Khác Ankoku kishi monogatari~Yuusha wo taosu tameni Maou ni ...

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 48.2: Anh Hùng và Ác Ma


Notes: chap này sẽ biểu hiện độ mặn như muối biển của tác giả-san, nên xin lời thưởng thức 🙂

————————————————————

Vì những gã đàn ông người cá không bao giờ mặc đồ lót, cái phần xấu xí đó của chúng cứ lắc qua lắc lại giữa hai chân chúng, lộ ra trước mắt người khác.

Và chàng tiên cá nhỏ bé của thằng khốn đó còn lớn hơn của tôi nữa chứ.

(TN: mới vô chap đừng để t tsukkomi nhaeeee)

Quyết tâm cho thằng người cá này đi bán muối của tôi một lần nữa được củng cố.

Tên người cá đâm tôi bằng cây thương của hắn nhưng tôi đã đỡ kịp bằng thanh kiếm của mình.

Hắn canh thời gian khi vừa rút cây thương là rút ngắn khoảng cách giữa chúng tôi.

"Mày không tệ đâu.

Cũng khá mạnh đấy"

"Kể cả trông tao có như thế này đi nữa, thì tao cũng đã từng đánh qua với nhiều chủng loại quỷ trên đất liền rồi.

Còn lâu thì tao mới thua mày được"

"Có thể mày nói đúng.

Nhưng mày chẳng thể nào thắng được tao đâu"

Tên người cá nắm lấy một cây kiếm cong hai lưỡi và nghiên người về phía trước vào tấn thủ.

Tôi vào thế thủ đáp trả lại hắn.

Tên người cá sau đó ném thanh kiếm hai lưỡi về phía tôi.

Cây kiếm quay tròn như bông vụ trên đường bay tới chỗ tôi đứng.

"KUH!!"

Tôi quan sát đối phương.

Tên người cá xông thẳng tới chỗ tôi trong khi nghiêng người về phía trước, thấp đến mức mà phần ngực hắn gần như chạm tới boong tàu.

Hắn hành động ngay lúc mà hắn ném thanh kiếm.

Tôi nhanh chóng sửa lại thế đứng và ném cây thương.

"HAAA!!"

Bằng một lần uốn người, tên người cá đã tránh được đòn tấn công của tôi.

Cây thương của tôi xuyên thủng boong tàu.

Tôi cố rút nó lên, nhưng nó đã cắm vào bên trong hơi sau mất rồi.

Đột nhiên, tôi cảm thấy đau rát dưới chân mình.

"GUWAAA!!"

Có cảm giác như là có thứ gì đó rất nóng đang thiêu đốt chân tôi vậy.

Tôi biết rõ rằng chân mình đang bị gì mà chẳng cần phải liếc qua: nó đã bị chặt đứt.

Tiếp theo đó là một cơn đau khi bị đâm truyền từ hai cảnh tay của tôi.

Đó là lúc tôi ngã xuống.

""NEFIM-SAMA!!"

"

Những cô gái ấy đang khóc lóc than vãn.

Tên người cá tiếp cận tôi và đẫm lên mặt tôi.

"Tao thắng trận này rồi nhé, nhóc con"

"Guuh..."

Tọi không thể nói được do cái chân dẫm lên mặt tôi.

Tên người cá nở nụ cười kinh tởm trước khi chỉ vào những cô gái.

"Tao sẽ đem đám đàn bà đi.

Mày nằm đây mà xem nhá"

Khi tôi nhìn hai cô gái, tôi thấy được sự sợ hãi tột cùng của họ.

"Mọi người....

Chạy đi...."

Mặc dù tôi biết rằng diều đó thật vô ích, tôi vấn thúc họ chạy trốn.

Nhưng thật ngu ngốc.

Chúng tôi đang ở giữa biến.

Không có nơi nào để trốn cả.

Tôi không thể làm gì khác ngoài nghiếng răng thất vọng.

Tên người cá Lolicon.

(TL ENG: WTF CÁI GÌ ĐÂY, TÁC-GIẢ-SAN!!!!!)

(TN: Tác giả được, tau thích rồi đấy.

Welcome to lolicon hội, đồng chí 🙂))

Tôi nhảy xuống biển với hai con đàn bà của Thủy Anh Hùng.

Hắn còn chả đáng để làm đối thủ của tôi nữa là.

(TN: ừ thì có thằng ngu nào mà đi nhặt vũ khí trong khi còn đang đánh đâu, làm vậy anlone là đúng)

Hắn bảo là hắn đã từng đánh qua đám quỷ trên đất liền rồi.

Và còn yếu đến thế đấy, còn chả đủ để làm nóng cơ thể nữa.

Hắn còn chẳng thắng được người luôn bước trên lằn ranh sinh tử bên trong đấu trường như tôi nữa là.

Cái đấu trường đó đúng là địa ngục trần gian.

Tôi đã bị đám nhân tộc đó bắt trong khi đang đi tìm gái, và chúng gửi tôi đến đấu trường.

Tôi sẽ không thể sống sót nếu không giết đối thủ của mình.

Tôi đã chiến đấu trong tuyệt vọng, và đã sống sót qua toàn bộ những trận đấu.

Đó là tại sao tôi cảm thấy đánh với tên Thủy Anh hùng này dễ như ăn bánh khi so với những trận trong đấu trường.

Và không chỉ tên Anh hùng đó.

Tất cả đàn ông loài người đều quá yếu.

Có vẻ tôi là người mạnh nhất ở Vịnh Ariad này rồi. (TN: ăn hành thay cơm rồi)

Cảm ơn người rất nhiều vì sự ban phước này, thưa Draugon-sama.

"Kuku.

Hãy tạo ra vương quốc của riêng mình ở vùng biển này nào"

Tôi sẽ tự tạo nên vương quốc của chính mình, và trả thù đám nhân loại và bắt cóc những con đàn bà của chúng.

Tôi cười lớn khi mà nghĩ tới cuộc sống màu hường phía trước của mình.

Tôi cười khi nhìn vào đám đàn bà bên trong bong bóng.

Hai con ả này đã kiệt sức rồi, nhưng chúng vẫn còn sống.

Đám đàn bà này đều hoàn hảo.

Sớm thôi, tôi đã thấy được cái tổ của mình ở phía trước rồi.

Nó nằm ngay trung tâm của của Vinh Ariad, nằm trong một bong bóng khổng lồ.

Phụ nữ nhân loại không thể thở dưới nước.

Do đó, tôi đã tạo ra một bong bóng khổng lồ ở trung tâm cái tổ của mình và giữa chúng trôi nổi ở đó.

Và sau đó, là bắt chúng mang thai đứa con của tôi.

Sớm thôi, vùng biển này sẽ đầy ắp những đứa con của tôi.

Mặc dù tôi đã mất đi vài đồng chí của mình trong trận đánh với Thủy Anh hùng, thì cũng chẳng thành vấn đề.

Số lượng đồng chí của tôi sẽ tăng lên sớm thôi.

"Giờ thì, đây sẽ là nhà mới của mấy người, những phụ nữ loài người"

Ngay khi tôi bước vào bong bóng, tôi nhận ra có điều gì đó bất thường.

Nhưng con đàn bà đã biến mất và chỗ của chúng thay vào đó là một con ả không rõ danh tính.

Con ả đó lại gần tôi trong khi nở nụ cười.

Từ gương mặt của ả, ai cũng biết rằng ả chỉ là một con nhóc.

Nhưng, nụ cười đó quá sức quyến rũ.

Tôi đã bị hút hồn bởi nụ cười đó.

Kể cả khi tất cả đàn bà tụ tập về đây, thì chúng cũng chẳng vượt qua được vẻ đẹp của ả.

"Xin lỗi nhé, ông chú.

Những ai bị bắt đều được Rino thả ra cả rồi.

Nhưng đừng có lo, Rino sẽ trở thành bạn chơi cùng chú mà"

Cô gái nở nụ cười quỷ quyệt.

"Cô sẽ trở thành bạn cùng chơi với tôi ư?"

Tôi nhìn cô gái với ánh mắ dâm dục.

Ngực cô không nảy nở đủ nhưng đôi môi quyến rũ đó đã đủ mê hoặc tôi rồi.

"Ông chú đang nhìn tôi với ánh thô thiển lộ rõ trên mặt đấy.

Kể cả ông chú con phía dưới cũng đang cương rồi.

Chiyuki-san có vẻ hơi ghét mấy thứ đó, nhưng Rino không muốn bị nhìn với ánh mắt đó đâu đấy.

Bởi vì Rino là một gái quyến rũ nhỏ bé mà"

(TL Eng: PedoMerman đã xuất hiện rồi!)

Tôi cảm thấy như máu mình đang dồn xuống phần dưới khi thấy nụ cười quyến rũ đó.

Cô gái này chắc chắn là một đối thủ rất quyến rũ đây.

Tôi sẽ không cần con ả nào khác nữa nếu có được cô.

"Phải, nàng là một người rất quyến rũ.

Ta không cần thêm con ả nào nữa nếu ta có được nàng"

"Yup, đó là tại sao Rino sẽ chăm sóc nhưng cô gái đó cho"

Khi cô nói thế, nhưng con đàn bà của Thủy Anh hùng bị kéo về phái cô.

Cô ấy rất khỏe.

Tôi còn không thể giữ được chúng và phải thả chúng ra....

Sau khi xác nhận tình trạng của những con ả đó.

Đó là một nụ cười ngay ngô, nhưng vì lí do nào đó, tôi cảm thấy sợ hãi khi thấy nó.

"Vậy.

Ta bắt đầu thôi thứ, ông chú?"

Vùng biển đột nhiên chuyển động, phá hủy bong bóng bao quanh tổ của tôi.

"Cô sẽ đánh với ta à?"

"Không phải là tôi đã nói lúc trước rồi sao, ông chú?"

"Một con nhỏ nhân loại bé con sẽ không thể thắng ta đâu.

Cứ đà này, thì nhóc sẽ chết đấy"

Sẽ không hay lắm nếu cô gái trăm năm có một này phải chết.

Tôi xông thẳng một đường tới chỗ cô.

Nhưng dòng sóng không để tôi tiếp cận cô gái.

"Đừng lo, ông chú à.

Rino có thể thở dưới nước.

Hơn nữa, ông chú nên lo cho cái thân mình trước đi thì hơn đấy"

Cả cơ thể tôi không thể cử động như ý do những dòng sóng mạnh mẽ.

"KHÔNG ĐỜI NÀO!!

Mình mà lại bị đánh quật bởi sóng à!!"

Chuyện này thật điên rồ.

Một khoảnh khắc thật điên rồ.

Và sau đó, tôi thấy một thân hình khổng lồ đứng sau những làn sóng.

"Không ĐỜI NÀO, ĐÓ LÀ!!?"

"Cho phép tôi giới thiệu bạn mình nhé.

Đây là tinh linh cấp cao của biển cả, Charybdis.

Đến lúc cho câu đố vui rồi, ngươi có thể sống sót qua đòn Maelstorm của cô nàng này không đây nhỉ?"

Cô gái cười lớn, và tôi rất hoảng loạn do tràng cười đó.

Có vẻ cô gái là một phù thủy rất mạnh.

Tôi cần phải chạy trốn ngay lập tức thôi.

Những làn sóng bắt đầu hình thành xoáy nước.

"KHÔNG!!

KHÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔNG!!"

Tôi cố thét lên nhưng giọng của tôi không tới được tai của cô gái.

Cơ thể tôi phát ra tiếng răng rắc.

Tôi cảm nhận được từng cái xương trong cơ thể mình đang dần vỡ vụn.

Đây là một sức mạnh khủng khiếp đã đè bẹp tôi.

Trong khi chịu đựng những cơn đau khủng khiếp, tôi cảm thấy tâm trí mình dần chìm vào bóng tối.

Phong Anh hùng, Zefa

Đây là lúc sáng sớm khi mà gã thương gia của đoàn buôn tôi đang hộ tống tới chỗ tôi với gương mặt lo lắng.

"Chúng tôi sẽ an toàn chứ, Phong Anh hùng-sama?"

"Ông đang lo lắng quá mức rồi đấy, thương gia à.

Đừng có lo, ông có tôi trong đoàn này cơ mà"

(TN: có ai thấy câu này hơi quen không? 🙂))

Đoàn buôn này đang rời khỏi Cộng hòa Ariadya và hướng tới quốc gia khác.

Tôi và những đồng đội nữ của mình đang chịu trách nhiệm bảo vệ nó.

Họ nhanh chóng giận dữ với người thương gia đang nghi ngờ khả năng của tôi.

"Ông!

Thật đấy hả!

Bộ ông không thể tin tưởng vào sức mạnh của Zefa-sama được sao hả?"

(TL Eng: thật đấy à?!

Lại là cái flag này nữa à!?)

"Ừa"

"Nào, nào, hai người.

Tôi có thể thấu hiểu được lo lắng của ông thương gia này mà.

Sau cùng thì, tất cả đoàn buôn của mọi thương gia đi trước chúng ta đều đã bị bón hành bởi đám Nhân mã rồi"

Thường thì, chẳng có con Nhân mã nào ở Đồng bằng Minon cả.

Tôi cũng chưa từng gặp chúng, nhưng chúng nổi tiếng với tài bắn cung kiệt suất.

Tôi đã nghe rằng chúng đã cho Quân đoàn Hiệp sĩ đến để càn quét chúng đi thăm tổ tiên cả rồi.

Chúng đã đánh bại đoàn hiệp sĩ của nhiều quốc gia liên minh mà không chịu lấy một tổn thất nào cả.

Và, theo như báo cáo, số lượng bọn chúng rất ít.

Nhưng Zefa này, được ca tụng là Phong Anh hùng, cũng có niềm tự hào riêng trong tài bắn cung chứ bộ.

Tôi đã sẵn sàng để giết bất cứ ai dám tấn công chúng tôi.

"Như mong đợi từ Zefa-sama"

(TL ENG: DỪNG LẠI NGAY, XIN HÃY NGỪNG CÁI FLAG CHẾT DẪM NÀY ĐI MÀ!!!)

(TN: 'cảm thấy thương tiếc cho trans Eng')

"Quả là một người hào phóng!"

Những đồng đội nữ ca ngợi tôi.

Họ là những đồng đội cùng chiến đấu với tôi.

Thật ra là có 3 người lận, nhưng một trong số họ đang mang thai con của tôi.

Do đó, cô phải rời khỏi tiền tuyến một thời gian.

(TL Eng:....

Tôi tsukkomi được không?)

(TN: thôi nào, đừng trẻ con vậy chứ, làm giùm phần tôi luôn nhé anh bạn 🙂))

"Cứ thư giản đi, ông chủ.

Ông có Phong Anh hùng ở đây rồi mà.

Đám Nhân mã có thể có tài trong cung thuật, nhưng tôi lại trên cơ bọn chúng.

Đấy là chưa nhắc tới việc chúng ta có rất nhiều Linh Đánh thuê tài năng ở đây mà.

Làm sao mà phải sợ chứ?"

"Hahaha, ngài nói rất có lý"

Người thương gia cười trừ, nhưng ông vẫn chưa thôi lo lắng.

Tôi có thể hiểu được cảm giác của ông ta, khi tự nhiên số lượng quái vật ở khu này tăng lên như vậy.

Sau đó, cơn gió đột nhiên thay đổi.

Có vẻ là chúng tôi sắp được chào đón rồi.

"Ông chủ!!"

"Có chuyện gì thế, Phong Anh hùng-sama?"

"ĐÁM NHÂN MÃ ĐANG TỚI ĐÂY!!

CHÚNG ĐANG HƯỚNG TỚI CHỖ CHÚNG TA!!

TẤT CẢ NHỮNG LÍNH ĐÁNH THUÊ CẦM VŨ KHÍ LÊN NGAY!!"

Mặc cho những lời cảnh báo của tôi, người thương nhân và những lính đánh thuê đang hoang mang.

Họ còn không nhận ra được sự nguy hiểm đang tiến tới đây như tôi, người nắm giữ sức mạnh của gió.

Mặc dù chúng vẫn xuất hiện trong tầm mắt, tôi biết là đám Nhân mã đang hướng tới đây.

"Ngài đang nói gì thế?

Tôi không thấy chúng đâu cả"

Một trong số những lính đánh thuê đang ngồi trên nóc nhìn quanh.

....Cảm ơn chúa.

Thằng này ngồi ngay chỗ không nên ngồi kìa!

Làm sao mà mình có thể giao phía sau lưng mình cho chúng được đây trời?

"Haw Eye!!" (TN: mắt diều hâu)

Tôi leo len xe thồ phía sau lính đánh thuê và dùng kĩ năng.

Như tôi nghĩ, một nhóm Nhân mã đang hướng tới nơi này từ hướng Tây Bắc.

Có vẻ là chúng cũng có người sỡ hữu kĩ năng như tôi trong nhóm.

Nếu là thế, thì phe tôi gặp bất lợi rồi.

Tôi rút ra một mũi tên và nhắm vào tên đó.

"O GIÓ, HÃY DẪN ĐƯỜNG CHO MŨI TÊN CỦA TA XUYÊN THẤU KẺ THÙ!!"

Tôi dùng ma thuật và bắn một mũi tên lên bầu trời.

Nó bay thẳng vào đàn Nhân mã đang hướng tới chỗ chúng tôi.

Tôi nghĩ là mình đã giết được một tên..

Cho đến khi tôi dùng Hawk Eye và thấy một Nhân mã bắn một mũi tên thẳng vào mũi tên của tôi.

"CÁI GÌ CƠ!!

Tên của mình....

Bị bắn hạ sao?!!"

(TN: đến cả đầu đạn trên chiến trường còn trúng nhau được thì tên bay tuổi gì 😀)

Tên đó chắc chắn không hề sử dụng bất kì ma thuật đặc biệt nào cả, chỉ có kĩ năng cung thuật thuần túy để bắn hạ mũi tên của tôi mà thôi.

Tôi chuẩn bị bắn mũi thứ hai, nhưng tôi biết được từ lần đầu trao đổi tên giữa chúng tôi là đám Nhân mã giỏi hơn tôi trong cung thuật rồi.

"TỆ RỒI, TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!!

CHẠY NGAY!!"

"GUHA!!"

Một lính đánh thuê đứng cạnh tôi đã bị bắn hạ bởi cung tên.

"Holy f^ck^ng sh^t..."

Tôi rút tên ra và yêm ma thuật lên chúng.

Mana của tôi không phải vô hạn, nên tôi không thể bắn tỉa bằng nhiều mũi tên cùng lúc trong một khoảng thời gian ngắn được.

Những lính đánh thuê cạnh tôi đang lần lượt ngã xuống.

Đám Nhân mã đang dần tiếp cận chúng tôi, và chúng quá nhanh.

Quá muộn rồi.

"F^ck...."

Tôi nghiến chặt răng, không thể làm gì được nữa.

Tên Nhân mã cuồng MILF.

(ED Eng: bây giờ thì là một tên phản diện đem lại động lực cho tôi làm tiếp nè)

(TN: (╯°□°)╯︵ ┻━┻ )

"Hm, đám nhân loại này còn chẳng đáng để làm đối thủ của chúng ta nữa"

Đám con người ở trong trận tập kích trước quá yếu ớt.

Chỉ có tên được gọi là "Phong Anh hùng" là kháng cự vô nghĩa, nhưng hắn cũng chẳng có cửa với tôi, Anh hùng của Nhân mã.

Những nhân mã được ngài Sagittarius-sama, Thần Cung Tiễn, phù hộ.

Một con người không đời nào có thể chọi lại chúng tôi được.

Nếu không phải do cái bức tường đáng nguyền rủa đó, cái quá cao để mà những Nhân mã chúng tôi nhảy qua, thì con người sẽ chẳng đời nào thắng được chúng tôi.

Dù sao thì, chúng tôi có được lợi thế tuyệt đối khi đánh trên vùng thảo nguyên mà.

Chúng tôi đã xử hết đám đực trong đoàn buôn của con người mà lấy thức ăn và phụ nữ của chúng đi.

"Hm!!

Chuẩn bị chưa, những chiến binh mạnh mẽ!!"

P/s: lí do trễ chương thì là lần thứ n+1: bận quá không có thời gian

Thành thật xin lỗi

Tết thì sẽ có một chap lì xì cho ae, nếu đăng 2 chap thì còn tởm nữa, không ai muốn vỡ đồ trong nhà ngay mùng 1 tết đâu nhỉ.

Và xin cảm ơn chàng.... hay là bé???

Mà thôi kệ, cảm ơn Kuma Kuma vì đã đưa ra những cmt góp vui, vẫn chưa hiểu sao đọc cmt của mấy chú mà lòng vui phơi phới ấy nhỉ????
 
Ankoku Kishi Monogatari~Yuusha Wo Taosu Tameni Maou Ni ...
Chương 48.3: Anh Hùng và Ác Ma


Cả đàn bọn tôi cùng cười lớn.

Chúng tôi từng sinh sống ở Đồng bằng Kisonia bên dưới Dãy núi Trung tâm.

Xui xẻo thay, chúng tôi đã thua trước cuộc chiến với tộc đối địch và bị bán cho nhân loại.

Ngoài tộc Nhân mã chúng tôi, những tộc khác đều có mối quan hệ hòa hảo với con người cả.

Đó là tại sao họ bán bọn tôi.

Mặc dù đám con người chẳng là gì khác ngoài nạn nhân của chúng tôi.

Tôi đã rất tức giận mỗi khi nghĩ về cái bộ tộc đấy.

Nhưng tôi sẽ trả thù sớm thôi.

Để làm được điều đó, chúng tôi cần phải gia tăng số lượng lên.

Do đó chúng tôi bắt cóc nữ giới.

Chúng tôi cần chúng để sinh sản và tăng mạnh số lượng bộ tộc chúng tôi lên.

Sau đó, chúng tôi sẽ trở về Đồng bằng Kisonia.

Và chúng tôi sẽ trả thù đám chó chết đấy.

Tất cả mọi chuyện diễn ra hết sức suôn sẻ.

Không ai có thể chiến thắng chúng tôi trên Đồng bằng Minon cả.

Cho đến khi tôi nhận ra có thứ gì đó đang hướng tới bọn tôi từ bầu trời.

Cảm giác giống như hồi cả tộc còn ở Đồng bằng Kisonia.

"Các đồng chí!!

Cái dấu hiệu này!!"

"Ta biết rồi!!

Bỏ đám phụ nữ và hành lý lại, chúng ta sẽ chạy thẳng vào rừng!!"

Nếu suy đoán của tôi chính xác, thì thiên địch của chúng tôi sẽ tới từ trên trời, nên chúng tôi phải chạy để giữ lấy mạng mình.

Đột nhiên, một trong số những đồng tộc của tôi ngã xuống.

"GUWAA!!"

Tôi nhìn anh Nhân mã ngã xuống.

Có một vết thương sâu hoắc trên cơ thể anh ta.

Đó không phải là vết trầy do ngã xuống.

Tôi nhìn lên bầu trời.

"Là Griffon!

TẤT CẢ MỌI NGƯỜI LẤY CUNG RA NGAY!!"

Chúng vẫn ở hơi xa với chỗ chúng tôi nhưng mắt tôi không hề sai.

Đó chắc chắn là một Griffon.

Nhưng tại sao chúng không ở nơi nào khác mà lại là ở Đồng bằng Minon cơ chứ?

Đáng lẽ không có bất kì con Griffon nào ở quanh đây, theo như tôi nghe được là vậy.

Và còn nữa, còn 1 thứ đang bám theo chúng tôi.

Nó không cần phải tốn đến một khoảnh khắc để đuối kịp chúng tôi.

Những đồng tộc của tôi bắn ra từng mũi tên một, nhưng không có cái nào trong số chúng dính vào Griffon do nó bay quá xa.

Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoại đợi nó tới gần hơn.

Con Griffon đang hưởng thằng tới chỗ tôi và đồng tộc và tôi bắn một phát.

Xui xẻo là, hụt mất rồi.

Mũi tên của tôi loạng choạng do sức gió mà cái con khốn khiếp đó tạo ra.

"CHẾT TIỆT!!"

"GUWAAA!!"

Sau đó, con griffon bay qua từng đồng tộc của chúng tôi ở tốc độ cao.

Điều tương tự cũng đã diễn ra ở Đồng bằng Kisonia.

Chỉ một khoảnh khắc, tôi thấy được hình bóng của ai đó cưỡi trên lưng griffon.

"Chúng ta không thể thắng trận này được đâu, mọi người!!

Rút lui thôi!!"

Tiếng thét hoảng loạn đó phát ra từ đồng tộc của tôi.

Con griffon quá mạnh và quá nhanh đối với bọn tôi.

Nó đã dồn chúng tôi vào lựa chọn cuối cùng là chạy để giữ cái mạng.

Chúng tôi phải chạy nhanh hết mức có thể vì Griffon sẽ không thể bắt được chúng tôi nếu chúng tôi chạy vào được trong rừng.

"GYAAA!!"

Tiếng thét lên từ phía sau tôi báo hiệu khi mà có một đồng tộc ngã xuống.

Nhưng tôi không thể giảm tốc độ lại được.

Tôi chạy nhanh hết sức cho đến khi tôi không nghe thấy tiếng họ nữa.

Khi tôi quay người lại....

....Không còn ai cả.

"Anh là người duy nhất còn sót lại đấy, onii-chan"

Ngay khi tôi nghe thấy những lời đó, có người rơi xuống từ bầu trời, cưỡi trên lưng tôi.

Khi tôi quay mặt lại, tôi thấy một cô gái ngay trên lưng mình.

"Một... miêu nữ?"

Cô ấy là một người cực kì đáng yêu, nhưng có một cái đuôi mèo mọc ra từ mông cô và một cặp tai mèo mọc từ từ trên đầu.

Cô ta không phải là con người.

Tôi có biết là ở phía nam của lục địa có một tộc lai giữa con người và sư tử được gọi là Nhân sư.

Cô gái này là một trong số chúng à?

"Sai rồi, Nao-san đây là một con người nhé.

Tôi trở thành thế này là do tôi đã vào Mode Hóa Thú thôi.

Naos-an là một cô nàng hoang dã khi cô bước vào Mode này đấy nhé"

Cô gái cười tỏa nắng.

"Có khi nào....

Cô là người ngồi trên lưng con Griffon đó sao?"

"Yup!"

Ngay khi cô gái xác nhận danh tính thì tôi rút tên ra và bắn đi.

Nhưng cô gái nhanh hơn tôi tưởng.

Cô ta bắt lấy mũi tên với tốc độ mà mắt tôi không theo kịp.

"Oops!!"

"Không thể nào...

Sao mà thế được chứ?"

"Sowwieee*, nhưng mũi tên yếu ớt của onii-chan khổng thể giết được Nao-san này đâu nhé" (TN*: là chữ sorry đấy, mà đọc theo kiểu moe hóa thôi)

Cô nàng bóp nát (TN: quả cam) mũi tên.

Bằng tay không.

Cái loại quái vật gì đây chứ.

"Sao cô lại bước xuống khỏi Griffon để đối mặt với tôi?"

"Vì Nao muốn hỏi chút chút ấy mà.

Ai là người đã thả onii-chan ra khỏi chỗ đó vậy?"

"Ta không biết...

Khi bọn ta nhận ra, thì những cái ổ khóa đều đã được tháo và cửa ngục không khóa.

Đó là cách mà bọn ta đã thoát ra khỏi chỗ đó"

Cô gái nhìn chằm chằm trong im lặng.

Cô ta có vẻ đang cố nghĩ xem là tôi nói thật hay nói dối.

Sau một lúc, cô ta thở dài.

"Có vẻ là anh nói thật rồi...

Anh không thấy thủ phạm, nhỉ..."

"Cô tính làm gì tôi thế hả?"

"Dĩ nhiên mà, lôi anh tới Ariadya rồi"

"Hãy tạo một giao kèo.

Để cho tôi làm thuộc hạ của cô.

Ít nhất hãy tha tôi khỏi việc bị đem về cho đám người đó mà"

Cô gái lắc lư cái đầu.

"Tôi không thể làm thế được.

Onii-san, chúng tôi sẽ bắt anh lại sau khi tra khảo.

Chúng tôi biết những điều độc ác mà anh đã làm với những cô gái ở Đồng bằng Kisonia đấy.

Đó là đáng tội chết.

Đó là tại sao onii-san cần phải bị trừng phạt.

"Trừng phạt à.

Tại sao tôi lại phải bị trừng phạt cơ chứ?

Việc cá lớn nuốt cá bé là chuyện thường cơ mà"

Sự tồn tại của kẻ mạnh là do tạo hóa.

Tại sao mà những gì tôi lại lại bị xem là điều ác chứ?

Mắt của cô gái mất đi ánh sáng trong một khắc khi cô nghe thế.

(TN:......

đù, sao nó không sẻo thằng Reiji như bộ schoolday hộ phát nhỉ?)

"Yup, không hề có cái gọi là ác trong cái luật đó cả....

Kẻ mạnh có quyền làm mọi thứ với kẻ yếu mà nhỉ~♪!

Bao gồm cả việc chơi đùa với mạng sống của chúng nữa, phải~chứ♪?"

Cô gái nở nụ cười tỏa nắng, nhưng vì lí do nào đó, nụ cười đó làm tôi sởn gai óc.

"Đoán xem Nao đây, người mạnh hơn onii-chan rất nhiều lần, sẽ làm gì với anh ấy nhỉ♪?"

Cô gái đạp lên mặt tôi, dần dồn thêm lực vào chân.

Những cái móng thú của cô đâm vào mặt tôi.

"DỪNG LẠI!!

Dừn..."

Tôi nghe thấy tiếng vỡ tan của cái gì đó.

Sau đó, tâm trí tôi chìm vào bóng tối.

Vị hiệp sĩ Vương quốc Pashipea hộ tống Công chúa Fetish.

Chúng tôi đã xuất phát từ Vương quốc Pashipea từ sáng sớm.

Đích đến của chúng tôi là Cộng hòa Ariadya.

Tôi quay sang Quang Anh hùng, người đang đi bên cạnh tôi trên lưng Phi mã.

"Um, chuyện này có thật sự ổn không thế,?"

"Lo lắng của anh là thừa thải đấy, đội trưởng.

Anh có tôi đi cùng mà"

(TN: đoán cốt truyện tiếp theo đi nào)

Hai hầu cận của Công chúa Vương quốc Pashipea quay qua quở trách tôi.

"Đội trưởng Hiệp sĩ-dono.

Ít nhất thì anh không thể tin tưởng vào sức mạnh của Reiji-sama được à?"

"Ừa"

(TN: tự nhiên muốn drop chap này quá)

"Phải đấy, chúng ta sẽ không lâm vào hiểm nguy nếu ta còn có Reiji-sama ở bên" (ED Eng: Oh PLEASE let him get his ass kicked)(TN: same)

"Đừng có quá cứng nhắc với anh ta vậy chứ, Euria.

Ta có thể hiểu được nỗi lo lắng của Đội trưởng Hiệp sĩ mà.

Cũng như là vấn đề với lũ orc thôi"

Quanh Anh hùng nói thế với công chúa của Vương quốc Pashipea.

Tôi dìm cơn giận muốn trào máu khi thấy hắn nói với Công Chúa suồng sã như thế.

Nếu hắn không tới cứu kịp, công chúa của chúng tôi đã bị orc cưỡng hiếp lúc này rồi.

Chúng tôi bị tập kích trên đường hướng tới Cộng hòa Ariadya.

Một thông điệp đã được gửi tới Vương quốc Pashipea về việc quỷ chạy loạn tấn công đại lộ.

Tôi được chọn để hộ tống Công Chúa, nhưng...

....

Sự vô dụng của chính mình đang làm tôi bất an.

Nói thật, tôi hoàn toàn dưới cơ đám quỷ trong đấu trường đó.

Chúng tôi không chuẩn bị trước cho đợt phục kích mà chúng tôi đã nghĩ tới, và chúng tôi không thể bám theo chúng.

Đám orc đã tấn công và gần như bắt được công chúa của chúng tôi.

Mọi chuyện sẽ chỉ tồi tệ hơn nếu Quang Anh hùng không bay gần vị trí lúc bấy giờ của chúng tôi.

Anh ta nhanh chóng tiêu diệt đám orc và cứu Công Chúa.

Gần như không cần tốn thời gian và chỉ một đòn chém ngang của anh ta đã diệt hết lũ quái vật.

Sau khi họ quay lại, công chúa và những hầu gái thân cận của cô hơi nhếch nhác với đống quần áo xộc xệch.

Nhưng điều làm tôi lo lắng ánh mắt say tình của những cô gái khi nhìn Quanh Anh hùng.

"Như mong đợi từ Reiji-sama"

"Quả là một người hào phóng"

(TN: mấy cái trước thì thấy bth, mà sao đến cái này mà muốn cho bay cái laptop ghê luôn ấy)

Những hầu gái tung hô anh ta,

Thật kì lạ khi họ lại đi hành động như thế mặc dù chỉ vừa gặp mặt một lần.

Có chuyện gì đã xảy ra với công chúa à?

Tôi không thể ngừng lo lắng về điều đó.

"Um. chúng ta thật sự sẽ ổn với chuyện này chứ?"

Nữ hiền nhân tóc đen, Chiyuki.

(TN: ôi tuyệt cmn vời, tác giả quá hiểu ý đọc giả)

Tôi tỏ lòng biết ơn với mọi người khi họ vừa trở về.

"Cảm ơn vì đã hoàn thành công việc, mọi người"

"Dễ như ăn cháo ấy mà.

Ông chú người cá đó còn không đủ để tớ làm ấm cơ thể nữa cơ"

"Bên đây cũng vậy.

Onii-san Nhân mã đó quá mỏng manh luôn"

"Đây cũng thế, một chiến thắng nhẹ tựa lông vũ"

Rino và Nao nhận nhiệm vụ càn quét tại Vịnh Ariad và Đồng bằng Minon.

Reiji, mặt khác, cũng nhận một nhiệm vụ càn quét khác.

Tôi có thể tưởng tượng được đám quỷ sẽ trở thành như thế nào khi đối mặt với Reiji.

Có cảm giác thật ngu ngốc khi lo cho cậu ta.

Trong khi đó, Sahoko chữa trị cho những người bị thương do quỷ tấn công.

Tôi thì đi tra khảo đám quỷ bị bắt lại.

Thật vô nghĩa khi mà chả có con nào trong số chúng biết được chuyện gì đã xảy ra.

"Chúng ta thật sự không có bất kì đầu mối nào trong vấn đề này cả.

Theo như Nao, không có con quỷ nào biết được ai đã thả chúng ta"

Nhóm chúng tôi chắc chắn đã mần thịt được một nửa số quỷ chạy thoát rồi.

Một nửa còn lại toàn là đám khó xơi hơn.

Đứng đầu tiên trên danh sách là Lizardmen (TN: người thằn lằn).

Chúng khá là khó để phát hiện ra được do khả năng bắt chước và hòa mình vào thiên nhiên.

Chúng tôi cần có sức mạnh của Nao để dò ra chúng.

Chúng tôi sẽ tìm kiếm chúng sau.

Sau đó là, loài phiền phức hơn nữa là Người sói và Lamia (TN: người rắn)

(TN notes: mình sẽ để nguyên vài cái tên của chủng tộc nếu chúng dịch ra quá củ chuối nhé)

Hai loài quỷ này có thể biến thành dạng nhân loại.

Để tìm kiếm chúng thì có khác gì mà kim dưới đáy bể đâu chứ.

Chúng tôi cũng cần Nao giúp để tìm chúng.

Cũng còn cái việc chúng tôi chưa tìm ra thủ phạm đằng sau màn vượt ngục.

Sức mạnh của Nao cũng cần cho cái này luôn.

Gánh nặng dồn lên vai Nao là quá lớn.

Nhưng chúng tôi không còn cách nào khác cả.

Sẽ tốn một ít thời gian để chúng tôi giải quyết hết những vụ này.

Sẽ tốt hơn nếu liên lạc với Shirone và những người khác nhỉ.

Tôi không biết bên họ thế nào rồi...

"Không còn lựa chọn nào khác cả.

Chúng ta đang vội mà, Chiyuki.

Cứ tận dụng thời gian của mình thôi"

Reiji nói thế với cái biểu cảm vô lo.

"Đã có nạn nhân rồi, Reiji-kun"

"Yeah, không còn nghi ngờ gì nữa.

Nhưng đây là tất cả những gì tớ có thể làm.

Chúng ta không thể đổ hết mọi việc lên đầu Nao được.

Nghỉ xả hơi một chút~thôi♪!"

Reiji bắt đầu cười lớn.

Tôi nghĩ là cậu ấy đang lo lắng cho Nao.

Gánh nặng trên vai cô ấy chắc chắn còn nặng hơn cả những cô gái là nạn nhân trong vụ đó.

Tất cả mọi vấn đề liên quan tới tìm kiếm đều đè lêm vai Nao cả.

Nhưng không còn lựa chọn nào khác bởi vì chúng tôi không thể làm được điều mà cô ấy có thể.

Đối với tôi, Nao quan trọng hơn đám người đó.

Reiji cũng đặt sự an nguy của bọn tôi lên hàng đầu.

Nếu không phải vì thế, thì tôi sẽ không ở bên cạnh cậu ấy đâu. (TN: có ai còn nhớ vụ ở Rox không, có thằng nào đó bỏ bạn đi cứu gái lạ ấy 🙂)

"Đồng ý~♪!

Có một nơi mà Rino muốn ghé qua♪!"

"Được~thôi.

Và mặt trời cũng lặn rồi.

Đi chơi cùng nhau thôi nào mọi người"

Nao đã lên cùng thuyền với Rino trong việc đi tới giảng đường.

Thật lòng, tôi cũng tò mò về nó.

TÔI THẬT SỰ MUỐN TỚI ĐÓ QUÁ À.

Đó là một giảng đường khổng lồ luôn trình diễn một vở kịch mỗi ngày và đó là một địa điểm tham quan của du khách đấy.

Một đoàn xiếc đang trình diễn tại đó đến hết ngày mai.

Sau đó, sẽ là một vở opera nổi tiếng với phái nữ,.

Tôi cũng muốn xem vở opera đó nữa, nhưng lúc này thì chịu rồi.

"...Không còn lựa chọn nào khác cả.

Chúng ta chẳng tìm ra được manh mối nào dù đã làm tới mức này rồi.

Tớ đoán là mọi người cần phải nghỉ ngơi"

Kết cục thì, tôi lại đánh mất đi định kiến của riêng mình một lần nữa.

"Vậy thì, chúng ta sẽ tới nhà hát để xem một vài vở kịch thôi chứ.

Người đưa thư của Cửa hàng Pigmayoi.

"Anh à.

Anh còn thức chứ?"

"Ừa, anh chỉ vừa phân loại xong đống thư này thôi"

Vợ yêu của tôi phát hiện tôi đang phân loại thư.

Rất nhiều quốc gia của Liên Minh Ariad đang trong khủng hoảng.

Khi đại lộ trở nên nguy hiểm, thì tình hình lại càng nguy cấp hơn nữa.

Do đó chúng tôi, tộc Pigmayoi, lại càng bận rộn với việc truyền tin hơn.

Mặc dầu đi đường bộ trở nên rủi ro, đi bằng đường hàng không thì khá an toàn.

Chúng tôi ngập đầu trong đống thư từ, và chúng đều cần phải chuyển đi theo cách đạt hiệu quả nhất.

Dù sao thì, như vợ tôi đã nói đấy, đã rất muộn rồi.

Tôi nên lên giường và ngưng lãng phí những cây nên quý giá thôi.

Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng thét.

"UWAAAAAAAAAAAAAAAA!!"

Tôi nhìn vào gương mặt vợ mình.

Nó tràn đầy sợ hãi.

"NÓ ĐẾN TỪ PHÍA TƯỜNG THÀNH!!

ANH SẼ TỚI ĐÓ XEM THỬ!!"

"....Xin hãy cẩn thận, anh à"

"Anh biết!"

Vợ tôi nhìn tôi lo lắng khi tôi đang thay đồ và đi tới chuồng chim.

Tôi thả dây thừng quanh con chim và leo lên nó.

Con chim nhảy ra khỏi tòa tháp trên tường thành trong khi tôi cưỡi trên lưng nó.

Sau đó, tôi đã thấy thứ đó.

"Đây....

Đây là một đàn quỷ"

Tôi, sinh ra đã là một Pigmayoi, có mắt nhìn đêm tốt hơn con người bình thường.

Tôi có thể thấy chúng rõ ràng.

Vô số con quỷ đang bao vây phía ngoài tường thành của quốc gia tôi, Vương quốc Horon.

Những tiếng thét thống khổ tôi nghe thấy phát ra từ đồn trú ở phía tường thành.

"Tệ rồi....."

Cứ đà này, Vương quốc Horon sẽ bị san bằng.

Tôi không thể làm gì khác ngoài nhìn một cách trống rỗng vào số lượng vô tận của loài quỷ đang càn quét mặt đất.
 
Back
Top Bottom