khi cô thua kém hơn về những mặt khác, có vẻ là sức mạnh thuần túy của cô vẫn hơn tôi nhỉ"

Mặc dù tôi muốn tsukkomi lại câu danhy91 giả của cô ta mới nãy, tôi không có dư hơi để làm thế.

Tôi dồn thêm lực vào đôi cánh.

"Bây giờ, thả Kuroki ra đi!!"

"Gugugu.......

C-Cô đang.....

Nói cái gì thế?"

"Đừng có giả ngu trước mặt tôi!!

Cô là người đã tẩy não Kuroki bằng ma thuật của mình!!"

Không đời nào mà một Kuroki tốt bụng và dịu dàng như thế lại đi phuc6 vụ dưới trướng ma vương được trừ khi cô tẩy não cậu ấy.

Cô sẽ chết đấy nếu cứ tỏ ra không biết gì.

Tôi không còn sức lực sau khi dùng đòn đánh cuối cùng thành công.

Tôi sẽ thua cô ta nếu cô ta đột nhiên phản công.

Và không chỉ như thế, tôi về cơ bản đã hết sức lực để đấy thanh kiếm tới phía trước dù chỉ thêm một inch nữa.

Và cứ như thế, chúng tôi lườm nhau.

"EH!!"

"AH!!"

Ai biết bao lâu đã trôi qua, tôi đột nhiên cảm nhận được một sức mạnh lớn từ phía sau kéo tôi tách khỏi Bạch Ngân Phù Thủy và ném tôi về phía góc phòng.

Nhìn về phía cái người đã quăng tôi, tôi thấy hình bóng của Hắc Hiệp Kĩ, đứng tại đó trong khi cậu ấy nắm lấy tay của Bạch Ngân Phù Thủy.

"Kuroki!!"

Khi tôi thấy hình bóng của Hắc Hiệp Sĩ, tôi như bị hóa đá, không thể di chuyển cơ thể của mình được.

Bạch ngân Phù Thủy đang hét lên.

Có vẻ họ đang nói chuyện với nhau gì đó.

Khi tôi thấy họ nói chuyện với nhau một cách thân mật, có cảm giác như tứ chi của tôi bị trói chặt vào sán nhà vậy.

Khi Bạch Ngân Phù Thủy lùi về, Kuroki cuối cùng cũng bước tới chỗ tôi.

Thanh kiếm của cậu ấy vẫn trong vỏ bọc, cậu ta không hề có ý định muốn đánh nhau tí nào cả.

"Shirone!!

Ra ngoài nói chuyện nào!!"

Hắc Hiệp Sĩ, Kuroki.

Bằng cách nào đó tôi đã tới và ngăn được tương lai tồi tệ nhất xảy ra.

Sau khi thuyết phục Kuna lui về sau trong một thời gian, tôi nhìn Shirone.

Oh, chết tiệt thật cô ấy.......

đang nổi máu xung thiên lên rồi kìa.

Tôi quyết tâm trong khi bước tới chỗ Shirone, người đang lườm tôi một cách lạnh lẽo.

Xn cậu dừng cái lướm đó đi mà, tớ lạnh sống lưng rồi đấy.

Mình nên làm gì đây?

Mình nên làm đây trời ơi?

Tôi vô thức tách Shirone ra khỏi Kuna khi tôi nghĩ là cô ấy sắp giết em ấy.

Tôi chưa từng nghĩ tới việc sẽ xảy ra sau đó.

"Bây giờ thì Shirone, là 2-chọi-1!!"

(TN: vẫn máu chiến thế?!)

Kuna nói thế, trong khi em ấy sửa tấn với lưỡi hái.

Ít nhất cũng đừng dùng sống vũ—– F$ck, mình vừa nghĩ cái quần gì thế này.

Tôi không thể giữ bình tĩnh được lâu hơn nữa.

Dù sao thì, tôi không thể để cho hai thím này đánh nhau thêm một hiệp nữa ở nơi này được.

"Kuna, để anh chăm sóc cô ấy cái đã.

Trong lúc đó, xin em hãy rút lui khỏi Algore cùng với tòa lâu đài này đi"

"Mu~.

Tại sao thế Kuroki?

Hai người chúng ta chắc chắn có thể đá đít cô ta mà!!"

Tôi lắc đầu từ chối cô ấy.

Không.......

Chỉ có tôi mới có thể hộ tống Shirone và không ai khác.....

Không phải là trong tình trạng hiện tại này của cô.......

"Ổn thôi mà.

Anh mạnh hơn cô ấy.

Đó là tại sao, hãy chờ anh ở Nargol nhé, Kuna"

"Không!!"

Tôi nhìn Kuna với gương mặt ngạc nhiên.

Em ấy chưa từng nói không trước những thứ mà tôi bảo em ấy làm cả cho đến tận lúc này. 🙂O)(TN: riajuu chết hết đê)

"Kuna........."

"Không đời nào em có thể cho Kuroki ở cùng với con đàn bà đó được.

Con ả đó nguy hiểm lắm......

Có cảm giác như là cô ta......

Sẽ đem Kuroki đi tới một nơi nào đó rất, rất xa vậy."

Kuna nhìn Shirone với đôi mắt tràn ngập sát khí.

"..........Anh sẽ không đời nào làm thế đâu mà em biết chứ, Kuna.

Kể cả khi anh có làm thế, anh cũng sẽ đưa em đi cùng mà.

Anh hứa đấy:

Tôi hiểu rất rõ ý nghĩa của những gì mình vừa nói ra, nhưng tôi phải nói điều này.

Kuna nhìn tôi.

Chúng tôi nhìn vào mắt nhau.

"Em hiểu rồi......

Em sẽ chờ anh ở Nargol vậy"

Có thể là do em ấy đã hiểu được ý nghĩa ẩn đằng sau lời nói của tôi, Kuna hạ thấp lưỡi hái khi em ấy không muốn chịu hàng.

Sau khi xác nhận điều đó, tôi bước tới chỗ Shirone.

Shirone vẫn giữ cái thế đó mà không hề nhúc nhích.

"Shirone!!

Ra ngoài nói chuyện nào!!"

Nghe tôi nói, Shirone cất kiếm vào bao.
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 43.3: Trận chiến giữa những mối quan hệ


Note sự đời: khoa học đã chứng minh, con gái mà giận lên thì độ nguy hiểm chỉ đứng sau chó ngao tây tạng nhé =)).

—————————————–

"Trước đó thì, cho tớ thấy mặt cậu đi, Kuroki!!"

Tôi tháo cái mũ trụ Hắc Hiệp Sĩ ra.

Khi cô ấy nhìn mặt tôi, đơn giản hơn là cô ấy đang lườm tôi.

"Được......

Tớ hiểu rồi.

Bây giờ thì cậu sẽ không chạy đi nữa nhỉ, Kuroki"

Sau khi nói thế, Shirone phá hủy bức tường của lâu đài khi cô bung đôi cánh ra, và bay ra ngoài lâu đài.

Tôi thi triển ma thuật bay của mình ra bám theo cô.

Sau khi chúng tôi rời khỏi tòa lâu đài bánh kẹo, nó bắt đầu di chuyển.

Có vẻ là Kuna đã ra lệnh cho đám Myulmidon rồi.

Em là một cô gái ngoan đấy, Kuna

Tôi đứng đối mặt với Shirone giữa bầu trời.

"TÊN NGỐC NÀYYYYYYYYYYYYYY!!"

Cô ấy đột nhiên quăng nguyên cục giận dữ thẳng vào mặt tôi.

"BH BEH!?"

Vì vài lí do nào đó mà tôi không thể né được nấm đấm của cô ấy và kết quả là tôi ăn trọn cú đó vào mặt.

"C——–CẬu đang làm cái gì thế........"

Tôi hỏi trong khi ôm mũi...

"CẬULÀTHẮNGNGỐCTHẰNGNGỐCTHẰNGNGỐC!!

KUROKICẬULÀTÊNNGỐCTÊNNGỐCTÊNN————GỐC!!"

Nhưng cô ấy không ngừng xả giận vào tôi.

"Shirone.......

WA........

OI DỪNG LẠI CÁI!"

Tôi nói thế và ngăn cánh tay của cô ấy đấm tôi.

"Cậu có biết là tớ đã lo cho cậu đến thế nào không?!!"

(TN: tên khùng kia mà có mặt ở đây là thấy cái bản mặt nó khi phát hiện bị NTR rồi.... haiz...)

Cô ấy nhìn tôi với cái mặt quỷ dữ.

"Eh...........

Cậu đang lo cho tớ đấy à?"

"Chắc chắn là thế rồi!!

Chứ cậu nghĩ còn cái quái gì nữa hả?!"

"Ý tớ là, tớ nghĩ là tớ chỉ là người duy nhất lo lắng cho cậu thôi........"

Phải, người mà luôn luôn lo lắng cho cô ấy là tôi đây.

Việc ngược lại chưa từng có tiền lệ xảy ra.

Bản thân Shirone dễ đâm đầu vào những tình huống nguy hiểm và không ai biết nhờ vào cái công lý mạnh mẽ của cô.

Cô thường đánh nhau với đám to con hơn cô.

Tôi không thể không lo lắng vì cái khả năng cô có thể lâm vào tình huống nguy hiểm vào một nào đó.

"Tại sao, tại sao cậu lại lo cho tớ chứ?!"

Cô ấy hỏi, vẫn là cái giọng giận dự đó.

"Ý tớ là......

Cậu luôn luôn vô ý đâm đầu vào mấy cái tình huống nguy hiểm.....

Có có lẽ là làm thế để giúp những người khác nhưng, tớ lại luôn lo lắng cho sự an nguy của cậu mỗi khi cậu làm mấy cái hành động nguy hiểm đó......"

Shirone cạn lời khi nghe tôi nói những lời đó.

"Eh?

Thật đấy à?

Cậu đang lo cho tớ à?"

Tôi gật đầu.

"Tớ đã bảo cậu rât nhiều làm trước đây là ngừng làm mấy cái việc nguy hiểm...... lạy thần......."

Tuy nhiên, cô ấy luôn luôn bơ đẹp tôi luôn........

"Giờ mới nhớ, cậu từng nói thế với tớ thật.

Uhm, nhưng ổn rồi.

Reiji-kun sẽ cứu tớ kể cả khi tớ lâm vào tình huống nguy hiểm.

Cậu không cần phải lo cho tớ đâu"

(TN: đau lòng thay phận main)

Đặt tay cô lên eo, Shirone trả lời như thể đó là điều hiển nhiên trên thế giới này vậy.

Cô nàng này đang nói cái quái gì thế nhỉ.

Reiji thì không còn nghi ngờ gì nữa là rất mạnh.

Và vì vài lí do hắn luôn chạy vòng quanh cứu những thiếu nữ gặp khó khăn.

Trong khi Shirone lại là một mỹ nhân nữa, kể cả với tôi người bạn thuở nhỏ của cô.

Hắn có lẽ sẽ thật sự cứu cô nếu mọi chuyện trở nên nguy hiểm.

Và có lẽ hắn ta cũng có thể làm gì đó với vấn đề tại vương quốc Rox kể cả khi tôi không can thiệp vào.

Đó là tại sao thật sự không cần tôi phải lo cho Shirone.

Nhưng...............

"Nếu là thế, vậy thì cậu có thể đừng co lo cho tình trạng của tớ được không......

Cậu có thể cảm thấy vô tư mà"

Ngay từ đầu, cô ấy lo lắng vì cái quái gì thế vậy trời?

Modes là một người tốt bụng và tôi có một người bạn đồng hành tên kuna.

Nên không cần cô ấy phải lo cho tôi mà.

"Cái quái gì thế!!

Làm như thể tớ không lo cho cậu khi cậu lại đứng về phe của ma vương cơ đấy!!"

Shirone thét những lời đó vào mặt tôi.

Ừa, có lẽ đó là bình thường trong những tình huống bình thường nhưng.....

Làm sao mà tôi có thể giải thích vụ này cho cô hiểu đây chứ.

"Về với tớ bên cạnh Reiji-kun đi, Kuroki!!

Cậu không được ở Nargol!!"

Tôi lắc đầu, từ chói bàn tay chìa ra của Shirone.

"Tớ......Không thể đi với cậu được.

Nơi của tớ là ở Nargol"

Tôi đã hứa với Kuna là sẽ quay về bên cạnh em ấy rồi.

Tôi phải quay về.

Ngay từ đầu thì, không đời nào Reiji sẽ chấp nhận tôi cả.

Chỉ cần liếc sơ là đã hiểu được rằng ngoài việc cho phái nữ gia nhập, Reiji không bao giờ chấp nhận bất kì gã nào cả.

Shirone vẫn chưa nhận ra được sự thật ấy ở vì cô là phái nữ.

Thêm nữa, bản thân tôi cũng chẳng muốn về phe họ, nên tôi sẽ không làm thế.

"TẠI SAO?!

CÓ PHẢI LÀ VÌ CÔ GÁI TÊN KUNA ĐÓ KHÔNG?!!:

".............

Phải"

Ngay khi tôi nói thế, Shirone bắt đầu run lên giận dữ.

"Tớ hIểU RồI!!

VẬY Là Thật Sự Y chAnG NhƯ ChIyUKI-SaN dỰ ĐoÁn!!

Cậu ThẬT sỰ lÀ MộT TÊn BiếN tHÁi nGầm nêN KhÔnG Đời NÀo Cậu cÓ tHể Từ ChốI ưỚc nGUyỆn củA mỘt Cô GáI Dễ tHươNg NhƯ tHẾ cẢ!!

TẠi sAo cậU LạI THeO PHe cỦA cOn ả BạCh NGâN phÙ tHủy vÀ MA vƯơNg đà lÀM Cho NhIỀu nGƯời cHịU kHổ hẢ?!"

Shirone hét vào tôi với cái giọng đáng sợ. (TL Eng: Yandere mode)(TN: cái này mà chó ngao hả, tiến hóa thành Bạch Hổ cmnr)

"Modes không phải là một người xấu đâu cậu biết chứ.............."

Shirone đã hiểu lầm sự thật đó.

Đó là tạ sao tôi không thể để cho sự hiểu lầm này kéo dài nữa.

"Như thể tớ sẽ tin điều đó ấy!

Như tớ nghĩ, Kuroki đã trở nên kì lạ, kì lạ, KÌ LẠ RỒI!!"

Nhưng sự cố gắng của tôi vỡ vụn ngay tức thì.

Tôi có nên nói lại lần nữa không nhỉ?

Cô ấy về cơ bản là không chịu nghe tôi nói.

Vì vài lí do, cứ như thể cô ấy không muốn tin tưởng tôi ngay từ ban đầu vậy.

Yup, đó có lẽ là do sự thiếu hụt đức tính tốt của mình.

Có người đã từng nói với tôi rằng, những gì cô ấy làm cho tôi có thể là do sự thiếu tôn trọng bản thân của chính tôi.

Đó là tại sao phần này của tôi vẫn nghĩ rằng mình đã sai lầm.

Mặt xấu cần phải sửa lại, nhưng vấn đề là tôi không thể biết được nó là cái nào cả.

Đó là tại sao tôi vẫn ở trong tình trạng cũ.

"Bây giờ thì rút kiếm ra đi, Kuroki!!

TỚ SẼ mở to đôi mắt của cậu ra!!"

Nói thế, Shirone rút kiếm ra.

Thở dài một hơi, tôi đã nghĩ rằng thật sự thì kiểu gì cũng thành ra thế này cả.

"Xin lỗi Shirone nhưng.....

Cậu không thể đánh thắng tớ đâu"

Đội mũ trụ vào, tôi rút kiếm.

Bây giờ thì, không còn gì để nói nữa.

"Tớ tới đây, Kuroki!!

Không chiến là sở trường của tớ!!

Chuẩn bị để có một vài cái xương gãy đi!!"

Shirone càng lúc càng tăng tốc lên và di chuyển quanh vị trí của tôi.

Tôi thủ kiếm đỡ lấy đòn tấn công của cô.

Shirone tiếp cận từ đằng sau khi chém thanh kiếm về phía tôi.

Tôi quay người lại và đỡ chát chém của cô.

Lui lại ở vận tốc siêu thanh, cô ấy xông tới chỗ tôi một lần nữa.

Và một lần nữa, tôi né đòn đánh của cô ở khoảng cách mỏng như tờ giấy.

Do đó, cô cứ lặp đi lặp lại cái chuỗi hit and run ở tốc độ cao và tôi bằng cách nào đó đã nó được hết chúng.

Thật sự rất khó để có thể né được hết mấy đòn đánh của Shirone trên không trung nơi chả có lấy một cái vật cản.

Yup, cô ấy có bảo là không chiến chính là sở trường của cô.

Nhưng trận chiến này là của tôi cơ......

Chắc vậy nhỉ.

"Black Hole!!" (TN: hố đen)

Tôi dùng ma thuật để tạo ra hai cái hố đen.

"WAAAH!!"

Quỹ đạo của Shirone bị thay đổi khi cô bị dính phải lực hút từ hai cái hố đen.

Tôi hướng đòn tấn công của cô đến nơi tôi muốn bằng cách thu hẹp lại tầm đánh bằng hố đen, làm cho mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn trong việc chống đỡ đòn tấn công của cô.

Cô ấy vẫn mặc thế mà xông tới chỗ tôi.

Xoay người lại, tôi vung thành kiếm về phía cô.

GAKIN!!

Âm thanh khô khốc vang vọng khi kiếm của hai đứa tôi va chạm với nhau.

"KYAAAAAAAAAAAAAAAAA!!"

Không thể chịu được chấn động từ đòn đánh của tôi, Shirone bị thổi bay về sau.

"Glorious!!"

Sau đó tôi gọi Glorious.

Do đó, một con rồng khổng lồ bay ra từ khu rừng và sau đó bắt lấy Shirone đang rơi xuống.

Sau khi đỡ được Shirone, Glorious sau đó mang cô về lại trên mặt đất.

Tôi đi theo sau họ, đáp xuống chỗ họ đã dáp.

"Cậu ổn chứ?

Shirone?"

Tôi mang Shirone xuống từ lưng của Glorious.

Nhờ vào lực tác động từ cú vung của tôi, Shirone rơi thằng xuống đất với cái đầu xuống trước.

"Tại sao cậu lại cứu tớ?"

"Bởi vì tớ chẳng có lấy một lí do để biến thành kẻ thù của cậu"

"Vậy thì, tại sao cậu lại chọn Nargol?"

"Tớ không có ý định đánh nhau với mấy cậu một khi các cậu không xâm lược Nargol"

"Vậy cậu sẽ bảo vệ Ma Vương sao?"

Tôi gật đầu với cô.

"Phải, nếu anh hùng tới để đánh bại Ma Vương, vậy thì tớ sẽ đứng bên cạnh ông ấy với tư cách là Hắc Hiệp Sĩ" (TN: ngầu vcl)

Tôi nói thế, trong khi nhìn thẳng vào mắt cô.

"Tại sao.......

Tại saoooo.........."

Shirone sắp òa khóc tới nơi rồi này.

Nhưng cô sẽ chẳng có chịu nghe tôi đâu nếu mà không làm tới mức này.

"Đã đến lúc rồi........

Tớ phải đi gặp Regena"

Cô nắm lấy áo choàng của tôi khi tôi tính leo lên Glorious.

Khi tôi quay lại nhìn cô, Shirone lườm tôi với gương mặt giận dữ.

"TẠI SAO HẢ!!

CẬU LUÔN LUÔN NGHE THEO TỚ BẤT KỂ KHI NÀO TỚ KHÓC TRƯỚC MẶT CẬU KIA MÀ!!"

(TN: con gái là sinh vật ranh ma nhất hành tinh đấy)

"WA!!

NGƯNG MẤY CÁI VỤ NƯỚC MẮT CÁ SẤU CỦA CẬU LẠI ĐI!!!"

Điều này làm tôi nhớ lại, Shirone luôn luôn khóc khi mà tôi có thứ mà cô không có.

Sự yếu đuối trước giọt lệ của cô thì tôi cuối cùng lại làm theo điều mà cô muốn kể cả khi tôi biết cô đang giở trò nước mắt cá sấu.

Nhờ thế mà hầu hết đồ ăn vặt của tôi đều bị cô cuỗm đi gần hết.

"Như dự đoán nhỉ, cậu sẽ không nghe lời tớ chỉ với nhiêu đây"

"HÔNG, ĐỪNG CÓ QUAY VỀ NARGOL MÀ!!

Cậu nên quay về với Reiji-kun và tớ!!"

(TN: có ai còn nhớ vụ tính giả gái để chuyển sang phe bọn anh hùng không 🙂))

Shirone không chịu buông cái áo choàng của tôi ra.

"Nghe tớ này, tớ không thể đứng về phía của cậu được"

Tôi cố giựt lại cái áo choàng nhưng cố nắm chặt khiếp nên chả chịu thả ra.

"Bu~~!!

Kukoki là đồ keo kiệt~~!!"

Và bây giờ thì cô hờn dỗi kìa.

Chúng tôi đang trong cuộc kéo co giành giựt cái áo choàng.

Và khi chúng tôi làm thế.

"GUOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO!!!!!!!!!!!!!!"

Tôi đột nhiên nghe thấy một tiếng rống cực lớn từ phía bầu trời.

Shirone lẫn tôi cùng nhìn lên bầu trời Algore.

"Đó....... là thứ gì thế?"

Shirone lo lắng hỏi.

Thứ chúng tôi thấy là đôi tay khổng lồ.

Từng bộ phận của đôi tay khổng lồ có chiều cao còn lớn hơn cả pháo đài Algore ở cách bọn tôi một khoảng xa, và chúng tôi còn có thể thấy chúng cực kì rõ ràng từ chỗ này.

Đôi tay không lồ sắp tấn công Algore.
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 44.1: Vạn chi khổng lồ nhân


Nguyên công chúa Algore, Regena.

Mình nên làm gì đây...

Không có gì mà mình có thể làm được cho quang cảnh trước mặt mình.

Omiros đang bị thương ngay trước mắt mình.

Nhưng mà, mình còn không biết phải làm gì nữa.

Omiros có thể sẽ phải bỏ mạng nếu chuyện này cứ tiếp diễn mất.

Kể cả khi mình có gọi cứu viện đi nữa, những người bên dưới có lẽ đã rất bận với việc đối phó với đàn goblin rồi.

"Chủ nhân dấu yêu...."

Có vẻ là chủ nhân dấu yêu của tôi đang đánh nhau với em gái của anh hùng và không thể tới cứu tôi trong lúc này rồi.

Tôi rất muốn òa khóc lên bây giờ đấy.

Siết chặt lấy thanh đoản kiếm trong tay, tôi nhớ về cái ngày mà tôi nhận được nó từ chủ nhân của mình.

Thanh kiếm này được tặng cho tôi bời chủ nhân để tôi có thể tự bảo vệ mình khi tới thời điểm tôi phải rời khỏi Nargol và trở về thế giới loài người.

Sự tốt bụng của chủ nhân được lấp đầy trong thanh kiếm này.

Về cơ bản thì, Nargol không phải là nơi để con người có thể sinh sống được.

Ngoại trừ chủ nhân tôi, có vẻ như là, con người mà sống ở đó cũng có nghĩa là mối phiền phức thôi, hoặc chỉ là thức ăn.

Lí do bọn tôi vẫn còn bình an cho đến tận bây giờ là bởi vì họ sợ chủ nhân của tôi.

Chủ nhân dấu yêu của tôi cũng đã từng nói trước đây là chúng tôi không thể sống ở Nargol vĩnh viễn được.

Đó là tại sao một ngày nào đó, chúng tôi phải về lại với thế giới loài người.

Thanh kiếm này là thứ mà tôi cần để có thể bảo vệ chính mình khi tôi quay về với thế giới loài người.

Nhưng mà, tôi có thể làm thế không chứ?

Tôi chỉ muốn ở bên cạnh chủ nhân dấu yêu của mình mà thôi.

Tôi đã luôn mơ về điều đó: cái cảnh mà người của tôi bị tàn sát.

Cái cảnh mà chúng tôi phải dốc sức chạy trốn khỏi lũ goblin.

Bất kể cái nào đi nữa, thế giới loài người hay thế giới loài quỷ, tôi đều sợ hãi cả hai cái đó.

Tôi có thể cảm thấy bình yên khi ở bên cạnh chủ nhân mà thôi.

Tôi thật sự không thể rời khỏi chủ nhân được.

Ý tôi là, kể cả lúc này, tôi đang run rẩy trong sợ hãi.

Có hai người đang đánh nhau trước mắt tôi.

Nhưng tôi biết rằng cử động của Omiros đang trở nên đần độn khi cuộc chiến càng lúc được kéo dài.

Omiros tấn công bằng thanh kiếm của cậu ấy, và Goz đáp trả lại đòn đánh bằng cái khiên của hắn.

Chấn động từ lần giao kiếm ấy đã làm cho Omiros rơi kiếm.

Sự cân bằng của Omiros bị phá vỡ khi cậu ấy cố nhặt thanh kiếm lên.

Goz sẽ không bỏ lỡ cái cơ hội ngàn vàng đó đâu.

"GUHA!"

Cuối cùng thì, Omiros đã bị ngã xuống do Goz.

Goz giẫm mạnh lên cánh tay trái của Omiros, cái cánh tay mà cậu ấy dùng để giữ tấm khiên.

"GU!"

Omiros quằn quại trong đau đớn.

"ĐÂY LÀ KẾT THÚC RỒI, HOÀNG TỬ TRẺ TUỔI À!"

Nắm chặt lấy thanh kiếm ở phía sau hắn ta, Goz vung một cú chém chí mạng vào Omiros.

Vào khoảnh khắc tôi thấy thế.

"KHÔNGGG!"

Tôi vô thức thét lên.

Cả hai người đều nhìn về phía tôi.

Trước khi tôi nhận ra, thì tôi đã rút kiếm ra mất rồi.

Tôi muốn cứu Omiros.

Tôi sẽ không để cho cậu ấy chết.

Cái cảm xúc đó đã làm cho cơ thể tôi cử động.

Omiros đã lùng sục từng cái tổ goblin để tìm tôi, và tôi thì lại muốn quay về Nargol.

Tôi không muốn bị chia cắt với Omiros bằng cái cách tàn nhẫn đó đâu.

Goz nhìn tôi.

Cơ thể tôi run lên khi tôi nhìn lại hắn.

"T-Tránh xa khỏi Omiros ngay....

Đ-Đối thù của người là t-t-t-ta!"

Đôi tay tôi run lên thấy rõ, thanh kiếm tôi thì không giữ yên được.

Thôi nào, Regena, nắm chặt vào đi!

Mày có thể chiến đấu được như lúc chạm trán với bọn ogre kia mà.

"Hey, cái thanh kiếm bé tí teo đó chả giết được ta đâu.

Hơn nữa, quăng cái thứ nguy hiểm đó đi vì em có thể sẽ tự làm hại mình đấy.

Thay vào đó, ta sẽ là đối thủ của em như em muốn, dĩ nhiên là, ở trên giường rồi"

Goz đang xem thường tôi.

"Dừng lại đi, Regena..."

Omiros cố cản tôi lại bằng giọng nói run rẩy và yếu đuối của cậu ấy.

"Đám yếu nhớt thì câm miệng lại!"

Goz hét lên trong khi đạp lên ngực của Omiros.

"GUHAA!"

Oh no, mình sẽ không để cho Omiros chịu thêm đau đớn nữa.

"Ngưng lại ngay đi....

Tôi hiểu rồi, tôi sẽ làm như ông nói..."

Tôi cuối cùng cũng thét lên về phía Goz.

"Ta hiểu.

Mọi thứ ta muốn à?"

Giọng của Goz vui vẻ.

"Vậy thì, quăng thanh kiếm đó ra khỏi tường thành trước đi!

Hoặc là, ta sẽ giết tên này đấy!"

Goz ra lệnh khi hắn nhìn vào thanh kiếm của tôi.

Quăng đi thanh kiếm mà chủ nhân đã trao cho tôi à.

Nói cứ nhân tôi có thể làm thế đấy.

"Xin ông đấy....

Đây là việc duy nhất mà tôi không thể làm được..."

Tôi cầu xin Goz.

"Vậy thì, ta sẽ giết hắn"

"CHỜ ĐÃ!

Tôi..... hiểu rồi...."

Tôi quăng thanh kiếm qua phía bên kìa tường thành.

"Hehehe, ngoan lắm, Regena"

Nói thế, Goz sau đó đá Omiros sang một bên.

Omiros cố đứng dậy, nhựng cậu ấy bị Goz đá.

Sau đó, cậu ấy mang gương mặt đau khổ khi cơ thể cậu va mạnh vào bức tường.

"Mày chỉ cần quan sát từ ở đó thôi!"

OMIROS!"

Tôi cố chạy về phía Omiros.

"Oops!"

Nhưng tay tôi bị bắt lại, và tôi bị Goz đánh ngã.

Goz đứng dang hai chân bên trên tôi.

"Ta cưới cùng cũng đã bắt được em rồi.....

Regena.

Bây giờ ta sẽ cưỡng hiếp em ngay trước mặt Omiros!"

Khi Goz sắp cởi đồ ra,

"KHÔNGGGGG!

CỨU EM VỚI, CHỦ NHÂN!"

Tôi nhắm chặt mắt lại và gọi chủ nhân với cái giọng lớn nhất mà tôi có thể thốt ra.

Shu!

Tôi nghe thấy âm thanh xẻ gió của thứ gì đó.

"GYAAA!"

Đột nhiên, rời khỏi chỗ tôi khi hắn thét lên đau đớn.

"...Eh?

C-Chuyện gì vừa xảy ra thế này?"

Tôi ngồi dậy và nhìn Goz.

Lúc đó tôi thấy thanh đoản kiếm mà tôi đã quăng xuống khỏi tường thành đang gắn bó với cái đít trần như nhộng của Goz.

(TN: *đang cảm thấy đau đau ở ass* mặn vl)

Goz đang nhún nhảy hết sang phải rồi sang trái trong khi hét thất thanh.

Vì hắn đã sắp cởi quần xong lúc nãy, giờ thì phần dưới của hắn đã hoàn toàn lộ thiên rồi.

Nhảy nhót hết phải rồi trái trong cái tình trạng đó trông cực kì hài hước nhưng lúc này lại chẳng phải là lúc đáng cười đâu.

Tôi nhanh chóng bước tới bên cạnh Omiros.

"Cậu ổn chứ!?

Omiros!"

Tôi đỡ Omiros dậy.

"Uhm....

Regena....

Có chuyện gì..... xảy ra thế?"

Omiros cực nhọc đứng dậy.

Nhưng cũng như cậu ấy, tôi cũng đang không hiểu chuyện gì đang diễn ra đây.

Thanh kiếm của chủ nhân tôi, cái mà đáng lẽ là đang ở dưới chân tường thành, đang thông đít Goz.

"THANH KIẾM NÀY LÀ CÁI QUÁI GÌ THẾ!?"

Goz rút thanh kiếm gắn vào đít hắn.

Tự nhiên chả biết vì sao, Goz dùng thanh kiếm đó đâm vào ngực chính mình.

"GUNUNU!"

Hắn cố dùng cánh tay còn trống ngăn lưỡi kiếm đâm hắn.

Có vẻ là thanh kiếm đó tự di chuyển để đâm Goz.

Goz đã lo liệu ngăn được thanh kiếm đâm ngực hắn.

"....Tên đó đang làm cái gì thế?"

Omiros nhìn Goz với biểu cảm bối rối.

Hình dạng của Goz, mặc dù đang cố dừng cánh tay của hắn tự đâm mình trong trạng thái bán khỏa thân, là một cảnh cực kì hài hước nếu nhìn từ phía ngoài.

Kể cả Omiros cũng không thể làm gì được ngoài bối rối cả.

Khi chúng tôi đang nhìn Goz trong tình huống hài hước đó, chúng tôi nghe thấy tiếng của người nào đó đang leo lên cầu thang.

Ai đó cuối cùng cũng đã tới chỗ này.

Omiros chuẩn bị tinh thần cho trận chiến tiếp theo vì gần như thứ đó là goblin.

"Xin lỗi, tôi tới muộn"

Người xuất hiện hoàn toàn là một người ngoài dự đoán.

"Ngươi là.... tên người sói đó.

Ngươi đang làm cái gì ở đây thế hả?!"

Omiros hỏi trong khi cậu ấy lườm cái người đang leo lên cầu thang.

Tôi cũng biết người này.

Hắn ta là tên người sói đã cùng chúng tôi tới Algore.

Người này đang làm gì ở đây thế?

Hắn đáng lẽ đang bị trói chặt mà.

Nhìn kĩ hơn thì, có ai đó đang bám vào lưng hắn.

"Ri...Rietto?"

Omiros kêu lên.

Vì vài lí do, Rietto bám vào lưng của tên người sói.

"Geez!

Anh nên chạy chậm hơn tí nữa đấy!"

Khi em ấy phàn nàn với tên người sói, Rietto bước xuống từ lưng của hắn.

"Không còn cách nào cả!

Người chủ nhân đáng sợ đó sẽ giết tôi mất nếu tôi để cho việc tồi tệ xảy ra với cô gái loài người đó đấy!"

"Thế cơ à?

Mặc dù là, chú hát rong đó rất tốt với Rietto?"

"Coz, nhóc...."

Hai người đó đang trò chuyện vui vẻ.

"Rietto....

Em đang làm gì ở đây thế?"

"Ah, Omiros!

Eh, chuyện gì đã xảy ra thế?

Có chuyện gì với đống thương tích trên người anh thế?

Anh ổng không?"

Rietto lao tới chỗ Omiros.

"Ừm, đừng lo cho anh, Rietto...

Anh có thể chịu được nó mà.

Hơn nữa, em đang làm gì ở đây thế?"

Omiros trả lời bằng giọng cam đảm để cố làm cho Reitto đừng lo lắng cho cậu ấy.

Nhưng ai có thể biết được từ biểu cảm của cậu ấy là cậu đang thương tích đầy mình.

"Không phải em, là người sói-san cơ!

Em không quan tâm đến chuyện gì sẽ xảy ra với loại người nhử Regena.

Em chỉ bám đu đưa trên lưng của người sói-san mà thôi"

rietto nói trong khi em ấy trốn đằng sau lưng của Omiros.

Omiros và tôi nhìn tên người sói.

"Phải đấy, cái người đáng sợ đó bảo tôi đến bao vệ cho cô...

Đó là tại sao tôi đã bám theo mùi của cô và tới chỗ này đây"

Tên người sói nói trong khi cười vui vẻ.

"Bảo vệ tôi ư?"

Nghiêng nghiêng cái đầu trước tình huống không giải thích được này, tôi thắc mắc ý của tên đó là gì?
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 44.2: Vạn chi khổng lồ nhân


"Xin lỗi vì đã nhập tiệc muộn, thưa quý vị.

Đám goblin phiền hà đó cứ liên tục làm phiền tôi không dứt...

Nhưng, mọi chuyện đã ổn cả rồi, tôi đoán vậy!"

"Goblin?"

Tôi hỏi ngược lại tên đó.

Giờ mới nhớ, đám goblin đang xâm lược Nargol sao rồi nhỉ?

"Giờ mới nhớ, có chuyện gì với đám goblin đang xâm lược Algore rồi?"

Có lẽ là cậu ấy cũng đang lo cho Algore như tôi, Omiros hỏi tên người sói.

"Ổn cả rồi.

Đám goblin xấu xí đó đều đã bị đánh đuổi bởi đám binh lính được triệu hồi bởi ông chú hát rong đó rồi"

Rietto trả lời.

Sau đó, có thứ gì đó bay vào tòa tháp.

Cái thứ xuất hiện là 3 chiến binh được trang bị khiên tròn và kiếm.

Có vẻ là đám lính đó đã nhảy thẳng vào tháp quan sát mà không dùng đến thang bộ.

"Spartoi!"

Tôi vô thức thốt lên giọng ngưỡng mộ.

Đó là những chiến binh mà có thể đã được triệu hồi bởi chủ nhân của tôi.

"Được triệu hồi bởi người hát rong đó hả?

Anh ta cũng đã trao cho anh cái khiên này....

Người hát rong đó là ai thế nhỉ?"

Omiros hỏi trong khi chạm vào cái khiên.

Người hát rong mà đã trao cho Omiros cái khiên đó cũng là cái người đã triệu hồi spartoi.

Tất cả manh mối được chấp nối lại trong đầu tôi.

"AHAHAHA"

Tôi vô thức cười phá lên.

"Regena?"

Omiros nhìn tôi, cái người tự nhiên cười phá lên, bằng gương mặt phức tạp.

Nhưng làm sao mà tôi lại không thể cười trong cái tình huống này được chứ?

Ý tôi là, bây giờ tôi đã hiểu được mọi chuyện đang diễn ra ở đây.

Tất cả mọi người đều tụ tập ở đây là do sự chỉ dẫn của chủ nhân.

Sau đó tôi nhìn Goz đang cố hết sức dee693 ngăn thanh đoản kiếm đâm hắn ta.

Tại sao mà tôi lại phải sợ hãi một tên như thế này một lần nữa nhỉ?

Ý tôi là, không còn gì để tôi phải sợ nữa rồi.

Kể cả khi không có chủ nhân dấu yêu của mình ở bên, anh ấy vẫn để lại những mảnh ghép nên tôi không phải lo sợ vì tình hình nữa.

Nếu là thế, thì chẳng còn gì để sợ nữa.

"Kiếm, trở về tay ta"

Tôi giơ tay ra và gọi thanh kiếm trở lại.

Do đó, thanh kiếm đang cố thông Goz bây giờ đã năm trong tay tôi.

Goz cảm thấy nhẹ nhõm nhìn tôi.

"Pu, nó nhỏ thật.

Còn chẳng bằng một phần mười kích cỡ của chủ nhân nữa"

(TN: nói năng y chang Kuna)

Tôi chế nhạo hắn khi tôi nhìn xuống phần dưới của hắn.

Tôi nhớ lại thời điểm mà tôi đã bị Kuna-sama mắng xối xả do bước vào phòng tắm trong khi cô ấy đang chà lưng cho chủ nhân.

Chủ nhân tí hon của chủ nhân còn bự hơn của tên Goz gấp nhiều lần.

Bất kể trong kiếm thuật, ma thuật, hay ngoại hình, chủ nhân tôi còn hơn tên Goz này cả triệu lần.

Cứ như là cái loại tầm thường như Goz có thể làm gì được với chủ nhân của tôi vậy ấy.

Tuy nhiên, sẽ thực sự rất nguy hiểm nếu tôi lựa chọn không đánh trả.

Tôi rút kiếm ra.

Sẽ là một chiến thắng dễ dàng một khi tôi chiến đấu bên cạnh Omiros.

Thanh kiếm này đã trao cho tôi sức mạnh để chiến đấu rồi.

Kể cả khi đó chỉ là một lỗi lầm, tôi nhớ lại rằng cơ thể mình vẫn còn run rẩy mỗi khi thấy Goz.

Đó là vì tôi không có đủ dũng khi để phản kháng.

Omiros bị thương là do con tim yếu đuối của tôi.

Phải, đó là lỗi của tôi cả.

Nhưng không sao rồi, nụ cười của chủ nhân đã cứu rỗi con tim tôi.

Chĩa kiếm vào Goz, tôi tuyên bố đầy dũng khí.

"Nhào vô kiếm ăn nào, Goz!

Ta chẳng còn sợ ngươi nữa đâu!"

Goz lui về khi thấy thanh kiếm của tôi.

Tôi có thể thấy rõ sự sợ hãi bao phủ lấy khuôn mặt của hắn.

"K*CKING HELL...

TẤT CẢ BỌN BÂY....F%CKF%%CK"

Goz cằn nhằn.

"Này Omiros....

Người đó là ai thế...."

Rietto bám vào Omiros và khỏi khi em ấy thấy Goz.

"Đó là Parish...

Hắn đã ngụy trang khuôn mặt cho đến tận lúc này bằng ma thuật.

Cái mặt này mới là mặt thật của hắn"

"Không đời nào, đó là Parish..."

Rietto lắc đầu như thể em ấy không muốn tin vào điều vừa nghe.

"Tôi hiểu rồi....

Vậy hắn là một đối thủ khủng khiếp mà bạn sẽ muốn đánh bại bằng mọi giá, hử?

Trong trường hợp đó, thì dễ như ăn cháo"

Tên người sói nói trong khi nhìn Goz.

Không chỉ có tên người sói, cũng có cả đám spartoi nữa.

Đây là kết thúc của ngươi rồi, Goz.

"F%CK...

NẾU TA KHÔNG CÓ EM, VẬY THÌ MỌI THỨ ĐÁNG BỊ HỦY DIỆT!!"

Sau khi nói thế, Goz rút ra một cái lọ nhỏ.

"Có lẽ sẽ là kết thúc đối với ta nếu dùng thứ này nhưng...

CÁC NGƯƠI ĐÃ ÉP TA PHẢI DÙNG THỨ NÀY!

XÔNG LÊN ĐI, THUỘC HẠ CỦA THẦN HỦY DIỆT!

XÔNG LÊN ĐI VÀ XÉ XÁC NGƯƠI DÂN CỦA QUỐC GIA NÀY ĐI!"

Goz ném cái lọ nhỏ đó ra khỏi tháp canh.

"GUOOO!"

Một tiếng thét cực lớn, có cảm giác như nó sẽ xé nát thiên đàng, vang vọng lên.

Một luồng khói đen bay lên từ bên dưới tháp canh.

Từ cái luồng khói đen đó, hình bóng của một người khổng lồ với vô số cánh tay xuất hiện.

"Cái quái..."

Tôi vô thức thì thầm.

Nhìn quanh mình, tôi có thể thấy gương mặt của mọi người đều bao phủ sự sợ hãi.

"GAHAHA!

XEM ĐÂY, TAY CHÂN CỦA THẦN HỦY DIỆT, NGƯỜI KHỔNG LỒ NGHÌN TAY!

KỂ CẢ HẮC HIỆP SĨ CÒN CHẲNG THỂ ĐÁNH THẮNG GÃ NÀY ĐƯỢC ĐÂU!

Vậy thì, tạm biệt nhé!"

Sau khi nói thế, Goz đẩy bọn tôi sang bên và biến mất vào cầu thang.

Chúng tôi đều quá tập trung vào sự xuất hiện của người khổng lồ nghìn tay mà bỏ qua hắn ta.

Người Khổng lồ nghìn tay nhìn chúng tôi.

"LÀM NHƯ THỂ TA CÓ THỂ THẮNG TÊN NÀY ĐẤY!"

Tên người sói thét lên sợ hãi.

Từng người một trong chúng tôi đều bị bao phủ bởi sự sợ hãi.

Đám spartoi, là đám duy nhất có thể cử động, lao thẳng tới chỗ người khổng lồ nghìn tay.

Nhưng chúng bị bắt lấy bởi vô số cánh tay và bị nuốt trọn mà không thể để lại được một vết xước trên hắn.

Và sau đó, một trong những cánh tay của nó hướng thằng tới chỗ bọn tôi.

"ÔI KHÔNG, RIETTO!"

Tôi đẩy Rietto sang bên cạnh.

Cánh tay mà đáng lẽ đã bắt lấy Rietto thay vào đó đã bắt tôi.

"KYA!"

"Regena!"

Omiros không thể làm gì khác ngoài gọi tên tôi.

Cánh tay vẫn cứ tiếp tục đưa lên cao, đưa tôi đến gần chỗ cái miệng của khổng lồ nghìn tay.

"CHỦ NHÂN!"

Tôi nhắm chặt mắt lại và tuyệt vọng thét lên kêu chủ nhân của mình.

Khi đó, cơ thể tôi đột nhiên trôi nổi.

Khi tôi mở mắt ra, tôi thấy hình bóng của của người tôi yêu nhất.

Người dịu dàng nhất bao trùm bởi bộ giáp đen tuyền.

Tôi được bế bởi chủ nhân dấu yêu của mình theo kiểu bế công chúa trên lưng con rồng của anh ấy.

Khi tôi nhìn quanh, tôi thấy hình bóng của Khổng Lồ Nghìn Tay ở đằng xa.

"Cô ổn chứ, Regena?"

Chủ nhân dấu yêu của tôi hỏi thăm tôi.

Mặc dù tôi không thể thấy mặt anh do mũ trụ, tôi biết rằng anh ấy đã rất lo lắng cho tôi.

"Vâng, em ổn mà, chủ nhân.

Không còn gì có thể khiến em sợ hãi được nữa cả...."

Phải, không còn gì phải sợ nữa.

Tôi cảm thấy thấy khi quàng tay ôm lấy chủ nhân dấu yêu của mình.

Hắc hiệp sĩ Kuroki.

Bằng cách nào đó, mà tôi đã đến vừa kịp lúc.

Đó là những gì tôi cảm thấy khi tôi nhìn Regena trong vòng tay mình.

Tôi đã chuẩn bị rất nhiều phương án dự phòng để đảm bảo Regena được an toàn, nhưng tình hình hiện tại còn vượt quá dự đoán tồi tệ nhất của tôi nữa.

Thật luôn đấy, tất cả mọi thứ tôi làm đều đổ sông đổ biến cả rôi.

Mặc dù tôi vẫn mừng vì cô vẫn bình an, nhưng chỉ cần chậm trên một tý nữa thôi, là Regena đã nằm trong dạ dày của cái thứ đó rồi.

Xin lỗi vì đã để cô có một trải nghiệm đáng sợ nhé.

Regena đang bám chặt vào tôi.

Đó có lẽ là một trải nghiệm cực kì đáng sợ đối với cô nên cô bám vào tôi cực kì chặt đây này. (ED Eng: YOU DENSE MOTHERF^$#%!!!)

Người khổng lồ bị đẩy ngã bởi cú húc của Glorious và đang hướng tới Algore một lần nữa.

"GUOOO!"

Glorious bắn ra hơi thở nóng thiêu đốt đi kèm với tiếng rống khủng khiếp.

Hơi thở rồng lao thẳng tới chỗ tên người khổng lồ và đốt nhiều cánh tay của nó ra tro.

Khi thấy thế tôi liền nghĩ rằng "Tuyệt vời ông mặt giời, một chiến thắng thật dễ dàng" Nhưng tôi rút lại phỏng đoán của mình sau khi thấy đống cánh tay bị thổi bay hồi phục lại từ phần cháy khét.

Tôi sẽ không thua trước cái loại đối thủ này, nhưng có vẻ là nó cực kì phiền phức đấy.

Mặc dù tên không lồ đó đứng yên khi nó dùng khả ngăn tái tạo, ngay khi nó tái tạo xong, nó đi chuyển tiếp kìa.

Tôi nhảy khỏi Glorious trong khi bế Regena và đáp xuống chỗ của Omiros và những người khác.

Mà, tôi nên làm gì đây nhỉ?

Đầu tiên thi, tôi trả Regena lại cho Omiros và những người khác.

"Mọi chuyện ổn rồi, Regena"

Sau khi nói thế, tôi tách người ra khỏi Regena.

Regena rời khỏi người tôi với bản mặt có chút hối hận.

"Anh là...."

Omiros nhìn tôi.

"Cái khiên đó có hữu ích đối với anh không, thưa hoàng tử trẻ?"

Nói thế, tôi tháo mũ trụ ra.

Fufufu, ngạc nhiên chưa?

Ý tôi là, bạn sẽ không bao giờ ngờ được rằng một người hát rong bình thường lại là Hắc Hiệp Sĩ cả đâu.

"Anh là người hát rong đó à?

Tôi hiểu rồi, vậy là mọi chuyện đều như dự đoán của anh cả nhỉ..."

Như dự đoán, Omiros ngạc nhiên khi phát hiện ra danh tính của tôi.

Và ý của anh là gì khi nói "trong dự đoán của tôi" hả?

"ÔNG CHÚ HÁT RONG!

Tuyệt thật đấy!

CHÚ THẬT SỰ CƯỠI TRÊN LƯNG MỘT CON RỒNG KÌA!"

Bé gái bên cạnh Omiros bắt đầu la hét với gương mặt rạng rỡ.

Nếu tôi không nghe lầm, tên cô bé là Rietto nhỉ?

Ngừng việc kêu ta là ông chú đê...

"Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế, Omiros?"

Ai đó xuất hiện từ phía cầu thang.

Tôi nhớ gương mặt của cái người vừa leo lên tới.

Tên anh ta là MacGius.

"AH, ANH LÀ NGƯỜI HÁT RONG ĐÓ, PHẢI KHÔNG?

THÊM NỮA, CÓ CHUYỆN GÌ VỚI BỘ GIÁP ĐÓ THẾ?"

"MacGius....

Anh ta là Hắc Hiệp Sĩ đấy?"

"....Eh!?

C-cái giề!"

Anh ấy thốt lên một tiếng lớn nhất của ngày rồi đấy.

"Ồn quá.

Anh anh hét gì thế hả?"

Một người khác cũng đang leo lên.

Đó là em gái của Reiji, Kyouka.

"Oh trời, Kuroki-san.

Anh đang làm gì ở đây thế?

Anh nói chuyện với Shirone xong rồi à?"

Em ấy bình tĩnh hỏi mấy câu đó.

Có vẻ là em ấy không có bất cứ sự thù địch nào đối với tôi cả.

Điều đó đem lại cho tôi hy vọng đấy vì tôi đã ngờ rằng em ấy sẽ căm thù tôi vì đã đánh Reiji lên bờ xuống ruộng luôn.

"MỌI NGƯỜI!

ỔN CẢ CHỨ?!"

Và bây giờ thì, Shirone bay cùng với Kaya với chỗ này.

Có vẻ là cô đã mang em ấy do tiện đường.

Cái hàng phòng ngự cuối cùng gì thế này.

"Ôi trời, cậu ổn chứ, Kaya?"

Kyouka hỏi khi cô ấy nhìn Kaya.

"Tôi ổn, thưa tiểu thư.

Chỉ là hơi buồn ngủ thôi, nhưng tôi vẫn có thể di chuyển như bình thường"

Kaya lườm nguýt tôi.

Có vẻ là em ấy đã có chút giận dữ dành cho tôi rồi.

"GUOOO!"

Tên khổng lồ rống lên một tiếng vang trời.

Có vẻ nó cuối cùng cũng đã di chuyển lại được rồi.

"Này, đó là thứ quái quỉ gì thế?"

Shirone hỏi trong khi chỉ tay cô về tên người khổng lồ.
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 44.3: Vạn chi khổng lồ nhân


"Đó là Parish...

Không, ý tôi là thứ được Goz triệu hồi để hủy diệt Algore"

Tất cả mọi người đều sốc vì họ không thể tin vào điều mà chính tai họ nghe thấy.

Omiros giải thích tình hình từ đầu cho đến bây giờ.

"Chuyện là như thế....."

"Đúng là đồ thất bại của tạo hóa.

Nếu tôi biết hắn là loại người đó, tôi đã bóp cổ cho hắn chết ngạt rồi.

Nghe Kaya thốt ra một cách thất vọng, Kyouka đồng tình.

Nói thật, tôi cũng đồng tình với em ấy.

Tôi chưa từng ngờ rằng Goz sẽ làm cái việc nằm ngoài dự đoán của mình khi triệu hồi thứ đó.

"Vậy, ta sẽ làm gì với thứ đó đây?

Nó đang hướng tới đây kìa!"

MacGius hỏi khi anh ấy nhìn vào tên không lồ nghìn tay.

Trước khi tôi nhận ra thì người dân Algore đều đã tập trung quanh tường thành quan sát tên không lồ nghìn tay đang tới gần.

Có vẻ là họ đang run sợ trước thứ đó.

"Anh có thể đánh bại cái thứ to lớn đó không?"

Kyouka hỏi.

"Tôi nghĩ là mình có thể thắng nó"

Khi tôi trả lời câu hỏi của em ấy, tôi nhìn Regena.

"Nhưng mà, cô thì sao, Regena?

Cô có muốn cứu vương quốc này không?

Có vẻ là vương quốc này sẽ gặp nguy nếu ta cứ mặc nó.

Nếu cô thực sự mong muốn điều đó, tôi sẽ rời khỏi đây với cô và mặc cho vương quốc này bước vào ngày tàn của chính nó"

Khi tôi hỏi Regena câu đó, tất cả đều buồn bã nhìn cô.

Regena lắc đầu khi cô trả lời.

"Không được đâu ạ, thưa chủ nhân của em.

Hiện tại, vẫn có những người đối xử tốt với em ở Algore này.

Em đã có rất nhiều kỉ niệm khi em sống ở Algore mà em vẫn trân trọng.

Em sẽ không để Algore, vương quốc nơi Omiros đang sống, để cho nó bị hủy diệt.

Đó là tại sao, xin ngài hãy cứu họ"

Regena cúi đầu trước tôi.

Đó là một câu hỏi hoàn hảo đối với tôi.

Nếu là thế này, thì mọi thứ đã được quyết định.

"Tôi hiểu rồi, mình đoán là đã đến lúc cứu vương quốc này rồi.

Glorious!"

Nói thế, tôi bay lên trời và đáp xuống lưng của Glorious.

Chúng tôi thẳng tiến tới Không lồ nghìn tay.

Tên khổng lồ đó là cái thứ gì thế kia?

Tôi đã nghĩ thế.

Tên khổng lồ đó chỉ là một đống cảm xúc ác độc trộn vào nhau thôi.

Cái cảm xúc tiêu cực ấy không nhắm vào một thứ nhất định.

Tôi có thể cảm nhận được là nó căm ghét cái thế giời này.

Tôi không biết tại sao mà có cái thứ như này tồn tại được trên thế giới nữa đấy, như vì là chủ nhân của cô, nghĩa vụ của tôi là phải thực hiện mong muốn của cô.

"O hắc hỏa!"

Tôi bao bọc thanh kiếm của mình trong ngọn lửa đen và sau đó truyền vào nó một lượng lớn ma thuật vào trong ngọn lửa.

"HA!"

Uốn cong cơ thể, tôi chém mạnh thanh kiếm xuống.

Lưỡi kiếm, bao bọc trong một lượng lớn lửa đen, kéo dài ra, thiêu đốt Tên Khổng Lồ Nghìn tay theo đường thẳng, tạo ra một âm thanh to lớn khi nó va chạm với mặt đất.

Sau khi ngọn lửa đen tan biến, bóng dáng của tên khổng lồ nghìn tay đã biến mất không dấu vết. (TN: buff quá đà cmnr)

Mọi việc đã được giải quyết hoàn hảo mặc dù đó chỉ là một skill mới được tạo ra do ngẫu hứng.

Hãy họi chiêu này là, "Decaptitation of Darkness Divine Blade" Quả là một cái tên tuyệt vời. (TN: 'đoạn đầu ma kiếm' chăng?)

Mà, ngắt cái dòng suy nghĩ ngu ngốc này và quay lại Algore là được rồi.

Có vài chuyện mình buộc phải giải quyết nữa.

Đầu tiên là tôi cần thông tin từ Regena.

Sau đó, tôi cần phải tìm tên Goz đã mất tích.

Hắn chắc chắn sẽ chỉ mang lại rắc rối mà thôi.

Tôi quyết định là sẽ tìm hắn sau vậy.

Mình đang thắc mắc rằng hắn còn có thể ở đâu lúc này nhỉ.

Mà dù có gì thì, Algore trước nhé.

Hoàng tử Goblin, Goz.

"Không đời nào....

Đánh bại Khổng lồ nghìn tay chỉ với một đòn"

Mặc dù là nó là con yếu nhất, thì tên không lồ nghìn tay đáng lẽ vẫn có sức mạnh ngang ngửa với thần linh.

Và hắn xử nó dễ dàng đến thế cơ à?

"F&CK!

Dù có thế nào đi chăng nữa, không đời nào mình thắng được con quái vật đó cả"

Phiền phức thật, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài từ bỏ Regena.

"Hhm!

Mình có thể kiếm được bao nhiêu con ả tùy thích cơ mà!"

Sau khi nguyền rủa như thế, việc nhận ra rằng mình sẽ không bao giờ quay lại Algore lần nào nữa làm cho tôi đau lòng.

Nhưng vẫn còn rất nhiều vương quốc loài người khác mà.

Mình nên tới nơi nào đây nhỉ?

"Ngươi nghĩ là mình đang đi đâu thế hả, Goz?"

Ai đó gọi tên tôi khi tôi vừa tính rời khỏi.

Đó là cái giọng mà tôi chả muốn nghe thấy nhất trên thế giới này đấy.

Quay đầu lại, tôi thấy con goblin lớn nhất ở đó.

"M-Mẫu hậu.

Người đang làm gì ở đây thế?"

Không đời nào mà tôi có thể nhầm được gương mặt xấu xí của bà ta với thứ gì khác cả.

Đó là mẹ và chỉ có thể mà mẹ tôi thôi.

Khi tôi nhìn quanh, tôi thấy mình bị bao vây bởi vô số goblin.

Những goblin này, được trang bị đến tận răng, là đám ú lì sống ở phía nam.

Chúng cũng ngang ngửa với những binh lính thường trực ở vương quốc Karon.

"Ta đang làm gì ở đây à?

Ta nghĩ là ngươi đã biết lí do rồi chứ nhỉ, Goz.

Sao mà người lại đám cướp lấy cái thứ quan trọng được bệ hạ, Ma Vương, giao phó cho ta chỉ để ngươi thỏa mãn cái tôi của mình hả..."

Mặt của mẹ chìm trong giận dữ vô biên.

Oh chết cha rồi, nếu không chuồn lẹ là bỏ xác tại đây đấy.

Nhưng, tôi đã bị bao vây tứ phía rồi.

"Goz, ta sẽ cho ngươi tận hưởng cảm giác đau đớn làm người cảm thấy sống không bằng chết.

Gô hắn lại"

Sau khi mẹ tôi ra lệnh, dây thừng phóng ra từ mọi phía và trói tôi lại.

Có vẻ đây là dây thừng ma thuật, có tác dụng cô hiệu hóa cử động của tôi.

Có khi nào mình phải quay về cái vương quốc goblin u ám đó à?

Không, mình không muốn như thế.

Mình không muốn quay về cái nơi u ám đó lần nào nữa.

"Không!

CỨU TÔI VỚI!"

Không ai đáp lại lời cầu xin của tôi.

Dây thừng tiếp tục trói chặt tôi không thương tiếc.

"KHÔNG!

REGENA!

CỨU TA VỚI!"

Hắc hiệp sĩ, Kuroki.

"Lựa chọn của cô là gì nào, Regena?

Cô có muốn quay về thế giời loài người nữa không?"

Sau khi tôi đáp xuống Algore, tôi hỏi Regena như thế.

Thật lòng, tôi nghĩ là sẽ tốt hơn nếu để cô ở bên cạnh Omiros hơn là đưa cô quay về Nargol.

Nargol chỉ là một nơi không dành cho con người sinh sống.

Những người ở Nargol không bao giờ chịu xem Regena và gia đình của cô là đồng bào của họ.

Điều đó, chính nó, sẽ gây ra một lượng rắc rối không nhỏ lên tinh thần của họ.

Đó là tại sao tôi nghĩ rằng sẽ tốt hơn cho Regena và gia đình của cô nếu quay về thế giới loài người.

Nhưng, có vẻ Regena đang do dự về chuyện này.

"Regena-san, cô không nghĩ là những người khác trong gia tộc của mình nên sống ở thế giới loài người à?"

Kyouka cũng đang cố thuyết phục Regena quay về thế giới loài người.

"Nhưng, chủ nhân của tôi thì..."

Nhìn vào tôi, Regena có vẻ đã có một quảng thời gian khó khăn để bộc lộ cảm xúc của mình.

Có khi nào cô đang có một khoảng thời gian khó khăn vì chọn là sẽ rời Nargol do cảm giác trạch nhiệm của cô đối với tôi chăng?

Điều này thật vô nghĩa, tôi chẳng có quan tâm đến mấy thứ như trách nhiệm gì đâu.

Ý tôi là lí do mà tôi cứu Regena chỉ là do ngẫu hứng, không hơn không kém.

Đó là tại sao tôi không mong nhận được cảm giác trách nhiệm của cô.

"Không sao cả, cô không cần phải lo cho tôi đâu, Regena.

Cô nên tự bước đi trên con đường của mình mình.

Dù cho cô có chọn cài gì đi nữa, thì tôi vẫn ủng hộ mà"

Sau khi nói thế, Regena gật đầu với tôi, đã quyết định xong.

"Hiểu rồi ạ.

Em nghĩ là mình muốn quay về thế giới loài người"

Vậy là mọi chuyện đã xong.

Tôi sẽ ủng hộ lựa chọn này của cô.

Bây giờ thì, hãy xây dựng một tổ ấm hạnh phúc với Omiros đi nhé.

"Kyouka-sama, tôi sẽ chấp nhận lời đề nghị của cô"

Regena cúi đầu trước Kyouka.

Tôi chỉ có thể nghiêng đầu bối rối khi nghe thấy thế.

Eh, tôi có cảm giác là mình vừa bỏ lỡ gì đó quan trọng.

"Tôi hiểu rồi, hãy quay về Thánh Cộng hòa Lenaria với chúng tôi"

Mỉm cười, Kyouka trả lời thế với Regena.

Shirone và Kaya nghe thấy Regena trả lời cũng gật gù.

EH?

Bằng cách nào đó, thì Regena sẽ tới Thánh Cộng hòa Lenaria cơ à?

Họ đã thảo luận về chuyện đó lúc nào thế?

Vậy thì, còn Omiros bỏ đâu rồi?

"Cảm ơn vì lòng tốt của cậu cho đến tận lúc này, Omiros.

Tớ đã quyết định rằng sẽ dàng trái tim mình cho người khác mất rồi.

Xin lỗi, nhưng tớ không không thể đền đáp lại tình cảm của cậu.

Tuy nhiên, cao65 vẫn còn rất nhiều bạn bè bên cạnh.

Một ngày nào đó, hãy gặp nhau ở Thánh Cộng hòa Lenaria nhé"

Regena trả lời thế với Omiros.

Tôi bị sốc nặng khi nghe thế.

Mình chưa từng biết là Regena đã yêu một người khác và người đó lại không phải là Omiros.

Mình thắc mắc rằng cái tên mà cô ấy yêu là ai thế kia?

Bây giờ thì mình thực sự tò mò về chuyện này rồi đấy.

Có lẽ là có chút ít liên quan đến việc Regena chọn tới Thánh Cộng hòa Lenatia thay vì Algore.

Vậy thì, chỉ có một người có thể làm cho cô đưa ra lựa chọn đấy thôi.

Quang Anh Hùng, Reiji.

Cái người mà Regena thầm thương trộm nhớ không còn ai khác ngoài Reiji.

Giờ nhắc mới nhớ, họ đã từng gặp nhau một lần trước đây rồi.

Lại một người nữa à....

Mình hụt hẫng quá.

Bây giờ thì cứ như mình đang bảo vệ Regena vì lợi ích của Reiji vậy.

"Ừa, chăm sóc bản thân thật tốt nhé"

Omiros cười khi anh ấy nói thế.

Còn đối với tôi thì giống như đang cười gượng hơn.

Tội Omiros.

Regena của anh ta đã bị Reiji nẫng mất rồi.

(TN: ....)

Nhưng, anh ấy đã cầu chúc cho Regena thay vì giận dữ.

Vậy nên, vì Omiros đã chọn chấp nhận điều đó, thì dĩ nhiên là tôi, là chủ nhân của cô cũng khng6 thể thua anh ấy được.

"Thưa chủ nhân.

Trước đó thì, xin hãy....

Mang em về Nargol lần cuối để giải thích mọi chuyện cho mội người ở đó đi ạ"

Regena quay người lại và đối mặt với tôi khi cô nói thế.

"Ừa, ta nên làm thế nhỉ...."

Tôi trả lời với gương mặt cứng đồ vì tôi đang cố che giấu biểu hiện của mình nhờ vào cái mũ trụ mà tôi đang đội đây.

Kể cả khi tôi có thật lòng cầu chúc cho cô đi nữa, có vẻ là cơ thể của tôi không cho phép.

Mặc dù ta không thể nói rằng Omiros là một gã cool ngầu theo bất kì phương diện nào, thì tôi vẫn muốn giao Regena lại cho Omiros hơn là tên Reiji.

Nhưng có vẻ từ sâu thẳm trong tim, Regena không nghĩ thế.

Shirone cũng tương tự....

Ờ thì, tôi thật sự chẳng hiểu con tim của phụ nữ tí nào cả.

"Vậy thì ta đi thôi, Regena....."

Tôi gọi Glorious với tâm trạng cực kì nặng nề.

Do đó, Glorious đang bay trên trời cao đáp xuống bên cạnh tòa tháp canh.

"ĐỨNG LẠI ĐÓ, KUROKI!"

Shirone ngăn tôi lại.

Khi tôi quay lại, Shirone đang bĩu môi.

"Kaya-san đã bảo tớ nên rút lui ngay lúc này.

NHƯNG!

Nhớ lấy lời tớ, TỚ CHẮC CHẮN SẼ LÔI CẬU RA KHỎI NARGOL!

CHUẨN BỊ TINH THẦN ĐI!"

Sau khi nói thế, Shirone đột nhiên quay mặt đi.

Có vẻ là cô nàng tên Kaya đã thuyết phục được cô ấy rồi.

"Ừ"

Tôi nhỏ giọng trả lời.

"CÓ CHUYỆN GÌ VỚI GIỌNG ĐIỆU ĐÓ HẢ, CẬU ĐANG BẤT MÃN ĐẤY À!"

Cơn giận dữ của cô lại bộc phát rồi.

Mà, tôi có những rắc rối của riêng mình mà.

"Uhm, Regena!"

Bây giờ, đến lượt Rietto gọi Regena.

"Cảm ơn chị vì đã cứu em!

Và xin lỗi vì đã luôn lạnh lùng và giữ khoảng cách với chị!"

Rietto cúi đầu trước Regena.

"Đừng quan tâm chi cả, Rietto!

Chị mừng là em đã vui tươi lên như trước rồi!"

Regena cười với cô bé.

Tôi cảm thấy rằng nụ cười đang tỏa sáng.

"Ta đi thôi nào, chủ nhân của em!"

Cùng với lời của cô, tôi mang Regena và bước lên lưng của Glorious.

Omiros đang vẫy tay chào chúng tôi.

Regena cũng vẫy tay đáp lại.

Kể cả khi hai người không được kết nối với nhau qua mối duyên, tôi có thể cảm nhận được một mối liên kết mạnh mẽ giữa họ.

Đó là tại sao tôi chắc chắn rằng họ sẽ tái họp lại với nhau một ngày nào đó.

Với tốc độ bay của Glorious, Algore nhanh chóng biến thành một đốm nhỏ phía sau chúng tôi.

"Vĩnh biệt, quê hương tôi..."

Regena thì thầm.

Có vẻ là cô đã khóc chút ít, và sau đó nước mặt đã được thay bằng nụ cười.

Tôi chắc chắn rằng cô đang vui vì lời nói cuối cùng cả Rietto.

Đưa tay chải lấy mái tóc của cô, Regena sau đó quay lại và nhìn tôi.

Trước đó rất lâu, chúng tôi đã băng qua rặng núi Akeron và bước vào lãnh địa Nargol.

"Mà Regena, tôi nghĩ đây là lúc để chào tạm biệt Nargol của màn đêm vĩnh hằng, nơi u ám và đáng sợ rồi đấy"

Tôi cười khi nói thế.

"....

Ngài nhầm rồi, thưa chủ nhân.

Nargol không phải là nơi u ám và đáng sợ đâu.

Bởi vì có ngài sống ở đó mà, thưa chủ nhân"

Regena ôm lấy tôi trên lưng của Glorious.

"Regena?"

Chuyện này làm tôi giật mình vì cô đột nhiên ôm chầm tôi à.

"Chắc chắn, Nargol có lẽ là nơi đáng sợ do màn đêm vĩnh hằng của nó....

Nhưng mà này, chủ nhân à, xin hãy luôn tỏa sáng tựa những vì sao lấp lánh của màn đêm.

Như thế... thì em sẽ chẳng bao giờ nghĩ rằng Nargol là một nơi đáng sợ đâu, thưa chủ nhân"

Nói thế, Regena vẫn ôm tôi trong vòng tay trong khi cô cười.

Cỏ vẻ là cô vừa thốt ra một câu xấu hổ tới mức đáng ngạc nhiên luôn đấy.

Lời của cô có lẽ chỉ là do lòng biết ơn của cô đối với tôi thôi.

Tuy nhiên, nó vẫn là một câu cực kì xấu hổ đấy.

Glorious vẫn cứ bay.

Bầu trời Nargol tối tăm, nhưng tim tôi lại đang tỏa sáng như một ngày nắng hạ.

P/s: ngọt thật

nhưng tức main dốt.

Nhưng vẫn ngọt thật
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 45.1: Khoảnh khắc bình yên trước những ngày bão tố


P/s : dạo này bên hàng xóm mình đám cưới nên hơi bận mina thông cảm, công nhận cô dâu chú rể đẹp đôi thật

Ma vương Modes.

"Anh xin lỗi, Mona"

"Không sao mà, Modes-sama.

Mấy cái việc như thế này cũng chẳng phải quan trọng gì cả mà"

Tôi cúi đầu trước Mona, mong rằng sự chân thành của mình có thể chạm được tới nàng.

May là, nàng đã chấp nhận mong muốn của tôi một cách dễ dàng.

Kể từ lúc này, nhóm hiệp sĩ nữ quỷ đã từng là hộ vệ của Mona chắc đang hướng thẳng tới dinh thự của Ngài Diehart.

Với điều này, Ngài Diehart sẽ có được những thuộc hạ dưới trướng.

Ý định đầu tiên của tôi là cho cậu ta một thuộc hạ từ Quân Đoàn Hắc Hiệp sĩ Hoàng gia, cái mà bao gồm những đấng nam nhi của Quỷ tộc.

Họ không có đủ hiệp sĩ hoạt động, bởi vì họ vẫn đang tái xây dựng lực lượng sau khi mém bị xóa sổ hoàn toàn bởi anh hùng.

Tôi không thể lấy thêm người của Runfeld nữa.

Tôi cũng đã tính tới những thuộc cấp từ những tộc thấp hơn hoặc là tộc Orc, nhưng khi so với sức mạnh của Ngài Diehart, tôi lo rằng họ sẽ chỉ là vật cản đường mà không thể giúp đỡ được gì.

Lựa chọn duy nhất còn lại là tôi phải chọn những quỷ tộc có khả năng cưỡi wyvern.

Sau đó, tôi bắt đầu suy nghĩ rằng nên phái bao nhiêu thuộc hạ của Mona tới cho Ngài Diehart.

Về mặt lí thuyết, thì khi mà Mona vẫn còn ở trong Nargol, nàng ấy vẫn sẽ bình an vô sự.

Do đó, nàng ấy không cần phải có quá nhiều thuộc hạ dưới trướng.

Thật ra chẳng có vấn đề gì cả nếu thuyên chuyển một ít hiệp sĩ dưới trướng nàng đi cả, nhưng tôi cần phải hỏi xin ý kiến nàng trước.

Tôi gần như hoàn toàn tin rằng nàng sẽ do dự khi nghe thế do nàng ấy không ưa gì Ngài Diehart nhưng, không ngờ rằng, nàng lại dễ dàng chấp nhận mong muốn của tôi.

Mừng muốn chết.

"Dĩ nhiên là em sẽ chấp nhận yêu cầu của chàng rồi"

"Nufufufu..."

Mona cười thật tươi với tôi và đủ để làm cho con tim tôi tan chảy rồi đây.

Tôi không do dự ôm chầm lấy nàng ấy.

"Xin hãy kiềm chế làm mấy việc như thế này đi ạ....

Modes-sama....

Chúng ta đang ở nơi công cộng đấy..."

"Nufufufufu...

Đừng quan tâm về điều đó, không có gì to tát cả mà."

Khoảnh khắc đó bị ngắt giữa chừng bởi một giọng nói từ phía bên kia cánh cửa.

"Thưa Bệ hạ, thần có thể xin ngài một chút thời gian được không?"

"Có chuyện gì?"

Sau khi tôi cho phép ông ta vào trong, Rugaas cúi đầu chào tôi.

"Thưa Bệ hạ, thần có vài tin báo mới.

Là chuyện khẩn"

"Chuyện gì thế, Ngài Rugaas?"

"Thưa Bệ hạ....

Nut, người đang làm nhiệm vụ giám sát Quang Anh hùng và tổ đội của hắn ta, đã bị một trong những người vợ của hắn giam giữ"

"CÁI GIỀ CƠ!!!!"

Nut...

Cậu nhóc đó là một người rất giỏi....

Nếu cậu nhóc đó còn bị hốt, vậy thì có nghĩa là cậu ta....

"Này ông bạn già Rugaas, tại sao ông lại bảo đó là chuyện khẩn?

Đó chỉ là một con chuột thôi mà.

Bộ ông nghĩ là cần phải báo cáo lại về số phận của một thứ không quan trọng cho Bệ Hạ à?

Xin hãy ngừng việc lãng phí thời gian của ngài ấy bằng mấy việc cỏn con nữa đi"

Mona khiển trách Rugaas bằng giọng băng giá.

Có vẻ là nàng ấy đang nổi đóa lên vì ông ấy đã làm ngắt quãng thời gian của chúng tôi.

"Vâng, đó là một chuyện cỏn con, nhưng mà..."

Dĩ nhiên là, ông ấy cũng đồng ý với nàng chứ.

Nut không có địa vị cao trong Nargol, vậy nên cả Mona lẫn Rugaas đều lo lắng về việc cử người đi cứu cậu nhóc đó.

Nhưng Modes này sẽ không bỏ rơi những ai làm việc cho anh ta cả.

"Ngài Rugaas.

Nhóm của anh hùng hiện tại đang ở đâu?"

"Chuyện đó...

Họ đang thám hiểm bên trong Mê Cung Minon"

"HẢ!?

Ý ông là CÁI mê cung đó ấy hả?"

"Vâng, nhưng tôi không biết được lí do thực của họ khi làm thế..."

"....Chuyện này tệ rồi.

Cái mê cung đó rất phiền phức"

Tôi rất quen thuộc với cái tên Mê Cung Minon.

(TN: thật ra là cái Minon đó giống dungeon (hầm ngục) hơn là mê cung)

Đã một lần, Ma Vương này đặt chân vào trong đó.

Đó là một nơi cực kì phiền phức được TÊN ĐÓ cai quản.

Kể cả ĐÂY còn gặp rắc rối, thì đối với mấy người khác thì đó là nơi cực kì nguy hiểm.

"Thưa Bệ hạ...

Em nghĩ là chàng không cần phải lo cho chuyện này đâu.

Tên đó chỉ là một con chuột nhắt, chàng có thể bỏ rơi nó mà"

Mặc dầu Mona đang bảo tôi bỏ rơi Nut, thì tôi vẫn không chấp nhận được.

Nếu có thể, thì tôi muốn cứu cậu nhóc đó.

Dù sao thì, những nước hành động của tôi đều đang bị giới hạn do khế ước với Oudith.

Còn ai khác có thể thay tôi cứu Nut à?

Ý nghĩ của tôi vô thức hướng tới một chàng trai.

Một hắc hiệp sĩ mang sức mạnh ngang ngửa tôi.

Không ai ngoài cậu ta có thể cứu Nut cả.

"...Có vẻ là mình không còn lựa chọn nào khác ngoài nhờ cậu ấy giúp rồi"

Nữ kiếm sĩ, Shirone.

Chúng tôi đang trên đường trở về Thánh Cộng hòa Lenaria sau khi rời khỏi Vương quốc Algore.

Chúng tôi vẫn còn phải chuẩn bị để chào đón Regena và gia tộc của cô nữa.

Tôi không muốn quay về đâu, nhưng Kaya-san bảo là tôi phải hỏi xin ý kiến từ Chiyuki-san.

Hiện tại thì, chúng tôi đã thu được thêm nhiều về tình hình của Kuroki.

Đồng thời, vẫn còn cơ hội để mang cậu ấy trở về vì sự tẩy não vẫn chưa hoàn chỉnh.

Bọn tôi cần phải tạo ra một cơ hội để hoàn thành chuyện đó.

"Kaya.

Vẫn không có bất kì liên lạc nào từ anh trai của tôi với những người khác à?"

"Thưa tiểu thư...

Liên lạc của chúng ta với phía Reiji-sama đã hoàn toàn biến mất.

Tôi có linh cảm là đã có chuyện không hay xảy ra"

Kaya-san trả lời câu hỏi của Kyouka-san với gương mặt đau đớn.

Tôi muốn nói chuyện với Chiyuki-san, và còn nữa...

Chuyện gì đã xảy ra với họ thế?

"Này, Kaya-san.

Reiji và những người khác đều đang ở Cộng hòa Ariadina, phải không?

Vậy tới đó thôi"

"Đúng đấy.

Nếu chúng ta chào đón Regena và những người khác, thì ta cần phải tới Cộng hòa Adridina trước"

Đối với tôi thì thế này tốt hơn.

Vì chúng tôi không thể liên lạc với họ bằng ma thuật liên lạc, chúng tôi nên tự thân tới đó.

Cảm ơn god trên high, Kyouka-san cũng đồng tình với tôi.

"Tiểu thư nói phải...

Ta không còn lựa chọn nào ngoài đuổi theo họ cả"

Khi chúng tôi đang nói chuyện, ai đó đột nhiên gõ cửa phòng bọn tôi.

"Có chuyện gì thế?

Vào đi"

Sau khi Kaya-san nói thế, một trong những nữ tu của đền thờ Rena bước vào phòng và cúi chào chúng tôi.

"Kyouka-sama, Shirone-sama, Kaya-sama.

Tổng Giám Mục cho triệu tập mọi người"

"Tu Sĩ Trưởng cho gọi chúng tôi ư?

Tại sao?"

Cái người mang danh Tổng Giám Mục là Tu Sĩ Trưởng của đền thờ.

Chỉ số của ông ta là cao nhất trong giáo hội, chỉ đứng thứ hai sau nữ thần.

Đền thờ có một hệ thống cấp bậc từ cao đến thấp: Tổng Giám Mục, Đại Giám Mục, Tu Sĩ, và Phó Tế.

Tổng Giám Mục là chỉ huy tiên phong của tất cả đền thờ Rena trên thế giới.

Đó là tại sao mà ông ta có biệt danh là "Tu Sĩ Trưởng" đấy.

Người có sức ảnh hưởng đến thế này lại cho gọi chúng tôi, tôi chỉ có thể nghĩ rằng...

Tại sao?

"Tôi cũng không biết.

Mệnh lệnh trao cho tôi chỉ là dẫn mọi người đến chỗ ngài ấy..."

Có vẻ là vị tu sĩ này thực sự cảm thấy rắc rối vì cái nhiệm vụ này nhỉ.

Giờ nhắc mới nhớ, tu sĩ thì chắc là thuộc nhóm phó tế.

Tu Sĩ Trưởng thì chẳng có lí do gì để nói cho một người có địa vị thấp nhất trong đền biết cả.

"Ông ta muốn gì từ chúng ta chứ?"

"Chịu thôi?"

"Vậy thì, đi thôi"

Chúng tôi được vị tu sĩ dẫn đường đến một căn phòng nhỏ.

Chỉ có những người được lựa chọn kĩ càng mới được bước vào căn phòng này.

Đây là căn phòng nơi Chiyuki-san gặp mặt Nữ thần Rena.

Tôi không thể kiềm được việc trố mắt ra nhìn quanh.

"Nơi....

Nơi này là..."

"Ta đến nơi rồi"

Nữ tu sĩ mở cửa cho chúng tôi, cúi đầu ra hiệu cho chúng tôi tiến vào trong.

Khi chúng tôi vừa bước vào trong, cánh cửa được đóng từ bên ngoài.

Người đang chờ chúng tôi không phải là người mà chúng tôi đoán.

"Đã khá lâu rồi nhỉ"

"N-Nữ thần Rena!?"

Chỉ với việc chính Nữ thần hạ phàm đồng nghĩa là, bất kể cô ấy có nói gì đi chăng nữa, thì cũng chả phải là chuyện cỏn con gì đâu.

Chuyện này có thể khó chịu đến mức nào mà để cho Nữ thần phải tự thân hạ phàm thế này?

Kaya cúi đầu chào và mở đầu câu chuyện.

"Có chuyện gì thế, Rena-sama?"

"Shirone, Kyouka, và Kaya.

Xin hãy nghe cho rõ.

Sinh mạng của Reiji, cùng với những người khác, có thể đang gặp nguy hiểm"

"Nữ thần Rena...

Ý cô là sao?"

Cả 3 đứa tôi đầu ngạc nhiên khi nghe thế.

Nhưng giọng của Rena rất là nghiêm túc.

"Reiji và những người khác đang bị giam cầm trong một mê cung của Tà Thần ở Đồng Bằng Minon.

Chúng ta đang phải chạy đua với thời gian đấy"

Hoàng tử Algore, Omiros.

"Vẫn tuyệt vời nhỉ, bất kể mình có nhìn vào nó bao nhiêu lần đi chăng nữa..."

McGyusis nhìn vào quang cảng bên ngoài tường thành.

Trước mặt chúng tôi là nơi an nghỉ của tên khổng lồ nghìn tay.

Ban đầu, đó là một ngọn đồi, nhưng đã bay màu trong cuộc chiến và được thay thế bởi một cái hố rộng lớn và vĩ đại.

Cái hố quá lớn, đến mức mà đem cả Vương quốc Algore bỏ vào vừa ấy chứ.

"Vậy ra thứ là do Hắc Hiệp Sĩ làm đấy à?...

Sức mạnh khủng khiếp này..."

Mặc dù bị đám goblin và ogre tấn công, Vương quốc Algore vẫn bước qua thời kì thảm họa mà gần như vẫn còn nguyên vẹn.

Tất cả đều là nhờ vào những sự chuẩn bị của Hắc Hiệp Sĩ.

Đám spartoi được triệu hội để bảo vệ vương quốc này đều đã biến mất không một dấu vết.

Mặc dù tôi đã ước chừng được sức mạnh của anh ta từ việc đánh bại Quang anh hùng.

Tôi không ngờ rằng chàng trai đó lại mạnh bất thường thế này.

Cậu ta mạnh đến mức nào thế?

"Ừa, sau khi thấy chuyện đó thì tôi chắc chắn rằng anh không thể thắng được cậu ta đâu.

Nên vui lên cái coi, Omiros"

"Anh đang nói thứ gì thế, McGyusis?"

"Ý tôi là: kẻ địch của anh quá mạnh.

Anh cần phải kiếm một cô nàng khác để tán tỉnh đấy"

McGyusis bắt đầu cười phá lên một cách chân tình.

"Mấy lời đó chẳng có chút gì an ủi cả...

Nhưng cảm ơn vì đã an ủi tôi nhé"

Không đời nào tôi có thể đánh thắng một đối thủ mạnh như Hắc Hiệp Sĩ.

Tôi còn không thể bảo vệ Regena mà.

Nếu người đó không cứu cô trong giai đoạn khó khăn đó thì....

Tôi hoàn toàn chẳng có cửa với anh ta.

Tôi biết rằng anh ta thực sự lo cho Regena.

Đó là nguyên nhân tôi lại đồng ý với mọi việc.

Cô ấy không phải là loại phụ nữ sẽ trốn chạy trong sợ hãi, nhưng tôi biết rằng anh ta sẽ bảo vệ cô bằng mọi giá.

Regena đã gặp được người tốt, tôi có thể nhìn cô bước đi với tâm trạng nhẹ nhõm.
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 45.2: Khoảnh khắc bình yên trước những ngày bão tố


Tôi chạm vào cái khiên ma pháp.

Tôi nghĩ ý anh ta là bảo tôi hãy trở nên mạnh mẽ hơn đi.

Đột nhiên, có một tiếng thét vang vọng khắp trời.

"OMIROOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOS!!"

Rietto đang chạy tới chỗ bọn tôi.... trong khi đang cưỡi người sói.

Tên người sói đó đã không còn an thịt con người nữa rồi vì hắn đã được Hắc Hiệp Sĩ lệnh cho bảo vệ vương quốc này.

Có thể đó là lí do hắn quyết định sống tại đây luôn.

Hắn cũng tới thăm Echigos nhiều lần trong khi gã đó vẫn đang dưỡng thương.

Có lẽ hắn xem Echigos như một người bạn.

Đồng thời, vì một lí do nào đó, tên người sói đó cứ bám dính lấy Rietto.

"Hai người đang nói về chuyện gì thế?"

"Hắc Hiệp Sĩ"

"Ooh, ra là ông chú hát rong đó...

Em không ngờ ông ta lại là Hắc Hiệp Sĩ đó"

"Hahaha, bọn anh cũng vậy thôi"

"Ý tôi là, ai mà ngờ được rằng người hát rong mà bị ta bắt nào ngờ lại là Hắc Hiệp Sĩ khi không mặc giáp chứ?

Này, có thể một ngày nào đó tôi sẽ nổi tiếng như cồn với danh hiệu "Người bắt giam được Hắc Hiệp Sĩ, kẻ dã bón hành cho Quang anh hùng" chăng?"

"...

Anh nghĩ là ai sẽ tin vào cái câu chuyện đó hả, McGyusis?"

"Che.

Đó là sự thật mà"

McGyusis bực dọc vì không được tin tưởng.

Có vẻ điều đó đã mua vui cho Rietto, em ấy đang cười anh ta.

Sau đó em ấy nhìn tôi.

"Này, Omiros....

Chúng ta có thể gặp lại...

ông chú hát rong đó và.... và Regena lại không...?"

Khi tôi trấn an em ấy, tôi ngước nhìn lên trời xanh.

Khi nào mà ta vẫn còn chung sống cùng nhau dưới bầu trời này, tôi chắc chắn là ta sẽ còn gặp lại nhau lần nữa.

Hắc Hiệp Sĩ, Kuroki.

"Fufufu~"

Kuna đang vui vẻ pha trà cho tôi lúc này.

Tôi cá là em ấy đang vui vì Regena đã rời đi cùng với gia tộc của cô vào ngày hôm qua, hướng thẳng tới Thánh Cộng hòa Lenaria.

Nhờ thế mà lượng những người sống ở dinh thự của tôi đều bị giảm chỉ còn lại tôi, Kuna và người giúp việc mặt gấu mà Modes đã gửi cho tôi khi ông ta cho tôi dinh thự này.

Người giúp việc có vẻ là một phụ nữ thuộc tộc người gấu, nhưng tôi không chắc chắn lắm.

Tôi chỉ có thể bà ấy trong dạng "người" mà thôi.

Có thể bà có ác cảm với tôi vì tôi vẫn chưa biết tên của bà.

Không như Kuna, bà giúp việc có vẻ hơi buồn khi Regena rời đi.

Tôi nhớ bà ta còn chảy nước dãi như thế nào mỗi khi bà ta thấy Regena và người của cô.

Có lẽ bà ta muốn ăn thịt họ.

Khi nghĩ về các người gấu đối xử với cô ấy, thì tôi mừng là cô đã rời khỏi Nargol.

Đây không phải là nơi dành cho con người sinh sống.

Tôi cảm thấy hơi cô đơn.

"Xem này, Kuroki.

Một khi vẫn còn Kuna ở đây, anh không cần phải có người như Regena pha trà cho anh đâu"

Sau khi để tách trà trước mặt tôi, Kuna chống tay lên hông.

Cái tư thế này làm nổi bật lên cặp dưa dấu của em ấy, và chúng lắc qua lại như pudding.

Trang phục của em ấy hiện đang mặc là cái mà Regena đã mặc trước khi rời khỏi đây, một bộ trang phục hầu gái.

Còn về việc bộ đồ đó từ đâu xuất hiện thì...

Tôi nhờ một người dwarf làm quần áo cho Regena và những người khác.

Người dwarf bảo tôi là ông ta muốn tạo ra bản sao của quần áo mà được một trong những người của Quang anh hùng mặc.

Tiện thể thì, bà giúp việc người gấu cũng mặc bộ đó.

Từ trước tới nay, Regena đã chăm sóc cho chúng tôi trong khi mặc bộ trang phục hầu gái.

Nó đã làm cho tôi cảm thấy rắc rối mỗi khi tôi nhìn cô.

Cái bộ hầu gái tương tự đó đã làm cho tôi bị bối rối khủng khiếp khi mà nó được truyền lại cho Kuna.

Vấn đề là...

Ngực Kuna quá lớn, lớn hơn của Regena nhiều.

Và bây giờ chúng được nâng lên một tầm cao mới nhờ bộ trang phục hầu gái nên chúng có thể được xem là vũ khí hủy diệt hàng loạt rồi đấy.

Tôi không thể dời mắt khỏi chúng được.

Chúng cứ như là sắp sửa nổ tung khỏi bộ trang phục bất cứ lúc nào rồi đấy.

"Có chuyện gì thế, Kuroki?

Trà có vị gì lạ à?"

Kuna nhìn tôi bối rối.

Cảm ơn chúa trời.

Có vẻ là em ấy không nhận ra là tôi đã bị quyến rũ như thế nào bởi bộ ngực.

"Không, không.

Cảm ơn em vì tách trà, Kuna.

Anh sẽ uống ngay đây"

Tôi cầm lấy tách trà và uống nó.

Tách trà rất ngon và ngọt.

Dù sao thì, có một cái mùi ngọt ngọt ẩn chứa bên trong mà tôi chưa từng cảm nhân được trước kia.

(TL Eng: đó là BẪY đấy)(TN: ae chắc biết được chuyện gì sắp xảy ra rồi chứ 🙂) Và bỏ tay ra khỏi cái quần ngay đê)

"Có chuyện gì thế, Kuroki?"

Cái cách mà Kuna nhìn tôi....

...

Em ấy đang mong chờ những hành động đó cơ à?

"Um, nó ngon lắm.

Anh không nghĩ là anh đã từng uống cái loại trà thế này trước đây, loại trà này là loại gì thế?"

"Ah, em lấy nó từ Datie"

(TN: ae chắc biết được chuyện gì sắp xảy ra rồi chứ 🙂) Và bỏ tay ra khỏi cái quần ngay đê)

Tôi đã phải vận hết khí công để ngăn mình phọt trà ra khỏi miệng.

Datie....

Ý em ấy là Datie, Nữ hoàng Goblin đấy à?

Tôi đã gặp Datie cách đây không lâu khi tôi đi tới vương quốc Karon để tìm Goz.

Tôi nghe Datie nói là hắn ta đã bị nhốt trong một nhà từ dưới lòng đất vì tội trộm cắp.

Goz đã trộm một vật phẩm quý được Modes tin tưởng trao cho Datie.

Do đó, Goz sẽ không bao giờ có thể làm hại đến Regena một lần nào nữa.

Sau cùng thì, với việc Goz đã biến mất thì cô đã có thể quay về với xã hội loài người rồi.

Mặc dù tôi cũng thỏa mãn với kết quả đó, chỉ còn một chuyện làm tôi lo lắng.

Trong khi tôi đang nói chuyện với Datie, cô ta cứ nhìn vào hạ bộ tôi như muốn liếm nó ấy.

Chuyện đó làm tôi sợ vãi ra quần đến ức mà tôi cầu nguyện rằng sẽ không bao giờ có thể gặp cô ta một lần nào nữa luôn đấy.

Vĩnh viễn.

Vậy diều này có nghĩa là cái trà này là một món quà từ Datie đấy à?

Tôi đã nghĩ rằng Datie và Kuna không ưa gì nhau mà...

"Nó ngon không, Kuroki?"

Tôi đang nghĩ gì thế này?

Đây là loại trà mà do chính tay Kuna pha cho tôi.

Không đời nào mà nó dở được cả.

Tôi uống cạn tách trà và cười với em ấy.

"Nó ngon lắm, Kuna à"

"Em hiểu rồi.

Vậy thêm một tách nữa nhé.

Kuroki cần uống thêm trà vì anh có sức đề kháng cao không tưởng.

Kuroki luôn luôn kìm chế với Kuna, đó là ại sao Kuna đã chuẩn bị cái này để chấp nhận mọi thứ của Kuroki đấy"

(TL Eng: ý bé đó là cuộc TRÒ CHUYỆN trên giường)(TN: chú thích cái này có hơi thừa không?

Và bỏ cái tay ra khỏi quần ngay!)

....Sức đề kháng?

Kuna đổ đầy tách của tôi một lần nữa, nhưng tôi khá là lo lắng trước lời nói của em ấy đấy.

Em ấy đang nói gì thế?

Khi tôi đang cố hình dung ra ý nghĩa của lời nói, thì tôi đột nhiên nổi da gà, như thể có gì đó rất tệ sắp xảy ra vậy.

Cũng như vấn đề với bọn Ogre, nhưng Kuna đã lo liệu chuyện đó rồi.

Cô ấy sẽ không để cho chúng chạy loạn đâu.

"Ừ, phải rồi.

Anh có quà cho em nè, Kuna"

Tôi lấy ra một cái hộp từ túi áo và cho em ấy xem.

"Đó....

Là...?"

(TN: that's DIOOOO)

Bên trong cái hộp là một cặp nhẫn.

Tôi lấy ra một cái trong số chúng, nâng bàn tay trái của Kuna lên, đeo nó vào ngón áp út của cô.

"Cái nhẫn này là một cái trong set này.

Cả hai cái đều được yểm hai loại ma pháp: đầu tiên, là làm cho hai người đeo nó nhận biết được vị trí của nhau và thứ hai là, cho phép người đeo nó dịch chuyển tới vị trí của người kia"

Khi tôi nói, Tôi cho em ấy thấy chiếc nhẫn còn lại trên ngón áp út của mình, cũng như em ấy.

"Với cái này, ta sẽ bên nhau mãi mãi"

"Kuroki!!

KUROKI!!!

EM YÊU AAAAANH!!"

Kuna nhảy lên và ôm chầm lấy tôi, vừa khóc.

"Haha, anh mừng là em thích món quà này"

Trong khi chải tóc khỏi khuôn mặt của em ấy, tôi cảm thấy đau đớn vì tội lỗi bên trong tim mình.

Lí do thực sự mà tôi trao cái nhẫn này cho em ấy là để ngăn em ấy nổi khùng lên và làm loạn.

Khi mà em ấy vẫn đeo nó, tôi có thể giám sát mọi nơi mà Kuna tới.

Và một lần nữa, tôi sẽ không nói cho em ấy biết chuyện này.

Dù sao thì...

Mùi của Kuna thơm thật....

Knock knock!

Có người gõ cửa phòng khi tôi đang ôm Kuna.

"AI ĐÓ!?"

Whoa.

Kuna đột nhiên tách ra khỏi tôi và hét về phía người mới tới.

Có vẻ là em ấy đang không vui vì bầu không khí tình củm của bọn tôi bị phá giữa chừng....

Dù sao thì, người mở cửa là người ngoài dự đoán của tôi.

"Xin lỗi, thưa chủ nhân của em"

"Regena!?

Cô đang làm gì ở đây thế?"

Yup, y như Kuna nói.

Lúc này thì, đáng lẽ là Regena nên ở cùng với gia tộc của cô ở Thánh Cộng hòa Lenaria bằng cách dùng đó dịch chuyển cô nhân được từ Shirone rồi chứ.

"Vâng, đang lẽ là tôi đã đi rồi, nhưng... em tự ý ở lại đây mà.

Em có một mong muốn cuối cùng muốn xin chủ nhân"

Regena cúi đầu.

Hào quang của Kuna tỏa ra băng giá khác thường.

"Cái gì?

Cô muốn cái gì từ Kuroki?"

"Điều ước của em là...

Muốn chủ nhân trao cho em tình yêu của anh ấy"

(TN: tâm bất biến trước dòng đời vạn biến...tâm biến thái trước dòng đời đầy gái....mô phật...)

"Eh?"

"!!!!!!"

Mắt Regena hướng thẳng về phía tôi, chẳng hề chớp mắt luôn.

Tôi nhanh tay cản Kuna lại, người mà thầm lặng triệu hồi cây lưỡi hái.

"Tình yêu.....!?

Eh- CHỜ ĐÃ, CHỜ ĐÃ KUNA!

Vứt cái lưỡi hái đó đi!!"

"Regena!

CÔ MUỐN CÓ ĐƯỢC TÌNH YÊU TỪ ANH ẤY VỚI CÁI CƠ THỂ XƠ XÁC ĐÓ À!!!

KUNA LÀ QUÁ ĐỦ ĐỐI VỚI ANH ẤY RỒI!!!!"

"Thế cơ à?

Hm...

Tôi dám thể rằng đôi khi chủ nhân có liếc nhìn vào mông của mình đấy..."

Tách trà mà tôi vừa uống đã phọt ra khỏi mồm chỉ với vài từ như thế thôi đấy.

Cô ấy phát hiện rồi.

Tôi không thể tin được rằng cô ấy biết chuyện đó đấy.

Tôi đã nghĩ rằng mình đã che giấu việc đó kĩ lắm rồi mà!

Xin lỗi, Regena!

Tôi xin lỗi vì đã liếc nhìn mông của em trong khi em đang lau dọn nhà cửa!

"KHÔNG!

CÔ KHÔNG ĐƯỢC PHÉP!

Kuna là quá đủ đối với Kuroki rồi!!

Mới nãy, mắt của anh ấy còn dính chặt vào ngực của Kuna!

ANH ẤY KHÔNG CẦN REGENA ĐÂU!!!!"

....Tôi vô thức ngã vật khỏi ghế trong sự tuyệt vọng và xấu hổ.

Em ấy phát hiện ánh nhìn dâm dục của tôi rồi kìa!!!!!

Anh xin lỗi, Kuna!

Anh xin lỗi vì đã nhìn vào ngực em mà!!!

"Thưa Ngài!!!

Tôi có thể bước vào không, thưa ngài?!!!"

Nhiều tiếng chân đang hướng tới căn phòng của bọn tôi.

Những người vừa tới là những hiệp sĩ nữ của quỷ tộc, được vũ trang đến tận răng.

Họ thô bạo đẩy Regena sang một bên và xông vào căn phòng.

Những cô gái đó cúi đầu trước tôi

"Chúng tôi được lệnh từ Ma Vương Bệ Hạ trở thành thuộc hạ của Tướng quân.

Xin hãy chăm sóc cho chúng tôi"

Bây giờ tôi mới nhớ....

Đây là những cấp dưới mà Modes đã nói lúc trước đấy à?

Tôi không ngờ là họ là nguyên team toàn gái đấy.

Quỷ tộc được chia làm 2 loại: Cấp cao và Cấp thấp.

Quỷ cấp thấp có diện mạo gớm ghiếc, trong khi Quỷ cấp cao có ngoại hình đẹp, khá giống với của loài người từ cặp sừng trên đầu thôi.

Quỷ tộc cấp cao đều rất xinh đẹp, ngoại hình của họ có thể so sánh với các thiên thần.

Tất cả những hiệp sĩ trước mặt tôi đều là những mỹ nhân, mỗi người một vẻ.

"Tại sao...

Tại sao...

TẠI SAO!!!"

Kuna có vẻ là đến giới hạn chịu dựng rồi.

Có lẽ là do sự gia tăng số lượng nữ giới xung quanh tôi là một cú sốc quá lớn đối với em ấy.

Và sau đó một lần nữa, kể cả tôi còn chẳng ngờ được là những cô nàng này sẽ trở thành thuộc hạ của tôi.

Họ chắc là thuộc hạ của Mona nhỉ.

Vì họ ở đây, Mona chắc là đã đồng ý chuyển giao những hiệp sĩ cấp dưới cho tôi.

Kì lạ thật.

Tôi nghĩ là cô ấy rất ghét mình mà nhỉ.

Bé Kuna tội nghiệp đang ngơ ngác.

Những ngày ồn ào của tôi chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

( chắc mọi người đã quên, trà có thuốc kích giục cực mạnh từ Datie, lấy tay ra khỏi quần đê)

Tôi uống trà trong khi ngắm nhìn bầu trời Nargol bên ngoài cửa sổ.

Vì lí do nào đó, cơ thể tôi nóng ra lên.

Căn phòng ngập tràn mùi hương của phụ nữ.

Có quá nhiều cô nàng cùng một lúc...

Tâm trí của tôi càng ngày càng mịt mù....

P/s: arc3 đã kết thúc rồi, dưới đây là phần mình thấy bên LN họ đánh giá nên mình cx cho vào

. (Mọi người có thể đọc hoặc không vì dưới đây là đánh giá của mình về nhân vật)

Mong mọi người đừng cãi lộn trên phần bình luận ạ~~~

Do hiện nay trên phần bình luận có nhiều chuyện xảy ra, nên mình sẽ nói luôn: bộ truyện này khá là khác biệt so với những bộ truyện cùng thể loại anti-hero và isekai khác:

Bộ này tuy là anti-hero nhưng cách giải quyết vấn đề của main cũng rất triệt để, đồng thời rất mềm dẻo, nó thể hiện được tính cách của một con người hiền lành, nên đã không ngần ngại đưa tay giúp đỡ dù cho có là phe đối địch.

Main tuyệt đối không thích việc đổ máu, chỉ trừ những trường hợp bất khả kháng.

Main sẵn sàng cho kẻ thù một cơ hội làm lại cuộc đời nếu chúng thực sự hối tiếc.

Tuy nhân cách của main được định là rất nhát (gái) và cũng không quyết đoán: lí do là main luôn lo lắng cho hậu quả sau này hơn là quá trình thực hiện, và điều đó thực sự là tốt.

Tuy nhiên main vẫn sẵn sàng mần thịt bất kì đứa nào dám động tay vào những người main quen biết.

Cách suy nghĩ của main rất thực tế: đánh giá một cách khách quan theo cách nhìn của người ngoài cuộc, chứ không phải cứ thấy không ưa là gắn mác người xấu.

Và cũng có tinh thần trách nhiệm khá cao, dù méo thể hiện ra được 🙂

Và bi quan ngang ngửa tui rồi ae ạ 🙂))))

Và về phần Shirone:

Shirone thật chất chỉ là ngưỡng mộ Reiji như là trẻ con ngưỡng mộ anh hùng cứu giúp người dân vậy.

Shirone thực sự yêu Kuroki nhưng chỉ là do tính cách quá trẻ con nên không nhận ra.

=> Thật ra cô nàng này rất chung tình, chẳng phải là phò đâu nhé.

Nên nếu phải nói thì Shirone là một cô nàng kiên cường bên ngoài nhưng mềm yếu bên trong, và không thực sự quá đắm chìm vào công lí, vẫn còn nhận biết được cái nào đúng hay sai.

=> Nên nhiều khi cách giải quyết vấn đề của nàng Shirone rất phức tạp, khi thì giải quyết đúng đắn, khi thì lạc cmn trôi

Và theo nhận xét của mình thì các bạn phái nữ hiện nay cũng khá giống với cô nàng Shirone ngốc này: bên ngoài luôn tỏ vẻ kiên cường, nhưng bên trong thì khóc thầm từ lúc nào ai hay.

Nên mong mọi người hạn chế việc chỉ trích nàng ấy nhé 🙂

Kaya: tác giả chỉ định là les rồi khỏi nói.

Chiyuki: có não nhưng toàn bị dính hiệu ứng số đông 🙂 nhọ.

~ Rất cảm ơn vì mọi người đã chịu khó đọc cái phần dài lê thê này ~
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Act 4: Mê Lộ của Tà Thần


Chương 46.1: Mưu đồ của Tà Thần

Notes: từ đây phần lớn sẽ là về tổ đội anh hùng đang tách lẻ với nhóm Shirone, main khá là ít đất diễn, chỉ xuất hiện nhiều trở lại từ nửa sau arc 4.

Thần chết, Zarsis.

"Ý ngươi là sao hả?!

Nói lại lần nữa coi, Zarxis!!"

Đột nhiên, tôi bị khóa cổ và vác đi.

Tôi lắc mạnh cơ thể để di chuyển cơ thể.

"Thả.... tôi....

Ra.....

Labrys....

Đau....

Đấy....

Tôi chắc....

Chết....

Mất..."

"Hm!!"

"GUHA!!!"

Labrys không có vẻ hứng thú trong việc bắt tôi chịu đựng vì hắn ngay lập tức thả tôi ra khi tôi vừa than.

Tôi ngã vật ra đất, quằn quại trong đau đớn.

"Như là... tôi đã nói....

Rena....

Cô ấy đã tìm thấy người cô yêu rồi.

Đó là người đàn ông....

Họ gọi hắn ta là 'Quang anh hùng'...."

Sau khi nghe thế, người đàn ông đứng trước mặt tôi giận run người.

Nhìn một cách khách quan thì, hắn trông giống như một con người bình thường.

Một người rất to con, đầy cơ bắp.

Trên hai cánh tay của hắn ta đầy cơ bắp để lộ ra, cơ bắp có cả ở cổ và cái hàm cứng cáp đó.

(TN: tập hàm lên cơ để cắn nát kiếm như anh Saitama cắn kiếm của Sonic đấy ak?!)

Nhưng hình dáng con người của Labrys chỉ là ảo ảnh mà thôi, một hình dạng tạm thời được tạo ra bởi ma thuật.

Hình dạng thực sự của hắn....

Còn hơn tất cả mọi thứ mà được dùng để diễn tả con người nữa.

Sau cùng thì, người này không phải là con người.

Hắn ta cũng không phải là một trong những loài cao quý đến từ Elios.

Hắn được cư dân ở Elios biết đến với cái tên Tà thần.

Nhưng tại sao tôi lại bị siết cổ?

Ừ thì....

Sau khi tôi quay trở về vương quốc loài người tên Rox, tôi tới thăm Labrys.

Tôi đã nói cho tên này nghe về những gì đã xảy ra trong lúc tôi ở đấy.

Lúc đầu, hắn không hề hứng thú chút nào với câu chuyện của tôi cả nhưng ngay khi tôi nhắc đên cái phần của Quang anh hùng, hắn đột nhiên siết cổ tôi.

Bây giờ...

Bây giờ thì hắn ta đang liên mồm nguyền rủa trong khi tôi đang chữa trị cái cổ bầm tím của mình.

"Fu*k!

Rena.

Là.

CỦA TAO!

Ta sẽ giết bất kì đứa nào đám CƯỚP NÀNG KHỎI TAY TA!!!"

(TN: nhưng anh méo phải là main 🙂 Rip)

Lời hắn ta la lên làm tôi cứ thắc mắc mãi không thôi....

....

Từ khi nào mà Rena thuộc về ngài thế?

Rena là một trong 3 nữ thần xinh đẹp nhất ở Elios.

Labrys thì không xấu xí như Modes, nhưng hắn ta cũng không quá thua kém Ma Vương trong phương diện xấu trời đánh đâu.

Nên không có lí do nào mà Rena lại hứng thú với người này được cả.

Và cái việc có được cái cảm xúc vô lí đó không phải là hàng độc quyền của Labrys.

Có rất nhiều vị thần ngoài kia đang đấu đá lẫn nhau để có được con tim của cô nàng.

Không một ai trong số họ được cô ta để mắt đến cả...

Nhưng tất cả bọn họ đều âm thầm cho rằng họ là người mà Rena yêu.

(TL Eng: Đám thần + Reiji đáng thương)(TN: Khi ATSM lên tới mức thượng đẳng)

Elios đã rơi vào tình trạng loạn lạc kể từ khi tin về việc Rena có crush được lan rộng.

Cái người được đồn đại đó là Reiji, con người được ca tụng là 'Quang anh hùng'.

Không ai biết hắn ta từ đâu đến.

Sức mạnh của hắn ta rất khủng khiếp, gần đạt tới mức của Oudith.

(TL Eng: lololololol)(TN: có mà cười ỉa)

Không chỉ mạnh mẽ, mà hắn ta còn được đồn là rất điển trai nữa.

Chắc là hắn đẹp troai đến mức mà những tin đồn về hắn trở thành mấy chuyện nhảm nhí cho mấy má nữ thần bà tám trong thế giới này.

Đây là lần đầu tiên Labrys được nghe về anh hùng từ khi mà hắn luôn ở luẩn quẩn trong mê cung của hắn đấy.

Đó là tại sao hắn ta lại tức giận đến vậy.

"Zarxis!

Lôi cổ thằng Quang Anh hùng xuống mê cung của ta ngay!

Đó là mệnh lệnh!"

Người này kiêu căng voãi.

Tại sao mà tôi lại phải tuân theo lệnh của người này từ đầu thế nhỉ?

Mình còn chẳng phải là thuộc hạ của hắn ta nữa cơ mà.

Chỉ nghĩ đến thôi mà đã thấy khó chịu rồi.

Và một lần nữa, Labrys đều thù hắn với cả Modes lẫn Elios, và bọn tôi cần tên này làm đồng minh.

Thêm nữa, cơ thể tôi lại nằm ở bên trong mê cung của tên này.

Nếu tôi bất tuân, người này sẽ gây rắc rối cho tôi.

Chúng tôi đang ở tầng sâu nhất của Mê Cung Dưới Lòng Đất của Đồng Bằng Minon.

Ở chính giữa nơi đây là ngai vàng của Labrys, thứ được trang hoàn khá lộng lẫy....

Được rồi, tôi phải thành thật thôi.

Cái ngai vàng đó nhìn gớm bỏ bà y như thằng chủ khó tính của nó vậy.

Toàn bộ cái mê cung này được bao phủ bởi sức mạnh khủng khiếp.

Nó ban đầu được người dwarf làm ra, sau đó thì vào tay Labrys.

Được tạo ra từ những nguyên liệu đặc biệt với kỹ thuật đặc biệt của tộc dwarf, nên cái mê cung vững chắc đến mức ngạc nhiên.

Kể cả tôi cũng không thể dùng ma thuật thống trị trong mê cung này được.

Nó được đặc biệt tạo ra dành riêng cho Labrys.

Đó là tại sao thằng ngáo này chả bao giờ rời khỏi mê cung của hắn nửa bước cả.

"Ngài đùa tôi ấy à?

Ngài bảo tôi mang tên Quang Anh hùng đó vào mê cung này sao?

Tôi còn chả biết thằng đó ở chốn khỉ ho cò gáy nào kia kìa!"

Tên nhát gan.

Hắn còn chả dám bước nửa bước ra khỏi hang ổ để mà tự tay xóa xổ anh hùng nữa.

Không, không.

Tôi phải lôi cái thằng anh hùng kia tới nhà hắn thôi, nơi mà hắn có đầy đủ các yêu tố thuật lợi.

Hắn còn có thể mặt dày thêm nữa không thế?

"ĐÓ LÀ CHUYỆN HIỂN NHIÊN RỒI!

Bộ chuyện đó quá khó đối với ngươi à, Zarxis?

TẠI NƠI ĐÂY, TA LÀ VÔ ĐỊCH!!

Nhưng tên anh hùng đó lại chả hề hay biết gì về điều này.

MỘT KHI HẮN TA TỚI ĐÂY, TA SẼ GIẾT HẮN BẰNG CHÍNH CÂY RÌU CỦA TA!!!"

Nói đoạn, hắn lôi cái chiến rìu ra.

Labrys nắm chặt cái rìu, một ma khí khổng lồ hai lưỡi.

Lưỡi rìu được khắc theo hình gia huy của hắn.

Hắn vung cây rìu lên trời, chỉ cần cái hành động đó thôi là đã đủ để tạo ra sóng xung kích rồi.

Chỉ cần cái sóng xung kích đó thôi là đã đủ để xé nát cái thân hình đang mục rửa của tôi ra rồi.

Nếu tôi ăn trọn đón đánh của hắn, thì tôi chả có tí cơ hội sống sót nào đâu.

Tôi chạm vào những chỗ bị tổn hại và hút lấy sinh lực của những người bên trên để duy trì bản thể một lúc.

Cơ thể tôi đã bị xóa xổ thành tro bụi bởi tên phản bội Modes đó.

Bằng cách nào đó thì tôi vẫn còn sống.

Nhưng tôi không thoát được lành lặn.

Cơ thể tôi bị hư hại, thương tích cực nặng, Nó càng ngày càng trở nên tệ đi, từng chút một chậm rãi.

Tôi muốn hồi phục lại cơ thể mình nhưng làm thế vì tôi cần phải có một lượng sinh lực không lồ.

Mặc dù tôi hiện đang cướp đi sinh lực từ con người, sự sống của mấy tồn tại thấp bé đó giống như là bỏ một giọt nước vào trong cái xô vậy.

Hiệu quả quá ít.

Tôi có thể thu được một lượng lớn sức sống thông qua việc hút lấy sự sống từ một thiên thần, nhưng diều đó quá mạo hiểm.

Tôi không thể tự sinh tồn được lúc này vì tôi không hề hòa hợp với cả Modes hay là cả những vị thần ở Elios.

Vì cùng một lí do, tôi không thể nhắm vào những tồn tại thành thánh kia được.

Và như thế, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài hút lấy sinh lực từ những sinh vật thấp bé hơn.

Mục tiêu cơ bản của tôi là loài người.

Nhân loại là chủng tộc yêu thích của kẻ thù của tôi, những vị thần của Elios, do đó tôi nhất định phải tuyệt diệt chúng.

Tôi đã rút cạn sinh lực của nhiều vương quốc cho đến khi chúng chết sạch rồi.

Bọn con người đó đều đã bị đám thần ở trên Elios bỏ quên và bị biến thành thức ăn cho những loài quỷ.

Với trường hợp của Vương quốc Rox, tôi không phải là người giật dây đằng sau vụ việc đó.

Nó đã được lên kế hoạch trước bởi đám Striges.

Nhờ thế, mà tôi đã được gặp thuộc hạ của Modes, Hắc Hiệp Sĩ, khi tôi ở đó.

Lúc này, thì tôi chắc chắn rằng Modes đã biết là tôi vẫn còn sống.

Và vì con ả bám theo Quang anh hùng cũng đã thấy tôi, tôi kết luận là Elios cũng đã nhận ra rằng tôi vẫn còn sống.

Tôi không thể dừng thắc mắc tại sao mà tất cả bọn chúng lại cùng tập trung về một nơi.

Dù cho lí do có là gì đi chăng nữa, việc thu thập sinh lực sẽ khó khăn hơn từ bây giờ.

Nhưng.... nếu tôi không hút lấy thêm nhiều sinh lực ngay lập tức, cơ thể tôi sẽ tan rã ra sớm thôi.

Tôi nên làm gì đây.

Hút lấy một lượng sinh lực tí ti đó là một nước đi tồi tệ.

Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài hút một lượng lớn một lúc để tái tạo lại cơ thể của mình.

Và tôi đã biết được nên chọn chỗ nào rồi.

Anh hùng.

Hắn có một lượng sinh lực khổng lồ trong cơ thể.

Nhiêu đó chắc đủ để hoàn toàn hồi phục cơ thể tôi.

Và như thế, tôi đồng ý làm theo lệnh của Labrys.

"Được rồi.

Tôi sẽ làm.

Tôi sẽ làm mồi nhử và lùa hắn tới đây.

Modes chắc chắn là người duy nhất có thể đánh bại ngài bên trong cái mê cung này thôi...."

"Đừng...

Có.....

Nói ra.....

CÁI TÊN ĐÓ TRƯỚC MẶT TA!!!!"

Labrys thét lớn về phía tôi, nhưng tôi biết rằng hắn ta chỉ đang cố che giấu nỗi sợ mà thôi.

Có vẻ là hắn vẫn còn sợ Modes nhỉ.

Khi nhìn kĩ hơn thì, tôi phát hiện ra là hắn vẫn còn run rẩy vì sợ.

Ngoại hình của hắn vẫn luôn trông có vẻ to lớn, nên đối với tôi....

....Bây giờ thì quá là nhỏ bé.

"Đúng thế!

Hãy gô cổ tên anh hùng đó và dùng hắn để lùa Rena xuống đây!

Một khi cô ta tới, thì Rena sẽ là của ngài"

Tôi đề nghĩ một kế hoặc lùa Rena vào trong mê cung của hắn ta để làm cho hắn phấn chấn lên.

Sẽ rất phiền phức nếu Labrys không muốn đánh nhau với tên phản bội kia lần nữa.

Ngoại trừ những vị thần Elios, hắn là người duy nhất có thể đánh 1 chọi 1 với Modes.

Để được như thế, tôi phải kéo hắn ra khỏi mê cung.

"Ngươi có một kế hoạch hay đấy, Zarxis!

Phải đấy, Labrys đây là người duy nhất xứng đáng với nữ thần đó thôi"

Labrys hết run rẩy vì sợ ngay khi mà chủ đề chuyển thành Rena.

Tôi nhìn hắn và thở dài.

Vậy thì, Tôi nên dùng cách nào để lùa tên anh hùng vào mê cung này đây?

Nữ hiền nhân tóc đen, Chiyuki.

Chúng tôi đang cưỡi griffon ở vận tốc tối đa hướng thẳng tới Cộng hòa Ariadya.

Bầu trời nắng nhẹ và luồng gió mát lạnh rất thoải mái, làm cho chuyến đi khá thoải mái.

Đang cưỡi griffon cùng với tôi là Sahoko, đang bám vào lưng tôi.

Trên con griffon bên cạnh tôi là Nao và Rino, trong khi Reiji đang ở phía trước tôi trên con pegasus của cậu ta.

Từ bên cạnh, Nao cười với bọn tôi.

"Quả là một kinh nghiệm cưỡi thú thoải mái, phải không, Chiyuki-san?"

"Ừ.

Nhưng tớ cứ thắc mắc là tại sao chúng ta không được phép bay nhanh hơn nữa...."

Khi nghĩ về chuyện đó, chúng tôi đã cưỡi trên lưng của một con quỷ thú trong trận đánh với Nargol, khi chúng tôi đang đánh nhau với những hắc hiệp sĩ.

Tôi thấy chúng đánh nhau trên lưng những con wyvern, một câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu tôi kể từ đó "Tại sao chúng ta không làm điều tương tự như vậy nhỉ?"

Nhưng đám wyvern chỉ có thể tìm thấy ở Nargol, nên chúng tôi đã chọn griffon và hippogiff ở chỗ quỷ thú sống.

Thật sự rất khó khăn khi thuần hóa chúng, nhưng kết cục thì, chúng tôi đã thành công.

Nhìn lại thì, lúc đó toàn là những kí ức đẹp đẽ.

Tôi cười mỉm, trong khi nhớ lại lúc đó.

"Cậu đang cười vì điều gì thế, Chiyuki?"

Đột nhiên, Reiji đang ở bên cạnh tôi.

Cậu ấy đã bay dẫn đầu mọi người nhưng, ở một mức độ nào đó, cậu ấy chậm lại để đám griffon có thể bắt kịp.

Cậu ấy đang một mình cưỡi pegasus.

Rino đã muốn cưỡi chung với cậu ấy, nhưng chúng tôi đã nhất trí rằng đó là không công bằng.

Họ đã phãi nghĩ tới cả cảm xúc của Nao và Sahoko vì cả hai người họ đều thuộc tuýp người thầm lặng.

Thêm nữa, con pegasus của Reiji chưa được thuần hóa.

Đó là một món quà từ Rena.

Con pegasus này là một sinh vật cực kì quý mà không ai ngoài những Thánh Hiệp Sĩ có thể cưỡi cả, Reiji là một ngoại lệ được được tăng cho một con.

Tôi được bảo rằng đó là món quà xin lỗi vì đã bỏ bọn tôi lại ở Vương quốc Rox.

Vị anh hùng cưỡi pegasus trên bầu trời thiên thanh.

Cứ như là một cảnh trong tranh vậy.

Tôi có phần bất mãn khi nghĩ thế, nhưng nó hợp với cậu ấy đấy.
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 46.2: Mưu đồ của Tà Thần


"Tớ nhớ về cái lúc chúng ta đi thuần hóa đám quỷ thú mà thôi"

"Oh yeah, là khi đó nhỉ.

Lúc đó phiền phức thật nhỉ"

Reiji nháy mắt cùng với một nụ cười tươi, làm cho mọi người cười phá lên.

Bắt bọn chúng lại thì không khó, nhưng phải tốn nhiều mồ hôi với nước mắt chỉ để biến hippogriff với griffon thành thuộc hạ trung thành.

Ý định ban đầu của bọn tôi là biến griffon thành linh thú.

Linh thú sẽ có thể sử dụng được sức mạnh của chủ nhân, tới một mức độ nào đó thôi, sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.

Cái vấn để nằm ở chỗ biến một ma thú trở thành linh thú của chính mình, thì ma thuật và sinh lực của chủ nhân phải mạnh hơn thứ mà họ muốn liên kết linh hồn.

Nói tóm gọn lại là, một người không thể biến một con quái thú thành linh thú của mình nếu người đó không mạnh hơn con quái thú đó.

Đồng thời, những ma thuật sư nhân loại không thể biến một con gì đó quá to lớn thành linh thú được.

Quá lắm thì chỉ tới mức một con mèo hoặc chó là cùng.

Trong trường hợp của người elf, họ có vẻ là có thể thuần hóa được những sinh vật lớn hơn.

Nhưng mà họ cũng không thể biến con người thành linh thú của họ được, mặc dù cho có một khoảng cách lớn trong lượng ma lực của hai loài.

Những loài có thể biến con người thành linh thú của họ đều là những người thuộc tộc Thiên Thần hoặc cao hơn mà thôi, nhưng con người không được xem như là linh thú.

Họ (con người) được xem là những tông đồ.

Dù sao thì, mặc dù họ có lượng ma lực khổng lồ, các thiên thần vẫn gặp khó khăn trong việc biến một con ma thú mạnh mẽ như griffon thành linh thú của họ.

Chuyện đó khả thi với chúng tôi, những người còn mạnh hơn cả những thiên thần.

Nhưng bọn tôi bác bỏ ý định đó vì những sinh vật bị biến thành linh thú thì chỉ tình thương mến thương với chủ nhân của nó mà thôi.

Chúng tôi vẫn chưa tìm ra cách để biến những sinh vật trở lại bình thường được.

Đã từng, có một trường hợp mà Rino biến một hoàng tử của một quốc gia trở thành tông đồ của cậu ấy rồi.

Chuyện đó đã gây ra một vụ hỗn loạn lớn vì vị hoàng tử-hóa-tông-đồ kia không thể dành tình yêu cho bất kì ai khác ngoài Rino cả.

Theo như Rino, vị hoàng tử kia đã biến thành tông đồ của cô là do anh ta yêu cầu.

Nói ngắn gọn là, cậu ấy đã biến anh ta thành tông đồ chỉ vì thích. (TN: nghiệp quật đám này lẹ lên)

Mặc dầu bản thân vị hoàng tử kia có lỗi vì đã yêu cầu một điều như thế mặc dù đã có hôn thê rồi, thì vẫn là lỗi của Rino.

Kể từ đó bọn tôi tìm cách giải quyết được cái việc mà cậu ấy đã làm với vị hoàng tử kia, chúng tôi đã tạm hoãn lại việc gia tăng số lượng linh thú của mình lên.

Sớm hay muộn gì thì bọn tôi cũng phải làm gì đó với chuyện này mà thôi.

Nói thật luôn chứ, tôi cực kì cảm thấy đắng cay khi mà phải đi dọn đống hậu sự cho việc mà cậu ấy gây ra.

Vì cùng lí do đó, chúng tôi đã nghiêm cấm cậu ấy tạo ra thêm bất kì linh thú nào nữa.

Thay vào đó, chúng tôi thuần hóa griffon và hippogriff và biến chúng thành thuộc hạ bằng cách tối đa hóa sức mạnh ma thuật của tôi và Rino.

Đây là phương án tốt nhất vì bọn tôi không cần phải biến chúng thành linh thú theo cách này.

Và cứ thế chúng tôi thẳng tiến tới Cộng hòa Ariadya trong khi có những cuộc tán nhảm.

Theo như Tarabos, có chuyện gì đã xảy ra ở nước Cộng hòa, nên chúng tôi đang hướng tới đó để thu thập thông tin chi tiết.

"Giờ nghĩ mới thấy, tớ không biết bên phía Shirone ra sao rồi nhỉ..."

"Tớ không biết.

Ngoài Kyouka-san ra, Kaya-san cũng ở đó với họ mà.

Tớ nghĩ là em ấy có thể ngăn Shirone-san hóa chaos được"

Tôi cố giải tỏa nỗi lo lắng của Sahoko.

Tôi là người mà đã yêu cầu Kaya-san và Kyouka-san đi theo Shirone-san mà.

Tôi nghĩ là sẽ quá nguy hiểm nếu để cho Shirone đi lòng vòng một mình.

Quan trọng nhất là, tôi không thể để cho cô ấy đi vào Nargol một mình được.

Rino nhìn về phía của Nargol.

"Cậu ấy có thể mang về bạn thuở nhỏ của nhỉ được không nhỉ?"

"Tớ không nghĩ là sẽ dễ dàng đến thế đâu, Rino"

"E~h, tại sao?

Tại sao mà tớ lại nghĩ như thế, Reiji-san?"

"Nghĩ thử đi, Rino.

Tên đó là thuộc hạ của Ma Vương.

Nhân loại trên thế giới này còn phải chịu đựng con quái vật đó thêm bao lâu nữa chứ?

Kể cả khi, ví dụ, tên đó không cố tình làm thế đi nữa, thì chuyện đó không thể tha thứ được.

Thử nhìn xem hắn còn chả dám lộ mặt đối diện với Shirone và cứ thế mà biến mất.

Tớ sẽ không bao giờ làm mấy chuyện như hắn đâu. (TN: con quái vật là nói Modes, còn tên đó là nói Kuroki.

Mấy thằng gáy thường ăn c*t sớm lắm)

Hiếm khi nào mà thấy Reiji tỏ vẻ nghiêm túc như thế này lắm.

Rino và Sahoko có vẻ rất buồn khi nghe cậu ấy dứt câu.

"Không thể nào....

Kể cả khi cậu ấy đã gặp lại được người mà cậu ấy nhớ nhất nữa..."

"Phải đấy, Rei-kun.

Shirone cuối cùng cũng sẽ bắt được bạn thuở nhỏ của cậu ấy mà thôi"

"Lỗi của tớ.

Nhưng tên đó cần phải chịu trách nhiệm, kể cả khi hắn không muốn Shirone bị vướng vào đống hỗn độn của hắn.

Cậu ấy chỉ nên đứng ở bên cạnh mà quan sát thôi" (TN: Ờ..... nghe chả có tí thuyết phục nào cả)

(TL Eng: HỖN ĐỘN?

MÀI CHÍNH LÀ CÁI THẰNG PHÁ HOẠI NHẤT Ở ĐÂY ĐẤY!!!)

Nghe cậu ấy nói thế, tôi thầm nghĩ rằng đó chắc chỉ là những mong muốn thầm kín của cậu ấy mà thôi.

Lí do duy nhất mà Shirone không muốn quay trở về thế giới của chúng tôi là vì bạn thuở nhỏ của cô đã xuất hiện ở thế giới này mà, phải không?

Và một lần nữa, tôi nghĩ là mình có thể hiểu được ý của Reiji.

Con người trong thế giới này đang phải chịu đựng đau khổ do loài quỷ gây ra.

Đó là lí do mà tôi không thể thứ tha cho Ma Vương, kẻ thống trị tất cả loài quỷ.

Shirone đã thề rằng bạn thuở nhỏ của cô chỉ là một cậu trai có tấm lòng nhân hậu, nên có thể là do cậu ta đã cảm thấy tội lỗi vì đã trở thành quân tiên phong cho Ma Vương.

Nhưng tôi nghĩ là cậu ta đã lựa chọn sai lầm vì đã bỏ đi mà chẳng hề nói lấy một lời với Shirone.

Đó có lẽ là lí do tại sao cô ấy trở nên bất cẩn đến thế.

Reiji có lẽ không thích chuyện này, nhưng tôi nghĩ là chúng tôi nên chào đón cậu ta về cùng nhóm của mình.

Sau cùng thì, theo như tình hình hiện tại thì Ma Vương là kẻ xấu.

(TL Eng: LẠY CHÚA, ÔNG TA CHẲNG PHẢI VẬY ĐÂU!!!!!!!)

(ED END: For f*ck sake!

Lần nào edit cho lũ ngu này cũng tức điên máu cả)

Kể cả bây giờ, có lẽ có vài con quỷ sống ở trong khu rừng bên dưới chúng tôi.

Tôi đã nghe nói rằng nếu chúng tôi tiêu diệt được Ma Vương thì tất cả loài quỷ sẽ biến mất.

Thì có lẽ thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

(TL Eng: TÔI RẤT THẤT VỌNG VỀ CÔ, CHIYUKI)

Đột nhiên, Reiji kêu mọi người ngừng lại giữa chừng.

"Tất cả mọi người, đợi một chút"

"Có chuyện gì thế, Reiji-kun?"

"Tớ nghe có tiếng phụ nữ la hét"

Reiji chuyển hướng bay của pegasus đến một nơi khác.

"Em thì sao, Nao?"

"Reiji-senpai thật tuyệt....

Kể cả Nao-san này chỉ vừa mới nhận ra..."

"Bám theo cậu ấy nào, mọi người!!"

Tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý.

Đó là điểm đáng tin cậy duy nhất của cậu ấy.

Phụ nữ khi gặp nguy hiểm thì cũng như mấy đứa bé yếu ớt.

Và vì thế nên chúng tôi bước theo sau anh hùng của chúng tôi.

Nữ lính đánh thuê, Shisufae.

"Shizufae!!"

"Tôi biết!!"

Tôi lườm cái thứ trước mặt mình.

Một con Orc.

Một con lợn quá cỡ cao hơn tôi và mắt nó dính chặt vào người tôi.

"Khinh thường ta hả?!"

Tôi lườm con Orc khi rút thanh kiếm ra.

Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài tiêu diệt nó vì tôi không có bất kì đồng bạn nào và không ai tới để giúp tôi chiến đấu cả.

Mà đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên tôi phải đánh với một con orc.

Nhưng lúc trước tôi có một đồng chí và chúng tôi chỉ phải đánh với một con orc.

Vào lúc này, thì có cả tá orc và tôi thì chỉ có một mình.

Tôi đã thua rồi.

Chúng tôi nhận một nhiệm vị hộ tống trên đường trở về Cộng hòa Ariadya.

Nơi này được xem là một khu vực không có những con quỷ cấp cao.

Nhưng dù gì thì, ngay cái lúc chúng tôi đang di chuyển trên đường chính thì chúng tôi bị phục kích và bị kéo vào một trận chiến với số lượng orc không xác định.

Đây là lần đầu tiên tôi phải chiến đấu với nhiều con orc cùng lúc đấy.

Theo lẽ thường thì, loài orc không phải là loại mà sẽ đi tập trung thành bầy.

Cái này giống như là tập tục của bọn goblin hơn.

Và thêm nữa, chúng tôi đang chống lại với những đợt tấn công dồn dập của orc.

Điều này chưa từng có tiền lệ.

Một nửa số lính đánh thuê hộ tống đã bị giết bởi cuộc phục kích của orc.

Người duy nhất còn lại là người lính đánh thuê mà tôi xem như là chị và cũng là đồng chí của mình, Keyna.

Nói thật, chẳng có gì lạ cả nếu lúc này tôi đã chết.

Lí do duy nhất mà đám orc để cho tôi sống là vì giới tính của tôi.

Chúng muốn giữ tôi sống.

Đám chó chết gớm ghiếc này.

Vào lúc đó, tôi thấy được cơ hội sống sót của mình.

Tôi nhẹ nhàng vung thanh kiếm chậm chạm hơn bình thường.

"YAAHHH!!!"

Con Orc cười và đánh bay thanh kiếm của tôi bằng cái chùy của nó.

Nó muốn tước đi vũ khí của tôi.

Ngay lúc này!!

Tôi vung thanh kiếm lệch đi và làm cho cái chùy mất đi trọng tâm của nó.

Con Orc mất thăng bằng.

Không đời nào mà tôi lại đi bỏ qua một đòn mở đầu hoàn hảo như thế được.

Sau cùng thì, điểm mạnh duy nhất của tôi là kiếm thuật cơ mà.

Tôi đá bay đất đá dưới chân, tiếp cận đối phủ và đâm kiếm vào tim nó.

"GUH?!"

Con Orc nhìn tôi như thể đang không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Thật lòng, tôi còn không thể làm đau một con orc chỉ bằng sức mạnh thuần túy của tôi được.

Da của orc đủ cứng để dùng làm nguyên liệu cho khiên hoặc giáp da.

Chỉ một chiến binh mạnh mẽ mới có thể chém đươc cơ thể của orc mà thôi.

Tôi chỉ là một đứa yếu đuối 17 tuổi không có đủ cơ bắp trên hai cánh tay nữa là.

Nhưng tôi vẫn có thể làm tổn thương orc được bằng thanh ma kiếm của mình.

Đây là một vật kỉ niệm của cha tôi, một lính đánh thuê, đã trao cho tôi sau khi tôi quyết định nối nghiệp theo cha.

Và cứ thế, tôi đè con orc xuống.

Đó là những gì các ngươi sẽ nhận khi khinh thường phụ nữ.

(TL Eng: Không, tôi thề là mình sẽ không bao giờ khinh thường phụ nữ trong bộ này đâu, họ cơ bản là quá đáng sợ)

(TN: sao có cảm giác mấy bà vợ của tổ tiên bên bộ 7s quy tụ về đây ấy nhỉ...)

"...EH?!"

Tôi cố kéo thanh kiếm ra khỏi cơ thể của con orc, nhưng nó kẹt mất rồi.

Đậu xanh rau má, tôi dồn quá nhiều lực vào đòn cuối cùng rồi.

Đột nhiên, cơ thể tôi bị kéo lên không trung.

Khi tôi quay lại nhìn, mặt của một con orc ở ngay phía sau.

Tôi còn không nhận ra nó tiếp cận từ lúc nào.

"BUHAHAHAHAHA!!!~" (TN: tiếng cười đấy)

"KHÔNGGGGGGGGGGGGGG!!!"

Tôi thét lớn hết mức có thể.

Cái giọng cười kinh tởm của con orc làm tôi nổi cả da gà lên này.

Nó đang chuẩn bị để mang tôi vào rừng.

"CỨU VỚI~!

KHÔNGGG, AI ĐÓ CỨU TÔI VỚIIII!!"

Tôi vùng vẫy cực lực, nhưng con orc nắm quá chặt.

Tôi không thể thoát được.

Tôi không muốn điều này.

Tôi không muốn lần đầu của mình là với một con orc.

Ngay lúc đó, bầu trời tỏa sáng chói lòa đến mức mà tôi phải nhắm chặt mắt lại.

Và tôi nhanh chóng bị thả xuống đất.

"Eh?! chuyện gì vừa..."

Tôi cố gom tí dũng cảm lại và mở mắt.

Khi tôi quay lại nhìn, con orc đã mất đầu.

Tôi quay mặt về phía ánh sáng.

Một con ngựa đang bay trên trời.

Nó bắn ra ánh sáng xuyên qua bọn orc, từng con một.

"Đẹp thật...."

Người đàn ông đang cưỡi pegasus bước xuống ngựa trước mặt chúng tôi cùng với ánh hào quang thần thánh bao quanh người.

Khi anh ấy đứng trước mặt bọn tôi, tôi không ngờ được là cứu tinh của bọn tôi là người đàn ông đẹp troai nhất mà tôi từng thấy.

Một cơ thể cao và mảnh khánh, một gương mặt ưu nhìn và mái tóc vàng óng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Anh ấy dùng gương mặt ấy mà nở nụ cười với tôi, làm tôi đỏ mặt.

Tôi không thể thốt ra được một lời nào cả.

"Cô có sao không?"

Tôi biết là anh ấy đang nói chuyện với tôi, nhưng tôi chỉ đứng đó mà không thốt ra được một lời nào cả đấy.

Tôi đang suy nghĩ cái quần gì thế này hả trời?

Tôi chỉ vừa thoát khỏi tình huống nguy hiểm, và não tôi vẫn chưa theo kịp tình hình đây nè.

Nhưng mà nếu không nói gì thì lại là thô lỗ với ân nhân của mình.

"V-Vâng!

Cảm ơn vì đã cứu mạng tôi!

Đám orc đó suýt nữa là bắt cóc được tôi rồi..."

"Tôi đang bay trên không phận của khu vực này thì tôi nghe thấy tiếng la của cô.

Tôi mừng là mình đã tới kịp"

Sau đó, anh ấy đưa tay ra giúp tôi đứng dậy.

Khi anh ấy kép tôi dậy, mặt của bọn tôi sát lại gần nhau.

Tôi có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, trái ngược hoàn toàn với cái mùi kinh tởm của đám orc.

"Tôi là Reiji.

Cô có thể cho tôi biết tên được không, thưa tiểu thư?"

"Là Shizu-...-Faeria"

Ai đó đứng đằng sau Reiji-sama đã canh lúc đó mà ho nhẹ.

Tôi không hề nhận ra cô ấy vì tôi đã quá tập trung vào chỉ mình anh ấy.

Tôi nhanh chóng thả bàn tay của ân nhân mình ra.

"Có chuyện gì sao, Chiyuki?"

"Lỗi của tớ khi làm gián đoạn nhưng qua đây với tớ một chút nào, Reiji-kun"

Reiji-sama nhìn cô ấy và tôi cảm thấy được một chút hối tiếc khi anh ấy quay đi..

Tôi nhìn người phụ nữ tên Chiyuki và gần như lẹo cmn lưỡi.

"...Xinh đẹp quá..."

Đây là lần thứ 2 trong cùng một ngày tôi vô thức thốt lên như thế rồi đấy.

Người phụ nữ tên Chiyuki cực kì xinh đẹp luôn ấy.

Đôi mắt sắc sảo như mèo, khuôn mặt đầy đặn cùng làn da trắng như sứ với bờ môi mỏng và cơ thể chữ S.

Điều đáng chú ý nhất của cô là mái tóc đen tuyền dài đến eo của cô.

Nó lấp lánh như sao trời vậy.

Tôi cảm thấy tuyệt vọng.

Không phải là do tôi không trau truốt vẻ đẹp phụ nữ của mình, mà là vì đối phương quá xinh đẹp.

Tình đầu của tôi thật sự rất ngắn ngủi....

Người phụ nữ tên Chiyuki nhìn tôi và sau đó, cô có vẻ rất không vui.

Ánh mắt của cô lạnh voãi, nó như đâm thấu tôi vậy.

"Tôi có thể làm phiền cô một chút được không?"

"Vâng, tôi không phiền đâu!"

Tôi thét lên chói tai khi cô ấy lườm tôi bằng đôi mắt tuyệt đẹp ấy.

"Có 12 con orc tấn công các cô, phải chứ?"

"Eeh...

Tôi cũng không chắc nữa, Tôi không có dư thời gian để đếm số lượng vì chúng đột nhiên phục kích trong lúc chúng tôi đang làm nhiệm vụ hộ tống..."

Người phụ nữ tên Chiyuki thở dài.

"Tôi hiểu rồi....

Mà, cũng không trách được...."

Có lẽ là cô ấy không còn hứng thú với tôi nữa, cô ấy quay mặt về phía Reiji-sama và nói với anh ấy, hoàn toàn thả bơ tôi luôn.

"Số lượng bọn orc là bao nhiêu, Chiyuki?"

"Có 12 cái xác của orc và chúng đều bị cậu giết cả, Reiji-kun.

Nhưng thật lại khi không hề có một sinh vật cấp cao nào ở xung quanh cả"

"Có dấu hiệu nào của sinh vật sống ở quanh đây không?"

"Tớ đã hỏi Rino-san và Nao-san thăm dò khu vực này rồi, nhưng họ chỉ tìm thấy dấu hiệu của đám quỷ lắt nhắt.

Nếu có một quỷ cấp cao thật thì chúng sẽ không có ở đây rồi, nó trốn rồi"

"Tớ hiểu...

Có lẽ đây là sự kiện mà phó chủ tịch hiệp hội ma thuật đã cảnh báo chúng ta.

Một khi chúng ta tới Ariadya, chúng ta sẽ nhận được thông báo chi tiết cho chuyện này"

"Hắn ta chắc chắn đang nợ chúng ta một lời giải thích..."

Người phụ nữ tên Chiyuki đồng tình với Reiji-sama một lần nữa.

"Tiếp đến là kiểm tra số lượng thương vong.

Mọi người sẽ ổn thôi, chúng ta đã có ma thuật hồi phục của Sahoko ở đây rồi mà"

"Tiện thể, có một người phụ nữ trong số người bị thương à?"

"Eh?

Um...

Không, nhưng...."

"Hiểu rồi.

Vậy thì ổn thôi"

Giống với Reiji-sama, tôi cũng cảm thấy vui mừng khi nghe tin đó.

Có vẻ là đồng chí của tôi vẫn an toàn.

"Geez, đừng có mà đi lo lắng cho từng cô gái một trên thế giới..."

"Này, bảo vệ những cô gái trong trắng là công việc của anh hùng như tớ cơ mà!!"

"Tuyệt thật nhỉ....

Nếu là cứu người mà không màng đến giới tính thôi..."

Trong khi hai người đó đang cãi nhau thì đội trưởng đội hộ tống bọn tôi, Atlanta, lại gần bọn tôi.

Cô ấy là người đã thuê chúng tôi hộ ống đống hàng hóa này tới Ariadya.

Cô ấy lại gần Reiji-sama và cúi đầu.

Dáng người của Atlan ta khi cô thể hiện lòng biết ơn rất là đẹp.

"Tôi thật sự cảm ơn mọi người vì đã cứu mạng chúng tôi, Anh hùng-sama"

"Và cô là?"

"Tôi là Atlanta, đội trưởng của đoàn xe này.

Nếu Anh hùng-sama không tới cứu chúng tôi, thì chúng tôi có lẽ đã mắc phải mối nguy hiểm lớn nhất trong đời rồi"

"Không có gì to tát cả đâu, tôi mừng là mình đã có thể bảo vệ một người đẹp như cô"

Ngôn từ của Reiji-sama cũng rất là lịch sự nữa. (TN: lịch sự cái éo, có mùi quấy rối thì có)

"Ooh, khen quá rồi"

Atlanta và Reiji-sama đang cười với nhau.

Không như tôi, cô ấy là chuyên gia trong chuyện này.

Đây chắc chắn là sự khác biệt trong kinh nghiệm giữa chúng tôi.

Người phụ nữ tên Chiyuki có vẻ còn bị bỏ quên khỏi cuộc trò chuyện của họ hơn là tôi nữa là.

Tôi cảm thấy hơi lạc lõng ở nơi đây, nên tôi quay mặt bước đi.

Có vẻ là cuộc trò chuyện đó còn kéo dài một lúc nữa mới dứt.

Sau khi đi xa khỏi Reiji-sama, thì Keyna đại tỉ gọi tôi.

Vì chị ấy cũng là một người phụ nữ, nên chúng tôi cùng một giuộc.

Mặc dầu đã bị phục kích bởi đám orc, chúng tôi đã được cứu.

Đó là một phép màu.

"Có vẻ chúng ta gặp may rồi, Shizufae"

"Yeah, thưa chị...

May là, em được tha mạng"

"Tuy nhiên...

Thật tuyệt khi cậu ấy có thể tiêu diệt được đám orc chỉ trong một đợt tấn công.

Cậu ta có khi nào là Quang Anh hùng không?"

"Quang Anh hùng?"

"Gì cơ, em chưa từng nghe về cậu ta à, Shisufae?

Chị cho rằng đó là chuyện bình thường mà.

Cậu ta không chỉ nổi tiếng ở khu này đâu....

Chị nghe nói rằng cậu ta là người mạnh nhất của lục địa phía đông.

Phía bên kia rặng núi trung tâm đấy, em biết không?

Đồng thời, chị còn nghe được rằng cậu ta được Nữ thần Rena-sama thầm thương trộm nhớ nữa kìa"

Khi chị ấy nói, Đại tỉ Keyna liếc nhìn Reiji-sama.

Tôi cũng nhìn anh ấy.

Sức mạnh của anh ấy thật sự phù hợp với cái danh hiệu 'Anh hùng'.
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 47.1: Ariadya dành cho những người giàu cóPhần


(ED Eng: nói rõ hơn thì, mọi người sẽ thấy nước Cộng hòa Ariadya được nhắc nhiều lần lúc thì là thành phố, lúc thì là quốc gia.

Đây không phải là nhầm lẫn.

Trong bộ này, một thành phố đồng thời cũng là một quốc gia, nên chúng đều là 1.

Đôi khi các quốc gia có những thành phố vệ tinh, giống như là thuộc địa của họ vậy)

lại come back đây 🙂)

========================================================================

Nữ hiền nhân tóc đen, Chiyuki.

Cộng hòa Ariadya nằm ở cửa một con sông lớn chảy qua Đồng bằng Minon.

Con sông này đồng thời cũng đóng vai trò là ranh giới giữa phía đông và phía tây đại lục.

(ED Eng: cửa sông là khu vực mà con sông tiếp giáp với biển, nơi có dòng nước ngọt hòa lẫn với dòng nước mặn của biển)(TN: tưởng cái này là kiến thức phổ thông rồi mà???)

Số dân cư trú tại Cộng hòa Ariadya chắc chắn hơn 1 triệu người.

Nó được xem là thành phố lớn nhất trên thế giới.

Nó cũng là nơi tập trung của những người giàu có trên cả đại lục.

Đồng bằng Minon trải dài ở phía bắc Ariadya là một vùng đất lớn thứ ngũ cốc trắng giả-lúa-mạch.

Khu ruộng đồng kéo dài dọc theo Sông Quiche chảy từ Rặng núi trung tâm xuống vùng Đồng bằng trung tâm.

Phía nam Ariadya là Vịnh Ariad.

Cái vịnh quá nông, nên chẳng có loài quái vật biển khổng lồ nào thường sống ở những vùng biển sâu tới ở cả.

Nhiều quốc gia bao quanh vịnh và Đồng bằng Minon tạo thành Liên Minh Ariadya.

Mục tiêu chính của các quốc gia xung quanh là lấy được quyền tự do ra vào Cộng hòa Ariadya và những khu vực xung quanh.

Vì lí do đó, rất nhiều người đã tập trung về đây.

Đồng thời, nhiều loại khoáng sản như vàng và bạc và vô số những công cụ đều được nhập khẩu vào Cộng hòa thông qua sông Quiche.

Chúng được mang tới từ quốc gia của tộc dwarf nằm ở phía Đông Bắc của Đồng bằng Minon.

Đồng Teyakam, đơn vị tiền tệ thông dụng trên thế giới, được đúc ra ở Cộng hòa Ariadya.

Có lẽ đó là lí do tại sao mà nên kinh tế của nó lại dẫn trước những quốc gia khác.

Kể cả loại tiền tệ mà Thánh Cộng hòa Lenaria dùng, nơi bọn tôi sinh sống, cũng dựa trên đồng Teyukam.

(TL Eng: cứ xem như nó là tiền USD được isekai đê)

Tôi và Reiji đang tới văn phòng chính của Cộng hòa.

Sahoko, Rino, và Nao đang bận tay với mấy việc khác rồi.

Rino và Nao nghĩ là cuộc họp sẽ rất chán, nên họ nhanh chóng kiếm chuyện để làm.

Do đó, Sahoko có nhiệm vụ đi trông chừng hai thím ấy quậy quá đà.

Người đứng đón chúng tôi là một ông chú đã ngoài tứ tuần.

"Rất vui được gặp ngài, Quang Anh hùng, Tôi là Clasus, chỉ huy của Cộng hòa Ariadya"

Chức vụ của ông bác là chỉ huy có nghĩa là ông ấy là người chịu trách nhiệm cho việc duy trì trật tự công cộng và bảo vệ nước Cộng hòa khỏi những cuộc xâm lăng.

Chức vụ Tướng Quân khá là hiếm thấy ở cả những quốc gia khác nữa.

Trong hầu hết các trường hợp, vua là người giải quyết gánh nặng của cả chức Tướng Quân và Quan Tổng Tài.

Đồng thời, ở hầu hết các nước, Quan Tổng Tài thường là người chịu trách nhiệm cho việc duy trì trật tự công cộng và bảo vệ thành phố.

Khi nói tới một thành phố lớn như Ariadya, phải bảo vệ một vùng lãnh thổ rộng lớn, chỉ mình Quan Tổng Tài thì chẳng thể lo cho hết được cả hai việc.

Do đó, trách nhiệm duy trì trật tự công cộng được bỏ khỏi danh sách trách nhiệm của Quan Tổng Tài.

Đa số các quốc gia trên thế giới này đều có quân đội riêng của họ.

Dù sao thì, những lực lượng ấy không phải là để chém giết đồng loại của họ.

Mà là để cho đám quỷ đi bán muối.

Cuộc chiến tranh giữa con người với nhau chưa từng xuất hiện.

Với đám quỷ lúc nhúc ở xung quanh, nhân loại không có dư dả thời gian để đi kiếm cớ gây chiến tranh với nhau.

Vì số lượng quỷ sống quanh khu vực này khá ít ỏi, nên công việc chính của Tướng Quân chủ yếu là duy trì trật tự công cộng mà thôi.

Nhưng mà không có vụ các quốc gia gây chiến với nhau thì không có nghĩa là mấy cuộc nội chiến không tồn tại.

Giống như ở thế giới bọn tôi vậy thôi.

Số miệng ăn mà họ phải lo quá lớn so với những quốc gia khác đấy.

(TL Eng: Game of Thrones)(TN: hỉu gì chớt lìn)

Dù là Clasus là một cựu hiệp sĩ được huấn luyện ở học viện của bọn tôi, thì chắc chắn là ông ấy chưa từng cho con quỷ nào đi bán muối đâu.

"Yeah, ta là Quang anh hùng, Reiji.

Rất vui được gặp"

Mặc dù lời chào thì lễ nghĩa đấy, Reiji trả lời một cách trơ tráo.

Cậu ấy chẳng bao giờ thay đổi thái độ cả, không quan trọng dù có là ai đi chăng nữa.

Kể cả vua của một nước nhé.

Này, cậu có nhận ra là cái thái độ của cậu đã kéo bọn mình vào rắc rối bao nhiêu lần rồi không?

Tôi liếc qua Clasus.

Có khi nào ông ấy không quan tâm thái độ của Reiji chăng?

"Hahaha.

Tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm khi Quang Anh hùng tới quốc gia này"

Clasus vừa cười vừa nói.

Ông ta thực sự không quan tâm đến thái độ của Reiji luôn kìa.

Hơn thế nữa, tôi có cảm giác là ông ấy đã quen gặp mấy người loại như này rồi.

Mại chuyện sẽ dễ thở hơn cho chúng tôi nếu ông ấy thực sự không quan tâm đến cách hành xử của Reiji.

"Chỉ huy Clasus.

Tôi đã nghe được tình hình sơ bộ từ Phó Chủ tịch Tarabos lúc trước rồi.

Nhưng dẫu sao thì, tôi muốn biết thêm những thông tin chi tiết hơn"

Tôi mở lời trước và hỏi Clasus thay vì để cho Reiji gây chuyện.

Thương thuyết là nghề của tôi mòa.

Từ thời khắc này, đây là cuộc chiến của tôi.

"Tôi không ngại nhưng....

Tôi nghĩ là sẽ tốt hơn nếu ta tiếp tục nói chuyện ở bên trong.

Tôi đã chuẩn bị một ít thức uống cho mọi người thưởng thức rồi"

Do đó, chúng tôi theo chân Clasus vào phòng hội nghị.

Căn phòng rất rộng và đầy rẫy những món đồ trang trì, rất phù hợp với một cường quốc như Cộng hòa Ariadya.

Một cái bàn lớn với vài cái ghế đã được chuẩn bị, và chúng tôi ngồi xuống.

Sau khi Clasus ngồi xuống, có người bước vào căn phòng.

"Một Goblin?!!"

Tôi vô ý thốt lên, ngạc nhiên quá chừng.

Cái thứ bước vào phòng không phải là con người, mà là một goblin.

Nó đẩy một cái xe đẩy chứa thức uống và mang nó đến chỗ chúng tôi.

Nó bắt đầu dọn đồ uống ra.

"Của mọi người gob" (TN: gob=đây)

Con goblin cúi đầu trước chúng tôi.

Chúng tôi ngồi lặng thin, não load chậm dẫn đến chưa hoàn hồn.

Chúng tôi về cơ bản là đang bối rối khi mà kẻ thù mà chúng tôi đã luôn đánh nhau nay lại cúi đầu trước chúng tôi đấy.

Nói thật, cho đến tận lúc này chúng tôi mới được thấy một nô lệ goblin đấy.

Ngành công nghiệp nô lệ goblin rất nổi tiếng ở khu vực này.

Không như orc, loài goblin dễ bị nô lệ hóa hơn.

Kể cả những ma thuật sư ở Saria cũng đã nói chút ít cho tôi biết về chuyện này rồi.

Có vẻ là ma thuật cai trị dễ dàng xóa bỏ cái bản năng bạo lực của goblin, làm cho chúng vâng lời.

Tôi còn nghe được rằng những nhà nông có số lượng đất đai lớn còn dùng goblin để làm thay nữa đấy.

Nhờ vào nguồn lao động rẻ bèo này, giá lương thực ở khu này thấp hơn nhiều so với những khu vực khác.

Sau khi hoàn thành công việc của nó, con goblin cúi đầu lần nữa và rời đi.

Tôi cảm thấy hơi khó chịu sau khi chứng kiến điều đó.

"Oya?

Tôi đoán là đây là lần đầu tiên mọi người thấy một nô lệ goblin nhỉ, eh...Ah!

Thứ lỗi cho tôi vì chỉ vừa nhớ ra chuyện này.

Giáo điều của Rena cấm việc nô lệ hóa quỷ dữ mà nhỉ, phải không?

Tôi vô ý quá"

Clasus xin lỗi chúng tôi.

Rena là nữ thần chiến tranh, người bảo vệ nhân loại khỏi nanh vuốt của quỷ dữ.

Do đó, theo như giáo điều của cô, tất cả loài quỷ cần phải bị xóa xổ.

Do đó, theo như đạo của Rena, tuyển mộ quỷ được xem là một tội ác.

Nói ngắn gọn, gặp con quỷ nào thì cho con đó đi bán muối, chấm hết.

Có lẽ sức ảnh hưởng của Rena ở nơi này yếu hơn vì Cộng hòa Ariadya có rất ít quỷ ở xung quanh.

Đồng thời, đạo có sức ảnh hưởng lớn nhất ở khu này là đạo thờ Thần Oudith, vị thần đại diện cho luật lệ.

Đạo Oudith vừa không cho phép vừa không cấm việc nô lệ hóa, do đó những nô lệ goblin đi dọc trên khắp con đường là chuyện thường ngày ở huyện rồi.

Lí do cho việc tôi cảm thấy tức tối và không thoải mái khi thấy một nô lệ goblin không phải là vì nó là một con quỷ, mà là cái từ "nô lệ" kia cơ.

Nó đã bị cấm ở thế giới của chúng tôi rồi.

Đó là tại sao tôi không thể nào quen được với cái từ đó cả.

(TL Eng: Không phải thế!!!

ED: Đáng tiếc thay...

à và, cô có vấn đề với nô lệ goblin mà không giết chúng cơ à?

Cô chập mạch rồi hả?)

Nếu nô lệ hóa một con người thay vì một con quỷ, tôi có lẽ đã bảo ông ta thả tự do cho người đó rồi.

"Ừa, tôi chỉ là không quen với cụm từ đó thôi."

"Bỏ qua chuyện đó đi.

Cho phép tôi nêu ra lí do mà tôi lại cần sự trợ giúp của mọi người."

Vấn đề nô lệ hóa đã ăn sâu vào trong khu vực này rồi.

Nếu chúng tôi ép họ thả tự do cho những nô lệ, thì chúng tôi cũng phải gây chiến với những người ở khu này mà thôi.

Chúng tôi buộc phải tránh viễn cảnh đó bằng mọi giá.

Thêm nữa, vấn đề sau khi can thiệp vào tình hình nô lệ hóa sẽ chỉ trở thành vấn đề lớn hơn mà tôi.

Nói chi tiết thì, vấn đề về việc những goblin nên được đối xử như thế nào sau khi được thả tự do đấy.

Chuyện đó chắc chắn sẽ rất tốn thời gian để giải quyết nó.

Vậy thì, tốt nhất là nên bỏ qua chủ đề đó trong thời điểm này đê.

Reiji có vẻ cũng chẳng hứng thú gì với chủ để đó cả mà.
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 47.2: Ariadya dành cho những người giàu có


"Ừ thì, chuyện là...."

Clasus bắt đầu giải thích về tình hình vào buổi tối hôm chúng tôi choảng nhau với bạn thuở nhỏ của Shirone.

Đó là ngày thứ 5 của cuộc thi đấu*, 3 tuần sau lễ hội khai quốc của Ariadya. (TN*: cái này mình không biết dịch làm sao, nếu phải nói thì nó giống với việc người ta xây đấu trường La Mã để cá cược bằng mạng sống của những nô lệ vậy, nói chung thì nó là trận đánh trong đấu trường và đã được cho phép để mua vui)

Không như quê nhà bọn tôi, những đấu sĩ ở Đấu trường Ariadya không chỉ có con người.

Hầu hết bọn chúng là quỷ, đấu trường là lí do mà nhiều con trong số chúng bị bắt sống và vạn chuyển tới Ariadya.

Đa số là những tộc như là Orc, nhưng cũng có vài cá thể từ những tộc mạnh hơn, như là Lizardmen (TN: người thằn lằn), Người sói, Nhân Mã, và bán nhân ngư Merlows.

Còn có cả tộc Lamias, quỷ rắn với nửa thân trên là của con người.

Những con quỷ bị bắt đều tập trung ở một khu tập luyện ở ngoại ô của Cộng hòa.

Vấn đề mà Clasus cần sự giúp đỡ là bắt những con quỷ trốn khỏi khu đó lại.

Việc vượt ngục là do đám tù nhân tự lên kế hoạch hay chúng có sự trợ giúp từ bên ngoài vẫn chưa được làm rõ.

Chuyện đó vẫn đang được điều tra.

Trên hết là có vài con quỷ cực kì nguy hiểm cũng nằm trong số đó, khi chúng trốn khỏi nơi đó, đám vượt ngục đã chôm luôn vài cái vũ khí từ những binh lính trấn thủ ở đó.

Cộng hòa không thể dìm vụ lớn như thế này vào trong bóng tối được.

Tướng quân thì phải chịu trách nhiệm về vấn đề trị an, Clasus đã ra khỏi khu vực các nước đồng minh của Ariadya, để nhờ giúp đỡ.

Từ đó, mà Phó Chủ Tịch Tarabos đã nhờ đến chúng tôi.

Là một quốc gia nắm phần lớn nền kinh tế của lục địa trong tay, sự tuyệt diệt của Ariadya cũng đồng nghĩa với việc vòng luân chuyển tiền tệ của những quốc gia nhân loại sẽ bị trì trệ.

Điều này sẽ tạo lợi thế cho loài quỷ tiêu diệt toàn bộ nhân loại.

Do cái lí do vừa được nêu ở trên, giá của lương thực đã tăng gấp đôi, ảnh hưởng nặng nề đến đời sống của người dân.

Trong trường hợp nặng nề nhất, thì việc thiếu hụt thức ăn sẽ dẫn đến sự nổi dậy của dân chúng.

Mặc dù kho lương của Ariadya không hề nằm trong mức nguy hiểm, thì vấn đề vẫn cần phải được giải quyết nhanh chóng.

Đó là lí do chúng tôi ở đây.

Tôi lén liếc nhìn qua Reiji.

"Ta hiểu rồi.

Ta đoán là chúng ta nên hành động sớm"

Reiji nói với cái giọng kiêu ngạo thường ngày đó.

Cứ như thế, nhiệm vụ của chúng tôi ở khu vực này đã được quyết định.

Clasus cười một cách biết ơn.

"Cảm ơn mọi người rất nhiều"

"Tiện thể thì, Tướng Quân Clasus.

Dĩ nhiên là chúng tôi sẽ làm những gì có thể để giúp đỡ, nhưng tôi có chút tò mò.

Quốc gia này có quân đội riêng mà nhỉ.

Vậy sao ông không dùng họ thay vì chúng tôi?"

Vì đây là vấn đề quốc gia, họ đáng lẽ nên tự thân họ mà giải quyết chứ, và không nên dựa dẫm vào những người ngoài như chúng tôi.

Khi tôi chỉ ra điều đó, Clasus tỏ ra rất khó chịu.

"Như mong đợi từ Hiền Nhân Tóc Đen, không có chuyện gì có thể qua mắt người được...

Thật ra, chúng tôi đã lệnh cho quân đoàn hiệp sĩ của mình xuất phát rồi, nhưng mà...."

Ông ấy có vẻ hơi xấu hổ.

"Chuyện gì đã xảy ra?"

"Sự thật là...

Ừm...

Những hiệp sĩ chúng tôi cử tới để truy đuổi đám quỷ trốn thoát....

Họ đã bị tận diệt"

Tôi cạn cmn lời rồi.

Theo như Clasus, vào ngày thứ hai sau vụ vượt ngục, tất cả quốc gia của Liên Quốc Gia Ariad đều gửi những hiệp sĩ của họ để giúp càn quét những con quỷ trốn thoát.

Những con Nhân mã trốn thoát bị những hiệp sĩ phát hiện trên Đồng bằng Minon.

Số lượng là 23 nhân mã chống lại 300 hiệp sĩ.

Những hiệp sĩ xông pha mà không chú ý trước sau, với cái ý định bắt sống chúng.

Họ hàng động như thể đó chỉ là một cuộc càn quét đơn thuần.

Kết quả của việc khinh địch, là hơn một nửa số hiệp sĩ đi bán muối, trong khi đám nhân mã thì chả mất một mạng nào.

Tôi choáng váng luôn rồi.

Cái đám hiêp sĩ đó ngu cỡ nào, mà lại đòi đi hội đồng đám nhân mã trên đồng bằng, chỗ chúng có lợi thế nhất cơ chứ.

Tộc Nhân mã là một quân đội kị binh hỗn hợp được tạo ra từ những cung thủ xuất chúng.

Không một con người nào có thể thắng chúng trong khi đánh trên đồng bằng hoặc cao nguyên cả.

Chúng là loài ăn tạp, với cơ thể mạnh hơn gấp mấy lần con người.

Những mũi tên chúng bắn ra bằng lực kéo khủng khiếp đó bay nhanh và lực công phá mạnh hơn bất cứ mũi tên nào do chính con người bắn ra.

Đồng thời, một mũi tên của nhân mã thôi cũng có thể xuyên qua được những cái khiên và giáp không được ma thuật cường hóa như thể chúng chỉ là giấy vậy.

Nửa thân dưới là của loài ngựa đã cho chúng một sự linh động tuyệt vời.

Chúng có thể dễ dàng bỏ xa những hiệp sĩ đuổi theo chúng một cách vụng về, với đống giáp dày cộm đó.

Chắc là đám hiệp sĩ của Liên Quốc Gia Ariad đều bị làm gỏi mà hông thể đánh trong được đám nhân mã một đòn nào rồi.

Về cơ bản là, không có quá nhiều nhân mã sống trên đồng bằng Minon.

Vì thế mà những hiệp sĩ đó không nhận ra được sức mạnh khủng khiếp của chúng trên vùng đất phẳng.

Tuy nhiên, những hiệp sĩ đã thoát chết sau khi tuy đuổi đám Nhân mã đến khi trời quá tối.

Một khi màn đêm buông xuống, họ ngưng truy đuổi và bắt đầu dựng trại để nghỉ ngơi.

Mặc dù có vẻ hơi bất khả thi, về mặt lí thuyết thì họ nên kiếm chỗ khác để nghỉ.

Cả khu vực có vẻ hơi yên ắng trong khi đám quỷ nguy hiểm lảng vảng bên ngoài.

Hầu như tất cả những hiệp sĩ sống sót đều bỏ mạng trong cuộc đột kích ban đêm của loài orc.

Có vài chỗ làm tôi thắc mắc.

"Đám orc đó tấn công theo đàn à?"

"Phải...

Theo như những hiệp sĩ còn sống, chúng được hành động dưới một mạng lưới lãnh đạo"

"Vậy...

Có những cá thể đặc biệt nào trong số chúng không?

Có con orc thượng nào trốn được khỏi khu nhà tù không?"

Những con orc thường không thể nào dựng nên một ngôi làng được.

Dù gì thì, có những lúc mà có những cá thể thượng cấp trong số orc dựng làng để sống cộng sinh với những loài cấp thấp hơn.

Những con orc chỉ huy cả quân đoàn là những con cực kì nguy hiểm và cả một quân đội đó có thể cho một vài quốc gia loài người bay màu dễ dàng.

Nếu so với những loài quỷ khác, thì orc thượng cấp thuộc hàng top.

Chúng tôi buộc phải xử chúng càng sớm càng tốt.

Nhưng, Clasus lắc đầu.

"Tôi đã nghe chuyện đó từ hiệp hội ma thuật rồi, nhưng không hề có bất kì con orc thượng cấp nào trong số những con ở trong khu giam giữ cả.

Hơn nữa, từ những gì tôi nghe được, những con quỷ trốn thoát không phải là kẻ thù duy nhất của chúng ta"

"Ừa...

Có vẻ là có ai đó đã thao túng mọi thứ từ trong bóng tối rồi đây"

Những con orc thượng cấp thì, nói sao ta, cao cấp hơn những đồng tộc của nó.

Với cơ thể to lớn hơn, không gì ngoài những vũ khí được ma thuật cường hóa mới có thể xuyên qua da thịt của chúng.

Một con người bình thường chắc chắn sẽ không thể nào xử được nó cả.

May phát là, những con như thế chỉ sống ở Nargol mà thôi.

Chúng hiếm khi rời khỏi Quỷ Quốc.

Dĩ nhiên là, không có nghĩa rằng chuyện này chưa từng xảy ra trước đây.

Theo như những ghi chép, một con orc thượng cấp tên Grandel đã từng xuất hiện một lần ở phía Bắc Ariadya.

Grandel tự nó xây nên một đội quân của riêng nó và tiêu diệt những quốc gia loài người ở xung quanh.

Mọi người dân còn sống sót đều bị biến thành nô lệ.

Nhân loại được Anh hùng Beowulf, một Bán thần đã đánh bại Grandel và phá hủy đế chế của con orc thượng cấp đó.

Một kẻ thù mà con người không tài nào thắng được đã, cuối cùng sau một thời gian dài, thua trận trước một Anh hùng, một Bán thần.

Đó là tại sao, như Clasus đã nói, không còn con orc thượng cấp nào trong đám tù vượt ngục cả.

"Nếu là thế, thì cuộc đột kích đêm chắc chắn không phải là tình cờ rồi.

Chắc hẳn là phải có một tên đứng đầu đứng đàng sau tấm màng"

Clasus gật đầu đồng tình.

"Ma Pháp Sư-dono cũng nói chung một điều"

"Tình hình khá phức tạp cho ta đấy nhỉ...."

Tôi thở dài mệt mỏi.

Chúng tôi không có manh mối nào về tên trùm ẩn này.

Phán đoán dựa trên việc chúng kiểm soát những cá thể cao cấp dễ dàng đến thế, thì kẻ đứng sau chuyện này chắc chắn là quỷ tộc cấp cao.

Thêm nữa, tên này vẫn chưa ra mặt.

Tôi đoán là mình nên bắt đầu điều tra danh tính của tên đứng đằng sau.

Thật là.

Tình hình rắc rối quá hà.

"Phải...

Chuyện nảy đã vượt qua mức độ mà chúng tôi có thể tự lo liệu được nữa rồi..."

Từ những gì Clasus nói cho chúng tôi, quân lực của Ariadya không phải là bên duy nhất chịu thiệt hại.

Liên quân từ những quốc gia cũng đã chịu tổn thất nặng nề do đám quỷ trốn trại gây ra.

Tình đã không thể do một tay các hiệp sĩ từ liên quân có thể lo liệu nữa rồi.

Do đó, những quốc gia láng giềng đã liên lạc với Hiệp hội Ma thuật, Giáo đạo Oudith và, cuối cùng, là những quân đội tư như Lính Đánh Thuê.

Khi tin báo tới, là lúc tôi đang ở Thành Phố Ma Thuật Saris.

Có vẻ là họ cũng đã gửi yêu cầu tương tự đến những chiến binh nổi danh khác nữa.

Bất cứ ai được ca tụng là Anh hùng – ngoại trừ Reiji – đều tới Ariadya cả.

Clasus bảo là trong số những người đã tới là Phong Anh Hùng và Hỏa Anh Hùng.

Tôi có hơi ngạc nhiên khi biết rằng có nhiều người được gọi là "Anh Hùng".

Phần tôi ngạc nhiên là, những ai sỡ hữu những khả năng phi thường vượt trên con người bình thường đều được xem là Anh hùng.

Clasus cũng để lộ thông tin là những người đó cũng kiêu ngạo méo khác gì Reiji cả.

Chắc đó là lí do ông ấy còn chả care đến cái thái độ thô lỗ của Reiji.

Vì vài lí do, Reiji khá không vui khi biết về những Anh hùng khác.

Có lẽ là do biết rằng cậu ta không phải là người duy nhất đặc biệt ấy mà.

Clasus cúi đầu trước Reiji.

"Nhờ ngài, Reiji-dono.

Xin ngài hãy cứu Ariadya"

Hỏa Anh hùng, Novis.

"FUAAAAAAAAAAAAAAAAAH!!"

Ngay khi tôi tính dậy, tôi vươn cai.

Tôi nhẹ nhàng bước xuống khỏi giường, cố không làm cho cô nàng nằm bên cạnh mình tỉnh dậy.

Cô là một góa phụ đã nhờ tôi giúp đỡ.

Kế thừa một gia tài khá lớn từ người chồng quá cố của cô và không có con, cô đã yêu cầu tôi làm chồng mới của cô.

Nhưng xin lỗi, bất khả cmn thi rồi.

Bạn hỏi tại sao à?

Ừm thì, là vì tôi chính là một Anh hùng.

Tôi không thể ngồi im một chỗ mà không đi đó đây được, thế giới này cần sức mạnh của tôi cơ mà. (TN: cần cái sức mạnh làm nền của mài đấy ku)

Tôi nhẹ nhàng mặc đồ vào và rời khỏi căn nhà.

Hướng thẳng tới quận vui chơi.

Tôi đi để kiếm cái nhà tắm đấy.

Trên đường tới chỗ đó, tôi đi ngang qua một cái đấu trường.

Đã một thời gian kể từ lần cuối tôi tới Cộng hòa Ariadya rồi.

Khu này rất yên bình, nó về cơ bản là không cần đến sức mạnh của tôi.

Nếu có nơi mà tôi có thể thể hiện sức mạnh của mình ra, thì đó là đấu trường khổng lồ của thành phố này đấy.

Mặc dù nó chỉ là một đấu trường bình thường mà đám quỷ dùng để chém giết lẫn nhau, có vài lần cũng có con người đánh với quỷ đấy.

Đấu trường cũng là nơi mà mọi người muốn thử khả năng của mình.

Nhưng sự kiện mà thu hút tôi đến nơi này vẫn chưa bắt đầu, do đó mà đấu trường lại im ắng đến thế.

Bên cạnh đấu trường, quận giải trí cũng có một cái giảng đường, một đường đua và một nhà tắm công cộng khổng lồ, mục tiêu của tôi đấy.

Kể cả khi đấu trường chưa mở, thì quốc gia này vẫn không thiếu những trò giải trí nhé.

Để tới được nhà tắm thì tôi cần phải cuốc bộ một lúc cho đến khi tới Quảng trường Trung tâm.

Tôi đang nghĩ là mình nên làm gì vì những cái kế hoạch ban đầu của tôi đều đã phá sản mất rồi.

Đó là một cuộc càn quét loài quỷ, cái mà tôi đã nhận nhưng tôi không có ý định tham gia mà không chuẩn bị.

Đã một thời gian kể từ lần cuối tôi tới Ariadya, nên tôi sẽ tận hưởng khoảng thời gian ngọt ngào trong lúc tôi vẫn còn ở trong thành phố.

Đột nhiên, tôi nghe thấy một giọng nữ.

"Xin, Xin hãy thả tôi ra..."

Tôi chạy tới chỗ mà tôi nghe thấy tiếng gọi và thấy một cô gái bị vây quanh bởi một đám du côn các đảng.

Một trong số chúng giữ lấy tay cô gái.

"Oioi, không phải là cô nói rằng bạn cô bị lạc cơ à?

Bọn tôi chỉ muốn giúp cô tìm người đó thôi mà"

Mặc cho những lời lẽ vô tội của hắn, mặt hắn phủ đấy những ý nghĩ đen tối.

Hắn chắc chắn không hề có bất kì một ý tốt nào đối với cô gái đó cả.

Tôi nhìn cô gái và ngay lập tức say mê sắc đẹp của cô.

Từ nơi tôi đứng, tôi chỉ có thể thấy một phần nhỏ gương mặt của cô qua những lọn tóc hơi xoăn, sắc vàng của cô.

Do cô trắng như tuyết và ánh mắt long lanh làm trỗi dây mong muốn bảo vệ của một người đàn ông.

Nhưng phần đáng lưu tâm nhất là cặp bưởi lắc lư của cô.

Cô mặc bộ đồ rách rưới, nhưng chúng không hề che giấu được cặp bưởi khổng lồ của cô chút nào cả.

——–
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 47.3: Ariadya dành cho những người giàu có


Ngực cô ấy màu mỡ thật.( nice 🙂 )

Mặc dù cô ấy bảo người đàn ông kia thả cô ra, hắn hành động như thể hắn không nghe cô nói gì vậy.

Đó là biết cô đẹp đến mức nào rồi đấy, đến mức mà tên đó còn chẳng chịu thả cô ra mà. (TN: đó giờ có thằng du côn vào vớ được gái mà chịu thả ra cơ à????)

Không ai ở xung quanh giúp đỡ cô cả.

Họ chỉ đứng đó và quan sát, đám khán giả vô dụng này.

Đối với họ, mấy tên này chắc chắn là trông rất mạnh.

Có thể là họ không cố giúp cô gái là vì họ sợ họ cũng trở thành mục tiêu của chúng.

Tôi đoán là mình phải hành động rồi.

Đó là nghĩa vụ của tôi mà, của người Hỏa Anh Hùng, khi giúp đỡ những người gặp khó khăn.

Và ai biết được chứ?

Có thể tôi cũng sẽ nhận được gì đó như quà trả ơn từ cô.

Chỉ tưởng tượng đến cảnh được trả ơn thế nào thôi cũng đủ làm cho tôi cười mỉm rồi, nên là tôi bước tới trước.

"Đủ rồi đấy, ông cụ!

Thả cô ấy ra!!"

"Wazzap, thằng chó!!

Bộ mày có vấn đề gì với Godan, Thổ Anh hùng này sao?"

(TN: ok, giờ đã rõ, méo có thằng anh hùng nào trong bộ này đàng hoàng cả, ít gì tui còn mong là sẽ có được một thằng đàng hoàng chút chút)

Tôi lườm cái thằng anh hùng tự nhận kia.

Mình sẽ cho hắn thấy thế nào mới là sức mạnh của một anh hùng chân chính!

"Ha!

Mày sang sủa cái gì thế?

Bọn tao chỉ đang giúp vị tiểu thư đây tìm lại bạn bè mình thôi mà!"

"Huhm, thế cơ à?

Tao cá là tụi bây đang nghĩ tới việc giúp cô ấy trong khi dắt cô vô chỗ vắng vẻ nào đó phải không?

Cái mặt của tụi bây lộ hết mấy cái ý định đen tối đó rồi kia"

"Ý MÀY LÀ SAO HẢ, THẰNG CHÓ!!"

Một trong những tên đứng quanh hét vào tôi nhưng lại chẳng tiến gần thêm một li.

Tôi thầm niệm chú và trong khoảnh khắc, đột nhiên, một ngọn lửa bùng lên trong không khí.

Tên đó hoảng hốt bởi ngọn lửa xuất hiện trước mặt và té dập mông.

"Cái quần gì thế?!!"

Ngọn lửa từ tốn bao quanh tôi, như muốn bảo vệ cho tôi.

"Một Pháp Sư Tiền Tuyến...."

"Anh ta là ai thế...."

"Anh ta vừa nói rồi đấy thôi, thằng ngu.

Ảnh là Hỏa Anh hùng đấy"

"Tôi đã nghe về người này rồi.

Hỏa Anh Hùng, Novis, người có thể tự do thao túng ngọn lửa theo ý thích"

Những cuộc trò chuyện nho nhỏ là tôi liếc nhìn quanh.

Những khán giả đứng xem đều đang nói về tôi.

Hehehe, có vẻ là tôi đã trở nên khá nổi tiếng rồi.

Khả năng tự do thao túng lửa đã đem lại cho tôi cái danh Hỏa Anh Hùng.

Dĩ nhiên à, chỉ có thể tự do tạo ra lửa thì không đủ để biến tôi thành một Anh hùng được.

Dù có là kiếm thuật hay đánh cận chiến, thì tôi ăn đứt lũ kia chắc. (TN: thách chú cân main đấy, tuổi lone sánh vai 🙂))

Tôi quan sát tên Thổ Anh hùng tự nhận lườm tôi trong nước mắt.

Hắn có vẻ khá là tự tin về sức mạnh thuần túy của hắn đấy.

Dù sao thì, nó cũng vô dụng nếu không chạm vào tôi được thôi.

Đòn tấn công của hắn để lộ ra một sơ hở lớn nên tôi đã xông qua, đấm một phát vào xương sườn của hắn.

Bằng cách dùng thêm tí ti ma lực vào, tôi tạo ra một luồn sóng xung kích nhỏ khi chạm vào.

"BURST IMPACT!!" (TN: không biết nên dịch kiểu nào luôn, xin giúp đỡ ạ)

Sau đòn đó, hắn sẽ ngất vì đau.

Nhưng vì lí do nào đó, khi tôi quan sát hắn ta, hắn không có chút thay đổi nào trong thái độ nào cả.

Cứ như là đòn đánh của tôi chưa từng trúng hay sao ấy.

Đột nhiên, tôi cảm thấy một lực tác động mạnh vào bên cạnh tôi.

Lực đẩy thổi bay tôi đi, và tôi lăn lộn trên mặt đất.

Godan cười khinh bỉ.

"GUHA!!"

"Lỗi của tôi, Hỏa Anh Hùng à.

Godan này, Thổ Anh Hùng, là một kẻ hơi khó xơi đấy"

"Đ* M*!!"

Tôi cố đứng dậy trong khi ôm lấy phần bị thương.

Tôi đã vô ý quá rồi.

Vậy là hắn cũng có đủ tư cách để tự nhận là Anh Hùng nhỉ.

Tên Thổ Anh Hùng thủ thế một lần nữa.

"Vậy thì?

Mày còn muốn tiếp tục không?"

"Yeah!!"

Tôi đứng vào thế nhưng không rút kiếm ra.

Trong thành phố, không được dùng vũ khí.

Trên hết, một Anh Hùng buộc phải tuân theo luật.

Vấn đề ở đây là... tôi không nghĩ là mình có thể mần thịt được Thổ Anh Hùng.

Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài áp đảo hắn bằng nhiều đòn Burst Impact cả. (TN: có vẻ là các thuộc tính vẫn như game nhỉ?

Thổ thiên về phòng ngự và Hỏa là thiên về tấn công AOE và đánh lâu dài, nếu đúng thật thì... gáy sớm ăn gì nhỉ ae 🙂)

Tôi cố giải phóng ma lực để thực hiện kỹ thuật, nhưng cơn đau ở xương sườn đã ngăn tôi tấn công tiếp tục.

Lí do của toàn bộ vụ này là đột nhiên thả cô nàng kia ra khỏi móng vuốt của Godan và cố ngăn Godan lại đấy.

"Xin ngài đấy, dừng lại đi!

Đây không còn là một trận đấu nữa rồi!!"

"Huhm, hắn là người đầu têu trước.

Cô nên lùi lại đi, tiểu thư.

Mọi chuyện sẽ càng thêm nguy hiểm thôi"

Thổ Anh Hùng đẩy tay về phía sau, cố đẩy cô gái lùi lại.

Chỉ là...

Tay hắn lại chạm vào ngực cô.

Tâm trí tôi chấp nhận sự thật với một âm thanh đổ vỡ vang lên.

Boing

"KYAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!"

Cô gái đẩy bàn tay của hắn ta lại trong khi la làng.

Thằng Anh Hùng, bị mất thăng bằng sau khi cảm nhận được sự mềm mại của bộ ngực cô, bị đẩy thẳng về phìa tôi.

"GUWAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!"

"Eh, chờ chút đ———– GUWOO!!!"

Xui vãi là, tôi được bay cùng với hắn luôn.

Chúng tôi được bay cho đến khi tông thẳng vào một bức tường.

Sau đó thì tôi nghe thấy tiếng gãy của thứ gì đó nà.

....Chắc là gãy mất một cái xương của mình rồi.

Khi máu tràn ra từ khóe miệng của tôi, cả tôi và Thổ Anh Hùng trượt dài xuống đất trông thấy thương luôn đấy.

Tôi có thể nghe thấy cái đám khán giả chết tiệt kia thì thầm to nhỏ nữa.

"Cái sức mạnh đó..."

"Woow....

Cô ấy cho cả hai Anh Hùng một chuyến học bay luôn kìa..."

"Cái sức mạnh khủng đến thế với gương mặt dễ thương cơ à..."

"Tên Godan bị thổi bay quá dễ dàng"

Cô gái hối hả tiến lại gần bọn tôi, khóc rống lên.

"SOW~YYYYYYYYYY!!!

HAI NGƯỜI CÓ SAO~KHÔNG!!"

Đây là những lời cuối cùng mà tôi nghe thấy từ cô trước khi bất tỉnh.

"Tôi sẽ dùng ma thuật hồi phục ngay đây, đừng lo..."

(TN: một pha lật kèo ngoạn mục đến từ cô gái...)

Nữ hiền nhân tóc đen, Chiyuki.

Sau khi bọn tôi kết thúc cuộc nói chuyện với Tướng Clasus, chúng tôi hội nhóm lại với Sahoko và những người khác.

Theo như Rino nói, trong lúc Reiji và tôi đang thảo luận với Tướng Quân, Cô ấy và Sahoko đã tới bồn tắm công cộng một chuyến.

Bồn tắm khổng lồ ở Ariadya được dùng để dâng lên cho nữ thần Faeria đã trở thành một khu tắm cực kì rộng lớn.

Nó có một bồn tắm khổng lồ với 50 bồn tắm với đủ loại kích cỡ, một khu massage, và một quầy cafe.

Chỗ đó giống một trung tâm giải trí hơn là một nhà tắm đơn thuần.

Không có bồn tắm lớn đến mức đó ở những quốc gia khác.

Lượng nhiên liệu cần dùng để làm nóng lượng nước đó không đùa được đâu.

Cái bồn tắm khổng lồ là một tuyệt tác được làm ra bởi những nghệ nhân người dwarf.

Nó được nung nóng bằng một lò nhiên liệu ma lực, do đó nó đã làm ấm nước lên mà không dùng bất kì loại xăng, gỗ hay than nào.

Tôi còn ngạc nhiên hơn khi nghe rằng nhiệt lượng dư ra được nối tới một cửa hàng bánh mì công cộng.

Một thứ tuyệt vời như lò phản ứng ma lực không hề tồn tại trong thế giới của chúng tôi.

Với sự tồn tại của ma thuật, khó mà có thể biết rõ được trình độ dân trí trong thế giới này.

Nói thẳng nha, tôi không nghĩ nó cao đâu.

Thật ra, có cảm giác là còn thấp hơn nhiều so với trình độ dân trí ở hành tinh quê nhà của chúng tôi.

Một ví dụ tốt như là về lò phản ứng ma thuật.

Đó là công cụ do người dwarf chế tạo ra.

Nếu khả năng của ma lực được tận dụng rộng rãi, thì khi mà con người đã tiếp thu được nó, thì họ sẽ có thể tạo ra những vật tương tự.

Nhưng con người lại không có được khả năng đó.

Kể cả khi họ có sử dụng cùng loại vật liệu, thì lò phản ứng ma lực không thể được làm ra với bàn tay của con người.

Dĩ nhiên, nó cần phải có những người dwarf có học thức tham gia chế tạo.

Những người không có ma lực không thể dùng ma lực, kể cả khi họ có được học về thứ đó.

Nguyên lí đó cũng được áp dụng lên những ma cụ.

Nếu không có ma lực, kể cả khi họ biết các tạo ra một ma cụ, thì họ cũng không thể tạo ra được.

Do đó việc đo lường trình độ dân trí là cực kì phức tạp.

Chúng tôi đã đến một thế giới thú vị thật.

Tôi phải tới thử bồn tắm khổng lồ sau này mới được.

Lúc này, tôi có sự kiện phải tập trung vào trước khi chúng tôi hội nhóm lại.

Sau cùng thì, đã khá lâu rồi kể từ lúc Sahoko được thả thính.

Không còn tên nào dám thả thính bọn tôi nữa, kể cả ở Thánh Cộng Hòa Lenaria hay là cả những quốc gia xung quanh.

Một phần lí do đó là Reiji, người mà họ sợ.

Một phần là do họ sợ bị đánh nhừ tử khi bọn tôi phản kháng lại.

Dù gì đi nữa, rất ít người ở Ariadya biết tới danh tính của chúng tôi.

Do đó không có gì lạ khi có vài gã cố thả thính bọn này cả,

Thêm nữa, Sahoko là loại mỹ nhân sẽ kích thích bản năng bảo vệ của đàn ông.

Khi nào mà cô ở một mình, nhiều gã sẽ cố thả thính cô.

Đó là nguyên nhân chính của tất thảy mọi rắc rối đấy.

"Sahoko, cậu không nên đối xử quá tốt đối với chúng đâu.

Đừng có chữa trị cho chúng nữa"

"Phải đấy, Sahoko-san.

Chị không nên đối xử với chúng quá tốt đâu"

"Dừng lại đi, Rino-san, Nao-san.

Nếu mọi người cứu tớ khi mọi người tìm thấy tớ..."

Mắt Sahoko ngập trong cơn lũ nước mắt khi nghĩ về sự bất công.

Mặc dù của Rino-san và Nao-san tìm thấy Sahoko ngay lúc phát hiện ra cô đi lạc, thì họ đã giữ khoảng cách với cô.

Họ đã nổi lên sự tò mò muốn thấy sự tiếp diễn của sự kiện đó.

"Hơm hơm hơm, đây là một thử thách dành cho cậu"

"Phải đấy, chị ấy nói đúng"

Rino và Nao đều mang nụ cười ác quỉ trên môi.

"Lạy thánh đức chúa trời, mọi người đã làm gì thế..."

Tôi xoa trán sau khi nghe thấy cuộc trò chuyện giữa họ.

Bằng cách nào đó, Sahoko đã bị kéo vào một cuộc ẩu đả.

Thổ Anh hùng chạm vào ngực cô, và cô đẩy bay hắn luôn.

Theo nguyên lí kì lạ gì đó thì, tên Hỏa Anh hùng cũng dính đạn lạc và cả hai thanh niên đều bị thương.

Một cơn đau đầu liên xuất hiện chỉ với việc tưởng tượng ra cái cảnh đó thôi.

Sahoko cần phải học cách giải quyết những tình huống thế này từ Rino.

Sẽ tốt hơn nếu cô thận trọng với đám này một chút nữa...

Sự kiện trong ngày đã kết thúc với không thương vong.

Cảm ơn chúa, Sahoko không dùng ma thuật tấn công giống như Kyouka.

Mặt khác, tôi rùng mình khi vừa tưởng tượng đến độ hủy diệt của nó thôi đấy.

"Hmph, sao mà chúng lại dám chạm vào nữ nhân của tớ với đóng bàn tay bẩn thỉu đó chứ.

Nếu tớ còn gặp mặt chúng trong tương lai, tớ sẽ giết chúng" (TN: vâng, thách chú giết được main đấy.

Kakaka, người duy nhất có thể giết được main là..... tác giả mà thôi)

Reiji đang nổi đóa.

Cậu ấy thường dễ mất bình tĩnh khi nhắc tới Sahoko.

Cậu ấy có lẽ sẽ giết hai anh hùng này thật chứ chẳng chơi.

Ngoài sinh mạng của một người phụ nữ ra, Reiji xem mọi thứ khác đều thấp kém hơn cậu ấy.

Cậu ấy sẽ không ngần ngại giết chết bất cứ ai mà cậu ấy không ưa.

Sahoko mạnh dạn xin lỗi Reiji.

"Đừng có lo mà, Rei-kun.

Đây là lỗi của tớ...

Mọi chuyện xảy là vì tớ không thể kiểm soát được sức lực của mình..."
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 47.4: Ariadya dành cho những người giàu có


"Đám anh hùng tự nhận này yếu đến mức ngạc nhiên luôn đấy...

Nếu so với Reiji, thì chúng còn được xem là anh hùng nữa hả?"

Trong chúng tôi, Sahoko là người yếu nhất về phần sức mạnh, Nhưng điều đó không đó nghĩa là có thể xử cô một cách dễ dàng đâu.

"Nói đủ về chuyện đó rồi đấy, Chiyuki-san.

Chị biết Reiji-senpai là đặc biệt mà"

Nao nói 'đặc biệt' bằng cái giọng kì lạ như thể đang làm trò cười vậy.

Tuy nhiên, em ấy nói đúng.

So với Reiji, đám 'anh hùng' này cần phải xem lại nhiều thứ.

Kể cả ở thế giới của chúng tôi, chỉ có vài người có thể đánh solo nổi với Reiji được à.

Khi tôi nhìn Nao, tôi nhận ra con chuột trong tay em ấy.

Theo như em ấy nói, con chuột này đã chui vào đống hàng hóa từ lúc nào đó không ai hay.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy loài chuột này đấy.

Bộ lông màu đỏ tươi của nó phản chiếu lại ánh sáng trong phòng, như thể nó được bọc trong lửa đấy.

Cơ thể thì tròn tròn như hamster.

Nếu không có cái bản mặt dễ thương đó, thì Nao đã quẳng nó ngay lúc em ấy bắt được nó rồi.

Nhưng vì nó dễ thương nên em ấy muốn nuôi nó.

"Nao-san, đã đến lúc dùng bữa rồi đấy.

Em có thể bỏ nó xuống dưới bàn được không?"

"Vâ~ng"

Nao quấn con chuột bằng một sợi dây cứng để ngăn nó trốn mất.

Từ lúc đầu, có vẻ là con chuột không thích cọng dây nhưng về sau đã bớt lại rồi.

Có lẽ tôi chỉ đang tưởng tượng mọi chuyện, nhưng tôi có cảm giác là con chuột này hiểu được tiếng người.

Sau khi con chuột được thả xuống dưới cái bàn, một người đàn ông cơ bắp bước vào phòng.

Anh ấy là chủ nhân của cái biệt thự này, Tormalkis.

"Cảm ơn vì đã đợi, mọi người"

Tormalkis đã kết hôn với Atlan, người chúng tôi vừa cứu lúc trước thôi.

Sau cuộc nói chuyện với Clasus, Atlan đã dẫn chúng tôi tới găp người này.

Có vẻ là anh ấy muốn tỏ lòng biết ơn vì đã cứu vợ anh bằng một bữa ăn và một đêm ngủ miễn phí ở nhà trọ.

"Cảm ơn vì ngài đã mời chúng tôi hôm nay, Tormalkis-dono"

Là người nói thay cho cả nhóm, tôi đặt một tay lên ngực và cúi đầu cảm ơn Tormalkis.

Anh ấy khá là đô con, kể cả khi so với những dân khác ở Cộng hòa.

Dù gì đi nữa, thì anh ấy cũng không phải được sinh ra ở Ariadya.

Là một doanh nhân thành đạt, anh ấy đã nhận được quyền công dân ở Ariadya nhờ đầu tư vào cơ sở vật chất công cộng.

Anh ấy còn được chọn trở thành một trong những thành viên trong Nghị Viện để đền đáp những cống hiến của anh ấy.

"Không không không, tôi mới là người cần phải cảm ơn vì đã cứu vợ tôi chứ, ôi những anh hùng vĩ đại.

Không may là, vợ tôi có việc khẩn phải vắng mặt.

Xin thứ lỗi vì sự vắng mặt đột ngột của cô ấy.

Đổi lại, cho phép tôi thể hiện lòng biết ơn với ngài, Reiji-sama"

Sau khi anh ta nói thế, Atlan rời khỏi chỗ ngồi.

Reiji mang một gương mặt thất vọng tột cùng khi phát hiện là Atlan đang rời khỏi đây.

Tôi cố kìm lời ngăn không được chạm tay vào vợ của người khác lại. (ED Eng: rác rưởi)(TL Eng: đồng ý)(TN: ai đó cho mượn cây AK sấy nó coi nào)

"Chúng tôi đã mang cho mọi người những món ăn ngon vị nhất có thể rồi ạ"

Có vẻ đó là những dấu hiệu cho những người hầu mang thức ăn vào trong.

May mắn là, chỉ có những thanh niên và thiếu nữ trong số những người hầu.

Tôi cảm thấy mừng vì không có bất kì goblin nào cả.

Có lẽ là do anh ấy giàu có, nhưng Tormalkis thích dùng người hầu là con người hơn, những người đắt giá hơn cả goblin.

Anh ta chỉ là một cư dân bình thường, còn chẳng phải là người quê gốc nơi này.

Và anh ấy giàu có hơn hầu hết những người có sức ảnh hưởng ở quốc gia này.

Có thể đó là một chuyện thường ngày ở huyện đối với những quốc gia khác, nhưng ở Ariadya thì không đâu nhé.

Nhửng thanh niên trẻ tuổi phục vụ thức ăn cho tôi, Rino, Nao, và Sahoko trong khi những thiếu nữ phục vụ cho Reiji.

Không có ai trong số họ xấu xí cả, tất cả đều khá đạt chuẩn giai xênh gái đẹp.

Có vẻ là họ không chỉ là những người hầu bình thường.

Nhà trọ chắc hẳn cũng có cung cấp dịch vụ giải trí bằng thể xác cho những khách hàng yêu cầu.

Nhưng cái loại dịch vụn đó thì bọn tôi khiếu nhá.

Tôi nghĩ là bị chơi đùa bởi một người không rõ lai lịch sẽ làm ảnh hưởng đến tinh thần của Sahoko nhiều nhất.

Nói thật lòng, tốt hơn là chuyển bớt vài tên đang phục vụ cho Sahoko với đám nữ đang phục vụ Reiji phát đê.

Reiji cười toe toét không ngừng trong khi được đám thiếu nữ đó quây quanh.

Cậu gan lắm đấy!!

Aaargh, sao cũng được.

"Vậy, thì.

Cứ tự nhiên đi, mọi người"

Những lời của Tormalkis đã hướng sự chú ý của mọi người vào những món ăn được đặt trước mặt chúng tôi.

Đó là một món bao gồm phô mai, trứng cá và salad(rau trộn)

Có một dĩa thịt bò nước được trang trí bằng gan ngỗng, súp nấm thơm lừng, rau củ nước và bánh nướng nhân thịt.

Cũng có cả vài loại cá hấp với thảo mộc.

Về phần tráng miệng, đó là một món trông như bánh với nhiều lớp hạt khác nhau.

Từng lớp được kết lại bằng mật ong.

Họ còn thêm cả những viên đường trắng tinh trang trí nữa.

Đó chưa phải là tất cả đâu.

Còn có thêm nhiều món nữa chưa lên cơ.

Và mỗi món đều được chế biến từ những nguyên liệu quý hiếm.

"Một bữa ăn khá là sang chảnh nhỉ.

Đây là lần đầu tớ thấy những món này đấy"

Tôi nhấp nhẹ nước làm từ những loại hoa quả sấy khô.

Mùi thơm nồng của nó chạy qua mũi tôi khi tôi chạm môi vào.

"Tôi phải nói là, chỉ có Ariadya mới có thể cho ra những bữa tiệc xa hoa đến mức này trong thế giới này mà thôi"

Tormalkis trong rất cao hứng.

Cách nói chuyện của anh ta rất lịch sự, những tôi có thể cảm nhận được chút chút hoài nghĩ lẫn vào bên trong như thể anh ta đang khinh thường những quốc gia thấp kèm hơn vậy.

Thiếu niên trẻ được chỉ định đã cho tôi một lời giải thích chi tiết về những món ăn.

Nguồn gốc của loài cá đó, phần nào của loài đó được dùng....

Tóm gọn nguyên câu chuyện là, họ dùng những nguyên liệu từ khắp mọi nước khác.

Dù sao thì, tất cả mọi cao lương mỹ vị này đều có một điểm chung: không có món nào trong số chúng là món đặc sản của Ariadya cả.

Từ những câu chuyện mà tôi được nghe, sự tự cung tự cấp của Cộng hòa Ariadya là con số 0 tròn trĩnh.

Chúng tôi đã chứng kiến nhiều quốc gia tự cung tự cấp rồi, nhưng đây là lần đầu tiên biết là có một quốc gia không thể tự cấp cho chính nó một chút nào.

Đó có lẽ là nguyên nhân mà lượng quỷ ở quanh quốc gia này quá ít ỏi.

Tôi đả thắc mắc rằng tại sao mà lãnh thổ của những thành phố vệ tinh đều quá nhỏ bé.

Đám quỷ có lẽ là nguyên nhân của việc này.

Sự mở rộng lãnh thổ của loài người chắc chắn đang bị loài quỷ kiềm hãm.

Nhân loại quá yếu đuối mà.

Kể cả một con goblin bình thường cũng là một mối đe dọa tới con người vào ban đêm.

Vì quỷ luôn là một vật cản ngăn việc giao lưu hàng hóa giữa những quốc gia, một thành phố/ quốc gia không nên chỉ dựa vào việc trao đổi hàng hóa.

Đó là tại sao những thành phố tự cấp là chuyện bình thường.

Bao gồm cả những trách nhiệm hằng ngày, những cư dân ở đó cũng có trách nhiệm bảo vệ thành phố.

Một thời gian đã trôi qua, những sự kiện sau đó sẽ đưa một thành phố lên thành một quốc gia hoàn chỉnh.

Nhưng Cộng hòa Ariadya là ngoại lệ duy nhất.

Nước Cộng hòa đã hình thành một mối giao thương với những quốc gia láng giềng gọi là Liên Quốc Ariad.

Liên Quốc có thể được xem là một quốc gia thống nhất, cùng với Ariadya là thủ đô của nó.

Xui xẻo thay, những vụ việc gần đây đã đưa Liên Quốc Ariad lâm vào tình thế hiểm nguy.

Thường thì, một con goblin lang thang thôi chỉ có thể thấy một hoặc hai lần trên những đại lộ của Liên Quốc thôi.

Hoặc là, trong trường hợp những con đường núi, thì ta có thể sẽ gặp harpy đấy.

Kể từ lúc nhà tù thất thủ, có những bán nhân, bán nhân ngư xuất hiện ở cảng Ariad, người thằn lằn tấn công những tàu buôn đậu trên Sông Quiche và những Nhân mã tập kích những đại lộ qua Đồng bằng Mino như đám cướp.

Không có chủng loài nào là dân bản địa ở đây cả.

Tại thời điểm này, thiệt hại vẫn chưa quá lớn vì số lượng của chúng quá ít ỏi. (TN: nguyên đoàn hiệp sĩ đi bán muối mà không thiệt hại nặng????)

Nhưng chuyện này sẽ nghiêm trọng hơn vì quỷ có thể sinh để với con người.

Bằng cách bắt những phụ nữ loài người về và sinh con cho chúng, chúng có thể gia tăng số lượng nhanh chóng.

Sớm thôi, cả khu này sẽ trở nên khó khăn cho con người sinh sống, giống như những quốc gia khác vậy.

Clasus cương quyết rằng không có orc thượng cấp nào trong số những con trong tù, nhưng lại chắc chắn rằng đám orc tấn công theo đàn.

Có thể là có một orc thượng cấp trong đám đó hoặc là có ai đó điều khiển chúng.

Loài orc là bản địa ở khu vực quanh Ariadya, những chúng hiếm khi tiếp cận nơi con người sinh sống.

Dù gì thì, những cuộc tập kích trên đại lộ đã cho thấy một sự thay đổi trong cách hành xử của chúng.

Một khi chúng đã tấn công vào phụ nữ loài người, chúng sẽ là một mối nguy hiểm đối với những người sống xung quanh khu đó.

Và đa số những thành phố con người ở quanh đó...

...Cũng có tỉ lệ tự cung tự cấp thấp như Cộng hòa Ariadya vậy.

Nếu vòng lưu thông hàng hóa bị trì hoãn bởi những cuộc tấn công của quỷ, những quốc gia đó sẽ lụi tàn.

Thiệt hại sẽ chưa xảy ra ngay bởi vì họ chắc chắn đã có tích trữ vũ khí.

Nhưng bọn họ sẽ cầm cự được bao lâu chứ?

Clasus hành động quá khiêm tốn trước chúng tôi đã cho thấy được tình hình lúc này của Ariadya đã nguy cấp đến mức nào rồi.

Ông ta chấp nhận sử dụng mọi thủ đoạn cần thiết để thoát ra khỏi tình hình này.

"Lạy chúa....

Đám quỷ cuối cùng thì vẫn chạy loạn như phần còn loại của thế giới luôn.

Và còn nữa..."

Tôi phàn nàn bằng giọng nhỏ.

Theo tôi, Ariadya có hơi quá phung phí, nếu so với tình hình này.

Theo việc những thanh niên liên tục mang những cao lương mỹ vị, Ariadya đã cho thấy sự giàu có của họ.

Nhưng nếu dòng chảy tiền tệ bị ngưng trệ, họ có lẽ sẽ không thể có được cuộc sống xa hoa như thế này nữa.

Hoặc là như Tormalkis đã vừa nói vừa cười lớn.

Anh ta không có bất kì cảm giác nào đối với thảm họa đang tới gần cả, hay là lo lắng về tình hình này.

Anh ta là một thương nhân, nên việc đường lưu thông hàng hóa bị trì trệ đáng nhẽ sẽ gây rắc anh ta chứ nhỉ.

Và còn nữa, anh ta còn không có chút gì hứng thú với vấn đề đó nữa.

Cứ như thể anh ta không có trách nhiệm gì với nó vậy đấy.

Sự thành đạt này của anh ta có lẽ là đều nhờ vợ ảnh, Atlan, người hiện đang vắng mặt.

Tôi thắc mắc là cô ấy đang ở đâu lúc này...

Có khi nào cô đang có một cuộc gặp mặt quan trọng với những thương nhân khác về việc những con quỷ xổng chuồn chăng?

Có nhiều người đã bắt đầu lên kế hoạch đối phó với những con quỷ đó rồi.

Chúng tôi cũng sẽ bắt tay vào việc vào ngày mai.

Có vẻ là những Anh hùng khác cũng đã hành động rồi.

Tôi nhấp thêm một ngụm nước.

Vị nó rất thơm đấy.
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 48.1: Anh Hùng và Ác Ma


Tử thần, Zarxis.

"Tình hình tiến triển sao rồi, Atlankua?"

Người phụ nữ đứng ở phía bên kia bóng tối.

Nếu chỉ nói đến bề ngoài, thì cô ta cũng giống như những con người tầm thường.

Mặc dù cô chưa xinh đẹp tới mức nghiêng nước nghiêng thành, thì cô ta vẫn có thể quyền rũ được một vài gã đấy.

"Báo cáo, thuộc hạ của ta hiện đang ở cùng với Quang Anh Hùng.

Hắn có lẽ là đang say sưa trong men rượu và phụ nữ lúc này"

"Hiểu rồi....

Ta kết luận rằng chúng vẫn chưa phát hiện ra danh tính của ngươi vậy"

"Ngoại trừ việc đã thấy mặt tôi, hắn không có vẻ gì là đã phát hiện ra danh tính của tôi cả.

Hơn nữa, còn có vẻ là hắn còn bị tôi quyền rũ nữa là"

"Kukuku...

Tuyệt vời!

Thật tuyệt vời.

Một khi hắn thấy được gương mặt thật của ngươi, hắn sẽ chết vì sốc đấy"

"Bớt làm trò đi, Zarxis.

Nhân dạng này của tôi cũng là một cái hàng thật giá thật đấy.

Kể cả cô gái tên Nao cũng không nhận ra nhân dạng khác của tôi nữa kìa"

Tôi cảm thấy chút chút giận giữ trong giọng của cô.

Sau tất cả, hình dạng còn lại của cô không đẹp mắt đâu.

Atlankua cũng giống như người sói, cũng có hai hình dạng.

Một cái là hình người và cái còn lại là...

Có rất nhiều gã đã phải quay mặt đi trong khi tỏ vẻ kinh tởm khi chúng thấy nó đấy.

Kể cả chính bản thân của Atlankua cũng ghét hình dạng đó nữa.

Cô ta là một nữ thần thuộc hạ của tôi và khả năng chính của cô ả là đứng bên trong bóng tối.

Dù là một người với khả năng do thám cực tài hay là một thực thể thánh thần đi nữa, thì không ai có thể phát hiện ra cô.

"Ngươi nói phải....

Lỗi của ta, Atlankua"

"Được rồi, tôi không để tâm đâu.

Tôi sẽ đi hốt cái người quan trọng nhất của con đ* Rena.

Nên là tôi sẽ không để tâm những vấn đề lặt vặt như thế"

Nhưng tôi biết là cô ta thật ra là đang rất để tâm đến cái "vấn đề lặt vặt" đó đấy.

Đó đã cho thấy cô ghét cái hình dạng còn lại của cô đến mức nào.

Và cô cũng căm ghét nữ thần Rena.

Cô chắc là đang ghen tị với vẻ đẹp của cô ta.

"Ta hiểu rồi....

Vậy là đã đến lúc bắt đầu giai đoạn kế tiếp của kế hoạch rồi"

"Fufuf, tôi đã dụ thành công tên Anh hùng của Rena tới đây rồi.

Bây giờ thì chỉ cần dụ hắn vào trong mê cũng nữa thôi"

Tôi gật đầu với cô.

Giai đoạn đầu tiên của kế hoạch đã hoàn thành.

Chúng đã thành công trong việc gây rối để dẫn dụ QUang Anh Hùng đến nơi chúng muốn.

Giai đoạn tiếp theo là kéo hắn vào trong mê cung.

"Cô đã có cách để dụ hắn rồi mà, phải không, Atlankua?"

"Vâng, thưa Zarxis.

Chúng ta chỉ cần một giọt lệ rơi của phụ nữ để dụ thằng Anh hùng đó thôi.

Và tôi đã chuẩn bị cả cho việc đó rồi"

"Ta hiểu...

Vẫn chuẩn bị kĩ càng như mọi khi nhỉ"

"Vâng, thưa Zarxis.

Hãy chờ đợi và xem cô ta dụ hắn vào mê cung nào"

Atlankua cười gian tà khi cô thốt ra những lời đó, và tôi không thể kiềm lòng cười thầm chung với cô.

"Kukuku, hỡi vị anh hùng của Rena.

Bây giờ thì...

Rơi vào cạm bẫy và tới chỗ chúng ta đi nào"

Thủy Anh hùng, Nefim.

Thời gian bây giờ là sáng sớm và con tàu hướng tới Ariadya đang trôi lềnh bềnh mượt mà khi vị thuyền trưởng của con tàu lại gần tôi với gương mặt lo lắng.

"Uhm....

Tình hình sao rồi ạ, Thủy Anh hùng-sama?"

"Đừng có lo, thuyền trưởng.

Chúng ta không cần phải sợ đám Merfolk* hay là những thứ tương tự thế đâu"

(TN*: merfolk là cái loài gì thì cũng không rõ, nhưng theo wiki thì merfolk là cách chơi chữ của merrow (người cá trong tiếng Ireland) và Selkie Folk trong thần thoại.

Còn phần hình dáng thì bên dưới, nếu có ý kiến thì xin ghi nhận)

"Nhà ngươi...

Thật luôn đấy à, aah.

Ngươi không thể tin tưởng vào Nefim-sama một chút sao hả!?"

Những đồng đội của tôi giận dữ với thuyền trưởng của con tàu người đang nghi ngờ khả năng của tôi.

"Thôi nào, các cô gái.

Ta hiểu được khúc mắc của thuyền trưởng đây mà.

Ý ta là, ông cũng có lí do để lo lắng sau khi có vô số con thuyền bị đàn Merlow tấn công mà"

Tộc Merlow được cho là sinh sống ở khu vịnh phía Tây của Sead mà.

Sự khác khác biệt giữa nữ giới và nam giới của loài đó khá là rõ ràng.

Nữ giới có nửa thân trên giống mỹ nhân trong khi thân dưới là của mỹ ngư (TN: cá đẹp ấy mà).

Họ còn đươc biết tới với cái tên thông dụng hơn là tiên cá.

So với họ, nam giới của loại Merlow khá là xấu xí.

Mặc dù phần trên cũng giống con người, chúng có cái đầu của cá, vảy trên tứ chi và những vết sẹo khắc trên khắp người.

(TN: tác giả ghét nam giới lắm hay sao mà cứ dìm nam trong khi tâng bốc nữ giới thế này!!?)

Dù là đã ghé qua Biển Sead nhiều lần rồi, tôi vẫn cảm thấy buồn nôn mỗi khi tôi thấy cái hình dạng gớm ghiếc của chúng.

Cả hai đều thuộc tộc Merlow nhưng rõ ràng là, nàng tiên cá và chàng tiên cá chả có thân thiên với nhau mấy cả.

Những nàng tiên cá ghét những chàng tiên cá bởi vì chúng xấu xí và những chàng tiên cá ghét càng tiên cá là vì phe nữ khinh bỉ ngoại hình của họ.

Và cả hai phe đó đều ghét loài người.

Có rất nhiều tàu thuyền của loài người quanh Biển Sead đã bị tấn công và đánh chìm bởi những chàng tiên cá cướp biển.

Hai con tàu đã đi bán muối bởi tộc Merlow trong vùng biển của Ariad rồi.

Đó là lí do tại sao mà vị thuyền trưởng đây lo lắng.

"Như mong đợi từ Nefim-sama"

"Thật rộng lượng"

Những đồng đội của tôi chạy tới để khen ngợi tôi.

Thật ra là có đến 3 cô lận, nhưng tôi đã làm cho một cô có thai rồi, nên cô hiện đang nghỉ ngơi dưỡng thai rồi.

"Thuyền trưởng, đừng có lo.

Thủy Anh hùng, Nefim, đang ở đây với ông rồi.

Tôi đã đánh nhau với những nam nhân ngư nhiều lần trước đây rồi nên không cần phải lo sợ chúng đâu.

Thêm nữa, cũng có vài Lính đánh thuê cũng đi cùng với chúng tôi mà.

Ông còn lo gì nữa chứ?"

"Ahaha, phải rồi nhỉ"

Vị thuyền trưởng cười lớn, nhưng bên trong ông thì vẫn lo lắng.

Có lẽ hơi đang thương cho ông khi phải băng qua vùng nước nguy hiểm, nhưng ông vẫn vẫn phải đi để buôn bán.

Con tàu tiến tới trên mặt nước bằng sức chèo thuyển của các nô lệ goblin.

Nhịp chèo của chúng nhịp nhàng với tiếng trống.

Tôi từng thấy một con tàu tương tự ở Biển Saird.

Họ cũng sử dụng mái chèo tương tự, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy nhiều con ở cùng với nhau đến vậy.

Có lẽ là nhờ số lượng lớn chèo thuyền đã làm cho con thuyền di chuyển với tốc độ cao.

Với tốc độ này, chúng tôi sẽ có thể tới được địa điểm của mình mà không chạm trán với nam nhân ngư nào cả.

Nhưng nếu thế thì tôi mới người gặp rắc rối cơ.

Tôi tới đây là để bán hành cho đám nam nhân ngư đó mà.

Tôi thương hại cho vị thuyền trưởng như nếu không có đứa nào tấn công con thuyền, thì người gặp rắc rối là tôi.

Và tôi thật sự không mong muốn điều đó tí nào cả"

"Thuyền trưởng!!"

"Chuyện gì thế ạ, Thủy Anh hùng-sama?"

"Chúng tới rồi!!

TẤT CẢ NHỮNG AI CÓ THỂ CHIẾN ĐẤU, CHUẨN BỊ CHIẾN ĐẤU!!"

Tôi cảnh báo thuyền trưởng và lôi cây đinh ba của mình ra.

Những lính đánh thuê, thủy thủ và thuyền trưởng đều cong người nhìn xuống mặt biển bên dưới chúng tôi.

"Eh, từ đâu cơ?"

"MẤY THẰNG NGU NÀY!!

ĐỨNG CÓ MÀ NGHIÊN NGƯỜI NHÌN XUỐNG BIỂN!!"

Tôi cố cảnh báo họ, những đã quá muộn rồi.

Con tàu lắc lư dữ dội và vài người đã rơi xuống biển.

"UWAAA!"

"AAAAH!"

"HỌ NGÃ XUỐNG RỒI!!!"

"TỚI KÌA!!

TẤT CẢ NHỮNG NGƯỜI CON LẠI ĐỨNG VỮNG LẠI ĐI!!"

Sau khi tôi thét lên cảnh báo, nhưng sinh vật phóng ra khỏi mặt biển và đáp lên bong tàu.

Chúng là Nam nhân ngư, có tổng cộng 7 đứa.

Có 11 người bên phe chúng tôi.

Mặc dù bên tôi hơn chúng về số lượng, nhưng con tàu lắc lư quá dữ dội làm cho những lính đánh thuê không thể đứng vững được.

Bên phía còn lại, những nam nhân ngư đã vào thế mặc cho con tàu lắc lư.

Trận chiến chỉ vừa bắt đầu, và phía những lính đánh thuê đã mất vài người.

Dù cho họ phản công dữ dội, thì vẫn bị giết từng người một.

Sức mạnh của họ bị ngăn cản bởi địa hình ở đây vì không quen chiến đấu ở nơi khác ngoài đất phẳng.

"KUH!

Chỉ là lắc lư thế này thôi mà!!

Đây là lí do mà đám người trên đất liền chả đáng tin được mà!!!"

Khi tôi di chuyển dọc boong tàu, 3 nam nhân ngư tiến lại chỗ tôi trong khi giơ vao thanh kiếm.

Tôi chăn đòn tấn công của chúng bằng cây thương và và đâm xuống chỗ chắc chắn sẽ phá trọng tâm của chúng.

Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng gọi.

"Nefim-sama!!"

Nhưng cô gái đang gặp nguy hiểm.

Tôi phải cứu họ!

Tôi cắm cây thương lên boong tàu và dùng nó để phóng thẳng qua cầu tàu, tới chỗ những cô gái trong chớp mắt. (TN: là cắm thương chặt vào boong tàu + đạp 2 chân lên cây thương + thương dẻo nên sẽ cong + phóng.

Trên lý thuyết thì bất khả cmn thi rồi, có cây thương mà dẻo đến cỡ đó đâu)

Chỉ cần một đòn dâm thôi là đủ để xuyên qua cả 3 tên nhân ngư đang tấn công tôi rồi.

"Em ổn chứ?!"

"Vang Nefim-sama"

"Chúng ta an toàn rồi"

Cảm ơn chúa, có vẻ là tôi chưa đến trễ.

Theo những lời hanh phúc của họ, cả 3 người họ đều an toàn cả

Một tiếng hét từ phía sau tôi vang lên tức thì.

"THẰNG CHÓ NHÀ MÀY.

MÀY ĐÃ LÀM GÌ THẾ HẢ"

Fuh, ta se không thua vài tên nhân ngư bọn mày đâu"

Tôi thu hút tên nhân ngư trong khi liếc sơ qua hắn ta.

So với những tên khác, tên này mạnh hơn rõ ràng.

Lớp vảy của hắn khắc lên vô số vét sẹo của những trận chiến trước và cả những vết thương đang lành lại.

tên nhân ngư dừng lại trong một khoảnh khắc và lườm cây thương trong tay tôi.

"Oi, thằng đàn bà kia.

Cây thương đó.

Có thể nào, đó là dấu ấn của Triton?"

"Phải, ta là một Triton.

Ta có hơi khác với những tên trên đất liền"

Triton là một nam nhân được sinh ra trong sự giao phối của Nữ hoàng tiên cá và Vua Thủy Tề, Trident.

Hình dạng của chúng tôi không khác mấy với loài người, nhưng chúng tôi có thể di chuyển dễ dàng trên biển.

Những Triton là người được xem là Nhân Ngư Hiệp Sĩ.

Những nam nhân ngư là kẻ thù của chúng tôi.

Chúng tấn công chúng tôi để cướp bóc và cưỡng hiếp những nàng tiên cá.

Kể cả ở Biển Saird, tôi đã đánh nhau với một Nam nhân ngư cưỡi hải cẩu rồi đấy.

"Hiểu rồi, vậy thì ta phải đánh bại ngươi!!"

Tên nhân ngư vung thanh kiếm cong của hắn và vào thế thủ.

Tôi cảm nhận được rằng hắn khá mạnh.

Nói thật luôn, tôi có thể dùng ma thuật hệ thủy, nhưng với nhân ngư thì vô ích rồi.

Tôi tất nhất là không nên tấn công dại dột.

Tôi thủ thế với cây thương.

Cây thương 3 mũi này đồng loại với vũ khí mà Vua Thủy Tề sử dụng, cây Trident.

Tôi, được sinh là là một Triton, được cha dạy cho cách dùng thương.

Có vẻ là tôi mạnh hơn những Triton khác rất nhiều.

Tràn đầy sự tò mò với đất liền trên mặt biển, tôi đã rời khỏi biển cả.

Khả năng dùng thương mà ma thuật hệ thủy đã đem lại cho tôi danh hiệu anh hùng.

Tôi đã đánh bại nhiều kẻ thù và trở nên càng thành thạo thương thuật cùng với những kinh nghiệm tích lũy từ những cuộc tập luyện và chiến trận.

Lí do gì mà tôi phải sợ một tên nhân ngư tầm thường đây?

"Fuh, ta sẽ không bị đánh bạo bởi một tên mọi rỡ như ngươi đâu"

"ĐỪNG CÓ GỌI BỌN TA LÀ MỌI RỢ!!!"

Tên nhân ngư hét lớn giận dữ.

"Thật à?

Trong trường hợp đó, học cách mặc đồ lót trước đi đã?

Mày đang đứng trước các cô gái đấy.

Ít nhất thì che cái thứ kinh khủng đó của ngươi đi đã!!"
 
Back
Top Bottom