Ngôn Tình Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài

Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 20: 20: Khi Tình Yêu Và Hiện Thực Và Chạm Thì Chính Là Tia Lửa Quay Đầu Nhìn Lại Tình Yêu Chỉ Còn Là Mảnh Vụn


Ngồi lên xe thương vụ, người lái xe là tài xế.

Niệm Thanh không cùng Cù Nam tán gẫu câu được câu không, cô và Cù Nam không thân thiết, không có gì để nói, vậy nhưng Cù Nam rất giỏi trò chuyện “Niệm Tử là chị của cô?” Niệm thanh gật đầu.
Trên môi của Cù Nam mang ý cười càng sâu “ nói như vậy, Cố Thanh Hằng chính là anh rể của cô?”
Niệm thanh lần nữa gật đầu “phải.”
Cù Nam đột nhiên chuyển mắt, nhìn chằm chằm cô nói “Anh ấy có một cô em vợ nhỏ như cô, sau này nhất định rất thương cô.

Cô đừng nhìn anh ấy bình thường bộ mặt nghiêm túc, anh ấy đối với cô gái trẻ tuổi như cô là hòa nhã nhất rồi”.
Niệm Thanh cười, không tiếp lời, vẫn cảm thấy trong lời nói của Cù Nam có gì đó rất kỳ quái.

Ghen?
Có điều nói lại, Cố Thanh Hằng và Cù Nam là quan hệ gì, điểm này làm người khác khả nghi.

Cù Nam một tiếng gọi anh là Thanh Hằng, so với Niệm Tử gọi còn thân mật hơn, là tri kỷ hay là tiểu mật?
Xe thương vụ chạy trên đường, trong xe dần dần an tĩnh, địa điểm là ở đâu, Niệm Thanh cũng không rõ.

“Gần đây Cố Thanh Hằng mua một ngôi nhà được thế chấp cho ngân hàng của chúng tôi, anh ấy đang ở đó.

Chúng ta đi tới đó tìm anh ấy trước”.

Cù Nam mở miệng, phá vỡ sự im lặng.
“Được.” Niệm Thanh không có ý kiến.
Rất nhanh tới địa điểm đích, xe thương vụ dừng trước một ngôi nhà ở ngã tư đường Cẩm Hồ.

Lúc Niệm Thanh xuống xe, trong lòng hung hăng run lên, dường như những thứ cô đã muốn quên đi từ rất lâu lại một lần nữa va chạm nơi trái tim.
Người đàn ông đứng trước ngôi nhà cũ, thân ảnh của anh và thân ảnh của người đó dường như chồng lên nhau.

Giống như người đó vẫn luôn ở đây, giống như chưa từng mất tích.

Nhưng khi người đàn ông xoay người lại, trái tim Niệm Thanh nhảy vọt lên, lại chút một trầm xuống, rơi xuống không giờ.

Không phải Lục Xuyên, là Cố Thanh Hằng…
Hiện thực và tình yêu một khi và chạm chính là tia lửa, ngoảnh đầu lại nhìn chỉ còn là mảnh vụn.

Niệm Thanh ngẩng cao đầu, nhìn bầu trờ bắt đầu tối, khóe mắt có chút cay.
“Em sao vậy?” Cố Thanh Hằng đứng trước mặt Niệm Thanh, ỷ vào thân hình cao lớn vượt trội, từ trên cao nhìn xuống cô, thế nhưng lại thấy đôi mắt cô đỏ lên.
“Bị bụi bay vào mắt.” Niệm Thanh nói, tìm lấy một lý do.
“Cho em.” Cố Thanh Hằng đưa tới một chiếc khăn tay.
“Cảm ơn!”.

Niệm Thanh cầm lấy khăn tay, lau lau khóe mắt, không có nước mắt, chỉ là mắt có chút cay mà thôi.
“Đỡ hơn chưa?” trong mắt Cố Thanh Hằng có sự quan tâm nhàn nhạt.
Niệm Thanh đáp lại một tiếng, khăn tay trong tay cô còn không phải là, còn không phải là cô đã dùng qua rồi “em giặt sạch sẽ trả lại anh”.
Cố Thanh Hằng vuốt cằm cũng không để ý.
“Căn nhà này anh mua rồi? Niệm Thanh có chút đăm chiêu hỏi.
“Phải, sau này tôi dự tính trùng kiến lại, làm căn nhà mới của tôi và Niệm Tử”.

Giọng nói của Cố Thanh Hằng rất nhẹ, rất nhạt.

nói xong lời này, anh dừng ở Niệm Thanh.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 21: 21: Trong Mờ Tối Hai Người Bọn Họ Mắt Qua Mày Lại


Trong gian khách quý của khách sạn Bá Đốn.
Niệm Thanh vẫn luôn im lặng suy nghĩ, thẳng cho tới khi Cố Thanh Hằng và Cù Nam nói tới chuyện ngôi nhà cũ đó, cô nhẹ nhàng nói góp một câu “em thấy đoạn đường khu căn nhà đó rất tốt, rất thích hợp dưỡng lão, không biết tại sao chủ nhà lại đem cầm cố?
Cố Thanh Hằng ngược lại nhìn về phía Niệm Thanh, ánh mắt nheo lại không nói gì.
“Sao vậy, cô đối với mảnh đất đó có hứng thú?” nếu cô thực sự có hứng thú thì có thể thỉnh giáo Cố Thanh Hằng, về mặt này anh ấy là cao thủ.

Có anh ấy chỉ điểm, khẳng định có thể kiếm được tiền mà không mất tiền”.

Cù Nam trêu ghẹo nói.

Vừa nói cô ấy vừa nâng ly rượu lên, chạm ly với Cố Thanh Hằng, dưới ánh mắt của anh, cười kính anh một ly.
Trong mờ tối, hai người bọn họ mắt qua mày lại.

Niệm Thanh giả bộ nhìn không thấy, khoát tay nói: “không phải, tôi chỉ cảm thấy hiếu kỳ thôi.

Căn nhà đó từ ngày tôi học cao trung vẫn luôn ở đấy, không biết chủ nhà là người như thế nào?”

Cù Nam nói: “một ông lão già cô đơn đã chết rồi mà thôi.

Vợ của ông ta bị bệnh nằm trong bệnh viện nửa năm nay, tháng trước vừa chuyển đi, trong nhà không có tiền, cũng không có năng lực trả nợ cho ngân hàng, chúng tôi chỉ có thể bán căn nhà đó đi.

vừa hay Thanh Hằng sớm đã nhìn trúng căn nhà này, ra giá cao để mua lại, bà già sau khi trả hết nợ của ngân hàng ước chừng vẫn thừa tiền, cũng đủ cho một mình bà ấy tiêu.”
Niệm Thanh bất động thanh sắc hỏi: “Bà ấy không có con trai sao?”
Cù Nam cười cười nhìn Niệm Thanh “ không có, hai người bọn họ không sinh được con nên vẫn luôn chỉ có hai người sống với nhau.”
Niệm Thanh dừng đũa, khẩu vị trong miệng hoàn toàn biến mất, trong lòng cười khổ.

Những lời Lục Xuyên nói với cô, lời nào là thật lời nào là giả cô hiện giờ cũng không phân biệt được.
Sau khi ăn xong, Niệm Thanh đưa ra đề nghị cô về một mình.

Cô coi như cũng nhìn ra được quan hệ giữa Cù Nam và Cố Thanh Hằng, tuyệt đối không đơn giản, cô không muốn làm bóng đèn của bọn họ.

Hơn nữa, cô là em gái của Niệm Tử, quan hệ quá thân thiết với người phụ nữ có quan hệ mờ ám với Cố Thanh Hằng cô sẽ gặp phiền phức.

Muộn như thế này một người con gái như cô về sẽ rất nguy hiểm, để Thanh Hằng đưa cô về đi.

“Cù Nam đẩy Cố Thanh Hằng cho Niệm Thanh, tự mình lên xe thương vụ: “tôi vẫn còn công việc, tôi đi trước.”
Sau khi Cù Nam rời đi, Niệm Thanh nhìn Cố Thanh Hằng cau mày nói “Em có thể tự mình quay về.”
“Lên xe.” Cố Thanh Hằng không nói nhiều, mở thẳng xe ghế phụ lái, ánh mắt nhìn qua.

Niệm thanh lên xe, thực ra cô muốn ngồi phía sau hơn…
Cả đoạn đường Niệm Thanh đều suy nghĩ, làm thế nào để mở miệng với Cố Thanh Hằng, bàn về chuyện bảo hiểm.
“Sao hôm nay em lại đi cùng Cù Nam?” Cố Thanh Hằng đột nhiên hỏi.
“Em gặp cô ấy ở cổng công ty”.

Niệm Thanh thành thực đáp.
Cố Thanh Hằng nhíu mày: “cô ấy đến cống ty các người?”
NiệmTthanh ừm một tiếng, gật đầu: “Cô ấy và lãnh đạo công ty em bàn chuyện hợp tác.”
Cố Thanh Hằng đôi con ngươi thâm trầm, không nói thêm gì nữa, một đường đi về dưới khu nhà trọ của Niệm Thanh anh mới mở miệng: “chuyện bảo hiểm tôi sẽ nghĩ thêm một chút, tạm thời sẽ không mua bảo hiểm bên công ty các người.”
Lòng Niệm Thanh lúc này lập tức trầm xuống…
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 22: 22: Tối Mai Tới Nhà Tôi Học Bù


“Là chỗ nào có vấn đề sao? nếu như công ty em làm chỗ nào chưa tốt anh có thể nói ra, chúng em có thể cố gắng sửa cho tới khi anh vừa lòng”.

Niệm Thanh bày ra thái độ khiêm tốn, ý đồ vãn hồi ý định của Cố Thanh Hằng.
Ánh mắt của người đàn ông ngưng trên người cô.
Quả thực đối với người đàn ông 32 tuổi như Cố Thanh Hằng mà nói, một cô gái 22 tuổi như Niệm Thanh quá non trẻ, dễ bị khích thích.
“Không thể hợp tác là bởi vì lợi ích không đủ”.

Cố Thanh Hằng dùng giọng điệu của một người thương nhân “Công ty khách cho tôi quyền lợi nhiều hơn”.
“Quyền lợi?” Niệm Thanh sửng sốt một lát, rất nhanh nhận ra được “quyền lợi” trong miệng Cố Thanh Hằng là gì.

Quyền lợi trong bảo hiểm, đơn giản là “hiến thân”.

lẽ nào công ty khách có người phụ nữ nào đó đã bò lên giường của Cố Thanh Hằng?’
Ý này của anh, không phải là đang ám thị cô chứ...
“Không mời tôi lên nhà em ngồi một lát sao?” Cố Thanh Hằng không nhanh không chậm nói một câu làm Niệm Thanh kinh hãi không thôi.

Anh nhìn cô, ánh mắt sâu như biển.
Niệm thanh miễn cưỡng kéo cánh môi cười “em… nhà là em thuê cùng bạn, không tiện mời anh.”
“Vậy em có quyền lợi gì có thể cho tôi không?” đột nhiên, Cố Thanh Hằng nghiêng người tới gần Niệm Thanh.
Mỗi một tấc anh tiến tới gần làm cho Niệm Thanh có cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, giống như Lục Xuyên, nhưng lại không phải là Lục Xuyên.

Anh là Cố Thanh Hằng, một người đàn ông thành thục lại có cảm giác xâm lược mạnh mẽ!
Niệm Thanh nắm chặt tay, rất nhanh nhìn thấy nụ cười phát ra từ khóe môi của Cố Thanh Hằng, cùng những lúc bình thường nghiêm túc không giống nhau, giống như là hai người.
Niệm Thanh không kiềm chế được, lúc muốn gọi anh là anh rể để nhắc nhở anh thì Cố Thanh Hằng thu lại nụ cười, trong chốc lát phục hồi lại bộ dáng lạnh nhạt thường ngày.
“Tối mai tới nhà của anh để học bù.” Giọng nói bình tĩnh, trong mắt nhạt như mây khói.
“Cái gì?” Niệm Thanh ổn định lại nhịp đập trái tim, đoán không ra tâm tư của Cố Thanh Hằng.
“Em trốn tiết của tôi nhiều như vậy, tôi có ghi chép lại.

Em tới nhà tôi học bù số tiết đó hay là muốn tôi nói cho Niệm gia biết?” Cố Thanh Hằng nét mặt thản nhiên nhàn nhã hỏi.
“Em tới nhà anh”.

Niệm Thanh lập tức nhỏ giọng đáp, cô không còn lựa chọn nào khác.

Cố Thanh Hằng vuốt cằm “về đi.”
Niệm Thanh dùng tốc độ thật nhanh xuống xe, dùng sức đóng mạnh cửa xe cho hả giận!.

Cố Thanh Hằng đang đùa giỡn với cô sao?!
Sau khi nhìn Niệm Thanh đi vào khu nhà trọ, Cố Thanh Hằng thu hồi ánh mắt.

lấy điện thoại ra bấm một dãy số: “Đoan Ngọ nói Đại Tề để ý tốt Cù Nam.”
Đoan Ngọ đáp ứng một tiếng, lại hỏi: “Vậy Thanh tiểu thư thì sao?”
“Cậu tiếp tục gấp rút”.

Cố Thanh Hằng nói, tiếp theo liền tắt điện thoại.

Anh nâng ánh mắt nhìn lên ánh đèn sáng trên tầng thứ mười của khu nhà trọ.

Sau đó lái xe rời đi.
Chuyện bảo hiểm tạm thời dừng lại, anh muốn xem Cù Nam muốn làm gì.
Niệm Thanh quay về nhà, kể cho Yến Tử nghe chuyện hôm nay, cùng với chuyện người đàn bà Cù Nam này.

Chuyện Cố Thanh Hằng đùa giỡn với cô tất nhiên là cô không nói.

Nói tới Cù Nam, Yến Tử nhất thời hăng hái “Cù Nam này, khi mình thực tập ở Cố thị thường xuyên thấy cô ta tới tìm Cố Thanh Hằng, mình nói cho cậu biết, Niệm Tử nhà cậu sớm muộn gì cũng bị Cù Nam xen vào làm tiểu tam.”
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 23: 23: Người Đàn Ông Này Thực Tốt Tuy Rằng Bên Cạnh Có Cù Tam Tam


Niệm Tử có bị có bị tiểu tam xen vào không Niệm Thanh không biết, cũng không hứng thú muốn biết “Cậu đừng quản việc của họ, chúng ta chỉ xem kịch thôi”.
“Đương nhiên rồi”.

Yến Tử vắt chéo chân, cười hề hề hỏi Niệm Thanh “là Cố Thanh Hằng đưa cậu về?”
Niệm Thanh gật đầu, cảm thấy khó chịu “Cố Thanh Hằng muốn tối mai mình tới nhà anh ấy học bù”.
Yến Tử đảo mắt mọt vòng “đi a, sợ cái gì, Thầy ấy cũng sẽ không làm gì cậu đâu.

Tôi cảm thấy thầy rất chiếu cố cậu.

Cậu trốn tiết của thầy ấy, thầy ấy trên lớp cũng không điểm danh tên của cậu, không viết tên cậu.

Người đàn ông này thực tốt.

tuy rằng bên cạnh có Cù tam tam.
Niệm Thanh thở dài một hơi “đừng nói nữa.”
Yến Tử tận tình khuyên bảo: “thực sự Thanh Thanh, cậu suy nghĩ một chút về hoàn cảnh của mình.

Cậu thực sự cần một người có năng lực để dựa vào”.
Niệm Thanh cười cười, nhắc nhở nói “Anh ấy là của Niệm Tử.”
“Ai nói vậy?” Yến Tử vỗ đùi, gọi Niệm Thanh đang đi về phía phòng tắm lại, bọn họ còn chưa có giấy chứng nhận, nói không chừng sau này trở thành của cậu đó?”
Niệm Thanh đóng cửa phòng tắm lại, không để ý tới những lời Yến Tử đang nói.

Đây là không thể nào, Niệm Hải và Tưởng Dung không dễ dàng gì mới nắm được người con rể Cố Thanh Hằng này, bọn họ tuyệt đối sẽ không để Thanh Hằng lấy người con gái khác.

Hơn nữa, Niệm Tử đối với Cố Thanh Hằng ái mộ rất lâu rồi.
Vòi sen nước lạnh, chảy trên làn da trắng nõn, thuận theo đường cong tuyệt mỹ chảy xuống.

Niệm Thanh đang nghĩ tới buổi tối ngày mai cô phải ứng phó với Cố Thanh Hằng như thế nào.
Sáng sớm ngày tiếp theo Niệm Thanh tới công ty làm việc.
Khi Niệm Thanh ngồi chuyến tàu đầu tiên để tới công ty, vẫn chưa tới giờ làm việc, cô đã nhìn thấy Cù Nam và lãnh đạo của công ty cô từ cửa công ty đi ra.

Sau khi lãnh đạo tiễn Cù Nam lên xe, ông đứng một lát sau đó mới quay vào công ty.
Niệm Thanh ngẩng đầu, nhìn lên chiếc đồng hồ lớn trên tòa cao ốc 8 giờ 30 phút, cách thời gian làm việc còn sớm.
Buổi trưa gặp khách hàng nhỏ lần trước bàn được một nửa, sau khi ký kết thỏa thuận cuối cùng thì một ngày cũng đã trôi đi rồi.
Niệm Thanh không nói với lãnh đạo chuyện Cố Thanh Hằng tạm thời không mua bảo hiểm, cô muốn chờ đợi một chút để xác định được ý đồ của Cố Thanh Hằng mới nói.
Khi tan làm.

Lãnh đạo triệu tập tất cả các đồng nghiệp trong văn phòng lại, nói về chuyện công ty hợp tác với ngân hàng Thanh Thành, đạt được thành công rất lớn, buổi tối sẽ mở một tiệc rượu, để đồng nghiệp thả lỏng một chút.
Niệm Thanh không muốn đi, buổi tối cô phải tới chỗ của Cố Thanh Hằng, nhưng lại không muốn biểu hiện ra là không hợp nhóm nên không thể không đi theo.
Trong khách sạn Thanh Thành.
Lãnh đạo bao một phòng bao lớn, một nhóm đồng nghiệp uống rượu uống rượu, chơi đoán số chơi đoán số, rất náo nhiệt.

Niệm Thanh ngồi ở một bên, nhìn bọn họ náo nhiệt, tự mình thì lại cầm một ly nước không dính rượu, miễn cho lát nữa đi gặp Cố Thanh Hằng đầu óc lại không được thanh tỉnh.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 24: 24: Coi Anh Là Lục Xuyên


Sau khi đồ ăn được đem lên, Niệm Thanh buồn bực ăn đồ ăn, thi thoảng lại rót rượu cho lãnh đạo.
Rượu đã uống được một nửa, Cù Nam lén lút đẩy cửa đi vào.

Thì ra cô ta ở phòng bao bên cạnh xã giao cùng khách, vừa rồi nhìn thấy đồng nghiệp của công ty cô mới lén lút đi qua nhìn môt chút.

Lãnh đạo vừa thấy Cù Nam, tâm tình càng thêm dâng cao, kéo Cù Nam lại một lát để uống rượu.

Đồng nghiệp cũng rất biết đối nhân xử thế, biết Cù Nam là hành trưởng của ngân hàng Thanh Thành, sở hữu nguồn khách hàng khổng lồ, từng người tranh giành kính rượu Cù Nam.
Hết một vòng chỉ còn lại Niệm Thanh chưa hành động.
“Thanh Thanh, tới đây… tới đây kính Cù hành trưởng một chén.
Chén rượu tương phùng, Niệm Thanh uống hết rượu trắng trong ly, Cù Nam cũng một hơi uống hết.

Lúc sau, Cù Nam ở lại một lát liền quay lại phòng bao bên cạnh, cô ấy còn có khách hàng phải xã giao, lãnh đạo cũng không miễn cưỡng cô ấy.
Sau khi Cù Nam rời đi, tiệc rượu rất nhanh kết thúc, lãnh đạo cùng nhóm đồng nghiệp đi tăng tiếp theo, đi KTV tiếp tục vui chơi.

Niệm Thanh lấy lý do buổi tối có việc nên tách nhóm về trước.

Cô ra khỏi khách sạn Thanh Thành, gió đêm thổi vào mặt, nhiệt độ cơ thể không hạ, ngược lại tăng lên, miệng khô lưỡi đắng, cả người nóng rực không thôi.

Tiếp theo người cũng có chút choáng váng hoa mắt chóng mặt.

Niệm Thanh không biết có phải là do rượu phát huy tác dụng hay không, hay là, vẫn là…
Đầu càng lúc càng choáng váng.

Niệm Thanh không thể nào nghĩ quá nhiều, cô lắc lắc đầu, mở túi ra tìm điện thoại, muốn gọi Yến Tử tới đón cô.
Một chiếc xe Bentley màu đen không biết dừng lại trước mặt Niệm Thanh khi nào.

Đoan Ngọ bước xuống xe “Thanh tiểu thư, tiên sinh nhà chúng tôi để tôi tới đón cô, mời cô lên xe.”
“Anh là…” Niệm Thanh mắt híp lại, giọng nói khan khan.
“Đoan Ngọ”.

Người đàn ông trả lời, cho rằng Niệm Thanh mở cửa xe.

Niệm Thanh dựa vào ấn tượng, nhận ra đây là người trợ lý bên cạnh của Cố Thanh Hằng – Đoan Ngọ.

Niệm Thanh lên xe, nếu không tiếp tục đứng ở giữa đường cô không biết mình sẽ làm ra chuyện bất nhã gì nữa…
Trong xe, hơi lạnh rất thấp.

Niệm Thanh dựa vào cửa xe lạnh như băng, nhưng không thể nào giải tỏa được sự khô nóng trong người cô, càng lúc càng khó kiềm chế.
Cô cắn chặt môi, giọng nói có chút quyến rũ “ Đoan ngọ… Tôi có chút khó chịu… Anh đưa tôi về nhà trước đi, ngày khác tôi sẽ tới chỗ của Cố Thanh Hằng…”
Đoan Ngọ nâng mắt, xuyên qua kính thấy hai má của Niệm Thanh đỏ hồng, ánh mắt càng lúc càng mơ màng.

Anh một lời không nói, giẫm mạnh vào chân ga, thẳng cao tốc đi về phía nhà của Cố Thanh Hằng.
Trong khu nhà của cố thanh hằng.
Niệm Thanh đã không biết mình đang ở nơi nào, chân của cô mềm nhũn ngã vào một vòng ôm của người đàn ông.

Da thịt của anh sờ vào mát lạnh, trên thân thể của anh… có mùi hương giống như trên người của Lục Xuyên.
“Trước tiên em ở trong phòng đi”.

Cố Thanh Hằng ôm Niệm Thanh nằm lên giường của mình, khắc chế d*c vọng muốn chạm vào cô.
“Đừng đi…” Niệm Thanh quấn chặt lấy người đàn ông muốn rời đi, cánh môi chạm từ cổ anh tiến dần lên trên, hôn lấy cánh môi mỏng của người đàn ông.

Coi anh trở thành Lục Xuyên.
“Xin anh, đừng đi”.

Bộ dạng quyến rũ làm cho đôi con ngươi của người đàn ông càng trở nên thâm trầm, hô hấp nặng dần, hơi thở nóng hầm hập.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 25: 25: Anh Ấy Cắt Ga Giường Cất Giữ Cẩn Thận


Niệm Thanh bị đau mà tỉnh lại, cô động động cơ thể đau nhức, ngồi dậy, ngơ ngác nhìn quần áo rơi lả tả khắp nơi, có của cô, cũng có của người đàn ông khác.

Cùng với trên ga giường…
Niệm Thanh trong lòng đau đớn, cả người vô tri vô giác.
Trong phòng tắm truyền tới tiếng nước tí tách, có người ở bên trong, tắm sau khi xong việc.

Chỉ một lát sau, âm thanh dừng lại, cửa phòng tắm được mở ra, Cố Thanh Hằng th@n dưới chỉ quấn một chiếc khăn, thân hình cường tráng không thể nghi ngờ trên thân thể còn có thể thấy rõ những dấu hôn.
Anh bước tới, ngồi xuống, ôm Niệm Thanh đang trần như nhộng, ánh mắt yêu thương, giọng nói nhẹ nhàng “đau không? Đêm qua anh dùng lực một chút.”
Niệm Thanh sắc mặt trắng bệch, yết hầu giống như bị người ta hung hăng bóp chặt, không thốt ra lời.

Cô nâng tay muốn đẩy Cố Thanh Hằng ra, như anh nắm chặt lấy ngón tay cô, cúi đầu hôn từng cái một, quyến luyến không rời.
Trên thân thể anh là sự tươi mát khi mới tắm xong, không còn mùi hương giống như của Lục Xuyên “tôi muốn đi tắm.”

“Được”.

Cố Thanh Hằng cúi đầu hôn một cái, sự dịu dàng trên mặt anh Niệm Thanh từ trước tới nay chưa bao giờ nhìn thấy.
“Còn có… tôi muốn thuốc tránh thai.” Niệm Thanh bổ sung nói, đây là điều quan trọng nhất!
Trong chốc lát ánh mắt của Cố Thanh Hằng trầm xuống, rõ ràng lạnh đi không ít, anh nhàn nhạt nói: “Tôi đã để Đoan Ngọ đi mua rồi.”
Niệm Thanh gật đầu, không dám nhìn Cố Thanh Hằng, vội vàng rời khỏi vòng ôm của anh, quấn chăn xuống giường, nhanh chóng chạy vào phòng tắm.

Dòng nước từ vòi hoa sen chảy tràn vào những dấu vết h0an ái hồng tím trên cơ thể trắng nõn, tất cả đều thuộc về một người đàn ông lưu lại cho cô.
Niệm thanh ôm lấy vai của chính mình, dần dần ngồi xổm xuống, nước mắt không tiếng động rơi xuống, cắn chặt môi.

Cô không biết mình đang khóc cái gì? Là bởi vì vô cớ thất thân? hay là bởi vì Cố Thanh Hằng, hay là Lục Xuyên?
Một năm trước, cô suýt chút nữa đã thất thân cho Quan Thiếu Nghiên, nhưng cô đã bảo vệ được.

Nhưng hiện giờ, cô lại đem Cố Thanh Hằng coi thành Lục Xuyên.
Đêm qua, là cô tự nguyện…
Niệm Thanh tắm rửa cả một giờ đồng hồ, đem da thịt trên người đều làm cho đỏ lên nhưng ô uế rốt cuộc vẫn là ô uế.

Nhưng dấu vết bầm tím ở chân không thể rửa sạch, những dấu hôn ở ngực nhiều tới nỗi không thể bỏ qua.
Niệm Thanh tắt vòi hoa sen, lau đi những giọt nước trên người, mặc bộ áo tắm rộng thùng thình, sau khi buộc chặt đai lưng thì chậm dãi bước ra.

Vừa bước ra Niệm Thanh thấy mớ hỗn độn trên giường đã được Cố Thanh Hằng dọn dẹp xong, anh đang cầm kéo cẩn thận cắt mảng đỏ hồng trên ga giường xuống đem cất giữ cẩn thận.
“Anh đang làm gì thế?” Niệm Thanh giọng nói cứng đờ, không cách nào nhìn thẳng vào lạc hồng của cô mà Cố Thanh Hằng đang cầm trên tay.
“Giữ lại làm minh chứng.” Cố Thanh Hằng nhìn về phía Niệm Thanh, ánh mắt thâm sâu, đem theo chấp niệm “sau này em chính là người phụ nữ của Cố Thanh Hằng tôi”.

Niệm Thanh im lặng không nói gì.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 26: 26: Anh Nghiễm Nhiên Tự Cho Mình Là Người Đàn Ông Của Niệm Thanh Sắp Xếp Mọi Việc Vì Cô


Quần áo đêm qua của Niệm Thanh bị xé rách tả tơi, đã không thể mặc được nữa.

Cô mặc quần áo Cố Thanh Hằng chuẩn bị, cùng với quần áo mặc hàng ngày có một loại cảm giác nói không nên lời.
Quần áo rất vừa vặn, Cố Thanh Hằng vậy mà lại biết số đo ba vòng của cô?
Niệm Thanh cảm thấy kỳ quái, nhưng cô không hỏi Cố Thanh Hằng, trước mắt trong đầu cô rất loạn, cần thời gian để sắp xếp.
Sau khi rời khỏi phòng đi ra phòng khách.

Niệm Thanh thấy Cố Thanh Hằng đang bên cạnh bàn ăn, ánh mắt nhìn cô, trên dưới đánh giá một lượt, giống như đang thưởng thức cô.
Đoan Ngọ đi tới nói với cô: “Thanh tiểu thư, mời tới ăn sáng.”
Niệm thanh mím môi, trong lòng phẫn uất.

Cô nhớ đêm qua khi còn ở trên xe, lúc cô còn lý trí đã nói với Đoan Ngọ đưa cô về nhà.

Kết quả… anh ta lại đem cô đưa tới giường của Cố Thanh Hằng, thực sự là một trợ thủ tốt!
Niệm Thanh bước qua, nhìn đồ ăn phong phú trên bàn, không có khẩu vị.

Cô cầm thuốc tránh thai trên bàn cẩn thận nhìn một lượt hướng dẫn sử dụng, dựa theo lượng dùng ghi bên trên mà nuốt vào.
Cố Thanh Hằng hai tay ôm ngực, ánh mắt sáng quoắc vẫn luôn quấn trên người cô, giống như sợ cô lén lút không uống thuốc.

Buông cốc nước xuống, Niệm Thanh nói với anh: “tôi phải quay về, nếu không bạn cùng phòng với tôi sẽ không yên tâm.”
Cố Thanh Hằng thu hối ánh mắt, nhàn nhạt vuốt cằm: “anh đưa em về.”
Niệm Thanh lập tức từ chối: “không cần, tôi tự mình quay về…” bỗng nhiên Cố Thanh Hằng đứng lên, thân ảnh cao lớn bao phủ lấy cô.

Khí thế của người đàn ông trưởng thành có cảm giác rất áp bách.
Niệm thanh ngừng giọng nói.

Bất đắc dĩ cô cùng Cố Thanh Hằng bước ra cửa, xuống lầu, lên xe của anh.

Một đường không nói chuyện thẳng tới khu nhà.

Niệm Thanh cởi bỏ dây an toàn, lúc đang muốn xuống xe, Cố Thanh Hằng đột nhiên mở miệng nói : “Anh lên cùng em.”

Niệm Thanh không biết Cố Thanh Hằng rốt cuộc muốn làm gì, theo bản năng muốn cự tuyệt anh nhưng anh vẫn một bộ nghiêm túc nói: “anh có lời muốn nói với nhân viên của anh.”
Nhân viên? Yến tử?
Niệm Thanh không thể không vững vàng “mời” Cố Thanh Hằng lên nhà cô.
Yến Tử không dễ dàng gì mới được vào Cố thị thực tập, không nên để nguyên nhân vì cô mà đắc tội Cố Thanh Hằng, làm Yến Tử mất đi tiền đồ.

Tầng mười.
Niệm Thanh tay cứng đờ mở cửa, Cố Thanh Hằng đang ở phía sau cô, vẫn luôn chăm chú nhìn cô.

Vừa bước vào phòng, giọng nói lo lắng và tức giận của Yến Tử truyền tới: “Niệm Thanh, đêm qua cậu đi đâu vậy!?”
Yến Tử khí thế hừng hực bước tới, khi nhìn thấy người đàn ông tuấn dật phía sau Niệm Thanh thì sửng sốt, khí thế dần dần yếu đi “… Cố tổng?”
“Hôm nay em không cần tới công ty, ở lại đây chiếu cố cho cô ấy”.

Cố Thanh Hằng nói với Yến Tử, anh tự cho mình là người đàn ông của Niệm Thanh mà sắp xếp.
Lời này nói ra Yến Tử khiếp sợ nói không nên lời.

Niệm Thanh càng không nhìn được kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Cố Thanh Hằng, không ngờ lại cùng anh bốn mắt nhìn nhau.

Ánh mắt của anh thâm thúy, giống như là một chiếc cung tên bắn thẳng vào cô làm cô kinh hãi.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 27: 27: Anh Ấy Đã Từng Tồn Tại Nhưng Hiện Giờ Lại Hoàn Toàn Biến Mất Không Rõ Tung Tích


Sau khi tiễn Cố Thanh Hằng đi, Niệm Thanh gần như suy sụp.
“Đêm qua cậu và Cố Thanh Hằng, làm rồi?” Yến Tử chú ý tới quần áo trên người của Niệm Thanh đã được đổi rồi.
Niệm Thanh vô lực gật đầu, tiến vào phòng khách, nằm trên sô pha.

Yến Tử cầm gối lên, ngồi bên cạnh Niệm Thanh hỏi: “cuối cùng cậu cũng nghĩ thông chuyện muốn cướp người đàn ông của Niệm Tử rồi?”
“Không phải”.

Niệm Thanh nhíu mày cắn móng tay “có người gài mình.”
Nơi làm việc thật nguy hiểm.
Rượu tối qua cô uống, là lãnh đạo rót cho cô.

Hiển nhiên, cô đã bị lãnh đạo bán đi, nhưng bán cho ai?”
Sự xuất hiện của Cù Nam đêm qua là trùng hợp hay là khả nghi?
Nhưng tại sao Cù Nam phải làm như vậy?
Đem cô đưa tặng cho Cố Thanh Hằng, Cù Nam có lợi ích gì?
Hay là nói, từ đầu tới cuối do Cố Thanh Hằng làm?
“Yến Tử, cậu thấy Cố Thanh Hằng đối với mình như thế nào?” Niệm Thanh có chút đắm chiêu hỏi.

Yến Tử nói ra suy nghĩ trong lòng “mình thấy ánh mắt anh ta nhìn cậu có chút kỳ quái, có lẽ anh ta đối với cậu có ý”.

Yến Tử thấy biểu tình của Niệm Thanh càng ngưng trọng, dần dần thấy lo lắng “đêm qua có phải anh ta dùng lực với cậu không? Nếu thực sự là như vậy, chúng ta có thể đi báo cáo anh ta.”
Cố Thanh Hằng? không thể nào, Niệm Thanh nói “đêm qua, là mình tự nguyện, mình coi anh ấy thành Lục Xuyên.”
Yến Tử nhất thời chán nản: “cậu còn thương nhớ Lục Xuyên làm gì? Người này nói không gặp liền không gặp nữa.

địa chỉ nhà của anh ta là giả, người mẹ đó của anh ta cũng là giả, là anh ta dùng tiền mời về để lừa dối cậu, anh ta chính là một kẻ lừa tình!”
Niệm Thanh him lặng, không phản bác.
Lục Xuyên là người yêu đầu tiên của cô khi cô 15 tuổi, là người đàn đông duy nhất mà cô từng yêu.

Tất cả của anh ta cô đều không rõ, cô chỉ biết anh ta tên Lục Xuyên.
Vào năm cô 18 tuổi, anh ta nói muốn đưa cô rời khỏi Niệm gia, muốn cùng cô bỏ trốn, nhưng sau cùng anh ta thực hiện điều hứa hẹn, anh ta bỏ lại cô, chỉ bỏ lại lời nói dối…
Anh ta thực sự đã từng tồn tại, hiện giờ, thế nhưng triệt để biến mất không rõ tung tích.
Yến Tử khuyên nhủ: “cậu nghe cho rõ, quên Lục Xuyên đi, đừng nghĩ tới người này nữa, trước mắt người cậu nên nhớ là Cố Thanh Hằng, anh ấy đã chiếm lần đầu tiên của cậu, tương lai anh ấy còn phải kết hôn với Niệm Tử.

Làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy? cậu phải vì mình mà tranh thủ chút gì đó”.
Lời của cô ấy làm Niệm Thanh càng đau đầu.

Quan hệ của cô và Cố Thanh Hằng đã loạn rồi, muốn để ý cũng để ý không rõ.

Sau này cô phải đối diện với Cố Thanh Hằng như thế nào cô phải nghĩ thật kỹ mới được.
Niệm Thanh xua tay, đánh gãy lời nói lải nhải của Yến Tử: “đừng nói gì hết, để mình ngủ một lát.”
Trốn trong phòng, Niệm Thanh gọi điện cho công ty, xin nghỉ.

Lãnh đạo rất sảng khoái phê chuẩn cho cô nghỉ, còn ân cần hỏi han cô, để cô ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, không cần gấp gáp đi làm.
Trong lòng Niệm Thanh lạnh lùng bật cười, xem ra người bán cô đi ra giá rất cao.

Chương:28 Người mua cô ra giá rất cao, dùng mạng của anh
Tập đoàn Cố thị, văn phòng tổng tài.
Cù Nam đẩy cửa tiến vào, khuôn mặt tươi cười, giống như tâm tình rất tốt.
Cô ta nhìn người đàn ông đứng trước cửa sổ sát đất, ánh mặt trời sau giờ ngọ chiếu vào ngũ quan của anh, tuấn dật xuất trần, làm người ta nhìn không thấu.

Cù Nam cười hỏi: “Thanh Hằng, buổi trưa có hẹn không, tôi vừa biết có một nhà hàng đồ ăn không tồi, bằng không chúng ta tới nếm thử?”
Cố Thanh Hằng nghiêng đầu, tuấn nhan thản nhiên.
Anh nhìn Cù Nam đang mở cờ trong bụng nói: “xem ra tâm tình của cô rất tốt”.
Cù Nam do dự một lát, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: “Sao vậy, tâm tình của anh không tốt?”
“Lục Hoài Xuyên biết chuyện tối qua cô làm không?” Cố Thanh Hằng cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng.
Nụ cười của Cù Nam lập tức thu liễm lại, chuyện tối qua vốn dĩ cô ta muốn lấp li3m tới cùng.

Nhưng cô ta phát hiện trước mặt Cố Thanh Hằng mánh khóe của cô ta không đủ khôn khéo.
“Thanh Hằng, chuyện tối qua tôi chỉ là muốn giúp anh.

Tôi biết anh rất để ý cô ấy, tôi chỉ muốn anh và cô ấy gẫn gũi một chút.”
Cù Nam giải thích rất nhiều, trên mặt Cố Thanh Hằng vẫn giữ nụ cười nhạt, không nói gì.

Cù Nam sợ hãi Cố Thanh Hằng như vậy, anh vẫn luôn luôn phong độ tao nhã, nhưng lòng dạ của anh cũng rất thâm sâu, ngoại trừ biết trong lòng anh Niệm Thanh là đặc biệt, những cái khác cô ta đoán không ra, cô ta sợ anh “đừng nói với Hoài Xuyên, cầu xin anh.”
Cù Nam buông bỏ thân phận thiên kim, không tiếc mắt đối mắt với người đàn ông nói ra chữ “cầu”
Cố Thanh Hằng cuối cùng cũng lên tiếng: “tôi đã từng nhắc nhở cô, đừng đánh chủ ý lên người cô ấy.”
Cù Nam cứng ngắc nói “là tôi tự cho mình là thông minh”.
Cố Thanh Hằng quan sát kỹ Cù Nam nói: “lần sau đừng làm như vậy nữa.”
Cù Nam thở ra một hơi, lại do dự hỏi: “vậy Hoài Xuyên…”
Nếu để Hoài Xuyên biết cô ta đưa Niệm Thanh lên giường của Cố Thanh Hằng, anh ấy sẽ hận cô, nhất định là vậy!
“Nói với anh ta, đối với tôi không có lợi gì”.

Cố Thanh Hằng dùng khẩu khí của người thương nhân nói, trong lòng thì lại hồi tưởng lại chuyện đêm qua…

Anh là người đàn ông đầu tiên, điều này làm anh rất bất ngờ.
Đêm qua, anh đã làm cô đau rồi.
Bốn giờ chiều Cố Thanh Hằng hẹn lãnh đạo của Niệm Thanh, nói về chuyện ký hợp đồng bảo hiểm.

Lãnh đạo vẫn lải nhải chào hàng công ty của mình, cùng với bảo hiểm.

Cố Thanh Hằng không muốn nghe, anh vẫn luôn nhìn chăm chú điện thoại trên bàn.
Hôm nay, cả một ngày cũng không vang lên lần nào…
Sau khi bàn xong chi tiết của hợp đồng, Cố Thanh Hằng cầm bút ký tên của mình, cũng như người được hưởng lợi từ số tiền bảo hiểm kếch xù của mình.
Bút máy đen viết xuống hai chữ.
“Đây…” lãnh đạo nhìn tên người được hưởng lợi, kinh ngạc không nói nên lời.
Cố Thanh Hằng đặt bút máy xuống, giọng nói thản nhiên hàm ẩn cảnh cáo “nhớ rõ bổn phận của ông, giữ bí mật bên trong hiệp nghị.”
Lãnh đạo liên tiếp gật đầu, trên trán đổ mồ hôi lạnh “Cố tổng, anh yên tâm, tôi biết phải làm thế nào.”
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 28: 28: Bán Thân Cầu Vinh Không Phải Là Ước Nguyện Ban Đầu Của Cô


Buổi sáng ngày hôm sau
Niệm Thanh quay trở lại công ty làm việc.

Trong văn phòng đã sớm truyền tin ký hợp đồng với Cố Thanh Hằng thành công.

Lãnh đạo gọi Niệm Thanh vào văn phòng, đưa một chiếc thẻ ngân hàng đã được chuẩn bị sẵn vào tay cô, là tiền phần trăm ký hợp đồng thành công với Cố Thanh Hằng.
Niệm Thanh cầm thẻ ngân hàng, trong lòng nặng trịch, không biết là tư vị gì.
Bán thân cầu vinh không phải là ước nguyện ban đầu của cô, nhưng hiện tại số tiền này tới căn bản không vẻ vang gì.
“Mật khẩu là sinh nhật của cô, tới buổi chiều cô tới ngân hàng tra một chút số tiền trong đó xem”.

Lãnh đạo rót cho Niệm Thanh một chén trà, để cô ngồi xuống.

Niệm Thanh đón lấy ly trà, đặt lên bàn không uống.
Rượu lần trước, tuy rằng cô không có chứng cứ chứng minh đó là do lãnh đạo bày trò, nhưng trong lòng cô biết rõ, là bọn họ liên thủ bán cô cho Cố Thanh Hằng.
Bọn họ có thể bán cô một lần thì cũng có thể bán lần thứ hai.

Nhận một giáo huấn sâu như vậy cô không thể nào lơ là cảnh giác nữa.
Lãnh đạo nhìn ra được sự phòng bị của Niệm Thanh, trong lòng cũng đoán được vì nguyên nhân gì, trong lòng có chút xấu hổ.

Có một số chuyện mọi người đều hiểu trong lòng nhưng không nói ra.

Ông ta bán niệm thanh một lần, nhưng hiện giờ cô đã được hồi báo lợi ích rất lớn, mọi người cùng có lợi mà thôi.
Lãnh đạo khen Niệm Thanh có năng lực trong công việc, khen cô tiền đồ vô tận.

Sau cùng ông ấy còn nói : “về chuyện thăng chức, cấp trên đã đồng ý rồi, văn phòng làm việc mới đã chuẩn bị cho cô rồi, lát nữa cô thu dọn một chút, tùy lúc có thể chuyển vào.”
“Được.” Niệm Thanh ngũ quan lạnh nhạt, đối với chuyện thăng chức tăng lương cũng không động tâm.
Lãnh đạo triệu tập nhân viên trong văn phòng, đơn giản tuyên bố chuyện Niệm Thanh được thăng chức, phản ứng của các đồng nghiệp đều không giống nhau, mỗi ánh mắt đều rất khác thường.

Sau cùng là tiếng vỗ tay kết thúc.
Niệm Thanh thu dọn xong đồ đạc ở vị trí làm việc, dọn vào văn phòng mới.

Lúc đóng cửa, cô cố ý để lại một khe hở để nghe thông tin bên ngoài.
“Nghe nói là dựa vào hiến thân để thăng chức.”
“Cô ta ngủ với mấy người đàn ông rồi? không phải là một đường ngủ tiến vào chứ?”
“Ai mà biết được.

có điều cô ta có thể ngủ được với cố thanh hằng cũng coi như là có bản lãnh.”
Cửa văn phòng không tiếng động đóng lại.
Niệm Thanh từng nghĩ tới chuyện từ chức, nhưng hiện tại cô không thể khuất phục.

hiện giờ cô thăng chức, tiền lương cũng cao hơn, nhưng trước mắt cô vẫn chưa tìm được công việc khác, cô vẫn phải tiếp tục làm.
Về phần Cố Thanh Hằng, trước đây rõ ràng anh từng nói tạm thời không nghĩ tới chuyện cùng công ty cô ký hợp đồng, nhưng sau khi lên giường cùng anh, anh liền lập tức ký…
Anh đang nghĩ gì?
Lúc này, điện thoại trên bàn vang lên.

Niệm Thanh vừa nhìn lông mày liền nhíu lại, là Cố Thanh Hằng gọi tới, cô do dự nghe hay không nghe.

Yến Tử muốn cô kiếm lợi từ Cố Thanh Hằng, nhưng cô cảm thấy Cố Thanh Hằng không phải là người đàn ông mà một cô gái có chút thông minh như cô có thể khống chế.

Anh quá nguy hiểm, cô trước tiên vẫn là rút lui thì thông minh hơn.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 29: 29: Em Sẽ Quên Đi Cũng Xin Anh Cũng Đừng Giữ Trong Lòng Anh Vẫn Sẽ Là Anh Rể Của Em


Điện thoại vẫn cứ vang, người gọi tới không từ bỏ.

Niệm Thanh không cách nào giả vờ không nghe thấy, chỉ có thể tiếp điện thoại, máy móc nói: “Xin chào, Cố tổng, xin hỏi có chuyện gì?”
Người đàn ông đầu dây bên kia yên lặng khoảng hai giây mới chậm rãi lên tiếng: “em vội đi làm như vậy, thân thể đã hồi phục chưa?”
Giọng nói của anh trầm thấp, ái muội.

Cô vừa quay lại làm việc Cố Thanh Hằng liền nắm được tin tức, rõ ràng lãnh đạo đã lén lút báo cáo chuyện về cô cho anh.
Giọng nói của Niệm Thanh nhất thời càng trở nên lạnh lùng hơn: “Cố tổng, người phụ trách ký hợp đồng với anh là lãnh đạo của tôi, có vấn đề gì mời anh đi hỏi lãnh đạo của tôi, tôi không phụ trách chuyện của anh”.
“Tâm tình của em không tốt?” Cố Thanh Hằng trực tiếp hỏi, thấy rõ sự sắc bén.
Niệm Thanh nắm chặt tay, không thích loại cảm bị người khác dễ dàng nhìn thấu.
Đích thực là tâm tình của cô không tốt, tự dưng bị người ta thiết kế thất thân cho Cố Thanh Hằng, không thể lấy lại được công đạo còn phải vờ như không có chuyện gì.

Hiện giờ, còn phải nghe lời ra tiếng vào của đồng nghiệp, đổi lại là ai đều cảm thấy tâm tình tồi tệ.
Niệm Thanh áp xuống sự không cam lòng, làm rõ nói: “Cố Thanh Hằng, sau này chúng ta có thể đừng liên hệ không? Chuyện đêm đó chỉ là ngoài ý muốn, tôi sẽ quên đi, mong anh cũng đừng để trong lòng.

Anh vẫn là anh rể của tôi.”
Bên kia điện thoại, không có tiếng nói, một lúc lâu chỉ còn lại tiếng tút tút, điện thoại bị tắt.

Niệm Thanh đem số điện thoại của Cố Thanh Hằng xóa đi.
Sau khi tan làm, Niệm Thanh tới một ngân hàng kiểm tra tiền trong thẻ.

Lúc này điện thoại vang lên, là Quan Thiếu Nghiên gọi tới.

Niệm thanh nhíu mày, tiếp điện thoại nói: “A lô.”
Quan Thiếu Nghiên mở miệng liền hỏi: “ở đâu?”
“Bên ngoài trường học”.

Niệm Thanh trả lời, ánh mắt vẫn luôn nhìn xung quanh, xác định Quan Thiếu Nghiên không ở gần mới yên tâm.
“Nghe nói, em không ở trong ký túc của trường nữa?” Quan Thiếu Nghiên hỏi.
Trên thực tế, anh ta vẫn để cho bạn gái Thiến Thiến của mình trong trường học để ý Niệm Thanh, Niệm Thanh dọn ra ngoài sống anh ta biết, chỉ có điều anh ta không quản mà thôi.
“Phải, nửa năm cuối của năm thứ tư đại học, sinh viên cố gắng sống bên ngoài, hiện giờ tôi đang sống cùng bạn của tôi”.

Niệm Thanh nghĩ nghĩ sau đó bổ sung: “bạn gái.”
Quan Thiếu Nghiên cười một tiếng, tư hồ rất hài lòng Niệm Thanh tự động báo cáo, anh ta nói: “địa chỉ hiện giờ của em ở đâu?”

“Làm gì?” Niệm Thanh cảnh giác.
“Ngày mai là sinh nhật của tôi”.

Quan Thiếu Nghiên nói.
Niệm Thanh vừa nghe trong lòng liền trầm xuống: “cho nên?”
Quan Thiếu Nghiên nói: “tối mai, buổi tiệc sinh nhật của tôi em phải tham dự.”
“Tôi có thể hay không…” Niệm Thanh không muốn đi, cô không thích các trường hợp xã giao, đặc biệt là trường hợp xã giao cùng Quan Thiếu Nghiên, nó có nghĩa là… Cố Thanh Hằng cũng có thể sẽ xuất hiện.
“Em là vị hôn thê của tôi, em nhất định phải đi”.

Quan Thiếu Nghiên lạnh lùng nói, không để cho cô cự tuyệt.
Niệm Thanh hiểu rõ tính khí của Quan Thiếu Nghiên, cô càng cự tuyệt anh ta càng áp bách cô.
Tiếp theo Niệm Thanh nhấn nút truy vấn trên ATM, trong thẻ hiển thị 3 vạn, cộng thêm thẻ của bản thân cô có 1 vạn 3.

Tổng cộng là 4 vạn 3.

Không nhiều, cũng không coi là ít, nhưng không đủ để cô có thể rời khỏi Niệm gia, cùng với thoát thân khỏi tay Quan Thiếu Nghiên.
“Được, tôi biết rồi.” Niệm Thanh đành phải nói địa chỉ nhà trọ của cô và Yến Tử cho Quan Thiếu Nghiên.
“8 giờ tối mai, tôi tới đón em.

Trang điểm, ăn diện thật đẹp cho tôi”.

Quan Thiếu Nghiên bỏ lại một câu sau đó liền tắt máy.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 30: 30: Đồ Của Tôi Chỉ Tôi Mới Có Thể Được Đụng Tới Bất Kể Là Cô Xấu Hay Đẹp


Muốn tham dự bữa tiệc sinh nhật của Quan Thiếu Nghiên, Niệm Thanh đang phát sầu về lễ phục, ngày thứ hai sau khi tan làm cô đi thuê một bộ lễ phục, quay về nhà mới phát hiện Quan Thiếu Nghiên đã cho người đem tới cho cô một bộ lễ phục mới.

Nhãn hiệu của lễ phục Niệm Thanh rất quen thuộc, là nhãn hiệu mà Niệm Tử thường xuyên mặc.
Cô nhìn giá trên thẻ và cau mày.

Quan Thiếu Nghiên ra tay với phụ nữ luôn hào phóng, riêng với cô thì luôn gây áp bức, nhưng lần này thế nhưng lại…
Niệm Thanh thay bộ đồ, đường viền cổ áo mở rộng, hở ra những điểm sâu nông trên cổ, cô dùng phấn để che đi dấu vết của những dấu hôn vẫn chưa biến mất hoàn toàn kia.
Niệm Thanh ra ngoài, đứng trước mặt Yến Tử xoay một vòng, hỏi cô ấy: “đẹp không?”
“Đẹp, phối hợp với khí chất của cậu rất hợp, đủ thanh thuần.”
Niệm Thanh cười: “mượn đồ trang điểm của cậu dùng một chút”.
Đúng 8 giờ.
Quan Thiếu Nghiên đúng giờ dừng dưới lầu đợi cô.

Lúc Niệm Thanh xuống lầu, nhìn thấy anh ta đứng trước chiếc xe thể thao, một thân tây trang màu đen, khí chất lông bông cực kỳ dễ thấy.
Quan Thiếu Nghiên nhìn chằm chằm Niệm Thanh đang đi tới, nhíu mày: “em trang điểm…”
Niệm Thanh cười cười: “không phải anh nói tôi phải ăn mặc thật đẹp sao, tôi đặc biệt trang điểm một lớp”.
Quan Thiếu Nghiên sửng sốt, híp mắt: “em không thích hợp trang điểm đậm, trang điểm nhẹ nhàng là tốt nhất.”
Anh ta nâng tay, đầu ngón tay có vết chai lau đi lau lại trên chiếc cổ trơn bóng của Niệm Thanh.
“Anh đang làm cái gì thế?” Niệm Thanh nhịn xuống sự run rảy, dùng lực nắm lấy tay của Quan Thiếu Nghiên, mắt lạnh trừng anh ta.
“Một khoảng thời gian không gặp, gai lại dài ra rồi?” Quan Thiếu Nghiên cười, nâng cằm của Niệm Thanh lên, thưởng thức bộ dáng tức giận của cô “chút nữa ở yến hội, em tốt nhất nên an phận một chút, đừng làm cho tôi phải cáu kỉnh.

Lớp trang điểm này, tuy rằng hơi đậm một chút nhưng nhìn lâu cũng có chút phong tình”.
Niệm Thanh xoay người, thoát khỏi bàn tay của Quan Thiếu Nghiên, lùi lại một bước lạnh lùng nói: “Quan nhị thiếu khi nào thì lại biến thành đói bụng ăn quàng như vậy rồi?”
“Xem tâm tình”.

Quan Thiếu Nghiên hai tay để trong túi quần, vẻ mặt ngang ngược, trong mắt có thâm ý: “đồ của tôi, chỉ tôi mới có thể nhúng chàm, bất luận là em xấu hay đẹp”.
Ánh mắt của anh ta làm lòng Niệm Thanh phát lạnh, lập tức muốn cười lạnh.

Người khác là bạn bè, vợ không thể bắt nạt nhưng Quan Thiếu Nghiên thì ngược lại.
Nếu như lúc này cô nhắc tới Lục Xuyên chắc có lẽ Quan Thiếu Nghiên sẽ thẹn quá thành giận đi.

Có điều, lấy tính khí của Quan Thiếu Nghiên, nếu như biết cô đã bị Cố Thanh Hằng nhúng chàm rồi thì cô cũng sẽ rất phiền phức.
8 rưỡi, yến tiệc sinh nhật đã sớm bắt đầu.
Niệm Thanh và Quan Thiếu Nghiên khoan thai tới trễ, nhưng ngược lại lại thút ánh nhìn của mọi người, khách mời sôi nổi rót rượu mời họ.
Niệm Thanh một đường mỉm cười, đem toàn bộ rượu cho Quan Thiếu Nghiên uống, nhìn anh ta uống hết từng ly từng ly nhưng không giúp.

Xa xa, Niệm Thanh nhìn thấy Cố Thanh Hằng, cùng với Niệm Tử đang kéo tay của anh.

Trên tay anh cầm một ly rượu, hơi nghiêng đầu cùng Niệm Tử nói chuyện.

Niệm Tử dựa vào anh nở nụ cười.

Niệm Thanh thu hồi ánh mắt, thản nhiên dường như không có liên quan gì tới Cố Thanh Hằng.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 31: 31: Hôn Quan Thiếu Nghiên Trước Mặt Cố Thanh Hằng


Lúc cắt bánh sinh nhật, đèn ở yến tiệc tất cả đều tập trung trên người Niệm Thanh và Quan Thiếu Nghiên.
“Hôn tôi”.

Quan Thiếu Nghiên ôm eo của Niệm Thanh, cúi đầu nhìn thẳng cô.

Mùi rượu nồng đậm ập tới say lòng người.
Niệm Thanh nhíu mày, cho rằng Quan Thiếu Nghiên say rượu, muốn cự tuyệt, cánh tay lớn giữ chặt ở eo cô lại nắm chặt cảnh cáo cố.

Nhiều người đang nhìn như vậy, nếu cô làm mất mặt Quan Thiếu Nghiên, sau này nhất định anh ta sẽ gây phiền phức cho cô.
Niệm Thanh không còn cách nào, chỉ có thể đáp ứng: “Được.”
Người đàn ông trước mắt đắc ý, thân ảnh cao lớn, Niệm Thanh không thể không nhón mũi chân lên.

Thời khắc hôn Quan Thiếu Nghiên, hai ánh mắt sắc lạnh chiếu lên người cô, Niệm Thanh dùng khóe mắt thấy Cố Thanh Hằng mặt không biểu tình, trong lòng rùng mình, nhưng vẫn là trước mặt Cố Thanh Hằng hôn Quan Thiếu Nghiên.

Môi dừng trên khuôn mặt của Quan Thiếu Nghiên, vừa chạm vào liền rời đi.

Tiếng vỗ tay trong hội trường vang lên.

Ánh mắt Quan Thiếu Nghiên nhìn chằm chằm bờ môi của Niệm Thanh, giống như đang suy nghĩ mơ màng.

Thực ra anh ta muốn Niệm Thanh hôn môi mình.
Nắm bán tay trắng nõn của Niệm Thanh, ánh mắt Quan Thiếu Nghiên tà tà, anh ta cúi đầu hôn lên tay của Niệm Thanh.

Thần kinh của Niệm Thanh thoáng chốc căng thẳng, cả người nối gai ốc, nhẫn nhịn mới có thể không tát vào mặt Quan Thiếu Nghiên.
Cắt xong bánh sinh nhật, Niệm Thanh lấy cớ để tránh xa Quan Thiếu Nghiên, cô đang muốn đi vào nhà vệ sinh để rửa tay tiêu độc, một cô gái nhanh chóng che ở trước mặt cô.
“Học tỷ, xin chào.”
Niệm Thanh dừng bước chân, đánh giá cô gái trước mặt, xinh xắn lanh lợi, giọng nói ngọt ngào, nhưng cô không quen biết.
“Em tên Thiến Thiến, cùng học ở đại học Thanh Thành giống chị, em là sinh viên khoa mỹ thuật năm thứ ba”.

Thiến Thiến tự giới thiệu.
“ Nói trọng điểm”.

Niệm Thanh gấp gáp muốn đi rửa tay, không nhẫn nại cùng người lạ xã giao.
“Đêm qua a Nghiên ngủ bên cạnh em”.

Thiến Thiến kề sát bên tai Niệm Thanh, biểu tình vô tội, thế nhưng lại cho Niệm Thanh một đòn phủ đầu ra oai.
“Ồ”.

Niệm Thanh thờ ơ, đối với chuyện Quan Thiếu Nghiên ở bên ngoài oanh oanh yến yến cô đã sớm thấy rồi.

Cô chỉ vào Quan Thiếu Nghiên đang trong yến tiệc nói với Thiến Thiến: “anh ta đang ở bên kia, cô có việc thì tìm anh ta, tôi không rảnh.”
Nói xong, Niệm Thanh đi thẳng vào nhà vệ sinh, lười quản Quan Thiếu Nghiên oanh oanh yến yến.
Rửa tay xong, Niệm Thanh không muốn quay trở lại đại sảnh, trực tiếp tìm một gian phòng để nghỉ ngơi.

Sau khi mở cửa phòng, ở bên trong nghỉ một lát, đợi khi tiệc sinh nhật kết thúc mới ra ngoài cũng không muộn.
Căn phòng u ám, thảm trải sàn thật dày, vật rơi xuống đất không tiếng động.
Niệm Thanh không mở đèn, chỉ kéo chiếc rèm ra quan sát cảnh đêm với những ngôi nhà chọc trời bên ngoài.

Cửa phòng đóng không biết khi nào thì bị mở ra, về sau âm thanh nhè nhẹ đóng cửa khóa lại.
“Ai?” Niệm Thanhxoay người, cảnh giác nhìn chằm chằm thân ảnh ẩn trong bóng tối.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 32: 32: Dùng Thủ Đoạn Cường Thủ Hào Đoạt Để Đạt Được Câu Trả Lời Mà Anh Mong Muốn


Thân ảnh cao ngất, dung nhan tuấn dật càng lộ ra hắc ám.

Là Cố Thanh Hằng.
Niệm Thanh sửng sốt, lập tức liền trở nên khẩn trương.

Cô không muốn đối diện Cố Thanh Hằng, một Quan Thiếu Nghiên đã làm cô cảm thấy đủ lắm rồi, Cố Thanh Hằng… cô không có bản lãnh phán đoán được hành động của anh.
Một căn phòng u tĩnh, đôi con ngươi đen kịt của người đàn ông gắt gao nhìn Niệm Thanh, ẩn hàm nguy hiểm.
“Tôi ra ngoài trước”.

Niệm Thanh giả bộ bình tĩnh, bất chấp ánh mắt mãnh liệt của Cố Thanh Hằng mà đi ngang qua anh, bước chân bước nhanh tới cửa muốn chạy trốn.

Tay một chút nữa thì chạm được vào cánh cửa, một giây sau bị người ta dùng lực bắt được.

Lưng của Niệm Thanh dựa vào cửa, cô bị Cố Thanh Hằng ôm chặt, bờ môi nóng rực của anh cường hãn hôn xuống, giống như thú dữ nhẫn nại đã lâu, cắn nuốt miệng nhỏ của cô.

Phong thái này cùng với lúc bình thường giống như hai người khác nhau.

Bàn tay to lớn của người đàn ông giữ chặt hai tay trắng nõn của Niệm Thanh, Niệm Thanh nắm chặt tay thành quả đấm, sức lực đơn bạc, không thể lay động được sức lực mạnh mẽ của người đàn ông trưởng thành.
Hôn, đem theo hơi thỏe mị hoặc, kẻ khác…
Hai cơ thể nam nữ dính chặt vào nhau, nhiệt độ tăng lên…
Niệm Thanh rõ ràng cảm nhận được sự nam tính của Cố Thanh Hằng trỗi dậy, trong nháy mắt giật mình, toàn thân lạnh lẽo.

Cô dùng lực, cắn một miếng thật mạnh trên môi của Cố Thanh Hằng, cho tới khi chảy máu anh mới buông cô ra.
Cố Thanh Hằng li3m li3m vết rách trên môi, nếm được vị của máu, ánh mắt nhìn Niệm Thanh thật sâu: “tình nguyện hôn Quan Thiếu Nghiên cũng không tình nguyện để tôi hôn?”

Niệm Thanh vừa nghe xong liền tức giận: “anh là vị hôn thê của chị tôi, xin anh tự trọng!”
Trong mắt Cố Thanh Hằng xẹt qua một tia cười, lạnh lùng nói: “ngủ với tôi xong liền đẩy tôi cho chị của em, hào phóng như vậy sao?”
Khuôn mặt Niệm Thanh trắng bệch, không ngờ rằng Cố Thanh Hằng có thể đem chuyện nói rõ ràng như vậy.
Cô cúi đầu nói: “Tôi có vị hôn phu rồi”.
“Là tên đàn ông cặn bã kia?” Cố Thanh Hằng toát ra sự khinh thường nhàn nhạt.

Ánh mắt trong giây lát biến lạnh: “em thích Quan Thiếu Nghiên?”
Niệm Thanh ngẩng đầu, tính khí bướng bỉnh bị bức ra: “không cần anh quản!”
Cố Thanh Hằng không tiếp tục hỏi thế nhưng lại dùng thủ đoạn cường thủ đoạt hào khác để lấy được đáp án mà anh muốn.
Bàn tay thon dài dùng lực, dục niệm rất sâu mà xoa lên chiếc cổ mảnh khảnh của cô, một đường hướng xuống dưới…
Sự quật cường cuối cùng của Niệm Thanh, dưới thủ đoạn của Cố Thanh Hằng, gầm nhẹ: “tôi không thích Quan Thiếu Nghiên!”
Đạt được đáp án, Cố Thanh Hằng dừng tay, không tiếp tục lộng hành trên người Niệm Thanh nữa.
“Lần sau ngoan ngoãn một chút”.

Anh hôn lên giọt nước mắt trên khóe mắt của Niệm Thanh, dịu dàng như là trưởng bối.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 33: 33: Bị Một Con Mèo Hoang Nhỏ Cắn


Trong phòng không bật điện, hai đạo hô hấp một nặng một nhẹ nối tiếp nhau, ái muội không rõ.
Niện Thanh bị người đàn ông trưởng thành đè trên cửa, giam cầm, một cử động nhẹ cũng không dám.

Đợi rất lâu sau, người đàn ông cuối cùng cũng buông tay, bỏ qua cho cô.

Sau đó mở cửa, một lời không nói liền rời đi.
Người đàn ông vừa đi chân Niệm Thanh mềm nhũn muốn khuỵu xuống nền.

trên môi của cô, trong miệng của cô đều là mùi vị của Cố Thanh Hằng còn sót lại.

trên thân thể cũng nhiễm mùi nước hoa nam tính của anh.

Cùng với mùi hương nước hoa trên người Lục Xuyên giống nhau như đúc.
Niệm Thanh nhắm mắt lại, một mình trong phòng yên lặng rất lâu mới ra ngoài.

Để cảnh giác, cô đi vào phòng thay đồ đứng trước gương, quả nhiên Cố Thanh Hằng đã ăn hết son môi của cô rồi.

Niệm Thanh mím môi, tẩy đi lớp trang điểm đậm trên mặt, trang điểm lại môt lớp trang điểm thanh nhã.

Dùng hết khả năng để che giấu cánh môi bị làm cho sưng đỏ, miễn cho lát nữa bị người có dụng tâm nhìn ra manh mối.
Lần nữa quay lại yến hội.

Niệm Thanh thấy Quan Thiếu Nghiên đang cùng Cố Thanh Hằng và Niệm Tử bên cạnh Cố Thanh Hằng trò chuyện vui vẻ.
Ba người phiền toái khó ứng phó, Niệm Thanh không muốn qua đó, không muốn tham gia sự náo nhiệt không cần thiết.

Cô cầm lên một ly nước chanh tìm một chỗ ít tai để ý để ngồi chờ.
“Thanh Thanh”.

Niệm Tử vẫn luôn chú ý Niệm Thanh, Niệm Thanh rời đi khi nào, quay lại khi nào cô ta đều biết.

cô ta vẫy vẫy tay với Niệm Thanh: “qua bên này nói chuyện.”
Niệm Thanh nhíu mày, không tình không nguyện dịch bước đi tới.

Lúc đi tới trước mặt Cố Thanh Hằng, Niệm Thanh th ở dốc vì kinh ngạc, tim suýt nữa thì bị rớt ra ngoài.

Khóe miệng của Cố Thanh Hằng bị cô cắn bị thương.

Vết thương bên trên thấy rất rõ.

Niệm Thanh dời mắt, uống ly nước trên tay giả bộ không thấy.
Cánh tay Quan Thiếu Nghiên đưa ra ôm lấy eo Niệm Thanh, cúi xuống hôn cô, thân mật hỏi: “đi đâu vậy?”

Niệm thanh miễn cưỡng cười: “đi trang điểm”.
Quan Thiếu Nghiên nghe vậy, cẩn thận nhìn khuôn mặt đoan trang của Niệm Thanh, híp mắt không nói gì.
“Thanh Hằng, miệng của anh bị sao vậy?” Niệm Tử than nhẹ một tiếng, tựa như vừa mới phát hiện vết thương trên khóe miệng của Cố Thanh Hằng.
“Vừa rồi không cẩn thận bị một con mèo hoang nhỏ cắn bị thương”.

Cố Thanh Hằng trả lời.
Niệm Thanh nhấp một ngụm nước chanh không dám ngẩng đầu lên nhìn anh.
“Con mèo hoang này từ đâu tới?” Niệm Tử thấy kỳ quái.
“Ở bên ngoài, có điều nó chạy mất rồi”.

Cố Thanh Hằng giọng nói vẫn đạm phong kinh trước sau như một, không có dị thường, giống như là thật.
“Vậy sao”.

Niệm Tử nhỏ giọng nói, ánh mắt liếc qua Niệm Thanh và Quan Thiếu Nghiên, lập tức cười nói: “con mèo đó thật hung hãn”.

Giống như là tin như vậy.

Cố Thanh Hằng nhíu mi mỉm cười, cười mà không nói.
Niệm Thanh âm thầm thở dài một hơi, không thể không bội phục năng lực của Cố Thanh Hằng, lời nói dối nói ra lại giống thật như vậy, bộ dáng giống như là không có việc gì.

Nói chuyện một lát, Cố Thanh Hằng lại bị khách hàng quấn lấy, xã giao công việc.

Anh ở đây giống như một người bận rộn.
Quan Thiếu Nghiên xin lỗi không tiếp được, đem cô đi tới một chỗ khác.

giọng nói trầm xuống chất vấn cô: “Lớp trang điểm của em là có chuyện gì?”
Niệm Thanh sớm đã nghĩ xong câu trả lời: “tôi cũng cảm thấy trang điểm nhẹ nhàng tương đối hợp với tôi, cho nên, hóa trang lại lần nữa.”
Quan Thiếu Nghiên không biết có tin hay không, nhưng khuôn mặt anh tuấn của anh ta rất âm lãnh: “trước khi tới đây tôi đã nhắc nhở cô phải an phận một chút”.
“Tôi đã rất an phận rồi, vừa rồi có một em gái tên Thiến Thiến tìm tôi, nói tối qua anh ngủ bên cạnh cô ta.

tôi nghĩ thứ anh nên quản không phải lớp trang điểm của tôi mà là…” nói rồi cô chỉ tay về phía Thiến Thiến cách đó không xa vẫn luôn si ngốc Quan Thiếu Nghiên “cô ấy.”
Quan Thiếu Nghiên nghiêm mặt, dấu hiệu trước giông bão.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 34: 34: Bị Một Con Mèo Hoang Nhỏ Cắn


Trong phòng không bật điện, hai đạo hô hấp một nặng một nhẹ nối tiếp nhau, ái muội không rõ.
Niện Thanh bị người đàn ông trưởng thành đè trên cửa, giam cầm, một cử động nhẹ cũng không dám.

Đợi rất lâu sau, người đàn ông cuối cùng cũng buông tay, bỏ qua cho cô.

Sau đó mở cửa, một lời không nói liền rời đi.
Người đàn ông vừa đi chân Niệm Thanh mềm nhũn muốn khuỵu xuống nền.

trên môi của cô, trong miệng của cô đều là mùi vị của Cố Thanh Hằng còn sót lại.

trên thân thể cũng nhiễm mùi nước hoa nam tính của anh.

Cùng với mùi hương nước hoa trên người Lục Xuyên giống nhau như đúc.
Niệm Thanh nhắm mắt lại, một mình trong phòng yên lặng rất lâu mới ra ngoài.

Để cảnh giác, cô đi vào phòng thay đồ đứng trước gương, quả nhiên Cố Thanh Hằng đã ăn hết son môi của cô rồi.

Niệm Thanh mím môi, tẩy đi lớp trang điểm đậm trên mặt, trang điểm lại môt lớp trang điểm thanh nhã.

Dùng hết khả năng để che giấu cánh môi bị làm cho sưng đỏ, miễn cho lát nữa bị người có dụng tâm nhìn ra manh mối.
Lần nữa quay lại yến hội.

Niệm Thanh thấy Quan Thiếu Nghiên đang cùng Cố Thanh Hằng và Niệm Tử bên cạnh Cố Thanh Hằng trò chuyện vui vẻ.
Ba người phiền toái khó ứng phó, Niệm Thanh không muốn qua đó, không muốn tham gia sự náo nhiệt không cần thiết.

Cô cầm lên một ly nước chanh tìm một chỗ ít tai để ý để ngồi chờ.
“Thanh Thanh”.

Niệm Tử vẫn luôn chú ý Niệm Thanh, Niệm Thanh rời đi khi nào, quay lại khi nào cô ta đều biết.

cô ta vẫy vẫy tay với Niệm Thanh: “qua bên này nói chuyện.”
Niệm Thanh nhíu mày, không tình không nguyện dịch bước đi tới.

Lúc đi tới trước mặt Cố Thanh Hằng, Niệm Thanh th ở dốc vì kinh ngạc, tim suýt nữa thì bị rớt ra ngoài.

Khóe miệng của Cố Thanh Hằng bị cô cắn bị thương.

Vết thương bên trên thấy rất rõ.

Niệm Thanh dời mắt, uống ly nước trên tay giả bộ không thấy.
Cánh tay Quan Thiếu Nghiên đưa ra ôm lấy eo Niệm Thanh, cúi xuống hôn cô, thân mật hỏi: “đi đâu vậy?”

Niệm thanh miễn cưỡng cười: “đi trang điểm”.
Quan Thiếu Nghiên nghe vậy, cẩn thận nhìn khuôn mặt đoan trang của Niệm Thanh, híp mắt không nói gì.
“Thanh Hằng, miệng của anh bị sao vậy?” Niệm Tử than nhẹ một tiếng, tựa như vừa mới phát hiện vết thương trên khóe miệng của Cố Thanh Hằng.
“Vừa rồi không cẩn thận bị một con mèo hoang nhỏ cắn bị thương”.

Cố Thanh Hằng trả lời.
Niệm Thanh nhấp một ngụm nước chanh không dám ngẩng đầu lên nhìn anh.
“Con mèo hoang này từ đâu tới?” Niệm Tử thấy kỳ quái.
“Ở bên ngoài, có điều nó chạy mất rồi”.

Cố Thanh Hằng giọng nói vẫn đạm phong kinh trước sau như một, không có dị thường, giống như là thật.
“Vậy sao”.

Niệm Tử nhỏ giọng nói, ánh mắt liếc qua Niệm Thanh và Quan Thiếu Nghiên, lập tức cười nói: “con mèo đó thật hung hãn”.

Giống như là tin như vậy.

Cố Thanh Hằng nhíu mi mỉm cười, cười mà không nói.
Niệm Thanh âm thầm thở dài một hơi, không thể không bội phục năng lực của Cố Thanh Hằng, lời nói dối nói ra lại giống thật như vậy, bộ dáng giống như là không có việc gì.

Nói chuyện một lát, Cố Thanh Hằng lại bị khách hàng quấn lấy, xã giao công việc.

Anh ở đây giống như một người bận rộn.
Quan Thiếu Nghiên xin lỗi không tiếp được, đem cô đi tới một chỗ khác.

giọng nói trầm xuống chất vấn cô: “Lớp trang điểm của em là có chuyện gì?”
Niệm Thanh sớm đã nghĩ xong câu trả lời: “tôi cũng cảm thấy trang điểm nhẹ nhàng tương đối hợp với tôi, cho nên, hóa trang lại lần nữa.”
Quan Thiếu Nghiên không biết có tin hay không, nhưng khuôn mặt anh tuấn của anh ta rất âm lãnh: “trước khi tới đây tôi đã nhắc nhở cô phải an phận một chút”.
“Tôi đã rất an phận rồi, vừa rồi có một em gái tên Thiến Thiến tìm tôi, nói tối qua anh ngủ bên cạnh cô ta.

tôi nghĩ thứ anh nên quản không phải lớp trang điểm của tôi mà là…” nói rồi cô chỉ tay về phía Thiến Thiến cách đó không xa vẫn luôn si ngốc Quan Thiếu Nghiên “cô ấy.”
Quan Thiếu Nghiên nghiêm mặt, dấu hiệu trước giông bão.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 35: 35: Nghe Nói Trước Đây Cô Từng Bỏ Trốn Với Một Người Đàn Ông Hoang Dã


Sau khi yến tiệc kết thúc, Quan Thiếu Nghiên muốn đưa Niệm Thanh về nhà gặp ba mẹ anh ta.
Thực ra, một năm trước, khi Quan Thiếu Nghiên quyết định đính hôn cùng Niệm Thanh, cha mẹ của anh ta cực lực phản đối.

Niệm Thanh chỉ là con gái nuôi của Niệm gia, cùng với Quan ThiếuNnghiên môn không đăng hộ không đối.

Cộng thêm quá trẻ, hơn nữa nghe nói trước đây cô từng bỏ trốn cùng một người đàn ông hoang dã.
Bất luận là phương diện nào, Niệm Thanh đều không xứng với Quan Thiếu Nghiên.

Nhưng không biết vì sao, người luôn lưu luyến các bụi hoa như Quan Thiếu Nghiên lại rất cố chấp với Niệm Thanh.

Năm đó anh ta không để ý tới bất kỳ ai phản đối mà bất chấp đính hôn với Niệm Thanh.

Niệm thanh cũng bởi vì vậy mà được dán nhãn hiệu là vợ chưa cưới của Quan Thiếu Nghiên.
Yến tiệc sinh nhật tan cuộc, lúc rời khỏi khách sạn, Thiến Thiến quấn lấy Quan ThiếuNnghiên, giành trước Niệm Thanh một bước mà ngồi lên xe của Quan Thiếu Nghiên không chịu đi.

Niệm Thanh thấy vậy cũng không tức giận.

Ngược lại, cô cũng không muốn cùng Quan Thiếu Nghiên về nhà gặp cha mẹ của anh ta.

Cha mẹ của anh ta không thích cô.
“Tôi sẽ tự mình bắt xe về”.

Niệm Thanh nhỏ giọng nói với Quan Thiếu Nghiên, không tranh giành cùng người phụ nữ trong xe.
Quan Thiếu Nghiên mím môi không nói, bàn tay lớn vẫn luôn nắm chặt cổ tay của Niệm Thanh không buông.

Nếu không phải nơi này là nơi của công chúng, Quan Thiếu Nghiên đã sớm đem người bỏ quên mất hình tượng là Thiến Thiến đuổi xuống xe rồi, anh ta ghét những người phụ nữ không thức thời!
“Muốn tôi đưa em về không?” Giọng nói đàn ông dịu dàng từ xa xa truyền tới.
Niệm Thanh quay đầu, nhìn thấy Cố Thanh Hằng dáng vẻ thân sĩ, tuấn dật tao nhã, cùng với Niệm Tử bên cạnh anh.

Bọn họ nam tài nữ mạo, rất xứng đôi.

Nhưng Niệm Thanh vừa nghĩ tới việc Cố Thanh Hằng khi nãy ở trong phòng đã làm với cô, cô liền không dám tiếp nhận ý tốt của anh.
Ai có thể nghĩ được, một người đàn ông hình tượng cấm dục thế nhưng lại cất giấu một trái tim gian ác?
“Không cần, vị hôn phu của tôi tôi tự mình đưa về”.

Không đợi Niệm Thanh mở miệng, Quan Thiếu Nghiên đã thay cô từ chối Cố Thanh Hằng.

“Người phụ nữ trong xe của anh là?” Cố Thanh Hằng ánh mắt cực độc, một ánh mắt liền biết trong xe của Quan Thiếu Nghiên cất giấu kiều nữ.
Thiến Thiến trong xe lơ đãng bắt gặp ánh mắt của Cố Thanh Hằng liền lập tức sợ hãi quay đi, trong lòng kinh hãi không thôi.

Có một loại người, dường như chỉ cần một ánh mắt liền có thể nhìn thấu người khác.

Loại người này có kinh nghiệm phong phú và kiến thức sâu sắc, năm tháng ban cho anh ta một loại mị lực hấp dẫn khác.
“Em gái của bạn tôi”.

Quan Thiếu Nghiên mặt không đổi sắc nói.
Niệm Thanh muốn cười, có phải thương nhân thành công đều đặc biệt nói dối rất giỏi? giống như Cố Thanh Hằng và Quan Thiếu Nghiên.
Niệm Tử vẫn luôn nhìn điện thoại đột nhiên cười hỏi: “Thanh Thanh, đêm nay em về nhà không?”
Niệm Thanh nhìn Niệm Tử, hiểu điều đó có nghĩa là gì: “có lẽ là không.”
Cô không muốn về Niệm gia, nhưng sẽ về nhà của cô và Yến Tử cùng nhau thuê.
“Vậy hai người đi chơi vui vẻ một chút”.

Không thể chờ đợi được mà muốn Niệm Thanh rời khỏi.
Quan Thiếu Nghiên đã mở cửa xe, ánh mắt thoáng nhìn qua, biểu ý Niệm Thanh an phận lên xe.

Không có cách nào, Niệm Thanh bất đắc dĩ lên xe, cùng Quan Thiếu Nghiên và Thiến Thiến đang ngồi phía sau cùng nhau rời khỏi.
Ba người trong xe, các loại tâm trạng, im lặng không nói.
“A Nghiên, em mang thai rồi”.

Lời của Thiến Thiến nói ra làm mọi người đều kinh ngạc
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 36: 36: Tình Yêu Của Tuổi Trẻ Giống Như Một Ván Cược Trong Lòng Có Chữ “dũng” Thì Đã Thắng Được Một Nửa Rồi


Chiếc xe màu đen có rèm che mạnh mẽ dừng lại bên đường.
Niệm Thanh bị va đập một phen, lại bị dây an toàn kéo lại, đầu óc có chút mờ mịt.

Quan Thiếu Nghiên là vị hôn phu của cô.

Hiện giờ, có một người phụ nữ khác mang thai con của anh ta.

Vị hôn phu này của cô, nên cười bỏ qua hay là vẫn nên tác hợp cho hai người bọn họ?
“Cô nói nhảm gì thế!” Quan Thiếu Nghiên hí mắt, trừng người phụ nữ ngồi ở ghế sau, tay cầm vô lăng gân xanh đã nổi lên.
“Là thật đó, tối qua em… muốn nói với anh, nhưng em không dám”.

Thiến Thiến nắm lấy quần áo, cô ta nhỏ hơn Niệm Thanh có vẻ rất đáng thương.
“Nếu đã không dám, tại sao hiện giờ cô muốn nói ra?” Niệm Thanh nhìn Thiến Thiến xinh đẹp động lòng người, không nhịn được mà hỏi.
Trẻ tuổi như vậy lại dám mang thai với một người có vị hôn thê, còn có chuyện gì là không dám không?.

Bỏ qua chuyện Thiến Thiến cố ý xông tới thị uy với cô.

Sắc mặt Thiến Thiến khẽ biến, không để ý tới lời nói của Niệm Thanh, nhìn chằm chằm Quan Thiếu Nghiên: A Nghiên, anh là người đàn ông đầu tiên của em, đứa nhỏ trong bụng cho dù nói thế nào em cũng sẽ giữ lại!”
Quan Thiếu Nghiên không biết đang nghĩ gì, thần sắc âm trầm.

Anh ta đột nhiên nhìn về hướng Niệm Thanh, mở miệng nói: “em xuống xe trước đi.”
Niệm thanh nghĩ rằng lỗ tai mình có vấn đề.
Cô không tranh nhưng Quan Thiếu Nghiên chí ít cũng nên cho cô sự tôn trọng tối thiếu.
“Quan Thiếu Nghiên, có phải là anh nên giải thích với tôi một chút không?” Niệm Thanh nhìn anh ta hỏi.
“Sau này sẽ nói”.

Quan Thiếu Nghiên cáu gắt nhíu mày, nói cho có lệ.

Anh ta đã mở khóa cửa xe “xuống xe!”
Khi Niệm Thanh thấy trên mặt Thiến Thiến hiện ra một tia cười đắc ý, liền dứt khoát xuống xe, không còn ôm bất kỳ hi vọng gì với Quan Thiếu Nghiên nữa.
Chiếc xe có rèm màu đen bay nhanh rời đi.
Xe trên đường gào thét mà qua, Niệm Thanh một mình đừng trên tuyến đường, một lần nữa bị người ta bỏ rơi.

Cũng tốt, cứ để Quan Thiếu Nghiên và Thiến Thiến tiếp tục quấn lấy nhau đi.

Đợi sau này, bụng của Thiến Thiến lớn lên cô có thể danh chính ngôn thuận dứt bỏ mối quan hệ với Quan Thiếu Nghiên.
Niệm Thanh vừa suy nghĩ vừa bước đi không mục đích, thẳng tới khi đi qua một ngôi nhà cổ ở ngã tư đường Kim Hồ thì dừng bước chân.

Ngôi nhà tối lửa tắt đèn, bên trong không có người ở, chỉ có một căn nhà kho.

Căn nhà này đang được trùng tu lại, tương lai sẽ là nhà mới của Cố Thanh Hằng và Niệm Tử.
Niệm Thanh có chút đau lòng không rõ,hốc mắt chua xót ch ảy nước mắt.

Trước đây, anh ấy nói, nếu có người bắt nạt cô, anh ấy sẽ thay cô ra mặt.

Hiện giờ cô bị người ta ức h**p cũng chỉ có mình cô chống đỡ.

Tình cảm của người trẻ tuổi giống như một ván cược, trong lòng có chữ “dũng” thì đã thắng được một nửa rồi.

Nếu không có nghị lực thì ngay cả tư cách thua cũng không có.

Cô đã từng dùng tất cả dũng khí để yêu một người đàn ông, đối phương thế nhưng không có nghị lực, kiên trì yêu thích cô.
Niệm Thanh đứng rất lâu, gió thổi làm đầu óc thanh tỉnh trở lại.

cô rùng mình cảm thấy lạnh, một chiếc áo khoác rơi xuống người cô, độ ấm ở bên trên có mùi hương giống như của Lục Xuyên.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 37: 37: Không Dám Muốn Đồ Của Anh Ta Sợ Một Khi Nợ Anh Thì Cô Sẽ Không Trả Được


Niệm Thanh tưởng rằng là Lục Xuyên, xoay người nhìn thế nhưng lại là Cố ThanhHhằng, hơi hơi nhíu mi.
Cô thu lại suy nghĩ chết lặng trong lòng, không hiểu tại sao Cố Thanh Hằng lại xuất hiện tại đây.

Anh không phải là nên cùng Niệm Tử chung một chỗ sao?
“Tôi để Đoan Ngọ đưa Niệm Tử về trước”.

Cố Thanh Hằng nhìn ra ý nghĩ trong đầu của Niệm Thanh, ánh mắt chuyên chú nhìn vào hai mắt ửng đỏ của Niệm Thanh.
Niệm Thanh nhăn mặt, không thích bị Cố Thanh Hằng nhìn ra cảm giác của cô.
Cô muốn lấy xuống chiếc áo khoác trên người trả lại cho Cố Thanh Hằng.

Tay của Cố Thanh Hằng thế nhưng lại giữ lấy tay của cô: “Em cứ mặc đi, đừng bỏ ra.”
Niệm Thanh động động, không thể rút tay ra được, Cố Thanh Hằng giữ rất chặt, lực kình rất lớn.
“Tôi phải về nhà”.

Cô nhắc nhở anh nên buông tay rồi.
“Tôi đưa em về”.

Cố Thanh Hằng buông tay của Niệm Thanh ra, cánh môi cong lên mỉm cười.

Viết thương ở khóe miệng anh thời khắc nhắc nhở sự ái muội đêm nay.

Niệm Thanh rời ánh mắt đi chỗ khác, không nhìn “không cần phiền phức, tôi tự mình có thể quay về.”
“Lên xe, Tôi có chuyện muốn nói với em”.

Cố Thanh Hằng tự ý quyết định, anh đã mở cửa xe cho anh và Niệm Thanh.
“Cố tiên sinh, những gì nên nói lúc trước trong điện thoại tôi đã nói rồi.

Chúng ta không có gì để nói”.

Niệm Thanh cảm thấy rất phiền lòng, xoay người muốn rời đi.
Cô muốn cô và Cố Thanh Hằng ai quay về đường nấy nhưng cố thanh hằng lại như âm hồn bất tán.
“Em có còn muốn tốt nghiệp đại học nữa không?” chuyện này, nếu em không nói tôi sẽ tìm cha mẹ của em để nói”.

Bỏ lại câu này, Cố Thanh Hằng liền lên xe.

Trong xe, đợi Niệm Thanh tự quyết định.
Cảm giác bị người ta bắt được nhược điểm rất không tốt.

mà người bắt được nhược điểm của cô còn là người cô không thể trêu chọc, cảm giác đó càng tồi tệ.

Niệm Thanh chậm chạp bước từng bước, không thể không quay lại chỗ của Cố Thanh Hằng, ngoan ngoãn lên xe của anh.

Anh lái xe rời đi
Trong xe, Niệm Thanh thấp thỏm chờ đợi Cố Thanh Hằng, anh thế nhưng lại nhắm mắt dưỡng thần, lười mở miệng.
“Muốn đi đâu? đây không phải đường về nhà tôI”.

Niệm Thanh chú ý tới con đường không đúng, mở miệng thăm dò người lái xe.
“Tới nhà tôi”.

Người trả lời câu hỏi của cô là Cố Thanh Hằng.
Niệm Thanh cau mày, muốn nói không cũng không được.
Cố Thanh Hằng có điểm yếu của cô, anh biết cô không thể để Niệm gia biết chuyện ở trường học và chuyện cô lén lút ra ngoài làm việc.

Trước khi cô và Cố Thanh Hằng bàn xong thì cô vẫn phải nhẫn nại.
Một đường không nói thẳng cho tới khu nhà của Cố Thanh Hằng.

Tiến vào thang máy, lên lầu.
Niệm Thanh theo sau Cố Thanh Hằng, nhìn anh mở cửa, cùng anh đi vào phòng.

Chuyện đầu tiên mà cô làm đó là đem áo khoác thuộc về anh trên thân thể cô bỏ xuống, trả lại cho anh.

Không dám muốn đồ của anh, sợ một khi mắc nợ cô sẽ không trả được.
“Để trong phòng của tôi”.

Cố Thanh Hằng ngồi trên sô pha, không nhận áo, vẻ mặt trêu tức.

Niệm Thanh cắn môi, không muốn đi vào phòng của Cố Thanh Hằng, đó là nơi mà cô mất đi lần đầu tiên, có ký ức mà cô không muốn nhớ lại.
“Không dám vào?” Cố Thanh Hằng cười, dùng phép khích tướng.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 38: 38: Cố Thanh Hằng Ném Cho Niệm Thanh Cành Ô Liu


Không dám vào…
Niệm Thanh thực ra là không dám, đêm nay trong phòng khách sạn, Cố Thanh Hằng xâm phạm cô, ký ức với cô vẫn còn như mới, cô sợ vừa bước vào phòng liền trúng tính toán của anh.

Nhưng bị Cố Thanh Hằng kích, tính khí bướng bỉnh của Niệm Thanh lại hiện ra, đem nguy hiểm quẳng ra sau não, dứt khoát tiến vào phòng của Cố Thanh Hằng, đem áo khoác của anh để ở…
Khi cô ngẩng đầu lên thì thấy một khung hình, duy nhất chỉ một khung hình, khung hình này rất đặc biệt, bên trong chỉ có một miếng vải, trên miếng vải có một vết máu đông cứng lại.

Đỏ đỏ rất bắt mắt.
Mặt Niệm Thanh vừa đỏ vừa trắng, tức giận tới nỗi toàn thân run rảy!
Đây rõ ràng là lạc hồng… lần đầu tiên của cô
Cố Thanh Hằng thế nhưng lại đem của cô… treo ở nơi dễ làm người khác chú ý, thực là bi3n thái!
Niệm Thanh rất nhanh liền rời khỏi phòng, khi ra ngoài, cô thấy Cố Thanh Hằng vẫn ngồi trên sô pha như cũ, không lén lút tập kích cô.
Niệm Thanh thở phào một hơi, cô không dám nhắc tới chuyện khung ảnh, chuyện lạc hồng kia rất khó để mở miệng, cũng rất nguy hiểm nữa.
Cố Thanh Hằng nâng mắt nhìn Niệm Thanh, nhìn Niệm Thanh đứng bất động, chỉ vị trí ở bên cạnh mình: “ngồi.”
Niệm Thanh bước qua đó, ngồi xuống nhưng lại không ngồi ở vị trí Cố Thanh Hằng chỉ.

“Em đã thiếu rất nhiều tiết học, muốn thuận lợi tốt nghiệp thì có chút khó khăn, qua hai ngày nữa trường học sẽ có thi bù.

Em quay lại thi, có lẽ còn có thể bổ cứu,” Cố Thanh Hằng trực tiếp đi vào chủ đề chính.
Niệm Thanh lo lắng nói: “Học kỳ này tôi không có ý định tốt nghiệp”.
Hiện giờ nếu cô đưa ra đề nghị hủy bỏ hôn ước, Quan Thiếu Nghiên nhất định sẽ không đồng ý, Niệm gia càng không bỏ qua cho cô.

Hiện giờ, còn có một người phụ nữ khác mang thai con của Quan Thiếu Nghiên, quả thực là loạn một đoàn.

Nếu lúc này cô nhảy vào bẫy kết hôn với Quan Thiếu Nghiên, cả đời này cô có còn muốn nữa không?
“Nếu không có bằng tốt nghiệp đại học, em ở xã hội này không có năng lực cạnh tranh”.

Cố Thanh Hằng nói trúng tim đen “hoặc là, em vẫn muốn làm công việc bán bảo hiểm như hiện nay?”
Lời nói nói ra tại sao Niệm Thanh lại cảm thấy chói tai như vậy, cô tức giận tới nỗi buột miệng nói ra: “chuyện lần trước có phải là do anh thiết kế hay không?”
Cố Thanh Hằng mở hai tay ra.

Phải, hay là không phải? có lẽ, là phải.
Thực ra anh sớm đã đoán được Cù Nam sẽ làm như vậy, anh vẫn luôn im lặng ngầm đồng ý một số chuyện, những chuyện có lợi đối với anh.
“Ba..” một tiếng.

Niệm Thanh đứng dậy, ánh mắt của Cố Thanh Hằng rơi trên người Niệm Thanh.
“Cố Thanh Hằng”.

Đây là lần thứ hai Niệm Thanh gọi thẳng toàn bộ tên anh “Tôi không biết anh và Quan Thiếu Nghiên có thâm thù đại hận gì.

Nhưng những thứ trên người tôi có anh cũng đã chiếm toàn bộ rồi.

Tôi không còn gì có thể cho anh, anh có thể buông tha cho tôi không? Chuyện của tôi đừng kinh động tới Niệm gia, có được không?”
Cố Thanh Hằng nhìn người phụ nữ trước mắt thật lâu.
Chí ít có môt thứ anh không chiếm đi… là trái tim của cô.
“Tôi muốn mời em tới Cố thị làm việc, coi như là bồi thường đầu tiên đối với em”.

Cố Thanh Hằng ném ra một cành ô liu (cành ô liu tượng trưng cho sự vượt qua khó khăn để sống sót trong những tình huống tồi tệ) cho Niệm Thanh.
Cố thị, một quy mô lớn.
 
Ám Luyến Thành Hôn, Cô Vợ Đầu Tiên Của Tổng Tài
Chương 39: 39: Yên Tâm Tôi Nhất Định Muốn Em


Niệm Thanh không dám tin tưởng.
Cô vẫn luôn suy nghĩ tới việc đổi nơi công tác khác.

Hiện giờ cơ hội đã tới, đối tượng lại là tập đoàn Cố thị, nói không động tâm là giả.
Cánh cổng của Cố thị cực cao, cứ mỗi hai năm chỉ nhận một nhóm thực tập sinh chọn lọc, cô đã bỏ lỡ cơ hội rồi.

Hiện giờ, Cố Thanh Hằng có ý muốn vì cô mà phá lệ.

Một khi được Cố thị tuyển dụng, ít nhất cô có thể đảm bảo được tiền đồ sau này của mình.
Nhưng…
“Từ chức công việc bán báo hiểm của em đi, nóc nhà Cố thị thích hợp cho em phát triển hơn”.

Cố Thanh Hằng nhẫn nại chỉ đường, ngón tay chạm vào vết thương trên khóe miệng, ánh mắt rất thâm thúy.
“Tôi làm sao biết tới lúc đó anh có muốn tôi không?” Niệm Thanh không dám dễ dàng tin tưởng bất kỳ người nào, đặc biệt là Cố Thanh Hằng.

Tâm tư của người đàn ông này quá sâu, cô không dám không tự lượng sức mình mà chiếm được lợi thế trước mắt của anh.
“Yên tâm, tôi nhất định muốn em”.

Cố Thanh Hằng nhướng mày mỉm cười, giọng nói của anh làm người ta không khỏi hiểu sai vấn đề.

Đôi con ngươi của anh gắt gao nhìn Niệm Thanh, từ từ mở miệng: “có điều nhắc nhở là, em nhất định phải lấy được bằng đại học.

Cố Thị không mời những người học lực không đủ”.
Không có tác dụng, Niệm Thanh cau mày.

Sợ rằng tới lúc đó, cô vẫn chưa vào được Cố Thị để làm việc thì đã bị gả cho Quan Thiếu Nghiên rồi.
Niệm gia là một cửa ải khó khăn, Niệm Hải và Tưởng Dung sẽ không để sau khi cô tốt nghiệp đi làm mấy công việc không có lợi ích.

Cố Thanh Hằng biết băn khoăn của Niệm Thanh, anh tiếp tục ném ra mồi nhử: “cha mẹ của em bên kia, tôi sẽ đi nói chuyện.

Tôi sẽ làm cho bọn họ đồng ý sau khi em tốt nghiệp tới Cố Thị làm việc.”

Niệm Thanh lập tức nâng mắt nhìn người đàn ông trước mặt “anh có cách?”
Cố Thanh Hằng cười: “đương nhiên”.
Niệm Thanh rất muốn hỏi Cố Thanh Hằng, điều kiện là gì?.
Anh không thể vô duyên vô cớ giúp cô, lần đầu tiên của cô không có giá trị lớn như vậy.

ít nhất, đối với loại người như anh mà nói, lần đầu tiên của cô không đáng để nhắc tới.

Nhưng giọng nói bị mắc ở yết hầu, cô không thể hỏi ra miệng.
“Tôi… suy nghĩ một lát”.

Niệm Thanh sau cùng chỉ có thể nói ra một lựa chọn.
Cố Thanh Hằng mở ra dụ hoặc rất hấp dẫn người khác, nhưng cô lại không có đủ sự gan dạ để tiếp thu.

Nếu như cô vào Cố Thị làm việc sẽ đem theo ý nghĩa là cô dựa vào chỗ dựa vững chắc, từ Tuan Thiếu Nghiên chuyển sang Cố Thanh Hằng.
Cô biết Quan Thiếu Nghiên là tên cặn bã, nhưng Cố Thanh Hằng cũng không tốt hơn Quan Thiếu Nghiên, bên cạnh anh còn có một Niệm Tử…
“Được”.Cố Thanh Hằng vuốt cằm, dần dần thu lại sợi dây, không vội vã bắt được con cá “hai ngày sau, cuộc thi bổ sung ở đại học do tôi làm giám thị, tới lúc đó em quyết định tới hay không tới”.
Nói xong, anh nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay: “hiện giờ rất muộn rồi, đêm nay em ngủ ở đây đi.”
Niệm Thanh vừa nghe liền cảm giác không ổn, mở miệng liền muốn từ chối, Cố Thanh Hằng đã sớm dự liệu được sự phản kháng của cô, cắt ngang nói: “Sợ cái gì, tôi cũng không phải muốn em thượng giường cùng tôi.”
Niệm Thanh bị á khẩu không trả lời được, không biết được Cố Thanh Hằng là chính nhân quân tử hay một tên cặn bã!
 
Back
Top Dưới