Ngôn Tình Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài

Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 40: 40: Không Thích Cô Tôi Thấy Anh Ta Thích Cô Chết Đi Sống Lại


Ngày hôm sau Niệm Thanh ngồi xe của Cố Thanh Hằng tới công ty, bị lãnh đạo và đồng nghiệp nhìn thấy, những lời bàn ra tán vào ở công ty càng quá mức.
Niệm Thanh nghe được không ít những lời khó nghe, điểm này Niệm Thanh không cách nào phản bác là mình trong sạch.
Buổi chiều, điện thoại nhận được một tin nhắn (lập tức tới Niệm gia cho tôi)
Là niệm tử gửi tới, có thể nhìn ra được giọng điệu rất kém.

Niệm Thanh nhíu mi, cô nhìn rất lâu mới buông điện thoại xuống, rời khỏi văn phòng, xin lãnh đạo cho nghỉ nửa buổi, lãnh đạo cũng không làm khó cô, rất sảng khoái cho cô nghỉ, để cô đi.
Trên đường về Niệm gia, Niệm Thanh suy nghĩ hàng ngàn hàng vạn lý do tại sao Niệm Tử lại gấp gáp gọi cô quay về?
Không phải là biết chuyện của cô và Cố Thanh Hằng chứ? có lẽ không phải, Cố Thanh Hằng cho dù có càn rỡ hơn nữa cũng sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy.

Dù sao phát sinh quan hệ với em của vợ sắp cưới cũng không phải là chuyện vẻ vang gì, anh nhất định sẽ lén gạt Niệm Tử.
Trước cửa Niệm gia, Niệm Thanh nhấn chuông cửa, một lát sau người hầu nghiêm mặt mở cửa cho cô.

Vừa bước vào phòng khách, giọng nói chất vấn của Niệm Tử đã vang lên hỏi cô: “đêm qua cô đi đâu? đêm qua Quan Thiếu Nghiên không quay về Quan gia, cô cũng không đi gặp cha mẹ của anh ta!”
“Em tới nhà của bạn”.

Niệm Thanh nói dối, thực ra tối qua cô ở nhà của Cố Thanh Hằng.
“Quan Thiếu Nghiên đâu?” Niệm Tử chỉ quan tâm tới hướng đi của Quan Thiếu Nghiên.
“Anh ta đi cùng bạn gái của anh ta rồi.”
Thái độ của Niệm Thanh làm Niệm Tử tức tới nghiến răng: “đêm qua tôi để cô đi cùng Quan Thiếu Nghiên, chỉ cần cô tới thăm hỏi cha mẹ của anh ta, cô thế nhưng lại để anh ta đi cùng người phụ nữ khác.

Cô còn có chút tiền đồ nào không? Hay là nói, cô cố ý làm như vậy?”
“Em không giữ được anh ta, anh ta căn bản không thích em”.

Niệm Thanh rất bất đắc dĩ, thiên sinh bát tự của cô và Quan Thiếu Nghiên không hợp nhau, lời của cô nói anh ta từ trước tới giờ không nghe lọt tai.
“Không thích cô? Tôi thấy anh ta thích cô chết đi sống lại.

Nếu không năm xưa anh ta sao có thể vì đính hôn với cô mà cãi nhau trở mặt với cha mẹ? chỉ dựa vào điểm này tôi biết anh ta có ý với cô!” Niệm Tử mạnh mẽ nói.
Niệm Thanh nhíu mi, cảm thấy Niệm Tử đánh giá cô quá cao rồi, Quan Thiếu Nghiên làm nhiều việc như vậy có lẽ là vì Lục Xuyên.

“Niệm Thanh, tôi nói cho cô biết, Quan Thiếu Nghiên là cơ hội trở mình của cô.

Anh ta có hoa tâm đi nữa thì cũng là con người.

Hôn sự này, nếu như cô làm lỡ mất cuộc hôn nhân này về sau cô sẽ hối hận!”
Nói tới đây, Niệm Thanh biết nếu cô gả cho Quan Thiếu Nghiên không thành công cô sẽ bị Niệm gia bán cho một người đàn ông khác, đổi lợi ích.

Cô phải nhẫn nhìn làm người câm điếc bên cạnh Quan Thiếu Nghiên, hay là đánh cược một phen… Cố Thanh Hằng?
Cố Thị, trong phòng làm việc của tổng tài
Cố Thanh Hằng cầm điện thoại, nói chuyện với người ở đầu dây bên kia, phân phó: “Trước tiên để cô ta dưỡng thai cho tốt, những chuyện khác không gấp”.
Điện thoại vừa ngắt, cửa phòng làm việc liền bị người dùng lực đẩy ra.

Đoan Ngọ không ngăn được sự xâm nhập cuồng ngạo của Quan Thiếu Nghiên!
“Anh quen biết Thiến Thiến?” Quan Thiếu Nghiên hai tay chống trên bàn làm việc của Cố Thanh Hằng, vẻ mặt âm trầm.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 41: 41: Hiện Giờ Anh Ta Chính Là Muốn Giúp Cô Chuộc Thân


Cố Thanh Hằng ngẩng đầu, nhìn Quan Thiếu Nghiên, ánh mắt thẳng thắn, ngũ quan tuấn mỹ.
Anh thản nhiên nói: “Quen biết, cô ấy chính là học trò của tôi trong trường học”.
Quan Thiếu Nghiên thoáng chốc mắt nheo lại, không chớp mắt nhìn chằm chằm Cố Thanh Hằng: “là anh để cô ta tiếp cận tôi?”
Cố Thanh Hằng buồn cười, cười thành tiếng: “Bạn gái anh tự mình chọn lại trách tôi?”
Quan Thiếu Nghiên hít một hơi thật sâu, khắc chế sự vặn vẹo vì phẫn nộ trên mặt, hai tay trên bàn dùng lực gân xanh nổi lên.

Anh ta cười cười: “người tôi muốn cưới vẫn là Niệm Thanh, tôi và Thiến Thiến chỉ là chơi đùa mà thôi.

Cô ta sẽ không trở thành cái gì hết.”
“Vậy chúc anh thuận lợi”.

Cố Thanh Hằng vẻ mặt bình tĩnh, lập tức lại bổ sung thêm một câu: “Tới lúc đó, Lục Hoài Xuyên có lẽ sẽ xuất hiện, chúc phúc cho hai người.”
Nhắc lời Lục Hoài Xuyên, thần sắc trên mặt Quan Thiếu Nghiên khẽ biến, đình trệ.

Anh ta trầm giọng hỏi Cố Thanh Hằng: “Anh biết anh ta đang ở đâu?”

Cố Thanh Hằng thế nhưng lại lắc đầu, biểu hiện không biết “có điều, anh ta nhất định sẽ quay lại”.
Quan Thiếu Nghiên không tiếp tục nói chuyện, xoay người ngạo nghế rời khỏi.

vốn dĩ muốn tìm Cố Thanh Hằng tính sổ, cũng bới vì nhắc tới Lục Hoài Xuyên mà thay đổi chủ ý.
Đoan Ngọ một lần nữa đóng cửa lại.

Trong nháy mắt, nụ cười trên mặt của Cố Thanh Hằng cũng tắt, đáy mắt chỉ còn lại sự băng lãnh.
Anh nhắc nhở Đoan Ngọ: “Lần sau Quan Thiếu Nghiên tới, để người bên dưới thông báo trước”.
Đoan Ngọ gật đầu: “vâng.”
Cố Thanh Hằng và Quan Thiếu Nghiên thực sự tồn tại một mối thù sâu sắc.

Năm xưa, nếu không phải do Quan Thiếu Nghiên thì Lục Hoài Xuyên cũng sẽ không biết Niệm Thanh, sau này cũng sẽ không phát sinh nhiều chuyện như vậy.
Lúc Niệm Thanh rời khỏi Niệm gia, cũng gần tới ban đêm, sau khi cô trở về nhà trọ cùng thuê với Yến Tử, kể chuyện đứt quãng cho Yến Tử nghe, để Yến Tử suy nghĩ giúp cô.

Một mình cô nghĩ chỉ có thể nghĩ tới ngõ cụt.
“Cậu ngốc ạ! Còn phải nghĩ sao? trước tiên cứ bẫy chặt lấy Cố Thanh Hằng, anh ấy hiện giờ thể hiện chính là muốn chuộc thân cho cậu, cậu hà tất cứ phải vướng mắc với tên cặn bã Quan Thiếu Nghiên”.

Trong mắt Yến Tử, Cố Thanh Hằng tốt hơn Quan Thiếu Nghiên không biết bao nhiêu lần.

Để tên cặn bã Quan Thiếu Nghiên cút!
“Cố Thanh Hằng không đơn giản như vậy, anh ta nhất định có điều kiện kèm theo”.

Niệm Thanh không dám vọng tưởng dựa vào chính mình mà có thể bẫy được Cố Thanh Hằng.
“Cái này nha…” Yến Tử nghĩ nghĩ thấy cũng đúng, thương nhân không thể làm chuyện lỗ vốn, đặc biệt là loại người như Cố Thanh Hằng.

Nhưng “dù sao cậu nghĩ xem tình hình của cậu hiện nay đủ xấu rồi, có xấu thêm chút nữa thì đã sao? là bọn họ không biết xấu hổ trước, cậu sao phải xấu hổ với bọn họ!”
“Mình sợ rước lửa lên người”.

Niệm Thanh sợ nhất, sợ nhất chính là phiền phức.

mà Cố Thanh Hằng là phiền phức mà cô không thể ứng phó được.
“Cái này phải xem cậu nắm chắc được bao nhiêu, nói không chừng cậu có thể toàn thân trở ra được thì sao?” Yến Tử trời sinh đã lạc quan, cô vẫn luôn cho rằng Niệm Thanh nhất định phải tìm một chỗ dưa vững chắc.

Cố Thanh Hằng chính là lựa chọn số một.
Chỉ sợ không thể thoát thân, Niệm Thanh thở dài một hơi.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 42: 42: Cố Thanh Hằng Ở Trường Học Giữ Mình Rất Trong Sạch Kỳ Thực Không Phải Vậy


Cách thời gian thi bù chỉ còn một ngày, Niệm Thanh gọi điện thoại cho Quan Thiếu Nghiên, hi vọng có thể cùng anh ta bàn chuyện, không tới mức bất đắc dĩ cô sẽ không chọn Cố Thanh Hằng.
Nhưng, điện thoại của Quan Thiếu Nghiên gọi mãi không được.

Mỗi lần anh ta đều như vậy, mỗi khi cố muốn tìm anh ta, vĩnh viễn đều không thể tìm được, ngoại trừ đại thiếu gia như anh ta nhớ tới cô thì tự mình sẽ xuất hiện.

Niệm Thanh từ bỏ, đối với Quan Thiếu Nghiên đã triệt để chết tâm.
Ngày hôm sau, Đại học Thanh Thành tổ chức thi bù.
Một số giáo viên có mặt để giám sát kỳ thi, hầu hết những thí sinh trang điểm đều dựa sát vào Cố Thanh Hằng, đem khảo chứng đưa cho anh.
Cố Thanh Hằng nét mặt nhàn nhạt tiếp lấy khảo chứng của thí sinh thi bù.

Có một số sinh viên nữ lén lút hướng tới lòng bàn tay của anh, nhét tờ giấy nhỏ ra ám thị.
Cố Thanh Hằng không có phản ứng, xoay người đem những tờ giấy nhỏ trong tay tất cả vứt hết vào thùng rác, mắt cũng không chớp lấy một cái.
Mười phút sau, những sinh viên phải thi bù cơ bản đã tới đông đủ, duy nhất chỉ thiếu một người.

Cố Thanh Hằng mắt không chớp nhìn thẳng lối vào hội trường, mắt tối sầm.
Cuối cùng có một người đi ngược sáng tiến vào.

Là một cô gái trẻ tuổi, mặc áo phông trắng, quần jean, tóc buộc đuôi ngựa, lưng đeo ba lô, rất thanh thuần sạch sẽ.
Ánh mắt của Cố Thanh Hằng trong nháy mắt bị thu hút, dán chặt trên người cô gái.

Khi Niệm Thanh nhìn thấy Cố Thanh Hằng, hơi mím môi, cô đi về phía anh đem khảo chứng của mình cho anh, nhưng Cố Thanh Hằng chỉ nhìn chằm chằm vào mặt cô, tay không đón nhận.
“Cố giáo sư” Niệm Thanh nhẹ nhàng gọi một tiếng, cho rằng Cố Thanh Hằng đang làm khó cô.

Vài giây sau, Cố Thanh Hằng chậm chạp tiếp nhận khảo chứng của cô, cánh môi câu lên cười phong thần tuấn dật: “vào đi”
Niệm Thanh theo lời đi vào.
Lúc này, người giám thị khác và Cố Thanh Hằng cùng nhau tiến vào.

Một lần nữa xét duyệt khảo chứng của thí sinh, thẳng cho tới khi nhìn thấy khảo chứng của Niệm Thanh, có thầy giáo nhíu mày.
“Thầy cô, sinh viên này…” người đưa ra ý kiến là Chủ nhiệm Trần.

“Có vấn đề?” Cố Thanh Hằng lãnh đạm hỏi.
Trần chủ nhiệm ấp úng, đơn giản là Niệm Thanh đã trốn rất nhiều tiết học quan trọng và các bài kiểm tra, đắc tội với mấy giáo viên, học kỳ này cô đã bị đình chỉ rồi, có thi bù cũng không tác dụng gì.
Cố Thanh Hằng nghe xong không cho là đúng, anh cười: “cấp bằng tốt nghiệp là trường học hay là mấy thầy giáo các người?”
Trong thoáng chốc Trần chủ nhiệm và mấy giáo viên khác không nói nên lời.

Bằng tốt nghiệp và văn bằng đại học nói là quý trọng cũng là rẻ mạt.

Hiện giờ ý của Cố Thanh Hằng chính là che chở cho Niệm Thanh.

Bọn họ có thể xóa bỏ thanh tích của Niệm Thanh nhưng trường học vẫn sẽ cấp bằng cho cô
“Phát đề thi.” Cố Thanh Hằng không tiếp tục nói nhiều, dẫn đầu tiến hành cuộc thi.

Chủ nhiệm Trần vừa lau mồ hôi vừa ôm đề đi vào.

Đều nói, Cố Thanh Hằng trong trường học giữ mình rất trong sạch, nhưng thực ra không phải vậy, thậm chí anh đối với Niệm Thanh là phá lệ chiếu cố.
 
Back
Top Dưới