[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Alltakemichi - Hạnh Phúc Cuối Cùng.
Chương 20
Chương 20
Ngày hôm sau, Baji và Chifuyu đã hẹn ba con người kia ở đài phun nước nơi trung tâm công viên.
Lúc ấy trời gần xế chiều, mới thấy bóng dáng ba con người kia lấp ló bóng hình.
"Bọn mày lề mề thật sự đấy.
Đêm qua thức trắng chơi game hay gì?"
- Chifuyu đương nhiên sẽ lên tiếng càu nhàu.
"Ừ thì cũng chơi thức trắng đêm.."
- Takemichi gãi đầu cười trừ.
Nghĩ lại bỗng có chút gì đó hơi ngại ngùng khó xử.
Hai thanh niên kia nghe vậy dường như có chút chột dạ mà sắc mặt hơi đanh lại mà giật mình.
"Bọn mày bị làm sao thế??
" - Chifuyu nhướng mày khó hiểu, chẳng lẽ thức đêm xong não có vấn đề luôn rồi sao?
"Khụ khụ.
Quay vào vấn đề chính.
Mày hẹn bọn tao ra đây có việc gì, Keisuke - san?"
- Ryusei khẽ hắng giọng thay đổi chủ đề.
Mọi cảm xúc khó xử hay ngại ngùng kì quặc kia cũng bị vứt ra sau đầu, tất cả cùng chú tâm vào việc chính.
"Hôm qua thành viên của Yotsuya Kaidan đã lục soát Shinjuku, thậm chí là khiêu chiến trực tiếp vài tên bất lương có quyền thế ở khu vực đấy."
- Baji ngồi xuống thành đài phun nước, khẽ ngước lên nói.
"Sao tự nhiên lại quay ra đánh Shinjuku?
Yotsuya Kaidan bị điên à?"
- Ryusei sửng sốt nhướng mày nhìn Baji với vẻ không tin.
"Biết thế chó nào được?"
- Baji cũng cọc cằn thành lời, hắn chau mày nhắm chặt mắt, dường như có bí mật gì đó nửa muốn nói nửa không.
"Bọn chúng đây là đánh rắn động cỏ.
Muốn chúng ta tập trung người chạy tới Yotsuya Kaidan khiêu chiến trước."
- Takemichi nói.
"Nhưng Shinjuku đâu thuộc quyền thế của Touman, mắc gì lại chọn cái khu rách nát đấy mà không phải Shibuya?"
- Kojiro khó hiểu nhìn em.
"Ừ thì không thuộc quyền thế của Touman?...
Nhưng nó thuộc quyền thế của tao.."
- Takemichi khẽ nở một nụ cười lấy lệ, híp mắt nhìn Kojiro, đương nhiên khiến cho những con người ngây ngô phải sửng sốt một phen, và tất nhiên ngoại trừ người bạn lâu năm - Baji Keisuke.
Gã ta chỉ cười đầy tự hào nhìn em.
...
"Hôm nay chúng ta sẽ họp bang lần nữa.
Và nội dung cuộc họp sẽ được chính Thiên sứ của Touman phổ biến - Hanagaki Takemichi."
- Mikey đứng hiên ngang trên thềm đền Musashi, dứt lời xong liền khẽ lùi ra sau, nhường lại spotlight cho người ấy.
"Như mọi người đã biết đó.
Khu vực Shinjuku, thuộc quyền hạn kiểm soát của tao.
Và việc Yotsuya Kaidan động tới và gây phiền toái ở nơi đấy, cũng chính là động tới tao.
" - Takemichi khẽ lên tiếng, tuy giọng em nói không uy như Mikey, nhưng dường như lời nói của em có một trọng lực vô cùng lớn, có thể nói là gấp nhiều lần so với Mikey.
"Đồng thời, vụ việc phó đội trưởng phiên đội một Sato Ryusei những ngày trước có xích mích với Yotsuya Kaidan vẫn chưa được giải quyết hoàn toàn.
Tao muốn nghe ý kiến của mọi người..."
- Takemichi ngước nhìn từng gương mặt quen thuộc đứng đầu hai bên thềm đường đền.
Ryusei và Kojiro đều đứng ở phiên đội một, lúc mới đến, hầu hết các thành viên đội 1 đều có thành kiến với một nhân vật không được chào đón kia.
Nhưng sau khi nghe Baji và Takemichi nhắc nhở, bọn họ cũng cố gắng tự thu lưỡi mà mặc kệ Kojiro.
"...
Takemichi.."
- Mitsuya bước ra khỏi hàng, xoay người ngước mặt đối mặt với Takemichi trên bậc thềm cao.
"Đội trưởng phiên đội hai cho ý kiến.."
- Takemichi khẽ cười nhẹ.
"Bọn tao muốn giải quyết vụ việc một lần.
Quân đối quân, tướng đối tướng."
- Mitsuya nói, đương nhiên bọn họ đã có dự đoán từ trước, tất nhiên không có ai phản đối.
"Mọi người thấy thế nào?
Một cuộc chiến toàn diện?"
- Takemichi thu lại nụ cười, ánh mắt có chút kì lạ giống như đã đạt được điều mình muốn.
"Thiên sứ Touman!"
"Thiên sứ Touman!"
"Thiên sứ Touman!"
Những tiếng hô dồn dập tạo nên một vùng khí thế hào hùng.
Đồng thời đó cũng chính là một sự đồng tình.
Kojiro có vẻ hơi giật mình, thậm chí là không hề cảm thấy điều này quen thuộc khi chính bản thân hắn là một bất lương có quyền trong một băng đảng có tiếng.
Bỗng Ryusei lên tiếng như giải đáp cho gã.
"Đây chính là cách Touman thể hiện sự kính nể và tôn trọng một người trong băng.
" - Ryusei cười xòa nhìn lên bóng dáng nhỏ nhắn đứng hiên ngang trên bậc cao.
'Tên nhóc ấy còn chẳng ra dáng giống một đội trưởng của phiên đội, vậy mà có thể giữ cái chức vụ kia..' - Kojiro thầm nghĩ, nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ, trong sâu tâm can, hắn đã vô thức công nhận rồi.
Sau đó, các thành viên đã rời đi, chỉ còn những cốt cán và những người có ảnh hưởng tới vụ việc lần này còn ở lại.
"Takemicchi..
Mày dạo này bắt đầu cứ quanh co bên những người khác, mày bỏ rơi tao và nhà Sano rồi đúng không?"
- Mikey chán nản ôm Takemichi vào lòng, đầu gục xuống vai em tham lam hít lấy mùi hương đã lâu không thấy.
"Chẳng phải đêm trước tao vẫn về còn gì?"
-Takemichi bất lực xoa mái tóc của Mikey.
"Không đủ.
Izana liên tục càu nhàu, tao sắp điếc tai rồi, Kakuchou cũng không khá hơn là bao.."
- Mikey bĩu môi nhìn em.
"Tất cả là vì Touman thôi, mày giỏi thì giúp Takemichi đi."
- Baji khoanh tay nhìn tên chibi kia với ánh mắt đầy khinh bỉ.
"...
Chẳng phải sẽ chiến tranh toàn diện đấy sao.
Tao sẽ dẫm nát Yotsuya Kaidan rồi bám Michi cả ngày.."
- Kazutora đi tới kéo Takemichi khỏi lòng Mikey.
"Chiến thắng trận này tao sẽ làm một bữa tiệc ăn mừng nhé."
- Mitsuya lên ý kiến, tất nhiên mọi người cũng bị thu hút bởi ý kiến này.
"À, quên mất, vẫn còn phó tổng trưởng của Yotsuya Kaidan ở đây..
Hishi Kojiro nhỉ?"
- Draken khẽ liếc sang Kojiro.
"Tch..
Bỏ ngay cái nhìn khinh bỉ đấy đi."
- Kojiro bực bội nói, Baji và Ryusei ngay lập tức chắn trước Kojiro và giải hòa.
"Tốt nhất nên hạn chế gây bất hòa giữa hai bên.
Dù gì Kojiro cũng đang là "đồng minh" của Touman."
- Baji nói, Draken cũng chẳng nói gì, chỉ nhún vai thở dài rồi quay ra nhìn Takemichi.
...
"Chúng ta lại quay về nhà của Ryusei nhỉ?"
- Chifuyu đi bên cạnh Takemichi rồi hỏi.
Takemichi gật gù, sau khi tách khỏi nhóm cốt cán của Touman.
Baji, Chifuyu, Kojiro và cậu cùng Ryusei lại tiếp tục quay về "căn cứ tạm thời" - nhà của Ryusei.
"Từ bao giờ nhà của tao lại thành khu tập trung thế này?
Lấy đâu ra sự riêng tư của tao nữa đây?"
- Ryusei chề môi tỏ vẻ buồn bã, vừa đi vừa khoác vai Takemichi như khỉ đu cành.
Ầy, mày phải biết mày rất nặng Ryusei à, mày đu vậy lỡ tao chùn bà xương cẳng rồi lùn đi mấy mét thì sao?
Takemichi buồn nhưng Takemichi không nói.
"Riêng tư nỗi gì?
Đêm qua đã đủ riêng tư lắm rồi, kể cả khi có tao và Takemichi ở đấy, mày vẫn "riêng tư" vô cùng đấy thôi."
- Kojiro thở hắt một hơi mà nhún vai.
Baji và Chifuyu đương nhiên không hiểu gì, chỉ quay ra nhìn Takemichi ngơ ngác.
Takemichi cũng hơi giật mình, nhớ lại đêm hôm qua, người có chút nóng ran.
"Cái - cái khuôn mặt ấy là sao vậy?
Chẳng lẽ--" - Chifuyu, người chuyên đọc manga ngôn tình đương nhiên nhận diện một số tình huống thường gặp, đặc biệt là khi Ryusei còn có tình ý với Takemichi.
Takemichi cảm thấy mặt mình nóng bừng, tim đập nhanh hơn một chút, nhưng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Ryusei, người đang khoác vai Takemichi, bỗng nhiên hơi căng thẳng, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên.
Gã khẽ hắng giọng một cái, rồi nói, cố tình làm ra vẻ không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
"Chẳng có gì đâu, chỉ là Kojiro thích đùa thôi mà."
- Ryusei nở nụ cười đầy ngụy biện.
Kojiro chỉ cười khẩy một cách đầy ẩn ý rồi tiếp tục bước đi, như thể chuyện này không có gì đáng bận tâm.
"Thôi được rồi, mọi người đừng có làm căng nữa.
Nhưng mà Takemichi, mày có thể giải thích cái 'riêng tư' đêm qua là như thế nào không?"
- Chifuyu tiếp tục, giọng cậu ta có chút gian xảo, làm Takemichi không thể không cảm thấy xấu hổ.
"Chifuyu, đừng có đùa nữa mà!"
- Takemichi đỏ mặt, cố gắng gạt đi sự bất an đang dâng lên trong lòng.
Cả nhóm lại cười rộ lên, đặc biệt là Baji và Ryusei.
Dù sao thì, bầu không khí giữa họ vẫn luôn đầy sự đùa giỡn và chọc ghẹo.
Tuy nhiên, Takemichi lại cảm thấy mọi thứ có vẻ nghiêm túc hơn, nhất là khi ánh mắt của Ryusei vẫn nhìn cậu với một vẻ gì đó rất khó đọc.
Một lúc sau, Chifuyu cảm thấy cũng không nên làm căng thêm, vì Takemichi đã rõ ràng ngượng ngùng.
Cậu ta mỉm cười rồi nói tiếp, giọng nhẹ nhàng hơn một chút: "Thôi, tao chỉ đùa thôi.
Nhưng mà, nếu như Ryusei mà có ý gì với mày thì mày cũng phải nói cho tụi này biết chứ.
Đừng để bọn tao phải đoán già đoán non."
Takemichi im lặng, không trả lời ngay.
Trong lòng cậu, sự bối rối vẫn không tan đi, dường như có cái cảm giác đó lại khiến cậu lúng túng, không biết phải giải thích thế nào.
"Chắc mày không phải là người muốn làm rõ đâu, đúng không?"
- Kojiro cười khẩy, nhìn Takemichi một cách đầy ẩn ý.
Ryusei bỗng chốc quay sang, nhìn Kojiro một cách đầy thách thức, nhưng chỉ một thoáng, lại chuyển ánh nhìn về phía Takemichi, ánh mắt dịu dàng hơn.
Cảm giác của Ryusei lúc này giống như đang che giấu một điều gì đó, nhưng lại không muốn nói ra.
Takemichi đột ngột quay đi, không thể đối diện với ánh mắt ấy lâu hơn.
Cậu cảm thấy trái tim mình đang đập mạnh hơn, và không biết phải làm sao cho đúng.
"...
Được rồi, chúng ta cứ đi tiếp thôi."
- Takemichi nhanh chóng thay đổi chủ đề, không muốn câu chuyện tiếp tục xoay quanh chuyện này nữa.
Nhưng Chifuyu không dễ dàng buông tha.
Cậu ta bước lại gần, nhẹ nhàng nhưng có gì đó nghiêm túc hỏi: "Này, mày chắc chắn không có cảm giác gì với Ryusei đúng không?"
Đương nhiên, tính ra cậu ta cũng.. cũng là cộng - sự của em, sao có thể để em giấu diếm cho được, nếu cứ giấu diếm, đặc biệt là máy trò tình cảm này, cậu ta tuyệt nhiên khó chịu.
"Tôi... tôi không biết nữa."
- Takemichi nói, rồi cố gắng không để vẻ mặt mình lộ ra quá nhiều cảm xúc.
Ryusei nghe thấy câu trả lời ấy, đôi mắt trở nên lấp lánh một chút, nhưng rồi lại cười nhẹ như không có gì.
Mọi thứ vẫn có vẻ bình thường, nhưng chỉ có Takemichi biết rằng, trong lòng cậu, một sự thay đổi nhỏ đã bắt đầu.
Lúc đó, nhóm người tiếp tục bước về phía nhà của Ryusei, nhưng không ai nói gì thêm.
Không khí vẫn còn đậm chất kỳ lạ, pha lẫn giữa sự căng thẳng, bối rối và một chút tình cảm không thể diễn đạt thành lời.
Và hôm sau, Touman có nhận được tín hiệu.. từ Yotsuya Kaidan.
Một con dao găm.
"Bọn chúng chấp nhận lời thách đấu rồi.
Sẵn sàng đi."
- Mikey cầm con dao trên tay, ánh mắt đen láy khẽ híp lại, nở một nụ cười về Takemichi gần đó.
Kensho - nii...
Chúng ta sẽ gặp lại sớm rồi.
.o0o.
Ngày trận chiến cuối cùng giữa Touman và Yotsuya Kaidan cũng đến gần.
Các thành viên Touman tụ tập tại khu vực được chỉ định để chuẩn bị cho cuộc đối đầu, không khí dường như trầm xuống, mọi người đều có vẻ trầm tư và căng thẳng.
"Takemichi, mày chuẩn bị chưa?"
- Chifuyu quay sang hỏi Takemichi khi họ đứng bên cạnh chiếc xe của băng.
Mặc dù mọi người đều đang có tâm trạng nghiêm túc, nhưng có thể thấy từ đôi mắt của Chifuyu vẫn có một tia lo lắng.
"Tất nhiên, tao luôn có chuẩn bị sẵn sàng."
- Takemichi khẽ gật đầu cười trấn an người cộng sự của mình.
"Bọn chúng đang chuẩn bị gì vậy?
Có phải là bỏ trận đấu luôn rồi không?"
- Baji hỏi, vẫn với vẻ mặt lạnh lùng như thường lệ, ánh mắt của hắn không hề rời khỏi con đường trước mặt.
Ngoại trừ vài cơn gió đầu thu cùng với khung cảnh khấp khiểng của những tấm sắt lớn.
Nơi này chính xác là công trường bị bỏ hoang.
"Yotsuya Kaidan sẽ không dễ dàng buông tha cho "con mồi" đâu."
- Kojiro lên tiếng, không hề cố giấu sự lo lắng trong câu nói của mình.
Dù là một kẻ cứng rắn, nhưng trong lòng Kojiro, cuộc đối đầu này là một thử thách lớn.
Kẻ thù lần này, không phải người bạn thân trước kia, mà là tổng trưởng Yotsuya Kaidan - anh trai của hắn.
"Đúng vậy," - Ryusei tiếp lời, "Chúng ta cần phải hết sức cảnh giác.
Đặc biệt là Takemichi."
Takemichi nghe vậy, cảm giác có chút nặng nề.
Cậu biết rằng Ryusei lo lắng cho mình.
Nhưng mà cậu có đủ khả năng để tự bảo vệ bản thân, và điều duy nhất khiến cậu còn bất an đến giờ.
Rốt cuộc, tại sao một năm sau phó đội trưởng phiên đội một - Ryusei Sato này, lại "nhường" chức cho Chifuyu.
Nhìn hắn, không phải kẻ cả thèm chóng chán, hắn thậm chí còn có nhiệt huyết rất lớn đối với trò chơi chiến tranh giữa các băng đẳng như này.
Đến khi mặt trời bắt đầu lặn, ánh sáng vàng vọt phủ lên cả Shinjuku, tạo nên một khung cảnh có phần u ám.
Lúc này, những bóng dáng của các thành viên Yotsuya Kaidan mới bắt đầu xuất hiện.
Chúng đứng đợi trong im lặng, mắt chúng nhìn vào những người Touman từ xa, không ai nói gì nhưng cảm nhận được không khí ngột ngạt trước trận chiến.
Kojiro vốn cố gắng gồng mình, nhưng đối diện với sự áp bách quen thuộc, hắn không thể không run rẩy mà toát ra mồ hôi lạnh, nhưng may mắn Ryusei ở cạnh khẽ vô vai hắn trấn an.
"Đừng sợ, thử đối đầu với "nó" xem..
Chẳng phải mày rất cứng đầu sao?"
- Ryusei châm chọc Kojiro, hắn liền nhíu mày, huých tay của người kia, nhưng hắn biết, tên bạn thân kia, muốn trấn an hắn thôi.
Takemichi nhìn thấy hình bóng của Yotsuya Kaidan dần hiện ra, trong đó có một người đặc biệt khiến cậu chú ý – tổng trưởng của Yotsuya Kaidan, một người đo con, toát lên sự dữ dằn và mạnh mẽ.
Đôi mắt sắc lạnh của hắn chạm vào Takemichi, con ngươi oliver liền ánh lên sự dao động chan chứa mấy phần cảm xúc khó nói thành lời.
"Hôm nay, sẽ là một trận chiến đầy khốc liệt đây...
Động tới Touman, thật lố bịch."
- Mikey phá tan bầu không khí ngột ngạt ấy, hắn tự nhiên thấy khó chịu với cái ánh mắt của gã ta, cái thứ màu xanh bã đó, khiến Mikey cảm thấy có thứ gì đó quan trọng đang bị rình rập.
"Micchi...
Hóa ra Touman lại là nơi nhóc chọn vào.."
- Kensho - tổng trưởng Yotsuya Kaidan khẽ lên tiếng, thành công tạo nên một sự im lặng chết chóc khác.
Tất cả, ngoại trừ Kojiro, Ryusei, Baji và Chifuyu, đều ngỡ ngàng, tổng trưởng Yotsuya Kaidan, vậy mà quen biết Thiên sứ Touman - Hanagaki Takemichi, thậm chí còn gọi tên thân mật như vậy, hoàn toàn có thể đoán được mối quan hệ của bọn họ không bình thường như một cách xã giao thông thường.
"Kensho - nii..
Anh cũng thật là, chọn đánh cả vào Shinjuku, đúng nơi em cai trị nữa."
- Takemichi thản nhiên đáp lời, em không có lấy một tia nao núng, đơn giản, em đâu làm gì sai (?)
"Haha, nhóc con, tao ban đầu, đâu biết sẽ gặp nhau trong hoàn cảnh này." – Kensho bật cười khẽ, nhưng có điều gì đó trong giọng nói của hắn khiến không khí càng trở nên căng thẳng.
Mọi người đều cảm nhận được sự đối đầu ngày càng rõ rệt giữa hai bên: "Nhớ lời tao nói trong tù không, nhóc con?"
Tất cả nghe kẻ kia nói, thầm đoán, em và hắn dường như quen nhau tại trại cải tạo.
Thật là đáng sợ - nơi chỉ có quái vật và quái vật mới có thể tồn tại.
Takemichi không trả lời ngay, cậu chỉ nhìn vào Kensho một lúc, như đang suy nghĩ về những lời hắn vừa nói.
Cảm giác quen thuộc và những ký ức mơ hồ về thời gian trước đây ùa về trong đầu Takemichi.
"Nếu mày gia nhập băng nào, thì tao sẽ tìm đến rồi thu phục cái băng đó về dưới trướng, cuối cùng thì mày cũng thuộc về băng Yotsuya Kaidan."
- Takemichi và Kensho cùng nói, tất cả đều chứng kiến, đây giống như một lời tuyên bố.
Đúng vậy...
"Điều kiện đơn giản thôi.
Tao thắng, tên nhóc này, sẽ thuộc về Yotsuya Kaidan."
- Kensho nhếch miệng, ngón tay chỉ thẳng vào thân ảnh của Takemichi như một lời thề.
"Chúng ta sẽ giải quyết mọi chuyện hôm nay.
Và chắc chắn, Takemicchi - thiên sứ của Touman chỉ có thể thuộc về Touman." – Mikey đáp tra, ánh mắt của hắn âm trầm, nhưng nơi đáy mắt khẽ xoáy lên một sự bức bối vô hình, không còn chỗ cho sự do dự hay trêu đùa.
Động ai thì động, động vào bảo bối của hắn.
Trời cũng không mang được em đi.
"Chắc chắn rồi.
Tên nhóc này, phải là của Touman!" – Baji thêm vào, vẫn giữ thái độ lạnh lùng như thường lệ, nhưng giọng nói đầy gan góc.
"Chúng ta không có lựa chọn nào khác, tao nghĩ Takemichi ở Touman vẫn tuyệt vời hơn." – Ryusei nói, nhưng trong giọng nói của hắn vẫn có một chút lo lắng.
Dù gì, người đứng đầu Yotsuya Kaidan không phải người dễ đánh bại.
Kensho, anh trai của Kojiro, kẻ cuồng bạo lực.
Kojiro nhìn về phía Kensho, đôi mắt của hắn hơi nheo lại, một cảm giác do dự và có chút run rẩy dâng lên trong lòng.
Hắn không biết phải đối diện với người anh trai như thế nào, hắn chưa dám đối đầu với kẻ quái vật ấy, hắn chính là kẻ phải sống trong bạo lực của Kensho.
Đặc biệt khi bây giờ lại đứng trên chiến tuyến đối đầu nhau, sự ám ảnh theo đuôi hắn suốt mấy năm qua thật khó phai, nhưng rồi hắn khẽ cắn môi, tự nhủ rằng không có gì có thể làm chùn bước mình.
Takemichi nhìn quanh một lượt, cảm nhận được tinh thần đoàn kết mạnh mẽ của các thành viên.
Cậu cảm thấy một tia sáng trong lòng mình.
"Mình phải làm hết sức, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa."
Lúc này, Kensho tiến lên một bước, ánh mắt không rời khỏi Takemichi, hắn nói với giọng lạnh lùng nhưng có chút gì đó lấp lánh sự đau đớn: "Hôm nay, sẽ không có chỗ cho sự yếu đuối hay nhân nhượng, Michi.
Dù là ai, thì cũng chỉ có một kẻ sẽ rời đi."
"Vậy chúng ta sẽ xem ai là người phải rời đi."
- Ryusei khẽ cười khẩy, hắn khoác trên mình bộ trang phục đen nhánh, ánh mắt đầy nuông chiều nhìn về phía thân ảnh nhỏ nhắn kia, lần này hắn hoàn toàn đi theo giấu chân của một người - tín ngưỡng của đời hắn.
Mọi thứ im lặng, chỉ còn lại những âm thanh của gió và những bước chân ngày càng gần.
Trận chiến đã bắt đầu, và chỉ có thể là người sống sót cuối cùng đứng vững.
Khi những bóng dáng của Yotsuya Kaidan tiến tới gần hơn, Kojiro, Baji, Ryusei và Chifuyu đều chuẩn bị sẵn sàng.
Không ai nói thêm lời nào nữa, chỉ có ánh mắt của họ giao nhau, hiểu rõ rằng đây không phải là cuộc chiến chỉ để chứng tỏ sức mạnh mà còn giành giật, thiên sứ.
"Rời đi sao...."
- Đôi đồng tử của Takemichi hơi ánh lên một điều gì đó đáng sợ, giống như, em vừa nhìn thấy cái chết.
Là của ai vậy?