Đam Mỹ Âm Thanh Lọt Vào Tai

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 20: 20: Về Nhà


Bạch Chi Yến đỏ mặt ra khỏi phòng tắm, đến khi Tạ Dung rửa mặt xong bước ra từ phòng tắm anh vẫn còn đỏ.

Tạ Dung cảm thấy hơi buồn cười, đi tới xoa tóc anh, bị anh tát một cái đẩy ra, dùng đôi mắt tròn trừng cậu.

Tạ Dung ngồi bên cạnh nhanh chóng tiến đến hôn một chút lên khóe miệng của anh: “Hôn đều đã hôn rồi, xấu hổ gì cơ?”
“Không có!” Bạch Chi Yến đẩy tay Tạ Dung đang xoa tóc anh ra lần thứ hai, dùng ánh mắt đe dọa cậu, “Hôm qua anh uống say, chuyện không nên nhớ đều đã quên.


“Không nên nhớ, chỉ cái gì?”
“Tự nghĩ đi.


“Hiện tại cái gì em cũng không nhớ rõ, có thể hôn không?”
Bạch Chi Yến lẩm bẩm: “Sáng sớm còn hôn hôn.

” Lẩm bẩm xong có lệ mà đến hôn trên cằm Tạ Dung một cái, bị Tạ Dung bắt lại hôn môi.

“Em hôn không thấy kỳ lạ sao?” Bạch Chi Yến đẩy Tạ Dung ra, Tạ Dung thừa dịp ôm cổ anh, đầu dựa vào bả vai anh: “Không phải, đã muốn hôn từ lâu rồi, thật vất vả mới có thể hôn liền không nhịn được.


Trong lòng Bạch Chi Yến tràn ngập đầy dấu chấm than, Tạ Dung em OOC rồi đấy!!! Tân phát thanh viên nhìn nam thần của các người làm nũng này!!!
Bạch Chi Yến trong lòng tràn đầy trào phúng, sắc mặt lại dào dạt tươi cười, khóe miệng không thể hạ xuống: “Từ lâu là lúc nào?”
“Tiệc chào mừng người mới.


Lúc đó Bạch Chi Yến đã hát một bài, người mặc quần áo chỉnh tề, với hàng tá ánh đèn sáng, trở thành chàng trai đẹp nhất cả trường.

Khi hát ánh mắt như tỏa sáng, dường như có hơi ươn ướt, môi theo lời bài hát cứ thay đổi khẩu hình.

Vào những ngày đó, tất cả các bài đăng trợ giúp trong khuôn viên trường đều hỏi phương thức liên lạc của anh, và một số bài đăng đã được mở trên diễn đàn của khuôn viên trường.

Nhiều người nói rằng miệng anh ấy trông rất đáng yêu.

Tạ Dung cũng nghĩ như vậy.

Hai người không đứng đắn một lúc lâu, Bạch Chi Yến bỗng nhớ tới bây giờ đã là nghỉ hè, công việc thu âm cũng kết thúc, hai người nên trở về nhà nhưng lại không muốn.

Vậy nên anh vờ hỏi Tạ Dung: “Em vừa tới Nam Thành không bao lâu, còn chưa đến nhiều nơi đi, có muốn đến nhà chơi anh vài ngày không?”
Sau khi hỏi lại thấy mình viện cớ quá ngốc nghếch, mùa hè ở Nam Thành như một cái lò nóng, vừa định nói thêm gì đó thì Tạ Dung dán vào tai anh nói chuyện: “Nam Thành quá nóng, đến nhà em thì sao?”
Cuối cùng hai người nhất trí, về nhà Bạch Chi Yến trước một chuyến, để vài thứ, sau đó đến nhà Tạ Dung.

Quyết định xong, cả hai mua vé tàu cao tốc rồi bắt đầu dọn đồ, Bạch Chi Yến rốt cuộc phát hiện Tạ Dung lạnh lùng rất dính người - luôn nhìn anh chằm chằm khi cậu lấy một thứ gì đó.

Thấy toàn thân Bạch Chi Yến di chuyển hình như khó chịu.

Buổi trưa hai người tìm một nhà hàng, ăn xong liền khởi hành đến nhà Bạch Chi Yến.

Nhà Bạch Chi Yến gần Nam Thành, trước khi lên xe Bát Trảo Ngư gửi Wechat cho bố mình đến đón lúc hai giờ rưỡi chiều.

Bạch Chi Yến ngủ trên tàu cao tốc một giấc, lúc bị Tạ Dung hôn tỉnh thì đã đến nơi rồi.

Lau nơi gò má bị Tạ Dung hôn qua, thừa dịp Tạ Dung ngẩng đầu không chú ý chuẩn bị xoay người thì cắn một cái trên cằm cậu.

Khi Bạch Chi Yến nhìn thấy bố anh, Bạch Chi Yến vẫy tay với ông trong ít nhất một phút, đối phương cứ thế không nhận ra được.

Bạch Chi Yến không thể làm gì hơn ngoài việc một tay cầm vali, một tay kéo tay Tạ Dung chạy đến hô: “Bố.


Bạch Lương Bình dụi dụi mắt: “Chao ôi con trai, cắt tóc khi nào thế? Bố không nhận ra.


Thấy Bạch Lương Bình đang nhìn mình, Tạ Dung mở miệng nói: “Chào bác, cháu là…”
Còn chưa nói hết đã bị Bạch Chi Yến nắm tay kéo về sau, Bạch Chi Yến ngắt lời cậu: “Bố, đây là bạn trai con.


Bạch Lương Bình ngẩn người, cười với Tạ Dung một cái, liếc nhìn Bạch Chi Yến không quá hung ác: “Đứa nhỏ này, đưa đối tượng về nhà mà không nói sớm, bố và mẹ con chưa chuẩn bị gì cả.


Nói xong lại nhìn về phía Tạ Dung: “TIểu Bạch nhà bác bình thường không khiến người khác đỡ lo, nhất định làm phiền cháu không ít.


Tạ Dung cười cười: “Không ạ, học trưởng chăm sóc cháu khá nhiều.


Bạch Lương Bình còn muốn nói nữa lại bị Bạch Chi Yến hối thúc, “Bố! Đi thôi, không thấy những người khác đều đang nhìn chúng ta sao? Về nhà nói tiếp.

”.
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 21: 21: Ngủ Ngon


ÂM THANH LỌT VÀO TAI
Tác giả: LeU
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 22: 22: Cập Nhật


Cảm ơn mọi người đã khích lệ, tôi và em ấy đã ở bên nhau.
Tôi cũng không nghĩ nhanh đến vậy, kế hoạch của tôi bây giờ mới bắt đầu nhưng cứ có cảm giác mình không làm cái gì cả!
Lần trước tôi nói không thể theo đuổi em ấy thì sẽ không trở lại, thực tế hiện tại tôi trở lại có một nửa là không giữ lời hứa, bởi vì có lẽ xem như em ấy theo đuổi tôi, tóm lại chính là em ấy bày tỏ trước.
Chúng tôi vì một công việc làm thêm nên chưa về nhà trong kỳ nghỉ, ở khách sạn gần trường học vài ngày, sau khi làm xong công việc hai chúng tôi đi ăn cơm và xem phim.
Tôi nghi ngờ em ấy mới là bậc thầy bày kế hoạch, mọi thứ đều được lập kế hoạch tốt rồi.
Xem phim xong trở về tôi uống chút rượu, rượu khiến người ta to gan lớn mật, rốt cuộc chúng tôi bối rối hôn nhau.

Một ngày khác cả hai xem như là đã ở bên nhau, dù không chính thức xác định quan hệ nhưng đều chấp nhận.
Mặc dù đã sớm phát hiện em ấy không lạnh lùng như những người khác nói, nhưng mấy ngày nay đúng là khiến tôi kinh ngạc, chưa từng thấy người nào có thể làm nũng như vậy, hôn mỗi ngày ôm mỗi ngày.

……
Không tính là làm nũng, ai có bạn trai là học trưởng đẹp trai như vậy cũng đều bằng lòng trở thành đồ trang sức, miệng của học trưởng sinh ra chính là để hôn môi.
Tôi là bạn cùng phòng của anh ấy, biết được anh ấy còn có kế hoạch, chẳng trách lúc cuối kì lại hành động kỳ lạ.
Phương pháp theo đuổi người của học trưởng và cậu học sinh nhỏ đều ngốc như nhau, chưa thấy qua chàng trai nào đáng yêu như thế.
Các bạn ở khu bình luận mắt tinh như đuốc, tôi quả thực đã thích học trưởng từ rất lâu, từ lúc trước mời ăn lẩu.
Theo như lời học trưởng, tôi thật ra không có lạnh lùng, chẳng qua là không thích chủ động tìm phiền toái mà thôi.
Tốc độ ở bên nhau không nhanh, tôi đã đợi ngày này rất lâu rồi.

Thật ra đôi khi cảm thấy có thể cùng học trưởng ở bên nhau là một loại vọng tưởng, dù sao trông học trưởng cũng thẳng tắp.
Tôi làm sơ lược kế hoạch, bắt đầu từ nồi lẩu ngày đó, chuyện xảy ra vào hôm ấy là một cơ hội để tôi quyết định theo đuổi anh.
Quả thật tôi biết giọng của mình có sức hấp dẫn rất mạnh mẽ đối với học trưởng, đây cũng là nguyên nhân khiến tôi gửi tin nhắn thoại riêng cho anh.
Âm thanh của học trưởng cũng rất êm tai.

Dù sao cũng là chủ trì chuyên nghiệp, tiếng nói của anh trong trẻo, giọng nói cùng dáng vẻ tươi cười đều phủ kín đầy hương vị ánh dương.
Nghe học trưởng nói chuyện liền giống như bị say nắng, bị mặt trời chiếu vào, xung quanh thoáng sáng lên.
Nhất là khi hát, hoàn toàn không giống với giọng của tôi.

Học trưởng hát rất có thể khiến người khác đồng cảm, ca hát tựa như kể chuyện xưa.
Lại nói tiếp, học trưởng say rượu gọi “Bé cưng” khiến tôi cảm thấy như mùa đông trên hành lang bị nắng ấm chiếu vào làm cho chóng mặt.
Đương nhiên là giọng anh ấy lúc đó không nghe ra say, hơn nữa còn là hưng phấn.

Nhưng anh ấy ăn cay nhiều, bị khàn giọng, dính nhiệt hơn một chút so với âm thanh trong trẻo bình thường, như chú cún nhỏ biến thành một bé mèo nhỏ.
Còn nữa, anh ấy đăng bài viết có lẽ không phải vì khoe khoang tình cảm nhưng tôi đến đây thì đúng là để khoe đấy.
Chỉ là tôi không phải cố ý đến khoe khoang đâu, chẳng qua là vô tình phát hiện anh ấy ở đây đánh chữ, trước kia còn có rất nhiều thứ được đăng nên chứng minh bạn cùng phòng tồn tại một chút.
Đúng rồi, nhân tiện giải quyết vài vấn đề liên quan để tránh bị người căm hận.
Trước đó đã nói giọng của học trưởng rất êm tai, lại trước đó nữa chính học trưởng đã nói “em ấy bình thường luôn khóc lóc om sòm” là anh ấy tự mình tô thêm cho đẹp.
Thật ra là làm nũng, tôi và hai học trưởng khác cũng nhỏ hơn anh ấy nhưng đều luôn gọi anh là “Tiểu X”.

Không chỉ chúng tôi, các bạn học cùng lớp và một ít học trưởng học tỷ bên trạm phát thanh cũng gọi như thế.
Bởi vì anh ấy lớn lên trông nhỏ tuổi, còn vì nguyên nhân do tính cách, mỗi ngày đều vui tươi hớn hở xem ra rất ngây thơ, tính tình ngay thẳng như đứa trẻ nhỏ.

Không phải chỉ ngây thơ, là ngây thơ nhưng không ngốc, biết rất nhiều.

Rất biết chăm sóc người khác, kiểm soát được các chi tiết trong cuộc sống.
Trở lại đề tài làm nũng này, tuy anh ấy nhấn mạnh anh là lão đại của ký túc xá nhưng lúc quan trọng thì biết co biết duỗi, cho nên cảnh tượng trong ký túc xá đôi khi trông thế này:
Anh ấy đong đưa cánh tay của một học trưởng nói “Anh trai ơi, dẫn em lên trên nhé”.
Hai tay của anh ấy chấp trước ngực một học trưởng khác và chớp đôi mắt to nói “Anh X, gửi cho em bài tập về nhà với.”
Anh ấy ngồi xổm trước giường của tôi, nháy mắt mấy cái rồi nhẹ nhàng nói: “Bún thập cẩm cay tùy ý để thêm nhiều gia vị cay hơn nha.”
Trọng điểm không phải làm nũng, trọng điểm là giọng của anh ấy phối hợp với ngữ điệu làm nũng, miễn là xu hướng t*nh d*c là nam thì sẽ rất khó để không bị động tâm, cứ như ăn mật ong vậy..
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 23: 23: Xấu Hổ


ÂM THANH LỌT VÀO TAI
Tác giả: LeU
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 24: 24: Bữa Tiệc


Đầu tháng tám, trong nhóm, Hồ Việt hẹn bọn họ ra ngoài chơi.

Nói là đi du lịch ở các thành phố ven biển, lúc này Bạch Chi Yến mới nói cho hai người kia anh đang ở nhà Tạ Dung.

Khiến cho khi Hồ Việt và Lâm Dã biết chuyện cũng có chút không nói nên lời.

Trong nhóm trầm mặc một lát, Hồ Việt gửi tin nhắn thoại, ấn mở giọng thì bên trong truyền đến giọng của Hồ Việt muốn cười nhưng không cười: “Cậu đến nhà em ấy làm gì vậy? Đừng nói là đi gặp phụ huynh nha.


Bạch Chi Yến trả lời: “Tránh nắng…, chỉ là cũng xem như ra mắt phụ huynh.


Lâm Dã gửi dấu chấm hỏi (???).

Bạch Chi Yến trả lời tiếp: “Chúng tôi ở bên nhau.


[Anh của Tiểu Bạch]:??? Nhanh như vậy?
[Anh hai của Tiểu Bạch]: À.

Bạch Chi Yến nhíu nhíu mày, gõ mấy chữ: Phản ứng của các cậu thế này là sao?
[Anh của Tiểu Bạch]: Đã có manh mối từ lâu, chỉ có cậu không biết mà thôi.

Bạch Chi Yến trầm mặc.

Sau đó anh thương lượng cùng Tạ Dung, hỏi bọn Hồ Việt có muốn đến Bắc Thành chơi không, đúng lúc nơi này là một thành phố ven biển.

Hai người kia nghe còn có chỗ ở, vui vẻ đồng ý.

Hôm sau hai người đã đến, mỗi người mang theo một cái vali.

Bạch Chi Yến ban đầu muốn tự mình đón bọn hắn, thế nhưng tối hôm trước náo loạn quá lợi hại nên ngồi lâu sẽ không thoải mái.

Mà Tạ Dung lại không muốn đi một mình nên đã gọi Lâm Cảnh đến làm nhân công, thù lao là phòng này có thể để cho cậu ta làm một bữa tiệc khi Tạ Dung không có ở nhà.

Tạ Dung gửi Wechat của Lâm Cảnh cho Hồ Việt, để bọn hắn tự liên lạc.

Từ trọng điểm của Lâm Cảnh cho Hồ Việt là: tóc dài, áo đầm vàng nhạt.

Vì vậy hai người ngầm thừa nhận Lâm Cảnh là một người con gái.

Kết quả lại là ầm ĩ một hồi.

Bạch Chi Yến cho rằng Lâm Cảnh cũng giống lần trước, đưa người đến rồi đi, rốt cuộc là không có.

Bạch Chi Yến đang dựa vào người Tạ Dung xem phim, Tạ Dung đang giúp anh xoa eo, cửa trước truyền đến tiếng mở cửa, Bạch Chi Yến nhìn sang.

Trông thấy hai gương mặt bị sốc di chuyển, còn có khuôn mặt của Lâm Cảnh lộ vẻ áy náy mở miệng: “Xin lỗi, tôi nghĩ hai người sẽ cảm thấy buồn chán trong phòng.


Bạch Chi Yến không nói gì, chẳng qua chống chân Tạ Dung bò dậy khỏi mặt đất.

Ngược lại Tạ Dung liếc Lâm Cảnh một cái, “Hôm nay không phải không có sắp xếp, sao lại mặc váy?”
Bạch Chi Yến nhận ra sắc mặt của Hồ Việt có một ít kì lạ, vì vậy thoáng đánh giá hai người.

Lâm Cảnh liếc nhìn Hồ Việt, “Đây không phải là gặp trai đẹp ư?”
Hồ Việt tựa như nhìn Lâm Cảnh xin tha: “Anh ơi, em thật sự là thẳng nam.


Lâm Cảnh nhún vai, cũng không nói gì thêm.

Năm người ra ngoài ăn một bữa, khi trở về Lâm Cảnh đề nghị tổ chức một bữa tiệc tại bờ biển và chơi với cậu ta vài ngày.

Bọn Hồ Việt chạy đến đây chính là vì chơi, vừa nghe nói như vậy liền đồng ý.

Lâm Cảnh phụ trách vấn đề tìm người và địa điểm, bọn Bạch Chi Yến mua xong đồ cần thiết rồi chờ chơi là được rồi.

Chuẩn bị vài ngày, năm người mở hai chiếc xe mang theo đồ ra bờ biển.

Lúc bọn họ đến, bãi cát bên cạnh đã có người bày trí, bọn họ dựng khung đồ nướng lên, phía sau lần lượt có người đến.

Bên trong có không ít người quen biết Tạ Dung, tới đây chào hỏi.

Trong đó có một cô gái đánh giá Bạch Chi Yến vài lần, có chút tiếc nuối nói: “Không nghĩ đến cậu thật sự thích con trai.


Ăn uống tiệc tùng không phải trọng điểm, ăn uống no say mọi người bắt đầu chơi trò chơi.

Ngồi vài vòng quanh bãi biển, mọi người đều chơi, chỉ có Lâm Cảnh ngồi từng vòng một lúc.

Bọn Bạch Chi Yến ngồi cùng chỗ với một số người bạn học trung học của Tạ Dung, tất cả đều có mối quan hệ tốt.

Bạch Chi Yến sợ lạnh, hỏi những người bạn trung học của Tạ Dung một số việc, những người bạn này càng nói càng sôi nổi hơn.

Ví dụ như Bạch Chi Yến hỏi hình tượng của Tạ Dung thời trung học là thế nào.

Mấy người trăm miệng một lời: “Trẻ trâu.


Sau đó đào ra không ít lịch sử đen của Tạ Dung.

Ví dụ như hằng ngày ngồi ở cửa sau la hét cùng cậu trai ngồi ở cửa trước lớp kế bên, nội dung bình thường là “Trưa nay tôi ăn hết ba chén” “Buổi sáng tôi chạy mười vòng” “Hôm qua tôi đã giải mười đề kiểm tra”.

Các bàn khác đã rượu quá ba tuần, bên này bọn họ còn toe toét nói.

Khi Lâm Cảnh đi tới nói chuyện, không cho phép bầu không khí hài hòa như vậy, muốn chơi đùa.

Cho nên bọn họ tụ hội chơi trò chơi dưới sự lôi kéo của Lâm Cảnh: sự thật hay thử thách.

Người trúng đầu tiên chính là Lâm Cảnh, chọn thử thách, một nam sinh để cậu trai tùy tiện tìm một người hôn một cái trong bàn này.

Bàn này đều là con trai, nếu như trước kia thì Lâm Cảnh chắc chắn không chút do dự tìm Tạ Dung.

Bây giờ có Bạch Chi Yến, Lâm Cảnh nhìn vài lần, loại bỏ nguyên một đám, cuối cùng đối mặt với ánh mắt của Hồ Việt.

Cậu ta chắp tay trước ngực, nói với Hồ Việt: “Thật có lỗi thật có lỗi, chỉ có cậu thôi, cậu coi như bị heo hôn một cái.


Nói xong liền chạy đến chỗ Hồ Việt, nhanh chóng hôn một cái trên mặt hắn.

Bản thân Hồ Việt không thèm để ý, nếu Lâm Dã hôn hắn một cái, hoặc là Bạch Chi Yến lúc trước hôn hắn, hắn chỉ biết cười nhạo bọn họ.

Mà Lâm Cảnh lại không giống, mấy hôm trước ở sân bay chính mình còn trêu chọc người ta trở thành con gái, cái này còn ổn, chính mình biết được Lâm Cảnh thích con trai, mà cậu ta xin lỗi như vậy lại khiến cho Hồ Việt cảm thấy nếu Lâm Cảnh có cố ý hôn mình hay không thì cũng không có gì bất ổn.

Bạch Chi Yến nhìn thấy biểu cảm ngũ vị tạp trần kia của Hồ Việt liền vô tình nở nụ cười: “Cậu mà cũng có ngày hôm nay à…”

Sau đó, ngay tại chỗ, anh biểu diễn cái gì gọi là vui quá hoá buồn.

Vòng tiếp theo trúng Bạch Chi Yến, nhìn biểu cảm đầy gian xảo kia của Hồ Việt, Bạch Chi Yến giật mình một cái chọn sự thật.

Người hỏi chính là Lâm Dã, nhưng câu hỏi đó là do Hồ Việt tiếp cận đến bên tai Lâm Dã nói.

Lâm Dã trộm liếc qua Tạ Dung mới nhanh chóng hỏi: “Nụ hôn đầu là từ khi nào?”
Tại đây? Bạch Chi Yến cười phá lên một tiếng: “Tháng trước.

” Nói xong còn nghiêng người nhìn Tạ Dung đầy hứng thú, Tạ Dung cười cười với anh.

Lâm Cảnh “Cắt” một tiếng, nói với Hồ Việt, “Tôi nghĩ cậu còn chiêu lớn chứ!”
Sau đó Lâm Cảnh cảm thấy bọn họ nhàm chán liền chạy qua vòng khác.

Ồn ào đến tầm mười giờ, họ tìm người đến thu dọn, một đám người vào một khách sạn ở gần đó.

Đợi tại bờ biển ba ngày, tất cả mọi người đều chán, vì vậy liền giải tán.

Trở về nhà Tạ Dung, bọn Hồ Việt ngồi không yên.

Vốn dĩ đến đây để du lịch, thế nên bốn người chạy mấy lần đến điểm tham quan gần đó, mua về không ít đồ lưu niệm.

Cuối tháng tám, bốn người cùng nhau trở về trường học, trước khi đi vẫn là Lâm Cảnh tiễn bọn họ.

_____
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 26: 26: Bữa Tiệc


Đầu tháng tám, trong nhóm, Hồ Việt hẹn bọn họ ra ngoài chơi.

Nói là đi du lịch ở các thành phố ven biển, lúc này Bạch Chi Yến mới nói cho hai người kia anh đang ở nhà Tạ Dung.

Khiến cho khi Hồ Việt và Lâm Dã biết chuyện cũng có chút không nói nên lời.

Trong nhóm trầm mặc một lát, Hồ Việt gửi tin nhắn thoại, ấn mở giọng thì bên trong truyền đến giọng của Hồ Việt muốn cười nhưng không cười: “Cậu đến nhà em ấy làm gì vậy? Đừng nói là đi gặp phụ huynh nha.


Bạch Chi Yến trả lời: “Tránh nắng…, chỉ là cũng xem như ra mắt phụ huynh.


Lâm Dã gửi dấu chấm hỏi (???).

Bạch Chi Yến trả lời tiếp: “Chúng tôi ở bên nhau.


[Anh của Tiểu Bạch]:??? Nhanh như vậy?
[Anh hai của Tiểu Bạch]: À.

Bạch Chi Yến nhíu nhíu mày, gõ mấy chữ: Phản ứng của các cậu thế này là sao?
[Anh của Tiểu Bạch]: Đã có manh mối từ lâu, chỉ có cậu không biết mà thôi.

Bạch Chi Yến trầm mặc.

Sau đó anh thương lượng cùng Tạ Dung, hỏi bọn Hồ Việt có muốn đến Bắc Thành chơi không, đúng lúc nơi này là một thành phố ven biển.

Hai người kia nghe còn có chỗ ở, vui vẻ đồng ý.

Hôm sau hai người đã đến, mỗi người mang theo một cái vali.

Bạch Chi Yến ban đầu muốn tự mình đón bọn hắn, thế nhưng tối hôm trước náo loạn quá lợi hại nên ngồi lâu sẽ không thoải mái.

Mà Tạ Dung lại không muốn đi một mình nên đã gọi Lâm Cảnh đến làm nhân công, thù lao là phòng này có thể để cho cậu ta làm một bữa tiệc khi Tạ Dung không có ở nhà.

Tạ Dung gửi Wechat của Lâm Cảnh cho Hồ Việt, để bọn hắn tự liên lạc.

Từ trọng điểm của Lâm Cảnh cho Hồ Việt là: tóc dài, áo đầm vàng nhạt.

Vì vậy hai người ngầm thừa nhận Lâm Cảnh là một người con gái.

Kết quả lại là ầm ĩ một hồi.

Bạch Chi Yến cho rằng Lâm Cảnh cũng giống lần trước, đưa người đến rồi đi, rốt cuộc là không có.

Bạch Chi Yến đang dựa vào người Tạ Dung xem phim, Tạ Dung đang giúp anh xoa eo, cửa trước truyền đến tiếng mở cửa, Bạch Chi Yến nhìn sang.

Trông thấy hai gương mặt bị sốc di chuyển, còn có khuôn mặt của Lâm Cảnh lộ vẻ áy náy mở miệng: “Xin lỗi, tôi nghĩ hai người sẽ cảm thấy buồn chán trong phòng.


Bạch Chi Yến không nói gì, chẳng qua chống chân Tạ Dung bò dậy khỏi mặt đất.

Ngược lại Tạ Dung liếc Lâm Cảnh một cái, “Hôm nay không phải không có sắp xếp, sao lại mặc váy?”
Bạch Chi Yến nhận ra sắc mặt của Hồ Việt có một ít kì lạ, vì vậy thoáng đánh giá hai người.

Lâm Cảnh liếc nhìn Hồ Việt, “Đây không phải là gặp trai đẹp ư?”
Hồ Việt tựa như nhìn Lâm Cảnh xin tha: “Anh ơi, em thật sự là thẳng nam.


Lâm Cảnh nhún vai, cũng không nói gì thêm.

Năm người ra ngoài ăn một bữa, khi trở về Lâm Cảnh đề nghị tổ chức một bữa tiệc tại bờ biển và chơi với cậu ta vài ngày.

Bọn Hồ Việt chạy đến đây chính là vì chơi, vừa nghe nói như vậy liền đồng ý.

Lâm Cảnh phụ trách vấn đề tìm người và địa điểm, bọn Bạch Chi Yến mua xong đồ cần thiết rồi chờ chơi là được rồi.

Chuẩn bị vài ngày, năm người mở hai chiếc xe mang theo đồ ra bờ biển.

Lúc bọn họ đến, bãi cát bên cạnh đã có người bày trí, bọn họ dựng khung đồ nướng lên, phía sau lần lượt có người đến.

Bên trong có không ít người quen biết Tạ Dung, tới đây chào hỏi.

Trong đó có một cô gái đánh giá Bạch Chi Yến vài lần, có chút tiếc nuối nói: “Không nghĩ đến cậu thật sự thích con trai.


Ăn uống tiệc tùng không phải trọng điểm, ăn uống no say mọi người bắt đầu chơi trò chơi.

Ngồi vài vòng quanh bãi biển, mọi người đều chơi, chỉ có Lâm Cảnh ngồi từng vòng một lúc.

Bọn Bạch Chi Yến ngồi cùng chỗ với một số người bạn học trung học của Tạ Dung, tất cả đều có mối quan hệ tốt.

Bạch Chi Yến sợ lạnh, hỏi những người bạn trung học của Tạ Dung một số việc, những người bạn này càng nói càng sôi nổi hơn.

Ví dụ như Bạch Chi Yến hỏi hình tượng của Tạ Dung thời trung học là thế nào.

Mấy người trăm miệng một lời: “Trẻ trâu.


Sau đó đào ra không ít lịch sử đen của Tạ Dung.

Ví dụ như hằng ngày ngồi ở cửa sau la hét cùng cậu trai ngồi ở cửa trước lớp kế bên, nội dung bình thường là “Trưa nay tôi ăn hết ba chén” “Buổi sáng tôi chạy mười vòng” “Hôm qua tôi đã giải mười đề kiểm tra”.

Các bàn khác đã rượu quá ba tuần, bên này bọn họ còn toe toét nói.

Khi Lâm Cảnh đi tới nói chuyện, không cho phép bầu không khí hài hòa như vậy, muốn chơi đùa.

Cho nên bọn họ tụ hội chơi trò chơi dưới sự lôi kéo của Lâm Cảnh: sự thật hay thử thách.

Người trúng đầu tiên chính là Lâm Cảnh, chọn thử thách, một nam sinh để cậu trai tùy tiện tìm một người hôn một cái trong bàn này.

Bàn này đều là con trai, nếu như trước kia thì Lâm Cảnh chắc chắn không chút do dự tìm Tạ Dung.

Bây giờ có Bạch Chi Yến, Lâm Cảnh nhìn vài lần, loại bỏ nguyên một đám, cuối cùng đối mặt với ánh mắt của Hồ Việt.

Cậu ta chắp tay trước ngực, nói với Hồ Việt: “Thật có lỗi thật có lỗi, chỉ có cậu thôi, cậu coi như bị heo hôn một cái.


Nói xong liền chạy đến chỗ Hồ Việt, nhanh chóng hôn một cái trên mặt hắn.

Bản thân Hồ Việt không thèm để ý, nếu Lâm Dã hôn hắn một cái, hoặc là Bạch Chi Yến lúc trước hôn hắn, hắn chỉ biết cười nhạo bọn họ.

Mà Lâm Cảnh lại không giống, mấy hôm trước ở sân bay chính mình còn trêu chọc người ta trở thành con gái, cái này còn ổn, chính mình biết được Lâm Cảnh thích con trai, mà cậu ta xin lỗi như vậy lại khiến cho Hồ Việt cảm thấy nếu Lâm Cảnh có cố ý hôn mình hay không thì cũng không có gì bất ổn.

Bạch Chi Yến nhìn thấy biểu cảm ngũ vị tạp trần kia của Hồ Việt liền vô tình nở nụ cười: “Cậu mà cũng có ngày hôm nay à…”

Sau đó, ngay tại chỗ, anh biểu diễn cái gì gọi là vui quá hoá buồn.

Vòng tiếp theo trúng Bạch Chi Yến, nhìn biểu cảm đầy gian xảo kia của Hồ Việt, Bạch Chi Yến giật mình một cái chọn sự thật.

Người hỏi chính là Lâm Dã, nhưng câu hỏi đó là do Hồ Việt tiếp cận đến bên tai Lâm Dã nói.

Lâm Dã trộm liếc qua Tạ Dung mới nhanh chóng hỏi: “Nụ hôn đầu là từ khi nào?”
Tại đây? Bạch Chi Yến cười phá lên một tiếng: “Tháng trước.

” Nói xong còn nghiêng người nhìn Tạ Dung đầy hứng thú, Tạ Dung cười cười với anh.

Lâm Cảnh “Cắt” một tiếng, nói với Hồ Việt, “Tôi nghĩ cậu còn chiêu lớn chứ!”
Sau đó Lâm Cảnh cảm thấy bọn họ nhàm chán liền chạy qua vòng khác.

Ồn ào đến tầm mười giờ, họ tìm người đến thu dọn, một đám người vào một khách sạn ở gần đó.

Đợi tại bờ biển ba ngày, tất cả mọi người đều chán, vì vậy liền giải tán.

Trở về nhà Tạ Dung, bọn Hồ Việt ngồi không yên.

Vốn dĩ đến đây để du lịch, thế nên bốn người chạy mấy lần đến điểm tham quan gần đó, mua về không ít đồ lưu niệm.

Cuối tháng tám, bốn người cùng nhau trở về trường học, trước khi đi vẫn là Lâm Cảnh tiễn bọn họ.

_____
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 27: 27: Bầu Không Khí


ÂM THANH LỌT VÀO TAI
Tác giả: LeU
 
Âm Thanh Lọt Vào Tai
Chương 28: 28: Bình Đạm Hoàn


Bạch Chi Yến thực tập tại một đài truyền hình, lúc đầu không được dẫn chương trình, sau đó gặp được quý nhân sẵn lòng hướng dẫn, cho anh cơ hội, anh dần dần có thể đảm nhiệm việc dẫn chương trình.
Việc thực tập đối với Bạch Chi Yến không tính là thật vất vả, về nhà còn có Tạ Dung chờ, mỗi ngày đều mong đợi nhiều hơn một chút.
Rất nhanh Bạch Chi Yến đã trở thành một nhân viên chính thức.

Học kỳ mới sắp kết thúc, trước khi tạm biệt ngôi trường, anh đã xuất hiện với tư cách người chủ trì bữa tiệc tốt nghiệp.
Ngày diễn ra bữa tiệc, Bạch Chi Yến mặc bộ âu phục màu trắng, Tạ Dung ngồi ở hàng thứ nhất trong khán phòng nhìn xem.
Ngoại trừ dẫn chương trình, Bạch Chi Yến còn nhảy cùng Hồ Việt và Lâm Dã, ba người họ đã xếp hàng trong ba ngày.
Vì lý do này nên nửa chừng Bạch Chi Yến phải đi thay quần áo khác, may là có tận bốn người chủ trì, không đến mức không thể dẫn chương trình khi không có anh.
Lúc anh báo tiết mục thì Tạ Dung mới biết được Bạch Chi Yến sẽ nhảy múa, từ trước đến nay chưa từng thấy anh nhảy.
Bạch Chi Yến mặc bộ quần áo màu đen rộng, đeo không ít phụ kiện trên ngón tay, cổ tay và cả cổ.
Động tác vũ đạo mạnh mẽ, giữa chừng quần áo bị nhấc lên nhiều lần, để lộ phần eo.

Tạ Dung nghe tiếng hò hét của các chàng trai và cô gái xung quanh mình, cau mày lại.
Sau khi Bạch Chi Yến nhảy xong, Ta Dung đi xem tường tỏ tình của trường.
Quả nhiên, 90% đang bày tỏ với anh, 50% đang hỏi anh là ai.
Cậu di chuyển ngón tay, bình luận một câu: Xin lỗi, anh ấy đã có chủ.
Những bình luận sau đó cũng có hơi kinh ngạc, kinh ngạc do những người này thậm chí không biết rằng Bạch Chi Yến đã có đối tượng, tại sao ngay cả Bạch Chi Yến cũng không nhận ra.
Tạ Dung lại không để ý tới.
Bữa tiệc kết thúc, bọn họ cùng nhau về nhà, Tạ Dung hơi ngột ngạt, làm ầm lên một lần.

Sau đó cậu tựa trên vai Bạch Chi Yến, buồn buồn nói: “Em mới biết được anh biết nhảy múa, thật nhiều lần đều là như vậy.

Lúc trước đến nhà của anh mới biết được anh còn biết đề xe máy.”
Bạch Chi Yến nghe xong nói xin lỗi, bởi vì khi những sự việc này chưa tới gần, anh cảm thấy không cần thiết phải nói ra, cũng không nhớ nổi để nói.
Vài năm sau, Bạch Chi Yến vẫn giữ thói quen đó như cũ, có rất nhiều chuyện đã xảy ra rồi thì Tạ Dung mới biết được.
Ví dụ như, ông chủ công ty liên tục quấy rối Bạch Chi Yến, mãi đến một lần Tạ Dung ở nhà chờ anh không về nên phải đến công ty của anh.
Ai biết khi xuống xe thấy Bạch Chi Yến say khướt bị một người đàn ông ôm, trong nháy mắt Tạ Dung máu nóng dâng lên đánh người kia một trận.
Chờ Bạch Chi Yến tỉnh lại, Tạ Dung còn chưa kịp hỏi tội, Bạch Chi Yến đã bắt đầu xin lỗi.

Điểm này của anh luôn không thay đổi, nhanh chóng thừa nhận lỗi lầm của mình.
Tạ Dung phớt lờ anh vài ngày, giận anh cái gì cũng không tự mình nói, cũng có một nửa sợ nếu ngày đó mình không đi tìm anh thì sẽ như thế nào.

Sau đó Bạch Chi Yến bị mất việc, có lẽ bởi vì chuyện này.

Tuy Bạch Chi Yến không trách cậu nhưng cậu luôn cảm thấy có chút khó xử với anh.
Về sau, Bạch Chi Yến tìm được công việc mới, nói chuyện cùng Tạ Dung một lần.

Nói rằng công việc là do bản thân từ chức, không liên quan đến cậu, sau này sẽ kiên quyết từ chối lãnh đạo mời rượu.
Thế nhưng xã giao nào có không uống rượu, nhất là người mới.

Tạ Dung từ từ nhắm hai mắt không nói chuyện, ôm lấy Bạch Chi Yến, chỉ nói: “Sau này em sẽ đến đón anh tan làm.”
Trước khi Tạ Dung tốt nghiệp, cậu đã cùng bố mẹ mua một căn nhà tại thành phố này.
Bắt đầu từ năm ba đại học, Tạ Dung đã nhận việc lồng tiếng cho sách nói và phim trên web nhỏ.
Kịch truyền thanh mà cậu và Bạch Chi Yến hợp tác lúc trước khiến cho cậu nổi tiếng một chút.

Sau khi thu âm sách nói và phim, trong giới cũng bắt đầu xuất hiện tên của cậu, có một ít người hâm mộ.

Công việc của Bạch Chi Yến cũng ổn định lại, dẫn một số chương trình truyền hình nhỏ.
Sau khi xuất hiện trên TV, cũng đạt được một chút danh tiếng.
Trong khoảng thời gian này, hai người từng có không ít xích mích nhưng chưa bao giờ chia tay.

Tạ Dung trầm mặc không để ý tới Bạch Chi Yến, vài ngày sau Bạch Chi Yến sẽ xin lỗi sẽ dỗ dành cậu.
Bạch Chi Yến không thường phớt lờ người khác, khi anh nổi giận sẽ nói ra, nếu như Tạ Dung không rảnh rỗi, anh còn có thể tự dỗ dành mình thật tốt.
Hồ Việt và Lâm Dã về quê làm việc, thỉnh thoảng khi định đi du lịch thì bốn người họ sẽ đến Nam Thành ở vài ngày, lúc này Lâm Cảnh luôn đến góp vui.
Nghe nói mấy năm nay cậu ta có một người bạn trai, rốt cuộc lại bị cắm sừng, khiến cậu ta không còn hy vọng với tình yêu, còn thường nói hâm mộ hai người bọn Bạch Chi Yến.
Thời gian cứ như vậy bình đạm trôi qua nhưng lại chẳng hề buồn chán.
TOÀN VĂN HOÀN.
 
Back
Top Bottom