Hài Hước [Anemo Boys x Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 18


Khi Lumine tỉnh dậy thì nhận ra mình đang ở trong phòng chữa trị.

Cô nhìn quanh thì phát hiện Aether đang ngồi bên cạnh giường.

Hình như anh ấy đã ngủ.

Lumine ngồi dậy định xuống giường.

Nhưng cô chợt nhìn thấy chiếc chân đáng được băng bó của mình.

Lumine ban nãy còn có chút mơ hồ, bây giờ thì đã nhớ lại được những gì xảy ra trước đó.

Đúng rồi, cô bị trẹo chân và ngã xuống trong trận bóng chuyền.

Khi cô định đứng dậy thì không hiểu sao cả người liền bị mất hết sức lực không thể đứng dậy được.

Trong khi cô còn đang ngơ ngác nhớ lại những gì đã xảy ra thì Aether đã tỉnh lại.

Vừa nhìn thấy Lumine đang ngồi trên giường bệnh, anh lập tức lao đến.

"Lumine!

Em tỉnh rồi, ơn trời.

Em có làm sao không?

Cảm thấy người thế nào?

Tự nhiên em ngất đi trong trận đấu làm anh hoảng đến mức nhảy khỏi khán đài luôn đấy.

Cái con bé này, anh đã bảo em phải nghỉ ngơi cho kĩ vào mà cứ không nghe.

Em có biết là anh sợ đến mức nào không???"

Hàng loạt câu hỏi của Aether hét lên khiến Lumine chuyển từ ngơ ngác thành choáng váng, nhất thời không kịp phản ứng gì.

Điều này lại còn làm Aether phát hoảng hơn nữa.

"Lumine, trả lời anh đi.

Em bị làm sao vậy?"

"Không, em không sao.

Anh bình tĩnh lại đi."

Lumine sợ rằng Aether sẽ gọi cả bác sĩ vào và làm loạn hết lên nên phải lấy lại tinh thần mà trả lời anh.

Thấy Lumine trả lời mình như vậy, Aether mới bình tĩnh lại và thở phào nhẹ nhõm, dù vậy anh vẫn quan sát xem em gái mình có điều gì bất thương hay không rồi mới yên tâm ngồi xuống.

"À đúng rồi, giải đấu thế nào rồi anh?"

So với sự lo lắng của Aether thì Lumine lại quan tâm đến giải đấu nhiều hơn.

"Em không cần lo.

Đội bóng chuyền của trường ta đã dành chiến thắng nhờ em cả đấy.

Trường ta đứng đầu trong toàn giải và đang đi nhận thưởng.

Anh thì không muốn đi vì phải ở lại với em còn những người khác đều đi nhận thưởng hết rồi."

Aether vừa dứt lời thì cửa phòng bệnh cũng được mở ra.

Xuất hiện trước cửa là Ayaka, đằng sau còn có bà Iris.

Cả 2 nhìn thấy Lumine liền lập tức chạy thẳng đấy.

"Lumine!

Cậu thế nào rồi?

Có làm sao không?"

"Ôi trời, con gái tôi.

Con thế nào rồi?

Suốt cả buổi lễ nhận thưởng mẹ không thấy con đâu.

Hỏi Ayaka thì mới biết được là con bị ngất.

Mẹ xin lỗi, đáng ra lúc đó mẹ phải ở cùng con nhưng lại phải đi có việc."

Lumine ban nãy còn bị choáng vì tiếng hét của Aether, bây giờ thì trực tiếp đau đầu vì bị bà Iris lắc dữ dội.

Do vẫn còn mệt nên Lumine gần như không thể phản kháng gì, cứ để mặc cho họ thích làm gì thì làm.

"Mẹ, mẹ bỏ Lumine ra đi, con bé sắp ngất nữa rồi kìa."

Aether hiểu chuyện nhìn thấy khuôn mặt đang dần tái nhợt đi của Lumine, vội vàng ra can ngăn bà Iris.

Lumine sau đó đã (bị ép) phải nghỉ ngơi tại đây trong suốt hơn 1 tuần.

Trong thời gian này cô chỉ được vận động nhẹ trên giường vì Aether sợ chân cô nếu đứng lên sẽ gãy luôn.

Lumine rất tức vì điều này, chân cô có phải làm bằng giấy đâu?

Bác sĩ cũng chỉ nói rằng cô bị ngất đi do căng thẳng lâu dài, còn chân cô cũng chỉ ầm 2 ngày là khỏi.

Trong thời gian ở đây, cũng khá nhiều người đến thăm cô, trong đó còn có cả 5 người bạn cùng nhà với cô.

Trong các cuộc trò chuyện của cô với họ, đôi lúc họ cũng hỏi cô có biết Arthur đâu không.

"À, thằng bé phải thay mặt cả tôi nhận giải thưởng rồi còn cả bằng khen từ cô hiệu trưởng nữa nên không thường xuyên đến đây lắm."

Do cô phải nằm ở đây nên tất nhiên Arthur hoàn toàn không thể về chung cư là đúng rồi.

Nhưng Lumine không thể nói dối được lâu nữa, cô phải về mới được.

Rất may cho cô là Aether đã đồng ý với điều kiện cô không được vận động mạnh đặng biệt là tập những gì có thể gây hại đến chân cô trong 1 tuần.

Lumine đã miễn cưỡng đồng ý ông anh trai mình.

* * *

Lumine mở cửa ra, cô nhanh chóng nhìn thấy cả 5 người kia đều đang tập trung ở phòng khách.

"Yo, Arthur, mấy ngày nay không thấy cậu về nhà, biết chúng tôi lo cho cậu lắm không?"

Venti là người phản ứng đầu tiên khi nhìn thấy Lumine.

Lumine cùng Aether tiến đến gần họ.

Lumine sau khi đứng quan sát mọi người 1 lúc thì chợt nhận ra rằng họ đang chơi trò gì.

"Ô, các cậu chơi Thử thách hay Sự thật hả?

Cho tôi hơi với."

Lumine khá thích chơi trò này, đặc biệt là khi nhìn thấy người khác phải làm những trò buồn cười vì thử thách hay nói ra bí mật thầm kín của mình trong sự thật.

"Được thôi, cậu ngồi xuống đây đi."

Heizou đập đập vào chỗ ngồi bên cạnh mình, rồi anh quay sang nói với Aether-người không có ý định tham gia vào trò chơi.

"À đúng rồi, Aether, xe đạp của tôi mới bị hỏng, cậu có thể giúp tôi đem ra quán sửa không?"

Aether nhận lời rồi rời khỏi nhà.

Sau đó, trò chơi lại tiếp tục được bắt đầu.

Sau 1 vài lượt thì cuối cùng chiếc bút được Heizou xoay ngay lập tức chỉ vào Lumine.

Lumine hiểu rằng đã đến lượt mình nên nhồi suy nghĩ 1 lúc để chọn giữa Thử thách hay Sự thật.

"Tôi chọn Sự thật.

Dù sao tôi cũng chẳng có bí mật gì quá lớn hay đáng xấu hổ cả."

Lumine rất tự tin về khoản này.

Nhưng có lẽ câu hỏi mà cô nhận được hoàn toàn ngoài mong đợi.

Heizou đã lên tiếng hỏi cô.

"Giới tính thực sự của cậu là gì, Arthur?"

Câu hỏi vừa dứt, không chỉ mỗi Lumine mà cả 4 người kia đều mang bộ mặt ngạc nhiên nhìn Heizou, người đang rất vui vẻ cười.

"N...Nam, sao cậu hỏi thừa vậy?"

Lumine ngập ngừng nói, đây là lần đầu tiên cô nói dối trong trò chơi này nên có chút sợ hãi.

"Không không, Arthur, cậu đã phạm luật rồi, tại sao cậu lại nói dối trong khi cậu chọn Sự thật chứ?"

Heizou lắc lắc đầu.

"Ý...ý cậu là sao, Heizou?

Tôi đâu có nói dối gì đâu?"

Lumine nội tâm hoảng loạn cố gắng nghĩ 1 lời gì đó phù hợp.

"Ý tôi là gì cậu hoàn toàn biết rõ mà, Arthur.

À không, hay tôi phải gọi em là Lumine chứ nhỉ?"

* * *

Heizou tiến đến gần Lumine.

Anh híp mắt cười với người đang hoảng loạn trước mặt.

Thấy Lumine hoàn toàn không thể nói gì, Heizou đành tiếp tục.

"Em rất giỏi trong việc lừa chúng tôi bằng ngoại hình và tính cách.

Nhưng đó không có nghĩa là em không có sơ hở nào.

Sau khi quan sát em 1 thời gian, và tôi liền nhận ra rất nhiều điều đặc biệt giữa em và Arthur.

Chẳng hạn như khi người này xuất hiện thì người kia sẽ ngay lập tức không thấy tăm hơi đâu cả.

Hay là việc trong bảng điểm, cả 2 cái tên đều được đặt cạnh và có điểm số giống y canh nhau.

Có thể đặt giả thuyết rằng đó là trùng hợp nhưng tôi đã xem thử nhiều bảng điểm rồi, trường hợp có 2 người trở lên có điểm số ý chang nhau chưa bao giờ được đặt cạnh nhau như vậy."

Heizou dừng lại để quan sát biểu cảm kinh ngạc của Lumine.

"N...Nhưng đó cũng chỉ là giả thuyết, cậu đâu có bằng chứng gì đúng không?"

"Ồ, có chứ.

Tôi tự tạo luôn nè.

Kazuha, cậu giúp tôi vén tóc sau gáy của em ấy đi, ở đó có bằng chứng."

Kazuha giống với những người còn lại, còn đang ngơ ngác vì những lời Heizou nói cũng ngạc nhiên vì yêu cầu của Heizou.

Cậu đến gần Lumine.

"T...Tôi xin phép."

Kazuha cẩn thận vén tóc của Lumine lên, cậu ngạc nhiên.

"Có 1 vết màu đỏ trên đấy.

Trông giống như được bôi lên."

Lumine kinh ngạc vì câu nói của Kazuha.

Cô thực sự có vết như vậy sao?

"Đúng vậy, tôi đã lén bôi 1 ít lên cổ của Lumine khi em ấy còn đang nằm viện."

Heizou lấy ra 1 chiếc hộp từ túi quần.

Anh giải thích rằng nó là 1 loại màu đặc biệt nên chỉ khi dùng nước của nó mới có thể rửa trôi nó đi.

"Từ lúc Arthur bước vào đến giờ, tôi chưa từng chạm vào người cậu ta lần nào mà, đúng chứ?

Những ngày gần đây tôi cũng chỉ ở nhà và đi học cùng các cậu, nên cũng không gặp Arthur trong suốt quãng thời gian ấy.

Vì vậy tôi hoàn toàn không thể bôi nó lên.

Bằng chứng như vậy đã đủ chưa, 'Arthur'?"

* * *

Lumine không biết phải chối cãi thế nào, cô thực sự chẳng nghĩ được gì nữa rồi.

Lumine thở dài đứng dậy, cô tháo dây buộc tóc để mái tóc dài của cô xõa xuống.

"Anh đã thắng, Heizou.

Tôi chấp nhận rằng mình đã nói dối các anh suốt thời gian qua.

Xin phép được giới thiệu lại.

Tôi là Pansy Lumine, em gái của Aether, tôi sống cùng các anh bằng 1 thân phận giả với cái tên Arthur."

Lumine kể lại câu chuyện của mình, về cách cô cải trang thế nào, lí do vì sao cô muốn ở lại đây, việc học của cô ở trường và các Câu lạc bộ.

Mọi người đều im lặng sau khi nghe Lumine kể xong.

"Nói vậy là mày vì muốn ở lại đây nên đã nói dối bọn tao suốt quãng thời gian qua."

"Ừm, nghe thì giống như tôi là 1 con mê trai nhỉ?"

Lumine cười gượng.

"Tôi vốn tưởng mình che dấu rất tốt, nhưng ai ngờ vẫn bị phát hiện.

Anh đã nhận ra từ khi nào, Heizou?"

"Trong buổi tiệc cuối kì I.

Em với thân phận Lumine đã nói rằng mình và Aether là anh em sinh đôi.

Nhưng trước đó Arthur cũng nhận như vậy.

Thế thì đáng ra phải nói là anh chị em sinh ba chứ?

Hơn nữa Arthur trước đó nói rằng mình đi ăn rồi đến khu vui chơi với mẹ, mà đến lúc em ra về với cậu ta thì có lẽ cũng chỉ đến 15 phút là cùng thôi.

Thời gian như vậy không hề hợp lí."

Lumine nghe xong bèn bật cười, vậy là đều do cô hết sao?

"Ban đầu tôi chỉ định ở tạm đây 1 thời gian, hơn nữa do cũng là ở cùng anh trai nên tôi vẫn muốn ở.

Nhưng sau khi tiếp xúc với mọi người trong cuộc sống hằng ngày, tôi liền không muốn rời khỏi đây nữa.

Nhưng...có lẽ cái gì đến rồi cũng phải đến..."

Lumine cười buồn bã, chắc cô phải dành kha khá thời gian để tìm cho mình 1 nơi ở mới thôi.

Nhưng ngay khi Lumine định đứng dậy về phòng để sắp đồ, cánh tay cô liền bị kéo lại.

Lumine quay lại nhìn người đang kéo cô, Heizou.

Anh mỉm cười với cô.

"Thật ra, em không cần phải rời khỏi đây đâu."

"Ừm, đúng vậy, chúng tôi môn hề có ý định đuổi em đâu, Lumine."

Venti tiếp lời, mặc dùng vẫn còn hoang mang vì những chuyện vừa xảy ra nhưng vẫn chạy đến can ngăn Lumine.

Lumine nhìn mọi người, 3 người kia cũng gật đầu tỏ ý rằng họ đồng tình.

Thấy vậy, cô liền vui vẻ trở lại.

"Cảm ơn các anh."

(Mấy bác giục gì lắm thế, làm tôi đứng ngồi không yên luôn nè🐧)
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 19


Những ngày sau đó, khác với sự lo lắng của Lumine, cuộc sống của mọi người trong nhà vẫn tiếp tục diễn ra rất bình thường.

Mọi người đều đối xử với Lumine như cũ, dường như không hề cảm thấy lạ lẫm gì.

Ban đầu Lumine còn có chút gượng gạo nhưng rồi sau đó cũng dần thoải mái hơn nhiều.

Hôm nay mọi người sẽ tham gia lễ bế giảng kết thúc năm học của trường.

Lumine phải cải trang lại thành Arthur.

"Ặc, mới có mấy ngày không đeo cái nịt ngực thôi mà giờ đeo lại lên làm em khó chịu quá."

Lumine than vãn với Aether sau khi đã thay đồ xong.

Cô còn đem theo cả 1 túi đồ nhỏ theo cùng, Aether cũng không rõ nó để làm gì nhưng cũng không có ý định hỏi.

Về sau Aether mới biết, thì ra là trong lễ bế giảng, nhà trường cũng tổ chức trao giải và khen thưởng cho những học sinh có đóng góp cho nhà trường trong kì đại hội thể thao vừa rồi.

Vì vậy, cả Lumine lẫn Arthur đều phải lên nhận phần thưởng.

Rất may rằng cái tên Arthur và Lumine cách nhau khoảng 2 đợt học sinh lên nhận thưởng nên Lumine có đủ thời gian để thay lại đồ.

Kết thúc buổi lễ, Lumine cũng nhanh chóng đi về cùng mọi người.

"Chà, vậy là cuối cùng cũng đã kết thúc 1 năm học rồi.

Mệt thật đấy."

Vừa về đến nhà, Venti lao thẳng lên ghế sofa nằm lăn lộn ở đấy.

"Bình thường thì nghỉ hè các anh ở đâu?

Tôi định sẽ ở lại đay với anh Aether."

Lumine tò mò hỏi.

Cô thắc mắc răng không biết liệu có ai sẽ ở lại đây trong kì nghỉ hè không?

"Tôi sẽ ở nhà Xiao trong thời gian nghỉ hè này.

Dù gì thầy Zhongli cũng là người giám hộ của tôi mà."

Venti trả lời.

"Tôi thì ở lại 1 ngôi đền trên núi với chị gái.

Năm ngoái tôi không chịu về đấy làm chị ấy chửi um lên luôn."

Heizou nói.

"Tao cũng phải về nhà để tu dưỡng đạo đức.

2 bà mẹ tao sẽ dạy kèm tao trong suốt kì nghỉ này."

Scaramouche nói, gương mặt hiện lên sự chán nản xen lẫn tức giận.

"Tôi sẽ ở lại đây với Lumine và Aether."

Kazuha nói.

Sau đó Venti, Xiao, Heizou và Scaramouche về phòng và bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Họ định nghỉ trưa xong sẽ đi luôn.

Trước khi họ đi, Lumine cũng chợt nhớ ra 1 điều.

"Đúng rồi, hình như tôi vẫn chưa kết bạn với các anh.

Liệu có thể cho tôi xin số của các anh không?"

Nói ra thì có chút xấu hổ khi mà Lumine đã sống cùng họ suốt hơn 9 tháng rồi mà vẫn chưa kết bạn gì với họ.

4 người nghe vậy cũng lấy điện thoại ra và cho Lumine số điện thoại.

"Tôi có thể add em vào trong nhóm được không, Lumine?"

Venti hỏi và đã nhận được sự đồng ý của Lumine.

"Vậy thì tạm biệt mọi người nhé."

Lumine tiễn họ ra tới tận hành lang, đến khi cả 4 người vào trong thang máy rồi cô mới quay về.

* * *

Đến tối, trước khi đi ngủ, điện thoại Lumine chợt reo lên thông báo.

Lumine mở lên xem.

Cô vừa được add vào 1 nhóm nào đó.

Lumine mở ra để xem tin nhắn.

Lumine định trả lời lại gì đó thì tự dưng điện thoại cô bị giật mất.

"Oái, Aether, anh làm gì vậy?"

Aether không trả lời, tay cầm điện thoại Lumine nhắn gì đó, gương mặt hiện rõ sự khó chịu.

Sau đó anh mới trả lại Lumine.

Lumine mở điện thoại lên xem dòng tin nhắn của Aether.

"Điện thoại em phát sáng lên khiến anh ngủ không được.

Đi ngủ đi, Lumine."

Lumine có chút không phục nhưng rồi vẫn cất điện thoại đi để ngủ.

(Xin lỗi vì trong hơn 4 ngày qua tôi không đăng lên vì tôi bị thu mất điện thoại nên mất kha khá time để viết.

Hơn nữa do lại bị đói hàng nên thành ra không có động lực viết.

Có ai bt hàng nào của AllLumi (Anemo boys, Albedo, Ayato càng tốt) ko.

Mấy blog như Mèo NeOn, Lynette mình đọc hết rùi( ⚈̥̥̥̥̥́⌢⚈̥̥̥̥̥̀)
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 20


"Hả?

Anh phải tới Pháp sao?"

Lumine ngạc nhiên hỏi Aether.

Ít phút trước, khi cả 3 người đang xem TV thì Aether nhận được 1 cuộc điện thoại từ mẹ.

"Ừ, mẹ nói là đã lâu rồi anh không về đấy ở với bố mẹ nên muốn hè này anh ở đấy luôn."

"Em thì ở lại đây đúng không?"

Lumine hỏi.

"Ừ, mẹ cũng không bảo là em cần phải về.

Em ở cùng Kazuha được chứ?"

"Em thì ổn thôi, nhưng không biết Kazuha thì thế nào?"

Lumine quay sang hỏi Kazuha đang ngồi lắng nghe 2 anh em họ nói chuyện.

Cậu cười trả lời.

"Ổn mà.

Tôi thấy cũng không sao.

Đỡ hơn là tôi phải cô đơn 1 mình trong căn nhà rộng lớn này."

Aether gật đầu.

"Vậy anh đi chuẩn bị đồ đây nhé."

"Em đi cùng anh ra sân bay nhé?"

* * *

Lumine ôm Aether và bà Iris.

"Hẹn gặp lại, Aether.

Tạm biệt, mẹ."

"Nhớ ăn uống đầy đủ đấy nhé, Lumine.

Anh sẽ hỏi Kazuha đấy."

"Ok, em hứa."

Lumine vẫy tay chào tạm biệt Aether và bà Iris.

Cô đứng ở đấy 1 lúc lâu cho đến khi 2 người kia dần biến mất thì mới quay trở về.

* * *

Những ngày sau đó của Lumine có chút hơi gượng gạo.

Cô vốn quen có sự hiện diện của Aether trong căn nhà này rồi nên bây giờ chỉ còn lại mìn cô với Kazuha khiến cô có chút hơi lạ lẫm.

Hơn nữa, Kazuha có chút hơi...bị động khi trò chuyện với nhau.

Thường thì phải là Lumine bắt chuyện trước thì Kazuha mới trả lời.

Chỉ khi có việc gì đó thắc mắc thì Kazuha mới hỏi Lumine, rồi sau đó thì im lặng toàn tập luôn.

Mặc dù cậu ta giúp Lumine rất nhiều việc từ nấu ăn, dọn nhà, giặt giũ đến đi mua sắm mà Lumine nhờ Kazuha đều làm rất tốt.

Nhưng đối với 1 người hoạt bát (tăng động) như Lumine thì như vậy khá là bức bối.

"Ừm...Kazuha này, anh có cảm thấy khó chịu khi ở cùng tôi không?"

Lumine không nhịn được mà phải hỏi Kazuha.

"Không.

Sao vậy?

Em cảm thấy khó chịu sao?"

Kazuha đang gắp rau ra đĩa giúp Lumine, thấy cô hỏi vậy có chút ngạc nhiên.

"Không.

Chỉ là tôi thấy anh...ờm...khá là ít nói."

Lumine lắc đầu, cô cảm thấy minh khá là vô duyên khi hỏi người khác câu đó.

"À, về chuyện đó, thực sự xin lỗi em.

Do từ nhỏ, ở trại trẻ mồ côi của tôi toàn là con trai nên tôi không được tiếp xúc nhiều với con gái, thành ra tôi cũng không biết phải bắt chuyện với em như nào."

Lumine ngạc nhiên khi nghe tới 2 chữ "mồ côi" từ Kazuha.

"Kazuha, anh...không có...cha mẹ sao...?"

Lumine lúng túng hỏi, mặc dù biết nói vậy là không nên nhưng cô thực sự rất tò mò.

"Về chuyện đó thì...để sau khi ăn thì tôi sẽ kể cho.

Tôi không muốn làm em khó xử trong bữa ăn như vậy."

Kazuha ngồi xuống bàn ăn, xới cho Lumine 1 bát cơm rồi mới đến mình.

Sau khi ăn xong, giống như thói quen hàng ngày, Lumine và Kazuha lại ra ngồi ghế sofa ngoài phòng khách để xem TV.

"Cha mẹ tôi sau khi sinh ra tôi, đã vứt bỏ tôi đi.

Kể từ đó, tôi được cho nuôi dạy trong trại trẻ mồ côi đó cho tới khi lên cấp 2.

Trường cấp 2 của tôi cung cấp cho những đứa trẻ mồ côi như chúng tôi học bổng để được theo học.

Đổi lại, chúng tôi cần phải có những thành tích tốt hoặc những khả năng đặc biệt để cống hiến cho trường.

Cũng nhờ đó, tôi phát hiện được khả năng dùng kiếm tốt của mình.

Sau đó, cuộc sống của tôi cũng dần ổn định lại khi lên cấp 3, tôi được nhóm Venti mời sống cùng họ mà không cần phải trả tiền.

Có lẽ họ biết đến chuyện của tôi, tiền thưởng mà tôi có cũng chỉ có đủ để tôi mua đồ ăn nuôi sống bản thân thôi.

Suốt những năm học của mình, tôi rất hiếm khi nói chuyện hay tiếp xúc với con gái trừ khi là làm việc nhóm, vì vậy tôi cũng không thể biết được con gái các em thích nói chuyện về những gì."

Lumine chăm chú nghe Kazuha kể.

Đây không những là lần đầu tiên Kazuha bắt chuyện trước với cô không phải vì các việc cậu không biết mà còn là lần đầu cô nghe Kazuha nói nhiều đến vậy.

"Tôi cảm thấy mình giải thích rõ ngọn nguồn toàn bộ cho em thì như vậy em sẽ không cần phải mất công hỏi nữa."

"À...vậy à?

C...cơ mà sao anh biết?"

Lumine ngạc nhiên.

"Nó viết đầy trên mặt em kìa."

Kazuha cười nói.

"Haha, mặc dù anh nói không tiếp xúc nhiều với con gái nhưng tôi thấy anh rất biết cách nói chuyện mà."

Lumine rất thích cách nói chuyện nhẹ nhàng, biết cách làm người khác vui vẻ, hài lòng của Kazuha.

Cậu ta thực sự rất hợp khi nói chuyện với con gái.

"Cơ mà, có 1 điều anh nên sửa lại nếu muốn tiếp xúc với con gái."

"Hửm, là gì?"

"Giữ khoảng cách."

Lumine nghiêm túc nhìn Kazuha.

Thực sự thì dường như cậu ta không hề biết đến chuyện này, bằng chứng là từ nãy đến giờ Kazuha vẫn tựa đầu vào vai Lumine để kể chuyện.

"A, vậy sao?

Việc này sẽ khiến người khác khó chịu sao?"

Kazuha chỉnh lại tư thế của mình.

"Ừm, đối với 1 số người kể cả là con gái hay con trai đều không thích tiếp xúc với người khác 1 cách thân mật như vậy.

Anh vẫn luôn cư xử như vậy sao, Kazuha?"

Lumine cảm giác mình sắp trở thành cô giáo chỉ dạy cho Kazuha những lễ nghi giao tiếp đến nơi luôn rồi.

"Không hẳn.

Đây là lần đầu tiên tôi làm vậy."

"Tôi có thể hỏi vì sao không?"

"Hừm...Có lẽ do mùi hương trên người em chăng?"

Lumine nghe Kazuha nói xong thì mặt liền đỏ bừng lên.

Cô hoảng hốt.

"M...M...Mùi hương sao?"

Kazuha nghiêng đầu khó hiểu nhìn Lumine.

"Ừm, trên người em có mùi rất dễ chịu.

Mùi gió và sương do em thường xuyên dậy sớm để đi chạy bộ, mùi đồ ăn mà em nấu, mùi gỗ và đất từ những nơi em tập luyện, và cả mùi mồ hôi nữa.

Tôi cảm thấy chúng khi hòa tan lại rất dễ chịu."

Lumine nghe xong liền cúi xuống ngửi ngửi áo mình.

"Thật ra là chỉ có những người giác quan nhạy bén như tôi mới cảm nhận được nó thôi.

Em không nhận ra cũng phải.

Mùi hương trên người em làm tôi liên tưởng đến cảnh được nằm dài trong gió trên 1 thảm cỏ sau 1 ngày tập luyện vất vả."

Lời Kazuha nói khiến mặt Lumine càng lúc càng đỏ hơn.

Cô cố tìm ách chuyển chủ đề.

"À đúng rồi, Kazuha, anh muốn xem phim không?"

Tại sao lại chuyển chủ đề sau xem phim?

Đến Lumine cũng khó hiểu.

Rất may cho cô rằng Kazuha đã đồng ý.

"Dạo gần đây tôi hay nghe bảo bộ phim kinh dị này hay lắm.

Em muốn xem chứ?"

Lumine nghe xong có chút do dự nhưng rồi vẫn đồng ý.

Để phù hợp với không khí, Kazua đã tắt đèn đi rồi qua ngồi cùng Lumine.

Trong quá trình xem phim, Lumine do sợ hãi nên đã nắm chặt lấy tay của Kazuha khiến cậu bị phân tâm mà quay sang nhìn Lumine.

Trông thấy gương mặt tái nhợt vì sợ hãi của Lumine, Kazuha buộc phải nhịn cười và quay ra xem tiếp phim.

Cũng chính vì vậy cậu không thể nào tập trung vào bộ phim được.

Khi xem hết bộ phim cũng là hơn 10 giờ rồi, cả 2 mỗi người về 1 phòng để đi ngủ.

"Ngủ ngon nhé, Lumine."

"Ng...Ngủ ngon, Kazuha."

Lumine vẫn còn sợ hãi vì bộ phim lật đật chạy nhanh về phòng và đóng sầm cửa.

* * *

Nửa đêm, Kazuha chợt tình giấc.

Nhờ thích giá nhạy bén, cậu dễ dàng nghe thấy tiếng động từ bên ngoài phát ra.

Tiếng động đó đang dần tiến gần đến phòng cậu, khi đến nơi thì dừng lại.

Kazuha nằm im suy nghĩ 1 lúc rồi quyết định đứng dậy.

Cậu mở cửa ra và ngạc nhiên khi thấy người trước mặt.

Đó là Lumine.

"Sao vậy?

Em không ngủ được hả, Lumine?"

"C...Có thể cho tôi ngủ cùng với anh được không?

Nằm dưới đất cũng được."

Lumine gượng gạo nói.

"Haha, em vẫn còn sợ vì bộ phim đấy sao?

Tôi khá ngạc nhiên đấy."

Kazuha cho Lumine vào phòng rồi đóng cửa lại.

"T...Thì ai cũng phải có 1 nỗi sợ riêng chứ."

Lumine xấu hổ đáp.

"Không sao, không sao.

Chuyện cũng bình thường mà, nhờ vậy tôi cũng biết thêm nhiều về em hơn."

Kazuha leo lên giường ngồi, cậu đập đập vào chỗ trống bên cạnh mình.

"Em không cần nằm dưới đất đâu, lên đây ngủ đi.

Tất nhiên là phải nằm cách xa nhau để giữ khoảng cách mà."

"Đ...Được sao?"

"Ừ, tôi không phiền đâu."

Lumine nghe xong cũng gật đầu, mặc dù hơi ngại nhưng cô không còn cách nào khác cả bèn leo lên giường và nằm xuống ở 1 chỗ ngay cạnh mép giường.

"Hay chúng ta nói chuyện nhé, cho dễ ngủ hơn."

Kazuha biết rằng Lumine sẽ rất khó ngủ kể cả khi nằm cùng anh.

"Ờ, ừm, anh muốn nghe kể gì?"

Lumine đồng ý.

"Về những chuyện của em khi còn học bên Pháp đi."

Cả 2 liên tục trao đổi với nhau cho đến khi Lumine ngủ thiếp đi giữa chừng.

Kazuha thấy vậy cũng quay người đi và chìm vào giấc ngủ.

* * *

3 giờ sáng, Kazuha lại bị tỉnh giấc khi cảm nhận được thứ gì đó đang đặt lên người mình.

Cậu nhận ra đó là 1 cánh tay đang choàng qua ôm lấy cậy.

Quay đầu lại, Kazuha nhận ra gương mặt đang say ngủ của Lumine.

"L...Lumine.

Em còn thức không?"

Kazuha khẽ giọng gọi.

Nhưng người kia không có chút phản ứng gì.

Đành vậy, cậu không muốn đánh thức Lumine dậy nên để im như vậy.

"Kiểu này thì mình sẽ bị bệnh tim mất thôi."

Bây giờ bên tai Kazuha ngoài tiếng thở đều của Lumine thì toàn là tiếng tim cậu đập thình thịch.

Nếu bây giờ bật điện và có thêm cái gương trước mặt, Kazuha sẽ thấy được mặt cậu càn lúc càng đỏ dần đi y như trái cà chua.

(Tất nhiên sau đó Lumine dậy và rối rít xin lỗi Kazuha rồi¯\_(ツ)_/¯)
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 21


Sau cái đêm mà Lumine ngủ cùng Kazuha đó, cô hoàn toàn không dám nhìn mặt Kazuha lấy 1 lần.

Lúc ăn thì cô chỉ ăn thật nhanh, rửa bát rồi chạy ù về phòng hoặc kiếm cớ để xuống sân.

Mặc dù Kazuha đã nói rằng cậu hoàn toàn không để ý quá mức đến chuyện đấy nhưng Lumine vẫn rất gượng gạo khi ở cùng cậu.

Cô sẽ cần thêm thời gian để ổn định lại tinh thần đây.

Kazuha đương nhiên biết vì sao Lumine lại bối rối đến vậy, cậu thì cũng có khác cô là bao.

Rồi trong 1 hôm, Kazuha nhận được tin nhắn của Heizou.

Kazuha đến phòng của Lumine để gọi.

"Lumine này.

Em có rảnh không?

Heizou muốn đi cùng em giải quyết 1 số công việc của cậu ta đấy."

Lumine nghe xong ngay lập tức đồng ý.

"Được.

Mấy hôm nay tôi cũng rảnh nên đi cũng được."

Vậy thì càng tốt cho cô để né mặt Kazuha rồi.

Lumine sửa soạn đồ rồi đi tới điểm hẹn mà Heizou gửi cho cô.

Lumine tới bên chân ngọn núi dưới 1 ngôi đền.

Cô nhìn quanh để tìm kiếm Heizou.

Cô lấy điện thoại ra xem giờ

"Hừm, anh ta không nói là mấy giờ, lỡ mình đến sớm quá thì sao ta?"

Đang mải suy nghĩ nên Lumine cũng hoàn toàn không để ý đến có người đang tiến tới chỗ cô từ sau lưng.

"Òa, để em phải chờ lâu rồi."

Lumine giật thót tim vì bị dọa đến mức giơ điện thoại để đánh người sau lưng theo phản xạ tự nhiên.

"Oái oái, em bình tĩnh, Lumine?"

Người kia chặn cánh tay của Lumine lại.

Bấy giờ Lumine mới nhận ra người trước mặt mình.

"H...Heizou?"

"Em làm tôi sợ chết đi được, muốn giết tôi hả?"

Heizou ôm người làm vẻ sợ hãi nhìn Lumine.

"Tôi mới phải nói câu đó.

Anh làm sợ chết tôi rồi đây.

Hơn nữa ban nãy nếu không phải tôi cầm chắc điện thoại thì lỡ nó rơi hỏng thì anh có đền được không?"

Lumine cũng chẳng kém cạnh gì, cô không phục chỉ chỉ vào cái điện thoại cô vừa dùng làm vũ khí để đánh người.

"Thôi được rồi, tôi xin lỗi.

Là do tôi dọa em trước."

Heizou sợ rằng cả 2 sẽ đứng đây cãi nhau làm mất thời gian nên chủ động xin lỗi trước.

"Vậy anh cần tôi làm gì?"

"Đi giúp phá án."

"Phá án sao?

Anh làm thám tử hả?"

Lumine ngạc nhiên.

"Đúng rồi, nhưng tôi chỉ bắt đầu lại công việc trong kì nghỉ hè thôi."

"Bảo sao hồi trước anh dễ dàng nhận ra tôi là con gái."

Lumine lầm bầm.

"Được rồi nào, bắt đầu đi được rồi chứ?"

* * *

Heizou dẫn Lumine tới 1 nơi đầy xe cảnh sát.

Anh dẫn cô vào bên trong 1 chung cư.

"Yo, cảnh sát trưởng, tôi đến rồi đây."

Heizou giơ tay gọi 1 viên cảnh sát đang đứng ở giữa sảnh.

Cảnh sát trưởng nhìn thấy Heizou liền vội vàng lao đến.

"May quá, cuối cùng cậu cũng tới.

Chúng tôi chờ cậu mãi.

Ủa, cô gái này?"

Cảnh sát trưởng nhìn sang Lumine.

"À, đây là Lumine, cô gái này đi cùng để trợ giúp tôi phòng khi tên tội phạm bỏ trốn.

Được rồi, đừng dài dòng nữa, đưa tôi đến hiện trường vụ án đi."

Cảnh sát trưởng gật đầu rồi dẫn Heizou và Lumine lên tầng.

* * *

Vụ án này lầ 1 vụ án giết người.

Nạn nhân là 1 cô gái sống ở tòa chung cư này.

Vào đêm qua, mọi người ở những phòng bên cạnh đột nhiên nghe thấy 1 tiếng hét thất thanh nên đã sang phong cô gái này xem.

Mọi người gọi hỏi cô có làm sao không thì không nghe thấy tiếng trả lời nên đã phá cửa vào phòng.

Kết quả là thấy cô gái nằm trên giường, toàn thân đầy vết máu cùng nhiều nhát đâm trên bụng.

Nhìn qua hiện trường thì trông có vẻ chẳng có gì là đặc biệt vậy nhưng Heizou cũng chỉ mất 1 lúc đã phát hiện được ra những điều kì lạ và phá giải vụ án.

* * *

"Tuyệt thật đấy, Heizou.

Tôi hoàn toàn không thể phát hiện ra điểm gì kì lạ giống anh cả."

Sau khi rời khỏi hiện trường, Heizou đã kể lại cho Lumine về cách làm sao anh tìm được manh mối và bằng chứng.

Nghe xong, Lumine cảm thấy rất ngạc nhiên và thích thú.

"Em cũng được đấy, tôi còn chưa kịp nhìn thấy con dao mà tên hung thủ dùng đang chuẩn bị đâm mọi người thì em đã khống chế hắn rồi."

Hung thủ là bạn trai của cô gái nạn nhân đó.

Hắn ta từ nhỏ đã mắc bệnh tâm thần, không thể phân biệt được đâu là đúng, đâu là sai.

Mà cô gái kia cũng không phải nạn nhân duy nhất của hắn, hắn thậm chí còn từng giết chính cha mẹ của mình nữa.

Khi bị bại lộ, hắn ta liền nổi máu điên, định dùng dao đâm Heizou.

Nhưng khi vừa mới lấy được dao ra 1 nửa đá bị Lumine gô cổ đè xuống đất rồi.

"Do tôi đứng ngay sau lưng hắn nên có thể nhìn thấy và nhận ra ánh sáng lóe lên từ con dao mà."

"Nè nè Lumine, tôi vẫn còn nhiều vụ án định giải quyết mấy hôm nữa, em muốn đi cùng tôi không?"

"Được chứ."

Lumine nghe xong liền hào hứng đồng ý.

1 phần là vì để né Kazuha, phần còn lại là vì cô rất thích thú với những công việc này với Heizou.

"Vậy ngày mai vẫn chỗ cũ, 7 giờ sáng nhé cộng sự."

* * *

Cả hai người liên tiếp phá giải được rất nhiều vụ cướp, giết người xảy ra trong tháng, bắt được rất nhiều tên tội phạm.

"Chỉ cần giải quyết nốt vụ này là xong rồi."

Hôm nay đặc biệt hơn những hôm khác một chút.

Lần này Heizou nhận được yêu cầu điều tra 1 tổ chức tình nghi buôn bán ma túy.

"Cẩn thận nhé, Lumine, chúng ta chỉ có thể đi 2 người thôi đấy."

Để thực hiện dễ dàng, Heizou và Lumine phải giả dạng thành thành viên tổ chức và đột nhập vào trong hang ổ của bọn chúng.

Trước khi bắt đầu, Heizou đã đưa cho Lumine rất nhiều biết bị bảo hộ và liên tục dặn Lumine phải cẩn thận.

"Đương nhiên là tôi tin vào tài năng võ thuật của em, nhưng nếu như xô xát với bọn chúng thì rất khó để tiếp tục nhiệm vụ vậy nên hãy cố gắng đừng chạm trán với tên nào cả.

Chúng ta chỉ cần bắt tên trùm là được rồi."

Sau đó cả 2 cùng nhau tiến vào bên trong tòa nhà của tổ chức đó.

Có lẽ đã từng trải qua và có kinh nghiệm từ trước nên Heizou đã giúp Lumine rất nhiều lần khi cô suýt bị lộ ra.

Cuối cùng, sau 1 lúc lâu, cả 2 cũng đã đến được phòng của tên trùm.

"Haha, lũ cảnh sát chưa gì đã mò được tới đây rồi sao?"

Hắn ta bình thản thú nhận toàn bộ những gì mình làm rồi cười hả hê cho rằng đến giờ cảnh sát mới phát hiện thì đã quá muộn.

"Ngươi không thể làm gì đâu, cảnh sát đều đã bao vây nơi này rồi.

Bọn ta cũng có thiết bị bảo hộ, dù có súng thì ngươi cũng không thể làm gì được bọn ta đâu."

"Ai nói?"

Tên trùm cười khúc khích rút súng ra.

Lumine nhìn thấy cũng nâng cao cảnh giác, nếu hắn bắn thì cô sẽ đẩy Heizou tránh trước.

Vậy nhưng, điều khiến cả 2 không ngờ tới là hắn lại dí súng vào đầu mình.

Đôi mắt mở to cười nhìn 2 người họ.

"Này, không được!"

Heizou nhận ra hắn định làm gì, hoảng hốt lao đến.

"Bây giờ nếu tao chết thì các ngươi cũng mất đi manh mối, cũng không thể tìm được đường dây đằng sau."

Đoàng!

Tiếng súng vang lên ngay trước khi Heizou kịp chạy đến chỗ hắn.

Tên trùm ngã xuống dưới chân Heizou.

"Không không!"

Heizou quỳ xuống cái xác dưới chân mình.

Anh lục lọi gì đó trong người hắn rồi lại quay ra bàn làm việc của hắn.

"Đây rồi, thông tin về đường dây buôn bán ma túy.

Đi thôi, Lumine!"

* * *

Heizou kéo Lumine chạy ra khỏi tòa nhà.

Ở đấy, cả 2 gặp được nhóm cảnh sát cùng một số tên trong tổ chức bị bắt lại khi cố gắng chạy trốn.

"Cậu Heizou!

Mọi chuyện sao rồi?"

Heizou im lặng đưa sấp giấy lấy được cho cảnh sát trưởng.

Ông ta đọc qua nội dung rồi tiếp tục hỏi.

"Tên trùm thì sao?"

Heizou chậm rãi nói.

"Chết rồi.

Hắn đã nổ súng tự sát."

"Hả, cái gì?

Chậc, vậy cậu còn có bằng chứng nào khác không?"

Heizou lấy từ trong túi ra 1 cái máy quay nhỏ rồi ném cho cảnh sát trưởng.

Ông ta xem bên trong rồi gật đầu.

"Vậy là đủ rồi, cảm ơn cậu, Heizou."

* * *

Lumine cùng Heizou đi về.

Trên đường đi, Heizou không nói lấy 1 lời nào như mọi hôm, Lumine dù không biết gì nhưng cũng cảm thấy tốt nhất mình không nên nói hay hỏi gì lúc này.

Cả 2 cứ im lặng như thế sến khi đi qua 1 cái hồ, Heizou dừng lại và tiến tới ngồi xuống ghế đá.

Lumine tiến tới bên cạnh Heizou.

"Để tôi mua đồ ăn nhé.

Bây giờ cũng tối rồi."

Lumine quay người định đi thì liền bị kéo lại.

"Không cần, ngồi cùng tôi chút được không?"

Tay Heizou nắm chặt Lumine, dường như không có ý định bỏ ra.

Lumine cũng chẳng còn ách nào đành ngồi xuống bên cạnh Heizou.

Cả 2 tiếp tục im lặng.

Chỉ đến khi Lumine nhịn không được mà hỏi.

"Anh ổn chứ, Hei-"

Lumine chưa kịp nói hết câu thì bị giật mình phải dừng lại vì 1 vòng tay ôm lấy cô.

"Đừng nói gì, chỉ cần giữ nguyên vậy được không?"

Heizou rúc đầu vào vai Lumine.

Lumine nghe vậy cũng đành im lặng bất động.

Cả 2 tiếp tục im lặng như vậy khiến Lumine thực sự rất gượng gạo.

Cũng may rằng người lên tiếng trước sau đó không còn là cô nữa.

"Là 1 thám tử, tôi không thể để bất cứ ai trước mặt mình hết được, thậm chí là tên tội phạm.

Mỗi 1 sinh mệnh tồn tại đều đáng quý như nhau, chỉ là lối sống, tư tưởng mỗi người không ai có thể giống nhau hoàn toàn được.

Không phải ai cũng phải chết, có những kẻ phạm những tội không quá lớn như ăn cắp vẫn có cơ hội được làm lại cuộc đời hoặc sống tiếp trong tù.

Hoặc những tên phạm tội không thể nào tha thứ thì cũng không thể để chết 1 cách dễ dàng như vậy được.

Đáng ra tên kia phải bị bắt và chịu án tử hình nhưng tôi lại để cho hắn chết như vậy."

Lumine tuy không phải thám tử nhưng cô hiểu được rằng bây giờ Heizou tức giận và nuối tiếc đến chừng nào.

Lumine đặt tay lên lưng Heizou.

"Anh không sai đâu.

Đúng là đáng ra không thể để hắn chết dễ dàng như vậy nhưng không có nghĩa rằng anh có lỗi.

Nếu như trước đó anh lao đến trước rồi bị hắn bắn chết thì tôi phải làm sao, khôn những vậy còn mất thêm 1 mạng người vô tội nữa, đúng chứ?"

Heizou nghe xong thì im lặng như đang suy nghĩ gì đó.

"Em nói đúng.

Cảm ơn em, cộng sự."

Heizou ngẩng đầu lên nhìn Lumine.

Cô cũng nhìn lại anh rồi cười.

"Phấn chấn lên nào, anh của hằng ngày đâu rồi?

Rồi còn bỏ tôi ra nữa."

Lumine bắt đầu cảm thấy khó chịu khi bị ôm lâu đến vậy.

Nhưng khi nghe cô nói vậy xong, Heizou còn ôm chặt hơn nữa.

"Ban nãy là tôi ôm em cho đỡ buồn, còn bây giờ tôi muốn ôm vì thích vậy."

Lumine điên tiết cố thoát khỏi vòng tay của Heizou nhưng bất thành, chỉ đến khi cô tính gào lên cầu cứu người đi đường thì Heizou mới chịu bỏ cô ra.

"Sao em độc ác với người vừa trải qua cú sốc lớn như tôi vậy, cộng sự?"

Heizou giãy nảy lên, cố xin được ôm Lumine.

"Anh bị làm sao vậy?

Nam nam nữ nữ ôm nhau nơi công cộng này bộ không thấy vô duyên hả?"

"Chẳng phải em có thân phận giả Arthur kia sao?

Cải trang đi rồi tôi ôm em cũng có sao?"

"Không!"

Những ngày sau đó, cứ hễ gặp được Lumine là Heizou lại nhào đến đòi ôm cho bằng được, thậm chí anh ta chạy tới nhà cô chỉ để ôm cô rồi ra về trước sự ngơ ngác của cả Lumine và Kazuha.

(Mấy bữa nay tôi khá bận.

Đi từ thiện này, đi sinh hoạt hè này, đi bơi này, đi học này, chỉ đến hôm nay tôi mới rảnh được nên các bác thông cảm:') )
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 22


(Dành cho những ai không hiểu: Trong game, cái tên đầu tiên Scaramouche có là Kabukimono, Kunikuzushi là cái tên 1 thời gian sau mới có.

Nhưng mình thích cái tên Kunikuzushi của ổng hơn nên fic này sẽ dùng tên đấy làm tên thật ổng nha😀)

Chỉ còn khoảng 3 tuần nữa là Lumine sẽ quay trở lại học.

Vậy nên cô định ôn lại kiến thức, rồi cô phát hiện ra...bao nhiêu kiến thức cô đã học đều bị cô quên hết rồi...

Lumine vì thế mà cả ngày nếu có thời gian rảnh rỗi thì toàn chỉ cắm mặt vào học lại bài, Kazuha cũng giúp cô nhưng tiến độ đi rất chậm.

"Tiêu rồi, tôi chả nhớ cái gì cả."

Lumine ôm đầu, mắt mở to nhìn chồng sách giấy chưa học đến cao quá đầu mình.

"Thôi, nghỉ một chút đi, bây giờ em mà tiếp tục sợ rằng còn khó tiếp thu hơn đấy.

Hay giờ em đi mua ít đồ được chứ?

Bột canh và hạt nêm sắp hết rồi.

Coi như là để hít thở không khí."

Lumine gật đầu đồng ý với Kazuha.

Cô lấy tiền rồi đi tới siêu thị gần đó.

"Hừm, bột canh đây rồi.

Hạt nêm ở chỗ nào ta?"

Lumine nhìn quanh kệ để đồ, rồi chợt 1 giọng nói vang lên sau lưng cô.

"Hạt nêm ở kệ đối diện bên này cơ, em Lumine."

Lumine nghe thấy có người gọi mình bèn quay đầu.

1 người phụ nữ với mái tóc tím đậm đang chỉ vào cái kệ để đồ bên cạnh mình cho Lumine.

"A, con chào cô, cô Makoto."

Lumine nhận ra đây là giáo viên bộ môn Ngữ Văn của lớp cô.

Lumine tiến tới chào hỏi cô.

"Cô đến mua ít đồ nấu ăn, đang định mua nốt gói hạt nêm rồi về thì gặp em."

Cô Makoto cười với Lumine.

Lumine gật đầu rồi cùng cô Makoto ra thanh toán tiền.

"Vậy chào em nhé, cô về đây."

Makoto tạm biệt Lumine rồi đi về hướng ngược lại.

Rồi Lumine chợt nhớ ra gì đó, ba chân bốn cẳng chạy về phía cô Makoto.

"A, cô Makoto, đợi em đã!"

Makoto dừng lại quay đầu về phía Lumine.

"Có chuyện gì sao?"

"Cô ơi, cô có giảng lại cho em 1 số kiến thức môn Văn được không?

Mấy ngày nghỉ hè làm em quên hết kiến thức rồi.

A, em có thể trả tiền nếu cô coi đây là đi học thêm."

Makoto gật đầu.

"Được chứ, nhưng giảng ở đây không được tiện lắm, hay em cùng cô về nhà nhé?

Mà em cũng không cần trả tiền đâu, cô từng dạy kèm cho nhiều học sinh như em rồi."

Lumine gật đầu và đi theo cô Makoto.

* * *

Lumine đến nhà cô Makoto.

Sau khi bấm chuông và chờ 1 lúc, cửa nhà mở ra, 1 cậu con trai tóc tím xuất hiện.

"Bác."

Cậu ta chào cô Makoto, rồi nhận ra sau lưng bác mình có thêm 1 người.

"Scaramouche!?"

"Sao mày ở đây?!"

Cả 2 vừa liếc qua liền nhận ra nhau.

"Tôi mới phải hỏi câu đấy chứ?"

"Đây là nhà tao."

Lumine chợt nhớ ra 1 chuyện gì đó, đúng rồi, Xiao đã kể cho cô rằng Scaramouche có 1 người bác làm giáo viên, họ của cậu ta cũng giống họ của cô Makoto.

"Con bé đến đây để học thêm.

2 đứa quen nhau hả?"

Cô Makoto dẫn theo Lumine vào trong nhà, vừa đi vừa kể lại cho Scaramouche.

"Vâng ạ, nó là bạn cùng nhà của cháu."

"À, bác cũng nhớ rồi, Lumine từng giả nam rồi mà nhỉ?

Tên Arthur."

Về vụ việc của Lumine, tất cả giáo viên trong trường Teyvat đều có quyền được biết, điều này hiệu trưởng đã hỏi ý kiến cô từ lâu rồi.

Lumine được dẫn tới phòng khách, cô nhìn bên trong và nhìn thấy trong phòng có 1 người phụ nữ và 1 cô gái tay cầm túi đồ ăn đang ngồi trên ghế sofa.

Cả 2 người họ đều có mái tóc tím giống cô Makoto và...họ giống y chang nhau?

"Người ngồi bên trái là em gái song sinh của cô, Ei, đồng thời là mẹ của thằng nhóc này.

Bên phải là Shogun, em gái thằng nhóc."

Cô Makoto giới thiệu khi thấy gương mặt bất ngờ của Lumine.

Cô cũng hiểu phần nào vì hầu như ai khi gặp cũng nhận nhầm họ là chị em sinh ba.

2 người trong phòng khách nhìn thấy Lumine thì cũng giơ tay chào rồi lại xem tiếp tivi.

Scaramouche dường như thấy gì đó bèn tiến vào bên trong phòng khách tới chỗ họ.

"Arghhh, biết ngay mà, dám lấy gói snack của tao hả con này?"

Scaramouche giật lấy gói snack mà Shogun cầm.

"Xin lỗi em, 2 người họ khá ít nói và...hơi lười.

Mà này Ei, em có biết Nahida đâu không?"

Makoto chuyển sang gọi người trong phòng.

Ei chỉ chỉ tới hướng 1 căn phòng khác.

Makoto gật đầu rồi dẫn Lumine tới 1 căn phòng khác.

Lumine nhận ra đây là phòng bếp, bên trong có 1 người phụ nữ tóc hồng và đứa trẻ đang nấu ăn.

"Mua đồ về rồi hả, Makoto?"

Người phụ nữ tóc hồng nhận ra bên cạnh Makoto còn có thêm 1 người nữa.

"Ô, em là Lumine lớp 11-A đúng chứ?

Hồi cuối kì I cô thấy em được chọn để làm tiết mục mở màn nè."

Lumine nhận ra 2 người này, người tóc hồng là cô tổng phụ trách trường Lumine, Yae Miko, đứa trẻ...theo cảm nhận của cô, là cô Nahida, giáo viên dạy Vật lý, Hóa học, Sinh học, Toán học của Lumine.

"Con bé đến đây để học thêm đúng chứ?"

Nahida hỏi Makoto.

"Ừm, tuy chỉ con bé chỉ hỏi học Văn nhưng dường như em ấy vẫn cần cả những môn khác nên chị muốn hỏi Nahida có thể giúp được không?"

Makoto giải thích sơ qua cho Nahida.

"A, về chuyện đó, e...em không cần đâu, thưa cô Makoto."

Lumine vội vàng nói.

Đúng là cô cần học cả những môn khác nhưng mà làm phiền quá nhiều người thì cô cảm thấy không nên.

"Scaramouche, con nấu bữa tối cùng Miko hộ ta nhé?

Không cần ngại, em Lumine, cô cũng có nhiêu học sinh xin dạy kèm giống em rồi.

Nào, đi theo tôi."

Nahida gọi Scaramouche vào bếp, cô đương nhiên đoán được Lumine đang nghĩ gì, bởi vì nó viết đầy trên mặt Lumine rồi con đâu.

Lumine gật đầu, đi theo Nahida và Makoto lên tầng.

"Đây là phòng mà tụi cô dùng để dạy thêm cho học sinh, em vào đi."

Lumine được dẫn vào trong 1 căn phòng cuối hành lang tầng 2.

* * *

Nahida và Makoto dạy kèm cho Lumine hết cả buổi sáng ngày hôm đấy.

Nhờ đấy, Lumine không chỉ được thông suốt cho kiến thức mà còn học thêm được những mẹo vặt nhỏ khi giải bài tập.

"Trưa rồi, hay em ở lại nhà cô ăn cơm đi?"

Makoto đề nghị Lumine khi cả 3 kết thúc buổi học và xuống tầng.

"Dạ thôi ạ, ở chung cư của em bây giờ vẫn còn 1 người bạn nữa đang chờ em về, em cần về nấu bữa trưa cho-"

"Tao nhắn tin cho Kazuha rồi, bảo là mày ở lại nhà tao ăn trưa, cậu ta sẽ úp mì tôm ăn."

Lumine chưa kịp nói hết câu thì Scaramouche ở gần đó nghe thấy mọi chuyện liền chen lời vào.

"Yên tâm đi, tên đó tuy không biết nấu ăn nhưng những việc như úp mì tôm mà còn không làm được thì đã bị tao cho ăn đập từ lâu rồi."

Scaramouche thản nhiên rút điện thoại ra cho Lumine xem đoạn tin nhắn giữa cậu và Kazuha.

"Tao nấu xong cả phần của mày rồi, không ăn là tao bẻ cổ."

Scaramouche vừa dứt lời liền bị Nahida lấy chổi không rõ từ đâu vụt mạnh vào người.

"Ái đau!"

"Ăn với chả nói.

Xin lỗi em, Lumine, cô sẽ giáo huấn lại nó sau."

Nahida để lại chổi dưới chân chân cầu thang.

Dưới sự đe dọa của Scaramouche, Lumine chỉ đành chấp nhận ở lại.

* * *

"Thế, bình thường thằng cháu của cô ở chung cư như nào vậy, em Lumine?"

Nhân lúc trong bữa ăn, Yae Miko liền thích thú hỏi Lumine.

"A, dạ?"

"Thằng cháu cô chẳng bao giờ kể về chuyện ở trường hay ở chung cư của nó cho tụi cô tí nào cả.

Nó cũng chưa từng dẫn bạn về nhà bao giờ nên thành ra bọn cô cũng không biết nó có gây họa gì không."

Yae Miko cười liếc nhìn sang Scaramouche vẫn đang nhìn chằm chằm bát cơm của mình từ lúc Yae Miko cất lời đến giờ.

"Bà già phiền phức này lại vậy rồi."

Tuy Scaramouche nói rất nhỏ nhưng Lumine ngồi bên cạnh vừa đủ để nghe thấy.

Cô lúng túng đáp lại lời Yae Miko.

"Dạ thì...Scaramouche là người đảm nhiệm việc nấu ăn chính cho tụi cháu, thỉnh thoảng còn thêm các việc nhà nữa ạ."

"Vậy Kuni có bắt nạt gì cháu không?"

Ei lên tiếng lần đầu kể từ khi Lumine bước chân vào nhà tới giờ.

Lumine tuy có chút nhạc nhiên với cách cô Ei gọi Scaramouche nhưng vẫn nhanh chóng trả lời.

"Dạ không, cậu ấy tuy tính hơi cọc nhưng rất tốt với tụi cháu.

À mà đúng rồi, lần đầu tiên gặp mặt hình như cậu ấy tính đấm chá-"

Lumine chợt nhớ lại đúng là hồi trước Scaramouche định đấm cô thật, nhưng khi đang định kể thì liền bị Scaramouche nhéo mạnh vào tay mình.

"Đ...Đừng có nói nữa, tao không muốn bị cấm túc tiếp đâu."

Đó là những gì Lumine đọc được từ trên gương mặt đang hoảng hốt của Scaramouche.

"Hô, cô có nghe nhầm không?

Thằng cháu cô tính đấm cháu à?"

"D...Dạ không, ý...ý cháu là cậu ấy nghe nói cháu học võ nên muốn giao đấu với cháu."

Lumine vội vàng sửa lại lời nói của mình.

Cô liếc sang Scaramouche, người đang thở phào nhẹ nhõm.

"Hầy, vậy sao..."

Yae Miko phía bên kia thì lại tỏ ra thất vọng sau khi nghe Lumine nói vậy.

Suốt cả bữa ăn đó, Yae Miko vẫn tiếp tục hỏi Lumine những câu về Scaramouche khiến cô bị cậu ta cấu liên tục.

* * *

Chiều hôm đó, Lumine vẫn ở lại nhà Scaramouche để tiếp tục được học thêm.

Những ngày sau đó cô vẫn tiếp tục đến học như vậy.

Hôm nay Lumine tiếp tục đến học như mọi ngày, nhưng lúc vào nhà, cô nhận ra trong nhà chỉ có mỗi Shogun trước đó ở phòng khách ra mở cửa.

"Ừm, S..Shogun à...Mọi người đâu hết rồi?"

Lumine ngập ngừng hỏi Shogun, người đang ngồi trên ghế sofa xem TV.

"Mẹ, bác và dì em phải đi họp đột xuất, anh hai thì đi mua đồ ăn rồi.

Chị ngồi xuống đây đi, trong lúc chờ."

Shogun đập xuống chỗ trống bên cạnh mình.

Lumine gật đầu rồi ngồi xuống bên cạnh mép ghế, cách xa Shogun 1 mét.

Lumine cũng xem TV cùng Shogun.

Đó là chương trình nấu ăn.

"Em và mẹ không giỏi nấu ăn lắm, nên anh hai chưa từng cho phép em chạm vào bếp 1 lần nào cả.

Chị Lumine, chị bảo rằng mình có thể nấu nhưng món ăn rất khó, chị có thể dạy em không?"

Shogun bất chợt quay sang hỏi Lumine.

"A, ờ...chuyện đấy thì chị..."

Lumine lúng túng nhìn vào vẻ mặt nghiêm túc của Shogun.

Đúng là cô rất giỏi nấu ăn, nhưng về chuyện dạy ai đó nấu ăn thì cô chưa từng thử bao giờ.

Nhưng chưa kịp để Lumine trả lời xong, Shogun đã kéo Lumine vào trong bếp cùng mình.

Khi Shogun đang tính bật bếp lên thì tiếng chuông nhà vang lên.

"Để chị ra mở cho."

Lumine vội vàng chạy ra ngoài.

Vừa mở cửa ra thì thấy Scaramouche 2 tay xách 2 túi đồ.

"Hửm?

Mày đến rồi à?

Shogun đâu?"

Scaramouche dường như không ngạc nhiên lắm khi nhìn thấy Lumine.

"Trong bếp."

"HẢ?"

Scaramouche nghe Lumine nói xong, sắc mặt liền thay đổi.

Cậu ta vội vàng đặt túi đồ ăn xuống rồi chạy thảng vào trong bếp.

"Con kia, đi ra ngay!"

Lumine cũng chạy theo vào.

Có chuyện gì sao?

Nhưng rồi thắc mắc của Lumine nanh chóng được giải đáp.

Phòng bếp ban nãy con phát ra ánh sáng trắng của bóng đèn, bây giờ thì chuyển sang thành màu đỏ cam nóng rực luôn rồi.

Kèm theo đó là tiếng nổ "Đùng" to lớn.

Scaramouche kéo Shogun chạy ra ngoài.

"Con m* nó!"

Scaramouche đưa Shogun cho Lumine, còn bản thân thì quay lại vào bếp, miệng thì liên tục chửi rủa.

Cả Lumine và Shogun đều ngơ ngác nhìn ngọn lửa dần dần được dập tắt.

Một lúc lâu sau đó, Scaramouche đi ra ngoài, gương mặt tức giận nổi đây gân xanh.

"Trời đất ơi!

Có làm sao không?

Tao đã bảo mày bao nhiêu lần rồi!

Đừng có lại gần cái bếp!"

Scaramouche day day trán mắng Shogun.

Cậu ta liếc sang Lumine rồi lại nhìn về phía Shogun.

"Tại sao tự nhiên mày lại vào bếp thế hả?!"

"X...Xin lỗi..."

"Em ấy muốn tôi dạy nấu ăn, đừng trách em ấy, là do tôi không ngăn cản em ấy."

Scaramouche dựa lưng vào tường, thở 1 hơi dài để lấy bình tĩnh.

"Haizz, mày đúng là!

Thôi bỏ đi!"

Cũng may, Scaramouche trước đó không chỉ đi mua mỗi gia vị, mà còn cả 3 hộp cơm khác để ăn trưa.

"Bác Makoto bảo rằng họ sẽ ăn trưa ở đấy.

Tao thấy nếu chỉ nấu cho mỗi 3 người như vậy thì thà rằng đi mua đồ ăn cho nhanh, vừa đỡ mất thời gian và tiền bạc."

Sau khi cả 3 ăn xong, Scaramouche mới bắt đầu hỏi.

"Mà này, Shogun, rốt cuộc mày đã làm gì cái bếp để nó thành ra vậy đấy?"

"Thì em bật bếp đến mức độ vừa đủ như những gì chị Lumine nói.

Rồi sau đấy khi chị ấy định hướng dẫn tiếp thì anh về."

"Và rồi sao?"

"Lúc đấy em thấy lửa bé quá, nên..."

"Mày vặn nó lên mức max đúng không?

Nhưng thế thì làm sao mà đến mức thành ra thế kia?"

"T...Tại vì em thử dí 1 đầu dây điện vào để thử nghiệm 1 thứ?"

"Cái m* gì đấy?

Mày học đâu ra vậy?"

"T...Thì trong game mà em chơi, người ta nói rằng Lôi khi gặp Hỏa sẽ bị Quá tải nên em muốn thử ngoài đời sẽ trông ra sao.

Kết quả là em thấy lửa bùng lên dữ dội quá nên...nên..."

"Nên làm sao?"

Scaramouche như sắp phát điên đến nơi trước những gì Shogun kể.

Nhưng cậu vẫn cố giữ bình tĩnh để nghe hết.

"Nên em lấy chai dầu ăn bên cạnh ném vào để dập lửa..."

"Phụt, Khụ khụ...khặc..."

Lumine ngay lập tức bị sặc cơm trước những gì Shogun nói.

Cô thật không thể tưởng tượng được, chỉ cần đổ ít dầu đã là đáng sợ lắm rồi, này còn ném cả chai vào nữa...

Cùng lúc đó, Scaramouche dường như đã đạt tới giới hạn chịu đựng, cậu ta không nói gì mà chỉ giơ một nắm đấm hướng về phía Shogun.

Shogun tuy có học võ, nhưng trình độ của cô không thể bằng được anh mình.

Trước tốc độ ra đòn của Scaramouche, Shogun không thể nào phản ứng kịp thời được.

Tưởng chừng sẽ có 1 cảnh anh em tương tàn, vậy nhưng cú đấm của Scaramouche đã bị chặn lại.

"Mày bỏ tao ra, Lumine.

Hôm nay tao phải đánh nó mới trận mới được."

Scaramouche lườm Lumine, người đang nắm tay ngăn cậu ta đánh Shogun.

"Thôi thôi, cho tôi xin.

Cậu hở tí là đánh với đấm, bộ không thể bình tĩnh và giải quyết bằng cách khác được à?!"

"Tch, mày thì biết cái gì?!"

Tuy nói là vậy nhưng Scaramouche vẫn thu tay lại, cậu đứng dậy dọn đồ ra bồn rửa bát.

"H...Hay để tôi rửa cho?"

Lumine lo lắng Scaramouche sẽ tức giận rồi ném hết bát đũa nên hỏi thử xem.

"Không cần, mày cứ ngồi im đấy đi là được.

Ai đời lại để cho khách đi rửa bát đũa hộ mình chứ hả?"

Lumine gật đầu rồi ngồi lại bàn ăn, còn Shogun thì đi quay ra phòng khách, có vẻ cô ấy không thích ở lại đây lắm.

Sau khi rửa bát đũa xong, Scaramouche cũng nhận được 1 cuộc gọi.

"Alo, bác ạ?"

Có vẻ người gọi là Makoto.

"Cái đấy thì...Thôi được, cháu sẽ cố gắng.

Vâng, chào bác."

Scaramouche cất điện thoại đi rồi quay sang nói với Lumine.

"Bác Makoto bảo rằng hôm nay bác không dạy được mày nên bác nhờ tao học kèm với mày buổi ngày hôm nay."

"Hả?

Học kèm sao?"

"Ờ, dù gì tao cũng học giỏi đều các môn mà.

Đi lên phòng tao đi."

Scaramouche dẫn theo Lumine lên tầng 3, tới căn phòng ngay cạnh cầu thang.

"Ồ, phòng cậu gọn gàng hơn tôi tưởng đấy."

Đồ đạc trong phòng Scaramouche tuy có nhiều đồ nhưng vẫn rất gọn gàng.

Lumine thích thú nhìn những mô hình được bày trên tủ.

"Đẹp thật đấy."

"Tao cấm mày làm hỏng.

Chỉ cần trầy xước 1 tẹo thôi là mày phải đền 10 cái như vậy cho tao."

Lumine định sờ thử vào mô hình thì liền bị lời nói của Scaramouche làm rụt tay lại.

Scaramouche lấy ra 1 chiếc bàn gập để xuống đất.

"Tới đây.

Mày muốn học môn nào trước?"

Lumine ngồi xuống đối diện Scaramouche.

Cô suy nghĩ 1 lúc rồi nói.

"Ngoại ngữ đi."

* * *

Cả 2 mải mê kẻ dạy người học đến mức không hề nhận ra cô Makoto cùng mọi người đã về nhà.

Chỉ đến khi cô Makoto đem bánh và trà lên cho cả 2 nghỉ thì họ mới biết.

"Ái chà, 2 đứa có vẻ hợp nhau nhỉ?"

Yae Miko không rõ tại sao cũng đi theo Makoto lên, cô trông có vẻ rất phấn khích khi vào phòng.

"Thôi, Makoto à, cứ để Kuni nhà ta dạy cho coi bé Lumine đi, tôi thấy cũng khá ổn mà.

Chúng ta đi xuống đi."

Rồi Yae Miko nhỏ giọng nói với Makoto.

"Thằng bé không mấy khi hòa đồng với bạn bè được như vậy đâu.

Đâu coi như là cơ hội để nó chỉnh đốn lại bản thân."

Makoto định nói gì đó nhưng khi nghe Yae Miko thì thầm vào tai thì lại thôi.

"Vậy thì cháu giúp bác tí nhé, Kuni, tối nay bác nấu cơm cho."

"Sao cũng được ạ.

À mà, bác này, bếp hỏng rồi, không nấu được đâu.

Bác nên đi mua đồ ăn bên ngoài đi."

Scaramouche không muốn phải đi mua đồ quá nhiều nên cậu đồng ý ở lại dạy Lumine.

* * *

"Scaramouche này, cách mọi người trong nhà gọi cậu dễ thương ha."

Lumine giữa chừng nổi hứng nên trêu Scaramouche.

Câu nói của Lumine làm Scaramouche đỏ mặt lên.

Thậm chí là người nhà cậu cũng chưa từng nói cậu "dễ thương" như Lumine.

"Hả, c...cách gì?"

"Kuni Kuni~"

Lumine nói rồi quan sát gương mặt càng lúc càng đỏ lên của Scaramouche.

"Haha, tôi đùa thôi, nếu cậu không thích thì tôi sẽ không gọi vậy nữa."

Lumine quay trở lại với bài học, không để Scaramouche kịp nói thêm gì.

"T...Tao không có ý đấy..."

Lumine ngạc nhiên bỏ bút xuống, cô nhìn Scaramouche.

"Ý...ý tao là mày muốn gọi thế nào cũng được.

Dù sao cũng chỉ là tên thôi."

Scaramouche cúi xuống nhìn bài của Lumine.

"Haha, được, vậy thì Kuni giúp tôi bài này nhé!"

Lumine ngạc nhiên trước lời nói của Scaramouche.

Cô thử gọi vậy để quan sát xem Scaramouche có thực sự muốn hay không.

Người kia đang dần giãn cơ mặt ra sau khi nghe cô nói vậy, bắt đầu giải thích cho cô các bước giải.

Hừm, có lẽ đúng là cậu ta không để tâm đến chuyện mọi người gọi cậu ta ra sao nhỉ.

* * *

(Đoạn này mình sẽ thay đổi cách tả lời nói chút cho đỡ loạn)

Lumine và Scaramouche hoàn toàn không hề nhận ra cửa phòng không được khép kín mà để hở ra một khoảng lớn đủ để nhìn thấy toàn bộ chỗ họ.

Và sau khe hở đó là tụ tập cả 1 nhóm người đáng thì thầm bàn tán với nhau về họ.

Ái chà, Kuni nhà ta có vẻ thích cô bé đây ha- Yae Miko

Tôi không ngờ thằng bé lại biết cách quan tâm, ứng xử với con gái như vậy đó.

- Makoto

Theo những gì em quan sát được trong lớp thì Kuni chưa từng chời với 1 cô gái nào cả.

Khi có bạn học nữ hỏi bài thì nó toàn lờ đi thôi.

- Ei

Scara nhận được rất nhiều thư tình nhưng đều cứ hết đi đấy.

- Nahida.

Lần trước, con thấy anh ấy đánh 1 bạn chị gái, con nghe thoáng qua thì hình như là do chị gái ấy thích anh ấy quá mức đến độ không muốn 1 cô gái nào lại gần anh ấy cả.

Rồi hình như chị ấy tính làm gì chị Lumine do thấy hay đi cùng anh hai...- Shogun.

Ara, coi bộ cô bé Lumine đấy không tầm thường đâu nhỉ?

- Yae Miko.

Đúng vậy, không phải mỗi Scaramouche thôi đâu, tôi còn nghe được thầy Zhongli kể lại rằng cô bé đã làm thay đổi được suy nghĩ của cậu bé sao đỏ cứng đầu, Xiao, con nuôi của thầy ấy.

- Nahida.

Venti, 1 học sinh lớp tôi trước đó đã từng bị đình chỉ học nhiều lần do uống rượu khi chưa đủ tuổi, nhưng sau hồi giữa kì I tôi không còn thấy cậu bé đấy đụng vào rượu lần nào nữa.

Có lần tôi tình cờ nghe được khi thầy Zhongli hỏi Venti về chuyện đó, cậu ấy nói rằng là nhờ người bạn mới chuyển tới.

- Ei

Gần đây tôi về thăm lại đền Narukami thì tình cờ gặp thằng nhóc Heizou lúc nó đang kể với chị họ nó, 1 pháp sư của đền về việc nó đã có người trong lòng.

Sau đó dựa vào những miêu tả thì tôi thấy có vẻ rất ăn khớp với cô bé Lumine.

Cậu nhóc Heizou đó cũng ở chung cư với Kuni nhà ta đấy.

- Yae Miko

Nhắc mới nhớ, lần trước cháu gặp được anh Kazuha, cũng cùng chung cư vơi anh hai.

Do cùng câu lạc bộ Kiếm đạo nên cháu muốn hỏi anh ấy 1 số chuyện khi ngôi ở công viên.

Sau khi trao đổi xong thì cả cháu lẫn anh ấy vẫn ngồi đấy để nghỉ một lúc.

Rồi cháu nghe được anh ấy ngâm thơ khi nhìn cây hoa hồng vàng trong công viên.

Cháu không nhớ rõ lắm nhưng bài thơ đấy đại loại là miêu tả 1 thiếu nữ có mái tóc cùng đôi mắt vàng giống vậy.

Khi cháu tò mò hỏi thì anh ấy nói rằng đó là 1 cô gái rất quan trọng với anh ấy.

- Shogun.

Ồ, mọi chuyện đều xoay quanh cô bé Lumine này sao.

Ban đầu tôi chỉ ấn tượng về khả năng cải trang cùng gương mặt xinh đẹp đó thôi.

Vậy nhưng không chỉ thay đổi Kuni nhà ta mà còn cả 4 trong số những học sinh nam được cho là khó theo đuổi nhất trường ta thì chứng tỏ cô bé không hề tầm thường đâu nhỉ.

- Makoto.

(4075 chữ, lần đầu tiên tôi viết dài như vậy luôn, các bác ạ😮)
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 23


Hôm nay sau khi ăn sáng xong, Lumine không đến học thêm ở nhà cô Makoto như mọi ngày.

Cô đã xin nghỉ học.

Hôm nay là 1 ngày đặc biệt với Lumine, là sinh nhật của cô và Aether.

Ngày trước, kể từ sau khi Aether chuyển về sống ở đây, cô không còn tổ chức sinh nhật nữa.

Bởi đối với cô, sinh nhật mà thiếu đi anh trai thì cũng chẳng còn gì vui cả.

Ở Pháp cô cũng chẳng có bao nhiêu bạn bè, nếu có thì họ cũng sẽ chẳng rảnh mà đến.

Nhưng lần này, Aether đã hứa sẽ trở về đón sinh nhật cùng cô nên Lumine rất hào hứng.

Cô bắt taxi để đến sân bay đón Aether về.

Có lẽ cô sẽ rủ Aether đi chơi nơi đây nơi đó trong thành phố ha.

* * *

Lumine nhìn quanh đại sảnh rộng lớn, để rồi nhận ra 1 bóng người thân quen.

"Aether!"

Lumine chạy đến chỗ anh trai mình, người đấy cũng đồng thời quay đầu lại đúng lúc cô lao đến.

"Sinh nhật vui vẻ, anh trai!"

Lumine bám chặt vào cổ, trèo lên lưng Aether.

"Haha, chúc mừng sinh nhật em, Lumine.

Được rồi, bỏ anh xuống đi, gãy lưng anh mất."

Lumine cười hì hì nhảy xuống.

"Quà cho em nè, Lumine."

Aether lấy từ trong túi ra 1 chiếc hộp có kích thước bằng bàn tay mình.

Lumine nhận lấy hộp quà rồi mở ra, bên trong là 1 chiếc kẹp tóc có 2 bông hoa đính bên trên.

"Đây là hoa Inteyvat, là quốc hoa của 1 đất nước cổ có từ thời xa xưa, nó đặc biệt ở chỗ không thể héo đi dù đã bị ngắt đi rồi.

Anh tình cờ thấy nó trong buổi đấu giá hôm trước khi đi cùng cha.

Anh thấy khá hợp với em nên đã mua nó về."

"Đẹp quá!

Cảm ơn anh!"

Lumine cài kẹp tóc lên trên đầu, quả thật, đúng như Aether nói, bông hoa khi ở trên đầu Lumine trông thực sự rất hợp và đẹp.

"Đúng rồi, em cũng có quà nè."

Lumine lục tìm trong túi xách rồi lấy ra 1 túi bóng nhỏ.

Bên trong có 1 mặt dây chuyền.

"Em cũng có một cái tương tự, nhưng không phải Mặt trăng như này mà là hình Ngôi sao.

2 cái là vòng đôi."

"Trời ơi, anh hạnh phúc quá, Lumine."

Aether nhận lấy dây chuyền rồi ngay lập tức đeo vào cổ, gương mặt ngập tràn hạnh phúc nhìn Lumine.

"Hợp với anh lắm."

"Cảm ơn em, Lumine.

Chúng ta đi chơi đâu đó trước khi về nhé."

"Tất nhiên rồi, hehe."

Aether để Lumine đi trước, còn bản thân đi sau.

Vừa đi, anh vừa lấy điện thoại ra, gửi 1 tin nhắn cho ai đó.

'Bắt đầu làm đi'

***

"Em muốn đi đâu nào, Lumine."

"Hừm, để xem.

Em muốn đi xem phim, hoặc đi tới khu vui chơi."

"Hay đi cả 2 luôn?"

"Được chứ?

Em sợ về nhà muộn..."

"Không cần lo, anh nhắn Kazuha rồi."

"Thật sao?

Vậy thì đi thôi!"

Lumine phấn khởi hét lên.

***

Sau khi xem phim xong thì cũng đã đến trưa nên Lumine cùng Aether vào 1 quán ăn để ăn trưa.

Sau khi nghỉ ngơi 1 lúc thì cả 2 tiếp tục đi tới khu vui chơi.

***

"Trời sắp tối rồi, về thôi anh nhỉ?"

Lumine sau khi đi xong cả chục lượt tàu lượn siêu tốc mới chịu đi về nhà.

"Em ghê thật đấy, anh còn không chịu nổi 1 lần đi cái tàu lượn đáng sợ đó."

"Haha, là do anh không quen thôi."

Lumine theo Aether lên ô tô về nhà.

***

Khi đến gần cửa nhà, Aether chợt kéo Lumine lại.

"Chờ đã, Lumine.

Anh muốn em làm việc này."

Lumine khó hiểu nhìn Aether nhưng rồi vẫn gật đầu đồng ý.

Tiếp đến, Aether lấy ra 1 cái bịt mắt đeo vào cho Lumine.

"Gì vậy?

Sao tự dưng bịt mắt em?"

Lumine được Aether kéo đi, trong lòng vừa hồi hộp, vừa sợ hãi.

Rốt cuộc Aether định làm gì?

Đến khi bước vào nhà được một lúc, Aether mới chậm rãi tháo bịt mắt cho Lumine.

ĐOÀNG!

1 tiếng nổ vang lên khiến Lumine còn đang cố thích ứng với ánh sáng bị giật mình.

"Chúc mừng sinh nhật!"

Bấy giờ Lumine mới có thể nhìn kĩ được mọi thứ.

Phòng khách được trang trí rất nhiều thứ, giữa phòng còn được treo hàng chữ "Happy Birthday".

Giữa phòng là rất nhiều đồ ăn kèm theo 1 cái bánh lớn, vây xung quanh là 1 nhóm người.

"M...Mọi người?"

"Bất ngờ chứ, Lumine?

Bọn tôi đã dành cả ngày hôm nay để chuẩn bị cho em và Aether đấy."

Venti cười lớn khi nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Lumine.

"Bọn tôi biết sinh nhật của Aether, vì vậy chắc chắn cũng biết sinh nhật của em."

Lumine đang tính hỏi vì sao họ lại biết thì Xiao đã giải thích luôn rồi.

"Cha mẹ nói rằng đã lâu rồi em không tổ chức sinh nhật, vậy nên anh muốn làm một bữa tiệc nho nhỏ cho em.

Bất ngờ chứ Lumine?"

Trái với suy nghĩ của Aether, Lumine lại im lặng không nói gì.

Hành động này của cô khiến mọi người bối rối, cô đang cúi đầu xuống nên họ không thể biết cô như thế nào.

Khi họ còn đang chuẩn bị định nói gì đó thì Lumine cuối cùng cũng lên tiếng.

"Em..."

"Thực sự rất vui!"

Bất chợt, Lumine lao thẳng đến ôm bọn họ cùng lúc.

"Đây chắc chắn là sinh nhật tuyệt vời nhất từ trước đến nay của em, cảm ơn các anh!"

Lumine hạnh phục nhảy cẫng lên.

Đây là lần đầu tiên cô được đón sinh nhật vừa cùng bạn bè, vừa cùng anh trai.

Cả đám nhìn thấy Lumine vui như vậy cũng bị lây niềm vui theo.

"Chúng tôi cũng có quà cho 2 anh em đây.

Nhưng ngồi xuống trước đi đã."

Lumine gật đầu rồi cùng Aether ngồi xuống trước bánh sinh nhật.

Sau khi thổi nến và ước xong, cả 5 người cũng lần lượt tặng quà cho Lumine và Aether.

Quà của Venti là 2 con thú nhồi bông nhỏ cỡ lòng bàn tay.

"Dễ thương quá."

Lumine bóp bóp còn thú nhồi bông.

"Đây là 1 tinh linh gió trong game mà tôi chơi, tên nó là Barbatos.

Thấy dễ thương nên tôi mua hẳn 3 con về, tôi 1 cái, 2 cái còn lại của các cậu."

Quà của Kazuha là 2 cái bình giữ nhiệt.

"Bình thường em toàn chỉ cầm theo chai nước đi tập thể dục.

Nếu là mùa hè thì không có vấn đề, nhưng mùa đông thì nên uống nước ấm mới tốt cho cơ thể."

"Cảm ơn anh, Kazuha, tôi cũng đang có ý định mua 1 cái về đây nè."

Quà của Heizou là 2 túi bùa.

"Bùa này là do các pháp sư ở đền Narukami làm ra để đem lại may mắn và sức khỏe cho người dùng nó.

Tôi thấy nó khá hiệu quả nên cũng xin về cho 2 anh em cậu."

"Bùa cầu may sao, tôi sẽ móc vào cặp sách của mình."

Quà của Scaramouche là 1 hộp nhạc tặng chung cho cả 2.

Bên trên hộp nhạc là 1 vũ cồng đang khiêu vũ với 1 chàng trai mặc bộ đồ của binh lính.

"Lần trước Lumine nói khá thích đống đồ sưu tầm của tao nên tao đem hộp nhạc tự làm làm quà sinh nhật tặng tụi mày."

"Uầy, cậu tự làm sao, khéo tay thế?"

Cuối cùng là quà của Xiao, 2 bộ đồ.

"Sắp tới nhà trường sẽ thông báo đổi đồng phục sang bộ này.

Tôi xin thầy Zhongli mua luôn cho 2 cậu coi như làm quà sinh nhật."

Lumine nhận lấy bộ đồng phục.

"K...Khoan đã, t...tại sao lại là váy?"

Lumine chỉ vào phần chân váy của bộ đồng phục mà Xiao đưa cô.

"Tôi không biết, nhà trường tự dưng đổi thành vậy."

Lumine không thích mặc váy chút nào, nếu có thì cô chỉ mặc những bộ dài tối thiểu là tới bắp chân.

Vậy mà cái chân váy này lại chỉ dài đến đầu gối của cô là cùng.

"Nhà trường đúng là kì quặc."

"A đúng rồi Lumine, anh quên không thông báo cho em cái này."

Aether vừa chợt nhớ ra gì đó.

"Năm tới này em và Ayaka sẽ được chuyển tới lớp 12-D tụi anh đấy."

Lumine ngạc nhiên khi nghe xong.

"Thật sao?

Có chuyện tốt vậy à?

Ơ nhưng mà, sao em không nhận được tin gì từ nhà trường hết vậy."

"Chắc là họ quên không báo."

Lumine gật đầu khi nghe lời giải thích của Xiao.

"Thôi thôi, bỏ đi, chúng ta ăn thôi chứ?"

Nhận ra đề tài có chút đi hơi xa, Lumine kéo mọi người về với bữa tiệc sinh nhật.

Cô đương nhiên là rất vui khi có thể học cùng Aether và mọi người rồi, không những vậy vẫn còn có cả Ayaka nữa mà.

.

.

.

.

Thế nhưng Lumine ngây thơ không biét rằng, việc cô cùng Ayaka chuyển lớp như vậy hoàn toàn là sự sắp đặt của nhóm Venti.

Họ đã lợi dụng những điểm mạnh của bản thân để xin hiệu trưởng đổi lớp cho Lumine để họ được học cùng cô.

Và đương nhiên họ biết rằng Ayaka là bạn thân của Lumine nên mới xin đổi luôn cho cả cô bạn này.

(Sì poi tẹo:

Năm học tới sẽ có đánh ghen😃)
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 24


"Giới thiệu với các em, đây là 2 bạn học mới của lớp chúng ta, Pansy Lumine và Kamisato Ayaka."

Lumine và Ayaka được cô Ei-chủ nhiệm lớp 12-D giới thiệu cho cả lớp.

Sau khi đi học trở lại, Lumine và Ayaka đã được chuyển sang theo học ở lớp của Aether.

"Có 2 ghế trống ở cuối kia, các em xuống đấy đi."

Lumine cùng Ayaka đi theo hướng mà cô Ei chỉ.

"Trùng hợp thật, chúng ta ngồi cạnh nhau này, Xiao."

Bàn bên cạnh Lumine là bàn của Xiao, 4 người kia đều ngồi ở hàng bên trên.

"Ừm."

Xiao gật nhẹ đầu.

Ngồi bàn bên cạnh Xiao là một cô gái tóc gái vàng, Lumine không biết cô ấy.

Ngồi trước Lumine là Scaramouche, trước Xiao là Venti đang quay xuống chào cô, trước cô gái tóc vàng là Heizou, trước Ayaka là Kazuha.

Còn...Aether thì ngồi tít tận hàng đầu tiên.

Anh đang quay xuống nhìn Lumine với ánh mắt nuối tiếc vì không được ngồi cạnh cô.

* * *

Giờ nghỉ trưa, như mọi khi, Lumine lại cùng mọi người xuống căn tin để ăn trưa.

Ayaka nói rằng mình định ngồi ăn với bạn ở câu lạc bổ để bàn luận một số thứ nên không thể ngồi cùng Lumine được.

Sau khi lấy xuất cơm của mình thì Ayaka cũng rời đi.

Lumine cũng đang tính đem xuất cơm của mình về thì sau lưng đột nhiên có tiếng gọi.

"Chị Lumine."

Lumine quay người lại.

Cô liền nhận ra người vừa gọi cô là ai, đó là Shogun.

"Shogun đó hả, chào em, có việc gì sao?"

Shogun gật đầu.

"Vâng, thì là, đây là năm đầu tiên em ăn bán trú ở trường nên có chút không quen, chị có thể cho em nhồi cùng bàn không?"

Lumine suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý.

"Được, bàn mà bọn chị ngồi là bàn 8 người, nhưng từ năm ngoái đến nay chỉ có mỗi 7 người ngồi."

Lumine cũng không rõ vì sao, nhưng dù là bạn cùng lớp của Aether hay của cô đều không bao giờ hỏi ngồi cùng bàn với Lumine và mọi người.

"S...Shogun, m...mày tính ngồi bàn này với tụi tao hả?"

Khi Lumine dẫn Shogun tới bàn của bọn họ, Scaramouche chỉ liếc qua đã nhận ra ngay con em báo đời của mình.

"Em ấy nói rằng không tìm được chỗ ngồi nên hỏi tôi.

Tôi nghĩ rằng bàn chúng ta vẫn còn 1 chỗ nên em ấy ngồi cùng cũng có làm sao.

Bộ anh không muốn ngồi cùng em gái mình sao, Kuni?"

"Nhưng mà...Aizz, thôi được, tùy mày."

Scaramouche không biết phải phản bác ra sao nên đành chấp nhận để Shogun ngồi cùng.

"Ồ, thì ra đây là em gái cậu sao, Scaramouche.

Rất vui được gặp em, anh là Venti."

Venti vui vẻ bắt chuyện với Shogun.

Có lẽ do Shogun không thích tiếp xúc với người lạ nên đáp lại Venti là 1 cái gật đầu của Shogun.

"Con nhỏ không quen nói chuyện với những người nó tiếp xúc lần đầu tiên đâu.

Tụi mày cứ kệ nó đi."

Scaramouche có chút bực dọc nhét đồ ăn vào miệng.

Mọi người nghe vậy cũng gật đầu.

Dù vậy, mọi người vẫn tiếp tục bàn tán về một số chuyện.

Sau khi ăn được một lúc, chợt có 1 cô gái đến bàn hỏi họ.

"Ừm...Mọi người có thể cho mình ngồi cùng được không?"

Cả 8 người đều quay ra.

Lumine nhận ra người này.

Đúng rồi, cô gái này chính là bạn nữ ngồi bàn bên cạnh Xiao.

Nếu Lumine nhớ không nhầm thì tên là Yini.

"À được, tớ sắp ăn xong rồi, hay c..."

Lumine đang tính đứng dậy nhường chỗ cho Yini hì tự dưng bị Shogun kéo lại.

"Căn tin này không thiếu gì chỗ, tại sao chị gái đây lại phải tới đây tranh giành chỗ?"

Lumine kinh ngạc nhìn Shogun đang lạnh lùng đáp lại lời Yini.

Trong ấn tượng của cô, tuy Shogun ít nói nhưng chưa bao giờ tỏ ra thù địch với ai như vậy.

"A, t...thì ra mình làm phiền mọi người sao, mình thật sự xin lỗi."

Yini nghe Shogun nói vậy thì lúng túng quay đầu đi.

"Này, Shogun, có chuyện gì vậy.

Mày quen nhỏ đó sao?"

Scaramouche cũng bị hành động vừa rồi của Shogun làm cho kinh ngạc và khó hiểu.

"Không, chỉ là không ưa chị ta thôi.

Em ăn xong rồi.

Chị Lumine đi cùng em được chứ?"

Shogun lắc lắc đầu rồi đứng dậy.

Lumine cũng nghe hiểu rằng Shogun dường như muốn nói chuyện riêng với mình nên cũng đi theo.

"Có chuyện gì sao, Shogun?"

Lumine khó hiểu hỏi Shogun.

"Ừm.

Chị Lumine, em khuyên chị, đừng bao giờ làm theo lời của chị ta, người vừa nãy ấy.

Chị ta đã từng tiếp cận em rất nhiều lần, tuy em không biết chị ta là ai và có mục đích gì nhưng có lẽ không tốt đâu."

Rồi Shogun bỏ đi, để lại Lumine còn đang hoang mang ở đằng sau.

* * *

Phải đến chiều của 3 hôm sau đó, khi Lumine ra về, cô mới hiểu được những lời Shogun nói là gì.

Hôm nay Lumine phải ở lại sinh hoạt câu lạc bộ nên về muộn.

Lúc trên đường đi về chung cư.

Lumine phải đi qua 1 con hẻm nhỏ, nơi này buổi sáng thì cũn có vài người qua lại, nhưng buổi chiều thì rất ít.

Khi đi qua con hẻm đó, Lumine bị chặn lại bởi một nhóm người.

"Đứng lại, con nhỏ kia."

Lumine tuy không biết nhóm người này là ai nhưng cô nhận ra được một cô gái trong số họ.

Đó không ai khác ngoài Yini.

"Có chuyện gì sao?"

Lumine tuy có chút bất ngờ nhưng vẫn bình tĩnh hỏi.

"Mày gan lắm, dám lại gần các anh ấy.

Đã thế lại còn được về chung với họ nữa.

Đúng là số hưởng mà.

Nói nhanh, mày rốt cuộc đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho các anh ấy, đồ chó chết."

Lumine mất một lúc mới hiểu được "anh ấy" trong lời cô ta nói là ai.

"Phụt, hahaha."

Trời đất ơi, rốt cuộc là ai đồn cô như vậy thế.

Lumine không nhịn được ôm bụng cười.

"Cái lùm mía, các cô đi làm danh hài được đấy.

Mới gặp tôi có 3 ngày mà đã nghĩ vậy thì thôi, tôi khuyên, nếu muốn làm thám tử thì bỏ đi là vừa.

À đúng rồi, còn phải trả lời câu hỏi của các cô nữa ha.

Các cô nghĩ tôi là tội phạm buôn bán chất độc hại à mà phải bỏ bùa họ?"

"Mày nói cái gì!?

Tin tao đánh mày không?!"

Yini bị lời nói của Lumine chọc tức, cô ta cùng những người còn lại xông thẳng đến tấn công Lumine.

Thế nhưng bọn họ, kẻ bắt, người đấm, kẻ đá, người chửi đều không thể nào đánh trùng Lumine một đòn nào.

Bởi cô cứ liên tục hết di chuyển từ trái sang phải rồi lại nhảy lên cao tránh vừa né đòn tấn công của họ vừa giữ lấy váy.

Thỉnh thoảng vỗ vỗ vào lưng họ.

"Làm tốt lắm, gần chạm được vào tôi rồi, cố lên nhé."

"Đồ khốn, mày có giỏi thì đánh đi, né hoài làm gì, sợ à?!"

Cả đám càng lúc càng bị Lumine chọc cho phát điên.

"A thôi thôi, tôi đánh các cô rồi các cô lại báo lên giáo viên thì tôi phải làm sao.

Thôi thôi, tôi sợ lắm."

Vừa nói, Lumine vừa đẩy Yini ra phía trước khiến cô ta ngã nhào vào người đám bạn.

"Thôi, tôi về đây, nếu không về sớm thì sẽ làm bọn họ lo lắng đi tìm mất.

Cảm ơn vì đã giúp tôi vận động."

Lumine nhặt cắp sách lên rồi chạy mất tăm.
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 25


Tối hôm đó, Lumine vì tò mò nên cô đã hỏi Aether về chuyện của bọn họ.

"Anh nè, tụi anh có vẻ được rất nhiều người thích nhỉ?"

"Hửm?

Sao em hỏi vậy?"

"Không có gì, em chỉ tò mò thôi."

Lumine không có ý định nói ra chuyện hồi chiều, dù sao cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.

"Hừm, anh thì từng được tỏ tình khoảng 5 lần, gửi thư tình tầm 10 lần."

Aether suy nghĩ một lúc rồi trả lời Lumine.

"Khiếp, ghê vậy."

Lumine sửng sốt nhìn Aether.

Tuy đúng là anh coi đẹp trai thật nhưng cô cũng đâu ngờ răng anh ấy lại có nhiều người theo đuổi đến vậy.

"Haha, thế thì đã là gì so với tụi kia.

Em biết không, hồi còn học cấp 2, bọn họ cực kỳ đáng sợ, đi bắt nạt cả học sinh khác cơ, tuy rằng chỉ là những kẻ gây sự với bọn họ.

Thế nhưng chẳng hiểu sao bọn họ vẫn luôn có cả tấn người theo đuổi, ngày cũng phải nhận đến mấy cái thư tình lận.

Tất nhiên họ đều từ chối hết."

Lumine gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.

Thì ra đây là lý do không có ai lại gần bàn ăn của bọn họ.

1 số là vì sợ, 1 số là vì ngại và Yini.

"Các anh được theo đuổi nhiều nhỉ.

Hầy, chả bù cho em, toàn bị ghét.

Cơ mà thôi, vậy cũng được, độ thân tốt mà."

Lumine than vãn rồi lại tự an ủi mình.

"Em nghĩ vậy à..."

Aether cười trừ.

Em gái anh ngây thơ thật.

Sự thật là Lumine hoàn toàn không hề biết rằng bản thân được rất nhiều người thích, cũng rất nhiều người gửi thư tình và có ý định tỏ tình cô.

Thế nhưng tất cả đều bị Aether xé và vứt hết, những người muốn tỏ tình Lumine cũng đều bị tụi Venti nhận ra và đuổi khéo đi.

* * *

Những ngày sau đó, việc học của Lumine bắt đầu trở nên khó khăn hơn.

Nguyên nhân đều là do nhóm Yini luôn kiếm cô để gây khó dễ.

Nhưng Lumine không quá tức giận hay buồn phiền vì việc này.

Bởi vì đơn giản là cô có bị thiệt hại gì đâu?

Có lần khi Lumine lấy giày từ trong tủ để chuẩn bị về nhà, cô phát hiện bên trong giày được đâm rất nhiều kim nhỏ.

Thế là Lumine ngồi mất 5 phút để gỡ từng cây kim ra.

Lumine thường xuyên kiểm tra giày mỗi khi lấy ra khỏi trủ để đồ ở trên trường từ lâu rồi.

Do ngày trước ở trường cũ, cô vẫn hay bị trêu bằng cách này nên mới hình thành được thói quen.

Ngày hôm sau, Lumine cầm bó kim được buộc lại đưa trả Yini.

"Kim khá nhỏ, cũng không gây thiệt hại gì cho giày của tôi.

Thôi trả cậu nè."

Lumine vỗ vào vai Yini, người vẫn đang ngờ nghệch nhìn cô.

Hôm đó Lumine lại tiếp tục bị Yini "trêu chọc".

Lúc ở dưới nhà ăn, khi Lumine đang bê khay đồ ăn thì bị Yini ngã vào người.

Cũng may Lumine tránh kịp nên không bị làm sao, cô còn thuận tay bắt lấy khay đồ ăn đang rơi của Yini.

"Cẩn thận chút, tôi không muốn lãng phí đồ ăn đâu."

Lumine đặt khay đồ ăn của Yini lên cái bàn bên cạnh, còn bản thân thì về bàn của mình để ăn.

Một lần khác, khi Lumine đi vào nhà vệ sinh, Yini đã ở trong đấy từ trước và bạn cô ta đứng bên cạnh cửa để chờ Lumine vào sẽ hất nước.

Thế nhưng khi vừa mở cửa ra, Lumine không vào luôn, mà cô bạn của Yini thì lại hất luôn nước đi vì tưởng Lumine vào.

Lại một lần nữa Yini không thành công trong việc hãm hại Lumine.

"Hừm, có cố gắng.

Thế nhưng tôi đã từng trải nghiệm trò đùa này nhiều lần rồi, đổi cái khác được không?"

Lumine nhận xét.

Thế này vẫn còn đỡ hơn mấy trò đùa hồi ở trường cũ của cô nhiều.

Tuy vậy, số lần Yini trêu chọc cô càng lúc càng tăng lên, mỗi ngày cũng phải đến 3 lần.

Tuy rằng vẫn không làm hại được gì Lumine nhưng khiến cô cảm thấy rất phiền phức, hơn nữa sắp đến kì thi rồi mà còn bị vậy nên cô cũng dần mất cảnh giác hơn.

Có lần, Lumine lại bị chặn trên đường về nhà.

Lần này Yini còn cầm theo cả vũ khí khiến Lumine bị xước một vết trên cánh tay, tuy không có ảnh hưởng gì nhiều nhưng cũng đủ làm Lumine lo lắng.

Aether mà nhìn thấy cái này thì chắc chắn sẽ làm loạn lên cho mà xem.

Mà cô thì không hề muốn bản thân làm người khác lo lắng.

Vậy nên sau khi bỏ chạy khỏi nhóm Yini và tới chung cư.

Lumine không về nhà ngay mà ghé sang nhà bà Maris.

"Cháu đánh nhau với ai sao?"

Bà Maris nhìn vết thương dài đang rỉ máu trên cánh tay Lumine.

"Không ạ, cháu đi ngang qua thanh sắt, không may quệt vào nên thành ra vậy.

Cháu sợ anh trai cháu lo lắng nên không dám đem cái vết thương này về nhà."

Bà Maris chép miệng một cái rồi bắt đầu băng bó vết thương cho Lumine.

Có lẽ bà đã nhận ra Lumine đang nói dối.

Sau khi mọi thứ ổn thỏa rồi thì Lumine tạm biệt bà Maris và về nhà.

Không ngoài dự đoán, Aether và mọi người trông thấy cánh tay được băng bó của Lumine liền phát hoảng mà hỏi han.

Hầy, quả nhiên cô không nên nói ra mà.

Thôi thì đành phải chờ bao giờ Yini chịu tha cho cô vậy.

Tuy vậy nhưng Lumine không biết rằng, chẳng bao lâu nữa, sự việc sẽ ngày một tồi tệ hơn nữa nếu cô không chịu nói với bất kỳ ai.

Góc flex🙂)

Ôg bạn tui roll cho đội Ayaka và đã thành công

Nhỏ bn tui vs 10 roll đầu tiên🙂) (Quả đấy tui đứng ngay cạnh nó mà sốc toàn tập luôn)

Tui vs 50 roll.

Chúc mọi người nhưng ai có ú định roll banner này sẽ thành công nha👁️👄👁️💪
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 26


Lumine sau khi tìm hiểu thì biết được rằng, không phải chỉ có mỗi Yini là thích tụi Venti, mà rất rất nhiều các học sinh nữ khác là fan cuồng của của họ.

Và hiện tại dường như Yini bắt đầu hợp tác với họ để làm hại Lumine, do những ngày gần đây, khi Lumine đi đến đâu cũng đều bị dòm ngó, bị trêu chọc, bị chặn đường mỗi khi về nhà một mình.

"Giời ạ, mấy người không thấy mệt hả, lần nào cũng canh được những buổi tôi đi về một mình mà chặn đường.

Đã thế mấy ông anh cao to lực lưỡng này là sao chứ?!"

Lumine đỡ trán nhìn đám người trước mặt rồi lại lao vào đánh nhau với họ.

Cô mệt lắm rồi đấy.

Suốt mấy ngày bị dòm ngó làm cô bắt đầu luyện được khả năng phát hiện ánh mắt của người khác khi nhìn mình rồi đây.

Đã thế mấy hôm nay do bị nhóm Yini làm phiền khiến Lumine không thể tập trung vào nghe giảng được.

Mà sắp đến kì thi rồi, cô cũng vì vậy mà bất cứ lúc nào cũng ôm khư khư bên mình mấy cuốn sách vở.

Điều này cũng khiến Lumine quên mất rằng cô có thể báo giáo viên để tụi Yini bớt làm phiền cô.

* * *

"Này, mấy nay sao lúc nào mày cũng giữ chặt sách vở vậy.

Đến cả lúc ăn cả sáng, trưa lẫn tối, bên cạnh mày cũng đem theo sách vở."

Scaramouche đang nấu ăn với Lumine, thấy cô thi thoảng mất tập trung để nhìn sách mới lo lắng hỏi.

"Mấy hôm nay tôi gặp chút phiền phức, không tập trung nghe giảng được nên giờ phải học lại."

Lumine thở dài mệt mỏi.

"Phiền phức?

Có chuyện gì sao, Lumine?"

Heizou đang ngồi ở bàn ăn cũng tình cờ nghe thấy được chuyện của Lumine.

"Không có gì to tát lắm, chỉ là tôi khá bận tâm đến nó thôi."

Lumine thở dài.

Thật sự thì, cô cũng cũng muốn kể cho ai đó chuyện của mình để nhờ họ giúp dỡ, nhưng lại sợ bản thân vừa làm phiền người khác, vừa có thể khiến người khác gặp nguy hiểm.

"Vậy chúng tôi có thể giúp gì cho em không?

Học nhóm chẳng hạn?"

Kazuha tuy ở phong khách nhưng vẫn có thể nghe rất rõ chuyện từ tận trong phòng bếp.

"À ừ nhỉ, tôi quên không hỏi các anh.

Vậy nếu các anh không phiền, tôi thì thấy như vậy càng tốt.

Học cùng những người giỏi hơn mình sẽ giúp bản thân tốt hơn mà."

Lumine xém tí thì quên mất, bạn cùng nhà của cô toàn thành phần đứng top bảng điểm trường mà lại không thèm nhờ họ chỉ bài.

Và thế là sau khi ăn tối xong, cả 7 người cùng ôm cả đống sách vở ra ngoài phòng khách để làm.

Mọi người liên tục trao đổi, học bài cho đến tận gần 10 giờ.

Lúc đấy do Lumine nhộng còn chịu được cơn buồn ngủ nữa mà ngủ gật đi, mấy hôm nay do khá căng thẳng khiến người cô cũng dần mệt đi.

"Để tôi bế em ấy về phòng."

Aether nhanh chóng đỡ Lumine lên rồi đưa cô về phòng ngủ.

Sau khi xong xuôi thì anh ra ngoài để dọn dẹp cùng mọi người.

"Lạ nhỉ?

Tôi không biết Lumine đi ngủ sớm đến vậy?"

Venti hỏi Aether.

"Tôi cũng không hiểu nữa.

Bình thường, em ấy có thể thức muộn đến tận 1 giờ sáng để ôn bài.

Thế nhưng hôm nay lại ngủ mất đi từ tận 10 giờ."

Aether khó hiểu nói.

"Liệu có phải do cô ấy bị sao không?

Tôi thấy mấy hôm nay sắc mặt cô ấy không tốt lắm."

Xiao ngồi cạnh Lumine nên rất dễ nhận ra sắc mặt tái nhợt đi vì căng thẳng của Lumine.

"Tôi cũng thử hỏi mấy lần rồi, em ấy chỉ cười nói rằng tôi không cần để tâm đâu, rắc rối này em sẽ giải quyết sớm thôi."

"Thật kỳ lạ."

Bầu không khí bỗng chốc trở nên im lặng, không ai nói gì.

"Nếu cô ấy bảo đừng để tâm, vậy thì có lẽ đây là chuyện riêng tư nên cô ấy không tiện nói.

Chúng ta tốt nhất không nên xen vào."

Nghe Xiao nói vậy, mọi người cũng gật đầu đồng ý.

* * *

Lumine đã thành công vượt qua được kì thi cuối kì này rồi.

Điểm vẫn ổn, không có thay đổi gì nhiều so với hồi giữa kì.

"Ôi, cuối cùng cũng xong được một phiền não rồi."

Lumine ngồi nghỉ trên ghế đá ở sân trường trong giờ nghỉ trưa.

Cô ngồi hết nhìn mây trời rồi lại nhìn các học sinh khác đang chơi đùa trong sân trường.

Rồi đột nhiên cô thở dài nói.

"Yini này, cô tha cho tôi hôm nay đi được không?

Tôi chỉ vừa mới nhận điểm thôi đấy!

Mẹ nó, sắp tới tôi còn phải đi thi Thể thao cấp thành phố nữa, cô cho tôi nghỉ một hôm thì bộ cả gia đình cô chết hả?!"

Lumine đứng dậy đi ra sau gốc cây lớn, nơi này khá khuất tầm nhìn.

Đằng sau là sự có mặt của Yini cùng những bạn học nữ khác.

"Ha, mày tưởng dễ đến vậy sao?

Chừng nào mày không tới gần các anh ấy thì tao sẽ tha cho mày."

Lumine thở dài, cô lấy điện thoại ra rồi bấm bấm gì đó một lúc.

Điện thoại đột nhiên phát ra một giọng nói.

Yini nghe xong ngay lập tức hoảng hốt, bởi giọng nói đó chính là của cô ta, mà nội dung lại chính là những lời đe dọa của cô ta với Lumine.

"M...Mày định làm gì với nó!?"

Yini hét lên, vội vã chạy đến định giật lấy điện thoại thì bị Lumine né đi.

"Bình tĩnh tí đi, đừng có hét lên như thế đau hết cả đầu.

Tôi muốn dùng cái này để yêu cầu cô đừng có mà gây sự với tôi nữa, nếu không tôi sẽ đem đưa cho giáo viên.

Hơn nữa, ngoài thứ này ra, tôi vẫn còn rất nhiều bằng chứng chứng minh đấy."

Lumine cất điện thoại vào lại trong túi rồi quay đi, bỏ lại Yini đang tức giận vì không thể làm gì đằng sau.

* * *

Những ngày sau đó, Yini thực sự không làm gì Lumine nữa, có lẽ cô ta thực sự sợ bị Lumine đem bản ghi âm đó đi đưa cho giáo viên.

Lumine cũng nhờ vậy mà dần thoải mái hơn, cô đã có thể tập trung vào việc luyện tập cho cuộc thi Thể thao sắp tới.

"Tâm trạng em tốt hơn rồi nhỉ?

Giải quyết xong rắc rối rồi sao?"

Heizou đang tập võ với Lumine, nhận thấy cô đã lấy lại khí thế nên cũng vui theo.

"Ừ, tuy không biết có hiệu quả không nhưng bây giờ thì không còn sao nữa."

* * *

(Xin phép skip, tui có hơi lười)

Cuộc thi Thể thao cấp thành phố đã kết thúc.

Đội thi đấu của phía Lumine đứng đầu bảng xếp hạng, bỏ xa với những đối thủ còn lại.

Lumine trong suốt thời gian luyện tập và thi đấu không hề bị ai làm phiền nên tất cả bộ môn cô tham gia luôn đứng top đầu.

Để chúc mừng chiến thắng, Ayaka đã rủ Lumine đi chơi phố cùng mình vào Chủ Nhật.

Tất nhiên là Lumine ngay lập tức đồng ý rồi.

* * *

"Haha, hôm nay vui nhỉ, đây là lần đâu tớ đến đây đấy."

Lumine được Ayaka dẫn tới 1 khu phố, hôm đấy trùng hợp lại là ngày diễn ra lễ hội Ẩm thực.

"Hôm nay cậu về nhà bọn tớ để ăn mừng được không?

Dù sao cậu cũng góp mặt đi thi đấu mà."

Lumine ngỏ ý muốn mời Ayaka về nhà mình.

"Được thôi, dù hôm trước tớ đã ăn mừng với gia đình rồi nhưng cũng muốn ăn mừng cùng cậu."

Ayaka vui vẻ đồng ý rồi đi cùng Lumine về chung cư.

Vậy nhưng khi gần đến khu chung cư, Lumine đột ngột dừng lại.

"Khoan đã, Ayaka."

Lumine đưa cho Ayaka túi xách của mình.

"Tớ đi ra đây một lúc.

Hãy nghe kĩ đây, Ayaka, sau 10 phút, nếu tớ không quay lại thì hãy mở túi xách của tớ ra.

Và tuyệt đối KHÔNG ĐƯỢC ĐI THEO TỚ."

Lumine nhấn mạnh lời cuối cùng đến nỗi khiến Ayaka cũng bị giật mình, dù vậy Ayaka vẫn gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Lumine thở phào rồi quay người bỏ đi vào trong một con hẻm, bỏ lại Ayaka còn đang hoang mang.

* * *

"Ồ, ngươi sợ bị liên lụy đến cô bạn kia mà tự nguyện hi sinh bản thân sao?"

Không ngoài dự đoán của Lumine, khi cô vào trong con hẻm này, một nhóm người đột nhiên xuất hiện.

Những người này toàn là những tên đàn ông cao to, cầm vũ khí.

"Các ngươi muốn làm gì?"

"Ngươi không cần biết, chỉ cần đi theo tụi tao tới nơi này thôi."

"Nếu tôi nói không thì sao?"

Lumine liền thủ thế để chiến đấu.

"Ngươi không nghĩ đến cô bạn kia sao?"

Lumine nghe nói vậy liền lo lắng.

Cô có thể đánh bại họ, thế nhưng không chắc coi có thể bảo vệ Ayaka khỏi họ, cô không biết ngoài đám người này ra, còn có ai nữa không.

"Được, tôi đi theo các người, chỉ cần không đụng vào bạn tôi là được."

Lumine cảm thấy chuyến này cô tiêu thật rồi.

Thôi thì ít nhất không gây nguy hiểm cho ai.

Lumine đứng im để 1 tên trong số trúng dùng gậy đánh một phát mạnh vào đầu khiến cô ngất đi.
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 27


"Này, làm gì con nhỏ này đây?"

Một tên trong số chúng ném Lumine đang bị trói vào một căn phòng rồi quay qua hỏi những tên còn lại.

"Đại ca bảo chờ con nhỏ này tỉnh lại rồi đưa đến chỗ đại ca."

"Ok, hiểu rồi.

Chẹp, con nhỏ này chọc ai không chọc, lại chọc đúng em gái của đại ca, đúng là không sợ trời không sợ đất mà."

Rồi bọn chúng khóa cửa phòng lại để Lumine bên trong.

* * *

Cả căn phòng rơi vào im lặng, không động tĩnh gì.

Rồi cô gái đang nằm dưới sàn từ từ ngồi dậy.

Cô gái ngồi một lúc rồi lắc lắc đầu.

"Hầy, đúng là cẩu thả mà.

Đánh thì rõ nhẹ, trói cũng chả chặt, lại còn là băng dính nữa, chả ra đâu vào đâu."

Thực ra ban nãy Lumine không hề bị ngất đi, cô chỉ giả vờ thôi, cũng là để thăm dò xem nhóm người này có mục đích gì.

Lumine nhờ có cơ thể dẻo dai nên dễ dàng luồn được 2 tay đang bị trói sau lưng xuống chân rồi đưa lên mặt.

Cô dùng răn cắn rách băng dính buộc 2 tay lại rồi dùng tay tháo băng dính đang bịt miệng và mắt của mình.

"Rồi để xem nào, mình đang ở đâu đây."

Lumine nhin quanh căn phòng tồi tàn, không có lấy một ánh đèn, ánh sáng duy nhất là từ một ngọn nến nhỏ trong góc phòng.

Lumine nhòm qua khe hở của cửa sổ đang bị đóng ván lại, bên ngoài trông có vẻ như là một con hẻm, có lẽ là con hẻm ban nãy Lumine vào.

Tuy rằng Lumine không biết mình có đủ sức đập nát cả ván gỗ và cửa sổ này không, nhưng kể cả có được thì cũng không chắc thoát được.

Lỡ như con hẻm này còn có đồng bọn của những tên này thì sao?

Lumine suy nghĩ một lúc lâu, có lẽ cô cần phải tìm đường khác để thoát ra rồi.

Cô lại gần cửa ra vào cũ kĩ bị những tên kia khóa, thông qua những khe nứt trên cửa để nhìn ra bên ngoài.

Có 1 tên đang đứng bên ngoài, chắc là đứng canh rồi.

Lumine xem xét quanh phòng, cô không thể đập nát cánh cửa này được, lỡ như kéo thêm đồng bọn của chúng vào thì sao?

* * *

Tên đứng ngoài đang rất chán nản khi phải canh phòng.

"Hầy, cái băng này đông người như vậy, con nhỏ đấy làm sao mà thoát được, canh làm gì cơ chứ?"

Tên đấy lẩm bẩm một mình.

Đột nhiên một tiếng "Choang" vang lên trong căn phòng hắn đứng canh.

"Hả?

Có chuyện gì vậy?

Không lẽ con nhỏ đó tỉnh rồi?"

Hắn ta lấy chìa khóa ra mở cửa để xác nhận.

Bên trong căn phòng khá tối khiến hắn không nhìn rõ được bên trong.

Vậy nên hắn bước vào trong để nhìn kĩ hơn.

"Hở, con nhỏ đó đâu?"

Cạch!

Hắn ta giật mình quay đầu lại, cửa ra vào bị đóng rồi!

"Tìm tao hả?"

Một giọng nói vang lên sau lưng hắn.

Thế nhưng chưa kịp quay lại, thì đầu hắn đột nhiên bị thứ gì đó đập mạnh vào khiến hắn ngã lăn ra đất rồi ngất đi.

* * *

"Chịu thật đấy, cứ thế mà bước vào không phòng bị gì.

Rốt cuộc cái băng đảng này tuyển người kiểu gì vậy?"

Lumine ném tấm ván nặng nề mà cô tìm thấy tron phòng sang một bên rồi tiến tới khóa trái cửa lại.

"Ồ, trang phục kín đáo đấy, áo hoodie luôn, tính làm sad boy à?

Mà thôi, vậy càng có lợi cho mình.

Xin phép nhé."

* * *

Lumine mặc trang phục của tên này vào, chùm mũ lên rồi đi ra ngoài, còn cầm theo chìa khóa rồi khóa cửa lại nhốt hắn bên trong nữa.

Vừa ra đến bên ngoài, cô lên gặp ngay một tên của bằng đang này.

"Ê, tên kia, vào phòng làm cái gì đấy?!"

Hắn nghi hoặc hỏi Lumine.

Cô cúi đầu xuống để tránh bị phát hiện, rồi bắt đầu chỉnh lại giọng để bắt chước.

"Nãy tao nghe thấy tiếng động nên vào xem xét thử."

"Con nhỏ đấy tinh rồi sao?"

"Ôi dời, còn khuya, con nhỏ đấy còn nằm lăn bất tỉnh ở đấy cơ mà."

Bà Iris từng là một diễn viên chuyên nghiệp, vậy nên Lumine cũng kế thừa được phần nào khả năng diễn xuất và ứng phó của mẹ mình.

"Ê này, mày trông giúp tao được không?

Tao buồn đi vệ sinh lắm rồi, chỉ chờ người đến thay ca thôi đấy."

"Ờ, được, đưa chìa khóa đây.

Đi đi, nhớ về nhanh đấy."

Lumine ném chìa khóa cho tên này rồi rời đi.

"Ê này, sao mày cứ cúi gằm mặt xuống vậy?"

Tên đó nhận ra có chút kì lạ nên gọi Lumine lại.

"Nãy tao tựa vào tường lâu nên mỏi cổ, đang để thế này cho nó quen dần."

Lumine bịa đại một cái lí do nghe có vẻ hợp lí.

"Ờ, ừ."

* * *

Lumine nhờ vào những gì đã từng được Heizou hướng dẫn hồi còn đi phá án, dễ dàng tránh được sự nghi ngờ của những thành viên khác trong băng đảng này.

Cô đi loanh quanh để tìm cầu thang xuống dưới tầng, nhưng chỉ tìm thấy mỗi cầu thang dẫn lên tầng.

"Thiết kế buồn cười vậy?"

Do sợ rằng tên kia sẽ nghi ngờ và đi tìm mình nên Lumine đành phải đi lên tầng để tìm tiếp.

"Ôi trời, trên này sao khá bên dưới vậy?"

Chậc, khó khăn cho cô rồi đây.

Lumine chỉ còn cách dựa vào linh cảm để tìm đường đi.

Nhưng sau khi đi vòng vòng rất lâu, Lumine vẫn khôn thể tìm thấy được lối đi xuống tầng nào khác ngoài lối ban nãy cô đi lên.

Vậy nên Lumine đành phải thay đổi cách, cô sẽ tìm căn phòng nào có cửa sổ hướng ra ngoài đường để nhảy ra ngoài.

Lumine vẫn còn định vị được hướng ngoài đường là ở đâu nên cô cũng chỉ mất một lúc để tìm được căn phòng có cửa sổ phù hợp.

"Chậc, khóa rồi."

Lumine loay hoay định tìm chìa khóa để mở cửa sổ, cô không muốn đập vỡ nó, sợ sẽ thu hút sự chú ý của người khác.

Thế nhưng, đúng vào lúc đấy, một giọng nói phát ra từ bên ngoài khiến Lumine phải chú ý.

"Đại ca, con nhỏ đấy trốn mất rồi."

Có vẻ như Lumine đã bị phát hiện là đã tỉnh dậy và thoát khỏi căn phòng kia.

"M* nó, chúng mày vô dụng đến thế à?

Đi tìm cho bằng được con ả đấy cho tao, khóa chặt tất cả lối ra.

Bao giờ tìm thấy nó thì đưa vào phòng này cho tao."

1 giọng nói tức giận vang lên ngay sau đó.

Lumine ngay lập tức nhận ra nguy hiểm, cô hoảng loạn tìm chỗ trốn.

Cái tủ ngay bên cạnh này có vẻ vừa với cơ thể cô nên Lumine không suy nghĩ gì nhiều mà chui vào thẳng bên trong.

Ngay lập tức sau đó, cửa phòng mở ra, để lộ một tên đàn ông cao to, chắc gần gấp đôi cả người Lumine.

Tên đó bực dọc ngồi phịch xuống ghế.

Tên đó ngồi một lúc rất lâu, dường như là để chờ đàn em của hắn tìm Lumine để đưa đến đây.

Thế nhưng mãi mộ lúc mà vẫn chưa thấy gì, tên đấy mới đứng dậy đi loanh quanh phòng.

Lumine không dám thở mạnh mỗi khi hắn đi qua cái tủ mà cô đang trốn, cũng không dám cử động vì cái tủ này khá cũ, rất dễ gây tiếng động.

"Hở, giờ mới để ý, hình như đồ dùng trong phòng mình có chút thay đổi."

Tên đại ca đó dường như đã nhận ra điểm bất thường trong phòng, cái bàn kê cạnh cửa vốn rất bụi bặm mà giờ lại có một vệt dài trên đấy, giống như bị ai vô tình quét qua, bao cát đấm bốc của hắn cũng thế, mấy ngày nay hắn đâu đụng đến nó?

Tên đại ca nghi hoặc tiến đến chỗ tủ mà Lumine đang trốn, định mở ra để kiểm tra.

Nhưng trước khi hắn chạm vào thì cửa tủ đã bị mở bung ra, sau đó hắn liền bị đạp mạnh vào người và phải lùi về sau.

"Arg, chết tiệt."

Tên đại ca nhìn Lumine vừa lao ra khỏi tủ.

"À ha, thì ra mày ở đây, con nhỏ thối tha này.

Mày dám đánh tao hả?

Tới số rồi con."

Tên đại ca lao đến tấn công Lumine.

Tốc độ tên này khá nhanh, cộng thêm khoảng cách gần nên Lumine cũng phải gặp chút khó khăn để né tránh đòn tấn công của hắn.

Tên đại ca không đánh trúng Lumine lấy một đòn nào, liền điên tiết chửi.

"Con m* nó, mày đúng là hèn."

Lumine không để tâm đến lời của tên này lắm mà để ú đến cửa sổ hơn.

Thế nhưng, câu nói ngay sau đó của hắn đã làm Lumine phải chú ý.

"Mà thôi, cũng chả sao, thứ đó cũng sắp xảy ra rồi."

Tên đại ca cười phá lên, rồi dừng lại không tiếp tục tấn công Lumine nữa.

"Thứ đó?"

Lumine nghi hoặc hỏi tên đấy.

Nhưng rồi cô cũng nhanh chóng biết được đáp án mà không cần được giải thích.

"Hự!"

* * *

Ayaka đang làm việc với cảnh sát.

Ban nãy cô đã làm theo lời dặn của Lumine, chờ ở bên ngoài.

Sau 10 phút, Ayaka đã mở túi xách của Lumine ra.

Đập ngay vào mắt Ayaka lúc đó là một mạnh giấy được ghi đúng 1 câu.

"Gọi cảnh sát và cứu thương."

* * *

Lồng ngực của Lumine đau nhói vànóng như thiêu đốt, đầu cô cũng theo đó mà choáng váng theo.

Cô ôm chặt lấy ngực mình, ngẩng lên nhìn tên đại ca trước mặt.

"Mày đã làm gì?"

"Haha, không phải rất rõ ràng sao?

Mày trung độc rồi."

"Độc?

Làm cách nào?"

Lumine không nhớ rằng mình đã ăn phải cái gì khi ở đây, cô không bao giờ bất cẩn như vậy, mà cô cũng không bị tiêm gì khi vào đây hết.

"Không không, không phải cách ăn thông thường.

Đây là hương độc từ căn phòng nhốt ngươi cơ."

Tên đó thích thú nhìn Lumine hoang mang suy nghĩ.

Cô lục tìm trí nhớ.

"K...Không lẽ.

Cây nến đấy..."

Đúng rồi, cây nến trong căn phòng đấy rất kì lạ, bình thường làm gì có ai bắt cóc người ta mà để nến trong phòng thay vì đèn chứ, không thì cũng là chẳng để gì.

"Đúng đúng, rất đúng.

Cây nến đó đốt một loại hương độc không mùi không vị, có thể khiến người hít phải bất tỉnh suốt nhiều ngày liền.

Tuy vậy, nó phải mất đến 30 phút mới thực sự hoạt động.

Từ lúc người vào căn phòng đó đến giờ chắc cũng vừa đủ thời gian."

Tên đó dừng một lúc rồi tiếp tục.

"Nhưng có vẻ nó có hơi lỗi, đáng ra giờ ngươi phải ngất đi rồi cơ.

Thôi kệ vậy, ta chỉ cần nhân cơ hội này đánh bất tìn ngươi là được."

Tên đại ca lại lần nữa lao vào tấn công Lumine.

Chỉ khác là lần này, cô không thể né được toàn bộ tất cả đòn đánh.

"A...Khặc!"

Lumine bị đấm một phát mạnh vào bụng để mức ho ra máu.

Cô gượng gạo dựa vào tường để đứng dậy rồi lại tiếp tục cố gắng né các đòn tấn công của tên đại ca này.

Độc càng lúc càng có tác dụng hơn khiến Lumine gặp khó khăn trong việc suy nghĩ, di chuyển cơ thể.

Cô đã quá chủ quan rồi, cô không thể ngờ được tên này lại giở trò như vậy.

Sở dĩ Lumine còn tỉnh táo đến vậy đều là do cơn đau từ những nơi bị tên này đánh trúng, nếu không cô đã ngất từ lâu rồi.

Lumine chạy vòng ra sau bao cát, lợi dụng nó để đỡ đòn đánh của tên đại ca kia, tuy vẫn bị trúng đòn nhưng cũn giảm được đáng kể cơ đau nhận được.

Ngoài ra cũng là để Lumine chạy lại gần cửa sổ.

Cô đứng đó, chơ đợi đòn tấn công tiếp theo.

Giờ Lumine hoàn toàn không còn đủ sức để né nữa, chỉ có thể chịu trận thôi.

Rầm!

Cả người Lumine bị tên đại ca kia đấm mạnh đến mức đập vào cửa kính khiến nó nứt ra.

"Arghh."

Lumine nghiến răng chịu đựng, cố lên, sắp được rồi.

Cô dùng nốt sức lực còn lại trong người, đập vỡ cửa kính bằng cơ thể.

Tiếp theo sau đó, cả người Lumine rơi ra bên ngoài trước sự kinh ngạc của tên đại ca kia.

Hắn ta lao đến cửa sổ và nhìn xuống.

Bên dưới là Lumine đang bám vào mép của cửa sổ dưới tầng hai.

Người dân xung quanh đấy dường như đã bị tiếng vỡ kính làm thu hút sự chú ý và bu lại.

"Nhìn kia, có cô gái đang bám ở đấy, sắp rơi xuống rồi!"

Lumine bên trên cũng đã hết sức rồi, cô thả tay ra khiến cả người rơi thẳng xuống.

Ha, quả này cô toang rồi.

Thế nhưng, rất may cho Lumine, một số người ở bên dưới đã đỡ được cô, tuy rằng không phải là toàn bộ và cô vẫn bị đập xuống đất nhưng cũng đã cứu được cô một cái mạng.

Trong cơn mơ màng, Lumine nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

"Lumine!

Lumine!

Tỉnh lại đi!

Làm ơn...Làm ơn..."

Ayaka đó à.

May quá, cậu không theo tớ vào bên trong, nếu không thì...

Lumine muốn nói vậy với Ayaka, nhưng lại chẳng có lời nào phát ra cả, còn cô thì cũng mất luôn toàn bộ ý thức và rơi vào hôn mê.
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 28


"Rốt cuộc tại sao giờ này Lumine chưa về?"

Mọi người nhìn Aether đi đi lại lại trong phòng khách.

Họ cũng bắt đầu lo lắng giống Aether rồi đây.

Ban đầu họ nghĩ rằng chắc do Lumine về muộn do bận gì đó, nhưng bây giờ đã là gần 1 tiếng rồi.

"Lumine chưa bao giờ làm gì mà muộn đến cỡ này cả.

Em ấy ngày trước chỉ có đúng 1 lần đi học muộn 30 phút do ngủ quên thôi."

Aether sắp phát điên vì không chịu đựng nổi rồi.

"Cậu gọi được em ấy chưa?"

"Không được, tôi gọi thử ba lần đều không có ai bắt máy.

Tôi thì cũng không có số điện thoại của Ayaka nên không gọi được."

"Đúng vậy, nãy tôi cũng gọi thử cho Lumine, không thấy gì."

Heizou lo lắng nhìn màn hình điện thoại, bên trong là những cuộc gọi nhỡ đầy khắp màn hình.

"Có lẽ ban nãy em ấy không để ý, cậu gọi thử lại thêm lần nữa đi."

Aether gật đầu rồi lấy điện thoại ra để gọi thêm một lần nữa.

Tiếng chuông vang lên, rất lâu, phải mất đến 1 phút sau mới có người bắt máy.

"Được rồi này!"

Aether mừng rỡ.

Mọi người cũng đi qua chỗ của Aether để cùng.

Vậy nhưng sự vui mừng của bọn họ nhanh chóng bị dập tắt khi nghe thấy ở đầu bên kia là một giọng nói khác, không phải của Lumine.

"Aether!

Aether!

Là cậu đúng không?

Aether!"

Đầu bên kia chuyền đến một giọng nói hoảng loạn, hình như còn có cả tiếng nấc nữa.

"A...Ayaka?

Có chuyện gì vậy, sao cậu lại cầm máy của Lumine?"

Aether nhận ra giọng nói của Ayaka, điều này lại càng khiến anh lo lắng hơn.

Lumine không hay đưa đồ của bản thân cho người khác giữ hộ, 1 là vì sợ làm phiền người khác, 2 là vì sợ họ làm gì đồ của mình.

"Hức...Tớ không thể giải thích qua điện thoại được bây giờ, máy Lumine sắp hết pin rồi.

Bây...Bây giờ cậu đến bệnh viện đi, bệnh viện của thành phố ấy."

Rồi một tiếng "Tút" vang lên, kết thúc cuộc gọi.

"Khoan đã...Vậy là sao?"

Aether hoang mang nhìn điện thoại của mình.

"Bệnh viện của thành phố?

Không lẽ đã xảy ra chuyện gì hay sao mà khiến tụi nó phải đến đấy?"

Scaramouche nhanh chóng nhắc nhở mọi người.

"Đi, chúng ta mau đến đó đi, mọi thắc mắc sẽ được giải quyết khi chúng ta gặp Ayaka thôi."

Kazuha cũng tán thành với Scaramouche.

* * *

Ayaka thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa bệnh viện.

Sau khi gọi điện được cho Aether, cô đã đi xuống đây để chờ bọn họ.

Đôi mắt Ayaka sưng lên do trước đó cô đã khóc rất nhiều khi nhìn thấy tình trạng của Lumine.

Ayaka chờ một lúc lâu, cho đến khi trước mặt cô xuất hiện 6 người đang chạy tới.

"Aether!"

Ayaka bỏ túi xuống, vội vàng chạy tới chỗ Aether và mọi người.

Cô cũng không nhịn được mà lại òa khóc lên lần nữa.

"Lumine, Lumine cậu ấy...Hức..."

"Chuyện gì đã xảy ra với em ấy, Ayaka?!"

Aether cố gắng trấn tĩnh Ayaka lại.

"Là...là do tớ không tốt, hức...khiến Lumine gặp nguy hiểm..."

"Được rồi, được rồi mà, cậu phải bình tĩnh lại thì mới có thể cho tớ biết chuyện gì đã xảy ra chứ."

Ayaka gật đầu, một lúc sau thì cô cũng bình tĩnh hơn một chút, tuy rằng nước mắt vẫn rơi lã chã xuống nhưng cô vẫn cố kể cho Aether.

"Đi nào, vừa đi tớ vừa kể cho."

Ayaka dẫn cả nhóm lên tầng.

"Khi bọn tớ đang đi về thì...hức...Lumine đột nhiên dừng lại rồi bảo tớ chờ ở ngoài đường...hức...còn cậu ấy thì đi vào một con hẻm..."

Ayaka nói đến đây lại khóc thêm nhiều hơn nữa.

"C...Cậu ấy bảo tớ chờ 10 phút mà không thấy cậu ấy ra thì...hức...gọi cảnh sát.

Tớ làm theo, khoảng gần 10 phút sau thì cảnh sát cũng tới.

Cảnh sát định đi vào trong tòa nhà cạnh con hẻm để điều tra.

Thì những kẻ bên trong đe dọa rằng, nếu cảnh sát xông vào, sẽ giết chết Lumine ngay lập tức.

Cảnh sát đã cố tìm cách đàm phán, tìm cách lẻn vào trong, nhưng đều không thành.

Khoảng 15 phút sau nữa, một tiếng vỡ kính vang lên từ trên tầng 4 hay tầng 5 gì đó, tớ không rõ, bởi vì ngay sau đó, tớ nhìn thấy cả người Lumine rơi ra ngoài."

Cả người Ayaka run rẩy khi nghĩ đến đoạn này.

Bầu không khi trong thang máy, nơi 7 người đang đứng để lên tầng cũng trùng xuống.

Không một ai lên tiếng, thế nhưng Ayaka có thể nhận thấy được sự lo lắng, xen lẫn sự phẫn nộ trên gương mặt họ.

"Tuy rằng cậu ấy được mọi người đỡ khi gần chạm xuống mặt đất, nhưng nó cũng chỉ giảm được một phần sát thương đi thôi.

Ngoài ra, khi tớ đi cùng các bác sĩ lên xe cứu thương đưa Lumine tới bệnh viện, các bác sĩ đã nói qua rằng, trên người Lumine có rất nhiều vết thương nặng, vết bầm tím đặc biệt là vùng đầu và vùng bụng.

Những vết thương đó không thể nào là do vô ý gây nên được, giống như bị ai đó đập vào hơn.

Một số phần xương cũng bị gãy mất ở những nơi chịu nhiều thương tích."

Ayaka không nói thêm gì nữa, cô cúi gằm mặt xuống.

Khi cửa thang máy mở, cô mới dẫn mọi người tới một căn phòng bệnh.

"Lúc tớ xuống thì các bác sĩ vẫn còn đang điều trị cho Lumine, không biết đã xong chưa."

Mọi người hiểu ý Ayaka nên cũng ngồi xuống ghế ngoài phòng bệnh.

Cả 7 người im lặng một lúc rất lâu, chỉ đến khi Venti cất lời phá tan bầu không khí.

"Nhưng tại sao Lumine có thể bị đến vậy, em ấy rất giỏi võ cơ mà?"

Ayaka lắc đầu.

Việc này thì cô không thể biết được.

"Mọi người là?"

1 giọng nói vang lên bên cạnh chỗ cả đám ngồi.

1 vị bác sĩ bước tới chỗ họ.

"Dạ chào bác sĩ ạ.

Chúng cháu là người quen của bệnh nhân Lumine, đây là anh trai cậu ấy."

"À ừ, cô là người đã đi cùng chúng tôi để đưa cô gái ấy tới đây nhỉ.

Mọi người có thể vào phòng được, nhưng đừng quá làm ồn."

Bác sĩ mở cửa phòng bệnh cho mọi người vào.

Bên trong phòng là 1 cô gái đang nằm trên giường bệnh, cô được băng bó ở rất nhiều chô trên người, bên cạnh còn có một ống nước đang truyền vào người.

"Có lẽ cô bạn này của các cậu đã kể sơ qua một số chi tiết rồi nhỉ, vậy tôi xin phép nói những vấn đề còn lại của bệnh nhân nhé."

Bác sĩ cho mọi người ngồi xuống ghế và tiếp tục nói.

"Bệnh nhân bị chấn thương mạnh ở vùng đầu, rất may rằng không quá nặng, nó sẽ từ từ hồi phục thôi.

Một số vùng xương bị rạn nứt do đập mạnh vào đồ cứng, theo suy đoán thì có lẽ là tường.

Ngoài ra còn một số nơi khác bị vật cứng đập mạnh vào đến mức bị bầm tím."

Bác sĩ ngừng một lúc như để suy nghĩ điều gì đó.

"Bên cạnh đó, chúng tôi còn phát hiện được, bên trong phế quản của bệnh nhân bị dính một loại hương độc.

Loại độc này rất hiếm, từ trước đến nay chúng tôi chỉ mới ghi nhận được duy nhất 1 ca trung phải loại đọc này."

"Vậy liệu có thuốc giải không, thưa bác sĩ?"

Vị bác sĩ lắc đầu.

"Thực sự xin lỗi nhưng tiếc là không có.

Do ca bệnh lần trước chúng tôi gặp không bị quá nặng, thêm nữa chúng tôi không kịp lấy mẫu để xét nghiệm.

Nhưng cậu đừng lo lắng, chúng tôi đã lọc được phần lớn chỗ độc đấy ra khỏi người bệnh nhân rồi.

Chỗ còn lại cũng không ảnh hưởng gì nhiều, độc này chỉ khiến người khác bị rơi vào hôn mê sâu thôi.

Cần khoảng 1 tuần để bệnh nhân tỉnh dậy."

* * *

Sau khi bác sĩ rời đi, cả phòng lại rơi vào im lặng.

Không ai muốn nói gì, họ đều chỉ nhìn chằm chằm Lumine đang nằm trên giường bệnh.

Dường như không ai trong số họ lại nghĩ được rằng Lumine lại bị như thế này.

Sau một lúc lâu, dường như cảm thấy im lặng cũng không giúp ích được gì, Heizou mới lên tiếng.

"Ayaka, cảnh sát vẫn còn điều tra ở đấy chứ?"

"C...Chuyện này thì tôi không chắc..."

Heizou đứng dậy rồi tiếp tục nói.

"Hãy nói cho tôi nơi Lumine bị bắt đi.

Tôi sẽ trực tiếp tham gia điều tra."

Anh ngừng mộ lúc rồi quay sang nhìn Aether.

"Tôi xin thề với cậu, Aether, tôi sẽ tìm được ra chân tướng vụ việc này, trả thù cho Lumine, với những người ở đây làm chứng."

Heizou kiên quyết nhìn Aether, rồi lại nhìn sang Lumine đang nằm trên giường.

"Khoan đã, tôi đi cùng được không?"

"Tao đi nữa."

Venti và Scaramouche cùng lúc đứng dậy.

"Tôi có quan hệ rất tốt với chủ một quán rượu, quán rượu đó chuyên thu thập các thông tin tình báo về nhiều thứ.

Trong đó có cả những băng đảng xã hội, tôi có thể giúp được."

"Tao có một chút quan hệ với một số băng đảng, có lẽ sẽ hỏi được thêm thôn tin từ bọn nó."

Heizou đồng ý.

"Được, nếu chỉ thêm 2 người cũng được.

Còn Kazuha, Xiao và Aether ở lại chăm sóc Lumine nhé, nếu đi nhiều quá thì sẽ khá rắc rối."

3 người gật đầu trước yêu cầu của Heizou.

"À đúng rồi, nếu được thì các cậu ở lại đây có thể thử tìm kiếm thông tin trên mạng được chứ?"

"Ừ, nếu như tìm được kẻ khiến em ấy thành ra vậy, hãy báo lại cho chúng tôi."

Heizou gật đầu rồi cùng Venti và Scaramouche đi ra ngoài.

Trên đường ra khỏi bệnh viện, cả 3 không khỏi nghĩ đến nhữn chấn thương của Lumine, điều này càng làm họ tức giận hơn.

"Con mẹ nó, tao mà tìm được ai khiến Lumine thành ra vậy, tao sẽ phanh thây nó ra."

Scaramouche lầm bầm.

"Đừng tức giận, bây giờ vẫn chưa phải lúc đó.

Khi nào gặp dược tên đó rồi, tôi sẽ cho cậu trút giận thoải mái."

Venti tuy giọng nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng trên gương mặt anh giờ đã nổi đầy gân xanh rồi.

"Nếu không trả thù được cho Lumine.

Thì ngay cả tư cách để gọi tên em ấy, tôi hoàn toàn không có nữa."

Heizou nắm chặt tay thành nắm đấm.
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chỉ là flex🙂))


Mới kiếm được thêm 10 roll, tui với chấp niệm sưu tập các nv hệ Phong, đã quay được ra Mochi r, hehe.

Win cả 2 banner mà ko cần bảo hiểm, tui zui thực sự luôn🤩

Chúc các bác có ý định roll Mỏ hỗn hoặc Mì gói sẽ thành công nha!
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 29


Heizou, Venti, Scaramouche phân chia nhiệm vụ cho nhau.

Heizou sẽ thu thập thông tin từ phía cảnh sát và sẽ vào bên trong hiện trường điều tra, Venti thu thập thông tin ở quán rượu, Scaramouche sẽ tìm từ những băng đảng và cả các học sinh trong trường.

Bên Aether ở lại thì sẽ điều tra liệu trên mạng có việc gì không.

Ayaka thì đã về nhà trước đó rồi, dù cô vẫn muốn ở lại chăm sóc Lumine.

"Aether này, tôi mới tìm được một cái page này..."

Kazuha giơ điện thoại lên cho Aether và Xiao.

Bên trên là một page trên Facebook với tên là "Hội cuồng các nam thần".

"Tôi không rõ những "nam thần" họ nói là ai nhưng có một số bài đăng mà họ chửi bới những cô gái quen chúng ta.

Trong đó...có cả Lumine."

Nội dung bài đăng nói về việc Lumine "trơ trẽn" muốn theo đuổi các "nam thần" của họ nên ngày nào cũng bám theo về đến tận nhà.

"Phía dưới bình luận tôi cũng tìm thấy một số bình luận ghi rằng sẽ "dạy dỗ" không cho Lumine lại gần chúng ta nữa."

Kazuha cau mày nhìn điện thoại.

Aether nghe xong càng lúc càng tức giận.

"Cái gì vậy?!

Bộ bọn họ nghĩ chúng ta cần bọn họ làm vậy à?

Lumine trơ trẽn bám theo chúng ta về đến nhà?

Tôi là người yêu cầu em ấy đến ở với chúng ta cơ mà?

Bọn họ tự cho mình cái quyền để "dạy dỗ" Lumine?

Bị làm sao vậy!?"

Aether như sắp phát điên lên đến nơi rồi, anh thật không ngờ em gái mình lại bị người ta nói xấu nhiều đến vậy.

"Bình tĩnh đi Aether, việc của chúng ta còn có thu thập bằng chứng nữa, nếu chỉ có mỗi những thứ này thì không đủ để buộc tội ai cũng như tim ra kẻ hãm hại Lumine đâu."

Nếu nói Kazuha không tức giận thì chắc chắn đó là một lời nói dối, cơn phẫn nộ của anh bây giờ cũng không kém cạnh gì Aether cả.

"Liệu...có thể xem thử trong điện thoại của em ấy không?"

Xiao, lần đầu tiên nói kể từ lúc bước vào bệnh viện đến tận bây giờ.

Khi vào trong phòng bệnh và nghe bác sĩ nói về tình trạng của Lumine, Xiao không hề có động tĩnh gì, chỉ nhìn chằm chằm Lumine cho tới tận giờ.

"Điện thoại em ấy có mật khẩu, sợ không mở được.

Nhưng cứ thử xem sao."

Aether gật đầu rồi rút điện thoại Lumine đang cắm sạc ra rồi bật lên.

"Ơ, em ấy gỡ mật khẩu rồi sao?"

Điện thoại Lumine không cài mật khẩu, Aether vừa mở lên đã vào được trong màn hình chính luôn rồi.

"Em ấy từ trước đến nay luôn để mật khẩu điện thoại để tránh bị người khác xem lén, gần đây lúc mượn máy Lumine, tôi thấy em ấy vẫn còn để mật khẩu mà."

Kazuha suy nghĩ một lúc rồi nói.

"Không, tôi nghĩ rằng em ấy cố tìn để vậy trong hôm nay để cho mọi người mở được..."

"Nếu đã vậy...chúng ta kiểm tra thử xem."

Aether mở Album lên kiểm tra.

"Lumine không thích chụp ảnh cũng như là bị chụp ảnh nên phần này có lẽ không quá riêng tư đâu."

Nhưng khi vào phần ảnh, Aether ngạc nhiên khi bên trong chỉ có 1 bức ảnh duy nhất.

Bức ảnh đó chỉ có 1 dòng chữ.

"Mở phần ghi âm?

Ý là trong phần ghi âm sao?"

Aether làm theo bức ảnh và vào ứng dụng ghi ấm để nghe.

Có một số được quay thường xuyên trong những ngày gần đây, Aether chọn cái gần đây nhất rồi cùng Kazuha và Xiao lắng nghe.

"Con mẹ mày, đồ chó.

Bộ mày không thấy xấu hổ khi cả ngày cứ bám lấy các anh ấy à?

Tao đã cảnh cáo mày bao nhiêu lần rồi, đồ chó chết này."

"Này Yini, tôi đã bảo cô bao nhiêu lần rồi, bộ cô điếc à?

Tôi và bọn họ là bạn cùng nhà, tôi coi họ như người thân, và tôi không đi về cùng họ thì đi cùng ai.

Điếc có chọn lọc à?"

Tiếp theo sau đó, đoạn ghi âm vang lên những tiếng đánh nhau.

Mà đó không phải chỉ mỗi là Lumine đánh với Yini mà còn rất nhiều người khác.

Khoảng 5 phút sau, âm thanh ồn ào cùng dần kết thúc, rồi giọng Lumine vang lên.

"Các cô đã không đánh được tôi rồi mà còn cố đấm ăn xôi, ngày nào cũng chặn đường tôi là sao vậy hả?"

Giọng Lumine nghe rõ hơn trước, có lẽ cô đang đến gần điện thoại đang ghi âm.

Rồi tiếng xách cặp vang lên và đoạn ghi âm cũng kết thúc.

Cả 3 người họ ngồi im lặng một lúc, Xiao giờ cũng đã tiến tới ngồi cạnh Kazuha và Aether để nghe rõ đoạn ghi âm.

"Em ấy...là bị bắt nạt sao?"

Aether không trả lời Xiao, đôi mắt anh nhìn điện thoại Lumine, rồi giơ tay ra mở tiếp những đoạn ghi âm tiếp theo.

Tất cả những đoạn ghi âm đấy đều có nội dung gần giống nhau, đều là cô gái Yini kia đi hãm hại Lumine, chỉ là khác ngày và khác cách làm.

Một số thì vẫn là cô ta chặn đường Lumine, một số thì lại là cô ta lén hất nước vào Lumine, cố ý đẩy ngã Lumine.

Nghe xong tất cả, Aether chỉ im lặng ôm lấy mặt, Kazuha và Xiao cũng ngồi chết trân ở đấy, tất cả họ đều không thể tin được Lumine luôn bị người ta hãm hại nhiều đến vậy.

"Là anh trai của em ấy nhưng tôi lại chẳng biết gì về chuyện này, cũng không hề nhận thấy điều gì bất thường ở em ấy..."

Aether vừa tức vừa xót cho Lumine.

Cô em gái mà anh trân quý từ nhỏ tới lớn vậy mà lại bị vậy, anh thực sự chẳng còn dám nhìn mặt Lumine nữa.

"Em ấy cũng từng kể cho chúng ta rằng, hồi cấp 2 cũng bị các bạn khác trêu chọc, thậm chí là bắt nạt.

Đây là lí do em ấy biết được cách né tránh những chiêu trò đấy.

Thế nhưng..."

Kazuha không muốn tiếp tục, anh vừa tức giận vừa hận không thể giúp gì được Lumine.

Thế nhưng, so với 2 người đang tức giận, thì Xiao lại sợ nhiều hơn tức.

"Tôi...là người đã khuyên các ậu, đừng tìm hiểu về chuyện buồn phiền của em ấy...nếu chúng ta tìm hiểu về chuyện này, có lẽ em ấy đã không thành ra vậy...

Tất cả là do tôi!

Em ấy không chỉ bị bắt nạt ở trường cũ, mà đến bây giờ khi học với chúng ta cũng bị bắt nạt..."

Xiao quỳ xuống cạnh giường bệnh, anh nắm lấy tay Lumine bằng cả 2 tay.

"Aether, xin lỗi.

Tại tôi..."

* * *

Heizou cùng Venti và Scaramouche nhìn vào màn hình máy tính.

Bên trên màn hình là những video được quay lại bằng camera ở một số nơi trong thành phố và từ cả camera trong trường do Scaramouche cùng Venti đã đến trường xin phép được lấy về để điểu tra.

Mà video 3 người đang xem, đều có Lumine.

Những video quay từ ngoài đường đều quay lại cản Lumine bị những người lạ mặt thường xuyên chặn đường vào những hôm cô về một mình do sinh hoạt Câu lạc bộ.

Sau đó 2 bên đều lao vào đánh nhau, trong tất cả các video, Lumine đều thắng và rời đi, thế nhưng điều đó không có nghĩa là cô có bị làm sao hay không.

Còn những video trên trường đều quay lại một số cảnh như là có người lén mở tủ giày của Lumine rồi nhét gì đo vào trong, hất nước vào người Lumine khi cô đi vào nhà vệ sinh, và rất nhiều điều khác.

Tất cả đều có điểm chung là gây nguy hiểm đến Lumine.

Rầm!

Scaramouche điên tiết đấm mạnh vào bàn để máy tính, đôi mắt cậu ta trừng trừng nhìn những cảnh quay trên máy tính.

Heizou và Venti cũng tức giận không kém gì Scaramouche, chỉ là cách biểu hiện khác thôi.

Venti tựa đầu lên ghế, ngửa lên nhìn trần nhà.

"Không thể tin được, em ấy vậy mà lại bị bắt nạt nhiều đến vậy."

"Khó trách vì sao em ấy gần đây hay bị mất tập trung, là do căng thẳng kéo dài nhiều ngày."

Heizou cố lấy lại bình tĩnh sau khi xem video.

Thế nhưng cũng không mấy khả quan khi gân xanh nổi càng lúc càng rõ trên cả gương mặt lẫn tay anh ta.

"Tụi chó chết!"

Scaramouche tức đến mức chẳng còn muốn nói gì, chỉ có thể liên tục đấm mạnh vào tường đến mức đỏ cả tay để xả giận.
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 30


Yini nhìn anh trai mình, cô điên tiết mắng chửi anh ta.

"Anh đúng là phế vật, đến cả con nhỏ đó mà cũng không giết được!

Đã thế còn bị cảnh sát truy lùng, hại cả tôi cũng phải tới đây trốn cùng anh!"

"Tao biết đâu được, con nhỏ đó rõ ràng trúng độc rồi mà vẫn chưa bất tỉnh!

Còn mày nữa, tao đồng ý đi giúp mày trả thù là tử tế lắm rồi, nhưng mày thì sao?

Tự mình gây họa rồi đi ăn vạ tao, cũng chỉ tại cái tật mê trai của mày.

Mà cái lũ mày mê có gì tốt để mày làm mọi chiện thành ra vậy?!"

Tên đại ca cũng không phục, cãi nhau một trận với Yini.

"Anh không hiểu!"

2 người lao vào cãi vã với nhau, tên đại ca đang tính động tay lên đánh Yini.

Rầm!

Cả 2 dừng lại khi nghe thấy âm thanh to lớn phát ra từ bên ngoài.

Tiếp theo sau đó, cánh cửa phòng họ đột nhiên bị đạp mạnh ra.

"Ôi chà, chúng tôi đã xen vào cuộc nói chuyện của 2 người sao?"

6 bóng người lần lượt xuất hiện trước cửa phòng.

"Chúng mày là ai, sao lại vào được đây?

Rõ ràng tao đã che dấu chỗ này và cử người canh gác bên ngoài rồi mà?!"

Tên đại ca hốt hoảng khi nghĩ cảnh sát đã tìm thấy chỗ này.

"Xem ra mày đã quá tự tin trong việc ẩu náu rồi, bọn tao chỉ mất có vài ngày để tìm ra nơi này thôi.

Còn bọn gác ngoài kia á?

Yếu xìu, đến cả Lumine cũng có thể đấu với 10 thằng như vậy cùng lúc."

Một người trong số họ lên tiếng, cậu ta trợn trừng mắt nhìn tên đại ca và Yini.

"C...Các anh..?"

Yini dĩ nhiên biết những người trước mặt, làm sao cô ta có thể không nhận ra được họ chứ.

"C...Các anh nghe em nói, em hoàn toàn không liên quan gì tới việc này cả..."

Yini cười, cố tỏ ra ngây thơ tiến đến gần Venti đang đứng gần cô nhất.

Ngay lập tức, Venti bóp lấy cằm cô ta.

"Cô là chủ mưu hại Lumine thành ra vậy, giờ còn cố tỏ ra bản thân vô tội trước mặt chúng tôi sao?

Ghê tởm!"

Venti hất cô ta ra đằng sau.

"Kazuha, cậu giữ cô ta đi, cô ta thì để sau."

Kazuha đỡ lấy Yini rồi gật đầu với Venti.

"C...Cảm ơn anh Kazuha..."

Kazuha là một người rất dịu dàng và tốt bụng, chắc chắn anh ta sẽ không đánh cô hay gì đâu.

Nghĩ vậy, Yini liền quay lại muốn thuyết phục Kazuha.

Nhưng cô ta chợt khựng lại khi nhìn thấy ánh mắt của Kazuha nhìn cô, một ánh mắt sắc lẹm như muốn đâm thẳng vào cô ta vậy.

"Đừng hiểu nhầm, tôi không đánh cô chẳng qua không muốn bị dính thứ máu bẩn thỉu của người như cô.

Dính phải nó rồi chắc tôi chả dám chạm vào Lumine vì sợ làm bẩn em ấy mất."

Yini run rẩy trước áp lực từ lời nói của Kazuha.

Phía bên kia, tên đại ca đang định xông lên tấn công nhưng lại bị Xiao không biết vòng ra sau từ bao giờ đấm một phát lưng hắn khiến hẳn ngã ra đất.

Theo ngay sau đó, Aether đè lên người tên đại ca rồi liên tục dùng nắm đấm đấm vào mặt hắn.

"Thằng chó, mày dám làm vậy với em gái tao!"

"Nè nè, Aether, cẩn thận đừng đánh ngất hắn, chúng tôi cũng muốn đánh nữa mà."

Aether nghe xong cùng gật đầu đứng dậy, không quên đá một phá mạnh vào mặt tên đại ca.

"Ch...Chúng mày 5 đánh 1, không công bằng!"

Tên đại ca chống tay cố đứng dậy thì liền bị Venti đạp một phát mạnh đến mức văng đi đập vào tường.

"Thế còn mày?

Mày lôi Lumine vào trong tòa nhà mà khắp nơi toàn là người của mày, đã thế còn dùng độc khiến cô ấy yếu đi để mày có thể đánh dễ hơn.

Hay là em gái mày?

Thuê cả đống người chặn đường Lumine khi cô ấy đi học về để đánh cô ấy?"

Venti đạp thẳng vào vùng bụng và vùng bên dưới của tên đại ca.

"Arghhh!"

Tên đại ca đau đớn kêu lên.

Hắn ta nắm lấy cổ chân Venti, tính kéo anh xuống.

Thế nhưng chưa kịp làm vậy thì đã bị Scaramouche đến bên cạnh dẫm mạnh vào tay.

"Hô, để xem sự thảm hại này nào."

Scaramouche quỳ xuống, nắm lấy tóc tên đại ca.

"Đồ khốn, mày có biết rằn, đến cả 1 sợi tóc của Lumine tao còn chả dám làm đứt, vậy mà mày lại làm vậy với cô ấy.

Nếu có thể, tao rất muốn moi gan mày ra để xem nó lớn tới cơ nào."

Scaramouche dùng móng tay cào mạnh vào phần bụng của tên đại ca đến mức nó rỉ ra máu.

Tên đại ca cố cử động tay, tính giơ lên bóp lấy Scaramouche.

Nhưng lại bị Heizou tới gần đạp thẳng vào.

"Đẻ xem nài, để xem nào.

Đây là đôi tay đã đấm vào người em ấy đúng không nhỉ?

Chậc chậc, hư thật, phế đi nó là còn nhẹ nhàng lắm đấy."

Nói xong, không kịp để tên đại ca phản ứng, Heizou dùng 2 tay bẻ ngược 1 bên cánh tay của tên đại ca.

"AAAAAAAA!"

Tên đại ca hét lên đau đớn.

"Ôi ôi, đừng hét to vậy chứ, đau tai lắm đấy."

Phía bên kia, Yini ngồi đấy sợ hãi nhìn anh trai mình bị tra tấn đến phát sợ.

Cô ta muốn quay mặt đi để không phải nhìn tiếp cảnh này.

"Nào nào, cô định quay đi đâu?"

Kazuha dùng 2 tay đặt lên đầu Yini, dùng lực kéo cô ngoảnh lại nhìn.

"Cô nên nhìn để chuẩn bị tinh thần đi, tí nữa cô cũng sẽ được trải nghiệm cảm giác đấy đấy."

Kazuha cười thì thầm vào Yini.

Cô ta sợ đến mức cả người run lẩy bẩy lên.

Cô ta không phục, rõ ràng là cô ta chỉ muốn lấy lại những gì vốn thuộc về mình, tại sao lại bị thành ra vậy?

Ngày trước, trước khi Lumine chuyển đến, cô ta là người được ngồi gần nhất với cả 5 người bọn họ cùng một lúc, cũng được họ giúp đỡ rất nhiều.

Rõ ràng cô ta đến trước, Lumine dựa vào đâu mà lấy vị trí vốn có của cô ta?!

Càng nghĩ, Yini càng hận, thế nhưng trong hoàn cảnh bây giờ, có tức đến mấy cô cũng chẳng thể làm gì để cứu lấy bản thân.

* * *

"Chậc, không được giết bọn này thật khó chịu."

Scaramouche nhìn Yini đang thoi thóp dưới chân mình.

"Biết sao được, chúng ta buộc phải báo cho cảnh sát chỗ ở tụi này mà.

Thôi thì đánh được bọn chúng, trả thù cho Lumine là đủ rồi."

Heizou đang ngụy tạo bằng chứng cho việc đây là một vụ ẩu đả nên tên địa ca với Yini mới thành ra vậy.

"Tôi vẫn chưa hết giận, bao nhiêu đau khổ của Lumine mới chỉ vậy đã giải quyết xong sao?"

Aether không vui nhìn tên đại ca đã bị đánh cho bất tỉnh nhân sự.

"Không nên vậy đâu, Lumine sẽ không vui khi thấy chúng ta bạo lực chỉ vì cô ấy đâu."

Aether gật đầu khi nghe lời khuyên của Kazuha.

Đúng như Kazuha nói, Lumine rất sợ người khác vì mình mà gặp rắc rối.

"Chúng ta nhanh lên còn về chăm sóc cho Lumine."

Xiao nhắc nhở mọi người.

* * *

Lumine do tác dụng của thuốc, hôn mê suốt cả tuần rồi.

Trong thời gian đấy, mọi người vẫn thay phiên nhau ở lại chăm sóc cô từ sáng đến tối rồi từ tối đến sáng.

Đảm bảo cô không gặp vấn đề gì trong lúc này.

Ngày thứ 7 kể từ sau ngày Lumine trúng thuốc, cô tỉnh lại.

Lumine mơ màng nhìn trần nhà trắng trước mặt mình.

Cô còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì nhận ra toàn thân của mình khắp nơi đều được băng bó kín mít.

A đúng rồi, cô đã bị bắt cóc bời cái băng đảng gì gì đó rồi bị tên đại ca ở đấy đánh cho bán sống bán chết rồi phải nhảy từ trên cửa sổ xuống để trốn thoát.

Vậy ra nơi này là bệnh viện.

Lumine từ từ ngồi dậy, liền phát hiện bên cạnh giường có gì đó.

Lumine nhìn qua, có người đang nằm gục đầu trên giường bệnh.

"X...Xiao?"

Lumine ngạc nhiên, cô cúi xuống để nhìn.

"Ngủ rồi?"

Lumine giơ tay chạm vào Xiao.

Hehe, nhân lúc Xiao đang ngủ, cô nghịch thử tí để trêu anh.

Nhưng khi Lumine chuyển tay lên phần tóc để nghịch thì cổ tay cô bị chộp lấy.

Lumine hốt hoảng khi thấy Xiao từ từ ngồi dậy.

"Ai?"

Anh hỏi, dụi dụi mắt do vẫn còn đang buồn ngủ.

"X...Xiao, tôi đây nè."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Xiao cũng bừng tỉnh.

"L...Lumine, em tỉnh lại rồi..."

Xiao kinh ngạc nhìn Lumine.

"Hửm, tôi chỉ ngủ một chút thôi m- Oái!"

Lumine giật mình khi Xiao đột nhiên tiến tới, vòng tay ra ôm lấy cô.

"X...Xiao?"

"Thật may, em đã tỉnh lại, tôi còn sợ phải chờ lâu hơn thế chứ..."

Giọng Xiao sau đó phát ra một tiếng nấc khiến Lumine phải chú ý.

"X...Xiao, anh khóc đó à?"

Lumine không khỏi bàng hoàng khi thấy Xiao như vậy.

Xiao từ từ bỏ cô ra, đôi mắt đỏ hoe của anh nhìn cô.

Khi anh định nói gì đó thì cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra.

"Xiao, hôm nay bác sĩ bảo Lumine sẽ tỉnh lại nên chúng tôi cũng theo tới thăm."

Xuất hiện ngoài cửa là nhóm Venti, cả đám bước vào phòng, nhìn thấy Lumine đã dậy không khỏi vui mừng.

"Lumine!

Em tỉnh lại rồi!

Thật may quá!"

Venti chạy nhanh tới bên giường bệnh, đặt túi đồ lên bàn.

Những người khác cũng đi theo sau.

"Hic, Lumine, em tỉnh rồi, làm anh lo chết đi được."

Aether nhào tới ôm lấy Lumine.

"Tỉnh lại là tốt rồi, giờ em thấy thế nào?"

Kazuha mỉm cười hỏi Lumine.

"Cảm thấy vẫn còn hơi lâng lâng do thuốc, nhưng sẽ sớm tỉnh táo lại thôi."

Lumine cười.

"Em hôn mê lâu quá, khiến chúng tôi thực sự rất lo lắng."

Heizou kéo ghế đặt cạnh giường rồi ngồi xuống.

"Vậy sao?

Bao lâu vậy?"

"7 ngày.

Mày đã ngủ như vậy suốt 7 ngày trời rồi đấy."

Scaramouche trả lời.

"Ế, lâu vậy á!?"

"Nếu không phải bác sĩ nói thì tụi anh cũng chả biết được bao giờ em tỉnh đấy.

Sao rồi?

Những vết thương còn đau không?"

Aether lo lắng hỏi han.

"Đỡ hơn rồi, đừng lo, sẽ sớm lành thôi."

Lumine đập đập vào cánh tay đang băng bó để biểu thị minh ổn.

Thế nhưng khi nhìn thấy cơ thể bị băng bó khắp nơi của Lumine, mọi người đều cảm thấy xót xa.

"Xin lỗi em, tại tôi mà em mới phải chịu đựng sự giày vò đến vậy."

Xiao buồn bã nhìn Lumine.

"Nếu không phải tôi ngăn cản mọi người không xen vào việc riêng của em, có lẽ em đã không gặp nguy hiểm đến vậy rồi."

"Thôi nào thôi nào, đâu phải lỗi của anh đâu mà.

Trải nghiệm kiểu vậy cũng thú vị mà, đúng không?"

Lumine lúng túng cười, cố an ủi Xiao.

Xiao im lặng, nắm lấy tay Lumine.

Một hồi lâu anh mới cất lời.

"Không vui đâu, Lumine.

Chuyện này thực sự không vui.

Làm sao tôi có vui được khi nhìn người con gái mình yêu bị vậy chứ?"

(Mấy bữa nay tui bận phóng sinh Kkmi các bác ạ, ngụp lặn ở Fontaine suốt🙂 Với cả tui cx đg lo cho 1 fic ScaraLumi ms bên kia nên tiến độ ra chương ms bên này hơi chậm, các bác thông cảm:
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 31


Cả phòng rơi vào im lặng ngay sau câu nói của Xiao.

Lumine ban nãy còn mơ màng nghe xong cũng tỉnh hẳn dậy.

Cô ngờ nghệch nhìn Xiao, người đang ôm lấy mặt vì xấu hổ không nhìn cô.

"X...Xiao, a...anh thích tôi?"

Lumine nghĩ rằng chắc bản thân nghe nhầm, từ trước đến nay đến nay cô chưa bao giờ được ai tỏ tình nên đang rất hoảng loạn.

Xiao nhẹ gật đầu đáp lại câu hỏi của Lumine.

Lumine ngây ngốc nhìn anh, không biết phải phản ứng ra làm sao.

Cũng may cho cô, những người khác kịp phản ứng lại.

"Thôi thôi, chúng ta làm phiền Lumine nghỉ ngơi rồi.

Ra ngoài thôi."

Venti cùng lúc kéo hết cả đám ra bên ngoài để lại Lumine vẫn còn ngơ ngác ngồi nhìn.

* * *

"Xiao...chuyện ban nãy..."

Ra đến bên ngoài, Aether bắt đầu quay sang chất vấn Xiao.

"Xin lỗi, là do tôi nhất thời không tự chủ được cảm xúc."

Xiao mặt không cảm xúc cúi đầu xuống.

"Xiao, chúng tôi biết cậu cũng thích em ấy, nhưng như vậy là quá đột ngột.

Sợ sẽ làm ảnh hưởng tới sức khỏe của em ấy."

Heizou lên tiếng nhắc nhở.

"Kh...Khoan đã, cậu nói 'cũng' là sao?"

Aether nhanh chóng bắt được trọng tâm vấn đề.

Mọi người nhìn anh, không nói gì.

"Mày nhìn vậy mà không nhận ra sao, Aether?

Bọn tao đều thích Lumine đấy.

Mà có lẽ mày cũng không thể tưởng tượng được rằng bọn tao thậm chí còn muốn cưới cô ấy cơ."

Những người còn lại bị Scaramouche nói trúng tim đen đều quay mặt đi không nhìn thẳng Aether.

Scaramouche và Venti sớm đã nhận ra những người kia cũng có tình cảm với Lumine giống mình, chỉ là cả 2 đều không ngờ Xiao lại tỏ tình bất ngờ vậy.

"Các cậu...

Tôi coi các cậu như anh em chí cốt, và giờ các cậu quay sang muốn làm em rể tôi?!!!"

Aether sốc không còn gì để nói, anh không cấm họ thích Lumine nhưng chuyện này thực sự rất sốc, cần 1 thời gian để anh tiếp nhận được hết mọi chuyện.

Tất cả cũng đều im lặng không lên tiếng.

* * *

Những ngày sau đó, mọi người đều thay phiên nhau vài chăm sóc Lumine, đồng thời học cùng cô do cô phải nghỉ học một thời gian.

"Lumine, đừng xao nhãng nữa, tập trung vào."

Lumine giật mình quay trở về thực tại do lời nhắc của Aether.

"A, xin lỗi, em mải nghĩ nhiều chuyện quá."

Lumine bối rối xin lỗi.

"Ừm không sao đâu, làm nốt bài này thì chúng ta nghỉ nhé."

Lumine gật đầu, tiếp tục làm bài tập.

"Mà đúng rồi, anh này, Xiao không vào sao?"

"Không, bọn anh không cho cậu ta vào, bọn anh lo em sẽ sợ dẫn tới việc không nghỉ ngơi đầy đủ."

Lumine gật đầu hiểu ý.

"Lumine, em vẫn còn lo về lời của Xiao sao?"

Aether quan sát Lumine mấy ngày, nhận ra cô thỉnh thoảng lại ngồi bần thần nghĩ ngợi gì đó.

"À, chuyện đó...Đúng là em ngạc nhiên thật, từ trước tới nay em chưa được ai tỏ tình bao giờ nên cũng không biết phải làm sao."

Aether không nói cho Lumine về chuyện anh đốt cả đống bức thư tình người ta gửi cho cô vậy nên Lumine cũn không hề nghĩ rằng mình được người khác yêu thích tới vậy.

"Anh hiểu mà, lần đầu anh được người khác tỏ tình cũng kinh ngạc và bối rối như em."

* * *

Lumine cần tới 1 tuần để có thể được xuất viện về nhà, tong thời gain này, mọi người đều cấp tốc dạy học cho Lumine vì kì thi cuối năm của họ cũng sắp đến.

Scaramouche cũng đã nhờ thêm cả Nahida tới giúp Lumine, nhưng do cô ấy cũng bận việc nên chỉ đến được vài hôm.

"Aaaa, tôi muốn được xuất viện."

Lumine mệt nhoài nằm bẹp trên chiếc bàn được gắn vào giường bệnh, bên trên đầy ắp sách vở.

Kazuha nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Lumine rồi lên tiếng.

"Cố lên nào, mai em sẽ được xuất viện rồi mà.

À, hay chúng ta lên sân thượng hóng gió nhé."

Kazuha biết Lumine rất thích được hoạt động ngoài trời, mà ở trong bệnh viện như vậy, cô toàn chỉ được hóng gió và nhìn bên ngoài thông qua cửa sổ.

Lumine nghe vậy cũng lập tức đồng ý, coi hớn hở nhảy xuống giường.

"Ấy, từ từ, em vẫn chưa khỏi hẳn đâu."

Kazuha sợ mấy vết thương của Lumine lại bị hở ra nên vội vàng ra đỡ cô.

"Không sao, không sao.

Có mỗi tẹo này thì đã là gì.

Đi thôi."

Lumine thúc giục Kazuha.

* * *

"Woa, bầu trờiiii!"

Lumine nhảy nhót trên sân thượng nhìn bầu trời.

"Không đừng, Lumine, đừng nghịch nữa, ngồi xuống đi."

Kazuha khó khăn ép Lumine ngồi xuống.

"Hehe, xin lỗi, do lâu rồi tôi mới được thấy bầu trời nên hơi kích động."

Lumine cười rồi ngả người dựa vào ghế.

"Ừm, tôi biết, nhưng dù vậy tôi vẫn rất lo lắng.

Lumine, em nên giữ gìn sức khỏe của mình đi, ngày mai là được xuất viện rồi."

Lumine gật đầu rồi im lặng.

Nhưng cũng chỉ được 1 thời gian ngắn, do ngồi được đúng một chỗ nên chân Lumine hết cho lên ghế rồi lại thả xuống đung đa đung đưa.

Kazuha nhận thấy thế cũng đành thở dài.

"Em có thể đứng lên đi lại, nhưng chậm thôi, tôi sẽ đi cùng để giám sát."

Nghe Kazuha nói vậy, Lumine hớn hở bật dậy.

"Hehe, tôi chờ câu này lâu lắm rồi."

Lumine đi vòng vòng quanh sân thương rất lâu vẫn không chịu xuống.

"Ừm...Nếu anh thấy phiền thì xuống trước đi, Kazuha.

Tôi còn đi quanh đây lâu lắm."

Kazuha lắc đầu từ chối.

"Không được, lỡ em lại làm mấy trò vận động mạnh như ban nãy thì sao?

Tôi không cho phép đâu."

"Haiz, anh cứ như anh trai thứ 2 của tôi vậy."

Lumine chán nản đùa một câu rồi quyết định xuống tầng.

"Vậy à...

Thì ra em coi tôi giống như anh trai sao?"

Vừa đi, Kazuha vừa nói.

"Hừm, cũng là bạn nữa chứ.

Sao vậy?

Kazuha đối với tôi là gì?"

Lumine thấy Kazuha biểu hiện có chút khác khác, trông có vẻ...buồn hơn?

Kazuha không trả lời câu hỏi của Lumine.

Khi cả 2 về phòng gặp Venti đang đứng trước cửa phòng.

"A, Lumine, bên này.

Tôi đang tìm em đó."

"Chào anh, Venti.

Anh cứ vào phòng thoải mái đi."

Venti gật đầu rồi bước vào phòng.

Lumine định quay lại chào tạm biệt Kazuha thì đột nhiên bị anh kéo tới.

Kazuha kéo Lumine ôm vào lòng rồi nhẹ nhàng nói.

"Tôi thích em, Lumine."

Lumine kinh ngạc đứng bất động sau khi nghe Kazuha nói vậy.

Cũng may rằng anh sau đó cũng buông cô ra.

"Xin lỗi em vì sự đột ngột này.

Ừm...Em không cần phải cho tôi câu trả lời.

Với, tôi, chỉ cần được nói ra câu này là được.

Tạm biệt, mai gặp lại, Lumine."

Lumine đứng ngây người nhìn theo bóng Kazuha đang đi xa gần.

Cô còn chưa hết sốc với lần tỏ tình của Xiao, bây giờ thì lại còn thêm Kazuha...

Lumine tưởng tượng tới cảnh ngày mai cô sẽ xuất viện và về nhà sống tiếp với bọn họ.

"Nghĩ thôi mà cảm thấy áp lực quá trời ạ."

Lumine ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng của mình, cô chưa bao giờ trải qua chuyện này, thật sự không biết phải làm sao nữa...
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 32


Đúng như suy nghĩ của Lumine, cô hoàn toàn không dám bắt chuyện với Xiao và Kazuha.

Kể từ lúc ra viện đến giờ, cô không thể nào ngừng nghĩ tới cái cảnh họ tỏ tình cô khiến, điều đó khiến cô dễ bị ngại khi gặp họ.

Xiao và Kazuha dường như cũng hiểu được tâm trạng của cô nên đều sẽ tự động tránh đi, dù bản thân họ không muốn.

Lumine dĩ nhiên không nói chuyện của Kazuha cho Aether rồi, lỡ anh ấy lại làm loạn hết cả nhà lên chắc cô phải đào hố chui xuống mất.

"Aaaa..."

Lumine nằm rên rỉ trên bàn học mỗi khi nghĩ về chuyện cũ.

Xiao ngồi bàn bên cạnh cô dường cũng tự động rời khỏi chỗ tránh mặt cô.

"Lumine, sao vậy, có chuyện gì với cậu sao?"

Ayaka thấy Lumine trông rất mệt mỏi bèn hỏi thăm.

"Ayaka nè, tớ hỏi cậu vài chuyện nhé."

Lumine nhìn Ayaka với ánh mắt tội nghiệp.

"A, được, được, cậu cứ hỏi đi, tớ sẽ cố gắng trả lời."

Ayaka thấy thái độ Lumine nghiêm túc vậy có chút hoang mang.

"Cậu đã từng được ai tỏ tình chưa?

Và cậu phản ứng thế nào?"

Ayaka ngạc nhiên với câu hỏi của Lumine.

"Ờm...từng có rồi, khá là...nhiều.

Tớ đều chỉ trả lời lại họ rằng bây giờ bản thân muốn tập trung vào chuyện học hành nên không muốn yêu đương.

Vậy thôi."

Lumine thở dài sau khi nghe xong, về chuyện đấy thì cô tin rằng Kazuha và Xiao biết rất rõ, vậy nên họ mới không làm phiền cô.

Lumine không có một chút kinh nghiệm gì về chuyện yêu đương cả, vậy nên suốt mấy ngày trời cô luôn đau đầu về chuyện này.

Mà cũng gần tới kì thi cuối kì rồi, Lumine toàn phải thức khuya ôn lại bài do trên lớp cô học rất chểnh mảng.

Yini thì kể từ khi Lumine đi họ lại đã không còn thấy bóng dáng của cô ta đâu nữa, mọi người nói rằng cô ấy đã chuyển trường đi rồi.

Lumine cũng nhờ vậy mà bớt đi 1 phần gánh nặng, chứ nếu cứ như hồi giữa kì 2 chắc cô trượt mất thôi.

Đối với Lumine bây giờ thì chỉ có mấy buổi sinh hoạt câu lạc bộ mới khiến cô thoải mái được.

* * *

Hôm nay Lumine có buổi tập ở câu lạc bộ võ thuật cùng Heizou.

Aether hôm nay có việc bận nên không thể đến được.

Lumine xả hết sự lo lắng của mình vào việc tập võ.

Cô cố không nghĩ đến những chuyện khác mà chỉ chuyên tâm vào việc rèn luyện.

"Tôi đã lo em sẽ mất tập trung hơn khi luyện tập, nhưng có lẽ tôi nghĩ nhiều rồi.

Võ thuật của em càng lúc càng tốt hơn, tôi có lời khen."

Heizou nhận xét khi tập cùng Lumine.

"Bởi vì bây giờ chỉ có luyện tập những việc này mới khiến tôi xả bớt lo âu được."

Lumine cười trả lời.

2 người tập 1 lúc rồi cũng nghỉ để ra về.

Sau khi thay đồ xong, Lumine thấy Heizou đang đợi mình ở bên ngoài.

"Về thôi, tôi đi cùng em.

Bây giờ chúng tôi sẽ không để em đi một mình thêm lần nào nữa đâu, để tránh xảy ra vụ việc như lần trước."

Lumine gật đầu hiểu ý rồi ra ngoài cùng Heizou.

Trên đường đi, hai người trao đổi liên tục từ chuyện đi học cho tới những vụ án của Heizou.

"Em biết không, nghề thám tử của chúng tôi ngoài phá mấy vụ giết người, cướp của ra chúng tôi còn phải lo thêm cả mấy chuyện như tìm đồ đã mất hay thậm chí là cả chuyện tình yêu luôn cơ."

"Hể, có luôn á?"

"Đúng rồi, cơ mà về chuyện tìm đồ thì nhờ chúng tôi tìm nếu đó là vật có giá trị thì còn được chứ về chuyện tình yêu thì tôi thật sự không hiểu sao lại tìm chúng tôi luôn.

Thám tử đâu phải người tư vấn tâm lý hay chuyện tình yêu đâu chứ."

Lumine cười khúc khích khi nghe vậy.

"Haha, tôi còn tưởng anh rất thông minh đến mức đoán được người khác suy nghĩ gì cơ chứ.

Thì ra cũng có ngoại lệ."

"Gì chứ, em phải biết là cánh đàn ông chúng tôi gần như không thể đoán được con gái các em suy nghĩ cái gì.

Mà thậm chí cả người tôi thích dù có cố thế nào tôi vẫn không thể biết được cô ấy nghĩ gì, huống chi đến chuyện tình yêu của người khác."

Lumine nghe vậy có chút hiếu kì hỏi Heizou.

"Hô, thám tử đại tài của chúng ta vậy mà lại có cả người để thích cơ sao.

Cho tôi biết được không?

Hẳn người đó sẽ rất xinh đẹp mới có thể khiến người như anh thích được nhỉ?"

Heizou nhìn Lumine, không trả lời, dường như anh đang suy nghĩ gì đó.

Lumine thấy dường như mình hỏi có chút vô duyên nên vội vàng nói thêm.

"A, nếu anh không muốn thì không cầ-"

"Ừm, tôi đúng là công nhận rằng em rất xinh đẹp, không chỉ vậy còn rất giỏi và thông minh.

Tôi không thể không thích người như em được."

Heizou quay mặt đi chỗ khác sau khi nói xong câu đấy.

Còn Lumine thì nghe xong cũng trợn tròn mắt.

Được rồi, được rồi, cô hứa sẽ không bao giờ hỏi người khác chuyện tình yêu như vậy thêm lần nào nữa.

Cô hối hận rồi.

Lumine không thốt lên nổi được lời, Heizou cũng không bắt chuyện gì với cô, mà nếu có chắc cô cũng không trả lời được mất.

Cả hai cứ im lặng vậy mà đi về đến chung cư.

Rất may rằng họ tình cờ gặp bà Maris đang đi mua đồ về.

"Bà Maris!"

Lumine vội chạy tới chỗ bà Maris, chủ động giúp bà xách đồ.

"Lumine cùng bà Maris đi cầu thang máy nhé, tôi đi cầu thang bộ để tập thể dục, mấy ngày nay người tôi hơi yếu."

Heizou lấy cớ để tách ra, anh không muốn làm Lumine khó xử, ban nãy là vì để đề phòng nên anh mới cố đi cùng cô về thêm 1 đoạn.

Bây giờ đã có bà Maris rồi thì tốt nhất nên tách ra, Lumine sẽ về nhà trước anh thôi.

Bà Maris nhìn thấy thái độ không thoải mái của Heizou và Lumine liền hiểu ra có chuyện xảy ra.

"Có chuyện gì với hai đứa sao?

Cãi nhau hả?"

Lumine vội lắc đầu, cô lúng túng không biết có nên giải thích với bà Maris hay không.

Cô muốn tiện đây xin lời khuyên từ bà nhưng lại ngại không dám nói ra.

Thế nhưng bà Maris nhìn gương mặt đỏ bừng của cô cũng đủ để hiểu ra chuyện gì xảy ra.

"Chà chà, ta hiểu rồi.

Đây là lần đầu tiên cháu bị vậy sao?"

Lumine gật gật đầu, mặt càng lúc càng đỏ hơn.

"Haha, cháu không cần phải quá lo lắng vậy đâu, một đứa trẻ như cháu mà không có người tỏ tình thì mới là lạ đó.

Và cháu không cần phải khó xử như vậy, thằng nhóc ấy vó vẻ không cần cháu phải trả lời đâu, nó nghĩ cho cháu nên mới chủ động tách ra vậy chứ."
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 33


Lumine bắt đầu cảm thấy sợ những anh bạn này của mình rồi.

Ở trên trường thì cô cố hết sức để không chạm mặt hay nói chuyện với họ, các buổi sinh hoạt Câu lạc bộ cũng cố hết sức tránh xa họ.

Ở nhà thì cô ngồi lì trong phòng, bữa ăn cũng ăn trong phòng nốt.

Aether vẫn chưa biết về chuyện của Kazuha và Heuzou nhưng lại nghĩ rằng Lumine không dám ra ngoài vì Xiao nên cũng không thắc mắc gì.

"Haizz..."

Lumine thở dài một hơi rồi gục xuống bàn.

Cô thực sự không thể tập trung làm bài nổi được!

Trời đất ơi, thời gian ở trong phòng cô đều dùng để học mà đến cuối cùng cũng chỉ được vài chữ vào đầu.

Lumine thực sự rất sợ, cô sợ họ sẽ buồn vì không nhận được 1 câu trả lời nào từ mình, và lại càng sợ việc tình bạn này của cô và họ sẽ chấm dứt.

Lumine đúng là thích họ nhưng cô không thể biết được đó là tình cảm bạn bè hay tình yêu!

"Arghhh!"

Lumine đập mạnh tay xuống bàn.

Kì thi sắp đến gần mà nếu cô cứ như vậy thì sợ rằng cô sẽ trượt mất.

"Lumine, có chuyện gì thế.

Anh nghe thấy tiếng động lớn.

Có sao không?"

Cửa phòng mở ra, Aether bước vào trong tiến tới chỗ Lumine.

Lumine nhìn anh trai, cô trông như sắp khóc tới nơi rồi.

"Aetherrrr, em không thể tập trung nổi vào việc học được nữaaaa."

Lumine mệt mỏi tựa đầu vào thành ghế.

Aether cũng thấy phiền lòng thay cho Lumine, anh suy nghĩ tìm cách giúp Lumine.

"À, hay thế này đi Lumine.

Xuống sân chạy bộ với anh không, có lẽ sẽ giúp em giải tỏa áp lực đấy.

Đừng lo, chỉ có anh và em thôi, sẽ không có ai đi cùng đâu."

Lumine đã lâu rồi không xuống sân tập, cả người suốt mấy tuần nay đều chỉ được vận động vào những tiết Thể dụ và khi sinh hoạt ở Câu lạc bộ.

Lumine đồng ý ngay tức khắc, nếu ở cùng anh trai có lẽ cô sẽ khá hơn.

Sau khi thay đồ xong thì cả 2 cùng ra ngoài.

Trong nhà hiện tại ngoài hai anh em họ ra thì có Kazuha và Heizou đang tự học trong phòng.

Venti, Scaramouche và Xiao thì đều đi học thêm.

Lumine cũng thoải mái hơn khi không đụng độ với họ.

"Oaaa, lâu rồi mới được ra ngoài vận động.

Thật thoải máiiii."

Lumine hào hứng chạy nhảy khắp sân rồi mới quay sang chạy bộ cùng Aether.

"Để anh giúp em ôn lại chút kiến thức ha.

Vừa chạy, chúng ta có thể đố nhau những kiến thức mà cần có tron kì thi sắp tới, em thấy thế nào?"

Lumine gật đầu tán thành.

2 anh em họ cứ vừa chạy vừa hỏi nhau những câu hỏi ôn tập cho đến khi cả 2 dừng lại vì mệt.

"Thế nào Lumine, đã thoải mái hơn chưa?"

"Cảm ơn anh, Aether, em cảm thấy tốt hơn rồi.

Quả nhiên được ra ngoài vận động như này vẫn là tuyệt nhất."

Lumine tuy mệt nhưng rất vui, cách này thực sự giúp cô khá hơn rất nhiều.

"Mấy ngày nữa nếu anh có bận thì em có thể vừa chạy vừa nghe nhạc cũng được.

Ngày trước anh đã từng thử do hồi đó anh cảm thấy quá áp lực với việc học.

Rất hiệu quả."

Lumine gật đầu hiểu ý rồi theo Aether về nhà.

* * *

Hôm nay Lumine tới học thêm ở nhà cô Makoto.

Gần đây cô Makoto đã mở lại lớp học miễn phí cho các học sinh để giúp họ ôn thi cuối năm.

Scaramouche thì đều đi học thêm vào những buổi này nên không tham gia vào lớp học.

"Cô Makoto, xin lỗi vì quá tò mò nhưng liệu có thể cho em biết tại sao Kuni không học những tiết do cô dạy ạ?"

Giờ giải lao, Lumine định đi vệ sinh thì gặp Makoto đang ở trong bếp cùng cô Nahida.

"À, thằng nhóc đó à, nếu cô để nó tham gia lớp học này thì sợ cái tính của nó sẽ làm loạn lớp học lên.

Vậy nên bọn cô mới để nó đi học vào những ngày này, cả Shogun cũng đi cùng luôn.

Lên lớp thôi, hết giờ giải lao rồi."

Cô Makoto đi ra ngoài rồi cùng Lumine lên lớp.

"Nào các em, về chỗ, chúng ta quay trở lại tiết học nào."

Cô Makoto chờ mọi người ổn định chỗ ngồi rồi phát cho mỗi người một tờ đề thi thử.

"Đây là đề thi năm ngoái của trường chúng ta, các em làm để đánh giá thử năng lực của mình."

Cô Makoto về chỗ ngồi của mình, nhưng chợ nhớ ra gì đó, cô quay lại nhìn Lumine.

"Lumine, lát ra về thì ở lại cô nhờ chút việc nhé."

Lumine tuy không biết để làm gì nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

* * *

Ban nãy Lumine không biết cô Makoto và cô Nahida loay hoay trong bếp làm gì, nhưng giờ thì cô biết rồi...

Hóa ra Scaramouche và Shogun đã để quên đồ ăn trưa ở nhà.

"Vậy nên Lumine à, em có thể giúp cô đem đến trung tâm của hai đứa nó không?

Bây giờ bọn cô phải đến trường để chuẩn bị tiết học buổi chiều mất rồi.

Được không?"

Makoto cười khổ nhờ Lumine.

Lumine có chút do dự, cô đang không muốn gặp Scaramouche bây giờ, tuy rằng Lumine không cho rằn Scaramouche có ý gì với mình nhưng vẫn là nên tránh xa thì tốt hơn.

Vậy nhưng nhìn thấy ánh mắt cầu xin của cô Makoto và cô Nahida, Lumine không thể nào từ chối nổi được.

"Dạ...được ạ..."

"Không phiền em chứ?

Cô không muốn ép em, nếu không muốn thì không sao, để 2 đứa chúng nó nhịn đói cũng được."

Lumine: "..."

Cô nói thế mà nghe được à?

"Không ạ, không phiền ạ.

Nhưng mà em không biết trung tâm ấy ở đâu?"

Lumine miễn cưỡng đồng ý.

* * *

Lumine lần theo địa chỉ và tới được 1 trung tâm dạy nâng cao của các môn chính.

Cô vào trong, nhìn ngó xung quanh để tìm kiếm Shogun hay Scaramouche.

"Ồ hô, ai đây ta?

Trông có vẻ không giống học sinh ở đây, còn cầm theo 1 túi đồ."

Chợt có 1 đám con trai đứng chặn trước mặt Lumine.

Bọn chúng thấy Lumine từ bên ngoài trung tâm vào, còn xách theo đồ nên muốn lại gần để trêu cô.

Lumine thở dài, ôi cái số chả cô cứ bị làm sao ấy nhỉ?

"Biến đi, con nhỏ quê mùa như mày không nên bước vào đây."

Lumine nhìn xuống đồ của mình, à đúng thật, cô chỉ mặc bừa 1 bộ đổi để đi học thêm thôi nên trông khá đơn giản.

Cơ mà vậy thì liên quan gì đến việc vào đây hay không?

Chẳng lẽ đây là nơi học cho con nhà giàu?

Lumine quay lại ngó cái biển tên Trung tâm.

Hừm, không có vẻ gì là sang trọng.

Lumine dường như đã hiểu ra vấn đề, là tên trước mặt cô đây có vấn đề về não bộ!

Lumine lơ đi tên này để tiếp tục đi tìm người.

"Ê, con nhỏ kia, dám lơ tao hả?"

Tên kia lại chạy tới chặn Lumine.

Cô thở dài nhìn tên đấy với ánh mắt như nhìn sinh vật kỳ lạ.

Ngay khi cô đang định nói gì đó thì một giọng nói vang lên gần đó.

"Chị Lumine?

Chị làm gì ở đây?"

Lumine quay sang hướng phát ra âm thanh.

Shogun đang chạy tới chỗ của cô.

"Mấy người đang làm gì chị ấy đó?

Tránh ra!"

Mấy tên kia dường như sợ Shogun, bọn họ nghe vậy vội lùi lại.

"Chị Lumine, có sao không?

Bọn nó có làm gì chị không?

Xin lỗi chị, mấy tên này suốt ngay như vậy đấy."

"Chị không sao, cảm ơn em.

À đúng rồi, cô Makoto nhờ chị đem đồ ăn đến cho em và Kuni, 2 người để quên ở nhà nè."

Shogun nhận lấy túi đựng hộp cơm từ Lumine.

"A đúng rồi nhỉ, cảm ơn chị nhiều nhé, chị Lumine.

May quá, suýt thì phải nhịn đói.

Anh hai nãy vừa mắng em một trận vì quên đem theo đó."

Lumine cười, nhưng khi cô đang định đi về thì đã bị Shogun kéo mạnh đi đâu đó.

"Ấy, khoan, chị còn phải về nhà ăn trưa để tí còn đi học nữa."

"Ăn với tụi em đi, bình thường bọn em không ăn hết được chỗ cơm này, toàn phải nhờ người khác ăn hộ."

"Nhưng chị còn phải về thay đồng phục."

"Lấy của anh trai em ấy, anh ấy nhiều lần vi phạm vì không mặc đồng phục rồi, thêm một lần cũng không sao đâu.

Hơn nữa đồng phục nam nữ trường mình giống nhau mà, chị cứ yên tâm."

Lumine: "..."

Cái gia đình này bị làm sao vậy?
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 34


Scaramouche nằm gục trên bàn ngủ.

Trưa nay cậu ta sẽ không được ăn, vậy nên đành phải ngủ tạm để quên đi cơn đói bụng vậy.

"Ê, Scaramouche, dậy đi, dậy đi.

Em cậu đang tìm cậu kìa."

Scaramouche bị đập vào lưng đến phát bực, cậu ngồi dậy nhìn người đứng bên cạnh, Venti.

"Lại cái gì nữa?

Nó tìm tao làm gì?"

Scaramouche vẫn còn bực vụ Shogun quên đồ ăn.

Bình thường cả 2 sẽ luân phiên đổi với nhau về người cầm đồ ăn mà hôm nay Shogun lại quên, hại cậu đang đói cồn cào cả lên đây.

"Có đồ ăn rồi, Shogun đang gọi cậu ra ăn kìa."

"Hả?

Mày đùa tao à?

Giờ này mọi người trong nhà tao đều đến trường, Shogun cũng không thể về nhà lấy được.

Sao lại có đồ ăn, chả lẽ nó chạy ra ngoài mua."

Scaramouche nghĩ đây là 1 trò đùa, chán nản nằm xuống định ngủ tiếp.

Venti cười hì hì vừa quay đi vừa nói.

"Vậy sao, vậy thì để tôi ra nói vậy.

Hầy, cậu cũng quá đáng thật, Lumine đã phải vất vả chạy tới đây để đem đồ ăn cho 2 anh em cậu.

Thôi thì để tôi ra nói để em ấy ăn hộ cậu vậy."

Scaramouche nghe xong giật mình bật dậy ngay tức khắc.

"Mày nói cái gì?

Lumine sao?

Nó tới đây?"

"Đúng rồi đó nha, Shogun đã nói với tôi, tôi còn thấy Lumine cũng ngồi ở một chỗ đằng sau nữa cơ."

Scaramouche nghe vậy vội vã ra khỏi lớp.

Venti cười nhìn theo, anh chưa ra ngay mà quay lại nhìn người ngồi bên cạnh Scaramouche.

"Xiao, không ra gặp em ấy sao?

Lumine ấy."

Xiao ủ rũ nhìn Venti.

"Cậu biết rõ bây giờ tôi mà ra thì em ấy sẽ phản ứng ra sao mà."

Venti cười rồi cũng đi ra ngoài theo Scaramouche.

* * *

"A, ra rồi sao, em còn tưởng anh sẽ không ra cơ."

Shogun đang ngồi nói chuyện với Lumine thì nhìn thấy Scaramouche đi ra từ lớp học.

Cậu ta chạy tới chỗ Lumine và Shogun.

"Lumine, tao nghe mày đem đồ ăn tới dây."

"Ừ, cô Makoto và cô Nahida nhờ tôi."

Lumine đưa cho Scaramouche hộp cơm.

"Cảm ơn mày."

Scaramouche ngồi xuống cạnh Lumine và bắt đầu mở hộp cơm ra ăn.

"Mày đã ăn gì chưa?

Ở lại ăn với bọn tao."

Lumine đang tính nói mình sẽ về nhà ăn thì bị Shogun lập tức cướp lời.

"Chị ấy chưa ăn, vậy nên em đã mời chị ấy ở lại ăn cùng."

"Nhưng chị-"

"Ehe, trông vui vậy, cho tôi ngồi chung với nha."

Venti từ trong phòng học chạy tới chỗ bọn họ, cũng lấy ghế ngồi xuống.

"Venti?

Anh cũng học ở đây sao?"

"Ừ, người giám hộ của tôi là thầy Zhongli mà.

Thầy ấy nghe theo cô Makoto, cho chúng tôi đi học ở đây.

Xiao cũng đi đấy, nhưng cậu ta ngủ rồi."

Venti giải thích cho Lumine.

"Chị Lumine này, chị dùng tạm thìa ăn nhé."

Shogun ở bên cạnh đưa cho Lumine một chiếc thìa.

Lumine không thể từ chối được nữa, chỉ đành nhận lấy rồi bắt đầu ăn chung với Scaramouche và Shogun.

Những người đi ngang qua đều hiếu kì nhìn chỗ của bọn họ.

Do ở đây ai cũng biết đến Scaramouche và Shogun, hai anh em họ trước đây đã từng dạy dỗ 1 đám thường xuyên bắt nạt bạn học trong trung tâm này.

Bọn họ từng bị đám đó bắt nạt, không dám phản kháng lại, vậy mà khi bọn chúng chỉ đấu với mỗi Scaramouche đã bị cậu ta đập cho lên bờ xuống ruộng rồi.

Cơ mà Scaramouche được biết đến là rất cọc tính, không thích tiếp xúc với con gái vậy mà bây giờ lại ngồi ăn cùng một cô gái lạ.

Cả Shogun cũng là một người rất ít nói mà với cô gái này thì nói rất nhiều.

* * *

Sau khi ăn xong cũng là lúc tiết học tiếp theo chuẩn bị bắt đầu.

"Chị Lumine, em xin phép về lớp trước đây, để chuẩn bị cho tiết học."

Shogun dọn hộp cơm rồi tạm biệt Lumine để về lớp.

"Tôi cũng phải về lớp nữa, tạm biệt nhé Lumine."

Venti cũng rời bàn để đi về.

Bây giờ chỉ còn lại mỗi Lumine và Scaramouche.

"Cậu không về lớp chuẩn bị sao?"

Lumine thắc mắc hỏi.

"Tao chuẩn bị xong từ lâu rồi, với cả giáo viên còn lâu mới vào lớp, tao muốn ngồi đây một lúc cho xuôi cơm."

Lumine cũng đang rất no nên cũng chỉ đành ngồi lại cùng Scaramouche.

Sau khi nghỉ một lúc thì Lumine cũng đứng dậy để đi về.

"Vậy tôi về trước đây nhé, hẹn gặp lại ở trên trường."

"Tao tiễn mày đi."

Scaramouche cũng đứng dậy theo.

"Thôi không cần đâu, cậu cứ quay về lớp đi."

Lumine lúng túng từ chối.

"Ban nãy Shogun nói mày bị một đám ở đây làm phiền, để đề phòng thì tao đi cùng mày."

Không phải Scaramouche coi thường năng lực của Lumine, vậy nhưng lần của Yini đã khiến bọn họ chẳng thể an tâm để Lumine đi đâu một mình nữa rồi.

Lumine thở dài, miễn cưỡng đồng ý.

"Vậy tôi đi nhé."

Lumine tạm biệt Scaramouche và định quay người rời đi.

Chợt cánh tay bị một bàn tay giữ lại.

Lumine giật mình nhưng không quay đầu lại nhìn ngay.

"K...Kuni...?"

"Nhìn tao chút đi Lumine."

Lumine cả người run run, quay đầu từ từ lại.

Scaramouche đang nhìn cô, tay giữ chặt cô.

"C...Có chuyện gì sao Kuni?"

Lumine sợ sắp khóc tới nơi rồi, cô không dám nghe lời tiếp theo của Scaramouche đâu!!

Nhưng rồi việc gì đến thì cũng sẽ đến, những gì Lumine sợ nhất vẫn xảy ra.

"Tao thích mày."

Khoảnh khắc lời tỏ tình ngắn ấy kết thúc, bàn tay đang giữ Lumine cùng từ từ buông ra.

Scaramouche quay người vội vã chạy vào trong, còn Lumine thì đứng chết trân ở bên ngoài.

Haha, hẳn cô phải ăn ở có phúc lắm nên mọi chuyện mới thành ra vậy.

Lumine sau đó đi về nhà với trạng thái vô thức do vẫn còn bị sốc.

* * *

Lumine vốn đã lấy lại được sự tập trung trong việc học rồi, vậy mà chỉ sau lời tỏ tình của Scaramouche, cô không thể nào tập trung vào bài học được nữa.

Lumine thực sự muốn giải quyết chuyện này một cách nhanh chóng nhưng lại không biết phải làm sao.

Thêm nữa, cô còn không dám đối diện với họ thì giải quyết làm sao?

Những suy nghĩ như vậy cứ lẩn quẩn trong đầu Lumine tới tận khi tan học về.

"Mọi người cứ về nhà trước đi, tôi sẽ ở lại trường một lúc, có chút việc."

Lumine muốn được thư giãn tâm trạng một chút, chưa muốn về nhà ngay nên định ở lại trường.

"Được, dù sao Venti đang sinh hoạt ở câu lạc bộ Âm nhạc đấy, khi về thì em hãy đi cùng cậu ấy, đừng đi một mình.

Anh sẽ nhắn cho cậu ta."

Aether và mọi người cũng không nói gì thêm mà rời đi luôn.

* * *

Lumine đi loanh quanh hết từ sân thượng, hành lang rồi đến sân trước, sân sau của trường để giải tỏa tâm trạng và đầu óc.

Tới khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, tâm trạng dần tốt lên, cô mới đi tới chỗ câu lạc bộ Âm nhạc tìm Venti.

Dĩ nhiên là cô có sợ rồi, vậy nhưng Aether chắc chắn sẽ không cho phép cô đi về một mình mà không có ai trong số họ đi cùng.

Câu lạc bộ Âm nhạc đã sinh hoạt xong từ lâu rồi, Lumine có hơi lo lắng Venti đã về.

Vậy nên khi đến phòng sinh hoạt đó, cô nhìn qua cửa sổ để xác nhận xem liệu Venti có còn ở đấy không.

Căn phòng đã được tắt điện đi, ánh sáng duy nhất trong phòng chỉ có ánh mặt trời chiếu từ bên ngoài vào.

Và thật may, Venti vẫn còn ở đây.

Anh ta đang ngồi trên cửa sổ, tay trái ôm lấy một chiếc đàn, tay phải thì đang nhẹ nhàng gảy từng sợi dây đàn.

Từ bên ngoài, Lumine có thể nghe được âm thanh du dương từ trong phòng phát ra.

Cô đứng ngây người trước cửa phòng để nghe tiếng đàn, tay đặt trên tay nắm cửa nhưng lại không có ý định mở ra.

Cô muốn được thưởng thức khúc nhạc này thêm một lúc trước khi mở cửa.

Lumine đứng ở bên ngoài rất lâu, thậm chí đến khi tiếng đàn dần biến mất, cô vẫn còn đứng ngây ra đấy.

Phải đến khi một giọng nói vang lẻn từ trong phòng mới kéo được cô về với hiện tại.

"Lumine, em còn định đứng ở bên ngoài đến bao giờ?

Không mỏi chân sao?"

Lumine giật mình khi nghe thấy giọng Venti.

Đúng rồi nhỉ, cô vốn chỉ định nghe nhạc một lúc, kết quả là bị thất thần mất một lúc.

Lumine vặn tay nắm để mở cửa ra.

"Tôi định vào từ ban nãy rồi, chỉ là tiếng đàn của anh hay quá làm tôi quên mất."

"Vậy sao, cảm ơn lời khen của em nhé.

Sao rồi, muốn về chưa?

Hay muốn nghe tôi đàn thêm một ca khúc nữa."

Lumine lắc đầu.

"Vậy thì phiền anh quá, chúng ta về đi."

"Haha, không phiền, không phiền, nếu em thực sự muốn nghe thêm thì tôi sẽ đàn cho em.

Về muộn chút cũng không làm sao."

Venti biết Lumine thực ra rất muốn nghe thêm nên đã chủ động mời cô ở lại.

Lumine cũng không từ chối thêm, cô lấy một chiếc ghế rồi ngồi đối diện Venti.

Venti cười rồi cũng bắt đầu đưa tay lên đàn.

Đôi tay nhẹ nhàng lướt trên từng sợi dây đàn, từng nốt nhạc vang lên, cả không gian xung quanh đều im ắng không tiếng động.

Lumine chăm chú nhìn người con trai trước mặt mình.

Venti được ánh hoàng hôn đằng sau chiếu vào, biến anh trở thành tâm điểm khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng không thể rời mắt.

Không rõ vì sao, Lumine lại nghĩ đến những lời tỏ tình bản thân nhận được từ Xiao, Kazuha, Heizou và Scaramouche.

Trong lòng cô thoáng chốc rạo rực lên một cảm xúc kỳ lạ, khiến Lumine rơi vào hoang mang trong chốc lát.

Nhưng rồi cô nhanh chóng quay trở về hiện thực nhờ tiếng đàn của Venti để tiếp tục theo dõi màn biểu diễn.

Thời gian trôi qua, tiếng đàn cũng dần dừng lại, màn biểu diễn của Venti cũng kết thúc.

Anh chầm chậm đi về phía Lumine.

"Hay chứ, Lumine?"

"Rất tuyệt vời, khúc nhạc của anh cho tôi một cảm giác rất thoải mái."

Lumine vừa vỗ tay vừa trả lời.

"Em vui là được.

Tâm trạng của em đã tốt lên rồi nhỉ?"

Venti lấy một chiếc ghế nữa ngồi bên cạnh Lumine.

"Anh nhìn ra tâm trạng tôi không tốt sao?"

"Đúng vậy, nếu không phải tâm trạng không tốt thì sao em lại dễ mất tập trung từ trong giờ học tới cả lúc nãy đứng ngoài kia?"

Venti ngồi ngay trên Lumine, rất dễ dàng để nhận ra việc cô đôi lúc lại ngồi đờ đẫn ra quên cả viết bài.

"Vậy sao?

Đúng là tâm trạng tôi không tốt thật, một chút phiền phức mấy ngày nay."

Lumine cười khổ nói.

"Là về chuyện 4 người kia tỏ tình em đúng chứ?"

"Anh biết sao?"

Lumine nhớ rằng ngoài lần của Xiao, cô chưa hề kể chuyện của 3 người kia cho ai, kể cả Aether.

"Tôi luôn có mặt ở gần đó mà, em nhớ chứ?

Lần của Kazuha thì lúc tôi vào phòng bệnh chờ thì cũng nghe thấy hết rồi, Heizou thì lúc đó tôi đang đi mua đồ tình cờ đi ngang qua, Scaramouche thì tôi học cùng cậu ta mà."

Lumine nhớ lại, đúng là ngoài lần của Heizou thì cô không biết, những người kia thì luôn có mặt Venti ở gần đó.

"Lumine, em sợ tình yêu sao?"

Lumine trầm ngâm một lúc rồi mới trả lời.

"Có lẽ vậy, hoặc cũng có thể là do tôi chưa từng yêu đương với ai nên không biết tình cảm của tôi với họ ra sao.

Hơn nữa, tôi sợ nếu lỡ tôi từ chối, sẽ khiến họ buồn và mối quan hệ tốt đẹp vốn có giữa chúng ta sẽ kết thúc.

Tôi không muốn mất thêm một người bạn nào nữa."

Venti vẫn giữ nụ cười trên môi, từ tốn nói với Lumine.

"Lumine, em không cần lo đến vậy, dù em có từ chối, họ cũng không buồn và cũng có thể tiếp tục quay trở lại mối quan hệ bạn bè như vậy."

"Tại sao anh khẳng định như vậy?"

Venti hơi sáp đến gần Lumine.

"Lumine à, em có biết đoạn nhạc vừa nãy anh đàn cho em là gì không?"

Lumine lắc đầu, cô không có hứng thú gì đến các thể loại nhạc nên dĩ nhiên không biết.

Venti cười "Hì" một tiếng rồi nói.

"Là một bản tình ca thường được dùng để tỏ tình.

Tôi đàn nó cho em, cũng là để biểu lộ tình cảm của tôi cho em."

Lumine:"..."

Haha, hết hi vọng rồi, hết cứu thật rồi, anh ơi, em muốn về nhà...

Trái với Lumine đang bị đả kích tinh thần, Venti lại rất thoải mái tiếp tục nói.

"Lumine à, lời tỏ tình của chúng tôi dành cho em không cần em trả lời, bởi với chúng tôi, chỉ cần thổ lộ ra là đủ.

Tuy đúng là lỗi của chúng tôi do không hề để ý đến tâm tình của em mà hết lần này đến lần khác khiến em phải khó xử.

Nhưng chúng tôi lại muốn đánh cược, liệu xem em có trả lời hay không.

Lumine, có lẽ em không biết, có rất nhiều nam sinh của trường thích em, chúng tôi sợ rằng, chỉ vì sợ làm phiền em mà lỡ để em rơi vào tay những kẻ không tốt hay chung tình thì sao?"

"Vậy...có bằng chứng nào là các anh sẽ tốt và chung tình với tôi?"

Lumine đã ổn định lại được tinh thần, cô nghĩ rằng bây giờ không nên trốn tránh nữa, có lẽ đối diện thử để xem sao.

"Haha, em nghi ngờ sao?

Được, để tôi kể nhé.

Tôi đã từng bỏ uống rượu vì em đó, chẳng phải sao?

Thực ra hồi đó sau khi em khuyên tôi bỏ rượu, thỉnh thoảng tôi vẫn lén đi uống cho đỡ chán, tôi không sợ bị phát hiện đâu, kể cả là em với thân phận Arthur hồi đó.

Vậy nhưng kể từ khi tôi biết em là con gái, tôi đã dừng hoàn toàn việc này để tránh làm ảnh hưởng tới em.

Tiếp tục đến Xiao, có lẽ em không để ý, nhưng nhiều lần chuông trường reo rồi em mới đến, nhưng Xiao đã không ghi tên mà còn nói rằng vẫn chưa đến giờ.

Cậu ta có thể vì em mà làm trái nội quy trường, thứ mà ngày trước cậu ta luôn răm rắp tuân thủ theo.

Kazuha vốn không biết nấu ăn, nhưng hè vừa rồi ở cùng em, cậu ấy đã cố gắng học cách làm từ những món ăn cơ bản, cũng chỉ là để phụ giúp em nấu ăn.

Có lẽ em không biết, Kazuha từng làm hỏng một cái nồi trong nhà ta lúc thử nấu ăn rồi đó.

Heizou thực ra đã từng có thói quen hút thuốc mỗi khi cậu ta đi phá án, cậu ta nói làm vậy sẽ giúp cậu ta tập trung hơn.

Nhưng sau mấy lần đi phá án với em, sợ em bị khói thuốc ảnh hưởng nên cậu ta đã cố gắng cai dần rồi bỏ hẳn.

Scaramouche thì...chắc em không từng nghĩ đến cậu ta là một kẻ hay đi bắt nạt các học sinh đâu ha?

Do năm ngoái em học khác lớp với bọn tôi nên không biết thôi, chứ Scaramouche vẫn hay đánh những người xung quanh mà cậu ta thấy ngứa mắt.

Cậu ta thậm chí còn giao du với mấy đám côn đồ ở ngoài trường cơ đấy, chỉ là do chưa bao giờ gây ra trọng tội gì nên mẹ, dì, bác cậu ta dù biết nhưng vẫn lờ đi thôi.

Với những người thân với cậu ta như chúng tôi và 'Arthur' thì thỉnh thoảng cậu ta mới động tay động chân.

Nhưng sau khi em chuyển vào lớp, Scaramouche đã tập kiểm soát tính khí của mình để tránh có ấn tượng vốn đã xấu còn càng thêm xấu với em rồi.

Lumine, tôi kể nhiều như vậy, em tin rồi chứ?"

Lumine vẫn chăm chú nghe trong kinh ngạc, cô đúng thật không biét những chuyện này.

"Các anh...quả thực rất tốt với tôi và...yêu tôi...

Nhưng tôi lại sợ mình không xứng với tình yêu đó..."

Venti nghe xong không nhịn được mà thở dài, anh tốn công giải thích cho Lumine mà giờ cô lại nghĩ cái gì nữa đây?!

"Không xứng?

Không xứng dữ chưa vậy hả em?

Chúng tôi mới không xứng đây.

Từ địa vị đến tài năng, chúng tôi đều không bằng em, chúng tôi chỉ giỏi hơn em 1 vài môn học và võ thuật, trong khi em giỏi đều các môn.

Còn nữa, em tưởng chuyện em là tiểu thư nhà giàu chúng tôi không biết á?

Chúng tôi học cùng Aether từ năm cấp 2 rồi đấy, cậu ta thì cũng chẳng có ý định giấu gì chúng tôi về gia thể của mình, vậy nên chúng tôi cũng biết gia tộc em ra sao.

Gia đình chúng tôi đều chỉ thuộc dạng trung lưu, căn bản không xứng với những người ở giới thượng lưu như em.

Vậy nhưng em vẫn muốn thân thiết với chúng tôi, không ngại khó khăn mà giúp đỡ chúng tôi, thậm chí còn vì chúng tôi mà bị thương nặng xém chết cũng không trách mắng chúng tôi.

Chắc tích phước 10 kiếp chúng tôi mới gặp được người như em, chỉ là một niềm vinh hạnh thôi còn chưa đủ, vậy mà giờ em còn nói không xứng với chúng tôi?!"

Venti xả một tràng ra cho Lumine nghe, anh cố hết sức giữ bình tĩnh để không kể thêm trong khi Lumine vẫn đang ngơ ngác nhìn anh.

"Thì...đó là việc nên làm với bạn bè mà...?"

Venti đứng dậy chắp tay lạy Lumine.

"Tiểu tổ tông của tôi ơi, ở trường cũ em ít bạn đến nỗi không biết về chuyện này luôn à?

Nói tôi nghe, ở trường cũ em có bạn không đấy???"

"Dĩ nhiên là có!"

Lumine cảm thấy như bị xúc phạm.

"Thôi thôi, không đôi co với em nữa.

Quay lại vấn đề chính đi, hôm nay tôi là muốn cho em lời khuyên về lời tỏ tình của chúng tôi."

Nhưng người kia do hấp tấp quá, lại thêm việc dễ ngại nên họ đã xin Venti giúp họ nói chuyện với Lumine.

"Lumine, em vẫn còn 1 kì thi quan trọng quyết định cả đời người, cả một tương lai phía trước, em định vì chúng tôi mà phải bỏ lỡ sao?

Bọn họ bây giờ đã tạm thời để chuyện này qua một bên và quay trở lại việc học, còn em thì vẫn ở đây đau đầu vì việc này.

Nếu vì chúng tôi mà cuộc sống sau này của em trở nên không tốt, em nghĩ cuộc sống của chúng tôi vẫn tốt nổi được à?

Lumine, nếu em vẫn muốn cho chúng tôi một câu trả lời, vậy hãy để sau kì thi, khi em có thể tập trung suy nghĩ về vấn đề này."

Lumine gật gật đầu, Venti nói đúng, cô đã vì bận tâm chuyện này đến mức việc học hành gần đây đang dần tụt xuống.

"Nếu các anh có thể đợi, tôi sẽ có thể yên tâm phần nào rồi."

Venti mỉm cười xoa đầu Lumine.

"Đúng rồi, đừng để tâm đến chúng tôi nữa, cứ tiếp tục sự nghiệp học hành của em đi chứ.

Giờ thì về thôi nhỉ?"

__________

Bonus: Lumine và Venti sau đó đã phải trèo cổng ra ngoài vì về muộn quá😀
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 35


Theo lời khuyên của Venti, Lumine tạm thời gác chuyện cảu 5 người bọn họ sang một bên để tập trung vào chuyện học hành của mình.

Cô cũng dần dần cư xử bình thường lại với họ hơn, không còn cô tình né tránh như trước nữa.

"Mọi người có rảnh không?

Ăn xong thì giảng cho em mấy bài này, em không hiểu."

Cả 5 người họ đều học giỏi top đầu khối, việc học với họ sẽ giúp Lumine cải thiện hơn rất nhiều.

Với cả có thêm Aether nữa thì cô sẽ bớt sợ hơn.

"Được, học ngoài phòng khách ha, tôi sẽ đem sách vở ra vừa làm bài tập vừa giúp em."

Dĩ nhiên nếu là Lumine nhờ, họ đều sẽ đồng ý.

* * *

"Đúng hết, ổn rồi.

Em chuyển sang môn khác học đi Lumine, Tiếng Anh của em chỉ cần ngồi đọc lại chút kiến thức là đủ, không cần ôn kỹ."

Venti cười khen Lumine.

Trong số các môn thi, Lumine giỏi nhất là Tiếng Anh, điểm Tiếng Anh của Lumine bình thường sẽ là 100 điểm, vậy nên dù gần đây không tập trung nghe giảng nhưng kiến thức của cô vẫn rất vững vàng.

"Em chỉ cần cố gắng nhớ một vài từ ngữ và thành ngữ để áp dụng vào bài văn là được rồi.

Phần đọc hiểu thì rất tốt."

Kazuha đưa cho Lumine bài văn của cô mà anh đã sửa lại.

Môn Văn của Lumine thì tạm được nhưng riêng Toán thì cả cô và Aether đều dở hạch.

Việc phải suy nghĩ, tính toán nhiều trong môn Toán cả Số học lẫn Hình học luôn khiến cho Lumine rối tung lên.

Những lần thi trước Lumine đều nhận được sự giúp đỡ từ Albedo rồi cả những anh bạn này của cô nên điểm số khó lắm mới lên được trên 80.

"Tôi giảng vậy em có theo kịp không?

Đây là kiến thức lúc em nằm viện nên tôi lo em sẽ không hiểu."

Lumine và Aether lắc lắc đầu.

"Giảng lại cho chúng tôi chỗ này đi, chậm lại chút."

Heizou gật đầu và biểu diễn lại phép tính một lần nữa.

Heizou giỏi nhất Số học nên nhận nhiệm vụ giúp Lumine ôn và làm những phép toán khó.

"Tao làm chút nước chanh này, bọn mày uống trong lúc nghỉ ngơi đi."

"Oa, tuyệt vời quá."

Mọi người nháo nhào chạy tới lấy cho mình một cốc nước đem về chỗ.

"Được rồi, Số học thì Aether tạm ổn, nhưng Lumine thì em vẫn chưa ổn đâu, để tôi ôn thêm."

Heizou vừa uống nước vừa nói.

"Chậc, Số học con chưa xong thì bao giờ nó mới ôn được Hình học.

Hay là để hôm sau ôn tiếp Số học cho nó đi, Heizou.

Bây giờ tao sẽ ôn Hình học cho nó."

Scaramouche và Heizou bốn mắt nhìn nhau, cả 2 đều đủ thông minh để hiểu rằng, người kia cũng đang muốn được ở cùng Lumine.

Nhưng để tránh gây bất đồng, Heizou cũng chỉ đành đồng ý với yêu cầu của Scaramouche và đi sang ôn những môn còn lại.

Sau cùng thì Lumine ôn Lịch sử cùng Xiao.

Những năm trước thực ra không có môn Lịch sự trong tổ hợp các môn thi nhưng năm nay lại được bổ sung thêm.

Trong số mọi người thì Xiao là người giỏi lịch sử nhất, anh thậm chí còn không cần ôn bài vẫn có thể đạt điểm tuyệt đối môn này.

"Em hãy học thuộc những ý tôi đã gạch chân đây, sẽ dễ thuộc hơn."

Cả 7 người đã học bài rất lâu, liền một mạch tới tận 1 giờ sáng mới về phòng ngủ.

"Mai tiếp tục nhé, với đà này thì chắc chắn có thể vượt qua được kì thi đó."

* * *

Cứ hằng ngày đều đặn như vậy, thấm thoát cũng đã đến được ngày thi cuối kì.

Trong số 7 người họ, chỉ có Venti và Xiao, Lumine và Kazuha do tên gần nhau nên cùng phòng thi, còn lại 3 người mỗi người một phòng.

"Làm bài tốt nhé, Lumine.

Bọn tôi cũng phải về phòng thi để chuẩn bị đây.

Chúc em may mắn."

Lumine tạm biệt mọi người rồi quay về phòng thi cùng Kazuha.

Cô tranh thủ lấy sách vở ra ôn lại.

"Đừng căng thẳng nhé, Lumine."

Kazuha động viên Lumine khi nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của cô.

"Nếu bài nào khó quá thì tôi có thể giúp, chúng ta ngồi cạnh bàn nhau mà."

Lumine bật cười khi nghe Kazuha nói vậy.

"Hô, gian lận sao?

Anh không sợ bị phát hiện à, anh sẽ bị liên lụy đó."

"Em không cần lo, giác quan của tôi rất nhạy, có thể phát hiện ra ánh mắt người khác nhìn vào tôi ngay lập tức.

Chỉ cần giám thị liếc 1 phát, tôi nhận ra thì sẽ quay lên lại.

Với lại tôi cũng không phải dạng học sinh nghiêm túc không dùng thủ đoạn trong thi cử."

"Haha, vậy sao, tôi có chút bất ngờ đấy.

Được rồi, vậy tôi sẽ hỏi nếu cần."

Lumine chưa bao giờ gian lận trong thi cử nên cô nghĩ chắc mình sẽ không hỏi Kazuha đâu.

* * *

Sau khi kết thúc một loạt các kì thi chuyển cấp, mọi người cũng đã có thể thở phào nhẹ nhõm và dành thời gian nghỉ ngơi.

Một số lớp học cũng được giáo viên cho chơi giữa tiết để các học sinh có thể giải trí hơn.

Lumine cũng tranh thủ thời gian này để suy nghĩ thêm về lời tỏ tình của 5 người kia.

Cô hiện tại không thể biết được tình cảm mình dành cho họ như thế nào, cô đang cần lời khuyên từ một những người đã trải qua cảm giác yêu đương như vậy.

"Xin phép làm phiền, cho hỏi em Lumine và Aether có ở đây không?"

Cửa phòng học mở ra, cô Nahida bước vào trong lớp cắt ngang mạch suy nghĩ của Lumine.

"Các em ấy ở đây, có chuyện gì sao?"

Cô Ei hỏi.

"Cô hiệu trưởng gọi hai em ấy lên văn phòng.

Các em, đi thôi."

Lumine và Aether hoang mang nhìn nhau nhưng rồi vẫn theo cô Nahida để lên phòng hiệu trưởng.

"Này, em biết có chuyện gì không, Lumine?"

Aether thì thầm vào tai Lumine.

"Em cũng không biết, lại là gì nữa vậy?"

Lumine lắc đầu khó hiểu.

3 người đi một lúc để đến phòng hiệu trưởng, cô Nahida cũng rời đi sau khi đưa hai anh em Lumine Aether đến nơi.

"Hình như cái cảnh này...có hơi quen quen, deja vu à..."

Lumine chợt liên tưởng tới hồi năm ngoái cũng tới văn phòng hiệu trưởng cùng Aether như này.

Không biết có phải do cô nghĩ nhiều không nhưng...chắc mẹ cô không ở trong đó đâu nhỉ?

Aether cũng nghĩ tương tự cô, run run đưa tay lên gõ cửa.

Bên trong vọng ra giọng nói của cô hiệu trưởng, cả 2 cũng mở cửa ra dưới sự cho phép của cô.

"Luminee, Aetherrr, mẹ nè.

Nhớ mẹ không các con?"

Một người phụ nữ lao đến ôm anh em họ khi vừa mới bước vào.

Và đó không ai khác, chính là bà Iris.

"Mẹ?

Bọn con tưởng mẹ đang ở bên Pháp rồi mà?"

Aether chắc cũng đoán được tình cảnh này nên không bị giật mình khi gặp bà Iris.

"Thằng nhóc này, con quên chuyện mà con đã hứa với bố mẹ sao?"

Aether nhìn Lumine, ánh mắt như hiện lên "Anh đã nói gì?".

Lumine lắc đầu tỏ vẻ không biết.

"Con quên rồi à?

Mà cũng phải, đã 4 năm lận rồi.

Vậy để mẹ nhắc lại nhé.

Vào cái ngày con xin về đây để học, con đã hứa rằng sau khi học xong lớp 12 sẽ về kế nghiệp công ty bố con còn gì?

Sao rồi, còn nhớ lại chưa?"

Aether im lặng suy nghĩ một lúc, rồi anh chợt "A!" lên một tiếng.

"Con nhớ rồi, đúng là đã từng nói thế.

Hầy, nhanh vậy đã về rồi sao, được rồi ạ, con sẽ về.

Tuy có hơi luyến tiếc nhưng con sẽ không thất hứa đâu.

Mà mẹ tới đây để đưa bọn con đi sao?"

"Thật ra chỉ là mỗi Aether thôi, Lumine thì nếu muốn thì con cũng có thể về cùng, hoặc ở lại đây, tùy con."

Bà Iris nhìn sang Lumine.

Lumine suy nghĩ một lúc về lời đề nghị.

"Nếu không muốn thì không cần về đâu, Lumine.

Anh thì muốn thực hiện đúng lời hứa nên sẽ về, còn em thì anh nghĩ chắc em không muốn đâu phải không?

Dù gì cũng còn quá nhiều thứ em sẽ bỏ lỡ ở đây-"

"Con sẽ về, thưa mẹ."

Lumine giứt khoát nói.

Aether ngạc nhiên nhìn cô.

"Nhưng liệu có thể cho con hỏi, nếu đã về đấy mà giữa chừng con lại đổi ý thì có thể quay về đây không?

Tại con chỉ định về thăm thôi, còn việc ở lại hay không thì con muốn xem xét sau."

Bà Iris gật đầu đồng ý.

"Vậy là chốt rồi nhé, ngày kia sẽ xuất phát.

Mẹ vừa làm đơn xin nghỉ học sớm cho các con rồi, trong thời gian này thì các con nên đi chào tạm biệt lại những người bạn của mình đi.

Hoặc có thể xin số điện thoại của họ, thỉnh thoảng gọi về."

* * *

"Hả?

Cái gì?

Hai người sắp phải về Pháp sao?"

Tối đó, Lumine và Aether cùng thông báo cho 5 người kia.

Họ không thể không kinh ngạc khi nghe xong.

"Không thể ở lại sao?"

Tất cả đều nhìn hai anh em họ với ánh mắt khó hiểu và lo lắng.

"Ừm, ngày kia chúng tôi sẽ xuất phát, chúng tôi muốn dành nốt thời gian này để ở cùng mọi người nhiều nhất có thể."

"Vậy à..."

Gương mặt mọi người đều hiện rõ sự buồn bã và nuối tiếc.

Lumine định nói rằng mình có lẽ sẽ quay về đây ở nhưng lại sợ cô sẽ không thực hiện được nên đành thôi.

Hic, bắt đầu vào kì thi không còn nhiều thời gian lắm các bác ạ.

Tui muốn viết cực kì luôn, bởi vì trong đầu tui có rất nhiều idea cho những fic khác, nhưng do bận quá nên tui đang sợ mình sẽ không thể viết đây.

Tui còn phải dừng tạm bên fic ScaraLumi để đẩy nhanh quá trình fic bên này đây😿.

Thực ra tui định đăng 1 fic oneshot của VenLumi trước khi đăng chương này cơ, nhưng do bên kia dài hơn dự tính của tui nhiều.

Mới chỉ tính tiếng cái đoạn Venti gặp Lumine cũng đã gần 2000 từ, mà đoạn này chắc cũng chỉ chiếm 1/10 fic.

Thế nên tui quay sang đây viết tiếp (Đó là lí do tui lâu ra chương mới)

P/S: Tui quay ra Venti rồi nha, 80 pity, tổn thất lớn nhưng may mà vẫn về🙂)
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 36


Lumine dành nốt những ngày còn lại trước khi về Pháp để đi chơi cùng mọi người.

Cô cũng rủ thêm cả Ayaka theo.

Ayaka ban đầu khi nghe Lumine nói về chuyện sẽ phải về Pháp sắp tới đã rất buồn.

Nhưng sau khi được Lumine thuyết phục và khích lệ, cô ấy cũng tươi tỉnh lại lên, còn nhất quyết đòi Lumine phải dành nguyên 1 ngày với cô ấy.

2 ngày trôi qua chỉ trong chớp mắt, Lumine vậy mà đã phải tạm biệt mọi người để đi rồi.

Lumine chào tạm biệt mọi người trước khi vào trong xe do bà Iris đích thân lái đến đón 2 anh em họ.

"Lumine, nhớ phải thường xuyên gọi điện cho chúng tôi nhé, chúng tôi sẽ nhớ em lắm."

Lumine gật đầu, chào 5 người bọn họ trước khi lên xe.

"Ừm, hẹn gặp lại."

* * *

Trên máy bay.

"Sao vậy, con gái yêu?

Không nỡ rời đi sao?"

Tuy Lumine không biểu lộ ra cảm xúc gì trên khuôn mặt nhưng từ ánh mắt, bà Iris có thể nhìn thấy sự buồn bã trong đó.

"Cũng đúng thôi mà mẹ.

Em ấy không biết về lời hứa của con với bố mẹ nên cũng chưa chuẩn bị tinh thần.

Con bé đã có rất nhiều bạn mà."

Aether xoa đầu an ủi Lumine.

Lumine không muốn nói gì bây giờ, chỉ im lặng lắng nghe mẹ và anh trai nói chuyện.

"Khi còn ở Pháp, sau sự cố ngày đó, con bé gần như cắt đứt mọi mối quan hệ với bạn bè ở trường.

Mẹ tuy cảm thấy rất vui khi bây giờ con bé đã kết bạn lại với mọi người nhưng do lần này thực sự cần có sự tham gia đông đủ thành viên gia tộc Pansy.

Mẹ thực sự xin lỗi nhé, Lumine."

Lumine lắc lắc đầu.

"Không sao ạ, con hiểu mà.

Chỉ là khi về lại đây, con có chút hơi sợ trong buổi tiệc sẽ gặp tiểu thư Catalind thôi..."

"Khoan đã, mẹ, mẹ nói sự cố?

Đã có chuyện gì xảy ra với em ấy trong thời gian con ở nước ngoài sao?

Và tiểu thư nhà Cataline thì liên quan gì tới chuyện này?"

Aether khó hiểu hỏi.

Bà Iris đưa ngón tay trỏ lên miệng ra hiệu cho Aether.

Bà lắc đầu.

"Để lúc khác mẹ sẽ kể cho, bây giờ thì chưa được."

Aether tuy rất muốn biết nhưng vẫn gật đầu hiểu ý và im lặng.

* * *

Khi 3 mẹ con xuống sân bay, chào đó họ là không ai khác chính là ông Cyclamen.

"Bố!"

Lumine nhào đến ôm lấy bố cô.

"Chào con, Lumine, chào con, Aether."

Ông Cyclamen một tay ôm Lumine, tay còn lại xoa đầu Aether.

"Bố, con đã về như đã hứa rồi đây."

Ông Cyclamen gật đầu nhìn Aether.

"Ừ, cho ta xem, suốt 5 năm qua, con đã tích lũy được nhưng gì."

* * *

Magaly là tập đoàn lớn và quyền lực nhất hiện tại của Pháp.

Chủ của tập đoàn này chính là gia tộc Pansy, trong đó, ông Cyclamen đang giữ chức chủ tịch và là gia chủ gia tộc Pansy.

Gia tộc sau đó sẽ cùng nhau thống nhất ai sẽ tiếp tục làm người kế vị cho 2 vị trí này.

Mọi người sau khi hỏi thăm ý kiến thì đều cùng thống nhất là Aether.

Ban đầu, mọi người đã có ý định chọn Lumine vì thấy tài năng, lí trí và khả năng linh hoạt trong mọi hoàn cảnh của cô.

Nhưng tiếc rằng cô hoàn toàn không hứng thú với việc làm người kế vị nên cô đã từ chối và đùn đẩy sang cho anh trai.

Aether tuy cũng không muốn nhưng qua bài kiểm tra tìm người kế vị với những đứa trẻ khá trong gia tộc, anh là người có số điểm đứng thứ 2 sau Lumine.

Bởi vì để mọi người không quay sang làm khó em gái, Aether cũng đành nhận lấy vị trí này.

Mỗi người kế vị khi đến 18 tuổi thì sẽ tổ chức buổi tiệc ra mắt, tại buổi tiệc này, người kế vị cũng sẽ được cho chức phó chủ tịch tập đoàn để bắt đầu làm quen với công việc.

Năm lớp 8, Aether xin bố mẹ ra nước ngoài để anh được thử tự lập, kiếm tiền và tự học tập nhiều thứ khác.

Hiện tại chỉ còn gần 1 tháng nữa là đến sinh nhật tuổi 18 của Aether và Lumine, buổi tiệc ra mắt sẽ được tổ chứ trước đó 1 tuần để sau buổi tiệc, Aether có thể dần làm quen với những người trong giới thượng lưu, các nhà kinh doanh từ những tập đoàn khác.

* * *

"Cảm ơn các vị khách quý đã tới đây dự bữa tiệc này hôm nay của tập đoàn Magaly chúng tôi.

Hi vọng các vị sẽ có một buổi tối tốt lành.

Bây giờ, tôi xin giới thiệu với mọi người, đây là tân giám đốc của tập đoàn chúng tôi, Aether.

Thằng bé sẽ là người tiếp theo kế thừa tập đoàn này."

Sau khi giới thiệu 1 lúc lâu, Aether phải cùng Cyclamen đi tiếp đón từng vị khách và trao đổi về chuyện làm ăn.

Lumine cảm thấy việc này rất tẻ nhạt nên đã tách ra, cô nói mình sẽ ra khuôn viên đằng sau biệt thự để đi dạo.

* * *

Lumine ngồi trên ghế, ngơ ngẩn nhìn bầu trời.

Cô nghĩ về những ngày gần đây sau khi về Pháp.

Được quay trở về đây ở cùng gia đình đúng là một điều rất vui với cô, nhưng không hiểu sao cô không thể ngừng nghĩ về cuộc sống khi ở cùng 5 người kia...

Nghĩ đến đây, đầu cô lại hiện lên hàng loạt hình ảnh về lần trước họ tỏ tình cô.

Hừm, bây giờ có lẽ cô sẽ tranh thủ thời gian nghĩ về nó vậy.

"Chào buổi tối, tiểu thư Pansy, ngồi ngoài này không lạnh sao?"

Một giọng nói vang lên bên cạnh Lumine làm suy nghĩ của cô bị cắt đứt.

Cô nhìn sang hướng giọng nói, một cô gái với mái tóc đỏ và bộ đầm dạ hội cùng màu đang tiến tới chỗ cô.

"Tiểu thư Cateline, lâu không gặp.

Thời tiết đang rất ôn hòa mà, sao có thể lạnh được chứ?"

Lumine cười chào lại.

"Tôi ngồi cùng được chứ?

Cảm ơn.

Cô không tham gia bữa tiệc với mọi người sao?

Hôm nay anh trai cô chính thức nhận chức mà?"

Cateline nhìn về phía bữa tiệc sôi động trước mắt.

"Tôi không thích dính dáng đến chuyện chính trị.

Với cả nếu tôi ở cùng thì có lẽ sẽ khiến anh trai bị mất tập trung nên tôi ra đây ngồi thư giãn chút."

Cateline nhìn Lumine đang suy tư, nhẹ nhàng hỏi.

"Tôi nghe nói cô và anh trai đi du học ở nước ngoài mới về, bên đấy có chuyện gì sao?

Trông cố có vẻ rất bận tâm tới vấn đề gì đó."

Lumine cười gật đầu.

"Ừm, một số vấn đề làm tôi suy nghĩ suốt mấy tuần nay."

Cateline nở một nụ cười, đôi mắt híp lại.

"Để tôi đoán, là chuyện tình cảm đúng không?

Những chuyện mà đến cả Đại tiểu thư Pansy nhà chúng còn phải bận tâm thì chỉ có chuyện mà tiểu thư không hiểu rõ nhất thôi.

Tình yêu."

Lumine bị nói trúng tim đen, cô đỏ bừng mặt.

"Ha...

Haha, quả nhiên là tiểu thư Cateline có khác..."

Lumine bối rối đến mức không biết nói gì thêm.

Cateline nhìn bộ dạng này của cô mà không khỏi thấy buồn cười.

"Nào, kể tôi nghe.

Là anh chàng nào đã khiến cho Đại tiểu thư của chúng ta phải bận tâm đến mức rối tung cả đầu lên thế này."

Lumine ôm mặt, thở dài.

"Không phải là 'anh chàng', phải là 'những anh chàng'..."

Cateline nghe đến đây cũng bị giật mình.

"Ý cô là có trên 1 người lận á?

Tiểu thư, cô đào hoa thật đấy.

Không ngờ một người chả có chút đầu óc tình cảm gì như cô cũng có nhiều kẻ thích cô được.

Nào được rồi, không trêu cô nữa, hãy kể thử đi, tôi có kinh nghiệm từng yêu đương rồi mà."

Lumine liếc nhìn Cateline qua khe tay, rồi cũng bắt đầu kể lại câu chuyện của mình.

* * *

"Thì ra là vậy.

Và giờ cô đang không biết cô có tình cảm với họ hay là ai đó trong số họ hay không.

Quả nhiên là cô có khác, chuyện tình cảm dở tệ."

Cateline ngồi nghe câu chuyện rồi nhận xét.

Lumine nghe vậy rất bức xúc.

"Ê này, tôi kể cho cô là để xin lời khuyên chứ ai cần cô nhận xét tôi."

"Được rồi, được rồi, không trêu cô nữa.

Nghiêm túc nào.

Vậy thì tiểu thư Pansy, đối với cô, họ như thế nào?

Quan trọng hay không?

Nếu có thì quan trọng đên đâu?"

Lumine suy nghĩ về câu hỏi, cô đáp lại.

"Họ rất quan trọng với tôi.

Họ là những người bạn đầu tiên của tôi kể từ khi tôi tới đấy.

Họ giúp đỡ tôi rất nhiều, chỉ cho tôi rất nhiều thứ.

Những lúc tôi buồn, họ đều an ủi, động viên tôi và tìm cách giúp tôi vui lên."

"Thế cô cảm thấy thế nào khi ở cùng họ và cảm thấy ra sao khi phải xa họ?"

"Tôi...

Ở cùng họ luôn đem lại cho tôi cảm giác ấm áp, yên tâm.

Khi xa họ thì lòng tôi khá hụt hẫng, buồn và có chút...ừm, nên nói sao ta?

Tôi cảm thấy trong tim rất nhức nhối và muốn được gặp lại họ.

Dì gì cũng là bạn tôi mà, xa nhau buồn là chuyện thường tình."

"Thế tôi hỏi thêm một câu nữa để xác định nhé.

Cô cảm thấy ra sao nếu họ thân mật với một cô gái lạ mà cô không biết?"

Lumine nhớ là Yini, và một số cô gái thường xuyên cố gắng làm quen với 5 người kia.

"Ừm...tôi nhớ thỉnh thoảng cũng gặp cảnh đấy, tôi thường lờ đi vì nghĩ rằng có lẽ họ thích nhau.

Mà khoan...hình như lúc đó tôi có hơi buồn và...tức giận.

Chắc là vì họ không giới thiệu với tôi cô gái ấy nên tôi buồn, tức giận chắc cũng vậy."

"...Cô..."

Cateline cạn lời thật, bây giờ cô rất muốn cởi giày ra đập vào đầu Lumine để cho bộ não của Lumine có thể thông suốt được cảm xúc của mình.

Cateline nắm tay thang nắm đấm, điều hòa lại hơi thở, cố gắng giữ bình tĩnh.

Cateline nở một nụ cười méo xệch nói.

"Tiểu thư Pansy, tôi nghĩ cô cần gấp 1 khóa đào tạo chuyện tình yêu đấy."

"Hả?

Ý cô là sao?"

Lumine khó hiểu nhìn Cateline.

Cateline bị câu hỏi ngây ngô chọc cho điên lên, cô nắm chặt lấy hai vai của Lumine và lắc giữ dội.

Lời nói của cô bắt đầu mất kiểm soát.

"PANSY LUMINE!

Tình cảm rõ rành rành ra như thế mà cô còn không nhận ra?

Não cô chứa cái m* gì thế?

Bạn bè?

Có cục c*t, có cái tình cảm bạn bè nào mà xa nhau rồi buồn tới mức tìm nhức nhối, chả để tâm đến những điều xung quanh không?

Có cái tình cảm bạn bè nào mà chỉ thấy người ta thân với người ta là liền bối rối, buồn rồi còn tức giận hay đúng hơn là ghen tị không?

Này con m* nó là sự chiếm hữu!

Thế quái nào vào não cô lại thành tình bạn rồi thế?

Cô thử xem những người bạn khác như bạn cùng lớp của cô nếu thân với người khác thì cô có ghen tị không, hả?"

Lumine bị mắng đến ngáo ngơ, cô ấp úng trả lời.

Đầu nghĩ đến cảnh Ayaka đang nói chuyện cùng với một người bạn.

"Ờm...không...

Tôi nghĩ tôi sẽ lại gần và làm quen, bắt chuyện với người ấy.

A, nó...đúng là khác với những người kia."

"Chứ còn sao nữa?

Giờ cô nhận ra chưa hả tiểu thư ngốc?

Cô có tình cảm với họ, và theo lời cô thì là có tình cảm với cả 5 người họ."

Cateline nhẹ nhõm khi thấy Lumine dần nhận ra sự đặc biệt của họ đối với cô ấy.

"Ơ nhưng tôi thấy bình thường người ta chỉ yêu một người thôi mà.

Làm sao tôi có thể thích 5 người cùng 1 lúc chứ, cảm giác cứ ích kỷ..."

"Tiểu thư ơi, cô có theo dõi thông tin hằng ngày không thế?

Người ta đang khuyến khích chế độ đa phu do tỉ lệ giới tính của thế giới đang bị chênh lệch kìa.

Cô có tình cảm với cả 5 thì cưới hết luôn, ngại cái gì?

Ai có ý kiến thì gọi tôi, để tôi thay cô thông não cho người đấy."

Lumine nhìn thấy Cateline nhiệt tình như vậy cũng bối rối gật đầu.

"C...Cảm ơn cô, tiểu thư Cateline.

Cả về chuyện giúp tôi nhận ra tình cảm của mình nữa.

Tôi sẽ tiếp tục suy nghĩ kĩ hơn vài ngày, có lẽ sẽ cần tư vấn của cô, tôi còn nhiều thắc mắc về tình yêu lắm."

Cateline cười sảng khoái gật đầu.

"Tất nhiên rồi, đây là một điều vinh dự với tôi.

À phải rồi, tôi có thể gọi thẳng tên cô là Lumine được chứ?

Cô cũng có thể gọi thế với tôi."

Lumine cười đồng ý.

"Được chứ, Adele."

2 người ngồi kể thêm nhiều chuyện cho đến khi buổi tiếc kết thúc.

Lumine cũng không quên xin số điện thoại của Adele.

"À mà đúng rồi.

Mai cô đi cùng tôi chứ?

Ngày mai cũng vừa đúng là ngày ấy mà."

Trước khi đi, Adele đột nhiên đề nghị với Lumine.

Lumine gật đầu.

"Ừ, đã lâu rồi.

Tôi cũng phải đối diện với việc ấy thôi.

Không thể cứ trốn tránh mãi được."

____________

Chào các chế, tui sống lại rồi đây.

Trước tiên thì xin lỗi vì sau tận hơn 3 tháng tui mới tiếp tục up chương mới.

Do có 1 tháng tui bạn việc học, ôn thi và thi nè, hơn 1 tháng bị thu điện thoại, 1 tháng để khắc phục lại những vấn đề xảy ra trong lúc bị thu máy làm tui quên mất viết chương mới.

Và tiện đây tôi cũng sẽ thông báo tiếp về lộ tròn sắp tới của mình.

Có lẽ bộ này sẽ end ở chương sau, mọi người chờ nhé😉.

Và dự kiến sẽ có gần khoảng 10 chương Ngoại truyện.

Sau đó tui sẽ cố gắng viết tiếp các fanfic còn đang dang dở.

Thêm nữa là gần đây, ở 1 acc phụ khác, tôi đang tiến hành viết lại cốt truyện của game Genshin Impact này, ai có hứng thú thì có tể qua đọc.

Hiện tui cũng viết được một nửa chương mở đầu rồi.
 
Back
Top Bottom