[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Ám Độ (Âm Thầm Vượt Qua) [Edit] - Lộng Giản Tiểu Hào
Chương 79
Chương 79
Editor: Gấu Gầy
Gần trưa, Lộ Tinh Hà mới tỉnh dậy trong cơn đau đầu dữ dội.
Trên tủ đầu giường đặt một ly canh lê giải rượu có nhiệt độ vừa phải, cậu tự giác uống hơn nửa ly, sau đó lại mỏi lưng mềm chân nằm ngửa ra giường.
Mất trí nhớ sau khi say quả thực là một kỹ năng hoàn hảo trời ban.
Lộ Tinh Hà không nhớ chút nào về những gì đã xảy ra tối qua.
Nhưng khi tỉnh dậy, phần dưới thắt lưng gần như tạm thời mất chức năng khiến cậu không muốn nhớ lại chi tiết.
Để ý đến thói quen của Lộ Tinh Hà là tìm điện thoại ngay khi vừa tỉnh giấc.
Chiếc điện thoại đã được chuyển sang chế độ im lặng, được đặt chu đáo ở nơi cậu có thể chạm tới
Lộ Tinh Hà nhìn lên trần nhà, đầu óc trống rỗng vài chục giây, sau đó mới vươn tay lấy điện thoại.
Mở phần mềm nhắn tin, hơn hai trăm tin nhắn chưa đọc liên tiếp hiện ra khiến cậu giật mình.
[Mà này, Hoàng Nhiễm bị sao vậy?]
[Tinh Hà, chuyện của Hoàng Nhiễm là thật sao?]
[Tinh Hà cậu có đó không?
Cậu xem tin tức chưa?
Hoàng Nhiễm mất tích rồi?]
Hoàng Nhiễm mất tích?
Lộ Tinh Hà ngơ ngác.
Vì lý do nghề nghiệp, cậu ít khi chủ động xem tin tức.
Cộng thêm việc cả ngày hôm qua cậu cứ ngẩn ngơ, đến tối lại say rượu, nên Lộ Tinh Hà hoàn toàn không biết gì về việc Hoàng Nhiễm mất tích.
Cậu mở công cụ tìm kiếm, vừa nhập hai chữ "Hoàng Nhiễm", lập tức hiện ra các từ khóa liên quan trong khung gợi ý như "Hoàng Nhiễm mất tích", "Hoàng Nhiễm bị bắt cóc", "Hoàng Nhiễm bị bắt cóc tống tiền".
Lộ Tinh Hà dứt khoát chỉ tìm kiếm tên Hoàng Nhiễm, trang web lập tức hiện ra một loạt tin tức với tiêu đề giật gân.
"Kỳ lạ quỷ dị!
Ngôi sao nhí nổi tiếng Hoàng Nhiễm cùng bạn thân bí ẩn mất tích!
Nghi là bị bắt cóc!"
"Bọn bắt cóc lộng hành!
Nửa đêm lẻn vào phòng ngủ, làm chuyện này với ngôi sao nhí nổi tiếng Hoàng Nhiễm...]
[Đã xác định!
Ngôi sao nhí Hoàng Nhiễm bị bắt cóc!
Mẹ cô bé báo án ngay trong đêm!
Cảnh sát xác nhận: Tin tức là thật!]
Nhìn những tin tức chắc chắn rõ ràng này, lòng Lộ Tinh Hà dần chùng xuống.
Bản thân cũng từng là nạn nhân của một vụ buôn bán trẻ em, nên cậu luôn quan tâm đến các vụ việc liên quan đến bắt cóc.
Mà bây giờ người bị bắt cóc lại là cô bé từng hợp tác với cậu.
Nghĩ đến thủ đoạn tàn nhẫn của bọn buôn người năm đó, Lộ Tinh Hà nhất thời cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Cậu lập tức gọi điện cho mẹ của Hoàng Nhiễm, muốn tìm hiểu thêm chi tiết, xem mình có thể giúp được gì không.
Mẹ Hoàng Nhiễm đang nóng như lửa đốt, chờ đợi mọi tin tức về tung tích của con gái, ngay cả lúc ngủ cũng không rời chiếc điện thoại.
Vì vậy, điện thoại chỉ vừa reo một tiếng đã có người bắt máy.
"Alo, chào chị, em là Lộ Tinh Hà.
Em vừa mới nghe chuyện của Hoàng Nhiễm, muốn xác nhận với chị một chút, tin tức trên báo có thật không?
Hoàng Nhiễm mất tích rồi sao?"
"Là thật..."
Mẹ của Hoàng Nhiễm vừa nói một câu đã không kìm được mà nghẹn ngào: "Khoảng một hai giờ chiều ngày mùng hai, Nhiễm Nhiễm đột nhiên nói muốn ra ngoài, nói là muốn đến nhà Giang Thi Nhân, rồi không trở về nữa!"
Bà nức nở im lặng một lúc, sau đó lại nói: "Đúng rồi Tinh Hà, cảnh sát đã liên lạc với em chưa?
Họ nói cuộc gọi cuối cùng của Nhiễm Nhiễm là gọi cho em, con bé có nói gì với em không?"
"Cảnh sát vẫn chưa liên lạc với em."
Lộ Tinh Hà bật loa ngoài, rồi mở nhật ký cuộc gọi.
Hoàng Nhiễm quả thực đã gọi cho cậu một cuộc vào khoảng hơn một giờ chiều ngày mùng hai.
Cậu nhíu mày nhớ lại: "Hôm kia Hoàng Nhiễm có gọi cho em.
Con bé nhờ em giúp dời buổi chụp hình chiều hôm đó sang ngày hôm qua.
À, chính là buổi chụp mà hôm qua chị đã hủy với bên quảng cáo."
"Con bé còn nói gì nữa không?"
Mẹ Hoàng Nhiễm gạn hỏi tới cùng.
Đến giờ cô vẫn không thể hiểu nổi, tại sao hôm đó Hoàng Nhiễm thà hoãn lịch trình công việc đã hẹn trước cũng phải đến nhà Giang Thi Nhân.
"Ừm, con bé nói đã nhận được thư của Giang Thi Nhân, là thư Giang Thi Nhân gửi không lâu trước khi mất tích.
Trong thư, cô bé hình như còn tiết lộ với Hoàng Nhiễm ý định muốn tự sát, có suy nghĩ tiêu cực."
...
Một người là người mẫu nhí nổi tiếng, một người là ngôi sao nhí danh tiếng.
Sự mất tích liên tiếp của Giang Thi Nhân và Hoàng Nhiễm đã khiến giới truyền thông hoàn toàn bùng nổ.
Đội cảnh sát hình sự tiếp nhận vụ án dưới áp lực dư luận khổng lồ.
Trần Thông lại bắt đầu chế độ tăng ca bận rộn như con quay, chân không chạm đất.
Biên bản đã có sẵn, nhưng mô tả bằng văn bản dù chi tiết đến đâu vẫn có giới hạn.
Vì muốn tìm hiểu chi tiết, Trần Thông đã tìm đến các đồng nghiệp tiếp nhận vụ án ban đầu.
Đầu tiên là cảnh sát tiếp nhận vụ án của Hoàng Nhiễm.
Viên cảnh sát trung niên kể lại chi tiết tình hình ngày hôm đó.
Khi nói đến đoạn truy hỏi Giang Mạch Vân về lịch sử cuộc gọi với bạn bè, viên cảnh sát đã từng tiếp Giang Mạch Vân, Vương Chỉ Lôi và phụ trách vụ án của Giang Thi Nhân cũng đến.
So với viên cảnh sát của vụ án Hoàng Nhiễm, viên cảnh sát trẻ này rõ ràng trẻ hơn rất nhiều.
Chào hỏi đơn giản xong, cậu ta ngồi sang một bên nghe đồng nghiệp tiếp tục tường thuật vụ án.
Sau khi mô tả chi tiết vụ án, viên cảnh sát trung niên còn bày tỏ quan điểm của mình.
Theo anh ta, bước đột phá của vụ án nên bắt đầu từ động cơ của hung thủ.
"Hai vụ án này, bọn trẻ đều mất tích ở nhà họ Giang, điều này cho thấy hung thủ đã nhắm vào nhà họ Giang để ra tay.
Mặc dù truyền thông đều gọi thủ phạm là 'kẻ dụ dỗ bắt cóc', nhưng theo tôi, cách gọi này không chính xác.
Với loại tội phạm có mục tiêu gây án rõ ràng như vậy, cá nhân tôi cho rằng, tính chất vụ án nên giống một vụ bắt cóc tống tiền hơn.
Hơn nữa, khả năng người quen gây án là rất cao."
Viên cảnh sát trẻ vừa vào không lâu hơi nhíu mày, rõ ràng không đồng tình: "Nhưng bây giờ tính từ lúc đứa trẻ đầu tiên mất tích, đã gần một tháng rồi.
Nếu thực sự là bắt cóc tống tiền, tại sao bọn bắt cóc lại không liên lạc với gia đình, không thông báo cho người nhà chuẩn bị tiền chuộc chứ?"
Trần Thông đương nhiên cũng hiểu rõ điều này.
Nghĩ vậy, hai vụ án này quả thực không phù hợp với đặc điểm của một vụ bắt cóc tống tiền thông thường.
Anh hất cằm về phía viên cảnh sát trẻ: "Đồng chí, cậu kể cho chúng tôi nghe lúc cậu tiếp nhận đơn báo án của cha mẹ Giang Thi Nhân thế nào đi."
Viên cảnh sát trẻ có trí nhớ rất tốt, cộng thêm ấn tượng sâu sắc về vụ án đó.
Vì vậy, dù đã qua nhiều ngày, cậu ta vẫn nhớ rõ từng chi tiết.
"Lúc đó, mẹ đứa trẻ khóc không thành tiếng, cố gắng mở miệng, nói năng cũng lộn xộn.
Cha đứa trẻ thì có vẻ kiên cường hơn."
Cậu ta cảm thán: "Tất nhiên dù có kiên cường đến đâu thì anh ta vẫn rất đau lòng.
Mặc dù giả vờ không sao, nhưng lúc điền vào phiếu đăng ký, tay anh ta run bần bật."
Viên cảnh sát trẻ khoa tay múa chân ở hổ khẩu của mình: "Hổ khẩu của anh bạn đó có một hình xăm đôi cánh, hình xăm khá là ngầu.
Nhưng vào lúc mất con, hình xăm đó run rẩy theo tay, như con chim non không bay nổi vậy."
Hình xăm đôi cánh?
Nghe mô tả này, Trần Thông không khỏi liên tưởng đến vụ án đầu độc có liên quan đến đội trưởng Thẩm của mình.
Chắc không trùng hợp đến vậy chứ?
Ngay khi anh định hỏi thêm vài câu về tình hình của Giang Mạch Vân.
Viên cảnh sát trung niên đứng bên cạnh đã lâu không nói gì, lại tiếp lời: "Nói đến cha của Giang Thi Nhân, tôi thấy cha mẹ Giang Thi Nhân cho tôi cảm giác hơi kỳ lạ."
"Sao lại nói vậy?"
"Cũng không có căn cứ gì, chỉ là trực giác thôi.
Cậu nghĩ xem, Giang Thi Nhân đã mất tích lâu như vậy rồi, Hoàng Nhiễm không có lý do gì để ở lại nhà họ Giang nữa!
Mặc dù Giang Mạch Vân, à chính là cha của Giang Thi Nhân, nói với tôi rằng, cô bé thấy vợ anh ta là Vương Chỉ Lôi tâm trạng không ổn định, nên muốn ở lại để bầu bạn với cô ta.
Nhưng theo lời mẹ Hoàng Nhiễm, sáng hôm sau cô bé còn có công việc, theo lý thì sẽ không ở lại bên ngoài."
Viên cảnh sát trung niên vẫn không thể nói rõ tại sao mình luôn cảm thấy Giang Mạch Vân kỳ lạ.
Nhưng Trần Thông nghe ông nói vậy, lại lập tức phát hiện ra vấn đề.
Để an ủi Vương Chỉ Lôi, Hoàng Nhiễm đã ở lại và ngủ trong phòng của Giang Thi Nhân?
Dẫn đến việc ở một mình, cuối cùng bị bắt cóc?
Điều này không hợp logic?
Viên cảnh sát trung niên nhíu mày bổ sung thêm: "Tất nhiên cũng có thể là cảm giác của tôi sai.
Bởi vì lúc đó tôi đã lập tức truy hỏi Giang Mạch Vân một số vấn đề chi tiết, nhưng anh ta đều trả lời rành mạch, trông cũng không có vẻ gì là chột dạ."
Nói xong, anh ta lại kể chi tiết một lần nữa lý do Giang Mạch Vân quên thông báo trước cho mẹ Hoàng Nhiễm rằng Hoàng Nhiễm sẽ ở lại nhà mình.
Nhưng trong lòng anh ta vẫn mơ hồ cảm thấy bất an, trước khi đi còn không quên dặn dò phó đội trưởng đội cảnh sát hình sự nhìn khá trẻ trước mặt: "Các cậu tốt nhất nên hỏi kỹ lại đương sự.
Tôi vẫn cảm thấy vụ án này, khả năng người quen gây án là rất cao.
Còn nữa, vụ án bắt cóc tống tiền đôi khi cũng không nhất định là vì tiền chuộc."
Dù ông không nói, Trần Thông cũng đã định sau khi kết thúc ở đây, sẽ lập tức đi gặp gia đình của hai cô bé mất tích.
Đặc biệt là Giang Mạch Vân và Vương Chỉ Lôi, dù sao, hai người họ là người cuối cùng gặp các nạn nhân trước khi vụ án xảy ra.
Mặc dù trên đời này quả thực tồn tại rất nhiều sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng trách nhiệm của cảnh sát là phải kiểm tra xem khả năng những sự trùng hợp này có phải là do con người tạo ra hay không.
...
Trước khi đến thăm gia đình Giang Thi Nhân và Hoàng Nhiễm, Trần Thông dùng số chứng minh thư của Giang Mạch Vân ghi trong biên bản, tra ra được ảnh chụp không đội nón gần đây của anh ta, tiện tay gửi cho Thẩm Thính.
[Tống Từ, cậu có quen người này không?]
Khi nhận được tin nhắn, Thẩm Thính đang ở cùng Từ Khải và Hoàng Thừa Hạo.
Y phóng to ảnh xem kỹ, sau khi xác định mình không có chút ấn tượng nào về người này, bèn đưa điện thoại cho Từ Khải đang ngồi ngả ngớn trên sofa.
"Mày có quen người này không?"
"Ai vậy?"
Từ Khải cúi đầu gõ chữ, bận đến mức không có thời gian liếc mắt nhìn.
Gần đây hắn ta mới tán được một hot girl mạng, cô em này ngực tấn công mông phòng thủ, hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn săn gái của hắn ta.
Lúc này, hai người đang "chàng có tình thiếp có ý", trò chuyện vô cùng sôi nổi.
"Đừng có nhắn tin nữa, mau xem người này mày có quen không?
Biết đâu chính hắn hạ độc muốn lấy mạng chúng ta."
Chủ đề về việc hạ độc khiến Từ Khải nhanh chóng hoàn hồn, anh ta nhoài đầu qua nhận diện một lúc lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu với vẻ mặt mờ mịt: "Ai đây, tao không quen hắn!
Mày tìm ảnh ở đâu ra vậy?"
"Hoàng Thừa Hạo đâu?"
Thẩm Thính lười nói nhảm với hắn ta, quét mắt một vòng trong phòng, nhưng không tìm thấy tên Kim Mao Sư Vương có màu tóc chói mắt kia.
"Bảo vệ không quen Đinh Lãng, không cho nó vào.
Hoàng Thừa Hạo hình như xuống dưới lầu đón nó rồi."
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Từ Khải còn chưa dứt lời, đã thấy Hoàng Thừa Hạo dẫn Đinh Lãng mở cửa bước vào.
Hắn ta hoàn toàn không coi mình là người ngoài, rút điện thoại từ tay Thẩm Thính, giơ về phía hai người còn đang thay giày ở gần cửa, gọi một cách rất đáng ăn đòn: "Này!
Hai thằng bị hại kia, mau qua đây!
Phối hợp với anh Từ của chúng ta nhận diện thủ phạm hạ độc!"
"Chơi trò cảnh sát hả?"
Hoàng Thừa Hạo thay giày xong, liếc một cái thật dài, rất ra vẻ chuyên nghiệp sửa lại: "Gọi là nạn nhân ông cố ơi!
Bị hại là đã chết rồi!
Đ.M mày!
Bắt nạt ông đây chưa học trường cảnh sát à!"
Gã vừa chửi vừa cười cợt đi tới.
Bị hại là người có quyền lợi hợp pháp bị hành vi bất hợp pháp xâm hại trực tiếp, không nhất thiết phải tử vong.
Người duy nhất có mặt đã học trường cảnh sát, còn tốt nghiệp với thành tích xuất sắc, thầm nghĩ trong lòng.
Đinh Lãng ghé lại nhìn màn hình, lắc đầu khẳng định: "Không quen."
Hoàng Thừa Hạo vốn còn đang cười,sau khi xem ảnh, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.
Thẩm Thính vốn quan sát tinh tế, ngay lập tức phán đoán Hoàng Thừa Hạo chắc chắn quen biết người trong ảnh!
Nhưng y vẫn giả vờ như không phát hiện ra gì: "Thừa Hạo còn mày thì sao?
Có quen hắn không?"
Hoàng Thừa Hạo chột dạ "à" một tiếng, ánh mắt né tránh, ấp úng: "Không, không quen."
Lần này ngay cả Từ Khải cũng phát hiện ra sự bất thường của gã, ngẩng đầu nghi ngờ hỏi: "Mày hoảng cái đéo gì!
Tao nói này, có phải mày quen biết thằng chó này không?!"
Sắc mặt của Hoàng Thừa Hạo lập tức càng khó coi hơn vài phần.
Đối mặt với một căn phòng đầy những người nửa quen nửa lạ, miệng gã mở ra rồi lại ngậm vào, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Ngay khi nhóm nhỏ những người trong cuộc đang tụ tập, chờ đợi câu trả lời tiếp theo của Hoàng Thừa Hạo.
Điện thoại trong tay Từ Khải đột nhiên reo lên.
Hắnta lườm Hoàng Thừa Hạo rõ ràng đang có điều giấu giếm, nghe điện thoại với giọng điệu không được tốt lắm: "Ai đấy, có quần què gì thì mau nói đi!
Ông đây đang bận!"
Người ở đầu dây bên kia không biết đã nói gì, Từ Khải ngẩn ra một lúc, vội vàng nhìn lại màn hình, lúc này mới nhận ra điện thoại không phải của mình.
Lập tức thay đổi sắc mặt như chó vẫy đuôi: "Sở tổng, xin lỗi anh!
Tôi cầm nhầm điện thoại!
Tống Từ?
Nó có đây!
Ngay bên cạnh tôi đây, tôi sẽ lập tức đưa điện thoại cho nó."
Cuộc gọi này đến thật không đúng lúc, Thẩm Thính nhận lấy điện thoại định đối phó qua loa cho xong chuyện, nhưng đột nhiên nghĩ đến việc Hoàng Thừa Hạo vừa rồi muốn nói lại thôi, có lẽ là do ngại ở đây đông người phức tạp.
Tên tư bản tự tìm đến cửa này vừa hay có thể dùng làm cái cớ, giúp y dọn dẹp hiện trường.
Vì vậy, đầu dây bên kia vừa mang theo ý cười hỏi một câu "Em đang ở đâu?"
Thẩm Thính có ý định lợi dụng người ta một chút liền thành thật trả lời: "Ở chỗ Từ Khải, anh có muốn qua không?"
Từ khi Thẩm Thính chuyển về Duyệt Hoài, thời gian hai người ở bên nhau đã rút ngắn đi đáng kể.
Sở Hoài Nam vừa duyệt xong một chồng tài liệu, nhìn đồng hồ, tâm trạng vui vẻ cười nói: "Em đợi tôi mười lăm phút."
"Anh lái xe chậm thôi."
Không cần đến quá nhanh.
Sự quan tâm hiếm có của người thương, khiến Sở Hoài Nam ở đầu dây bên kia cười càng tươi hơn.
Tục ngữ có câu, "Tự dưng lấy lòng, không gian thì trộm".
Hắn rất muốn xem, cảnh sát Thẩm lần này lại muốn mình phối hợp chuyện gì.
—----