Ngôn Tình Anh Rung Động Được Không

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Rung Động Được Không
Chương 60: 60: Người Nhà


Lâm Bội Sam cô không hoàn thành nhiệm vụ thì có chút hối hận, nhưng bây giờ cơ thể cô mềm nhũn không đứng lên nổi,hai chân cũng đã dính đầy nước thủy d.

â.

m.

Cố Khải Liêm nhẹ nhàng ôm lấy cô đi vào nhà tắm.

" Uhm…anh,anh ra ngoài đi em làm được mà…"
" Sao vậy? Em muốn đuổi anh sao hả? Nào lại đây… không phải hôm nay em muốn đi học lại sao? Để anh làm giúp em không phải sẽ nhanh hơn sao?"
Bội Sam trong lòng không ngừng rộn ràng… Cố Khải Liêm anh từ bao giờ đã biết hỏi ý kiến của người khác, từ một người cao ngạo không để trong tai lời nói của bất kỳ ai,bây giờ lại vì cô mà…
“Kítttt!”
Chiếc xe Bugatti La Voiture Noire dừng ngay trước cổng trường học,Cố thiếu gia bước xuống cũng không khác những ngày thường chỉ có điều…
" Ai vậy?"
" Mày nói ai?"
" Mày nhìn đằng kia kìa nhanh lên,Cố Khải Liêm nhà Cố gia vậy mà mở cửa xe cho cô gái kia.

"
" Ai vậy ta?"
" Ây không đúng,tao thấy có chút quen…"

" Lâm Bội Sam.

" Cả hai đều đồng thanh nói.

" Nhanh,nhanh lên lớp báo cho mọi người.

"
Rất nhanh sau đó, cả ngôi trường không ai không biết tin trùm trường, thiếu gia họ Cố yêu Lâm Bội Sam cô.

Những người trước kia cô lập,gây chuyện, bắt nạt cô bây giờ đều sợ hãi,sợ hãi nếu cô nói với anh có lẽ bọn họ sẽ chết chắc.

Bọn họ nghĩ nhiều rồi…Lâm Bội Sam cô mà là người như vậy sao?Bây giờ cô chỉ ngại nhất mỗi một chuyện…
“Em chào chị dâu ạ.


Lâm Bội Sam cô chỉ biết cúi đầu xuống thấp nhất có thể thôi.

Hình như đàn em của anh không ai là không chào cô,đây là mệnh lệnh sao?Đúng vậy đó nhà,đã là mệnh lệnh từ cấp trên thì ai mà dám cãi lời chứ.

" Anh…anh có thể nói bạn anh đừng gọi em như vậy nữa được không.

"
" Gọi như thế nào?"
" Là…là chị dâu?"
" Em không thích?"
" Không…không phải chỉ là… chỉ là uhm…"
Cả hai đang ngồi dưới căn tin trường,đám đàn em anh cũng ngồi một bên nghe lén cuộc nói chuyện mà không thể kìm nén được mà cười trêu Bội Sam cô.

" Đáng yêu quá chị dâu ơiiiiii…hú.

Chị dâu mặt mỏng thật đấy,mới vậy đã xấu hổ rồi…"
Cố Khải Liêm ôm chặt cô vào lòng, cười cười hạnh phúc mà nói.

" Bội Sam ngoan, không sao.

Sợ cái gì,cứ để bọn họ kêu.

"
" Ây za đây có phải tiểu Khải Liêm của tao nữa không đây.

" Tuyết Nhi nói có chút châm chọc.

" Tiểu Khải Liêm của chúng ta bây giờ đã là người có gia đình rồi, phải khác chứ.

" Mặc Hàn Viễn cũng không thua kém mà đáp tiếp lời.

Đám đàn em không để ý lắm, cũng chỉ nghĩ Hàn Viễn đùa thôi.

Chỉ có người trong cuộc mới biết được chuyện cô đã có thai.

Tuần trước cô vào viện,sau đêm ấy Khải Liêm cũng đã điện báo cho ba người bạn thân của mình,ai cũng bất ngờ nhưng rồi cũng chúc mừng khi anh đã có thể đối mặt được với tình yêu của chính mình.


Năm người nán lại chút…
" Hình như sắp tới là sinh nhật Bác Lâm đúng không anh?" Tuyết Nhi hỏi
Mặc Hàn Viễn nhanh miệng " Đúng rồi ha.

"
" Tiểu Bác Văn,nhà mày năm nay chắc sẽ tổ chức lớn lắm nhỉ.

Dù gì nó cũng sắp vào lớp 10 rồi.

"Anh cũng không im lặng mà lên tiếng.

Cả 4 người đều đổ ánh mắt về phía Diệp Bác Văn.

" Không cần nhìn tao như vậy.

Bọn mày cũng biết tiểu Lâm nó không thích ồn ào mà, năm nay vẫn vậy,mời người nhà thôi.

Bữa đó nhớ đến là được.

"
" Sam Sam em hôm đó cũng đi với tiểu Khải Liêm đến đi.

"
" Em…Có kì không ạ.

"
" Không sao bây giờ đã là người nhà với nhau rồi, không cần ngại đâu.

"
Lâm Bội Sam nhìn sang đặt ánh mắt lên người Cố Khải Liêm anh.

" Ngoan, mình đi nhá.

Chỉ có gia đình thôi.

"
Cô chỉ nhẹ gật đầu ngầm đồng ý.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 61: 61: Em Không Cần Phải Lo Đâu


Cứ ngày qua ngày trôi đi như vậy,từ khi có đứa con chung làm kết nối này cô cũng không thể không chuyển đến phòng anh.

Tối nào hai người cũng phải ôm lấy,hít hà mùi hương của cô mới ngủ được.

Lâm Bội Sam cũng đã quen với chuyện đó,và quen luôn việc thân mật mọi nơi trong căn nhà của hai người.

Nhưng Cố Khải Liêm không mấy vui vẻ vì anh không thể thoải mái được.

Một bảo bối nhỏ, hai cũng bảo bối nhỏ …
" Không được,bác sĩ nói rồi mình không được động mạnh đâu anh bảo bối nhỏ sẽ ảnh hưởng đấy…" Cô luyên thuyên mãi một câu này suốt ngày làm anh rất rất là khó chịu, nhưng cũng không thể làm được gì.

" Được được,chờ lúc nào bảo bối ra đời…đến lúc đó anh sẽ chơi chết em.

"
Lâm Bội Sam nghe thôi cũng đã thấy rùng mình, nếu đến khi đó thật thì…cô không khóc thành tiếng nữa mất.

…----------------…
" Em chuẩn bị xong chưa.

"
" Uhm đợi em chút xíu nữa thôi, sắp xong rồi…Hức đều tại ảnh,bây giờ làm sao che lại đây.

"
Lâm Bội Sam đánh mắt nhìn sang thân ảnh đứng ở cửa phòng.

Tối hôm qua anh không yên vị mà nằm ngủ mà đưa cô ra trêu chọc,đặt biết bao nhiêu là dấu hôn,vết tích ở cổ cô hiện rõ mồn một.

" Anh nói xem tối qua đã nói sao hả? …Chờ chút để em che giấu hôn đi đã, sắp xong rồi.

"
Cố Khải Liêm anh chỉ biết đứng đó phì cười mà nhìn cô.

“Không sao, chỉ toàn người nhà thôi, người nhà.


" Tao đến đón bọn mày nè.

" Mặc Hàn Viễn ở dưới phòng khách nói vọng lên.

" Anh Hàn Viễn đến rồi ạ, em và anh Khải Liêm xuống ngay đây.

"
" Ây za,em chậm lại một chút ảnh hưởng đến bảo bối đấy,không phải vội đâu Sam Sam.

"Cố Khải Liêm lo lắng mà nhanh chóng đi theo.

" Ấy tiểu Sam,em chậm chút,chưa muộn đâu không phải vội như vậy.

Em đấy,có mệnh hệ gì thì cái thân này của anh cũng theo em luôn đó, biết không hả?" Mặc Hàn Viễn cậu cũng không khỏi lo lắng cho cô và đứa nhỏ.

Lâm Bội Sam nhìn đông nhìn tây mà hỏi.

" Chị Tuyết Nhi đâu rồi ạ? "
" Nó sẽ qua đó sau,chúng ta đi trước vậy.

"
Cố Khải Liêm từ lúc lên xe đến giờ vẫn không rời mắt khỏi người cô.

Anh hiểu được tâm lý của Bội Sam bây giờ.

" Nào Sam Sam ngoan,em không cần lo lắng vậy đâu.

Có anh ở đây mà.

"
" Anh…hay anh nói qua những người trong bữa tiệc trước cho em được không anh? Em sợ…dù là người nhà nhưng em cũng chưa biết ai mà… nên nên…"
" Ây za tiểu Sam,em lo xa quá rồi.

"
Cố Khải Liêm cũng không ngần ngại mà nói.

" Nhà Bác Văn có thể nói là đại gia đình lớn đấy, lát nữa em sẽ có gặp một bà cụ lớn tuổi, cũng có thể là người trưởng bối quyền lực nhất còn lại của 4 nhà chúng ta,em gọi bằng cụ đấy.

Còn có ông bà nội…Còn bố mẹ tiểu Bác Văn thì …thật ra nhìn họ có chút nghiêm túc nhưng thật ra không vậy đâu họ dễ mến lắm.

Em có thể thấy mặt tiểu Bác Văn để tưởng tượng ra họ.

Và còn hai đứa em một trai một gái.

"
"Hôm nay chính là sinh nhật em trai Diệp Bác Lâm, tiểu Lâm đấy.

"Hàn Viễn cùng nói.

" Còn có gia đình của tiểu Hàn Viễn,bố mẹ nó họ dễ thương lắm nhưng em nên tránh xa bà chị nó một chút.

Anh không ưa bả chút nào.

"

" Haaha… không phải là do cái gì mày cũng không bằng bả nên mới vậy sao.

Đến cả việc nói cũng thua bả…haha"
" Vậy mày nghĩ mày nói lại bả chắc, cả nhóm mình có ai là không sợ bả chứ.

À không, phải nói là cả 4 nhà chúng ta trừ anh hai tiểu Tuyết Nhi thì có ai nói lại bả chứ.

" Cố Khải Liêm hầm hực,bực tức đến sôi máu khi nói đến vấn đề này.

" Ây za được rồi mà anh,vậy còn chị Tuyết Nhi thì sao ạ?"
" Nó hả? Nhà nó làm trong quân đội mà,ai cũng nghiêm túc chỉ trừ mỗi nó thôi đấy.

Nhưng em không cần lo đâu,mọi người ai cũng tốt tính hết.

Anh hai có hơi kiệm lời,anh ba thì đã có vợ một năm trước rồi,chị tư mới ra trường còn anh năm thì đang năm hai.

"
" Đông…đông vậy sao?"
" Sao vậy tiểu Sam,em bất ngờ lắm hả? Nhà đó phải gọi chính xác là “tinh lực” của bác trai quá tốt và “sức đẻ” của bác gái quá đỉnh.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 62: 62: Chắc Chắn


Vậy mà cũng đã đến ngày thi cuối kỳ rồi đấy.

Không nói đến cũng biết người lo nhất là cô- Lâm Bội Sam,Bội Sam cô học không tốt lắm.

Khoảng một tháng trước anh đã phải gấp rút ôn tập cho cô.

Có người yêu là một học bá thật tốt.

" Ơ lại không đi?Nè Khải Liêm,bây giờ mày thật sự không có tinh thần tập thể đấy.

Dù gì cũng vừa thi xong đã vậy có lẽ cũng là bữa cuối của lớp 12 rồi.

Không lẽ… không lẽ người yêu mày quấn lấy mày 24/24 vậy sao?"
Một người bạn trong lớp nhìn anh mà than thở, dạo này Cố Khải Liêm không còn tha thiết gì với bọn họ.

Mọi người đều biết anh đã có người yêu nhưng đừng nói là hai người vậy mà định quấn lấy nhau không rời.

Mà theo bọn họ thấy chính Khải Liêm anh mới bám người như vậy.

Bội Sam nào có biểu hiện như vậy.

Bọn họ cũng chưa từng nghĩ anh trùm của bọn họ lại vì một người con gái mà thay đổi hoàn toàn như vậy.

Thật là…
" Ây za anh thật sự không đi sao? Nghe nói quán nước đối diện có nhân viên nữ mới đấy, ngon nghẻ lắm còn chất lượng nữa.

Dù sao cũng nên có không gian riêng chứ, đừng bám chị dâu nhiều như vậy.

" Nghe đến vậy anh liếc mắt xéo nhìn vào người anh em kia của mình.

Lạnh lùng mà nói.

" Ha…nó xinh hơn vợ tao không?"
" Không… tất nhiên là không.

" Lời nói dối lòng đó cậu bạn cũng thốt ra được.

Làm sao mà bằng chứ, Lâm Bội Sam cô chỉ là cô gái bình chỉ có một chút xíu ưu nhìn,lấy đâu ra bằng người ta.

Thật bất ngờ đại ca của họ sao lại nhìn trúng chị dâu nữa.

“Vậy đúng rồi.

Những đứa độc thân như mày sao hiểu được thú vị của một người có vợ như tao.

Tao cũng muốn đi lắm…nhưng mà phải uống rượu thắng tao thì đi.


" Thôi thôi,vậy mày ở nhà luôn đi.

" Mặt ai nấy đều xụ xị? Ai,ai uống qua được anh? Còn làm mình làm mẩy này thì muốn đi, muốn đi lắm.

100% là đâu có muốn đi.

Khinh bỉ.

…thật khinh bỉ mà hiazzz.

Cố Khải Liêm sắp lên chiếc xe yêu quý để phóng nhanh về nhà với hai bảo bối thì một đàn em nữa vẫn không buông tha cho anh.

“Này,anh…anh thật sự nghiêm túc rồi sao đại ca? Dù sao chúng ta cũng mới 18 thôi, còn… còn trẻ lắm.

Nếu bố mẹ anh mà biết thì?”
Cố Khải Liêm im lặng vân vân cửa xe,cả bọn cũng có chút hoảng nhưng lại cũng lo lắng cho anh mà nói tiếp, dù gì cũng là anh em chơi với nhau.

“Đúng rồi đấy,nhìn là biết chị dâu cực kỳ cực kỳ thích mày.

Mày cũng nhìn ra mà, mày có chắc bạn thân như thế nào không đấy.


Nghe đàn em người nó một câu dài như vậy, Cố Khải Liêm có chút hơi sững người, hình ảnh có một người đang ở nhà chờ anh về ăn cơm cùng, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Nó thật yên bình.

Chắc chắn không?
" Tao chắc chắn.

" Cố Khải Liêm một mạch phóng xe, để lại đám người đứng đó vẫy tay chào tạm biệt một lúc mới rời đi.

Thật là… không chắc chắn sao?Dù có như thế nào đi nữa anh và cô mãi mãi là của nhau không thay đổi.

Còn mẹ? Bà ấy đã đồng ý rồi mà,vui còn không hết.

Từ hôm ở bệnh viện,thấy máu trên người cô chảy không ngừng.

Tâm trí anh đã biết anh thuộc về ai rồi,thấy cô như vậy anh như muốn chết đi vậy nếu thực sự thiếu cô,anh không biết là mình có sống được không nữa.

Cố Khải Liêm ít đi chơi hơn trước, có thể nói là ở nhà với Bội Sam 24/24 không muốn rời.

Cứ nghĩ đến hai người quan trọng đối với mình ở nhà trông ngóng mình trở về anh thực sự không còn tâm tư để ý đến ăn chơi đàng đi3m bên ngoài nữa rồi.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 63: 63: Nghi Ngờ


" Sao anh về sớm vậy ạ?"
" Anh về với hai bảo bối của mình mà.

Em không thích sao hả? Lời nói có chút hờn dỗi.

" Không… không phải mà.

"
Cố Khải Liêm nhìn thấy sự mong chờ,sự đợi chờ trong ánh mắt của cô mà thấy vui vẻ, ôm sâu cô vào trong lòng,đặt nhẹ lên một nụ hôn rồi thì thào vào tai cô.

" Bội Sam ngoan.

Sao không ăn trước đi hả?Ngốc quá đi thôi bảo bối của anh.

Bảo bảo nhỏ, có phải mami con ngốc lắm đúng không?" Anh lại quỳ xuống chân Bội Sam,xoa xoa cái bụng mới được hơn bốn tháng của cô.

Lâm Bội Sam cô lại vì chút hành động của anh làm cho mềm nhũn ra,khuôn mặt cũng bắt đầu ửng hồng lên.

“Ưhm…đừng mà anh, bảo bảo đã nghe thấy được đâu chứ.

Em không ngốc đâu nhé.

” Cố Khải Liêm anh phì cười trước sự nũng nịu của cô vợ nhỏ của mình.

Sao mà không được chứ, bây giờ cô đã thành đàn bà của một Cố Khải Liêm anh thôi.

Anh lại đứng dậy mà say mê âu yếm hôn lấy đôi môi của Bội Sam, bàn tay anh hư hỏng mà đi qua khắp cơ thể của cô.

" Ha…uhm anh…"
" Dừng…đừng như… thế mà…"
Cặp mông nhỏ bây giờ đã được tay anh xoa bóp, vuốt v e truyền đến cảm giác khó tả, các đường dây bắt đầu tê dại khiến Lâm Bội Sam cô không thể đứng vững được mà uốn người dựa vào lòng ngực căng phồng của anh,Bội Sam ngại ngùng hai tay cô phản kháng không ít.

" Mau…mau gọi ông xã đi,em là người đàn bà …người đàn bà chỉ của riêng anh, một mình anh thôi, hiểu không hả? Chúng ta đã có cho nhau một bảo bảo nhỏ nữa rồi,em còn ngại gì nữa chứ?Đợi thêm một năm nữa … chúng ta đi đăng ký kết hôn.

"
Lâm Bội Sam vui lắm,cô mỉm cười mà ôm chặt lấy anh.

" Cố Khải Liêm…em Lâm Bội Sam yêu anh, rất yêu anh,yêu anh nhất trên đời này đó,em yêu anh lắm…ông xã.

"
" Anh cũng yêu em,bà xã.

" Cả hai nhìn thẳng vào mắt nhau mà cười,nụ cười hạnh phúc.

" Chúng ta vào ăn cơm thôi.

"
" Được.

" Cố Khải Liêm bế cô lên mà đi vào phòng ăn.

Lâm Bội Sam ôm choàng lấy cổ của anh mặc cho anh bế đi…
" Đây…"
" Đây?"
" Không…không có gì đâu ạ.

"
- Đây là vết son? Tại sao trên áo anh lại có vết son của phụ nữ…Lâm Bội Sam khinh ngạc trước dấu son mờ mờ trên vai của anh.

Có phải…không Lâm Bội Sam mày không được như vậy.

Chắc là chỉ ngoài ý muốn thôi.

Anh ấy yêu mày như vậy…
Hôm nay Lâm Bội Sam cùng với hai người hầu được bà Giai Kỳ đưa từ nhà chính sang để dọn dẹp.

" Em thấy trong nhà cũng hết đồ ăn rồi, chúng ta đi siêu thị đi ạ.

"
" Để bọn chị đi cho,em ở nhà nghỉ ngơi.

"
“Em muốn đi mà,em muốn mua quà tặng cho anh ấy, không phải sắp đến sinh nhật anh ấy rồi sao.


Nói là siêu thị nhưng chính xác hơi là trung tâm thương mại mới đúng.

Lâm Bội Sam cô lần đầu đến đây, nó thực sự rất lớn.

Vì có chút mệt nên cô đã để hai người kia đi mua chút đồ ăn vặt cũng như là nước.

Cô đứng đối diện với một cửa hàng trang sức,Lâm Bội Sam thấy bóng dáng ai đó rất quen.

Chính là anh mà - Cố Khải Liêm,tại sao? Tại sao anh lại ở đây.

Anh tới đây làm gì chứ? Bên cạnh còn một người,Bội Sam có chút bất an,nghi ngờ mà tiến lại gần,anh vậy mà đang đeo chiếc vòng cổ cho cô gái đó.

Bội Sam càng tiến lại gần hơn,Bội Sam cô bây giờ chỉ cách bọn họ một tấm kính trong suốt,tấm kính trước cửa hàng trang sức.

Đây? Đây là anh mà? Cô gái bên cạnh?Cô ấy là ai?Sao hai người lại ôm ấp nhau,hai người sao lại thân mật như vậy…?.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 64: Chương 64


“Cố Khải Liêm…” Rõ ràng là anh ấy đang rất vui, nhìn đôi mắt léo lên vệt sáng hớn hở, những cử chỉ nhẹ nhàng âu yếm đó.

Lâm Bội Sam hụt hẫng,cô suy nghĩ, cô đấu tranh rất nhiều,đấu tranh có nên đi vào đó.

Vào đó?
Cô vào đó làm gì?
Vào đó nói gì?
Cô có thể đối mặt với anh không? Nghe anh nói mấy câu chia tay để đi với cô gái kia? Trong Lâm Bội Sam bây giờ cô vừa tức giận,vừa lo lắng nhưng nỗi sợ lại chiếm đóng nhiều hơn.

Có phải những người yêu nhiều hơn như cô sẽ đau khổ hơn không?.

.

Lâm Bội Sam vẫn buông bỏ mà quay đi,cô nghĩ bản thân chắc đã nhìn nhầm rồi.

Hôm qua anh ấy còn nói yêu cô,hôn cô ôm cô ngủ cả hai đều cảm nhận được sự ngọt ngào từ đối phương,cả hai cũng không hề có cuộc cãi vã nào mà.

Sao có thể?Anh sẽ không bao giờ phản bội cô đâu, chắc lại nhầm lẫn gì đó rồi… Nghĩ vậy nhưng nước mắt cô càng rơi thật nhiều,Bội Sam cứ đi mãi đi mãi rồi cũng gặp hai người hầu kia… cùng trở về nhà.

Ngồi trên xe mọi hình ảnh ngọt ngào của cả hai lại hiện hữu trong tâm trí cô.

Cô chuẩn bị chảy đến ôm anh thì có đám nữ sinh trong trường đứng chắn trước mặt cô.

- Sao?Mày nghĩ mày đẹp lắm sao? Mày nghĩ một người như anh Khải Liêm mà cũng thực sự nhìn trúng mày sao?
- Ây za sao có thể.

Anh Khải Liêm chắc là quen qua đường thôi.

Chẳng qua có thể là chiếc lốp dự phòng không hơn không kém.

Tao nói thật cho mày biết… người như anh Khải Liêm một lần quen hai ba em cũng không ai nói gì đừng nói là dừng chân tại chỗ mày nhé.

Haa…
- Ôi trời…thật tội nghiệp mà,khinh bỉ quá…
Đám người đó cười phá lên,tiếng cười cứ vang vọng mãi trong đầu của cô đến khi…
" Chúng ta về nhà rồi ạ? Mời thiếu phu nhân xuống xe.

"
" Thiếu phu nhân" Đây là cái gọi anh nói người hầu trong nhà gọi cô… Nhưng bây giờ cô cảm thấy nó thật châm biếm mỉa mai mà.

Vậy là anh ấy đang quen Lâm Bội Sam cô như một kẻ qua đường thôi sao?Vậy chắc hẳn anh ấy không hề yêu cô như lời anh nói.

Vậy chắc là muốn trêu đùa con quê mùa như cô đây mà.

Cô lại suy nghĩ,vậy hai hôm trước anh không về nhà là đi với cô gái kia sao?Vậy những ngày của tuần trước… cũng là vậy sao.

Ngồi xuống ghế sofa phòng khách,cô lấy chiếc điện thoại ra gọi cho anh.

- Alo…Anh…
- Anh đang bận rồi.

Anh gọi lại sau nhé.

Em ăn cơm trước đi không cần chờ anh đâu.

- Làm đi anh…
" Tút!"
Lâm Bội Sam cô khóc rồi… chỉ vài câu ngắn ngủi nhưng vậy mà lại nghe có tiếng con gái nói vọng vào.

Hai người vậy mà? Híccc…Làm? Làm gì chứ?
Bội Sam lại nghĩ đến tương lai mờ mịt của cả anh và cô ở phía trước.

Cô nghĩ mãi nghĩ rất nhiều chuyện… Nghĩ đến có nên chừa cho bản thân mình một đường lui hay không?Cô có nên rời khỏi đây hay không? Nếu vậy…
" Bảo bảo nhỏ, nếu mami rời đi con có trách mami không?Con có hận mami lấy đi danh phận con cháu nhà họ Cố không? Híc…con yên tâm dù có chịu khổ như thế nào mani cũng sẽ cho con cuộc sống tốt nhất được không? Đi với mami nhé.

" Bội Sam nói rồi lại xoa xoa cái bụng nhỏ của mình.

Lâm Bội Sam cứ thừ ra, nghĩ mãi nghĩ mãi về mọi chuyện cô…Lâm Bội Sam quyết định ra đi.

Cô ôm cái bụng nhỏ này đi,đợi đến một thời gian nào đó… có khi cô lại quay về.

Nhưng cô cũng không quên đến bà Giai Kỳ… bà ấy thực sự rất tốt, rất tốt với cô.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 65: 65: Ra Đi


Lâm Bội Sam cô nhấc máy lên,gọi điện thoại cho bà Giai Kỳ.

- Alo? Sam Sam hả con?
- Dạ.

Là con ạ, con có chuyện nói với cô ạ.

- Ây za con bé này,sao lại gọi cô nữa rồi hả? Không phải mấy hôm trước còn gọi mẹ sao.

Con gọi mẹ có chuyện gì sao? Thằng Liêm bắt nạt con đúng không?
- Dạ không,dạ không có ạ.

Chỉ là con muốn gọi… muốn gọi cho cô để xin lỗi… Con xin lỗi, con thật sự xin lỗi nhiều lắm ạ.

Trong khoảng thời gian ở đây,cô đã đối xử với con rất tốt chăm sóc và chiếu cố con rất nhiều.

Con cảm ơn cũng xin lỗi ạ.

- Con sao vậy tiểu Sam? Có chuyện gì phải nói cho mẹ nghe…
- Dạ không có chuyện gì đâu ạ.

Chỉ là lúc nãy con có nhớ lại một số chuyện nên mới xúc động gọi cho cô ạ.

Dạ con không sao, bảo bối có chút mệt rồi con tắt máy trước đây ạ.



Cố Khải Liêm tức tốc chạy về nhà.

Anh nghe mẹ nói Sam Sam gọi đến cho bà, nói những lời khó hiểu còn khóc nữa gì mà xin lỗi… gì mà cảm ơn… rồi gọi bà bằng cô nữa chứ…bà nghi ngờ mà gọi cho anh xem có chuyện gì.

Anh cũng khó hiểu.

Ây za đồ ngốc này lại có chuyện gì nữa đây chứ? Tại sao lại biểu hiện lạ như vậy? Cố Khải Liêm tăng tốc phóng xe về nhà ngay.

Thật tức chết anh mà.

Nghe tiếng xe ngoài cửa Lâm Bội Sam có chút hoảng,cô đang xếp chút quần áo vào vali…Sao anh ấy đã về rồi chứ? Không phải nói không về ăn cơm sao?Làm sao đây… Làm sao đây.

" Lâm Bội Sam,em đâu rồi…"
" Cạch!" Cố Khải Liêm đẩy cửa vào phòng thì thấy cô đang ngồi trên giường.

“Anh về …anh về rồi sao.

” May mắn là cô đã nhanh chóng để mọi thứ dưới gầm giường…
" Em…sao vậy? Sao đổ nhiều mồ hôi thế này,trong phòng nóng lắm sao.

" Anh đi lại với lấy chiếc điều khiển thì có chút bất ngờ " 25° C mà sao nóng được chứ? " nhưng rồi cũng lấy khăn lau đi mồ hôi cho cô.

" Em …"
" Em đã ăn chưa vậy?Sáng nay làm gì?Em điện cho mẹ sao?Nói gì vậy?Sao lại đổ nhiều mồ hôi như vậy?Em mệt hả? Có sao không?"
" Uhm…Anh hỏi nhiều như vậy em biết trả lời câu nào trước chứ.

Không phải anh nói em là não cá vàng sao,anh hỏi nhiều như vậy những câu trước em đã quên rồi.

Anh ăn cơm chưa? Em hâm lại thức ăn cho anh.

"
Lâm Bội Sam định bước đi thì được Cố Khải Liêm ôm chặt lấy.

" Được rồi,vậy em phải ăn chung với anh đấy.

Nhưng mà để anh ôm em một chút,anh mệt rồi.

"
Lâm Bội Sam cũng thuận đà mà ôm lấy anh, nước mắt cô chảy xuống…Có phải đây sẽ là lần cuối cô được ôm lấy anh như thế này không, nằm thẳng vào trong lòng anh…thật ấm áp cô sẽ không bao giờ quên giây phút này.

Nước mắt cô cứ chảy xuống làm ướt hết một mạng áo của anh.

Nhưng cô lại không hề để ý mà cứ để cho nó ướt như vậy.

Cố Khải Liêm cảm nhận được áo của mình ướt thì biết cô đang khóc,anh chỉ mặc chiếc áo phông rộng mỏng nên biết rõ.

Khải Liêm lại càng chắc chắn hơn cô có vấn đề gì đó…
Sau một lúc thì Bội Sam cũng ra khỏi phòng để đi hâm lại thức ăn.

Cố Khải Liêm đi lại mở tủ quần áo,thấy quần áo đã được lấy ra một nửa.

Anh lại vào nhà tắm thấy chỉ còn chiếc bàn chải đánh răng của anh.

Anh đi khắp phòng … dừng lại quỳ xuống,cúi xuống gầm bàn thì thấy chiếc vali của cô chưa sắp xong một số đồ dùng.

Anh nhẹ nhàng kéo ra mà quan sát.

Em muốn đi sao?Đi như vậy sao? Em định đi đâu chứ? Vậy còn anh thì sao?Em định sẽ bỏ anh mà đi sao?Còn bảo bảo nhỏ em tính thế nào?
Gương mặt đã lộ rõ tức giận đã kìm nén nãy giờ.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 66: 66: Tôi Chơi Cùng Em


" Tiểu Tuyết Nhi tao có việc cần mày giúp…"
" Cái gì vậy nè?Hôm nay trời có chuyển biến là à nghen,hôm nay được Cố thiếu nhờ vả đúng là vinh hạnh,vinh hạnh của thần thiếp.

"
" Tiểu Nhi em…em nói chuyện đàng hoàng vào cho anh.

Còn mày nữa có gì mà hôm nay phải đích thân gọi điện đến, nhờ cả bạn gái tao vậy hả?" Diệp Bác Lâm có chút cáu gắt rồi.

" Nó là bạn thân tao,tao không thể nhờ nó giúp một chút được chắc,đã vậy chuyện này còn liên quan đến chuyện chung thân đại sự.

" Cố Khải Liêm đầu có chút nhạy bén.

“Ây za hai cái người này…Sao vậy? Mày với tiểu Sam có chuyện gì sao?Nói đi có gì mà tao không làm được chứ hả?” Tuyết Nhi cắt phăng phần tranh luận của hai người.

" Sam Sam…cô ấy muốn bỏ tao mau đi…"
Tuyết Nhi hoảng hốt nhưng Bác Lâm ôm lấy cô mà an ủi.

" Chuyện thế nào…"Bác Lâm nói thay lời của Tuyến Nhi vậy,cô đang có chút hoang mang.

" Tao chưa biết nhưng…tao muốn nhờ mày tiểu Tuyết Nhi.

Tao biết anh hai mày mới có thiết bị mới vừa có thể nghe lén vừa có thể định vị được vị trí…Tao cần nó ngay bây giờ.

"
" Được được…Tao đưa đến cho mày.

"Tuyết Nhi gấp rút cúp máy mà cùng Bác Lâm tìm đến người anh trai của mình.



" Hai người đến tìm anh Khải Liêm ạ?" Bội Sam thấy hai người đến thì có chút ngạc nhiên.

" À cũng không hẳn.

Chỉ có Bác Lâm đến tìm tiểu Khải Liêm thôi,còn chị đến chơi với em đấy.

Không chào đón sao?" Tuyết Nhi để gương mặt nũng nịu ủy khuất mà nhìn cô.

" À à không…em không có.

Chị đến chơi em vui còn không hết.

"
Bội Sam nắm lấy tay Tuyết Nhi mà đi vào phòng khách.

Còn Diệp Bác Lâm cũng nhanh chóng mà đi thẳng lên phòng anh.

Cậu đi vào mà không thèm gỗ cửa,nhìn thấy anh ngồi trên giường mặt có chút thẫn thờ.

Bác Lâm đi đến đưa ra trước mặt anh là thiết bị định vị có cả nghe lén chỉ nhỏ bằng hạt đậu.

Công nghệ hiện đại đúng thật làm người khác ngạc nhiên không thôi mà.

Dù để nó trước mắt cũng không thể biết được nó là gì,nó quá tinh vi.

Cố Khải Liêm nhìn nó một lúc mới nhận lấy,anh đi đến lấy vali của cô ra mà bỏ vào trong góc khuất nào đó.

Anh đóng mạnh cái vali rồi đẩy nó về chỗ cũ.

" Xong!Nếu em muốn chơi như vậy,được, tôi chơi cùng em.

"
Cố Khải Liêm và Diệp Bác Lâm nhìn nhau rồi đi xuống lầu.

Thấy cả hai cô đều nói chuyện rất vui vẻ.

Anh tiến đến mà ôm lấy cô,hít hà mùi hương trên người cô.

Hôn môi cô,Bội Sam cảm nhận được nụ hôn này có chút khác lạ, nó mạnh bạo hơn bình thường.

Cố Khải Liêm lưu luyến rồi rời đi cùng hai người kia.

" Anh có hẹn rồi,chắc tối nay anh không về đâu em nhớ ngủ sớm đi nhé.

"
Cả ba ngồi lên xe chạy ra khỏi khu nhà, chạy đến đầu đường thì dừng lại mà điện cho Mặc Hàn Viễn.

" Nếu mày muốn xem kịch thì đến trước quán cafe đầu đường nhà tao.

" Anh không nó thêm mà cúp máy.

Bên này Lâm Bội Sam thấy cơ hội đã đến liền nhanh tay đặt một chiếc taxi, lấy vali và chiếc túi đựng chút tiền mặt hôm qua cô đã rút từ trong thẻ anh.

Cô muốn lấy nhiều chút để có thể lo cho bảo bối nhỏ nữa.

" Cô gái,cô muốn đi đâu?"
" Con…con muốn đi khỏi thành phố này,về một miền quê để sinh sống.

Đúng rồi bác tài,con muốn đi về phía Tây.

"
" Được.

"
Bốn người nhóm anh chạy theo phía sau xe của cô.

" Em muốn rời khỏi anh như vậy sao?Phía Tây?Mày bám sát xe đó đi.

".
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 67: 67: Làng Yên Ba


“Cô bé ta chỉ có thể chở con đến đây thôi,đoạn đường phía trước thật sự xe ôtô không thể vào được nữa.


" Dạ không sao ạ.

Con còn phải cảm ơn bác đã chở con thể một đoạn đường nữa đấy.

"
" Được đi đường nhớ cẩn thận.

"
Lâm Bội Sam trả tiền rồi xuống xe,cô nhìn về làng quê phía trước.

" Yên bình thật!Làng Yên Ba? Được rồi,làng Yên Ba tôi tới đây.

" Lâm Bội Sam đi vào trong.


" Nè sao lúc đi bọn mày không chuẩn bị đồ gì hết vậy? Tình hình này là phải ở lại khá khá đấy.

"
" Còn phải xem tiểu Khải Liêm muốn chơi với cô vợ nhỏ bao lâu.

"
" Được rồi, tìm xem thử có khách sạn nào quanh đây không?"Ánh mắt anh vẫn đang dõi theo bóng lưng cô.

“Tao cá với mày là chỉ có mấy nhà nghỉ nhỏ như cái lỗ mũi thôi.

Đâu ra khách sạn cho mày ở.

” Mặc Hàn Viễn cằn nhằn tỏ ra khó chịu.

" Xuống xe.

" Diệp Bác Lâm xuống xe vòng ra sau xách lấy hai vali to bự.

“Anh chuẩn bị lúc nào vậy?” Tuyết Nhi ngơ ngác khó tin với hai vali trước mặt.

Cô không ngờ anh lại biết trước mọi chuyện như vậy.

" Mày…hừ.

"
Cả bốn người cũng đi vào cổng làng Yên Ba,họ nhìn định vị trên người cô mà cách xa cô tầm 500m.

" Nè nè…bên đó là homestay nhỏ của gia đình kìa.

Mau…mau vào thôi.

Mày còn chần chừ gì nữa tiểu Sam nó cũng ở quanh đây thôi không đi xa được đâu "Mặc Hàn Viễn gấp gáp mà kéo anh và Tuyết Nhi vào trong.

Bên này Bội Sam không suôn sẻ như vậy,cô đã đi qua homestay nhưng lại lựa chọn đi tiếp.

Nếu cô ở đó thì chắc chắn mất một khoản tiền không ít,Lâm Bội Sam cô muốn tiết kiệm cho cuộc sống sau này của bảo bối nhỏ.

“Cô gái,cô đi đâu vậy? Hình như không phải là người làng này.

” Cô bán quán nước bên đường thấy cô thì hỏi.

" Dạ…con con,con muốn về nông thôn sống bây giờ con đang tìm nơi ở ạ.

"
“Chỗ ở?Đám trẻ bây giờ thật là lạ lùng mà, ở thành phố sung sướng như vậy không sống lại chọn về nơi hiu quạnh vắng bóng người như vậy.


" Ở đây làm gì có chỗ ở mà tìm? Đến nhà nghỉ trước làng ấy,sâu trong này làm gì có chứ.

"Ông cụ ngồi uống nước ngay đó thì nói.

" Ơ hay cái ông này,con bé đã nói là về đây sống mà, có phải đi du lịch đâu mà ở cái nhà nghỉ đắt tiền kia chứ.

"
Lâm Bội Sam cũng ầm ừm gật đầu chào rồi cũng bước đi.

Cố Khải Liêm bỏ ba đứa bạn lại mà bước nhanh theo sau cô.

Anh cứ đi sau cô mãi,anh nhìn hành trình đi mà thấy xót cho cô vợ nhỏ của mình.

Anh theo sau cô đến cuối làng.

Cô gặp được bà cụ đã ngoài 70 nhưng vẫn xách hai giỏ rau nặng thì liền giúp đỡ.

" Dạ không sao ạ.

Nhà bà ở đâu con mang phụ cho ạ.

"
“Cô bé làm phiền con rồi.


Cố Khải Liêm cũng theo sau hai người đến trước căn nhà nhỏ không xa đó.

Anh ngồi bậc thềm trước cổng nhà nghe cuộc trò chuyện của Bội Sam qua tai nghe.

" Con đã tìm được chưa?"
“Dạ chưa…chưa ạ.


“Hay là con ở lại đây với ta,hai đứa con của ta lên thành phố làm việc đã được hai năm rồi.

Ta chỉ ở đây một mình,có thêm con cũng vui.


" Thật …thật không ạ?" Nghe cô hỏi vậy bà cũng chỉ nhẹ gật đầu,Bội Sam thì vui mừng mà ôm lấy bà cụ xa lạ mới gặp không lâu.

" Ngày mai con có thể ra vườn hái rau bán cùng với bà ạ.

" Cô cảm kích trước sự tốt bụng của người bà trước mặt,thật sự quá tốt rồi,cô có thể dừng chân rồi.

" Được được.

Ba ngày sau đó cô vẫn cùng bà cụ bán rau,anh cũng luôn đến từ sớm đứng trước nhà chờ cô ra khỏi nhà rồi chờ cô về, đến khi đèn tắt mới về lại homestay.

Anh luôn nhờ người mua rau cho hai người để họ có thể về nhà sớm,thật không muốn cô chịu khổ bên ngoài mà.

Những ngày cứ trôi qua thật yên bình như vậy.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 68: 68: Cuộc Vui Kết Thúc


Hôm nay trời mưa nên bà cụ nói không cần phải đi bán rau nữa, nghỉ một hôm vậy.

Lâm Bội Sam ngồi trong phòng nhìn ra, nhìn ra cơn mưa ngày càng nặng hạt không có dấu hiệu sẽ ngưng.

" Anh …Em còn yêu anh…vẫn còn nhớ tới anh…Hic hic.

Khi về già đi có lẽ vẫn nhớ tới,dùng tấm chân tình này mà yêu anh.

Em đã có những ngày tháng vui vẻ, thực sự vui vẻ còn có sự xuất hiện của tiểu Bảo bảo.

Những thứ đó làm em trở nên có mạnh mẽ, trở nên có năng lực để tiếp nhận tương lai tốt đẹp hơn.

Lúc trước anh là cả trái tim của em nhưng… nhưng bây giờ đã được đặt ở một góc trong nó thôi đấy…Em cần có cuộc sống mới híc…"
" Anh…em lại nghĩ thời gian một tuần không nhiều không ít này có thể một ít quên đi anh… ngừng yêu anh… hết yêu anh nhưng… híc Em rất vui và cũng không hề nuối tiếc vì đã từng quen biết anh,đã từng yêu anh nhưng em không thể lại gần anh hơn, anh cần hạnh phúc của riêng mình cùng người anh yêu,em không muốn mình và bảo bối cản chân anh… Híc…Em sẽ không bao giờ quên đi anh…Cố Khải Liêm.

"
Cô không biết những lời nói ấy của bản thân được người thứ hai nghe thấy.

Anh đứng ngoài hiên cổng, cầm trên tay chiếc ô mà nhìn vào khe cửa.

Nhìn người con gái anh yêu đang nói, đang khóc.

" Lâm Bội Sam,anh không biết nên khóc hay nên cười đây.

Có phải em đang dùng những lời này mà tỏ tình anh không…anh nhận rồi nhé.

Còn gì mà người anh yêu… còn gì mà không cản chân anh.

Em làm anh khó hiểu thật đấy.

Có phải em lại hiểu lầm gì anh nữa không hả?"
Cố Khải Liêm rời đi,anh về lại homestay cũng mấy đứa bạn.

" Chơi đã chưa? Đã rồi thì về.

"
" Sao rồi mọi chuyện rõ ràng rồi hả? Kết thúc một tuần rồi sao.

" Mặc Hàn Viễn và Tuyết Nhi đều gương cặp mắt về phía anh đang đứng ở trước cửa phòng.

" Chưa… nhưng sắp rồi.

Dọn đồ, mai đi bắt người xong thì về.

"
" Haizz ở thêm được không? Mới mua thêm mấy bộ đồ mới nè.

Hôm nay mưa có đi được đâu đâu.

" Hàn Viễn than thở.

" Về.

" Diệp Bác Văn không nói nhưng lòng anh đã rất khó chịu rồi.

Từ bữa đầu tiên đến đây,bên ngoài thì là homestay nhưng bên trong chỉ có hai phòng nhưng một phòng đã được thuê rồi.

Cả bốn người chen chúc trong một cái phòng…xem được không chứ.

Đúng là lúc nhỏ cũng như vậy bốn người một phòng nhưng… nhưng bây giờ.

Vậy mà cô bạn gái của anh vậy mà có thể thoải mái mà ôm hai người bạn kia ngủ không biết trời đất,thật làm anh khó chịu mà.

Chỉ nghe một chữ " về " đấy thì ai cũng biết được tiểu Bác Văn của bọn họ thật sự chán nơi này rồi, phải về thôi.

Tuyết Nhi và Hàn Viễn chán nản mà nhảy lên giường chơi ném gối.


" Bộp!" Vậy mà hai chiếc gối từ đâu trúng vào hai anh mặt lạnh kia.

" Bọn mày chán sống rồi.

"Khải Liêm phi thẳng đến mà ném gối vào hai người kia.

Bác Văn cũng không ngồi yên mà gia nhập.

Cả bốn được một hôm thật vui, là ngày vui nhất trong một tuần qua.

…------…
Hôm sau ba người kia chờ trước cổng làng còn anh thì đang ngồi chễm trệ trong nhà của bà cụ.

" Sao …sao anh lại ở đây?" Cô có chút né tránh ánh mắt anh.

" Hai đứa quen nhau sao?" Bà cụ ngồi đối diện mà hỏi.

" Dạ vâng.

Bọn con là vợ chồng ạ.

Cô ấy giận con mà bỏ đến đây đấy ạ.

" Anh vậy mà trưng bày bộ mặt ủy khuất mà nhìn cô.

Khiến cô khó xử, Lâm Bội Sam bây giờ có chút sợ hãi cổ họng cô như bị ai bóp chặt mà không dám mở lời.

" Ây za lớp trẻ bây giờ là vậy mà.

Không sao, không sao chuyện vặt vãnh trong nhà thôi,Sam Sam cũng nên bỏ qua cho chồng của mình con nhé.

"
Lâm Bội Sam cô không biết dấu mặt mình ở đâu nữa.

Cô nói vài câu cảm ơn rồi cũng theo anh mà rời đi.

Cố Khải Liêm anh thì đặt một cọc tiền trên bàn rồi ôm lấy cô, cả hai tạm biệt bà mà ra về.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 69: 69: Hoang Mang


Vừa ra khỏi cổng làng Yên Ba,Lâm Bội đã nhận ra chiếc xe quen thuộc của Bác Văn.

- Bọn họ cũng đi cùng sao? Cô vừa nghĩ vừa quay qua nhìn anh.

Cố Khải Liêm anh không quan tâm mà vẫn cứ nắm chặt lấy tay cô mà kéo đi.

" Chào em tiểu Sam.

" Mặc Hàn Viễn thấy cô từ xa mà la hét.

" Tiểu Sam bên này bên này.

" Tuyết Nhi cũng không ngồi yên mà vẫy tay với cô.

Lâm Bội Sam cô không dám lên tiếng mà chỉ cúi đầu ngồi vào xe.

Chiếc xe lăn bánh không lâu thì cô lên tiếng.

" Em xin lỗi ạ.

Đã làm phiền mọi người rồi.

"
" Phiền gì chứ.

Bọn anh cũng được chơi một tuần mà,làng Yên Ba này cũng rất tốt.

" Hàn Viễn nhanh miệng.

Lâm Bội Sam nghe xong thì đứng hình, một lát thì cũng nhìn qua anh.

Cố Khải Liêm cũng quay qua mà mặt đối mặt với cô.

Bội Sam cô chịu thua mà quay mặt đi chỗ khác,né tránh khỏi ánh mắt như không có chuyện gì của anh.

Mặc Hàn Viễn thấy tình hình không mấy khả quan thì cũng chuyển chủ đề khác.

Vậy là cậu và Tuyết Nhi lại nói qua nói lại, không tránh được việc cãi nhau.


" Tạm biệt em, tiểu Sam.

" Tuyết Nhi nói xong lời tạm biệt.

Diệp Bác Văn bỏ hai người trước cổng thì lái xe chạy đi.

" Đi vào!"Cố Khải Liêm nghiêm giọng mà nhấn mạnh.

Lâm Bội Sam vẫn đứng như trời trồng ở đó,Cố Khải Liêm bước đến mạnh bạo kéo cô vào.

" Không em không về…em không muốn về đó.

" Bội Sam chống cự.

" Em lại định đi đâu?"
Lâm Bội Sam nghẹn ngào lại có chút lớn tiếng.

" Anh…chúng ta vẫn nên chia tay đi được không anh.

Em muốn đi,em không hợp với nơi này,cũng không nên hợp với anh nữa.

"
Bây giờ anh càng tức giận,máu nóng nổi lên vì những lời nói của cô.

Anh mạnh bạo bóp chặt lấy cánh tay,ngăn những bước chân của cô, mắt bắt đầu đỏ lên mà gằn giọng.

“Em mà nói thêm một câu nữa thì đừng trách anh.


" Em…anh…em em…"
Cố Khải Liêm sững sờ khi Bội Sam đang khóc, nước mắt cô đang lã chã tuôn,mặt cũng bắt đầu tái mét.

" Em khiến anh mất kiểm soát rồi đấy.

"
Anh bế cô vào nhà thẳng lên phòng, cửa phòng đóng lại.

“Em nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì với em vậy hả?”
Cố Khải Liêm anh dù đang rất tức giận nhưng những hành động, lời nói thì ân cần quan tâm đến cô.

“Anh trả lời thật cho em được không… phải là…em muốn câu trả lời thật lòng …Anh có thật sự thích em hay không?Anh đừng quan tâm đến em hay bảo bối anh chỉ cần trả lời thật lòng thôi.


“Em…” Anh hoang mang với câu hỏi của cô nhưng cũng nhanh chóng mà trả lời.

" Anh không thích em, không yêu em thì quen em làm gì chứ.

" Lời nói lại có chút hờn dỗi.

" Vậy…vậy ngoài em ra còn ai,anh còn thích ai nữa không?" Cô ấm ức mà hỏi.

" Cái gì?" Cố Khải Liêm anh lại thêm một lần nữa hoang mang vì câu nói của anh.

" Em nói vậy là có ý gì hả? Lâm Bội Sam em vậy mà… nhìn anh vậy mà giống người bắt cá hai tay vậy sao?"
" Không…ý em không… không phải như vậy.

Nhưng nếu anh không yêu em lắm thì… thì chúng ta chia tay đi.

Như vậy cũng đỡ mất thời gian của anh, còn em sẽ vẫn trở lại là con osin của anh.

Anh muốn gì cũng được,nếu anh đã thích người khác thì nên yêu người đó, chỉ quan tâm người đó, chỉ nhìn về người đó thôi…Còn em…em không thích hợp với anh đâu,anh không cần phải quan tâm đến em hay bảo bối đâu,em sẽ cố gắng để bảo bối có cuộc sống tốt…"
Những lời nói của Lâm Bội Sam càng nói càng triệt để làm anh tức giận.

Cô đang nói cái gì vậy chứ? Sao anh lại đi thích người khác? Có phải thai phụ hay đa nghi không? Ở nhà không có gì làm nên mới suy nghĩ bậy bạ vậy sao?Cố Khải Liêm anh từ lúc quen cô thì đã bỏ rất nhiều chuyện anh tìm làm trước khi mà nghiêm túc yêu cô,đối xử tốt với cô.

Thế mà cô…cô dám nói …nói chia tay anh.

Mẹ khiếp,cô chính là thiếu ch.

ch nên mới vậy đúng không?.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 70: 70: Mẫn Cảm


“Lâm Bội Sam em được lắm…Hha nếu em đã dám nghĩ như vậy thì đừng trách tôi đâm chết em.


Cố Khải Liêm nhìn thẳng vào đôi mắt né tránh vì run sợ của cô.

Lâm Bội Sam cúi đầu né tránh,cô lùi dần về phía sau.

Anh lạnh lùng tiến đến bế cô mà đặt lên giường,điên cuồng xé toạc quần áo của cô,sau đó cũng tự thoát y cho bản thân.

" Anh…đừng như vậy… còn bảo bối… bảo bối…"
Nhận biết được chuyện sắp xẩy ra Lâm Bội Sam run rẩy mà cầu xin anh.

“Đừng …A…Chúng ta…ưm bảo bảo nhỏ… xin anh…con…con …”
Đối với anh Sam Sam nhỏ trước mắt anh trước nay đều thuận theo anh, lần này dù có bức đến đường cùng thì cô cũng không phản kháng mà chỉ cầu xin.

Nhưng đối với anh,sao có thể buông tha dễ dàng như vậy.

" Anh chỉ làm theo lời bác sĩ căn dặn thôi mà, sau ba tháng thì có thể quan hệ, nó sẽ tốt cho em đấy.

Anh sẽ nhẹ nhàng,anh biết như thế nào là giới hạn.

"
Cố Khải Liêm cúi đầu đặt lên môi cô nụ hôn, dường như đường đi đã quá đỗi quen thuộc,môi lưỡi cả hai đều thuận lợi h0an ái với nhau, nước bọt cũng vì vậy mà được trao đổi,tư vị ngọt ngào lại chua xót biết bao.

Lâm Bội Sam không dám cắn lưỡi vì sợ anh sẽ bị thương.

Cô muốn tạo khoảng cách bằng cách sợ hãi mà để hai tay chống trước ngực anh.

" Ưmm …anh…dừng …đừng…"
" Em là thích hay không đây?"
Khải Liêm lại lần mò xuống cặp đào mọng càng ngày càng lớn ra của cô,đúng là cảm giác quen thuộc thật mềm mại co giãn.

Chăm sóc đôi bông đào càng ngày càng trưởng thành.

Lâm Bội Sam thì sợ hãi mà chặn lấy tay anh mà đẩy ra.

" Không phải bác sĩ bảo ngực em phải được thường xuyên mát-xa sao? Sau này nơi nay có sữa như vậy căng lên sẽ rất đau,chúng ta phải tập luyện trước.

"
Cô vì vậy mà càng không có lí do mà làm gì anh, chỉ biết để anh chăm cho mình.

Đôi môi anh lại lần theo dấu vết dần xuống cổ xương quai xanh.

Những nơi anh đi qua đều được để lại những vết hôn đỏ ửng là kí hiệu được đánh dấu trên người cô thật đẹp đẽ.

Tâm trí cô cũng theo những dấu ấn đó bay biến đi mất,bị kh0ái cảm vây bắt lấy,cô chẳng còn nhớ gì nữa.

Thân thể cô quen thuộc anh đến mức chỉ cần anh chạm nhẹ cũng đã mẫn cảm mà nghe theo lệnh anh.

" Hha…nhẹ được không anh … ưhm đau…em đau…anh… Khải Liêm nhẹ…"
Cô vợ nhỏ của mình đang vì mình ở trên giường, vì mình ở dưới thân mình mà khóc lóc van xin…đây chẳng phải là đổ thêm dầu vào Hoả Diễm Sơn.

Dục vọng càng ngày càng tăng, mà bùng lên mạnh mẽ nhưng anh không dám làm mạnh chỉ muốn doạ cô một chút thôi.

Dù gì đi nữa anh cũng phải nghĩ đến cô và cả bảo bối nhỏ của hai người.

Nhìn cô đáng thương như vậy anh cũng mềm lòng,hành động lại càng mềm mại nhẹ nhàng hơn.

Hai nhũ h0a được chăm sóc cũng dựng đứng lên,bóng loáng thật thoải mái.

" Thoải mái…anh nữa…a a…ha ưm…Hức đừng li3m nữa…a a…dừng…"
Thân thể cô không theo kiểm soát của cô mà đã quá mẫn cảm với anh, cả cơ thể bây giờ mềm nhũn.

Cố Khải Liêm không để yên,bàn tay hư hỏng đi xuống vùng cấm địa kia.

Theo bản năng mà cô cũng kẹp chặt hai chân lại với nhau, nhưng sao nhanh bằng anh.

Anh cầm lấy chân cô mà dần tách ra,bàn tay cũng lần mò tam giác cân cách bởi quần nhỏ của cô.

“A…hha…anh… ưhmmmm…haaaa…a a…”
Có trách thì trách bản thân cô đã quá mẫn cảm với mọi hành động của anh, toàn bộ bị mọi chỉ dẫn của Cố Khải Liêm anh nhấn chìm.

Anh - Cố Khải Liêm hiểu rõ thân thể của cô hơn cô nhiều.

.
 
Back
Top Bottom