Đam Mỹ Âm Thanh Lọt Vào Tai

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,523,211
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
am-thanh-lot-vao-tai.jpg

Âm Thanh Lọt Vào Tai
Tác giả: LeU
Thể loại: Đam Mỹ
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Âm Thanh Lọt Vào Tai của tác giả LeU. Xin hỏi, bạn cảm thấy thế nào khi bạn cùng phòng của mình có một thanh âm cực kì dễ nghe?

Trời ạ, chỉ có thể nói rẳng, cảm giác mình mỗi lần nghe được thanh âm đó đều có thể tùy thời mà xong (cong)

Giới thiệu ngắn gọn bằng một câu: Phúc lợi của thanh khống.

Lập ý: Tình yêu và sự tự do.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 1: 1: Hối Lộ


ÂM THANH LỌT VÀO TAI
Tác giả: LeU
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 2: 2: Bé Cưng


ÂM THANH LỌT VÀO TAI
Tác giả: LeU
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 3: 3: Con Sâu Rượu


ÂM THANH LỌT VÀO TAI
Tác giả: LeU
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 4: 4: Cập Nhật


ÂM THANH LỌT VÀO TAI
Tác giả: LeU
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 5: 5: Học Trưởng


ÂM THANH LỌT VÀO TAI
Tác giả: LeU
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 6: 6: Trò Lừa


Lúc ăn thịt nướng, Bạch Chi Yến chậm chạp không mở miệng.
Tạ Dung lại không kịp đợi, miệng nuốt xuống miếng thịt ba chỉ, cậu nhìn chằm chằm lỗ tai Bạch Chi Yến, giống như vô ý mở miệng: "Anh muốn nói chuyện gì?"
Bạch Chi Yến dừng hành động lại, không biết vì sao có hơi khẩn trương, anh l**m môi một cái, cúi đầu dùng chiếc đũa chọc chọc trong chén thịt ba chỉ, hít sâu rồi để đũa xuống, ngẩng đầu lên.
Anh nhìn ánh mắt của Tạ Dung nói: "Em không cảm thấy hai ngày nay em thật kỳ lạ sao? Lúc trước hỏi em thì em nói mình là nguyên nhân, vậy mà em lại đang gây chuyện gì vậy? Anh nói anh đã làm sai điều gì em nói cho anh biết, anh sẽ xin lỗi và sửa đổi, đương nhiên nếu em vẫn kiên trì nói không phải vấn đề tại anh, tốt lắm, cứ vậy đi..." Anh đang nói bỗng dưng bị cảm xúc ủy khuất lôi cuốn, giọng dần dần trầm xuống, "Anh đã nói thật xin lỗi rồi, em còn muốn thế nào đây, vì sao không để ý đến anh..."
Nói xong anh tiếp tục cúi đầu chọc chọc miếng thịt ba chỉ, vừa chọc vừa lẩm bẩm nói thầm: "Không biết ông lớn khó chịu chuyện gì..."
Miếng thịt ba chỉ kia bị anh đâm đến hoàn toàn biến dạng, giống như một con kiến bò qua toàn bộ trái đất vậy.

Tạ Dung nói chuyện, giọng rất nghiêm túc: "Bạch Chi Yến, ngẩng đầu."

Bạch Chi Yến ngẩng đầu, vô tình ưỡn ngực, chăm chú chờ cậu lên tiếng.
Tạ Dung hỏi: "Anh thẳng không?"
"A?" Có liên quan gì hả? Hay là đang nói mình quá thẳng rồi?
Đối phương mặc kệ câu trả lời của anh, tự mình nói: "Em thích con trai."
"!!! A?"
Tạ Dung nói tiếp: "Rất kinh ngạc?" Dừng một chút, không nhìn Bạch Chi Yến nữa mà tầm mắt đặt trên miếng thịt ba chỉ đang chịu khổ bởi Bạch Chi Yến.
"Đôi khi hành động của anh sẽ làm cho em thấy bối rối nhưng khi anh làm như vậy với họ, họ sẽ không cảm thấy gì cả, vốn là trước đây em cũng tự nói với mình không có gì.

Mãi đến đêm hôm đó, anh nói anh muốn cong, còn không ngừng gọi bé cưng.

Sau khi trở lại ký túc xá thấy anh cùng bọn họ ở chung mới nhớ đến các anh đều thẳng, làm thế nào đi nữa cũng là trò lừa của thẳng nam, nhưng em không như vậy." Cậu cười tự giễu, "Em thích con trai...!Vậy nên em mới nói đó là vấn đề của em."
Bạch Chi Yến sững sờ xin lỗi: "Phải...!Thật xin lỗi."
"Không cần xin lỗi, em đã nói là vấn đề của em."
Bạch Chi Yến nhéo một cái lỗi tai: "Anh xin lỗi, sau này anh sẽ chú ý."
Đến lúc ra khỏi cửa hàng thịt nướng, Bạch Chi Yến vẫn còn trạng thái bối rối, nhưng anh vẫn luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng, rồi lại như tìm kim trong biển rộng tìm không ra chỗ sai.
Khi về ký túc xá, Hồ Việt thấy hai người cùng đi, nói đùa trong tiềm thức, hắn cùng Lâm Dã nói: "Xem đi, phu thê đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, hỗ trợ WeChat, Alipay và tiền mặt."
Tạ Dung giống như trước đây, với lời nói đùa này hoàn toàn không có phản ứng gì, ngược lại sắc mặt Bạch Chi Yến bỗng chốc lạnh lẽo: "Hồ Việt, Lâm Dã, sau này đừng đùa như vậy."
Hồ Việt chớp chớp mắt nhìn Lâm Dã, Lâm Dã cũng nhún vai..
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 7: 7: Phát Thanh


Từ sau khi Bạch Chi Yến biết được xu hướng t*nh d*c của Tạ Dung, mọi hành vi đều bị kiềm chế rất nhiều, đôi khi vô ý làm những hành động như trước thì sẽ xin lỗi nhưng Bạch Chi Yến luôn cảm thấy có gì đó không hợp lý.

Tạ Dung trái lại khôi phục thái độ đối với Bạch Chi Yến, vẫn kiên trì gọi anh dậy, mang theo điểm tâm cho anh mỗi ngày.

Ngữ điệu vẫn vậy.

Tạ Dung bình thản, Bạch Chi Yến lại bắt đầu không được tự nhiên.

Mỗi lần nghe giọng nói của Tạ Dung đều có ảo giác rằng cậu trêu chọc mình.

Bạch Chi Yến nghĩ như vậy thật không đúng, đây chỉ là tự mình đa tình, quả là làm nhục tình huynh đệ của Tạ Dung với mình.

Chiều nay Bạch Chi Yến giúp người khác đến phòng phát thanh đưa bản thảo, MC vừa đúng là Tạ Dung.

Lúc đó Tạ Dung cùng một cô gái khác đang điều chỉnh thiết bị.

Bạch Chi Yến gõ cửa một cái, cô gái nói mời vào, Tạ Dung không có phản ứng.

Chờ đến lúc cô ấy kinh ngạc kêu lên "Học trưởng Bạch, sao lại là anh", Tạ Dung mới quay đầu lại, hơi kinh ngạc nói: "Sao anh lại đến đây?"
Bạch Chi Yến có thể nhìn ra Tạ Dung cố nuốt chữ "Tiểu Bạch" vào khi nói những lời này.

Nghĩ đến đây không hiểu vì sao Bạch Chi Yến có hơi nóng lỗ tai, anh xoa xoa lỗ tai, vừa đi tới đưa bản thảo cho Tạ Dung vừa trả lời: "Ừm, đưa bản thảo, Lâm Nhung bận việc.

"
Bạch Chi Yến buông tay chuẩn bị đi, cảm nhận được hơi nóng bên tai, nghe giọng Tạ Dung mang theo chút ý cười nói: "Tai của anh làm sao đỏ thế? Tiểu Bạch.

"
Mẹ nó bây giờ càng đỏ hơn em tin không? Bạch Chi Yến đẩy cậu ra chạy.

Bạch Chi Yến rất muốn hỏi cậu, em không phải là gay sao? Gay trêu ghẹo thẳng nam như vậy rất tốt à?
Đương nhiên ý của Tạ Dung không phải là trêu anh, chỉ là muốn biết tại sao lỗ tai anh lại đỏ, mà không muốn để cho anh bị mất mặt trước cô gái kia nên mới hỏi gần như vậy.

Thế nhưng, Bạch Chi Yến nghĩ Tạ Dung thật sự rất tiêu chuẩn kép!! Nói cái gì hành động của mình làm cho em ấy cảm thấy bối rối, vậy em cũng đang làm gì đây hả Tạ Dung!?
Bạch Chi Yến vừa đi vừa gào thét trong lòng, khi tỉnh táo lại, bắt đầu hiểu ra.

Tuy rằng hành động của gay là tiêu chuẩn kép, nhưng giọng của cậu thật êm tai, nếu Tạ Dung thực sự câu dẫn anh, anh có thể cũng đã cắn câu.

Trong phút chốc, Bạch Chi Yến đột nhiên cảm nhận được một vấn đề rất nghiêm trọng, việc vừa chạy đi của mình vô cùng giống chạy trối chết, quá nhếch nhác, mất mặt quá đi.

Vì vậy Bạch Chi Yến bắt đầu tính toán tìm cách giải thích về hành động chạy trốn của mình khi Tạ Dung trở lại.

Bỗng nhiên bị đau bụng muốn chạy đi? Bỗng nhiên nhớ đến nhà vệ sinh trong ký túc xá không xả nước? Bỗng nhiên cảm nhận được hai thằng nhóc ở ký túc xá đang gọi mình?

Không đúng, mấy việc này càng không đúng hơn.

Giọng Tạ Dung từ tính vang lên trong loa trường, Bạch Chi Yến đột ngột cảm thấy mặt trời lại nóng lên, dù bây giờ là năm giờ chiều.

Sau khi trở về ký túc xá, hai người bạn cùng phòng chuẩn bị chơi game, thấy anh trở về liền gọi anh chơi cùng.

Hồ Việt đầu tiên là phát hiện không bình thường, vừa mở máy tính vừa trêu đùa:
"Tiểu Bạch hôm nay bị ai đoạt xá rồi, mất hồn mất vía, Lâm Dã, chúng ta hãy chơi mà không có cậu ấy đi.

"
Lâm Dã còn chưa lên tiếng đã bị Bạch Chi Yến cướp lời trước: "Đừng, chờ tôi một chút.

"
Nhưng khi bắt đầu chơi Bạch Chi Yến vẫn còn mất hồn mất vía, cả đầu toàn nghĩ làm sao để giải thích, cũng may kỹ thuật Hồ Việt đủ cứng, Bạch Chi Yến đào hố Hồ Việt đi lấp đất, Bạch Chi Yến kéo qua Hồ Việt đi giết ba lần.

Sau khi đánh xong một ván, Bạch Chi Yến nói tạm thời không đánh.

"Ôi, Bạch Chi Yến, kể cho mấy anh nghe cậu đã gặp chuyện gì đi," Hồ Việt chợt nói, "Đi nửa đường bị người ta giật tiền à?"
"Cậu cút đi, cậu chỉ chờ xem trò vui, không có chuyện gì cả.

" Bạch Chi Yến đẩy đầu Hồ Việt ra.

Lâm Dã nghĩ nghĩ, "Cậu ăn được dưa lớn gì sao?"
Bạch Chi Yến đảo mắt một vòng, thần bí mà hạ giọng, "Đúng vậy, có người nói rằng trường học sẽ đổi toàn bộ bá chủ năm ba đại học chúng ta thành phòng sáu người.

"
"Cắt, sớm mẹ nó bác bỏ tin đồn.

" Hồ Việt lập tức mất hứng thú,
Lâm Dã dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Bạch Chi Yến.

"Còn đánh nữa không?" Bạch Chi Yến bỗng hỏi.

.
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 8: 8: Muốn Chết


Đang chơi game thì Tạ Dung gọi điện đến, Bạch Chi Yến lúc này đã quên mất chuyện lúc nãy, anh nhanh chóng cầm điện thoại di động lên nghe, “Alô, chơi game đây, sao vậy?”
Bên kia không biết nói gì đó, anh dời điện thoại đi và quay đầu lại quát: “Các huynh đệ ăn gì, Tiểu Tạ mang cho.


“Gà nấu.

” Hồ Việt mất vài giây mới dành thời gian trả lời.

“Tôi cũng giống vậy.

” Lâm Dã nói tiếp.

Bạch Chi Yến thở dài, hướng về phía micrô nói: “Anh gửi trong nhóm.



Cúp điện thoại, Bạch Chi Yến mở □□, lúc này mới phát hiện Tạ Dung không chỉ gửi riêng giọng nói cho anh trước khi điện thoại, mà còn tag toàn bộ thành viên trong nhóm.

Anh thở dài, nhấp vào kiểu nhập giọng nói thành văn bản: “Hai suất gà nấu, đều là suất vừa.

Tổng cộng ba suất cơm tẻ, trong đó một suất cay vừa, thêm nấm kim châm và da đậu phụ, một suất khác không cay, thêm giá đỗ và cá viên.

Sau đó cho anh một suất mì chua cay, gia vị như thế không được thiếu, để nhiều giấm và ớt, tiện thể giúp anh mua xương quai xanh và một mớ đậu phụ cá ở Lỗ Vị, cảm ơn!”
Sau khi xác nhận không có lầm, anh thêm một biểu tượng cảm ơn nhỏ vào cuối.

[Hạnh Nhân Du]: Được.

Sau đó Bạch Chi Yến tiếp tục chơi game, chơi xong lại không chơi tiếp.

Anh bối rối mở giọng nói Tạ Dung gửi riêng cho anh.

Từ trong điện thoại phát ra giọng Tạ Dung không giống bình thường, nghe có vẻ xa cách hơn, như đang ngâm mình trong rượu bạc hà thì bị ném vào trong nước.

“Sao anh lại chạy như vậy……” Còn chưa kịp nghe xong đã bị Bạch Chi Yến ngắt đứt, anh không dám nghe, lại muốn biết Tạ Dung nói gì, vì thế chuyển nó thành văn bản.

Những gì Tạ Dung nói là: “Sao anh lại chạy nhanh như vậy, em còn muốn hỏi anh hôm nay có muốn mang cơm không.


May mắn may mắn, Bạch Chi Yến vỗ vỗ ngực.

Anh sơ suất click mở giọng nói tiếp theo, đầu tiên nghe thấy Tạ Dung cười cười, trực giác của Bạch Chi Yến báo động không phải chuyện tốt, lại không kịp ấn dừng, tai nghe Tạ Dung cười nói: “Không biết còn tưởng anh thẹn thùng.



……
Đ*?! Đây là những gì em làm? Gay đều như vậy? Không phải nam thần nghiêm khắc sao? Cười cái gì mà cười?
Thẹn thùng cái rắm, Bạch Chi Yến xoa nhẹ lỗ tai nóng bừng, trở lại nói: “Thẹn thùng cái rắm!”
Gửi xong lỗ tai càng đỏ, anh vùi đầu lên bàn và túm tóc, nói không ngừng: “Muốn chết muốn chết muốn chết.


Lúc sau bình tĩnh hơn một chút, anh bắt đầu nghĩ về con người Tạ Dung, người này lớn lên thật đẹp, chất giọng dễ nghe, còn rất chu đáo, nhưng tại sao lại là gay?
Chờ một chút, không phải em ấy nói đã có cô gái mình thích sao?
Bạch Chi Yến giật bắn mình, có vấn đề lớn.

Trong tuần này, kể từ khi Tạ Dung nói ra chuyện kia tới nay, Bạch Chi Yến chưa từng nhớ đến việc này.

Không đúng không đúng, nếu Tạ Dung là gay, vậy còn cô gái kia? Có thể không phải là con gái.

Đúng rồi, lúc ấy Tạ Dung nói là “Thích người môi hồng răng trắng, tóc dài, mắt cong cong, rất thích cười.


Cũng không có nói là con gái, là con trai tóc dài, học nghệ thuật?
Đây không phải vấn đề, Bạch Chi Yến đột nhiên biết được Tạ Dung thích con trai, lông mày anh nhíu lại lúc nào cũng không rõ.

Lúc Tạ Dung trở về, thấy cảnh tượng: Hồ Việt và Lâm Dã chơi game tức giận đến mắng đồng đội, mà Bạch Chi Yến như đứa trẻ làm sai gục đầu xuống giấy A4 viết viết vẽ vẽ.

Tạ Dung thò đầu nhìn thoáng qua, trên giấy tràn đầy chữ, như là “Tại sao”, “Khổ sở”, “Không thể hiểu được”, “Sao lại như vậy”.

Tạ Dung cười một tiếng làm Bạch Chi Yến giật mình, chỉ thấy anh nhanh chóng đặt xấp giấy lên bút.

Bạch Chi Yến quay đầu, nói: “Đã về rồi?”
Bạch Chi Yến phát hiện ánh mắt của Tạ Dung dừng trên mặt anh vài giây, cuối cùng lại không nói gì, đưa mì chua cay và món kho cho anh, sau đó đặt hai suất cơm của hai người bạn cùng phòng lên bàn ăn, gọi: “Học trưởng, ăn cơm thôi.


Cả hai phất tay đáp lại.

.
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 9: 9: Không Sao


Ký túc xá của bọn họ cấu tạo không giống với các phòng khác, lúc đầu khi trường xây dựng, bởi một chút sai lầm làm cho diện tích ký túc xá giảm bớt.
Cho nên các phòng khác đều là sáu người ở, chỉ riêng phòng bọn họ là bốn người.
Nhưng vốn là mười ba phòng cũng không phải bốn người ngủ, mà là ba người.
Vì khoảng trống phía sau cửa phòng ngủ quá nhỏ, không thích hợp cho vị trí của bốn người đều là phía trên là giường phía dưới là bàn.

Vì vậy, phía sau cánh cửa có một tủ quần áo, ba chiếc giường còn lại là phía trên là giường phía dưới là bàn.
Nhưng năm ngoái trường yêu cầu mở rộng tuyển sinh, trường học mới vẫn đang được xây dựng, vị trí trường học khẩn trương, lại không thể di chuyển phòng sáu người, liền đổi phòng của họ thành phòng bốn người.
Phía sau cửa là một chiếc giường đôi, phần trên dùng để đặt đồ đạc.
Tình huống thế này đương nhiên là không để tân sinh viên đến ở, mà là chính Tạ Dung muốn ở phòng này.

Sau khi Tạ Dung vào ở, Bạch Chi Yến mua một cái bàn đặt ở trong phòng ngủ, nói là bàn ăn công cộng, nhưng thực ra nó chỉ được sử dụng cùng nhau khi mở gói đồ nướng BBQ, khi khác đều là Tạ Dung dùng.
Giường của Bạch Chi Yến đối diện giường của Tạ Dung, ở bên kia cánh cửa.
Mà bây giờ, Lâm Dã, Hồ Việt và anh ngồi trước bàn cùng nhau chơi game.
Tạ Dung sẽ không ăn trên bàn ăn công cộng, cậu đều là quay về sau ăn ở căn tin.
Hai người Hồ Việt Lâm Dã đi qua lấy cơm, Tạ Dung dời bàn qua bên giường một chút, bắt đầu làm bài tập khảo sát.
Bên này gõ bàn phím máy tính một chút, đối diện liền truyền đến tiếng hít hà.

Tạ Dung cúi đầu cười cười, leo lên trên giường và cầm hộp nước chanh từ tủ lạnh.
Lúc hơi nước chanh đặt trên bàn Bạch Chi Yến, Bạch Chi Yến bị dọa đến sặc, cổ họng nóng đến hít thở không thông, nước mắt cũng nghẹn ngào tuôn ra.
Bạch Chi Yến ho khan vài tiếng, sau đó liền cuống cuồng cầm hộp nước chanh, không dùng ống hút, trực tiếp cắn dọc theo hộp giấy để mở.
Uống một hộp nước chanh vào bụng, dù sao cũng giảm bớt một chút.

Bạch Chi Yến quay đầu nhìn Tạ Dung, nước mắt vẫn không ngừng tuôn ra, dường như còn đang trở nên tệ hơn.
Tạ Dung nhìn khóe mắt Bạch Chi Yến đỏ bừng, nhớ lại những chữ Bạch Chi Yến viết trên giấy, không khỏi có hơi khó chịu, cậu xoa xoa tóc Bạch Chi Yến, hỏi: “Vẫn còn muốn sao?”
Thấy Bạch Chi Yến gật đầu, cậu lại đi lấy hộp, cắt phần đầu rồi đưa cho Bạch Chi Yến.
Mặt khác hai người bạn cùng phòng đã kết thúc trò chơi có khí thế ngất trời, thở hổn hển hổn hển ăn cơm, lúc nghe Bạch Chi Yến ho khan quay đầu lại nhìn anh, nhưng sau khi thấy hành động lo lắng của Tạ Dung thì lại ăn ý bảo nhau tiếp tục ăn gà nấu đi.
Sau đó không ăn mì chua cay nữa, Bạch Chi Yến đổ súp vào bồn rửa và ném rác.

Món kho cũng tạm không muốn ăn, liền buộc nó lại rồi để Tạ Dung giúp cất nó vào tủ lạnh, rồi thay áo ngủ và bò lên giường nghỉ ngơi.
Từ khi Tạ Dung trở về, đến bây giờ Bạch Chi Yến đã bò lên giường, ngoại trừ lúc đầu Bạch Chi Yến nói câu “Đã về rồi” thì không mở miệng nữa, câu nói kia rõ ràng là bị dọa đến buột miệng thốt ra.
Điều này làm cho Tạ Dung luống cuống, bắt đầu nghi ngờ cuối cùng là lỗi sai ở đâu, nói trắng ra là Bạch Chi Yến đụng phải chuyện gì khác?
Suy nghĩ một chút, Tạ Dung gửi tin nhắn riêng cho Lâm Dã, hỏi: Anh ấy làm sao vậy?
Lâm Dã vẫn đang dùng cơm, tạm không trả lời, sau khi hắn ăn xong và nằm xuống giường, Lâm Dã trả lời lại.
Lâm Dã: Không biết, từ khi trở về thì mất hồn mất vía, nhưng lúc đó chỉ là hơi lơ đễng, tâm tình hỏng bét như vậy, khi nhận điện thoại của em, hình như có điều gì đó không ổn phải không?
Hạnh Nhân Du: Được rồi
Lâm Dã: Vậy anh ngủ nhé?
Hạnh Nhân Du: Vâng
Tất cả mọi người đều ở trên giường, phòng ngủ yên tĩnh lại.

Tạ Dung lại ngủ không được, nhìn bài tập khảo sát một chữ đều không thể viết ra, lúc xoay người chợt nghe giọng Bạch Chi Yến.
Tạ Dung suy nghĩ một chút, rồi gửi tin nhắn riêng cho Bạch Chi Yến.
Hạnh Nhân Du: Khó chịu sao?
Động tác xoay người của Bạch Chi Yến dừng lại một lúc lâu, ngay khi Tạ Dung nghĩ anh sẽ không trả lời thì màn hình điện thoại sáng lên.
Bát Trảo Ngư: Làm phiền em hả? Anh sẽ chú ý.

Hạnh Nhân Du: Không sao
Tuy rằng Tạ Dung nói không sao, nhưng Bạch Chi Yến vẫn không xoay người lại, Tạ Dung đột nhiên có cảm giác ngứa ngáy như bị kiến bò đầy người, không ngừng g*m c*n cậu, thật sự không thoải mái chút nào..
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 10: 10: Xong Rồi


ÂM THANH LỌT VÀO TAI
Tác giả: LeU
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 11: 11: Được Rồi


Sau tiết này, trạng thái của Bạch Chi Yến đã trở lại một chút, dù sao cũng không bị giáo viên khác bắt.
Thứ năm là ngày duy nhất lớp bọn họ buổi sáng có giờ học ở tiết ba bốn, cho nên hôm nay không cần Tạ Dung mang cơm.
Nhưng trước kia thứ năm Bạch Chi Yến đều gọi Tạ Dung cùng đi căn tin, bởi vì lớp học tiết ba bốn của họ cách không xa.

Mà hôm nay, vừa tan học Bạch Chi Yến thất thần mà đi, thậm chí cũng không chờ Hồ Việt và Lâm Dã thu dọn đồ đạc.
Vừa ra khỏi lớp mới nhận ra điều gì đó, liền đứng ngoài cửa lớp giả vờ chỉ đi ra chờ.
Sau đó Lâm Dã túm lấy Bạch Chi Yến đang tiếp tục ra ngoài, “Tiểu Tạ còn chưa đến.”
“Ồ.”
Khi Tạ Dung đến, đầu tiên là quét một vòng trên mặt Bạch Chi Yến.

Giống lúc có người nhìn Bạch Chi Yến, anh đều cười cười với bên kia, nhưng hôm nay anh quay đầu sang ngang như bị điện giật.

Hồ Việt và Lâm Dã nhìn nhau, Hồ Việt đẩy Bạch Chi Yến: “Đi thôi, chậm chạp thì cơm cũng không còn.”
Mà Lâm Dã nhìn Tạ Dung hỏi: “Hôm nay giáo viên của em không dạy quá giờ, chưa từng luôn.”
Lúc trước buổi trưa bốn người cùng nhau ăn cơm, ý kiến tương đối nhiều luôn là Bạch Chi Yến.

Hôm nay không biết sao hỏi anh cái gì anh đều nói có thể.
Buổi chiều ở ký túc xá không có giờ học, sau khi nghỉ trưa, Tạ Dung đang ngồi trên giường
Mang tai nghe lướt điện thoại di động, lướt một hồi lại liếc mắt đến chỗ Bạch Chi Yến ngồi.
Bạch Chi Yến ngồi trước bàn không biết làm gì, mở máy tính lên, mở hồ sơ ra, gõ con trỏ chuột không ngừng, không có chạm bàn phím, trang bìa hồ sơ cũng trống rỗng.
Từ lúc Bạch Chi Yến bắt đầu có cái gì đó không đúng, đến bây giờ, Tạ Dung cũng nghĩ về nó rất nhiều.

Cuối cùng nghi ngờ là mình dùng sức quá mạnh, khiến Bạch Chi Yến không chỉ đã nhận ra mà còn rất phản cảm, nên đã trốn tránh, mặc dù cố gắng che giấu.
Tạ Dung quyết định kiềm lại, thả chậm tiến độ một chút.

Mà trước mắt là để Bạch Chi Yến tự mình tiêu hóa, phần còn lại sẽ thuận theo tự nhiên.
Bạch Chi Yến đã không còn đoán người kia là ai.

Anh đang suy nghĩ, mình là vì giọng của Tạ Dung làm cho cong hay cong do Tạ Dung, hai việc này vốn dĩ khác nhau.
Đồng thời anh cũng đang nghĩ có thể trời sinh mình gay, chỉ là Tạ Dung k*ch th*ch bản tính, đây cũng có thể giải thích lý do lần đầu nghe giọng Tạ Dung liền rất có cảm tình với cậu.
Anh thỉnh thoảng nhấp chuột, cuối cùng phát hiện những vấn đề anh nghĩ đều không có ý nghĩa, không thay đổi được bất kỳ chuyện gì.
Và quan trọng nhất, hiện tại anh thích con trai, sau này có thể thích con gái không, nếu như không thì phải làm sao.

Anh có kế hoạch học tập, sau đó sẽ tham gia vào công việc dẫn chương trình, chờ mọi việc ổn định rồi bắt đầu lo lắng về vấn đề hôn nhân.

Nhưng anh và gia đình đã thương lượng là sau khi tốt nghiệp cử nhân, anh sẽ đi xem mắt người khác giới.
Mà giờ đây phát hiện mình là gay, nhất định phải vượt qua cửa ải là người nhà kia, nhưng phản ứng của cha mẹ anh không nắm chắc chút nào.
Anh định tuần này sẽ về nhà một chuyến.
Đối với Tạ Dung, anh vẫn không thể đối xử tự nhiên được.
Bạch Chi Yến thở dài, có một số việc thật sự đã được định trước.
Sau khi tắt máy tính, anh nói chuyện riêng với Lâm Dã: Dã à, tớ hỏi cậu chuyện này, trong số những người quen biết bốn người chúng ta, có ai như vậy không, môi hồng răng trắng, tóc dài, mắt cong cong, rất thích cười.
[Nhị đệ của tôi]: Có á, Lâm Nhung, sao thế?
Bạch Chi Yến thở dài.
[Bát Trảo Ngư]: Nam
[Nhị đệ của tôi]: Vậy không có
[Bát Trảo Ngư]: Vậy được rồi
[Nhị đệ của tôi]: Chờ một chút

Bạch Chi Yến lập tức căng thẳng, tay giữ chặt điện thoại.
[Nhị đệ của tôi]: Nếu cậu đếm luôn cả tất cả chúng ta, có
A? Đếm sao? Không đếm?
Vả lại những tính từ này và mình có quan hệ gì sao?
Tóc dài, không dài chứ? Mắt cong cong, không giống.

Môi hồng răng trắng, miễn cưỡng coi là vậy đi.

Thích cười, đây là thật.
Bạch Chi Yến không nghĩ câu trả lời này là thật, trả lời được rồi..
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 12: 12: Giả


ÂM THANH LỌT VÀO TAI
Tác giả: LeU.

truyen bac chien
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 13: 13: Cùng Chung


Người chủ trì bữa tiệc đã diễn tập trong ba ngày, bận rộn đến tận cuối tháng sáu, Bạch Chi Yến rất vất vả mới có thể nghỉ ngơi trước đêm tiệc mấy ngày, lại gặp phải tuần khảo sát.

Chuyện khó không phải là khảo sát, mà là hai ngày cuối của tuần khảo sát, Bạch Chi Yến đều phải bận đi chủ trì.
Giáo viên các môn học thay đổi thủ đoạn mà giày vò những bông hoa xinh đẹp của họ, để mau chóng hoàn thành bài khảo sát, lại dành thời gian cho đêm tiệc, Bạch Chi Yến bận rộn đến ngã nhào.
Mới đây, Bạch Chi Yến đã thức dậy trước khi Tạ Dung rời giường, cũng không dùng đồng hồ báo thức, hoàn toàn không ngủ ngon chút nào, nửa đêm luôn giật mình tỉnh giấc.
Luôn có những giấc mơ kỳ quái dọa người, giấc mơ của anh không phải là chưa kịp nộp bài tập khảo sát, cũng không phải là ngã sau bữa tiệc,
Khảo sát có hình thức cá nhân, cũng có hình thức theo nhóm nhỏ, các thành viên trong nhóm không vội, anh thì lại vội vàng hoàn thành phần của mình trước.

Bởi vì trong nhóm này, anh cũng là nhóm trưởng, nhiệm vụ đều do anh phân công.
Trong các nhiệm vụ khác nhau, anh tự phân cho mình phần chính khó nhất, để mình làm hết rồi cho thành viên trong nhóm xem, nhận ý kiến và chỉnh sửa.
Khi anh không lên lớp, anh sẽ gõ chữ hoặc chạy quanh trường học.
Còn có những bài tập yêu cầu lồng tiếng cho nhóm, phải phối hợp tất cả thành viên, điều này rất khó.
Tạ Dung nhìn Bạch Chi Yến bận đến nỗi đôi khi cơm chỉ ăn được vài miếng, luôn không nhịn được nói giúp anh một tay, con người Bạch Chi Yến như vậy, thật ra không thích phiền người khác.
Mặc dù nói bình thường cũng phiền không ít đến Tạ Dung, nhưng chuyện khảo sát không giống thế.
Huống chi Tạ Dung cũng không phải không có khảo sát, cậu cũng phải đi dự bữa tiệc, các thành viên của các tổ chức cấp trường đôi khi cũng đóng một số vai trò trong việc duy trì trật tự.
Thật vất vả mới qua tuần khảo sát, đêm tiệc cũng đã xong.

Cuộc sống gà bay chó sủa bắt đầu dần kết thúc, khoảng thời gian này vẫn chưa chấm dứt, liền đến tuần thi.
Cũng may Bạch Chi Yến kiểm tra không nhiều môn, một ngày là có thể ghi nhớ hết nội dung.
Trong trường học bỗng như bị ấn phím tắt tiếng, các học sinh ngày thường sôi nổi ở sân chơi hay sân vận động đều chạy vào thư viện.
Thậm chí những nam nữ không bước khỏi cửa phòng lần đầu cũng vội vàng đến thư viện chiếm chỗ ngồi.

Đương nhiên Bạch Chi Yến và Tạ Dung cũng vậy.
Bạch Chi Yến cho rằng không cần học thuộc sớm như vậy, cứ học toàn bộ trước khi thi một ngày là được, mà Tạ Dung có thể nhớ kỹ mà không cần đọc to hai ba lần, cho rằng ký túc xá là nơi thích hợp nhất để học tập —— tuy rằng Bạch Chi Yến nghi ngờ cậu nói lung tung, nguyên nhân là mỗi ngày cậu còn đến thư viện học trong học kỳ trước.
Tóm lại, hai người họ ở ký túc xá mấy hôm trước khi thi, hai người khác đều đến thư viện và học tập đại chiến ba trăm hiệp.
Từ sau khi Bạch Chi Yến hỏi Tạ Dung về vấn đề lần trước, bầu không khí giữa hai người liền thoải mái không ít.

Nhưng từ đó về sau, Bạch Chi Yến bận bịu suốt, thật hiếm khi có một cuộc sống nhàn nhã với Tạ Dung trong trong ký túc xá như vậy.
Bạch Chi Yến quả thực rất nhàn rỗi, tìm Tạ Dung chơi game cùng, vì lôi Lâm Nhung chơi cùng nên Bạch Chi Yến bật micrô.
Khi Tạ Dung chơi game thường rất ít mở micrô, chỉ bật vài lần lúc trong kỳ nghỉ đông ở ký túc xá của bốn người họ.
Lần này không biết vì sao đánh đến nửa trận đột nhiên bật micrô, thỉnh thoảng lại xen vào cuộc trò chuyện giữa Bạch Chi Yến và Lâm Nhung, hỏi Bạch Chi Yến cần gì.
Khi Bạch Chi Yến làm gì đó khiến mọi người bật cười, cậu sẽ cúi đầu cười khẽ ẩn trong tiếng cười của Lâm Nhung, cười đến lỗ tai Bạch Chi Yến nóng lên.

Cảm giác còn nghe thấy nhiều hơn tiếng cười to ha ha ha ha của Lâm Nhung.
Sau khi chơi xong, Tạ Dung ngồi dựa vào đầu giường đọc sách, có lẽ đang học thuộc lòng.
Bạch Chi Yến có chút ngứa tay, mở bài viết đã lâu không cập nhật ra.
Anh dự định tự sửa chữa lại bài viết một chút dựa theo những gì mình nói lần trước.
Lại phát hiện hầu như tất cả mọi người đều khiến anh không muốn sửa, nói rất thích nội dung của anh, mặc kệ mục đích của anh là có khoe khoang hay không, càng tùy ý..
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 14: 14: Theo Đuổi Em Ấy


Cập nhật, cảm ơn mọi người đã bao dung, nếu vậy tôi sẽ tiếp tục.
Gần đây có chút bận, lần trước nói đến tôi phát hiện mình cong, có lẽ nói chính xác là thích bạn cùng phòng.
Lúc phát hiện, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, sau đó công khai với gia đình mình.
Đáng lẽ là không tính làm gì nữa, nhưng tôi hỏi qua chuyện em ấy thích con gái ở cập nhật trước của tôi, là giả.
Trước đó có bạn vô cùng khẳng định bạn cùng phòng là gay, các bạn đoán thật chuẩn.
Cho nên tôi đang định theo đuổi em ấy, chẳng qua theo đuổi như thế nào tôi còn chưa nghĩ ra.
Bây giờ nói về vấn đề liên quan đi.
Em ấy học lồng tiếng phim ảnh, lần đầu nghe được giọng đã cảm thấy em ấy sinh ra là dành cho khối này, âm thanh uyển chuyển lắm.
Bình thường nghe giọng của em ấy, sẽ có cảm giác như ngâm mình trong rượu Cocktail, và vào một số thời điểm đặc biệt, chẳng hạn như dán vào tai tôi gọi tôi thức dậy, tôi sẽ bắt đầu xuất hiện ảo giác rằng mình đã say rượu.

Tuy em ấy bị bạn học nói là kiêu ngạo, nhưng em thực sự rất thú vị.
Khi ở ký túc xá, thỉnh thoảng lại học cách nói chuyện của ba người chúng tôi, bắt chước giọng nói của chúng tôi, điều chỉnh âm thanh, bắt chước theo bạn cùng phòng A rất giống.
Tiếp đó bạn cùng phòng B mang giọng địa phương của người phía nam, nói chuyện nhẹ nhàng, lúc em ấy bắt chước theo lại cực kỳ buồn cười, như thể em ấy đã mặc quần áo không phù hợp cho giọng nói của mình, giọng nói rụt đầu rụt đuôi nhưng quần áo vẫn bị giãn ra mãi.

Tất cả mọi người đều cười em ấy, tôi cũng cười, lúc đó em ấy trông giống đàn em nhất, đáng yêu một cách kỳ lạ.
Khi bắt chước theo tôi, tôi mới biết được tôi ở ký túc xá không có hình tượng chút nào, luôn luôn khóc lóc om sòm.

Thế nhưng lúc em ấy bắt chước theo, khiến tôi một mặt cảm thấy xấu hổ mà muốn tìm một cái lỗ chui vào, một mặt bị âm thanh của em ấy, mãnh nam làm nũng có thể gây chết người.
Em ấy là người lồng tiếng tại bữa tiệc chào mừng, lồng tiếng cho một nhân vật trong phim mà tôi rất thích, nói bằng tiếng Anh, em ấy nói tiếng Anh quả thực như tát vào mặt.
Lúc ấy tôi còn có một ước ao nhỏ, nếu như tôi cũng có chất giọng như vậy thì tốt rồi.
Phơi bày mặt xấu của em ấy, em ấy hát cực khó nghe, cho dù có giọng như thế, cũng không thể khiến tiếng hát của em ấy tuyệt vời hơn được.
Nói nhiều như vậy, chút tôi thành công đi, theo đuổi được sẽ báo tin mừng với các bạn, không theo đuổi được thì sẽ không quay lại.
Sau khi đăng lên, Bạch Chi Yến cảm thấy mình công khai thay cho Tạ Dung, tuy những người này không ai quen biết anh, nhưng tên người dùng của anh nếu bị bại lộ thì rất nguy hiểm, nhỡ bị bắt gặp bởi một người quen, chẳng phải là không tốt sao.
Nghĩ vậy anh sửa lại tên người dùng, đổi thành “Bìa cứng”.
Hai người bạn cùng phòng đến thư viện chiến đấu hăng hái đến bảy giờ tối mới về, lúc này Bạch Chi Yến và Tạ Dung đã ăn cơm tối xong.

Nhưng Hồ Việt nói muốn tự thưởng cho mình, vì thế bốn người cùng đi ra trường học ăn một bữa nữa.
Giữa bữa ăn, Bạch Chi Yến nhận được tin nhắn của Lâm Nhung, nói có việc cần anh giúp, thế nhưng muốn biểu thị sự chân thành của mình nên muốn nói trực tiếp.

Bạch Chi Yến và Lâm Nhung hẹn sẽ gặp nhau ở căn tin vào sáng hôm sau.
Hôm sau, bốn người cùng nhau ăn sáng xong, hai người Hồ Việt đi thư viện, mà Tạ Dung nói muốn đợi anh nên ngồi lại chờ một bên.
Khi Lâm Nhung đến, Tạ Dung đột nhiên đứng dậy, nói: “Em đi vệ sinh.”
Bạch Chi Yến gật đầu, “Được thôi.”
Lâm Nhung nói muốn hỗ trợ là một bộ kịch truyền thanh, do bạn của Lâm Nhung viết tiểu thuyết, tìm trợ giúp của một người nào đó trong giới này.
Bạch Chi Yến đã làm việc trong câu lạc bộ lồng tiếng hai năm về trước, Lâm Nhung lúc đó cũng đã ở đấy.

Anh cũng thuộc nhóm lồng tiếng mạng thông qua Lâm Nhung, nhưng năm ngoái anh đã rời khỏi nhóm, cuối cùng cũng đi theo hướng chủ trì.
Lâm Nhung nói cô và người bạn kia đều nghĩ giọng của Bạch Chi Yến rất giống với nhân vật chính, hy vọng anh có thể giúp chuyện này.

Bạch Chi Yến đồng ý, dù sao cũng thu âm trong kỳ nghỉ hè nên không làm lỡ việc.
Tạ Dung trở lại từ nhà vệ sinh vốn chuẩn bị ngồi xa hơn một chút, lại bị Bạch Chi Yến gọi lại: “Tiểu Tạ, qua đây.”
Anh chuyển lại lời đề nghị của Lâm Nhung —— Lâm Nhung và bạn của cô nhất trí mong muốn nhân vật chính còn lại sẽ là Tạ Dung.
Tạ Dung không nhìn Lâm Nhung, hỏi Bạch Chi Yến: “Anh đồng ý rồi?”
Thấy Bạch Chi Yến gật đầu, cậu lại chuyển sang Lâm Nhung, “Đàn chị, em có thể đọc kịch bản không?”
Lâm Nhung lập tức tìm thấy bản điện tử rồi gửi cho Tạ Dung, Tạ Dung đọc xong nhíu mày.
Khi Bạch Chi Yến và Lâm Nhung đều toát mồ hôi, cho rằng Tạ Dung muốn từ chối, Tạ Dung nói: “Có thể.”
Để cảm ơn bọn họ, Lâm Nhung mời họ ăn cơm trưa..
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 15: 15: Thi Xong


Bạch Chi Yến nói muốn theo đuổi Tạ Dung, nhưng thực tế anh không có một ý tưởng nào, bản thân không có kinh nghiệm, hai vị đại ca trong ký túc xá cũng không có nói qua, không có biện pháp để lấy kinh nghiệm.

Anh cũng không muốn lên mạng tìm chiến lược hay gì đó, quá kém.

Vì vậy khi còn lại mấy ngày trước khi thi, Bạch Chi Yến luôn làm ra một ít hành động kỳ quái.

Ví dụ như tự mình thức dậy thật sớm, không đợi ba người khác cũng không gọi bọn họ cùng đi căn tin, bản thân đến căn tin mua bốn phần ăn sáng rồi trở về gọi người.

Trước đây anh cũng không phải là không từng gọi ba người kia thức dậy, nhưng những ngày này anh không dùng phương thức thô bạo gọi Tạ Dung dậy, mà là đối xử thô lỗ với hai người bạn cùng phòng khác.

Anh nghĩ Tạ Dung kêu mình thức dậy rất dịu dàng, giọng nói đó, cái vỗ nhẹ nhàng đó, cứ như không phải vỗ vào gối mà là vỗ vào trái tim anh vậy.

Cho nên mấy ngày nay, anh noi theo Tạ Dung, thậm chí còn muốn dịu dàng hơn Tạ Dung một chút.

Anh dán bên tai Tạ Dung, cố ý hạ giọng, “Nên dậy rồi.


Lần đầu tiên khiến Tạ Dung thiếu chút nữa bị dọa sợ, Tạ Dung hoảng sợ ngồi xuống, vuốt ngực một cái, còn chưa kịp thở ra đã nhìn thấy bóng lưng của Bạch Chi Yến, khiếp sợ thốt lên một câu “Em đi”.

Anh cho rằng cậu gặp ác mộng, Bạch Chi Yến bĩu môi.

Trong khi đó, Bạch Chi Yến lại gọi Hồ Việt như thế nào: Đầu tiên cắm tai nghe vào điện thoại cho Hồ Việt, mở “Ngũ hoàn chi ca” để âm lượng khá cao, sau đó ấn phát.

Lần đầu tiên Hồ Việt tỉnh dậy đã tát vào tay Bạch Chi Yến.

Gọi Lâm Dã cũng dùng phương thức giống vậy, chỉ là đổi bài hát, đổi thành “Hảo vận lai”.

Kết quả là lúc Bạch Chi Yến tiếp tục làm như vậy vài ngày, còn chưa bắt đầu hành động, ba người họ đã tỉnh.

Tạ Dung tỉnh cũng không di chuyển, nằm đợi Bạch Chi Yến gọi cậu.

Khi Bạch Chi Yến tắm tai nghe vào điện thoại thì Hồ Việt liền trở mình dậy, Lâm Dã cũng phối hợp chờ bài hát phát vài giây.

Nhắc tới cũng thật kỳ quái, Tạ Dung phối hợp với Bạch Chi Yến là có mục đích, còn hai người bọn họ góp vui gì?
Đương nhiên Bạch Chi Yến chẳng hay biết gì, ba người kia trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra.

Hành động kỳ quái vẫn còn thật nhiều, ví dụ như giọng của anh nói chuyện với Tạ Dung, không hiểu sao nhẹ đi rất nhiều, khi đưa ra lời đề nghị luôn thêm vào “có được không”, “có thể chứ”.

Lại ví dụ như anh thường tự mình dọn đồ đạc khi ra ngoài, nhưng ở ký túc xá đều là mặc áo thun và quần thể thao giống nhau, mấy ngày này anh lại trang điểm cho mình đến vô cùng đẹp đẽ, như có thể bước trên thảm đỏ bất cứ lúc nào.

Khiến cho ba người khác luôn nghĩ rằng anh có buổi hẹn phải ra ngoài.

Trước khi thi một ngày, Bạch Chi Yến bắt đầu ôn tập, hai người Hồ Việt đã ôn tập xong lại không hề ra khỏi ký túc xá.

Hồ Việt nhìn kim cài áo màu xanh lam khác trên áo sơ mi của Bạch Chi Yến, “Tiểu Bạch, cùng anh trai nói chuyện một chút, cậu đang yêu đúng không?”
Bạch Chi Yến thiếu chút nữa bị sặc nước bọt, chột dạ nhìn về phía Tạ Dung, phát hiện Tạ Dung không nhìn mình anh mới nhìn Hồ Việt nhỏ giọng nói: “Làm sao cậu biết, tớ đang theo đuổi người ta!”
Lâm Dã bật cười hì hì: “Tiểu Bạch, mấy ngày nay cậu chưa từng ra ngoài, cậu theo đuổi người ta như vậy, không biết còn nghĩ cậu theo đuổi Tiểu Tạ đấy!”
“Khụ…” Bạch Chi Yến sợ đến làm gãy ngòi bút, lại liếc mắt nhìn Tạ Dung một cái, Tạ Dung cười cười với anh, lần đầu tiên chấp nhận câu nói đùa của Lâm Dã: “Đừng nói, mấy ngày nay học trưởng đối xử với em vô cùng tốt.


Bạch Chi Yến đột nhiên hô: “Ôi chao, bút gãy rồi, tớ đi mua bút đã.


Hồ Việt không như ý anh muốn: “Tớ có này.


“Em cũng có, chọn tùy thích.

” Tạ Dung cũng vào góp vui.

Muốn chết, mấy người này.

Sau đó mặc kệ bọn họ nói thế nào, Bạch Chi Yến cũng không phản ứng lại, trêu ghẹo một hồi, đại gia cũng không quấy rầy Bạch Chi Yến học nữa.

Mấy ngày kiểm tra, Bạch Chi Yến lại khôi phục bình thường, chủ yếu là do cuộc thi thu hút toàn bộ sự chú ý của anh, không suy nghĩ thêm làm thế nào để theo đuổi người ta.

Cấp học của Bạch Chi Yến thuộc nhóm thi sớm nhất, đến khi toàn bộ môn học thi xong hết, Tạ Dung mới bắt đầu thi.

Hồ Việt và Lâm Dã sống cùng một nơi, trước ngày cuối cùng của cuộc thi liền thu dọn đồ đạc, kéo vali đi thi, nộp bài thi xong liền về nhà.

Mà Bạch Chi Yến ở lại là vì bộ kịch truyền thanh.

Địa điểm thu kịch truyền thanh ở ngay thành phố này, nhà Tạ Dung cách nơi đây năm sáu trăm km.

Nhà Bạch Chi Yến cách nơi này chưa đến một trăm km, anh vốn định về nhà, đến lúc đó lại chạy tới, nhưng nghĩ đây là một cơ hội tốt liền cùng Tạ Dung đặt một khách sạn gần trường học.

.
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 16: 16: Tóc Ngắn


Ngày đầu Tạ Dung thi, Bạch Chi Yến đang đọc kịch bản sau khi thu dọn xong đồ đạc.

Toàn bộ kịch bản kia có một tập, cốt truyện nói về một chủ nhà nhỏ và một khách thuê nhà vô danh.

Bạch Chi Yến lật qua lật lại kịch bản nhìn mấy lần, xác nhận không có vấn đề gì rồi lại nhàn rỗi.
Một khi cơ thể con người rảnh rỗi, đầu óc sẽ không rảnh như thế, dường như cả hai không đồng thời ở cùng một không gian với nhau.
Bạch Chi Yến không thể kìm nén được nghĩ đến Tạ Dung, anh và Tạ Dung quen nhau cũng gần một năm, tự nhận mình đã biết rõ về cậu nhưng ngay cả trước đây cậu đã từng yêu đương chưa cũng không biết.
Tạ Dung ưu tú như vậy, có lẽ đã từng rồi, vậy người đó là nam hay nữ? Cậu là trời sinh đã thích nam sinh sao? Cậu ấy thích người như thế nào?
“Tóc dài, môi hồng răng trắng, mắt cong cong thích cười” kia có lẽ là người trước kia cậu từng thích? Như vậy cậu nói “giả”, “chuyện phiếm” cũng không nói dối.

Bạch Chi Yến trở mình, không nghĩ nổi nữa, nhìn đồng hồ, Tạ Dung đã sớm thi xong.
Anh thay quần áo khác, buộc tóc lên thành một búi nhỏ.
Mấy ngày nay anh định đi cắt tóc, tóc của anh dài thì không dài, nhưng không buộc lên sẽ rất nóng.
Gặp Tạ Dung ở dưới trường học rồi cùng nhau đi căn tin ăn.
Sau mỗi kì thi Tạ Dung đều có thể thấy anh dưới trường học, có hai lần anh mang theo trà sữa đến.
Mỗi lần Tạ Dung thấy anh đứng ở cửa trường học, mang tai nghe điện thoại, cười với người quen đi qua, cậu đều xúc động chạy tới ôm anh.
Lớp Tạ Dung được nghỉ ngơi một ngày trước khi kỳ thi cuối cùng, hôm nay Tạ Dung thu dọn đồ đạc.

Sau đó hai người họ vệ sinh ký túc xá một lần.
Hai người bọn họ đặt một phòng đôi, lúc đó hai người không hẹn mà cùng đề nghị phòng đôi, nhưng thật ra đều mang ý xấu.

Cho lý do đều rất đường hoàng, lại rất nhất trí, nói là ở cùng nơi dễ trao đổi kịch bản.
Hai người ở khách sạn đợi vài ngày, Bạch Chi Yến ngủ nhìn gò má của Tạ Dung mỗi đêm, mà lần đầu Tạ Dung nhìn thấy gò má của Bạch Chi Yến khi cậu tỉnh dậy.
Trước một ngày đi thu âm, Bạch Chi Yến ra ngoài cắt tóc, tóc ngắn làm anh đột nhiên có vẻ trẻ tuổi hơn.
Khi hai người đi thu âm, Lâm Nhung vừa nhìn thấy Bạch Chi Yến còn sợ hết hồn, cô cười cái nói: “Thiếu chút nữa là không nhận ra được, kiểu tóc của cậu nhìn đáng yêu thật đấy.”
Bạch Chi Yến hung ác liếc nhìn cô một cái, “Buổi sáng sẽ phải nói về vở kịch đúng không.”

Người viết tiểu thuyết là một cô gái tóc ngắn, chỉ thấp hơn Bạch Chi Yến một chút.
Một đám người bọn họ nói về vở kịch suốt buổi sáng, kịch bản này dù ngắn nhưng nhân vật lại thật phức tạp.
Buổi trưa nghỉ ngơi Bạch Chi Yến uống hai chai nước.

Buổi chiều thu âm PIA play*, sau khi công việc kết thúc lại uống hai chai nước.
*PIA play, một từ thông dụng trực tuyến, là một hoạt động đọc và lồng tiếng ngẫu hứng và thú vị.

Khi đạo diễn lồng tiếng của một bộ phim truyền hình nhắc nhở CV rằng có sự cố, âm thanh "pia" sẽ được phát ra khi quay nội dung nào đó và "pia" được sử dụng trong vòng lồng tiếng để thể hiện hướng dẫn sửa lỗi và "pia play" có nghĩa là hoạt động thực hành và chỉ đạo lồng tiếng.
Sau đó cô gái tóc ngắn còn định mời hai người họ ăn, hai người lấy lý do đã có sắp xếp để từ chối.
“Xem phim không? Hôm nay có chiếu một bộ phim cũng không tệ lắm.” Bạch Chi Yến lướt điện thoại hỏi Tạ Dung ngồi ở ghế phụ.
“Mua vé rồi.” Phía trước truyền đến tiếng nói nhẹ của Tạ Dung.
“Hả?”

“Bộ anh muốn xem kia.”
“Sao em biết được anh muốn xem bộ đó?” Bạch Chi Yến buột miệng, lại nghĩ đến cái gì, “Không phải, mua vé lúc nào thế, sao không nói với anh?”
“Bây giờ nói.”

Bạch Chi Yến lặng lẽ chấp nhận sự thật mình bị Tạ Dung sắp đặt, “Được rồi, chúng ta đi ăn Haidilao nhé?”
Bạch Chi Yến nghe tiếng Tạ Dung cười, chợt có dự cảm nên có chút cam chịu hỏi: “Em sẽ không cũng định đi chứ?”
Lại một tiếng cười khẽ, “Xin lỗi, không bàn trước với anh, tự mình quyết định.”
“Em rõ ràng còn rất vui mừng, xin lỗi cái rắm.” Bạch Chi Yến cũng không thật sự tức giận, chỉ là có hơi hoang mang..
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 17: 17: Thích


Khi hai người đến nơi ngồi vào chỗ ai cũng không nói chuyện.
Ngày thường Bạch Chi Yến nói khá nhiều, luôn tìm chủ đề với Tạ Dung.
Lúc đầu khi Bạch Chi Yến biết chuyện này mặc dù có hơi hoang mang, hoang mang qua đi rồi lại phấn chấn.
Mà bây giờ, nhìn nhân viên phục vụ bận rộn, Bạch Chi Yến không khỏi nghĩ có chút xấu hổ, tự nhiên không muốn nói chuyện, Tạ Dung cũng không nói chuyện với anh, chuyện này ở ngày thường rất bình thường, nhưng hôm nay không hiểu sao khiến Bạch Chi Yến có phần khó chịu.
Tâm trạng phức tạp này vừa xấu hổ vừa khó chịu đánh tan sự khống chế biểu tình của Bạch Chi Yến, anh nhẹ nhàng nhíu mày, đè khóe miệng xuống.
Bữa ăn này thật lúng túng ngượng ngùng, vốn là bầu không khí giữa hai người cũng không đúng lắm, kết quả là còn có một người phục vụ đứng bên cạnh.
Tạ Dung thở dài trong lòng, tính sai rồi.
Sau khi ăn xong họ đến khu trò chơi điện tử gần rạp chiếu phim chờ bộ phim bắt đầu.
“Xin lỗi, học trưởng.” Tạ Dung vừa nói vừa ném quả bóng rổ vào lưới đang chuyển động.

Bạch Chi Yến ở bên cạnh đập hai quả bóng bang bang, mới nghiêng nghiêng nói: “Xin lỗi cái gì?”
“Tự tiện quyết định, khiến anh không thoải mái.” Tạ Dung ném ba đồng tiền vào.
“Hở?” Bạch Chi Yến ném một quả bóng đi, “Quên đi, Tạ Dung, không vấn đề gì.

Nói thật anh cũng không có nghĩ em tự tiện quyết định, trái lại rất ngạc nhiên.

Anh là một người có rất nhiều thứ, thế nên người bên cạnh đều rất tôn trọng ý nghĩ của anh.

Như vậy cũng tốt, nhưng cảm giác người khác thay anh làm chủ thật ra cũng không xấu.

Hơn nữa em biết sở thích của anh, lựa chọn rất đúng, chỉ là sai thời điểm thôi.

Lúc đó thật xấu hổ, em cũng phát hiện đúng không?”
Tiếng bóng rổ đập vào lưới không ngừng vang lên phía trước, hai người như đang đọ sức với nhau.
Khi Bạch Chi Yến bắt đầu nói “quên đi”, hai người lại ăn ý dừng động tác.
Lúc Bạch Chi Yến đang nói một chuỗi dài này, Tạ Dung xoay người nhìn sườn mặt của Bạch Chi Yến, “Vâng, thay đổi giữa chúng ta đã sớm bắt đầu, anh biết tại sao không?”
Bạch Chi Yến siết chặt nắm tay, sợ nghe được lời không muốn nghe.
“Bởi vì em thích anh.” Một câu nói không lường trước đập vào tai Bạch Chi Yến, có lẽ không chỉ đập vào tai.

“...!Hả?” Bạch Chi Yến chợt quay đầu nhìn cậu.
“Bạch Chi Yến, em thích anh.”
Bạch Chi Yến đột nhiên nghe thấy tiếng của một vật gì đó đang sôi trào cuồn cuộn, máu xông thẳng lên thính tai.
Tạ Dung nói rất nhiều điều với anh trên đường, gồm có từ khi nào tình huynh đệ bắt đầu thay đổi, lại là khi nào mọi thứ bắt đầu nằm trong lòng bàn tay của Tạ Dung.
Trong một lúc, Bạch Chi Yến khó có thể tiêu hóa được lượng tin tức khổng lồ này, hoảng hốt theo Tạ Dung vào rạp chiếu phim.
Không lâu sau khi bộ phim bắt đầu chiếu, Bạch Chi Yến vẫn chưa hồi phục, mắt nhìn chăm chăm phía trước, tay phải lấy bỏng ngô bên cạnh.
Tay thử thăm dò tìm, lại sờ được mu bàn tay của Tạ Dung, nhưng Bạch Chi Yến vẫn chưa phản ứng gì, chỉ là ngón tay cọ cọ mu bàn tay cậu, rồi lại bắt đầu tìm kiếm vị trí của bỏng ngô.
Tạ Dung dùng tay che chở hộp bỏng ngô sợ nó bị rơi, lúc bị Bạch Chi Yến sờ, ngón tay cuộn tròn, nhịn xuống không nhúc nhích.
Không qua bao lâu, mu bàn tay Tạ Dung lại bị Bạch Chi Yến cọ đến, lần này trên bụng ngón tay đối phương dính một chút bỏng ngô, cọ mu bàn tay cậu làm người ta không thể không chú ý.
Tạ Dung vẫn là nhịn xuống, mãi đến lần thứ ba.
Đầu óc Bạch Chi Yến lờ mờ xem phim, nhưng cái gì cũng không nhìn thấy, tay mình cọ đến Tạ Dung cũng không biết.
Lần thứ ba cầm bỏng ngô mới phát hiện hình như chạm phải tay của Tạ Dung, nói xin lỗi rồi lấy một ít bỏng, lại bị nắm cổ tay.

Lòng bàn tay Tạ Dung khá nóng và khô, lòng bàn tay dán vào cổ tay truyền đến một luồng nhiệt.

Trong đầu Bạch Chi Yến, câu nói “Em thích anh” như rượu ấm đột nhiên vang lên, anh đỏ mặt trong ánh sáng mờ ảo của màn hình chiếu phim.
Mà Tạ Dung nắm lấy tay của anh, khiến anh làm rơi bỏng ngô xuống.

Tay phải cậu lấy khăn giấy từ trong túi, tay trái kéo tay của Bạch Chi Yến đến trước người mình và lau tay.
Lúc này, Tạ Dung cũng không buông tay Bạch Chi Yến ra, bàn tay dời xuống cổ tay của Bạch Chi Yến, để ngón tay của Bạch Chi Yến vào bên trong lòng bàn tay mình, bất động.
Bạch Chi Yến nhìn tay của mình bị Tạ Dung bắt được vài lần, không hề vùng ra như suy nghĩ trong đầu, chỉ là mặt phát nóng.
Chờ nhiệt độ trên mặt hạ xuống, Bạch Chi Yến đột nhiên dùng ngón tay gãi gãi tay Tạ Dung, sau đó ngón tay của Tạ Dung chen vào khẽ tay anh, đan năm ngón tay của anh đặt trên tay vịn..
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 18: 18: Còn Anh


ÂM THANH LỌT VÀO TAI
Tác giả: LeU
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 19: 19: Tỉnh


ÂM THANH LỌT VÀO TAI
Tác giả: LeU
 
Back
Top Bottom