[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,503
- 0
- 0
Ánh Dương Cuối Trời
Chương 20 : Cỏ bốn lá
Chương 20 : Cỏ bốn lá
𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼
Tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ vừa dứt, hành lang bắt đầu xôn xao những âm thanh náo nhiệt của tuổi học trò.
Nguyệt cất vội cây bút vào hộp, vừa định xoay người xuống ngăn bàn để lấy gói bánh gấu "báu vật" mà Nam đã vất vả xếp hàng mua cho mình từ sớm, thì cả người bỗng khựng lại.
Gói bánh vốn dĩ phải nằm yên một chỗ giờ đã nằm gọn trong tay Phong.
Anh chàng thản nhiên tựa lưng vào cạnh bàn, nhai bánh rôm rốp với vẻ mặt đắc ý đến phát ghét.
Nguyệt mặt đỏ bừng vì giận, cô chồm tới giật phắt lấy gói bánh rồi hậm hực quát.
"Cái này là Nam mua cho tớ, cậu muốn ăn thì tự đi mà mua!"
Phong chẳng hề lúng túng hay có lấy một lời xin lỗi.
Anh chậm rãi nuốt nốt miếng bánh cuối cùng, rồi từ trong cặp lôi ra một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh nhạt, bìa giấy phẳng phiu.
Anh đẩy cuốn sổ về phía cô, nơi những dòng chữ viết tay cực kỳ sạch sẽ ghi chép tỉ mỉ các dạng toán nâng cao lớp 7 và 8.
"Đổi một gói bánh lấy 'bí kíp' này.
Cậu thấy bên nào hời hơn?"
Nguyệt ngờ vực cầm lấy cuốn sổ, đôi mắt cô dần mở to khi nhận ra đây chính là những kiến thức mình đang đánh vật suốt cả tuần qua.
Cô ngước nhìn anh, giọng hơi run rẩy.
"Cậu... tự viết à?"
Phong hơi lảng tránh ánh mắt cô, anh giả vờ thu dọn sách vở rồi đáp bằng một giọng bất cần.
"Tớ rảnh mà.
Đừng để nó dính vụn bánh là được."
Bầu trời ngoài cửa sổ dần chuyển sang màu cam cháy, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực cả căn lớp vắng lặng.
Chỉ còn lại tiếng giẻ lau bảng lẹt xẹt khô khốc, Nguyệt đang cố kiễng đôi chân nhỏ bé, tay cầm giẻ lau vươn hết cỡ để xóa đi những vệt phấn trắng cứng đầu ở tận góc trên cùng.
Cô thở dốc, đôi môi mím chặt đầy vẻ bướng bỉnh.
Đột ngột, một bóng cao lớn bao trùm lấy cô từ phía sau.
Một bàn tay to lớn, mang theo mùi hương của nước xả vải và một chút hơi nắng ấm áp, dễ dàng tước lấy chiếc giẻ lau trên tay Nguyệt.
Chỉ một đường quét nhẹ nhàng, những vệt phấn cuối cùng đã biến mất.
Nguyệt sững sờ xoay người lại, khoảng cách quá gần khiến cô gần như lọt thỏm trong lồng ngực anh.
Cô bối rối đẩy nhẹ một cái.
"Tớ tự làm được, cậu về trước đi."
Phong không lùi lại, anh cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô, ánh nhìn sâu thẳm như chứa đựng cả mặt trời lặn ngoài kia.
"Lau bảng cũng giống như giải toán thôi, chỗ nào cao quá thì phải biết nhờ người cao hơn.
Cậu không làm được thì phải nhờ sự giúp đỡ chứ ."
Nguyệt hơi dẩu môi, cảm giác bị trêu chọc khiến cô tự ái.
"Cậu bảo tớ lùn à?"
Phong khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi tràn đầy sự dịu dàng.
Anh đưa tay gõ nhẹ lên đỉnh đầu cô, giọng trầm thấp.
"Tớ bảo là cậu nên học cách nhận sự giúp đỡ."
Nguyệt đứng lặng đi giữa không gian yên tĩnh, trái tim bỗng nhiên lỗi nhịp một cái thật mạnh khi nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa lớp.
Sân trường vào ngày bế giảng năm lớp 7 rợp bóng những tán bằng lăng tím ngắt, màu hoa dịu dàng như chính tâm trạng bồi hồi của đám học trò nhỏ.
Nguyệt đứng giữa sân, tay ôm chặt xấp giấy khen vừa mới nhận.
Cảm giác tự hào len lỏi trong lòng khiến đôi môi cô khẽ cong lên một nụ cười - một hình ảnh hiếm hoi và rạng rỡ hơn hẳn vẻ lầm lì, thu mình của cô trước đây.
Có lẽ chính những ngày tháng đối đầu rồi lại đồng hành cùng Phong đã khiến tảng băng trong lòng Nguyệt bắt đầu tan chảy, giúp cô bớt đi vẻ lầm lì mà trở nên mềm mỏng hơn với thế giới xung quanh.
Trong lúc đám bạn đang mải mê hò hét và chụp ảnh, Phong lững thững bước lại gần chỗ Nguyệt.
Ánh nắng sớm len qua kẽ lá, đậu trên gương mặt có chút lạnh lùng nhưng đầy cuốn hút của anh.
Phong dừng lại, ánh mắt lướt qua xấp giấy khen trên tay Nguyệt rồi khẽ nhếch môi.
"Học giỏi thế này chắc hè này chỉ mải mê đọc sách thôi nhỉ?"
Nguyệt hơi ngẩng đầu nhìn anh, nụ cười vẫn còn đọng lại nơi khóe mắt.
Sự nội tâm bấy lâu nay dường như đã nhường chỗ cho một chút tinh nghịch khi cô đối diện với anh.
"Tớ còn phải dạy Nam học nữa chứ, đâu có rảnh rỗi như cậu."
Phong không đáp, anh lặng lẽ lấy từ trong cặp ra một chiếc móc khóa hình cỏ bốn lá nhỏ xíu, đặt vào tay Nguyệt.
Cảm giác kim loại mát lạnh chạm vào da thịt khiến cô khẽ giật mình.
Anh quay mặt đi chỗ khác, giọng nói trầm xuống như đang nói với chính mình.
"Quà mừng cậu đạt loại giỏi.
Hè này đừng có học quá sức, nếu thấy chán thì cứ gọi, tớ mang bài tập nâng cao qua cho."
Nguyệt chưa kịp đáp lời cảm ơn thì một bóng dáng quen thuộc đã tiến đến từ phía sau.
Nam xuất hiện, chiều cao của cậu lúc này đã gần bằng Phong, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự bảo vệ khi nhìn thấy anh chàng cùng lớp của chị mình đang đứng quá gần.
Nam tự nhiên cho tay vào túi quần, đứng chắn giữa hai người một cách rất khéo léo.
"Chị Nguyệt, mẹ gọi điện bảo mình về sớm để đi ăn kem chúc mừng đấy."
Nam liếc nhìn chiếc móc khóa trên tay Nguyệt, đôi lông mày khẽ nhướn lên nhưng rồi cậu nhanh chóng quay sang nhìn Phong, giọng nói lạnh nhạt mà lịch sự.
"Cảm ơn quà của anh dành cho chị em.
Nhưng hè này em..... sẽ kèm chị ấy học, chắc không phiền đến anh đâu."
Phong nhìn Nam, một cuộc đối đầu không lời diễn ra trong tích tắc giữa hai chàng trai.
Anh chỉ khẽ gật đầu rồi quay lưng bước đi, bóng lưng cao gầy đổ dài trên sân trường lấp lánh nắng.
Nguyệt bị Nam kéo đi, cô ngoái đầu nhìn lại lần nữa.
Ánh mắt cô giờ đây không còn chứa đựng sự phòng bị hay u uất như những ngày đầu năm học.
Nam khẽ siết nhẹ lấy tay chị mình, giọng cậu vang lên bên tai, mang theo chút nũng nịu nhưng cũng đầy kiên quyết.
"Chị đừng có nhìn anh ta mãi thế, kem chảy hết bây giờ."
Nguyệt bật cười, cảm thấy mùa hè năm lớp 7 này hình như sẽ có nhiều điều thú vị hơn cô tưởng.
Những ngày đầu nghỉ hè, cái nắng gắt của tháng Sáu như muốn thiêu đốt mọi thứ, hơi nóng từ mặt đường nhựa bốc lên hầm hập.
Thay vì trốn trong phòng với chiếc quạt điện vù vù, Nguyệt và Phong lại thường xuyên có mặt tại cây cầu cũ ngoại ô - nơi có những cơn gió hiếm hoi thổi qua mặt sông lấp loáng nắng.
Dưới cái nắng như đổ lửa, Nguyệt đang mồ hôi nhễ nhại tập điều khiển chiếc xe đạp địa hình mới coong.
Đây là một sự thay đổi lớn, bởi lẽ một cô gái vốn dĩ chỉ thích ngồi im một góc với những trang sách như Nguyệt, giờ đây lại đang can đảm học cách chinh phục những vòng bánh xe quay tròn.
Sự thay đổi này khiến cô bớt đi vẻ lầm lì, trầm mặc hơn trước, thay vào đó là một sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt lấm tấm mồ hôi.
Phong thong thả đi bộ bên cạnh, tay chốc chốc lại đưa ra giữ lấy đuôi xe để giúp cô thăng bằng, nhưng cái miệng thì chưa bao giờ ngừng trêu chọc.
"Cậu cứ nhìn xuống đất thế kia thì xe nó cũng lao xuống đất theo đấy."
Nguyệt đang căng thẳng giữ tay lái, nghe vậy thì cơn cáu kỉnh bốc lên còn nhanh hơn cả nhiệt độ ngoài trời.
Cô bất ngờ bóp phanh gấp, bánh xe rít lên một tiếng trên mặt đường khiến Phong đang mải nhìn đi chỗ khác suýt chút nữa là đâm sầm vào đuôi xe.
Cô chống chân xuống đất, hất hàm nhìn anh đầy thách thức.
"Biết rồi!
Cậu không giúp thì thôi, đứng đấy mà kháy."
Phong không hề giận, anh chỉ khẽ cười, một nụ cười có phần dung túng trước sự bướng bỉnh của cô.
Anh lấy từ trong túi đeo ra một chai nước khoáng còn hơi lạnh, tung nhẹ về phía Nguyệt.
"Uống đi rồi tập tiếp.
Tớ không muốn phải cõng 'chị bé ' về nhà vì ngã đâu."
Nguyệt đón lấy chai nước, cảm giác mát lạnh lan tỏa vào lòng bàn tay khiến cơn giận cũng dịu đi đôi chút.
Cô vặn nắp uống một ngụm lớn, rồi liếc nhìn bóng lưng của Phong đang đứng tựa vào thành cầu, nhìn ra xa xăm.
"Này Phong, nếu tớ ngã thật thì cậu có cõng tớ về không?"
Nguyệt hỏi một câu bâng quơ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chai nước trong tay.
Phong hơi khựng lại, anh không quay đầu nhưng giọng nói mang theo một chút nghiêm túc hiếm hoi.
"Cứ tập đi, tớ vẫn ở ngay phía sau mà."
Lời khẳng định ngầm ấy như tiếp thêm sức mạnh cho Nguyệt.
Cô leo lên xe, hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục đạp về phía trước, nơi con đường mòn trải dài dưới bóng những hàng cây xanh mướt - một khởi đầu mới đầy màu sắc của riêng hai người.
Trận mưa rào mùa hạ đến bất ngờ như muốn gột rửa hết cái nắng gắt ban chiều.
Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, mang theo hơi đất ẩm nồng và không khí mát rượi len lỏi vào từng ngóc ngách của căn nhà nhỏ.
Nguyệt ngồi tựa lưng vào cánh cửa gỗ, đôi mắt mơ màng nhìn những hạt mưa đan xen vào nhau dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Sau một buổi chiều tập xe mệt lả, tâm hồn cô lúc này bình lặng đến lạ thường.
Nam bưng ra hai bát chè hạt sen còn bốc khói nghi ngút, hương thơm thanh tao của sen lan tỏa trong không gian.
Cậu đặt một bát xuống trước mặt Nguyệt rồi ngồi xuống bên cạnh, giọng nói trầm ấm hơn mọi khi.
"Chị ăn đi cho lại sức, cả chiều nay phơi nắng như thế không ốm là may rồi."
Nguyệt khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng như ánh trăng vừa ló dạng sau tầng mây mỏng.
Cô đón lấy bát chè từ tay em trai, nhưng khi vừa đưa tay lên, chiếc móc khóa hình cỏ bốn lá trong túi áo khoác vô tình rơi ra, nằm im lìm trên mặt sàn gỗ.
Nam hơi khựng lại, cậu chậm rãi nhặt chiếc móc khóa lên, ánh mắt xoáy sâu vào món đồ nhỏ bé đó.
"Cái này... là của anh ta tặng chị đúng không?"
Nguyệt hơi lúng túng, cô không vội vàng giật lại mà chỉ khẽ cúi đầu, bàn tay đan vào nhau.
Giọng cô nhỏ nhẹ, mang theo chút phân trần nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh vốn có.
"Hôm bế giảng Phong tặng chị làm quà mừng học sinh giỏi thôi, không có gì đâu Nam."
Nam im lặng một hồi lâu, cậu nhìn chăm chằm vào màu xanh cỏ bốn lá rồi lại nhìn sang gương mặt thanh tú của chị mình.
Cậu nhận ra Nguyệt của hiện tại đã không còn quá khép kín như trước, ánh mắt cô đã có thêm những tia sáng mới.
Cậu thở dài một tiếng, đặt chiếc móc khóa lại vào lòng bàn tay Nguyệt, giọng nói pha chút dỗi hờn nhưng vẫn tràn đầy sự quan tâm.
"Lần sau chị muốn quà gì cứ bảo em, em mua cho chị cả một rừng cỏ bốn lá luôn cũng được.
Đừng có nhận đồ của người lạ rồi về lại mất ngủ đấy."
Nguyệt khẽ cười trước sự trẻ con của em trai.
Cô nắm chặt món đồ nhỏ trong tay, cảm nhận sự ấm áp từ bát chè sen và cả sự bảo bọc vụng về của Nam.
Cơn mưa ngoài kia vẫn chưa dứt, nhưng trong lòng Nguyệt, dường như có một mầm non cảm xúc đang âm thầm nảy nở.
Sáng hôm sau, bầu trời sau cơn mưa đêm trở nên trong vắt, những giọt nước còn đọng trên kẽ lá lấp lánh dưới ánh nắng sớm.
Nguyệt đang đứng ở hiên nhà, hít hà mùi đất ẩm và hương hoa nhài thoang thoảng thì một tiếng chuông xe vang lên nhẹ nhàng trước cổng.
Phong đứng đó, tựa người vào chiếc xe đạp điện màu xanh bạc hà dịu mắt.
Thay vì vẻ bất cần thường ngày, hôm nay trông anh có phần thư thái, đúng như một làn gió hạ mang theo sự mát lành.
"Tớ mượn được xe của chị họ, loại này nhẹ và dễ đi hơn chiếc xe địa hình hôm qua nhiều.
Cậu có muốn thử không?"
Phong nói, giọng anh trầm thấp và êm ái.
Anh không đợi Nguyệt trả lời mà đã mở cổng, dắt xe vào sân với những cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng.
Nguyệt khẽ bước xuống bậc thềm, sự dịu dàng của anh khiến cô cảm thấy tự tin hơn hẳn.
Cô đưa tay chạm vào tay lái xe, khẽ gật đầu thay cho lời cảm ơn.
Thế nhưng, buổi tập xe yên bình của "gió" và "trăng" chưa kịp bắt đầu thì Nam đã từ trong nhà bước ra, tay cầm vòi nước đang tưới dở mấy chậu cây.
Cậu nhìn Phong, rồi nhìn chiếc xe mới, đôi lông mày khẽ nhướn lên nhưng giọng điệu vẫn giữ được sự lễ phép vốn có.
"Anh Phong chu đáo quá.
Nhưng mà sân nhà em hơi hẹp, hay là để em dắt xe ra bãi đất trống phía sau cho chị Nguyệt tập, em cũng đang rảnh để hỗ trợ chị ấy đây."
Phong không hề tỏ ra khó chịu trước sự can thiệp của Nam.
Anh chỉ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng qua cánh đồng.
"Càng đông càng vui mà.
Em dắt xe đi, anh sẽ đi bên cạnh giữ thăng bằng cho Nguyệt.
Cứ yên tâm, anh sẽ không để chị em trầy xước chỗ nào đâu."
Nguyệt nhìn hai chàng trai, một bên là đứa em trai luôn bao bọc mình, một bên là người bạn luôn mang đến những điều bất ngờ đầy tinh tế.
Cô khẽ mỉm cười, cảm giác bớt đi sự rụt rè thường thấy.
"Vậy hai người đừng có cãi nhau đấy nhé.
Tớ sẽ cố gắng đi thật vững."
Ba người cùng nhau đi ra bãi đất trống phía sau nhà.
Dưới bóng mát của hàng cây bạch đàn, tiếng cười nói của họ hòa quyện vào nhau.
Phong vẫn vậy, thỉnh thoảng lại nhắc nhở Nguyệt bằng những câu nói đầy kiên nhẫn, bàn tay anh luôn sẵn sàng giữ lấy vai áo cô mỗi khi xe hơi loạng choạng.
Cơn gió hạ hôm ấy thổi qua thật nhẹ, mang theo cả những dư vị ngọt ngào đầu đời mà có lẽ mãi sau này, khi "bão tố" kéo đến, họ vẫn sẽ nhớ về như một khoảnh khắc bình yên nhất.
Dưới bóng mát của quán kem nhỏ nơi đầu ngõ, ba người ngồi quây quanh chiếc bàn tròn nhựa màu xanh.
Nguyệt khẽ dùng thìa nhỏ xắn từng miếng kem dâu, vị ngọt lạnh tan trên đầu lưỡi giúp cô xua đi cái nóng hầm hập của buổi tập xe vừa rồi.
Đúng lúc đó, một nhóm bạn cùng lớp đi ngang qua, thấy cảnh này liền dừng lại, những ánh mắt tò mò và những nụ cười đầy ý nhị bắt đầu đổ dồn về phía họ.
"Ô kìa, Phong với Nguyệt đi hẹn hò riêng mà sao lại dắt theo cả 'vệ sĩ nhí' thế kia?"
Tiếng trêu chọc vang lên khiến Nguyệt khựng lại, đôi gò má vốn đã hồng vì nắng nay lại càng thêm đỏ.
Cô cúi thấp đầu, bàn tay nắm chặt lấy chiếc thìa, vẻ lầm lì nội tâm ngày trước dường như muốn trỗi dậy để bảo vệ cô khỏi sự bối rối.
Nam nghe thấy chữ "vệ sĩ nhí" thì mặt đanh lại, cậu đặt mạnh ly nước xuống bàn, định đứng dậy nói cho ra lẽ thì một bàn tay đã nhẹ nhàng đặt lên vai cậu.
Phong vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Anh chậm rãi ngước mắt nhìn nhóm bạn, nụ cười trên môi vẫn dịu dàng như một làn gió mùa hạ, nhưng lời nói ra lại mang một sức nặng khiến đối phương phải khựng lại.
"Các cậu nói gì mà lạ thế.
Tớ đang nhờ 'gia sư' kèm học hè đấy chứ.
Mà gia sư của tớ thì lúc nào cũng phải có người nhà đi cùng để giám sát, đúng không Nam?"
Phong quay sang nhìn Nam với ánh mắt đầy tin cậy.
Nam hiểu ý, cậu hất cằm, giọng điệu mang theo sự kiêu hãnh của một người em trai luôn tự hào về chị mình.
"Đúng vậy, anh Phong muốn nhờ chị tôi dạy kèm thì phải qua cửa tôi trước đã.
Chị tôi không phải ai muốn gặp cũng được đâu."
Sự phối hợp ăn ý của hai chàng trai khiến nhóm bạn kia chỉ biết cười trừ rồi nhanh chóng bước đi.
Không gian yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều phía trên đầu.
Nguyệt thở phào một cái, cô ngước nhìn Phong, ánh mắt chất chứa sự cảm kích vì sự tinh tế của anh.
Phong không nhìn cô, anh chỉ đẩy đĩa bánh quế về phía cô, giọng nói trầm thấp và êm ái.
"Đừng để ý họ, kem sắp chảy rồi kìa.
Cậu mà không ăn hết là Nam lại tranh phần đấy."
Nguyệt khẽ mỉm cười, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng.
Cô nhận ra rằng, dù là sự bảo bọc có phần chiếm hữu của Nam hay sự dịu dàng thấu đáo của Phong, tất cả đều đang tạo nên một mùa hè rực rỡ nhất trong cuộc đời mình .
Sau buổi ăn kem hôm ấy, không gian đêm hè lại trở nên tĩnh lặng.
Nguyệt ngồi bên bàn học, ánh đèn vàng tỏa ra một quầng sáng ấm áp trên những trang giấy trắng.
Cô lật giở từng trang của cuốn sổ "bí kíp" mà Phong đã dày công biên soạn.
Những dòng chữ viết tay ngay ngắn, những sơ đồ giải toán mạch lạc khiến cô thầm thấu hiểu được sự kiên nhẫn và dịu dàng ẩn sau vẻ ngoài có chút thong dong của anh.
Khi lật đến trang cuối cùng, Nguyệt bỗng khựng lại.
Ở một góc nhỏ phía dưới, không phải là một bài toán khó, mà là một hình vẽ phác họa nhỏ xíu - hình một cô gái đang ngồi đọc sách dưới tán cây, mái tóc dài hơi rũ xuống che bớt khuôn mặt.
Dù chỉ là vài nét vẽ đơn sơ, Nguyệt vẫn nhận ra đó chính là mình của những ngày đầu năm học, cái thời điểm mà cô vẫn còn lầm lì và khép kín nhất.
Dưới hình vẽ là một dòng chữ nhỏ, nắn nót nhưng đầy phóng khoáng: "Trăng mùa hạ không cần quá sáng, chỉ cần dịu dàng như thế này là đủ rồi."
Trái tim Nguyệt bỗng chốc đập lệch đi một nhịp.
Cô khẽ chạm ngón tay vào dòng chữ, cảm giác như có một làn gió hạ thanh mát vừa thổi qua tâm hồn mình, xua đi những góc tối trầm mặc bấy lâu.
Cô khép cuốn sổ lại, tựa đầu vào thành ghế, đôi mắt nhìn ra phía cửa sổ nơi ánh trăng thật đang treo lơ lửng trên bầu trời.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Nam bước vào, trên tay cầm một đĩa hoa quả đã gọt sẵn.
Cậu nhìn thấy cuốn sổ trên bàn, rồi lại nhìn thấy vẻ mặt có chút thẫn thờ của chị mình.
Nam không hỏi gì nhiều, cậu chỉ lặng lẽ đặt đĩa hoa quả xuống, rồi ngồi bệt xuống sàn nhà bên cạnh ghế của Nguyệt.
"Chị đang học bài à?
Hè rồi mà vẫn chăm chỉ thế."
Nguyệt khẽ mỉm cười, bàn tay vô thức đặt lên bìa cuốn sổ như muốn giữ lấy một bí mật nhỏ của riêng mình.
"Tớ xem lại mấy dạng toán thôi.
Nam này, cậu có thấy dạo này bầu trời đêm đẹp hơn hẳn không?"
Nam ngước nhìn ra cửa sổ, rồi lại nhìn chị mình.
Cậu nhận ra ánh mắt Nguyệt giờ đây lấp lánh và trong veo, không còn vẻ u sầu như trước.
Cậu khẽ thở dài, nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng.
"Em chỉ thấy chị dạo này hay cười hơn trước.
Như vậy là tốt rồi."
Hai chị em cứ thế ngồi bên nhau giữa đêm hè thanh vắng.
Sáng hôm sau, cả nhà rộn ràng hẳn lên vì chuyến dã ngoại ra hồ ngoại ô.
Trong gian bếp nhỏ, bà Tư đang lúi cúi chuẩn bị mấy hộp cơm nắm muối vừng và vài quả trứng luộc - những món ăn đơn giản nhưng chứa đựng cả sự chăm chút tỉ mỉ của bà.
Bà Tư hôm nay mặc chiếc áo bà ba màu nâu sòng đã sờn vai, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng sau gáy bằng một chiếc kẹp gỗ giản dị.
Đôi mắt chân chất của bà nheo lại khi thấy hai đứa cháu cứ chạy ra chạy vào.
Nguyệt bước xuống cầu thang, cô chọn cho mình một chiếc váy voan mỏng màu trắng tinh khôi với những họa tiết hoa nhí li ti màu xanh nhạt.
Chiếc váy xòe nhẹ theo từng bước chân, khiến Nguyệt trông dịu dàng và thanh thoát như một nhành hoa vừa nở dưới ánh sớm.
Cô tết tóc lệch sang một bên, cài thêm một chiếc kẹp tóc hình ngôi sao nhỏ - một sự thay đổi nhỏ nhưng đủ để thấy tâm trạng cô đang rất tốt.
Nam thì đơn giản hơn với chiếc áo thun trắng cùng quần lửng màu kaki, trông cậu vô cùng năng động và khỏe khoắn.
Thấy chị mình cứ ngập ngừng đứng trước hiên, Nam hiểu ý, cậu cầm chiếc điện thoại bàn lên rồi hắng giọng.
"Chị để đấy em gọi cho anh Phong.
Chứ chị cứ đứng đó xoắn xuýt thì đến tối cũng chưa mời được người ta đâu."
Nam bấm số rồi đưa máy cho Nguyệt, không quên bồi thêm một câu với bà Tư đang đứng gần đó.
"Bà Tư ơi, lát nữa có bạn của chị Nguyệt đi cùng nữa, bà chuẩn bị thêm phần cơm nhen bà."
Bà Tư cười hiền hậu, bàn tay gầy guộc xoa đầu Nam rồi nhìn sang Nguyệt.
"Thằng Phong hả?
Cái thằng bé có đôi mắt sáng mà hiền khô đó phải không?
Được được, để bà làm thêm ít hoa quả dầm mang theo, tụi trẻ tụi con là hay thích mấy thứ ngọt ngọt đó lắm."
Nguyệt cầm máy, giọng cô nhỏ nhẹ khi đầu dây bên kia bắt máy.
Phong đồng ý ngay lập tức.
Chỉ mười phút sau, "ngọn gió hạ" đã xuất hiện trước cổng nhà.
Phong mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay màu xanh biển nhạt khoác ngoài áo thun trắng, quần jean đen đơn giản nhưng lại toát lên vẻ thanh lịch, phóng khoáng.
Anh dựng xe, lễ phép vào nhà chào bà Tư và mẹ của Nguyệt.
Bà Tư nhìn Phong, rồi lại nhìn Nguyệt, nụ cười trên khuôn mặt nhăn nheo của bà càng thêm rõ nét.
Bà đưa cho mỗi đứa một chiếc nón lá nhỏ để che nắng.
"Đi chơi vui nhé mấy đứa, nắng nôi thì nhớ đội nón vào.
Cứ thong thả mà đi, có bà ở nhà trông nhà cho rồi."
Nguyệt nhận lấy chiếc nón từ tay bà Tư, lòng thầm cảm ơn sự ấm áp của bà.
Cả ba bắt đầu xuất phát trên hai chiếc xe đạp, tiếng cười nói giòn tan hòa vào tiếng ve kêu râm ran dọc đường đi, mở ra một ngày dã ngoại đầy nắng và gió bên hồ sen bát ngát.
Mặt hồ ngoại ô phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời xanh ngắt và những gợn mây trắng xốp.
Gió từ lòng hồ thổi vào mang theo hơi nước mát rượi, làm dịu đi cái nắng oi ả của buổi trưa hè.
Sau khi cùng mẹ và Nam tìm được một vạt cỏ xanh mướt dưới gốc cây đa cổ thụ, Nam nhanh nhảu cầm cần câu chạy ra phía mỏm đá xa xa, còn Nguyệt thì ngồi lại bên gốc cây, khẽ vuốt lại tà váy voan trắng đang bay nhẹ trong gió.
Phong lẳng lặng mở chiếc túi đeo chéo, lấy ra một chiếc máy ảnh film có lớp vỏ kim loại đã hơi bạc màu thời gian.
Anh căn chỉnh ống kính một hồi rồi quay sang nhìn Nguyệt, ánh mắt dịu dàng như làn nước hồ phía sau.
"Nguyệt này, cậu ngồi yên nhé.
Tớ muốn giữ lại khoảnh khắc này của cậu."
Nguyệt hơi giật mình, theo thói quen nội tâm, cô khẽ nghiêng đầu né tránh ống kính, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đầy bối rối.
"Tớ... tớ chụp ảnh trông không đẹp đâu, hay là cậu chụp cảnh hồ đi."
Phong mỉm cười, một nụ cười ấm áp khiến sự tự ti trong lòng Nguyệt dường như tan biến.
Anh không hối thúc, chỉ kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi cô thả lỏng đôi vai và ngước mắt nhìn lên.
"Trăng mùa hạ lúc nào cũng đẹp nhất khi tự nhiên nhất mà.
Cứ nhìn tớ này."
Nguyệt hít một hơi thật sâu, cô khẽ mỉm cười - một nụ cười không quá rạng rỡ nhưng chứa đựng sự tin cậy tuyệt đối dành cho người đối diện.
Đúng lúc ấy, một cơn gió hạ thổi qua, làm những lọn tóc tết lệch của cô bay nhẹ, và tiếng "tách" vang lên gọn ghẽ.
Bà Tư từ xa đi lại, tay cầm mấy miếng dưa hấu vừa bổ, thấy cảnh đó liền cười móm mém.
"Cha chả, cái thằng bé này khéo chọn chỗ chụp thế.
Con bé Nguyệt nhà bà hôm nay trông cứ như cô tiên nhỏ vậy nhen."
Phong hạ máy ảnh xuống, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào bóng dáng Nguyệt qua khung hình vừa rồi.
Anh không cho ai xem ngay, mà chỉ khẽ gật đầu với bà Tư rồi nhìn Nguyệt, giọng nói chứa đầy sự nâng niu.
"Bức ảnh này, tớ sẽ giữ riêng cho mình nhé?"
Bà Tư chậm rãi đưa miếng dưa hấu cho Nguyệt, ánh mắt bà không giấu nổi sự xót xa khi nhìn vào gương mặt thanh tú nhưng luôn đượm buồn của đứa cháu gái.
Bà thở dài, tiếng thở dài như mang theo cả gánh nặng của mấy chục năm trời, rồi bà bắt đầu kể, giọng run run hòa vào tiếng lá xào xạc.
"Mẹ con ngày xưa khổ lắm, bị bắt cóc lên vùng núi hẻo lánh, sống trong cái gia đình trọng nam khinh nữ coi con gái không bằng ngọn cỏ.
Lúc người đàn bà đó định bán mẹ con đi để lấy tiền cho đứa em trai, thì may sao bố con xuất hiện cứu bà ấy thoát khỏi kiếp nạn đó.
Tình nghĩa của họ sâu đậm hơn bất cứ thứ gì trên đời này, vì nó được đổi bằng cả mạng sống."
Bà Tư ngừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Nguyệt như muốn tiếp thêm sức mạnh cho cô để nghe sự thật tiếp theo.
"Chính vì yêu nhau sâu nặng như thế, nên khi bố con nằm lại trong đám cháy năm ấy để đẩy con ra ngoài, mẹ con đã không thể gượng dậy nổi.
Bà ấy đau đến mức hóa hận, nỗi đau mất đi người chồng yêu quý nhất khiến bà ấy không cách nào đối diện được với con - người mà bà ấy cho là nguyên nhân khiến bố con mãi mãi không trở về.
Những lời cay nghiệt bà ấy nói lúc đau lòng nhất, con đừng để trong lòng quá Nguyệt."
Nguyệt lặng người, miếng dưa hấu trên tay bỗng chốc trở nên nặng trĩu.
Những lời của bà Tư như một nhát dao khía vào vết thương lòng chưa bao giờ khép miệng.
Cô nhớ về ánh mắt lạnh lùng của mẹ, nhớ về những bữa cơm trong thầm lặng và cảm giác tội lỗi bủa vây suốt bao nhiêu năm qua.
Nguyệt cúi đầu, mái tóc tết lệch che đi đôi mắt đã bắt đầu ngân ngấn nước.
Phong ngồi bên cạnh, anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nơi bờ vai của Nguyệt.
Trong lúc cả hai cùng đưa tay định nhặt chiếc khăn giấy dưới đất, bàn tay Phong vô tình chạm nhẹ vào tay Nguyệt.
Một cảm giác tê tái lan tỏa, nhưng lần này Phong không rụt tay lại ngay.
Anh khẽ dùng ngón tay cái vuốt nhẹ lên mu bàn tay cô, một cái chạm dịu dàng như gió hạ đang cố gắng xoa dịu đi hơi lạnh của tảng băng trong lòng cô.
Nam đứng ngay đó, chứng kiến tất cả.
Cậu nhìn thấy giọt nước mắt khẽ rơi trên vạt váy trắng của chị mình, thấy cả cái chạm tay đầy thấu hiểu của Phong.
Lần này, Nam không hề phản ứng gắt gỏng.
Cậu chỉ lặng lẽ lột vỏ một quả cam, đặt vào tay Nguyệt rồi ngồi xích lại gần hơn để che đi cái nắng đang rọi thẳng vào người cô.
Phong nhìn Nguyệt, giọng nói anh trầm thấp và êm ái, mang theo sức mạnh của một lời hứa thầm lặng.
"Nguyệt này,dù thế giới có lạnh nhạt với cậu đến đâu, thì tớ vẫn sẽ ở đây để cậu thấy rằng cậu không hề cô độc."
Nguyệt khẽ ngước mắt lên nhìn Phong, qua làn nước mắt, cô thấy nụ cười của anh vẫn dịu dàng và bình yên như thế.
Dưới bóng cây đa già, nỗi đau về quá khứ của mẹ và sự mất mát của bố vẫn còn đó, nhưng trái tim Nguyệt dường như đã tìm được một điểm tựa nhỏ bé để bám víu vào.
Hoàng hôn buông xuống, mặt hồ ngoại ô bắt đầu nhuộm một màu vàng cam rực rỡ và bình lặng.
Những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh nắng cuối ngày, trông như những mảnh vàng vụn vỡ vụn trên mặt nước.
Bà Tư bảo Nam đi cùng bà lại phía mấy nhà dân gần đó để mua ít đồ khô mang về làm quà, để lại Phong và Nguyệt đứng lặng yên bên bờ hồ lộng gió.
Phong nhìn bóng lưng nhỏ bé của Nguyệt đang đơn độc giữa khoảng không mênh mông, anh khẽ bước lại gần rồi lấy trong túi đeo ra một phong thư cũ bằng giấy kraft đã hơi sờn cạnh.
Anh chậm rãi mở ra, bên trong là những cánh hoa phượng và bằng lăng khô được ép phẳng phiu, vẫn còn giữ được chút sắc màu của mùa cũ.
"Nguyệt, cậu cầm lấy đi."
Nguyệt hơi ngạc nhiên, cô đón lấy phong thư bằng cả hai tay.
Những cánh hoa khô mỏng manh nằm im lìm trong lòng bàn tay cô, gợi lên một cảm giác hoài niệm lạ kỳ.
Cô ngước nhìn Phong, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ vì câu chuyện lúc nãy.
"Cậu ép chúng từ khi nào thế?"
Phong nhìn ra phía xa, nơi mặt trời đang dần khuất sau những rặng cây, giọng anh ấm áp và nhẹ nhàng.
"Tớ ép từ mùa hè năm ngoái.
Tớ muốn nói với cậu rằng, mùa hạ dù có nắng gắt hay bão giông đến mấy, thì khi qua đi, nó vẫn luôn để lại những điều tốt đẹp và bình yên như thế này.
Nỗi đau hay sự lạnh nhạt cũng vậy, chúng không thể kéo dài mãi mãi nếu cậu chịu mở lòng để đón nhận những làn gió mới."
Nguyệt lặng lẽ nhìn những cánh hoa, cô cảm nhận được tâm ý thấu đáo mà Phong gửi gắm.
Không cần những lời hứa hẹn xa xôi, chỉ cần sự hiện diện âm thầm này của anh cũng đủ khiến trái tim cô bớt đi phần nào băng giá.
Cô khẽ mím môi, một nụ cười nhẹ nhàng và thanh thoát như ánh trăng hiện lên trên gương mặt.
"Cảm ơn cậu, Phong.
Tớ sẽ giữ chúng thật kỹ."
Gió hồ thổi mạnh hơn, làm vạt váy trắng của Nguyệt bay bổng trong không gian.
Hai người đứng đó, giữa một bên là mặt hồ tĩnh lặng và một bên là những tâm sự đang dần được xoa dịu.
Buổi dã ngoại khép lại khi bóng tối bắt đầu bao trùm, nhưng trong lòng mỗi người đều đã kịp mang về một chút ánh sáng của sự thấu hiểu.
𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼