Khác [allVietnam] belated regret

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
406953685-256-k137474.jpg

[Allvietnam] Belated Regret
Tác giả: Duyninh5
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

lưu ýyyyy:
occ nặng
có nhiều tình tiết 18+(thật ra t/g cũng không chắc)
không có H
tình tiết máu me,lời lẽ thô tục,bạo lực
ai không thích ngược nên tìm bộ khác thích hợp hơn



nguoc​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [allVietnam] Xuyên vào chiến tranh nhưng là thế...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [AllVietnam] Magic
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [AllVietnam] Infernum Splendidum
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Allvietnam] Belated Regret
    giới thiệu


    helluuuu,tui là Ishikawa Fuyuko(gọi tắt là fu hoặc yu đều được)

    đayyy sẽ là bộ truyện đầu tay của tui nên sẽ có nhiều lỗi và viết không được hay nên mọi người thông cảm nhaaa

    tất cả bộ truyện sẽ được tui soạn trước rồi mới viết nên thời gian tui đăng truyện sẽ không cố định,cũng không đăng thường xuyên được (tại 1 phần tui cũng lười hehe)

    bìa truyện cre:chisakoo (pinterest)

    thiệc ra tui cũm không có nhiều điều để nói lắm á....hehe

    mà lâu lâu tui cũng không đăng chương mới đâu mà đăng remake áaaaaaa

    thì đó là đôi lời tui mún nói thui,cũm cũm nhể-))))

    khả năng tui drop truyện cũng lớn lắm á nên ủng hộ đeee cho có động lực viết tiếp,không thì tui cũng viết cho bạn bè đọc thuii kkkkkkk-)))

    mọi ngừi nghĩ tui sẽ cho kết là SE hay HE

    đoán điiiiii
     
    [Allvietnam] Belated Regret
    chương 1


    //ABC//:hành động

    -ABC-:suy nghĩ

    *ABC*:tiếng động

    ----------------------------------------------------

    tiếng gió rít lên xào xạc trong màn đêm tĩnh lặng,vầng trăng là như đèn đường soi sáng bằng ánh vàng nhưng.....có vẻ như đang tìm cách ẩn mình trốn chạy khỏi thế giới,như muốn mình biến mất khỏi đây,nó đang trốn chạy điều gì...?

    Những tán mây bị bao phủ bởi bóng tối lạnh lẽo,cũng tản đi như muốn níu kéo sự hiện thân cuối cùng của ánh trăng tàn,để lại cậu trăng trần trụi chẳng thể trốn tránh thêm nữa.

    Ở dương gian kia,con người vẫn chẳng hề quan tâm nó,vẫn ào ạt trên những con phố xa lạ.Tiếng còi xe,tiếng cười đùa,tiếng rao du,... tất cả hoà quyện lại như một bản hoà ca không tên.Một bản nhạc hỗn loạn nhưng chứa đựng cả những cảm xúc con người, mang một giai điệu nhộn nhịp...nhưng hoà lẫn trong 1 bài ca kì lạ ấy lại vang lên những lời lẽ cay nghiệt,là lời cầu cho số phận bi thương...chẳng ai lại muốn thế cả,là những đứa trẻ thiếu thốn đủ điều,chúng hoà vào nhau như đang tự chữa lành cho chúng.Sự phũ phàng ấy đã đẩy bao đứa trẻ đến bờ vực của suy đồi đạo đức,những đứa trẻ yếu đuối kia....chẳng thể phản kháng cho bản thân,vậy bây giờ chúng phải làm thế nào đây?

    *RẦM*

    Ôi....nghe đau thật đấy,bị đẩy thô bạo thế thì thốn phải biết.Thật tội nghiệp làm sao,em sinh ra đã có tội gì đâu mà phải chịu bao sự dày vò từng ngày thế này?Đứa trẻ chẳng còn 1 ngày êm ấm sống qua ngày yên bình,quanh năm em chỉ nghe thấy tiếng mắng chửi,những trận đòn đau điếng,đôi khi thoi thóp nhưng chẳng thể làm gì hơn.Tự do đối với em bây giờ....xa vời đến lạ

    ?(ai t/g đếch biết nữa): Mày có vẻ như ngứa đòn từ tao lắm nhỉ? //điên tiết//

    Vietnam: //im lặng chịu tất cả//

    ?: //thấy Vietnam không trả lời càng điên hơn,trán nổi gân xanh//-cái dây thanh quản của mày chắc ném cho chó gặm rồi nhỉ??

    *CHÁT,BỐP*

    Vietnam giờ đang ngồi co ro dưới sàn nhà lạnh lẽo,trước mặt là lão cha đang cáu gắt.

    Bàn tay thô sơ của em từ từ đặt lên bên má sưng đỏ,sự bỏng rát nhanh chóng chiếm lấy khuôn mặt trước khi sự định hình thức giấc.Em đã cứ thế này 7-8 năm rồi mà vẫn sống đến tận bây giờ thật là 1 kì tích,hắn ta đánh mắng em hết lần này đến lần khác,mỗi lần kéo dài 1-2 tiếng làm con người kiệt quệ tinh thần và sức lực.Lúc hắn bỏ đi,là lúc em đi khỏi,nhìn em bây giờ khắp người toàn là máu,từng giọt nước mắt cứ thế mà tuôn...dù em chẳng hề muốn,nó hoà lẫn với mùi máu tanh nồng nặc cả căn phòng.Người nằm dưới đất chẳng khác gì 1 con thỏ đi đến bước đường cùng của sự sống,tàn tạ đến nỗi chẳng còn 1 chỗ lành lặn.Tay của em giờ đã phế,chân như có vật đè nặng lên,chẳng còn cảm giác.Lồng ngực phập phồng hít từng ngụm khí vào bên trong,hít mãi mà vẫn chẳng thấy đủ,như trong phổi đã có hàng ngàn lỗ nhỏ xung quanh khiến việc thở bây giờ cũng vô ích.Tim đau quặn thắt như chết đi sống lại,cứ mỗi giây trôi qua là 1 cực hình đối với em,đến bao giờ em mới đi đây....đến bao giờ em mới thoát.....chắc chỉ còn chút nữa thôi....chút nữa.

    Vietnam: //thổ huyết xuống sàn đá//-chậc....hình như là mảnh xương sườn gãy đâm vào phổi rồi,chuyển kiếp tới nơi thật rồi à..? (ngài ơi ngỏm sớm thế thì con lấy truyện đâu ra để viết ạ-)))

    Ngoài kia phố vẫn tấp nập,cậu cảm thấy như cái chết của mình cũng chẳng đổi lấy được gì,như 1 ngọn gió nhỏ nhẻ thổi qua tán lá mà chẳng ai thấy được......Ồn nhỉ?......nhưng cậu xem nó như lần cuối cậu được nghe nó,chẳng còn là bao thời gian để nghe nó nữa đâu mà...

    3...........2.................1.......(lời đếm ngược thời gian chịu đựng của Vie)

    *tít-tít*

    Tiếng máy đo nhịp tim kêu vang cả căn phòng trắng chói mắt,ánh mắt cuối cùng mà cậu dành cho thế giới này chỉ còn là hình ảnh những bác sĩ với gương mặt hoảng hốt gấp rút đưa cậu vào bệnh viện....lão già kia cũng chạy theo,nhìn bộ mặt thất thần kia mà cậu chẳng thấy chút sự gợn sóng nào trong cái tình thân giả tạo này.Xung quanh nghe những lời cầu xin,động viên dành cho cậu,nhưng em còn đâu chút ý chí sống sót của mình,em đã bỏ từ lâu rồi.....chỉ là vẫn.....chưa quên được "người đó".em vẫn là con người mà,em vẫn có sự nuối tiếc chứ.....

    Vui không?....em toại nguyện rồi còn gì,sự tự do mà em muốn đã đến rồi còn gì.Sự đánh đập dã man của lão già kia giờ thoát rồi còn gì?không còn dày vò em nữa....ừ thì chết rồi sao thấy được nữa.Thế sao em lại chẳng vui tí nào thế,em sao vẫn còn buồn sao?nuối tiếc điều gì vậy?

    Sao em lại như thế-?

    ..........

    em cũng chẳng biết nữa,em đa quên đi người em thương sao?người cuối cùng yêu em và trân trọng em trong cái thế giới rẻ rách ấy....nhớ lại thử xem?

    ?(sẽ xuất hiện sauu): nè Vie! sao cậu lại buồn thế??

    ----------------------------------------------------------------------------------------

    mấy ní đoán xem đó là ai nèeeee hihiihii

    mấy ní t/g khác viết 1 chương nhiều kinh khủng luônnn,t thấy t viết ít quớ ờ

    by: ishikawa fuyuko

    914 từ
     
    [Allvietnam] Belated Regret
    Chương 2:ký ức


    Warninggg!!

    Chap này khá nhiều thoại nha!

    __________________________________

    ? : nè vie!sao nhìn mặt cậu chán nản thế? //cúi người nhìn Việt Nam//

    Việt Nam : à.....không có gì đâu,tớ chỉ hơi mệt thôi

    //cười gượng//

    ? : cậu không cần phải dấu tớ đâu,tớ thừa biết mấy tên khốn kia tiếp tục đánh cậu nữa //bực bội//

    ——————-

    ??(1) : ách xì-!!

    ??(2) : cảm à?

    ?(3) : có khi ăn ở kiểu gì bị người ta rủa rồi

    ??(1) : mõm nói câu nào là thối câu đó,mày bốc cứt bỏ vào mồm à?

    ??(3) : mày-!

    Tch-...//nghiến răng ken két//

    ——————-Thôi vô truyện chính—————————-

    ? : hù!!!! //nhảy ra//

    Việt Nam : cậu đang làm gì vậy //mặt không biến sắc//

    ? : sao cậu chẳng bất ngờ tẹo nào vậy,quê chết tớ mất!!!

    Việt Nam : tại trình cậu gà //xẹt qua một tia lạnh lùng,xẹt qua một tia chiễm hữu xẹt qua một tia ghét bỏ xẹt qua một tia khinh miệt,....-))))thôi giỡn chơi chơi thui//

    (T/g giỡn xíu có tụt mót thì kệ đi,cho đỡ nặng-)))

    —————————-

    ? : Vie!cậu thấy thế nào??

    Việt Nam : woaaaaaa,cậu làm sao biết được chỗ này vậy //hào hứng//

    ? : bí mất chưa được bật mí,từ nay đây sẽ là nơi bí mật của tụi mình nên đừng nói cho ai biết nhé! //nháy mắt//

    Việt Nam: ừm!!//gật đầu lia lịa//

    ——————————-

    Việt Nam: ...C.....Cuba?

    Sao nay cậu lạ thế..?

    Cậu đang có chuyện gì buồn hả,nói tớ nghe đi//luống cuống//

    Cuba (qua tận mấy đoạn ký ức mới được lộ diện-))):tớ xin lỗi...tớ thật sự xin lỗi cậu...rất nhiều //kìm ném nước mắt//

    Việt Nam: này cậu sao vậy,c-cậu không cần phải xin lỗi tớ,cậu chẳng có lỗi gì cả,nào!nói tớ nghe đi,chuyện gì đang diễn ra vậy?//lo lắng//

    Cuba: thật ra nhà tớ đã.....//nói nhỏ dần//

    Việt Nam: đã sao???

    Cuba: nhà tớ đã sắp xếp cho tớ đi sang nước ngoài để giao tớ cho thầy WHO dạy dỗ//nước mắt tuôi ào ào//

    Cuba: khi tớ đi rồi thì hứ-c... cậu sẽ sao đây hức...huhuhuhu//khóc lớn//

    Việt Nam: nào,nín đi.

    Không sao đâu mà......

    ————(bí thoại cho Việt Nam)————

    *rè rè*

    Cơn choáng váng đầu óc ập đến tức khắc,những dòng ký ức mơ hồ lẫn lộn,đan xen nhau.

    Một khoảng lặng tối đen xuất hiện khi mọi thứ đã biến mất.

    Những ký ức kia,là thứ mà cậu-Việt Nam chưa bao giờ muốn nhớ lại

    "chẳng phải vì cậu ghét nó,mà chỉ là vì thời gian đã làm hao mòn đi cảm xúc vốn có

    Chẳng phải vì trốn tránh,chỉ là do nó quá xa vời với chính cậu"

    Tội lỗi,thất vọng,bất lực thoáng qua như gió nhẹ,từng thớ thịt trên người cậu co rút,run rẩy.

    Đầu-đầu em cứ ong ong lên,rồi bị đập mạnh,tiếng rắc-những mảnh vụn rơi hững hờ.

    *aaaaa!*

    Giật mình tỉnh dậy giữa vùng hoang mạc rộng lớn vô tận.

    Chẳng có cây,có nhà,chẳng có gì ngoài cỏ khô cả.

    Quái lạ....vùng hoang vu này sao lại có chiếc tivi từ thời thập niên 90 được đặt tại đây?

    Là ai đã đặt?

    Và.....đặt ở đây để làm gì?

    Chiếc tivi này vẫn còn hoạt động,dù nó không hề được truyền điện?

    "Welcome to my world!"

    Việt Nam: //giật mình!?// u-....woa,thật sự là vẫn-

    "Shhhhh...., Are you surprised?"

    Việt Nam: làm ơn nói tiếng Việt được không,thấy ngựa quá đó //ngắt lời//

    ?: nào đang hay mà!

    Việt Nam: mà khoan từ từ-.....//load lại tình hình//

    *Tinh!đã load xong*

    Việt Nam: !!!!!!?????

    Ủa?

    Cái ti vi sao nó nói chuyện được với mình vậy?wtf??????

    ?: bình tĩnh bình tĩnh,hồi đầu bốc khói giờ!

    Cậu bây giờ đang vô cùng hoang mang và lo lắng,ờ thì chịu thôi,gặp cảnh này thì ai chả thế

    Một bàn tay vươn ra khỏi chiếc tivi rồi từ từ trượt cả người ra

    Là một cậu con trai nhỏ,ừm....thiếu niên chăng?

    Chà.....là bạch tạng!

    Còn đôi mắt đỏ như ngọc nữa!

    Tổng thể khá hài hoà,như một con thiên nga nhỏ giữa vùng hoang sơ này,vừa giản dị vừa tự tại.

    Đôi mắt kia.....chẳng hề có chút sự sống,không hề có tí cảm xúc như con người,kiểu giống với một con rối.

    Việt Nam: đây là đâu? //bắt đầu cảnh giác với thái độ đùa cợt của hắn//

    Cậu-Việt Nam, hắn-?

    ?: fufu~coi kìa,nhìn dễ thương ghê,như mèo nhỉ?

    Việt Nam: trả lời câu hỏi của tôi!

    ?: rồi rồi,để tôi giải thích nhá.

    Như cậu đã biết rằng cậu đã.....//kéo một đường ở cổ//

    ?: tiếp theo!

    Là cậu!

    Chính là countryhuman được chọn!

    Việt Nam: rồi sao? //ngờ vực//

    ?: từ từ!

    Câu sẽ được xuyên về chính quá khứ của cậu,nhưng dưới quyền kiểm soát của tôi và tất nhiên sẽ có chút khác đó nha~

    Việt Nam: cậu lấy cái gì để tôi có thể tin lời?

    ?: aiza,đúng là countryhuman mà,kĩ tính quá đi~

    ?: tất nhiên là tôi có thể chứng minh chứ~

    Hắn nói thì nhẹ mà làm thì ác,dùng năng lực của mình nhấc bổng cậu lên ném vào một cánh cổng vừa hiện ra,xuyên thẳng qua từng ký ức,từng bí mật,từng cảm xúc thầm kín của cậu.

    Cả quá trình chỉ qua vài phút,nhưng dùng cả đời của cậu để chiếu lên,hắn vẫn luôn đi bên cạnh,khiến cậu cực kỳ xấu hổ vì bị vạch trần ra tất cả

    Có ai muốn những thứ thầm kín bị lôi ra đùa cợt đâu?

    Huống chi là cả đời bị phanh phui ra

    Kết thúc cả đoạn hành trình,chỉ có sự tức giận và đùa cợt.

    Giờ thì cậu tin rồi,tin thật rồi,không thì chắc bị lôi thêm nhiều thứ hơn nữa mất!

    Ngại chết!

    ?: giờ thì....cậu sẵn sàng rồi chứ?

    À mà để thêm tính thú vị thì tôi sẽ......cho cậu mất chút trí nhớ nhé~hay cậu muốn bị tổn thương thể xác hơn?

    Hay là-

    Việt Nam: thôi được rồi mất trí nhớ cho rồi! //ngắt lời//

    ?: thế nhé!cố gắng sống sót chứ đừng lại đây thêm lần nào nữa nhé~

    Việt Nam: aaaaaa//rớt xuống//

    Hắn búng nhẹ tay,một hố đen chập chờn mở ra dưới chân cậu làm cậu rơi xuống xõng xoài.

    Ra tay đúng ác

    ?: chết giả.....quên mất giới thiệu tên rồi.....mà kệ đi

    //phủi đít đi luôn//

    *Load*

    Dinh!

    Chúc mừng bạn đã trở lại với quá khứ!

    Tôi là Fuko là một mảnh hồn của thằng bạch tạng kia (riết rồi leo lên đầu ý thức chính ngồi luôn á)

    Tôi sẽ đồng hành cùng cậu trong thời gian tới!

    Tôi sẽ là người trả lời mọi giải đáp-LƯU Ý: tôi không thể giúp cậu trong bất cứ thứ gì khăc ngoài giải đáp thắc mắc,kể cả là cách sống sót cho ngài

    ?: tôi mong lần này sẽ là lần cuối anh xuất hiện tại đây

    _______________

    By: Ishikawa Fuyuko
     
    Back
    Top Dưới