Khác AllTakemichi - Hạnh phúc cuối cùng.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Alltakemichi - Hạnh Phúc Cuối Cùng.
Chương 20


Ngày hôm sau, Baji và Chifuyu đã hẹn ba con người kia ở đài phun nước nơi trung tâm công viên.

Lúc ấy trời gần xế chiều, mới thấy bóng dáng ba con người kia lấp ló bóng hình.

"Bọn mày lề mề thật sự đấy.

Đêm qua thức trắng chơi game hay gì?"

- Chifuyu đương nhiên sẽ lên tiếng càu nhàu.

"Ừ thì cũng chơi thức trắng đêm.."

- Takemichi gãi đầu cười trừ.

Nghĩ lại bỗng có chút gì đó hơi ngại ngùng khó xử.

Hai thanh niên kia nghe vậy dường như có chút chột dạ mà sắc mặt hơi đanh lại mà giật mình.

"Bọn mày bị làm sao thế??

" - Chifuyu nhướng mày khó hiểu, chẳng lẽ thức đêm xong não có vấn đề luôn rồi sao?

"Khụ khụ.

Quay vào vấn đề chính.

Mày hẹn bọn tao ra đây có việc gì, Keisuke - san?"

- Ryusei khẽ hắng giọng thay đổi chủ đề.

Mọi cảm xúc khó xử hay ngại ngùng kì quặc kia cũng bị vứt ra sau đầu, tất cả cùng chú tâm vào việc chính.

"Hôm qua thành viên của Yotsuya Kaidan đã lục soát Shinjuku, thậm chí là khiêu chiến trực tiếp vài tên bất lương có quyền thế ở khu vực đấy."

- Baji ngồi xuống thành đài phun nước, khẽ ngước lên nói.

"Sao tự nhiên lại quay ra đánh Shinjuku?

Yotsuya Kaidan bị điên à?"

- Ryusei sửng sốt nhướng mày nhìn Baji với vẻ không tin.

"Biết thế chó nào được?"

- Baji cũng cọc cằn thành lời, hắn chau mày nhắm chặt mắt, dường như có bí mật gì đó nửa muốn nói nửa không.

"Bọn chúng đây là đánh rắn động cỏ.

Muốn chúng ta tập trung người chạy tới Yotsuya Kaidan khiêu chiến trước."

- Takemichi nói.

"Nhưng Shinjuku đâu thuộc quyền thế của Touman, mắc gì lại chọn cái khu rách nát đấy mà không phải Shibuya?"

- Kojiro khó hiểu nhìn em.

"Ừ thì không thuộc quyền thế của Touman?...

Nhưng nó thuộc quyền thế của tao.."

- Takemichi khẽ nở một nụ cười lấy lệ, híp mắt nhìn Kojiro, đương nhiên khiến cho những con người ngây ngô phải sửng sốt một phen, và tất nhiên ngoại trừ người bạn lâu năm - Baji Keisuke.

Gã ta chỉ cười đầy tự hào nhìn em.

...

"Hôm nay chúng ta sẽ họp bang lần nữa.

Và nội dung cuộc họp sẽ được chính Thiên sứ của Touman phổ biến - Hanagaki Takemichi."

- Mikey đứng hiên ngang trên thềm đền Musashi, dứt lời xong liền khẽ lùi ra sau, nhường lại spotlight cho người ấy.

"Như mọi người đã biết đó.

Khu vực Shinjuku, thuộc quyền hạn kiểm soát của tao.

Và việc Yotsuya Kaidan động tới và gây phiền toái ở nơi đấy, cũng chính là động tới tao.

" - Takemichi khẽ lên tiếng, tuy giọng em nói không uy như Mikey, nhưng dường như lời nói của em có một trọng lực vô cùng lớn, có thể nói là gấp nhiều lần so với Mikey.

"Đồng thời, vụ việc phó đội trưởng phiên đội một Sato Ryusei những ngày trước có xích mích với Yotsuya Kaidan vẫn chưa được giải quyết hoàn toàn.

Tao muốn nghe ý kiến của mọi người..."

- Takemichi ngước nhìn từng gương mặt quen thuộc đứng đầu hai bên thềm đường đền.

Ryusei và Kojiro đều đứng ở phiên đội một, lúc mới đến, hầu hết các thành viên đội 1 đều có thành kiến với một nhân vật không được chào đón kia.

Nhưng sau khi nghe Baji và Takemichi nhắc nhở, bọn họ cũng cố gắng tự thu lưỡi mà mặc kệ Kojiro.

"...

Takemichi.."

- Mitsuya bước ra khỏi hàng, xoay người ngước mặt đối mặt với Takemichi trên bậc thềm cao.

"Đội trưởng phiên đội hai cho ý kiến.."

- Takemichi khẽ cười nhẹ.

"Bọn tao muốn giải quyết vụ việc một lần.

Quân đối quân, tướng đối tướng."

- Mitsuya nói, đương nhiên bọn họ đã có dự đoán từ trước, tất nhiên không có ai phản đối.

"Mọi người thấy thế nào?

Một cuộc chiến toàn diện?"

- Takemichi thu lại nụ cười, ánh mắt có chút kì lạ giống như đã đạt được điều mình muốn.

"Thiên sứ Touman!"

"Thiên sứ Touman!"

"Thiên sứ Touman!"

Những tiếng hô dồn dập tạo nên một vùng khí thế hào hùng.

Đồng thời đó cũng chính là một sự đồng tình.

Kojiro có vẻ hơi giật mình, thậm chí là không hề cảm thấy điều này quen thuộc khi chính bản thân hắn là một bất lương có quyền trong một băng đảng có tiếng.

Bỗng Ryusei lên tiếng như giải đáp cho gã.

"Đây chính là cách Touman thể hiện sự kính nể và tôn trọng một người trong băng.

" - Ryusei cười xòa nhìn lên bóng dáng nhỏ nhắn đứng hiên ngang trên bậc cao.

'Tên nhóc ấy còn chẳng ra dáng giống một đội trưởng của phiên đội, vậy mà có thể giữ cái chức vụ kia..' - Kojiro thầm nghĩ, nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ, trong sâu tâm can, hắn đã vô thức công nhận rồi.

Sau đó, các thành viên đã rời đi, chỉ còn những cốt cán và những người có ảnh hưởng tới vụ việc lần này còn ở lại.

"Takemicchi..

Mày dạo này bắt đầu cứ quanh co bên những người khác, mày bỏ rơi tao và nhà Sano rồi đúng không?"

- Mikey chán nản ôm Takemichi vào lòng, đầu gục xuống vai em tham lam hít lấy mùi hương đã lâu không thấy.

"Chẳng phải đêm trước tao vẫn về còn gì?"

-Takemichi bất lực xoa mái tóc của Mikey.

"Không đủ.

Izana liên tục càu nhàu, tao sắp điếc tai rồi, Kakuchou cũng không khá hơn là bao.."

- Mikey bĩu môi nhìn em.

"Tất cả là vì Touman thôi, mày giỏi thì giúp Takemichi đi."

- Baji khoanh tay nhìn tên chibi kia với ánh mắt đầy khinh bỉ.

"...

Chẳng phải sẽ chiến tranh toàn diện đấy sao.

Tao sẽ dẫm nát Yotsuya Kaidan rồi bám Michi cả ngày.."

- Kazutora đi tới kéo Takemichi khỏi lòng Mikey.

"Chiến thắng trận này tao sẽ làm một bữa tiệc ăn mừng nhé."

- Mitsuya lên ý kiến, tất nhiên mọi người cũng bị thu hút bởi ý kiến này.

"À, quên mất, vẫn còn phó tổng trưởng của Yotsuya Kaidan ở đây..

Hishi Kojiro nhỉ?"

- Draken khẽ liếc sang Kojiro.

"Tch..

Bỏ ngay cái nhìn khinh bỉ đấy đi."

- Kojiro bực bội nói, Baji và Ryusei ngay lập tức chắn trước Kojiro và giải hòa.

"Tốt nhất nên hạn chế gây bất hòa giữa hai bên.

Dù gì Kojiro cũng đang là "đồng minh" của Touman."

- Baji nói, Draken cũng chẳng nói gì, chỉ nhún vai thở dài rồi quay ra nhìn Takemichi.

...

"Chúng ta lại quay về nhà của Ryusei nhỉ?"

- Chifuyu đi bên cạnh Takemichi rồi hỏi.

Takemichi gật gù, sau khi tách khỏi nhóm cốt cán của Touman.

Baji, Chifuyu, Kojiro và cậu cùng Ryusei lại tiếp tục quay về "căn cứ tạm thời" - nhà của Ryusei.

"Từ bao giờ nhà của tao lại thành khu tập trung thế này?

Lấy đâu ra sự riêng tư của tao nữa đây?"

- Ryusei chề môi tỏ vẻ buồn bã, vừa đi vừa khoác vai Takemichi như khỉ đu cành.

Ầy, mày phải biết mày rất nặng Ryusei à, mày đu vậy lỡ tao chùn bà xương cẳng rồi lùn đi mấy mét thì sao?

Takemichi buồn nhưng Takemichi không nói.

"Riêng tư nỗi gì?

Đêm qua đã đủ riêng tư lắm rồi, kể cả khi có tao và Takemichi ở đấy, mày vẫn "riêng tư" vô cùng đấy thôi."

- Kojiro thở hắt một hơi mà nhún vai.

Baji và Chifuyu đương nhiên không hiểu gì, chỉ quay ra nhìn Takemichi ngơ ngác.

Takemichi cũng hơi giật mình, nhớ lại đêm hôm qua, người có chút nóng ran.

"Cái - cái khuôn mặt ấy là sao vậy?

Chẳng lẽ--" - Chifuyu, người chuyên đọc manga ngôn tình đương nhiên nhận diện một số tình huống thường gặp, đặc biệt là khi Ryusei còn có tình ý với Takemichi.

Takemichi cảm thấy mặt mình nóng bừng, tim đập nhanh hơn một chút, nhưng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

Ryusei, người đang khoác vai Takemichi, bỗng nhiên hơi căng thẳng, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên.

Gã khẽ hắng giọng một cái, rồi nói, cố tình làm ra vẻ không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

"Chẳng có gì đâu, chỉ là Kojiro thích đùa thôi mà."

- Ryusei nở nụ cười đầy ngụy biện.

Kojiro chỉ cười khẩy một cách đầy ẩn ý rồi tiếp tục bước đi, như thể chuyện này không có gì đáng bận tâm.

"Thôi được rồi, mọi người đừng có làm căng nữa.

Nhưng mà Takemichi, mày có thể giải thích cái 'riêng tư' đêm qua là như thế nào không?"

- Chifuyu tiếp tục, giọng cậu ta có chút gian xảo, làm Takemichi không thể không cảm thấy xấu hổ.

"Chifuyu, đừng có đùa nữa mà!"

- Takemichi đỏ mặt, cố gắng gạt đi sự bất an đang dâng lên trong lòng.

Cả nhóm lại cười rộ lên, đặc biệt là Baji và Ryusei.

Dù sao thì, bầu không khí giữa họ vẫn luôn đầy sự đùa giỡn và chọc ghẹo.

Tuy nhiên, Takemichi lại cảm thấy mọi thứ có vẻ nghiêm túc hơn, nhất là khi ánh mắt của Ryusei vẫn nhìn cậu với một vẻ gì đó rất khó đọc.

Một lúc sau, Chifuyu cảm thấy cũng không nên làm căng thêm, vì Takemichi đã rõ ràng ngượng ngùng.

Cậu ta mỉm cười rồi nói tiếp, giọng nhẹ nhàng hơn một chút: "Thôi, tao chỉ đùa thôi.

Nhưng mà, nếu như Ryusei mà có ý gì với mày thì mày cũng phải nói cho tụi này biết chứ.

Đừng để bọn tao phải đoán già đoán non."

Takemichi im lặng, không trả lời ngay.

Trong lòng cậu, sự bối rối vẫn không tan đi, dường như có cái cảm giác đó lại khiến cậu lúng túng, không biết phải giải thích thế nào.

"Chắc mày không phải là người muốn làm rõ đâu, đúng không?"

- Kojiro cười khẩy, nhìn Takemichi một cách đầy ẩn ý.

Ryusei bỗng chốc quay sang, nhìn Kojiro một cách đầy thách thức, nhưng chỉ một thoáng, lại chuyển ánh nhìn về phía Takemichi, ánh mắt dịu dàng hơn.

Cảm giác của Ryusei lúc này giống như đang che giấu một điều gì đó, nhưng lại không muốn nói ra.

Takemichi đột ngột quay đi, không thể đối diện với ánh mắt ấy lâu hơn.

Cậu cảm thấy trái tim mình đang đập mạnh hơn, và không biết phải làm sao cho đúng.

"...

Được rồi, chúng ta cứ đi tiếp thôi."

- Takemichi nhanh chóng thay đổi chủ đề, không muốn câu chuyện tiếp tục xoay quanh chuyện này nữa.

Nhưng Chifuyu không dễ dàng buông tha.

Cậu ta bước lại gần, nhẹ nhàng nhưng có gì đó nghiêm túc hỏi: "Này, mày chắc chắn không có cảm giác gì với Ryusei đúng không?"

Đương nhiên, tính ra cậu ta cũng.. cũng là cộng - sự của em, sao có thể để em giấu diếm cho được, nếu cứ giấu diếm, đặc biệt là máy trò tình cảm này, cậu ta tuyệt nhiên khó chịu.

"Tôi... tôi không biết nữa."

- Takemichi nói, rồi cố gắng không để vẻ mặt mình lộ ra quá nhiều cảm xúc.

Ryusei nghe thấy câu trả lời ấy, đôi mắt trở nên lấp lánh một chút, nhưng rồi lại cười nhẹ như không có gì.

Mọi thứ vẫn có vẻ bình thường, nhưng chỉ có Takemichi biết rằng, trong lòng cậu, một sự thay đổi nhỏ đã bắt đầu.

Lúc đó, nhóm người tiếp tục bước về phía nhà của Ryusei, nhưng không ai nói gì thêm.

Không khí vẫn còn đậm chất kỳ lạ, pha lẫn giữa sự căng thẳng, bối rối và một chút tình cảm không thể diễn đạt thành lời.

Và hôm sau, Touman có nhận được tín hiệu.. từ Yotsuya Kaidan.

Một con dao găm.

"Bọn chúng chấp nhận lời thách đấu rồi.

Sẵn sàng đi."

- Mikey cầm con dao trên tay, ánh mắt đen láy khẽ híp lại, nở một nụ cười về Takemichi gần đó.

Kensho - nii...

Chúng ta sẽ gặp lại sớm rồi.

.o0o.

Ngày trận chiến cuối cùng giữa Touman và Yotsuya Kaidan cũng đến gần.

Các thành viên Touman tụ tập tại khu vực được chỉ định để chuẩn bị cho cuộc đối đầu, không khí dường như trầm xuống, mọi người đều có vẻ trầm tư và căng thẳng.

"Takemichi, mày chuẩn bị chưa?"

- Chifuyu quay sang hỏi Takemichi khi họ đứng bên cạnh chiếc xe của băng.

Mặc dù mọi người đều đang có tâm trạng nghiêm túc, nhưng có thể thấy từ đôi mắt của Chifuyu vẫn có một tia lo lắng.

"Tất nhiên, tao luôn có chuẩn bị sẵn sàng."

- Takemichi khẽ gật đầu cười trấn an người cộng sự của mình.

"Bọn chúng đang chuẩn bị gì vậy?

Có phải là bỏ trận đấu luôn rồi không?"

- Baji hỏi, vẫn với vẻ mặt lạnh lùng như thường lệ, ánh mắt của hắn không hề rời khỏi con đường trước mặt.

Ngoại trừ vài cơn gió đầu thu cùng với khung cảnh khấp khiểng của những tấm sắt lớn.

Nơi này chính xác là công trường bị bỏ hoang.

"Yotsuya Kaidan sẽ không dễ dàng buông tha cho "con mồi" đâu."

- Kojiro lên tiếng, không hề cố giấu sự lo lắng trong câu nói của mình.

Dù là một kẻ cứng rắn, nhưng trong lòng Kojiro, cuộc đối đầu này là một thử thách lớn.

Kẻ thù lần này, không phải người bạn thân trước kia, mà là tổng trưởng Yotsuya Kaidan - anh trai của hắn.

"Đúng vậy," - Ryusei tiếp lời, "Chúng ta cần phải hết sức cảnh giác.

Đặc biệt là Takemichi."

Takemichi nghe vậy, cảm giác có chút nặng nề.

Cậu biết rằng Ryusei lo lắng cho mình.

Nhưng mà cậu có đủ khả năng để tự bảo vệ bản thân, và điều duy nhất khiến cậu còn bất an đến giờ.

Rốt cuộc, tại sao một năm sau phó đội trưởng phiên đội một - Ryusei Sato này, lại "nhường" chức cho Chifuyu.

Nhìn hắn, không phải kẻ cả thèm chóng chán, hắn thậm chí còn có nhiệt huyết rất lớn đối với trò chơi chiến tranh giữa các băng đẳng như này.

Đến khi mặt trời bắt đầu lặn, ánh sáng vàng vọt phủ lên cả Shinjuku, tạo nên một khung cảnh có phần u ám.

Lúc này, những bóng dáng của các thành viên Yotsuya Kaidan mới bắt đầu xuất hiện.

Chúng đứng đợi trong im lặng, mắt chúng nhìn vào những người Touman từ xa, không ai nói gì nhưng cảm nhận được không khí ngột ngạt trước trận chiến.

Kojiro vốn cố gắng gồng mình, nhưng đối diện với sự áp bách quen thuộc, hắn không thể không run rẩy mà toát ra mồ hôi lạnh, nhưng may mắn Ryusei ở cạnh khẽ vô vai hắn trấn an.

"Đừng sợ, thử đối đầu với "nó" xem..

Chẳng phải mày rất cứng đầu sao?"

- Ryusei châm chọc Kojiro, hắn liền nhíu mày, huých tay của người kia, nhưng hắn biết, tên bạn thân kia, muốn trấn an hắn thôi.

Takemichi nhìn thấy hình bóng của Yotsuya Kaidan dần hiện ra, trong đó có một người đặc biệt khiến cậu chú ý – tổng trưởng của Yotsuya Kaidan, một người đo con, toát lên sự dữ dằn và mạnh mẽ.

Đôi mắt sắc lạnh của hắn chạm vào Takemichi, con ngươi oliver liền ánh lên sự dao động chan chứa mấy phần cảm xúc khó nói thành lời.

"Hôm nay, sẽ là một trận chiến đầy khốc liệt đây...

Động tới Touman, thật lố bịch."

- Mikey phá tan bầu không khí ngột ngạt ấy, hắn tự nhiên thấy khó chịu với cái ánh mắt của gã ta, cái thứ màu xanh bã đó, khiến Mikey cảm thấy có thứ gì đó quan trọng đang bị rình rập.

"Micchi...

Hóa ra Touman lại là nơi nhóc chọn vào.."

- Kensho - tổng trưởng Yotsuya Kaidan khẽ lên tiếng, thành công tạo nên một sự im lặng chết chóc khác.

Tất cả, ngoại trừ Kojiro, Ryusei, Baji và Chifuyu, đều ngỡ ngàng, tổng trưởng Yotsuya Kaidan, vậy mà quen biết Thiên sứ Touman - Hanagaki Takemichi, thậm chí còn gọi tên thân mật như vậy, hoàn toàn có thể đoán được mối quan hệ của bọn họ không bình thường như một cách xã giao thông thường.

"Kensho - nii..

Anh cũng thật là, chọn đánh cả vào Shinjuku, đúng nơi em cai trị nữa."

- Takemichi thản nhiên đáp lời, em không có lấy một tia nao núng, đơn giản, em đâu làm gì sai (?)

"Haha, nhóc con, tao ban đầu, đâu biết sẽ gặp nhau trong hoàn cảnh này." – Kensho bật cười khẽ, nhưng có điều gì đó trong giọng nói của hắn khiến không khí càng trở nên căng thẳng.

Mọi người đều cảm nhận được sự đối đầu ngày càng rõ rệt giữa hai bên: "Nhớ lời tao nói trong tù không, nhóc con?"

Tất cả nghe kẻ kia nói, thầm đoán, em và hắn dường như quen nhau tại trại cải tạo.

Thật là đáng sợ - nơi chỉ có quái vật và quái vật mới có thể tồn tại.

Takemichi không trả lời ngay, cậu chỉ nhìn vào Kensho một lúc, như đang suy nghĩ về những lời hắn vừa nói.

Cảm giác quen thuộc và những ký ức mơ hồ về thời gian trước đây ùa về trong đầu Takemichi.

"Nếu mày gia nhập băng nào, thì tao sẽ tìm đến rồi thu phục cái băng đó về dưới trướng, cuối cùng thì mày cũng thuộc về băng Yotsuya Kaidan."

- Takemichi và Kensho cùng nói, tất cả đều chứng kiến, đây giống như một lời tuyên bố.

Đúng vậy...

"Điều kiện đơn giản thôi.

Tao thắng, tên nhóc này, sẽ thuộc về Yotsuya Kaidan."

- Kensho nhếch miệng, ngón tay chỉ thẳng vào thân ảnh của Takemichi như một lời thề.

"Chúng ta sẽ giải quyết mọi chuyện hôm nay.

Và chắc chắn, Takemicchi - thiên sứ của Touman chỉ có thể thuộc về Touman." – Mikey đáp tra, ánh mắt của hắn âm trầm, nhưng nơi đáy mắt khẽ xoáy lên một sự bức bối vô hình, không còn chỗ cho sự do dự hay trêu đùa.

Động ai thì động, động vào bảo bối của hắn.

Trời cũng không mang được em đi.

"Chắc chắn rồi.

Tên nhóc này, phải là của Touman!" – Baji thêm vào, vẫn giữ thái độ lạnh lùng như thường lệ, nhưng giọng nói đầy gan góc.

"Chúng ta không có lựa chọn nào khác, tao nghĩ Takemichi ở Touman vẫn tuyệt vời hơn." – Ryusei nói, nhưng trong giọng nói của hắn vẫn có một chút lo lắng.

Dù gì, người đứng đầu Yotsuya Kaidan không phải người dễ đánh bại.

Kensho, anh trai của Kojiro, kẻ cuồng bạo lực.

Kojiro nhìn về phía Kensho, đôi mắt của hắn hơi nheo lại, một cảm giác do dự và có chút run rẩy dâng lên trong lòng.

Hắn không biết phải đối diện với người anh trai như thế nào, hắn chưa dám đối đầu với kẻ quái vật ấy, hắn chính là kẻ phải sống trong bạo lực của Kensho.

Đặc biệt khi bây giờ lại đứng trên chiến tuyến đối đầu nhau, sự ám ảnh theo đuôi hắn suốt mấy năm qua thật khó phai, nhưng rồi hắn khẽ cắn môi, tự nhủ rằng không có gì có thể làm chùn bước mình.

Takemichi nhìn quanh một lượt, cảm nhận được tinh thần đoàn kết mạnh mẽ của các thành viên.

Cậu cảm thấy một tia sáng trong lòng mình.

"Mình phải làm hết sức, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa."

Lúc này, Kensho tiến lên một bước, ánh mắt không rời khỏi Takemichi, hắn nói với giọng lạnh lùng nhưng có chút gì đó lấp lánh sự đau đớn: "Hôm nay, sẽ không có chỗ cho sự yếu đuối hay nhân nhượng, Michi.

Dù là ai, thì cũng chỉ có một kẻ sẽ rời đi."

"Vậy chúng ta sẽ xem ai là người phải rời đi."

- Ryusei khẽ cười khẩy, hắn khoác trên mình bộ trang phục đen nhánh, ánh mắt đầy nuông chiều nhìn về phía thân ảnh nhỏ nhắn kia, lần này hắn hoàn toàn đi theo giấu chân của một người - tín ngưỡng của đời hắn.

Mọi thứ im lặng, chỉ còn lại những âm thanh của gió và những bước chân ngày càng gần.

Trận chiến đã bắt đầu, và chỉ có thể là người sống sót cuối cùng đứng vững.

Khi những bóng dáng của Yotsuya Kaidan tiến tới gần hơn, Kojiro, Baji, Ryusei và Chifuyu đều chuẩn bị sẵn sàng.

Không ai nói thêm lời nào nữa, chỉ có ánh mắt của họ giao nhau, hiểu rõ rằng đây không phải là cuộc chiến chỉ để chứng tỏ sức mạnh mà còn giành giật, thiên sứ.

"Rời đi sao...."

- Đôi đồng tử của Takemichi hơi ánh lên một điều gì đó đáng sợ, giống như, em vừa nhìn thấy cái chết.

Là của ai vậy?
 
Alltakemichi - Hạnh Phúc Cuối Cùng.
Chương 21


Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi chiều đang tắt, tiếng bước chân thình thịch của hai phe dần tiến sát vào nhau.

Không ai lên tiếng, nhưng bầu không khí dày đặc sát khí bao trùm toàn khu vực, khiến ngay cả gió thu cũng như nghẹt lại, không dám len lỏi giữa những thân người căng cứng vì máu lửa đang tới gần.

Trong giây phút đó, trận chiến cuối cùng chính thức bùng nổ.

"Mikey vô địch nhỉ?" – Kensho đứng đối diện Mikey, ánh mắt bình thản mà sắc lạnh.

Hắn không mang vẻ ngạo nghễ khiêu khích, nhưng những điều kiện hắn đặt ra trong trận chiến lại chẳng khác gì dùng muối sát vào vết loét.

Mikey trầm mắt, rồi khẽ nở nụ cười mang dáng vẻ nguy hiểm chết chóc.

"Phải, tao là vô địch.

Nên là từ bỏ cái giấc mộng hão huyền của mày đi." – Mikey dứt lời, liền chủ động xuất kích.

“Takemichi, vốn là của tao.”

Từ rất lâu rồi, Mikey đã không ưa Kensho.

Nhất là kể từ khoảnh khắc hắn nhận ra ánh mắt kia – thứ ánh nhìn luôn hướng về Takemichi mà không che giấu.

Ở một góc khác, Takemichi cùng Kojiro đang đối đầu với Tobishima – một trong những thủ lĩnh cận chiến của phe địch, nổi tiếng với lối đánh nhanh, hiểm và độc.

“Cẩn thận.

Hắn không yếu đâu.” – Kojiro nhắc, ánh mắt đầy cảnh giác.

Trái với sự dè chừng của Kojiro, Takemichi lại hứng khởi như thể sắp được chơi một trò mạo hiểm mà cậu ưa thích.

“Tới đây, tới đây.” – Takemichi chìa tay, miệng cong lên đầy khiêu khích.

Tobishima híp mắt, nheo lại nhìn cậu: “Hoá ra là tiểu bảo bối mà Tổng trưởng bao bọc.

Rất đáng.”

Ngay khi trận đấu bắt đầu, cả ba lập tức lao vào nhau như ba đường gươm bén gặp nhau giữa bầu trời rực lửa.

Nhưng giữa lúc đó...

Ở tuyến trên, tiếng va chạm kim loại vang lên chát chúa khi Ryusei đụng độ với Kazuya – hình như là một tên thành viên có chức vụ nhỏ trong Yotsuya Kaidan.Đến Ryusei cũng không rõ hắn cho lắm.

Ryusei mạnh hơn, nhưng Kazuya lươn lẹo, liên tục né tránh, vừa đánh vừa dụ dỗ đối phương lên khu vực giàn giáo sắt chênh vênh – nơi những thanh sắt lớn chồng chất

“Lên đây nếu mày dám, Sato!” – Kazuya gào lên, nụ cười méo mó trên mặt.

Ryusei không suy nghĩ nhiều, lập tức đuổi theo.

Nhưng, Takemichi, từ phía xa, ánh mắt lóe lên nghi hoặc.

Cậu nhận ra sự bất thường.

Đúng lúc ấy, cậu quay đầu thì thấy Kazuya đạp mạnh vào thanh sắt đỡ tấm thép lớn phía trên Ryusei.

Đương nhiên Takemichi biết hắn muốn gì.

Hình ảnh loang màu máu một lần nữa vụt qua tầm mắt của em.

Nhưng lần này rõ ràng hơn, Takemichi đã nhìn thấy.

Mái tóc hồng, nhuốm máu.

Không chần chừ thêm giây phút nào thân ảnh nhỏ lập tức lao tới – nhưng vừa chạy được hai bước thì Tobishima chặn ngang, tung một cú đấm thẳng mặt em.

“Chạy đi đâu thế, nhóc con?”

Takemichi lảo đảo, nhưng chưa kịp bật lại, Kojiro đã lao tới, húc mạnh Tobishima, mở đường: “Đi đi!!!

Tao lo hắn!!”

Không chần chừ, Takemichi lao qua.

“RYUSEI, CẨN THẬN!!!” – Cậu hét lên.

Không còn thời gian.

Takemichi trượt người qua nền sắt, dùng cả thân mình đẩy lệch một vài thanh chống, làm quỹ đạo tấm thép đổi hướng.

RẮC!

Một thanh sắt đập mạnh vào cánh tay trái cậu.

Takemichi ngã quỵ, tay vặn vẹo, máu chảy dài.

"Takemichi!?"

- Ryusei hốt hoảng vội vã chạy xuống chỗ cậu.

"Con mẹ nó, gãy-gãy rồi!!!"

Hắn trợn mắt, vừa tức giận vừa lo.

Hắn nhẹ nhàng nâng niu cánh tay đã tím bầm, đẫm máu, thậm chí cậu đã mất cả cảm giác vô lực.

" Không sao, tao vẫn ổn___" - Takemichi híp mắt cười trấn an hắn..

Thế nhưng tưởng chừng Ryusei sẽ không gặp vấn đề gì.

Thì...

Takemichi lại sửng sốt khi nghe thấy một tiếng va chạm mạnh, cậu ngơ ngác một hồi... cho đến khi cảm nhận được rung chấn từ cơ thể của người đối diện..

Và đổ rạp về phía cậu..

Takemichi mới nhận ra.

Kazuya, đã động thủ, hắn đánh vào gáy Ryusei.

Trên tay là cây sắt gỉ nhuốm máu.

Ánh mắt cậu khẽ động, không tự giác mà run rẩy nhìn xuống gáy con người vô lực dựa vào cậu..

Một vết rách sâu trên đầu khiến hắn bất tỉnh..

Takemichi gào lên: “RYUSEI!!!”

Phía đối diện, Kazuya cười điên loạn: “Thằng hề đó xong đời rồi!”

Tất cả đều nghe thấy tiếng gào thất thanh của Takemichi.

Baji và Chifuyu là người đầu tiên lao về phía hai người họ.

Nhưng không kịp rồi...

Takemichi đứng bật dậy.

Lạ hơn khi lần này, ánh mắt cậu không trống rỗng, lại càng không âm u..

Nó sáng quắc, như thể ánh sáng của một quả bom đã phát nổ.

Nhưng chính vì thế, nó lại khiến người ta sợ hãi.

Cậu nhanh chóng cúi xuống, nhặt lấy thanh gậy sắt mà Kazuya vừa dùng để đánh ngất Ryusei.

Tay trái treo lủng lẳng, nhưng tay phải thì siết chặt.

"…Tao đã cảnh báo... mày không được đụng đến người của tao."

Giọng nói không lớn, nhưng vang dội đến gai người.

Kazuya hơi sững lại một giây – linh cảm bản năng gào thét.

Nhưng chưa kịp làm gì, Takemichi đã bước tới, cây sắt vung ngang.

BỐP!!!

Một cú giáng thẳng vào vai khiến Kazuya khuỵu gối.

Hắn gào lên, nhưng Takemichi không dừng.

BỐP!

Tiếng kim loại đập vào thịt, vào xương.

Máu bắn tung tóe, hòa với đất cát.

Mỗi một cú đánh như gột rửa sự run rẩy trong mắt cậu, nhưng đồng thời cũng làm biến mất phần người còn sót lại.

Liên tiếp nhưng cú đập đến điên người.

Ai có thể tin, một kẻ đã què cụt như sắp chết.

Lại có sức lực kinh người như thế không?

Gương mặt nhỏ nhắn của cậu – lúc này, chỉ còn lại sự trống rỗng đáng sợ.

“Takemichi, DỪNG LẠI!!!” – Chifuyu hét lên, lao đến.

Baji theo sau, nhưng bị hất ngược bởi cú xoay người bản năng của Takemichi.

Cậu như không còn nghe thấy gì nữa.

Đúng lúc đó – Draken và Mitsuya cũng tới nơi.

“Cậu ấy mất kiểm soát rồi!!” – Mitsuya kêu lên, lao tới giữ lấy vai cậu.

Draken siết lấy tay Takemichi, cố gắng giằng cây gậy ra.

Nhưng Takemichi phản kháng dữ dội.

“ĐỪNG ĐỤNG VÀO TAO!!!” – Cậu rít lên, như dã thú bị dồn vào đường cùng.

Tất cả đều chết lặng.

Đó không phải Takemichi mà họ từng biết.

Không còn là người cười rạng rỡ, không phải cậu nhóc luôn tự nhủ mình là yếu đuối – mà là một Takemichi đã bị thứ gì đó trong tim bóp nghẹt.

Takemichi vùng vẫy như con thú bị thương, mắt vẫn đỏ rực, hơi thở dồn dập như thể bị kẹt trong cơn mê sảng của máu.

“THẢ TAO RA!

NÓ ĐÁNG PHẢI CHẾT!!” – Cậu gào lên, giọng khản đặc.

Cuối cùng, khi thanh sắt văng ra, cậu mới gục xuống, toàn thân run rẩy, mồ hôi và máu hoà lẫn, mắt vẫn mở to nhìn vào vô định.

Kazuya nằm đó, đầu méo mó, mặt mũi bê bết.

Không rõ còn sống hay đã chết.

Ryusei được Kojiro và Baji kéo khỏi đống sắt, vẫn còn bất tỉnh nhưng thở yếu ớt.

“Takemichi...” – Chifuyu run giọng, ánh mắt không thể tin nổi.

Draken và Mitsuya nhìn nhau, rồi nhìn Takemichi – người đang thở dốc, cúi đầu, đôi bàn tay bê bết máu.

Takemichi khụy xuống, máu từ cánh tay trái nhỏ xuống nền đất, từng giọt một, hòa vào máu kẻ thù.

Từ bên kia chiến tuyến, Kensho chứng kiến toàn bộ, hắn ngỡ ngàng, thậm chí là sửng sốt...

Lần đầu tiên hắn thấy một kẻ điên như vậy...

Đáng lẽ người khác nhìn vào sẽ thấy ghê sợ...

Nhưng, tại sao, khi thấy đứa trẻ ấy, thấy bé con phát tiết..

Hắn lại thấy đau__

Lúc này, một bóng dáng vụt qua tầm mắt gã.

Là Mikey.

Hắn dừng lại trước mặt Takemichi, chẳng nói lời nào.

Không hét.

Không trách.

Chỉ cúi người, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cậu.

Ánh mắt hắn dao động như chứa một tầng sương mỏng.

"Tao đến rồi." – Hắn thì thầm."

Michi…

Tao đến rồi."

Takemichi khựng lại.

Cây gậy sắt rơi xuống “keng” một tiếng.

Cậu run lên.

“…Ryusei… máu… tao không giữ được nữa…

Tao hỏng rồi, Mikey…”

Giọng cậu như đứa trẻ.

Hoặc vốn dĩ là thế.

Mikey không đáp, chỉ siết vòng tay mạnh hơn.

Máu từ người Takemichi thấm lên áo hắn, nhưng hắn chẳng quan tâm.

"Lại thế nữa rồi." – Mikey nhắm mắt, giọng trầm thấp như một vết thương cũ rỉ máu.

“Lần nào cũng là khi tao đến trễ...”

Sự im lặng bao trùm.

Từng người một lặng người.

Không ai nói gì.

Không ai dám lên tiếng.

Takemichi đã gục ngã trong vòng tay Mikey như một đứa trẻ.

Máu vẫn không ngừng nhỏ giọt từ cánh tay gãy.

Từ những vết xước.

Và có lẽ… từ cả những chỗ không ai nhìn thấy – trong tim.

Mitsuya là người đầu tiên hoàn hồn.

“Draken!

Cầm máu tay trái của cậu ấy!!

Chifuyu, giúp tảo cởi áo, xé thành băng tạm thời!”

Mọi người giật mình, như vừa tỉnh lại khỏi giấc mơ.

Draken không nói một lời, quỳ xuống giữ cánh tay Takemichi.

“Michi, cố chịu một chút.” – Hắn siết răng, lấy tay ấn vào phần khớp đã lệch hẳn – máu trào ra như suối.

Takemichi rít lên, nhưng vẫn không khóc.

Đôi mắt đã trống rỗng, chỉ biết nhìn Mikey.

Chifuyu vội vàng tháo áo khoác, bàn tay run lên khi xé từng đường vải.

“Michi…

đừng nhắm mắt…

Mày nhìn tao này…

Tao - tao bị đấm chảy máu mũi rồi..” – Chifuyu nói, giọng lạc đi.

Baji thì giữ đầu cậu, khẽ nâng lên để tránh máu trào vào khí quản.

Mặt hắn tái mét.

“Thằng này…

Đến bao giờ mới thôi ngu như thế hả?” – Baji nghiến răng, nhưng tay vẫn dịu dàng vuốt tóc cậu.

Sự dịu dàng như một lời an ủi cậu, cũng như một sự trấn tĩnh tâm trạng bất an của hắn.

Kensho chết lặng.

Cả thế giới như mờ đi trước mắt hắn.

Không phải vì sợ — Kensho chưa từng sợ máu, sợ chiến trường, cũng không sợ Mikey.

Hắn là một kẻ cuồng bạo lực, từng dám đấu cả đám người gấp ba chỉ để giành quyền lực, từng lạnh lùng dẫm lên kẻ phản bội mà không chớp mắt.

Nhưng giờ đây, hắn lại thấy mình bé nhỏ và vô nghĩa đến lạ – chỉ bởi vì một người.

Takemichi.

Cậu nhóc ấy… nhỏ con, thân thiện, dù trông yếu ớt, lúc nào cũng cười như thể chẳng có gì đáng sợ trên đời.

Nhưng chính người đó đã không ngần ngại lao vào giữa đống sắt thép, đổi lấy một cánh tay gãy, chỉ để cứu Ryusei – một thằng ngỗ ngược không hẳn đã đáng để hy sinh.

Và khi người đó ngã xuống…

Takemichi đã phát điên.

Không phải một cơn giận thông thường.

Mà là sự đổ vỡ tuyệt đối.

Là một quả bom cảm xúc đã nổ tung sau những năm tháng bị kìm nén, bị xé nát, bị chà đạp.

Kensho không quên được hình ảnh bé con ấy, trong trại giam cũ, cậu nở một nụ cười rất tươi, như thể đang trải qua ở một nơi hạnh phúc nhất chứ không phải cái lồng giam ngục tù bẩn thỉu.

“Tao không mạnh, nhưng tao không cho phép bọn nó động đến mày.”

Kensho lúc ấy chỉ cười khẩy, nghĩ cậu khùng.

Nhưng...

Lần đầu tiên có người nhìn hắn mà không có toan tính, không có sợ hãi, không có sự ghê tởm.

Chỉ có lòng tốt ngu ngốc.

Và thứ lòng tốt đó – dần cắm rễ vào trong hắn, như hạt mầm mọc giữa đống đổ nát khô cằn.

Hoặc là do hắn ngu dốt.

Không hiểu được bé con ấy..

Bằng sức mạnh.

Bằng bạo lực.

Bằng quyền lực.

Nhưng hắn sai.

Hắn thấy hắn sai rồi.

Hắn không thể bảo vệ một thứ ánh sáng như thế, cũng chẳng thể giữ nổi cậu trong lồng giam mà hắn gọi là "thế giới riêng".

Và khi chứng kiến Takemichi gào thét, đẫm máu, sụp đổ trong vòng tay Mikey…

Kensho hiểu.

Đến cuối cùng, kẻ có thể giữ được Takemichi, kẻ có thể bước vào địa ngục với cậu, kẻ có thể chịu đựng ánh sáng ấy mà không bị thiêu đốt — không phải hắn và cũng không phải mình hắn.

Hắn… không cam lòng.

Nhưng lại không còn đủ lý do để chống lại nữa.

Kensho siết chặt tay, hạ đầu gối chạm đất.

Hắn không cúi vì thua.

Hắn cúi vì hiểu rõ - ánh sáng ấy không còn là của riêng mình.

Bởi hắn không đủ sức để giữ.

Takemichi là trung tâm – không chỉ của chiến trường, mà là trung tâm của cảm xúc, của sự sống còn, của lý do khiến những kẻ bạo lực như hắn còn muốn sống tử tế.

“ Bé con...” – Hắn thầm thì – “…

Tao thua mày rồi."

Khu vực phía sau nhà kho – tạm thời yên ắng.

Tiếng bước chân dồn dập của chiến trường vẫn còn văng vẳng, nhưng nơi đây, chỉ có hai người đối diện nhau.

Kensho đứng thẳng, thân thể cao lớn lấm lem máu và bụi đất, nhưng ánh mắt đã không còn khiêu khích như trước.

Mikey đứng trước mặt hắn, tay vẫn còn vết máu chưa khô.

Hắn không lên tiếng, chỉ nhìn – ánh nhìn không dò xét, mà là lặng thinh như đang chờ điều mà hắn biết sẽ đến.

Một lúc lâu, Kensho cúi đầu.

Không phải cúi nhẹ lấy lệ, mà là hạ hẳn gối xuống đất.

“Tao… không còn gì để nói hay bào chữa.”

Giọng hắn khàn đặc.

“Tao từng nghĩ mình có thể bảo vệ Takemichi theo cách của riêng mình…

Nhưng giờ tao hiểu rồi.”

Hắn ngẩng mặt lên, thẳng lưng nhưng đôi mắt đỏ hoe vì kìm nén.

“Ánh sáng đó… là thứ mà tao không đủ sức giữ.

Tao chỉ biết cách dùng bạo lực để xây tường bao quanh, chứ không biết cách để cho nó được sống.”

Mikey không đáp ngay.

Hắn nhìn người đàn ông từng là cái gai trong mắt mình – giờ đây đang quỳ trước hắn, trút bỏ mọi ngạo nghễ.

Cuối cùng, hắn cất giọng trầm: “Mày muốn gì?”

“Tao chỉ cần...

ở lại chỗ nào có thể bảo vệ Takemichi."

- Kensho hạ đầu, trán chạm đất.

Mikey bước tới.

Trong một khoảnh khắc, hắn đứng ngay trước mặt Kensho.

Mikey chỉ đặt nhẹ tay lên vai hắn, nhưng lời thốt ra lại đối ngược hoàn toàn.

" Số phận của mày, phụ thuộc vào cách mày xử trí kẻ đã làm Takemicchi của bọn tao như thế này."

Kensho ngẩng lên, ánh mắt lay động.

“Đứng dậy đi.” – Mikey nói, giọng không mang chút châm biếm.

Kensho đứng dậy.

Điều này, hoàn toàn làm cho tất cả ngỡ ngàng.

Đặc biệt là Kojiro.

Hắn không ngờ, kẻ cuồng bạo lực, kẻ ngạo nghễ vô độ, và kẻ ở trước mặt hắn, hạ mình vì một tên nhóc..

Là cùng một người.

" Tao bảo rồi...

Thiên sứ của Touman...

Takemichi.. là đỉnh nhất.

Nhóc con, là sự cứu rỗi.."

- Giọng thều thào yếu ớt vang lên khiến Kojiro chú ý.

"Mày- mày tỉnh rồi?!"

- Chifuyu nhìn Ryusei, kẻ bất tỉnh được hắn đỡ giờ đã tỉnh.

"Còn thở là còn sống.."

- Ryusei nở một nụ cười khờ.

" Đi chết đi.."

- Kojiro nhìn hắn với vẻ vô cùng ghét bỏ.

Nhưng rốt cuộc lại vô thức nhìn về phía thân ảnh nhỏ đang nằm ngủ yên bình trong vòng tay của Draken.

Sự cứu rỗi..

Hình như bé con...

Cũng đã cứu gã rồi.
 
Back
Top Bottom