Ngôn Tình Anh Rung Động Được Không

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Rung Động Được Không
Chương 20: 20: Không Được


Cậu chủ.Cậu thả em ra đi...a.Cậu đừng mà, đừng vậy mà ...!ưm...a...
Lâm Bội Sam bây giờ thực sự không rõ, rõ ràng lúc trước anh Khải Liêm không như vậy,lúc trước đối với cô rất...Đôi mắt trong veo của Bội Sam bỗng chốc hiện lên tia hoen đỏ, nước mắt của cô đã lăn dài trên khóe mi.Cô vẫn cứ thút thít khóc,Bội Sam cô không hiểu...
Hửm?Em không làm gì sao?Việc em mặc áo sơ mi của tôi rồi còn leo lên giường của tôi thì tính như thế nào đây hả? Em đang muốn làm cái gì? Nói đi chứ? Muốn tôi ch*ch em sao? Hửm?Đồ d*m đ*ng nhà em lại còn không mặc đồ lót? Giải thích được không?
Cố Khải Liêm sau khi phát hiện ra cô...!liền mặc kệ tất cả.

Bàn tay dài đẹp đẽ nhưng hư hỏng của Khải Liêm xông thẳng vào trong x0a nắn l*n nhỏ ẩm ướt của Bội Sam.
Em...ưm...a.Em...em không có...Đó chỉ là hiểu lầm thôi ạ.

Cậu tin...cậu tin em đi ạ.

Cậu thả em ra đi mà.

Lâm Bội Sam cầu xin anh.
Tin em?Tha cho em?Em lấy cái gì để tôi tin đây?Hửm?Em *** như vậy chắc tìm người chơi em từ lâu rồi nhỉ? Trả lời ? Trả lời đi chứ?
A...là ...là cậu chủ...um...ưm...ưmm...
Không để cô nói hết câu.Cố Khải Liêm vội vàng bao trọn đôi môi đồ mọng màu hồng nhạt tự nhiên mà cắn m*t.Cố Khải Liêm nuốt trôi những lời lẽ đó vào miệng của bản Khải Liêm cắn môi đến độ chảy máu, mùi mặn mặn, tanh tanh hòa vào hương vị ngọt ngào, ấm áp cua nước bọt quện vào càng tăng đột k1ch thích lan rộng ra khắp cơ thể.
Mẹ kiếp, cô d*m đ*ng, thật ngây thơ hai tư vị này quyến rũ Cố Khải Liêm làm anh si mê đến thần hồn điên đảo.Cảm giác đối với cô thật sự mãnh liệt.Cố Khải Liêm vẫn tiếp tục quyến luyến quấn quýt đôi môi căng mọng của Bội Sam.Tạo ra các âm thanh mê hoặc, làm cả hai đều chìm đắm vào nó.Đầu lưỡi cũng vì vậy mà cự nhiên được nước lấn tới chiếm hết tiện nghi bên trong.Đến cạn kiệt.
"Kĩ năng hôn của em kém quá,tạo hoá không cho ai hoàn hảo mà." Cố Khải Liêm thì thầm, hà hơi vào đôi tai đang đỏ ứng của Bội Sam, tạo một làn khói mê hoặc.
"Em không thở được...!ưm...!thả em ra.Cậu chủ...ưm..ưmm.."
Thấy cô gái nhỏ nhắn đang nằm dưới thân mình miệng không ngừng mà r3n rỉ một cách ph óng đãng, dục niềm ma quỷ trong cậu càng theo đó mà tăng theo.Thậm chí là tăng lên gấp đôi.Bờ môi mềm mại di chuyển xuống hõm cổ nhạy cảm của Lâm Bội Sam mà cắn m*t, hà hít, đánh dấu chủ quyền.Làn da của Bội Sam thật mịn màng săn chắc,vài ấn ký của Cố Khải Liêm lần lượt được xuất hiện và in hình lên làn da trắng mịn ấy.Giờ chỉ là một miếng thịt trong tay của anh mà thôi.Bội Sam bây giờ mặc cho anh tùy sức chà đạp.
"Đừng...đừng cậu chủ....em đau.Em đau quá...a...Em sợ."
Lâm Bội Sam nằm dài trên giường mà thở d ốc, hổn hển, hai gò má bỗng chốc ửng hồng.

Tại sao anh Khải Liêm lại thành ra như thế? Mọi chuyện....tại sao lại...như vậy?"

"Đây là hình phạt cho em.Phạt em vì em giám câu dẫn tôi.
Dưới ánh đèn ngủ mập mờ khuôn mặt Khải Liêm lại rõ ra nét gian tà,anh cười khẩy.Ngay lúc này ngọn lửa d*c vọng đã chiếm hết phần lý trí trong người Cố Khải Liêm.Bây giờ anh chỉ muốn hoàn toàn chiếm lấy cơ thể tinh khiết, trong trắng này mà cắt xé, gặm nhắm, cất riêng chỉ cho bản thân mình.
Cố Khải Liêm từng chút một mở đi cúc áo, cởi hết các lớp quần còn lại.Toàn bộ quần áo đều bị cầu không mảy may vứt xuống sàn nhà lạnh lẽo.Nhìn thấy cơ thể mình tr@n như nhộng của người dưới thân mình, đẹp đẽ, anh không khỏi cảm thán.
Đồ d*m đ*ng.Em biết em câu người lắm không hả?
Lâm Bội Sam bị Cố Khải Liêm đè x uống nằm trên giường khó chịu r3n rỉ, cơ thể Sam Sam bị cậu trêu chọc mà trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.
Ưm...ưm ..anh...cậu chủ.

Có thể dừng lại được không?Em sợ lắm.
Đừng sợ, chẳng phải chính em là người muốn tôi ch*ch em sao?Yên tâm đi tôi sẽ làm em thoải mái.

Khải Liêm thong thả trả lời cô một cách ph óng đãng,thậm chí có chút đe dọa trong câu nói đó nữa.

Cậu chủ...cậu ...cậu đừng nghĩ xấu về em như vậy được không ?
Không được đâu cưng.Đồ d*m đ*ng như em đáng để tôi chơi chết,đ*m chết.Ở trên giường tôi như con chó cái d*m dục cầu được chơi "
Lâm Bội Sam tai cô như ù theo câu nói của anh, trái tim cô đau đớn như bị sát muối vậy,thật rát.Vừa vặn vẹo cơ thể khó chịu nằm trong vòng tay của Cố Khải Liêm.
"Hức..."
"Em ngoan chút nào, nằm yên đi."
Cố Khải Liêm chống hai tay trước mặt cô, lời nói ủy mị đến nỗi làm cô sợ hãi.
"Không,không được...cậu chủ,không...a a a...ưm ...a...".
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 21: 21: Rõ Ràng Ban Đầu


Toàn thân thế Lâm Bội Sam như bị tác động lạ mà bất chợt co quắp lại.Ở phía trên hai cái bánh bao căng mọng cũng được Khải Liêm Vân về đến nỗi đỏ ửng.Anh hít hà hương thơm đặc biệt trên cơ thể cô.Cái mùi thơm ngào ngạt từ tiểu huy*t này rất là thân thuộc.
Vừa vân vê hai bầu v* tui nhỏ, nhưng lại vừa tay Cố Khải Liêm.Anh tặc lưỡi tỏ ra rất hài lòng, sau này cậu sẽ thường xuyên x0a nắn đề 2 bầu v* tăng thêm kích cỡ, như vậy bóp mới thích, sờ mới sướng.
Nụ cười gian ta lại một lần nữa được xuất hiện trên khuôn mặt hoàn hảo của Cố Khải Liêm.Khi cậu bắt đầu di chuyển xuống chỗ hạ th@n nóng bỏng kia.Bàn tay nhẹ nhàng tách hai chân nhỏ nhắn, thẳng tắp ra mà thưởng thức.Chỗ ấy của cô hồng hào, ẩm ướt,nhớp nhát đến là thường.Có cả điều bí ẩn nằm bên trong, khiến cho Khải Liêm nổi lên tia h@m muốn thèm khát tột cùng, muốn vào sâu bên trong để khám phá mọi thứ.
"Ưm...a...ưm đừng.Cậu dừng lại ...a a a..."
Vừa nãy bị anh x0a nắn hôn hít từ chỗ này đến chỗ kia, đã xúc cảm trào dâng rồi.

Đến khi Cố Khải Liêm chọc một đầu ngón tay thôn dài vào hoa hu*yt đạo nhỏ đỏ hồng ấy càng làm Bội Sam thêm k1ch thích.Miệng phát ra những âm thanh d*m đ*ng, d*c vọng bao trùm.
"Đừng,dừng lại đi...Đừng mà cậu chủ,...a.."

"Cậu chủ đừng làm thế, chỗ đó rất dơ...!agh..a...ưm.."
"..."
Cố Khải Liêm không thèm nói lời nào, vẫn trực tiếp làm chuỗi hành động đang dang dở, như hành hạ th ân thể, thể xác nhỏ bé của Sam Sam.Tay anh không ngừng chọc vào rút ra nơi chỗ nhỏ chật hẹp.Chỗ vách động co rút liên hồi, nó thật đẹp.

So với d**ng vật t0 lớn của cậu thì nơi đó rất hẹp, chắc là không đủ.

Phải thật dịu dàng,mở ra,dần dần mở ra thì cả hai mới sướng được, nhất là cậu.
"Agh...agh...ưm...đau đau chết mất...a a a..."
"Để tôi dậy em nhé, làm cách nào để sướng điên đầu."
Bàn tay thô bạo của Cố Khải Liêm bịt chặt miệng Bội Sam lại.Bên dưới bàn tay ấy vẫn liên tục khuếch tán, làm trương mật đạo.
"Ưm...ưm...a...!nơi đó,nơi đó sắp không chịu nổi nữa rồi."
Lâm Bội Sam r3n rỉ, nước mắt theo vậy mà rơi xuống.Anh Khải Liêm đang làm gì vậy.

Cô rất đau đấy, ở đó còn dơ nữa.Đến khi sự sung sướng đến cực độ dòng nước chảy ra,chất lỏng nóng hổi men theo tay Khải Liêm từ tiểu huy*t chảy ra ngoài.
Bội Sam thật sự bật khóc.Tại sao chứ, tại sao lần đầu tiên của cô anh Khải Liêm lại mạnh bạo như vậy...
Cố Khải Liêm thỏa mãn, hài lòng mỉm cười nhìn chất lỏng đục ngầu có chút hoen đỏ tràn trề ra ga giường.Rồi mảy may mà đưa lên miệng mình mà nếm thử.

Một màn được Bội Sam thấy rõ ràng, cô xấu hổ vội nhắm mắt vào.Không biết mùi vị ấy kinh dị đến như thế nào, nhưng sao trên nét mặt của anh Khải Liêm lại không có chút gì ghê tởm thế nhỉ, chỉ thấy toàn sở thích thú trong đó.
Cậu chủ...em,em sợ...Cậu đừng như vậy mà...!được không.Ban đầu...!rõ ràng ban đầu cậu...
Gương mặt non nớt của Bội Sam nổi lên từng tầng mồ hôi mỏng.Hương vị k1ch tình cũng vì thế mà được tăng lên.Lâm Bội Sam cô sợ hãi, không muốn.Nhưng bản năng của cô lại trái ngược mà thêm khao khát muốn anh Khải Liêm.

Nhưng Cố Khải Liêm là người mà cô có thể với tới sao?Không thể.

Không thể nào.Nên cô mới không chấp nhận được.Lâm Bội Sam rất sợ hãi cô cảm giác bất an về mọi thứ của mình đối với cậu.
Cố Khải Liêm ghé sát hôn môi cô, cắn lấy đôi môi đỏ mọng ướt át.
Ban đầu tôi như thế nào hả? Nói đi? Rõ ràng là ban đầu em quyến rũ tôi,câu dẫn tôi, muốn tôi ch*ch em?Không phải sao?Hửm?"
"Ban đầu rất tốt...cậu rất tốt với em.Ưm a...!rất tốt cơ mà.Cớ sao...?Agh a...a..."

"Em biết đấy tôi cũng là đàn ông mà.Đàn ông thì chính là động vật suy nghĩ bằng nửa thế dưới.

Nếu em đã tình nguyện đồng ý dâng đến tận miệng tôi, cớ sao tôi lại có thể từ chối không ăn em?Hả?"
Nói xong,Cố Khải Liêm lại th úc mạnh hơn,c* vật lớn đ*m sâu vào l*n nhỏ của Bội Sam.
"Aaaaaaa....Agh...ưm"
Lâm Bội Sam cô bỗng thét lên,trong kh0ái cảm.

Bàn tay cô không tự chủ được mà đánh vào ngực săn chắc của anh.Gương mặt cô thẩn thờ, mơ hồ đến sai trái, cô mơ màng nhìn lên cậu.Đôi mắt diễm lệ nổi lên từng tầng đỏ thẫm mơ hồ,thao thao bất tuyệt..
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 22: 22: Đâm


Tuy vậy,dù có kh0ái cảm k1ch thích,sung sướng nhưng cô vẫn rất đau, chỗ đó co thắt dữ dội,kẹp chặt bàn tay Cố Khải Liêm bên trong.
"Cục cưng ngoan,...agh...!thả lỏng đi xem nào.

Rất nhanh em sẽ thấy sung sướng nhanh thôi.

Ngoan..."
Tay Khải Liêm tiếp tục lần mò,luân động liên tục vào bên trong.Từng vách da cũng bị anh làm cho đỏ ửng đến nở rộ, dòng d1ch thủy không biết từ khi nào tràn đầy xung quanh lỗ nhỏ.

Lâm Bội Sam vì nghe những lời của Cố Khải Liêm mê hoặc,mà từ từ thả lỏng.
"Ưm...agh..a...a cậu chủ...!em chết mất.

Em....!chịu không nổi,đau...!đau quá...ưm.."
Lâm Bội Sam không ngừng r3n rỉ, nằm vất vả dưới thân Cố Khải Liêm để anh dày vò.Anh dày vò dưới hạ th@n cô,không biết làm gì Bội Sam chỉ có khóc,nước mắt cứ thế mà tuôn trào.

Mồ hôi trên trán cùng mái tóc ướt đẫm khiến cô giống như có mị lực càng nhìn càng quyến rũ.

Cố Khải Liêm cũng vì thế mà càng hứng thú, càng hăng hái hơn để làm việc.

Những hương vị ái muội cũng vì thế mà được tăng lên đến độ dâng trào.
Cố Khải Liêm tự thoát y cho bản thân,từng mảnh áo quần mỏng manh rồi xuống.Kể cả chiếc qu@n lót đen nam tính phả ra hoccmon Testosterone giống đực bị cường hãm trong đó được cởi ra, phơi bày trước mắt Lâm Bội Sam như đại d**ng v*t đang dương cao ngạo nghễ đứng giữa **** ***** sẵn sàng tiến vào chọc trong cô.
Lâm Bội Sam bây giờ cũng nóng ran,mồ hôi cũng vì đó mà theo xuống thái dương,rồi hai bên gò má ửng hồng.Và cuối cùng là xương quai xanh mê hoặc của Lâm Bội Sam.

Cố Khải Liêm cũng vì vậy mà châm chọc.
"Em xem...!có phải em cũng thèm khát tôi.

Thèm tôi ch*ch em lắm rồi đúng không? Hửm?
Bội Sam sợ hãi gượng dậy, nhìn thẳng vào cơ thể cường tráng của anh Khải Liêm.
Cậu chủ, em...đừng mà...
Nào ngoan,không đau đâu...!chỉ như tiêm chích thôi mà...
Cậu chủ đừng...đừng...!không ...a a a...!agh ...ưm

Cố Khải Liêm nhanh chóng đè thẳng cô xuống giường,đây là thời điểm để hắn ch*ch cô, phá hỏng, phá nát,đâm ch*t cô.
Thế là Cố Khải Liêm từ từ mở lỗ nhỏ ra rồi từ từ đưa c* vật t0 lớn vào.

Hai bên vùng cấm cũng đã được Khải Liêm bôi trơn,trào ra thêm không ít d*m thủy.

Để anh dễ dàng ra vào, khiến Khải Liêm rất hài lòng với cơ thể d*m đãng này.
Cố Khải Liêm không căng thẳng,lúng túng, thẳng người đẩy một phát đ*m hết chiều dài vào trong.C*n thịt Khải Liêm dần ma sát làm kh0ái cảm của Bội Sam được k1ch thích, không ngừng kêu than nơi hạ th@n ấy,làm anh thấy tê rần.Mất đi cảm xúc thật sự của bản thân mình.

Nếu như cô không thể chống cự được thì chỉ còn chấp nhận,chấp nhận để Cố Khải Liêm đ*m chọc,đi sâu vào trong thân thể của mình,chấp nhận để anh lấy đi thứ quý giá của cô...!cũng đồng nghĩa là anh - Cố Khải Liêm đã là người lấy đi lần đầu của cô.
Agh...!ưm...aaa....nhẹ, nhẹ thôi...aaaa
Lâm Bội Sam ở dưới anh bỗng chốc đã hét lớn, r3n rỉ một cách phóng khoáng,khoái lạc đã được k1ch thích đến đại não từ lâu.
Cố Khải Liêm thấy vậy liền ngậm lấy đôi môi của cô.M*t lấy những chất mật ngọc ngào ấm áp như vậy.
Khi rời đôi môi cô tạo ra sợi chỉ bạc nối tiếp hai đôi môi đỏ mọng ướt át.Bên dưới lỗ huyệt bị Cố Khải Liêm đ*m rút liên hồi,rất đau.Đau đến nỗi có thể gi*t chết người bên trên không biết bất cứ lúc nào.

"Em...cậu chủ...!ưm a...a...a...,em đau...!ưm đau lắm...!"
"Ngoan một chút được không ? Hửm? Sẽ xong ngay đây thôi.Em đừng khóc.Được không ?"
Cố Khải Liêm xoa xoa lên vầng mái ướt đẫm của Bội Sam mà an ủi cô.

Cho Lâm Bội Sam cảm giác an toàn khi gần gũi với nhau.
"Em không chịu được nữa đâu...Đau...đau lắm không chịu được nữa rồi...dừng lại đi..a a..."
Lâm Bội Sam đau đến mức cào cấu lên tóc, thân thể, vặn vẹo cơ thể từ bên này sang bên kia.Nhưng lại không hề hấn gì với anh.Lâm Bội Sam cô càng như vậy thì Cố Khải Liêm càng trở nên tò mò và thích thú.
"Em nghĩ tôi có thể dừng được sao? Nếu em bắt tôi dừng lại cuộc h0an ái này thì tôi có thể suy xét,suy nghĩ lại." Đôi mắt đục ngầu của Cố Khải Liêm có nét đỏ thẫm.
Cố Khải Liêm mạnh bạo mà hôn mạnh vào môi Bội Sam mà cắn m*t.Đến khi Bội Sam không thể thở nữa mới dừng lại.
"Ưm a...dừng lại...dừng, có thể..."
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 23: 23: Cô Khó Hiểu


Cố Khải Liêm và Lâm Bội Sam toàn thân của cả hai đều nóng ran.Hai làn da ma sát vào nhau tạo thành một sức nóng mê người.Hai hàng mi Bội Sam khép mờ, tận hưởng những cảm giác thoải mái từ anh mang đến,táp vào dưới thân mình.

Đau đớn nhưng lại mang lại k1ch thích sung sướng sâu vào trong cơ thể.
Một lần Cố Khải Liêm thúc vào là một lần cơ thể Bội Sam dường như loạn nhịp,co thắt quắp lại.
Điểm G của Bội Sam đã bị làm anh chạm vào làm cho sưng tấy, khi Khải Liêm thỏa mãn, gầm lên một tiếng rồi phun toàn bộ t*nh dịch màu trắng đục nóng bỏng như dung nham vào bên trong.
Thấy Bội Sam cô đã mệt thiếp đi từ lúc nào, Khải Liêm đặt lên khóe mắt đầy nước của cô một nụ hôn.
Cố Khải Liêm giật mình tỉnh dậy, vậy mà đây là lần thứ hai anh mộng xuân nha,mẹ khiếp.Đối tượng vậy mà vẫn là cô Lâm Bội Sam.
Mẹ nó.
Anh không tin mình còn chưa đụng vào Bội Sam mà thân thể lại chủ động lưu luyến cô như vậy.
Dù là vậy nhưng ở Bội Sam còn trong sáng,hồn nhiên lắm, không phải như mộng xuân kia của anh.Cô sẽ không nói ra những lời tục tĩu gây giục như vậy.
Cố Khải Liêm suy nghĩ, thong thả đi ra khỏi phòng.Anh xuống bếp định rót cốc nước,vừa hay Bội Sam đi chợ mới về.
A anh...,cậu chủ bạn cậu đến chơi sao?Để tối nay em nấu nhiều còn hơn nhé.

Ừm.
Thấy anh cứ mãi lạnh lùng như vậy với mình Bội Sam không vui mà buồn bã.Cố Khải Liêm quay lưng chưa đi được bao nhiêu bước đã thấy đuôi áo bị kéo lại.

Quay mặt lại anh phát hiện Lâm Bội Sam củi gầm mặt xuống đất kéo áo anh.
Làm gì đấy?
Kéo áo tôi làm gì?
Anh...!cậu chủ, cầu giận em hả?
Kể từ lúc làm chuyện không nên làm với Cố Khải Liêm,cô - Lâm Bội Sam cảm thấy vô cùng sợ hãi và không dám đối diện với anh nữa.Cô phát hiện cô hình như có tình cảm với anh Khải Liêm.Thích anh, muốn ở bên chăm sóc anh nhưng không dám nói ra.
Cố Khải Liêm anh là ai cơ chứ, cô có thể với tới sao? Đẹp trai, người có tiền bạc,quyền thế, lại là người vô cùng tốt với cô.Mà Lâm Bội Sam cô chỉ là một con hầu nghèo túng, đến cả việc thổ lộ tình cảm của bản thân cũng không có dũng khí.Bội Sam cô là một kẻ thất bại trong xã hội, không cha không mẹ không người thân, cô chỉ là một con ở nhờ dựa dẫm vào gia đình cậu.

Người vô dụng như cô làm sao dám trèo cao với tới được người giống như cậu? Hai người là hai thế giới khác nhau.Cô từng hỏi làm sao để với tới được người như cậu đây?
Không có.

Nói rồi Cố Khải Liêm đi luôn, để lại một mình Bội Sam buồn bã nấu ăn.

Nấu cơm dọn thức ăn lên cho anh và bạn bè xong, cô cũng lên phòng mình.Cô không dám ngồi cùng mâm với họ.

Cô biết thân phận của mình đến đâu.Hôm nay cô bỗng nhiên rất là mệt, liền vào phòng nằm xuống.
Anh Khải Liêm, nước ép cam của anh đây ạ.

Anh uống chút đi.
Lâm Bội Sam lễ phép bưng cốc nước đến trước mặt cho Cố Khải Khải Liêm giật này mình ngoảnh lại, anh lên tiếng.
Tối nay, em ở lại phòng của tôi đi.
Bội Sam nghe vậy thì thắc mắc lắm, về mọi hôm cậu đâu có nói như vậy với cô.
Không được đâu cậu chủ, sao em có thể ngủ ở phòng cậu chủ được.
Lâm Bội Sam hoảng hốt, sợ hãi đặt ly nước lên bàn, khua khua bàn tay từ chối lời mời gọi từ chính miệng của anh.Cô vẫn còn những chuyện kia, tối hôm đó Bội Sam cũng ở phòng của anh Nhưng cô lại khiến cậu...!thật xấu hổ mà.
Lâm Bội Sam cô đã lỡ ngu một lần rồi nên chừa không thể được đà lấn tới.
...----------------...
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 24: 24: Mộng Tình


Ai bảo em sẽ ngủ ở giường của tôi?Hay em thích ngủ ở phòng tôi nhỉ?
Ơ! ơ không, không có ạ.

Vậy sao cậu lại bảo em vào đây ạ
Cố Khải Liêm rất mạnh miệng, hành động theo h@m muốn chiếm đoạt của bản thân.

Đến cả cơ hội Bội Sam từ chối, cậu cũng không cho cô.

Giường tôi giờ rồi, em mau dọn dẹp đi.

Vâng ạ.

Bình thường, hai ba ngày Bội Sam sẽ dọn dẹp thay ga giường để giặt.

Tại sao mới hôm qua mà nay anh Khải Liêm lại nói giặt nhỉ?
Dù như vậy Bội Sam vẫn nhanh chóng dọn dẹp thay ga giường, bước chân của cô trở nên gấp gáp, mọi hành động được bản năng chỉ đạo.

Mặc dù đã cùng nhau sống được mấy tháng, rung động là cự nhiên sẽ có, nhưng lại không có Dũng khí để thổ lộ đi ra.

Huống hồ, anh Khải Liêm là có thể thu hút mọi sự chú ý của cô, không thể từ chối là điều khó khăn nhất đối với Bội Sam lúc này.

Nhưng khi mới làm việc được một nửa, cổ tay của Bội Sam bị Cố Khải Liêm giữ lại, anh ngang ngược ép người cô nằm xuống,nhoài trên chiếc giường Kingsize rộng lớn.

A! cậu,cậu chủ làm gì vậy?
Hai tay của cô bị Cố Khải Liêm khóa chặt trên đầu, Khải Liêm lại thích thú dương đôi mắt ma mị ấy để Bội Sam cô cuốn vào vòng xoáy thỏa mãn d*c vọng của mình.

Tôi còn chưa làm gì em cơ mà.

Hay là em muốn tôi thỏa mãn hết phần của buổi tối hôm đó nhỉ?
Cậu! cậu chủ, tha cho em đi mà.

Hẳn là cô bị anh dọa đến cho sợ hãi, nước mắt rưng rưng.

Càng không biết che giấu khát vọng của mình bằng cách nào?
Ngoan! ngoan nào, em có muốn tôi vui vẻ không hả?
Lâm Bội Sam suy nghĩ trong sự sợ hãi, cô cất tiếng trả lời.

Có! , có ạ.

Cô nghiến răng gật đầu nhẹ.

Thật sự Cô rất muốn anh được vui vẻ, cho dù việc này cô rất không dám làm.

Cố Khải Liêm được nước liền cúi xuống hôn môi cô, cười từng chiếc áo quần của cô ra chuẩn bị làm công việc của bản thân.

Đồ trên người cô bị anh vứt xuống sàn nhà, sau đó cũng tự mình thoát y.

Anh đã lâu chưa đụng chạm vào người cô, d*c vọng k1ch thích làm anh có chút gấp gáp.

Cô mở mạng nhìn anh trêu đùa cơ thể mình, có vẻ sung sướng.

Cô cũng không hiểu vì sao bản thân lại thuận theo anh như vậy.

Những Linh kêu lên của cô làm cho Khải Liêm có chút hoảng hốt, anh thấy cô khóc như vậy trong lòng có chút mềm đi.

Anh bây giờ chị có thể nhẹ nhàng khuấy động, còn cô Lâm Bội Sam trong lòng bỗng tràn đầy kh0ái cảm, khó có thể giải thích.

Cô chị biết mình thích và không muốn anh dừng lại.

Trong miệng giờ chỉ có thể phun ra những tiếng r3n rỉ như mèo con, lý trí đã không thể xem nhẹ cảm giác khuây khỏa của thân thể.

Cố Khải Liêm đặt tay cô lên vùng bụng nhỏ, mỗi lần Khải Liêm luân động vật t0 lớn đó lại cọ xát vào bàn tay cô.

Bội Sam còn tinh tế cảm nhận được cô bị anh đ*m đến tử c ung rồi.

! ! ! ! ! ! !.

Đã qua được hai mươi phút,Bội Sam đã sớm không còn sức lực thừa nhận cao trào liên tiếp không ngừng, sau khi nhận lấy lượng t*nh dịch cực nóng từ anh, cuối cùng cũng hoàn toàn ngất đi trong trận h0an ái điên cuồng kéo dài này.

Lâm Bội Sam ướt đẫm mồ hôi bật dậy,cô thở gấp gáp,hồng hộc.

Nhìn xung quanh mới biết, đây là phòng của bản thân mình cô mới nhớ lúc nãy mệt mới vào phòng ngủ thiết đi.

Hoá ra nãy giờ làm mộng tình của bản thân cô.

Ôi trời ơi, thật xấu hổ mà.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 25: 25: Tự


Lâm Bội Sam nhìn xuống dưới thân mình,nhận ra dưới người cô đang đầy những chất thủy đã có từ lâu.Cho dù là mơ thì nó cũng bị k1ch thích.Bên dưới tràn lên cảm giác khô khan, nóng ran, ngứa ngáy thật trống rỗng.Vì giấc mộng kia lúc nãy mà Bội Sam cô đã hiểu được bản thân, hiểu được cơ thể cô đang muốn gì.
Bội Sam cầm lấy quần áo vào phòng tắm, dưới dòng nước mát lạnh, Bội Sam nhận ra cô muốn giấc mơ thành sự thật, ở bên dưới người đàn ông đó - anh Khải Liêm mà hưởng thụ, cao trào mặc cho anh chà đạp.

Trong lòng cô có chút lo sợ sẽ bị anh phát hiện, những nh*c d*c trong cô quá lớn.Nó lần áp đi tất thẩy khiến Lâm Bội Sam tự dặn lòng với bản thân là sẽ không có chuyện gì.
Thế nhưng d*c vọng một khi đã có liền không thể dừng lại nếu như không được thỏa mãn.

Lâm Bội Sam ngồi xuống sàn tắm, nhìn thấy hình ảnh lấp ló ẩn hiện bởi vì ảnh ngược của mặt nước trên sàn nhà tắm, nơi bí ẩn đó đã bắt đầu sưng lên,đỏ ửng hồng, đó là việc cô ma sát với chiếc quần lúc nãy.

Lâm Bội Sam tự tưởng tượng anh Khải Liêm đang ở trước mặt mình.Thấy cô đang trần thân trần tự thỏa mãn bản thân, còn bên dưới cái quần nhỏ là con thịt to lớn đang phập phồng,bành trướng, vì cô mà căng cứng lên.
Lâm Bội Sam cô bây giờ đang run rẩy thấp giọng nỉ non.
Anh...anh Khải Liêm,a...!khó chịu quá...Anh Khải Liêm,anh ơi ...
Lâm Bội Sam cố mường tượng nhớ lại đêm hôm đó anh Khải Liêm đã chăm sóc cho nơi riêng tư của cô như thế nào.Bội Sam cô vậy mà không ngừng u*n éo thân thể, ngón tay ở bên trong không ngừng co duỗi, cảm giác trướng trướng không chịu nổi, xóa nắn bên ngoài như chưa đủ thỏa mãn.Cô vậy mà bứt rứt từ từ đưa ngón tay vào, không dám cho nó vào quá sâu mà chỉ sợ dây dưa ở bên ngoài.Lâm Bội Sam thực sự rất sợ đau.

Lâm Bội Sam bắt đầu mất lý trí, nghiêng người ra đằng sau bây giờ banh rộng, để lộ vùng an toàn trắng múp của mình.Tiểu hu*t của cô đã lưa thưa mấy cọng lông nhỏ, gần như là không có.Nếu loại bỏ nó đi thì không khác gì của em bé.
Nếu bây giờ có người đàn ông nào ở đây thì đều sẽ không thể cưỡng lại sức hút của Bội Sam.

Đáng tiếc, ngoài anh Khải Liêm ra thì Lâm Bội Sam cô chưa bao giờ có ý định sẽ để ai khác nhìn thấy cơ thể của mình.Cô chỉ muốn thuộc về anh.

Một mình anh - Cố Khải Liêm,cô rất kiên định.
Lâm Bội Sam bây giờ đang tưởng tượng anh Khải Liêm đang đứng trước mặt cô,con thịt nhô lên sau chiếc quần nhỏ chật chội kia.Chỉ cần nghĩ đến đó thì cô đã khẽ kêu lên, ngón tay lại càng cọ mạnh hơn trước,nước dịch đục chảy ra lênh láng.
Cô bắt đầu thở gấp, gương mặt bắt đầu đỏ ửng lên,bên dưới truyền lên cảm giác tê dại, k1ch thích gây ngứa ngáy,tiếng động kết hợp với tiếng nước chảy từ vòi hoa sen vang khắp phòng, hòa quyện vào với nhau tạo nên âm thanh mê muội,quyến rũ hơn bao giờ hết.
Lâm Bội Sam bây giờ không dám ở lâu trong phòng tắm,cô vẫn còn rất sợ.

Những lúc như thế này cô lại càng nghĩ tới cậu, nghĩ tới khuôn mặt đẹp đẽ góc cạnh, nghĩ đến thân thể thẩm chí là vật ở sau lớp vải kia nó như đang rong ruổi trên cơ thể Bội Sam,tay cô lại vì thế liền tăng tốc độ cọ sát, ngón tay liền cà mạnh vào *m hạch, nó k1ch thích,sung sướng chảy đến phần đại não khiến cô không tự chủ mà khép chặt mông lại,bên trong càng ngày càng nóng ran.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 26: 26: Phát Hiện


Một trận tê dại từ trên xuống đến hai chân, bây giờ hai chân cô đã có quắp lại,thân thể càng thành thục hơn ban nãy.Hai mắt Lâm Bội Sam bây giờ đã đều ngấn nước,nhìn về phía ánh đèn trên đỉnh đầu nghĩ đến hình ảnh của anh Khải Liêm mà hét lên.
A...a a a anh ...anh Khải Liêm,em...!thoải mái...a a a...
Vừa dứt lời,cơn sung sướng lên ập đến đánh úp Lâm Bội Sam.

Vùng nhỏ bây giờ liền co thắt dữ dội,mỗi lần nó co bóp,bắp đùi cũng vì thế mà thuần thục theo,hai chân cũng vì vậy mà khép chặt lại.Đây là lần đầu Bội Sam cô tự làm bản thân sung sướng đến như vậy,Lâm Bội Sam có chút kinh ngạc,sửng sốt nằm vật ra sàn nhà tắm...!thế mà cô lại làm như vậy.
Cố Khải Liêm có chút mệt mỏi,muốn xuống lấy chút đồ uống cho tỉnh táo lại một chút.Ai ngờ đi qua phòng tắm nghe được tiếng thở d ốc thì anh dừng bước chân lại,quay đầu nhìn chằm chằm vào phòng Bội Hoài nghi bản thân có phải mình nghe nhầm hay không.
Anh nghe được ai đó gọi tên của mình,tuy rằng âm thanh này rất nhỏ.

Nhưng cái nhà này ngoài cô hầu ngốc thì còn ai vào đây nữa chứ? Giọng nói như ẩn như hiện quanh quẩn bên tai,anh cảm thấy giọng nói này vô cùng quen thuộc.

Chẳng lẽ cơn say hôm qua cậu vẫn chưa tỉnh nên đầu óc sinh ra tưởng tượng rồi nghe nhầm sao? Để chắc chắn hơn với suy nghĩ của mình,anh tiến lại gần hơn một chút.Càng tới gần giọng nói kia càng lớn anh rõ ràng nghe được người đằng sau cánh cửa đó đang gọi tên mình.Cố Khải Liêm dùng sức đẩy then chốt cánh cửa kia mở ra.
Người bên trong vẫn còn đang đắm chìm trong thế giới riêng của bản thân,hai bên gò bồng căng tròn,trắng trẻo.Cặp đùi xinh xắn được mở rộng ra,dòng thủy cứ như lũ lụt theo chân mà chảy xuống sàn nhà tắm.
Khuôn mặt nhỏ quen thuộc kia lúc này đang ửng hồng,kêu lên liên tục với những âm thanh mê hoặc.Cố Khải Liêm kinh ngạc,trong lòng không thể không nghĩ tới thoạt nhìn là một cô nhóc nhát gan lại có thể làm những việc d*m đãng như vậy, còn cả gan ở trong phòng tắm tự làm và gọi tên anh.
Đôi mắt thâm thúy,sâu thẳm sáng như đuốc, hiện lên cảm giác tà ác,Cố Khải Liêm nhếch mép anh tiến đến gần hơn.

Em đang làm cái gì vậy?Tự th* d*m sao?
Lâm Bội Sam nghe được lời này tự khắc cả người cứng đờ, không dám ngước lên nhìn, trí óc chưa kịp nhập thông tin quay về bộ não.Cả người ngây dại ngồi im một chỗ không dám cử động.
Cố Khải Liêm bây giờ đã tiến đến gần thân ảnh kia,ngồi xổm xuống sàn,đối diện hai mắt nhìn cô.Bây giờ Bội Sam đang rất sợ hãi,cô không nghĩ là sẽ bị anh thực sự phát hiện ra.Anh Khải Liêm vậy mà thực sự thấy mình d*m đãng tự th* d*m trong phòng tắm, Bội Sam cô còn không biết xấu hổ gọi tên cậu.Cô chết bội lần,vạn lần cũng không hết tội.
Lâm Bội Sam cô vô cùng hối hận, đáng ra cô không vì khát vọng nhất thời của bản thân mà có thể làm ra loại chuyện này.Hiện tại rất mất mặt,cô cứ cúi gầm mặt xuống sàn nhà ướt nhẹp, còn sợ hãi anh chán ghét mình.
Cố Khải Liêm nhếch mép,anh có thể hiện được suy nghĩ của cô, nó khá thú vị.

Anh với tay dần nâng mặt của cô lên.Đôi mắt phiếm hồng,cái miệng nhỏ bất an nhìn vô cùng đáng thương,bả vai gầy yếu đã run rẩy không ngừng từ bao giờ.
Trông thực sự rất giống con thú hoang nhỏ yếu mềm.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 27: 27: Sai Rồi


Rõ ràng là chưa làm gì mà cô đã khóc như vậy, nếu anh thực sự là thì cô sẽ chết ư?
Tầm mắt của Cố Khải Liêm bắt đầu từ từ dời xuống dưới,hai bầu đào trắng nõn,đẫy đà đứng thẳng,nụ hoa nhỏ hồng hồng đáng yêu như đang nhảy múa, làm người đối diện phát điên muốn nhanh chóng chà đạp lên nó.

Không nghĩ đến bình thường Bội Sam mặc đồ rộng thùng thình,ai mà biết bên trong lại có thể cực kỳ xinh đẹp như vậy.

Hai bầu đào trắng đẹp,eo thon gọn đẹp, đến cả đôi chân không tì vết,rất đẹp.

Anh bây giờ nhìn chằm chằm vào cô, Bội Sam bởi vì ánh mắt tà dục của Khải Liêm mà không ngừng có rút lại.

Nước thủy không theo sự khống chế của cô, không ngừng chạy ra theo cặp chân chạy xuống.

Bội Sam cô lặng lẽ kẹp chặt hai chân, không muốn để cho anh Khải Liêm phát hiện.

Lâm Bội Sam bây giờ đang muốn khóc, cô không muốn anh càng ghét cô hơn.

Cố Khải Liêm là một kẻ phong tình, không phải là trăm hoa câu nhân nhưng cũng có thể nhìn ra được hành động, động tác của cô.

Nhanh chóng ngăn cô lại, anh không thể suy nghĩ liền banh đôi chân rộng ra,tay anh nhẹ nhàng,mềm mại chậm đến miệng vùng nhỏ.

Muốn tôi sao?Kêu tên tôi lớn như vậy là muốn tôi ch*ch em đúng không?Được, để tôi giúp em nhé.

Dưới vòi hoa sen,Cố Khải Liêm ôm trọn cô gái nhỏ trong ngực, không quan tâm cô gái nhỏ có đồng ý hay không.

Bàn tay Khải Liêm bây giờ nhẹ nhàng vuốt tay qua lại trên làn da trắng nõn, khe thịt nhỏ bây giờ có hơi sưng đỏ bao trọn ngón tay.

Cố Khải Liêm cố tình đưa tay chọc ghẹo cô, ngón tay thon dài đưa vào trong móc ra một đống d*ch th** d*m đãng.

"A ! anh ơi,cậu chủ.

A! a! a!
Lâm Bội Sam yếu ớt dựa dẫm vào người Cố Khải Liêm, đôi mắt ngẩn lệ đỏ hoe ôm cổ anh, so với k*ch th*ch ban nãy bây giờ anh Khải Liêm chạm vào thân thể cô,cô hoàn toàn bùng nổ, tế bào trong cơ thể như được nhân lên hàng ngàn,hàng vạn k*ch th*ch các dây thần kinh nhạy cảm.

Cho tôi nhé.

Đâm vào sẽ khiến em sung sướng đến ngất luôn.

Tôi ch*ch em, thọc vào t* c*ng em mà bắn, khiến Em vừa đi học vừa mang thai con của tôi.

"
Lời lẽ d*m dục này khiến cho Lâm Bội Sam k*ch th*ch, làm cô bắt đầu suy nghĩ, cô nghĩ đến viễn cảnh cô vợ ôm bụng lớn vừa đến trường, vùng nhỏ không chịu được mà càng cắn gắt gao ngón tay của Cố Khải Liêm.

Anh nhướng mày , thấy cô sướng đến thần trí mơ hồ, anh càng thích thú với việc đang diễn ra.

"Đừng mà,đừng mà cậu chủ.

Em sợ.

"
Lâm Bội Sam bây giờ toàn thân mềm nhũn, miệng lẩm bẩm cầu xin.

Nhưng bây giờ đối với Cố Khải Liêm, cô như con hồ ly tinh đầu thai câu dẫn đàn ông.

Lâm Bội Sam thực sự rất sợ, cô sợ miệng mồm của thiên hạ, sợ mẹ của cậu thất vọng.

Cô không biết khi bà Giai Kỳ thấy cô làm vậy với anh Khải Liêm thì bà có đuổi cô đi không?Cô không dám nhưng cô không thể kiếm lại được d*c vọng của bản thân, cô đã bị nói chi phối hòa hợp một thể anh.

""Bé con, sao em lại mềm nhũ như vậy?Không cần phải sợ, tôi sẽ yêu thương em mà.

""
Cố Khải Liêm đặt trên môi cô gái nhỏ một nụ hôn, bàn tay thì không yên phận mà xóa nắn hai bầu đào trắng nõn.

Vật lớn bên dưới từ lâu đã bị thức tỉnh, đụng trúng phải mông của Bội Sam mà chọc ghẹo.

""Đừng.

Đừng mà cậu chủ, em sai rồi em xin lỗi! ưm a a a! ""
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 28: 28: Chậm


Bé con, em sai cái gì?
Cố Khải Liêm cho tay ra vào càng nhanh, ở bên trong cô mà móc nguấy.
Ưm...
Lâm Bội Sam rên lên một tiếng, cô không có nơi bán trụ chỉ có thể nắm chặt tay Cố Khải Liêm.
Đồ *** ****, nắm chặt tay tôi như thế là muốn tôi giúp em hay là không giúp đây hửm?Rên như vậy là còn muốn quyến rũ thôi nữa sao?
Cố Khải Liêm dốc người, bàn tay to v**t v* bầu đào, in lên sau lưng cô một vết hôn.
Cậu ơi,đừng mà cậu.Em còn nhỏ mà.Cậu ơi...
Nghe cô nói như vậy hai vầng thái dương của Khải Liêm càng căng lên tức giận.Anh biết cô còn nhỏ, chưa lớn lắm.Nhưng cô nói như vậy anh mà sinh ra cảm giác muốn được chà đạp, nhoài xé lên thân thể tinh khiết của cô.Cố Khải Liêm đặt vùng lớn lên hai bắp đùi non trắng nõn của cô, mà nấc eo lên xuống, tưởng tượng nó đang ở trong cô mà làm việc.
A...cậu chủ...Chậm,chậm một chút.
Lâm Bội Sam ngồi hẳn lên người đàn ông, cô vô thức chịu đựng những cú nhấp của anh.
Cố Khải Liêm xoay người cô gái, anh đè eo cho mạnh sạc giữa hai vách đùi.Nước thủy lại vì thế một lần nữa chảy xuống càng làm thêm trơn trượt hiện vật lớn di truyền càng thêm nhanh nhẹn và lợi hại.

Đùi nhỏ mềm quá,thật giống,đúng là giống mà.Thật sướng.

Người đàn ông cúi đầu, ngậm khối thịt lớn trước ngực Lâm Bội Sam cô.Dùng răng và môi gặm nhấm, nụ hoa đào bây giờ đã đỏ thẫm đầu lưỡi của anh quậy quá quậy lại.
A...a a a..
Vật lớn mặc dù không cho vào, nhưng thân thì vừa lớn vừa thô mạnh mẽ trà đạp *m hạch mẫn cảm, làm cô hét lên, móng tay cào thành một đường màu hồng nhạt sau lưng anh.
Tiếng g*** h*p "bạch bạch bạch" hòa vào dòng nước cũng vô cùng ái muội.
Cục cưng d*m đãng, thích không...Thích nó không, vật lớn lớn của tôi..."
"A...a!a!a!...Thích, thích lắm ..a..."
Lâm Bội Sam chống tay lên người đàn ông, đạt đến cao trào.

Chất lỏng ấm nóng và vòi nước lạnh lẽo tràn vào bên trong tiểu huy*t, thịt non mềm mại điên cuồng nhả nước thủy, miệng nhỏ như cá cơm hô hấp hút lấy thân vật lớn.Toàn thân người đàn ông bây giờ nổi từng tầng mồ hôi mỏng, cơ bắp anh căng chặt, toàn bộ sức lực tập trung vào nữa người dưới, anh tàn nhẫn ra vào khiên bắp đùi của Lâm Bội Sam đỏ đến đáng sợ.
"Bé con,em xem tôi cắm em như thế nào."

Cố Khải Liêm mỉm cười lạnh, tách hai chân của cô ra.
Lâm Bội Sam cúi đầu thấy chất lỏng trắng đục nhớp nháp dính vào vật lớn bên dưới ,gân xanh nổi lên rõ rệt trông thật giận dữ.

Q*y đầu to lớn cực kỳ đáng sợ, mà trên mã mắt đang phun chất lỏng trắng đục ngầu.
"A ...anh...cậu chủ,...!hức...!thoải mái, thoải mái quá.Sướng quá."
Q*y đầu Cố Khải Liêm cọ xát vào bắp đùi nhỏ không đi vào, nhưng như vậy lại càng làm thêm khó chịu.
"Đ*m tới rồi!"
Lâm Bội Sam hét lớn lên một tiếng, nhìn vật lộn của anh đã đi vào, dù chỉ là phần nửa nhưng đã chọc đến điểm ngứa của cô, phần lớn là vật lớn của anh chưa đi vào.Bây giờ thị giác của Bội Sam bị k1ch thích làm miệng của vật nhỏ co rút lại liên hồi .
"Cục cưng,sao?Chịu không nổi à ?Chịu khó một chút,tôi chỉ đi vào như vậy thôi, sẽ không phá hỏng màng tr*nh của em đâu."
Cố Khải Liêm nắm chặt eo cô,đặt hai chân cô lên tay, bắt đầu ra vào.
"Anh,cậu chủ...a a a chậm..,chậm chút..."
Lâm Bội Sam hét toáng lên,nhưng không ngăn được động tác càn quấy của người đàn ông kia.
"Bé con,tôi bắn vào trong em,khiến em mang thai con của tôi nhé?"
Bàn tay người đàn ông siết chặt,anh nhéo vào eo cô gái nhỏ, điên cuồng mà cắm rút hệt như chiếc máy chạy động cơ.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 29: 29: Ôsin


Tới ! Tới rồi ! A...
Lâm Bội Sam bám chặt lấy anh, người cô run rẩy.Cố Khải Liêm cũng theo đó mà phát ra tiếng gầm nhẹ, vào thời khắc cuối cùng,anh mới rút ra bắn cả lên người cô gái nhỏ.
Đầu óc Bội Sam cô bây giờ đã mơ hồ, tiếng ong ong quanh quẩn bên tai,cô kiệt sức dựa vào tường lớn phía sau.Eo,lung,đùi bây giờ đã ê ẩm, cả người được Cố Khải Liêm ôm trước ngực.
Qua một tuần cứ thế trôi qua,sau một trận như thế không ai nói với ai câu gì.Làm Bội Sam thực sự theo đó mà sợ hãi nhưng mãi thấy anh không có biểu hiện gì cũng cố âm thầm chịu đựng.
Sau những ngày lo lắng sợ hãi, thì ngày khai giảng năm học ở trường mới cũng đến.Bội Sam biết anh Khải Liêm sẽ chẳng đưa cô đi cùng nên Bội Sam đã tránh anh,đợi anh đi rồi mới âm thầm theo sau anh.
Cố Khải Liêm hình như cũng biết Lâm Bội Sam theo sau mà giảm tốc độ để cô theo kịp.Không biết trải qua chuyện đó,cả tuần nay anh có suy nghĩ gì nữa?
Cố Khải Liêm hơn Bội Sam một lớp,bây giờ anh đã cuối cấp rồi.Nhưng đối với người hoàn mỹ, toàn diện như anh thì chắc cũng không có gì để lo lắng khi năm nào Cố Khải Liêm cũng đứng đầu toàn trường.
Thật ra ở trường mới cũng không có gì là ghê gớm,bạn học mới, giáo viên mới,môi trường mới,Bội Sam cô cũng biết thân biết phận nên chỉ im lặng học tập thật tốt thôi.Cô không dám giao du với ai, cũng chẳng dám để lộ quan hệ giữa anh Khải Liêm và cô.Mỗi lần vô tình thấy anh đi ngang qua phòng học lớp cô,Bội Sam sẽ lén nhìn qua khung cửa sổ để nhìn anh.Hoặc mỗi khi cô vô tình gặp anh cùng đi với bạn thì cũng chỉ cúi đầu xuống đi qua họ như người lạ.

Mọi người cũng đều như biết ý,họ cũng không chọc ghẹo,để ý cô.Làm ngơ cô như không quen biết, như vậy cũng đã làm Bội Sam cảm thấy biết ơn họ rồi.

Mỗi ngày cứ thế trôi qua, cứ lặng lẽ như thế hết đi học thì về sẽ nấu ăn,dọn nhà cửa, giặt quần áo,...!chờ anh về, âm thầm chăm sóc Cố Khải Liêm.Nhiều lúc Bội Sam sẽ giấu diếm các chuyện về anh khi bà Gia Kỳ tới hoặc gọi điện về hỏi thăm gặng hỏi tình hình của Khải Liêm.

Không phải vì Bội Sam muốn lấy lòng anh, chỉ là Bội Sam cô không muốn anh bị bà Gia Kỳ mắng,mỗi lần như vậy thì anh sẽ nhíu mày khó chịu.
Hai ngày nữa là sinh nhật của Bội Sam,Lâm Bội Sam cô sắp sẽ bước sang một tuổi mới, tuổi mới đầy may mắn,vui vẻ sống những ngày tháng bình yên có anh Khải Liêm bên cạnh.Nghĩ đến vậy là lòng cô lại vui lên trông thấy.

Nhưng nó không giống như cô tưởng tượng khi buổi chiều trước ngày sinh nhật cô,đột nhiên có người con gái lạ mặt bước vào nhà,Bội Sam tưởng Mỹ Hạnh là bạn của anh.
Chị ơi, chị chờ một chút ạ.

Anh Khải Liêm ở trên lầu, để em lên gọi ạ.
Mỹ Hạnh - chị ta là một cô gái đẹp, ăn mặc rất phong cách,thời thượng mạng vẻ ma mị quyến rũ nhưng lại gợi cảm kiều diễm một cách kỳ lạ.

Lâm Bội Sam nhìn qua cũng phải thán lên một cách ngưỡng mộ.
Không cần đâu em, chị tự lên gọi cũng được.

Chị ta giả trân cười nói.
Lâm Bội Sam hơi sững sốt,cô gượng gạo mà nói.
""Chị ơi,à ừm ...!không được đâu ạ.

Anh Khải Liêm không thích người lạ lên phòng của anh ấy đâu ạ.""
Nghe đến đây, chị ta nhíu mày thái độ hầm hực cáu gắt.
""Nói gì đấy hả osin kia? Người hầu mà dám cãi chủ nữa hả? Chỉ là một con ôsin,đi làm việc của mình đi và nhớ phải nghe lời chủ của mình.

Tôi là bạn gái của anh Khải Liêm thì có gì là lạ lẫm chứ.Nực cười!""
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 30: 30: Cô Sai


Nói rồi chị ta thẳng thường đi lên lầu, mặc cho Lâm Bội Sam vẫn đứng đầu người ở đó.Bội Sam cô bàng hoàng một chút mối tình lại.Cảm giác này,...! xót thật.

Anh Khải Liêm và bạn gái của anh ấy thật đẹp đôi.Lâm Bội Sam coi như là không biết gì, âm thầm nuốt nước nước mắt tiếp tục làm việc nhà.
Ai biểu cô trèo cao,dám thích anh - Cố Khải Liêm cậu chủ của mình.Cậu chủ là người cô xứng sao? Cóc ghẻ mà đòi đựng chung với phượng hoàng, hay như ông bà ta có câu đũa mốc mà chòi mâm xôi.Bội Sam cô không biết xấu hổ, vậy mà lại phụ lòng bà chủ.
Còn không mau dẹp tình cảm dơ bẩn lại đi?
Lâm Bội Sam tự nhủ với bản thân như thế, nhưng sao khó quá đi.Con tim cô không làm theo được.
Vừa lúc anh đi xuống tay trong tay cùng với người cô nên gọi là cô chủ, Bội Sam cắn răng gặng hỏi.

Cậu chủ.Tối nay cậu muốn ăn cái gì?Hay là cậu đi chơi với cô chủ nên...
Cố Khải Liêm nghe Bội Sam gọi Mỹ Hạnh là cô chủ trong lòng vừa sửng sốt vừa khó chịu.

Nhưng bên ngoài thì làm như không có gì.
Tối nay tôi không về đâu.Tôi qua nhà Hàn Viễn rồi,cứ ăn cơm trước đi không phải đợi.
Nói xong anh cứ vậy mà đi luôn, không để ý đến tâm trạng của Bội Sam đằng sau.Bội Sam nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của Cố Khải Liêm, bất giác cô chực chờ rơi nước mắt.
Có lẽ cả hai người đang sống chung cùng nhau hơn nửa năm, kể từ ngày chuyện xe rác từ phòng tắm kia cả cô và anh đều lảng tránh nhau.

Dù có ăn cơm chung hoặc nói chuyện đều là một mình Bội Sam cô chủ động.Có lẽ cậu chủ ghét cô, coi thương một người không biết xấu hổ như cô.
Bữa cơm hôm nay cô cô đơn ăn một mình,ngôi nhà rộng rãi như thế lại chỉ có một mình cô.
Nhưng ngày mai là sinh nhật cô rồi, cô muốn đói sinh nhật cùng cậu.Có lẽ cậu không ghét cô đến mức không đón sinh nhật cùng cô đâu nhỉ?
Lúc sáng sớm cô đã dậy thật sớm chuẩn bị bánh kem mà cô ưng ý nhất.Cô không kiềm được vui vẻ mà nghĩ đến cô sẽ cùng được đón sinh nhật cùng cậu.
Vậy là anh đi từ hôm qua đến bây giờ vẫn chưa về...Lâm Bội Sam có chút sốt ruột nên gọi điện cho Cố Khải Liêm.

Tiếng chuông điện thoại vang lên mấy lần,cô tưởng anh sẽ không bắt máy.Nhưng lần rung cuối cùng thì điện thoại cũng được nhấc.
A lô,anh...cậu chủ ạ? Cậu chưa về ạ? Chuyện là...hôm nay sinh nhật em,cậu có thể...
Chưa để cô nói xong, đầu bên kia đã vang lên tiếng nhạc.Tiếng nói chuyện của một đám đông người, Bội Sam cô khó hiểu hỏi.
A lô,cậu có đó không ạ?
Đầu bên kia vang lên.
- Anh Liêm này, nhà anh có em ô sin chất lượng nhỉ? Nhìn nó mặc đồ đồng phục bén thật đấy.

Con nhỏ đó nhìn quê mùa muốn chết,tao còn không thèm động đâu.Dẹp đi
Cũng đúng thật,bên anh giờ đã có em Mỹ Hạnh ngon mơn mởn thế này cơ mà.Em Bội Sam Sam gì đó sao bằng hoa khôi trường được đúng không ?
Tất nhiên.Dù bảo tao chơi em nào chứ cũng không đụng vào con nhỏ nhà quê đó đâu.

Một vài câu thoại đơn giản như thế, nó chỉ vài chữ thôi nhưng nó lại là con dao cùn chậm rãi đâm nát trái tim Bội Sam, nó đang rỉ máu.
Vốn dĩ là Bội Sam cô còn muốn đón sinh nhật cùng với cậu, nhưng nhận lại là nghe được những lời này.Là cậu,là cậu cố ý nói cho cô nghe đúng không? Để cô tự biết mà tránh xa anh sao?
Mắt Lâm Bội Sam bây giờ đã đỏ hoe,cô vội vàng cúp máy.Hai vai bắt đầu run lên bần bật, cả người hít thở không thông.Nhìn vào cả bàn thức ăn kia cũng với chiếc bánh kem mọi thứ đã được chuẩn bị kỹ càng,vậy mà...Lâm Bội Sam bất giác nở một nụ cười lớn.Cô cười haha rồi từ từ thắp ngọn nến lên từ hát chúc mừng sinh nhật của mình.
Hôm nay là sinh nhật cô mà,sao nước mắt cô cứ chảy như thế ? Cô nên vui mà.
Cả căn nhà ngập trong bóng tối,không âm thanh, không màu sắc.Mọi thứ như hố đen nuốt trọn Lâm Bội Sam vào,dần nghiền nát cô.Ông trời đúng là công bằng mà,đây là cái giá mà cô nên nhận.
Anh Khải Liêm không sai, người sai là cô, là cô sai hết.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 31: 31: Bóng Tối


Ánh sáng duy nhất của Lâm Bội Sam vậy mà cứ thế bỏ đi,xa dần xa dần bỏ mặc cô trong bóng đêm tối vĩnh hằng không có lối thoát.

Lâm Bội Sam cô bây giờ như con chim yến vẫy vùng trong cái lồng nhỏ, không cách nào để có thể thoát ra khỏi nó.

Lâm Bội Sam vì vậy mà ngồi thừ đó mà không làm gì, cũng không biết sẽ phải làm gì,đôi mắt thâm thúy nhìn sâu vào bóng đêm tối kia.

Chờ mãi cho đến hai giờ sáng,Bội Sam cảm thấy hẳn sinh nhật cô cũng không quá quan trọng như vậy nữa.

Cô lê thân mình mệt mỏi lên phòng, nghĩ đây chỉ là như một giấc mơ,giống như chưa từng xảy ra, cũng chưa từng nghe như lời diễu cợt kia của anh.

Bây giờ cô muốn đi ngủ.

Lâm Bội Sam cô đơn nằm trên chiếc giường lớn nhưng lạnh lẽo.

Dù nói là đi ngủ nhưng cô lại trằn trọc không ngủ được,cô không thể yên giấc mắt cô dán vào chiếc trần nhà.

Lâm Bội Sam nghĩ lại những ngày tháng trước kia,ấm áp thoải mái khi được ở bên cạnh anh.

Mãi đến 3 giờ thì cô mới lim dim đôi mắt dần khép lại.

Lâm Bội Sam cô bây giờ chỉ muốn ngủ một giấc, sáng ngày mai tỉnh dậy mọi thứ sẽ như cũ không thay đổi.

Lâm Bội Sam hai hàng lông mày nhíu lại,trông hết sức khổ sở, cô mơ mơ thấy cô bị anh Khải Liêm đuổi ra khỏi nhà,không một nơi nào để đi và cô bị tai nạn gặp được bố mẹ của mình.

Ông trời đúng là quá độc ác mà, trong giấc mơ cũng không tha cho cô.

Cạch!
Tiếng mở cửa nhà Lâm Bội Sam xuống xem tình hình thế nào,Cố Khải Liêm bước vào,một tay chống lên cửa,ánh mắt xoay lờ đờ nhìn người con gái trước mặt.

Anh tiến nhanh về phía trước với những bước nào lảo đảo,không vững anh cúi đầu nhìn ngắm khuôn mặt cô trong miệng còn đang lẩm bẩm cái gì.

Cố Khải Liêm vươn tay, muốn v**t v* gương mặt của cô, nhưng cảm giác trước mắt mặt đất quay cuồng, cứ thế nặng nề mà nằm xuống sofa.

Lâm Bội Sam ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, cô lo lắng vội dùng sức lực nhỏ bé của mình kéo cậu dậy.

Vác cậu lên tầng thật không dễ dàng mà, anh hình như uống say quá, say đến mức thần trí mơ hồ.

Nhận lầm Bội Sam cô là bạn gái anh - Mỹ Hạnh, mà ôm eo cô.

Nếu như là trước đây, Bội Sam vì vậy mà thẹn thùng đỏ mặt, trong vòng cất giấu tâm tư mà vui vẻ nhưng bây giờ.

Lâm Bội Sam không còn thấy vui nữa, trái tim cô bây giờ như bị cắt xé đến chai sạn đi.

Cô chỉ biết nuốt nước mắt ngược vào trong.

Đưa anh lên phòng, lúc cô muốn đắp chăn cho anh rồi rời đi Cố Khải Liêm choàng tỉnh, kéo cô đè xuống chiếc giường lớn.

A!
Lâm Bội Sam hoảng hốt,nhanh tay đẩy cơ thể anh tiến đến gần mình.

Nhưng cơ thể Cố Khải Liêm như một tảng băng cứng,cho dù cô có dùng hết sức lực đi chăng nữa thì cũng không thể xê dịch xíu nào.

Lâm Bội Sam hoang mang,sợ hãi,cô bắt đầu vùng vẫy nhưng cũng không thể làm khó Cố Khải Liêm,anh dễ dàng tóm được đôi bàn tay cô đặt lê n đỉnh đầu.

Sau đó là đôi môi mang theo mùi rượu nồng mạnh mẽ đặt lên bờ môi cô như chiếm được của quý.

Lưỡi anh như rắn luồn lách vào bên trong vòm miệng của cô mà hút lấy mật ngọt.

Lâm Bội Sam phản kháng,cô cắn chặt lại hai hai hàm răng vào nhau,kiên quyết không mở cửa nhưng cô lại sợ làm lưỡi anh bị thương nên chỉ dành thuận theo.

Mùi rượu nồng nặc trên người Cố Khải Liêm khiến Bội Sam càng lúc càng cảm thấy đầu óc choáng váng không thông.

Lâm Bội Sam lại suy nghĩ đến khi cậu chủ hôn cô chủ cũng sẽ như thế này sao? Nó mạnh mẽ, cuồng dã vừa nồng nhiệt vừa yêu thương?
Nó chính xác là đặc quyền chỉ riêng một mình cô chủ được mà lại bị con hầu gái như cô cướp mất.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 32: 32: Chịu Đựng


" Ưm! cậu chủ,cậu mau tỉnh lại đi! Thả em ra đi!
" A! ưm! Cậu! ,cậu mau tỉnh táo lại đi.

Em là Bội Sam,em là Lâm Bội Sam.

Em là con ô sin, là con hầu của cậu.

Không phải Mỹ Hạnh bạn gái của cậu đâu,không phải là cô chủ đâu.

Lâm Bội Sam mở to miệng mà hết lớn,toang muốn gọi cậu tỉnh táo lại.

Nhưng lại là cái cớ để nhân cơ hội này nụ hôn của anh lên tiến vào sâu hơn.

Hôn miệng cô chán chê, Cố Khải Liêm anh bắt đầu di chuyển xuống những nơi khác.

Hai má, vành tai mẫn cảm đều bị anh xem như mọi trò chơi mà thỏa thích, trêu đùa.

Hơi thở nồng ấm, pha hơi rượu mạnh phả lên da thịt mẫn cảm của Bội Sam.

Cơ thể của cô vì thế mà run lên, cả người như có dòng điện chạy qua.

Cảm giác hơi ngứa ngáy, khiến cơ thể của cô xảy ra phản ứng.

Anh li3m sau vành tai, nụ hôn lại tiếp tục lên xuống, đặt lên cổ của cô.

Lâm Bội Sam cắn chặt răng, cảm thấy sức lực của cơ thể như bị nụ hôn làm cho mềm nhũn, nụ hôn bị anh hút sạch,khiến cô không thể phản kháng dù đã dùng hết toàn bộ sức lực của bản thân.

Nhưng đối với anh, tất cả hoàn toàn thì như anh gãi ngứa.

Uhm! cậu chủ! mau tỉnh lại.

Cô đau khổ tuyệt vọng cầu xin anh,nếu không hôm nay không chỉ anh mà cả cô cũng sẽ say theo mất.

Mà chắc chắn mấy chuyện xấu xa kia sẽ đến,cô không thể.

Dù biết anh có mở mắt, nhưng lý trí, tâm trí đã không còn là của anh nữa rồi, nó đã bị giống đực cai trị.

"Ưm!
Cô cảm giác như cơ thể không thể chịu nổi được nữa rồi,bản thân cô nói cho cô biết cô bây giờ không thể phản kháng , cũng không dám phản kháng.

Một lần nữa cơ thể cô lại run lên,bàn tay của Cố Khải Liêm như có mà lúc khiến cho cơ thể cô như hòa tan vậy.

Cô r*n r* cầu xin anh.

Đừng ! mà! A!
Đã không còn nghe được sự phản kháng của cô nữa rồi,đáy mắt của Cố Khải Liêm bây giờ chỉ còn là d*c v*ng ,ngọn lửa h*m m**n.

Lâm Bội Sam ra sức lắc đầu,cơ thể cô dưới bàn tay anh như có ma lực làm mọi thứ mềm nhũn ra vậy.

Nó dường như nằm ngoài kiểm soát của bản thân cô.

Sự căng thẳng khiến cơ thể cô đã đổ đầy mồ hôi.

Ngự Giao có đôi lời muốn thổ lộ.

Ngoan,hãy thả lỏng cơ thể nào,em sẽ cảm thấy thoải mái lên nhanh thôi.

Chẳng phải em luôn muốn điều đó sao?
Đúng là Cố Khải Liêm, giọng nói của anh như yêu ma quỷ hắc cứ phản phất bên tai của cô như đường mật.

Lâm Bội Sam cô biết cô xấu xa,lại không là người không khống chế được dục niệm mà cứ mơ tưởng đến những hình ảnh, lời nói của anh.

Bản thân cô nhơ nhuốc,dơ bẩn,không biết xấu hổ ,cô chỉ mong anh đừng xem thường tình cảm của cô dành cho anh như vậy.

Có lẽ, giống như người ta vẫn thường hay nói, tình yêu khiến cho người ta thay đổi đến si dại, tình yêu khiến cho người dơ bẩn như cô lại mang thêm trong vẻ nhơ nhuốc đáng sợ.

Cố Khải Liêm bây giờ trong cơn say,anh như một con thú ác ma, đã biến cô thành một nô lệ của bản thân mà chiếm đoạt như món đồ chơi.

Cố Khải Liêm mạnh mẽ đưa hai vật đến gần nhau,mạnh mẽ mà thẳng tiến vào.

Anh không quan tâm cô chuẩn bị hay sung sướng mà cứ thế nấc eo lên và lên xuống.

Anh bây giờ điên cuồng chiếm đoạt,xâm nhập vào một cách thô bạo, các động tác thì cuồng dã.

Lâm Bội Sam chỉ có thể âm thầm chịu đựng với cơ thể yếu ớt kia,có đau thì cũng tự an ủi, vì đây là cơn đau do tình yêu mang đến.

Hơn nữa là cô cam tâm tình nguyện hiến dâng.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 33: 33: Giấu Kín


Cho dù là sáng hôm sau,anh có mắng chửi, ghét bỏ mà đuổi cô đi,cô cũng chấp nhận mà không oán trách nửa lời.

Bởi vì giây phút này Lâm Bội Sam cô muốn trở thành người đàn bà của anh Cố Khải Liêm.

Là do cô không biết xấu hổ, câu dẫn quyến rũ anh chơi cô, biết làm sao được?Lâm Bội Sam có tư cách gì mà trách anh chứ?
Đau đớn từ bên dưới truyền lên sóng não cho Lâm Bội Sam tận hưởng cảm nhận tường tận,Bội Sam nhận ra thì ra nỗi đau thể xác này không bằng một phần vạn vạn nỗi đau đang ở trong trái tim của Bội Sam như lúc này.

Bội Sam đau đến khóc.

Khóc một cách ấm ức, bất lực đầy tuyệt vọng.

Lâm Bội Sam cảm nhận được vật lớn nam tính nóng bỏng kia đang rong ruổi trên khắp trong chính cơ thể của cô.

Mỗi đợt kh0ái cảm kéo đến như muốn cuốn sạch tất cả.

! ! ! ! ! ! !.

Cả hai người không biết đã triền miên không biết đã bao lâu,cơ thể cô đã gần như kiệt sức đến mức mềm nhũn,không còn sức lực để mà có thể phản kháng được nữa.

Cả người Lâm Bội Sam bây giờ đau đớn,cứng đờ như con cá chết nằm trong bể đẹp đẽ.

Lâm Bội Sam cô không thuận theo mà cũng không hề phản kháng anh.

Tựa như linh hồn đã rồi khỏi thể xác vậy,cơ thể dơ bẩn này đã không còn là của cô nữa rồi.

Cố Khải Liêm anh để lại vô số những vết tím bầm,đỏ sẫm đậm nhạt khác nhau.

Mỗi một vết tích được anh để lại đều như cứa sâu vào trái tim của cô.

Lâm Bội Sam cô đau đớn như không còn muốn sống.

Cuối cùng anh gầm khẽ lên một tiếng,một tiếng kết thúc quá trình khổ sở, anh bắn thẳng dịch trắng đục nh*p nh*p mà nóng hổi vào sâu bên trong t* cung của cô.

Trong phòng ngủ bây giờ của anh chỉ còn lại nồng nặc mùi xạ hương lẫn mùi rượu nồng nặc, kèm thêm là ánh đèn ngủ mờ nhạt lúc ẩn hiện giữa hai thân trần.

Cơ thể của Lâm Bội Sam tr*n tr** nằm lặng lẽ trên chiếc giường lớn,trên cơ thể tuyết trắng đó của cô giờ đây là có vô số những giấu hôn đậm nhạt không thể phân biệt được.

Nó như những đoá hoa nhỏ diêm dúa lẳng lơ mà lén lút nở rộ trước không gian lặng như đồng tiền lạnh bị rơi vào bụi cỏ bên đường không ai biết đến sự tồn tại của nó.

! ----------------!

Trời đã sáng, những tia nắng của ánh mặt trời đầu tiên bên ngoài chói mắt chiếu thẳng vào trong căn phòng của anh.

Lâm Bội Sam khẽ nhíu mày nhắm mắt, từ trong khoé mắt chảy ra dòng nước mắt lấp lánh.

Lâm Bội Sam cô bất động,đờ đẫn hồi lâu mới có thể lấy lại tinh thần,cô chống tay từ từ ngồi dậy, dưới sự giày vò, chà đạp của Cố Khải Liêm,cô cảm giác như cơ thể như sắp vỡ vụn ra vậy.

Lâm Bội Sam chậm chạp bước xuống khỏi giường,nhặt hết quần áo của bản thân nằm lăn lóc dưới đất mà mặc vào.

Vì Cố Khải Liêm anh cả đêm uống rượu nên mệt mỏi,nên không hề bị tiếng động của cô làm cho đánh thức.

Đổi lại nếu là trước đây, chỉ cần làm một tiếng động rất nhỏ thì đã khiến anh phải bật mắt mà dậy.

Lâm Bội Sam đưa mắt nhìn vào vết máu như cánh hoa hồng đỏ nở rộ trên tấm ga giường kia, mà nở một nụ cười thương hại.

Nước mặt Bội Sam một lần nữa rơi xuống.

Lâm Bội Sam biết là,cô sắp phải hứng chịu những nghiệp nặng mà cô đã và đang tạo ra rồi.

Lâm Bội Sam cô phải dấu kín chuyện hôm nay, dù là gì đi nữa thì Bội Sam cô cũng không muốn để ai biết đến chuyện hoang d*m của tối hôm qua.

Cố Khải Liêm anh không hề biết đến chuyện này,nên Bội Sam cô cũng mong ông trời hãy chỉ nhắm vào cô mà trừng phạt.

Đừng làm hại gì đến Cố Khải Liêm anh nữa.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 34: 34: Đàn Bà


Lâm Bội Sam lúc này đã trở về phòng ngủ của bản thân.Nhìn lại cả thân thể mình, vì chuyện hôm qua mà tàn tạ xơ xác.Cả người Bội Sam bây giờ như bị ai đó đánh đập hành hạ dã man nhưng Lâm Bội Sam cô lại không hề khóc, cũng không hề than hay kêu đau.Lâm Bội Sam cô bây giờ không khác gì cái xác khô,cô rệu rạo đi từng bước đầy khó nhọc.Bội Sam bây giờ không còn trong trắng, không còn tình yêu cũng như ánh sáng cuộc đời.Cô nhìn vào gương, một đôi mắt sưng húp đỏ ửng lên,thân thể đầy vết hôn tím tái, gương mặt tái xanh nhợt nhạt.
Trước đây,sâu bên trong thâm tâm của Lâm Bội Sam,cô vẫn luôn ao ước được ở bên cạnh của anh Khải Liêm, được anh động chạm tùy thích,nhưng khi bây giờ Bội Sam cô đã trở thành người đàn bà của anh thì cô lại thấy đau.Một nỗi đau thâm tâm rát buốt như bị ai đó xát muối vào.
Lâm Bội Sam cô đi tắm,cô muốn gột rửa hết tất thẩy.Bội Sam xem như tối qua chưa có chuyện gì xảy ra.Lâm Bội Sam cô đã từng nghĩ việc làm t*nh với anh Khải Liêm là điều rất vui vẻ và hạnh phúc.Nhưng cuối cùng cái cô nhận được là sự kinh thường,mỉa mai từ anh.
Chắc anh Khải Liêm đã nhìn thấu cái sự nhơ nhuốc trong tâm trí của cô,vậy nên...
Cuộc đời của Lâm Bội Sam cô,thảm hại đến thế là cùng.
Trời đã sắp sáng rồi,Lâm Bội Sam cứ vậy mà lặng lẽ leo lên giường nằm.

Bội Sam nhìn ra bên ngoài qua khung cửa sổ.

Cô muốn lặng lẽ đợi ánh bình minh lên, vì Bội Sam đang rất sợ bóng tối,cô sợ bóng tối sẽ nuốt chửng cô.
Đợi đến khi ánh sáng bình minh xuất hiện,Lâm Bội Sam cô đã ngất đi từ lúc nào.
...----------------...!
Cố Khải Liêm tỉnh dậy trong cơn đau đầu kinh khủng.Anh ngồi dậy liếc nhìn xem cái đồng hồ trên bàn mới biết là đã qua giờ ăn trưa luôn rồi.Cố Khải Liêm ngồi dậy mới chú ý xung quanh, căn phòng vẫn như thế nhưng điều khác mọi hôm là bây giờ anh đang tr*n tr**ng,quần áo đã rơi vãi trên nền phòng lạnh lẽo.Cố Khải Liêm sững sờ trong giây lát anh khó hiểu với chuyện đang xảy ra trước mắt.Cố Khải Liêm anh từ trước đến nay dù có uống say như thế nào cũng không hề đi quá giới hạn với bất kỳ ai,vậy là lại xảy ra chuyện này.

Trên chiếc giường size lớn vẫn còn in lại dấu vết của đêm hôm qua, quả là một đêm kịch liệt mà.Hơn nữa trên đó còn có cả vết máu đỏ chót.
Cố Khải Liêm anh muốn cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra hôm qua nhưng lại không thể.

Ngoại trừ lúc ở quán bar ra thì Khải Liêm anh cũng không còn nhớ được gì.Tối qua anh say đến mức không biết gì, như thể anh đã làm t*nh với ai đó rồi.Nhưng cô gái kia đâu?Cố Khải Liêm nhíu mày suy nghĩ đôi chút...Có thể cô gái kia đã tỉnh dậy trước anh và có thể đã rời đi rồi.
Nghĩ như thế, Cố Khải Liêm đi thẳng vào phòng tắm anh muốn gột rửa đi hết dấu vết của hôm qua.Khi mà nước lạnh thấm hết vào da thịt anh, Cố Khải Liêm mới cảm nhận thấy rõ được cái cảm giác đau rát.Anh nhìn vào trong gương mới thấy cả lưng và tay đều có những giấu vết bị cào.
Cố Khải Liêm tạch lưỡi.
Có thể là hôm qua anh đã làm mạnh quá nên cô gái kia chịu không nổi nên mới cào thành như vậy.Mà cô ấy vậy còn tr*nh, nhìn vệt máu kia thì,cô ấy đã thành đàn bà.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 35: 35: Phí Phục Vụ


Đột nhiên trong đầu anh xuất hiện một hình ảnh quen thuộc, nó rất mơ hồ nhưng anh nhớ được khuôn mặt ai kia đang khóc còn bị anh mãnh liệt ra vào.

Cố Khải Liêm đã nhiều lần mơ thấy chuyện đó, anh còn nhếch mép cười.

Không! không thể nào như thế được.

Khải Liêm đi xuống nhà, căn nhà trống vắng không một ai.

Lâm Bội Sam đâu rồi?
Bình thường sáng sớm đã thấy cô dậy dọn dẹp và gọi anh dậy, nhưng bây giờ đã trưa không thấy cô xuống nấu ăn cũng không thấy cô lên phòng gọi anh.

Cố Khải Liêm lững thững đi vào bếp, anh muốn nấu một bát mì nhưng khiến anh chú ý đến là trên bàn đầy đồ ăn.

Khải Liêm tiến tới muốn xem xem thì thấy trên bàn còn cả một chiếc bánh kem ghi là.

"Chúc mừng sinh nhật Lâm Bội Sam.

"
Cố Khải Liêm hơi ngạc nhiên, hình như hôm qua là sinh nhật của Bội Sam thì phải.

Trên bàn ăn thì đầy những món ăn anh thích.

Có thì là cô nấu đợi anh về ăn chung, nhưng mà!
Trong lòng Khải Liêm sinh ra cảm giác có chút áy náy.

Vậy là cô không dậy vì đang giận anh rồi.

Cố Khải Liêm cũng vì vậy mà vội lên lầu tiến tới gõ cửa phòng cô.

Bội Sam! em mở cửa đi.

Cố Khải Liêm gõ cửa mấy lần vẫn không thấy cô mở cửa lại xinh cảm giác lo lắng.

Anh vội vàng đập cửa.

Thêm được một lúc thì cánh cửa cũng mở ra, hai người chạm mắt nhìn nhau.

Cố Khải Liêm lúc này mới thực sự bị dọa cho giật mình.

Rõ ràng chỉ mới một hai ngày thôi mà cô đã như người khác vậy,ốm đến lạ.

Gương mặt xanh xao,môi trắng bệch mắt thâm quầng.

Và anh cũng phát hiện ra đôi mắt của Lâm Bội Sam vừa sưng vừa lạnh lẽo.

Đúng là như một con người khác vậy.

Cố Khải Liêm bất động,chưa để người cậu chủ này lên tiếng Lâm Bội Sam đã rối rít cúi người xin lỗi anh.

Giọng Bội Sam khàn khàn, khản đặc nhỏ giọng nói.

Xin ! xin lỗi cậu chủ ạ.

Em có chút mệt nên dậy trễ ạ.

Cậu chờ em chút,em sẽ nấu nhanh thôi.

Nói xong Bội Sam cũng vì vậy mà lủi thủi đi xuống nhà chuẩn bị.

Bánh kem và tất cả thức ăn hôm qua đều bị Bội Sam cho vào thùng rác.

Lâm Bội Sam xem như chưa có chuyện gì xảy ra vẫn như mọi hôm mà nấu thức ăn cho Khải Liêm.

Cố Khải Liêm nhìn thấy hết toàn bộ hành động của cô thì có chút bất ngờ.

Trong lòng dù có chút áy náy nhưng anh là ai,Cố thiếu gia trước giờ vốn luôn kiêu ngạo cảm thấy mình không hề làm gì sai.

Lâm Bội Sam như vậy thì kệ, chẳng việc gì mà Cố thiếu đây phải nhún nhường.

Cố Khải Liêm ngồi xuống suy nghĩ gì đó mà cầm điện thoại lên.

- Phí phục vụ.

Đoạn tin nhắn chỉ vọn vẹn ba từ, Cố Khải Liêm bấm số điện thoại mà chuyển tiền qua cho cô gái kia - người ở quán bar đêm hôm qua.

Cố Khải Liêm nghĩ đã trả xong phí chơi đùa cùng và không có thêm nghĩa vụ gì nữa với cô ta.

Lâm Bội Sam gọi anh vào ăn cơm.

! ! ! ! ! ! !.

Vẫn là Cố Khải Liêm, vẫn là Lâm Bội Sam, vẫn là những món ăn anh thích hằng ngày.

Nhưng bầu không khí hôm nay khác, nếu như thường ngày Lâm Bội Sam sẽ vui vẻ cười típ mắt nói cho những việc mà cô đã làm,đã gặp hay mọi chuyện ở trường.

Nhưng mà hôm nay,bàn ăn lại yên lặng đến lạ.

Bội Sam ăn cơm rất nhẹ không hề có âm thanh tiếng chén đũa, mà chỉ có tiếng chén đũa lạch cạch của Cố Khải Liêm cùng tiếng hít thở.

Cuối cùng thì Khải Liêm cũng không chịu được nổi căng thẳng này mà mới lên tiếng vu vơ hỏi.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 36: 36: Giấu


Này!
Dạ cậu?
Hôm qua là sinh nhật em hả?
Dạ đúng rồi cậu.
Vậy tại sao không nói với tôi, tự đón sinh nhật sao?
Uhm...! không,em...!nó...!nó chỉ là một buổi sinh nhật bình thường thôi ạ.Sao em có thể làm chuyện quan trọng của cậu chứ ạ.Nhưng không sao, năm nào mà không giống nhau cậu đừng...
Chuyện quan trọng...!Cố Khải Liêm thấy cô nói thế, vậy chắc là cô cũng biết chuyện hôm qua anh đưa gái về nhà và làm chuyện ấy nhỉ? Nhưng mà..., giọng của Bội Sam có vẻ...
Tôi cũng chỉ hỏi vậy thôi.Em nghĩ tôi sẽ áy náy chuyện của em ư? Cố Khải Liêm nhếch mép cười, khuôn mặt bình tĩnh lạnh lùng mà đáp.

Lâm Bội Sam cô thật là ngốc mà,lại hớ rồi .Chuyện đã rành rành trước mắt mà lại còn..., sao cứ phải...!Em sai rồi,em xin lỗi cậu chủ ạ.
Lâm Bội Sam xuyên suốt cả giờ ăn, cả người lạnh thoát, mặt lấm tấm mồ hôi, ăn chưa hết một bát cơm.Cố Khải Liêm thấy thế vốn muốn hỏi thăm coi một chút nhưng vì sĩ diện nên cứ mặc kệ cô.
Khi đã ăn uống, dọn dẹp xong tất cả mọi thứ, Lâm Bội Sam như nhớ tới việc gì đó cô vội vàng thay quần áo muốn ra ngoài mua đồ.
Cố Khải Liêm nãy giờ vẫn luôn nhìn hành động của Bội Sam, thấy cô định đi đâu đấy anh mới nhanh miệng hỏi.
Này!Em đi đâu đấy hả ?
Lâm Bội Sam giật bắn người lên.

Dạ...dạ...!em muốn đi qua nhà bạn chơi.Cậu cho em đi nha, em đi đến tối sẽ về lại ạ.
Bạn? Nam hay nữ ?

Dạ? Tất nhiên là nữ ạ.
Ừm.
Lâm Bội Sam mệt đến mức rã rời,cả người cô đau kiệt quệ, sức cùng lực kiệt.Cô đau đầu, chóng mặt,Lâm Bội Sam đoán hình như cô bị cảm rồi.Bội Sam muốn đi bệnh viện truyền nước,nếu không cô sẽ không thể trụ được mất.
Lâm Bội Sam đã ra khỏi nhà rồi,Cố Khải Liêm ngồi nghệch ra cảm thấy khó hiểu.Anh cảm thấy như có gì đó không đúng.Cố Khải Liêm đại loại đoạn được tâm tư của Lâm Bội Sam,một cô gái trong sáng, ngây thơ thế kia chuyện gì cũng thể hiện trên mặt.Một tay chơi già đời như Cố thiếu đây sao có thể không phát hiện ra.Nhưng Cố Khải Liêm anh không muốn quan tâm, cũng không thể tiếp nhận tình cảm đó được.Một con ô sin,con người ở, sao anh có thể quen được ?
Không được nên anh mới cật lực chối bỏ.Nhưng Cố Khải Liêm không biết, suy nghĩ này của anh sẽ có hậu quả gì trong tương lai.Cố Khải Liêm biết cô đi chưa xa, anh lái xe đuổi theo.Kết quả nơi cô đến không phải là nhà bạn, mà là bệnh viện.Lâm Bội Sam cô có bệnh gì sao?
Cố Khải Liêm lặng lẽ đi theo đằng sau cô, đứng bên ngoài nghe bác sĩ chuẩn đoán,anh mới biết là cô bị cảm lạnh nặng, hơn nữa con bị hạ canxi.
Nhìn cô nằm trên giường bệnh, truyền hai ống nước liên tục lòng Khải Liêm không hề vui vẻ gì, mà còn có chút nhói đau, lòng buồn đau đáu.Lâm Bội Sam cô thật ngốc, có thể nói anh đưa cô đi mà, việc gì mà phải giấu.Cố Khải Liêm muốn gọi cho bác sĩ riêng họ lại một số vấn đề, thì lại thấy tối qua Bội Sam đã gọi cho anh.Cuộc gọi chỉ vọn vẹn ba mươi giây thôi nhưng sao anh lại không nhớ gì cả? Hoá ra là cô có gọi cho anh, muốn anh đón sinh nhật cùng cô nhưng mà...!hèn gì cô mới như thế, giận anh chứ gì ?
Em vậy mà lại giấu tôi?
Cố Khải Liêm đột ngột đi vào làm Bội Sam hoảng sợ, cô vội lấy chăn che đi bàn tay đang truyền nước, thân thể chao đảo sắp ngã xuống khỏi giường.
Sao...sao cậu lại...!lại ở đây?
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 37: 37: Tuyệt Vọng


Tôi! hừm vô tình đi ngang qua !"
Cố Khải Liêm anh sĩ diện cố tình tỏ vẻ mà thôi, ngược lại Bội Sam nghe thế sắc mặt của cô càng xanh hơn.

"Anh! Cậu bị bệnh sao?Sao cậu lại vào đây?Cậu!
Người bị bệnh mới là em.

Sao lại giấu tôi hả?
Hả? Em! em không sao.

Em chỉ là hơi mệt nên truyền xíu nước thôi.

Cậu mau về đi,em sẽ về ngay thôi.

Mùi của bệnh viện không tốt đâu cậu.

Không cần gấp.

Thấy anh như vậy,Lâm Bội Sam cũng vội im lặng không dám nhìn anh.

Lâm Bội Sam cô! cô vẫn là không kiềm chế được cảm xúc của chính mình.

Em! em hôm qua gọi tôi sao?
Lâm Bội Sam ngẩn người,đúng hôm qua cô gọi cho cậu,mới nghe được những lời kia.

Sự thật là ở trong lòng cậu.

Em chỉ gọi hỏi cậu khi nào về thôi.

Từ giờ em sẽ không gọi nữa.

Nên là!
Xin lỗi.

Đáng lẽ ra hôm qua tôi nên quay về đón sinh nhật cùng với em.

Lâm Bội Sam có chút sững sốt,cậu chủ như vậy là sẽ làm cô tưởng cậu vẫn có chút thích cô đấy.

Tỉnh lại đi Lâm Bội Sam, sự thật đã rành rành trước mắt sao cô còn có thể mơ mộng hão huyền, muốn cóc ghẻ mà đòi hoá thiên nga, muốn đũa mốc mà chòi mâm son sao?
Nực cười thật đấy.

Lâm Bội Sam bây giờ chỉ muốn tát bản thân một cái thật mạnh để Bội Sam cô tỉnh táo ra.

Đừng để cảm xúc cá nhân chi phối nữa.

Anh Khải Liêm đã nói rồi,Lâm Bội Sam cô chỉ là một con ô sin quèn làm công cho nhà anh thôi.

Một lần nhắc lại là một lần nữa như xé rách xát muối vào thêm vết thương trong tim cô nhưng cô không còn biện pháp nào khác để khiến bản thân mình không ngừng thôi ảo tưởng về nó.

Giọng nói của Bội Sam khàn khàn ,cô cúi gầm mặt xuống mà nói.

Cậu chủ không cần nói vậy đâu.

Người nên xin lỗi chính là em.

Cậu về đi ạ.

Em cũng sẽ về bây giờ.

Nói rồi chẳng để Cố Khải Liêm kịp phản ứng, Lâm Bội Sam cô đã trực tiếp rút kim tiêm truyền nước ra.

Cơn đau nhức truyền đến não,cô nhíu mày nhưng không kêu lên,bây giờ cô chỉ thích cách nào thích cô tỉnh táo.

Máu đỏ cũng vì vậy mà theo kim tiêm chảy xuống nền phòng bệnh màu trắng men.

Cố Khải Liêm á khẩu,anh trừng mắt lớn hét lên với vẻ mặt rất hoảng loạn.

Em bị điên rồi sao?Mau! mau nằm xuống,tôi đi gọi bác sĩ.

Không! không cần?
Lâm Bội Sam cô rất muốn rời đi,rời khỏi nơi này.

Đây là lần đầu tiên Cố Khải Liêm cảm thấy Bội Sam hoàn toàn khác.

Nếu ban đầu là một Lâm Bội Sam ngốc nghếch lúc nào cũng muốn đi bên anh, là một cô nhóc hoạt bát,đáng yêu thì bây giờ lại là một Lâm Bội Sam ốm yếu,cứng đầu thậm chí là có chút sự tuyệt vọng nữa.

Cố Khải Liêm anh không hiểu đã xảy ra chuyện gì,mấy hôm trước hai người vẫn còn tốt mà?
Đúng là sau chuyện ở phòng tắm kia,Cố Khải Liêm anh có ý muốn tránh né cô, nhưng không phải Khải Liêm ghét cô mà bởi vì anh không muốn bản thân mình bất chợt nổi lên thú tính rồi sẽ có ngày không kiềm chế được mà biết cô trở thành một người đàn bà! trong khi Bội Sam cô còn nhỏ lắm.

Thoát ra khỏi dòng suy nghĩ đó của mình,Cố Khải Liêm vội chạy đến bế Bội Sam lên.

Lâm Bội Sam hoảng hốt mà dẫy dụa nhưng không thành.

Bên tai lúc này chỉ nghe loáng thoáng câu nói của anh Khải Liêm,mắt cô cũng dần nhắm lại vì sự mỏi mệt.

Đồ ngốc,em muốn chết hay sao?
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 38: 38: Giơ


Lâm Bội Sam nghĩ đến,đúng là lúc đó cô thực sự muốn chết.Bội Sam cô mang theo mơ ước thực hiện thay đổi cuộc đời lên thành phố xa hoa tráng lệ này, gặp được anh, ở bên anh, chăm sóc anh,mơ ước của cô dần là suốt ngày có thể ở bên anh nhưng...!sự thật lại vô cùng tàn nhẫn và nhẫn tâm với cô.
Ánh sáng duy nhất của cô,lại ghét bỏ Lâm Bội Sam cô đến như vậy.Cô thực sự không biết phải nên làm gì? Sống như thế nào? Chỉ còn một cách đó là rời đi, nhắm mắt lại thì sẽ không còn là đau khổ nữa.Nhưng Lâm Bội Sam cô lại không cam tâm, cô...!cô vẫn muốn được ở bên cậu.Chăm sóc cậu dù chỉ là một...!một con ô sin hèn hạ, Lâm Bội Sam cô không nỡ chết,chết đi rồi cô không thể được ở bên anh.

Mà...mà anh Khải Liêm chắc hẳn cũng sẽ quên đi một người như cô.
Bên này,Cố Khải Liêm ôm người con gái này trong lòng, trái tim anh có chút lạc lối, anh cảm thấy vừa đau lòng vừa áy náy cảm xúc này của Cố Khải Liêm làm chính anh có chút rối rắm.

Anh chưa thể hiểu được lòng mình.

Đợi đến khi Lâm Bội Sam lần nữa tỉnh dậy, cô vừa mở mắt tỉnh dậy đã nhìn thấy trần nhà trắng bệch.Cả người cô có chút đau nhức mỏi mệt, cô khẽ cự quậy,mồ hôi túa ra.
Bất giác,Lâm Bội Sam cô sững người, bàn tay cô đang được nắm bởi bàn tay một người.Cả đầu tóc của đó dùi hết vào cánh tay cô mà ngủ tiếp đi.
Anh Khải Liêm sao còn ở đây?Anh chưa về sao?Anh...!đã ở lại cùng cô sao?
Trừ lúc trước đó mà ngoại trừ chuyện lúc trong phòng tắm Lâm Bội Sam cô trực tiếp gọi tên anh, lúc đó trí óc cô chưa tỉnh táo còn bị d*c vọng làm cho rối loạn thì bình thường Bội Sam sẽ gọi Khải Liêm là cậu chủ.

Cố Khải Liêm có chút ngạc nhiên khi Bội Sam đổi cách gọi.
Cậu chủ...!cậu chủ mau tỉnh dậy đi.
Cố Khải Liêm giật mình tỉnh dậy,anh thầy cô đã tình liền hỏi .

Sao rồi ?Em có còn mệt lắm không ?
Lâm Bội Sam cô ầm ừ gật đầu.Bội Sam cũng nói thêm là muốn xuất viện, hơn nữa cô đã cũng hạ nhiệt nên anh cũng an tâm hơn phần nào.Cả hai người ngồi trên xe đi về nhà vẫn là không ai nói với ai câu nào.
Trên đường đi,Lâm Bội Sam lúc nào cũng căng thẳng,cô sợ...sợ chút quan tâm thương hại này của anh đối với cô chỉ xuất phát từ sự áy náy nếu là như vậy thì cô...cô sợ lắm.Cô sợ bản thân sẽ đắm chìm đến vạn kiếp bất phục.
Về đến nhà,Cố Khải Liêm mở cửa định dìu cô vào nhà thì Lâm Bội Sam giật mình mà né đi.Hành động cũng như biểu hiện của cô làm Khải Liêm cảm thấy khó chịu, sự tức giận của anh dần được nổi lên.Cố Khải Liêm nhíu mày nói.
Em đang làm cái gì thế hả ?
Lâm Bội Sam lắc đầu sau đó vẫn tránh né anh, lửng thửng mà bước đi vào nhà.Cố Khải Liêm cả ngày nay bị Bội Sam làm cho quay nòng.Cố Khải Liêm tức giận đi nhanh kéo tay cô lại.Mắt anh bắt đầu đỏ au,mắt kiên định mà nhìn cô.
Em đang né tránh tôi?Em là đang sợ tôi dơ sao?
Lâm Bội Sam cô hơi ngẩn người, Bội Sam nào dám chê cậu dơ chỉ là cô sợ bản thân làm bận tay anh mà thôi.Nhưng lời nói đấy nó nghẹn lại ở cổ họng,Lâm Bội Sam không nói ra được.
Lâm Bội Sam im lặng cúi đầu không phản bác mà cũng không thừa nhận,ánh mắt bị bàn tay cô che khuất đi đã long lanh nước sắp rơi.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 39: 39: Không Đi Học


Những hành động đó của Lâm Bội Sam là vậy nhưng trong mắt Cố Khải Liêm hành động im lặng đó càng làm anh nghĩ cô như đang ngấn ngầm thừa nhận.

Cố Khải Liêm cũng vì vậy mà càng điên tiết hơn nữa.

Đôi mắt anh đỏ au.

Mẹ kiếp!
Vì cái gì ?Tôi chơi gái làm em cảm thấy dơ bẩn đúng không?- Nhưng đó chỉ là một lần tôi! tôi không kiểm soát được thôi mà,em có tin tôi không ?_Câu nói chỉ là một dòng suy nghĩ được nghẹn ngào ở cổ họng.

Cố Khải Liêm ghì mạnh vào hai vai cô khiến Lâm Bội Sam cảm thấy chóng váng mặt mày.

Hai cánh tay Lâm Bội Sam càng thêm đau nhói.

A! đau,đau! cậu chủ! cậu mau thả em ra.

Cố Khải Liêm anh lúc này đã điên cuồng rồi,nào còn nghe lọt tai gì nữa những lời của Bội Sam, chỉ cảm thấy lời nói của Bội Sam cô càng thêm khó chịu,thêm chói tai anh.

Mẹ kiếp mà! Em xem tôi là cái gì hả? Tôi nói cho em biết,tôi có lên giường với bao nhiêu người,có đàn bà hay cả đàn ông thì em cũng không có tư cách nói tôi dơ.

Em nghe rõ chưa hả ?Nghe chưa?
Dứt lời,Cố Khải Liêm hùng hổ đẩy Lâm Bội Sam
ra mà lên xe phóng đi.

Để lại bên này Bội Sam đau buồn mà ngồi khóc.

Lâm Bội Sam cô lặng lẽ rơi nước mắt mà nhìn anh đi xa.

Có lẽ bây giờ anh đang cảm thấy ghét Bội Sam cô lắm,anh sẽ không còn quan tâm cô nữa.

Nhưng mà vậy cũng tốt.

Cách tốt nhất bây giờ là im lặng.

Chẳng hiểu có phải do cảm xúc làm ảnh hưởng đến Lâm Bội Sam hay không mà liên tục một tuần cô sốt mê man, cả người đã không còn thể cự quậy nữa,cùng lắm cũng chỉ là uống miếng nước, húp được chút cháo loãng.

Cũng vì vậy mà cô đã nghỉ học cả tuần nay, chỉ có thể ở trong nhà.

Cả tuần đó là cả tuần anh không về.

Lâm Bội Sam cô cũng không biết anh ở đâu,nơi nào nữa? Bội Sam bắt đầu cảm thấy hối hận về hành động hôm đó của bản thân cô nhưng bây giờ cũng không có gan gọi anh về, cũng không có gan nhắn tin cho anh Lâm Bội Sam lại bắt đầu nhắm mắt thiết đi, cô bắt đầu lựa chọn tìm kiếm trong giấc mơ của mình.

Cố Khải Liêm cả một tuần ăn chơi đi bar bủng các kiểu, ở lỳ lại xuyên đêm này qua đêm khác dù gì bar này cũng là của nhà Mặc Hàn Viễn.

Hai thằng bạn của anh cũng tò mò hỏi tại sao mấy nay anh chơi điên cuồng như vậy.

Lúc đó Cố Khải Liêm chỉ cười xoà nhưng sâu trong ánh mắt lại lạnh lẽo vô cùng.

Cố thiếu vẫn đi học sinh hoạt bình thường, chỉ là không về nhà đó nữa thôi.

Anh không muốn thấy gương mặt của một người nào đó,nếu không sẽ nhớ lại chuyện kia.

Rinh!
Điện thoại reo với chiếc nhạc chuông đặc biệt nhất cho số điện thoại này.

Cố Khải Liêm bắt máy.

Dạ!
Khải Liêm con,cái Sam nó đang ở đâu đấy?
Ở nhà chứ ở đâu mẹ.

Hoá ra vậy là bà Giai Kỳ gọi.

Thế sao cả tuần rồi con bé lại không đi học?Cô giáo không liên lạc được với nó nên đã gọi điện báo cho mẹ.

Con ở nhà làm gì mà để con bé không đi học hả?
Cái gì! ?Em ấy không đi học sao?
Đúng vậy,đã nghỉ cả tuần nay rồi.

Mà mày ở nhà mà không biết là còn hỏi mày hả? Hay là!
Chưa kịp để bà Kỳ nói xong,Cố Khải Liêm đã cúp máy, trong lòng anh bây giờ hiện lên một nỗi lo lắng, anh vội cầm lấy áo khoác ngoài rồi đi.

Cố Khải Liêm cố gắng lái xe thật nhanh về liên tục gọi vào số điện thoại cô, kết quả là không có ai bắt máy.

Trong lòng anh đã chửi thầm một câu - Cô nhóc này lại tính làm gì nữa đây.
 
Back
Top Bottom