Hài Hước (alltakemichi) trở về quá khứ cùng hệ thống

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 39 chàng trai cục súc


Bầu không khí như ngưng đọng, chẳng ai cất lời, chẳng ai chịu di chuyển họ chỉ đứng lặng người nhìn nhau bằng ánh mắt "thân thương" hình viên đạn.

Dù là vô tình hay cố tình takemichi đã bị cuốn vào cuộc tranh đấu im lặng này.

-" Mọi người ..." take gọi

-" Anh đây!"

Mikey

-" Hửm?"

Kazu

-" Giề" Baji

Bọn họ trả lời cậu nhưng mắt thì dán chặt vào mặt nhau.

Để tránh tình huống càng thêm khó xử take đặt hoa lên mộ Shininiro rồi kéo theo kazutora làm cùng.

Dù sao thì mục đích cả hai đến đây cũng không phải để tranh chấp

-" Mikey anh có chuyện muốn nói với Kazutora-kun không?"

Take

-" ... có..." mikey đợt lúc lâu mới đáp

Take đưa tay ra sau đẩy Kazu về phía trước

-" Không sao đâu" cậu mỉm cười

Anh nghe cậu liền gật đầu đi đến đối mặt với mikey

-" Baji-kun tôi có thể nói chuyện với anh một lúc không?"

Take

-" Ờ" anh rời đi cùng Takemichi để cho hai người họ làm hòa với nhau

Dù tỉ lệ thành công rất thấp nhưng Takemichi vẫn mong nó ổn.

-" Chuyện gì?"

Baji hỏi

Take chẳng nói gì liền nắm tay thành nấm đấm tấn công anh, baji rất mạnh và tất nhiên cú đấm của cậu bị chặn lại.

-"Mẹ kiếp!

Cái quái gì vậy?"

-" Tôi còn chưa bỏ qua vụ anh dẫm lên tranh chúa đâu" take nổi giận

-" À... vụ đó-" anh chưa kịp cất lời take đã tiếp tục tấn công anh

-" Sao lại né!

Đứng im coi" take

-" Không né để mày đánh tao à" baji

-" Anh đánh Chifuyu tui sẽ đòi lại công bằng cho cậu ấy!

Yaaa..." take tấn công

-" Có gì từ từ nói!

Chuyện đó cũng bất đắc dĩ thôi!

Nghe tao nói đã" anh chạy đi

-" Trước hết anh ăn miếng trả miếng đã rồi có gì tính sau" take đuổi theo

-" Cái éo gì vậy" Baji tăng tốc

-" Đứng lại!"

Take phóng nhanh hơn

-" Êi ! chờ đã!"

Anh thắng gấp vì phía trước là một cái cột điện

-" Yaaa.." take túm lấy anh cả hai mất đà lao thẳng vào cây cột đó

-" Trẻ nhỏ thời nay bị làm sao ấy nhỉ!"

Người qua đường

-" J z tr" người qua đường

-" té lộn mấy vòng luôn!

Đau-..." take xoa xoa thái dương

-" ...

"

Thời tiết hôm nay rất đẹp, dù có hơi lạnh chút nhưng những tia nắng đang lướt trên bờ môi em kia hoàn toàn sưởi ấm đi cả một khoảng trời băng giá ấy.

Takemichi đang ở trên người anh, mặt đối mặt bọn họ trực tiếp nhìn nhau.

Baji ngại có chút ngượng ...

Thì Take.... vung nấm đấm lên... ngồi trên người anh.... mỉm cười (nụ cười của Anya)...

đấm anh một cú đau quên luôn lối về.

Nụ cười của ẻm đây

Trời lạnh thường thì những vết thương sẽ đau hơn mọi khi.

Hẳn Baji đau lắm mà Baji không nói

-" Sao đánh tao" anh quát cậu

-" Ai bảo anh đánh Cộng sự của tôi làm gì" take quát lại

-" Bất đắc dĩ thôi!"

Baji lớn giọng

-" Chưa hết hôm họp băng anh còn có ý định đánh tôi nữa kìa!"

Take

-" Thích thì đánh thôi" baji lè lưỡi

-" Ồ vậy sao!

Thế bây giờ tôi đánh anh tiếp nhá!

Take đưa nấm đấm ra

Baji chụp lấy tay cậu ngăn cậu lại

-" Mày nghĩ mày đang làm gì thế hả?"

Anh dọa

-" Câu này phải để tôi nói mới đúng đấy!"

Take dùng sức đấu với baji anh cũng chẳng thua kém gì cả hai giằng co nhau hồi lâu không phân được thắng bại.

-" Mày cũng không phải tầm thường nhỉ" mồ hôi anh ướt cả tóc

-" Quá khen" take thở dốc cậu đưa tay lau mồ hôi

Cả hai lại lao vào nhau đấu đá kịch liệt.

Chẳng biết đã rượt đuổi nhau qua bao nhiêu con đường, takemichi và baji vẫn chưa kết thúc trận chiến của bọn họ.

Cả hai đang đứng trên một cây cầu bên dưới là dòng suối cao tới đầu gối.

Takemichi đánh rồi lại né, baji cũng vậy nhưng khi anh tung nấm đấm ra, theo phản xạ take né tránh nhưng thành cầu đột nhiên bị rơi ra take mất thăng bằng liền ngã theo.

-" Hả!"

Take trượt chân

-" Ây cẩn thận!"

Anh nắm lấy tay cậu nhưng vì quá ngã người nên ... cả hai rơi cmnr xuống dòng nước

Cả hai đáp đất an toàn, nhờ có Baji đỡ lấy cậu nên cậu không bị thương nhiều.

Chỉ là áo của anh ấy bị bẩn rồi

-" Tsk... phiền thật đấy!"

Baji ngồi dậy

-" Xin lỗi!

Áo của anh..." take chỉ vào

-" Không sao!"

-" Tôi sẽ giặt nó!

Cũng do tôi nên nó mới bẩn là lỗi của tôi!"

Take muốn sửa lỗi

-" Tao tự giặt là được!"

Anh cục súc

-" khì..." cậu cười

-" Mày cười gì vậy?"

-" Kiểu gì anh cũng mang cái áo bẩn đó về đưa cho mẹ anh xử lí chi bằng để tôi chuộc lỗi đi!

Mẹ anh sẽ buồn lắm nếu anh cứ gây phiền phức cho bà ấy đó" take lại chơi chiến thuật đọc nội tâm

Quả nhiên Baji do dự, anh không biết nên làm thế nào nữa.

Tuy là một bất lương nhưng anh lại sợ mẹ bị tổn thương

-" Tao-"

-" Mẹ anh sẽ khóc cho xem!"

Take

-" Được rồi!

Đây" anh đưa cho cậu

-" Ừm tôi sẽ làm nó sạch hơn cả ban đầu luôn" take hứa hẹn

Cậu đứng lên vắt nước trên quần áo ra

-" Kiểu này mà bị cảm thì toang" take lo lắng

-" Nhà mày ở đâu? tao đưa mày về" baji nhìn bộ dạng của cậu mà khó chịu

-" Ô sao tự nhiên tốt dữ vậy" take nghi hoặc

-" Lẽ nào khi nãy rơi xuống anh đập đầu vào đâu à?"

Cậu xem xét anh

Baji💢💢💢

Anh kéo lấy tay cậu kéo cậu đi còn cục súc quát

-" lắm chuyện!"

-" lạ thế?"

Take thắc mắc

Anh đưa cậu về nhà bằng con xe yêu dấu của mình.

Anh cởi áo khoác buộc cậu lại ung dung chạy đi

-" Này!

Buộc như này khó chịu quá!"

Take cởi ra

-" Mang nó vào!"

Anh quát

-" À ...

ờ" dù không hiểu hành động kì lạ của baji nhưng cậu vẫn làm theo

Tiếng nẹt bô vang khắp phố mọi người nhìn chằm chằm cậu.

Take quê một cục bèn hạ kính mũ xuống che mặt lại

Mới đó thôi mà đến nhà rồi

-" Cảm ơn!"

Take

-" Nhanh nhanh cái chân lên hai tên kia chắc là đang đợi đấy!"

Baji

-" 1 Phút 30 giây là ra ngay" take chạy đi

-" Nó thật phiền phức!"

Mái tóc dài che đi khuôn mặt bối rối kia.

Takemichi không biết rằng anh ấy che chắn cho cậu như vậy vì áo cậu khá mỏng lại còn bị ướt nó sẽ để lộ những thứ không nên thấy mất.

-" Nhanh nào!"

Take

-" Chủ nhân về sớm vậy?"

Reiko đang cày game

-" Ướt hết quần áo nên về thay đây này!"

-" Để em giúp cho!"

Reiko sử dụng hệ thống giúp cậu

-" Cảm ơn em nha!"

Talemichi ôm chú chuột rồi chạy đi

-" Tôi xong rồi!"

Take

-" Lên!"

Anh bảo

-" ok!

Gét gô!"

Take

-" Anh không về nhà thay quần áo sao?"

Take ghé vào tai anh

-" hả" anh ngạc nhiên rồi đáp

-" Không cần!"

-"Sao có thể không cần được!"

Take véo anh từ phía sau

-" Aa.. mày- Chết tiệt!"

Anh đành nghe theo cậu

Baji dừng lại rồi bước vào nhà takemichi ngồi trên xe đợi anh, người mở cửa là mẹ anh, bác ấy rất hiền lành thấy con trai về nhà bác ấy rất vui.

Mẹ amh và cậu chạm mắt

-" Ai kia vậy con?"

-" Bạn con" anh đáp

-" Sao không mời bạn vào nhà?"

-" Con đi ngay ấy mà" anh vội vàng

-" Lại đi nữa à con!"

-" Con chỉ đi một chút ấy mà!"

Anh chạy vào trong

Nhìn mẹ con bọn họ hạnh phúc đến vậy take không khỏi ghen tị.

Cậu lúc nào cũng một mình cả vì quá hiểu chuyện nên luôn chịu thiệt thòi

Bỗng bác ấy bước đến gần cậu

-" Chào bác ạ!"

Take đổ mồ hôi

-" Cháu có thể mở mũ bảo hiểm ra không?"

-" Vâng" take làm theo

-" Đứa trẻ này đáng yêu thật đấy!"

Bác ấy xoa đầu cậu

-" Cháu là bạn của Baji à?"

-" Vâng"

-" Cháu bao nhiêu tuổi rồi?"

-" 14 ạ"

-" Nhỏ hơn con trai bác sao?"

-" Vâng"

-" Cháu... là một O nhỉ"

-" Bác biết ạ?!!"

Cậu ngạc nhiên

-" Nhìn là biết rồi!"

Bác ấy cười

-" Mà cháu trông quen lắm!

Hình như bác thấy đâu rồi" bác ấy cố nhớ lại

-" Phải rồi là người cao điểm nhất trong các kì thi vừa qua!

Hanagaki Takemichi"

-" Vâng là cháu ạ"

-" Chả bù cho thằng con trai nhà cô!

Haizzz" mẹ anh thở dài

-" Cháu có thể giúp đỡ anh ấy ạ" take

-" Thật sao tốt quá rồi!"

Bác ấy mừng rỡ

-" Chỉ là anh ấy khá khó tính" take

-" Không sao để cô dạy bảo nó trông cậy vào con nhé"

-" Vâng"

-" Nhà Hanagaki đúng là có phước mà!"

Mẹ anh ghen tị

-" Thưa mẹ con đi!"

Anh vịn ga rồi rời đi

-" Tạm biệt bác ạ" take

-" Tạm biệt cháu!

Lần sau ghé nhà bác chơi nhé cháu" bác vẫy tay

-" Vâng"

-" Mày nói gì với mẹ tao vậy?"

Anh hỏi

-" Anh đoán xem" take

Bên phía Mikey và kazutora

* nhìn nhau*

Kazutora đang không biết nói như thế nào

Mikey đang căng thẳng không biết mở lời ra sao.

-" Mikey tôi... xin lỗi cậu " anh cúi người

-" Mọi chuyện là do tôi!

Thành thật xin lỗi" Kazu cố kìm nén nước mắt

-" ..." mikey im lặng hồi lâu

-" Tôi... tha thứ cho cậu!"

Nói xong anh rời đi

Đột nhiên mikey dừng bước

-" Buổi họp bang tối nay hãy tham gia!

Cậu là thành viên của Touman"

Lời xin lỗi được nói ra nhận về là sự tha thứ.

Không một ai được gọi là hoàn hảo cả vì vậy nên bút chì có thể xóa nhờ cục tẩy, mực bi được tẩy nhờ bút xóa và con người có cơ hội thứ hai.

Kazutora không phải người xấu chỉ là do cuộc sống tàn khốc với anh ấy quá mức.

Chẳng ai có lỗi trong chuyện này cả!

Có lẽ thế ... cái chết của Shinichiro là việc ngoài ý muốn.

Tha thứ cho nhau và tiếp tục sống vẫn tốt hơn là ôm mối hận này sống hết phần đời còn lại.

Mikey đã làm rất đúng.

Mặc dù anh ấy sẽ bị thiệt thòi

BÊN PHÍA BAJI

Tiếng rú ga nẹt bô

-" Anh mà không chạy chậm lại tôi ngất mất!"

Take khóc thét

-" Chạy nhanh mới đã chứ!"

Baji

-" Ể gì kia cảnh sát kìa cha nội!"

Take véo Baji

-" Đau quá buông ra!!!!!"

Anh phanh gấp làm cậu va vào người anh

-" Chạy đi muốn bị tóm à" take nắm tóc anh

-" Đauuuuu!"

Baji bất lực gào thét

Trong lúc anh đau đớn gào thét theo phản xạ, bất giác anh đưa một tay ra sau đặt xuống em cậu, dùng sức ghì mạnh.

Baji không cố tình nhưng hành động của anh này làm Take bị đau

-" A..."

-" Hể?"

Anh quay lại

Thấy takemichi tỏ ra rất đau đớn lòng anh liền thắt lại

-" Khó chịu quá!

Tại sao mình đột nhiên tức giận ... khi nhìn thấy bộ dạng đó của Takemichi chứ?"

Anh tự hỏi

-" Cảm giác gì vậy trước đây mình chưa từng trải qua"

_________________________________________

Baji có phải đối với take là thứ cảm xúc ấy?

Tổng kết trận chiến sẽ ntn

Đón xem chap sau

Iuuuuu❤❤❤

Nói nhỏ nè shinichiro sẽ sống yên tâm :333👍 kết truyện các nàng sẽ biết
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 40 cuộc họp bắt đầu


Baji keisuje nổi tiếng là một Alpha khó tính, cục súc và hay cáu gắt.

Tính cách dị thường, sở thích độc lạ.

Từ khi còn nhỏ anh ta đã châm lửa đốt xe của người khác vì lí do bản thân "thích" thôi.

Anh không chấp nhận bất kì một tình cảm nào theo mối quan hệ yêu đương.

Anh không quan tâm về lĩnh vực tình cảm càng không nghĩ bản thân sẽ yêu ai.

Thứ anh quan tâm là mẹ của mình và những người bạn chí cốt.

Hiếm có tên bất lương nào thương mẹ nhỉ?

Trong mắt chúng ta bọn họ là người xấu là cặn bã của xã hội nhưng bạn đâu biết rằng họ đã trải qua những gì?

Và sống sót trong một thế giới không chào đón họ ra sao chưa?

Không phải bất lương nào cũng là kẻ xấu và có lẽ Baji chính là minh chứng ấy.

Anh hình như ... biết lo lắng cho ai đó ngoài mẹ của mình rồi.

-" Đau quá!"

Take đẩy tay anh ra khỏi eo mình

-" Mày-" anh bị dáng vẻ đau đớn của cậu dọa sợ

Baji phanh xe gấp lại quay người ra sau

-" Ổn chứ?"

Anh hỏi

-" Không sao" take

Nhìn xung quanh vắng người chẳng có ai Baji vén áo cậu lên xem

-" Baji-kun" take ngạc nhiên

-" Xin lỗi tao dừng lực mạnh quá!"

Anh chỉ vào những vệt tím trên eo cậu

-" Tôi ổn" take kéo áo xuống

-" Sao vậy?"

Anh ngồi xuống xoa xoa vết bầm trên người cậu

-" Cảm ơn" take

-" Là lỗi của tao mà"

-" Để tao đi mua thuốc" anh chạy đi để cậu ngồi trên ghế đá một mình

-" Tôi ổn a-"

-" Ngồi yên đó nhanh thôi!"

Anh chạy đi

-" Sức lực của Alpha mạnh thật!"

Take tủi thân xoa xoa lên vết bầm

-" Sao mình lại mềm yếu quá vậy nhỉ?

Mình là Omega gì vậy?"

Take thắc mắc

Hệ thống liền đưa ra đáp án

ĐÁP: OMEGA LẶN

-" Lặn sao?

Vậy Baji-kun và mọi người hẳn là Alpha trội nhỉ" cậu nhận ra

-" Thôi đành chịu vậy haizzz...

Omega lặn sao?

Nghĩa là tỉ lệ mang thai thấp nhỉ?

À mà sau này mình sẽ không kết hôn như vậy là khỏi cần mang thai rồi" take ngộ ra

-" Mà Alpha đáng sợ lắm!

Nếu nằm dưới mình chết mất!"

Take sợ hãi

*tiếng xe*

-" Là Baji-kun"

-" Đây!"

Anh đưa cậu bịch thuốc

-" Vâng cảm ơn anh" take nhận lấy

Đột nhiên anh cúi người xuống vén áo cậu lên

-" Tôi-tôi tự làm được mà!"

Take ngăn cản anh

-" Đừng cử động" baji bôi thuốc cho cậu

Mới dịu dàng làm sao ơ kìa Baji cũng biết dịu dàng á.

Thật bất ngờ!

Bản thân là một Alpha chưa bao giờ chịu khuất phục mà giờ đây hắn đang cúi người trước một Omega kìa.

-" Cảm ơn Baji-kun" take

-" Gọi Baji được rồi!"

-" Tôi không ngờ anh cũng biết chăm sóc người khác đấy!"

Take

-".../sững người/...

à phải! tại sao tao lại làm điều này nhỉ?"

Anh nhận ra

-" hả???"

Take

-" Tao cũng không biết nữa!

Nhìn mày đau đột nhiên tao nổi giận" baji bộc lộ nỗi lòng

-" Vì sao lại tức giận?"

Take không hiểu

-" Không biết!"

-" Xong rồi đi nào!"

Baji

-" Tốt hơn rồi!"

Take vui vẻ

-" Mày là một Omega đừng lại gần các Alpha!

Đặc biệt là những người ở Touman" anh dặn dò cậu

-" Tại sao thế?"

Take

-" Sức hấp dẫn của mày rất lớn" anh che chiếc răng nanh uy tín của mình lại

-" Hấp dẫn?

Tôi thì có gì hấp dẫn chứ?"

Take khó hiểu

-" Mùi của mày!"

Baji đáp

-" Mùi sao?

Phải rồi bọn họ rất thích mùi của mình!"

Take nhận ra

-" Hiểu rồi!

Cảm ơn đã nhắc nhở Baji" take cười

Ngồi sau chàng trai Alpha này, mái tóc anh ta bay bay vào mặt cậu, mùi hương theo đó tỏa ra là hương nước hoa AQVA.

Nó tạo cảm giác tươi mới sảng khoái và rất mới mẻ.

Take khá ấn tượng với mùi hương này

-" Mùi dễ chịu thật!"

Take bất giác nở một nụ cười

-" Làm sao mày biết về kế hoạch của tao?"

-" Tôi đoán thôi" take vui vẻ đáp

-" Tao chưa từng nói với ai về chuyện này" anh khẳng định

-" Ừm!"

Take gật đầu

-" Mày cũng nghi ngờ Kisaki sao?"

-" Không nghi ngờ gì nữa hắn muốn thâu tóm Touman" take

-" Đúng vậy! tao đã nghe được cuộc trò chuyện của Mikey và hắn.

Sau khi Pa rời băng Mikey nghĩ rằng là do anh ta cảm thấy tự ti, bản thân quá yếu nên không muốn gây phiền phức cho mọi người, mikey đã nhiều lần khuyên bảo nhưng đều thất bại.

Kisaki xuất hiện đúng lúc và hứa sẽ thuyết phục được Pa quay lại Touman."

-" A ra vậy!"

Cậu hiểu ra

-" Mày nghĩ liệu kisaki có thành công không?"

-" tất nhiên là không rồi!

Hôm trận chiến, người bên Moebius đã tấn công tôi theo lệnh của hắn ta Mikey đã ở ngay cạnh đó không thể nào cậu ta không nghe thấy được" take

-" Mày khá mạnh nhỉ dù là Omega" baji

-" Cũng tạm ổn thôi"

-" Tao đã nợ mày một mạng!

Lần đó cảm ơn mày"

-" Không có gì!

Anh còn sống là tốt rồi" take mỉm cười

-" Ờ..." nụ cười của cậu làm anh ngơ ngác

Lần đầu tiên Baji biết đến thứ cảm xúc kì lạ này anh lén lút nhìn cậu rồi quay ra phía trước tập trung lái xe an toàn.

Anh đưa tay ra sau nhẹ nhàng chạm vào eo cậu nơi đang bị thương, ân cần hỏi

-" Ổn chứ?"

-" Rất tốt!!"

Take lại cười rồi

ĐẾN NƠI

Cả hai bước xuống xe

Take lén lút nấp sang một bên

-" Làm trò gì vậy?"

Baji nhìn cậu

-" Shhhhh...Qua đây!"

Take kéo anh theo

-" Gì thế!"

Anh nhỏ giọng

-" Không nên làm phiền bọn họ!

Chỉ cần trộm nhìn là được rồi" take nói nhỏ

-" Ờ!"

Hai thánh hóng chuyện lén lút rình rập, tình hình không khả quan lắm mikey đâu rồi?

Cậu đứng lên thì va phải cằm của Baji

-" ... ai ya..."

đôi bên người ôm đầu người ôm cằm đau đớn nhưng không dám phát ra tiếng động

-" Xin lỗi!"

-" Đau chết đi được!"

Baji nhíu mày

Âm thanh ồn ào phát ra được kazu nghe thấy anh đi đến thấy take đang ôm đầu còn Baji thì ôm cằm

-" Takemichi" anh lao đến ôm lấy cậu

-" Kazutora?!!"

Take ngạc nhiên

-" Mikey... tha lỗi cho anh rồi! .../thúc thít/ ... anh được tha lỗi rồi... cậu ấy còn bảo anh tối đến thì hãy tham gia cuộc họp bang của Touman" kazutora vừa khóc vừa nói

-" Tốt quá rồi" take xoa xoa lưng anh

Cuối cùng mọi chuyện cũng đã ổn rồi.

Kazutora và Baji đưa takemichi về nhà

-" Chạy chậm thôi!"

Take kiệt sức và buồn nôn

-" Nhanh lên!"

Kazutora cười vui vẻ

-" Chạy nhanh mới đã nhóc tập làm quen dần đi" Baji

Về nhà

-" Ọe..." take

-" Ổn không Takemichi" kazutora lo lắng

-" Ổn cái búa anh xem đi đã bảo chạy chậm lại rồi mà!"

Take tức đến phát khóc

-" Xin lỗi!

" Baji gãi đầu

-" Huhu...

Tui ổn" take tạm biệt họ và vào nhà

-" Tối!

Tao sẽ đến đón mày" Baji

-" Được"

-" Tao... về đây!"

-" Bái bai" take

-" Tạm biệt em nhé!"

Kazutora thơm lên tóc cậu

-" Vâng" take

*BỐP* baji đánh Kazu

Thời gian cứ thế nhẹ nhàng trôi~

TỐI ĐẾN

Chuyện không ngờ là bố mẹ cậu lại về nhà cũng may họ ngủ rồi

-" Phù...." take thở phào nhẹ nhòm

*tiếng rú ga nẹt bô*

-" Là Baji sao?

Anh ta ..." take mở to mắt có vẻ nổi giận

(Giống cảnh lén bố mẹ đi chơi với anh ny mà ảnh đem con xe bô lớn qua đón quá nhỉ🙂))

-" Anh bị gì vậy?"

Take đánh Baji

-" ây đau...

"

-" Bố mẹ tôi đang ngủ họ mà thức là tôi không tham gia buổi họp tối nay được đâu" take

-" Vậy à" baji

Cũng may bố mẹ take không thức giấc cậu đã thuận lợi đi cùng anh.

-" Tại sao phải dắt xe đi bộ chứ?"

Baji càu nhàu

-" Anh mà rú ga lên cả phố này mách mẹ tôi mất!"

Take lườm

-" Chỗ này vắng người rồi!

Đi được chưa?"

Baji

-" Ừm đi thôi" take nhảy lên xe

-" Chạy chậm thôi để nói chuyện với tôi chút" take

-" Tao cũng có chuyện cần nói với mày" baji

-" Chuyện của tôi cũng giống như chuyện của anh vậy" take

-" Mày nghĩ Mikey có loại kisaki ra khỏi băng không?"

Baji

-" Hoàn toàn có thể"

-" Mà... kế hoạch của tao chưa từng nói với bất kì ai cả làm sao... mày có thể biết được?"

Baji

-" Tôi á chắc là đoán thôi!"

Take nói với chất giọng đùa

-" Anh vẫn chưa nhận ra tôi sao?"

Take

-" Nhận ra gì?"

-" Đứa trẻ bên cạnh Shinichiro lúc anh ấy hấp hối... là tôi" take

-" Mái tóc vàng ... mắt xanh chẳng lẽ... là mày sao?"

Anh ngạc nhiên

-" Các anh cũng đau khổ đấy nhưng đấy nhưng đã tận mắt chứng kiến người mình yêu thương chất dần chết mòn trên tay mình chưa?"

Mắt take đột nhiên trở nên vô hồn và chớp thoáng mắt trái trở thành màu đỏ

-" Tao xin lỗi vì tất cả!

Lúc đó mày chỉ là một đứa trẻ kí ức của mày đã bị tao... làm cho đau thương..." baji hối lỗi

-" Không sao vì shinichiro đã bảo tôi tha thứ cho mọi người lúc anh anh trút hơi thở cuối cùng mà" take

-" Tao có thể...

đền bù gì cho mày không?

Mày hẳn hận tao lắm"

-" Đền bù? .... ha... anh còn ngồi đây và trò chuyện với tôi đã là đền bù lắm rồi!

Sau này có làm việc gì thì cũng nên nghĩ đến gia đình và bạn bè nhé!

Nếu lần đó anh có mệnh hệ gì mọi người, mikey và mẹ anh đều sẽ sống quãng đời còn lại một cánh ân hận và day dứt hơn hết thì anh mà chết thì tôi cũng không cần sống nữa" take bật cười

-" Tao-...

điều tao làm cũng vì muốn tốt cho mọi người thôi!"

Baji trầm tư

-" Tôi biết vậy nên Cảm ơn vì mọi thứ nhé Baji " take

-" Tao cũng nợ mày một mạng một ngày nào đó tao sẽ báo đáp" baji

-" Được! anh chỉ cần đừng chết là được rồi hứa nhé!"

-" Ờ" anh dùng một tay cầm lái tay còn lại vươn ra sau nắm lấy đôi tay mềm mại của cậu, đưa ngón út vào móc ngoắt tay.

Một lời hứa đã được thành lập

Đến nơi

Takemichi nhanh nhẹn nhảy xuống xe cậu mở nón ra trả lại cho Baji.

Cậu cùng anh trò chuyện vui vẻ bước vào trước sự ngỡ ngàng của mọi người.

Tiếng xì xào bàn tán rộ lên và hơn hết mikey với ánh mắt của một kẻ cuồng yêu nhìn chằm chằm vào cả hai người.

Chifuyu thấy bọn họ thân nhau như vậy trong lòng có chút khó chịu bèn chạy đến kéo cậu đi

-" Chifuyu mày khỏe rồi nhỉ?"

Take mừng rỡ

-" Ừm mày là bạn thân của tao có phải vậy không?"

Chifuyu hỏi

-" Hỏi gì lạ vậy?

Tất nhiên rồi" take vui vẻ

Đột nhiên chifuyu nhìn Baji với ánh mắt đừng động vào đồ của anh ta.

-" Hãy về phân đội của tao đi takemichi"

-" Này cậu ấy là người của phân đội chúng tôi!"

Mitsuya lên tiếng đòi lại người

-" Mitsuya-kun lâu rồi không gặp anh vẫn khỏe chứ?"

Cậu ngỏ lời

-" Anh ổn em thì sao?"

-" Cũng giống anh ạ" cậu đáp

-" Mình đi thôi!"

Mitsuya kéo tay cậu

-" Này!"

Baji nắm lấy tay cậu

-" Gì đây?"

Draken lại nắm lấy tay cậu

-" Cộng sự!"

Chifuyu ôm tay lấy cậu

Chà tia lửa ánh lên kìa mọi người đều thân thương nhìn nhau trìu mến

-" Vụ j z" take hoang mang

Mikey đi đến kéo mạnh cậu ra khỏi mọi người như che chắn cậu, anh đưa cậu tránh ở sau lưng

-" Về chỗ đi nào cuộc họp nên bắt đầu rồi đấy!"

Mikey đe dọa

Haizzz ... tổng trưởng đã kêu làm sao từ chối được đây?

Bọn họ đành tuân theo.

Takemichi chọn đứng bên Baji vì có chuyện cần bàn tình hình không ổn tí nào.

-" CUỘC HỌP CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU!"

Draken lớn tiếng thông báo

Vậy là đêm nay sẽ quyết định mọi chuyện giữa kẻ ra đi hay người ở lại với take hay Kisaki.

-" Đến lúc rồi!"

_________________________________________

Hẹn gặp lại ở chap sau iu❤❤❤
 
(Alltakemichi) Trở Về Quá Khứ Cùng Hệ Thống
chap 41 alpha thứ 2


Mikey đứng trước toàn thể touman dõng dạc chia sẻ với mọi người về những thành công cũng như những mất mác đã qua

Mọi người thường ngày rất ồn ào nhưng hôm nay lại trông vô cùng nghiêm túc đến lạ

Hẳn... họ phải tôn trọng vị tổng trưởng này lắm

Take thực sự nghiêm túc với vấn đề lần này, không giống như những O khác lúc nào cũng cần bạn đời ở bên chăm sóc take tự mình tồn tại tự mình đứng lên

Vì mang trong mình một trái tim bình thường như những O khác đã có những lần cậu tựa vào vai người khác nhưng rồi vẫn một lòng đợi chờ bạn đời của mình

Take đã nhận ra bản thân mình thời gian qua đã quá dễ dãi rồi

Cậu bắt đầu giữ khoảng cách với họ và hạn chế tiếp xúc thân mật hơn

Tuy ở thế giới này một O có thể kết đôi với nhiều A có lẽ đó là lí do take rung động với bọn họ nhưng không có nghĩa cậu sẽ từ bỏ Alpha của mình

Cho đến bây giờ dù bị vướng vào những mối quan hệ mập mờ nhưng take chỉ xem một mình Izana là duy nhất cậu đã bắt đầu nhận thức và chính chắn hơn khi đưa ra quyết định

Và rồi hanma cùng kisaki xuất hiện bên cạnh mikey

Như dòng thời gian trước bọn họ đề nghị muốn gia nhập touman

Kisaki và cậu chạm mắt nhau, cả hai đều tặng nhau những ánh mắt thù địch

Nhận ra cậu và gã đang chiến tranh lạnh nên mitsuya đã xen vào đứng trước che chắn cho cậu

Take rất biết ơn anh ấy nhưng cậu đã bảo anh lùi lại và tiến lên phía trước

-" đầu quân sao?

Nghe có vẻ hay đó" take

-" Mày có ý kiến gì sao?"

Gã hỏi

-" Thế ... mày nghĩ sao khi thao túng kazutora đâm baji vậy?"

Take

-" Tao chẳng làm gì cả nó tự mình đâm đó thôi" gã nhún vai

-" Nhóc con hôm trước mày khá lắm!

Tụi tao vào phân đội mày nhé?"

Hanma

-" nghe được đó nhưng... vẫn phải xem ý của tổng trưởng đã" take cười

Mikey im lặng nhìn cậu, có vẻ như anh ấy muốn nghe theo quyết định của cậu

Take hiểu ý anh

-" Các người gia nhập touman tôi không có ý kiến gì đâu"

Nghe cậu nói xong mọi người đã hết mực phản đối và hò hét

-" tôi chưa nói xong mà"

Bầu không khí trầm lại

Take nói tiếp

-" Nhưng tôi muốn hai vị đây ở cùng phân đội với mình"

Mọi người đều cảm thấy lo lắng với quyết định của cậu, ngay cả mikey cũng khuyên cậu nên suy xét lại nhưng take đã có chủ ý cả rồi

Cậu đã tìm ra nguyên nhân của mọi chuyện

Thế nên chỉ muốn kết thúc chuyện này một cách nhanh chóng trước khi nó trở nên nghiêm trọng

Mọi người không chấp nhận nó và lên tiếng ngăn cậu lại

Nhưng take lại đáp

-" À tôi cũng chỉ là thành viên mới vào băng thôi!

Thế nên quyết định của tôi không đáng để tâm đâu.

Người đưa ra quyết định vẫn là tổng trưởng cơ mà"

Mikey im lặng một lúc rồi đáp

-" tôi đồng ý sáp nhận touman và thiên sứ không đầu thành một băng thống nhất và họ được quản lí dưới trướng của phân đội 2"

Mọi người dù không bằng lòng nhưng nghe mikey nói vậy thì không có ý kiến gì và nhờ có họ số lượng thành viên gia nhập touman cũng tăng lên đáng kể mà

Nói xong take quay trở về vị trí của mình, dường như có gì đó không thoải với mọi người xung quanh

Mitsuya và chifuyu lo lắng khi hai tên đó vào phân đội của cậu nhưng take đều bảo rằng không sao cả

Lúc này kazutora cũng lên tiếng anh muốn về dưới phân đội của cậu khiến mọi người khá ngạc nhiên

Mikey tuy vậy vẫn đồng ý và kazutora đã hết sức vui vẻ chạy đến bên cậu

Baji đứng sau cậu nhỏ giọng hỏi nguyên nhân và take đã bình tĩnh đáp lời

Chỉ thấy anh ta gật đầu rồi trở về vị trí của mình

Toàn touman đã tỏ ra rất bất ngờ khi baji lần đầu tiên tỏ ra thân với ai đó ngoài những người trong băng đến vậy

Đến lúc tan họp

Mọi người đều về hết chỉ riêng cậu và kisaki ở lại

-" Vừa đi vừa nói nhé" take

-" sao cũng được"

-" Về sự hiểu lầm của chúng ta" take cất lời

-" Chẳng có hiểu lầm nào ở đây cả" kisaki

-" tôi muốn biết lí do cậu luôn làm hại tôi là gì?"

Take

-" lẽ ra mày phải là người hiểu rõ nhất chứ" gã cười lộ răng nanh

-" chẳng lẽ là vì hina à?"

Take

-" Hina nào?"

Gã hỏi

-" là hina cô gái cậu thích ấy" take

-" tao làm gì quen ai tên hina với cả mày đang nói nhảm gì vậy?"

Hắn cau mày

-" Ồ không phải sao?

Có vẻ mọi thứ đang thay đổi" take

-" không lẽ cậu... ghen tị với tôi à?"

Take

Kisaki sững người một lúc rồi nổi giận quát

-" tại sao tao luôn thua mày chứ?

Mày là cái quái gì luôn cản trở tao" gã nắm lấy cổ áo cậu

-" À thì ra đây là nguyên nhân" take nhận ra

-" Có phải ngay từ đầu mày biết thế nên mới tỏ ra khinh bỉ tao đến thế không?"

Hắn bóp cổ cậu đè cậu xuống

-" nhớ rồi tên này là cậu bé khi ấy" take nhớ ra

-" tôi không hề khinh bỉ ai cả với lại cậu vốn đã hơn tôi ngay từ đầu rồi ghen tị cái quái gì chứ" take nắm lấy cổ áo anh

-" Mày thì biết cái gì cơ chứ lúc nào mày cũng lấy hạng nhất tao lúc nào cũng xếp sau mày" hắn nổi giận

Take nhìn thấy những vết thương đang được che lại bởi quần áo của gã đã hiểu được tất cả

-" Thế này nhé!

Tôi không tranh với cậu nữa kì thi lần tới tôi sẽ không tham gia đâu" take

-" Mày nói cái gì?"

Ra là kisaki bị áp lực học tập, bạo lực gia đình và học đường.

Nó khiến tâm lí của anh ấy trở nên bất ổn và coi cậu trở thành kẻ thù

Suy cho cùng tên nhóc này có thông minh đến đâu cũng chỉ mới 12 tuổi thôi

Còn nhỏ tuổi hơn cả cậu nữa

Thật vô nghĩa khi phải trở thành kẻ thù của nhau chỉ vì lí do này

-" Thật ra tôi chẳng phải thiên tài gì cả tôi không hề tài giỏi bằng cậu đâu chỉ là do tôi đã quay trở về thời điểm ấy quá nhiều lần rồi mà thôi"

-" Này!... mày quả nhiên có thể du hành thời gian đúng không?"

-" phải"

-" Đó là lí do này luôn chiến thắng nhỉ"

-" Phải tôi đã gian lận"

Take nắm lấy cổ áo anh và nói một cách nghiêm túc

-" Thế nên tôi không muốn vì chuyện này mà biến chúng ta thành kẻ thù"

-" Mày..." kisaki

-" Cậu mới là thiên tài thực sự!"

Take thật lòng

-" ... tao...

" hắn bỗng ấp úng không mở miệng được

Take đứng lên rồi đưa tay ra cho gã

-" Hãy trở thành bạn của tôi nhé!"

-" Tao..." kisaki do dự

Gã đã luôn chạy theo tham vọng của mình đó là vượt qua cậu nhưng lại chẳng hề biết vốn dĩ hắn đã chiến thắng ngay từ đầu

Cả cuộc đời hắn chỉ có tay sai và thuộc hạ chưa từng có mối quan hệ bạn bè tầm thường nào cả thế mà giờ đây kẻ hắn ghét nhất lại đưa tay ra mời hắn nắm lấy

Một thằng hề!

Quả là một thằng hề chỉ biết làm trò cười cho thiên hạ!

Gã mỉm cười và nắm lấy tay cậu đứng lên

Và cứ như vậy take đã xóa bỏ hận thù với chàng trai này

-" Hãy tham gia kì thi lần tới!"

Hắn bảo

-" Để làm gì?"

-" Tao muốn quang minh chính đại chiến thắng mày"

-" tôi sẽ không gian lận nữa đâu" take

Nói xong bọn lướt qua nhau rồi rời đi

Take trở về nhà thì nhìn thấy reiko đang say giấc

Cậu nhẹ nhàng đắp chăn cho chú chuột nhỏ rồi vào phòng mình

Take ngồi trên giường và cố liên kết với hệ thống còn lại

Nó đã tỉnh giấc

Hệ thống này trái ngược với reiko nó dường như rất nguy hiểm và nóng tính

-" Hệ thống số 2 thức tỉnh" take ra lệnh

Một đôi mắt được mở ra

Thoáng chốc take cảm nhận được có gì đó của mình đã quay trở lại.

Một cảm giác an toàn kì lạ khiến cậu khá ngạc nhiên

-" Chủ nhân"

Một giọng nói trầm kì lạ xuất hiện vang lên trong tâm trí cậu

-" hệ thống số 2 cậu nghe tôi nói chứ?"

-" vâng"

Take muốn tạo nên một hình dạng cho hệ thống này giống như cách nà cậu đã làm cho reiko nhưng đột nhiên take liền ngất đi

Sâu trong tiềm thức cậu đang giao tiếp với hệ thống của mình

-" Hãy bang tên cho tôi thưa chủ nhân"

-" Elias"

-" đã chấp nhận cái tên mới hệ thống từ giờ sẽ được gọi là elias"

-" Hangaki takemichi tôi rất hân hạnh khi được đồng hành cùng ngài"

Dù không thấy mặt người đó nhưng dường như cảm nhận rõ có vẻ hệ thống đang ôm lấy cậu

-" Sắp đến lúc tôi hoàn toàn thức tỉnh rồi!

Sớm thôi thưa chủ nhân" eli hôn lên tay cậu

-" Anh..."

Take tỉnh giấc

Cậu cứ nghĩ là mơ nhưng khi nhìn lại tay mình take mới nhận ra nó mà thật

Mũi cậu bỗng nóng lên đến khi take nhìn lại thì đã trông thấy bản thân đang chảy máu mũi

Cậu vội bước vào nhà vệ sinh xử lí điều kì lạ là máu cứ chảy không ngừng thậm chí tai cậu cũng chảy máu theo

Đầu take bỗng cảm thấy rất đau đớn có một áp lực gì đó đè nén lên cơ thể tưởng chừng như ko thở được

Tầm nhìn chả cậu cũng mờ dần đi, take tựa vào tường muốn bước ra khỏi nhà vệ sinh thì vấp ngã

Trong lúc cậu cứ tưởng mình sẽ mất mạng thì cậu nhìn thấy chiếc đồng hồ izana từng tặng mình và cả sợi dây chuyền của shinichiro nữa

Take đã khóc vì không muốn rời bỏ izana

Bỗng một giọng nói đánh thức cậu

-" Thở đi Takemichi!"

Take đã gắng gượng cố gắng hít thở, rất may cơn đau đột nhiên biến mất và take đã bình phục lại

Cậu nhờ hệ thống kiểm tra cơ thể của mình nhưng kì lạ là hệ thống lại bị lỗi

-" Giọng nói đó là của eli" take nhận ra

Lúc take đang trầm tư suy nghĩ thì ngoài cửa truyền vào tiếng động

-" Sanzu?"

À nhầm

-" trễ rồi mà anh vẫn còn đến à" take lấy gối che đi vết máu trên giường

-" Ừm" anh ấy có vẻ không nhận ra

Sanzu đưa cho cậu một bịch thuốc

-" Đây là..."

-" Mùi em bắt đầu nồng lên rồi có vẻ là sắp đến kì"

-" vâng cảm ơn anh!"

Bỗng sanzu ghé sát bên cổ cậu và ngửi ngửi

-" Gì-gì vậy"

-" Có ai đó động vào em à?"

-" nó -nó là... em ổn mà vừa nãy nói chuyện cùng với kisaki chút thôi"

-" Vậy à" anh ấy có vẻ đang lên kế hoạch thủ tiêu kisaki nhưng đã bị take ngăn lại

-" mà sanzu cũng là Alpha trội nhỉ?"

-" ừm"

-" Ồ thì ra mình nhạy cảm là do xung quanh mình toàn những A trội đây mà!"

Sanzu bỗng cúi người xuống trước cậu nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cậu

-" Em đừng liễu lĩnh nhé!"

Take nhẹ nhàng đáp

-" em hiểu rồi!"

Cậu xoa đầu anh nhẹ nhàng mỉm cười

Bỗng sanzu cất lời

-" Tôi yêu em"

Take ngạc nhiên mở tròn mắt cậu không dám tin vào tai mình

-" Chuyện này..." take lùi lại

Sanzu tiến lên, cậu lùi bao nhiêu thì anh tiến lên bấy nhiêu

-" Em cũng yêu tôi mà đúng không?"

Ánh mắt của Sanzu trông như một kẻ điên vậy

Nó khiến cậu bất giác run lên

-" Sanzu anh ổn chứ?"

Take hỏi

-" Anh hoàn toàn ổn và đang rất tỉnh táo!"

Gã luồn tay ôm lấy eo cậu

-" Không được!"

Take từ chối

-" Tại sao?"

-" Vì em có bạn đời rồi!

Anh ấy sẽ không đồng ý đâu!"

Take đẩy anh ra

Sanzu đột nhiên nổi giận

Hắn giữ lấy tay khống chế cậu

-" Ý anh là gì đây sanzu?"

Take nghiêm túc

-" Em cũng yêu tôi mà!"

Gã ôm lấy cậu

-" phải!

Nhưng em sẽ đợi Alpha của em đồng ý rồi mới kết đôi với anh"

-" Em đâu cần phải hỏi ý hắn?"

Sanzu cau mày

-" em là vậy đấy!"

Take đưa chân đẩy anh ra

Bỗng Sanzu nắm lấy chân cậu đặt lên vai mình

-" Gã đó là ai?"

-" Người cản trở tôi và em"

-" Anh sẽ sớm biết thế nên đừng manh động nhé!"

Take khuyên anh

Bỗng sanzu ghé xuống bên cổ cậu để lộ răng nanh muốn cắn cậu

Take rùng mình và đẩy mạnh anh ra sau đó bỏ chạy

-" Cái quái gì thế?

Mình vừa suýt bị cắn sao?

Ưm... tin tức tố của izana tỏa ra rồi !"

Take khó chịu chạy đi

-" Sanzu hôm nay lạ quá có chuyện gì đã xảy ra sao?"

Lúc này sanzu đang tìm kiếm cậu, hắn đang trong kì quát tình nhưng vì thể chất đặc biệt nên chẳng có loại thuốc ức chế nào kiểm soát được gã

Trước đây gã có sử dụng được một loại thuốc nhưng loại thuốc đó đã ngừng sản xuất vì chứa chất gây hại

Mà khi phát tình Alpha thường tìm đến người họ yêu đó là lí do sanzu điên cuồng đuổi theo cậu

Thực ra thứ thuốc gã đưa cho cậu là để khi cậu uống vào sẽ mất đi mùi hương làm gã không tìm ra được

Với chút ý chí cuối cùng hắn sợ bản thân sẽ tổn thương cậu

Take hiểu rất rõ tình hình thế nên vừa lo lắng cho anh vừa sợ mình sẽ bị cắn

Cậu im lặng cố trốn vào một góc tối không dám cử động

Take cố nghĩ cách nhưng bất thành

Thật không may anh đã tìm thấy cậu

Take cố gắng cho anh uống toàn bộ số thuốc mình vừa mua được nhưng tất cả chỉ là vô dụng

Anh đè cậu xuống hôn mạnh cậu

Xé toạt vai áo cậu ra

Và cắn vào cổ

Take đã cố gắng chống cự nhưng một O lặn làm sao chống lại nổi một A trội

Take đã cào mạnh vào lưng anh đến mức làm anh bị chảy máu

Tin tức tố của cả hai đã dung hòa và cậu đã trở thành Omega của anh

Máu chảy ra làm ướt cả một chiếc áo trắng

Cậu đã bất tỉnh

Sanzu lấy lại được ý thức và đã vô cùng hoảng loạn

Anh ấy đã bật khóc và đưa cậu đến bệnh viện

Sáng hôm sau cậu tỉnh lại thấy anh đang ở bên

Cậu đã nổi giận

*chát*

-" Anh quá đáng lắm!

Từ giờ đừng đứng trước nặt tôi nữa" Take bật khóc

Chị y tá khuyên ngăn cả hai bên

Sanzu không kìm được liền bật khóc xin lỗi cậu

-" Anh xin lỗi!

Anh thật sự không cố ý!

Đừng có bỏ anh!"

Take shock nặng với cảnh tượng trước mặt

Cậu vừa giận vừa thương vừa hận anh

Mọi chuyện xảy ra cũng ngoài ý muốn quả thật là bất đắc dĩ

Sanzu nắm lấy tay cậu không ngừng khóc

Bởi gã biết gã sắp mất cậu rồi

Các cô ý tá ở bên lúng túng khuyên cả hai người

Take mệt mỏi thở dài nhìn ra cửa sổ im lặng chẳng nói gì

Tại một nơi nào đó

Izana đang gọt vỏ táo thì .... bị đứt tay

-" Đột nhiên khó chịu quá!

Cứ như có điều gì đó làm mình tức điên lên vậy!

Ra ngoài đấm vài tên nào "

Anh ra ngoài

Bức ảnh trên bàn dần lộ ra đó là ảnh của Izana và Takemichi
 
Back
Top Bottom