Khác Ám Ảnh

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406624054-256-k460972.jpg

Ám Ảnh
Tác giả: yichenhanhu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

bn có hiểu biết gì về nỗi Ám Ảnh của mình không,.... tôi có, nó có thể g//iết ch//ết tôi



kinhdi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • CẨM Y CHI HẠ
  • Thường Châu Năm Ấy
  • Chốn Thâm Cung
  • Ám Ảnh
    Chương 1


    Tôi có một thói quen xấu: tôi thích đếm những nhịp thở không phải của mình.

    Đêm nay, căn phòng nồng nặc mùi của những lời nói dối đã cũ.

    Vợ tôi nằm bên cạnh, lưng quay về phía tôi.

    Tiếng thở của cô ấy đều đặn, nhưng cứ sau mỗi mười nhịp, tôi lại nghe thấy một tiếng "khục" nhẹ, như thể có một con bọ cánh cứng đang cố bò ngược từ phổi lên thực quản của cô ấy.

    Tôi biết đó là gì.

    Đó là nỗi ám ảnh của tôi.

    Tôi ngồi dậy, căn phòng vặn vẹo trong bóng tối.

    Những bức ảnh cưới treo trên tường dường như đang chảy xuống.

    Trong ảnh, mặt vợ tôi mờ đi, chỉ còn lại nụ cười hở lợi đỏ lòm như một vết cắt ngang mặt giấy.

    Tôi tiến lại gần, đưa ngón tay chạm vào tấm kính.

    Nó không lạnh.

    Nó ấm và mềm như da người.

    "Em tỉnh rồi đúng không?"

    Tôi thì thầm.

    Cái bóng trên giường không trả lời.

    Tôi cầm lấy cây kéo trên bàn trang điểm.

    Tôi không muốn làm hại cô ấy.

    Tôi chỉ muốn kiểm tra.

    Tôi luôn ám ảnh rằng gia đình mình đã bị thay thế bởi những hình nộm bằng sáp từ lâu rồi.

    Tôi lật chăn ra.

    Dưới lớp chăn không phải là vợ tôi.

    Đó là một khối thịt được khâu lại từ những mảnh quần áo cũ của mẹ tôi, nhồi đầy những sợi tóc mà tôi đã âm thầm thu thập dưới cống phòng tắm suốt ba năm qua.

    Nó có mùi của sự thối rữa trộn lẫn với nước hoa rẻ tiền.

    "Chào anh yêu," khối thịt đó phát ra tiếng nói.

    Không phải bằng miệng, mà bằng những nếp gấp trên bề mặt da thịt nhầy nhụa của nó.

    Tôi bắt đầu cười.

    Tiếng cười của tôi nghe như tiếng kính vỡ trong một nhà tang lễ.

    Tôi không sợ hãi.

    Tôi thấy phấn khích.

    Đây là trò chơi mà "Tôi" đã tự bày ra cho chính mình.

    Mỗi ngày, tôi sẽ giết một phần ký ức về gia đình mình và thay thế nó bằng một thứ gì đó kinh tởm hơn, chỉ để xem giới hạn của sự chịu đựng trong bộ não này nằm ở đâu.

    Tôi đi vào phòng của con trai.

    Thằng bé đang ngồi trên giường, quay lưng lại phía cửa.

    "Bố ơi, con thấy chúng nó rồi," nó nói, giọng phẳng lặng như mặt nước hồ chết.

    "Con thấy ai?"

    "Những người mà bố đã giấu dưới sàn nhà.

    Họ đang đòi ăn."

    Tôi nhìn xuống chân mình.

    Những tấm ván sàn bắt đầu rỉ ra một thứ chất lỏng màu đen, đặc quánh như nhựa đường.

    Từ những kẽ hở, những ngón tay gầy guộc, trắng ởn thò lên, mơn trớn đôi chân trần của tôi.

    Chúng không tấn công.

    Chúng vuốt ve như thể tôi là vị chúa tể của nỗi đau này.

    Tôi quỳ xuống, áp mặt vào mặt sàn lạnh lẽo, hít hà cái mùi của sự mục nát.

    "Ăn đi," tôi thì thầm với cái sàn nhà.

    "Ăn hết những gì còn sót lại của sự tử tế trong tao đi."

    Bất chợt, ánh đèn pin từ bên ngoài cửa sổ quét qua phòng.

    Tiếng còi cảnh sát hú vang từ xa.

    Trò chơi "Gia đình hạnh phúc" đã kết thúc?

    Hay đây chỉ là một màn ảo thuật khác của tâm trí?

    Tôi nhìn vào gương.

    Trong gương không có tôi.

    Chỉ có một căn phòng trống rỗng với một chiếc ghế điện đang bốc khói.

    Và trên chiếc ghế đó, một hình nhân giống hệt tôi đang mỉm cười, tay cầm một lá bài có hình trái tim bị đâm xuyên bởi một chiếc đinh rỉ.

    Tôi đưa tay lên cổ họng mình.

    Tôi cảm thấy có thứ gì đó đang cựa quậy.

    Một cuộn dây thừng?

    Hay là bàn tay của cha tôi đang bóp nghẹt từ bên trong?

    Tôi nuốt mạnh một cái.

    Vị máu tanh nồng lấp đầy khoang miệng.

    "Ngày thứ nhất của sự trừng phạt.

    Đừng cố gắng tỉnh lại, vì sự thật còn đáng sợ hơn cả cơn điên này."
     
    Ám Ảnh
    Chương 2


    Mùi nhựa đường cháy khét lấp đầy buồng phổi của tôi.

    Khi tôi mở mắt, ánh đèn pin và tiếng còi cảnh sát đã biến mất.

    Không có sàn nhà rỉ máu, cũng chẳng có khối thịt khâu bằng tóc.

    Tôi đang đứng giữa một hành lang dài vô tận, hai bên tường dán loại giấy dán tường hoa văn cổ điển màu vàng ố.

    Nhưng nếu nhìn kỹ, những bông hoa trên tường không được in bằng mực.

    Chúng được kết bằng những chiếc răng người—hàng nghìn chiếc răng hàm, răng cửa, răng khôn—đính chặt vào lớp giấy, chân răng vẫn còn dính những sợi tơ máu khô.

    "Mừng anh đã vượt qua màn khởi động," một giọng nói phát ra từ chiếc loa phóng thanh cũ kỹ treo trên trần.

    Tôi nhìn xuống tay mình.

    Cây kéo đã biến thành một chiếc búa nhỏ dùng để gõ phản xạ của bác sĩ.

    Trên mu bàn tay tôi, một con số điện tử màu xanh huỳnh quang đang nhảy ngược: 00:59...

    00:58...

    "Trò chơi: PHÂN LOẠI KÝ ỨC," giọng nói tiếp tục, đều đều như máy móc.

    "Quy tắc: Mỗi chiếc răng trên tường mang một lời nói dối của anh.

    Hãy tìm ra chiếc răng duy nhất nói thật trước khi thời gian về số không.

    Nếu chọn sai, hàm răng của anh sẽ thuộc về bức tường này."

    Tôi bắt đầu chạy.

    Tiếng chân tôi nện xuống sàn nghe như tiếng đập vào những hộp sọ rỗng.

    Tôi áp tai vào bức tường răng bên trái.

    “Tôi yêu vợ tôi,” một chiếc răng khôn thì thầm, giọng nó nồng nặc mùi hôi thối.

    “Tôi chưa từng đẩy cha xuống cầu thang,” chiếc răng cửa bên cạnh rít lên.

    Tôi cảm thấy buồn nôn.

    Những lời nói dối này, tôi nhận ra chúng.

    Chúng là những gì tôi đã tự nói với mình trong gương suốt ba mươi năm qua để có thể ngủ ngon mỗi đêm.

    Tôi cầm chiếc búa, tay run rẩy.

    Nếu tôi đập nhầm, tôi sẽ mất đi bộ hàm của chính mình.

    Sự điên rồ không còn là một thú vui nữa, nó đã trở thành một cuộc hành hình.

    Bất chợt, tôi thấy một bóng người ở cuối hành lang.

    Là Lan?

    Hay là cái hình nhân bằng tóc?

    Không.

    Đó là một cô gái trẻ, mặc bộ đồ bệnh nhân tâm thần trắng toát, đang bò trên trần nhà như một con thạch sùng.

    Cô ta nhìn tôi, đôi mắt không có con ngươi, chỉ có một màu trắng dã.

    "Đừng nghe chúng nó," cô ta thì thầm, nước dãi nhỏ xuống vai tôi, lạnh buốt.

    "Sự thật không nằm ở răng.

    Sự thật nằm ở lưỡi."

    00:15...

    Tôi nhìn quanh.

    Làm gì có chiếc lưỡi nào trên bức tường này?

    Chỉ có răng và răng.

    Rồi tôi hiểu ra.

    Một ý nghĩ điên rồ, tàn nhẫn và hoàn toàn không thể đoán trước nảy ra trong đầu tôi.

    Tôi không đập vào bức tường.

    Tôi đưa tay vào miệng mình.

    Tôi dùng chiếc búa bác sĩ, không phải để gõ, mà để bẩy.

    Cơn đau ập đến như một làn sóng điện cao thế chạy dọc sống lưng.

    Tôi nghiến chặt răng, máu nóng trào ra, lấp đầy khoang miệng.

    Tôi bẻ gãy chiếc răng hàm phía trong cùng bên trái của chính mình—chiếc răng duy nhất chưa bao giờ phải thốt ra một lời nói dối nào, vì nó luôn bị sâu và khiến tôi đau đến mức không thể nói được gì mỗi khi nhìn thấy Lan.

    Tôi ném chiếc răng đẫm máu của mình vào bức tường.

    Rắc.

    Bức tường răng nứt toác.

    Hàng nghìn chiếc răng rụng xuống sàn nhà như một cơn mưa trắng xóa, tạo thành âm thanh của một bản giao hưởng hỗn loạn.

    Cô gái trên trần nhà cười sằng sặc rồi tan biến thành một làn khói đen.

    Hành lang rung chuyển.

    Những bức tường giấy vàng ố đổ sụp xuống, để lộ ra một không gian khác: Một phòng phẫu thuật trắng toát, nơi Lan đang nằm trên bàn, bụng cô ấy bị rạch một đường hình chữ thập, và từ bên trong, một cái máy phát nhạc cũ đang phát bài hát ru mà mẹ tôi hay hát.

    "Chúc mừng người chơi," giọng nói từ loa vang lên, lần này nghe có vẻ hân hoan một cách bệnh hoạn.

    "Anh đã tìm thấy Sự Thật.

    Bây giờ, hãy dùng chiếc răng đó để khâu vợ anh lại... hoặc là dùng nó để đâm chết đứa trẻ đang cố chui ra từ tim cô ấy."

    Tôi nhìn xuống.

    Con số trên tay tôi đã biến thành: CẤP ĐỘ 2: LỰA CHỌN CỦA NGƯỜI CHA.
     
    Ám Ảnh
    Chương 3


    Mùi javel nồng nặc đến mức làm cháy sạm niêm mạc mũi tôi.

    Nó không phải mùi sạch sẽ của bệnh viện, mà là mùi của sự tẩy xóa—loại mùi mà người ta dùng để xóa đi dấu vết của một vụ thảm sát.

    Tôi đứng đó, tay cầm chiếc răng sâu đẫm máu vừa nhổ ra từ hàm của chính mình.

    Cơn đau từ nướu giật lên từng hồi theo nhịp tim, một thứ âm thanh thình thịch vang dội trong màng nhĩ như tiếng trống trận của quỷ dữ.

    Trước mặt tôi, Lan nằm trên bàn phẫu thuật bằng inox lạnh lẽo.

    Ánh đèn mổ bên trên tỏa ra thứ ánh sáng trắng chết chóc, khiến làn da cô ấy trông như một tờ giấy nến cũ kỹ sắp rách.

    Vết rạch hình chữ thập trên bụng cô ấy không chảy máu.

    Thay vào đó, nó rỉ ra một thứ dịch trong suốt, lấp lánh như lân quang.

    Và bài hát ru...

    ôi, bài hát ru đó.

    Nó phát ra từ chiếc hộp nhạc rỉ sét nằm gọn trong ổ bụng đã trống rỗng nội tạng của vợ tôi.

    "Ngủ đi con, ngủ cho ngoan...

    Mai mẹ đi chợ mua gan cho con nằm..."

    Mỗi lời hát vang lên, một sợi dây thần kinh màu tím đỏ lại từ vết mổ vươn ra, uốn éo như những con giun đất bị đổ nước sôi.

    Chúng bắt đầu đan bện vào nhau, tạo thành một cái kén nhỏ ngay trên tim cô ấy.

    "Khâu lại... hay là kết thúc?"

    Giọng nói từ chiếc loa phóng thanh giờ đây nghe như tiếng nghiến của hai tảng đá lớn.

    "Mười ngón tay của anh, mỗi ngón là một lời hứa.

    Anh định dùng ngón nào để phản bội?"

    Tôi nhìn xuống bàn tay mình.

    Những ngón tay tôi bắt đầu dài ra, da thịt bong tróc để lộ ra những đốt xương trắng hếu.

    Tôi không còn là người nữa.

    Tôi đang biến thành một công cụ.

    Một công cụ của trò chơi này.

    Tôi tiến lại gần Lan.

    Đôi mắt cô ấy mở trừng trừng, nhưng nhãn cầu đã biến mất, chỉ còn lại hai hốc tối sâu hoắm chứa đầy những con nhện nhỏ màu trắng.

    Chúng bò ra, bò vào, dệt nên một lớp màng bao phủ lấy khuôn mặt từng là tất cả thế giới của tôi.

    "Anh..."

    Một âm thanh thều thào phát ra từ cái kén trên tim cô ấy.

    Đó không phải tiếng trẻ con.

    Đó là tiếng của tôi năm mười tuổi.

    Cái kén nứt ra.

    Một bàn tay nhỏ bé thò ra ngoài.

    Nó không có da, chỉ có những thớ cơ đỏ hỏn và những chiếc móng tay sắc nhọn như dao cạo.

    Nó nắm lấy ngón tay trỏ của tôi.

    Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

    Ký ức ùa về như một cơn lũ bẩn thỉu.

    Tôi nhớ ra rồi.

    Đứa trẻ này không phải con của tôi và Lan.

    Đứa trẻ này là tôi của năm đó—đứa trẻ đã đứng nhìn cha mình ngã xuống cầu thang và không hề gọi cấp cứu.

    Đứa trẻ đã mỉm cười khi thấy máu ông ấy nhuộm đỏ tấm thảm chùi chân.

    "Bố ơi, bố cứu con hay bố lại để con chết thêm lần nữa?"

    Đứa trẻ trong lồng ngực Lan hỏi, giọng nói ngọt lịm như mật ong pha thuốc độc.

    Sự điên loạn bùng nổ.

    Tôi không thể chịu đựng được sự tra tấn này.

    Tôi đưa chiếc răng sâu lên, định đâm vào cái kén đó.

    Nhưng Lan—cái xác không hồn trên bàn—đột ngột đưa tay lên nắm chặt cổ tay tôi.

    Lực nắm của cô ấy mạnh đến mức xương cổ tay tôi kêu rắc.

    "Anh đã hứa sẽ yêu em mãi mãi mà," Lan nói, đôi hốc mắt đầy nhện xoáy sâu vào linh hồn tôi.

    "Hãy để nó ra đời.

    Nó là sự cứu rỗi của chúng ta.

    Nó sẽ ăn hết tội lỗi của anh."

    Tôi hét lên, một tiếng hét không có âm thanh.

    Tôi nhận ra quy luật thực sự của màn này: Không có lựa chọn nào là đúng.

    Nếu tôi khâu cô ấy lại, tôi sẽ giam cầm đứa trẻ tội lỗi đó vào bên trong mãi mãi, và nó sẽ gặm nhấm tôi từ trong ký ức.

    Nếu tôi giết nó, tôi sẽ chính thức trở thành kẻ sát nhân lần thứ hai.

    Trò chơi muốn tôi phải tự phân hủy về mặt đạo đức trước khi nó kết thúc mạng sống của tôi.

    "Thưa quản trò!"

    Tôi gào lên với trần nhà.

    "Mày muốn gì ở tao?

    Tao đã thắng màn trước bằng nỗi đau, màn này mày muốn gì?

    Máu?

    Thịt?

    Hay sự hối hận?"

    Chiếc loa im lặng một giây, rồi phát ra tiếng cười khùng khục:

    "Tôi muốn anh nhìn vào gương."

    Một tấm gương lớn từ từ hạ xuống từ trần nhà, đối diện với bàn mổ.

    Tôi nhìn vào đó và thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Tôi không hề đứng một mình.

    Đứng sau lưng tôi là hàng chục "Tôi" khác.

    Một người đang cầm dao, một người đang khóc, một người đang cười điên dại, và một người đang...

    ăn chính những sợi dây thần kinh đang vươn ra từ bụng Lan.

    Chúng tôi là một.

    Những mảnh vỡ của một nhân cách đã nát bấy.

    Tôi nhìn lại bàn mổ.

    Đứa trẻ đã chui ra được một nửa.

    Đầu của nó không có tóc, thay vào đó là những mảnh vỡ của chiếc đồng hồ treo tường ở Chương 1.

    Những bánh răng đồng hồ cứa vào thịt Lan, tạo nên những vết rách mới.

    Tôi quỳ sụp xuống sàn nhà đầy dịch nhầy.

    Tôi không chọn khâu, cũng không chọn giết.

    Tôi đưa chiếc răng sâu vào miệng mình, nhưng không phải để lắp lại.

    Tôi nuốt chửng nó.

    Cơn đau xé toạc thực quản.

    Nhưng ngay lúc đó, thế giới trắng toát của phòng phẫu thuật bắt đầu tan chảy.

    Những bức tường inox biến thành những dải băng gạc khổng lồ quấn chặt lấy tôi.

    Lan, đứa trẻ, chiếc gương... tất cả cuộn lại thành một cơn lốc màu đỏ và trắng.

    Khi tôi tỉnh lại, tôi thấy mình đang ngồi trong một rạp chiếu phim vắng lặng.

    Trên màn hình lớn là cảnh tượng tôi vừa trải qua, nhưng dưới góc nhìn của một người quan sát.

    Tôi nghe thấy tiếng vỗ tay lẹt đẹt từ hàng ghế phía sau.

    "Diễn tốt lắm, số 09."

    Tôi quay lại.

    Một người đàn ông mặc vest đen, khuôn mặt hoàn toàn là một vùng mờ trắng, đang ngồi bắt chéo chân, tay cầm một xấp hồ sơ dày cộm.

    "Anh là ai?"

    Tôi hỏi, giọng nói giờ đây chỉ còn là những tiếng rít qua kẽ răng.

    "Tôi là khán giả duy nhất của anh.

    Và anh vừa kết thúc Chương 3 với một nước đi khá thú vị: Tự hủy diệt thay vì lựa chọn.

    Tuy nhiên..."

    Hắn dừng lại, lấy ra một tấm ảnh.

    "Anh quên mất một chi tiết.

    Đứa trẻ đó không phải là anh.

    Nó là đứa con mà Lan đã bí mật phá bỏ năm ngoái vì cô ấy sợ sự điên loạn của anh sẽ di truyền sang nó."

    Tim tôi ngừng đập một nhịp.

    Một sự trống rỗng vô hình bóp nghẹt tôi.

    "Chào mừng đến với Chương 4," người đàn ông mỉm cười (dù hắn không có miệng).

    "Nơi chúng ta sẽ nói về việc: Làm thế nào để giết một người đã chết?"

    Bên ngoài rạp chiếu phim, tiếng mưa bắt đầu rơi.

    Nhưng đó không phải nước mưa.

    Đó là những chiếc răng người đang nện vào mái tôn, tạo thành một bản nhạc tử thần không bao giờ kết thúc.
     
    Back
    Top Dưới