Ngôn Tình Anh Rung Động Được Không

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Rung Động Được Không
Chương 40: 40: Cô Ngốc


Lúc quay trở lại căn nhà của bản thân sau một tuần,Cố Khải Liêm thấy căn nhà tối om.Ngôi nhà sáng sủa ban đầu bỗng nhiên bây giờ lại trở thành căn nhà hoang đầy bụi bặm .Dự cảm trong lòng vì vậy mà càng không yên, Khải Liêm bước chân nhanh vào nhà.
Anh bước nhanh lên phòng cô, gõ cửa nhưng không có tiếng ai mở cửa.Cố Khải Liêm gõ thêm vài lần nữa, cuối cùng là vẫn từ mở cửa, may sao mà cửa không khóa.Khải Liêm bật đèn lên mới phát hiện có người đang nằm trên giường không nhúc nhích.
Bội Sam,Bội Sam...e sao vậy hả....?
Nhưng chẳng có ai đáp lại lời của anh cả.Cố Khải Liêm hoảng hốt vô cùng,anh sợ rồi.Cố Khải Liêm sờ thử người cô anh mới biết là cô đang bị sốt,nóng cực kỳ, cả người cô tứa mồ hôi ướt đẫm, tóc tai bết lại, mặt mày tái xanh,đôi môi khô cứng trắng bệt đi.
Cô...cô đau như vậy mà lại không nói cho anh.Cố Khải Liêm đoán Bội Sam cô hẳn là bị cả tuần rồi nên mới trong đi học.Cố Khải Liêm tự trách bản thân mình sao không về nhà một lần.Nếu mẹ anh không gọi chắc anh cũng không biết đường mà về.

Tự trách cũng không có ích gì, việc quan trọng hơn bây giờ là mau đưa cô đến bệnh viện.

Chỉ một tuần không gặp vậy mà nhìn cô bây giờ đã ôm đi rất nhiều.Mới có tí da, có tí thịt vậy mà bây giờ nhìn lại cô, như lần đầu mới đến nhà cậu, vậy như một que củi khô vậy đó.Cố Khải Liêm lòng đau quắt lại.Tay anh cũng bất giác mà nhẹ nhàng nâng niu Bội Sam như sợ cô sẽ vỡ ngay trên tay anh vậy.
Vì bệnh viện cũng cách nhà không quá xa nên rất nhanh Khải Liêm anh đã đến bệnh viện,vẫn là ông bác sĩ già đấy.Vừa nhìn thấy đã liền trách mắng anh.
" Nhóc con này,cậu muốn giết con bé sao hả.

Con bé đã sốt nguy hiểm đến như thế này rồi cơ mà...Nếu,nếu thực sự nhóc đưa con bé đến đây chậm thêm một chút nữa, thứ còn lại có lẽ là chính cái xác của con bé."
Anh bây giờ chỉ biết đứng trầm mặc nghe bác sĩ nói,Cố Khải Liêm bây giờ đã không biết nói gì thêm nữa rồi.Anh hối hận lắm.
" Cô bé vừa sốt cao,vừa thiếu dinh dưỡng.

Sức khỏe thực sự rất tệ, người nhà cần chú ý nhiều hơn."
Lần này đến lượt anh ướt cả đầu nghe đến những lời bác sĩ nói, bây giờ tim hắn như ngừng đập vậy,mắt cũng nhoè đi.

Thật may mắn mẹ đã gọi cho anh nếu không thì...
Cố Khải Liêm ngồi trên ghế nhìn cô vẫn mãi nhắm mắt, cô gầy đến mức hai khối thịt trên má cũng khóc lại không hề có sức sống .Rồi hắn cũng trách bản thân mình, cũng trách cô.

Trách cô ngu ngốc đến mức suýt chết.

"Em,em tại sao lại như vậy? Bị bệnh còn không bảo với tôi,im lặng chịu đựng một mình.

Chẳng lẽ tôi dơ bẩn đến mức em bệnh cũng...!cũng không muốn gọi cho tôi sao.Ngu ngốc em chết như thế sao hả?"
Nhìn Lâm Bội Sam như vậy,Cố Khải Liêm anh thật sự, thật sự rất khó chịu, cảm giác như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm vào tim vậy.Nỗi đau không ít hơn cô là bao.
" Thật sự muốn để tôi gánh tất cả những nỗi đau em phải chịu mà." Cố Khải Liêm lẩm bẩm một mình.
Cố Khải Liêm thức trắng đêm đợi cô tỉnh lại,cho đến khi mặt trời chỉ mới chiếu vài tia vào phòng bệnh,một cô gái nhỏ nào đó mới chậm chạp mở mắt.
Hai người không ai nói với ai câu nào,chỉ biết im lặng nhìn nhau.Lâm Bội Sam cô tránh ánh mắt của anh, một lúc sau đến khi cô mở miệng mới phá vỡ bầu không khí im lặng này.
"Xin lỗi,lại là em đã là phiên cầu chú rồi."
Bội Sam nói làm Khải Liêm đứng hình, những lời nói khách sáo của cô càng làm anh cảm thấy thêm phẫn nộ.

Cô vậy mà có thể nói ra những suy nghĩ kì quái như thế cơ chứ? Cô ngốc này bị bệnh đến hư não rồi sao chứ?
" Em...Lâm Bội Sam em...!được được lắm.Khi nào khỏe thì tự đi về."
Lâm Bội Sam nhìn anh bước đi, nước mắt cô rơi Bội Sam cô thầm suy nghĩ "Xin lỗi anh, chỉ có thể như thế mới thực sự tốt cho cả hai mà thôi."
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 41: 41: Cậu Chủ


Cố Khải Liêm tức giận bỏ đi, nhưng anh lại không về nhà mà đứng bên ngoài cửa bệnh viện đợi cô.Anh vẫn sợ cô tự ý đi về rồi sẽ ra chuyện gì thì biết làm sao,cô gốc đó...
Bội Sâm nằm ở bệnh viện mãi đến khi chiều cô cảm thấy đỡ đỡ liền về nhà,anh hình như ở trên phòng.Cô không dám làm phiền nên lặng lẽ vào phòng sạc pin điện thoại, vừa mở lên là các thông báo điện thoại gọi đến.
Bội Sam liền gọi lại cho bà Giai Kỳ báo tình hình bình an,cô nói mai mình sẽ đi học trở lại.

Bà Giai Kỳ nghe cô bảo không sao liền an tâm cũng không quên nhắc Bội Sam cô xem chừng cậu chủ.
" Cậu chủ..."
Lâm Bội Sam lại bắt đầu vào công việc nhà của mình,Bội Sam theo thói quen mà nấu những món anh thích đến khi bày ra một bàn đầy thức ăn cô mới thực sự nhớ ra hình như cậu chủ đang giận cô lắm.Chắc đang ghét cô lắm.
Nghĩ thì vẫn nghĩ như thế nhưng cô vẫn làm tròn bổn phận, ngoan ngoãn lên lầu gọi cậu.
" Cậu ơi, xuống ăn cơm ạ."
Cố Khải Liêm dù là đã nghe thấy nhưng vẫn không thèm trả lời,mặc kệ cô lặp đi lặp lại vài lần.Mãi khi nghe thấy giọng nói khàn khàn của cô hắn mới bực mình đi ra mở cửa.
"Tôi không ăn.

Em tự ăn đi.Còn nữa đừng làm cho bản thân đau ốm,phiền chết đi được."
Lâm Bội Sam nghe những lời ấy tim đau quắt lại, người cô trở nên lạnh ngắt, đi mắt cô cũng vì vậy mà đỏ hoe, nói.
"Xin lỗi cậu ạ .Em sẽ cố gắng không làm phiền cậu nữa ạ."

Đây...đây không phải là ý cậu muốn nói.
"Em..."
"Cậu muốn ăn gì thì nói em, em sẽ nấu ạ."
"Không cần."
Nói xong anh lên đập mạnh cánh cửa,mặt mày anh nhíu lại,tâm tình càng trở nên khó chịu.

Anh bị cái gì thế này? Vì sao thấy cô khóc liền khó chịu cơ chứ hắn mới không thèm quan tâm cô nhất định là vậy.

Còn Lâm Bội Sam cô, cô rất mệt mỏi rất đau lòng cô không biết nên làm gì.Nhìn bàn thức ăn đầy đủ những món anh thích, cô ước anh có thể xuống xem một lần, ăn một chút.

Trước giờ cô toàn nấu theo sở thích của cậu, nấu toàn đồ cô không thích ăn cô chấp nhận vì anh mà thay đổi.
Lâm Bội Sam cô chẳng buồn ăn nhưng lại sợ sẽ ốm mất,nghe anh nói rồi đấy cô cũng sẽ phiền, phiền cho anh.
Bội Sam gắp từng món từng món, cố gắng nuốt xuống.

Rõ ràng cô nêm nếm rất vừa ăn, nhưng sao...sao bây giờ lại chẳng có mùi vị gì thế này.

Là vì cái gì chứ?
Đến khi Bội Sam khóc,nước mắt cô chảy xuống thấm vào môi, bây giờ cô mới biết nước mắt có vị mặn.
Một thời gian sau đó cô và Khải Liêm không nói chuyện cậu chủ sẽ có đôi khi ăn thức ăn cô nấu, có đôi khi sẽ mặc kệ đi chơi bời xuyên đêm.

Trên trường học cô lại được tận mắt nhìn thấy anh tay trong tay với hết cô bạn gái này đến cô bạn gái khác.
Cũng như những hôm trước đó,Lâm Bội Sam đứng ngoài sân chờ anh về.

Cố Khải Liêm hay về muộn, thậm chí là không về.

Bội Sam cô luôn luôn và thường thức trắng đêm để chờ anh.
Những lúc Bội Sam sắp thiết đi liền nghe tiếng xe của anh chạy vào sân nhà.
Cậu chủ mở cửa xe loạng choạng bước vào, cô vốn muốn tiến lên đỡ cậu nhưng chưa kịp nhấc chân đã một người phụ nữ bước ra ngay sau đó.

Cô ta thấy Bội Sam cũng chẳng nói gì, cứ như vậy mà ôm cậu vào nhà.
Vào đến phòng khách, cô ta tự nhiên mà thản nhiên thốt ra câu nói.
Phòng cậu chủ của cô ở đâu?
Đúng nhỉ? Cậu chủ...?
Lầu 2 phòng cuối cùng ạ.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 42: Chương 42


Cô ta nghe vậy liền dẫn Cố Khải Liêm mà đi.

Lâm Bội Sam ở đằng sau,đôi mắt nhìn theo hai người bước từng bước lên cầu thang.
Bội Sam bất lực mà cười trừ, lòng cô đã hết đau từ lâu rồi, những chuyện như vậy quá nỗi bình thường.Cô không còn cảm nhận được bản thân mình đang ở trong hoàn cảnh gì nữa.

Bây giờ cô đã không còn có tư cách gì để xen vào cuộc sống của anh.
Vậy mà hình như ông trời cũng đang rất trêu ngươi cô, để cô nghe rõ được những âm thanh ám muội khi.Sao cô lại có thể không biết bên trong hai người họ đang làm gì.Vui sướng mà đang trao đổi thể x*c,quấn lấy nhau kịch liệt trên chiếc giường...cô cũng đã từng...
Cô đứng chết chân trước cửa phòng, đôi mắt như nhìn thấu cánh cửa kia.Tuyệt vọng không thể biết bản thân đang nghĩ gì...cô đau, rất rất đau.
Cô mong người trong đó là Bội Sam cô, cô biết bản thân không nên có suy nghĩ như thế nhưng cô không nhịn được.Lâm Bội Sam cô như bị tê liệt tất thẩy tế bào trong người cô khiến cô đã nghĩ bản thân không còn đau nữa.

Lâm Bội Sam lại bắt đầu nhớ đến đêm đầu tiên của cô và anh, càng nghĩ càng đau đớn, càng máu và nước mắt.Sự chênh lệch quá lớn, cô vậy mà chỉ biết cười trừ rồi nhẹ nhàng bước đi.
Bên trong căn phòng của Cố Khải Liêm, thực sự có cô gái kia đang làm chuyện người lớn nhưng không phải với anh.
Sau khi đóng cửa phòng, Mặc Hàn Viễn nhảy từ cửa sổ vào...!anh đã sắp xếp.
"Lo*n *** có thấy sướng không hả? Nói đi?Mẹ nó quần áo của tôi bị con đ* như cô làm ướt hết rồi.Sao? Nói ?Tôi chơi sướng lắm đúng không? Chật! Đồ đ*."
Hàn Viễn ghì chặt eo cô ta làm cô ta r*n rỉ không thành tiếng,tiếng kêu d* m dật hoà cũng tiếng d* ch nhóp nhép truyền tới lỗ tai của cả hai người...à không.Là bốn mới đúng, ngoài hai người trong cuộc thì còn Cố Khải Liêm đứng xem màn kịch tr@n trụi,Bội Sam thì đau khổ trong tuyệt vọng,sự k1ch thích làm cả căn phòng ám muội,hưng phấn tột độ.
" Đ* d* m,ha...núm v^ bị d* m thủy tưới ướt cảm thấy thế nào? Hả? Trả lời?Nhất định là rất sướng.

Cứng thế này là muốn thằng nào tới ch*ch cô đúng không?"
" Đ*m...d*m tiện ! Một đêm cô tiếp bao nhiêu thằng hả? Lo^ n bị ch*ch đến rộng toác thế này?"
Mặc Hàn Viễn chuẩn nhắm ngay đầu v^ mà tát vài cái,vật bị tát bị đánh đỏ ửng lên,tay còn lại thì vòng ra trước nhéo mạnh hạt đậu đỏ mà chơi đùa.

" Ha a...A a a! A! Cậu chủ, đừng ...dừng lại, hạt đậu bị đứt mất...A!a a không...không muốn.Ngửi ...li3m để ông xã,a...ha a! Cầu xin anh lau đi mà! Ưm...dừng để người khác chạm vào mà...A a a!"
Hàn Viễn lấy cục đá nhỏ mà chà xát lên *** *** *** làm cô ta không thể kiềm chế được tiếng r*n.
Cô ta vốn dĩ là gái hàng chơi đứng đầu bảng quán bar,vốn dĩ tưởng hôm nay đã được lọt vào mắt xanh của Cố thiếu.Cô ta nghe danh anh đã lâu,hôm nay sẽ phục vụ thật tốt.Ai ngờ vậy mà là diễn nhưng cũng không sao dù gì thì người trên cô bây giờ cũng là Mặc thiếu,thiếu gia có số ăn chơi còn hào phóng không thua kém gì Cố Khải Liêm.
Cố Khải Liêm nghe cô ta gọi là " Cậu chủ mà trong lòng ngứa ngáy hơn.
Anh ở ngay sau tấm cửa phòng, cảm nhận của nhóc nhỏ của mình đã rời đi.Anh gầm giọng mà lên tiếng.
" Dừng đi."
Mặc Hàn Viễn biết vậy mà cũng dừng lại.Xong việc,cô ta cũng biết điều mà rời đi.
Hàn Viễn mặc lại quần áo mà nói.
" Mày làm vậy đáng không?"
" Có gì mà đáng với không đáng chứ?"
" Tao chỉ muốn tốt cho mày thôi...hãy làm theo trái tim của mình đi Liêm.Mày đã yêu rồi."
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 43: Chương 43


Sau khi Mặc Hàn Viễn cũng đã rời đi,trong người Cố Khải Liêm ngứa ngáy vô cùng, cảm giác khó chịu tràn đến.Mẹ nó,điên mất!
Cố Khải Liêm quyết định làm việc điên rồ, anh mặc lại bộ quần áo ,mà nằm lên sofa.

Anh gọi Bội Sam vào mặc kệ là cô đã ngủ hay chưa.
" Bội Sam? Lâm Bội Sam đâu? Em vào đây cho tôi."
Lâm Bội Sam cô nghe tiếng Anh gọi lật đật chạy vào thì thấy được hiện trường sau trận l@m tình.D* m dịch cùng t* nh dịch cứ vung vẩy trên sàn nhà cô thấy rất rõ nhưng thứ đó, chỉ..

chỉ có sung sướng mới có được những thứ này, cậu chủ vậy mà tìm kiếm sung sướng từ người đàn bà xa lạ, cũng không muốn nhìn cô lấy một lần.

Bên này cô chỉ đổi lại toàn đau đớn x@c thịt.

Thấy Bội Sam cô đứng như trời trồng,anh gắng che lấp đi những khó chịu trong người, gương mặt lạnh mà nói.
" Em không biết dọn à?Ha?Là sợ dơ bẩn chứ gì"
Bội Sam cô im lặng một lúc rồi cất tiếng nói nhỏ xíu.
" Dạ em...em dọn ạ"
Trong đêm đen, không khí hoàn toàn tĩnh lặng, dù cô có nói nhỏ, thì anh cũng nghe rất rõ ràng,cô vậy mà không phủ nhận câu dơ bẩn của anh.
Cố Khải Liêm anh cũng mặc kệ tất thẩy, mà nằm nhìn các hoạt động của cô.Lâm Bội Sam nén nước mắt, cô mệt mỏi lâu chửi nhưng cứ d* m tà kia, những chất lỏng tượng trưng cho gi@o hoan.Bội Sam cô từng mong có thể như thế này với anh, đáng tiếc anh lại ghê tởm người như cô.Xong việc cô vừa mở cửa ra khỏi phòng.

.

.
Bất ngờ hai cánh tay vòng trước eo của cô.Cô bất ngờ mà đứng bất động.Câu nói được nhỏ giọng mà nói ra.
" Em muốn đi đâu hả?"
Bầu không khí lạnh như tờ giấy trắng không một tiếng động.
" Tôi ...tôi khó chịu quá."
Lúc này cô mới hoảng hốt mà quay đầu.
" Anh...cậu cậu chủ khó chịu ở đâu ạ? Cậu say rồi để em đi pha cho cậu cốc chanh mật ong giải rượu ạ." Bội Sam sợ anh say, cảm lạnh đến ngã bệnh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau trong màn đêm u tối vậy mà họ lại nhìn rõ mặt nhau thông qua đèn ngủ nhỏ xíu chập chờn.Trong đầu Cố Khải Liêm bây giờ thật sự mong chờ Bội Sam sẽ hỏi anh đã làm gì? Cô gái kia là ai? Nhưng vậy mà cô...
" Tôi khó chịu...tôi muốn em."
Cố Khải Liêm cởi chiếc áo sơ mi cũng chiếc khăn quấn dưới thân mình ra.Tay anh bắt đầu mò mẫn với chiếc áo phông của cô,cô đã thoát y.
Bội Sam bất ngờ trước những hành động nhanh chóng của anh.

" Cậu...cậu chủ? Em ...em là Bội Sam!"
Cố Khải Liêm nghe gọi là trong lòng ngứa ngáy không thôi, cảm xúc bắt đầu mãnh liệt hơn.Khải Liêm thở gấp,giọng ồ ồ trầm lặng.
" Tôi không say...Tôi biết đó là em."
" Cho tôi...!được không?"
Lâm Bội Sam nghĩ từ ngày đến căn nhà này và được gặp anh,Lâm Bội Sam đã là của anh rồi.
Chưa để Bội Sam trả lời,Cố Khải Liêm bế cô lên giường,anh lấy cả hai tay xoa đều từ trên xuống tất cả không sót một cm nào trên th* xác cô.
Đến vùng tam giác anh nhẹ nhàng mà hít hà như nó là thuốc của mình vậy.Bội Sam nhảy cảm mà...A a a!
Chật! Anh cảm nhận được mà vuốt v3 "Vào nhé?" Anh vừa hỏi, vừa ra lệnh cùng lúc gấp gáp đem c*c đâm vào sâu, cúi mặt xuống hôn môi bịt miệng cô lại
" Ha...a...ha ha...a a! Đau ...dừng lại...a cậu chủ...rút ..ra..A!"
" Em ..em còn chê tôi dơ không hả? Còn dám giận dỗi với tôi hả? Ch*ch cết em.Ch*ch em đến khóc."
Lâm Bội Sam bây giờ toàn tiếng ong ve ve không nghe được những lời anh nói ,đầu cô bây giờ đều là mơ hồ, nó đến quá nhanh cô như đang trên mây vậy.
" Ưm...cậu chủ...mạnh..ha ha...mạnh quáaa..a"
" Lo^n em kẹp chặt quá! Tôi sẽ thương em, làm em sướng.Bội Sam ngoan...ngoan nhé.Ngon quá lo^ n ăn ngon,núm v^ cũng ngon.Ưm thoải mái...thật.Tôi làm em sướng mà..Sao nào?"

Hai người say sưa nuốt nước miếng lẫn nhau càng kịch liệt,bên dưới tần suất luân động càng ngày càng nhanh, kh0ái cảm làm t* nh tràn khắp căn phòng,linh hồn muốn xuất ra khỏi thể xác.
" A!a a a! Anh Khải Liêm...từ...mạnh quá...,thật ...a sướng ha.

a! Em muốn....!tiết ...dừng đ*m d* m ."
Âm h@ch mẫn cảm bị túi trứng to lớn đ*m sướng mà b ắn ra,phun lên bụng anh dấu vết mờ ám.
" Chơi em sướng lắm đứng không hả? Tôi thương em như vậy mà..

mà em dám...Hừ! Để xem tôi có ch* ch cết em không? Dám ở trường cười nói với tên khác sao? Tên đó có chơi em sưng đến vậy không?...Em nói đi, để tôi gọi tên đó tới, nhìn em phát d*m dưới người tôi...cơ thể em thành thục dưới tôi như thế nào?"
Bội Sam cô khóc rồi,tại sao anh lại có thể nói cô như vậy.
" A a a! Ha..a! Không muốn bị...!nhìn thấy a...a anh ...cậu ...dừng...!
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 44: 44: Cười Cười - Nói Nói


Cố Khải Liêm ôm lấy eo cô không chịu thả người, một chút một chút tiến về phía trước.

Tư thế ngược làm nước dãi tràn ra khóe miệng chạy đầy xuống,Bội Sam cô đánh mất bản thân trầm luân trong d*c vọng.
......................
Trong đôi mắt của Cố Khải Liêm chỉ toàn hình ảnh yêu kiều *** **** của thiếu nữ mềm mại nõn nà,lại câu người nằm bên cạnh mình.

Mái tóc phủ dài trên gối, khuôn mặt nhỏ ửng hồng tràn ngập mùi hương ám muội.
Bấy giờ Lâm Bội Sam mới tỉnh dậy vì cảm thấy có người đang nhìn mình, đầu óc cô quay cuồng, trí óc rã rời.Cô vô cùng bàng hoàng lẫn xấu hổ.
" Cậu...!cậu chủ..."
Trôi qua một thời gian như vậy, không có chuyện gì xảy ra,Cố Khải Liêm vẫn là bữa đi bữa về, không quan tâm đến cô.Bội Sắm cũng vì chuyện này mà gầy đi hẳn.Ăn không vô cũng không muốn ăn.

Dạo gần đây cô rất hay mệt mỏi, ngủ li bì và thường xuyên đi học muộn.Lâm Bội Sam cô cũng từ cảm thấy mình làm việc gì cũng chậm đi hẳn.Cô chị nghĩ là ốm bình thường thôi nhưng tình trạng cứ kéo dài.
Hôm nay, cô xuống căn tin mua đồ, chậm rãi mà mua bánh.Đang đi cô nhìn thấy anh phía xa, Bội Sam cố ý tránh mặt mà đi đường vòng.Ở trường hai người như xa lạ, Khải Liêm anh lại đổi bạn gái mới.Cố Khải Liêm vô tình bắt gặp ảnh ánh mắt của Bội Sam cô,anh nhíu mày sau đó trước sự chứng kiến của cô mà hôn má bạn nữ bên cạnh, hành động khiến bạn nữ đồ mặc xấu hổ.Lâm Bội Sam cũng vì vậy mà bất giác nghĩ đến những ngày tháng trước kia của anh và cô, cô cũng đã từng đỏ mặt xấu hổ rúc vào lòng anh như thế...Vậy mà bây giờ người ấy không phải là cô nữa.
Lâm Bội Sam chuẩn bị về lớp, mải suy nghĩ mà không để có người va phải mình.Cảnh Bình thuận đà đỡ cô khỏi ngã.Bất giác tay của hai người chạm vào nhau.Lâm Bội Sam hốt hoảng, bối rối rút tay ra khỏi tay Cảnh Bình,cậu cũng vì vậy mà cúi xuống rồi xin lỗi.
" Xin lỗi cậu,xin lỗi,xin lỗi.Tôi...tôi...tôi không có cố ý.Cậu có sao không?" Cảnh Bình cười hiền hòa, tay gãy đầu mà nói.
" A...!không có gì."
" A...ngại quá , cảm ơn cậu nhé."
Câu chuyện rất đang đơn giản, nhưng khi Cố Khải Liêm chứng kiến toàn bộ mắt anh đỏ lên, lòng nổi lên những gai nhọn phóng ra như muốn giết người.

Mẹ kiếp!Ở nhà thì không thèm nói chuyện với hắn câu nào.Ở đây diễn cảnh đôi nam nữ cười cười, nói nói không biết xấu hổ.

Coi hắn thành mắt mù rồi sao?
Cố Khải Liêm sai rồi,Lâm Bội Sam nào có vui bao giờ? Mặt của cô trắng bệch, tay chân gầy yếu như cành liễu trước gió.Chỉ có ảnh,Cố Khải Liêm chưa bao giờ thực sự quan tâm Bội Sam cô, những điều nhỏ ấy anh chưa từng để vào mắt.Đứng trước đám bạn của anh, cô chỉ một cố gắng thu hẹp sự tồn tại của chính bản thân cô.
"Sao?Nhìn chằm chằm người ta như vậy?Ghen à..." Mặc Hàn Viễn lên tiếng.
" Mẹ! Tao ghen...tao ghen làm gì?Thấy người yêu tao kế bên đây không hả?"
" Đúng đấy,Cố thiếu sao phải lại ghen ạ? Con nhỏ kia quê mùa muốn chết.Đúng không anh?" Cô gái kia cũng vội cười nói theo.
"Câm mồm vào và cứt." Giọng nói lạnh làm những người bên cạnh dè chừng đôi chút.
Cô ta sợ hãi, đứng dậy và bước đi.
Diệp Bác Văn chỉ nhếch mép cười nhẹ." Lại cãi.

Sau đừng có mà hối hận."
"Nhưng mà nhìn Sam Sam, con bé hình như gầy đi nhiều rồi đấy.Nè! Cậu không cho con bé ăn hả?" Tuyết Nhi nhìn Khải Liêm mà nói.
" Tuyết Nhi ngoan, nhìn đừng để ý đến chuyện gia đình của bọn đó.Tối về để ý anh xíu được không?" Bác Văn hai mắt long lanh nhìn vào cô.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 45: 45: Bộ Tứ Quyền Lực


"Nè thôi đi." Anh có chút khó chịu mà lên tiếng.
Mặc Hàn Viễn đăm chiêu mà nói ra những vấn đề bản thân đang suy nghĩ.
" Cả tuần nay Khải Liêm nó ở nhà tao,về nhà không quá ba lần đâu à.Thì làm sao biết được tiểu Sam ăn uống như thế nào chứ.Ở đó mà cho ăn với lại không cho ăn."
"Mày gọi ai là tiểu Sam đấy hả? Tao đã nói là không được gọi vậy rồi mà."
"Ồ lại ghen à?"Hàn Viễn nói trúng tim đen của Cố Khải Liêm.
"Đã bảo là không có rồi mà." Anh bây giờ chỉ biết nhẹ giọng mà cãi cố với ba người.
Ba người bạn chỉ biết nhìn anh với dáng vẻ bất lực, nhưng trong họ luôn hiểu anh đang cố chấp: Ừ không ghen, nhưng mắt nhìn đã sắp nổ tung lên kia kìa.Đúng là đồ ngốc mà.
Hai tay Cố Khải Liêm nắm chặt, quả nhiên đến người ngoài còn nhìn ra Bội Sam cô đã gầy guộc đến đáng thương như thế.Vậy mà Cố Khải Liêm anh lại...Đôi mắt bất giác mà đi theo con người cô.Bây giờ Cố Khải Liêm anh cũng phát hiện ra cô đã gầy đi rất nhiều rồi, nét mặt xanh xao hiện rõ trên khuôn mặt.Không còn dáng vẻ của cô gái hoạt náo, xinh đẹp của lúc xưa kia, cô bé có đôi mắt biết nói, luôn đi theo sau hắn.

Giờ còn đâu...
Cố Khải Liêm cũng nhớ đến những bữa cơm cô nấu cho anh ăn, nếu hắn không ăn cô sẽ lặng lẽ ăn mà không một lời than thở.

Một cô bé trách anh luôn về trễ để cô đợi lâu...!
Cố Khải Liêm anh cũng vì vậy mà đứng dậy về lớp học.
"Cố thiếu gia định về lớp một mình đấy à? Nè nè...đợi bọn tao với chứ...Tao còn chưa ăn xong mà...Nè nè!"
Ở trường cấp 3 Hải Châu có ai mà không biết bộ tứ siêu quyền lực,họ là thanh mai trúc mã của nhau lớn lên cùng nhau, là đám bạn thân của nhau.
Cố Khải Liêm,đại thiếu gia của Cố gia đứa con trai độc nhất vô nhị của ông bà trùm bất động sản trên tất cả các lĩnh vực kinh doanh.

Người lạnh lùng ít nói khiến cho người đối diện phải có chút dè chừng mà sợ hãi.

Mặc Hàn Viễn nhị thiếu gia của Mặc gia két tiếng trong giới hắc đạo.Cậu đào hoa, phóng khoáng nhưng mọi tàn cuộc đều được người chị gái giải quyết,dọn đường trải đầy hoa hồng cho cậu.

Cô là đại tiểu thư Mặc gia, không ai nghe danh của cô mà chưa từng run sợ.

Cô chỉ cần đứa em trai này lên tiếng thì mọi thứ cô ngoài cuộc cô chưa từng quan tâm.Chỉ cần Hàn Viễn thoải mái,vui vẻ và hạnh phúc thì cái gì thì đại tiểu thư cô cũng không màng.
Diệp Bác Văn cũng không thua kém gì bạn của mình,anh là đại thiếu gia của Diệp gia danh tiếng lẫy lừng trong ngành y dược.Nắm giữ các bệnh viện quan trọng trải đều trên cả nước và là một trong hai gia tộc có ảnh hưởng lớn trong quân đội.Là đại thiếu gia cậu không tránh khỏi việc gánh vác sự nghiệp của gia đình.Năm cậu có thể nhận thức được thì đã được ông nội giảng dạy các vấn đề liên quan đến y học.Cũng may mắn đó là điều cậu thực sự thích thú chứ không phải sự bắt ép.
Người cuối cùng...!Tuyết Nhi,Trần Hoàng Tuyết Nhi cô là con út trong gia tộc Trần Hoàng là gia tộc có sự ảnh hưởng lớn đến quân đội song song với Diệp gia,gia tộc cô có tiếng nói trong bộ máy chính quyền nhà nước.Ông nội cô là người đứng đầu tổng tư lệnh Quân đội nhân dân và ông cũng là nhà chính trị gia có tiếng.

Lên sáu tuổi cô đã cùng với anh chị mình được học tập trong môi trường quân đội khắc nghiệt.

Lên lớp mười Bác Văn đã tỏ tình với cô và cả hai xác nhận quan hệ, dù gì thì lúc còn nhỏ cô đã từng thích Bác Văn rồi, có lẽ hình như cả hai đã đều thích đối phương từ cái nhìn đầu tiên vào năm lên năm tuổi rồi .
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 46: 46: Bị Bắt Nạt


Bốn người vừa là học trò cưng của thầy cô,vừa là đàn anh,đàn chị trùm trường.

Cho nên vì vậy cả bọn có làm sai sót, phạm lỗi lầm gì thì đều được nhắm mắt bỏ qua.

Dù gì đi nữa trường học này đều được bốn gia đình tài trợ nhiều không đếm xuể, con số không hề nhỏ,cả các giải thưởng thi quốc tế đều là bốn người ôm trọn đem danh hiệu về cho nhà trường.

Vì vậy nên được dung túng không ít lần.

Cố Khải Liêm, Mặc Hàn Viễn, Diệp Bác Văn đi đến đâu đều được đám nữ sinh trong trường cũng như các trường lân cận si mê như điếu đổ.

Từng người đều có nhóm group yêu thích riêng.

Nhiều nhất chắc chắn là Cố Khải Liêm rồi, hào quang nhân vật chính mà lại.

Tuyết Nhi cũng không thua kém gì ba người bạn thân của mình.

Dù trước kia vì việc huấn luyện của gia đình nên cô ít xuất hiện cùng bà người nhưng đã xuất hiện thì chắc chắn bùng nổ.

Dù đã xác định quan hệ với Bác Văn nhưng lượng fanboy của một hoa khôi như cô vẫn không hề giảm bớt.

Tất cả các group chỉ quanh quẩn nhưng câu "Hôm nay Hàn Viễn như thế nào?","Hôm nay Khải Liêm như thế kia!","Hôm nay anh Bác Văn ăn gì?"," Hoa khôi trường hôm nay làm gì kia!" Không có người nào là giám ghen ghét họ.

Ai cũng được nể phục từ gia đình đến học lực và cuối cùng là nhan sắc.

Họ sinh ra đã được ngậm thìa vàng cơ mà.

Sau hôm gặp cô nói chuyện với Cảnh Bình,về nhà Cố Khải Liêm anh và Bội Sam cũng cứ bầu không khí nặng nề như vậy mà trôi qua hai tuần.

Khải Liêm cảm thấy bực bội ngang dọc mà khó chịu vô lí với đám bạn.

Hôm nay lớp anh và lớp Bội Sam học chung nhà thể chất.

Lớp anh đang thi đấu bóng rổ.

" Hôm nay lại thắng nhé đại ca,cho bọn kia khỏi khó chịu với mình.

"
Tiết trước là môn Văn đấy,anh ngủ cả tiết không thèm ngóc đầu dậy nghe giảng bây giờ thì uể oải,đầu cho chút khó chịu rồi.

Khó khăn nói!
" Tùy thôi! "
Cố Khải Liêm bắt đầu làm nóng người,nhìn về phía đối thủ mà lắc đầu,vẻ mặt khinh thường.

.

Ánh mắt vậy mà đặt lên người Lâm Bội Sam "cũng học thể chất sao?"
"Chật!" Khải Liêm nhìn thấy cô bị một đám học sinh kéo đi.

Anh không mấy quan tâm,thong thả vào trận đấu.

Như mọi trận đấu khác,Cố Khải Liêm chớp nhoáng bắt được bóng một cách nhanh chóng cho bóng vào rổ ăn hai điểm đầu tiên.

Nữ sinh trên khán đài thì la hét điên cuồng.

Anh không mấy quan tâm,bây giờ sát khí càng ngày càng nặng nề, bỏ đi mà chạy vào phòng thay đồ.

Trong phòng thay đồ bây giờ, Lâm Bội Sam bị đám bạn học trò lớp ức hiệp cưỡng chế mà quỳ xuống.

" Hha! tao nghe nói mày vậy mà có quên biết với anh Khải Liêm đấy? Nhìn mày quê mùa ghê tởm như vậy mà cũng được đấy,mày làm cách nào vậy hả? Chắc không phải là lên giường bán thân rồi chứ? Haha! ha"
Bình thường cô luôn để dáng vẻ hiền lành,dễ bắt nạt như vậy,không ngờ cứ nhắc đến Cố Khải Liêm là cô như một người khác vậy.

Lâm Bội Sam cứng rắn mà trả lời bọn người kia.

Cô lắc đầu lia lịa.

"Khải Liêm? Khải Liêm là ai ? Tôi không biết các bạn đang nói ai đấy.

Tôi không biết người đó là ai cả? Tôi không quen.

"
Mộng Điệp chị đại của lớp là người cầm đầu đám nữ sinh lớp mười một ba vụ bắt nạt Bội Sam.

Lên tiếng chế giễu.

"Mày vậy mà dám giỡn mặt với bọn tao à? Hay nghĩ là bọn tao ngu?Hha! chính tao là người nghe rõ nhóm bạn anh Khải Liêm nhắc đến tên mày đó!Vậy mà lại nói không quen biết sao?Không có lửa làm sao có khói hả? Mộng Điệp dùng bàn tay bóp mạnh vào cằm cô,tay kia cào cấu vào vào mu bàn tay Bội Sam khiến cô đau điếng.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 47: 47: Cô Nhập Viện Rồi


Mộng Điệp càng nói càng điên tiết,tại sao cô ta lại bị Cố Khải Liêm chia tay một cách tàn nhẫn như vậy.Cô nghe đám bạn anh nói chuyện nhắc đến tên cô mà quy mọi tội lỗi lên người Lâm Bội Sam.Bội Sam cũng biết răng bạn gái cũ của anh tìm cô chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp cả.
" Mẹ nó! Tao sẽ nói anh ấy đuổi học mày...A a a chết tiệt! Đánh,đánh nó cho tao...đánh chết nó."Nghe được câu nói vừa lòng đám người đi chung Mộng Điệp như sói vồ lấy thức ăn,mấy người nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường có chút hả hê.
Một người trong đó giật lấy tóc Bội Sam mà giật mạnh ra sau, nhỏ khác chuẩn bị giơ tay lên đánh cô,bây giờ cô chỉ có thể nhắm chặt hai mắt lại, không có sức để chống trả lại những con người này.
"Anh...Liêm...anh Khải Liêm.."
"Mẹ nó! Cút!" Anh gằn giọng mà đến gần.
Lâm Bội Sam ngạc nhiên, tại sao?Tại sao anh lại ở đây trận đấu đang diễn ra mà?Có phải anh ấy sẽ càng ghét mình hơn không?Anh ấy chưa bao giờ xen vào chuyện không phải của mình mà?Các câu hỏi càng ngày càng nhiều làm đầu cô đau như búa bổ, cô bất ngờ mà ngất đi.
" Sam Sam,Lâm Bội Sam em tỉnh lại cho tôi." Anh gào lên chạy lại ôm lấy cô.
Anh Liêm sao lại...Anh ấy quen con nhỏ đó sao?Tại sao anh ấy lại quen con nhỏ quê mùa này chứ? Anh ấy và nó có quan hệ gì? Tại sao anh ấy phải giúp nó?Sao anh ấy lại ôm nó? Tất cả mọi người xung quanh đều tò mò về mối quan hệ của anh và Lâm Bội Sam,họ vừa run sợ về việc mình đang làm.
" Mấy người...mấy người được lắm, chờ giấy báo nghỉ học đi và cả từng gia đình các người sẽ phải phá sản khi em ấy có mệnh hệ gì.Nhớ lấy.Giờ thì cút! Cút hết đi!"Anh tức giận mà nói với vẻ đầy u ám.

" Đuổi học sao...?Phá sản sao...? Anh Liêm con nhỏ đó có gì tốt,có gì quan trọng với anh như vậy,sao anh dám đuổi học bọn em.Anh như vậy rất quá đáng..." Mộng Điệp càng nói càng run rẩy,chân bắt đầu không vững vàng.
" Vậy đánh bạn? Uy h**p bạn học là đúng?"Cố Khải Liêm cành tỏ ra không kiên nhẫn với đám người này, cởi áo ngoài khoác cho cô.Nói xong liền lập tức bế Bội Sam đi.
" Không chơi nữa! Bác Văn, tiểu Tuyết Nhi đi thôi." Hàn Viễn ném quả bóng vội chạy đi.Cậu đã thấy anh bế Bội Sam đi từ phòng thay đồ ra.
" Này này...cái gì vậy hả."
Ba người đi nhanh theo kịp Khải Liêm.Sau khi hỏi qua tình hình thì cũng hiểu hết mọi chuyện.

" Tao lái cho." Diệp Bác Văn mở cửa xe ngồi vào ghế lái,bên cạnh Tuyết Nhi cũng lên theo.

Mặc Hàn Viễn mở cửa xe để anh vào.Cố Khải Liêm vẫn bế cô trên tay.Cả năm người nhanh đến bệnh viện.
...

" Lại gặp nữa hả?"
" Dạ đúng vậy đó bác, nó chưa cho bác nghỉ hưu sớm vậy đâu ạ." Tuyết Nhi nói làm cả ông, Hàn Viễn cười nắc lên.
Diệp Bác Văn xoa đầu cô mà nhẹ giọng " Em quậy quá rồi đó.Để bác ấy khám cho Bội Sam đi."
" Ông già,ông làm bác sĩ kiểu gì vậy.Ông có nhanh không đi hả." Cố Khải Liêm gấp gáp nói nhưng mắt thì không hề rời khỏi cô.
" Hừ! Sao lúc nào cũng gây chuyện vậy hả? " Ông khám cho cô ...!năm phút sau...
" Làm giấy nhập viện đi."
Anh nghe xong không tin vào tai mình mà hỏi.
" Cái gì? Chỉ...!chỉ là ngất thôi mà sao phải nhập viện chứ."
Ông chưa chắc chắn về vấn đề nhưng phải theo dõi thêm nên lấy lí do." Suy dinh dưỡng,tinh thần không ổn định bệnh nhân sẽ gây hại đến bản thân.Ở lại hai hôm khỏe hơn sẽ có thể xuất viện."
Anh chỉ im lặng đứng nhìn cô còn cả ba người kia đi làm giấy nhập viện cho Bội Sam.Sau đó cô được chuyển đến phòng bệnh vip nó không khác gì một căn nhà mini,đầy đủ mọi thứ.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 48: 48: Theo Đuổi Anh Cố Khải Liêm


Cô tỉnh dậy thì cứ nhìn anh mãi,mười lăm phút...!ba mươi phút...một tiếng.Lâm Bội Sam cứ nhìn người con trai trước mắt có chút chua xót.Cố Khải Liêm ở lại với cô cả đêm, vì mệt nên đã thiết đi lúc nào.Anh giật mình nhìn Bội Sam...hai người bốn mắt nhìn nhau .Anh im lặng mà cúi đầu.
" Bị người ta đánh đến ngốc rồi sao? Nhìn cái gì mà nhìn hả?"
" Anh...Cậu ...cậu chủ em ...em lại làm phiền cậu nữa rồi...có phải...!có phải là em vô dụng lắm không ạ?" Nước mắt Bội Sam rơi giọng cũng vì vậy mà nhỏ dần đi.Nghe xong câu đó anh liền tức giận hơn mà mắng cô xối xả.
" Tại sao? Tại sao hả? Tại sao em lại để tâ m đến chuyện em làm phiền tôi như thế hả?Tại sao lại không phải là tôi đã cứu em,hay là tôi đã quan tâm em như thế nào cả đêm qua hả?Em làm tôi tức điên."Cố Khải Liêm tức giận mà quay người bỏ đi.
" Em ...em ..." Lâm Bội Sam nắm lấy vạt áo của anh.
" Tối nay em nấu sườn chua ngọt cho cậu nhé."
Cố Khải Liêm vì câu nói mà ngẩn người,quay đầu lại mà nói.
" Em có biết là mình đang ốm không hả? Nấu nấu cái gì? Tưởng mình tài giỏi lắm sao,quan tâ m đến người khác để mình phải nhập viện hả?"

Lâm Bội Sam vội vàng nắm lấy tay của anh.
" Vậy lúc nào em được xuất viện ạ? Tối nay có thể về không ạ?Em không muốn ở lại đây ..." Giọng nói có chút ngượng nghịu, mặt đầy lo lắng.Da thịt cả hai chạm vào nhau,như dòng điện xẹt ngang qua làm đầu óc Lâm Bội Sam tê dại, cảm giác ấm áp lâu rồi mới được cảm nhận này cô không nỡ buông nhưng đành...Cô lại cúi mặt chờ đợi câu trả lời.
Cố Khải Liêm nhìn đỉnh đầu Lâm Bội Sam vì sợ mà cúi đầu thì có chút mềm lòng.Nếu anh xin cho cô về thì ông già kia có cho không nhỉ?
" Xếp đồ đi tôi đi làm thủ tục xuất viện."Anh quay đầu một mạch đi làm thủ tục cho cô.Lâm Bội Sam cũng vì vậy mà vui vẻ,cô nghĩ lại những ngày tháng được ở gần anh thật tốt,thật đẹp cô muốn ngày ngày được gặp anh...mãi mãi như vậy.
" Cạch." Chiếc bút nằm ngay dưới chân anh.

" Cậu điên không hả,con bé đang yếu như vậy đã xuất viện.Nói không chừng chưa được một tuần nữa đã quay lại rồi."Bác sĩ già lớn tiếng mắng anh.Cố Khải Liêm đang ngồi trên ghế sofa đối diện mặt không được vui thì phải.
" Tôi sẽ chăm sóc em ấy, sẽ không có lần sau đâu ông già,ông không phải lo cho em ấy."

" Ây zô...!được,để xem được bao nhiêu lâu.

Đi,đi đi kí rồi."
Cố Khải Liêm chở cô dừng trước cửa nhà,Bội Sam cô xuống xe đi được vài bước liền quay đầu nói.
" Tối...tối nay cậu có về không ạ? Em sẽ nấu..."
Anh ngắt lời cô " Có,nhớ nấu sườn đấy." Nói xong liền phóng con xe mà đi mất.
Lâm Bội Sam cười,cô mỉm cười thật tươi.Cô mang vẻ mặt vui mừng mà vào nhà.Cô vậy mà không muốn tránh khỏi anh nữa,cô muốn đứng một bên anh,theo dõi những bước đi của anh.Dù anh có không thích cô,cô sẽ làm mọi cách để anh thích cô, thích thật nhiều, thích đến mức không thể dứt ra được.Bắt đầu từ hôm nay cô sẽ theo đuổi anh Cố Khải Liêm.
Quả thật,Cố Khải Liêm về.
" A anh...cậu về rồi ạ.Nhanh nào cậu,cậu tắm rồi xuống ăn nhé.Nguội sẽ không ngon đâu ạ." Anh có chút bất ngờ nhưng rồi cũng bất ngờ mà mỉm cười.Cố Khải Liêm cũng nhanh chân lên lầu tắm rửa rồi xuống,mọi thao tác hình như nhanh hơn mọi ngày.
" Hôm nay em có chút mệt nên nấu có chút sơ sài,hôm sau sẽ bù lại cho cậu nhé.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 49: 49: Giải Quyết Hiểu Lầm


"Còn mệt lắm không?"
" Em không sao....À cậu chủ....,mau ăn cơm nào đồ người hết rồi."Cô đổi chủ đề để không phái nhắc đến chuyện quá khứ nữa,nó làm Lâm Bội Sam cô có chút không chịu.
"Lâm Bội Sam em có thể đừng như vậy nữa không hả?" Cố Khải Liêm nhìn thẳng vào mắt cô mà nói.
Cô khó hiểu mà lảng tránh trước ánh mắt nhìn trực diện đó của anh." Như ...như thế là như nào ạ...?"
" Tại sao trước đó có thể gọi anh Khải Liêm bây giờ em cứ một câu cậu chủ, hai câu cũng cậu chủ thế hả? Em làm tôi rất đau...!rất đau." Giọng Cố Khải Liêm nhỏ dần lại đến cuối lời nói.

Lâm Bội Sam cũng vì vậy mà có chút giật mình,cô cũng đâu có...muốn như vậy đâu chứ.
" Lâm Bội Sam."
" Dạ sao ạ?" Cô vẫn không hề ngước lên nhìn vào anh.

" Em thật sự ghét tôi đến vậy sao?"
Anh đang nói gì vậy,cô làm sao có thể ghét anh được chứ.

Lâm Bội Sam cô thích anh,yêu anh như vậy...sao có thể ghét được chứ.
" Sao?...!Không có,em không bao giờ ghét cậu...ghét anh hết, không bao giờ như vậy." Cô nói mặt đối mặt với anh,hai người bốn mắt nhìn nhau mà ngượng nghịu.
" Vậy thì tại sao, là tôi đã cùng người khác...!nên em chê tôi dơ,nên tôi chạm nhẹ vào em,em đã thấy ghê tởm đúng không?Em không muốn tôi động vào em?" Anh như đang kể những nỗi uất ức mà mình đã trải gần hai tuần qua sao?Lâm Bội Sam có chút ngơ ngác,khó hiểu .Cô muốn, rất muốn, muốn nhiều hơn là đằng khác, là anh, chính anh ghê tởm cô,thấy cô dơ bẩn quê mùa nhưng sao bây giờ lại trách ngược lại cô cơ chứ.
" Em...em sợ anh dơ.Làm anh cảm thấy dơ bẩn khi đụng vào người em...Là anh không phải sao...em..." Cô run rẩy mà nói...nói những lời đang cất giữ.

Cố Khải Liêm bên này nhíu mày khó chịu,anh khó hiểu mà nghĩ" do mình, mình có làm gì em ấy chứ...!mình sao?"Khải Liêm nhanh chóng đi sang phía đối diện nắm chặt lấy tay cô.

" Là sao? Đã xảy ra chịu gì ? Em nói đi." Giọng nói gấp gáp có chút gằn giọng ra lệnh.
" Em không giấu được tôi đâu,một là nói ra hai là để tôi đi điều tra.Nhanh lên tôi không muốn ép em ." Anh hung dữ mà càng xiết chặt tay cô hơn,Lâm Bội Sam không chịu được nữa mà nổi cơn uất ức từ trước tới giờ.Nhớ lại những thứ làm bản thân đau khổ Bội Sam vùng vẫy càng muốn thoát khỏi anh.Lâm Bội Sam cô vậy mà đánh Khải Liêm,cô đánh vào vai, vào ngực, nước mắt cũng vì vậy mà rơi càng nhiều,rồi oà khóc lên như một đứa trẻ tủi hờn.
Cố Khải Liêm gấp gáp ôm lấy cô,xoa lưng cô mà an ủi.
" Chính anh,chính anh là người ghét em trước mà.Sao giờ...!rõ ràng chính anh là người sợ dơ, sợ bẩn.Giờ lại mang vẻ uất ức đó hả? Không phải là anh...ghê tởm?"
Cố Khải Liêm không tin vào tai mình đang nghe,nghe những lời cô nói.Anh nhíu cặp chân mày,hai chân mày như muốn sát lại gần nhau luôn vậy.Cố Khải Liêm anh nếu chán ghét,ghê tởm cô thì những lần thân mật với nhau trước thì đâu phải anh chứ.Cái gì mà anh chán ghét cô trước?Anh làm gì chán ghét cô chứ .Là cô đổ oan cho anh.Anh không có như vậy.
" Em...Lâm Bội Sam em nói cái gì vậy hả? " Anh lay mạnh cô, trực diện với cô mà nói.
" Ai nói là tôi chán ghét em hả? Tôi chưa bao giờ có suy nghĩ như vậy.Là em ...em đổ oan cho tôi em biết không hả?"
" Nhưng hôm đó...Anh nói dối.

Đêm đó là chính tai em nghe được,nghe được anh nói em quê mùa,nói không bao giờ muốn chạm vào em." Cô càng nói càng khóc một nụ hôn sâu được đặt lên đó.
"Uhm...ưm..."
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 50: 50: Điều Tra


Cố Khải Liêm luồn tay vào chiếc áo phông rộng siết chặt eo cô,dần di chuyển lên đôi đào mộng mà nắn b óp.
Lâm Bội Sam nức nở khóc,khóc lớn lên nước mắt cô rơi xuống.Cô muốn thoát khỏi anh,Bội Sam vùng vẫy mà phản kháng tìm cách thoát khỏi vòng tay của Cố Khải Liêm.
Tay Cố Khải Liêm như có luồn điện vậy,đi đến đâu làm da thịt cô run lên rùng mình đến đấy.

Chậm rãi làm Bội Sam tê dại,bàn tay chăm sóc từng tấc thịt mềm mại của cô.Bàn tay cô cấu mạnh vào vai anh, làm anh như bừng tỉnh mà buông Bội Sam ra.
Lâm Bội Sam được anh buông ra thì thở hổn hển bất giác mà muốn chạy thoát khỏi Cố Khải Liêm anh.
" Em ...."
" Em cái gì,nói đi chứ đừng tưởng như vậy là xong.Nếu em không kể hết toàn bộ sự việc thì đêm nay là đêm của em đó biết không hả?" Anh càng nói càng tiến lại gần cắn vào tai của Bội Sam.
" Ưhm..." Lâm Bội Sam cúi đầu xuống mặt đỏ ửng hệt như một quả ớt vậy.
" Em có nói không?" Anh cứ ngồi đó,ngồi đó chờ cô trả lời.Cô càng chậm lúc nào thì lúc đó anh càng m ơn trớn cái tai của cô,tay cũng không tha cho cặp bông đào mềm mại.
Không quá ba phút Lâm Bội Sam cô đã không thể chịu đựng được nữa,đành phải nhận thua trước những hành động bá đạo của anh.Cái con người vô lí này,chưa đạt được mục đích là như mèo vờn chuột mà không tha.

" Ưhmmm...!được rồi,em nói mà anh bỏ tay ra đi màaa..."
" Được em nói đi." Vẻ mặt nghiêm túc của Khải Liêm làm cho cô có chút sợ, không mà thực sự rất rất sợ anh.
Lâm Bội Sam không dám nhìn thẳng vào anh mà cúi thấp đầu xuống nhìn chân mình bị anh kẹp cứng lại.
"Anh...anh có nhớ vào đêm sinh nhật của em..."
" Sinh nhật...?Ngày sinh nhật em sao? Nó qua lâu như vậy rồi mà?"Cố Khải Liêm đại khái là quên chuyện đó rồi, chỉ nhớ là bản thân quên ngày sinh nhật cô hôm đó còn đến bar của Hàn Viễn nữa.
" Lúc tôi về tôi đã làm gì hay nói gì em sao? Tôi không nhớ gì cả?"
Lâm Bội Sam có chút ngạc nhiên.Nhưng cũng nói.

" Anh muốn nghe em nói chi tiết từng chữ không ạ?" Giọng cô có chút chua chát,có chút uất ức, cũng có chút tủi hờn.
"Hôm đó, trước mười 12h em đã gọi anh đấy.

Anh ở bar cùng với bạn.Lúc em gọi..." nước mắt Lâm Bội Sam lại không tự chủ mà rơi.

" Em...tôi không nhớ là có gọi cho em.Nếu gọi sao tôi không nhớ gì về nó chứ? Được rồi nín đi,kể tiếp nào.Không được khóc nữa."
" Anh và bạn anh đang nói chuyện về ...em."
Cái gì mà nói? Rồi còn nói về cô nữa.Chắc chắn không có ...nếu không phải lạ Hàn Viễn, Bác Văn hay Tuyết Nhi thì anh không bao giờ nói gì về cô hết.Chỉ có ba người kia mới biết rõ về mối quan hệ của anh và cô thôi mà.
Cố Khải Liêm vội cầm điện thoại lên đưa cho Bội Sam xem.Lật lại nhật ký cuộc gọi thì không có cuộc gọi đó.
" Không thể nào,em rõ ràng có gọi.Chắc chắn là em có gọi mà." Lâm Bội Sam vội vàng nói,cô lấy điện thoại mình mà đối chiếu,chính xác là cuộc gọi bốn phút lận.
"Bốn phút? Chắc chắn là có người động vào điện thoại của tôi?" Anh nhíu mày khó hiểu.

Nhanh tay lấy điện thoại gọi cho Mặc Hàn Viễn.
" Tao nghe nè!Sao Tiểu Sam của tao đã đỡ chưa vậy?" Hàn Viễn nhanh chóng nghe máy mà trả lời anh.
" Tiểu Sam?" Anh nói mà mắt nhìn chằm chằm cô khiến cô sợ hãi mà cúi đầu.
" Anh cũng không có thời gian mà trả lời cậu, liền nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề.
" Mày trích lại tất cả cam trong bar của mày ngày 2/12 cho tao.Tao muốn điều tra một chuyện,cho tao biết tất cả hành trình của tối hôm đó nhanh nhất có thể."
" Được 30p có cho mày." Hàn Viễn cúp máy.
" Chờ tôi...!được không?" Lâm Bội Sam khẽ gật đầu trước câu nói của anh.Cả hai ôm nhau thắm thiết rồi đi lên phòng khách xem Ti vi ngồi chờ kết quả.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 51: 51: Ăn Mừng


Mặc Hàn Viễn gửi một đoạn video vào máy anh lúc mở lên.

(- Anh Khải Liêm à,con nhỏ hầu theo đuôi anh đâu rồi ạ? Nhìn ngon quá rồi đó.

- Mày điên à nhìn nó vừa bẩn vừa dơ,quê mùa chết đi được.

)
Cố Khải Liêm ôm ngược cô vào lòng mình,lấy tay bịt tai cô lại.

(- Mày nghĩ gì vậy? Người như anh ấy mà phải quan tâm nhỏ quê mùa đó sao? Đúng không anh?
- Tao thèm động vào nó chắc, nhìn thôi là phát ngán rồi đó.

- Mày thấy mấy bạn gái của anh ấy không toàn hoa khôi thôi đó,nhìn bén lắm còn ngon nữa.

- Có dâng đến miệng bảo tao chơi thì tao cũng không thèm.

Tao ch*ch các em khác còn hơn nó,nó là lựa chọn cuối cùng của tao.

- Anh Liêm,nói hay lắm kkk…)
Cố Khải Liêm không nghe tiếp được nữa mà đập mạnh điện thoại xuống sàn nhà.

Cố Khải Liêm anh như vậy mà còn có người qua mặt,quay anh như chong chóng, làm người con gái anh yêu tổn thương cũng không thèm quan tâm anh, làm cả hai hiểu lầm nhau.

Lâm Bội Sam cứ khóc,cả một bên vai anh ướt đẫm.

Cố Khải Liêm buông tay ra nắm lấy vai cô, hai người bây giờ đã mặt đối mặt.

" Tôi xin lỗi,xin lỗi em vì đã làm em tổn thương.

Nhưng tôi Cố Khải Liêm lấy cả nhà họ Cố thề trước mặt em.

Tôi không có nói những lời này, cũng không bao giờ nghĩ em như vậy vì…tôi đã thích em rồi,đã thực sự yêu em rồi.

Trước đây là do trốn tránh, không tin vào việc mình sẽ thích em nhưng bây giờ đã khác rồi…Em tin tôi không Lâm Bội Sam.

"Cố Khải Liêm vẻ mặt nghiêm túc, thẳng thắn nói ra nhưng lời trong lòng cho cô biết.

Lâm Bội Sam cảm động… cảm động trước những lời nói của anh,cô không tin là anh thực sự thích cô, thực sự yêu cô.

Vậy là những lời nói kia đều là giả dối,Bội Sam cô vậy mà trách lầm đổ oan cho anh.

Thấy Bội Sam đứng hình anh sợ cô không tin nên đã nắm lấy tay cô mà hôn.

Cô cũng vì vậy mà gật đầu ôm lấy anh.

" Em tin,anh biết không… lời nói của anh có giá trị rất lớn đối với em đó.

" Cô lại khóc, nhưng bây giờ là những dòng nước mắt hạnh phúc.

Ngày hôm sau mọi chuyện đã được giải quyết xong,Cố Khải Liêm khiến cho gia đình của ả ta phá sản và vỡ nợ.

Đặt giấu chấm hết cho cả gia đình nhà ả.

Đây chính là cái giá phải trả cho những việc làm dơ bẩn,việc đụng đến người anh yêu, làm cả anh và cô đã hiểu lầm nhau nhiều như vậy.

Phải khiến ả ta trả gấp mười lần như thế.

Cố Khải Liêm đã tức giận rất nhiều khi bị người ta giả giọng, cắt ghép để đi lừa cô.

Cố Khải Liêm anh vậy mà bị cô ta chơi quay mòng mòng.

" Bọn mày qua đây làm gì?"
" Là sao ba,đã giải quyết xong đám ruồi bọ thì mình phải ăn mừng chứ? Đúng không tiểu Sam Sam?" Mặc Hàn Viễn lại bắt đầu trêu chọc.

" Hết tiểu Sam rồi lại đến tiểu Sam Sam?Hừ.

"
" Thôi mà đại ca,này phải ăn mừng chứ, chị dâu chỉ nói câu gì đi,có khi chị dâu muốn đi là bọn mình cũng được đi đó.

" Nghe một đàn em của anh nói vậy mặt cô đỏ ửng lên núp sau lưng của anh.

" Ây za Sam Sam,em không phải ngại đâu,đi đi chung với bọn chị đi mà, Tiểu Khải Liêm này cũng không dám làm gì em đâu.

" Tuyết Nhi nắm lấy tai cô mà nài nỉ.

“Được rồi,đi đi mày làm tao nhức đầu quá nha Tiểu Tuyết Nhi.

” Anh bất lực mà xao xao thái dương.

Cả hai lên xe của Hàn Viễn, còn Diệp Bác Văn và Tuyết Nhi đi một xe.

Đám đàn em chơi thân cũng nhanh chóng mà đi theo sau.

Đến một nhà hàng sang trọng mà ăn mừng.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 52: 52: Em Thật Mê Người


Sau khi ăn xong ai về nhà nấy,đám đàn em cũng không quên trêu chọc cô.

" Ây za nhờ chị dâu mà bọn em được đại ca bao ăn đấy ạ.

Chị dâu là số một.

"
" Làm như tao chưa bao giờ bao bọn mày vậy, thế hoá ra một tuần hai lần là ít à.

Tính cả tiểu Văn, tiểu Viễn thì cũng hết tuần rồi còn đâu.

" Anh nhún vai nói.

" Ơ …vậy chị là như nào hả?" Tuyết Nhi không thua kém mà đáp lại.

" Chị Nhi,chị là chị đại của bọn em,chị Tuyết Nhi ở vị trí đặc biệt không thể đem ra so sánh được đâu, Bác Văn đại ca sẽ dùng thuốc hạ độc bọn em ngay thì em sợ lắm.

"
" Ồ vậy là bọn mày sợ tiểu Bắc Văn chứ không sợ tiểu Khải Liêm và tao à.

" Mặc Hàn Viễn cũng trêu chọc.

" Ơ…mọi người đây là đang bắt nạt em sao ạ.

" Thế là cả bọn cười ầm lên.

Hàn Viễn cũng chở hai người về, thả ở cổng mà lái xe phóng đi.

Vừa vào đến phòng khách.

" Anh muốn.

"
" Hửm… muốn gì ạ?"
" Muốn em.

" Anh bế cô lên mà đi thẳng lên phòng,Lâm Bội Sam vẫn chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra.

Vào đến phòng anh liền hôn cô.

" Ưm… Khoan…ưhm…em…" Nụ hôn thật ngọt ngào, triền miên không dứt.

Cả cơ thể Bội Sam hô hấp khó khăn,đập nhẹ vào lưng anh,Cố Khải Liêm biết ý mà rơi khỏi môi cô.

" Bội Sam…em có giận tôi không?
" Sao ạ…? Tất nhiên là có ạ,anh là tất cả của em.

Em không còn ai trên đời này là người thân nữa.

Khải Liêm anh chính là ngoại lệ.

"
Cố Khải Liêm có vui mà lại hôn cô,anh hôn dần xuống ngực cô,anh nhẹ nhàng nâng niu cô như nâng niu thứ quan trọng nhất trong đời mình mà đặt xuống giường.

Cố Khải Liêm anh cũng không chịu được nữa, trái tim anh bây giờ đã đập loạn nhịp rồi,Lâm Bội Sam là thứ khơi gợi trong anh một ngọn lửa,ngọn lửa tình nóng bỏng muốn thiêu đốt mọi thứ xung quanh.

Cố Khải Liêm thoát y cho cả hai mà không nhớ răng cô chưa đủ tuổi.

Vì đã quên nên anh đã không kiểm soát được mà một ngón đâm thẳng vào trong cô.

Một lần nữa cơ thể cô lại khiến lòng anh cảm giác có chút quen thuộc,từ lúc cả hai giận nhau đến giờ anh cũng không thể chạm vào người Bội Sam,đây chính xác là cảm giác quen thuộc ấy.

Cố Khải Liêm nhanh tay banh hai chân Bội Sam ra mà đi vào giữa,trong lòng bây giờ đã nhen nhóm ngọn lửa không mang theo tên
" A…Anh…em nhột…ưh ưm"
Anh đặt nụ hôn lên môi cô, xác nhận bây giờ mới bắt đầu hành trình,nụ hôn nóng bỏng không kém ngọn lửa tình trong người anh là mấy,chạy xuống cằm,cổ, ngực,Cố Khải Liêm anh muốn đem cô đặt mãi vào tim để anh có thể bảo vệ Lâm Bội Sam cô được tốt nhất.

Lâm Bội Sam đã lâu không thân mật với anh dù chỉ là một cái nắm tay, cảm giác bây giờ vừa xa lạ vừa quen thuộc làm đầu óc của cô mụ mị.

Cố Khải Liêm như ngọn lửa thiêu đốt da thịt trên người cô.

" Anh đừng nhìn mà…"
" Sao? Em đẹp lắm em biết không hả?"Sâu thẳm trong mắt anh bây giờ là d*c vọng chiếm hữu.

Cố Khải Liêm nắm hai tay cô vòng lên trên đầu,cơ thể cũng dần đặt lên người cô.

Bội Sam run rẩy.

“Ưm…ưhm…haha aha ưm…” Cảm giác tê dại xẹt qua,cô thở gấp giọng vì vậy mà mê hoặc người nằm trên.

Lâm Bội Sam đâu biết dáng vẻ mê người của cô bây giờ đã chọc phải anh,trong đầu Cố Khải Liêm bây giờ là những suy nghĩ thực sự muốn…chơi chết cô.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 53: 53:


Hai bông hoa hồng được đ@u lưỡi nóng bỏng của anh l.

i.

ế.

m m.

ú.

t,cắn đến sưng đỏ làm nên một bức tranh tuyệt vời.

Để thỏa mãn anh còn vừa b.

ú vừa m.

ú.

t làm kh0ái cảm trong cô cũng vì vậy mà dâng theo.

Hai bông hoa bây giờ đã vươn lên vì khích thích đòi hỏi sự yêu thương của anh.

Vốn đến cả trong mơ cô cũng từng có những lúc thấy anh dịu dàng, đáp ứng như cầu cho như vậy,còn mạnh mẽ bạo dạn làm cô thoải mái.

Miệng nhỏ của cô cũng vì vậy mà ngân lên những âm thanh đầy khêu gợi.

" aha…anh…hức…ưhm…ưm thoải mái… thật thoải…mái…ưm…ah ah… nữa…"
" Em…hực…có biết bây giờ những lời này của em chính là lấy mạng tôi không…hả?"
Cố Khải Liêm liên tục hầu hạ, Bội Sam cũng phóng khoáng bộc lộ rõ những thoải mái, nằm dưới anh mà rít lên không thôi,cô có chút xấu hổ vì những suy nghĩ của mình.

Anh nhanh chóng men theo chạy xuống vùng bụng một cách quen thuộc,cơ thể đó của cô làm anh si mê liền l.

i.

ế.

m m.

ú.

t sau đó là cắn lấy,lưu luyến mà để lại trên đó những dấu tích của chính mình.

" A…ưhm nhẹ chút…ha…ha lạ quá …anh ơi…" Lâm Bội Sam phát ra những âm điệu d.

â.

m đ.

ã.

n.

g chạm đến lòng anh.

Sợ cô không chịu được thứ vật thể to lớn của mình,anh liền cho một ngón vào dạo chơi,Bội Sam cô hốt hoảng mà kẹp chặt thứ đang tiến vào mình.

L.

o ^.

n non nớt mềm mại hút chặt ngón tay anh mà không buông.

" Hực…em chặt thật…nếu bé con của tôi vào chắc chắn sẽ…sướng.

"
Ngón tay anh m ơn trớn khắp nơi trong động nhỏ, cảm nhận được toàn bộ vùng đất bí ẩn, tìm ra được điểm G mẫn cảm.

“A a a aha…ưhm lạ…ưm aaaa…a đừng mà…”
Nước dịch lỏng đã trào ra ngoài cửa động,ào ạt đầy cám dỗ.

Cố Khải Liêm càng chơi đùa,hai ngón…ba ngón…kẹp chặt đến mức anh đổ mồ hôi ròng ròng.

Cô chịu thua trước sự khuấy đảo của anh,thân thể đã không còn sức lực mà mềm nhão ra.

Cô nói một cách vừa nũng nịu vừa khêu gợi.

“Anh… Khải Liêm…đừng như vậy…khó chịu…chịu quá.


Bởi vì lời nói của cô mà lí trí cuối cùng của anh bị đánh cắp anh như muốn nổ tung lên vậy.

Ngón tay vẫn linh hoạt ra vào, khuấy đảo mọi ngóc ngách trong cô.

Bàn tay ngọc ngà của thiếu gia nhà họ Cố thon dài đủ khiến cho Bội Sam cô ưỡn người vì s.

u.

n.

g s.

ư.

ớ.

n.

g,sự nhả nước của miệng l.

o^.

n d.

â.

m đ.

ã.

n.

g cũng đã thấm ướt hết ga giường.

Tay kia cũng không chịu đứng yên mà tìm lên hai b@u ngực căng tròn mà xao nắn.

" Ưhm… thoải…mái,đừng…a ha a a…đừng thoải mái…"
Không có thằng đàn ông nào khi người con gái mình yêu r.

ê.

n r.

ỉ những âm thanh ám muội đó mà vẫn còn bình tĩnh được, làm sao chịu nổi sự k1ch thích d*c vọng đó.

Anh bây giờ đã thổ hổn hển,trán đổ đầy mồ hôi,ngón tay rút ra rồi lại c ắm vào tốc độ cũng nhanh hơn.

Cố Khải Liêm cảm thấy đã đủ để tiếp nhận được vật con to bự của mình,anh tách hai chân ra xa nhất có thể, để thứ vật nóng bỏng ngay chính diện lối ra vào.

" Bội Sam…tôi bắt đầu nhé.

"
Anh đâm c@u nhỏ vào bên trong,miệng nhỏ chứa cậu bự to lớn mà tách rộng ra.

" Hực…"
" Aha…ưm… vào… vào rồi trướng…trướng quá.

"
Đã lâu không được cảm giác k1ch thích lên tận đầu não như thế này,Bội Sam có chút không kiềm chế được mà quyến luyến,cô càng si mê quấn lấy mà không hề muốn dừng lại.

Cô mất lí trí,theo bản năng mà phục tùng anh,chấp nhận thú vui cùng người đàn ông mình yêu, tiếp nhận mọi cảm xúc người đó mang lại.

Nó đẩy cô lên cao trào của ngọn lửa lớn,cô hét lớn lên, nước *** như hoà chung với ngọn lửa bị ngọn lửa bao trùm.

Hình ảnh đẹp bao quanh, nhìn kiều diễm làm sao.

Dương v.

*.

t cũng vì vậy mà càng phình to hơn.

" Anh …em…trướng quá,khó chịu quá…"
Thấy cô như vậy nhưng anh cũng không muốn rút ra mà ở lại trong đó,muốn thân mật với cô để ăn trọn lấy cô.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 54: Chương 54


Sự chật chội bên trong bao bọc lấy vậy thể đang muốn được yêu thương và chiều chuộng, nơi thịt mềm mại cảm nhận rõ vật bóng bỏng mà nảy phình to lên.

Cả hai đều cảm nhận rõ hơn hết tình yêu chân chính khi cả hai đều có tình cảm với nhau, cảm giác mà khoảnh khắc tuyệt vời nhất,đã đi xa lên mấy tầng mây,còn tuyệt vời hơn cả khi làm t.

ình.

" Bội Sam…hực em ngoan một chút… nữa thôi anh sẽ khiến em thoải mái.

"
Cố Khải Liêm dịu dàng an ủi bằng những nụ hôn ngọt ngào mà dỗ dành cô gái nhỏ dưới thân.

Lâm Bội Sam cũng vì vậy mà cảm động trước những lời nói chân thành của anh.

Đây là người đàn ông đầu tiên cũng như là người cuối cùng mà cô muốn gắn bó.

Cô muốn,cô muốn bản thân Lâm Bội Sam cô thuộc về anh mãi mãi thuộc về anh Cố Khải Liêm.

Đại vật sưng to hung hăng,nó như hung khí dữ dằn như trong mấy bộ phim trinh thám.

Đại vật vẫn chưa hề lay động chỉ mải đứng yên một chỗ trong hang động, chỉ vậy thôi nước dịch lỏng đã ồ ạt chảy ra.

Cố Khải Liêm chỉ muốn để cô bình tĩnh lại để có thể khắc ghi rõ ràng cảnh đẹp động lòng của anh và cô, cảm giác sung sướng khi làm t.

ình với anh là như thế này
Cố Khải Liêm bắt đầu dần động eo,anh thúc hung khí sắc bén vào sâu bên trong.

" A…ha…ha ưhm…sâu…sâu quá…ưm…anh chậm…chút…"

Bắt anh chậm lại? Đó chẳng khác nào đang treo cổ anh trên cành cây,mắt anh phóng ra tia lửa điện như muốn thiêu đốt cô vậy.

Anh muốn mạnh hơn mạnh bạo hơn nữa, muốn đ.

â.

m nát, c.

h.

ơ.

i c.

h.

ế.

t cô.

Đầu anh như muốn nổ tung vì quá sung sướng.

" Em…d.

â.

m đ.

ã.

n.

g hầu hạ em s.

ứ.

ơ.

n.

g như vậy mà em nói là chậm…chậm sao em còn giữ chặt tôi như vậy hả? Hực!"
Phải phạt…phạt em…đồ hư hỏng d.

â.

m đ.

ã.

n.

g…"Anh đánh mạnh vào mông cô.

" Ưm…đau…em thoải mái… ưhmmmm… sướng… thoải mái aha…ha…"
Cố Khải Liêm nghe được những âm thanh phóng khoáng khêu gợi càng đánh vào mông cô mạnh hơn,nắm chặt mà lấy eo thúc vào,gần lút c.

á.

n vào sâu bên trong.

" A…haa…chậm… một chút…uhwm… nhanh…ưmmm nhanh chậm …a ha …"
Hai tay cô vòng qua cổ mà ôm lấy anh, sự giúp đỡ đó của cô có đà làm anh đẩy hông nhanh hơn,đung đưa theo nhịp mà ra vào.

Q.

u.

y đầu như hai quả trứng gà c ắm vào rút ra chạm vào điểm G như hung khí khiến cô vô cùng mẫn cảm làm sự sung sướng truyền theo sống lưng lên đại não truyền những tiếng b.

ạ.

c.

h bạch không ngừng vang lên khắp phòng,cô khóc…Khóc nức lên vì không chịu nổi.

" Aaaaa…Hức nhanh quá…nhanh…hức…a hha… không được… không…chịu… chậm … aaa…hả…uhm…"
Dù vậy thì tiếng khóc của cô bây giờ chẳng khác gì xuân dược trong truyền thuyết, làm d*c vọng người phía trên càng mãnh liệt,anh đánh mất lí trí vì tiếng r.

ê.

n r.

ỉ ma mị khàn đặc bây giờ của cô.

Chính xác hơn nó là chơi chết … làm t.

ình cô đến c.

h.

ế.

t.

Đại vật bắt đầu càng bành trướng hơn, miệng động cũng vì thế mà banh ra thấy sâu được bên trong đáy,hai môi miệng tách ra trắng bệch bụng nhỏ cô thấy rõ được hình dáng vật thể to lớn của anh.

Anh nhanh tay lấy tay cô đặt lên bụng nhỏ.

" Em cảm nhận được không… là nó …em trai nhỏ…to lắm đúng không hả?"
Cô bất giác đỏ mặt…vậy mà thật sự là nó…qua một lớp bụng vẫn cảm nhận được sự to lớn vật thể.

Cô định nhanh tay rút ra nhưng anh vẫn nắm chặt mà giữ yên ở bụng nhỏ.

Anh càng đẩy eo th úc mạnh hơn…mạnh … nhanh…hung hăng như hổ đói vậy…
" Aaaaa đau…không trướng quá…anh ơi…bụng em đau quá…aaa…trướng…" Bội Sam vậy mà ngất đi.

Anh có chút vui…máu… dưới anh là máu của cô…bây giờ cô đã là người đàn bà của anh.

Anh vui lắm càng muốn chơi cô nhiều hơn… nữa.

Nhưng….
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 55: Chương 55


Không đúng… tại sao máu càng chảy ra càng nhiều…cô ngất…bây giờ anh hoảng sợ rồi…
" Bội Sam…em…em sao vậy…em tỉnh lại, tỉnh lại đi… nói gì đi em đừng làm tôi sợ.

"
Cố Khải Liêm nhanh chóng mặc quần áo lại, quấn chăn ôm cô chạy ra xe mà phóng đến bệnh viện.

" Sao nữa?Ha chưa được ba ngày mà… Đến sớm quá đấy.

"
" Nhanh…nhanh em ấy…máu… máu không ngừng…nhanh…"Anh bây giờ mặt mày tái mét còn đâu là đẹp trai nhất trường hay đàn anh phong lưu lạnh lùng mà người người ngưỡng mộ nữa chứ.

Bác sĩ nhanh chóng để lại anh một mình bên ngoài, cửa phòng dần đóng lại.

30p rồi lại đến 1 tiếng… thời gian cứ trôi qua như vậy,Cố Khải Liêm cứ chăm chăm nhìn vào cửa phòng bệnh cứ như một hai năm trôi qua rồi vậy.

Nó lâu đến mức khiến anh phát điên lên được.

Chân tay cũng vì vậy mà rung theo những đợt,mặt mày tái mét không một cắt máu nữa r.

- Em bị sao vậy hả?
- Sao lại máu…máu?
- Em đừng như vậy nữa được không,tôi sai rồi…tôi sai rồi mà tha lỗi cho tôi đi?
- Tôi yêu em Lâm Bội Sam…em đừng bỏ tôi được không?
- …
Muôn vàn câu hỏi càng hiện lên xung quanh đầu anh nhiều hơn, những câu hỏi không có câu trả lời…Ông trời thật biết cách trêu đùa cuộc đời anh đưa cô bước vào cuộc sống của anh… làm cho nó bị đảo lộn theo cô gái nhỏ quê mùa ngây thơ trong sáng này.

Cô dần bước vào tim anh lúc nào không hay, làm cô trở thành điểm yếu của anh mà không thể tách rời.


" Sao rồi…sao rồi?" Giọng anh run,mà nói nhỏ dần…
" Nguy hiểm cho cả mẹ và con…"
Chỉ vài từ ngắn ngủi thôi… làm anh không còn đứng vững được nữa.

Hai đầu gối khuỷu xuống sàn nhà lạnh lẽo của bệnh viện.

Con?Cô ấy có thai?
“Cậu có biết mang thai thì không nên quan hệ không hả? Đã vậy lực còn mạnh như vậy, ảnh hưởng không tốt đến thai nhi hiểu không hả?.

.

Đã qua cơn nguy hiểm rồi không cần phải tỏ ra vẻ mặt ấy đâu.

Thật là cũng phải để cho người ta nói hết câu đã chứ… Chăm sóc cho con bé thật tốt,cái thai được ba tuần rồi đấy.

” Bác sĩ rời đi.

Cố Khải Liêm chăm sóc cho Bội Sam cả đêm ấy,anh nắm chặt bàn tay của cô mà không buông.

" Lâm Bội Sam em …em thật biết cách làm tôi đau khổ đấy.

Ba tuần? Mang thai? Con?.

.

" Anh cũng chìm vào giấc ngủ,tay vẫn nắm chặt lấy tay cô đặt vào giữa hai bàn tay của mình…
" Nè dậy đi sáng rồi.

Đi chăm sóc cho người bệnh hay đến đây ngủ thế hả?" Bác sĩ vừa nói vừa lay Cố Khải Liêm.

" Bác không cần gọi đâu ạ,con không sao cứ để anh ấy ngủ thêm xíu nữa chắc là anh ấy mệt rồi.

"
" Con bé này,nó đã làm ra chuyện như vậy rồi mà con còn nói giúp được sao hả?".

Cop qua cop lại, t????ở lại t????ang chính ﹢ ????????uM???? ????UY????????.????n ﹢
" Là con tự nguyện mà ạ, không trách anh ấy.

" Cô nói xong thì nở nụ cười thật tươi,có chung đứa con với anh Khải Liêm là chuyện cô chưa bao giờ hối hận.

Cũng bất lực trước lời nói của cô,ông cũng đi ra ngoài mà đóng cửa lại.

" Cạch!"
" Lâm Bội Sam.

"
Cô có chút giật mình mà quay lại nhìn anh.

" Anh dậy rồi ạ…"
Cô cảm nhận được ánh mắt anh không đúng lắm…
" Anh …anh …em…đứa bé là hôm…hôm sinh nhật, là hôm sinh nhật đó.

Em biết …nếu anh không thích thì cũng không sao, nhưng đừng bắt em bỏ nó được không? Được không anh.

Em sẽ tự nuôi nó không làm ảnh hưởng đến anh đâu được không anh? Đừng bỏ nó được không?"Lâm Bội Sam càng nói cảm xúc càng lẫn lộn, càng nói càng khóc òa lên.

" Em …" Cố Khải Liêm bỏ ra ngoài mà ngồi xuống ở băng ghế dài trước cửa phòng.

- Cô ấy? Mình thật là một thằng đàn ông tồi tệ mà…Vậy mà khi say làm cô ấy trở thành như vậy? Mày thật tệ quá rồi Cố Khải Liêm…Cô ấy vậy mà nghĩ mình sẽ bỏ đứa bé sao, mình khốn nạn như vậy trong mắt cô ấy? Cố Khải Liêm hứa rằng sẽ không bao giờ uống say đến mức mất kiểm soát như vậy nữa.

Bây giờ chỉ quan tâm đến cô, yêu cô vô đối không để cô chịu bất kỳ tổn thương nào nữa….
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 56: 56: Lần Đầu


Lâm Bội Sam tái mét mặt mày,tim cô như rơi ra khỏi lồ ng ngực vậy lạnh đến mức mà run lên.

Lâm Bội Sam cô biết… biết cả hai đều chỉ đang là những cô cậu trẻ tuổi đều muốn sống những ngày tháng tư do vui chơi thì không thích trẻ con là chuyện bình thường.

Nhưng …nhưng đây là con của hai người,cô không muốn bỏ nó đâu.

Giọt máu của anh và cô mà, sao có thể…
Anh chính là Cố Khải Liêm…Cố thiếu gia độc nhất vô nhị ai ai mà không biết…Hốc mắt cô rơi xuống nhưng giọt nước mắt đau đớn,tim can cô như sắp nổ tung đến nơi.

Lâm Bội Sam vậy mà hất văng li nước trên bàn xuống đất…

Cố Khải Liêm nghe tiếng động hoảng loạn mà nhanh chân chạy vào.

" Bội Sam…sao vậy …sao vậy em có sao không?Nhanh nói anh biết em sao vậy,đừng im lặng như vậy được không?Em đừng làm anh sợ mà…"
Cố Khải Liêm hỏi, hỏi rất nhiều nhưng Bội Sam không hề trả lời anh mà chỉ khóc nức lên.

Anh chỉ có thể cúi đầu xuống hôn cô,anh ôm chặt lấy cô vào lòng, nụ hôn không hề mãnh liệt mà chỉ dịu dàng,nhẹ nhàng hết mực.

" Lâm Bội Sam…Em có phải đồ ngốc không hả?Em vậy mà nghĩ anh là người vậy sao?Bỏ con?Em …haizzz Được rồi khiến em đã chịu thiệt rồi.

"
" Thật sự là tối đó sao? Tại sao em không nói cho tôi biết hả? …Đau lắm đúng không?Nếu vậy thì chúng ta đều là lần đầu của nhau rồi, không phải sao? "
" Cái gì? Lần đầu …lần đầu nhưng… nhưng "
“Được rồi mà,nằm xuống đi nghỉ nào.


“Không được,em muốn biết…biết lần đầu?” Lâm Bội Sam kiên định một mực muốn biết mọi chuyện là sao.

" Nào nằm xuống nghỉ,tôi sẽ dần kể em nghe được không? Con chúng ta cũng cần nghỉ ngơi đấy.

"
Nghe Cố Khải Liêm nói vậy Lâm Bội Sam cũng nghe lời mà nằm xuống giường bệnh, Khải Liêm lấy chăn mỏng đắp ngang người cho cô.

" Không cần nhìn tôi như vậy đâu.

"
" Thật ra mọi cô gái tôi đưa về chỉ muốn làm… làm em ghen thôi.

Sẽ có một người nhảy từ cửa sổ vào để thỏa mãn cho mấy cô đó.

Tôi chưa hề đụng vào bất kỳ ai ngoài người hôm đó.

Nhưng may là người đó là em mà.

"
Bội Sam bất ngờ mà nhìn anh… nhìn mãi.

Cố Khải Liêm búng trán cô làm cô bừng tỉnh.

" Sao hả? Có gì mà phải ngạc nhiên như vậy chứ.

" Cả hai lại nhìn nhau mà cười, nụ cười thật đẹp,thật hạnh phúc.

" Cạch!" Bác sĩ bước vào.

" Ồ dậy rồi?Thật không hiểu nổi đám trẻ bây giờ mà.

"
" Ông già!"
" Ranh con này,sao không khi nào nói được cái gì tốt đẹp cả vậy hả? "
"Hừ! "
" Sao? Định sẽ sao với cái thai này hả mấy cô cậu trẻ của tôi?"
“Tôi sẽ gọi mẹ đến để bàn chuyện kết hôn của chúng ta nhé?” Cố Khải Liêm vừa hỏi vừa nhìn cô.

" Kết hôn sao?Thật sao?Em …"
Lâm Bội Sam cô tự ti về bản thân,về mọi thứ cô không còn cha mẹ, không hề có tài năng gì.

Thật ra cô biết cả chỉ là một người hầu không hơn không kém của Cố gia,thật không biết sẽ ra sao nếu cô và anh đi đến kết hôn nữa.

Biết lòng Bội Sam bất an lo lắng vì chuyện gì anh cũng không nói mà chỉ hành động chuẩn bị.

" Đúng rồi ông già,khi nào thì cô ấy được xuất viện.

"
" Ha!Ta tưởng ta đứng đây làm cảnh nãy giờ đấy,vẫn còn biết sự tồn tại của ta ở đây sao?"
" Hãy để con bé ở lại đây một tuần để kiểm tra thêm,tốt nhất ba tháng đầu đừng thân mật với con bé đấy.

Ranh con chắc hiểu nhỉ.

"
" Nhẹ cũng không được?"
" Không! Vì lần này đã quá đà hại đến bào thai có biến động nặng nên cần tiết chế,tốt nhất là không động đến.

".
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 57: 57: Bàn Chuyện Kết Hôn


" Anh! Em vui lắm!"
" Ừm vui,anh như sắp bay lên trời rồi.

Lâm Bội Sam…anh yêu em!"
Bội Sam cười hạnh phúc,*** *** *** này đến quá bất ngờ, nhưng Lâm Bội Sam cô nguyện ý mà bảo vệ nó thật tốt.

Nó là món quà thiêng liêng và lớn lao ông trời đã mang đến cho cô,cô cảm động lắm đó.

Chắc là cảm nhận được việc làm mẹ nên Bội Sam xúc động mãnh liệt như vậy.

Bây giờ cô đã làm mẹ cũng hiểu được hết tình yêu của mẹ cô dành cho cô lớn đến nhường nào.

Một lúc sau thì bà Giai Kỳ cũng đến, trong lòng bà cũng vừa mừng vừa lo.

Bội Sam cũng vậy nghe nói bà đến thì lo lắng mà im bặt không dám ngẩng đầu lên.

" Nào đưa ta xem…Bội Sam con mệt không? Có khó chịu chỗ nào không vậy? Có gì thì phải nói cho ta biết đấy.

Lâm Bội Sam cũng lắc đầu mà nhìn bà cười.

Cố Khải Liêm ngồi bên cạnh nhìn thấy hành động của cô cũng không nhìn được mà tủm tỉm cười.

" Ôi zồi ôi! Anh…anh làm tôi như ngồi trên đống lửa đây nè, còn cười được sao hả.

Gan lắm, gan lắm bây giờ cất cánh bay được rồi,tôi nói sao hả, dặn anh chăm sóc con bé,ai mà ngờ là chăm sóc đến mang thai thế này hả? Hại con bé rồi đó biết không?"Bà Giai Kỳ liếc mắt mà mắng anh.

" Mẹ nhỏ tiếng thôi,đây là bệnh viện đấy,lát về nhà nói được không vậy?"
" Mày…mày…"
Thấy anh bị mắng như vậy,Lâm Bội Sam cũng không ngồi yên mà vội giải vây.

" Cô …cô đừng mắng anh ấy, thật ra con mới là người…"
" Bội Sam,con không cần phải bênh vực cho nó.

Cô là mẹ nó mà sợ còn không hiểu nó hay sao?Lúc nãy nó gọi điện cho cô bảo con có thai rồi,cái thai là của nó.

Còn bảo bây giờ phải cưới con cho nó đấy.

"
“Con à giờ phải cưới thôi,để ta sắp xếp nhanh chóng nếu để bụng lớn mặc váy cưới không đẹp đâu.


Bội Sam cũng e thẹn mà gật đầu, nhưng rồi lại…
" Nhưng còn vài tháng nữa con mới đủ 18 tuổi ạ…"
" Âyza con bé ngốc này, ở với nó hơn một năm rồi mà vẫn ngốc như vậy sao? Chắc bị nó lừa nhiều lắm đúng không hả?" Cô nhìn anh mà chán nản.

" Được rồi cô…À không mẹ nói con nghe nè, đợi thêm vài tháng nữa mới đi đăng ký kết hôn còn sắp tới mình tổ chức tiệc để mọi người biết chuyện được không con?"
" …Dạ.

"
Bội Sam nhẹ gật đầu đồng ý với bà.

Lâm Bội Sam cô cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc,vô cùng may mắn khi gặp được anh, gặp được gia đình anh,mọi người đều đối tốt với cô vô điều kiện.

Cố Khải Liêm ngồi bên cạnh nghe vậy cũng cảm thán mà gật gù trước ý kiến của mẹ mình.


Sau một tuần ở lại theo dõi thì Bội Sam cô đã được về nhà.

Sáng sớm,theo thói quen mà dậy sớm đập vào trước mắt là lồ ng ngực ấm áp của anh, không biết vì sao khi nghĩ lại mọi chuyện không vui trước đó đều thấy đáng cho thời khắc này.

Người đàn ông trước mặt, người mà Bội Sam cô có thể trao hết mọi thứ của mình… chỉ có anh.

Cứ vậy cô vui đến mức cứ nhìn anh ngốc nghếch, nước mắt chảy xuống.

Cố Khải Liêm cũng không thể ngủ khi hành động của cô quá lộ liễu,anh đau lòng mà ôm lấy cô.

" Ngoan nào,sao vậy hả? Không được khóc nữa,Bội Sam ngoan.

Chúng ta phải vui chứ, nếu em khóc sẽ ảnh hưởng đến bé con đấy.

"
Cố Khải Liêm có thể hiểu được tâm trạng của cô, cũng đã một tuần rồi nhưng anh cảm giác như Bội Sam vẫn chưa thoát khỏi mọi chuyện trước đây.

Anh đau lòng áy náy trước mọi chuyện.

Anh lại càng ôm chặt lấy cô hơn.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 58: 58: Do Em


Sau khi được anh an ủi thì Bội Sam cô cũng dần bình tĩnh lại,không còn suy nghĩ về chuyện trước kia nữa,cô bây giờ mới bừng tỉnh nhìn lại cả hai người.

Từ hôm qua về cô đã chuyển đến phòng anh ngủ rồi,cả hai ôm nhau ngủ cả đêm.

Bây giờ cả hai rất là…lạ.

Vì thời tiết đã sang mùa hè nên có chút nóng,hôm qua Cố Khải Liêm chỉ mặc chiếc quần đùi bình thường ở nhà đầy thoáng mát.

Thân hình anh bây giờ đúng là rắn chắc, có cơ bắp có mùi nào ra mũi đó.

Với chiếc quần đùi chỉ có cảm giác gợi cảm khiến cho người đối diện có những suy nghĩ không tốt lắm.

Lâm Bội Sam cũng không khác anh là bao,cô mặc chiếc váy ngủ đến bắp đùi, cổ áo rộng rãi lộ ra xương quai xanh kiều diễm,cặp chân trắng thon dài.

" Hửm…a aa "
“Là do em đấy,cự quậy làm em trai của anh cũng ngóc đầu dậy theo đây này.


Cố Khải Liêm đẩy hông lên khiến cho vật thể đang ***** **** chọc vào người cô để chứng minh điều anh nói không sai.

Lâm Bội Sam đẩy anh ra mà vùng dậy.

Khải Liêm biết cô xấu hổ nhưng vẫn không tha cho cô.

Anh thản nhiên mà nói.

“Đồ ngốc này,xấu hổ cái gì chứ?Đến cả con cũng có rồi,có chỗ nào trên người em mà tôi chưa sờ,chưa hôn qua,chưa chạm qua hả?”
Mặt cô đỏ lên không khác gì quả ớt vậy,cô xấu hổ rồi lại có chút ngượng ngùng rồi lại lúng túng.

" A…để em đi làm bữa sáng cho anh … được không?Anh thả em ra đi.

"
" Hửm? Em quên rồi sao hôm qua mẹ đã gọi giúp việc ở nhà chính đến đây rồi mà.

Bây giờ thì em chỉ cần nghỉ ngơi thôi.

"
“Đây là việc em cần làm bây giờ đấy.

” Cố Khải Liêm chỉ vào người mình mà nói.

" Làm gì… gì ạ?
" Đương nhiên là khiến em trai anh thoải mái rồi.

Em phải chịu trách nhiệm chứ.

"
" Không,không được! Em đang mang thai đấy.

"
" Anh đâu nói làm bằng cách đó chứ.

"

" Khẩu giao cho anh.

Anh khó chịu lắm rồi, không chịu nổi nữa đâu đấy.

"
" Hả? Khẩu giao? Dùng miệng …" Bội Sam nhớ lại lúc trước cô mới đến đây cũng… cũng là khẩu giao.

Cố Khải Liêm không ngần ngại mà cởi phăng chiếc quần nhỏ,trồi ra sau đó là đại vật t0 lớn.

Nó đối diện trước mắt Bội Sam cô không thể không nhìn,đôi mắt cô trợn tròn ngạc nhiên mà sợ hãi.

Nó thực sự quá lớn rồi,vật thô to màu sẫm gân guốc khi khác gì hung khí nhìn thật đáng sợ.

Lâm Bội Sam đối diện có vẻ sợ hãi nhưng cũng không khỏi cảm thán, chắc chắn là không bài xích hay là ghét bỏ rồi.

Dù gì cô cũng không lạ lẫm gì nữa.

Cố Khải Liêm không chần chừ mà nhanh tay bắt lấy tay cô cho tay cô đặt lên vật thể lớn.

Thân thiết với nó thì anh rất thích, dù sao cả đời này cô cũng phải gần nó dài dài… còn yêu thương nó như yêu anh vậy đó.

Cảm giác thật là, dù cũng đã vài lần nhưng biểu cảm ngờ nghệch không hiểu chuyện của cô khiến anh vui vẻ.

Cảm giác massage này còn sung sướng hơn với sung sướng từ s1nh lý.

Lâm Bội Sam cũng nghe lời anh mà sờ vào,vật thể vừa nóng vừa thô cứng, nó như đống núi lửa đốt cháy tay cô.

Bội Sam to gan nghĩ đến vật này ở bên trong cô… thân mật gi@o hoan đem đến cho cô sung sướng …aaaa cô vừa xấu hổ vừa yêu thích mà có mỉm cười.

" Em thích đến vậy sao?"
“…Hả?”
“Cầm chắc một chút,Bội Sam ngoan lắm.

Hực! Chính là như vậy, nhanh… nhanh hơn một chút đi.

Bội Sam em khiến anh sướng thật, thoải mái quá.

”.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 59: Chương 59


Lâm Bội Sam cô không hoàn thành nhiệm vụ thì có chút hối hận, nhưng bây giờ cơ thể cô mềm nhũn không đứng lên nổi,hai chân cũng đã dính đầy nước thủy d.

â.

m.

Cố Khải Liêm nhẹ nhàng ôm lấy cô đi vào nhà tắm.

" Uhm…anh,anh ra ngoài đi em làm được mà…"
" Sao vậy? Em muốn đuổi anh sao hả? Nào lại đây… không phải hôm nay em muốn đi học lại sao? Để anh làm giúp em không phải sẽ nhanh hơn sao?"
Bội Sam trong lòng không ngừng rộn ràng… Cố Khải Liêm anh từ bao giờ đã biết hỏi ý kiến của người khác, từ một người cao ngạo không để trong tai lời nói của bất kỳ ai,bây giờ lại vì cô mà…
“Kítttt!”
Chiếc xe Bugatti La Voiture Noire dừng ngay trước cổng trường học,Cố thiếu gia bước xuống cũng không khác những ngày thường chỉ có điều…
" Ai vậy?"
" Mày nói ai?"
" Mày nhìn đằng kia kìa nhanh lên,Cố Khải Liêm nhà Cố gia vậy mà mở cửa xe cho cô gái kia.

"
" Ai vậy ta?"
" Ây không đúng,tao thấy có chút quen…"

" Lâm Bội Sam.

" Cả hai đều đồng thanh nói.

" Nhanh,nhanh lên lớp báo cho mọi người.

"
Rất nhanh sau đó, cả ngôi trường không ai không biết tin trùm trường, thiếu gia họ Cố yêu Lâm Bội Sam cô.

Những người trước kia cô lập,gây chuyện, bắt nạt cô bây giờ đều sợ hãi,sợ hãi nếu cô nói với anh có lẽ bọn họ sẽ chết chắc.

Bọn họ nghĩ nhiều rồi…Lâm Bội Sam cô mà là người như vậy sao?Bây giờ cô chỉ ngại nhất mỗi một chuyện…
“Em chào chị dâu ạ.


Lâm Bội Sam cô chỉ biết cúi đầu xuống thấp nhất có thể thôi.

Hình như đàn em của anh không ai là không chào cô,đây là mệnh lệnh sao?Đúng vậy đó nhà,đã là mệnh lệnh từ cấp trên thì ai mà dám cãi lời chứ.

" Anh…anh có thể nói bạn anh đừng gọi em như vậy nữa được không.

"
" Gọi như thế nào?"
" Là…là chị dâu?"
" Em không thích?"
" Không…không phải chỉ là… chỉ là uhm…"
Cả hai đang ngồi dưới căn tin trường,đám đàn em anh cũng ngồi một bên nghe lén cuộc nói chuyện mà không thể kìm nén được mà cười trêu Bội Sam cô.

" Đáng yêu quá chị dâu ơiiiiii…hú.

Chị dâu mặt mỏng thật đấy,mới vậy đã xấu hổ rồi…"
Cố Khải Liêm ôm chặt cô vào lòng, cười cười hạnh phúc mà nói.

" Bội Sam ngoan, không sao.

Sợ cái gì,cứ để bọn họ kêu.

"
" Ây za đây có phải tiểu Khải Liêm của tao nữa không đây.

" Tuyết Nhi nói có chút châm chọc.

" Tiểu Khải Liêm của chúng ta bây giờ đã là người có gia đình rồi, phải khác chứ.

" Mặc Hàn Viễn cũng không thua kém mà đáp tiếp lời.

Đám đàn em không để ý lắm, cũng chỉ nghĩ Hàn Viễn đùa thôi.

Chỉ có người trong cuộc mới biết được chuyện cô đã có thai.

Tuần trước cô vào viện,sau đêm ấy Khải Liêm cũng đã điện báo cho ba người bạn thân của mình,ai cũng bất ngờ nhưng rồi cũng chúc mừng khi anh đã có thể đối mặt được với tình yêu của chính mình.


Năm người nán lại chút…
" Hình như sắp tới là sinh nhật Bác Lâm đúng không anh?" Tuyết Nhi hỏi
Mặc Hàn Viễn nhanh miệng " Đúng rồi ha.

"
" Tiểu Bác Văn,nhà mày năm nay chắc sẽ tổ chức lớn lắm nhỉ.

Dù gì nó cũng sắp vào lớp 10 rồi.

"Anh cũng không im lặng mà lên tiếng.

Cả 4 người đều đổ ánh mắt về phía Diệp Bác Văn.

" Không cần nhìn tao như vậy.

Bọn mày cũng biết tiểu Lâm nó không thích ồn ào mà, năm nay vẫn vậy,mời người nhà thôi.

Bữa đó nhớ đến là được.

"
" Sam Sam em hôm đó cũng đi với tiểu Khải Liêm đến đi.

"
" Em…Có kì không ạ.

"
" Không sao bây giờ đã là người nhà với nhau rồi, không cần ngại đâu.

"
Lâm Bội Sam nhìn sang đặt ánh mắt lên người Cố Khải Liêm anh.

" Ngoan, mình đi nhá.

Chỉ có gia đình thôi.

"
Cô chỉ nhẹ gật đầu ngầm đồng ý.

.
 
Back
Top Bottom