Hài Hước [Anemo Boys x Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 37


Sau buổi tiệc tối qua, Aether đã bắt đầu phải đi làm từ ngày hôm nay luôn rồi.

Lumine tuy cũng muốn đi cùng để xem anh trai làm việc nhưng do cô còn một việc quan trọng cần làm trong hôm nay, nên không thể đi được.

"Mẹ còn tưởng con quên rồi, thì ra vẫn còn nhớ ngày này sao."

Nghe Lumine nói có việc bận, bà Iris ngó xem cuốn lịch thì liền hiểu ra.

"Vâng, cả Adele cũng sẽ đến, cô ấy hẹn con 8 giờ cùng ra.

Bây giờ con định đi mua hoa.

Mẹ, ở gần đây có cửa hàng hoa nào không?"

"Có.

Con có cần mẹ đưa đi không?"

Lumine lắc đầu từ chối.

"Không cần đâu ạ.

Con sẽ đi bộ đến, cũng không xa lắm.

Giờ vẫn còn sớm mà."

* * *

Lumine sau khi mua được hoa thì đi thẳng đến một ngọn đồi gần đó.

Cô đứng ở lối đi lên trên đồi để chờ

"Tôi tới rồi đây, Lumine.

Cô đợi lâu chưa?"

Sau một lúc, Adele xuất hiện cũng cầm một bó hoa đi đến.

"Tôi mới đến thôi.

Được rồi đi thôi."

Lumine và Adele đi lên trên đồi.

Ngọn đồi này cũng không cao, chỉ mất một lúc, cả hai đã lên đến nơi.

Trên ngọn đồi này có một cái cây, và bên cạnh gốc cây ấy, là một ngôi mộ.

Lumine đặt bó hoa xuống và bắt đầu dọn dẹp ngôi mộ.

Adele cũng phụ Lumine nhổ những ngọn cỏ mọc xung quanh ngôi mộ.

Xong xuôi việc, cả hai đặt bó hoa của mình lên mộ rồi đứng dậy.

Lumine nhìn bia mộ rồi cất tiếng.

"Teppei, tôi về rồi đây.

Xin lỗi vì 1 năm qua không tới thăm cậu.

Cảm ơn cậu, vì ngày đó đã làm bạn với tôi..."

Đôi mắt của Lumine thoáng chốc hiện lên những hình ảnh về người bạn năm xưa của mình.

Cô nhắm mắt lại rồi mỉm cười.

"Hiện tại tôi đang có một cuộc sống rất tốt, tôi đã không còn đau buồn như ngày đó nữa."

Lumine chủ động đi ra xa để Adele ở lại.

Cô ngồi xuống bãi cỏ ở lưng đồi để đợi Adele.

"Xin lỗi vì phải để cô đợi lâu như vậy.

Tôi xong rồi đây."

Adele đi xuống ngồi cạnh chỗ của Lumine.

Lumine bắt đầu nói.

"Tôi nhớ lần thứ hai chúng ta gặp nhau là ở đây nhỉ."

"Ừ, tôi còn nhớ rõ như in, lúc đó trông cô rất tàn tạ."

Adele hồi tưởng lại quá khứ.

"Lúc đó tôi thấy thật buồn cười, tôi là bạn gái anh ấy mà còn chưa tàn tạ như cô.

Tôi lúc đó còn chưa khóc thì cô đã khóc cái gì."

Lumine bật cười nhìn Adele.

"Chứ không phải tiểu thư Adele sau khi đánh tôi cũng liền bật khóc nức nở sao?"

Adele xấu hổ ngại ngùng.

"T...Thì tại tôi tức vì cô cứ khóc như vậy, sợ rằng anh ấy sẽ buồn chứ bộ."

"Vậy nên cô khóc theo tôi."

Lumine híp mắt trêu trọc Adele.

Thấy Adele sắp xù lông, Lumine chuyển hướng chủ đề.

"Mà đúng rồi Adele, từ đó đến giờ cô đã có bạn trai chưa?"

Adele lắc đầu.

"Không, tôi đã quyết định cả đời này chỉ yêu mỗi Teppei thôi mà.

Ngoài anh ấy ra, tôi sẽ không có tình cảm với bất kỳ ai khác."

"Ái chà, tiểu thư nhà Cateline như cô vậy mà chỉ vì một chàng trai mà muốn cả đời sống độc thân sao?"

Lumine cười trêu trọc Adele.

Nhưng Adele không cảm thấy phiên lòng vì chuyện đấy, cô cười thở dài.

"Đúng vậy, dù gì sống độc thân cũng là một cái tốt.

Tôi sẽ có nhiều thời gian để đi đây đi đó, khám phá nhiều điều mới mẻ.

À mà đúng rồi, cô đã nghĩ xong chuyện của cô với 5 anh bạn kia chưa?"

Adele bất ngờ chuyển sang chủ đề này khiến Lumine không khỏi bối rối.

"Ơ...ừm...thì chuyện đó...tôi vẫn đang suy nghĩ..."

"Ôi dời ạ, đợi cô nghĩ có khi đến mùa quýt năm sau mới xong ấy.

Đã xác định được tình cảm dành cho họ, còn không biết phải làm gì à?

Cút về nước chứ còn sao nữa?"

Lumine nghe vậy thì lúng túng nói.

"Nhưng tôi phải giải thích thế nào với bố mẹ lí do tôi về nước đây?"

"Thì nói thẳng ra!

Chả lẽ bố mẹ cô không được biết về chuyện này à?

Thôi đi, tôi đưa cô về nhà luôn, tiện thể có gì tôi nói đỡ cho."

Adele kéo đi Lumine đang ngơ ngác đừng dậy.

* * *

"Tiểu thư Cateline, cảm ơn cô đã đưa con gái tôi về đây.

Xin lỗi vì để cô đợi lâu, tôi đem trà ra rồi đây."

Bà Iris xuất hiện cùng với một khay đựng trà.

"Không biết tiểu thư có việc gì mà đột ngột tới thăm nhà tôi như vậy?"

Adele gật đầu, nghiêm túc nhìn bà Iris.

"Vâng, phu nhân Pansy.

Chuyện này rất quan trọng, liên quan tới cả tương lai của con gái bà đấy."

Thấy Adele trông rất coi trọng việc này, bà Iris cũng ngồi xuống để lắng nghe.

"Phu nhân, con gái bà, tiểu thư Pansy...đang yêu!"

Như một tia sét đánh ngang tai, bà Iris quả nhiên bị lời Adele làm cho ngây người ra.

Một lúc sau, bà Iris mới giật mình nói.

"Tiểu thư Cateline, làm sao cô biết chuyện này?

Lumine, những gì tiểu thư nói là thật sao?

Mọi chuyện như thế nào, bắt đầu ra làm sao?"

"Lumine cô ấy là vì ngại không dám nói nên cháu đã phải tới tận đây để thông báo cho phu nhân chuyện này."

Bà Iris đi tới chỗ Lumine, lắc lắc vai cô giữ dội.

Miệng liên tục hỏi.

"Tại sao con không kể chuyện này cho mẹ, Lumine?

Đó là ai?

Như thế nào?

Tính cách ra sao?

Tại sao con lại thích người đó?

Người đó có tốt với con không?"

Một loạt câu hỏi xối vào tai khiến Lumine không kịp phản ứng, chỉ biết ngồi ngây ngốc ra đấy.

"Phu nhân, cháu quên không nói.

Người cô ấy thích, có tận 5 người lận cơ."

Bà Iris đang hoang mang nghe xong lời Adele lại càng hoài nghi nhân sinh hơn.

Lần này bà phản ứng nhanh hơn trước đó, bà rút điện thoại từ trong túi ra.

Bấm bấm gì đó rồi đưa lên tai.

"Chồng ơi!

Lớn chuyện rồi!

Anh và Aether mau mau về đây đi!

Có chuyện này rất quan trọng."

Lumine thấy bà Iris đang gọi cho bố cô thì vội vàng ngăn lại.

"Mẹ!

Chuyện này không lớn đến vậy đâu, không cần phải gọi cho bố và anh!"

"Sao có thể không phải chuyện lớn chứ?

Chuyện tình yêu của con, quan trọng với cả gia đình chúng ta.

Lỡ con yêu phải người không tốt thì làm sao?"

Những lời bà Iris vừa nói đủ lớn để ông Cyclamen và Aether ở đầu dây bên kia nghe thấy.

"Cái gì?

Lumine yêu rồi á?

Bố, chúng ta mau về, chuyện này không hề nhỏ đâu."

Aether lúc nãy đang bàn việc với bố nghe xong liền đứng bật dậy.

Ông Cyclamen cũng phản ứng theo.

Cả 2 dời công việc sang một bên, vội vàng đi về nhà.

____________________

Mấy nay nghỉ Tết mà ngày nao tui cũng phải đi làm cỗ, đi chúc tết bận túi bụi.

Tưởng được nghỉ Tết thì sẽ tản rảnh tí, ai dè còn mệt hơn cả đi học.

Anyways, đáng ra tui tính cho chương này là chương cuối cơ nhưng do việc cần giải quyết còn lại tui sợ viết dài quá nên để chương sau🙂
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Chương 38-END


Lumine lúng túng nhìn bố mẹ và anh trai, bên cạnh cô là Adele đang thong thả uống trà.

Thế nhưng bầu không khí thực sự rất căng thẳng, thậm chí còn phảng phất cả khí lạnh đến rợn người.

"Thế...người em thích là ai, Lumine?"

Aether mở lời trước, đôi mắt nghiêm nghị của anh nhìn Lumine.

Lumine thực sự muốn khóc quá, giờ cô mà nói có khi Aether đặt vé rồi bay thẳng tới nhà họ bẻ cổ cả 5 người họ mất.

"Chậc, hai bố con các người vừa về đã sát khí đùng đùng như sắp giết người thế thì còn bé sợ là phải.

Lumine, con cứ từ từ trả lời."

Bà Iris thở dài nhắc nhở ông Cyclamen và Aether, rồi tiếp tục hỏi Lumine.

"Vậy thì Lumine, người con thích đó có thích con hay đối xử tốt với con không?"

Lumine chần chừ một hồi rồi mới đáp.

"Dạ...thì...họ tỏ tình con trước.

Xong rồi mấy hôm gần đây nhờ Adele nên con mới ngộ ra đượ rằng bản thân cũng có tìn cảm với họ."

"Khoan, em nói 'họ' á?

Tức là người em thích không chỉ có mỗi 1 sao?

Khoan, không lẽ..."

Aether nghe xong càng sốc hơn.

Anh bất giác nhớ về lời Scaramouche từng nói, tất cả họ đều thích Lumine.

Aether chắc chắn đến chín phần rằng những người Lumine nói chính là 5 thằng bạn chí cốt của anh.

"Em biết mình đa tình rồi, anh đừng nói nữa, ngại lắm."

Lumine ôm lấy mặt xấu hổ khi phải thừa nhận chuyện này.

"Có làm sao đâu.

Bây giờ đang là thời đại cho phép hôn nhân đa phu, đa thê mà.

Cô ấy kết hôn với nhiều người cũng đâu có sao?"

Adele lên tiếng trấn an Lumine.

"Nhưng bố mẹ phải biết rằng người con yêu và người yêu con liệu có thực sự tốt và xứng với con không đã, Lumine ạ.

Bố cũng không muốn áp đặt gì về chuyện hôn nhân cho con, Lumine.

Kể thử bố nghe xem, họ có gì tốt và vì sao con thích họ."

Ông Cyclamen lên tiếng.

Lumine cũng chỉ đành kể một số điều họ từng làm cho cô khiến cô ấn tượng.

Chăm sóc cô khi cô còn bị thương nằm trên giường bệnh, từng đường tơ kẽ tóc của cô đều được họ chăm sóc rất cẩn thận.

An ủi cô khi cô buồn.

Khi cô đến tháng thì họ thi nhau thay cô làm việc nhà (Đến đây thì Lumine hơi xấu hổ nhưng vẫn kể tiếp).

Rồi còn chuyện họ lo sẽ làm cô khó xử nên đã yêu cầu cô không cần đáp lại tình cảm của họ, chỉ cần tiếp tục làm bạn là được.

Lumine kể thêm hồi lâu rồi mới ngừng lại.

Cô liếc nhìn bố mẹ và anh trai để xem phản ứng của họ.

Cả 3 người thậm chí cả Aether cũng không thể nào bắt bẻ được gì, cô đã kể tới tận vậy thì còn có thể nói gì nữa.

Bầu không khí lại im lặng lại.

"Nào, nếu 2 cô bác đã không phàn nàn gì về 'con rể tương lai' của mình.

Vậy thì có phải chúng ta nên tới bước tiếp theo rồi không?"

Adele lên tiếng phá tan bầu không khí im ắng.

Mọi người nhìn nhau, dường như họ đều hiểu ý của Adele.

Đó là cho 5 người kia biết tình cảm của Lumine.

* * *

Lumine ngồi trên giường, trầm tư suy nghĩ về chuyện hồi chiều.

Bố mẹ cô và Aether đều đã đồng ý cho phép cô được tiến đến mối quan hệ yêu đương với họ.

Bố mẹ cô cũng đã đặt vé máy bay để 2 ngày sau cô đi vê nước rồi.

Chỉ là...

Lumine không dám chắc lựa chọn này của cô có đúng không?

Cô không chắc mình có thể đáp lại tình cảm của cả 5 người họ cùng lúc như cách họ dành tình cảm cho cô.

Cô thậm chí còn không có kinh nghiệm về vấn đề tình yêu!

Nhưng mà, nếu cô không đáp lại họ sớm nhất có thể, thì chắc chắn cô sẽ bỏ lỡ.

Lumine yêu họ, một sự ích kỷ khi yêu cùng lúc cả 5 người.

Nhưng cô không muốn chối bỏ tình cảm của mình.

Cô yêu Venti cùng sự yên bình anh đem đến cho cô qua những lời ca.

Cô yêu Xiao và sự nghiêm nghị nhưng dịu dàng của anh.

Cô yêu Kazuha như sự nhẹ nhàng như một cơn gió của anh đối với cô.

Cô yêu Heizou và sự tinh nghịch cùng trí thông minh đó.

Cô yêu Scaramouche và sự trẻ trâu hết chỗ nói của anh.

Lumine không muốn bỏ lỡ tình cảm đặc biệt này của mình.

Đây là lần đầu tiên cô yêu, vậy nên cô càng muốn được trải nghiệm nó.

Dù họ suy nghĩ thế nào, cô vẫn phải thử thì mới biết được.

Lumine cuối cùng cũng đưa ra được quyết định cuối cùng.

Cô sẽ kiên định với quyết định này của mình.

Tuổi trẻ như cô, dù thế nào cũng phải thử thì mới biết được.

* * *

Thấm thoát cũng trôi qua 2 ngày.

Trong thời gian này, Lumine chỉ đi thăm lại bạn bè, họ hàng, cũng không có gì quá đặc biệt.

"Chuẩn bị xong chưa, Lumine?

Chúng ta chuẩn đi ra máy bay thôi."

Adele kéo vali đứng chờ Lumine sắp xếp lại hành lí.

Trông cô rất háo hức.

"Lâu lắm rồi tôi mới được ra nước ngoài mà hào hứng như vậy.

Hehe."

Hôm bữa sau khi bàn bạc xong thì Adele nói rằng cũng muốn đi cùng Lumine để chơi và có lẽ sẽ giúp đỡ chuyện tình yêu của Lumine nếu cần thiết.

"Tôi xong rồi, chúng ta đi thôi."

Lumine sắp xếp xong hành lí rồi đi theo Adele.

Ban nãy bố mẹ của cô cùn Aether và người thân của Adele cũng đã tới tiễn cả 2 và đã ra về.

Riêng về phần của Lumine, bà Iris nói rằng khoảng 2 tuần sau bà sẽ tới gặp cô để khảo sát qua về 5 người kia.

Có vẻ mẹ cô là người lo lắng về vấn đề tình yêu của cô nhất.

Lumine và Adele lên máy bay, ổn định chỗ ngồi và chờ máy bay cất cánh.

"À mà đúng rồi, Adele, thế cô định ở đâu sau khi tới đó vậy?"

"Chắc là nhà nghỉ.

Sau đó tôi sẽ đi tìm nơi nào đó để thuê để cư trú một thời gian.

Tối dang xem xét đến chung cư cô ở.

Bố mẹ tôi rất vui khi thấy tôi muốn được sống tự lập đấy."

* * *

Sau một chuyến bay dài, Lumine và Adele cũng đã tới nơi.

Ban nãy khi ở trên máy bay, Lumine đã gọi Ayaka để nhờ cô ấy đến đón mình, Ayaka rất bất ngờ khi cô về nước nên rất vui vẻ đồng ý.

"Không biết cậu ấy đến chưa nhỉ?"

Lumine nhìn quanh sân bay để tìm kiếm Ayaka.

"Lumine!

Lumine!

Tớ ở đây!"

Lumine xoay về hướng giọng nói và nhìn thấy Ayaka, cô cùng Adele chạy tới chỗ cô ấy.

"Lumine!

Tớ còn tưởng còn lâu cậu mới về nước nữa cơ.

Thật tốt quá."

Ayaka mừng rỡ ôm lấy Lumine.

"Haha, dù gì tớ cũng chỉ về Pháp một thời gian ngắn rồi lại về đây mà.

À, giới thiệu với cậu, đây là Cateline Adele, cô ấy đi cùng tớ sang đây."

"Cateline?

1 trong những gia tộc danh tiếng nhất ở Pháp sao?

Thất lễ rồi, tiểu thư Cateline, tôi mừng quá nên chưa giới thiệu.

Tôi là Kamisato Ayaka, rất vui được gặp cô."

Ayaka tự giới thiệu bản thân.

"Rất được làm quen.

Kamisato à?

Gia tộc cô điều hành Hiệp hội Yashiro ở Nhật đúng không?

Lumine, xem ra cô cũng quen được những người có tiếng trong giới thượng lưu ở đây đấy."

Cả 3 vừa nói chuyện vừa đi ra xe.

Lumine cũng nói cho Ayaka về lí do Adele cùng cô về đây.

Ayaka hoàn toàn bị sốc khi nghe đến chuyện này, nhưng rồi cũng nhanh chóng ổn định lại tinh thần.

"Nếu đã vậy, thì hãy cho tớ giúp một tay.

Cậu là bạn tớ, đây là một chuyện rất quan trọng với cả đời cậu luôn đó, tớ phải giúp.

Vừa hay tới mới nghĩ ra ý tưởng này, cậu muốn nghe không?"

* * *

"Hôm nay sắp hết tuần thứ 2 kể từ khi Lumine đi rồi đấy mọi người.

Tôi cảm giác như đã qua tới 2 tháng rồi ấy."

Venti thẫn thờ ngồi trên ghế sofa, trên tay cầm điện thoại vẫn đang hiển thị số điện thoại của Lumine.

Kazuha đang ngồi đọc sách cạnh anh, Heizou thì ngồi chơi game với Xiao và Scaramouche.

"Hầy, mày đừng nhắc đến được không, tao đã cố không nhớ đến rồi đấy."

Scaramouche nghe Venti nói vậy xong liền trở nên bực tức, bên cạnh anh cũng là chiếc điện thoại trực sẵn để chờ có người gọi đến.

"Em ấy nói rằng...sẽ gọi điện cho chúng ta sau khi bên đó ổn thỏa.

Nhưng...vẫn chưa gọi."

Xiao liếc nhìn điện thoại.

Kể từ khi Lumine tới Pháp, ngày nào anh cũng cầm điện thoại để chờ Lumine gọi đến.

"Không biết em ấy ở Pháp thế nào..."

Heizou bỏ máy chơi game xuống, chống cằm cầm điện thoại lên xem.

Sau khi Lumine và Aether đi, cuộc sống của bọn họ vẫn như cũ, không thay đổi gì.

Chỉ là...có chút cô đơn.

"Tôi đã từng hi vọng rằng sắp tới Prom sẽ có em ấy đi cùng.

Nhưng xem ra không thể."

Kazuha gập sách lại, suy tư nói.

Bầu không khí lại rơi vào im lặng.

Tất cả đều nhìn nhau, không nói một lời.

Venti đành mở lời để rủ mọi người làm gì đó.

"Hay chúng ta chơi bài-"

Reng reng, reng reng.

Tất cả đều giật mình khi tiếng chuông điện thoại vang lên.

Cả 5 người nhìn nhau để xem ai là người được gọi đến.

"Điện thoại tôi.

Đợi chút."

Kazuha nói, với lấy điện thoại để cạnh ghế sofa.

"Là Lumine.

Em ấy gọi rồi.

Alo, Lumine à?"

Cả 4 người còn lại vội chạy đến chỗ của Kazuha để nghe cùng.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Lumine.

"Ừ, tôi đây, xin lỗi vì giờ mới gọi được cho các anh.

Mọi người có ở đó chứ Kazuha?"

"Ừ, mọi người đều đang ở đây."

"Vậy thì tuyệt.

Tôi có rất nhiều chuyện muốn nói cho các anh, nhưng trước hết thì...tôi muốn nhờ ác anh tới một nơi.

Một món quà tôi muốn tặng cho các anh đang ở đó.

Mọi người cùng tới nhận nhé, đây là món quà rất đặc biệt có một không hai."

Ngay sau khi Lumine nói, tiếng chuông nhà lập tức vang lên, Lumine cũng cúp máy luôn.

"Hửm?

Quà chuyển phát nhanh sao?

Em ấy có ý gì?"

Kazuha khó hiểu đặt điện thoại xuống.

"Thôi, chúng ta cứ ra nhận trước đã."

Cả 5 người gật đầu rồi đi ra mở cửa.

Trước cánh cửa là 2 nhân viên mặc đồ giao hàng.

"Xin chào, chúng tôi giao đến đơn hàng.

Xin hỏi trong số mọi người có người tên Venti không ạ?"

"Có, tôi đây."

"Vậy hẳn mọi người là 5 người mà cô Lumine, người dùng dịch vụ của chín tôi nói rồi nhỉ?

Mời các vị đi theo tôi tới nơi mà cô Lumine đã đặt cho các vị."

* * *

Tuy cảm thấy có chút hoài nghi nhưng cả 5 vẫn đi theo 2 nhân viên chuyển phát này tới bãi đất trống của chung cư họ ở.

Đây là nơi mà mọi người thường thuê để tổ chức tiệc.

"Sao chỉ một món quà thôi mà em ấy cần gì phải trang trí tới cỡ này vậy?"

Heizou cảm thấy kì lạ khi được dẫn tới đây.

Trướ mặt mọi người là một khu vực được đặt rất nhiều đèn, ruy băng, ở giữa còn có một cái rương.

"Cô Lumine nói rằng, đây là món quà để cảm ơn sự đồng hàn của các anh với cô ấy suốt thời gian qua nên muốn làm hoành tráng chút để các anh có thể tiện ăn tối ở đây luôn.

Bây giờ mới 18h, các anh chắc chưa ăn gì hết đâu ha?

Mà thôi, các anh cứ xem đồ trong rương trước đã."

2 nhân viên chuyển phát đứng 2 bên chiếc rương để mở rương ra.

5 người tiến đến gần để xem bên trong.

Đụp!

Pháo giấy được bắn ra từ trong rương ngay sau khi mở ra.

Một cái bóng đứng bật dậy từ trong rương.

"Món quà đặc biệt đó, chính là đây.

Haha, coi các anh kìa, không đoán ra được tôi sao?"

Lumine giơ ống pháo giấy lên, cười khanh khách khi nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của 5 người trước mặt.

"Tôi về rồi đây, các anh vui không?"

Lumine bước ra khỏi rương.

"Vui chứ, rất rất vui, thậm chí hạnh phúc là đằng khác."

Heizou là người phản ứng đầu tiên, anh tiến lên trước ôm chầm lấy Lumine.

"Ê này này, dám tranh thủ bọn tao không phản ứng kịp mà lao lên trước à?

Mừng mày về, Lumine."

Scaramouche gỡ lấy Heizou ra khỏi người Lumine rồi ôm lấy cô.

"Haha, cứ từ từ, tôi vẫn ở đây mà, các anh cần gì phải tranh nhau.

Nào, tôi sẽ ôm lần lượt.

À đúng rồi, Adele, Ayaka, hai cậu bỏ khẩu trang xuống đi chứ, xong rồi mà."

Lumine quay lại nói với 2 "nhân viên chuyển phát" rồi tiến đến ôm Xiao.

"Xem ra công sức của chúng ta suốt cả trưa nay hoàn toàn không bị lãng phí rồi.

Nhìn mấy người vui như vậy bọn tôi cũng vui theo."

Adele cởi mũ ra để mái tóc đỏ dài được thả xuống.

Ayaka bật cười nhắc nhở Lumine

"Tiết mục ôm ấp vậy sao đã đủ chứ hả Lumine?

Phần chính đâu rồi?"

Lumine đang vừa ôm Venti xong, đang ôm Kazuha thì bị lời Ayaka nhắc làm cho cô lập tức đỏ mặt.

Cô buông Kazuha rồi lùi về sau để nhìn cả 5 người.

Cô không khỏi hồi hộp, không dám nhìn thẳng.

"Các...Các anh còn nhớ về chuyện tỏ tình chứ..."

"À chuyện đó sao?

Em vẫn còn lo về chuyện đó à?

Yên tâm, bọn tôi không cần-"

"Tôi có câu trả lời rồi đây.

Tuy tôi biết là ích kỷ, nhưng đây là điều tôi muốn nói nhất sau khi suy nghĩ về tình cảm của bản thân dành cho các anh."

Venti tưởng Lumine lo lắng khi gặp họ có lẽ vì vấn đề này khiến cô mệt mỏi nên định khích lệ, không ngờ cô lại nói vậy.

Bây giờ không chỉ Lumine, cả 5 người cũng lập tức căng thẳng, giống như không dám nghe điều Lumine sắp nói.

"T...Tôi...à không,...em thích các anh."

Lumine cố nở một nụ cười, cô cố gắng bình tĩnh để tiếp tục nói.

"Em đã suy nghĩ rất lâu.

Tình yêu luôn là thứ phức tạp, khó hiểu với em.

Em không biết đây liệu có phải là tình yêu mọi người hay nói không, nhưng với em thì là có.

Các anh đều là những người đặc biệt với em theo một cách khá hoàn toàn với tất cả, và...đều khiến em rung động.

Lựa chọn ích kỷ này của em, liệu có khiến các anh buồn không?"

Lumine nhìn 5 người trước mặt.

Khuôn mặt họ thể hiện rõ sự phức tạp.

Cuối cùng, Kazuha cũng lên tiếng trả lời.

"Em yêu ai là quyền lựa chọn của em, chúng tôi không hề buồn.

Việc em đáp lại tình cảm của chúng tôi đã là quá tốt rồi.

Tôi không có vấn đề gì với việc này."

Xiao nghe vậy cũng gật đầu.

"Đối với tôi, việc này không có vấn đề gì cả.

Pháp luật bây giờ đã được quy định lại, đa phu đa thê đều được phép."

"Bọn tôi cũng vậy."

3 người còn lại không có ý kiến gì thêm.

Lumine không khỏi mừng rỡ, tình cảm của cô, thực sự được họ chấp nhận.

"Cảm ơn các anh, cảm ơn rất nhiều, cảm ơn vì đã chấp nhận tình cảm này của em."

"Tình cảm này của em không có gì sai trái cả ngược lại, chúng tôi mới phải cảm ơn em vì đã đáp lại tình cảm của bọn tôi.

Làm người yêu bọn tôi chứ?"

Venti cầm lấy bàn tay Lumine rồi hôn lên nó.

"Tất nhiên rồi!"

Lumine gật đầu.

* * *

"Nhìn bọn họ hạnh phúc, tự dưng tôi cũng muốn yêu đương luôn ấy."

Ayaka cười nói với Adele.

Cả hai đàng ngồi ăn trên bàn cạnh chỗ Lumine, vừa ăn vừa xem.

"Quan trọng là phải tìm đúng người, tiểu thư Ayaka ạ."

"Cô nói vậy là đã từng hay đang yêu đương rồi sao, tiểu thư Adele?"

"Ừm, đã từng."

Adele chống cằm, mỉm cười nhìn Lumine đang cười đùa với 5 người kia, đôi mắt cô thoáng vụt qua những ký ức ngày xưa, những ký ức mà cố muốn được đóng kín và bảo quản kỹ lưỡng.

"Ê nè, mấy người hạnh phúc quá quên ăn rồi à?

Đồ ăn sắp nguội rồi đấy, ra đây ăn đi.

Gớm yêu đương quên lối về rồi à?"

Cả đám nghe Adele nói vậy cũng ngồi vào bàn để thưởng thức bữa ăn.

"Mà Lumine này, tuần sau trườn chúng ta tổ chức Prom kết thúc năm học và mừng tốt nghiệp, em đến chứ?"

Kazuha hỏi Lumine.

Cô suy nghĩ rồi gật đầu.

"Chắc là được chứ."

"Thật tốt quá.

Vậy là bọn anh sẽ có cơ hội được làm bạn nhảy của em nhỉ?"

"Ơ, ừ..."

Lumine nghe vậy thì ngượng ngùng gật đầu.

Để đánh lạc hướng suy nghĩ của mình, cô quay sang Adele.

"Thế Adele, tí nữa cô định ở đâu, cần bọn tôi tìm giúp không?"

"À không cần, tí tôi ở nhà bà Marris, bà nội tôi."

"Hả?

Bà Marris là bà nội cô á?"

Lumine trợn mắt nhìn Adele.

"Ừ, bà nội tôi sang đây từ mấy năm trước.

Tôi cũng không ngờ có thể gặp bà ở đây luôn."

"Vậy trùi tiện thật, cô làm hàng xóm của tôi luôn rồi."

Ayaka nghe vậy thì phụng phịu.

"Hầy, tớ cũng muốn sống gần Lumine.

Để xem cuộc sống sắp tới cậu như thế nào.

Ghen tị với tiểu thư Adele ghê."

Ayaka tiếp tục quay sang nhìn Lumine rồi đến 5 "người yêu" của bạn cô.

"Lumine, cậu phải thật hành khúc nhé.

Cả mấy người nữa, nhất định phải đem đến ho cậu ấy một cuộc sống hình yên, hạnh phúc!"

------------END--------------

Well, vậy là fanfic đầu tay, đứa con tinh thần của tôi đã chính thức kết thúc.

Không thể không thừa nhận, tôi thực sự rất tiếc khi viết chương cuối này.

Bởi nó đồng nghĩa rằng, tôi đã chính thức kết thúc tác phẩm đầu tiên trong đời của tôi.

Tuy nó có rất nhiều đoạn bị loạn và cồng kềnh, nhưng tôi đã từng dành tới 3 tháng để suy nghĩ, tưởng tượng ra toàn bộ cốt truyện fic.

Tuy ban đầu chỉ là định tưởng tượng, nhưng tôi cũng mong muốn có ai đó được đọc những câu chuyện này.

Vậy nên fanfic này đã được sinh ra.

Tuy sau này tôi có lẽ vẫn sẽ viết thêm 1 số fic, nhưng đây vẫn là chiếc fic tôi tâm đắc nhất.

Cảm ơn mọi người đã đọc nó!❤

P/s: Nãy tôi đăng tin nhắn "Xin lỗi..."

để trôn trôn mấy ní tí ấy mà, hô hô🐧.

Tôi cố tình căn đúng 23:59 đăng cho chuẩn🙂))

21/5/2023-23/3/2024
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Ngoại truyện 1-Hôn nhân (part 1)


"Vậy bọn anh đi làm đây nhé, bọn anh sẽ cố về sớm nhất có thể."

"Đi làm tốt nhé!"

Lumine ôm các ông chồng của mình.

"Ừm, yêu em!"

Cánh cửa nhà đóng lại, để Lumine vẫn đứng im đấy.

Sau một lúc, cô mỉm cười.

"Hừ, các anh tưởng sẽ có thể bắt em ở nhà không đi làm được sao?

Cứ đợi đấy, đã đến lúc mình phải tự lập lại rồi, không thể cứ sống dựa vào tiền các ông chồng của mình được."

Lumine tự lẩm bẩm xong thì quay ngoắt vào trong phòng của mình.

Một thời gian kể từ sau khi kết hôn đến giờ, chồngs cô đã ngăn cô không cho cô đi làm kiếm tiền, với lí do:"Em đã làm nhiều thứ cho bọn anh quá rồi, vậy nên bây giờ em tốt nhất nên nghỉ ngơi đi.

Kiếm tiền hay cái gì gì đó nặng nhọc thì để bọn anh làm."

Thật ra thì, hồi đầu Lumine và họ đều đi làm và có công việc ổn định.

Sau đó cả đám cùng nhau khởi nghiệp, dựng lên một công ty mới.

Lumine là Founder của công ty, toàn bộ ý tưởng thành lập, cơ sở nền móng, phương hướng trong tương lai của công ty đều do cô tạo ra.

Nhưng ngoài chức vụ đấy ra, Lumine hoàn toàn không làm việc gì cho công ty cả.

Lí do là vì các ông chồng của cô không muốn cô phải vất vả đi làm, chỉ cần ngồi ở nhà chơi là được.

Có thể đối với người bình thường, đây là một điều tuyệt vời khi họ chỉ cần chơi bời, không làm gì vẫn có được cuộc sống yên ổn.

Nhưng Lumine lại thuộc dạng người thích làm việc, suốt ngày chỉ ở nhà, đi chơi khiến cô cảm thấy rất nhàm chán.

Cô từng thử hỏi chồngs cô để bản thân đi làm thì họ nhất quyết từ chối.

Vậy nên Lumine đã nghĩ ra một cách, tại sao cô không cải trang, dùng 1 thân phận giả để xin vào làm việc trong công ty chứ?

Nghĩ là làm, Lumine lập tức nhờ Adele kiếm cho mình một căn cước công dân giả để chuẩn bị cho kế hoạch.

"Pft, nhìn cô trông lạ quá đấy, Lumine, tôi còn suýt không nhạn ra cơ.

Đây, đồ cô nhờ tôi chuẩn bị đây.

Mà cô cũng buồn cười thật, giả thân phận để xin vào công ty mình sáng lập cũng hay thật."

"Chậc, tại chồng tôi không muốn tôi đi làm nên giờ tôi phải làm tới nước này đấy chứ.

Thiệt là bực mình quá mà."

Lumine đã đội một bộ tóc giả lên đầu, đeo lens thay màu mắt để hóa trang, đồng thời để chắc ăn, cô đeo thêm kính râm và cả khẩu trang nữa.

Cô cũng không quên tháo nhẫn cưới, luồn vào sợi dây chuyền đã chuẩn bị để tránh bị để ý.

"Mà cô định đi một mình à?

Có sao không?"

"À không, tôi còn đi cùng với một người nữa.

Đó là em của chồng tôi, con bé mới ra trường, đang chuẩn bị đi xin việc nên tôi xách con bé đi cùng luôn."

Người Lumine nói đến chính là Shogun.

Lumine ban đầu định đi một mình nhưng lại lo đến đấy lỡ bị làm sao thì còn có người quen giúp đỡ.

Vừa hay, khi cô mới nghĩ đến kế hoạch, Shogun chuẩn bị tốt nghiệp ra trường nhưng chưa biết nên xin việc ở đâu.

Cô lập tức rủ con bé đi cùng mình luôn.

"Ồ, vậy thì may quá rồi.

Hầy, tôi cũng muốn đi cùng cô lắm nhưng đã lỡ làm công việc khác rồi.

Thôi, bye nhé.

Đi vui vẻ."

Adele thở dài tiếc nuối.

* * *

"Hân hạnh được giới thiệu với em, Shogun, đây là công ty do chị thành lập.

Nhìn thấy tên công ty chứ, chữ L trong đấy là viết tắt của tên chị đó."

Lumine tự hào giới thiệu cho Shogun khi đến công ty.

"Cơ mà, bây giờ chị lại đang phải cải trang rồi dùng thân phận giả để vào công ty đây.

Ê nè, đừng cười chị chứ."

Shogun cười gật đầu.

"Ông anh của em cũng thật là, vậy mà cùng mấy anh chồng khác của chị bắt chị ở nhà chứ.

Đi thôi chị, vào trong chị giới thiệu tiếp đi."

Cả 2 đi vào trong sảnh, sau khi hỏi tiếp tân về đợt tuyển nhân viên mới, cả hai lên thẳng tầng 15 của công ty để đi phỏng vấn.

Trên đường di chuyển, Lumine khá bất ngờ khi chỉ mới lâu ngày không đến đây, công ty đã có rất nhiều thay đổi.

Khi đến trước phòng phỏng vấn, trong lúc ngồi chờ bên ngoài, Lumine không quên nhắc nhở Shogun.

"Này, em nhớ hãy nói rằng chị là bạn đại học của em nếu có gặp ai trong số chồng chị nhé.

Nghe bảo trong những giám khảo phỏng vấn có 1 người thuộc ban điều hành công ty đó."

Nhắc nhở thêm vài điều xong, Lumine cũng tranh thủ chỉ cho Shogun một số thứ để chuẩn bị phỏng vấn.

Do số người hôm nay đến để phỏng vấn rất đông nên Lumine và Shogun phải chờ khoảng nửa tiếng mới đến lượt mình.

Nắm lấy tay nắm cửa, Lumine không khỏi lo sợ không biết những người phỏng vấn bên trong có những ai.

Ban nãy, những người phỏng vấn xong đi ra, khuôn mặt họ hầu hết đều có biểu cảm sợ hãi, giống như vừa đối diện với một con quái vật vậy.

Cạch.

"2 cô là Hotaru và Shogun phải không?

Vâng, mời vào phỏng vấn."

Đi theo người hướng dẫn, Lumine cùng Shogun vào phòng.

Trong phòng có 2 bàn trồng cho người phỏng vấn, đối diện là dãy bàn của những giám khảo phỏng vấn.

Lumine nhìn một lượt 5 người ngồi ở dãy bàn đó, thầm thở dài, tự nghĩ với bản thân.

Ăn c*t thật rồi...

Những giám khảo của buổi phỏng vấn gồm có...5 người chồng của cô...

_____________________

Ẹc, tự dưng Wattpad bị làm sao ấy mọi người:v.

Tui còn tưởng máy tui bị làm sao rồi thậm chí còn reset máy cơ.

Cay vc.

Về ngoại truyện thì, tui dự tính ngoại truyện 1 có khoảng 2-3 part gì gì đó ha, cơ mà tui sắp thi rồi nên part sau có lẽ để tháng sau hoặc gì đó😀
 
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà
Ngoại truyện 1-Hôn nhân (part 2)


Lumine hít sâu vào để bình tĩnh lại, cố tỏ ra là 1 người bình thường đến xin việc.

Cô cũng đã lường trước được khả năng chồng cô sẽ có trong các giám khảo (dù không ngờ là cả 5 người) nên đã trang bị cho bản thân một chiếc kính râm.

"Hotaru, liệu có thể cho chúng tôi biết tại sao bạn lại đeo kính không?

Do có vấn đề về mắt sao?"

Trước khi bắt đầu phỏng vấn, Venti không tránh khỏi việc bị thu hút khi thấy Lumine đeo kính.

"Vâng, mắt tôi bẩm sinh không thể nhìn được dưới ánh sáng mặt trời.

Nhưng tôi vẫn có thể nhìn được dưới ánh sáng đèn LED ạ."

Lumine thầm tạ ơn trời vì cả căn phòng này có hẳn một bức tường kính nên dễ bị mặt trời chiếu vào.

Càng có lí do để cô lấy cớ.

"Được rồi, bây giờ chúng tôi sẽ bắt đầu hỏi từng câu hỏi cho cả hai.

Theo thứ tự Hotaru trả lời trước rồi đến Shogun.

Đầu tiên, mục tiêu nghề nghiệp của bạn là gì?"

"Mục tiêu nghề nghiệp của tôi là có cơ hội được công hiến, thể hiện bản thân và có một cuộc sống làm nhân viên văn phòng bình ổn.

Môi trường làm việc chuyên nghiệp, thoải mái, có mức lương ổn định."

Lumine trả lời xong, Shogun cũng trả lời tiếp sau đó.

Tiếp tục sau đó là 29 câu hỏi phỏng vấn tiếp theo.

Dù đã chuẩn bị trước nhưng Lumine vẫn bị một vài câu hỏi làm khó như "Nếu chúng tôi không chọn bạn, bạn nghĩ gì?" hay "Bạn có câu hỏi gì dành cho chúng tôi không?"

Sau 15 phút, Lumine và Shogun đã trả lời xong 30 câu hỏi phỏng vấn và được đồng ý hồ sơ xin làm việc.

"Cảm ơn các bạn đã dành thời gian đến đây phỏng vấn.

Ngày mai các bạn có thể đến làm việc luôn, chúng tôi sẽ gửi tin nhắn hướng dẫn chi tiết hơn qua số điện thoại."

"Vâng, cảm ơn các anh ạ.

Đi thôi, Shogun."

Lumine thở dài nhẹ nhõm, thật may rằng cô không bị phát hiện ra gì cả.

Cô kéo tay Shogun ra ngoài, có chút khẩn trương vì vẫn còn nơm nớp lo sợ.

Từ nãy tới giờ cô phải nén nỗi sợ của bản thân lại rất nhiều lần mỗi khi đối diện với ánh mắt của chồng cô.

Bởi nếu chỉ cần cô để tim mình đập loạn lên một chút, người có thính giác tốt như Venti và Kazuha sẽ lập tức nhận ra. (Ngày trước Venti nói rằng, thính giác của anh rất nhạy cảm, trong phạm vi 5 mét, anh có thể nghe thấy cả tiếng tim đập của đối phương nếu tập trung lắng nghe thật kĩ)

Sau khi Lumine và Shogun rời khỏi phòng phỏng vấn, Heizou lên tiếng.

"Vậy là em gái cậu đã vượt qua vòng phỏng vấn rồi đấy, Scaramouche.

Cậu đặt toàn mấy câu hỏi làm khó con bé, may mà có cô bạn đi cùng con bé nói mẫu trước nên con bé mới biết cách trả lời đấy."

Scaramouche chậc một tiếng.

"Hừ, con nhỏ nó hậu đậu chết đi được, tao phải đặt nhiều câu hỏi khó mới đảm bảo được nó có thể làm việc tốt chứ.

Nhưng xem ra, cô bạn của con bé lợi hại phết, mấy câu hỏi khó đều được cô ấy trả lời hết nên Shogun mới hiểu được."

"Cô gái Hotaru đó thể hiện khá tốt, phong thái rất tự tin, rất khéo ăn nói.

Em gái Shogun của cậu cũng khá, tuy không tốt bằng Hotaru nhưng con bé có phong thái nghiêm túc, không tự ti lo sợ như những người phỏng vấn trước."

Xiao nhận xét.

"Hừm...nhưng tôi vẫn cảm giác cô gái Hotaru có gì đó...hơi kỳ lạ.

Tiếng thở của cô ấy có những lúc khá gấp gáp khi nhìn vào 1 trong số chúng ta.

Cảm giác như sợ hãi chúng ta.

Những thí sinh trước chỉ tỏ ra sợ hãi khi gặp phải câu hỏi khó chứ không phải sợ chúng ta, dù gì tất cả thí sinh đều không thể biết được chức vị của chúng ta trong công ty."

Kazuha trầm ngâm nói về điều bản thân suy nghĩ từ nãy tới giờ.

"Đúng thật, tiếng tim đập có lúc hơi to rồi lại nhỏ, cô ấy dường như rất sợ chúng ta là đằng khác, chỉ là đã cố nén xuống.

Nhưng rõ ràng chúng ta không quen biết cô ấy.

Tôi nhớ rõ mặt của những người từ trước tới nay tôi tiếp xúc mà, các cậu có quen không?"

Venti đồng tình với Kazuha.

"Tất nhiên là không.

Ngày trước tao từng đánh nhau với một số đứa nhưng tao thề, tao không động bọn con gái bao giờ và tao chỉ đánh mấy bọn gây thù với tao trước thôi."

"Thôi bỏ đi, chuyện này cũng chẳng có gì to tát đáng để tâm đâu, cứ kệ đi.

Phỏng vấn xong rồi, chúng ta mau vậy về làm tiếp công việc thôi chứ.

Tôi muốn nhanh nhanh về nhà với vợ lắm rồi."

Thấy cuộc trò chuyện nhảm nãy giờ chẳng giải quyết được vấn đề gì, Heizou lập tức dẹp phăng hết cả chủ đề đi.

Anh đứng dậy xếp các hồ sơ lại để chuẩn bị đi.

"Ừ đúng thật.

Nãy giờ nói chuyện nhiều quá rồi.

Mau lên, phải làm nốt đống công việc trên kia nữa đấy, lẹ lên.

Aaaaaa, chiều lại còn họp nữa, tức chết đi được.

Lần này chúng ta phải họp nhanh đấy, mấy hôm liên tiếp về muộn rồi, tôi sợ làm Lumine tức lắm."

Venti cũng giật mình nhận ra, giục cả đám nhanh chóng về phòng làm việc để tiếp tục chạy deadline.

"Chúng mày đừng làm tao nhớ tới em ấy nữa.

Tao mất kiên nhẫn mất!"

Scaramouche ôm theo xấp tài liệu chạy theo cả đám ra ngoài.

"Kể từ lúc công ty bắt đầu thành công hơn, công việc của chúng ta ngày càng bận, thời gian dành cho Lumine cũng càng ít hơn nữa..."

Xiao mang khuôn mặt buồn chạy theo.

"Hầy, ước gì em ấy có ở đây."

Kazuha uể oải nói.

* * *

"Vậy là đã phỏng vấn xong rồiii.

Thật may là cả 2 chúng ta đều đã vượt qua nhỉ, Shogun."

Lumine rời khỏi công ty cùng Shogun.

"Vâng, tuy rằng em thật sự bị sốc khi anh trai với mấy ông chồng của chị đều có đấy.

Vậy mà chị vẫn bình tĩnh được."

Trong lúc phỏng vấn, Shogun đã liếc nhìn Lumine rất nhiều lần, biểu cảm của Lumine không hề thay đổi trong suốt quá trình.

Hai người đứng tán gẫu một lúc cho đến khi Ei lái xe đến đón cả hai đứa.

"Thế nào rồi, hai đứa phỏng vấn ra sao?

Thành công chứ?

Lên xe về thôi."

Ei lập tức hỏi han tình hình của cả hai người.

"Vâng, cũng khá ổn dù phát sinh một số chuyện ngoài dự tính.

Anh hai ấy mẹ, cả anh ấy lẫn những người chồng còn lại của chị Lumine đều là giám khảo phỏng vấn luôn.

Con còn sợ chị Lumine sẽ bị lộ cơ."

Shogun thuật lại ngắn gọn về buổi phỏng vấn.

Ei chăm chú lắng nghe rồi quay sang hỏi Lumine.

"Vậy thế mấy đứa đấy có nhận ra con không, Lumine?"

"Tất nhiên là không rồi ạ.

Con tự tin vào trình độ diễn với cải trang của mình lắm.

Hoặc ít nhất phải một thời gian dài nữa mới bị lộ ra, mẹ yên tâm."

Lumine cười trả lời.

Cô đang cảm thấy rất khoái chí khi đây là lần thứ hai cô dùng thân phận giả để lừa tiếp 5 người bọn họ.

"Vậy à, thế thì tốt rồi.

À Lumine, hôm nay qua nhà mẹ nhé, đằng nào con cũng vắng nhà cả sáng rồi.

Để mấy đứa đấy xem camera mà không thấy con thì còn có lí do chứ."

* * *

Lumine ở nhà Shogun hết cả buổi chiều, đến gần tối cô mới về nhà.

Sau khi nấu gần xong bữa tối thì cũng là lúc chồngs cô đi làm về.

"Lumineeeeeeeeee, nhớ em quá à!!!!"

Vừa mở cửa, Venti đã lao thẳng tới chỗ Lumine rồi ôm chặt lấy cô.

"Mừng các anh về.

Hôm nay công ty thế nào?"

"Rất nhiều công việc.

Rất rất nhiều.

Lại còn phải đi phỏng vấn nữa, nếu không phải vì bọn anh không yên tâm giao việc này cho đám cấp dưới thì đã có thể hoàn thành công việc sớm hơn rồi."

Xiao nói xong rồi gỡ Venti ra khỏi người Lumine để ôm cô một cái và về phòng cất đồ.

"À đúng rồi nhỉ, các anh có nói hôm nay mở phỏng vấn tuyển nhân viên mà nhỉ.

Mấy người xin việc có ai ưu tú không?"

Lumine giả vờ không liên quan.

"Hừm, cũng có một vài người khá là ổn áp, có triển vọng.

Những nói chung cũng không có gì đặc biệt lắm.

Em cần nấu gì không, tao giúp."

Scaramouche vào trong bếp để phụ giúp Lumine nấu ăn.

"Hôm nay trên công ty mệt lắm.

Anh chỉ ao ước được về nhà để ôm em một cái thôi, nhưng vẫn cố hoàn thành nốt công việc.

Em thấy anh chăm chỉ không?

Thưởng cho anh một cái ôm nhé."

Heizou làm nũng Lumine.

Thật ra anh cũng muốn hôn cô lắm nhưng phải tránh gây ra chiến tranh lạnh với mấy người kia nên đành thôi.

"Em đi tắm đi, Lumine.

Anh và Scaramouche sẽ lo nốt bữa tối.

Hôm nay em có đi chơi đâu không?"

Kazuha cất đồ về phòng xong thì cũng đi ra ôm Lumine, không quên hỏi hôm nay cô đã làm gì.

"Em ở nhà Shogun chơi.

Trước đó em với mẹ (Ei) đưa Shogun và bạn em ấy đến công ty phỏng vấn rồi ở luôn bên nhà đấy.

À nhắc mới nhớ, phỏng vấn Shogun thế nào?"

"Con nhỏ thể hiện khá tốt, dù một phần là nhờ bạn nó nhưng cũng ổn áp lắm.

Có phải em đã giúp gì khi đưa hai đứa đấy tới công ty không?"

Nghe Lumine nói đã đưa Shogun đến buổi phỏng vấn, Scaramouche đoán có lẽ cô đã tư vấn giúp Shogun trước.

"Hehe, chuẩn rồi.

Tuy không biết các câu hỏi trong buổi phỏng vấn là gì nhưng em đã viết tới 50 câu hỏi có khả năng nhất cho 2 đứa lận đó."

"Bảo sao thấy hai đứa nó trông tự tin đến vậy, thì ra là em giúp à.

Mà nếu biết em có ghé qua công ty như vậy thì anh rất muốn chạy xuống để gặp em rồi.

Ở công ty không có em rất chán."

Kazuha tỏ ra tiếc nuối.

"Hơ, chứ không phải các anh bắt em ở nhà chơi à?

Giờ hối hận chưa?"

Lời nói của Lumine mạng ẩn ý khuyên họ nên cho cô đi làm.

"Hầy, để em đi làm sợ sẽ làm em vất vả nên đành chịu thôi chứ sao.

Yên tâm, bọn anh không hối hận."

Lumine:"..."

Thôi được, khuyên gì tầm này nữa.

Lén lút đi làm vẫn dễ hơn.

_______________

Khặc khặc, game mới comeback evt trốn tìm nên tui mải chơi quá, ngày chơi tới chục trận lận.

Tui hóng evt này từ lâu lắm rồi🙂))))

Btw, về tình hình các fanfic thì

-Fic ScaraLumi tui lười quá nên bỏ xó nó luôn rồi🙂)))

-Fic VenLumi hứa hẹn với mọi người thì tui viết còn chưa được 1/3 chương 1 (dù đã hơn 6k chữ rồi) nên tui làm biếng viết🙂))

-Như trên bản tin mà tôi đã ghi thì là do tình hình điểm số của tui không tốt lắm nên sợ rằng hè sẽ bị thu đt nên sợ ko viết đc fic.

Hi vọng mọi người thông cảm:v
 
Back
Top Bottom