Khác Ân Oán Thạch Gia Trang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ân Oán Thạch Gia Trang
Chương 20


Thằng bé Quảng Đức Hòa với con Khoang Khoang lại lên đường tìm kế mưu sinh, với cái thân thể tàn tật thì không thể ở lại nơi đây được nữa.

Con Khoang Khoang đang tung tăng chạy nhảy, khi thì đưa cái mõm hít ở nơi này nơi kia, sau thì ghếch chân đái vào gốc cây, hay bụi cỏ.

Quảng Đức Hòa vừa đi vừa vung quyền đánh vào không khí, hết tay phải lại đến tay trái.

Một cánh tay thì còn có lực, còn cánh tay kia thì chẳng nhấc lên nổi, vì thế mà thằng bé vô cùng ngạc nhiên, khi mình đánh ngã luôn đám trẻ ăn mày kia.

Thằng bé vừa đi vừa nghĩ:

_ Tại sao lại có chuyện như thế này?

Mình cứ ngỡ là thế nào cũng bị bọn trẻ kia đánh cho một trận?

Thằng bé Quảng Đức Hòa tự trả lời câu hỏi của mình.

_ Chẳng lẽ khi mình nhớ đến chuyện đứng trước đàn chó ở nơi nhà Thạch Thọ Trường thì sức mạnh lại bộc phát?

Thằng bé Quảng Đức Hòa nghĩ như vậy thì trong lòng vô cùng mừng rỡ, gì chứ cái chuyện người Thạch gia trang đối xử với thằng bé thì thằng bé không thể nào quên được, trong mơ thằng bé luôn nhớ đến điều đó.

Quảng Đức Hòa nghĩ đến đó thì bắt lấy một nhành cây bên đường vừa đi vừa mỉm cười khi nghĩ đến việc vừa rồi.

Bước chân đưa thằng bé đi đâu, thằng bé chẳng biết.

Con Khoang Khoang đang chạy ở phía trước nay lùi lại bên cạnh thằng bé Quảng Đức Hòa, vì lúc này ở trước mặt là đám trẻ ăn mày, thêm mươi tên nữa đang cầm gậy gộc đứng chắn ngang đường.

Quảng Đức Hòa nhìn thấy như vậy, thì biết rằng đám trẻ đó đã kéo cả tông chi họ hàng nhà nó đến để trả thù.

Thằng bé nhìn thấy thế thì mỉm cười và nói:

_ Hay lắm!

Các ngươi kéo đến từng nào cũng bị ta đánh cho không có đường mà tìm về nhà, các ngươi muốn thì cứ lao đến.

Bọn người lớn đó nghe đám trẻ đó báo lại cứ ngỡ là nhân vật nào ba đầu sáu tay mười hai cái chân, nào đâu chỉ là một thằng bé tật nguyền cũng hành nghề bị gậy để sống qua ngày, cũng xem như cùng môn cùng phái.

Nhìn thấy khẩu khí của Quảng Đức Hòa như thế, thì một tên trong bọn gật gù.

_ Khẩu khí cũng có vẻ đó, không biết ngươi thuộc môn nào, phái nào, mà dám đến nơi đây tranh phần của bọn ta?

Tên đó dùng chiêu ném đá dò đường, vì không dưng một tên ất ơ ở nơi đâu đến xứ Kinh Bắc này lại dám tìm đến nhà của Trương đại thiện nhân là nơi bọn chúng phải tốn tiền mới có chỗ cháo đó.

Thằng bé Quảng Đức Hòa lúc này mắt nhắm lại, thì hình ảnh đàn chó ở nhà Thạch Thọ Trường đang vây lấy mình với hàm răng trắng nhởn.

Thằng bé tự tin vì dù sao thì mình cũng đã đánh ngã đám kia, còn như bọn người kia so với đàn chó ở nhà Thạch Thọ Trường thì còn chẳng bằng.

Thằng bé khi này mở mắt ra lớn tiếng nói:

_ Ta vô môn vô phái, chẳng qua lúc thất cơ lỡ vận mới ghé qua xứ Kinh Bắc này, đành ngả tay kiếm miếng cháo nơi nhà Trương đại thiện nhân, nào đâu biết được các vị phải tốn tiền mới có chỗ cháo đó.

Nay xin mấy vị lấy điều dĩ hòa vi quý mà mở đường, mở lối cho.

Ta sẽ rời khỏi xứ Kinh Bắc này là được.

Bọn người kia nghe thằng bé Quảng Đức Hòa bảo rằng; mình chỉ là một kẻ vô môn, vô phái, chỉ ghé qua nơi đây, nay tìm đường bán xới đi chỗ khác là được, dù sao cũng là những kẻ cùng đường mạt lộ, phải làm nghề bị gậy để kiếm sống qua ngày, chỉ có điều thằng bé trông thì tàn tật mà đánh cho bọn lâu la, tiểu yêu của bọn chúng bò lăn bò càng, thì anh hùng bốn phương nào còn để bọn chúng vào mắt, vì thế bọn chúng mới bảo:

_ Cứ như người huynh đệ đã nói, thì bọn ta cũng không hẹp lượng mà so đo tính toán, chỉ có điều người huynh đệ đã đánh những huynh đệ của bọn ta, thì cũng nên bồi thường một ít thuốc men chứ chẳng lẽ cứ thế mà đi được hay sao?

Bọn người kia vừa nói xong, thì thằng bé Quảng Đức Hòa khe khẽ lắc đầu, vì đã kẻ khốn cùng mới hành nghề bị gậy, ngả tay kiếm miếng cơm thì làm gì có ngân lượng, đừng nói là ngân lượng có mấy đồng, mấy tiền thì ai lại ngả tay xin miếng ăn của người thiên hạ kia chứ?

Bọn kia làm sao chẳng biết chuyện đó, vì thế mà cái tên ra dáng lạ trưởng tràng, đại ca của đám người ăn mày ở nơi đây, liền đưa tay vân vê chòm râu bé xíu cứ như ông cụ non, nhìn thằng bé Quảng Đức Hòa và hỏi:

_ Chắc người huynh đệ chẳng có một chút ngân lượng?

Thằng bé Quảng Đức Hòa lắc đầu.

Tên kia thấy thằng bé lắc đầu thì tiếp tục nói:

_ Cái đó thì chắc hẳn, vì những người như chúng ta có ngân lượng trong người, thì đã không ngả tay kiếm miếng cơm của người thiên hạ.

Thằng bé Quảng Đức Hòa nghe vậy thì nghĩ:

_ ít nhất cũng có người thấu tình đạt lý, dù sao cũng là người cùng hoàn cảnh với nhau, ta thì không sao, còn bọn họ bị đánh cho một trận bò lê bò càng, chắc hẳn cũng đã biết thân biết phận, đánh xong cho bọn họ một ít ngân lượng để lo thuốc thang cũng không có gì là không phải, chỉ có điều trong người của ta..?

Thằng bé nghĩ thế liền gật đầu.

_ Ca ca nói quả không sai, nếu như có ngân lượng tiểu đệ cũng chẳng hẹp lượng mà để cho mấy vị ca ca đó chịu thiệt thòi, mong mấy vị ca ca bỏ quá cho.

Bọn người kia khi nghe đám lâu la, tiểu quỷ của mình nói chuyện Quảng Đức Hòa đánh bọn chúng, cứ ngỡ là tên nào ba đầu sáu tay mười hai cái chân, là cao nhân nào, nay nhìn thấy chỉ là thằng bé tàn tật với con chó, cũng không khác là bao.

Nhưng bọn chúng trong lòng vẫn lo sợ rằng thằng bé đang đứng trước mặt giấu nghề thì sao, vì thế mà y quay sang cái thằng lớn nhất của đám trẻ đã bị Quảng Đức Hòa đánh cho một trận bò lăn bò càng.

_ Các ngươi bảo rằng thằng bé kia đánh cho đám các ngươi một trận, có vẻ ta không tin cho lắm, hay là các ngươi ăn hết cháo rồi bày ra chuyện bị đánh để tránh tội?

Bọn trẻ bị Quảng Đức Hòa đánh cho một trận nghe vậy thì vô cùng lo sợ mà phân bua.

_ Đại ca!

Bọn đệ nào dám có ý đó, trên người bọn đệ vẫn còn vết thương đây này.

Bọn trẻ đó nói thế, nhưng tên đại ca lại lắc đầu.

_ Ta không thể tin được, các ngươi hãy chứng thực lại điều đó mới được, dù sao thì cũng còn có bọn ta ở nơi đây.

Bọn trẻ đó nghe vậy thì chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, trận đòn lúc trước vẫn còn trên thân thể.

Nhưng giờ đây không chứng thực thì biết ăn nói sao với những vị ca ca đang ở nơi đây, còn có ông chủ nữa, vì lần mà bọn trẻ không hẹn mà nhất tề tiến đến bao vây lấy thằng bé Quảng Đức Hòa.

Thằng bé Quảng Đức Hòa nhìn thấy vậy chỉ nhếch mép cười, cứ xem như bọn người này là đàn chó của Thạch Thọ Trường, khi đó võ công bộc phát thì đến mấy tên đang cầm gậy gộc kia cũng bị một trận nên thân, mới có cơ rời khỏi nơi đây.

Thằng bé Quảng Đức Hòa nhìn đám trẻ đó mà nghĩ đến đàn chó ở nhà Thạch Thọ Trường, từng con chó với hàm răng trắng nhởn đang từ từ lao đến và quả thật bọn trẻ ăn mày đã lao về phía thằng bé Quảng Đức Hòa.

Cho dù có bị đánh thêm một lần nữa thì bọn chúng cũng chứng thực với mấy vị ca ca là bọn chúng không nói dối.

Nhưng giờ đây lại khác lúc trước, bọn trẻ trước thì bị đánh, còn bây giờ chỉ mấy quyền thì thằng bé Quảng Đức Hòa đã ngã lăn ra đất.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 20
 
Ân Oán Thạch Gia Trang
Chương 21


Trên con đường dẫn ra khỏi xứ Kinh Bắc, một đám trẻ ăn mày đang đánh một thằng bé cùng cảnh ngộ, làm cho những người qua đường nhìn thấy cũng chỉ lắc đầu, rồi ai làm việc đó, chứ ai hơi đâu mà dây vào cái đám cùng đường mạt lộ đó cho mệt xác.

Bọn trẻ ăn mày ở nơi đây, lúc trước không dưng bị Quảng Đức Hòa đánh cho một trận bò lăn bò càng, khi nghe những vị ca ca của mình ra lệnh đánh thì trong lòng vô cùng lo sợ.

Nhưng không đánh thì biết ăn nói sao với những vị ca ca, thế là bọn trẻ liều mạng xông đến, đinh ninh rằng thế nào cũng bị thêm một trận nên thân nữa, nào đâu lần này chẳng như lần trước, mới vung mấy quyền thì thằng bé kia đã ngã lăn ra đất.

Bọn trẻ có vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh chóng xúm lại để đánh.

Con Khoang Khoang nhìn thấy thằng bé Quảng Đức Hòa bị đánh liền sủa oang lên và lao vào để ứng cứu.

Nhưng con Khoang Khoang vừa lao đến thì đã ăn ngay một gậy nằm lăn ra đất mà kêu ăng ẳng.

Bọn trẻ ăn mày nay được dịp thì mặc sức đánh thẳng bé Quảng Đức Hòa.

Bọn trẻ đang đánh cho đã tay thì có tiếng người nói làm cho bọn chúng phải ngừng tay lại.

_ Hay lắm!

Các ngươi định đánh chết người để chạy tội hay sao?

Bọn trẻ kia nghe vậy liền ngừng tay lại đưa mắt nhìn về hướng người vừa lên tiếng.

Người vừa lên tiếng chẳng phải ai khác mà chính là cái tên nghe đám lâu la, tiểu quỷ của mình nói lại, cứ ngỡ kẻ kia là một tên ba đầu sáu tay mười hai cái chân, là nhân vật ghê gớm nào đó, nào đâu chỉ là một đứa trẻ cùng hành nghề bị gậy lại tật nguyền, vô môn vô phái chẳng có ai chống lưng.

Bọn trẻ nghe người kia nói vậy thì ngừng tay đưa ánh mắt ngơ ngác nhìn vị ca ca của mình.

Tên đó khi này tay cầm gậy, chẳng nói chẳng rằng bước đến, đưa tay tát cho thằng bé lớn nhất trong cái đám vừa đánh Quảng Đức Hòa, hộc cả máu mồm máu miệng.

Thằng bé kia không dưng bị đánh chỉ biết đưa tay lau máu, đưa mắt nhìn vị ca ca của mình như tự hỏi, tại sao lại bị đánh.

Bọn trẻ còn lại cũng có ý nghĩ như thằng bé kia, chỉ biết đưa mắt nhìn, có cái gì đó không phục.

Tên kia nhìn thấy vậy thì quát lớn.

_ Các ngươi nhìn gì mà nhìn, ta nói cho các ngươi biết, cái tội lếu láo dám nói dối để ông chủ sai phái bọn ta đi đánh kẻ dám tới nơi đây tranh phần ăn với bọn ta, lại bảo các ngươi bị đánh một trận, nay thì như thế nào?

Các ngươi mới động chân động tay, thì cái tên đó giờ đây đang nằm lăn ra đấy chẳng ngo ngoe nhúc nhích.

Bọn trẻ ăn mày kia giờ có mồm năm miệng mười cũng không thể nào cãi tội cho được, vì thế bạo dạn lắm bọn chúng cũng chỉ nói:

_ Ca ca!

Bọn đệ nào dám nói dối ca ca, quả thật là như thế.

Nhưng giờ đây có nói gì thì ai mà tin cho được, sự thật đã rõ rành rành ở nơi đó, vì thế tên kia mới hừ lạnh một tiếng và nói:

_ Các ngươi còn gắng để cãi hay sao?

Tên kia nói xong liền hất hàm bảo:

_ Các ngươi giờ đây về mà trả lời với ông chủ, chuyện như thế nào cứ để ông chủ định đoạt.

Chúng ta đi.

Bọn người kia lục tục kéo nhau đi, chuyện bọn trẻ kia bị ông chủ xử lý như thế nào thì không tiện nói vì bang có bang quy, chỉ nói đến thằng bé Quảng Đức Hòa lúc này đang nằm một đống lù lù trên đường, mặt mũi sưng húp.

Thằng bé lúc này cứ nằm yên lặng, miệng thều thào:

_ Tại sao?

Tại sao lại như thế?

Quả thật là thằng bé không hiểu, vì mới trước đó đã đánh cho bọn trẻ đó một trận bò lăn bò càng, vì trong tâm trí của mình, thằng bé nghĩ bọn trẻ đó đang vây quanh như đàn chó ở nhà của Thạch Thọ Trường.

Từng con cho to như con bê con, hàm răng trắng nhởn đang nhe răng từ từ tiến về phía thằng bé, chỉ cần nghĩ như vậy, thì võ nghệ trong người của thằng bé Quảng Đức Hòa sẽ bộc phát và sẽ đánh cho bọn trẻ kia một trận nên thân, cho dù có người lớn hậu thuẫn thì cũng không có gì phải sợ, thế mà nay lại thành ra như thế này, vì thế mà thằng bé Quảng Đức Hòa mới thều thào như vậy.

Thằng bé Quảng Đức Hòa không hiểu, còn con Khoang Khoang thì hiểu, nó hiểu rằng mình vừa bị đánh một gậy.

Con Khoang Khoang lúc này đã hồi sức, nó loạng choạng đứng dậy, việc đầu tiên là nó đưa mắt nhìn về phía thằng bé Quảng Đức Hòa, thấy thằng bé đang nằm yên lặng thì con Khoang Khoang liền sủa lên mấy tiếng.

Nhưng thằng bé Quảng Đức Hòa chẳng lên tiếng trả lời, chẳng nhúc nhích ngo ngoe, vì thế mà con Khoang Khoang liền bước đến gần đưa cái mũi ngửi ngửi, rồi đưa cái lưỡi nham nhám liếm lên mặt của thằng bé Quảng Đức Hòa, từng vết máu đã đông đặc nay được con Khoang Khoang liếm sạch, thế mà thằng bé Quảng Đức Hòa vẫn nằm yên lặng.

Khi này con Khoang Khoang liền sủa lên mấy tiếng, nó chồm qua chồm lại, sau thấy thằng bé Quảng Đức Hòa vẫn không nhúc nhích ngo ngoe, con Khoang Khoang liền tru lên những tiếng dài.

Từng tiếng tru của con Khoang Khoang làm cho mọi người ở trên con đường đó phải quay người lại nhìn, chỉ có điều họ nhìn cho có, rồi ai vào việc đó, cũng có người quan tâm hơn một chút liền chắp tay niệm Phật hiệu, vì bọn trẻ ăn mày chết đường chết sá cũng không phải chưa có, ngày mai các chức dịch, bà con làng xóm khi này lấy manh chiếu rách cho người xấu số, cuốn lại đem đến một chỗ hoang vu nào đó chôn lấp, thế là cũng tròn với câu nghĩa tử là nghĩa tận, thân thể chỉ là cát bụi, linh hồn có đầu thai kiếp khác cũng nên chọn vào nhà giàu sang phú quý, cho đỡ phải khó nhọc lê la nơi phố phường ngả tay xin miếng cơm ăn.

Thằng bé đang nằm trên đường kia cũng không ngoại lệ, chỉ đến sáng mai không dậy nổi còn nằm lì ra đó, thì cũng chỉ manh chiếu cói để quấn thân, mà cũng không cần đến sáng hôm sau, chỉ một chốc nữa thôi có người vì tò mò mà đưa tay xem thằng bé ăn mày này vừa bị bọn ăn mày kia đánh cho đang nằm yên lặng trên đường có còn hơi hay không.

Mặc cho mọi người đang nhìn, con Khoang Khoang tru lên từng tiếng đầy bi thương, sau lại nằm xuống bên cạnh thằng bé mà kêu những tiếng ư hử và những giọt nước mắt đang từ từ lăn ra nơi khóe mắt.

Trời một lúc một dần tối, mọi người đi ngang qua cũng chỉ đưa mắt nhìn rồi nhanh chân bước vội, họ còn trở về bên gia đình để dùng bữa, ai hơi đâu mà để ý đến số phận của một kẻ ăn mày, lang thang đầu đường xó chợ để xin miếng cơm ăn kia chứ?

Thằng bé Quảng Đức Hòa chưa đứt hơi, chỉ là một trận đòn của lũ trẻ kia thì làm sao thằng bé phải chết, chỉ có điều thằng bé chẳng muốn dậy, vì mọi hi vọng về chuyện mình bộc phát võ nghệ trong khi nhớ đến đàn chó dữ ở nơi nhà Thạch Thọ Trường.

Một hi vọng vừa lóe lên nay đã chợt tắt, làm cho thằng bé cảm thấy mệt mỏi chỉ muốn ngủ một giấc dài, cho dù đang nằm ở nơi đâu.

Thằng bé nhắm mắt lại và ngủ, cho dù có như vậy thì thằng bé Quảng Đức Hòa cũng biết được là con Khoang Khoang đang nằm bên cạnh.

Thằng bé Quảng Đức Hòa nằm như thế trong bao nhiêu lâu?

Trời mưa thì sao?

Chẳng lẽ thằng bé cứ như vậy mà nằm cho đến khi chết, cũng có thể là như vậy?

Chỉ đến khi thằng bé Quảng Đức Hòa cảm nhận được ai đó đang xốc lấy mình mà đưa đi.

Mặc kệ đến đâu thì đến, cùng lắm là chết, chết có con Khoang Khoang bầu bạn bên cạnh thế cũng là tốt lắm rồi.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 21
 
Ân Oán Thạch Gia Trang
Chương 22


Bất lực, thất vọng là những gì mà lúc này thằng bé Quảng Đức Hòa phải chịu đựng, chỉ cần nhớ đến đàn chó ở nhà của Thạch Thọ Trường là võ nghệ bộc phát, thế mà..?

Tại sao lại như vậy kia chứ?

Vừa mới trước đó đã đánh cho bọn trẻ ăn mày ở xứ Kinh Bắc một trận bò lăn bò càng, thế mà sau đó chẳng bao lâu lại bị bọn trẻ ăn mày đó đánh lại cho một trận nên thân.

Tại sao lại có chuyện lạ lùng như thế, niềm hi vọng vừa lóe lên nay đã bị dập tắt.

Niềm hi vọng vừa lóe lên liền bị dập tắt làm cho thằng bé cứ chìm trong giấc ngủ, một giấc ngủ mà thằng bé chẳng muốn thức dậy chút nào.

Thằng bé Quảng Đức Hòa chẳng muốn thức dậy chút nào, nhưng lúc này lại có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên trán làm cho thằng bé nhớ đến bàn tay ấm áp của mẹ.

Lúc trước mỗi khi trái gió trở trời thằng bé Quảng Đức Hòa bị ốm là i như rằng mẹ thường hay đặt tay lên trán để xem Đức Hòa nóng sốt như thế nào?

Thằng bé Quảng Đức Hòa trong giấc ngủ liền kêu lên:

_ Mẹ!

Mẹ!

Thằng bé nhớ đến mẹ của mình, mẹ đang ngồi bên cạnh, còn cha thì đang đứng nhìn.

Cha vừa nhìn vừa hỏi:

_ Đức Hòa ra sao rồi, có đỡ chút nào không?

Đức Hòa nghe tiếng của cha thì mở mắt ra nhìn, thì thấy ánh mắt nghiêm nghị, với nụ cười trên môi, lại bảo với thằng bé:

_ Đức Hòa!

Con phải mau chóng khỏe lại, phải mạnh như trâu, như cọp, chứ không được yếu như sên nghe chưa?

Thằng bé Quảng Đức Hòa khe khẽ gật đầu khi nhìn thấy ánh mắt của cha.

Nhưng giờ đây khi thằng bé Quảng Đức Hòa mở mắt ra, trong ánh đèn đang sáng tỏ, chẳng phải là mẹ đang ngồi bên cạnh, là cha đang đứng nhìn, mà là đôi mắt trong veo của một cô bé đang đưa đôi mắt nhìn mình.

Quảng Đức Hòa vừa mở mắt ra thì cô bé ấy liền kêu lên.

_ Ca ca!

Ca ca tỉnh lại rồi, thế mà Uyển Uyển cứ ngỡ là ca ca sẽ không bao giờ thức dậy nữa chứ?

Thằng bé Quảng Đức Hòa nghe vị tiểu muội muội vừa xưng danh là Uyển Uyển liền hỏi:

_ Muội là Uyển Uyển?

Cô bé nghe vậy liền gật đầu và hỏi:

_ Thế ca ca là ai?

Sao lại bị người ta đánh cho ra nông nỗi này?

Nếu như không có cô cô chắc mạng của ca ca đã hỏng rồi.

Cô bé nói xong lại nhoẻn miệng cười và tiếp tục nói như phân bua:

_ Ca ca!

Đó là lời của cô cô chứ chẳng phải là lời của Uyển Uyển.

Thằng bé Quảng Đức Hòa nghe như vậy chỉ nhè nhẹ gật đầu, rồi nhắm mắt lại.

Thằng bé tự nghĩ:

_ Thì ra mình đã được cô cô của Uyển Uyển cứu giúp, nếu như không có cô cô của Uyển Uyển, thì giờ đây mình đang nằm trên đường như một miếng giẻ rách mà không ai thèm để ý.

Thằng bé Quảng Đức Hòa nghĩ vậy, thì nước mắt không dưng lại lăn ra má, những giọt nước mắt mặn chát của đứa trẻ chưa hiểu được cuộc đời là như thế nào, đã nếm đủ cay đắng, đã bị sóng gió vùi dập tơi bời.

Từ một đứa trẻ sống có tình thương của cha mẹ, tình thương của ông ngoại, cùng với những người trong họ nội, thế mà giờ đây lại bị quăng ra giữa cuộc đời lê la đầu đường xó chợ, tứ cố vô thân, nói không chừng còn bị người của Thạch gia trang truy sát.

Ông ngoại bị sát hại, mọi tội danh đều đổ cho cha, mẹ vì đau buồn mà qua đời, đến như Quảng lão đầu cũng ra tay muốn giết nó.

Giờ đây thằng bé còn lại gì đây, chỉ còn một cái thân thể tật nguyền, cứ ngỡ võ công bộc phát khi nhớ đến đàn chó dữ ở nhà Thạch Thọ Trường, nào đâu là chẳng phải.

Giờ đây thằng bé Quảng Đức Hòa còn lại gì cho mình?

Ừ đúng rồi chỉ còn lại con Khoang Khoang , cũng vì thế mà thằng bé Quảng Đức Hòa mở mắt ra nhìn Uyển Uyển và hỏi:

_ Uyển Uyển!

Con Khoang Khoang đâu rồi?

Cô bé Uyển Uyển khi này đang cầm một cái khăn tay lau nước mắt cho thằng bé Quảng Đức Hòa và nói:

_ Ca ca!

Ca không nên khóc, không phải con chó mà ca ca vừa gọi là Khoang Khoang đã chết, mà giờ đây nó đã ăn no và ngủ ngon lành.

Thằng bé Quảng Đức Hòa nghe cô bé có tên gọi là Uyển Uyển nói như vậy thì khẽ gật đầu và nói lời cảm ơn.

_ Uyển Uyển!

Xin đa tạ muội.

Thằng bé Quảng Đức Hòa nói xong liền nhắm mắt lại và chìm vào trong giấc ngủ, một giấc ngủ đầy mệt nhọc cho những hành trình đã qua.

Trong giấc ngủ thằng bé Quảng Đức Hòa cảm thấy như mình đang bị ai đó xốc lấy và đưa đi.

Cho dù có trải qua bao nhiêu sóng gió, có những lúc như muốn buông xuôi theo dòng đời.

Nhưng lúc này trong người thằng bé lại nảy sinh một luồng khí của bản năng sinh tồn cũng, vì thế mà thằng bé quyết định phản kháng, chỉ có điều thân thể của thằng bé cứ như bị bó chặt và rồi có một mùi hương thơm thoang thoảng làm cho thằng bé ngủ ngon lành.

Không biết là qua bao nhiêu lâu, lúc này thằng bé Quảng Đức Hòa từ từ mở mắt ra nhìn.

Thằng bé Quảng Đức Hòa vừa nhìn thấy thì vô cùng ngạc nhiên, cho dù lúc trước cho dù có mệt nhọc đi nữa thì vẫn còn nhớ, rằng mình đã từng ở một nơi trong sang trọng, còn có một vị muội muội tên gọi là Uyển Uyển, giờ đây thì khác, giường đơn bằng tre, chiếu cói, chăn cũng chỉ là cái chăn bình thường, mà những người làm nông, những người bình dân mới dùng.

Thằng bé Quảng Đức Hòa cựa mình muốn ngồi dậy, chỉ có điều một chân, một tay đã bị nẹp cứng, làm cho thằng bé phải nằm yên lặng.

Thằng bé Quảng Đức Hòa tự hỏi:

_ Đây là đâu?

Uyển Uyển?

Thằng bé Quảng Đức Hòa kêu to.

_ Khoang Khoang!

Khoang Khoang!

Thằng bé Quảng Đức Hòa vừa kêu xong, thì có tiếng sủa "gâu gâu" rồi một thân hình khoang đen khoang trắng nhảy lên trên giường, bên cạnh mà đưa cái lưỡi nham nhám mà liếm lên mặt của thằng bé.

Thằng bé Quảng Đức Hòa nhìn thấy con Khoang Khoang thì mỉm cười.

Một nụ cười hạnh phúc khi người bạn đồng hành của mình đang còn ở bên cạnh.

Thằng bé Quảng Đức Hòa đưa cánh tay còn lại ôm lấy cái đầu của con Khoang Khoang thì có tiếng của người già.

_ Cháu bé!

Thế là cháu đã tỉnh rồi.

Thằng bé Quảng Đức Hòa nghe tiếng người nói, thì đưa mắt nhìn thấy đó là một lão ông, tóc đã nhiều sợi bạc.

Ông lão thấy thằng bé Quảng Đức Hòa đã tỉnh liền gọi vọng xuống dưới bếp.

_ Bà nó ơi!

Cháu nó nay đã tỉnh lại rồi, bà mau đem cháo lên cho cháu nó dùng cho mau lại sức.

Thằng bé Quảng Đức Hòa cũng không phải chờ đợi lâu, thì có một bà lão vừa từ dưới bếp đi lên, tay cầm một bát cháo đang dậy mùi thơm.

Bà lão cầm bát cháo nhìn thằng bé và bảo với ông lão:

_ Ông còn ngồi ở nơi đó làm gì?

Mau xuống bếp trông nom siêu thuốc, còn để tôi cho cháu nó ăn.

Thằng bé Quảng Đức Hòa nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên, không dưng lại được người tốt cưu mang, vì thế mà nước mắt lại rơi ra.

Thằng bé khi này mới hỏi:

_ Bà bà!

Cháu cảm ơn bà, nhưng cho cháu hỏi Uyển Uyển đâu rồi?

Bà lão nghe thằng bé Quảng Đức Hòa hỏi như vậy, thì lắc lắc đầu và nói:

_ Cháu hỏi Uyển Uyển nào?

Ở nơi đây chỉ có hai ông bà lão không con không cái này, may trời cho cháu đầu thai giáng thế nhà của chúng ta.

Bà lão nói xong liền đưa muỗng cháo lên miệng thổi thổi cho nguội bớt rồi bảo:

_ Chuyện gì còn có đó, cháu phải ăn cho chóng khỏe, chứ cháu mà không khỏe thì ông bà lão này thật sự có tội với trời đất.

Thằng bé Quảng Đức Hòa lúc này còn có bao nhiêu câu hỏi cần phải giải đáp.

Nhưng mọi việc từ từ cũng rõ, giờ đây cần phải ăn cháo cho lại sức.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 22
 
Ân Oán Thạch Gia Trang
Chương 23


Mùa Xuân đã đến, trong ngôi nhà nhỏ của vợ chồng lão già họ Hồ lúc này thật sự vui.

Thằng bé Quảng Đức Hòa lúc này đã đi lại được, tuy chưa như người bình thường nhưng cũng không khác là mấy.

Vị thầy thuốc trong làng lúc này thu dọn những dụng cụ dùng cho việc hành y, đưa mắt nhìn thẳng bé Quảng Đức Hòa đang vui mừng khôn xiết và nói:

_ Như thế này là tốt rồi, chỉ có điều cũng cần phải tập luyện nhiều, mới có thể đi lại bình thường được.

Thằng bé Quảng Đức Hòa khi này sau những lúc vui mừng, liền chắp tay nói lời đa tạ.

Vị thầy thuốc lắc đầu bảo:

_ Chẳng có gì to tát, ta vốn là bằng hữu của vị y sư ở trong làng này, đi qua thăm bạn hiền, thấy cậu bị như vậy, nên ta mới chữa trị giúp.

Nhưng nhớ hãy ở lại nơi đây, chẳng được đi đâu hết, nếu không bệnh tái phát, khi đó có hối cũng chẳng chữa được nữa.

Nhà nghèo chẳng có gì để trả tiền thuốc cho thầy, hai ông bà lão chỉ biết lấy chén rượu để thay cho lời đa tạ.

Vị thầy thuốc ấy cầm lấy chén rượu và uống cạn, uống cạn chén rượu thì bảo:

_ Ơn nghĩa chỉ bằng chén rượu này đã đủ, ta cũng đi đây.

Vị thầy thuốc đó thu dọn đồ vào cái hộp gỗ đeo bên mình và nói:

_ Năm hết Tết đến ta cũng phải trở về nhà với vợ con, còn cậu bé nhớ lời của ta hãy ở lại nơi đây với ông bà chứ đừng ham chơi lêu lỏng, ở nơi đây là bình an nhất.

Vị thầy thuốc đó nói xong liền khoác cái hộp gỗ ở bên hông và bước ra ngoài, cho dù trời đang đêm giao thừa.

Ông bà lão cùng với thằng bé Quảng Đức Hòa nhìn theo, chỉ loáng thoáng một chút vị thầy thuốc đó đã biến mất.

Ông bà lão nhìn thấy như vậy chỉ biết chắp tay mà niệm Phật hiệu, cảm ơn trời Phật đã ban phước lành cho gia đình mình, có quý nhân phù trợ.

Năm hết Tết đến có thêm thành viên đó là thằng bé Quảng Đức Hòa và con Khoang Khoang.

Ông bà lão nhìn theo mà cảm ơn trời đất, còn thằng bé Quảng Đức Hòa nhìn theo mà lòng đầy nghi hoặc, cho dù như thế nào thì vị thầy thuốc đó cũng đã chữa cho tay chân của mình gần như trở lại bình thường.

Bao nhiêu lâu nay ở nơi đây trị thương, thằng bé Quảng Đức Hòa cũng biết được hai ông bà lão này vốn ở họ Hồ.

Hai ông bà lão lấy nhau đã lâu mà không có con cái, cũng đã nhận nuôi những đứa cháu trong dòng họ, nay lại gặp thằng bé Quảng Đức Hòa thì vui mừng khôn xiết.

Ông lão nhân giao thừa liền bày mâm lễ mà vái lạy tổ tiên xin nhận Quảng Đức Hòa làm cháu nuôi.

Thằng bé Quảng Đức Hòa số phận long đong nay được người chữa cho lành thương tật, lại có nơi ăn chốn ở thì còn mong gì hơn, liền nhận lời cầm lấy nén hương thắp lên ban thờ tổ tiên họ Hồ, xem như cháu chắt trong nhà dâng hương cho tổ tiên nhân ngày Tết.

Thằng bé Quảng Đức Hòa ở lại với ông bà lão.

Ông bà lão chỉ có một ít điền sản, ngoài ra phải vào rừng kiếm củi đem ra phố để bán.

Thằng bé Quảng Đức Hòa ở lại nơi đó, giúp ông bà lão làm nông, cùng đi kiếm củi, bình bình an an mà sống qua ngày.

Nhưng trong lòng thằng bé Quảng Đức Hòa lại đầy nghi hoặc, vì trong tâm của thằng bé không bao giờ quên được cái ngày mình bị bọn trẻ ăn mày ở xứ Kinh Bắc, đánh cho một trận nằm lăn ra giữa đường và rồi có người xốc lấy đưa đi.

Khi đó Quảng Đức Hòa đã có người chữa trị, còn có một vị muội muội tên gọi là Uyển Uyển, thế mà không dưng lại được đưa đến nơi nhà của vợ chồng ông lão, vợ chồng ông bà lão mà giờ đây Quảng Đức Hòa gọi là ông bà nội.

Quảng Đức Hòa đem chuyện đó ra hỏi, thì được câu trả lời rằng;

_ Hôm đó hai ông bà đi làm về thì nhìn thấy cháu nằm bên vệ đường trước nhà, bên cạnh chỉ có con chó vì thế ông bà mới đưa cháu vào nhà, sau thì có vị thầy thuốc bảo là bằng hữu của vị thầy thuốc trong làng đi ngang qua, nhìn thấy cháu bị thương mới đến chữa trị như cháu đã biết đó thôi.

Ông lão thì nói với thằng bé Quảng Đức Hòa như thế, còn bà lão thì chép miệng.

_ Kể cũng lạ, hai người là bằng hữu đều hành nghề y, một người thì hành y tích đức chẳng lấy tiền bạc, còn người kia thì bốc thuốc lấy tiền như cắt cổ, người nghèo như chúng ta có đau ốm thì chỉ lên chùa cầu phước, chứ nào dám bước qua cửa để bốc thuốc.

Lời nói của bà lão càng làm cho thằng bé Quảng Đức Hòa suy nghĩ.

Nhưng cũng chỉ biết vậy mà thôi.

Vị muội muội có tên gọi là Uyển Uyển cứ như một giấc mộng, một giấc mộng chỉ thoáng qua.

Nhưng có một điều làm cho thằng bé Quảng Đức Hòa phải áy náy, vì lúc đó cho dù nửa tỉnh nửa mê, thì thằng bé vẫn nhớ, là vị muội muội đó đã từng cầm khăn thấm mồ hôi trên trán.

Cái khăn tay đó được làm bằng lụa trắng tinh, trên được thêu có đủ mặt trời, núi non, sông suối và rất nhiều hoa.

Một cái khăn tay bằng lụa trắng tinh, được thêu nên một bức tranh sống động cứ y như thật, làm cho bà lão nhìn thấy thằng bé Quảng Đức Hòa nâng niu, trân trọng liền may một cái túi vải cho thằng bé bỏ cái khăn vào trong túi.

Thằng bé Quảng Đức Hòa ở lại nơi nhà của vợ chồng ông bà lão họ Hồ, bình bình an an mà sống qua ngày.

Những ngày tháng bình thường đầy quý giá như bao người có cuộc sống hạnh phúc khác, đó là ra đồng làm ruộng hay vào rừng kiếm củi để cho ông lão mang ra chợ bán lấy tiền.

Thời gian cứ thế mà trôi qua, thằng bé Quảng Đức Hòa ngày một lớn tướng thì ông bà lão ngày càng một yếu.

Không những ông bà lão mà ngay cả con Khoang Khoang cũng không còn nhanh nhẹn như xưa, giờ đây con Khoang Khoang chỉ quanh quẩn quanh nhà, chứ không chạy nhảy khắp nơi nữa.

Hôm nay trên đường đi đến chợ có một chàng thiếu niên khoảng mười lăm tuổi, đang gánh một gánh củi đi đến chợ bán.

Chàng thiếu niên đó trông khá cao ráo sáng sủa tuy mặc một cái áo màu nâu đã bạc, tóc chít khăn.

Con đường đi đến chợ không chỉ có một mình chàng thiếu niên đó, mà còn có rất nhiều người cùng đi đến chợ, già trẻ, đàn bà, đàn ông, nam thanh nữ tú đều có cả với mọi thứ hàng hóa.

Chàng thiếu niên đó đang gánh củi đi về phía chợ thì có tiếng hỏi:

_ Đức Hòa!

Lão Hồ hôm nay không gánh củi được nữa hay sao mà để cháu phải gánh củi đi bán?

Chàng thiếu niên ấy khi này mới trở vai và nói:

_ Thưa ông!

Hôm qua không biết tại sao cái chân của ông lại đau, xoa dầu cũng không hết, mà hôm nay phải giao củi cho nhà người ta, cũng may cháu cũng đã đến đó mấy lần, nên hôm nay cháu thay ông cháu đi giao củi cho nhà phú hộ.

Người vừa lên tiếng hỏi đó là ông lão đã quen biết với ông của Đức Hòa từ khi hai người còn cởi trần, tóc để chỏm chạy nhảy khắp nơi.

Ông lão khi này đưa tay vuốt râu vừa ngắm nghía Đức Hòa rồi nói:

_ Khá lắm!

Trông thế mà lão Hồ cũng có phước, phước của người bằng hữu của ta đều nhờ ở nơi cháu đó Đức Hòa.

Ừ!

Chàng thiếu niên đang gánh củi đi đến chợ bán đó chẳng phải ai khác mà chính là Đức Hòa.

Đức Hòa nghe ông lão nói như vậy thì chỉ cười và trả lời:

_ Thưa ông!

Cháu thì cái gì mà phước với không phước kia chứ?

Không chừng là hoạ của ông của cháu thì có.

Hai ông cháu vừa đi vừa nói chuyện, khi thì chuyện này lúc đến chuyện nọ, cũng vì thế mà con đường đến chợ như ngắn lại.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 23
 
Ân Oán Thạch Gia Trang
Chương 24


Quảng Đức Hòa gánh củi đến chợ giao cho người, xong đâu đó cầm lấy bầu rượu đi đong đầy cho ông lão, đong đầy rượu thì quay trở về nhà.

Ông lão từ khi cái chân bị sưng thì giao cái việc kiếm củi đem đến chợ bán cho Quảng Đức Hòa.

Chuyện đó cũng không có khó gì với một chàng thiếu niên đang tuổi ăn, tuổi lớn, mà cũng không phải chỉ có một mình Quảng Đức Hòa, trong xóm cũng còn vài ba đứa trẻ xấp xỉ tuổi, sinh làm con nhà cực khổ thì phải kiếm thêm chút sinh cơ cũng không có gì là lạ.

Hôm nay vào lúc tiết trời mát mẻ mấy đứa trẻ trong xóm lại gánh củi vào thành để bán, vì chẳng mấy chốc nữa là lúc trời mưa, bọn người lối phố gom củi để dành cho mùa mưa.

Bọn Quảng Đức Hòa giao xong củi đang định quay trở về, thì một đứa trong bọn lại bảo:

_ Đức Hòa với mấy đứa, chúng ta bao nhiêu lâu làm lụng cực khổ, giờ đây đã lên thành thì cũng nên đi xem một chút cho biết.

Quảng Đức Hòa nghe vậy thì cười nói:

_ Chúng ta ngày nào cũng gánh củi đi vào thành, thế mà hôm nào cũng vội vã chẳng mấy khi nhìn cho rõ, thôi thì nay nhân rảnh rỗi hơn mọi bữa, cũng nên nhìn một chút.

Nhưng cấm mấy huynh đệ mấy chuyện..

Bọn huynh đệ của Quảng Đức Hòa nghe vậy thì mở to mắt ra để nhìn, vì ở nơi đây thì còn việc gì để mà cấm, bọn chúng chỉ nhìn một chút rồi cũng nên trở về nhà kẻo trời lại tối, cho dù có ở lại đi chăng nữa, bữa trưa cũng đã đem theo cơm nắm lót dạ thì còn có chuyện gì, để mà Quảng Đức Hòa phải nói lời nghiêm trọng như thế kia chứ?

Nhìn chúng huynh đệ đang mở to mắt nhìn mình, Quảng Đức Hòa chỉ cười tủm tỉm và nói:

_ Đừng nói là ta không nhắc trước đó nghe, một không được phép vào kĩ viện, hai không được phép vào sòng bài, ba không được phép đánh rơi mất tiền.

Bọn huynh đệ nghe Quảng Đức Hòa nói như vậy thì cười ồ cả lên, với một chút tiền lẻ bán củi thì thấm vào đâu mà dám vào kĩ viện, sòng bài, còn như để mất tiền chắc là không, với một chút tiền mồ hôi nước mắt mà để mất nữa thì có nước húp cháo, lại còn bị người nhà trách mắng.

Quảng Đức Hòa nghe vậy mới nghiêm giọng nói:

_ Cái đó nào ai biết được, căn dặn thế cũng chỉ là phòng xa, còn khoảng giờ Mùi thì chờ nhau ở cổng thành để trở về nhà, giờ đây ta đi mua mấy thứ cho bà nội.

Bọn huynh đệ nghe vậy liền gật đầu rồi ôm vai bá cổ mà đi nhìn lối phố.

Quảng Đức Hòa vừa đi mấy bước thì quay lại gọi:

_ Lý Ngư!

Người huynh đệ nên đi với ta.

Lý Ngư nghe vậy liền gật đầu.

Quảng Đức Hòa thấy Lý Ngư là người thật thà nhất trong đám mới gọi lại, để đi cùng với mình, đó cũng chỉ để đề phòng chuyện vạn nhất.

Quảng Đức Hòa cùng với Lý Ngư chia tay với đám huynh đệ để mua mấy thứ lặt vặt như kim chỉ cho bà nội.

Sau khi mua đủ mọi thứ, thì Quảng Đức Hòa với Lý Ngư tìm một cái cây rợp bóng mát và giở cơm nắm ra ăn.

Dưới bóng cây râm mát Quảng Đức Hòa hai chàng thiếu niên vừa ăn cơm vừa nói chuyện.

Quảng Đức Hòa bảo với Lý Ngư.

_ Lý Ngư!

Chúng ta ngồi ở nơi đây cũng ngắm được cảnh phố chợ, chẳng cần phải đi đâu cho mỏi chân.

Lý Ngư vốn là kẻ thật thà nghe vậy tay cầm vắt cơm nắm vừa ăn vừa nói:

_ Đức Hòa ca ca nói sao thì đệ nghe vậy, vì ca ca nói gì cũng đúng.

Quảng Đức Hòa nghe thế thì cười bảo:

_ Lý Ngư!

Ta nào cái gì nói cũng đúng đâu, ta vừa bảo với mấy huynh đệ chẳng nên vào chốn kĩ viện, sòng bài, chẳng lẽ ta nói đúng thì bọn huynh đệ lại vào những chỗ ấy để chơi sao?

Lý Ngư vừa ăn vừa nói:

_ Cái đó thì đệ không biết, chỉ có điều đi với ca ca thì đệ không lo gì cả.

Quảng Đức Hòa mỉm cười:

_ Cái đó thì Lý Ngư đệ nói đúng đó.

Hai chàng thiếu niên vừa ăn vừa nói chuyện thì có một người mặt mũi đầy sẹo bước đến và hỏi:

_ Hai chàng trai trẻ, có thể cho ta xin miếng cơm không?

Lý Ngư nghe vậy thì cười ngượng nghịu, vì miếng cơm cuối cùng đã chui tọt vào trong miệng, còn Quảng Đức Hòa cũng không còn lại được bao nhiêu.

Lý Ngư khi này chỉ biết đưa tay lên gãi đầu gãi tai rồi đưa mắt nhìn Quảng Đức Hòa.

Quảng Đức Hòa nhìn thấy thì nghĩ đây là một người chắc nhở đoạn đường mới ngửa tay xin cơm.

Nhưng giờ đây vắt cơm nắm đã ăn gần hết, cũng vì thế mà Quảng Đức Hòa mới cầm số tiền còn lại đưa cho người đó.

_ Lão thúc!

Cháu chỉ còn từng này tiền, lão thúc cầm lấy mà mua thức ăn.

Quảng Đức Hòa vừa đưa cho người có khuôn mặt đầy sẹo, thì Lý Ngư cũng đưa số tiền còn lại của mình cho người đàn ông kia.

Người đàn ông đó cầm lấy tiền liền quay người bước đi.

Nhưng người đàn ông mà Quảng Đức Hòa vừa cho tiền bước đi mấy bước, thì quay lại đưa ánh mắt nhìn và khe khẽ gật đầu, rồi lại quay người bước đi một cách vội vã.

Quảng Đức Hòa nhìn theo người đàn ông đó không chớp mắt, làm cho Lý Ngư nhìn thấy thế cũng phải hỏi:

_ Ca ca!

Bộ ca ca quen với lão thúc đó à?

Quảng Đức Hòa nghe Lý Ngư hỏi như vậy, thì khe khẽ lắc đầu rồi bảo:

_ Lý Ngư!

Ta cũng không biết nữa, quả thật đây là lần đầu tiên gặp lão thúc đó.

Nhưng ta nhìn đôi mắt ấy như thấy ở nơi đâu rồi, chỉ có điều không nhớ nổi.

Lý Ngư khi này nhớ đến cái bọn rạch mặt ăn vạ, liền cười nói:

_ Chắc là ca ca đã nhìn thấy ở chợ, bởi vì khuôn mặt của lão thúc đó cũng không khác gì cái đám rạch mặt ăn vạ.

Quảng Đức Hòa cũng chỉ biết gật đầu khi nghe Lý Ngư nói như vậy.

Quảng Đức Hòa lúc này mới hỏi Lý Ngư.

_ Lý Ngư!

Tại sao khi nãy ta cho lão thúc đó tiền, thì ngươi cũng cho, thế khi về nhà không sợ bị ăn mắng à?

Lý Ngư nghe thế thì nhe răng cười với cái giọng quả quyết:

_ Ca ca!

Không sợ, vì cha mẹ thường bảo phải trông ca ca mà học, vì thế mà đệ làm theo ca ca.

Quảng Đức Hòa khi này chỉ biết tròn mắt nhìn vì cái lí lẽ mà Lý Ngư vừa nói.

Quảng Đức Hòa cũng không nói nhiều, chỉ nghĩ thầm trong bụng sẽ tìm cách trả lại số tiền đó cho Lý Ngư.

Hai chàng thiếu niên ăn xong thì ngả lưng xuống gốc cây để mà nghỉ ngơi.

Quảng Đức Hòa khi này mới bảo với Lý Ngư.

_ Lý Ngư!

Khi trở về nhà thì cứ bảo với người nhà rằng ta đã mượn số tiền đó, vài bữa nữa ta sẽ trả lại.

Lý Ngư với cái giọng ngái ngủ trả lời:

_ Đức Hòa!

Ca ca bảo sao thì đệ sẽ nói như thế.

Quảng Đức Hòa khi này vắt chân chữ ngũ, kéo sụp cái nón xuống che mặt để chợp mắt một chút, rồi ra cổng thành chờ bọn kia nữa là trở về nhà, thế mà khi vừa nhắm mắt lại thì không tài nào ngủ được, vì đôi mắt của lão thúc đó làm cho phải suy nghĩ.

_ Lão thúc ấy là ai?

Mà trông đôi mắt ấy thật quen, như đã được trông thấy ở nơi đâu?

Tuy nghĩ là như thế, Quảng Đức Hòa cũng tìm lí do để gạt phăng lão thúc ấy là người quen biết.

Quảng Đức Hòa mỉm cười và nghĩ:

_ Chắc tại mình suy nghĩ quá nhiều, chứ khuôn mặt ấy thì nơi chợ cũng có vài người, chuyên rạch mặt ăn vạ, lão thúc ấy cũng không khác, khi nào đến chợ sẽ nhìn thấy lão thúc đó.

Quảng Đức Hòa nghĩ vậy, liền chợp mắt một chút và rồi đến giờ Mùi ra cổng thành để chờ chúng huynh đệ trở về nhà.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 24
 
Ân Oán Thạch Gia Trang
Chương 25


Quảng Đức Hòa nghỉ ngơi một lúc rồi cùng với Lý Ngư, hai người tay cầm cái đòn xóc thong thả hướng ra cổng thành để cùng với chúng huynh đệ trở về nhà.

Cổng thành lúc về chiều, người vào thành thì nhanh chân đi ra, còn người
 
Back
Top Bottom