Hài Hước (alltakemichi) trở về quá khứ cùng hệ thống

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
280337521-256-k329673.jpg

(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
Tác giả: VyHng56
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả : Reti

Thể loại: hài hước, bl, AOB, mặn, nhất thụ đa công, ngọt, có h.....

Vì một số lí đo mình xin phép đổi bìa truyện
sau khi cứu đc tất cả mọi người bao gồm cả mikey, takemichi đang thảnh thơi ngồi ăn táo thì bỗng dưng cậu bị mắc nghẹn và lìa xa cõi trần.

Trước khi đi cậu nghe thấy một giọng nói vang lên 'hệ thống xin tiếp nhận chủ nhân tiến hành quá trình xuyên không' rồi cậu chìm vào giấc ngủ.

Câu chuyện bắt đầu......

Lưu ý:
-'....' là lời nói của hệ thống
-"....."

Là lời nói của takemichi
- .....

Là lời của những nhân vật khác
Chữ nghiêng là suy nghĩ nhân vật
Từ từ mới có h nha
Dạo này bận quá các bạn ạ ;-; thông cảm nha
Tác giả nắng mưa thất thường không biết khi nào ra chap



trovequakhucunghethong​
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 1: Trở lại


Takemichi đã cứu đc tất cả mọi người nhưng cậu lại không cứu được chính bản thân mình .

Ngày hôm ấy trời đổ cơn mưa, sấm sét chớp sáng như muốn xé toang cả bầu trời báo hiệu một điều chẳng lành.

Takemichi nhìn lên bầu trời và nói:

-"trời mưa rồi à "

Rồi cậu bước vào bếp, lấy táo ra và rửa sạch do bản tính lười biếng, cậu cầm lên và ăn ngay luôn không thèm gọt vỏ táo .

Takemichi di chuyển đến một cái ghế và ngồi xuống, cùng lúc đó cậu cắn một miếng táo bỗng sấm sét đánh !!'đùng'!! một tiếng cậu giật mình vô tình để miếng táo trong miệng rơi vào cổ họng .

Takemichi sặc sụa như một con cá mắc cạn đang vùng vẫy một cách vô vọng và ngủm (*﹏*😉

cậu lìa xa cõi trần như thế ấy và trước khi ngủm cậu nghe thấy tiếng nói chẳng biết là từ bên ngoài truyền vào hay là ở trong đầu cậu vang lên :

-'hệ thống xin tiếp nhận chủ nhân tiến hành quá trình xuyên không'

Chưa hiểu chuyện gì xảy ra mắt cậu nhẹ nhàng nhắm lại.

Cứ tưởng là ảo giác trước khi chết thì bỗng một giọng nói vang lên tiếng nói phát ra hệt như lúc cậu sắp ngủm:

-'chủ nhân ngài hãy mau tỉnh dậy đi!

Chủ nhân!

Chủ nhân !..'

Takemichi mơ hồ đáp lại

-"Gì vậy! thật ồn ào"

Theo bản năng cậu dần mở mắt ra, ánh sáng chiếu vào làm đôi mắt xanh long lanh như một giọt nước của đại dương bao la trong vắt đang mở ra làm cậu nheo mắt lại, cậu đưa tay lên và che chắn ánh nắng rọi vào đôi mắt của mình.

Khoảnh khắc ấy bỗng hệ thống chợt im lặng như đứng hình, hệ thống cảm thấy một cảm giác gì đó rất kì lạ đang cháy lên trong tìm thức.(?・・)

Takemichi chưa hiểu chuyện gì xảy ra liền ngồi bật dậy

-" Hể!!!

Đây là đâu vậy chẳng phải mình chết rồi sao "

Lúc này hệ thống mới giật mình tỉnh lại hệ thống tự hỏi ' lúc nãy là j thế ' rồi hệ thống bất đầu lên tiếng

-' Chủ nhân xin hãy bình tĩnh'

Takemichi đang hoảng loạn bỗng đứng im, tui hơi sợ hãi nhưng cậu vẫn trả lời hệ thống

-"a-ai vậy ?

T-tại sao tôi lại ở đây"

Hệ thống giải thích

-' ngài đã xuyên không sang thế giới khác và thế giới này giống hệt với thế giới của ngài nhưng có một số chi tiết thay đổi '

-" Chi tiết thay đổi ?!!

Vậy đây không phải thế giới của tôi à"

-' Vâng nói cách khác ngài đã trở về quá khứ nhưng là tại thế giới khác '

-"H-hả"

Có vẻ như takemichi vẫn chưa hiểu hệ thống giải thích thêm

-' Nghĩa là sau khi ngài chết ngài đã sống lại ở thế giới này và những điều xảy ra trong kí ức của ngài sẽ là những điều sẽ xảy ra trong tương lai khi ở đây'

-"tôi hiểu rồi nhưng đây chẳng phải là một chuyện quá vô lý sao?"

-' Bản thân ngài sở hữu năng lực du hành thời gian chẳng phải cũng quá vô lý sao!

Chính năng lực đó đã tạo ra tôi và giúp ngài sống lại một lần nữa và tôi cũng chẳng biết tại sao lại chúng ta lại ở thế giới này chứ không phải thế giới củ!

Phải chăng ?

Lúc xuyên không đã xảy ra lỗi ??'

Hệ thống bất đầu luống cuống không biết giải thích làm sao thì takemichi nói :

-" Được rồi!

Tôi hiểu rồi cảm ơn cậu.

Vậy là tôi đã trở lại và lợi hại hơn xưa"

Hệ thống đáp:

-' Tôi chẳng thấy ngài lợi hại chỗ nào cả' ಠωಠ
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 2 cuộc sống mới


Hệ thống cứ mỉa mai takemichi và michi của chúng ta cũng không vừa, hệ thống tung ra câu nào là cậu liền đáp trả không chút thương tiếc.

Hai đứa dở hơi cứ tiếp tục cãi nhau ầm ĩ

Ban đầu hệ thống xưng michi là ngài nhưng bây giờ cách xưng hô đã thay đổi do chúng nó quá hợp nhau nên gọi bình thường luôn.

Bỗng takemichi hỏi :

-" Này mày trốn ở đâu mau ra đây tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ vô đây solo"

Hệ thông chẳng hề nể bụng liền nhanh như một con mãnh thú đáp trả:

-'tao không có trốn, với lại tao đang ở trong đầu mày nói chuyện với mày đó'

Takemichi hít một hơi thật sâu rồi thở ra và nuốt xuống một hơi như đang nuốt trôi cơn giận đi.

Cậu bình tĩnh lại và hỏi hệ thống

-"ở trong đầu tôi?

"

Hệ thống im lặng một chút rồi trả lời:

-' tôi chưa có hình dạng cụ thể, chỉ có thể nói chuyện với cậu thông qua thần giao cách cảm thôi'

-"vậy khi nào cậu có hình dạng ?"

-'khi mà lever được tăng lên '

Vừa dứt lời những màn hình lớn xuất hiện trước mắt takemichi trên đó ghi chép lại toàn bộ những gì takemichi đã trải qua cũng như tất cả mọi thứ, mọi hành động của cậu ở thế giới cũ.

Takemichi bất ngờ mở to đôi mắt, nhìn những màn hình trong suốt ghi chép lại toàn bộ thông tin của bản thân mình.

Trong lúc đó , một màn hình di chuyển về phía cậu giữa những màn hình còn lại , nó tới trước mặt takemichi và dừng lại .

Cậu nhìn lên những dòng thông tin ghi cụ thể những tình trạng hiện tại của cậu :

Tên: hanagaki takemichi

Điểm: 0

Phòng thủ: 50

Tấn công: 5

Lực :0

Lever: 0

Vũ khí: không có

Phân loại: beta

Nhiệm vụ: (đang cập nhật)

Hình phạt: (đang cập nhật)

Phần thưởng: (đang cập nhật)

-" Ồ do tôi chưa tăng cấp lever nên cậu không có hình dạng à?"

-' Đúng vậy! mong cậu sẽ hoàn thành nhiệm vụ để cho tôi có thể nâng cấp bản thân và bản thân cậu cũng có thể nhận được phần thưởng nữa'

-" Ờ, tôi sẽ cố gắng mà cái đó là gì vậy "

-' Cái gì ?'

-" phân loại: beta là gì vậy???"

-' Câụ còn nhớ cái chi tiết mà tôi nói với cậu là khác với thế giới trước không?

Là nó đấy nói cách khác là giới tính của bản thân á'

-"Gì cơ ?

Có cả vụ đó nữa hả"

-'Ừ'

hệ thống bắt đầu giải thích

-' Ở đây ngoài giới tính được chia là nam nữ ra còn có 3 loại giới tính khác đó là Alpha, beta, omega còn gọi tắt là ABO hay AOB michi thích gọi sao cũng được.'

Takemichi gật đầu

-'A(alpha): là những người mạnh mẽ, hoàn hảo về ngoại hình và được chia làm hai loại alpha nam và nữ. giới tính này chiếm số lượng đông đảo ở đây.

-B(beta): là những bình thường giống với thế giới cũ của michi ấy.

Số lượng của họ không đông đảo bằng alpha.

-O(omega): Là những người yếu đuối hơn so với những người còn, họ cũng được chia làm hai loại omega nam và omega nữ.

Sức mạnh của omega rất yếu vì vậy họ khó chống lại alpha , nhưng quyền lợi omega ở thế giới này rất cao và một O có thể có nhiều A.

A, O có khả năng sinh sản cao hơn B và một O có thể có nhiều A nhưng A lại không thể .'

-" mình là người bình thường "

-'Đúng nhưng tôi quên nói tuy nhiên cũng có một vài omega phân hoá trễ nên tôi sẽ luôn bảo vệ cậu.'

-"Cậu lo xa quá rồi đó tôi là một B mà"

Bỗng một giọng nói vang lên :

-takemichi à xuống ăn sáng rồi đi học nè con.

Không ai khác đó là mẹ của takemichi, cậu vui vẻ trả lời

-" Vâng! con xuống liền"

Takemichi chạy đi vệ sinh cá nhân

Hệ thống nói:

-' À mà chỉ có cậu mới có thể nghe tôi nói nên ra đường cần chú ý kẻo người ta bảo cậu bị khùng á'

-"Má takemichi phồng lên tỏ vẻ giận dữ"

Hệ thống thấy vậy liền cà khịa michi, Cả hai cứ tiếp tục cãi nhau
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 3 hoà nhập với mọi thứ


Mong mọi người ủng hộ ạ!( ╹▽╹ )

Đây là lần đầu tôi viết truyện nên có sai soát gì thì xin vui lòng thông cảm ạ!

Cảm ơn mọi người đã đọc

Chúc một ngày tốt lành !

______________________________________

Hai người cứ thế cà khịa nhau cho đến khi mẹ takemichi gọi cậu lần nữa

- Con không đi học à takemichi!

Lúc này michi của chúng ta mới nhận ra là cậu không còn nhiều thời gian liền tức tốc chạy xuống lầu để ăn sáng.

Vì chưa quen với cơ thể của một đứa trẻ 11 tuổi, cậu đã trược chân té lộn nhào xuống cầu thang.

Tiếng "rầm rầm" vang lên rất to, mẹ biết ngay là cậu ngã liền bước đến :

-"Con trai con không sao chứ "

Tuy bị té lộn tận 2 vòng nhưng cậu lại không thấy đau, cậu liền trả lời với mẹ :

-" Con không sao đâu ạ " rồi cậu cười vui vẻ

Mẹ cậu thấy vậy liền cười và xoa đầu cậu con trai.

Tiếng động lúc nãy quá lớn bố cậu đang ngồi đọc báo cũng đi vào:

-"con trai con lại té cầu thang nữa à, con có bị thương không?"

Takemichi liền đáp:

-"Con không sao ạ"

Cậu cảm thấy thật ấm áp và hạnh phúc, vì khi cậu lớn bố mẹ cậu không còn ở bên cạnh cậu nữa, nghĩ đến đây thôi cậu bắt đầu lo sợ .

Ngay khi kiểm tra cậu không sao, bố cậu vô tình đưa mắt lên đồng hồ và la lên " Thôi rồi nhanh lên tới giờ chồng đi làm đây tạm biệt vợ nhé!"

Bố takemichi vội càng mang giày và chạy ra ngoài quên luôn việc đóng cửa.

Takemichi thấy vậy liền nhìn vào đồng hồ và phát hiện mình cũng sắp trễ,cậu tăng tốc độ chạy nhanh vào bếp và ngậm lấy bánh mì sandwich chạy vèo ra cửa giống như bố cậu ấy vậy.

Mẹ cậu nghỉ "hai bố con nó thật là hậu đậu mà"

Vừa chạy ra ngoài, take phóng như bay đến trường, vừa chạy vừa ăn hết bánh mì .

Cậu hỏi hệ thống

-" này giúp tôi tăng tốc đi hệ thống"

Hệ thống liền trả lời :

-'ok' rồi bỗng tốc độ của cậu tăng lên siêu nhanh và cậu cảm ơn hệ thống.

Giữa lúc vui sướng cậu đã nhận ra điều bất thường trước sự đắc ý của hệ thống, takemichi chảy mồ hôi lạnh và nói :

-"này có phải là nhanh quá rồi không?"

Hệ thống lúc này cũng nhận ra tốc độ bàn thờ của chủ nhân mình và nói:

-'để tôi chỉnh lại'

Nhưng ai mà ngờ đâu vừa hệ thống vừa chỉnh xong màn hình hiện lên một dòng chữ to đùng "loading ...."

Hệ thống cùng với takemichi hét lên: "'Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa"'

Rồi cuối cùng cũng tới trường, khi mà cậu điều khiển cái tốc độ bàn thờ ấy đi vào sân trưởng vượt qua những bật thang mà ngày thường cậu đi đến mòn chân kia nhưng lần này đúng 1 phút cậu đã vượt qua hết .

Tốc độ của cậu vẫn không có dấu hiệu giảm đi, hết cách rồi cậu lại vào lớp tông ngay vào nhóm Ak-kun đang đi ra ngoài đón cậu, thế là take đè lên người bọn họ, vừa đúng lúc hệ thống hoạt động lại.

Cậu thở phào nhẹ nhỏm thì tụi bạn ở dưới bảo

-"mày định đè chết bọn tao à takemichi"

Thấy vậy cậu liền ngồi dậy và đỡ tụi nó, vừa đỡ được anh chàng tóc hồng đậm takemichi trượt chân ngã tiếp, kéo theo cả Ak-kun đè lên người hai thằng còn đang nằm dưới sàn kia.

Cả lớp thấy vậy liền cười ồ lên, có mấy đứa lại gần liền đỡ cả bọn đứng lên ai ngờ vừa bước tới những người bạn tốt bụng ấy tiếp tục trượt chân ngã nhào lên người cả bọn (sàn nhà đã dính lời nguyền )

Hệ thống nhịn không nổi nữa liền cười to lên:

-'hahahhahahahahahhahahahhaahha chủ nhân trông ngài thật là nực cười'

và rồi nó tiếp tục cười mà chỉ takemichi nghe đc tiếng em nó nên cậu đã nổi máu lên và chửi rủa hệ thống ,em nó cũng đâu vừa take chửi câu nào là em đớp lại câu đó.

Cuộc trò chuyện thân thương giữa take và hệ thống kết thúc khi tiếng chuông vào lớp réo lên.

Cả bọn ê ẩm cả người đỡ nhau ngồi dậy, takemichi vẫn đang chửi rủa thầm hệ thống và lết về chỗ ngồi và vỗ vào cái lưng bị tổn thương do bọn kia đè lên.

Sở hữu cái thân thể của một đứa nhóc cậu đâu đớn gầm lên

-"tụi mày là con lợn à!

đè gãy lưng tao rồi"

Bọn kia trả lời:

-"rồi đứa nào tông vô bọn tao ấy nhở"

Takemichi của chúng ta đã bị chặn họng lại không nói được câu nào nữa.

Thầy giáo bước vào lớp , cả lớp bắt đầu tiết học và take vẫn đang ngồi viết bài bình thường bỗng thầy gọi cậu đứng dậy trả lời câu hỏi:

-"trò hanagaki hãy cho thầy biết đáp án câu 8 nào"

cậu nhìn vào bài và tự tin nói:

-" đáp án là B ạ"

Thầy giáo thở dài nhìn takemichi và nói:

-" không phải!

đáp án là A được rồi em ngồi xuống đi "

Cậu đứng hình vài giây, cả lớp tỏ vẻ rất bình thường vì đây là chuyện thường ngày mà.

Hệ thống quay sang nhìn take với ánh mắt khinh bỉ và đầy sự thất vọng.

-' Không thể tin được, một người trưởng thành hai mươi mấy tuổi rồi mà làm sai một bài toán tiểu học.

Chủ nhân ngài yên tâm tôi sẽ dạy dỗ ngài, ngài thật đáng thương ' ಠ﹏ಠ

Take vẫn đang trong trạng thái hồn lìa khỏi xác •́ ‿ ,•̀

______________________________________

Cảm ơn đã xem yêu các bạn ❤️❤️❤️
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 4 nhiệm vụ


Yêu các bạn ❤️ (≧▽≦)

______________________________________

Tan học, takemichi đi về nhà.

Hệ thống đang chuẩn bị cho cậu những tiết học nghiêm túc nhất, bởi do lúc trước cậu không được học hành tử tế nên làm bài toán đơn giản như vậy cũng sai.

Take về đến nhà:

-" Con về rồi ạ"

Nhưng không có ai nói gì cả, mọi thứ dần im lặng.

-" Hể mẹ không có ở nhà à "

Hệ thống đáp:

-' Không có ai ở nhà cả'

Takemichi cởi giày ra đi vào nhà, đến gần phòng khách cậu thấy một tờ giấy để trên bàn.

Khỏi nói cũng biết, tờ giấy đó do mẹ cậu để lại trước khi ra ngoài.

Trên đó viết bố mẹ sẽ đi suối nước nóng hay còn gọi là tuần trăng mật á hôm sâu mới về nhà, mẹ cậu đã chuẩn bị đầy đủ thức ăn cho cậu và nhắc nhở take phải ăn uống đầy đủ và đi ngủ sớm.

Dòng chữ cuối viết bố mẹ yêu con take rất vui khi đọc được dòng chữ này, chưa vui được bao lâu bỗng hệ thống giận dữ nói:

-' Cậu còn muốn tôi chờ bao lâu nữa'

Take cảm thấy lạnh sóng lưng, cậu nhanh chân đi tắm rửa và ăn tối.

Hệ thống búng tay một cái, thời gian đã ngưng đọng.

Takemichi bất ngờ "Woa"

hệ thống lớn tiếng nói:

-' Tập trung nghe này chủ nhân đáng kính'

-" hả "

Những quyển sách cực dày xuất hiện ngay trước mắt take và hệ thống yêu cầu take phải học hết toàn bộ chúng.

Cậu than thở " Sao nhiều thế", hệ thống bỗng nặng giọng:

-' đây là mệnh lệnh!

Thưa chủ nhân '

Thế là cậu bắt đầu lao vào học tập dưới sự chỉ dẫn của hệ thống.

Take hỏi:

-"cậu là nữ à"

Hệ thống đáp:

-' Vâng! cậu có thể gọi tôi là em '

-" Ừ "

Thời gian thấm thoát thoi đưa, takemichi đã học xong toàn bộ những kiến thức từ bé đến lớn cũng như là cậu đã quyết định được nghề nghiệp của tương lai.

Takemichi rất có hứng thú với nghề bác sĩ và dưới sự dẫn dắt của hệ thống cậu đã đủ điều kiện trở thành một bác sĩ giỏi.

Thời gian trong lúc ngưng đọng chỉ vừa 3 giây thôi nhưng đối với cậu nó dài đến tận 5 năm và khi ở trong thời gian ngưng đọng dó có thể tạo sẽ không phát triển mà vẫn bình thường như quãng thời gian ở hiện tại.

Hệ thống búng tay lần nữa, thời gian đã tiếp tục hoạt động trở lại.

Takemichi đã nhận ra được rất nhiều điều sai lầm khi cậu làm ở trước kia đó là nếu ngay từ đầu mình không khiến hina thích mình thì mọi chuyện đã không như vậy.

Cậu nhận ra bản thân chỉ cảm thấy tội nghiệp cho hina chứ không hề yêu cô thật lòng.

Bây giờ vẫn chưa muộn để làm lại tất cả, cậu xem đồng hồ thấy vẫn còn sớm nên xem tivi một chút và thư giãn.

Hiện giờ take đã thành thạo tất cả kiến thức nên cậu có thể an tâm mà ở lại thế giới này và còn có sự giúp đỡ của hệ thống nữa.

Cậu hỏi:

-" Mà em tên là gì vậy"

-' Em chưa có tên mời chủ nhân đặt tên ạ!

'

-"Hm.....xem nào tên j nhỉ!

Phải rồi tên em là Reiko nha "

-' Cảm ơn chủ chủ nhân đã đặt tên

hệ thống xin tiếp nhận tên....

Đã thành công

bất đầu tăng lever ...

Đã thành công lever hiện tại lever 1.'

-"woa xin xò quá đi" takemichi bất ngờ

Hệ thống cười to:

-'hahahhahahahahahhahahahhaahha từ giờ chủ nhân phải gọi em là Reiko xinh gái nha'

Takemichi nghĩ: hệ thống quá tự luyến rồi còn chưa nhìn thấy hình dạng mà đã tự tin zậy rồi!

Cậu trả lời: " Sao cũng được"

Hai người đang trò chuyện vui vẻ thì bỗng một màn hình hệ thống xuất hiện trước mặt takemichi .

-" Chuyện gì vậy "

Reiko trả lời:

-' có nhiệm vụ để làm rồi'

Trên màn hình hệ thống đã cập nhật nhiệm vụ:

Nhiệm vụ chính: lấy được sợi dây chuyền của anh trai Mikey " Shinichiro "

Điểm thưởng : 10

Ảnh của đối tượng cần tiếp cận

Nhiệm vụ phụ: không được gặp Mikey

Điểm thưởng : 8

Lever sẽ tăng lên 3 nếu hoàn thành hai nhiệm vụ trên.

Ngoài ra những mục khác sẽ được +1 điểm

Hình phạt: tê liệt toàn thân+cơn đau khắp người .

-" Vậy đây là nhiệm vụ đầu tiên của anh à"

-' Đúng!

Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu làm nhiệm vụ bây giờ thì nghỉ ngơi thôi'

-" Ừ"

______________________________________

Liệu takemichi có hoàn thành nhiệm vụ??

Mong mọi người đón xem chap sau

Yêu ❤️❤️❤️❤️
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 5 mục tiêu


Sáng hôm sau, takemichi thức dậy và chuẩn bị đi học.

Bố và mẹ cậu vẫn chưa về nhà, chắc hẳn họ đã rất vui vẻ mà phát cẩu lương.

Như mọi ngày cậu đến trường và học tập, gặp lại dám bạn của Akkun tụi nó vẫn đến sớm hơn cậu như thường ngày và cả bọn đang chờ cậu.

Tiếng chuông vào lớp vang lên mọi người trở về chỗ ngồi, thầy giáo bước vào lớp và cả lớp bắt đầu làm bài kiểm tra.

Bọn Akkun cậu cứu lẫn nhau rồi nhìn sang takemichi, kì lạ thay, bình thường nó sẽ là đứa lo lắng nhất nhưng giờ đây cậu lại rất bình tĩnh.

Makoto gọi Takemichi:

-" takemichi mày bình tĩnh thế đã học bài rồi à"

-" ừ "

Cả bọn mừng rỡ nhìn take với ánh mắt long lanh sáng rực .

-" Nhờ cả vào mày đó takemichi "

Khỏi nói cũng biết cậu sẽ gánh team.

Lớp trưởng phát bài kiểm tra, takemichi bất đầu làm bài trước sự kinh ngạc của bọn kia.

Yamaghishi há hốc mồm:

-"Nó đang viết thật kìa"

Akkun mở to cả mắt:

-" Chắc hôm nay trời bão quá"

Makoto hoá tượng

Cả lớp nhìn chằm chằm vào takemichi cả thầy giáo cũng bất ngờ mà dáng chặt mắt vào cậu học trò của mình.

Takemichi không quan tâm, làm xong hết đáp án và nộp bài trước sự ngỡ ngàng ngơ ngác và bật ngửa của cả lớp.

Thầy giáo liền cầm bài của cậu và chấm điểm luôn.

Takemichi đi về chỗ ngồi, thầy giáo hỏi:

-" em không gian lận gì đấy chứ?"

Take trả lời nhanh chóng:

-" vâng ạ "

Cậu về chỗ ngồi rồi chỉ bài cho cả bọn kia.

Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên lớp trưởng đi thu bài và nộp cho thầy giáo.

Ra chơi, cả bọn lại ùa lại take và nói những lời đầy ngưỡng mộ.

Takemichi nghĩ :

"Giờ mới để ý đám bạn của mình toàn là beta"

(vì sao cậu biết ư? là vì hệ thống sẽ cập nhật thông tin của từng người để biết được mối quan hệ của họ với take là bạn hay thù)

Tua------ ra về

Reiko lên tiếng:

-' ngày mai là ngày nghỉ thế nên chúng ta sẽ tiếp cận mục tiêu nhé chủ nhân'

-"Ừ"

Về đến nhà

-" Con về rồi đây "

Một không gian im lặng lại tiếp tục hiện lên, cậu biết bố mẹ vẫn chưa về nên đi vào tắm rửa sạch sẽ.

Tích tắc... tích tắc ...

Bố mẹ vẫn chưa về cậu gọi điện cho họ thì họ nói xe bị hỏng nên tận hôm sau mới về .

Takemichi liền nghĩ ra một ý tưởng táo bạo và chắc chắn rằng hệ thống cũng nghĩ như vậy.

Mặc take nham hiểm, cười một nụ cười đáng sợ.

-"heheheheh...."

Trời vẫn chưa tối và đây là lúc thích hợp để thực hiện kế hoạch của bản thân.

Cậu chạy nhanh vào phòng thay quần áo và lấy đồ trang điểm của mẹ cùng sự giúp đỡ của hệ thống tạo nên mắt đỏ sưng lên một chút và tự làm mình té lầu.

Reiko không đồng ý nhưng take nói:

-" chẳng phải có em có thể trị thương cho anh sao!

Không sao đâu"

Cậu đã hoàn hảo làm nên những vết xước giống như vừa bị té.

Reiko nhanh chóng mở bản đồ ra và tìm mục tiêu, đối tượng ở khá xa nên take đã đi xe đạp.

Khi đến gần mục tiêu take trượt tay lái lao xuống một con dốc tiếng hét đau khổ của em vàng lên :

-"Điều này không nằm trong kế hoạch mà!

Aaaaaaaaaa....."

Cứ tưởng cuộc đời mình sẽ đi về cát bụi thì bỗng take va vào một người.

Đùng .....

Âm thanh của sự đau khổ (Các bạn nghĩ take sẽ và vào ai?)

Còn ai nữa, em nó và vào anh Shinichiro.

Take ê ẩm cái mông ngồi dưới đất

-" Ui da ....

Đau quá "

Reiko réo ầm lên :

-' Kế hoạch thành công tiếp cận được mục tiêu'

Takemichi ngẩn đầu lên thì thấy một bàn tay vương ra

-" Em không sao chứ"

Người đang vương tay ra là anh trai của Mikey "Shinichiro sano" takemichi nhìn lên bảng thông tin nhận ra anh ấy là một alpha.

-" Này!

Em ổn chứ"

Take bình tĩnh lại và trả lời:

-" Em ổn ạ!

Xin lỗi anh "

-' Không sao đâu '

Anh ấy đỡ take ngồi dậy và đưa mắt nhìn take.

-"em bị lạc à" anh ấy hỏi với giọng đầy lo lắng

-" V-vâng "

-" Em có mang theo điện thoại chứ"

-" Không có ạ"

-" Vậy về nhà anh đi anh sẽ gọi điện cho bố mẹ em"

-" Vâng "

Vừa dứt lời anh ấy nắm lấy tay take và dắt em ấy về nhà.

Takemichi nghĩ :

-"Anh ấy tốt bụng ghê"

Reiko liền nói:

-' Giống như bắt cóc ấy' ಠωಠ

-" Tới rồi này" Shinichiro nói

-" Vâng!

Cảm ơn anh ạ!"

Take cúi đầu

-----------------------------------------------------------

Cảm ơn đã đọc ❤️❤️❤️
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 6 nhiệm vụ hoàn thành


Mọi người thấy truyện của tôi thế nào?

Sao không thấy ai đọc hết vậy?

Buồn quá!

༎ຶ‿༎ຶ

-----------------------------------------------------------

Sau khi vào nhà anh trai của Mikey, anh ấy thấy take bị trầy xước và với tính cách của một người tốt bụng (chắc mọi người cũng biết rồi ha ) anh ấy lấy hộp sơ cứu ra và sử lí vết thương cho em nó.

Take nghĩ:

-" Không uổng công mình té sml, dính bẫy rồi nha anh "

Anh Shinichiro nhìn lên gương mặt nhỏ nhắn của takemichi và hỏi:

-" Em vừa khóc à"

-" Kh-không có" take vội vàng đáp

Anh Shinichiro lấy một cái khăn lau mặt cho take, em ngoan ngoãn để anh ta lau mà không một chút đề phòng.

-' Chủ nhân ngài xứng đáng nhận giải Oscar của diễn viên giỏi nhất á'

-" Em cứ nói quá!

Mà công nhận em trang điểm quá giống luôn đấy không hổ danh là Reiko "

-" Được rồi!

Em nhớ số đt của bố mẹ mình chứ?

"

-" Làm sao đây Reiko" takemichi đổ mồ hôi

-' Không sao!

Anh cứ đọc số đt này đi'

Một màn hình hệ thống xuất hiện trước mặt takemichi'

-" Dạ số đt là XXXXXXXXXX..."

Nhạc chuông điện thoại vang lên, take lo lắng.

Đầu giây bên kia đã trả lời:

-' Xin chào!

' (hệ thống giả giọng nói của mẹ take )

-" Bác có phải là phụ huynh của..."

Anh quay đầu lại nhìn take: -" phải rồi em tên gì vậy?

"

-" Dạ em là hangaki takemichi"

Anh Shinichiro nói tiếp :

-" Phụ huynh của em hanagaki không ạ"

-' Phải có chuyện gì không ?'

Và thế là anh ấy nói takemichi bị lạc và hệ thống bịa chuyện là bố mẹ cậu không có ở nhà và hiện tại đang kẹt xe tận ngày mai mới về nhà được và yêu cầu anh trai Mikey giúp take michi về nhà với địa chỉ XXX...

-" Hệ thống quá đỉnh " takemichi đầy ngưỡng mộ nói

-' Úi giời!

Đơn giản' Reiko đáp

Anh Shinichiro quay lại và nói:

-' để anh đưa em về "

Rồi anh ấy đi vào nhà lấy một chiếc xe moto ra và đội mũ bảo hiểm lên tiện tay anh ấy đội luôn cho take và nhấc bổng take ngồi lên xe.

Anh không nói gì, ngồi lên xe và xịn tay lái, không giống như cái bọn Mikey ở kiếp trước chạy như bay, anh ấy chạy ở tốc độ vừa rất nhanh đã đến nơi.

Anh ấy đỡ take của chúng ta xuống, vẫy tay chào tạm biệt.

Take nhanh như chớp nắm lấy tay của Shinichiro, đề nghị xin số điện thoại.

Kế hoạch tiếp cận mục tiêu thành công, take đi vào nhà cười nhếch mép:

-" kakakakakakakakakaka...

" Reiko cùng chủ nhân đồng thanh.

Rồi take cùng hệ thống chuẩn bị kế hoạch tiếp theo mang tên"bám đuôi"

Kể từ ngày đó, mỗi khi đi học về là michi lại đi sang tiệm của Shinichiro chơi.

Chẳng những anh ấy không tỏ vẻ khó chịu mà còn rất chào đón cậu nữa nên trò chơi này không cần liêm sỉ.

Thời gian cứ bình thường trôi qua~~

Hai người bọn họ thân nhau tới mức bố mẹ take cảm thấy rất bình thường khi take sang tiệm của Shinichiro chơi.

Hôm nay, cậu lại tới tiệm của anh như mọi ngày và hôm trước cậu không tới anh ấy tỏ vẻ rất buồn.

-" Anh ơi!

Em xin lỗi đừng giận nữa mà" (╥﹏╥)

......

Anh shin không nói gì và vẫn đang mày mò sửa xe.

Một lúc lâu sau anh ấy hết giận.

Takemichi vô tình đưa mắt nhìn vào sợi dây chuyền của anh.

Anh ấy cũng nhìn thấy em nhìn vào món đồ mình đang đeo trên cổ.

Takemichi nhận ra bị phát hiện liền đưa mắt sang nơi khác và chuyển chủ đề.

Nhưng đây không phải là lần đầu tiên anh nhìn thấy em nhìn vào món đồ này vì vậy ảnh nghĩ take thích sợi dây chuyền này.

Rồi anh Shinichiro gỡ sợi dây chuyền ra đeo vào cổ takemichi.

Take bất ngờ:

-" Anh ...

Em không-" chưa kịp nói hết câu thì anh bảo:

-" Tặng cho em đấy "

Reiko lên tiếng:

-' Nhiệm vụ hoàn thành một cách xuất sắc'

Take cảm ơn anh và anh lại đưa cậu về.

Về đến nhà, cậu chạy nhanh vào phòng take mừng rỡ, Reiko cũng vui không kém.

-" Ồ yeah.

Phần thưởng đến rồi ~ phần thưởng đến rồi ~~

Đang bắt đầu nhận thưởng

Tổng điểm: 18

Lever: 3

Những mục khác tăng +1

Hệ thống được mở khoá hình dạng cơ thể vật lí, tiến hành.

....

Đã thành công ✓

-" Woa được cộng quá trời điểm luôn" Takemichi mừng rỡ

Bỗng một luồng ánh sáng xuất hiện từ từ hạ xuống, cậu đưa tay ra ánh sáng dần biến mất và hiện ra trong luồng sáng ấy là một con chuột hamster mập ú.

Con chuột lên tiếng và nói:

-' chủ nhân hình dạng của em thế nào?

Đáng yêu không ' vừa nói chú chuột vừa tạo dáng trên tay take.

Cậu lấy tay che miệng và phì cười:

-" hình dạng của em đẹp quá đi mất vừa ú lại vừa mập hahahahaha 😂🤣"

Take cười đau cả bụng, cười chảy cả nước mắt.

Không sao chú chuột ấy chính là Reiko.

Reiko cô tức giận nhào tới đánh vào mặt con người đang cười sặc sụa kia

Cứ nghĩ một con chuột nhỏ bé thì làm được gì ai ngờ khi bé chuột vừa chạm nhẹ vào má take, em nó như bị một lực cực mạnh đánh vào mặt khiến take ngã lăn ra sàn.

Âm thanh quá lớn khiến tầng dưới cũng nghe thấy nên mẹ đã hỏi cậu có ổn không thì cậu trả lời không sao.

Take hoảng sợ quay sang nhìn chú chuột bé nhỏ vừa đánh mình sml kia, chú chuột cười một nụ cười đầy sát khí.

-' Chủ nhân đáng kính ngài có ý kiến gì không'

Take lắc đầu mồ hôi chảy như mưa.

Cả hai người cứ thế nói chuyện với nhau vui vẻ thì hệ thống bỗng xuất hiện cảnh báo:

Báo cáo đối tượng Shinichiro sano ngày mai sẽ tử vong.

Take bị sốc, nhìn vào những gì được ghi trên màn hình kia.

Cậu hỏi Reiko:

-" Có cách nào-" chưa kịp nói xong thì Reiko lên tiếng

-' Chủ nhân tại sao phải cứu anh ta chứ, bây giờ ngài đâu còn quan hệ gì với những kẻ đó nữa.

Đây là cuộc đời mới của anh, còn tên kia chẳng liên quan gì tới chúng ta cả.

Từ kiếp trước ngài lúc nào cũng giúp người khác hết mà không cứu đc bản thân mình.

Ngài dừng lại đi chủ nhân!

Cứ mặc kệ họ.'

Mặt takemichi tối sầm lại, môi cậu hờ hững cắn chặt.

Cậu trả lời Reiko:

-" Dù sao thì anh cũng không thể mặc kệ được, ai bảo họ là bạn anh chứ!"

Takemichi nở một nụ cười tỏa nắng như ánh mặt trời.

Reiko thở dài và cười:

-' Ngài quá tốt, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao siêu năng lực thời gian lại chọn ngài rồi' Reiko nhỏ giọng.

Take nói:

Được rồi giờ thì nghỉ ngơi thôi!(人 •͈ᴗ•͈)

-----------------------------------------------------------

Cảm ơn đã đọc ❤️

-
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 7 Điều không thể thay đổi


Sáng hôm sau, takemichi thức dậy sớm hơn mọi ngày cậu vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị mọi thứ bao gồm cả kế hoạch để cứu anh Shinichiro.

Tuy được biết là anh ấy sẽ chết nhưng lại không được biết là bằng cách nào nên vấn đề này khá khó.

Cậu đến trường và học tập như mọi ngày.

Takemichi giao tiếp với hệ thống:

-" Giờ mới để ý lớp mình có nhiều A quá nhỉ chỉ có một vài O"

-' tất nhiên rồi số lượng A ở đây chiếm đông đảo'

Do thành tích học tập xuất sắc, hiện giờ cậu đang dẫn đầu lớp và sắp tới cậu được chọn để tham gia một kì thi toàn quốc vì cậu đã vượt qua được tất cả những học sinh giỏi của trưởng.

Takemichi không quan tâm hiện giờ cậu đang tìm cách để cứu anh Shinichiro.

Cứ thế tan học ra về, take tăng tốc độ về nhà, xin phép bố mẹ tối nay sẽ ngủ nhà người khác và cậu phóng xe đạp bay tới nhà anh shin nhanh chóng.

(không quên đem theo quần áo để tắm)

Đến nơi cậu thấy anh vẫn đang mày mò sửa xe.

-" Đến rồi à takemichi"

-" Vâng"

Rồi cậu vào nhà anh tắm rửa, tiện thể xin phép ở lại luôn.

Mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường cho đến khi cậu đang xem tivi cùng anh Shinichiro thì hệ thống cảnh báo

Cảnh báo nguy hiểm! mạng sống của đối tượng Shinichiro đang gặp nguy hiểm!

Reiko và takemichi đang vào trạng thái chuẩn bị sẵn sàng.

Một tiếng kính vỡ vang lên báo hiệu có trộm, take nuốt nước bọt anh shin lấy vũ khí, báo cảnh sát và dặn dò take không được đi ra ngoài và anh ấy bước ra ngoài.

Take biết trước được lần này anh ấy sẽ chết liền lén lút đi theo sau.

Ra đến ngoài của tiệm, có một kẻ đang trộm chiếc xe mà Mikey sẽ sử dụng trong tương lai không ai khác gương mặt ấy vừa nhìn take đã nhận ra đó là baji.

Cậu mở to mắt lấy ta che miệng lại để không hét lên.

Có vẻ như anh shin biết baji và họ đang nói gì đó, cậu đảo mắt nhìn xung quanh và chợt từ đằng sau anh ấy có một kẻ tiến tới và mang theo vũ khí có vẻ tên đó không thấy takemichi.

Reiko hét lên:

-' Hắn sẽ giết anh ấy đấy '

Takemichi nhanh chóng lao lên phía trước mặt Shinichiro nhưng ai ngờ hắn lại từ phía sau tấn công, cậu vương tay lên che chắn cho đầu anh ta nhưng do vũ khí hắn cầm quá rắn chắc nên take chỉ đỡ được một phần nhỏ và hắn đã thành công đánh vào điểm tử của anh Shinichiro.

Anh ấy ngã xuống, cảnh sát và những người xung quanh đã đến, takemichi bật khóc:

-" Không...

Shinichiro-kun..... hức .... hức...."

Hệ thống lên tiếng:

Báo cáo đối tượng Shinichiro đang dần mất đi sự sống.

Cảnh sát đã đến họ đi vào và bắt 2 tên trộm ấy đi và đưa anh Shinichiro đến bệnh viện take cũng bị thương nên đi theo.

Trước khi ngừng tim anh Shinichiro đã đưa cho take chiếc điện thoại của anh ấy gắng gượng chút hơi thở cuối cùng nói:

-" anh có 3 người em .....

Đứa khiến anh ..... lo nhất là.... izana...."

Take nắm lấy tay anh và nói

-" anh sẽ không sao đâu "

Rồi anh buông tay take xuống máy đo nhịp tim tít ...........

Những nhân viên cứu thương cố gắng giúp anh ấy thở lại.

Nhưng có vẻ không thể rồi, anh shin được đưa vào phẫu thuật, với chút hi vọng nhỏ nhoi take chấp tay cầu nguyện.

Không lâu sau bác sĩ bước ra và nói:

-"chúng tôi đã cố gắng hết sức"

Take oà khóc, cùng lúc đó ông của Mikey đến nơi và nghe được những lời đó ông như sụp đổ.

Hệ thống:

Cảnh báo Mikey đang đến gần.

Take nhanh chóng chạy đi ông Mikey đã nhìn thấy em.

Chưa kịp mở lời Mikey từ sau bước đến:

-" Ông ơi!

Anh hai không sao chứ"

Thấy ông không nói gì Mikey liền hiểu cậu chạy ra ngoài.

Ông quay lại nhưng không thấy take đâu, liền nghĩ mình bị ảo giác.

Takemichi bước đi trên phố, trời bắt đầu mưa như thể hiện tâm trạng u buồn của cậu.

Takemichi bật khóc .

Reiko dần ló ra sau mái tóc của cậu và chạm vào bờ má ướt át bởi nước mắt và cả nước mưa của take nhẹ nhàng an ủi.

-' Xin lỗi chủ nhân!

Em thật vô dụng'

-" Không phải lỗi của em đâu "

Bỗng một chiếc ô xuất hiện trên tay take cùng một chiếc xe đạp bên cạnh.

-' Chủ nhân đi về thôi ' Reiko nhẹ nhàng nói

-" Ừ "

Takemichi đạp xe với nỗi da diết như xé tan cả con tim nhỏ bé của con người yếu đuối ấy.

Về đến nhà, cậu bước vào với toàn thân ướt nhẹp.

Bố cậu thấy cậu về liền hỏi:

-" Hửm chẳng phải hôm nay con sẽ chơi với Shinichiro sao? về sớm thế con trai"

Cậu im lặng đứng im.

Mẹ cậu bước đến gần cậu:

-" Con làm sao thế ?

Tại sao quần áo ướt hết thế này?

"

Bố cậu cũng lo lắng mà bước đến, takemichi bật khóc :

-" Hức... hức.. anh shin ...

Hức hức..."

Bố mẹ cậu không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng vẫn dỗ dành cậu và bảo cậu vào thấy quần áo.

Một lúc sau, mọi thứ đã trở lại bình thường.

Cậu kể lại với bố mẹ toàn bộ mọi chuyện, mẹ nhìn vào cánh tay đang băng bó của cậu mà đau lòng, bố cậu thì xoa đầu cậu.

Take mệt mỏi vào phòng mà đánh một giấc, sáng hôm sau, cậu bị ốm nên không đến trường được.

Mẹ cậu đã xin phép cho cậu nghĩ một hôm, Reiko nói:

-' Em sẽ chữa trị giúp anh ' nhưng cậu không đồng ý.

-" Không sao đâu Reiko"

Bỗng cậu chợt nhớ ra Shinichiro có đưa cho mình một chiếc điện thoại, cậu ngồi dậy và lấy chiếc điện thoại ra tìm xem tại sao anh Shinichiro lại đưa cho mình điện thoại của anh ấy, mọi chuyện vẫn bình thường đến khi cậu ấy nhìn thấy những tấm ảnh giữa anh shin với một cậu bé khác.

Trông rất quen, là ai vậy???

_________________________________________

Shin sẽ không chết nhé!

Đừng lo!

Take lo được yên tâm:33👍
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 8 gặp gỡ Izana


Khi Takemicchi đang tìm kiếm trong kí ức cậu bé ấy là ai thì hệ thống đã đưa ra nhiệm vụ mới.

Báo cáo:

Nhiệm vụ chính: kết bạn với Izana Kurokawa em trai của Shinichiro và là anh của Mikey.

Điểm thưởng: 15

Ảnh của đối tượng cần tiếp cận

Nhiệm vụ phụ: Đạt giải nhất kì thi toàn quốc.

Điểm thưởng: 10

Hình phạt: chép phạt 10.000 lần "tôi hứa lần sau sẽ hoàn thành nhiệm vụ" và ăn một cú đá của Reiko.

Takemichi vừa biết được nhiệm vụ mới, lúc đó cũng là lúc cậu nhận ra cậu bé trong bức ảnh chụp cùng anh Shinichiro là Izana.

Takemichi bất đầu đổ mồ hôi lạnh vì kiếp trước, Izana đã đánh cậu ra bã và cậu vẫn chưa quên cái cảm giác đau đớn ấy.

Reiko lên tiếng:

-' Nếu làm bạn được với Izana thì tiện lợi lắm á'

-" Kiếp trước anh ấy đấm anh không trượt phát nào, giờ thì bảo kết bạn làm sao mà anh dám chứ"

Nhưng takemichi vừa nghĩ đến anh Shinichiro đã.

Nhờ mình thì cậu nói:

-" Anh sẽ cố gắng để hoàn thành nhiệm vụ"

Chú chuột nhỏ cười và nói:

-' Em đói bụng quá à! có gì ăn không?

'

-" Để anh xuống bếp xem thử"

Nhưng khi take vừa ngồi dậy thì cậu ngã xuống.

Chú chuột thở dài và bảo take nằm im và dùng hệ thống chữa trị cho take, còn em nó thì đi xuống bếp để lắp đầy chiếc bụng đói.

Chỉ vài giây cơn sốt của take đã biến mất, tụi bạn cũng đến thăm cậu và tụi nó ngồi chơi bài không để ý gì đến con người đang nằm trên giường kia.

Cậu nghĩ:

-' Có đám bạn tốt ghê, rồi không biết nó tới thăm bệnh hay tới chơi nữa' •́ ‿ ,•̀

Bỗng Akkun sờ vào trán của cậu và nói:

-" Có vẻ mày hết sốt rồi này"

-" Vậy à tao cảm thấy đỡ hơn hẳn " take trả lời

Akkun quay sang mắng bọn kia

-" Tụi mày tới thăm nó hay tới phá nhà nó vậy"

Thanh niên đeo kính trả lời:

-" Tụi tao chỉ chơi một chút thôi mà" rồi bọn nó cứ thế mà cãi nhau.

Take cảm lấy một gối dài lao tới đập vào cái đám hỗn loạn kia, cứ thế cuộc đại chiến gối xảy ra.

Một lúc sau, bọn kia đi về take đã khỏe cậu bước xuống lầu thấy bố nên đang xem tivi nên không làm ồn và đi xuống bếp ....

Cảnh tượng hỗn loạn của tủ lạnh xuất hiện, take hạn hán lời nhìn hung thủ đang ăn trông rất ngon lành kia.

-' Ồ!

Tưởng tủ lạnh nhà anh không có đồ ăn mà ai ngờ quá trời đồ ngon luôn nè' thủ phạm không ai khác đó là bé chuột siêu đáng yêu đang ngồi ăn ngon lành giữa đống hỗn loạn kia.

Take cầm lấy cây chổi và ( chắc mọi người cũng biết để làm gì rồi ha ಥ‿ಥ).

Trước sự ngỡ ngàng ngơ ngác và bật ngửa của Reiko take đưa cây chổi lên cao ánh mắt đầy sát khí, Reiko biết được chủ nhân của mình sắp làm gì

-' Này chủ nhân đừng mang động chứ có chuyện gì thì từ từ nói '

Take không nói gì quất mạnh cái chổi xuống, Reiko nhanh chóng né được và khuyên cậu dừng lại nhưng take đang rất bực bội giờ cậu như một quả bom nguyên tử chỉ cần đụng nhẹ thôi sẽ nổ (ノಠ益ಠ)ノ.

Reiko rất biết đọc bầu không khí nên đã bỏ chạy vì trong 36 kế chạy là thượng sách, em hoảng sợ bỏ chạy còn takemichi của chúng ta đuổi theo hai người cứ kẻ chạy người đuổi giống như Tom và Jerry vậy

Sau bao nhiêu cú quất thần thánh của take thì cuối cùng con chuột mập ú ấy đã bị cậu bắt gọn.

Reiko kiểu ༎ຶ‿༎ຶ kiếp này coi như bỏ .

Reiko nhanh chóng nói:

-' Chủ nhân xin hãy bình tĩnh, em sẽ dọn dẹp mọi thứ mà'

Take nhìn Reiko bằng ánh mắt thân thương

-" Dọn sạch vào em nhá"

Reiko run rẩy và búng tay một cái, mọi thứ đã trở lại bình thường.

Cứ tưởng sẽ được thả nhưng take cầm lấy em và đi lên phòng mình.

Hai người đối mắt nhìn nhau take nhìn Reiko ánh mắt chứa đầy sự cảnh cáo nếu một lần nữa thì Tobekhongtinhyeu.

Khi Takemicchi bất đầu bình tĩnh trở lại, Reiko nhanh chóng chuyển chủ đề sang nhiệm vụ mới.

-' À thì em nghĩ là ngày mai anh nên đến gặp Izana đi '

-" Ừ" take trả lời

Tua tua ~~~~~~~~~~~~~~

Hôm sau khi tan học take đến gặp Izana theo địa chỉ trong điện thoại của anh trai Mikey.

-' Đến rồi' Reiko nói

Take gật đầu, cậu nhanh chóng bước vào và thấy nơi này khá im lặng.

Bác bảo vệ đã chỉ đường cho cậu vườn để gặp Izana.

Giữa những chiếc lá vàng đang đung đưa theo gió đậm sắc trời mùa thu, hình ảnh người con trai tóc bạc dần hiện ra, bóng lưng cậu cậu như chứa chan nổi buồn rất lớn mà lẽ ra một đứa trẻ không nên gánh vác.

Vừa nhìn thôi cậu đã biết bóng lưng buồn rầu đó là của ai, cậu bước đến gần và mở lời:

-" Xin chào!

Em có chuyện muốn nói làm phiền anh một chút ạ"

Con người đang ngồi trầm ngâm ấy từ từ xoay đầu đưa mắt sang nhìn em, đôi mắt sưng đỏ lên và bờ mi ước đẫm còn đọng chút nước mắt.

Chắc hẳn, anh ấy rất đau buồn vì cái chết của người anh trai duy nhất mà cậu yêu quý.

Chàng trai đó đưa mắt nhìn em và nói:

-" Mày là Takemichi phải không?

"

Hơi bất ngờ cậu đáp:

-" V-vâng..."

-"Anh Shinichiro đã nói là sẽ đưa mày đến gặp tao đấy! ...

Giờ thì chỉ có mình mày đến "

-"..."

Take im lặng cắn chặt môi trả lời:

-" Đừng buồn nữa anh Izana! trước khi đi anh ấy đã bảo em đến gặp anh và anh ấy còn nói là rất lo cho anh nữa đấy "

Takemichi lấy chiếc điện thoại của anh Shinichiro ra và đưa cho Izana.

-" Cầm lấy!

Của anh ấy nhờ em đưa cho anh đấy"

Izana cầm lấy chiếc điện thoại và hình ảnh nền sáng lên trong đó là hình của anh Shinichiro và cậu.

Izana bật khóc và ôm lấy chiếc điện thoại của người anh trai mà cậu yêu thương nhất.

Takemichi tiến tới vỗ vào vai của cậu con trai đang đau lòng kia, bản thân cậu cũng không kìm được nước mắt nữa những dòng nước cứ thế mà tràn ra theo khóe mi của cậu.

Rồi takemichi quay người lại bước về.

Reiko lấy một chiếc khăn đưa cho cậu lau nước mắt (。•́︿•̀。).

-" Cảm ơn em "

-----------------------------------------------------------

Cảm ơn đã đọc ❤️
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 9 gia đình


Chút một ngày tốt lành! ❤️❤️❤️______________________________________

Takemichi đi về nhà, vừa về thì cậu thấy bố đang quỳ gối trước phòng bếp và hình như mẹ cậu đang ở trong bếp thì phải.

Nhìn là biết không an toàn rồi

Take nhanh chóng đi lên phòng mình nhưng không thể thoát khỏi ánh mắt của mẹ cậu.

-" Con trai ơi~ con về rồi à" mẹ cậu nở một nụ cười đầy sát khí.

Reiko nghĩ:

-"Không hổ danh là mẹ con lúc chủ nhân chuẩn bị quất mình cũng là hình ảnh ấy" (๑•﹏•)

-" V-vâng con về rồi"

Bố cậu nhìn cậu với ánh mắt cầu cứu, cậu nhìn thấy rõ lắm phải gọi là rất rõ nhưng bố ơi Con không thể thắng được mẹ đâu.

Nhưng ánh mắt của bố đã làm take không thể cưỡng lại, cậu thở dài và hỏi mẹ:

-" Mẹ ơi!

B-bố làm sao vậy!"

-" À ông ấy vừa làm gãy thỏi son của mẹ ấy" mẹ cậu nhẹ nhàng đáp

Take hoảng hốt, hệ thống vang lên cảnh báo nguy hiểm.

Take sử dụng ngôn ngữ ánh mắt với người bố thân yêu đang đứng trên bờ vực tử thần kia:

-" Con xin lỗi!

Hãy tha thứ cho con "

-" Con trai...."

Bố cậu kiểu ༎ຶ‿༎ຶ

Cậu đang tính chuồn thì mẹ cậu bảo:

-" Con trai con có biết ai làm gãy cây chổi nhà mình không?

"

Takemichi và Reiko chợt nhớ ra chuyện ngày hôm trước.

(ノ゚0゚)ノ~ còn gì nữa đâu mà khóc với sầu 🎶🎶🎶

Bản nhạc từ nhà hàng xóm vang lên làm bầu không khí của gia đình take thêm ngộp thở.

Cậu cầu cứu Reiko, Reiko nhanh chóng trả lời :

-' Trong 36 kế chạy là thượng sách'

Takemichi nhích chân lùi về sau một bước lấy đà để chạy nhưng mắt mẹ cậu sáng lên và chụp lấy cổ áo của cậu và bố cậu đã không cô đơn một mình cậu đã quỳ xuống chung với người bố yêu dấu.

3 tiếng sau~~~

-" Mẹ ơi tha cho con đi con sẽ mua một cây chổi khác mà"

-" Vợ à anh cũng sẽ mua cho em thỏi son khác và không chỉ có vậy anh sẽ làm hết toàn bộ công việc nhà cho em mà"

Hai bố con nhìn mẹ với một đôi mắt long lanh như một chú cún con đang nũng nịu với chủ của nó vậy.

Mẹ take không thể cưỡng lại sự dễ thương của họ và đồng ý tha thứ cho họ.

Sau khi sử lí hết các vấn đề của gia đình take mệt mỏi bước lên phòng, cậu chợt nhớ nhiệm vụ phụ và hỏi Reiko:

-" Này có phải hệ thống nhầm lẫn gì rồi không?

Cái già kì thi toàn quốc chứ!???"

Chú chuột mập ú đang nằm ngủ mơ màng trả lời:

-'anh sẽ sớm biết thôi........

Và đừng

làm phiền người ta ngủ chứ'

Take thở dài đắp chăn cho Reiko và nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau~~~

Như mọi ngày take đến trường

-" Không biết Hina sao rồi nhỉ?"

-' Cô ấy vẫn bình thường thôi và mối quan hệ của anh với cô ấy là bạn thân' Reiko trả lời và ngáp ~~

-" Muốn gặp cô ấy xem thế nào rồi quá!"

-' Anh sẽ sớm gặp cô ấy thôi!'

-"Ừ" take trả lời

Bỗng cậu va phải ai đó "Xin lỗi cậu ổn chứ" take vội vàng hỏi và cậu nhận ra đó là Hinata.

-" Hina!!?"

-" Ồ takemichi cậu đây rồi!"

Hina vui vẻ

-" Có chuyện gì sao?" takemichi hỏi

-" Lúc nãy thầy bảo khi ra chơi cậu hãy đến phòng thầy "

-"Ừ" take gật đầu

-" Đừng lo tớ cũng đi nữa"

-" Có chuyện gì à" take hỏi

-" Tớ cũng không biết nữa"

Rồi cậu và Hina tạm biệt nhau và đi về lớp.

Tiếng chuông vào lớp nhanh chóng vang lên reng...reng....

Một lúc sau, thầy giáo bước vào lớp và cả lớp bắt đầu tiết học.

Trong tiết học, thầy giáo viết lên bảng một bài toán khó và hỏi cả lớp rằng ai biết làm.

Cả lớp im lặng, Take đọc lướt qua bài toán và giơ tay lên.

Gần đây thành tích học tập của take không ngừng tiến bộ cậu đã vượt qua những học sinh khác và dẫn đầu lớp khiến cả lớp rất bất ngờ, thầy giáo mời take lên bảng giải bài toán và chưa đầy 3 phút cậu đã giải xong toàn bộ.

Take bước về chỗ ngồi trước sự trầm trồ của đám bạn, thầy giáo khen take và bảo cậu làm hoàn toàn đúng.

Reiko cười lớn:

-' Không hổ danh là học trò của mình mà hahahahahahha...

'

Take không quan tâm đến con chuột đang cười như điên kia.

Ra chơi~~~

Takemichi đến phòng thầy theo lời Hina và cậu còn thấy một vài bạn học khác nữa, Hina thấy takemichi liền vẫy tay chào takemichi, cậu vẫy tay chào lại Hina.

Bỗng thầy giáo đến và bảo các em học sinh ngồi xuống, thầy phát cho mỗi bạn một tờ giấy kiểm tra, bài kiểm tra này toàn là những phép toán nâng cao và những công thức khó nhớ.

Mọi người bắt đầu gặp khó khăn thì takemichi bình tĩnh và bắt đầu cầm bút lên và làm bài rất nhanh cậu đã hoàn thành xong và nộp bài cho thầy.

Thầy giáo, đám bạn và cả Hina đều rất bất ngờ (☉。☉)! sau khi nộp bài thì takemichi đi về lớp.

Cậu nhìn ra cửa sổ để suy nghĩ xem làm sao để làm bạn với Izana, bọn Akkun đến và đưa cho takemichi một lớn nước.

-" mày vừa đi đâu thế " Akkun hỏi

-" Có chút việc thôi" take trả lời rồi cầm lấy lon nước và uống.

Tiếng chuông vào lớp vang lên~~~

Mọi người về chỗ ngồi, thầy bước vào lớp thông báo take sẽ được chọn để tham gia kì thi học sinh giỏi toàn quốc bởi vừa rồi bài kiểm tra của cậu đạt điểm tuyệt đối vượt xa với những người bạn cùng tham gia với cậu.

Take nhận ra rằng những người bạn cùng đi với cậu lúc ấy là những học sinh giỏi khác.

Cậu đồng ý tham gia vào cuộc thi.

Tan học~~~

Takemichi lại đến gặp Izana, anh ta có vẻ là một người khó gần chỉ toàn đuổi take về nhưng với bộ mặt dày hơn cả bê tông thì nhầm nhò gì.

Cứ thế thời gian tiếp tục trôi, gánh nặng trên vai take càng nhiều buổi sáng đến lớp học và thầy giáo dạy riêng cho cậu nữa, buổi chiều cậu gặp Izana và cố gắng thuyết phục anh, buổi tối cậu học rất nhiều hầu như là quên cả thời gian ngủ luôn.

'Lại nữa rồi cái cảm giác này lại rực cháy lên trong tìm thức của tôi chủ nhân ngài đừng làm đau bản thân nữa tôi cũng đau lắm' Reiko nghĩ trong lòng

Reiko rất lo lắng bảo cậu đi nghỉ ngơi một chút rồi học tiếp nhưng cậu bảo không sao và tiếp tục.

Tại sao cậu lại quyết tâm như vậy bởi vì kiếp trước cậu học không được tốt khiến bố mẹ rất phiền lòng cậu đang cố gắng vì bố mẹ của mình.

1 tháng sau~~~

Chỉ còn 3 ngày nữa là đến ngày thi rồi.

Cậu đến gặp Izana và đưa cho anh một cây 🍭 và hai người ngồi ăn không nói gì ( ông anh này nhạt phết nhở )

Izana đưa mắt nhìn lên gương mặt bé nhỏ của takemichi làn da trắng mịn hồng hào mái tóc bông xù mềm mại như những cánh hoa hướng dương, đôi môi nhỏ bé bóng như son cùng với chiếc lưỡi tinh nghịch đang chạm vào cây kẹo kia, Izana nuốt nước bọt, có chút đỏ mặt ⁄(⁄ ⁄•⁄-⁄•⁄ ⁄)⁄ .

-" Đây là cảm giác gì vậy " Izana tự hỏi

-----------------------------------------------------------

Cảm ơn đã đọc ❤️❤️❤️
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 10 takemichi là O


Được rồi chúng ta tiếp tục với chuyên mục ngắm Take của Izana nha

-----------------------------------------------------------

Izana đưa mắt nhìn lên đôi mắt to tròn xanh và trong vắt như chứa đựng một đại dương to lớn, cùng đôi đồng tử đem huyền như chứa đựng rất nhiều nỗi buồn lớn.

Đôi mi cậu dài vàng như đang tỏa sáng với ánh nắng mặt trời và đang che chở cho đôi mắt bé nhỏ kia.

Izana đưa mắt nhìn thấy quầng thâm trên mắt của takemichi anh cảm thấy rất khó chịu, trái tim của anh như đang thắt lại và Izana biết mình không muốn nhìn thấy nó chút nào.

Takemichi nhận ra người con trai bên cạnh đang nhìn chằm chằm vào mình liền hỏi:

-" Mặt em có dính gì à "

-" không có " Izana khó chịu đáp lại

Take nhận ra đã sắp trễ rồi và cậu quay người chuẩn bị đứng dậy ra về thì bỗng Izana kéo cậu ngồi xuống và tựa đầu vào hõm cổ cậu.

-" Tại sao mắt em lại có quầng thâm?"

Izana nhẹ nhàng hỏi

Take hơi bất ngờ, cậu nhìn thấy Izana tựa đầu vào hõm cổ cậu như vậy có chút giống một chú cún con dễ thương.

Cậu định xoay người lại thì tay của Izana nắm chặt lấy eo cậu không cho phép cậu di chuyển.

-" Trả lời đi" Izana hỏi

-" Chắc là tại mấy hôm nay không ngủ đủ giấc" cậu đáp

Tay của Izana buông lỏng rồi ôm chặt lấy eo của cậu.

-" Đồ ngốc! không được như vậy nữa" Izana tức giận

Cậu thắc mắc không biết tại sao Izana lại tức giận và lại ôm cậu từ phía sau như vậy, take nghĩ có lẽ cậu ấy nhớ anh Shinichiro nên đưa tay lên xoa xoa mái tóc bạc trắng của Izana.

-" Được em biết rồi" cậu nhẹ nhàng đáp

Bỗng Izana ngửi thấy một mùi hương rất thơm và bản năng Alpha của anh đã trỗi dậy.

Anh nhận ra, mùi hương đó phát ra từ người con trai nhỏ nhắn đang nằm trọn trong vòng tay của mình.

Izana buông Takemichi ra, lấy tay che đi gương mặt đỏ bừng của mình, anh nhận ra điều gì đó và chạy đi.

Trước khi đi anh bảo take mau về đi.

Takemichi thấy rất lạ, vì lúc trước anh cũng hay đuổi cậu về nhưng dạo này không có nữa mà ???.

-" Ôi trời ông anh này khó tính thế" takemichi thở dài.

Bỗng bảng thông tin của cậu xuất hiện:

Tại mục phân loại nó hiện lên chữ loading...

Reiko xuất hiện và biến ra một cái khăn quàng cổ quàng vào cổ của cậu và bảo:

-' Chủ nhân!

Chạy về nhà nhanh lên.' Reiko hốt hoảng

Take chưa hiểu chuyện gì thì cơ thể cậu tự động chạy đi.

-" Chuyện gì vậy ??"

Cậu lao lên như một chú ngựa oai phong đang xuất trận ra chiến trường, chẳng mấy chốc cậu đã về đến nhà và cánh tay cậu tự động đưa lên mở cánh cửa ra một cách rất thô bạo, take nghĩ:

-" Thôi rồi mẹ mà biết chắc tối mình ngủ ngồi đường quá!

"

Cậu lao nhanh lên phòng, bố cậu đang lau sàn, cậu vô tình để lại vài dấu chân bố cậu kiểu😱k, I'm fine ༎ຶ‿༎ຶ

( Nãy giờ gặp bố tôi chắc tôi ăn nguyên cây lau sàn òi ) tác giả

Cậu lao vào phòng đóng cửa lại rồi ngồi xuống, hiện tại cậu đã có thể điều khiển được cơ thể rồi.

-" Reiko chuyện gì thế" cậu lo lắng hỏi

Reiko im lặng không trả lời, chú chuột đưa cậu vào một vùng không gian, có vẻ như nó đang tiến hành kiểm tra cơ thể cậu.

Reiko đưa cậu trở về phòng cậu và nói:

-' Có vẻ anh đang sắp phân loại AOB '

-" Không phải anh là Beta à??

Take nghiêng đầu.

Chú chuột lắc đầu và bảo:

-' Em không chắc '

Rồi Reiko đi vào chiều không gian của hệ thống.

Rất nhanh Reiko đã ra ngoài cô nhảy lên đầu take và nói với cậu :

-' Anh phải chuẩn bị tinh thần nghe em nói' có vẻ Reiko đang rất nghiêm túc.

Takemichi gật đầu cậu tự hỏi chuyện gì đang xảy ra vậy.

Reiko nói:

-'anh đang trong quá trình phân hoá thành Omega, nó vẫn chưa hoàn thành chỉ cần 3 tiếng nữa thôi anh sẽ hoàn toàn là một Omega '

vừa nói chú chuột vừa xoa đầu cậu chủ của mình.

Take lúc này Sốc!!!!!

Cậu hốt hoảng bảo:

-" Có nhầm lẫn gì không???

Sao anh là một O được"

Em chắc chắn nhưng hiện tại tốt nhất anh nên nghĩ ngơi đi, chú chuột búng vào trán của người chủ nhân đang hốt hoảng của mình.

Take bỗng cảm thấy rất buồn ngủ và cậu dần nhắm mắt lại.

Reiko rất lo lắng cho cậu, kiếp trước takemichi đã chứng kiến những người cậu yêu quý ngày càng chết đi.

Bây giờ có Reiko ở bên cạnh nhưng cậu lại một lần nữa không thể cứu anh Shinichiro.

Reiko buồn lắm cô rất quý người chủ nhân này! rất quý!

Cô hứa sẽ không bao giờ khiến chủ nhân phải nhìn thấy ai chết nữa!

Không bao giờ!

Ngày hôm sau~~~

Take thức dậy và nhận ra bản thân cậu hoàn toàn là một O.

Reiko lo lắng, xin lỗi takemichi vì hôm qua đã khiến cậu ngủ mà chưa được sự cho phép.

Cậu hiểu Reiko chỉ là lo lắng cho mình thôi nên cậu trả lời:

-" không sao cả"

Nếu lúc đó mình không ngủ sợ rằng bản thân sẽ chẳng đủ mạnh mẽ để tiếp nhận một thông tin lớn như vậy.

Cậu vệ sinh cá nhân tắm rửa sạch sẽ rồi thay quần áo chuẩn bị đến trường.

Reiko đưa cho cậu một lọ nước hoa và bảo cậu xịt lên người để che giấu mùi hương của bản thân và một miếng dán trong suốt ngăn tin tức tố tỏa ra.

Reiko đã điều chỉnh sợi dây chuyền của Shinichiro để lại sẽ phát ra điện để bảo vệ không một A nào được để lại dấu ấn chiếm hữu. (Dấu cắn)

Cậu an tâm đến trường, quả nhiên không một ai nhận ra cậu là một O.

Mọi chuyện cứ bình thường diễn ra...

Đến ngày kì thi toàn quốc diễn ra~~~

Takemichi đã học rất nhiều, cậu nhấc bút lên bài thi bắt đầu....

Tích tắc.... tích tắc ...

Từng giây từng phút trôi qua.

Tiếng chuông thông báo hết giờ vang lên......

Takemichi đã hoàn thành bài thi giờ chỉ cần chờ kết quả thôi.

Cậu về nhà sau một ngày mệt mỏi, bố mẹ cậu đã chờ sẵn ở trước cửa, họ chuẩn bị cho cậu một bữa tiệc nhỏ.

Takemichi vui vẻ ôm chầm lấy bố mẹ

-----------------------------------------------------------

(*'ω`*) Yên bình trước giông bão
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 11 kỉ niệm đáng nhớ


Nhiều ngày sau, take đi đến bên mộ của anh Shinichiro và nói:

-" Anh đừng lo em sẽ bảo vệ cho những người em của anh mà" vừa nói cậu vừa nở nụ cười trên môi.

Take đặt bó hoa đang cầm trên tay xuống và chấp tay cầu nguyện.

Cậu đứng lên và bước đi.

Take trò chuyện cùng hệ thống

-" Đã lâu rồi không gặp anh Izana không biết ảnh thế nào rồi"

-' Ôi trời nhớ người ta rồi hả ' Reiko đáp

-" Nhớ gì chứ chỉ là cảm thấy trống vắng thôi"

-' Mà anh ấy biết anh là O rồi đấy'

-" Ừm" take gật đầu

-' Thích anh ấy không?

Dù gì thì ảnh cũng là một A mạnh mẽ mà' Reiko trêu chọc

-" G-gì chứ " take đỏ mặt

-' Ôm eo luôn cơ '

Cậu nhớ lại chuyện hôm trước, hình ảnh ấy chợt thoáng qua, cậu đỏ mặt nhưng rồi nói:

-" không có!

Anh ấy đang nhớ Shinichiro-kun đấy"

-' Em không nghĩ vậy đâu'

Reiko cứ tiếp tục cà khịa take cho tới khi hai người đến nơi Izana đang sống ( cô nhi viện).

Takemichi bước vào không khí hôm nay im lặng hơn hẳn, thường ngày mọi người vui chơi đông lắm mà sao hôm nay họ chỉ ở trong nhà nhìn ra thế.

Cậu bước đến khu vườn thân thuộc ngày nào vẫn bóng dáng ấy Izana đang ngồi chờ cậu.

Cậu bước đến gần thì người Izana bắt đầu run rẩy.

-" Có chuyện gì xảy ra thế?"

Cậu hốt hoảng chạy lại gần

-" Izana anh không sao chứ?"

Izana ngước mặt lên nước mắt đang thi nhau chảy xuống má của anh ấy.

Take sốc Σ(ಠ▽ಠ)

Bỗng Izana ôm chầm lấy take

-" Đồ ngốc!

Cậu đi đâu mấy ngày nay hả tôi tưởng cậu bỏ tôi luôn rồi chứ!

"

-" em không có Izana đâu mà, hứa đó " Take lúng túng

Cậu ôm lấy Izana vỗ vỗ vào lưng.

Izana cuối cùng cũng chịu buông take ra, anh kéo takemichi ngồi xuống và nắm chặt lấy tay cậu.

-" Mới chỉ 3 ngày không tới nhớ người ta rồi à" take trêu chọc

-" L-làm gì có chứ?

Mặt Izana đỏ như trái cà chua (⁄ ⁄•⁄-⁄•⁄ ⁄)⁄

Take cười khúc khích trước hành động của ông anh trai này.

Cậu nghĩ

-" thế mà kiếp trước đấm mình không trượt phát nào ấy chứ đùa"

Izana nhỏ giọng hỏi cậu

-" Em .....

Là một O à "

Take gật đầu

Bầu không khí hơi ngại ngùng

...

Take bèn chuyển chủ đề sang chuyện khác

-" Hay là mình đi chơi đi Izana-kun " cậu nói với chất giọng đầy mong chờ

-" Ừ " Izana gật đầu

Anh ngồi dậy và kéo take đi đến bên bức tường ngăn cách cô nhi viện tới bên ngoài.

-" Mình đi đâu thế ạ!

"

Izana trèo lên bức tường và nói:

-" shhhhh...."

Anh đưa tay lên miệng ý bảo cậu im lặng và ra hiệu cho cậu cũng trèo lên.

( Bày bậy nha ông anh) tác giả

Nhờ sự giúp đỡ của hệ thống take thành công treo lên được bức tường và giờ là bước trèo xuống.

Cậu tuột tay ngã xuống, cứ tưởng toang rồi thì Izana đã nhanh chóng bế được cậu.

-" Không sao chứ!"

Izana lo lắng

-" Kh-không sao!"

Take đỏ mặt

Anh thả cậu xuống và nắm lấy tay của cậu kéo cậu đi.

Reiko kiểu

(ノಠ益ಠ)ノ -' Thôi em về không gian của mình đây, ăn cơm chó của hai người nữa em tức chết mất'

Takemichi đang vui vẻ với Izana nên không để ý lời Reiko nói.

Reiko giận tím người bỏ đi vào không gian vì người chủ có trai quên mình.

Izana kéo take đến một công viên nhỏ và hai người ngồi xuống xích đu.

( Không phải công viên mà chifuyu và take gặp nhau đâu nha) tác giả

Bỗng Izana lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ và đeo vào tay của takemichi.

-" Cái này ....."

Take hỏi

-" Cho em đấy" Izana cười cười

Cùng lúc đó hệ thống thông báo

Nhiệm vụ chính đã hoàn thành! tiến hành nhận thưởng.

-" Cho em sao cảm ơn anh nha " take cười vui vẻ

Izana gật đầu và lấy điện thoại ra và "tách"

-" Anh làm gì vậy "Cậu hỏi anh

-" Tự sướng " Izana hơi đỏ mặt

( Nói dối không chớp mắt luôn )

Thế là hôm ấy mọi thứ ngập tràn trong cơm 🐶 của hai người.

Đang trên đường về cô nhi viện bỗng họ gặp một chú chó con màu nâu sẫm.

Take hơi sợ không dám đến gần nhưng Izana lấy cục đá lên ném vào chú chó.

Tiếp "cốp" vang lên như chứa đựng sự đau đớn của chú chó tội nghiệp take sốc Σ(ಠ_ಠ)

Chú chó nhỏ bắt đầu gầm gừ và đuổi theo họ (ಠ◡ಠ chết chưa) Take từ nhỏ đã sợ chó em khóc thét chạy hết tốc lực.

Izana chạy theo tỏ vẻ bản thân rất ngây thơ VÔ SỐ TỘI, con chó chạy rất nhanh nó như muốn cạp vào mông của take rồi.

Izana thấy vậy liền bế cậu lên và leo vào bức tường bước vào cô nhi viện, cả hai đã an toàn.

Take tức giận gõ vào đầu Izana

-" Anh muốn chết à " (ノ*0*)ノ

-" X-xin lỗi " Izana đau đớn nói ( ╹﹏╹)

Cậu bực bội bỏ về nhà, cậu hỏi Reiko:

-" Này anh xuýt bị một con chó cạp vào mông đấy!

Em đã ở đâu vậy?

"

Chú chuột ló ra sau mái tóc của take tỏ vẻ giận dỗi

-" chuyện gì vậy" (٥↼_↼)

Chú chuột phồng má lên tỏ vẻ không thèm để ý cậu.

-" Haizzzz...

Có chuyện gì vậy Reiko xênh gái "

Chú chuột như trúng tim đen (ʘᴗʘ✿) quay lại và nói:

-' Có ai đó đi chơi với người đẹp tóc trắng bỏ quên mất chú chuột đáng thương của mình kìa'

-" Hả!!?

Người đẹp tóc trắng ...

LÀ IZANA Á HẢ!!!

"

Take phì cười 😂🤣🤣🤣 và cậu nhận ra hình như trong lúc đi chơi với Izana cậu bỏ quên chú chuột của mình thì phải.

Take xin lỗi Reiko rất lâu mới nhận được sự tha thứ.

Take về nhà dùng bữa cùng gia đình và rửa bát

-" Hiện tại thì mình bảo nhiêu điểm òi" (^∇^) cậu thắc mắc

'Vâng!

Điểm: 33

Phòng thủ: 55

Lực: 10

Lever: 4

Vũ khí: không có

Phân loại: Omega

Nhiệm vụ chính: đã hoàn thành

Nhiệm vụ phụ: đang tiến hành

Phần thưởng: đã nhận 15 đ ...

Đó là những mục cơ bản của chủ nhân' vừa nói chú chuột vừa ăn bắp trên vai của cậu.

-' À quên mất ngày mai sẽ có kết quả cho kì thi toàn quốc ấy'

Take bỗng run lên

-" Lo lắng quá" cậu đổ mồ hôi như tắm

______________________________________

Liệu takemichi có hoàn thành nhiệm vụ phụ đón xem chap sau bye (^∇^)ノ

Yêu ❤️❤️❤️
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 12 chiếm hữu


Cả đêm cậu không ngủ được, cậu cứ mở to hai mắt và lo lắng vì hình phạt sẽ nhận một cú đá của Reiko con chuột đang nằm ngủ mà ngáy to như như tiếng của bô xe kia.

Mắt trời bắt đầu nhô lên, cậu ra ngoài cửa sổ nhìn cảnh bình minh rực rỡ kia.

Bỗng những kí ức cùng đám bạn Mikey và anh Shinichiro hiện về, không biết từ lúc nào nước mắt cậu đã rơi.

Take lấy tay lau đi những giọt nước mắt đang lăn xuống hai má của cậu và nhìn thấy chiếc đồng hồ đang đeo trên tay cậu mỉm cười và xoa xoa mặt đồng hồ.

Cậu bước vào phòng tắm ngâm mình bằng nước ấm và thư giãn một chút.

Cậu vẫn cảm thấy rất nhớ anh Shinichiro, mỗi chiều cậu đều đến tiệm của anh ấy để bày tỏ hết những cảm xúc của mình, những uất ức hay những chuyện đau lòng nhưng bây giờ không còn ai lắng nghe nữa.

Nước mắt cậu ngày càng rơi nhiều hơn bỗng cậu nhớ đến một lời nói của anh:

-" takemichi đừng khóc!

Nhìn thấy em khóc anh đau lắm ấy"

Cậu lấy tay lau hết nước mắt và cố gắng bình tĩnh bản thân

-" Em không khóc đâu!

Shinichiro-kun"

Take bước ra khỏi bồn tắm và mặc quần áo.

( Các cô đang mong đợi gì đấy ಡ ͜ ʖ ಡ)

Cậu dán miếng dán ngăn tin tức tố tỏa ra và xịt nước hoa vào người.

Vẫn còn sớm nên cậu quyết định sẽ đọc sách một chút, cậu bỗng nghĩ:

-" mình có nên cho bố mẹ biết bản thân là một O không?

Liệu họ sẽ như thế nào?

Nhưng cứ giấu như thế này cảm thấy thật tội lỗi!

" Cậu đã quyết định sẽ nói với bố mẹ khi kì phát tình đầu tiên diễn ra.

Cậu ngồi nhìn chú chuột mập ú đang nằm trong chiếc chăng nhỏ kia cậu mỉm cười.

Đôi mắt xanh chứa màu của đại dương như đang phát sáng dưới ánh bình minh.

Mái tóc tựa màu nắng đang đùa vui trong gió, khoé mi vàng óng mềm mại che chở cho đôi mắt to tròn kia.

Khoé mắt em ửng đỏ vì em vừa rồi bước mắt.

Bờ môi hồng nhạt, tạo cảm giác rất bóng giống như em vừa tô son vậy.

Thân hình em nhỏ bé trông rất hoạt bát và đáng yêu.

Tuy đã phòng bị những biện pháp cho Omega nhưng nếu để ý kĩ thì mùi hương hoa hướng dương tỏa ra từ em rất thơm cứ như không một Alpha nào có thể chống cự.

( Cứ bình tĩnh các cô 🌚)

Cậu chợt nhận ra, nếu nhiệm vụ phụ không hoàn thành thì bản thân sẽ phải ăn một cú đá của Reiko.

Cậu rùng mình, đưa mắt nhìn sang chú chuột đang nằm ngủ kia mà đổ mồ hôi lạnh.

Cậu nghe tiếng động ở dưới bếp, chắc hẳn mẹ đang bắt đầu nấu bữa sáng, cậu xuống bếp để giúp đỡ mẹ.

Tua tua đến giờ đi học ~~~

-" Thưa bố mẹ con đi học" vừa nói cậu vừa ăn miếng sandwich, vừa ra khỏi cửa một chú chuột ló ra và ăn cùng cậu.

À ừm...

Không thể gọi là ăn cùng được nó đã ăn hết mà không cho cậu một miếng.

( Thật tội lỗi nhưng tại sao tôi lại nghĩ đến con bạn thân thế này)

Take nhẹ vào bước vào cổng trường rồi vào lớp, dám Akkun vẫn đang chờ cậu.

Cậu bước vào chỗ ngồi với gương mặt đầy khó chịu khiến bọn kia không dám lại gần.

Tụi nó thì thầm với nhau và kết luận do hôm nay cậu phải biết kết quả của kì thi trước nên cậu đang lo lắng và tốt nhất là đừng chọc giận nó kẻo nó giết.

Đó là một quyết định hoàn toàn đúng đắn vì nếu chọc giận em thì không biết kết quả sẽ như thế nào đâu.

Tiếng chuông vào lớp vang lên reng...reng

Thời khắc này đã tới, Reiko đang lau lau cái chân chuẩn bị tung một cú đá, take thì mồ hôi chảy như mưa.

Thầy giáo bước vào lớp và thông báo

...

THÌNH THỊCH....

THÌNH THỊCH....

Tim của cậu như muốn nhảy ra ngoài,

Thầy giáo nói to

-" Trò Hangaki takemichi đã đạt giải nhất cuộc thi toàn quốc.

"

Thầy giáo bảo cậu tí nữa xuống phòng thầy, họ sẽ đưa cậu đến nơi nhận giải thưởng.

Take vui tới mức ôm chầm lấy đám bạn( A của cậu mà biết là toang )

Reiko tỏ vẻ thất vọng

Ra chơi cứ tưởng họ sẽ bao cậu để chúc mừng ai ngờ họ bắt cậu bảo họ take Kiểu ರ╭╮ರ

-" Lũ bạn khốn nạn "(ノಠ益ಠ)ノ

Cậu ngồi nhìn cái ví của mình mà buồn rầu.

Cậu liếc mắt nhìn cái tụi đang ăn ngon lành kia tỏ vẻ nguyền rủa.

Tua tua đến lúc nhận thưởng~~~

Take bước lên bục và chờ họ trao tặng phần thưởng, bên cạnh cậu có một cậu con trai đạt giải nhì hình như đang rất tức giận không ai khác đó là kisaki tetta cậu không để tâm tới và tiếp tục niềm vui của mình mà không biết một mối thù đã được sinh ra.

Cậu về nhà, ôm chặt lấy mẹ và khoe.

Hina đã gọi điện và chúc mừng cậu.

Buổi chiều đến, cậu chạy ngay đến cô nhi viện( Reiko đã vào không gian của hệ thống ) và ôm chầm lấy Izana, mà không biết chàng trai kia đang ngượng đỏ mặt.

Take kể lại cho Izana mọi chuyện, anh cũng rất vui.

Bỗng Izana nắm lấy eo cậu bế cậu lên cao và ngó nhìn xung quanh

-" Có chuyện-..."

Izana hôn nhẹ lên môi của take

Izana thì thầm bên tai của takemichi

-" A-anh thích em "

Izana thả take xuống, cậu im lặng đang loading...

Người con trai vừa tỏ tình kia thì hóa thành quả cà chua luôn rồi vì mặt quá đỏ, còn cậu bé kia thì mặt từ từ đỏ lên.

Cả hai quay sang nơi khác để tránh ánh mắt của nhau, bầu không khí trở nên thật khó mở lời.

Izana nắm lấy tay take, ánh mắt anh nhìn sang cậu như mong muốn câu trả lời từ em, take đỏ hết cả mặt không nói nên lời chỉ gật đầu một cái và lấy hai tay che đi gương mặt đỏ bừng của mình.

Biết được cậu đã đồng ý Izana ôm chầm lấy take và cảm ơn cậu.

Em không biết rằng ngay khi gặp em Izana đã nổi dậy sự chiếm hữu chưa từng có và ngay khi chạm vào môi em anh ấy đã không thể kiểm soát được bản thân nữa.

Sự chiếm hữu của Izana ngày một lớn hơn khiến mọi chuyện ngày một rắc rối hơn.

----------------------------------------------------------

Gió mạnh lên rồi chap sau sẽ bão

(ㆁωㆁ)
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 13 lời tạm biệt chẳng thể nói


Hôm sau takemichi đến nhà Hina để chơi do cô đã mời cậu, cậu cũng không thể từ chối.

Vừa đến nơi người mở của Naoto

-" Anh takemichi đến rồi này chị hai "

-" Ừ mời anh vào nhà đi em" Hina đáp

-" Mời anh ạ" naoto mời take

-" Ừ cảm ơn em nha " Take xoa đầu naoto

Cậu bé hơi đỏ mặt trước nụ cười của take ( dính thính rồi ).

Take bước vào phòng khách và có vẻ Hina đang nấu ăn thì phải.

Cậu bước xuống bếp và bảo

-" Cần tớ giúp không "

-" không cần làm phiền đâu " cô trả lời

Take thấy Hina đang cầm một cuốn sách dạy nấu ăn cậu bước đến bên món mà Hina đang nấu và nếm thử.

-" Cậu nên cho thêm một ít muối nữa"

-" Phải rồi ha tớ cảm thấy nó thiếu thiếu cái gì đó" Hina xoa đầu mình

Cậu cho thêm một ít muối vào và bảo naoto nếm thử quả nhiên rất ngon.

-" Tớ định nấu món này mời cậu dùng nhưng lại làm phiền cậu rồi" Hina buồn

-" Không có đâu Hina nấu ngon lắm"

Hina thấy rất phấn khởi khi được người khác khen.

Cô nàng vui vẻ và nói:

-" Hôm sau cậu cũng sang nhà tớ rồi chúng ta cùng nhau nấu ăn chứ"

-" À ừm" cậu đồng ý

Rồi cậu cùng Hina và Naoto dùng bữa.

Có vẻ Naoto khá là ngại ngùng khi ở cạnh Take, thằng bé không thể nhìn thẳng vào mắt take quá lâu nên nó cứ cúi đầu xuống dưới.

Hina lấy làm lạ, cô cũng đã nhận ra được vấn đề của người em trai dễ thương của mình.

Khi mà Hina và Naoto không ở cạnh Take chú chuột nhỏ từ trong mái tóc của cậu chảy ra và ăn như hổ đói, Reiko có vẻ vừa nghĩ ra điều gì đó rất hay cô cười nham hiểm.

Sau khi dùng bữa xong cậu chào tạm biệt Hina và Naoto và ra về.

-' Chủ nhân nấu ăn cũng rất ngon đấy!' Reiko vừa nói vừa ngậm cây tăm

-" Chắc tại nhìn mẹ nấu nhiều quá nên khả năng nấu nướng đã tiến bộ đó"

Mắt Reiko sáng lên

-' Chủ nhân em muốn ăn pizza làm cho em ăn đi dù gì bố mẹ anh hôm nay cũng không có ở nhà'

-" Hể!!

Chẳng phải vừa mới ăn xong sao???"

-' Em vẫn chưa no ' Reiko phồng má

-" Sao không dùng hệ thống rồi lấy pizza ra"

-' Muốn chủ nhân nấu cơ '

Cậu vào một cửa hàng và mua nguyên liệu để làm pizza cho chú chuột hamster nhỏ của mình.

Về đến nhà, cậu lao ngày vào bếp và nấu nướng.

Reiko háo hức ngồi vào bàn ăn chờ đợi cậu nấu nướng.

Pizza cuối cùng đã chín, cậu ngồi xuống rồi lấy một miếng và dùng.

Do mới ăn ở nhà Hina, nên cậu không ăn nổi nữa và bước lên phòng.

Chú chuột vẫn đang ăn trông rất ngon miệng, vẫy tay chào tạm biệt take.

-' Còn lại em ăn hết nha '

-" Ờ " cậu đáp

Cậu lên phòng nằm lướt điện thoại thì bỗng cảm thấy cơ thể rất nóng, cậu giảm nhiệt độ điều hoà xuống nhưng vẫn không cảm thấy đỡ hơn tí nào.

-" Reiko ..."

Chú chuột vừa ăn xong và đang đi tắm

-' Sắp xong rồi chờ một chút'

Reiko tắm xong và ra ngoài

-' Sao vậy ...?'

Trước mắt cô take đang nằm trông rất khó chịu và mồ hôi thì chảy như mưa, miếng dán tin tức tố đã rơi ra.

Hệ thống vang lên

Chủ nhân đang trong kì phát tình

Reiko hiểu được lí do, nên đã lấy thuốc cho cậu uống và cả thuốc tiêm.

Cô dán lại miếng dán ngăn tin tức tố tràn ra và lau mồ hội cho cậu.

-' Hiện tại anh thấy thế nào rồi?'

-" không còn thấy nóng và khó chịu nữa nhưng cơ thể không còn tí sức nào!"

Cậu trả lời

-' Đừng lo 5 phút sau anh sẽ trở lại bình thường' Reiko khẳng định

Cô lấy thuốc bỏ vào cặp take và dặn dò cậu không được ra ngoài khi không có thuốc bên người.

Take gật đầu.

-' Anh định khi nào nói cho bố mẹ biết sự thật'

-" Ngày mai" take nhắm mắt lại và ngủ

Sáng hôm sau~~~

Bố mẹ cậu đã về nhà và cậu đã nói hết sự thật cho bố mẹ cậu biết.

Họ không nói gì nhiều chỉ dặn dò cậu phải cẩn thận và không cho cậu ra ngoài vào buổi tối thôi.

Hình như bố mẹ cậu đang buồn phiền vì công ty của bố đang gặp khó khăn.

Cậu buồn lắm cậu đang nghĩ cách để giúp bố mẹ mình nhưng hiện tại vẫn chưa nghĩ ra.

Như mọi ngày cậu đến gặp Izana, ôi trời hôm nay anh ấy đợi cậu sẵn luôn kìa.

Hai người ngại ngùng bước vào một cái ghế và ngồi xuống ...

Cả hai chẳng nói câu nào.

Izana đưa cho cậu một một hộp sữa, cậu cầm lấy ...

Bầu không khí trở nên im lặng một cách lạ thường.

Cậu mở lời

-" ừm .....

Em tặng cho anh này " tạe đưa một chiếc hộp nhỏ cho anh.

-" C-cảm ơn em ..."

Izana cầm lấy hộp quà

-" Anh mở ra nha "

Take gật đầu

Anh ấy mở ra bên trong là một đôi bông tai nhỏ

(Chính xác là đôi bông tai mà Izana đeo ở kiếp trước )

Lúc nãy đi ngang qua một cửa hàng, take đã nhìn thấy đôi bông tai này và mua nó tặng cho Izana.

Cậu hỏi

-" Anh thấy thế nào"

-" Rất đẹp " Izana trả lời

Izana tiếp tục đưa cậu đi chơi vui vẻ.

Tới giờ về cậu chào tạm biệt Izana và đi.

Bỗng mẹ cậu gọi điện thoại bảo cậu về nhà ngay lập tức.

Chắc hẳn là có chuyện gì đã xảy ra cậu chạy nhanh về nhà.

Vừa mở cửa ra cậu thấy bố mẹ đang cầm trên tay những cái vali.

-" Con về rồi à!

Nhanh lên đi nào!"

-" Đi đâu vậy ạ!"

Cậu thắc mắc

-" Chúng ta phải chuyển nhà ra nước ngoài một thời gian vì có việc cần nếu không công ty của bố con sẽ phá sản.

Đừng lo mẹ đã chuẩn bị trường mới cho con rồi!

Xin lỗi con vì đã bảo con phải làm thế này "

Takemichi hiểu cho bố mẹ và đồng ý rồi đi

-" Vâng" cậu đồng ý

-" Xin lỗi Izana !

Một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại"

Cậu bước lên máy bay và bước đi.

______________________________________

Mọi chuyện đang quay về quỹ đạo của nó, liệu cậu có gặp lại Izana.

Đón xem chap sau

Bye ❤️❤️❤️
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 14 Mikey và Draken xuất hiện


Review về cuộc sống của take khi ở nước ngoài.

Cậu hòa nhập với mọi thứ một cách nhanh chóng và phát triển bản thân về nhiều mặt khác nhau.

Cậu cũng nhận ra rằng:

-"Sau nhiều năm sống chung với Reiko tôi nhận ra rằng...

Con chuột này ở bẩn vl.

Nhờ nó mà căn phòng của tôi rất bừa bộn, tôi sợ nếu ở chung với nó nữa một ngày nào đó tôi sẽ chết vì tức giận mất.

Để tôi giới thiệu sương sương về nó.

Ngày hôm ấy, trời hơi se lạnh bố mẹ lại không có ở nhà.

Tôi quyết định sẽ nướng thịt để làm bữa tối ngày hôm nay, vừa nướng xong tôi đi rửa tay để ra thưởng thức thành quả của mình tạo ra.

Nhưng khoảnh khắc tôi vừa bỏ tay ra khỏi đĩa thịt thì có một thế lực đen tối nào đó đã rình rập sau lưng tôi.

Tôi bước vào bồn rửa tay thoải mái kì cọ đôi tay của mình nhưng ngoài kia đĩa thịt ấy đã rơi vào tay của Reiko con chuột mập ú kia.

Tuy không chứng kiến cảnh nó trộm đĩa thịt của tôi nhưng tôi vẫn hình dung ra ánh mắt của nó lúc tôi vừa đi ಠωಠ✧ .

Tôi bước ra cầm sẳn trên tay một đôi đũa vui vẻ ngồi xuống bàn ăn và đĩa thịt biến mất không một dấu vết, tôi tìm kiếm xung quanh nhưng chẳng thấy đâu và tôi liền nghĩ ngay đến bé chuột dễ thương của mình.

ಠ◡ಠ

Tôi tức giận tìm kiếm nó khắp nơi trong nhà nhưng vẫn không thấy nó đâu và khoảnh khắc ấy tôi đã tự mở hệ thống và đi vào không gian của nó."

Trước mắt cậu là em nó đang nằm gần cái đĩa thịt của tôi và đương nhiên là cái đĩa trống trơn.

-' Làm sao mà take tìm được mình chứ' vừa nói Reiko vừa ngậm một cây tăm.

-" Đúng vậy làm sao mà anh tìm được"

-' Hahahaha ...

Reiko đã nhận ra điều bất thường và quay người lại nhìn con người đằng sau mình.

Không ai khác đó là bé take

-' Làm sao anh vào đây được' Reiko sợ hãi

-" Bộ không được vào à"

( Giải thích xíu nè khi muốn sử dụng hệ thống takemichi phải có sự đồng ý của Reiko thì mới sử dụng được nhưng lần này cậu đã tự kiểm soát và kích hoạt hệ thống và đó là lí do Reiko bất ngờ tới vậy)

Ngày hôm ấy cuộc rượt đuổi giữa Tom và Jerry lại bắt đầu, sau mấy tiếng rượt đuổi cậu đã thành công và túm được đuôi chú chuột dễ thương kia.

Take bắt Reiko dùng hệ thống để đền bù cho cậu đĩa thịt và đồng thời cảnh báo nếu có lần sau cậu sẽ nuôi một con mèo để bầu bạn cùng Reiko.

Chú chuột sợ hãi và không bao giờ dám lặp lại chuyện ấy nữa.

Nhiều năm sau~~~

Take đã trở lại Tokyo và lợi hại hơn trước rất nhiều.

Cậu đang đứng ở sân bay và đang trên đường tiến về nhà.

Tên: hanagaki takemichi

Điểm: 60

Phòng thủ: 90

Lực: 50

Lever: 65

Vũ khí: tiếp nhận bất kì

Phân loại: Omega

Nhiệm vụ: ( đang cập nhật)

Phần thưởng🙁 đang cập nhật)

Hình phạt: ( đang cập nhật)

Cậu đã thực hiện rất nhiều nhiệm vụ khác nhau và cậu quay về đây vì rất nhớ mọi người cũng như cứu những người bạn của cậu.

Hôm sau~~

-" chào các em hôm nay lớp chúng ta có một học sinh mới!

Vào đi em " cô giáo.

Một cậu học sinh với mái tóc vàng nắng và đôi mắt xanh biển đang tiến bước vào lớp học.

-" Xin chào!

Mình là hangaki takemichi mong được giúp đỡ"

Bọn Akkun-" Ta-takemichi"

Take bước đến ngồi xuống cạnh dám bạn thân của mình và chào họ.

-" Lâu quá không gặp mọi người"

-" Quả nhiên là Takemichi rồi" thanh niên đeo kính

-" Tự nhiên chuyển nhà mà không báo một tiếng vậy takemichi" Akkun nói

-" Xin lỗi nha tại nhà có chuyện gấp"

-" không sao đâu gặp được nhau là vui rồi" cậu bạn lúc nhỏ của takemichi

-" Nhớ mày quá" thanh niên tóc đen khóc

-" thôi nào!

Gớm quá" take đẩy mặt thanh niên đang đầy nước mắt kia.

Tua tua ra chơi~~

-" takemichi đi chơi thôi" Akkun nói

-" Chờ chút làm nốt bài này nữa" cậu càu nhàu

-" Lâu rồi mới gặp mà takemichi vô tâm quá" thanh niên đeo kính

-" Haizzzz...

Chán bọn mày quá..."

Cậu dừng bút gấp sách lại và đi cùng cả bọn.

Vừa ra ngoài cậu đã gặp lại Hina

-" Chào!

Takemichi mồ!

Tự dưng chuyển đi như vậy rồi mất liên lạc luôn" Hina hờn dỗi

-" Xin lỗi Hina tại điện thoại tớ bị hỏng"

take nhìn lên bảng thông tin của Hina, cậu bất ngờ khi nhìn thấy cô ấy đang có tận hai Alpha cụ thể là Ema và Yuzuha ( chị của Hakkai)

Take lấy lại bình tĩnh và đi xuống căn tin cùng đám bạn và ăn trưa.

Tối đến~~

-"Không thể tin được Hina đã có tận hai Alpha luôn ấy"

-' Chỉ có chủ nhân ế thôi chứ không ai ế cả' Reiko cười nham hiểm

-" Xí! không bằng ai kia từ một con chuột hamster mà mập như một chú cún con luôn rồi" take khinh bỉ

Reiko như bị chạm đến nỗi đâu em lao lên oánh nhau với take.

-" takemichi làm gì rầm rầm dạy con" mẹ cậu nói

-" Không có gì ạ!"

Cậu đáp

Hai người cứ như nước với lửa, không ai nhường ai oánh nhau chỉ là chuyện thường ngày thôi.

Sáng hôm sau~~

Cậu lại tiếp tục đến trường và hệ thống đã cập nhật nhiệm vụ

Nhiệm vụ chính: Kết bạn với Mikey và Draken

Điểm: 10

Nhiệm vụ phụ: bảo vệ dám Akkun

Điểm: 5

Hình phạt: học thuộc 10 cuốn sách do Reiko đưa.

Cậu cảm thấy khá sốc khi nhìn vào mục hình phạt và cậu chắc chắn rằng nếu là sách con chuột đó chọn thì sẽ rất dày cho xem nghĩ đến thôi cũng đã khiến cậu toát mồ hôi lạnh rồi.

Buổi trưa cậu chẳng thấy đám bạn hôm nay tới rủ mình đi nữa, cậu thắc mắc đi tìm kiếm chúng nó.

Bỗng take thấy một đám đông ở dưới sân trường, cậu tò mò tới xem...

Ra là họ tụ tập ngồi xem trận đấu giữa Takuya và một đàn anh khác.

Từ nhỏ sức khỏe của Takuya đã yếu vậy mà bọn họ lại bắt nạt cậu ấy như vậy.

Trận đấu sắp bắt đầu, cậu trách bản thân tại sao lại quên đi chuyện quan trọng như vậy và đó cũng là lí do vì những người bạn của cậu lại bị thương khắp người như vậy.

Cậu tức giận bước đến và ra lời khiêu chiến với kiyomasa nhằm ngăn cản trận đấu.

Mọi người ai cũng bất ngờ vì họ biết một thằng nhóc nhỏ con như con như cậu muốn thắng kiyomasa không phải chuyện dễ.

-" takemichi mày làm gì vậy " Akkun lo lắng

-" không sao! tao biết mình đang làm gì"

Cậu bước xuống sân chuẩn bị cho trận đấu, tiếng hô "bắt đầu" vang lên cậu vào thế phòng thủ và kiyomasa tiến tới và đấm cậu nhưng rất nhanh take đã né tránh được và đưa cơ thể vào trạng thái tấn công, từng cú đấm cậu tung ra nhắm đến những vị trí mà trước kia hắn đã đánh cậu, rất nhanh kiyomasa đã gục xuống đất hắn cố ngồi dậy nhưng cơ thể không đứng nổi.

-" Mày ...." kiyomasa sợ hãi

-" làm sao ..."

Cậu lạnh lùng đáp

Rồi take bước đến tên đàn anh vừa định đấu với Takuya vừa định tung đấm vào mặt hắn thì Một ai đó đã lên tiếng:

-" Này kiyomasa"

Một giọng nói rất quen thuộc kiếp trước cậu đã nghe rất nhiều không ai khác đó là draken.

-" Làm chủ trì mà sao lại ngồi dưới đất thế kia" anh ta bước đến gần hơn lẽo đẽo theo sau là một cậu con trai đang ăn Dorayaki.

Takemichi buông tên kia ra, mọi người đều cuối đầu xuống để chào khi nhìn thấy họ.

-"" Kính chào thũ lĩnh""

-" Nè nè Ken-chin tôi ăn hết Dorayaki rồi"

-" này đừng gọi như thế ở mấy nơi như thế này chứ" draken càu nhàu

Mikey tiến lên phía trước, có một tên đã cố bắt chuyện với Mikey nhưng cậu ấy không quan tâm và tiếp tục bước đi.

Kiyomasa cố gắng đứng dậy

-" chào thũ lĩnh" nhưng đã bị draken sút một cú đá vào bụng vì cậu ta cúi đầu rất ít.

Mikey bước đến cạnh takemichi và đưa người về phía trước.

Không biết tại sao nhưng khoảnh khắc ấy cậu không còn tí sức nào và ngã xuống, Mikey cúi người và cầm lấy tóc cậu kéo mặt cậu gần vào mặt Mikey hơn.

-" Tên cậu là gì" Mikey hỏi

-" Hangaki takemichi..."

Cậu đã trả lời theo bản năng

-" Takemicchi từ hôm nay cậu sẽ là bạn của tôi nhé"

-" À ...

ừ" cậu trả lời

Mikey nắm lấy tay kéo cậu đứng dậy và tạm biệt cậu.

-" Hẹn gặp lại! bái bai takemicchi"

Takemichi vẫn còn ngơ ngác thì hệ thống báo cáo nhiệm vụ đã hoàn thành.

Bên phía Mikey, cậu ta nhìn xuống tay mình vừa chạm vào mái tóc xù xù mềm mại của takemichi và vừa chạm vào tay takemichi.

Mikey đưa tay che đi gương mặt đang đỏ lên của mình.

-" Gì vậy chứ" Mikey tự hỏi

______________________________________

Chap này dài chưa các cô cứ bảo tôi viết ngắn ಠ∀ಠ
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 15 bị đánh?


Mikey bước đi, còn draken nắm cổ áo kéo kiyomasa theo.

( Để làm gì thì các cô đoán xem ಡ ͜ ʖ ಡ)

Draken bảo mọi người giải tán hết đi.

Mikey và Draken cứ thế đi mất bỏ lại take còn đang đứng hình nhìn họ rời đi.

Đám Akkun chạy đến bên takemichi lo lắng hỏi cậu có ổn không.

Takemichi chỉ nói là không sao.

-" Reiko tại sao lúc nãy anh lại chẳng còn tí sức nào vậy"

-' Anh không nhìn lên hệ thống xem' Reiko bực mình nói

Take đưa mắt nhìn lên hệ thống thì ra tại mục lực cậu sử dụng hết và đang trong quá trình nạp lại năng lượng.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, take cùng mọi người bắt đầu tiết học.

Tua tua ra về~~~

-" Con về rồi đây" Take chào bố mẹ

Không có ai trả lời...

-" haizz....

Lại vắng nhà nữa sao"

Reiko nhảy ra khỏi vai cậu

-' Quẩy thôi!!

Yeah!

' (⌐■-■)

-" Thôi!

Buồn ngủ quá!

Đi ngủ đây!

Chúc ngủ ngon!"

-' Chủ nhân!

Gì mà ngủ sớm thế!

Chơi chúc đi mà !'

Take đang bước lên cầu thang cậu quay đầu lại nhìn Reiko.

-" Đừng có làm nhà bừa bộn nếu không thì cẩn thận đấy" cậu nói với ánh mắt đe doạ.

' Vâng' Reiko hốt hoảng

Reiko nhảy lên vai take và họ cùng nhau đi lên phòng cậu.

Takemichi để cặp lên bàn và thả người nằm xuống giường.

-" Không chơi à!

Sao lên đây chỉ" cậu hỏi chú chuột nhỏ của mình

-' Chơi một mình buồn lắm' Reiko càu nhàu

Bỗng take nhớ ra gì đó

-" Phải rồi!

Izana thế nào rồi nhỉ muốn gặp anh ấy ghê"

-' Không được đâu nguy hiểm lắm, ngay khi chủ nhân vừa đi là mọi thứ đã quay về quỹ đạo của nó nhưng đừng lo hai người sẽ gặp nhau sớm thôi'

-" Phải rồi nếu gặp lại ảnh mình cũng không biết phải giải thích làm sao....

Thôi thì để từ từ nghĩ cách đã."

-' Đói bụng quá làm món gì ăn đi' chú chuột yêu cầu

-" Ăn ăn ăn... chỉ biết ăn thôi" cậu cà khịa Reiko

-' Sao!

Muốn oánh lộn không?' Reiko tự tin

-" Nhào vô!

Ai sợ ai nào"

Tua tua sáng hôm sau~~

Cậu thức dậy và vệ sinh cá nhân và đến trường.

-" Hôm nay là một ngày đẹp trời!"

Takemichi hít vào một và thở ra một cách thoải mái.

-" Chào Takemichi" Hina vẫy vẫy tay

-" Hina " cậu bất ngờ

-" À takemichi này!

Chiều nay cậu có thể đến nhà tớ không?

Tớ đang gặp khó khăn với một bài toán" Hina xoa xoa tóc của mình

-" Được chứ!

Chiều nay tớ sẽ đến" cậu đồng ý

-" Tốt quá rồi" Hina mừng rỡ

Họ cùng nhau đến trường và ôn lại chút chuyện ở quá khứ.

-" Tạm biệt takemichi nha! giờ ra chơi gặp lại" Hina vẫy tay chào tạm biệt cậu và đi về lớp.

-" Ừm bye" cậu cũng chào tạm biệt Hina.

Takemichi ngồi vào chỗ và cố gắng hoàn thành hết những bài tập của ngày hôm nay vì cậu biết Mikey và Draken tí nữa sẽ xông vào lớp cậu.

-" Takemichi à đi chơi với bọn này đi" Akkun lên tiếng

-" Chờ chút sắp xong rồi" cậu trả lời

Tiếng chuông vào lớp vang lên

Cả bọn có vẻ đang hờn dỗi cậu

-" Haizzzz...

Bọn mày đâu phải trẻ con đừng hở tí là giận chứ" cậu thở dài

-" không biết đâu" thanh niên đeo kính

Tiết học vừa bắt đầu và một lúc lâu sau, bỗng cậu nghe thấy

-" Này mấy đứa học trường nào thế hả!

Không được xông vào"

Cánh cửa lớp kéo ra và hiện lên ngay trước mắt là một người đáng sợ Mikey bất bại.

-" Đây rồi!

Đi chơi thôi!

Takemichi" Mikey ngang nhiên bước vào lớp trước sự ngỡ ngàng của thầy và các bạn có mặt tại hiện trường.

Cậu đã biết trước nên không bất ngờ gì lắm cả lớp chuyển ánh nhìn sang cậu.

Takemichi cầm lấy tất cả bài tập và đưa lên bàn thầy giáo.

-" Thưa thầy!

Em đã hoàn thành bài tập của ngày hôm nay!

Em xin phép"

vừa nói xong Mikey khoác tay lên vai cậu và kéo về cậu đi.

-" Đi thôi" Mikey bình thản

-" Cái lớp chứ có phải nhà ông đâu mà ông làm vậy thế ông nội" Take nghĩ

Bước ra khỏi lớp là một khung cảnh quen thuộc, những đàn anh năm 3 đang nằm dài dưới sàn, quần áo bị tả tơi hết.

Take kiểu:

-" tôi đã quá quen với cảnh này"

Thấy cậu nhìn họ Draken nói:

-" Chướng mắt quá nên đập cho một trận ấy mà" anh còn nở một nụ cười rất tươi.

Draken yêu cầu bọn chúng nằm sấp để anh và Mikey bước lên.

Bọn họ bắt đầu làm theo lời anh và tiếng là hét vang lên.

-" A"

-" A"

-" A"

Takemichi nhìn thấy mọi người trong lớp ai cũng đều nhìn ra ngoài, cậu xấu hổ che mặt lại.

-" Cái bọn này toàn thích làm mấy trò lè loẹ" cậu nghĩ

-" Này!

Takemicchi vui lắm đó tham gia không" Mikey vui vẻ rủ cậu tham gia

-" À không cần đâu" cậu từ chối

Có vẻ như Mikey và Draken đang bàn xem tiếp theo sẽ sử lí ai.

Xong khi hành hạ xong đàn anh, Draken khoác vai hỏi thăm cậu

-" Có khỏe không Takemicchi"

-" Ờ khỏe, chúng ta vừa mới gặp nhau hôm qua mà" cậu ngay thẳng trả lời

-" Có vẻ như cậu không sợ bọn tôi nhỉ!"

Draken cúi đầu xuống gần mặt của cậu.

-" S-sợ chứ!"

- "bọn mày đúng là đáng sợ thật nhưng kiếp trước ông đây đã làm bạn chí cốt với bọn mày đấy!"

Cậu nghĩ

-" Thôi nào!

Đừng căng thẳng!

Cứ thoải mái đi" Draken nói

-" Ừ" cậu gật đầu

Bỗng Draken ngừi thấy một mùi hương rất thơm thoáng nhẹ qua.

-" Hửm!

Takemicchi xịt nước hoa à" draken buông cậu ra

-" Có một chút" cậu trả lời

-" Reiko nó vừa ngửi thấy tin tức tố của anh sao!"

-" Đúng" em nó đáp

-" Mũi gì thính thế?!!

Mũi 🐶 à"

Cậu nói chuyện với Reiko

-" Hôm nay cậu có rảnh không?"

Mikey hỏi

-" Cũng...

Rảnh" thôi tối tới nhà Hina vậy cậu

-" Ta đi chơi thôi" Mikey khoác tay lên vai cậu

-" Ừ"

Có vẻ đã ra chơi rồi, mọi người đều đến nhìn takemichi để hóng drama, đám Akkun kinh ngạc nhìn cậu bạn thân của mình thân thiết với hai con người đáng sợ kia.

Hina từ xa tiến bước về phía take,

-" Ồ!

Hina chiều nay tớ có chút việc nên tối đến nhà cậu nhé"

Hina không trả lời tiến thẳng đến và "chát" cô ấy đã đánh Mikey.

( Sự lợi hại của con gái ಡ ͜ ʖ ಡ)

Những người chứng kiến cảnh tượng này đều há hốc mồm.

Hina nắm lấy tay của cậu và kéo đi.

Takemichi nhận thấy tay Hina đang run rẩy.

-" thật là vui khi mình có một người bạn tốt như Hina" cậu tự hào

Draken nắm lấy tay cô

-" Này!

Ta giết cho bây giờ, nhóc con!.

Tự nhiên tát người khác rồi chào tạm biệt thế kia."

Draken nhăn mặt

-" Đừng có đùa" draken đe doạ

( Toang ತ_ʖತ )

-" Tôi không đùa!

Dạo gần đây người cậu ấy toàn những vết thương, nếu là do các người tôi sẽ không bỏ qua" Hina lớn giọng

-" Hina à thật ra những vết thương đó là do tớ đánh nhau với Reiko đấy" cậu không dám mở miệng

-' Người ta không biết gì hết à nha' Reiko nói

Cậu mở tay draken ra khỏi ty Hina và chèn người vào giữa che chắn cho cô nàng.

-" Xin lỗi!

Bạn thân của tôi chắc là hiểu lầm gì rồi" cậu lo lắng

-" Hả!

Hiểu lầm...?"

Draken đe doạ

Mikey bước đến gần cậu

-" Tát tôi mà hiểu lầm à!"

Mikey giơ nấm đấm lên, tin tức tố của anh rò rỉ ra ngoài

-" dù biết nó sẽ không đánh nhưng tay chân mình vẫn run rẩy như này có khi nào nó đấm thật không?"

Cậu nghĩ

Nấm đấm của Mikey dừng lại ngay trước mặt cậu và xoa xoa đầu cậu.

-" Đùa thôi!

Tôi không bao giờ đánh con gái đâu" Mikey cười cười, tin tức tố của anh bỗng biến mất

Vì quá sợ hãi nên cậu đã rơi một giọt nước mắt, Mikey nhìn thấy liền hốt hoảng

-" T-tôi xin lỗi" anh lấy tay lau đi nước mắt của cậu.

Draken vỗ vai cậu

-" Không sao chứ!

"

-" Làm tôi hết cả hồn!

Phù....

" Cậu thở một cách thoải mái.

Và bắt đầu giải thích với Hina mọi chuyện.

-" Ể!

Tớ xin lỗi tớ không biết đây là bạn của takemichi" cô ấy bước đến cúi đầu xin lỗi Mikey và draken.

Khoảnh khắc mà Mikey tung ra nấm đấm, hình như tin tức tố Alpha của cậu ấy bị rò rỉ ra ngoài.

Takemichi đã ngửi thấy mùi hương rất dễ chịu đó là mùi của hoa Lavender và cậu rất thích loài hoa này.

Đây là hoa Lavender

Takemichi đưa tay lên mặt và chạm vào má cậu cảm thấy có chút nóng.

Mặt cậu cũng hơi đỏ, chắc là ảnh hưởng của tin tức tố.

( Alpha càng mạnh mẽ thì càng kiềm hãm được mùi hương tin tức tố của bản thân và họ chỉ cho Omega của mình ngửi thấy mùi hương của bản thân, điều đó chứng tỏ Mikey là một Alpha rất mạnh mẽ.)

Lúc đó Mikey cố ý để tin tức tố lần ra ngoài để kiểm tra xem takemichi có thực sự là một Beta không.

Mikey nhìn vào gương mặt đỏ bừng của takemichi và mỉm cười.

-" Quả nhiên...."
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 16 gặp lại naoto


Mikey bước đến gần takemichi

-" Cậu sao thế takemicchi?"

-" Tớ kh-không sao" cậu quay mặt đi và đưa tay lên che đi gương mặt đỏ ửng của mình.

Rõ ràng anh đang trêu chọc cậu.

Draken nhìn tay mình và nhớ lại khoảnh khắc lúc cậu chạm vào anh, mặt anh có chút đỏ.

Anh nhìn thấy Mikey tiến đến gần takemichi, cảm thấy hơi khó chịu.

-" Mày làm cái gì đấy" draken kéo Mikey ra khỏi cậu.

-" Ken-chin làm gì vậy!"

Mikey càu nhàu

-" Được rồi đi chơi thôi!"

Draken nói

-" Phải" vừa nói xong Mikey kéo draken và takemichi đi.

Họ dừng lại ở một con đường

g nhỏ và bắt đầu đi xe đạp.

Mikey ngồi ở yên sau bảo cậu đạp chở anh đi.

-" Được" cậu đồng ý.

Ánh nắng buổi chiều chiếu sáng mái tóc vàng óng, mềm mại của takemichi.

Làn da cậu trắng mịn hồng hào, ngồi từ sau Mikey có thể nghe thấy rõ mùi hương của mái tóc đó lẫn tin tức tố của cậu.

Anh đưa tay lên chạm vào mái tóc xù xù mềm mại kia, một tay giữ lấy vai cậu đứng lên và ghé sát vào gáy cậu.

Thoải mái hít lấy mùi hương thơm ngát kia.

-" Cậu thật sự là một Beta à!?..."

Mikey thì thầm vào tai cậu.

Take giật mình khi bị Mikey động chạm như vậy, tay lái cậu run rẩy và lấy tay che đi nơi vừa bị anh chàng kia ngửi.

Mặt cậu đỏ lên

-" L-làm gì vậy"

-" Takemicchi thơm quá" Mikey khẽ cười

Draken ở phía sau thấy được cảnh tượng trước mắt anh nổi giận tăng tốc đến cạnh xe của take và véo tai Mikey

-" Thằng lùn này! mày làm gì vậy" draken lớn tiếng

-" Làm gì chứ!

Tên to xác kia" Mikey gầm lên

Rồi hai người cãi nhau chí chóe, mặt cho cậu con trai đang trong trạng thái ngại ngùng kia.

Bỗng cậu dừng xe lại,

-" Mỏi chân rồi không đạp nữa"

-" Tới đây thôi thôi!"

Draken lên tiếng

Mikey nhảy khỏi xe đạp và ngồi xuống ở một bãi cỏ.

Anh nói về thời đại côn đồ mà mình muốn tạo ra.

-" Cậu đi cùng tôi nhé"

-" Ừm" cậu gật đầu

Mikey bất ngờ

-" Cậu không thắt mắt tại sao tôi lại hứng thú với cậu sao" anh hỏi cậu

-" Tất nhiên là không biết rồi...

Nhưng Mikey-kun rất đáng tin.

Tôi cảm thấy mình có thể tin cậu" cậu trả lời

Lúc đó cậu đã cười nhẹ một chút và nhìn Mikey và Draken bằng một ánh mắt dịu dàng đầy ấm áp.

Draken và Mikey sững người và họ đột nhiên chạy đi mất.

-" T-tạm biệt takemicchi...

Tôi chợt nhớ ra mình có chút việc" draken chạy đi

-" T-tôi cũng vậy" Mikey chạy theo.

-" Hể?!

Gì vậy" Cậu ngơ ngác và bước về nhà.

Trên đường đi cậu đã gặp kisaki và những người khác.

Bọn họ đi lướt qua cậu, cậu đang suy nghĩ nên cũng không để ý.

Takemichi ghé vào một cửa hàng

-" Mua gì vậy" Reiko tò mò

-" Keo vuốt tóc" cậu trả lời

Reiko không nói lời nào liền dùng chân của mình đá cậu một cái

-" Gì vậy..."

Cậu đau đớn hỏi

-' Tôi không cho phép anh vuốt tóc' Reiko đe doạ

-" V-vâng" cậu sợ hãi rời khỏi cửa hàng, bởi cậu biết nếu cãi với nó cậu sẽ bị vả vêu mồm.

Cậu về nhà thay tắm rửa thay quần áo và chuẩn bị đi sang nhà Hina.

Cậu vô tình nhìn thấy chiếc đồng hồ mà Izana đã tặng mình, hình ảnh chàng trai với mái tóc trắng chợt thoáng qua đầu cậu.

-" Reiko! anh nhớ Izana quá!

Liệu có thể gặp cậu ấy không?!!"

-' Chờ em chút...

Hiện tại anh ấy không ở Nhật Bản '

-" Vậy sao..."

Take buồn bã

-' Chẳng phải anh còn phải sang nhà Hina sao' Reiko nhắc nhở cậu

-" Phải rồi!..."

Takemichi đi đến nhà Hina.

Đến nơi, cậu bấm chuông.

Người ra mở cửa là Naoto

-" Có ch-....

T-takemichi-kun" Naoto bất ngờ nhảy tới ôm chầm takemichi.

-" Sao thế Naoto " cậu ngạc nhiên vì hành động của cậu bé và nhận ra thằng bé đã cao hơn mình rồi.

Cậu đưa tay lên vỗ vỗ lưng Naoto.

-" Chà!

Lâu quá không gặp Naoto cao hơn hẳn nhỉ"

-" Thằng bé cao phết mình cảm thấy tủi thân quá"

Thằng bé cuối cùng của chịu buông cậu ra

-" Tại sao anh lại chuyển nhà vậy takemichi-kun"

-" Gia đình anh có chút việc ấy mà"

Naoto nắm lấy tay và kéo cậu vào nhà, đóng cửa lại

-" Chị ơi!

Anh takemichi đến chơi này"

-" Ồ đến rồi à" Hina mừng rỡ

Cô bước ra chào cậu và hai chị em kéo cậu vào phòng Hina.

-" Takemichi đợi tớ một chút tớ đi lấy trà nhé"

-" ừm"

Nhân lúc cậu không chú ý hai chị em Tachibana ra hiệu với nhau 👍.

(Tất cả là kế hoạch)

Giờ đây căn phòng chỉ còn lại Naoto và takemichi.

-" Lâu rồi không gặp Naoto nhỉ!

Em vẫn khỏe chứ?"

-" vẫn khỏe ạ" Naoto ngại ngùng

-"Bầu không khí gì thế này" cậu nghĩ

Bỗng tiếng pháo hoa vang lên xé tan bầu không khí của căn phòng.

-" Ồ có pháo kìa takemichi!

Naoto! lên sân thượng xem pháo hoa nào" Hina chạy ra ngoài.

Naoto nắm lấy tay take và cùng nhau lên sân thượng.

-" thằng bé sao thế! thích nắm tay à"

Cậu bị thu hút bởi những bông hoa sáng rực đang nở rộ trên bầu trời kia.

-" Woa !!!"

Đôi mắt cậu như phát sáng lấp lánh trước bầu trời pháo hoa kia.

Naoto đã nhìn thấy được giây phút đó trái tim của em đập rộn ràng.

Mọi người đều dán mắt lên ngắm nhìn pháo hoa còn em, em ngắm nhìn người con trai nhỏ bé như đang tỏa sáng dưới màn đêm Tokyo vậy.

Naoto đỏ mặt, nhưng đôi mắt cậu vẫn mở to để ngắm nhìn takemichi.

-" Đẹp quá phải không Naoto "

-" V-vâng"

-" Naoto có ước mơ gì không" cậu hỏi

-" Ước mơ sao?

Em cũng không biết nữa!"

-" Naoto rất mạnh mẽ trong tương lai em có thể trở thành một cảnh sát tốt đấy" takemichi dịu dàng

-" Vâng!

Em nhất định sẽ trở thành cảnh sát" Naoto khẳng định

-" Ừ! cố lên nhé!

" Take cổ vũ

Naoto nắm lấy tay cậu chặt hơn, take thấy vậy liền nắm lấy tay em.

Ngày hôm đó là một ngày tuyệt vời của Naoto vì em đã tạo nên được ước mơ và còn được ngắm nhìn khoảnh khắc đẹp của takemichi.

-" Em yêu anh" Naoto nhỏ giọng

Tiếng pháo hoa quá lớn khiến take không nghe rõ

-" Hả!??..."

-" không có gì đâu ạ" naoto ngại ngùng mặt đỏ bừng như trái cà chua.

Ngày hôm sau~~~

Cậu đến trường và tiếp tục tiếc học như mọi ngày.

Ra chơi

-" Takemichi ăn nhiều chút" Akkun nói

-" Tự nhiên nay bao người ta ăn, bọn mày uống nhầm thuốc à" cậu nghi ngờ

-" không có gì!

Chỉ là lâu quá không gặp mày mà mày lùn đi nhiều" Takuya lên tiếng

-" Tao lùn vậy sao" cậu nhìn lại bản thân

-" Tại tao là Omega đó bọn khốn nạn" cậu bẻ gãy đôi đũa.

-" Này đùa chút thôi đừng manh động" thanh niên đeo kính

Cậu nhìn cả bọn bằng ánh mắt đầy sát khí và nở một nụ cười rất chi là thân thiện.

Cả bọn sợ hãi, sau đó cậu đã gọi rất nhiều món khác và bắt bọn kia trả tiền.

( Chết chưa ಡ ͜ ʖ ಡ)

-" thật là một sai lầm khi bao nó đi ăn" cả bọn đồng thanh.

Tua tua đến tối~~

Cậu đang đi chơi cùng đám Akkun bỗng nhận được cuộc điện thoại của draken.

-" Takemicchi!

Cậu đến đến Musashi đi!

Mọi người đang tập trung ở đó"

-" Ờ"

Tút tút...

-" Bái bai nha" cậu vẫy tay chào tạm biệt đám bạn

-" Rồi đó nó bỏ rơi tụi mình nữa rồi đó" Akkun nói

Cậu đang ung dung bước đi thì bỗng gặp Hina

-" Ồ takemichi"

-" Ồ Hina "

-" Cậu đang đi đâu vậy" Hina hỏi

-" Tớ đi gặp bọn Mikey chút ấy mà" cậu trả lời

-" Cho tớ đi với" Hina nói

-" Nhưng..." take nhìn thấy ánh mắt của Hina như nói rằng "thử từ chối bà xem".

Buột cậu phải đồng ý cho cô theo cùng.

Đến nơi cậu đã bị sốc nặng khi nhìn thấy ....

_____________________________________

Thật ra Hina và Naoto đã biết takemichi là omega nha.

Cảm ơn đã đọc ❤️ và

Các cô muốn đọc h không 🌚 bình luận đi
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 17 gia nhập touman


Yeah!

Được 1k bình chọn rồi yêu các bạn quá! ❤️❤️❤️❤️

______________________________________

Đến nơi cậu sốc nặng khi nhìn thấy một băng mô tô xuất hiện và trong đó Ema và chị Yuzuha đang mặt bang phục của touman.

Ngoài họ ra còn có nhiều cô gái khác cũng mặt bang phục và họ đều là A.

Ema thấy Hina đến liền chạy tới nắm lấy tay cô và dắt cô đi nơi khác để mặc cho cậu đứng hình vài giây.

-"Reiko chuyện này là sao?!!!"

-' Alpha nữ sở hữu sức mạnh sánh ngang với một Alpha nam đấy đừng đùa, anh thấy họ có mặt ở đây cũng là chuyện thường thôi' bé chuột hamster giải thích.

-" Ủa!

Tại sao chị Yuzuha lại ở touman?"

Cậu hỏi

-' Ý anh là sao?"

Reiko không rõ

-" Thì anh hai Taiju của chị ấy chẳng phải bạo hành hai chị em họ sao?

Anh ấy đồng ý cho chị Yuzuha gia nhập touman à"

-' Chủ nhân à!

Ở đây Shiba Taiju sở hữu tính cách yếu đuối hơn so với vẻ bề ngoài và chị Yuzuha là người dẫn dắt cho gia đình'

-" Trời ơi thế giới này thay đổi nhiều quá" cậu thở dài

Bỗng có hai người đi về phía cậu

-" Này nhóc!

Đây không phải nơi để chơi đâu!

Đi về đi" bọn họ đuổi cậu

Mitsuya nhìn thấy cậu liền đến gần và hỏi

-" Cậu là Takemicchi à"

-" phải" cậu trả lời

Mitsuya quay sang và mắng bọn kia

-" Các cậu làm gì với thành viên mới đấy"

-" thành viên mới gì chứ" cậu đưa mắt lên nhìn thông tin của mitsuya, anh ấy cũng là một A.

-" Sao ai cũng là A hết vậy" cậu nghĩ

-" Takemicchi đi theo tôi " anh yêu cầu

-" Vâng" cậu chạy theo anh

Mitsuya đưa cậu đến gặp Mikey

-" Chào!

Takemicchi.

Xin lỗi nhé!

Đột ngột gọi cậu ra đây..."

Mikey

-" không sao đâu" take

Nói xong Mikey và mọi người tiến vào ngôi đền, thấy vậy cậu cũng đi theo.

Mọi người cúi đầu xuống và chào Mikey, cậu không biết gì lẽo đẽo theo sau bọn Mikey.

Cậu di chuyển sang chỗ khác nhìn xem Hina đâu rồi, cậu thấy cô cùng hai A của mình đang phát cơm chó.

-" Mình không nên phá hỏng bầu không khí của họ nhỉ" take tự nhủ

-' Ồ xem ai không có người yêu kìa' Reiko cà khịa.

-" Im đi con chuột mất nết này!"

Cậu chửi em

Reiko cười nham hiểm.

Heheheh......

Cậu nhìn thấy Mikey đứng trước mọi người một cách nghiêm túc

-" Chà ngầu quá!"

Cậu ngưỡng mộ

Mikey lên tiếng

-" Từ hôm nay chúng ta sẽ có một thành viên mới!

"

-" Ô!

Ai vậy" cậu tự hỏi

-" Đó là Takemicchi" Mikey lớn giọng

Cậu kiểu: -" làm ơn đừng tạo bất ngờ nữa tôi không thể tiếp nhận được nữa đâu"

Draken kéo cậu lên phía trước để mọi người thấy mặt cậu.

Giờ cậu mới hiểu ra lời lúc nãy mitsuya nói là thật.

Tối ngày hôm ấy, mọi người hộp bang chỉ vì cậu.

Bỗng cậu nhận được nhiệm vụ mới

Nhiệm vụ chính: ngăn Pa đâm Osanai điểm thưởng: 10

Nhiệm vụ phụ: giải cứu bạn của Pa

điểm thưởng :5

Hình phạt: trừ 40 điểm

Cậu chợt nhận ra, đêm nay phải nói về vụ bạn của Pa bị đánh chứ! chẳng lẽ sự xuất hiện của các A nữ làm thay đổi mốc thời gian à? .

-" Không sao!

Điều này càng có lợi cho mình" cậu mỉm cười

Buổi họp kết thúc và cậu nhanh chóng đi thực hiện nhiệm vụ phụ.

-' Chính là nơi này!' Reiko báo cáo

-" Ừ" cậu đã nhìn thấy mục tiêu

Bọn chúng đánh đập cậu con trai kia một cách dã man và bắt đầu cởi áo cô gái kia ra chuẩn bị tiến hành bước tiếp theo.

Take tức giận, tiền tới và sử lí hết bình chúng trong vòng một nốt nhạc.

Cậu lấy áo khoác của mình đưa cho chị gái và cởi trói cho cậu con trai kia.

-" Cố một chút em đã gọi xe cứu thương rồi họ sẽ đến nhanh thôi"

-" Cảm ơn em nhiều! nếu không có em thì chị đã... hức... hức" cô gái hoảng sợ.

Anh trai kia đã ngất luôn rồi

-" Tiến hành chữa trị" takemichi ra lệnh

-' Đã rõ' Reiko trả lời

Xe cứu thương cũng đã đến và cậu cũng đi theo bạn của Pa vì bản thân cũng bị thương một chút.

Nhiệm vụ thành công: +5 điểm

cơ thể bị thương -10 điểm.

-"Ôi không! lần này bị từ tận 5 điểm" cậu thất vọng

Chàng trai đã được đưa vào cấp cứu và cô gái đã ổn hơn

-" Không có gì đâu ạ!

Em chỉ vô tình nhìn thấy hai người rồi tiện tay thôi"

Bố mẹ của cô gái đến

-" Con gái!

Con không sao chứ" bố cô lo lắng

-" Con vẫn ổn tất cả là nhờ cậu bé này"

Sau đó bố mẹ cô gái đã cảm ơn cậu rất nhiều.

Rồi cậu về nhà,

-" Mệt quá!

Sử dụng nhiều kĩ năng quá nên cơ thể ê ẩm quá!"

Cậu than thở.

-' Hệ thống đang chữa trị cho anh mà!

Vẫn còn đau à' Reiko lo lắng

-" không sao!

Anh hết đau rồi"

Reiko biết cậu nói vậy để cô không lo lắng thôi.

Takemichi và Reiko nghỉ ngơi sau một ngày mệt mỏi.

Ngày hôm sau~~~(cuối tuần)

-" Takemicchi!

Đi chơi thôi" Mikey và Draken đợi cậu

-" Hôm nay cuối tuần mà!

Kệ đi mệt quá" cậu trùm chăng lại và ngủ tiếp.

-" Takemichi bạn con gọi kìa" mẹ gọi cậu

-" Vâng" cậu ngáp dài~~~ cố gắng gượng dậy

Ồn ào quá nên Reiko đã vào không gian của hệ thống mà ngủ tiếp.

-" Nghỉ ngơi một chút cũng không yên với bọn này" cậu càu nhàu (⇀‸↼‶)

Ở dưới nhà

Mẹ cậu mở cửa mời hai người bạn của cậu vào.

-" Các con đợi takemichi chút nha"

-" Vâng" Mikey và Draken ngoan ngoãn

Takemicchi bước xuống cầu thang

-" Ể sao tụi nó ngoan hiền thế" cậu ngạc nhiên

-" Yo takemicchi" Mikey vẫy tay

Cậu chào lại anh bỗng cậu trượt chân

" Á...."

Draken và Mikey nhanh chóng nhảy phóc tới và đỡ lấy cậu.

Cả ba cùng ngã và chân cậu đè lên bụng draken, còn ngườì cậu đè lên người Mikey.

Cổ cậu chạm trực tiếp vào miệng Mikey mái tóc thơm ngát che phủ gương mặt Mikey.

Tay draken thì đặt lên cặp đùi trắng nõn của cậu.

-" Mấy đứa không sao chứ" bố cậu hỏi

-" Takemichi con lại té nữa hả" mẹ mắng cậu

Cậu gượng dậy rời khỏi Mikey và Draken,

-" Xin lỗi nha!

Hai người không sao chứ" cậu lo lắng

-" Cho hỏi nhà vệ sinh ở đâu vậy" Mikey hỏi

-" Đi thẳng rẽ trái" mẹ cậu trả lời

Mikey chạy nhanh vào nhà vệ sinh, draken ngồi dậy và cố tỏ ra bình tĩnh nhất có thể.

-" Không sao chứ takemicchi" anh hỏi cậu

-" không sao! cảm ơn bọn mày nha'

Draken ngồi xuống ghế, mọi người nhìn thấy anh rất bình thường nhưng trong lòng draken lại gào thét dữ dội.

-" Mikey làm sao thế?"

Take hỏi draken

-" Không sao đâu" anh trả lời

Phía Mikey

Anh đang chóng lại cơn thèm khát của một A.

Lúc nãy anh như ngửi rất rõ mùi hương của take, không một A nào có thể cưỡng lại khi ở khoảng cách gần như vậy với O cả.

Nhưng hiện tại bố mẹ cậu còn đang ở nhà nên không được hành sử thô lỗ và cậu không muốn làm takemichi sợ.

Cậu điên cuồng rửa mặt để làm dịu đi cơn nóng và cố gắng kìm chế tín tức tố của bản thân.

Anh nhìn xuống phần dưới như đảm bảo đã an toàn, anh thở phào nhẹ nhõm. ( Hiểu hành động này không? 🌚)

Mikey bước ra và thật bình tĩnh như draken,

-" cậu sao thế Mikey" takemichi hỏi

Mikey ngồi xuống và nói

-" Có gì đâu chứ"

Takemichi mặc áo khoác lên và đi cùng bọn họ.

-" Thưa bố mẹ con đi "

-" nhớ về sớm nha con" mẹ cậu bảo

-" vâng"

Sau đó Mikey, draken và takemichi đi chơi ở công viên.

____________________________________

Cảm ơn đã đọc ❤️❤️❤️


 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 18 phải lòng?


Tôi chỉ muốn nói là ...

Mitsuya là một A nha.

Mình nhầm lẫn ở chap trước

Xin lỗi (╥﹏╥)

_____________________________________

-" Takemicchi!

Chúng ta đi vào nhà ma không?"

Mikey mong đợi

-" Mikey à!

Tôi sợ ma lắm các cậu vào đi!

Để tôi đợi ở ngoài là được rồi" cậu tránh né

-" Có Takemicchi đi chung mới vui chứ" draken bảo

-" Phải đó!

Đi thôi!"

Mikey và Draken kéo Take vào trong nhà ma.

Tiếng la thất thanh lắp đầy sự sợ hãi của cậu vang lên.

-" Aaaa.....

Đợi với....

Tránh xa ta ra....

Mikey...

Draken.....Sợ quá....Aaaaaa...."

Cậu la hét và bám chặt vào tay của Draken và Mikey.

Mikey cảm thấy thích thú khi cậu chủ động chạm vào mình, anh thích thú đi chậm hơn.

Draken thì bảo cậu bình tĩnh nhưng cậu càng ngày càng bám chặt hơn, là một A ai lại không thích điều đó chứ và anh hợp tác với Mikey.

Đi được một đoạn Mikey kề gần vào tai cậu hỏi nhỏ

-" Takemichi mày là O phải không"

Take giật mình,

-" Làm gì có chứ T-tôi là B mà..."

Cậu trả lời

-" Nếu không nói thật thì bọn tôi sẽ bỏ cậu lại đó" Mikey đe doạ

-" Mikey mày tính làm nó sợ à" draken nhíu mày.

-" Mày cũng muốn biết mà chẳng phải vậy sao" Mikey như đâm vào bí mật của anh

-" M-mày ..."

Draken cạn lời

Takemichi sợ hãi bèn nói ra

-" Xin lỗi!

T-tôi là một ...

O!

" Cậu nhỏ giọng

Draken và Mikey nghe rất rõ,

-" Thừa nhận là tốt rồi" Mikey đưa tay lau nước mắt cậu

-" Xin lỗi tôi không muốn giấu các cậu đâu" Take nói

-" không sao đâu!

Bọn tôi cũng biết rồi" draken an ủi cậu

-" Hể biết rồi!?

Mình giả trang cỡ đó mà còn nhận ra ư" cậu tủi thân

Draken bước đến xoa đầu cậu, anh cúi người xuống và bế cậu chạy ra khỏi nhà ma.

Mikey tức giận chạy theo cướp lại takemichi,

-" Ngã bây giờ...

Aaaa....

Mấy người tính quăng tôi à" cậu hét lên khi bị tranh giành như vậy.

-" Đưa cho tao" draken gầm lên

-" Của tao" Mikey đáp trả

Cuối cùng cũng ra khỏi nhà ma, bọn họ đã chịu thả cậu xuống.

-" Takemicchi phải gọi bọn này là anh đấy" Mikey tự tin

-" ...

Được rồi" cậu gật đầu

-" Gọi đi takemicchi" draken yêu cầu

-" À ừm....

Anh Mikey...

Anh Draken" cậu ngượng ngùng

-" Gọi lại đi " Mikey nhìn cậu không chớp mắt

-" Anh...Mikey..."

Cậu ngượng đỏ mặt

Takemichi đưa mắt nhìn sang Draken, anh chảy máu mũi lúc nào không biết.

-" Draken anh chảy máu mũi kìa...."

Cậu chỉ tay lên mũi anh và lấy một chiếc khăn từ trong túi ra lau

-" Cúi xuống một chút đi" cậu bảo

Anh ngoan ngoãn nghe cậu, cậu nhẹ nhàng lấy khăn lau máu mũi của anh.

Mikey lườm draken, nhưng anh nở một nụ cười đầy sự khinh bỉ.

Mikey như thức tỉnh bản năng bóng tối, anh lấy đầu đập mạnh vào tường.

-" Mikey...

Anh làm gì vậy" cậu hoảng hốt nhìn thấy Mikey làm như vậy vfa thế là cậu chuyển sang chăm sóc Mikey, anh biết mình đã có lợi thế liền nhõng nhẽo

-" Đau quá !!

Takemicchi..."

Anh ôm lấy cậu

-" Bình tĩnh nào sẽ hết nhanh thôi" cậu lo lắng

Mikey cười lại draken nụ cười ánh chứa đầy sát khí.

Bầu không khí trở nên đáng sợ ánh mắt hai người như loé một tia xét, bỗng điện thoại draken vang lên:

-" Sao đấy Pa"

Có vẻ như họ đang nói về chuyện bạn của Pa bị đánh,

-" Hiểu rồi!

Đừng lo lắng!

Cứ tin tưởng bọn tôi" draken nói với Pa.

Mikey cũng hiểu được chuyện nghiêm túc hỏi

-" Họ vẫn ổn chứ!"

-" Cô bạn gái thì không sao nhưng bạn của Pa bị đánh rất nhiều, cậu ta đang ở bệnh viện".

Cả ba vào một quán ăn và dùng bữa

-" Takemicchi ăn gì" draken hỏi

-" Ừm ...

Một cái hamburger nha" cậu trả lời

-" 2 xuất cơm và 1 cái hamburger " draken lên thực đơn.

-" Vâng" người phục vụ

-" Tại sao suất này không có cờ" Mikey phồng má chỉ vào xuất cơm.

Draken thở dài và lấy ra một cái cờ cắm lên xuất cơm

-" Woa" mắt Mikey sáng long lanh và anh đã chịu ăn.

-" Mikey dễ thương quá" cậu nghĩ

Một lúc sau~~~

Mikey vừa ăn xong thì lăn ra ngủ,

-" Trời!...."

Cậu ngạc nhiên

Draken mắng mikey và cõng anh đi.

Mikey nắm lấy cổ áo Take và kéo cậu theo.

-" Gì vậy...?!!"

Cậu đang uống nước và bị anh kéo đi

Đến bệnh viện~~~

-" Tới rồi!

" Draken bảo

Mikey ngáp~~ và rời khỏi người draken và chạy sang gục đầu vào vai take.

-" Mày làm gì takemichi đấy!!!"

-" Không sao đâu" take nói

Cả ba cùng bước vào bệnh viện

Bố mẹ cô gái thấy hai người đến liền chạy ra mắng

-" Bọn mày còn tới đây làm gì?!!

Hại con gái tao xuýt bị vây bẩn còn đánh bạn trai con bé bầm dập thế kia"

Draken không nói gì chỉ cúi đầu và lấy tay đè đầu Mikey xuống.

Hai người phía trước quá cao như chế mất cậu, đến khi họ cúi người xuống thì một cậu bé nhỏ nhắn đáng yêu dần hiện ra.

Cậu vẫy tay chào bố em cô gái

-" Takemichi " bố mẹ cô gái bất ngờ

Mikey và Draken quay lại phía sau

-" Mọi người quen nhau à" draken hỏi

Cậu gật đầu rồi bắt đầu kể lại mọi chuyện cho mọi người.

-" Đây là bạn của cháu sao!

Bác xin lỗi nhé!"

Bố cô gái

-" không sao đâu ạ"draken bảo

Chàng trai đang nghĩ ngơi, cậu không tiện vào thăm thế nên cậu đã về nhà.

-" Bái bai takemicchi!

Tối gặp" draken và Mikey đưa cậu về nhà

-" Bye" cậu bước vào nhà và đi lên phòng

-" Reiko!

Có trò gì chơi không?!

Chán quá!"

Cậu than thở

-" Em mới tìm được bộ game này hay lắm" Reiko ngước cao mặt tự tin

-" Đâu xem nào"

Và thế là ngày hôm ấy cậu và Reiko chơi game cả ngày.

Tối đến~~~

Tiếng chuông điện thoại reo

-" Takemichi đi thôi!"

Draken

-" Tới liền" cậu trả lời

Haizzzz....

Cậu thở dài

-"Đi thôi Reiko" cậu bảo

-' Anh đi đi em không đi đâu!

Có chuyện gì thì gọi em' Reiko đang chơi game

-" Ừ" cậu trèo xuống nhà để mẹ khỏi phát hiện.

Tới nơi, mọi người đều tập hợp và rất nghiêm túc, cậu cảm thấy mình thật là lạc loài.

-" Có phải mình đến không đúng lúc không?!!"

Cậu tự hỏi

Pa đang cúi đầu trước Mikey

-" Tính sao đây Pa!

Làm hay không làm"

Pa im lặng một lúc và hét to

-" Tôi muốn đập chết tất cả bọn chúng"

Mọi người sẽ giúp Pa đánh bại Moebius, khí chất ấy, sự dũng cảm hết mình vì bạn bè ấy làm cậu cảm thấy thật hoài niệm.

Cậu cười nhẹ một cái như chứa chan hết tất cả sự dịu dàng của cậu.

Khoảnh khắc ấy, Mitsuya đã nhìn thấy được nụ cười rực rỡ của em.

Trái tim anh bỗng đập mạnh một tiếng

-" Thình thịch"...

Anh nhận ra mặt mình có chút nóng, anh lấy tay che đi gương mặt đỏ bừng kia.

Lúc đó, Take đưa mắt nhìn sang anh, cậu ấy thấy tai của anh đỏ một cách kì lạ.

Cậu bước tới gần

-" Mitsuya anh làm sao vậy?"

Anh ấy thấy cậu bước đến gần liền lùi về phía sau một chút.

-" Sao thế takemicchi" anh hỏi lại cậu và cố gắng làm cho mặt mình hết đỏ.

Take nhìn đôi tai đỏ ửng kia

-" Chẳng lẽ mắt mình có vấn đề?!!!"

Cậu lo lắng

Pa nhìn thấy cậu liền bước tới,

-" Ủa gì vậy?

Định đánh mình hả" cậu nhắm mắt lại chịu trận.

Nhưng Pa lại cúi đầu trước cậu

-" Cảm ơn cậu đã cứu bạn của tôi Takemicchi"

-" Không có gì đâu" cậu đỡ Pa dậy

-" Tưởng tới đấm mình chứ" cậu nhẹ nhõm.

Một lúc sau, cuộc họp kết thúc.

Mọi người đều bắt đầu đi về nhà, cậu cũng tạm biệt Mikey và Draken.

Đang chuẩn bị về thì bỗng người cậu nóng bừng lên, hệ thống vang lên

Cảnh báo chủ nhân đang trong kì phát tình

Cậu tức tốc chạy đi tìm nơi nào đó không có người nhưng xui xẻo thay cậu lại va phải ai đó.

Cậu hoảng hốt ngồi dậy, nhưng cơ thể chẳng còn sức nữa.

Cậu đưa mắt nhìn sang người mình va phải, đó là Mitsuya.

Tin tức tố cậu phát ra, làm anh ấy thức tỉnh bản năng Alpha của bản thân.

Hiện tại cậu chẳng còn đủ sức để chạy nữa nên đã sợ hãi lấy tay phòng bị, người cậu run rẩy nước mắt bắt đầu thi nhau trào ra.

Mitsuya cúi người xuống và hỏi

-" Cậu vẫn ổn chứ"

Cậu rất ngạc nhiên khi thấy một A có thể nhẫn nhịn trước bản năng của mình như vậy.

-" Vẫn ổn! nhưng em không còn sức để đứng vững nữa" cậu đổ mồ hôi và tin tức tố ngày càng phát ra nhiều hơn.

Anh ấy bế cậu lên và chạy về nơi không có người

(các cô đừng nghĩ bậy🙂

Thì ra anh ấy chạy đến nhà vệ sinh công cộng, trời đã tối nên không có ai ở đó cả.

Anh đặt cậu xuống

-" C-cậu có cần tôi giúp" mặt anh đỏ lên

-"Kh-không cần đâu!

" Cậu chạy vào nhà vệ sinh, lấy thuốc từ hệ thống và tiêm vào người, do tiêm sẽ nhanh hơn nên cậu tiêm thêm lần nữa thay vì uống thuốc.

Một lúc lâu sau, kì phát tình đã qua, cậu bước ra ngoài thấy mitsuya vẫn đang đợi mình.

-" Cảm ơn anh Mitsuya" take ngượng ngùng

-" Em là một O à"

Take gật đầu

-"

Sau này có chuyện gì thì tìm đến tôi và phải cẩn thận hơn!

Nếu ở đó là người khác tôi không chắc em an toàn đâu"

Mitsuya đưa mắt nhìn cậu, dáng người cậu nhỏ bé, mồ hôi làm ướt hết người em, nhìn từ bên ngoài mitsuya có thể nhìn thấy được xương quai xanh và cả những bộ phận khác.

Anh ngại ngùng cởi áo ra và mặc vào cho cậu.

-"Áo em ước hết rồi " anh cài nút áo

-" Cảm ơn anh nhiều"

-" Giờ này không còn ai đâu!

Để tôi đưa em về" nói xong anh ấy nắm lấy tay cậu và đưa cậu về.

Ngồi từ sau cậu có thể ngửi mùi hương của anh ấy.

-" Tin tức tố của Mitsuya là mùi hương của hoa tử đằng nhỉ" cậu nghĩ

Cậu nhìn anh đang bình tĩnh đưa cậu về, tai và mặc anh không ngừng đỏ lên nhưng anh lại không làm gì cậu cả.

Điều đó khiến Takemichi đặt trọn niềm tin vào anh.

Cậu nghĩ

-" Mình tính bắt cá hai tay sao trời!

Đã có Izana rồi nhưng tại sao cảm giác này lại giống hệt như khi ở cạnh anh ấy vậy?"

______________________________________

Mitsuya thật biết cách lấy lòng người khác 🙂

Cảm ơn vì đã đọc ❤️❤️❤️
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
Chap 19 Cưỡng hôn


Như tên gọi chap này có yếu tố H 🌚

Cân nhắc trước khi xem

_____________________________________

-" Cảm ơn anh đã đưa em về, Mitsuya" take

-" Không có gì lần sau nhớ cẩn thận hơn nha" mitsuya

-"Vâng" cậu cúi đầu tạm biệt anh.

Rồi take trèo lên phòng mình an toàn mà không bị phát hiện.

Lên đến nơi cậu lao vào bóp lấy chú chuột đang mê game kia

-" Cái con chuột láo toét này!

Anh mày sắp gặp nguy hiểm mà mày thì ở nhà chơi game."

Cậu lắc lư chú chuột hamster của mình

-' Chủ nhân bình tĩnh, rõ ràng em không phát hiện mối nguy hiểm nào mà?' Reiko

-" Để anh nói cho mày biết nhá!

Lúc nãy anh phát tình mà gặp phải một Alpha, tưởng đâu đời em chấm hết nhưng may mắn người đó là Mitsuya" cậu hét vào tai Reiko

-' Biết rồi!

Có cần phải hét vào tai không' chú chuột nhảy khỏi tay take

-' Mà sắp đến lúc thực hiện nhiệm vụ chính rồi á!

Mau nghĩ ngơi chuẩn bị đi' Reiko

-" Ừ" cậu nhảy phóc lên giường và đánh một giấc tới sáng.

Sáng hôm sau~~~

Cậu lại đến trường và bắt đầu tiết học như thường ngày.

-" Akkun cho mượn một cây bút đi!

Tao để quên ở nhà rồi" take

-" Nè" cậu đưa bút cho take

Takemichi nhìn ra cửa sổ và nhớ lại những chuyện ở quá khứ

-" Akkun có ước mơ gì không?"

Cậu hỏi

-" Hửm!

Ước mơ sao...

Ưm ...xem nào là thợ làm tóc chẳng hạn" Akkun

-" Tới lúc đó khách đầu tiên của akkun phải là Takemichi nhé!"

-" ...

Ờ" Akkun có chút bất ngờ

-"

Sau này bọn mày giàu thì đừng bao giờ quên tao, còn sau này tao giàu thì bọn mày quên tao đi nhé" cậu vừa nói vừa cười

-" Ê ai chơi zậy" thanh niên đeo kính

-" Take mày thiệt là độc ác" thanh niên tóc đen

Cả bọn cười lên

-" Này đang trong giờ học đấy" cô giáo

-" Chết ...

Im lặng coi" take

-" Do mày chứ ai" Takuya

Một lúc sau

Báo cáo đối tượng Osanai đang tiến hành kế hoạch

-" Thôi tao cúp tiết đây" cậu tạm biệt cả bọn

-" Này!..."

Akkun

-" Mày không cần lo đâu Akkun!

Nó học giỏi mà" thanh niên đeo kính

Cả ba thở dài

Cậu bước ra ngoài tìm đến nơi của bọn Mikey thì gặp được Pa và Pe

-" Mày làm gì ở đây thế takemicchi" Pe

-" Đang đi tìm bọn Mikey" cậu trả lời

-" Đúng lúc đấy!

Bọn này đang đi đến chỗ Mikey này" Pa

-" Vậy thì tốt quá" cậu đi theo họ

-" Đến rồi đây" Pa

-" Ừ" Mikey nói

Từ sau hai người, takemichi bước vào

-" Ể Takemichi sao lại đến đây" Draken

-" Đi chơi thôi" cậu đáp

Cả bọn cứ tiếp tục bàn chuyện, take ngày càng lo lắng vì kiếp trước cậu đã không ngăn được Pa đâm Osanai.

-" Takemicchi em sao thế" Mikey hỏi

-" Không sao!

Trời hơi nóng thôi" take đáp

Bỗng một giọng nói vang lên

-" Xin lỗi đã làm phiền mấy nhóc họp nhóm nhưng đừng có nhắc tới bọn ta liên tục được không?

Mấy thằng ranh cấp 2 này"

Không ai khác đó là Osanai.

Mọi chuyện vẫn diễn ra theo đúng quỹ đạo của nó.

Hắn xuất phạn Touman và Pa đánh với hắn, hắn gọi đồng minh vào.

Draken bước lên phía trước và che chắn cho takemichi.

-" Woa!

Draken đô con thiệt đó" cậu ngưỡng mộ

Bọn chúng bao vây cả bọn, mọi người đều tập trung bảo vệ cậu.

-" Bọn mày đang bảo vệ thằng ranh con kia à" Osanai

-" Không liên quan tới mày!

Đối thủ của mày là tao" Pa lao lên tung đấm vào hắn nhưng hắn đã né được và đấm lại Pa một cú.

Take nhíu mày, nhìn vào Osanai.

-" Ồ! nhớ ra rồi! thằng ranh con này đã đánh đàn em của tao phải không?

Chờ tao xử xong thằng này rồi tới mày" hắn nói

Cậu cười nhẹ rồi nói to

-" Nghe này Pa!

Làm theo lời tôi nói"

Pa quay lại nhìn cậu

Osanai định đấm vào mặt Pa, take nói

-" Cúi xuống, đấm vào bụng, đấm vào cằm và đá vào chân"

Pa làm theo và tránh được mọi đòn tấn công của Osanai.

Hắn gục xuống

-" Khốn khiếp!

Bọn mày còn đứng đó làm gì!

Xử bọn nó cho tao!

" Hắn ra lệnh.

Đám đàn em hắn lao lên.

Cậu nấp sau người draken

-" Có draken bảo vệ rồi!

Phí sức làm gì cho mệt" cậu lươn lẹo ಠ◡ಠ✧

Osanai tiến tới định đánh Mikey nhưng...

Như kiếp trước hắn gục ngã chỉ trong một cước của Mikey.

Mọi chuyện đều thành công, cỏ vẻ Là không đâm Osanai.

Tiếng xe cảnh sát vang lên, mọi người hoảng hốt chạy đi.

Cậu vẫn dán mắt vào Pa để ngăn anh bất cứ lúc nào, quá nhiên take đã đúng.

Pa rút trong túi ra một con dao, cậu tức tốc chạy đến.

-" Takemicchi đi đâu đấy!? ..."

Mikey

Cậu chạy đến và nắm trực tiếp vào con dao, ngăn Pa lại.

Máu từ tay cậu cứ chảy ra không ngừng,

-" Tính làm gì vậy Pa " cậu hét lên

Pa làm rơi con dao xuống đất run rẩy xin lỗi cậu.

-" X-xin lỗi Takemicchi"

Mikey chạy đến cầm lấy tay cậu

-" Tay!

Ken-chin đưa cái gì cầm máu đi!

Mau!

" Anh hoảng hốt cầm máu cho cậu.

-" mình chưa bao giờ thấy Mikey hoảng loạn như vậy cả" take ngạc nhiên

-" Mikey à! em không sao-..."

Mikey ôm chầm lấy cậu và chạy đi.

Anh đưa mắt lườm Pa và đưa cậu đến bệnh viện.

Vết thương không có gì nghiêm trọng, chỉ cần băng bó lại là được.

Cậu bước ra khỏi phòng bệnh.

-" Không sao đâu đừng lo lắng Mikey" take

( Cảnh báo yếu tố H)🌚

Mikey kéo cậu ra một nơi vắng người, anh đẩy cậu vào tường giữ lấy hai tay cậu.

Một chân anh luồn vào giữa hai chân cậu.

-" Làm sao vậy!?

Mik- ..."

Mikey hôn lấy takemichi, cậu quá ngạc nhiên liền vùng vẫy nhưng hắn giữ chặt quá cậu không thoát ra được.

Tin tức tố của Mikey như bao trùm lấy cậu.

Lưỡi hắn như một con rắn luồn lách khắp khoang miệng cậu, cậu càng cử động hắn càng giữ cậu chặt hơn, Mikey dùng một tay giữ chặt lấy hai tay cậu.

Tay còn lại trượt xuống bắt đầu luồn vào áo cậu.

Takemichi bắt đầu sợ hãi, nước mắt cậu rơi lả tả xuống.

Mikey lúc này mới tỉnh lại và thả cậu ra.

-" Takemicchi anh xin lỗi"

Mikey lau đi nước bọt dính trên miệng cậu bởi nụ hôn vừa nãy.

Môi cậu xuất hiện một vết đỏ do Mikey không kiềm chế được bản thân.

Mikey vuốt ve mái tóc của cậu và ôm chặt lấy Takemichi, thì thầm vào tai cậu

-" Nếu em còn bị thương lần nữa tôi sẽ làm những bước tiếp theo đấy" Mikey cảnh cáo

Cậu hoảng hốt lùi lại

-" Em biết rồi" cậu chạy đi mặt thì đỏ bừng lên

Hắn thấy cậu chạy đi trong lòng có chút tiếc nuối bèn liếm môi mình nhớ lại kí ức lúc nãy.

-" tuyệt thật đấy~"

Take hoảng hốt chạy về nhà,

-" OMG!

Lúc... lúc... nãy mình....

Vừa bị ... cưỡng hôn....

Aaaaaaa....

Xấu hổ quá!!!!"

Cậu ôm chặt lấy cái gối

-" Ôi trời ơi!

Chủ nhân!

Ngài vừa bị cưỡng hôn kìa!"

Reiko trêu chọc

Trong đầu cậu lại hiện lên hình ảnh lúc đó, cậu xấu hổ lấy gối ném thẳng vào chú chuột kia.

Em nó như hồn lìa khỏi xác khi ăn cú ném đó.

______________________________________

Các cô ạ! tôi chảy máu mũi rồi!

Tạm biệt ❤️❤️👍🌹🌚
 
Back
Top Bottom