Khác [allwemmbu] Vết nứt trong tim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,095
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406638973-256-k591670.jpg

[Allwemmbu] Vết Nứt Trong Tim
Tác giả: gtfhyg6
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nơi mọi ánh mắt đều hướng về cậu.

Và mỗi tình cảm...

đều để lại một vết nứt.



boylove​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Vệt Sáng Từ Bóng Tối
  • Dấu Vết Giữa Làn Mây
  • [StuartKaine] Truy Vết
  • [allwemmbu] Vết nứt trong tim
  • [Đam mỹ] Vết nhơ
  • [Allwemmbu] Vết Nứt Trong Tim
    Lời nói đầu


    Hello mọi người đã đến với bộ truyện của tụi mình thì ờm là tui vid quá simple wemmbu nên tui sẽ làm một bộ truyện về ẻm luôn mà tui cũng mới thui á nên cs hơi thiếu sót nhiều với lại tui cũng không biết nhiều nhân vật cho lắm nên là nếu mọi người biết có thể comment cho tui biết với ạ

    À thì cái bộ truyện này tui có làm chung với bạn nì =>>

    Cho nên là bộ truyện này có tới hai tác giả lận nên là nhiều khi văn truyện có thể khác một chút tại tui tui lấy một ít của người này rồi một ít của người kia nên là văn phong truyện có hơi rối loạn một tý mà mọi người thấy chỗ nào không được có thể để lại bình luận ạ tụi tui sẽ đọc và các lỗi đại lại ạ cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của tụi tui ạ🥳🥳

    Cảm ơn mọi người rất nhiều aaaa
     
    [Allwemmbu] Vết Nứt Trong Tim
    Chương 1 : Farlands Và Một Lối Thoát


    Hé looo chào mọi người đã đến với chương đầu tiên của bộ truyện của bọn tui cảm ơn cậu đã dành thời gian để đọc truyện

    Cảm ơn mọi người rất nhiều

    Spawn còn chưa tan hết mùi khói TNT trong không khí, Wither vừa tan xác, để lại một khoảng im lặng nặng nề.

    Wemmbu đứng quay lưng lại, chùy cắm xuống đất, nhìn đống đổ nát trải dài trước mắt.

    Sau lưng cậu Flames Fragst

    Không lời cảnh báo.

    Không tiếng cười.

    Chỉ một nhát đánh thẳng vào lưng.

    Totem vỡ.

    Âm thanh quen thuộc vang lên, nhưng lần này… cậu không phản xạ kịp.

    Cậu loạng choạng, máu tụt nhanh, Elytra bung ra trong vô thức, cơ thể rơi khỏi mép Spawn.

    Flame đứng im, nhìn theo cậu.

    _Mày sống đủ lâu rồi, Wemmbu _ Flame Fragst / hắn nhìn cậu chạy thoát không rượt theo mà chỉ nở một núi cười nhếch mép vì hắn biết cậu sẽ không bao giờ thoát khỏi hắn/

    Wemmbu rơi xuống một hố sâu đầy obsidian vỡ.

    Màn hình đỏ rực.

    Một totem khác kích hoạt, giữ cậu lại ở ranh giới sống chết.

    Cậu chưa chết nhưng cũng không còn khả năng đánh trả.

    Wemmbu đào xuống sâu hơn, trốn vào lòng đất, tay run đến mức không đặt nổi khối obsidian cho thẳng.

    Phía trên, tiếng chân người, tiếng nổ, tiếng tìm kiếm vang vọng.

    Flame Fragst đứng lặng nhìn nơi chân trời thấp thoáng ẩn hiện ánh sáng mặt trời hắn đã thả Wemmbu đi và điều đó không làm hắn hối vì hắn thật sự muốn nhìn thấy Wemmbu phải quỳ dưới chân hắn và van xin hắn tha mạng chỉ mới nghĩ đến thôi mà cậu bé của hắn đã chào cờ rồi

    Tin lan nhanh hơn TNT.

    | Flame đánh thắng Wemmbu.”

    “Wemmbu hết thời rồi.” |

    Những kẻ từng trốn chạy bắt đầu quay lại Spawn.

    Những người từng sợ Wemmbu, giờ ngẩng đầu Wemmbu ẩn mình nhiều ngày.

    Không phá căn cứ.

    Không bắn pháo.

    Không xuất hiện trên chat.

    Lần đầu tiên kể từ đầu mùa — server không nghe thấy tên cậu.

    Trong bóng tối, cậu kiểm tra lại đồ giáp vỡ gần hết, totem chỉ còn vài cái, pháo quỹ đạo: không còn.

    Cậu cười khẽ

    _Ra là cảm giác này _wemmbu/ nở một nụ cười khổ/

    Cảm giác bị săn.

    Cảm giác bị phản bội.

    Cảm giác từng người từng đứng cạnh mình… giờ muốn thấy mình chết.

    FlameFrags xuất hiện trở lại Spawn, công khai hắn không che giấu, không giả vờ.

    _Wemmbu chưa chết _Flame Fragst

    _Nhưng lần tới, tao sẽ chính tay giêt cậu ta _Flame Fragst

    Server chia làm hai.

    Một bên tin Flame.

    Một bên nào đó chờ Wemmbu quay lại.

    Farlands im lặng đến nghẹt thở.

    Không tiếng nổ.

    Không chat.

    Không một ai dám bén mảng tới vùng đất này nữa.

    Eggchan đi một mình.

    Không Elytra.

    Không pháo.

    Chỉ có vài totem, một bộ giáp cũ, và một cảm giác nặng trĩu trong ngực.

    Hắn lần theo những dấu vết mà chỉ mình hắn để ý:

    một khối obsidian đặt lệch, một đường hầm đào vội rồi bị bịt kín, một cây đuốc đặt thấp hơn bình thường.

    _cậu chưa chết đâu…

    đúng ko wemmbu _ eggchan/ lẩm bẩm/

    Trước mặt cậu là một vách đá trông hoàn toàn bình thường.

    Eggchan gõ nhẹ âm thanh rỗng vang lên hắn bắt đầu đào từng khối… từng khối…

    Một lối đi hẹp hiện ra, tối om, không hề có đuốc — như thể người tạo ra nó không muốn ai tìm thấy.

    Eggchan bước xuống cuối đường hầm là một căn phòng nhỏ, thô sơ, chưa kịp hoàn thiện.

    Một cái rương mở nắp đồ đạc bị vứt lộn xộn, như thể chủ nhân đã cạn sạch sức lực.

    Và ở góc phòng—Wemmbu em ngồi dựa lưng vào tường.

    Giáp vỡ nát.

    Thanh máu chỉ còn một vạch đỏ mỏng manh.

    Cây chùy nằm dưới đất, quá xa để với tới.

    Wemmbu không ngẩng đầu khi nghe tiếng bước chân.

    _Nếu… là tới giết tôi… _wemmbu/ giọng nói yếu ớt/

    _…thì làm nhanh đi _wemmbu

    Giọng em khàn, mệt, không còn chút kiêu ngạo nào.

    Eggchan đứng im vài giây lòng dấy lên cảm giác đau sót người mà hắn nâng như trứng hứng như hứng hoa bây giờ lại tàn tạ như thế này hắn không xót mới làm lạ

    Hắn quỳ xuống để mặt hắn ngang với em rồi ngước nhìn em bằng ánh mắt dịu dàng rồi cất giọng nói

    _Wemmbu đứng dậy đi _eggchan/ ngước nhìn cậu ánh mắt dịu dàng/

    Wemmbu khựng lại ngẩng đầu lên nhìn hắn

    _…Cậu Egg? _wemmbu/ trong ánh mắt loé lên một tia sáng nhỏ nhoi/

    Eggchan quỳ xuống, mở túi đồ, đặt từng món ra trước mặt em:

    totem, táo vàng, giáp dự phòng.

    _Tớ biết cậu sẽ trốn ở đây _eggchan/ nhẹ nhàng đặt đồ xuống /

    _Vì nếu là tớ… tớ cũng làm vậy _eggchan

    Wemmbu bật cười khẽ cười xong thì ho sặc sụa

    _Flame nói đúng thật _wemmbu/ giọng nói run rẩy/

    _Tớ ngu lắm _wemmbu

    Eggchan siết chặt tay móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay cảm giác chua sót dâng lên khi người mình thương lại lâm vào cảnh này

    _Không cậu chỉ tin nhầm người thồi _eggchan

    Wemmbu cúi đầu.

    Im lặng kéo dài và cậu là người phá vỡ bầu không khí im lặng

    _Cả server đang muốn tớ chết _wemmbu

    Eggchan đẩy bộ giáp lại gần em hơn.

    _Vậy thì để tớ đứng trước _eggchan

    _Muốn tìm cậu và giết chết cậu phải bước qua xác tớ đã _eggchan

    Wemmbu ngẩng lên, mắt run nhẹ

    _Cậu… không sợ à? _wemmbu/ ngỡ ngàng/

    Eggchan nhìn thẳng vào em ánh mắt chứa đầy sự dịu dàng

    _tớ sợ mất cậu hơn _eggchan /nở một nụ cười trấn an /

    Bên ngoài, Farlands vẫn lạnh lẽo và hoang tàn.

    Nhưng sâu trong lòng đất, một kẻ từng bị cả server ruồng bỏ đã không còn ở một mình nữa.

    Không phải vì sức mạnh.

    Không phải vì quyền lực.

    Mà vì có một người đến bên tin tưởng cậu trao cho cậu ấm áp trong lúc này

    Hehe 1049 từ òm mới chương đầu mà nhiều đây chắc cũng được rồi he

    Và mọi người có ý kiến hay gì á cứ để lại bình luận nha bọn tui sẽ đọc và cố gắng sửa nha

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ bọn tui🙇🙇
     
    [Allwemmbu] Vết Nứt Trong Tim
    Chương 2 : Hai Người Và Một Mục Tiêu


    Hẹ hẹ tiếp tục chương 2 và ờm đó học nên bọn tui ra chap có hơi lâu mọi người thông cảm giúp bọn tui nha cả ơn mọi người rất nhiều

    ---

    Táo vàng tan dần trong tay cậu.

    Hiệu ứng hồi phục lan ra chậm chạp, đau rát như thể từng mạch máu bị kéo ngược lại từ bờ vực cái chết.

    Thanh máu nhích lên từng chút một, không trở lại bình thường nhưng cũng đủ kéo cậu khỏi cái chết.

    Cậu dựa lưng vào vách đá lạnh ngắt, đầu cúi thấp lên tiếng:

    _Cậu… không nên tới đây._ wemmbu

    Giọng cậu khàn, rời rạc, như thể mỗi chữ đều như cố gắng hết sức mới nói ra được.

    Eggchan không trả lời ngay cậu chỉ im lặng nhặt cây chùy rơi cách đó vài block, phủi lớp bụi obsidian vỡ, rồi đặt lại vào tay cậu.

    Động tác chậm rãi, cẩn thận, như sợ chạm mạnh sẽ làm cậu vỡ ra lần nữa.

    _Nếu tớ không tới, thì cậu chết thật rồi._Eggchan / Ánh mắt dịu dàng nhìn cậu/

    Wemmbu cười khẽ.

    Một tiếng cười ngắn, khô khốc.

    _Chết có khi lại nhẹ nhõm hơn._Wemmbu / cười khổ/

    Eggchan khựng lại ánh mắt hắn tối đi.

    Đột nhiên một iếng động vang lên từ phía trên rất khẽ.

    Nhưng đủ rõ, tiếng đào block, tiếng đặt đuốc, có người đang tìm kiếm.

    Hô hấp của hắn khẽ dao động lúc này hắn chỉ biết bảo vệ cậu bằng cách ôm cậu vào trong lòng cảm nhận được nhịp tim cậu đập nhanh như thể sắp lao ra khỏi lòng ngực yếu ớt hắn cố gắng truyền hơi ấm sang cho cậu giúp câu bình tĩnh lại tiếng động dần xa hắn áp tai vào vách đá, nhắm mắt lại vài giây để định hướng.

    _ bọn chúng vẫn đang tìm cậu_ eggchan / áp tải vào vách đá lắng nghe/

    Wemmbu siết chặt cán chùy, cố chống tay đứng dậy chân cậu run rẩy không ngừng lập tức khuỵu xuống ngay lập tức hắn đỡ lấy vai cậu.

    _ Wemmbu đừng cố có tớ ở đây rồi _ Eggchan / trấn an cậu/

    _ Flame sẽ không dừng lại thế hắn sẽ lùng xục tung tích của tớ_ Wemmbu / khó khăn nói /

    Eggchan gật đầu.

    _ Tớ biết_ Eggchan / đỡ cậu /

    Wemmbu ngẩng lên, ánh mắt đỏ ngầu.

    _ Biết vậy sao câui vẫn ở đây _ Wemmbu / ngước lên nhìn hắn /

    Một nhịp im lặng trôi qua hắn nhìn thẳng vào cậu, không né tránh.

    _ Vì tớ không chịu nổi cảnh cậu biến mất như thế này _ Eggchan

    ---

    Eggchan lục túi đồ.

    Totem.

    Giáp dự phòng.

    Vài táo vàng cuối cùng đẩy hết về phía Wemmbu.

    _ Tớ còn nhiêu đây cầm lấy nếu cần thêm thì nói tớ _ Eggchan / đẩy đồ về phía cậu /

    _ Cậu thì sao _ Wemmbu / ngỡ ngàng /

    _ Tớ còn sống được _ Eggchan

    Wemmbu sững người sự ngạc nhiên tràn ngập trong đôi mắt tím của cậu

    _ Cậu biết làm như thế này có nghĩa sao không _ Wemmbu / ánh mắt dao động /

    _ Biết _ Eggchan

    _ Nghĩa là từ giờ, Flame sẽ coi cả hai là mục tiêu _ Eggchan

    Wemmbu nắm chặt totem, tay run nhẹ.

    _ Cậu không nợ tớ gì cả _ Wemmbu / mắt hơi đỏ lên /

    Eggchan cười nhạt.

    _ Tớ biết tớ vẫn ở đây _ Eggchan / chậm rãi nói

    Eggchan không chờ cậu trả lời thêm hắn ngồi xuống thấp hơn một chút, để tầm mắt ngang với cậu .

    Không ép, không giữ, chỉ im lặng nhìn cậu.

    Cậu cúi đầu totem trong tay phát ra ánh sáng yếu ớt, run rẩy theo từng nhịp thở của cậu.

    Một lúc lâu sau, cậu khẽ nói, giọng gần như tan vào không khí:

    _ Cậu không sợ à _ Wemmbu / giọng nói run rẩy /

    Eggchan lắc đầu rất nhẹ.

    _ Sợ chứ nhưng vì cậu tớ sẵn sàng chống lại cả thế giới này _ Eggchan / ánh mắt kiên định /

    Cậu khẽ siết tay.

    Ánh mắt cậu dao động, như thể đang cố tìm một lý do để đẩy người trước mặt ra xa lần nữa, nhưng không còn đủ sức.

    _ Nếu tớ gục ở đây lần nữa.. _ Wemmbu / ngập ngừng /

    Eggchan ngắt lời, không lớn tiếng, chỉ đủ chắc:

    _ Thì tớ sẽ bế cậu đi _ Eggchan / cười cười /

    Một nhịp im lặng rơi xuống giữa hai người.

    Không còn tiếng đào block phía xa.

    Chỉ còn tiếng thở nặng nề của cả hai và hơi lạnh của vách đá.

    Cậu dựa trán lên vai hắn.

    Rất khẽ không phải vì yếu đuối—mà vì lần này, cậu cho phép bản thân dựa vào một ai đó.

    Hắn ta đột nhiên khựng lại cánh tay lơ lửng trên không trung rồi vòng tay ôm chặt cậu nhẹ nhàng giữ cho cậu không trượt xuống.

    _ không sao có tớ ở đây rồi không cần phải gồng mình cứ thoải mái _ Eggchan / vỗ nhè nhẹ lên lưng cậu /

    Cậu nhắm mắt lại.

    Lần đầu tiên sau rất lâu, nhịp tim cậu chậm dần.

    ---

    FlameFragst dừng lại trước một ngã rẽ hẹp.

    Ngọn đuốc trong tay hắn cháy khẽ, ánh lửa phản chiếu lên gương mặt không biểu cảm—nhưng bàn tay siết chặt hơn bình thường.

    _ Cậu chưa chết, tôi biết mà cậu chưa chết _ FlameFragst / ánh mắt lạnh lẽo /

    Hắn thì thầm, như đang tự thuyết phục chính mình.

    Hắn nhớ rất rõ cái tôi cao trọc trời của cậu.

    Cái cách Wemmbu đứng vững giữa đống đổ nát.

    Cách cậu không bao giờ cầu xin, dù máu đã cạn gần hết.

    Cách cậu quay lưng đi—luôn là quay lưng đi.

    FlameFragst khẽ bật cười.

    Một tiếng cười không vui.

    _ Lúc nào cũng vậy em thật ngoan cố _ FlameFragst / siết chặt tay /

    Hắn cúi đầu, trán chạm nhẹ vào vách đá lạnh.

    Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, sự im lặng bóp nghẹt lồng ngực.

    _ Nếu là tao tới trước… _ FlameFragst

    Câu nói dở dang tan vào không khí.

    Một tiếng bước chân phía sau kéo hắn trở lại thực tại.

    _ Boss, không thấy dấu vết nữa. _ nhân vật phụ

    FlameFragst đứng thẳng dậy.

    Ánh mắt hắn đã lạnh lại, nhưng sâu bên trong là một khoảng trống khó gọi tên.

    _ Không sao. _ FlameFragst / giọng nói trầm khàn /

    Hắn nói chậm rãi.

    _ Tao biết hắn chưa đi xa. _ FlameFragst / quay đầu nhìn /

    Hắn quay đầu nhìn về phía sâu trong hang—hướng mà linh cảm mách bảo.

    _ Wemmbu em ấy không giỏi trốn. _ FlameFragst / giọng nói mang theo chút luyến tiếc /

    Một nhịp im lặng rồi hắn nói tiếp, giọng thấp hẳn xuống:

    _ Chỉ là lần này… có người che cho hắn. _ FlameFragst

    Bàn tay FlameFragst siết chặt cán vũ khí.

    Không phải vì căm ghét.

    Mà vì cảm giác bị thay thế.

    _ Không sao. _ FlameFragst

    Hắn lặp lại, như tự trấn an.

    _ Cái gì của tao… sớm muộn cũng sẽ quay lại. _ FlameFragst / ánh mắt đầy sự chiếm hữu /

    Ngọn đuốc phía sau tiếp tục cháy.

    Cuộc săn chưa kết thúc—chỉ là từ giây phút này, nó không còn đơn thuần là săn đuổi nữa.

    ---

    1145 từ vậy là hết chương 2 rùi cảm ơn mọi người đã ủng hộ

    Chúc mọi người một ngày tốt lành nhaa
     
    [Allwemmbu] Vết Nứt Trong Tim
    Chương 3: Hai Kẻ Cùng Thương Một Người


    Hẹ hẹ tiếp đến chương 3 rùi do là chương 2 bọn tui ra khá là lâu nên bọn tui cố gắng làm chương này ra nhanh nhất có thể để mấy bạn đọc ạ cảm ơn mọi người rất nhiều

    ---

    Ở một nơi khác, cậu không hề hay biết rằng có kẻ vẫn đang gọi tên mình trong im lặng.

    Cậu và Eggchan rời khỏi khu rừng khi bầu trời dần sẫm màu.

    Không ai nói gì, nhưng từng bước chân đều nặng hơn bình thường.

    Không khí như bị ép xuống thấp, khiến lồng ngực cậu hơi khó thở.

    _ Cậu có cảm giác không_ Eggchan / đột ngột lên tiếng. /

    _ Có như thể… có thứ gì đó đang nhìn mình_ Wemmbu / cậu đáp khẽ. /

    Eggchan liếc sang cậu, ánh mắt thoáng căng ra.

    _ Vậy thì chúng ta phải đi nhanh hơn_ Eggchan / siết chặt tay cậu tăng tốc /

    Con đường dẫn tới Stronghold kéo dài trong im lặng.

    Những hành lang đá rêu phong, những bức tường nứt gãy như chứng tích của thời gian.

    Mỗi khi cậu đặt tay lên đá lạnh, một cảm giác quen thuộc kỳ lạ lại tràn qua—như thể nơi này đã từng chờ cậu từ rất lâu rồi.

    Cuối cùng, cổng The End hiện ra.

    Khung obsidian đen kịt nằm im lìm giữa căn phòng tròn, những Eye of Ender lấp lánh ánh tím yếu ớt.

    Chúng xoay nhẹ, đồng loạt hướng về phía cậu.

    Eggchan đứng lại sau lưng cậu.

    _ Qua bên kia_ Eggchan / nói chậm rãi /

    _ mọi thứ sẽ khác.

    Nếu cậu hối hận— _ Eggchan

    _ Tớ không hối hận_ Wemmbu / cậu cắt lời, không quay đầu lại. /

    _ Tớ chỉ sợ… không kịp_ Wemmbu. / Khẽ nói /

    Eggchan im lặng vài giây, rồi bước tới đứng cạnh cậu.

    _ Vậy thì đi cùng nhau._ Eggchan / đứng cạnh cậu /

    Cậu kích hoạt cổng.

    Ánh sáng tím bùng lên, nuốt chửng cả hai.

    Thế giới vỡ vụn thành những mảnh rời rạc, cảm giác rơi sâu không đáy khiến cậu mất phương hướng.

    Trong khoảnh khắc đó, cậu vô thức nắm lấy tay Eggchan—và Eggchan cũng siết lại, không hề buông.



    Khi cậu mở mắt ra, gió lạnh quét qua mặt.

    The End trải rộng trước mắt—bầu trời tím sẫm vô tận, những cột obsidian vươn cao như những bia mộ khổng lồ.

    Xa xa, những công trình cổ hiện lên một cách hùng vĩ nó không khác gì từ lúc câụ cùng Eggchan rời đi trước mắt một bóng đen sừng sững đứng trước toà nhà chính …đó là MinuteTech.

    Hắn đứng trước tòa nhà chính của End City, dáng người cao và thẳng, áo choàng tím sẫm khẽ lay trong gió End lạnh buốt.

    Ánh sáng từ các tinh thể tím hắt lên gương mặt hắn, làm ánh mắt trở nên sâu và tĩnh—như thể nơi này là lãnh địa của riêng hắn.

    MinuteTech nhìn thẳng về phía cậu.

    Không bất ngờ.

    Không phòng bị.

    Chỉ là… một ánh nhìn chờ đợi.

    _ Cuối cùng cậu cũng đến._ MinuteTech / giọng trầm, vang nhẹ trong không gian trống rỗng /

    Wemmbu khựng lại.

    Tim cậu chệch một nhịp—một cảm giác rất lạ, rất quen, như thể The End vừa gọi đúng tên cậu sau một thời gian dài im lặng.

    _ Minute…_ Wemmbu / khẽ gọi /

    MinuteTech bước xuống vài bậc thềm, ánh mắt lướt nhanh qua bộ giáp vỡ, thanh máu thấp, những vết nứt còn chưa hồi phục hết trên người cậu.

    Ánh mắt hắn tối đi một chút.

    _ Spawn đã đối xử với cậu như thế này sao?_ MinuteTech / thấp giọng /

    Eggchan vô thức tiến lên nửa bước, đứng hơi chắn trước Wemmbu.

    _ Cậu ấy không còn sức để giải thích đâu._ Eggchan / nói chậm, tay vẫn nắm chặt tay Wemmbu /

    MinuteTech nhìn sang Eggchan.

    Chỉ một cái nhìn.

    Không thù địch.

    Nhưng đủ để Eggchan cảm thấy… khó chịu.

    MinuteTech quay lại nhìn Wemmbu, giọng dịu xuống hẳn.

    _ Vào trong đi._ MinuteTech

    _ Gió End không tốt cho người đang cố đứng vững._

    Bên trong công trình, ánh sáng tím trở nên dịu hơn.

    Những khối purpur xếp ngay ngắn, redstone ẩn trong tường, và một khu nghỉ đơn giản đã được chuẩn bị sẵn—như thể nơi này đã chờ cậu quay lại từ rất lâu.

    MinuteTech đặt một potion hồi máu vào tay Wemmbu.

    _ Uống đi._ Minute tech

    _ Cậu lúc nào cũng quên chăm bản thân._ Minute tech

    Wemmbu khẽ cười, yếu ớt.

    _ Cậu vẫn nhớ mấy chuyện đó à…_ Minute tech

    MinuteTech khựng lại một nhịp.

    _ Tớ nhớ những gì liên quan đến cậu._ Minute tech

    Câu nói rất nhẹ.

    Nhưng đủ khiến Eggchan siết tay mạnh hơn.

    Eggchan cúi xuống, nói nhỏ bên tai Wemmbu:

    _ Nếu không muốn uống… tớ có thể ở đây._ Minute tech

    _ Cậu không cần phải dựa vào ai khác._ Minute tech

    Wemmbu quay sang nhìn Eggchan.

    Ánh mắt cậu mềm đi thấy rõ.

    _ Tớ biết._ Wemmbu / khẽ đáp /

    _ Nhưng tớ… mệt thật._ Wemmbu

    MinuteTech đứng dậy, lùi lại một bước, nhường không gian cho hai người—nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Wemmbu.

    _ The End sẽ che giấu cậu._ MinuteTech / nói chậm /

    _ Ít nhất là khi cậu còn cần._ MinuteTech

    Eggchan ngẩng lên nhìn hắn.

    _ Và nếu Flame tìm tới?_ Eggchan

    MinuteTech im lặng vài giây, rồi đáp:

    _ Thì hắn sẽ biết…_ MinuteTech

    _ Không phải chỉ có một người đứng về phía Wemmbu._ MinuteTech

    Không khí lặng đi.

    Wemmbu khẽ nhắm mắt lại, tựa đầu vào vai Eggchan.

    Chỉ rất nhẹ thôi—nhưng Eggchan cảm nhận rõ.

    Eggchan không nói gì chỉ lặng lẽ giữ cậu lại gần hơn.

    Ở phía xa, MinuteTech quay lưng nhìn ra bầu trời tím vô tận của The End.

    Khóe môi hắn cong lên một nụ cười rất mờ.

    _ Có vẻ như…_ MinuteTech / nói khẽ /

    _ Cậu không còn là của riêng The End nữa rồi._ MinuteTech

    Gió End thổi qua công trình cổ.

    Giữa tận cùng thế giới,

    tình cảm không cần nói ra—nhưng ai cũng cảm nhận được.

    The End về khuya càng tĩnh.

    MinuteTech ngồi cạnh, lặng lẽ sửa lại mảnh giáp vỡ cho cậu.

    Từng nhát gõ nhỏ, rất khẽ.

    Eggchan đứng ở lối vào, khoanh tay nhìn rất lâu.

    _ Cậu làm thế đủ rồi. _ Eggchan

    Minute không ngẩng đầu.

    _ Giáp này mà không sửa - mai cậu ấy không chịu nổi. _ MinuteTech

    Eggchan bước lại gần hơn.

    _ Tớ sửa được. _ Eggchan

    Minute dừng tay ngẩng lên.

    Hai ánh mắt chạm nhau giữa ánh tím của The End.

    _ Tớ biết. _ MinuteTech

    _ Vậy sao cậu còn ngồi đó? _ Eggchan / giọng mắng chút khó chịu /

    Minute im lặng một nhịp rồi đáp

    _ Vì tớ muốn ở gần Wemmbu. _ MinuteTech

    Eggchan khựng lại không tức, không gắt.

    Chỉ là một cái gì đó siết nhẹ trong ngực.

    _ Cậu thích cậu ấy. _ Eggchan

    Không phải câu hỏi minute không phủ nhận.

    _ Ừ _ MinuteTech

    Không khí đông lại Eggchan quay đi nửa bước, rồi lại quay về.

    _ Tớ cũng vậy. _ Eggchan

    Minute nhìn Eggchan.

    Ánh mắt hắn mềm xuống.

    _ Tớ biết. _ MinuteTech

    Eggchan bật cười khẽ, nhưng giọng không vui.

    _ Vậy là cả hai cùng ngu. _ Eggchan

    Minute nhếch môi.

    _ Ừ.

    Ngu thật. _ MinuteTech

    Họ cùng nhìn về phía Wemmbu.

    Người từng khiến cả server run sợ — giờ ngủ co lại giữa hai người, như thể chỉ cần một cơn ác mộng là sẽ tỉnh.

    Một khoảng im lặng.

    Eggchan lên tiếng trước.

    Rồi Eggchan thở dài, ngồi xuống phía bên kia Wemmbu.

    _ Này nếu một ngày - cậu ấy chọn cậu…_ Eggchan

    Minute ngắt lời.

    _ Tớ sẽ không kéo cậu ấy đi._ MinuteTech

    Eggchan ngẩng lên.

    _ Còn nếu cậu ấy chọn tớ? _ Eggchan

    Minute đáp, không do dự:

    _ Tớ vẫn đứng cạnh. _ MinuteTech

    Hai người nhìn nhau hiểu ngầm tự biết những kẻ cùng thương một người.

    Wemmbu khẽ cựa mình rồi mở mắt

    _ …Sao hai cậu nhìn tớ như nhìn boss cuối vậy? _ Wemmbu / ánh mắt hoang mang/

    Eggchan giật mình.

    Minute ho khẽ.

    Eggchan đưa tay xoa đầu Wemmbu, rất nhẹ.

    _ Ngủ đi The End không biến mất đâu. _ Eggchan / dịu dàng xoa đầu câụ /

    Wemmbu nhìn qua nhìn lại hai người ánh mắt chậm rãi.

    _…Hai cậu cãi nhau à? _ Wemmbu

    _Không. _ MinuteTech / đáp lại cậu/

    _ Chỉ là - bàn xem ai sẽ ở lại khi cậu gục. _ Eggchan / nói /

    Wemmbu sững người rồi cười, lần này cười thật

    _ Tham lam vậy tớ chưa chết đâu. _ Wemmbu

    Minute và Eggchan đồng thời nói:

    _ Tớ biết mà _ Cả hai

    Không ai được chọn.

    Không ai bị bỏ lại.

    Chỉ có một người đang ngủ,

    và hai kẻ lặng lẽ yêu cậu theo cách của riêng mình.

    ---

    1453 từ hết truyện rùi chương này bọn tui viết có hơi lỗi chút nên mọi người thông cảm giúp tui nha

    Cảm ơn mọi người rất nhiều

    Chúc mọi người một ngày vui vẻ
     
    Back
    Top Bottom