[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Ám Độ (Âm Thầm Vượt Qua) [Edit] - Lộng Giản Tiểu Hào
Chương 59
Chương 59
Editor: Gấu Gầy
Thực ra, giỏ xoài "siêu to khổng lồ" khiến Thẩm Thính "sợ mất mật" này không phải do Lâm Hoắc mua.
Không hề biết mình vừa đặt một quả "bom trái cây" xuống đầu giường, Lâm Hoắc kéo một chiếc ghế đến trước giường, vừa ngồi xuống vừa nói: "Cái này là do Kỳ Nhi đặc biệt chuẩn bị cho cậu đấy."
Kỳ Nhi mà anh ta nhắc đến chính là Tống Kỳ Nhi, cô con gái duy nhất của Tống Thi.
Thẩm Thính đã lẳng lặng lùi vô mép giường nhưng vẻ mặt vẫn tỏ ra vô cùng cảm động, "Ồ, không ngờ con nhỏ này vào thời khắc quan trọng cũng hiểu chuyện phết."
Ngày xưa lúc Tống Thi chưa gặp chuyện, Tống Kỳ Nhi và Tống Từ có thể nói là như nước với lửa.
Nhưng kể từ sau khi Tống Thi ngã xuống, Tống Kỳ Nhi không khỏi sinh sự dựa dẫm nhiều hơn vào người chú duy nhất còn sống của mình.
"Vốn dĩ con bé cứ nằng nặc đòi đích thân đến thăm cậu.
Nhưng tôi nghĩ chắc gì cậu đã muốn gặp nó, nên không cho đến.
Vì chuyện này mà nó còn nổi trận lôi đình với tôi."
"Với cái tính hay làm loạn của nó, may mà không đến.
Cảm ơn anh nhiều nhé!"
"Sức khỏe cậu thế nào?"
"Chắc chắn làm Bối Long thất vọng rồi."
Thẩm Thính cười khẩy một tiếng: "Tôi vẫn còn sống nhăn răng, chắc phải sáu bảy mươi năm nữa mới chết được."
Lâm Hoắc thấy y tuy sắc mặt không tốt, dưới mắt có quầng thâm nhàn nhạt, nhưng vẫn còn sức để nói đùa, liền biết ông trời con vô lương tâm này chắc không có gì đáng ngại.
Trái tim lơ lửng cuối cùng cũng đã hạ xuống.
"Tôi nghe nói đã bắt được kẻ đầu độc rồi?"
"Nắm được thông tin nhanh ghê nhỉ."
Người đang nằm trên giường nhướng mi liếc xéo một cái, chau mày nói: "Kẻ đầu độc bị camera giám sát quay lại là một thằng nhóc con bảy tuổi, răng còn chưa mọc hết, nói một câu còn chẳng ra hồn, rõ ràng chỉ là một thằng chạy vặt."
"Vậy tại sao cậu lại khẳng định là do Bối Long ra tay?"
Người bị đầu độc không chỉ có một mình "Tống Từ", và kẻ chủ mưu sai khiến Lục Diễn Hy đầu độc rốt cuộc có mục đích gì, chỉ dựa vào những manh mối hiện có thì vẫn chưa thể xác định rõ.
Vì vậy, Thẩm Thính không cho rằng kẻ chủ mưu đứng sau nhất định là Bối Long.
Nghĩ kỹ lại thì, thủ đoạn gây án của vụ đầu độc này thật ra khá kỳ lạ. —— Sai một đứa trẻ mới bảy tuổi, dùng phương pháp "quăng lưới rộng" để đầu độc.
Thật sự không giống với phong cách của Bối Long, một kẻ có tiếng tăm trong giới giang hồ.
Tuy nhiên đối với Thẩm Thính mà nói, cục diện hiện tại bên trong Thiên Vị, nơi Lâm Hoắc và Bối Long nghi kỵ đề phòng lẫn nhau, chính là một vũng nước đục vô cùng tốt.
Do đó, y không có ý định nhắc nhở Lâm Hoắc, chuyện hạ độc có thể không phải do Bối Long làm.
Để Lâm Hoắc vì chuyện đầu độc mà càng đề phòng Bối Long, và để tranh giành nhiều miếng bánh hơn mà có thêm những hành động liên quan đến tội phạm ma túy.
Đây mới chính là kết quả mà Thẩm Thính mong muốn nhất.
Bởi vì hành động của Lâm Hoắc càng nhiều, đồng nghĩa với việc sơ hở có thể lộ ra cũng càng nhiều.
Như vậy, bằng chứng và manh mối mà y có thể thu thập được cũng sẽ càng nhiều hơn.
Dáng vẻ của "cậu hai nhà họ Tống" ngay cả lúc nằm trên giường bệnh nhìn cũng ngứa đòn hơn người khác, đối mặt với câu hỏi nghiêm túc của Lâm Hoắc, y thản nhiên đáp: "Đoán thôi."
Sau đó lại lơ đãng vươn một tay duỗi cái lưng mỏi, rồi mới ung dung nói: "Nếu hung thủ đầu độc là vì muốn lấy mạng tôi và Hoài Nam.
Vậy thì dùng đầu gối nghĩ cũng biết, nếu hai chúng tôi chết thì ai sẽ là người hưởng lợi nhiều nhất."
Cái ông tướng nhỏ vừa bị ám sát một lần trước mắt này dường như vẫn chưa hiểu thế nào là danh cao ắt bị gièm pha, cây to đón gió.
Y giống như một thằng nhóc mới mua được chiếc đồng hồ hiệu, lúc chụp ảnh với mọi người chỉ muốn dí cái logo vào ống kính.
Mở miệng ra gọi "Hoài Nam" ngọt xớt, dường như sợ người ta không biết mối quan hệ thân mật giữa mình và Sở Hoài Nam.
"Tôi đã cho người theo dõi Bối Long rồi."
Lâm Hoắc sợ y lại gặp chuyện không may, đắn đo mãi mới dặn dò: "Gần đây cậu cũng nên khiêm tốn một chút đi."
Người đang nằm trên giường bệnh tỏ vẻ không đồng tình, nhổm nửa người trên dậy, dùng tay không bị cắm kim gõ gõ vào thành giường: "Này, tôi còn chưa đủ khiêm tốn à?
Về nước cũng hơn một tháng rồi, đến cửa công ty còn chưa bước vào!"
"Đang truyền dịch đấy, nằm xuống rồi nói."
Thẩm Thính mặt mày ủ rũ ngả người về sau, điều chỉnh thành tư thế nửa nằm nửa ngồi rồi lại nói: "Còn nữa, cái cuộc họp cổ đông lớn nghe có vẻ ghê gớm kia, tôi cũng chưa từng tham gia.
Anh nói xem tôi còn phải làm thế nào mới có thể khiêm tốn hơn nữa?"
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy tức không chịu nổi, y duỗi chân đạp mạnh cái gối dựa ở đầu giường xuống đất, chau mày hậm hực nói: "Cái lão già đó dùng thủ đoạn bẩn thỉu hãm hại anh tôi, còn tính thừa nước đục thả câu đổi tên Thiên Vị thành họ của lão.
Bây giờ, đến cả chuyện tôi vui vẻ yêu đương nghiêm túc một chút mà cũng khiến lão ta ngứa mắt đến mức muốn giết người.
Anh nói xem, đây là vấn đề của tôi, hay là của lão?"
Lâm Hoắc cãi lý không lại y, đành bất lực đẩy gọng kính: "Tùy cậu thôi, vui vẻ là được."
Thấy Lâm Hoắc nhượng bộ, Thẩm Thính lập tức đổi giọng, thuận miệng quan tâm xem đối phương tại sao lại đến Mexico, còn chớp mắt nửa đùa nửa thật nói: "Chẳng lẽ anh định nhân lúc anh tôi bất tỉnh nhân sự, giúp anh ấy đến cái nơi Mexico quái quỷ đó mở một chi nhánh Hoàng Gia Thiên Địa Hội à?"
Lâm Hoắc lườm y một cái, rồi mới chịu mở miệng kể về phi vụ mà lần này anh ta đến Mexico để đàm phán.
...
"Anh đến Mexico bàn chuyện làm ăn, dùng danh nghĩa của tôi?"
Nghe Lâm Hoắc nói xong, Thẩm Thính khẽ chau mày, giữ chừng mực, "Vậy thì sao?
Đợi anh bàn xong phi vụ này, tôi lại cầm cái đơn đặt hàng không biết từ đâu ra đó đến hội đồng quản trị kể công à?"
Thanh niên anh tuấn sầm mặt lại: "Nhưng chẳng những tôi không biết đơn hàng được ký kết thế nào, thậm chí cả tên đối tác và nội dung giao dịch tôi cũng không nói ra được."
Lâm Hoắc đang cúi đầu nghe vậy liền ngẩng lên nhìn y.
"Tống Từ" xưa nay cà lơ phất phơ hiếm khi nghiêm túc, cắn môi nói: "Lâm Hoắc, tôi không phải trẻ con.
Anh đến Mexico bàn chuyện làm ăn gì.
Dù anh không nói, tôi cũng đoán được bảy tám phần."
Anh ta đương nhiên biết Tống Từ không phải trẻ con.
Cuộc hẹn trà chiều giữa Tống Từ và Bối Long một tháng trước đã khiến Lâm Hoắc nhận thức rõ ràng — Hổ thì không thể nào sinh ra chó con được.
Cái thằng nhóc này dám rút súng ra chĩa vào người khác ngay trên địa bàn của Bối Long chỉ vì một lời không hợp, đúng là anh em ruột thịt với Tống Thi, người từng được mệnh danh là "Xương Sói" vì thủ đoạn tàn độc ác của mình.
Lâm Hoắc tin rằng, chỉ cần có thời gian, Tống Từ nhất định cũng có thể trở thành một nhân vật lợi hại không thua kém gì Tống Thi.
"Anh định sau này vẫn như vậy à?
Chuyện gì cũng giấu tôi?"
Thấy Lâm Hoắc im lặng như thóc, Thẩm Thính giỏi chơi tâm lý, cười lạnh một tiếng: "Anh có thể tiếp tục tự ý làm chủ, tiếp tục giữ mồm giữ miệng.
Nhưng nếu anh thật sự cảm kích ơn tri ngộ của anh tôi, muốn giao Thiên Vị vào tay tôi, thì e là có thể giấu được một lúc, chứ không giấu được cả đời."
Mỗi khi nhắc đến mấy vụ làm ăn của Thiên Vị, Lâm Hoắc luôn nói năng mập mờ.
Lần này cũng vậy.
Anh ta nói anh ta đích thân đến Mexico là muốn dùng danh nghĩa của Tống Từ để thúc đẩy một phi vụ lớn, giúp Tống Từ có thể đường đường chính chính nắm quyền Thiên Vị.
Nhưng anh ta lại không hề đề cập đến các chi tiết như khách hàng là ai, nội dung giao dịch là gì và số tiền giao dịch là bao nhiêu.
Đối mặt với sự truy hỏi dồn dập của Thẩm Thính, Lâm Hoắc hơi đau đầu day day hai bên sống mũi.
Anh ta tự hỏi mình làm vậy đều là vì muốn tốt cho Tống Từ.
Phi vụ đàm phán với đám Mexico này không phải là một miếng thịt đã bỏ vào miệng.
Trước khi hoàn thành, Tống Từ – người không hề biết gì về quy tắc trong ngành, biết càng ít càng tốt.
Nhưng nếu nói Lâm Hoắc định giấu Tống Từ mọi chuyện thì oan cho anh ta quá.
Kể từ lúc đưa Tống Từ đi gặp Bối gia, Lâm Hoắc đã suy nghĩ rất lâu.
Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, anh ta đã nghĩ thông suốt, đối mặt với Bối Long – kẻ đã gây ra tai nạn và muốn thẳng tay loại bỏ Tống Thi, Tống Từ hoàn toàn không có khả năng "ẩn mình chờ thời, từ từ tính toán".
May là, tuy Tống Từ không gánh vác được như Tống Thi, nhưng cũng không phải là loại bất tài vô dụng, chỉ biết phá hoại như mọi người vẫn nghĩ.
Và sự cố trúng độc lần này càng khiến Lâm Hoắc nảy sinh một cảm giác khủng hoảng "thời gian không chờ đợi ai".
"Tống Từ" nói đúng, mặc dù Tống Thi luôn bảo vệ y rất tốt, thậm chí không hề tiết lộ cho y biết về các hoạt động kinh doanh chính của Thiên Vị.
Nhưng nếu Tống Thi cứ thế ngủ say, không bao giờ tỉnh lại nữa, thì Tống Từ muốn lật đổ Bối Long, ngồi vững giang sơn, không thể bị giấu diếm cả đời.
Do đó, về việc Tống Thi từng bỏ ra rất nhiều tâm huyết để nghiên cứu ra "xác sống", Lâm Hoắc đã không định tiếp tục giấu Tống Từ nữa.
Còn bộ mặt thật của Thiên Vị, anh ta cũng sẽ từ từ nói hết cho đối phương.
Là cánh tay phải đã cùng Tống Thi gây dựng sự nghiệp suốt mười mấy năm, Lâm Hoắc biết rất rõ Thiên Vị Entertainment, công ty do một tay Tống Thi tạo dựng và có nổi tiếng trong ngành giải trí ở Giang Hỗ, chưa bao giờ là một doanh nghiệp bình thường chỉ đơn thuần kinh doanh các dịch vụ câu lạc bộ.
Đa số mọi người khi nhắc đến quán bar, KTV, câu lạc bộ cao cấp thì đương nhiên sẽ liên tưởng đến "khiêu dâm" và "ma túy".
Tuy Hoàng Gia Thiên Địa Hội có rất nhiều trai xinh gái đẹp, nhưng chỉ là những món đồ chơi nhỏ để khách mua vui.
Có thể kiếm ra tiền, nhưng không thể làm giàu được.
Còn về "ma túy".
Trong Hoàng Gia Thiên Địa Hội cũng có người bán lẻ các loại chất cấm như cần sa, thuốc lắc.
Nhưng những thứ này trong mắt nhiều con nghiện chỉ được coi là "đồ ăn vặt", còn lâu mới đủ tư cách làm "bữa chính" của họ.
Và khác với các tụ điểm giải trí có liên quan đến ma túy khác, nơi họ nhắm mắt làm ngơ cho việc bán lẻ ma túy để thu hút khách hàng, Tống Thi xưa nay rất ghét việc người của mình buôn bán thứ đó trong địa bàn của mình. —— Anh ta không phải là một kẻ bán hàng rong, chỉ biết dựa vào việc buôn bán ma túy để kiếm chút tiền lẻ nuôi thân.
Càng không muốn vì chút lợi nhuận cỏn con này mà gây sự với đám cảnh sát phòng chống ma túy Giang Hỗ, những người có khứu giác nhạy bén và bám riết không tha đối với các hành vi liên quan đến ma túy như "chó điên".
Công ty giải trí Thiên Vị của Tống Thi, bề ngoài là một trong những nơi ăn chơi đốt tiền hàng đầu Giang Hỗ, nhưng bên trong lại là móng vuốt của tổ chức tội phạm ma túy hàng đầu trong nước – "Hoa Đỉnh Vạn Ức".
Ở một mức độ nào đó, sự trỗi dậy của tụ điểm ăn chơi Hoàng Gia Thiên Địa Hội là một sự tình cờ ngẫu nhiên, vô tình cắm liễu liễu lại xanh.
Bản thân Hoàng Gia Thiên Địa Hội chỉ là một nước cờ mà Hoa Đỉnh Vạn Ức tung ra để tấn công "Công ty Thương mại Hàng Vũ", một thế lực mới nổi ở Giang Hỗ có khả năng gây uy hiếp cho tổ chức.
Mười lăm năm trước, một vụ "giết người ngẫu nhiên ở phố đi bộ" đã kéo theo một vụ án gây chấn động cả nước – "Vụ án bác sĩ nhi khoa buôn bán ma túy".
Và trong vụ án này, tập đoàn buôn bán ma túy Thương Mại Hàng Vũ đang phát triển mạnh mẽ đã bị cảnh sát nhổ tận gốc.
Là một trong những người đứng sau thúc đẩy hành động "diệt cỏ tận gốc" đối với "Thương Mại Hàng Vũ", Lâm Hoắc hiểu rất rõ mọi chuyện đã xảy ra như thế nào.
Sở dĩ Thương Mại Hàng Vũ bị Hoa Đỉnh Vạn Ức – một gã khổng lồ trong ngành nhắm tới là vì trong những năm huy hoàng nhất, nó từng chiếm hơn 20% thị phần ma túy cả nước.
Tân binh mới nổi này dựa vào loại ma túy hỗn hợp có công thức độc đáo mà nhanh chóng trỗi dậy, đã dần dần uy hiếp đến vị thế độc tôn tuyệt đối của tập đoàn Hoa Đỉnh (nơi Tống Thi làm việc) trên thị trường ma túy.
Hoa Đỉnh Vạn Ức là tổ chức buôn bán ma túy hàng đầu trong nước thời bấy giờ.
Người đứng đầu của nó họ Mộ, tên Vạn Ức, là một kẻ tàn độc từ đầu đến chân, ngay cả lỗ chân lông cũng ẩn chứa sự tanh tưởi đẫm máu.
Karl Marx đã viết trong Tư Bản Luận khi bàn về sự tích lũy tư bản nguyên thủy: [Với một lợi nhuận thích đáng, tư bản sẽ trở nên can đảm.
Nếu được đảm bảo 10% lợi nhuận thì người ta muốn sử dụng tư bản vào đâu cũng được; được 20% thì họ năng nổ hẳn lên; được 50% thì họ trở nên táo bạo; được 100% thì họ chà đạp lên mọi luật lệ của loài người; được 300% thì không có tội ác nào mà họ không dám phạm dù có nguy cơ bị treo cổ.]
Mà nhìn vào bản đồ sự nghiệp của Hoa Đỉnh Vạn Ức.
Lợi nhuận mà tổ chức siêu trùm ma túy này có thể dễ dàng kiếm được từ việc buôn bán ma túy là 5000% chi phí của nó.
Là một kẻ điên cuồng và tàn độc, khi gặp phải sự cạnh tranh, Mộ Vạn Ức đã diễn tả một cách hoàn hảo cái gọi là "dưới gầm giường của ta, không cho phép kẻ khác ngủ say".
Và Tống Thi, với tư cách là tâm phúc của Mộ Vạn Ức, đã hành động trước trong cuộc tấn công đã được lên kế hoạch từ lâu này.
Anh ta đã dẫn theo Lâm Hoắc và một nhóm người diễn một màn kịch "phó tướng" bỏ đi vô cùng kịch tính và ầm ĩ.
Năm đó, sự chia rẽ ồn ào này chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã lan truyền khắp giới buôn bán ma túy.
Bất cứ tội phạm ma túy nào có chút thế lực trong nước đều ít nhiều biết được tin tức. —— Nhân vật phó tướng có biệt danh "Xương Sói" của Hoa Đỉnh Vạn Ức không muốn động đến việc kinh doanh ma túy nữa, một lòng muốn rửa tay gác kiếm, vì vậy đã hoàn toàn trở mặt với Mộ Vạn Ức.
Anh ta không chỉ dẫn theo rất nhiều thành viên cốt cán của Hoa Đỉnh Vạn Ức mà còn cuỗm đi một khoản tiền mặt lớn của Mộ Vạn Ức.
Sự ra đi này chắc chắn đã giáng một đòn nặng nề vào Hoa Đỉnh Vạn Ức.
Mộ Vạn Ức, tên trùm ma túy xưa nay kiêu ngạo lần đầu tiên cảm nhận được nỗi đau của việc đứt gãy dòng tiền mặt.
Gã chật vật chống đỡ được vài tuần, cuối cùng vì tình thế túng quẫn mà buộc phải chặt tay cầu sống, tung ra thị trường một lô hàng có độ tinh khiết cao, chất lượng cực tốt với giá siêu thấp.
Trên đời này còn có chuyện gì vui sướng hơn việc đang lúc mình phong độ đỉnh cao thì đối thủ lại gặp xui xẻo?
Hơn nữa đối thủ này còn là một ông trùm sừng sỏ đã đứng vững trong ngành nhiều năm.
Vì Hoa Đỉnh Vạn Ức lục đục nội bộ, nên Thương Mại Hàng Vũ vốn đang nổi đình nổi đám, đương nhiên đã chi một khoản tiền lớn để mua lại lô hàng này với giá hời.
Tuy nhiên, vào thời điểm đó, kẻ nắm quyền thực sự của Thương Mại Hàng Vũ không hề hay biết, những món quà tưởng chừng như định mệnh ban tặng này, thực ra đã được định giá từ lâu.
—----