//ABC//:hành động
-ABC-:suy nghĩ
*ABC*:tiếng động
----------------------------------------------------
tiếng gió rít lên xào xạc trong màn đêm tĩnh lặng,vầng trăng là như đèn đường soi sáng bằng ánh vàng nhưng.....có vẻ như đang tìm cách ẩn mình trốn chạy khỏi thế giới,như muốn mình biến mất khỏi đây,nó đang trốn chạy điều gì...?
Những tán mây bị bao phủ bởi bóng tối lạnh lẽo,cũng tản đi như muốn níu kéo sự hiện thân cuối cùng của ánh trăng tàn,để lại cậu trăng trần trụi chẳng thể trốn tránh thêm nữa.
Ở dương gian kia,con người vẫn chẳng hề quan tâm nó,vẫn ào ạt trên những con phố xa lạ.Tiếng còi xe,tiếng cười đùa,tiếng rao du,... tất cả hoà quyện lại như một bản hoà ca không tên.Một bản nhạc hỗn loạn nhưng chứa đựng cả những cảm xúc con người, mang một giai điệu nhộn nhịp...nhưng hoà lẫn trong 1 bài ca kì lạ ấy lại vang lên những lời lẽ cay nghiệt,là lời cầu cho số phận bi thương...chẳng ai lại muốn thế cả,là những đứa trẻ thiếu thốn đủ điều,chúng hoà vào nhau như đang tự chữa lành cho chúng.Sự phũ phàng ấy đã đẩy bao đứa trẻ đến bờ vực của suy đồi đạo đức,những đứa trẻ yếu đuối kia....chẳng thể phản kháng cho bản thân,vậy bây giờ chúng phải làm thế nào đây?
*RẦM*
Ôi....nghe đau thật đấy,bị đẩy thô bạo thế thì thốn phải biết.Thật tội nghiệp làm sao,em sinh ra đã có tội gì đâu mà phải chịu bao sự dày vò từng ngày thế này?Đứa trẻ chẳng còn 1 ngày êm ấm sống qua ngày yên bình,quanh năm em chỉ nghe thấy tiếng mắng chửi,những trận đòn đau điếng,đôi khi thoi thóp nhưng chẳng thể làm gì hơn.Tự do đối với em bây giờ....xa vời đến lạ
?(ai t/g đếch biết nữa): Mày có vẻ như ngứa đòn từ tao lắm nhỉ? //điên tiết//
Vietnam: //im lặng chịu tất cả//
?: //thấy Vietnam không trả lời càng điên hơn,trán nổi gân xanh//-cái dây thanh quản của mày chắc ném cho chó gặm rồi nhỉ??
*CHÁT,BỐP*
Vietnam giờ đang ngồi co ro dưới sàn nhà lạnh lẽo,trước mặt là lão cha đang cáu gắt.
Bàn tay thô sơ của em từ từ đặt lên bên má sưng đỏ,sự bỏng rát nhanh chóng chiếm lấy khuôn mặt trước khi sự định hình thức giấc.Em đã cứ thế này 7-8 năm rồi mà vẫn sống đến tận bây giờ thật là 1 kì tích,hắn ta đánh mắng em hết lần này đến lần khác,mỗi lần kéo dài 1-2 tiếng làm con người kiệt quệ tinh thần và sức lực.Lúc hắn bỏ đi,là lúc em đi khỏi,nhìn em bây giờ khắp người toàn là máu,từng giọt nước mắt cứ thế mà tuôn...dù em chẳng hề muốn,nó hoà lẫn với mùi máu tanh nồng nặc cả căn phòng.Người nằm dưới đất chẳng khác gì 1 con thỏ đi đến bước đường cùng của sự sống,tàn tạ đến nỗi chẳng còn 1 chỗ lành lặn.Tay của em giờ đã phế,chân như có vật đè nặng lên,chẳng còn cảm giác.Lồng ngực phập phồng hít từng ngụm khí vào bên trong,hít mãi mà vẫn chẳng thấy đủ,như trong phổi đã có hàng ngàn lỗ nhỏ xung quanh khiến việc thở bây giờ cũng vô ích.Tim đau quặn thắt như chết đi sống lại,cứ mỗi giây trôi qua là 1 cực hình đối với em,đến bao giờ em mới đi đây....đến bao giờ em mới thoát.....chắc chỉ còn chút nữa thôi....chút nữa.
Vietnam: //thổ huyết xuống sàn đá//-chậc....hình như là mảnh xương sườn gãy đâm vào phổi rồi,chuyển kiếp tới nơi thật rồi à..? (ngài ơi ngỏm sớm thế thì con lấy truyện đâu ra để viết ạ-)))
Ngoài kia phố vẫn tấp nập,cậu cảm thấy như cái chết của mình cũng chẳng đổi lấy được gì,như 1 ngọn gió nhỏ nhẻ thổi qua tán lá mà chẳng ai thấy được......Ồn nhỉ?......nhưng cậu xem nó như lần cuối cậu được nghe nó,chẳng còn là bao thời gian để nghe nó nữa đâu mà...
3...........2.................1.......(lời đếm ngược thời gian chịu đựng của Vie)
*tít-tít*
Tiếng máy đo nhịp tim kêu vang cả căn phòng trắng chói mắt,ánh mắt cuối cùng mà cậu dành cho thế giới này chỉ còn là hình ảnh những bác sĩ với gương mặt hoảng hốt gấp rút đưa cậu vào bệnh viện....lão già kia cũng chạy theo,nhìn bộ mặt thất thần kia mà cậu chẳng thấy chút sự gợn sóng nào trong cái tình thân giả tạo này.Xung quanh nghe những lời cầu xin,động viên dành cho cậu,nhưng em còn đâu chút ý chí sống sót của mình,em đã bỏ từ lâu rồi.....chỉ là vẫn.....chưa quên được "người đó".em vẫn là con người mà,em vẫn có sự nuối tiếc chứ.....
Vui không?....em toại nguyện rồi còn gì,sự tự do mà em muốn đã đến rồi còn gì.Sự đánh đập dã man của lão già kia giờ thoát rồi còn gì?không còn dày vò em nữa....ừ thì chết rồi sao thấy được nữa.Thế sao em lại chẳng vui tí nào thế,em sao vẫn còn buồn sao?nuối tiếc điều gì vậy?
Sao em lại như thế-?
..........
em cũng chẳng biết nữa,em đa quên đi người em thương sao?người cuối cùng yêu em và trân trọng em trong cái thế giới rẻ rách ấy....nhớ lại thử xem?
?(sẽ xuất hiện sauu): nè Vie! sao cậu lại buồn thế??
----------------------------------------------------------------------------------------
mấy ní đoán xem đó là ai nèeeee hihiihii
mấy ní t/g khác viết 1 chương nhiều kinh khủng luônnn,t thấy t viết ít quớ ờ
by: ishikawa fuyuko
914 từ