Hẹ hẹ tiếp đến chương 3 rùi do là chương 2 bọn tui ra khá là lâu nên bọn tui cố gắng làm chương này ra nhanh nhất có thể để mấy bạn đọc ạ cảm ơn mọi người rất nhiều
---
Ở một nơi khác, cậu không hề hay biết rằng có kẻ vẫn đang gọi tên mình trong im lặng.
Cậu và Eggchan rời khỏi khu rừng khi bầu trời dần sẫm màu.
Không ai nói gì, nhưng từng bước chân đều nặng hơn bình thường.
Không khí như bị ép xuống thấp, khiến lồng ngực cậu hơi khó thở.
_ Cậu có cảm giác không_ Eggchan / đột ngột lên tiếng. /
_ Có như thể… có thứ gì đó đang nhìn mình_ Wemmbu / cậu đáp khẽ. /
Eggchan liếc sang cậu, ánh mắt thoáng căng ra.
_ Vậy thì chúng ta phải đi nhanh hơn_ Eggchan / siết chặt tay cậu tăng tốc /
Con đường dẫn tới Stronghold kéo dài trong im lặng.
Những hành lang đá rêu phong, những bức tường nứt gãy như chứng tích của thời gian.
Mỗi khi cậu đặt tay lên đá lạnh, một cảm giác quen thuộc kỳ lạ lại tràn qua—như thể nơi này đã từng chờ cậu từ rất lâu rồi.
Cuối cùng, cổng The End hiện ra.
Khung obsidian đen kịt nằm im lìm giữa căn phòng tròn, những Eye of Ender lấp lánh ánh tím yếu ớt.
Chúng xoay nhẹ, đồng loạt hướng về phía cậu.
Eggchan đứng lại sau lưng cậu.
_ Qua bên kia_ Eggchan / nói chậm rãi /
_ mọi thứ sẽ khác.
Nếu cậu hối hận— _ Eggchan
_ Tớ không hối hận_ Wemmbu / cậu cắt lời, không quay đầu lại. /
_ Tớ chỉ sợ… không kịp_ Wemmbu. / Khẽ nói /
Eggchan im lặng vài giây, rồi bước tới đứng cạnh cậu.
_ Vậy thì đi cùng nhau._ Eggchan / đứng cạnh cậu /
Cậu kích hoạt cổng.
Ánh sáng tím bùng lên, nuốt chửng cả hai.
Thế giới vỡ vụn thành những mảnh rời rạc, cảm giác rơi sâu không đáy khiến cậu mất phương hướng.
Trong khoảnh khắc đó, cậu vô thức nắm lấy tay Eggchan—và Eggchan cũng siết lại, không hề buông.
—
Khi cậu mở mắt ra, gió lạnh quét qua mặt.
The End trải rộng trước mắt—bầu trời tím sẫm vô tận, những cột obsidian vươn cao như những bia mộ khổng lồ.
Xa xa, những công trình cổ hiện lên một cách hùng vĩ nó không khác gì từ lúc câụ cùng Eggchan rời đi trước mắt một bóng đen sừng sững đứng trước toà nhà chính …đó là MinuteTech.
Hắn đứng trước tòa nhà chính của End City, dáng người cao và thẳng, áo choàng tím sẫm khẽ lay trong gió End lạnh buốt.
Ánh sáng từ các tinh thể tím hắt lên gương mặt hắn, làm ánh mắt trở nên sâu và tĩnh—như thể nơi này là lãnh địa của riêng hắn.
MinuteTech nhìn thẳng về phía cậu.
Không bất ngờ.
Không phòng bị.
Chỉ là… một ánh nhìn chờ đợi.
_ Cuối cùng cậu cũng đến._ MinuteTech / giọng trầm, vang nhẹ trong không gian trống rỗng /
Wemmbu khựng lại.
Tim cậu chệch một nhịp—một cảm giác rất lạ, rất quen, như thể The End vừa gọi đúng tên cậu sau một thời gian dài im lặng.
_ Minute…_ Wemmbu / khẽ gọi /
MinuteTech bước xuống vài bậc thềm, ánh mắt lướt nhanh qua bộ giáp vỡ, thanh máu thấp, những vết nứt còn chưa hồi phục hết trên người cậu.
Ánh mắt hắn tối đi một chút.
_ Spawn đã đối xử với cậu như thế này sao?_ MinuteTech / thấp giọng /
Eggchan vô thức tiến lên nửa bước, đứng hơi chắn trước Wemmbu.
_ Cậu ấy không còn sức để giải thích đâu._ Eggchan / nói chậm, tay vẫn nắm chặt tay Wemmbu /
MinuteTech nhìn sang Eggchan.
Chỉ một cái nhìn.
Không thù địch.
Nhưng đủ để Eggchan cảm thấy… khó chịu.
MinuteTech quay lại nhìn Wemmbu, giọng dịu xuống hẳn.
_ Vào trong đi._ MinuteTech
_ Gió End không tốt cho người đang cố đứng vững._
Bên trong công trình, ánh sáng tím trở nên dịu hơn.
Những khối purpur xếp ngay ngắn, redstone ẩn trong tường, và một khu nghỉ đơn giản đã được chuẩn bị sẵn—như thể nơi này đã chờ cậu quay lại từ rất lâu.
MinuteTech đặt một potion hồi máu vào tay Wemmbu.
_ Uống đi._ Minute tech
_ Cậu lúc nào cũng quên chăm bản thân._ Minute tech
Wemmbu khẽ cười, yếu ớt.
_ Cậu vẫn nhớ mấy chuyện đó à…_ Minute tech
MinuteTech khựng lại một nhịp.
_ Tớ nhớ những gì liên quan đến cậu._ Minute tech
Câu nói rất nhẹ.
Nhưng đủ khiến Eggchan siết tay mạnh hơn.
Eggchan cúi xuống, nói nhỏ bên tai Wemmbu:
_ Nếu không muốn uống… tớ có thể ở đây._ Minute tech
_ Cậu không cần phải dựa vào ai khác._ Minute tech
Wemmbu quay sang nhìn Eggchan.
Ánh mắt cậu mềm đi thấy rõ.
_ Tớ biết._ Wemmbu / khẽ đáp /
_ Nhưng tớ… mệt thật._ Wemmbu
MinuteTech đứng dậy, lùi lại một bước, nhường không gian cho hai người—nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Wemmbu.
_ The End sẽ che giấu cậu._ MinuteTech / nói chậm /
_ Ít nhất là khi cậu còn cần._ MinuteTech
Eggchan ngẩng lên nhìn hắn.
_ Và nếu Flame tìm tới?_ Eggchan
MinuteTech im lặng vài giây, rồi đáp:
_ Thì hắn sẽ biết…_ MinuteTech
_ Không phải chỉ có một người đứng về phía Wemmbu._ MinuteTech
Không khí lặng đi.
Wemmbu khẽ nhắm mắt lại, tựa đầu vào vai Eggchan.
Chỉ rất nhẹ thôi—nhưng Eggchan cảm nhận rõ.
Eggchan không nói gì chỉ lặng lẽ giữ cậu lại gần hơn.
Ở phía xa, MinuteTech quay lưng nhìn ra bầu trời tím vô tận của The End.
Khóe môi hắn cong lên một nụ cười rất mờ.
_ Có vẻ như…_ MinuteTech / nói khẽ /
_ Cậu không còn là của riêng The End nữa rồi._ MinuteTech
Gió End thổi qua công trình cổ.
Giữa tận cùng thế giới,
tình cảm không cần nói ra—nhưng ai cũng cảm nhận được.
The End về khuya càng tĩnh.
MinuteTech ngồi cạnh, lặng lẽ sửa lại mảnh giáp vỡ cho cậu.
Từng nhát gõ nhỏ, rất khẽ.
Eggchan đứng ở lối vào, khoanh tay nhìn rất lâu.
_ Cậu làm thế đủ rồi. _ Eggchan
Minute không ngẩng đầu.
_ Giáp này mà không sửa - mai cậu ấy không chịu nổi. _ MinuteTech
Eggchan bước lại gần hơn.
_ Tớ sửa được. _ Eggchan
Minute dừng tay ngẩng lên.
Hai ánh mắt chạm nhau giữa ánh tím của The End.
_ Tớ biết. _ MinuteTech
_ Vậy sao cậu còn ngồi đó? _ Eggchan / giọng mắng chút khó chịu /
Minute im lặng một nhịp rồi đáp
_ Vì tớ muốn ở gần Wemmbu. _ MinuteTech
Eggchan khựng lại không tức, không gắt.
Chỉ là một cái gì đó siết nhẹ trong ngực.
_ Cậu thích cậu ấy. _ Eggchan
Không phải câu hỏi minute không phủ nhận.
_ Ừ _ MinuteTech
Không khí đông lại Eggchan quay đi nửa bước, rồi lại quay về.
_ Tớ cũng vậy. _ Eggchan
Minute nhìn Eggchan.
Ánh mắt hắn mềm xuống.
_ Tớ biết. _ MinuteTech
Eggchan bật cười khẽ, nhưng giọng không vui.
_ Vậy là cả hai cùng ngu. _ Eggchan
Minute nhếch môi.
_ Ừ.
Ngu thật. _ MinuteTech
Họ cùng nhìn về phía Wemmbu.
Người từng khiến cả server run sợ — giờ ngủ co lại giữa hai người, như thể chỉ cần một cơn ác mộng là sẽ tỉnh.
Một khoảng im lặng.
Eggchan lên tiếng trước.
Rồi Eggchan thở dài, ngồi xuống phía bên kia Wemmbu.
_ Này nếu một ngày - cậu ấy chọn cậu…_ Eggchan
Minute ngắt lời.
_ Tớ sẽ không kéo cậu ấy đi._ MinuteTech
Eggchan ngẩng lên.
_ Còn nếu cậu ấy chọn tớ? _ Eggchan
Minute đáp, không do dự:
_ Tớ vẫn đứng cạnh. _ MinuteTech
Hai người nhìn nhau hiểu ngầm tự biết những kẻ cùng thương một người.
Wemmbu khẽ cựa mình rồi mở mắt
_ …Sao hai cậu nhìn tớ như nhìn boss cuối vậy? _ Wemmbu / ánh mắt hoang mang/
Eggchan giật mình.
Minute ho khẽ.
Eggchan đưa tay xoa đầu Wemmbu, rất nhẹ.
_ Ngủ đi The End không biến mất đâu. _ Eggchan / dịu dàng xoa đầu câụ /
Wemmbu nhìn qua nhìn lại hai người ánh mắt chậm rãi.
_…Hai cậu cãi nhau à? _ Wemmbu
_Không. _ MinuteTech / đáp lại cậu/
_ Chỉ là - bàn xem ai sẽ ở lại khi cậu gục. _ Eggchan / nói /
Wemmbu sững người rồi cười, lần này cười thật
_ Tham lam vậy tớ chưa chết đâu. _ Wemmbu
Minute và Eggchan đồng thời nói:
_ Tớ biết mà _ Cả hai
Không ai được chọn.
Không ai bị bỏ lại.
Chỉ có một người đang ngủ,
và hai kẻ lặng lẽ yêu cậu theo cách của riêng mình.
---
1453 từ hết truyện rùi chương này bọn tui viết có hơi lỗi chút nên mọi người thông cảm giúp tui nha
Cảm ơn mọi người rất nhiều
Chúc mọi người một ngày vui vẻ