Mùi javel nồng nặc đến mức làm cháy sạm niêm mạc mũi tôi.
Nó không phải mùi sạch sẽ của bệnh viện, mà là mùi của sự tẩy xóa—loại mùi mà người ta dùng để xóa đi dấu vết của một vụ thảm sát.
Tôi đứng đó, tay cầm chiếc răng sâu đẫm máu vừa nhổ ra từ hàm của chính mình.
Cơn đau từ nướu giật lên từng hồi theo nhịp tim, một thứ âm thanh thình thịch vang dội trong màng nhĩ như tiếng trống trận của quỷ dữ.
Trước mặt tôi, Lan nằm trên bàn phẫu thuật bằng inox lạnh lẽo.
Ánh đèn mổ bên trên tỏa ra thứ ánh sáng trắng chết chóc, khiến làn da cô ấy trông như một tờ giấy nến cũ kỹ sắp rách.
Vết rạch hình chữ thập trên bụng cô ấy không chảy máu.
Thay vào đó, nó rỉ ra một thứ dịch trong suốt, lấp lánh như lân quang.
Và bài hát ru...
ôi, bài hát ru đó.
Nó phát ra từ chiếc hộp nhạc rỉ sét nằm gọn trong ổ bụng đã trống rỗng nội tạng của vợ tôi.
"Ngủ đi con, ngủ cho ngoan...
Mai mẹ đi chợ mua gan cho con nằm..."
Mỗi lời hát vang lên, một sợi dây thần kinh màu tím đỏ lại từ vết mổ vươn ra, uốn éo như những con giun đất bị đổ nước sôi.
Chúng bắt đầu đan bện vào nhau, tạo thành một cái kén nhỏ ngay trên tim cô ấy.
"Khâu lại... hay là kết thúc?"
Giọng nói từ chiếc loa phóng thanh giờ đây nghe như tiếng nghiến của hai tảng đá lớn.
"Mười ngón tay của anh, mỗi ngón là một lời hứa.
Anh định dùng ngón nào để phản bội?"
Tôi nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay tôi bắt đầu dài ra, da thịt bong tróc để lộ ra những đốt xương trắng hếu.
Tôi không còn là người nữa.
Tôi đang biến thành một công cụ.
Một công cụ của trò chơi này.
Tôi tiến lại gần Lan.
Đôi mắt cô ấy mở trừng trừng, nhưng nhãn cầu đã biến mất, chỉ còn lại hai hốc tối sâu hoắm chứa đầy những con nhện nhỏ màu trắng.
Chúng bò ra, bò vào, dệt nên một lớp màng bao phủ lấy khuôn mặt từng là tất cả thế giới của tôi.
"Anh..."
Một âm thanh thều thào phát ra từ cái kén trên tim cô ấy.
Đó không phải tiếng trẻ con.
Đó là tiếng của tôi năm mười tuổi.
Cái kén nứt ra.
Một bàn tay nhỏ bé thò ra ngoài.
Nó không có da, chỉ có những thớ cơ đỏ hỏn và những chiếc móng tay sắc nhọn như dao cạo.
Nó nắm lấy ngón tay trỏ của tôi.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Ký ức ùa về như một cơn lũ bẩn thỉu.
Tôi nhớ ra rồi.
Đứa trẻ này không phải con của tôi và Lan.
Đứa trẻ này là tôi của năm đó—đứa trẻ đã đứng nhìn cha mình ngã xuống cầu thang và không hề gọi cấp cứu.
Đứa trẻ đã mỉm cười khi thấy máu ông ấy nhuộm đỏ tấm thảm chùi chân.
"Bố ơi, bố cứu con hay bố lại để con chết thêm lần nữa?"
Đứa trẻ trong lồng ngực Lan hỏi, giọng nói ngọt lịm như mật ong pha thuốc độc.
Sự điên loạn bùng nổ.
Tôi không thể chịu đựng được sự tra tấn này.
Tôi đưa chiếc răng sâu lên, định đâm vào cái kén đó.
Nhưng Lan—cái xác không hồn trên bàn—đột ngột đưa tay lên nắm chặt cổ tay tôi.
Lực nắm của cô ấy mạnh đến mức xương cổ tay tôi kêu rắc.
"Anh đã hứa sẽ yêu em mãi mãi mà," Lan nói, đôi hốc mắt đầy nhện xoáy sâu vào linh hồn tôi.
"Hãy để nó ra đời.
Nó là sự cứu rỗi của chúng ta.
Nó sẽ ăn hết tội lỗi của anh."
Tôi hét lên, một tiếng hét không có âm thanh.
Tôi nhận ra quy luật thực sự của màn này: Không có lựa chọn nào là đúng.
Nếu tôi khâu cô ấy lại, tôi sẽ giam cầm đứa trẻ tội lỗi đó vào bên trong mãi mãi, và nó sẽ gặm nhấm tôi từ trong ký ức.
Nếu tôi giết nó, tôi sẽ chính thức trở thành kẻ sát nhân lần thứ hai.
Trò chơi muốn tôi phải tự phân hủy về mặt đạo đức trước khi nó kết thúc mạng sống của tôi.
"Thưa quản trò!"
Tôi gào lên với trần nhà.
"Mày muốn gì ở tao?
Tao đã thắng màn trước bằng nỗi đau, màn này mày muốn gì?
Máu?
Thịt?
Hay sự hối hận?"
Chiếc loa im lặng một giây, rồi phát ra tiếng cười khùng khục:
"Tôi muốn anh nhìn vào gương."
Một tấm gương lớn từ từ hạ xuống từ trần nhà, đối diện với bàn mổ.
Tôi nhìn vào đó và thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Tôi không hề đứng một mình.
Đứng sau lưng tôi là hàng chục "Tôi" khác.
Một người đang cầm dao, một người đang khóc, một người đang cười điên dại, và một người đang...
ăn chính những sợi dây thần kinh đang vươn ra từ bụng Lan.
Chúng tôi là một.
Những mảnh vỡ của một nhân cách đã nát bấy.
Tôi nhìn lại bàn mổ.
Đứa trẻ đã chui ra được một nửa.
Đầu của nó không có tóc, thay vào đó là những mảnh vỡ của chiếc đồng hồ treo tường ở Chương 1.
Những bánh răng đồng hồ cứa vào thịt Lan, tạo nên những vết rách mới.
Tôi quỳ sụp xuống sàn nhà đầy dịch nhầy.
Tôi không chọn khâu, cũng không chọn giết.
Tôi đưa chiếc răng sâu vào miệng mình, nhưng không phải để lắp lại.
Tôi nuốt chửng nó.
Cơn đau xé toạc thực quản.
Nhưng ngay lúc đó, thế giới trắng toát của phòng phẫu thuật bắt đầu tan chảy.
Những bức tường inox biến thành những dải băng gạc khổng lồ quấn chặt lấy tôi.
Lan, đứa trẻ, chiếc gương... tất cả cuộn lại thành một cơn lốc màu đỏ và trắng.
Khi tôi tỉnh lại, tôi thấy mình đang ngồi trong một rạp chiếu phim vắng lặng.
Trên màn hình lớn là cảnh tượng tôi vừa trải qua, nhưng dưới góc nhìn của một người quan sát.
Tôi nghe thấy tiếng vỗ tay lẹt đẹt từ hàng ghế phía sau.
"Diễn tốt lắm, số 09."
Tôi quay lại.
Một người đàn ông mặc vest đen, khuôn mặt hoàn toàn là một vùng mờ trắng, đang ngồi bắt chéo chân, tay cầm một xấp hồ sơ dày cộm.
"Anh là ai?"
Tôi hỏi, giọng nói giờ đây chỉ còn là những tiếng rít qua kẽ răng.
"Tôi là khán giả duy nhất của anh.
Và anh vừa kết thúc Chương 3 với một nước đi khá thú vị: Tự hủy diệt thay vì lựa chọn.
Tuy nhiên..."
Hắn dừng lại, lấy ra một tấm ảnh.
"Anh quên mất một chi tiết.
Đứa trẻ đó không phải là anh.
Nó là đứa con mà Lan đã bí mật phá bỏ năm ngoái vì cô ấy sợ sự điên loạn của anh sẽ di truyền sang nó."
Tim tôi ngừng đập một nhịp.
Một sự trống rỗng vô hình bóp nghẹt tôi.
"Chào mừng đến với Chương 4," người đàn ông mỉm cười (dù hắn không có miệng).
"Nơi chúng ta sẽ nói về việc: Làm thế nào để giết một người đã chết?"
Bên ngoài rạp chiếu phim, tiếng mưa bắt đầu rơi.
Nhưng đó không phải nước mưa.
Đó là những chiếc răng người đang nện vào mái tôn, tạo thành một bản nhạc tử thần không bao giờ kết thúc.