Warninggg!!
Chap này khá nhiều thoại nha!
__________________________________
? : nè vie!sao nhìn mặt cậu chán nản thế? //cúi người nhìn Việt Nam//
Việt Nam : à.....không có gì đâu,tớ chỉ hơi mệt thôi
//cười gượng//
? : cậu không cần phải dấu tớ đâu,tớ thừa biết mấy tên khốn kia tiếp tục đánh cậu nữa //bực bội//
——————-
??(1) : ách xì-!!
??(2) : cảm à?
?(3) : có khi ăn ở kiểu gì bị người ta rủa rồi
??(1) : mõm nói câu nào là thối câu đó,mày bốc cứt bỏ vào mồm à?
??(3) : mày-!
Tch-...//nghiến răng ken két//
——————-Thôi vô truyện chính—————————-
? : hù!!!! //nhảy ra//
Việt Nam : cậu đang làm gì vậy //mặt không biến sắc//
? : sao cậu chẳng bất ngờ tẹo nào vậy,quê chết tớ mất!!!
Việt Nam : tại trình cậu gà //xẹt qua một tia lạnh lùng,xẹt qua một tia chiễm hữu xẹt qua một tia ghét bỏ xẹt qua một tia khinh miệt,....-))))thôi giỡn chơi chơi thui//
(T/g giỡn xíu có tụt mót thì kệ đi,cho đỡ nặng-)))
—————————-
? : Vie!cậu thấy thế nào??
Việt Nam : woaaaaaa,cậu làm sao biết được chỗ này vậy //hào hứng//
? : bí mất chưa được bật mí,từ nay đây sẽ là nơi bí mật của tụi mình nên đừng nói cho ai biết nhé! //nháy mắt//
Việt Nam: ừm!!//gật đầu lia lịa//
——————————-
Việt Nam: ...C.....Cuba?
Sao nay cậu lạ thế..?
Cậu đang có chuyện gì buồn hả,nói tớ nghe đi//luống cuống//
Cuba (qua tận mấy đoạn ký ức mới được lộ diện-))):tớ xin lỗi...tớ thật sự xin lỗi cậu...rất nhiều //kìm ném nước mắt//
Việt Nam: này cậu sao vậy,c-cậu không cần phải xin lỗi tớ,cậu chẳng có lỗi gì cả,nào!nói tớ nghe đi,chuyện gì đang diễn ra vậy?//lo lắng//
Cuba: thật ra nhà tớ đã.....//nói nhỏ dần//
Việt Nam: đã sao???
Cuba: nhà tớ đã sắp xếp cho tớ đi sang nước ngoài để giao tớ cho thầy WHO dạy dỗ//nước mắt tuôi ào ào//
Cuba: khi tớ đi rồi thì hứ-c... cậu sẽ sao đây hức...huhuhuhu//khóc lớn//
Việt Nam: nào,nín đi.
Không sao đâu mà......
————(bí thoại cho Việt Nam)————
*rè rè*
Cơn choáng váng đầu óc ập đến tức khắc,những dòng ký ức mơ hồ lẫn lộn,đan xen nhau.
Một khoảng lặng tối đen xuất hiện khi mọi thứ đã biến mất.
Những ký ức kia,là thứ mà cậu-Việt Nam chưa bao giờ muốn nhớ lại
"chẳng phải vì cậu ghét nó,mà chỉ là vì thời gian đã làm hao mòn đi cảm xúc vốn có
Chẳng phải vì trốn tránh,chỉ là do nó quá xa vời với chính cậu"
Tội lỗi,thất vọng,bất lực thoáng qua như gió nhẹ,từng thớ thịt trên người cậu co rút,run rẩy.
Đầu-đầu em cứ ong ong lên,rồi bị đập mạnh,tiếng rắc-những mảnh vụn rơi hững hờ.
*aaaaa!*
Giật mình tỉnh dậy giữa vùng hoang mạc rộng lớn vô tận.
Chẳng có cây,có nhà,chẳng có gì ngoài cỏ khô cả.
Quái lạ....vùng hoang vu này sao lại có chiếc tivi từ thời thập niên 90 được đặt tại đây?
Là ai đã đặt?
Và.....đặt ở đây để làm gì?
Chiếc tivi này vẫn còn hoạt động,dù nó không hề được truyền điện?
"Welcome to my world!"
Việt Nam: //giật mình!?// u-....woa,thật sự là vẫn-
"Shhhhh...., Are you surprised?"
Việt Nam: làm ơn nói tiếng Việt được không,thấy ngựa quá đó //ngắt lời//
?: nào đang hay mà!
Việt Nam: mà khoan từ từ-.....//load lại tình hình//
*Tinh!đã load xong*
Việt Nam: !!!!!!?????
Ủa?
Cái ti vi sao nó nói chuyện được với mình vậy?wtf??????
?: bình tĩnh bình tĩnh,hồi đầu bốc khói giờ!
Cậu bây giờ đang vô cùng hoang mang và lo lắng,ờ thì chịu thôi,gặp cảnh này thì ai chả thế
Một bàn tay vươn ra khỏi chiếc tivi rồi từ từ trượt cả người ra
Là một cậu con trai nhỏ,ừm....thiếu niên chăng?
Chà.....là bạch tạng!
Còn đôi mắt đỏ như ngọc nữa!
Tổng thể khá hài hoà,như một con thiên nga nhỏ giữa vùng hoang sơ này,vừa giản dị vừa tự tại.
Đôi mắt kia.....chẳng hề có chút sự sống,không hề có tí cảm xúc như con người,kiểu giống với một con rối.
Việt Nam: đây là đâu? //bắt đầu cảnh giác với thái độ đùa cợt của hắn//
Cậu-Việt Nam, hắn-?
?: fufu~coi kìa,nhìn dễ thương ghê,như mèo nhỉ?
Việt Nam: trả lời câu hỏi của tôi!
?: rồi rồi,để tôi giải thích nhá.
Như cậu đã biết rằng cậu đã.....//kéo một đường ở cổ//
?: tiếp theo!
Là cậu!
Chính là countryhuman được chọn!
Việt Nam: rồi sao? //ngờ vực//
?: từ từ!
Câu sẽ được xuyên về chính quá khứ của cậu,nhưng dưới quyền kiểm soát của tôi và tất nhiên sẽ có chút khác đó nha~
Việt Nam: cậu lấy cái gì để tôi có thể tin lời?
?: aiza,đúng là countryhuman mà,kĩ tính quá đi~
?: tất nhiên là tôi có thể chứng minh chứ~
Hắn nói thì nhẹ mà làm thì ác,dùng năng lực của mình nhấc bổng cậu lên ném vào một cánh cổng vừa hiện ra,xuyên thẳng qua từng ký ức,từng bí mật,từng cảm xúc thầm kín của cậu.
Cả quá trình chỉ qua vài phút,nhưng dùng cả đời của cậu để chiếu lên,hắn vẫn luôn đi bên cạnh,khiến cậu cực kỳ xấu hổ vì bị vạch trần ra tất cả
Có ai muốn những thứ thầm kín bị lôi ra đùa cợt đâu?
Huống chi là cả đời bị phanh phui ra
Kết thúc cả đoạn hành trình,chỉ có sự tức giận và đùa cợt.
Giờ thì cậu tin rồi,tin thật rồi,không thì chắc bị lôi thêm nhiều thứ hơn nữa mất!
Ngại chết!
?: giờ thì....cậu sẵn sàng rồi chứ?
À mà để thêm tính thú vị thì tôi sẽ......cho cậu mất chút trí nhớ nhé~hay cậu muốn bị tổn thương thể xác hơn?
Hay là-
Việt Nam: thôi được rồi mất trí nhớ cho rồi! //ngắt lời//
?: thế nhé!cố gắng sống sót chứ đừng lại đây thêm lần nào nữa nhé~
Việt Nam: aaaaaa//rớt xuống//
Hắn búng nhẹ tay,một hố đen chập chờn mở ra dưới chân cậu làm cậu rơi xuống xõng xoài.
Ra tay đúng ác
?: chết giả.....quên mất giới thiệu tên rồi.....mà kệ đi
//phủi đít đi luôn//
*Load*
Dinh!
Chúc mừng bạn đã trở lại với quá khứ!
Tôi là Fuko là một mảnh hồn của thằng bạch tạng kia (riết rồi leo lên đầu ý thức chính ngồi luôn á)
Tôi sẽ đồng hành cùng cậu trong thời gian tới!
Tôi sẽ là người trả lời mọi giải đáp-LƯU Ý: tôi không thể giúp cậu trong bất cứ thứ gì khăc ngoài giải đáp thắc mắc,kể cả là cách sống sót cho ngài
?: tôi mong lần này sẽ là lần cuối anh xuất hiện tại đây
_______________
By: Ishikawa Fuyuko