[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Ân Oán Thạch Gia Trang
Chương 20
Chương 20
Thằng bé Quảng Đức Hòa với con Khoang Khoang lại lên đường tìm kế mưu sinh, với cái thân thể tàn tật thì không thể ở lại nơi đây được nữa.
Con Khoang Khoang đang tung tăng chạy nhảy, khi thì đưa cái mõm hít ở nơi này nơi kia, sau thì ghếch chân đái vào gốc cây, hay bụi cỏ.
Quảng Đức Hòa vừa đi vừa vung quyền đánh vào không khí, hết tay phải lại đến tay trái.
Một cánh tay thì còn có lực, còn cánh tay kia thì chẳng nhấc lên nổi, vì thế mà thằng bé vô cùng ngạc nhiên, khi mình đánh ngã luôn đám trẻ ăn mày kia.
Thằng bé vừa đi vừa nghĩ:
_ Tại sao lại có chuyện như thế này?
Mình cứ ngỡ là thế nào cũng bị bọn trẻ kia đánh cho một trận?
Thằng bé Quảng Đức Hòa tự trả lời câu hỏi của mình.
_ Chẳng lẽ khi mình nhớ đến chuyện đứng trước đàn chó ở nơi nhà Thạch Thọ Trường thì sức mạnh lại bộc phát?
Thằng bé Quảng Đức Hòa nghĩ như vậy thì trong lòng vô cùng mừng rỡ, gì chứ cái chuyện người Thạch gia trang đối xử với thằng bé thì thằng bé không thể nào quên được, trong mơ thằng bé luôn nhớ đến điều đó.
Quảng Đức Hòa nghĩ đến đó thì bắt lấy một nhành cây bên đường vừa đi vừa mỉm cười khi nghĩ đến việc vừa rồi.
Bước chân đưa thằng bé đi đâu, thằng bé chẳng biết.
Con Khoang Khoang đang chạy ở phía trước nay lùi lại bên cạnh thằng bé Quảng Đức Hòa, vì lúc này ở trước mặt là đám trẻ ăn mày, thêm mươi tên nữa đang cầm gậy gộc đứng chắn ngang đường.
Quảng Đức Hòa nhìn thấy như vậy, thì biết rằng đám trẻ đó đã kéo cả tông chi họ hàng nhà nó đến để trả thù.
Thằng bé nhìn thấy thế thì mỉm cười và nói:
_ Hay lắm!
Các ngươi kéo đến từng nào cũng bị ta đánh cho không có đường mà tìm về nhà, các ngươi muốn thì cứ lao đến.
Bọn người lớn đó nghe đám trẻ đó báo lại cứ ngỡ là nhân vật nào ba đầu sáu tay mười hai cái chân, nào đâu chỉ là một thằng bé tật nguyền cũng hành nghề bị gậy để sống qua ngày, cũng xem như cùng môn cùng phái.
Nhìn thấy khẩu khí của Quảng Đức Hòa như thế, thì một tên trong bọn gật gù.
_ Khẩu khí cũng có vẻ đó, không biết ngươi thuộc môn nào, phái nào, mà dám đến nơi đây tranh phần của bọn ta?
Tên đó dùng chiêu ném đá dò đường, vì không dưng một tên ất ơ ở nơi đâu đến xứ Kinh Bắc này lại dám tìm đến nhà của Trương đại thiện nhân là nơi bọn chúng phải tốn tiền mới có chỗ cháo đó.
Thằng bé Quảng Đức Hòa lúc này mắt nhắm lại, thì hình ảnh đàn chó ở nhà Thạch Thọ Trường đang vây lấy mình với hàm răng trắng nhởn.
Thằng bé tự tin vì dù sao thì mình cũng đã đánh ngã đám kia, còn như bọn người kia so với đàn chó ở nhà Thạch Thọ Trường thì còn chẳng bằng.
Thằng bé khi này mở mắt ra lớn tiếng nói:
_ Ta vô môn vô phái, chẳng qua lúc thất cơ lỡ vận mới ghé qua xứ Kinh Bắc này, đành ngả tay kiếm miếng cháo nơi nhà Trương đại thiện nhân, nào đâu biết được các vị phải tốn tiền mới có chỗ cháo đó.
Nay xin mấy vị lấy điều dĩ hòa vi quý mà mở đường, mở lối cho.
Ta sẽ rời khỏi xứ Kinh Bắc này là được.
Bọn người kia nghe thằng bé Quảng Đức Hòa bảo rằng; mình chỉ là một kẻ vô môn, vô phái, chỉ ghé qua nơi đây, nay tìm đường bán xới đi chỗ khác là được, dù sao cũng là những kẻ cùng đường mạt lộ, phải làm nghề bị gậy để kiếm sống qua ngày, chỉ có điều thằng bé trông thì tàn tật mà đánh cho bọn lâu la, tiểu yêu của bọn chúng bò lăn bò càng, thì anh hùng bốn phương nào còn để bọn chúng vào mắt, vì thế bọn chúng mới bảo:
_ Cứ như người huynh đệ đã nói, thì bọn ta cũng không hẹp lượng mà so đo tính toán, chỉ có điều người huynh đệ đã đánh những huynh đệ của bọn ta, thì cũng nên bồi thường một ít thuốc men chứ chẳng lẽ cứ thế mà đi được hay sao?
Bọn người kia vừa nói xong, thì thằng bé Quảng Đức Hòa khe khẽ lắc đầu, vì đã kẻ khốn cùng mới hành nghề bị gậy, ngả tay kiếm miếng cơm thì làm gì có ngân lượng, đừng nói là ngân lượng có mấy đồng, mấy tiền thì ai lại ngả tay xin miếng ăn của người thiên hạ kia chứ?
Bọn kia làm sao chẳng biết chuyện đó, vì thế mà cái tên ra dáng lạ trưởng tràng, đại ca của đám người ăn mày ở nơi đây, liền đưa tay vân vê chòm râu bé xíu cứ như ông cụ non, nhìn thằng bé Quảng Đức Hòa và hỏi:
_ Chắc người huynh đệ chẳng có một chút ngân lượng?
Thằng bé Quảng Đức Hòa lắc đầu.
Tên kia thấy thằng bé lắc đầu thì tiếp tục nói:
_ Cái đó thì chắc hẳn, vì những người như chúng ta có ngân lượng trong người, thì đã không ngả tay kiếm miếng cơm của người thiên hạ.
Thằng bé Quảng Đức Hòa nghe vậy thì nghĩ:
_ ít nhất cũng có người thấu tình đạt lý, dù sao cũng là người cùng hoàn cảnh với nhau, ta thì không sao, còn bọn họ bị đánh cho một trận bò lê bò càng, chắc hẳn cũng đã biết thân biết phận, đánh xong cho bọn họ một ít ngân lượng để lo thuốc thang cũng không có gì là không phải, chỉ có điều trong người của ta..?
Thằng bé nghĩ thế liền gật đầu.
_ Ca ca nói quả không sai, nếu như có ngân lượng tiểu đệ cũng chẳng hẹp lượng mà để cho mấy vị ca ca đó chịu thiệt thòi, mong mấy vị ca ca bỏ quá cho.
Bọn người kia khi nghe đám lâu la, tiểu quỷ của mình nói chuyện Quảng Đức Hòa đánh bọn chúng, cứ ngỡ là tên nào ba đầu sáu tay mười hai cái chân, là cao nhân nào, nay nhìn thấy chỉ là thằng bé tàn tật với con chó, cũng không khác là bao.
Nhưng bọn chúng trong lòng vẫn lo sợ rằng thằng bé đang đứng trước mặt giấu nghề thì sao, vì thế mà y quay sang cái thằng lớn nhất của đám trẻ đã bị Quảng Đức Hòa đánh cho một trận bò lăn bò càng.
_ Các ngươi bảo rằng thằng bé kia đánh cho đám các ngươi một trận, có vẻ ta không tin cho lắm, hay là các ngươi ăn hết cháo rồi bày ra chuyện bị đánh để tránh tội?
Bọn trẻ bị Quảng Đức Hòa đánh cho một trận nghe vậy thì vô cùng lo sợ mà phân bua.
_ Đại ca!
Bọn đệ nào dám có ý đó, trên người bọn đệ vẫn còn vết thương đây này.
Bọn trẻ đó nói thế, nhưng tên đại ca lại lắc đầu.
_ Ta không thể tin được, các ngươi hãy chứng thực lại điều đó mới được, dù sao thì cũng còn có bọn ta ở nơi đây.
Bọn trẻ đó nghe vậy thì chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, trận đòn lúc trước vẫn còn trên thân thể.
Nhưng giờ đây không chứng thực thì biết ăn nói sao với những vị ca ca đang ở nơi đây, còn có ông chủ nữa, vì lần mà bọn trẻ không hẹn mà nhất tề tiến đến bao vây lấy thằng bé Quảng Đức Hòa.
Thằng bé Quảng Đức Hòa nhìn thấy vậy chỉ nhếch mép cười, cứ xem như bọn người này là đàn chó của Thạch Thọ Trường, khi đó võ công bộc phát thì đến mấy tên đang cầm gậy gộc kia cũng bị một trận nên thân, mới có cơ rời khỏi nơi đây.
Thằng bé Quảng Đức Hòa nhìn đám trẻ đó mà nghĩ đến đàn chó ở nhà Thạch Thọ Trường, từng con chó với hàm răng trắng nhởn đang từ từ lao đến và quả thật bọn trẻ ăn mày đã lao về phía thằng bé Quảng Đức Hòa.
Cho dù có bị đánh thêm một lần nữa thì bọn chúng cũng chứng thực với mấy vị ca ca là bọn chúng không nói dối.
Nhưng giờ đây lại khác lúc trước, bọn trẻ trước thì bị đánh, còn bây giờ chỉ mấy quyền thì thằng bé Quảng Đức Hòa đã ngã lăn ra đất.
Muốn biết sự thể ra sao?
Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.
Hết chương 20