Khác |alltake| Tại các ngươi !

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,061
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
292491847-256-k634628.jpg

|Alltake| Tại Các Ngươi !
Tác giả: beechau
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Takemichi đã cứu được mọi người.

Nhưng có 1 cô gái đã cướp hết mọi thứ của cậu và bây giờ cuộc sống của cậu đầy sự căm thù và trống rỗng.

" Cậu...có muốn trả thù không ?"

- 1 tiếng nói bí ẩn vang lên.
( không muốn spoil đâu, tại dạo này lên hứng viết chuyện này.. )
lưu ý:
1 số chi tiết của chuyện sẽ không giống với cốt chuyện
Không reup chuyện
Ai dị ứng thì xin out chứ đừng có ở lại chửi hay làm loạn ạ
Ai không thích thì thôi, xin bai bai và đừng quay lại nói xấu chuyện 🙂))
Chúc mọi người đọc zui zẻ
cre: @Pinterest // @(trên ảnh bìa)
mong mọi người ủng hộ



tokyorevengers​
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Mở đầu


Văn án:

Takemichi đã cứu được mọi người.

Nhưng có 1 cô gái đã cướp hết mọi thứ của cậu và bây giờ cuộc sống của cậu đầy sự căm thù và trống rỗng.

" Mày có muốn trả thù không ?"

- 1 tiếng nói bí ẩn vang lên...

Nhân vật :

- Tất cả nhân vật có trong tokyo revengers

Lịch ra chap mới : không có lịch cụ thể , tui sẽ cố chăm chỉ đăng, và lo cả bộ bên kia nữa:33

Lưu ý:

Tình tiết cốt truyện có 1s chi tiết phi logic, occ và trình tui còn non nên nếu có sai sót mong mọi người bỏ qua

__

Đôi lời của tác giả:

Tự nhiên mình có hứng mún viết bộ này...thế nên mong mọi người ủng hộ.

Mình thề..sẽ không drop bộ này đâu, cả mấy bộ kia nx ngoại trừ trường hợp bắt buộc.

Minh ko drop thiệt mà nên mọi người cứ đọ zui zẻ nhá o^^o .

Thank kiu mọi người, chúc mọi người vui vẻ.

pai pai.

Hoàn edit 21/8
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 1 : Bắt đầu lại mọi thứ..


Hoàn edit 26/8/2023

"T-tao không có-ó làm thật mà..."

- Takemichi, Cậu ấp úng nói.

" Mày nói gì cơ?

Mày không làm á...ha..VẬY CÁI VẾT MÁU Ở TAY EM ẤY LÀ AI LÀM HẢ!!!!"

- Mikey, hắn gầ gừ như một tên điên, không thương tiếc mà đẩy mạnh cậu một cái.

" Mày thừa tiền đến nỗi nhờ người thuê đánh em ấy à...tao tưởng mẹ mày còn đang cần tiền vì bị bệnh cơ mà ?"

- Koko, hắn khinh bỉ nói.

" Thật sự không ngờ loại rác rưởi lại là thành viên của Touman đó " - Draken gằn giọng nói.

" Lần này tao phải đập mày 1 trận cho ra bã mới được!

" - Baji bẻ khớp tiến đến đấm cho cậu 1 cái.

" Tao thật không ngờ tao lại có một thằng cộng sự ĐIÊN như mày đấy..

" - Chifuyu tàn nhẫn nói.

Những kẻ điên ấy bao vây xung quanh chửi cậu rồi đánh cậu một cách thảm họa.

Bọn họ bỏ cậu lại 1 căn phòng tối tăm.

Không 1 chút ánh sáng, xung quanh là những vết máu hằng ngày bọn hắn hành hạ cậu.

Tàn nhẫn..cô đơn..trống rỗng..ánh mắt cậu bây giờ là 1 đôi mắt vô hồn.

Đâu còn là đôi mắt long lanh của ngày nào nữa?

Bây giờ nó đã bị bóng tối bao trùng rồi.

Cậu cố gắng chống tay đứng dậy.

Đôi chân cậu đầy vết xước do bị roi đánh, từng giọt máu chảy dài trên đôi chân không một chút thịt, mang cho mình vốn là một chiếc áo sơ mi trắng, vậy mà giờ đây nó đã trở nên nhuốm toàn máu đỏ tươi.

Làn da trắng và khô ráp kết hợp với những vết bầm còn lại trên người và tay.

Từ đó tạo ra một tác phẩm đầy đau thương và sa ngã - Takemichi

" ..

" - Cậu nhìn lại chính cơ thể mình mà không thốt ra bất cứ lời gì, căn bản chính đôi mắt ấy đã viết rõ lên rằng " sức chịu đựng của nó đã quá đủ ".

Hình như...bọn họ đã quên khóa xích.

Cậu với đôi chân khập khiễng cố gắng lết từng bước lên sân thượng, từ từ và chậm rãi..

" Sao đêm nay nhiều nhỉ?

" - Cậu tự hỏi.

Một câu hỏi nữa, liệu cậu có thể biến thành những ngôi sao xinh đẹp ấy chứ?

Trong lúc cậu đang ở trên sân thượng ngắm những vì sao thì chính lúc đó Mistuya cũng vào phòng cậu kiểm tra .

Hắn mới nhận ra ngay sau đó và liền nhanh chóng thông báo với bọn kia, trong khi bọn họ đã nhễ nhại mồ hôi vì chạy từng tầng một để tìm cậu thì người con trai mái tóc vàng ấy, lại bình thản đứng giữa "ranh giới" của thần chết.

Tóc cậu rũ xuống bay loạn xạ theo cơn gió.

Chiếu áo sơ mi trắng thấm đầy những giọt máu đỏ chót.

Đôi mắt "vô hồn" ấy quay lại nhìn bọn họ.

Bọn họ hoảng hốt khi thấy cậu đứng ở mép của sân thượng...

Lúc này họ mới nhận ra, dưới ánh trăng mơ hồ ấy cậu dần trở nên tiều tụy đến lạ thường.

Thậm chí, linh cảm của bọn hắn còn cho rằng nếu chỉ cần nắm lấy bàn tay ấy, ôm lấy thể xác ấy thôi thì lập tức cả cơ thể sẽ đều vỡ toang ra như sự tác động của thủy tinh NÓNG - LẠNH

" Takemichi, tao ra lệnh cho mày lại đây nhanh!

" - Mikey lạnh lùng nói.

" Anh vẫn lạnh lùng như vậy nhỉ ?"

- Cậu mỉm cười nói.

" Đây không phải lúc đùa đâu!

Đi ra đây nhanh!

" - Draken cố gắng bình tĩnh, gã đang cố không quát to lên.

" Quay lại?

Đây là bước dừng chân của tao mà?

Sao phải quay lại?

" - Cậu nghiêng đầu hỏi khiến cả bọn ngơ ngác.

" Ý-ý mày là..?

" -Mikey đờ đẫn người nói như vừa nhận ra 1 điều gì đó.

" À..tôi không biết mình còn có thể đứng đây đươcj không nữa " - Cậu nhìn xuống dưới tòa nhà rồi khẽ nói với bọn họ.

" Tao..không..đừng có làm dại dột Takemichi..!"

- Chifuyu định chạy đến chỗ cậu.

" Anh mà bước thêm 1 bước nữa là tôi sẽ nhảy xuống luôn đấy " - Cậu nhẹ giọng nói, chân cậu chuyển động phía sau một chút khiến bọn họ giật mình.

Chifuyu liền lùi lại.

Mikey và vài người vừa lo lắng , vừa nhìn cậu.

" Mày lại đây đi, bọn tao đang lo cho mày lắm đấy!

" - Mistuya lên tiếng.

" Lo lắng?

" - Nhìn gã với con mắt khinh bỉ, cậu cười nói.

" Bọn mày có ngày lo lắng cho tao cơ à?

Hay là lo cho vợ tương lại của bọn mày?

" - Cậu lại mỉm cười nói.

"..."

- Cả bọn như chết lặng.

Cậu đứng đấy, miệng khẽ đọc lên 1 bài thơ...đủ to để những con ác quỷ đang đứng kia nghe thấy..

Tình là gì...tình yêu là gì?

Mấy khi êm ái ...nhiều sầu bi..?

Tình là gì...đời sao vướng luy

Tình là gì...sống phải lâm li

Mười tám tuổi..chưa rõ lý

Trọn kiếp đời người..hỏi làm chi?

Còn yêu còn thương còn suy nghĩ

Chữ lụy chữ tình còn hoài nghi

Đêm nay trăng mộng, sao đầy trời

Hỏi người 3 chữ " Yêu là gì "

Phải chăng, người mới biết?

2 chữ " Lụy tình "...Làm lòng thấy đau...

Cậu nói xong, quay đầu lại nhìn bọn họ 1 lúc...Cậu mỉm cười..nhưng đôi mắt ấy vẫn u sầu.

" Đây là lựa chọn của tôi...kiếp này tôi chết, kiếp sau nếu có duyên..tụi mình gặp lại nhưng mong là ở hoàn cảnh tốt hơn" - Cậu vẫn mỉm cười.

"K-không..

Takemichi!!!

Quay lại đây nhanh!

" - Cả bọn giận dữ hét lên, người thì cố gắng vươn tay ra nhanh nhất có thể, kẻ thì chỉ có thể gào lên trong vô vọng.

" KHÔNG!!!!"

- Cả bọn hét lên.

Lúc này bọn họ mới nhận ra, cho dù bất kể đâu, hay trường hợp nào, chỉ cần cậu đứng trước mặt họ cậu vẫn sẽ luôn mỉm cười.

Thật tươi..và mãi mãi

Bọn họ đã mất cậu, mất đi ánh sáng của họ, mất đi mặt trời nhỏ dễ thương mà họ chỉ muốn là của riêng mình.

Tim họ thắt lại, cố gắng chạy xuống nhanh để nhất tìm lại cậu.

Nhưng khi đi xuống, trước mặt họ chỉ là cái xác đẫm máu, là một thi thể vô hồn.

Họ không chấp nhận được sự thật, không!!! họ không tin vào những gì mình thấy đâu...TẤT CẢ LÀ GIẢ DỐI!!!

Cậu được đưa đến bệnh viện, 10% cậu có thể sống lại còn 90% gcòn lại là cậu sẽ chìm trong chiếc hố của tử thần.

Cậu đang đứng giữa sự sống và cái chết!

Nhưng sau tất cả, họ vẫn không bảo vệ nổi người mình yêu!

__

Đôi lời của tác giả :

Như các bạn thấy, tôi đăng sớm hơn thường vì...tôi hết kiên nhẫn mợ nó ròi. nói chiều ngày mai đăng nhưng rảnh quá muốn viết chap mới đăng cho các bạn nên tui nói lịch luôn nha:

Thứ 3 thứ CN sẽ có chap mới.!

Chuyện gay cấn không các bạn, zừa lòng chưa..đúng chuẩn type chưa??

Mình đang không biết là cho bé Take của chúng ta sẽ trọng sinh hay là sống lại trong khoảng thời gian đó nữa..COMMENT ĐUYYY!!

Comment cái là mình hỉu ý liền!!

nhe!?

Mình sẽ Buff cho Take 1 chút nha !

Pai Pai, chúc các pạn 1 ngày zui zẻ
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 2 : Quá khứ ?


" Chào mừng con về nhà " - Mẹ cậu dang tay ra đón chào cậu.

" Mẹ-ẹ..

" - Cậu òa khóc lao tới.

Tưởng đã được quay về với vòng tay ấy...nhưng không...người mẹ đã mất của cậu đã biết mất lúc cậu ôm chầm lấy bà.

" Đồ cộng sự điên "

" Thằng gay "

" Ghê tởm "

" Thằng này là cái thằng làm mất danh dự của Touman "

" Sao lại có nó trên đời nhỉ "

" Mày chỉ là cái thằng đi hót shit chó là vừa thôi "

" Cút đi "

" Thằng chó "

" HAHAHA "

Nhưng lời nói điên rồ ấy lại hiện lên trong tâm trí cậu...

Đừng..đừng mà...tao không có làm gì sai hết mà..tha cho tao-o đi...!

Bỗng có 1 bàn tay đen từ đằng sau cậu lôi cậu đi...

( Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa| Misuka )

" Ủa...cậu lạc ở đây sao ?

" - Cô gái ấy nói.

" Cô là-à ai.."

- Cậu đề phòng lùi ra sau.

" Haizz...cậu vẫn như vậy nhỉ..

" - Cô gái ấy lấy tay che mặt thất vọng.

" Có muốn trả thù không?

" - Misuka tiến gần nói.

" Tại sao-o.."

- Cậu vẫn luôn đề phòng.

" Hình ảnh cậu bị tát vẫn luôn thảm hại nhỉ?

" - Cô quay mặt đi nói.

" S-sao cô biết " - Cậu ngẩn người ra.

" Bọn họ còn sỉ nhục cậu cơ mà nhỉ?

" - Hình như Misuka muốn trêu cậu nhỉ?

" Thôi-i đi.."

- Cậu bắt đầu bực mình rồi đây..

" Hình như có pé trà xanh nào làm mồi sập bẫy rồi nhể...?"

- Liếc mắt qua...cô ta tính trêu cậu thật rồi..

" Hức-c oa oa..trời tự nhiên ai đến trêu tuii nè..

" - Cậu khóc òa lên.

" Ơ-ơ..xin l-lỗi...đừng có khóc chứ!

" - Cô ấp úng nói.

Cuối cùng thì cậu cũng nín đi...ủa?

Mà sao 1 ác ma như cô lại ấp úng với 1 người thường như mình?

Đáng lẽ cô ấy phải độc ác và tàn nhẫn chứ...sao..cô ấy đối xử với mình như đã quen vậy?

Cậu hỏi đấy hiện lên cùng với vô vàn dấu chấm hỏi.

" Này!

" - Cô hét thẳng vào tai cậu vì nãy giờ cậu đang nghĩ gì ý.

" H-hả?

" - Cậu giật mình nói.

" Haizz..mệt với cậu quá à " - Cô mệt mọi nói.

" B-bộ..cậu quen tui sao?

" - Cậu ngây thơ hỏi.

" Ừ ha!

Tui không có quen cậu " - Cái bộ mặt của cô..không thể tả nổi.

" Thực ra..tui là vệ sĩ cho mẹ cậu ó!

" - Cô chỉ tay lên trời nói ( rảnh quá chỉ )

" H-HẢ!!!

" - Cậu mở to mắt không tin vào những gì mình thấy.

" Ngạc nhiên lắm hả?

" - Cô tỏ vẻ chán nản nói.

" Thui..để tui kể nhá..tui bị các nhà khoa học biến cho mình trở nên dị dạng này.

Rooid bỗng nhiên...1 siêu nữ anh hùng tới cíu tuiiii...đó là mẹ cậu đó!!!

" - Cô hạnh phúc nói.

" Sau đó tui thề sẽ làm vệ sĩ cho bà ấy..nhưng 1 hôm bà ấy đã qua đời...và..cậu đã chứng kiến cảnh đó nhỉ?

" - Cô ủ rũ nói.

" Đ-đúng..

" - Cậu cố gắng lấy sự dũng cảm.

" Tôi đã trở lại thế giới bên này và đi tìm cậu..để trả thù...nhưng giờ cậu đang...

" - Cô bỗng nhiên dừng lại..

" Tôi..làm sao!

Nói đi!

" - Cậu hấp tấp hỏi.

" Cậu đang đứng giữa chiếc cân của thần chết..

" - Cô cúi mặt xuống nói.

" N-nhưng..tôi có thấy chiếc cân nào đâu?

" - Cậu ngơ ngác hỏi.

" Đúng..cậu..có muốn quay lại với họ không?

" - Cô chỉ bên dưới hỏi.

" Hả!

" - Cậu nhìn xuống.

Hình ảnh đập vào mắt cậu là cảnh tượng các thành viên trong Touman đang đứng ngồi không yên ở ngoài phòng mổ.

Sao họ lại ở đấy...hôm trước họ còn chửi cậu khủng khiếp lắm cơ mà? .

" T-tức là sao?

" - Cậu quay lại hỏi..

" Không chắc lắm...nhưng cậu có muốn làm lại không?

" - Cô nói.

" Có thể..ư?

" - Cậu hỏi.

" Ừm..có 2 lựa chọn.

1 là cậu sẽ tỉnh dậy..2 là cậu sẽ quay lại quá khứ..

" - Cô nói 1 tin vui cho cậu..nhưng sao..mặt cô vẫn ủ rũ?

" Tốt quá!

Tui muốn quay về lắm nè..về quá khứ ý!

" - Cậu đan hai tay lại nói.

" Okiee!!

" - Cô vui mừng nói.

" Sao nãy còn buồn lắm cơ mà..

" - Cậu hỏi.

" Đơn giản là chỉ sợ cậu bỏ cuộc " - Cô đập vai cậu nói.

" Mơ đi!

" - Cậu tự tin nói.

" Tôi sẽ đồng hành cùng cậu..nhưng chỉ đồng hành được trong giấc ngủ của cậu thôi..

" - Cô nói.

" Ơ..tôi tưởng cô sẽ đóng vai 1 người nào đó rồi sau đó...

" - Cậu ngạc nhiên nói.

" Đúng...nhưng tôi phải thoát khỏi cái lá bùa dở hơi này nữa mới đi theo cậu được!

" - Cô bực mình giựt giựt lá bùa.

( Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa | Bùa )

" Ừm..thôi cũng được..tui đi đây " - Cậu vẫy tay.

" Ok!

Chúc may mắn!

" - cô vui vẻ nói.

Cậu nhảy qua cánh của thần kì..quay về quá khứ....Cậu từ từ ở mắt ra.

Cậu háo hức chạy đến chỗ cái gương và...

" AAAAAA " - Cậu hét lên.

" Michi!

Con sao thế?

" - Người mẹ chạy tới.

Cậu hốt hoảng vì...SAO CẬU LẠI NHỎ THẾ NÀY!!!

Nhưng khi cậu quay ra...

" Mẹ...

" - Cậu ngơ ngác nói..

" C-con có sao không?

" - Người mẹ lo lắng hỏi.

Cậu òa khóc ôm chầm lấy bà làm cho bà hiểu lầm cậu bị thương.

" M-mẹ..sau này mẹ đừng bỏ con nha mẹ..

" - Cậu khóc nói.

" Con lại ơ ác mộng đúng không?

Haizz...Làm mẹ lo muốn chết " - Người mẹ ôm lấy cậu nói.

Cha cậu đã mất khi cậu còn bé..bây giờ cậu trọng sinh lại vào lúc mình còn mới 10 tuổi nữa cơ chứ...nhưng không sao...cậu sẽ cố dành hết khoảng thời gian này để được ở bên mẹ.

" Mẹ ơi..con muốn nhuộm tóc..

" - Cậu làm đôi mắt cún con..

" Da con bây giờ còn yếu...để mấy năm nữa mẹ chở con đi nhuộm tóc nha!

" - Bà xoa đầu cậu nói.

" Vâng!

" - Cậu vui vẻ đáp.

" Mẹ ơi..con muốn học võ..

" - Cậu nói.

Bà chưa bao giờ nghĩ tới việc con mình họ võ cả..chỉ sợ nó quá yếu không thể học thôi..

" Nếu con muốn...mẹ sẽ đăng ký cho con!

" - Người mẹ mỉm cười nói.

" Vâng!

" - Cậu hào hứng nói.

Cậu vui vẻ chạy ra ngoài.

Những chiếc lá rụng xuống bay theo làn gió trong lành...chạy trên thảm cỏ xanh mát...nghe tiếng gọi của từng cơn gió...ca hát cùng những chú chim...ngắm nhìn đám mây cùng 1 bầu trời xanh biếc..1 ngày trong lành sẽ bắt đầu tại đây....

" Aya!

" - Cậu đã va phải ai đó..

" Này..nhóc có sao không?

" - 1 giọng nói khá trầm.

Cậu ngước lên nhìn...sao..người này quen thế nhỉ...trông giống 1 ai đó..

" X-xin lỗi..t-tại em hậu đậu quá ạ!

" - Cậu cúi đầu xin lỗi,

" Không sao-o...nhóc đừng làm thế chứ!

" - Thanh niên kia nói.

Cậu ngẩng đầu lên, đó là 1 thanh niên cao.Đôi mắt đen và có bộ tóc màu đen luôn...anh ấy sao giống Mikey vậy?

Sau khi cậu ngẩng đầu lên.

Những gì thanh niên kia nhìn thấy là đôi mắt xanh biếc..nó giống như đáng chứa cả biển cả.

Bộ tóc vàng óng rũ xuống che đi 1 phần của khuôn mặt.

Thật đẹp và..quyến rũ làm sao..Ấy chết!

Sao anh lại nghĩ thế cơ chứ, thằng nhóc còn nhỏ mà..anh quay mặt đi.

Mặt anh bây giờ như trái cà chua rồi..

" Em xin phép đi trước ạ!

" - Cậu mới nhận ra có việc quan trọng nên chạy đi trước.

" Chẹp chẹp..chưa kịp hỏi tên ẻm mà..haizz " - Anh thất vọng quay đầu đi về nhà. ( ĐỒ HAM TRAI..XÍ!! (^ò ^ ó )> )

Đang đi trên đường..cậu thấy 2 thằng trẻ trâu (^6 v 6).

1 thằng tết tóc và bên thái dương là có hình con rồng, còn thằng còn lại tóc ngắn, màu vàng kem đang ngậm 1 chiếc kẹo mút.

Cảnh tượng mà cậu nhìn thấy là thằng nhỏ con tóc vàng kem ấy chạy ra chỗ thằng đứng đầu ( bọn bắt nạt ), rồi tung cho nó 1 cú đá chín mạng vào ngay mặt chảy máu tung tóe.

Ngầu nhỉ?

Không may cho lắm..1 tên bắt nạt đằng sau cầm gậy chạy đến chuẩn bị đập cho tên tóc vàng kem thì may mắn, cậu đã chạy ra và đạp cho hắn 1 nhát...Sau đó, cậu giẫm giẫm nhẹ lên mặt hắn.( Buff vừa chưa (^6 6))

" Hmm..hình như gãy mất xương mũi rồi nhỉ..

" - Cậu giẫm nhẹ lên mũi hắn.

Hai tên bên kia khá bất ngờ vì nhìn cậu trông đáng yêu thế mà lại có 1 sức lực khủng khiếp.

Cậu quay ra..chết rồi!

Bị người ta thấy rồi nhưng sao họ đỏ mặt thế kia?

Cậu nhanh chân nhảy xuống khỏi người tên kia.

Đạp thêm cho thằng bắt nạt đang đứng ngơ ngác ở kia vào bụng.

" Lần sau nhớ cẩn thận nhá!

" - Cậu mỉm cười.

Nụ cười ấy tỏa nắng, sưởi ấm cho họ.

Cậu đã cướp mất trái tim họ...nhưng sao..trong nụ cười ấy khiến cho họ cảm thấy sót xa, đau lòng thế nhỉ?

Có phải họ đã làm gì cậu rồi đúng không?

" Mẹ ơi! con về rồi nè " - Cậu nói.

" Lớp học võ mẹ đã đăng kí rồi nha!

Lịch là sáng thứ 7 mỗi tuần.

Đồng phục của con nè mà mai con đi học đó, chuẩn bị sách vở đi nha!

" - Bà cẩn thận nhắc nhở cậu.

" D-dạ " - Cậu nói rồi chạy lên phòng.

" Haizz..lười lắm, không muốn đi học đâu.

Nhưng thôi, vì TRÍ TUỆ " - Cậu than thở nói.

" Michi!

Xuống đây mẹ bảo!

" - Bà gọi cậu.

__

Đôi lời của tác giả:

Xin lỗi mọi người vì cái con tác giả ngu văn này..mình bí từ lắm nên viết văn ngu luôn

Mình sẽ công bố lịch luôn ạ

Lịch:

Thứ 3 , thứ 5 sẽ có tập mới ạ..( Buổi tối hoặc sáng hoặc trưa nhá )

Thank các pạn đã ủng hộ...

Pai pai

~ Chúng mọi người zui zẻ ~

(>6w6)>
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 3 : Gặp gỡ


" Dạ!

" - Cậu vội vã chạy xuống tầng.

Vừa chạy xuống, cậu nhìn thấy 1 ông lão chừng 60 tuổi.

Ông ấy có đôi nét giống 1 người...nhưng sao cậu khổng nhớ rõ được nhỉ?

" C-cháu chào ông ạ " - Cậu cúi đầu nói.

" Không sao, cháu ngẩng đầu lên đi " - Ông từ tốn đáp.

" Đây sẽ là người thầy dạy dạy võ cho con, hãy nhớ tôn trọng ông ấy nhé!

" - Mẹ cậu vui vẻ nói.

" D-dạ " - Cậu đáp.

" Ông là Sano Mansaku " - Ông vui vẻ giới thiệu.

" Dạ!

Cháu là Hanagaki Takemicchi , m-mong ông giúp đỡ ạ!

" - Cậu ngại ngùng nói.

" Umk!

" - Ông mỉm cười đáp.

" Tiện thể cháu sang luôn nhà ông để tuần sau có sang thì không còn thắc mắc chứ!

" - Ông vui vẻ nói. ( Hơ hơ..rước cháu dâu về ý mà.. (>#6 v 6#)> )

" Dạ!

" - Cậu mỉm cười.

Vì nhà ông khá gần nhà cậu, thế nên chỉ việc đi bộ là tới liền.

Vừa bước vào trong nhà, cậu thấy 1 cô gái tóc vàng kem..khuôn mặt rất dễ thương và đáng yêu.

" Ủa?

Nhà mình có khách hả ông?

" - Cô vừa quay ra hỏi.

" Cháu dâu nhà ta đó 6v6 " - Ông bước tới nói thầm vào tai cô bé.

" Hì!

Dạ !

" - Cô hiểu ý đáp.

" Em chào anh, em tên là Sano Emma " - Cô cúi đầu nói.

" Ừm!

Anh là Takemichi, em có thể gọi anh là Michi cũng được!

" - Cậu mỉm cười đáp.

" Hai!

" - Cô đỏ mặt nói.( ko bik tại sao nhưng hôm phải thích take đâu heh )

" Ông phải dẫn anh ấy đi tham quan vì anh ấy nhập học, con ở đây đun trà đi " - Ông vui vẻ nói.

" Vâng ạ!

" - Emma nói.

Sau 1 hồi cậu và ông đi tham quan quanh nhà xong, cậu cũng vào nhà uống trà.

Lúc đó có 1 thanh niên mở cừa bước vào.

Người này...hình như mình đã gặp ở đâu rồi..

" Ông ơi con về rồi, ủa mà nhà ta có khách hả ông?

" - Thanh niên nhìn vào cậu cho đến khi cậu quay mặt ra.

" A!

Cái cậu nhóc này con va phải sáng nay này!

" - Anh nhận ra.

" Ơ thế hai đứa quen nhau rồi à...ừmk vậy ông cũng nói luôn đây là cháu trai ông, đánh nhau kém, mê gái, tật tính thì xấu à " - Ông thất vọng chỉ vào đứa cháu trai mình nuôi từ nhỏ.( đúng quá còn gì ( ù ú ))

" Ơ kìa ông...mà thôi, anh giới thiệu luôn, anh là Sano Shinichiro, rất vui khi được gặp em " - Anh vui vẻ mở lời.

" A! *chết lỡ mồm* um..em tên Hanagaki Takemichi ạ!

" - Hình như cậu vùa mới nhận ra 1 điều gì đó rồi lỡ kêu lên.

" Ừm..mà sao em ở đây vậy?

" - Anh hỏi.

" E-em nhập học võ nên mới tới đây ạ..ông bảo đến tham quan " - Cậu lễ phép trả lời.

" Ủa..anh có thấy ông dẫn học sinh vô nhà thăm quan đâu ta?

" - Anh ngây thơ hỏi.( rước dâu về đó anh, không đón dâu à ( ú ù v ))

Ngay lúc đó, Emma chạy ra và..bụp!

Cô đập ngay vào sau lưng anh tránh để cậu nhìn thấy.

" Không nhận vợ thì thôi, còn chớ!

" - Cô ghé sát vào tai anh nói.

" Ơ..ơ ý a-anh không phải là- " - Anh ấp úng nói.

" Chúng ta vào uống trà nhé anh Michi?

" - Cô chen lời anh mỉm cười nói với cậu.

" Ừm!

" - Cậu vui vẻ nhận lời.

Sau 1 hồi uống trà nói chuyện vui vẻ với nhau, trời cũng đã tối đi...đến lúc cậu phải về rồi.

" Um..cũng muộn rồi, con xin phép về ạ!

" - Cậu lễ phép nói.

" Ừm..cũng muộn rồi nhỉ?

Con cũng về đi kẻo mẹ lo " - Ông vui vẻ nói.

" Dạ!

Con chào mọi người ạ " - Cậu combo 1 nụ cười tỏa nắng khiến cho thanh niên nào kia mất máu phải vô hospital =)).

Đúng lúc cậu bước ra nhà thì cũng gặp phải 1 người.

Đó là người mà cậu giúp hồi sáng lúc hắn đang đánh nhau với bọn bắt nạt.

Sao hắn lại ở đây?

Tóc vàng kem giống Emma, đôi mắt đen láy giống Shin và Ông Mansaku..không lẽ..!?

Cậu nhóc ngay trước mặt cũng ngạc nhiên lắm..Sao cậu lại bước từ nhà hắn đi ra...ăn cướp à?( ấy ấy anh ơi!

Bậy quá..michi mới có tí tuổi..đã biết ăn cướp là gì đâu?).

Lúc đó, Michi mới nhận ra..người con trai đã hành hạ, chửi rủa..vì 1 người không rõ lai lịch mà sẵn sàng giết mình..đang ở ngay trước mặt.

Mikey..đúng hơn là Sano Manjiro, những kí ức của kiếp trước lại ùa về..nó..đáng sợ lắm..khủng khiếp lắm, xin đừng để cậu phải chịu đựng những việc đó 1 lần nữa..1 lần nữa!.

Chưa để "người ấy" thốt lên 1 câu.

Cậu cúi mặt và bỏ đi, cố gắng kìm những giọt nước mắt cho đến khi về nhà.

Để hắn ở lại nơi đó....

" Nhói..quá " - Hắn đặt bàn tay mình lên ngực và cảm nhận.

Hắn khá vui và cũng rất ngạc nhiên, nhưng sao vừa nhìn thấy cậu?

Mà tim hắn nhói thế này?

Hắn mới gặp cậu mà..sao cậu cư xử như đã từng...?

Hắn cứ đứng đờ đẫn như thế, cho đến khi Emma bước ra chuẩn bị đi chợ và thấy hắn ở đấy.

" Ủa?

Mikey!

Anh đứng đây làm gì thế?

Sao không vào nhà?

" - Cô ngơ ngác hỏi.

" À! um..

" - Mikey bước vào nhà không biết nói gì.

" Ủa?

Cả nhà mình sao vầy nè??

" - Cô thắc mắc.

Đúng quá còn gì, Shin thì tự nhiên mất máu nặng, Mikey thì đờ đẫn đứng đây cả hàng tiếng đồng hồ..không lẽ đây là báo hiệu của mùa dịch sắp tới!?

Ui!

Chắc cô phải đi mua thuốc và đồ ăn dự trữ mới được ( Cuối cùng..Emma cũng có vấn đề luôn 😀).

Chuyển qua chỗ Michi nhà ta!

" Con về rồi ạ!

" - Cậu nói với người mẹ đang đứng nấu ăn ở đằng kia.

" Ừm!

" - Mẹ cậu định bỏ nốt gia vị vào món này rồi chạy ra chố cậu..nhưng quay ra đã không thấy cậu đâu rồi.

Cậu chạy lên phòng, vứt cặp qua 1 bên...nằm xuống giường.

Nhìn lên bầu trời...nhiều mây quá và.. xanh nhỉ?

Nhưng sao trông nó ủ rũ thế..cậu đưa tay mình lên, với tới những cục bông đang bay lơ lửng trên bầu trời xanh biếc kia..

"Trống rỗng.."

- Cậu bỏ tay xuống và thiếp đi lúc nào không hay.

~Tua time~

" Michi!

Dậy đi con, sắp muộn học rồi" - Mẹ cậu đang ở tầng dưới gọi cậu,

Cậu giật mình tỉnh dậy, vội chạy vào nhà VS cá nhân rồi đi qua lấy chiếc bánh mì bỏ vào miệng và vẫy tay chào mẹ.

" Pai Pai mẹ!

" - Cậu lấy chiếc bánh mì ra và nói.

Sau đó cậu chạy 1 mạch đến trường.

Bước vào lớp, còn miệng thì vẫn đang ngậm chiếc bánh mì.

Cậu ngó quanh lớp...hmm..!?

Ngay trước mặt cậu..KISAKI !?

Hắn cũng nhìn thấy cậu, mỉm cười nhẹ và chạy đến kéo tay cậu lại..

" Nhận ra tao rồi đúng không?

" - Hắn ghé miệng hắn vào tai cậu.

Tai là chỗ nhạy cảm nhất của cậu.

Vậy mà hơi của hắn lại phà vào chỗ tai của cậu..

" Đừng g-gần..khó c-chịu.."

- Cậu đỏ mặt lùi ra.

Với cái bộ não IQ cực khủng của Kisaki thì anh nhìn qua cũng hiểu rằng lí do cậu lùi ra xa.

" Biết rồi nha!

" - Anh cố gắng trêu cậu làm cho cậu đỏ mặt.

lần này anh kéo tay cậu lên sân thượng, nơi không có ai ở đó.

" Mày xuyên về rồi đúng không?

" - Kisaki nói như anh đã biết tất cả mọi chuyện.

" S-sao..mày biết " - Cậu ngơ ngác hỏi.

" Tao cũng xuyên về mà.."

- Kisaki mỉm cười nói.

"..."

- Cậu không biết phải nói gì.

" Mày vẫn sẽ cản tao đúng chứ?

" - Kisaki hỏi.

"..."

- Cậu vẫn rất yên lặng.

Anh tiến tới chỗ cậu.

Ôm chầm lấy cậu, tham lam hít hết mùi trên người cậu.

" Tao thích mày, thích từ lúc mày giết tao rồi..lúc đó, mày ngầu nhỉ?

Cũng không biết tại sao tao thích mày nữa " - Anh ôm vòng eo thon thả ấy của cậu, không một chút ngại ngùng mà nói hết ra.

" H-hả sao la- " - Cậu ngạc nhiên tới mức độ x100.

Chưa kịp nói hết câu, Kisaki đã chiếm lấy đôi môi mềm mại ấy, Hắn biết cậu đã phải chịu đựng bởi rất nhiều người, hắn sẽ bù đắp cho cậu..và sẽ bảo vệ cậu, nhưng chỉ bằng cách...để cậu ở bên hắn mãi mà thôi..

___

Đôi lời của tác giả:

Helu helu..xin lỗi vì đã ra muộn vì hôm qua tui vừa mới tiêm vacine phờ rai dơ xong rồi lăn ra liệt mấy ngày, coi như muốn gãy tay chỗ đau luôn..

Tui cũng cố ra chap này cho mấy chế...cố đọc..1 ngày nào đó sẽ bão chap 6v6

he he

thôi, chúc mấy chế vui vẻ

pai pai!
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 4,5 : Nụ cười..đã quay lại ?


" Um..!

" - Cậu cố gắng vùng vẫy thoát ra.

Khi cậu đập lưng ra hiệu cho hắn, hắn mới buông cậu ra, sợi chỉ bạc ấy được kéo dài ra bởi hai đôi môi.

Mặt cậu bây giờ đã đỏ khủng khiếp, công thêm vài giọt nước đang chảy dài trên hai bên má cậu.

Cậu lùi ra xa, tham lam hít lấy hít để khí, cố gắng giữ lại bình tĩnh.

" C-cái gì vậy..

" - Cậu rưng rưng nước mắt.

Chết!

Cậu sợ hãi quá rồi.

Kisaki đứng ngay đấy, mặc dù anh đã đạt huy chương giỏi các quận, các bla bla nhưng anh chưa bào giờ gặp phải cái trường hợp này. ( Vâng..học sinh giỏi toàn môn cộng với GDCD đang bối rối trước trường hợp: Làm cờ rút khóc mà không biết phải làm sao! )

" Oa..sao mày hức..làm vầy với tau..oa.."

- Cậu khóc lên.

" Tao xin lỗi, nín đi tao bù..

" - Kisaki vội vã chạy tới dỗ cậu.

" Bù nha..

" - Cậu sáng mắt lên và đã nín khóc ngay tức thì.

Ngay lúc đó, não vàng của Kisaki mới phát hiện thêm 1 điều nữa..cậu iuuu tiền..

( Có khi anh sẽ mua cậu bằng tiền vì nhà của Kí là gia tộc khá lớn nha! )

" Ừm!

" - Anh vui vẻ mỉm cười.

" Đồ ăn...

" - Cậu làm bộ mặt cún con khiến Kí rớt nước mắt.

" Ăn ở ngoài nha!

" - Kí rớt liêm sỉ đi chìu cậu..

" Điii " - Cậu vui vẻ dắt tay Kí đi mà không biết rằng cậu đã cướp đi trái tim của người ấy.

Kí mỉm cười nhẹ rồi vui vẻ kệ cậu kéo đi.

Đằng nào cậu với hắn đã học hết kiến thức ở kiếp trước rồi nên không phải lo=)).

Dừng chân tại 1 công viên.

Cậu vui vẻ ăn bánh còn Kí ngồi ngắm cậu.

" Ay Nhi nha nhi, Anha nhâu nhòi..."

- Cậu hai bánh nhiều đến nỗi khiến cho hai cáo má cậu thành 2 cái bánh bao=))) ( muốn cắn🙂))

" Nhai hết đi rồi nói " - Trên mặt anh ghi ngay 2 chữ 'dễ thương'.

" Kisaki!

Nhai hết rồi..nói đi!

Hanma ở đâu!

" - Cậu tự tin hỏi.

" Nếu mày thích..chúng mình đi tìm nó nhá!

" - Kisaki lại 1 lần mỉm cười thân thiện theo kiểu tri thức.

"Ulatrr!!

Kisaki là nhất!!

" - Cậu vui vẻ ôm anh.

Anh bị mất máu mũi và phải dùng giấy để bịt =)).

" Mày biết nó ở đâu không " - Cậu hỏi

" Nó thường đánh nhau ở con hẻm kia á, vô đó thử đi " - Anh chỉ vào con hẻm nhỏ.

Cậu định tiến tới đó trước, nhưng chưa kịp tiến cậu đã bị kí kéo lại...có lẽ vì anh lo cho cậu chăng?

( Lưu ý: Có máu và dôi chút kinh dị, bạo lực { PHẦN GẠCH CHÂN } nếu không thích có thể bỏ qua..vẫn có thể đọc đầy đủ nội dung chính )

Anh đi trước, cậu đi sau, khi tiến vào..mùi máu tanh sộc thẳng vào mũi.

Cậu nhăn mặt, không phải vì nó tanh..mà nó là của những thằng ranh ghê tởm và bẩn thỉu, nó khiến cậu phát buồn nôn!

Đợi cho đến khi Kisaki giật nhẹ vai cậu, cậu mới mở mắt.

Ngay trước mắt cậu là 1 thanh niên cao ráo, quần áo xộc xệch và đầy máu...hắn đang cần 1 cái gậy và...BỤP!!

Máu đầu nạn nhân bị đập văng tung tóe..sau đó hắn vứt cây gậy sang 1 bên, quay đầu lại thì thấy cậu và Kí đang đứng ở đó.

" A..đây rồi..

" - Hắn cười 1 cách man rợn.

" Hanma Shuji " - Kisaki nói.

" Ồ!..Kisaki còn nhớ tao sao..tao biết mày vẫn thông minh mà " - Hanma, hắn cười nói.

" Hử..ai kia?

" - Hanma thắc mắc ngó ra đằng sau người Kisaki.

Cậu ở đằng sau, cậu không sợ..chỉ thấy ghê cái mùi máu nên nấp đằng sau người kisaki thôi!

Còn Kí thì anh cũng đã quen với mấy cái loại máu nài của Hanma rồi..

Kí đưa cho cậu 1 chiếc khăn để bịt mũi..còn nhắc nhở cậu nên cẩn thận..cậu tiến lên trước, tay cầm cái khăn bịt.

" Mày còn nhớ tao mà phải không?

" - Cậu tỏa sát khí.

" Mày cũng xuyên về sao TAKEMICHI?~ " - Hắn nhấm mạnh tên cậu.

" Haiz..

" - Cậu ngán ngẩm cái cách nói chuyện của hắn rồi.

Hanma vui vẻ cười..không ngờ cậu lại thay đổi nhiều đến vậy.

Cũng 1 phần là tại bọn Touman chứ..hắn vẫn chưa thỏa mãn xả hết giận khi thấy cảnh cậu bị hành hạ bởi bọn Touman kia đâu...Hắn vẫn còn đang rất giận.

HẮN SẼ BẢO VỆ CẬU...HẮN SẼ LÀM TỬ THẦN CHO RIÊNG CẬU!!

Hanma tiến tới gần cậu, nhưng Kisaki chạy ra chặn cho đến khi cậu ra hiệu rằng ' Sẽ không sao đâu!

' thì Kisaki mới né ra cho hắn đi.cầm lấy đôi bàn tay nhỏ bé ấy, bàn tay đã phải gánh vác mọi thứ, nhẹ nhàng đặt 1 nụ hôn lên đó.

Cậu rất ngạc nhiên.

1 tên có biệt danh là ' Tử thần' .

Đã từng giết bao nhiêu người, đánh đập 1 cách dã man mà bây giờ đi từ tốn thế này.

Thật là khác thường.

" Đánh dấu rồi nhé " - Hắn nhìn vào cậu và mỉm cười nói.

"..."

- Cậu nhìn đi chỗ khác mặt có chút đỏ, không biết nói gì.

" Từ nay em mà đi với ai là đừng trách tôi sao thằng đó vào bệnh viện~ " - Hắn nâng cằm cậu lên, ngắm nhìn bộ mặt đang đỏ ửng lên có chút phì cười.

Kisaki từ đằng kia chứng kiến cảnh cờ rút bị động chạm thấy tức, cho đến khi bực quá rồi mới chạy ra ôm Takemichi qua 1 bên.

Vì Kisaki phá vỡ không gian riêng của Hanma và cờ rút của anh ấy, Hanma cũng chạy ra đòi lại Takemichi.

Và đây là kết quả về 2 người đã từng sống chết vì nhau đi tranh crush..mất tình đồng chí=)).

Kisaki đạp, Hanma đá

Hanma ném ghế, Kisaki ném bàn

Kisaki phi dép, Hanma phi chảo

Hanma cầm gậy, Kisaki cầm dao

Hảo đồng chí =))

Cậu thì đứng đấy xem.

Vì cậu cũng chẳng biết phải làm gì mà...vì bọn nó là nhân viên rạp xiếc lâu rồi.

Cho đến trưa trưa cậu thấy đói.

Mới đứng trước mặt bọn kia ngăn.

" Tao đói..

" - Cậu xoa bụng nói.

" Đói hở..tao dẫn đi ăn nha!

" - Kisaki đang đỡ cái gậy của Hanma liền chạy ra xem cậu làm sao không.

" Ăn xong đi chơi với tao " - Hanma cũng dừng lại đến gần cậu nói.

" Ừm!

" - Cậu vui vẻ đi trước.

Bọn kia đi sau trông cậu.

Cậu đang rất vui vẻ mà..đâu biết hai tên kia đang làm gì mờ ám đúng không? ^^

" Đánh nhau cũng trả được gì..dùng chung đi " - Kisaki ở đằng sau nói nhỏ đủ cho Hanma nghe.

" Lựa chọn đúng đắn đó!

" - Hanma cũng vui vẻ nói.

" Tao sẽ không để Takemichi gặp Touman " - Kisaki nâng kính nói.

" Còn tao sẽ đập bọn kia cho ra bã " - Hanma mỉm cười nói nhưng trong nụ cười ấy đang chứa 1 sự tức giận cực lớn.

" Chốt!

" - Kisaki nói.

" Ok!

" - Hanma thỏa mãn.

" Ay!

Qua kia chơi ik!

" - Cậu chỉ tay ra chỗ trung tâm thương mại ( Lúc này cái áo khoác của Hanma dính máu đã vứt đi nên anh chỉ có mặc cái áo phông thôi nha! )

Cậu được Kisaki bao nên đi đâu mua đó ( Anh giàu mà u^u )

Hanma còn chơi trò ' Gắp gấu bông ' xong rồi gắp nhiều quá trời lunnn..

" Vui ghê!

" - cậu vui vẻ nói.

Cả hai bọn đằng sau mỉm cười, vui thật...thật vui khi thấy nụ cười đó quay trở lại..

Cậu quay ra chỗ bọn họ, tự giác tặng cho mỗi người họ 1 nụ hôn.

" Tại hôm nay tôi vui nên mới thưởng cho mấy người đó nhé!

" - Cậu quay mặt đi nói.

Cả hai bọn đang ngơ ngác...không biết nên khóc hay vui nữa.

Có lẽ...họ đã yêu cậu mất rồi, không có thích cậu đâu!

Chỉ cần cậu hạnh phúc và nụ cười ấy còn mãi..thì cho dù họ có chết cũng mãn nguyện.

" Sẵn sàng sống chết vì em, sẵn sàng dâng hiến trái tim này vì em.

Tất cả chỉ để em hạnh phúc "

~ Tua time đến tối~

Sau khi tạm biệt bọn kia, cậu vui vẻ đi về nhà..

" Hmm..trời hơi tối nhỉ..

" - Cậu nhìn lên bầu trời đầy sao ấy.

Nhớ lại ngày mà cậu ra đi tại kiếp trước, trời cũng nhiều sao lắm!..Nếu lúc đó cậu không chết thì không biết cậu sẽ ra sao tại cái thời điểm ấy nữa..chỉ vì 1 cô gái, mà họ đánh đập cậu.

Cậu hận họ, cậu ghét họ..nhưng cũng yêu lắm chứ..Nước mắt?

Nó rơi từ khi nào vậy?

Vừa đi vừa suy ngẫm..thì bỗng cậu bị 1 lực nào đó kéo cậu vào con hẻm gần đó.

Vì bị đẩy vô tường bất ngờ nên cậu vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra..cho đến khi cậu bình tĩnh mở mắt ra..thì thấy hai thanh niên rất quen đang đứng trước mặt.

Ulatr, sao hôm nay cậu toàn gặp người quen vầy nè..không khéo tụi nó đi đập cậu chớt..

Cậu nhìn trước mặt là hai anh em nhà Haitani.

Mặc dù cậu không biết nhiều về họ nhưng ít nhất cậu biết tên của họ và ngoại hình.

Ran thì tết tóc hai bên, thân thì cao ráo chuyên cầm cây Baton đi đập người nè.

Còn Rin thì đương nhiên là thấp hơn Ran 1 tí vì Rin là em còn Ran là anh nè.

Rin tóc trắng kẻ xanh và được biệt danh là bác sĩ điều trị xương khớp, còn đeo cả kính nữa...Nghĩ lại thấy hai anh em nhà này khủng khiếp thật=)).

Hai thanh niên đằng trước thì nhìn vào cậu..thân hình nhỏ bé, đôi mắt xanh biếc như chứa cả đại dương mênh mông, bộ tóc vàng óng như hoa hướng dương che đi 1 phần của khuôn mặt, làn da trắng hồng...trông thật đẹp làm sao.

Nhưng 1 lúc bọn hắn tối sầm mặt lại.

" Mày khóc sao?

" - Ran đưa tay lên lau đi mấy giọt nước mắt còn đọng trên mi mắt, khiến hắn có chút tức giận.

" M-mày biết tao?

" - Cậu ngạc nhiên hỏi.

" Trả lời tao trước đi!

" - Ran nhíu mày lại nói.

" K-không...có " - Cậu quay mặt đi nói dối.

" Tao cho mày nói lại..

" - Ran mỉm cười có chút nguy hiểm.

" K-không..

" - Cậu cảm thấy có gì không ổn.

Ran nhẹ nhàng bế cậu lên.

Và..hôn lấy đôi môi cậu..Rin đi ra đằng sau và cắn ở phần cổ cậu khiến cậu có chút đau.

" Um~ " - Cậu kêu lên làm bọn họ càng thích thú.

Lưỡi của Ran tiến thẳng vào miệng cậu, quấn quít lấy chiếc lưỡi đó, lấy hết mật ngọt trong miệng cậu, khuấy đảo hết cả lên khiến cho cậu có 1 cảm giác khoái.

Hai người cứ phát ra tiếng chụt chụt ma mị còn Rin đằng sau đã lần tay vào trong áo cậu, 1 bên tay nghịch ngợm đó nặn núm của cậu còn bên còn lại đã thò vào trong " vật " của cậu từ khi nào.

Cậu ra hiệu cho Ran dừng lại vì đã hết hơi rồi..Ran kéo ra 1 sợi bạc dài.

Nhìn vào thân hình cậu bây giờ thật quyến rũ làm sao~ Đôi mắt đầm đìa nước , hai đôi má đỏ ửng cùng với 1 vài giọt nước chảy trên trán và hai bên mặt.

Miệng thì vẫn còn 1 chút " dịch " khiến cho cậu càng nòng bỏng hơn.

Đương nhiên..mặt cậu đỏ ủng chỉ là 1 phần bị cưỡng hôn..còn phần kia là do Rin, bàn tay nghịch ngợm của anh đã làm " vật " của cậu cương và chảy sữa ra rồi.

Cậu khó khăn lấy lại bình tĩnh vì trong người cậu bây giờ đang rất khó chịu.

" Mình về nhà làm nhé ~ " - Rin lên tiếng.

" Không..đau lắm..k-không làm đâu " - Cậu rưng rưng nước mắt khiến 2 thanh niên kia có chút mềm lòng.

" Oa..tao khóc thật đấy...đừng làm mà..chừa rồi..hức..không nói dối nữa đâu..oa " - Cậu khóc òa lên.

" Hự!

" - Hai thanh niên ngã xuống vì thiếu nghị lực.

Cậu ngồi đấy lau nước mắt..Có chịu được cái cảnh cờ rút khóc đã cute rồi nói gì đến việc cộng thêm cả cách cử xử nữa..

" Rồi..mày nín đi, tụi tao không có *phụt máu mũi* không có duij mày đâu!

" - Rin đẹp trai bây giờ đã phải đút lót 2 mẩu giấy vào hai lỗ mũi ( mất mợ nó hình tượng =))).

" Nhớ nha..sợ lắm ó..

" - Cậu làm đôi mắt cún con cho thanh niên còn lại gục luôn =)).

" Bọn mày cũng xuyên về huở??

" - Cậu nghiêng đầu hỏi.

" Ừm! kiếp trước tao chết mà..

" - Rin nói.

" Ủa?!?

Sao chết vầy??

" - Cậu ngạc nhiên hỏi.

" Bị người của Touman ám sát " - Ran nhíu mày nói, anh không tức vụ đó..anh tức vụ phải chứng kiến cảnh cậu bị hành hạ kia kìa!!

" H-hả..

" - Cậu không thể tin được vào những gì mình nghe thấy.

" Nghe này!!

Bọn tao thích mày..và bọn nó ám sát tụi tao vì tụi tao làm vướng chân bọn nó đến với mày..bọn Touman đó..tốt nhất lần này đừng gặp tui nó!

Nhé!

" - Rin ôm ấy cậu nói..còn ran thì cứ giữ tay cậu chặt, càng chặt hơn.

Bọn họ hối hận vì không bảo vệ được cậu, bọn họ hối hận vì đã đặt lòng tin vào bọn Touman kia.

Bọn họ muốn bù đắp những ngày tháng cậu chịu đau, chịu khổ.

Bọn họ muốn trả thù cho cậu, trả thù những kẻ bội bạc..những kẻ đã từng cướp mất trái tim cậu nhưng cũng đã vò nát nó.

Khiến cho cậu cảm thấy đau buồn hay cô đơn...trong căn phòng tối tăm mà bọn họ đã từng nhốt cậu.

Cậu cũng đau lắm chứ..cố quên đi người ấy..muốn quên đi cái chữ Touman ấy nhưng sao nó khó vậy.

Chỉ là người quen, chỉ là những kỉ niệm u buồn, chỉ là những con người tàn nhẫn, là những con quỷ, ác ma giam giữ 1 thiên thần sa ngã như cậu thôi mà..

Thiên thần ấy đã trải qua bao nhiêu sóng gió, khó khăn lắm mới có thể cứu được linh hồn đang lạc ấy.

Tưởng sẽ được hạnh phúc và vui đùa cùng nhau mãi, nhưng nó sẽ kéo dài đến bao lâu?

1 con quỷ đã xuất hiện, tìm cách giam giữ thiên thần nhỏ bé ấy..rồi càng ngày càng nhiều linh hồn tàn ác hành hạ, cắt đi đôi cánh tự do ấy..một cơ thể đầy vết thương..một trái tim đã bị vỡ thành nhiều mảnh..giọt máu trong sạch ấy giờ đã bị những con quỷ độc ác ngoài kia vấy bẩn.

Sự cứu rỗi, một món đồ chơi, đó là những điều mà 1 thiên thần sa ngã phải chịu đựng?

Sa ngã vào tình yêu, sa ngã vào thú vui không lành mạnh?

Tình yêu ư?

Thật bẩn thỉu, ghê tởm!

Một thiên thần mất đi sự tự do, một thiên thần vô hồn..một thiên thần bị bôi bẩn bởi những lời nói và chửi rủa?

Thật nực cười!

Đó không còn là thiên thần nữa..

___

Đôi lời của tác giả:

Ulatr, không biết tôi đang viết cái gì nữa nhưng xin lỗi vì ra muộn, ra vào buổi đêm nữa..chắc các pạn mệt lắm..chin nỗi nha..

Vì sợ muộn hạn nên tui làm đêm lun!

Thoi hong biết nói gì nữa..

Mọi người vui vẻ nha!!! ^^
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 6 : 1 ngày hạnh phúc cùng anh em nhà Haintani


" Rồi..rồi, buông tao ra đi..ngạt thở quá " - Cậu vùng vẫy trong lòng hai con người kia.

Hai thanh niên kia buông ra, cứ nằng nặc đòi cậu đi về nhà họ..thế là cậu cuối cùng phải chấp nhận vào nhà họ..( Từ từ bĩnh tĩnh nào..các anh có làm gì Michi đâu mà (~6 v 6)~ )

" Mày định thế nào với con trà xanh đó, Michi?

" - Ran hỏi.

" Đừng nhắc tới nó nữa..

" - Cậu bực mình nói.

" Hử?

Bé cưng đang bực mình ư?

" - Ran tiến gần đến cậu.

" Ai là bé cưng của mày chứ!

"- Cậu phồng má trông càng thêm đáng yêu.

Không chịu được sự dễ thương của, Rin đi ra đằng sau bế cậu lên.

Cậu vùng vẫy, hai tay văng lung tung, mặt thì cứ như hai cái bánh bao..ai mà không thiếu nghị lực khi thấy cảnh này chứ!.

Cứ bế cậu với tư thế như thế, trông cậu như mèo lông xù thật là cưnggg.

Tưởng họ bế cậu về nhà, ai ngờ họ bế cậu vô bar=))

Đúng là nhìn hai anh em nhà Haintani nhỏ thế nhưng kiếp trước bọn nó cái gì cũng là luôn á, hút thuốc, vô bar,...

( Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa | áo hoodie mà Michi đang mặc )

Có thể vì đôi mắt anh như đá Sapphire ấy, đã làm cho 1 người phụ nữ dơ bẩn nào đó đến gần và cố gắng quyết rũ cậu.

" Aya~ Anh tới đây chơi à?

Chơi với em đi ~ " - Cô ta sến súa nói.

" Bỏ ra " - Cậu lạnh lùng nói.

" Chơi với em đi mà ~ " - Cô bắt đầu động vào người cậu..

Bỗng 1 lực rất mạnh đạp vào cô ta..Ran đạp ả kéo cậu về phía mình.

" Cô ta động mà không phản ứng à?

" - Ran nhíu mày hỏi cậu..

" Đâu biết được, bọn mày kéo tao tới đây mà " - Cậu nói trong lúc anh đang xịt nước cho cậu vì người cậu bây giờ toàn mùi nước hoa của phụ nữ..ghê tởm.

Đằng kia, Rin thì tiến gần tới ả..đạp ả thêm phát nữa, khiến cho ả đau đớn, phải cầu cứu.

" Cái bàn tay này dám động vào người của khách hàng à..chắc phải bẻ " - Anh đeo găng tay, cầm lấy cánh tay ả, ra hiệu cho Rin che mắt cậu để cậu không phải chứng kiến cái cảnh khủng khiếp này.

Từ trong căn phòng ấy, phát ra 1 tiếng ' rắc ' giòn tan cùng với tiếng của 1 người đàn bà bẩn thỉu đang gào thét.

" Um..bịt mắt tao chi vậy?

" - Cậu ngây thơ hỏi.

" Có 1 người bị phạt..tao nghĩ mày không nên xem " - Ran vẫn bịt mắt cậu, xoay người cậu lại , bế cậu lên và để lên đùi mình.

" Ay~ xong chưa vậy?

" - Cậu cầm lấy hai cái tay của Ran bỏ ra..

" Hư quá à~ Còn chưa dọn xác mà " - Anh ôm ấy eo cậu nói.

" Đi về nhà đi, ở đây chán lắm~ " - Cậu nhìn xung quanh nói.

Rin từ bên phong bước vào..anh thấy Michi đang ngồi lên đùi Ran, vẻ mặt tức giận.

" Anh lại ăn mảnh hả..

" - Rin nói.

" Đâu có..

" - Ran mỉm cười nói như e vơ ry thinh ô ke

" Michi~ Nãy ả tát tao đau quá " - Rin lao tới nhõng nhẽo ôm cậu. ( phét! mày đánh ả chứ có phải ả đánh mày đâu =)))

" Thế huở?

Đau không?

" - Cậu xoa má Rin.

" Đau~ " - Rin cứ thế làm Ran ghen..

Ran lại đi ra chỗ cậu, kéo cậu lại..rồi dắt cậu đi chỗ khác =))) Anh em hảo hảo

Thế là thẳng tiến về nhà=)).

Về nhà cậu pha tạm 2 cốc nước chanh vì bọn kia có uống vài ly..đến thẳng phòng, đập thẳng vào mắt cậu là 2 anh em nhà Haintani đang cơ bắp cuồn cuội =))đụ má nó.

Liêm sỉ không rớt nhưng mặt cậu cứ đỏ bừng..

" MẶC ÁO VÀOOOO " - Ai cũng có thể nghe thấy tiếng hét đó phát ra từ tòa nhà.

" Chồng mặc, làm gì vợ căng vậy nekk~ " - Rin lại ôm lấy vòng eo thọn thả ấy của cậu, nói nhỏ ở tai.

" B-bỏ..ra " - Mặt cậu đỏ không ngừng..cố giữ bình tĩnh.

Ran đi đến nâng cằm cậu lên ( lại thịt ẻm hã??? ).

Chạm vào đôi môi ấy, chuẩn bị hôn cậu thì cậu đã mím chặt môi.

" Aya~ Hư nha~ " - Ran lại combo thêm 1 lời nói ở bên tai..làm cậu khó chịu lỡ rên ( Hí hí , tau chỉ bik viết thôi, bọn mày định làm gì thì tự tính với nhau.. )

" Ah~ " - Đôi môi cậu mở, tranh thủ cơ hội ngàn năm...ran luồn chuyến lưỡi của ình vào trong..

Bị bất ngờ tấn công, không thể chạy trốn và cộng với việc không biết xử lý trường hợp này như thế nào, cậu chỉ có thể đợi bị thịt.

" Bé cưng hôn dở quá đấy ~ " - Ran thả đôi môi mình ra..

Người cậu bây giờ đã nóng bừng..hơi thở nóng của việc kích thích cùng với đôi mắt đầy nước..tác phẩm đặc biệt của anh em nhà Haintani đây mà..

Ran bế cậu vào lòng Rin ( Trên giường ) cho cậu ngồi vào Rin còn Ran thì ở đằng trước..Ran để 2 chân của cậu lên vai mình và lại tiếp tục những nụ hôn nồng thắm còn Rin thì ở đằng sau..( Biết rồi đấy ) Rin đánh dấu cậu bằng 1 vết cắn rỉ máu..Mặc dù đau nhưng nó đem lại 1 cảm giác khoái không thể tả nổi.

" Um~ " - Cậu renn lên làm bọn họ càng có hứng.

" 1 đêm nha~ " - Ran thả miệng cậu ra, vén chiếc áo sơ mi lên lộ 1 làn da trắng nõn.

" K-không..đau..

" - Nước mắt cậu bắt đầu xuất hiện nhưng lần này họ không mềm lòng được rồi, họ đã bị thân hình của cậu làm cho say mê rồi.

" Nhẹ mà ~ Chỉ cần bé cưng nghe theo lời của tôi là được ~ " - Ran liếm nhẹ vào tai cậu, làm cậu có 1 cảm giác lạ xuất hiện.

" K-khó chịu..đừng động vào chỗ đó..~ " - Cậu rên lên bảo Rin đằng sau dừng lại.

" Ngoan~ " - Rin bịt mắt cậu lại để Ran cởi đồ cho cậu.

" Sẽ không đau đâu ~ Cứ thưởng thức thôi bé cưng " - Ran nhếch mép nói.

" Ah~ " - Cuộc vui mới chỉ bắt đầu tại đây..

___

Đôi lời của tác giả :

Tui thấy hơi sợ vì có quá sớm với Michi không..mà pé chỉ mới có 13 ú ^ ù

Chap này hơi ngắn nhưng nếu mọi người thích tui sẽ cho 1 chap H

Đừng lo H nhẹ vì tui đây viết H cũng dở.

Vừa viết tim nó cứ đập sao sao ý...

Thôi..chúc các cô zui zẻ..

pai pai ^^
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 7 : Kế hoạch


" Hanma, tao cứ thấy bất an về Michi làm sao á..

" - Kisaki đưa tay lên ngực nói.

" Hử?

Nếu vậy thì đi kiếm bảo bối thôi!

" - Hanma mỉm cười nói.

Bọn họ qua trên đương đến nhà cậu thì đang đi thấy 1 thứ bị rớt trên đất..

" Hử?

Cái này là cái khắn Michi bịt miệng mà..

" - Hanma nhặt chiếc khăn lên.

" Chết rồi..đi tìm cậu ấy thử đi!

" - Kisaki nhận ra 1 điều gì đó theo linh cảm của anh.

Đương nhiên, đến nhà cậu là sẽ phải đi qua 1 con hẻm...và khi họ thấy tò mò ngó vào nhìn cậu thì thấy vụn gạch vương vãi..

Nhìn qua cũng đoán được là anh em nhà Haintani cmn rồi.

Bọn họ lại tìm được manh mối, chạy thật nhanh qua nhà anh em Haitani và..BÙM!!

Họ đạp của xông vào không hỏi chủ nhà..chạy thẳng lên phòng..thôi rồi lượm ơi..

Ngay trước mặt họ là Michi bị lột đồ, còn hai tên biến thái kia đang làm gì đó với Bảo bối của hai thanh niên tự xưng là FBI nhưng ko có bằng =))).

Và kết quả cũng biết..Hanma lên cơn, kisaki đang nghĩ xem cách nào tiêu hủy anh em nhà Haintani mà không để lại dấu vết =))

Và Michi của chúng ta thì ngồi khóc..vì sao ư?

Đương nhiên là lúc mà anh em nhà Haitani chuẩn bị thịt cậu, thì 1 loạt nhưng nỗi sợ của kiếp trước khi cả Touman đè cậu..thì đó đã là nỗi sợ khủng khiếp nhất còn sót lại trong đầu cậu rồi.

Cậu cứ ngồi đấy khóc, Kisaki thì giảng đạo lý cho hai anh em và Hanma thì đi dỗ cậu.

Cho đến 1 lúc sau họ mới nhận ra cậu khóc là vì khiếp trước chứ không phải do họ =))).

Nhì thấy cậu khóc, họ càng sôi máu lên và ngay từ lúc này, họ đã hợp tác với nhau và bàn ra 1 kế hoạch cùng với cái từ kèm theo ' Trả Thù..

'.

Dỗ cậu ngủ xong xuôi, họ để cậu lại 1 mình trong phòng cho yên tĩnh.

Cậu ngủ say sưa chứ có biết họ đang làm gì đâu?

" Chắc chắn, cô ta sẽ xuất hiện và giở mưu với Michi " - Kisaki nâng kính nói. ( Truyền thống dòng họ Kí u ^ u )

" Tức là đi giết nhỏ đó?

" - Hanma mỉm cười nhưng trong đầu anh đang nghĩ cách giết ả 1 cách ác độc.

" Không được..còn phải tìm hiểu về ả chứ nỡ..ả ta bị ai thôi miên thì sao?

" - Ran suy luận.

" Em cũng nghĩ thế..thứ nhất cứ đề phòng ả đến gần Michi đi " - Rin nói.

" Cứ chốt thế, kế hoạch mai tao sẽ gửi, bọn mày cũng nghĩ đi " - Kisaki nói.

" Tao nghĩ..sẽ cho Michi vào Thiên trúc trước..

" - Ran góp ý.

" Làm thế mới có thể theo dõi và bảo vệ ẻm được " - Rin nói thêm.

" Nhưng chúng ta sẽ phải nối tiếp quan hệ với Izana " - Kisaki nói.

" Và..hắn ta không hề xuyên, tao cũng không tin tưởng Izana lắm..

" - Hanma nói thêm.

" Chuyện đó tính sau đi " - Kisaki nói.

" Ok..

" - Cả ba đồng ý.

Ran định lên phòng ôm vợ ngủ nhưng bị hai bọn kia chặn lại không cho vào.

Tranh thủ cơ hội ngàn năm, Rin đi nhanh vào phòng lúc ba bọn kia không để ý.

Ngay trước mắt Rin, 1 thân hình nhỏ bé chùng với chiếc áo sơ mi trắng để lộ ra quai xương, mái tóc vàng óng bồng bềnh che đi 1 phần của khuôn mặt.

Làn da trăng nõn, hai chiếc má hồng hào cùng với đôi môi nhẹ .

Ánh trăng chiếu qua khe của sổ, nó tự như tấm lòng trong sáng và ngây thơ của em vậy..trông thật thơ mộng làm sao.

Anh nhẹ nhàng tiến đến gần cậu.

Chạm nhẹ vào đôi môi ấy để cho cậu không tỉnh giấc.

Nhẹ nhàng đặt 1 nụ hôn chứa đầy sự ấm áp lên trán cậu rồi bỏ ra khỏi phòng.

" Hello!!

" - Cậu nghe thấy 1 giọng nói rất quen từ trong giấc mơ ấy.

" Michi!!!

Cậu còn nhớ tui không vậyyy " - Misuka chạy đến ôm chầm lấy cậu.

" Ui!

Cậu làm tui hết hồn à " - Cậu cố gắng giữ thăng bằng.

MIsuka, nói đúng hơn cô là vị cứu tinh của Michi..là người đã giúp cậu có thể quay lại quá khứ mặc dù cậu đã chết và đương nhiên, cô cũng là vệ sĩ đặc biệt của mẹ cậu.

Mặc dù ngoại hình của cô có đôi chút kinh dị, nhưng tính cách của cô thì trái ngược hoàn toàn.

Cô rất hiền lành và dễ thương, cô còn rất thân thiện và vui tính nữa.

" Thế nào?

Cậu có sống tốt không?

" - Cô mỉm cười nói.

" Ừm..cô cho kiểu gì mà mới vào đã bị 'thịt' rồi nè..

" - Cậu đưa tay lên đầu nói.

" Hả!!

Cậu là thụ sao??

Tui là 'hủ' chính hãng nè..trời ơi..tiếc quá không được xem rồi " - Cô cúi gằm mặt.

" Cô không xem c- " - Cậu cảm thấy hối hận khi nói điều đó cho cô.

" Không sao!!

Tui sắp về thế giới của cậu được rồi!

Hãy chờ tuiiii!!

" - Cô chen lời cậu.

" Hối hận quá..

" - Cậu không biết nên vui hay buồn.

" Michi này..

" - Bỗng mọi thứ trở nên căng thẳng khiến cậu có giật mình.

" H-hử?

" - Cậu nói.

" Cậu phải nhớ không được gia nhập cái nhóm Touman gì gì đó nhé!

" - Cô cúi gằm mặt nói.

" ...

" - Cậu không biết phải làm gì mặc dù đã được làm lại mọi thứ.

" Tui..không muốn cậu bị hãm hại như kiếp trước đâu..nó..mà thôi!

Hãy hứa với tôi nhé!!

" - Cô nhắc nhở cậu.

" Ừm..

" - Cậu chỉ trả lời vỏn vẹn vài câu.

Đúng lúc đó, cũng là lúc cậu phải tỉnh lại, cậu còn phải đi học.

Cậu chào cô rồi bước ra khỏi cánh cổng.

Tỉnh lại, cậu nằm trên giường suy nghĩ.

Đúng!

Cậu hận họ, cậu ghét họ.

Nhưng sao..lòng cậu vẫn còn vân vướng 1 chút tình yêu vậy?

Đúng, cậu là kẻ lụy tình, cậu đã yêu đơn phương ngay từ lúc gặp mặt họ.

Nhưng rồi cậu mới nhận ra..cậu chỉ là 1 thằng chắn đường bọn họ mà thôi..

" Michi!

Không dậy đi học hả?

" - Kisaki đi vào phòng cậu.

" A-à ưm!

" - Cậu giật mình thoát khỏi những suy nghĩ và chạy thẳng vào phòng vệ sinh.

Như 1 tia sét cậu đã chuẩn bị hết đồ trong chốc lát.

Cậu chạy tới ôm chầm Kisaki làm anh có chút đỏ mặt.

" Kisaki..mày sẽ không bỏ tao chứ?

" - Cậu ôm chặt lấy anh, cố kìm nước mắt.

" S-sao..ừm, tao sẽ không bỏ mày đâu " - Anh xoa đầu cậu.

" Hứa đi!

" - Cậu giơ ngón út ra khiến anh thấy cậu có chút dễ thương.

Anh ngoắc tay cậu rồi dắt cậu xuống phòng ăn.

" Michi!

Mày dậy rồi hở?

" - Ran sáng mắt lên như vừa vớ được vàng.

Nhìn thấy Ran..cậu có đôi chút sợ hôm quá..Lỡ hắn lại hiếp cậu thì sao?

Cậu chạy qua chỗ Hanma, hắn có hiểu ý cậu nên ôm cậu vào lòng.

Đừng tưởng hôm qua hợp tác với anh em nhà Haintani là bọn họ bỏ qua đâu nhé!

Nhớ lại chuyện cũ, mặt Hanma và Kí đen lại như đít chảo. (Thôi chúc các anh vui vẻ, em xin pai pai.. )

___

Đôi lời tác giả:

Tui dừng lại việc Michi bị thịt vì sợ FBI đến nhà..

Tui không biết nói gì chứ..dạo này tui cũng sắp thi rồi, nhưng chắc chắn tui vẫn sẽ cố gắng viết chuyện cho các cô..

Tui hết rồi, chúc các cô vui vẻ.

pái pai!
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 8 : Quyết tâm


Và cái kết là anh em nhà họ bị ăn đập =)) Nhục nhã =)).

~ Ngày hôm qua ~ ( Lúc các anh công đang bàn kế hoạch )

" Ngày mai là ngày bắt đầu kế hoạch " - Kisaki nói.

" S-sao lại..là ngày mai?

" - Ran bất ngờ nói.

" Theo trí nhớ của tao thì ngày mai là ngày Michi sẽ gặp Mikey " - Kisaki đã nhớ tất cả những gì về kiếp trước của việc cậu và touman gặp mặt.

" Ừm..

" - Căn phòng trở nên càng căng thẳng hơn.

" Ngày kia sẽ à ngày cô ta xuất hiện " - Kisaki nói. ( Đỉnh quá anh ơi =)))

" Cứ chốt thế đi " - Hanma nói.

" Ok " - Cả hai anh em nhà Haintani đồng thanh.

~ Quay lại thời gian bây giờ ~

Cậu leo lên xe Hanma ngồi, vì hắn đi quá nhanh khiến cậu phải ôm thật chặt hắn.

Bây giờ troog hắn vui đến không thể tả =)).

Kisaki thì đã đến trường trước nên anh lên lớp làm bài.

Hanma vừa trở cậu xong thì cũng đi về.

Anh em nhà Haitani thì đang bận việc về băng nhóm nên không thể đi.

Và đương nhiên, người sẽ ngăn cậu gặp Mikey là Kisaki.

Cậu hôm nay không vuốt keo và hôm nay cậu cũng ăn mặc rất giản dị, Nên việc ai nhìn vào cậu mà bị thiếu nghị lực là 1 điều rất đương nhiên vì hôm nay cậu rấttt đẹp. ( Con tác giả này cũng thấy thế ;v; )

Bước vào lớp, 1 làn gió lướt qua thôi đã có thể tô hết lên toàn bộ vẻ đẹp của cậu bây giờ.

1 ánh mắt đại dương, 1 bộ tóc vàng nắng , 1 thân hình nhỏ nhắn và 1 làn da trắng mịn màng.

Có ai không thể mê khi nhìn vào cậu chứ?

" Kisaki!

" - Cậu gọi tên anh..1 giọng nói ấm áp nhưng nó cũng đã từng gào thét vì nhiều điều đau khổ.

" Hử?

Michi?

" - Anh đang làm bài tập, ngẩng đầu lên khi nghe giọng nói quen quen.

" Hic..tao chưa làm bài tập..mà có 1 bài tao cũng không biết làm, mày chỉ tao với " - Cậu làm đôi mắt cún con khiến anh mềm lòng mà chấp nhận.

" Ra đây tao hướng dẫn " - Kisaki dịch sang chỗ bên kia để cậu ngồi cạch mình.

Trong lúc anh giảng, thì cậu ngồi ghi..cặp đôi này ai cũng phải ghen ghét vì hợp.

Không nhịn được cái sự cute của cậu, anh bất chợt hôn vào bên má hồng hào ấy, khiến cho cậu không kịp phản ứng mà đỏ mặt..

" C-cái..

" - Cậu không nói được lên lời trong khi Kisaki ngồi đây mỉm cười.

Thế là Kí phải dỗ Michi vì cậu giận cmn rồi.

" Ể?

Takemichi " - Bỗng 1 giọng nói quen thuộc phát ra từ đằng sau.

" A!

Akun " - Cậu nhận ra người bạn thân của mình.

" Đang làm gì ở đây thế..mà ai đây " - Akun đang nói cái người đứng bên cạnh cậu.

" Đây là bạn hồi nhỏ của tao..nó tên Kisaki " - Cậu giới thiệu.

" Michi à..sẽ có trận đấu với kiyo- " - Akun ủ rũ mặt nói.

" Đừng lo!

Tao sẽ giúp bọn mày khỏi kiếp nô lệ!

" - Cậu chen lời Akun nói.

" Ha..vẫn là anh hùng mít ướt dũng cảm đây mà..

" - Akun đèn tay lên vai cậu cười.

" Thôi tụi tao đi trước đây " - Takuya biết mình đang có việc bận nên đi trước.

Thật sự thì Kisaki chỉ biết mặt mấy người này thôi chứ không có biết rằng..họ là người dẫn đến việc cậu chạm mặt Mikey.

Đương nhiên, Kí sẽ đi theo cậu để giúp đỡ, nếu cậu bị thương thì đừng hỏi gạch, gậy, dép, dao từ đâu bay tới vào mặt thằng đó.

" Mày lại chuẩn bị đi đánh nhau à?

" - Kí lo lắng hỏi cậu.

" Ừm!

Đi giúp bạn tao mà, tao sẽ không sao đâu!

" - Cậu tự tin nói.

" Này thì..tao sẽ đi theo mày " - Kisaki cốc vào đầu cậu 1 nhát, cậu ôm cái đầu khiến hắn có chút phì cười.

" Nhưng..

" - Cậu định phản lại.

" Không cãi " - Kí dứt khoát nói thế là cậu hết đường chối cãi.

Đúng lúc đó là chuông cũng reo, bắt đầu vào giờ học rồi.

Cậu về chỗ và nằm ườn xuống bàn.

Toàn bộ kiến thức của kiếp này cậu học rồi..chán ghê!

Đanh 1 giấc ngủ thôi mà thời gian trôi lia lịa ( đối với cậu).

Nhoắng cái đã đến giờ trưa, may mà có nhóm ban Akun gọi cậu thì cậu mới dậy không là ngủ đến đêm luôn.

" Hở..chuẩn bị đi đánh nhau à " - Cậu giật mình tỉnh dậy.

" Mày mà không tỉnh táo là thua đó!

" - Kazushi nói.

" Ừm..đi " - Cậu ngáp 1 cái rồi đứng dậy vươn vai các thứ.

Lúc đó Kí cũng đi cùng cậu.( anh không đi cùng cậu thì ai bảo kê? )

Vẫn là nơi quen thuộc đó, nơi rất nhiều người tụ họp ở đây để xem đánh nhau.

Là nơi đầu cậu gặp mặt với Mikey lúc cậu thua ( Kí cũng có biết đâu?) .

Nhớ lắm, nhớ cả cái kỉ niệm mà cậu chở hắn đi xe đạp, cái hồi hắn bảo cậu giống anh trai mình..nhớ muốn chết luôn.

Nhưng bây giờ cậu đã khác. sẽ không còn mít ướt hay yếu đuối nữa, nó đã là quá khứ rồi!

" Kiyomasa!

Hãy đấu với tao 1 trận " - Cậu giơ tay lên, nói 1 giọng đầy sự quyết tâm.

___

Đôi lời tác giả:

Chin lỗi vì chap này hơi ngắn, ngắn hơn chap trước =)))

Mọi người đang thắc mắc sao tui cho thời gian trôi nhanh. lúc trước còn đang nhập học và gặp shin. bây giờ trong chap này mikey đã hơn 10 tuổi chắc chắn lúc đó shin sẽ chết rồi.

Nào nào, tư duy lên..tui sẽ viết 1 ngoại truyện nói về khoảng thời gian qua cho nhanh nhé!

Nô spoil đâu nên đừng lo, chap sau mới có.

Nếu mọi người thấy tui bẻ lái thì cứ cho là vậy...nhưng tui sẽ bẻ nhẹ nhàng, rớt xuống xe thì leo lên đi tiếp =)))

Đến đây thôi, chúc các cô zui zẻ nha!!!

Pái pai
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 9 : Ngoại truyện.


" Hey!

" - Cậu đá vào con người đang cầm mảnh gỗ kia.

" Được lắm, tốt hơn trước rồi đấy!

" - Ông Mansaku vỗ tay.

" Dạ!

" - Cậu vui vẻ nói.

" Wow!

Nhóc đánh giỏi hơn anh cơ này" - sHIN NÓI THÊM.

" Hì..em cảm ơn anh " - Cậu cười làm anh đỏ mặt.

" Thôi giờ này cũng muộn rồi, em về đây!

" - Cậu vui vẻ lấy đồ nói.

" Ừm!

" về cẩn thận nhé.

Cậu vui vẻ đi ra ngoài..vẫn như mọi ngày, thời gian lúc cậu đi về nhà cũng là lúc Mikey đi về.

Hắn cũng vừa mới đi về nhà..như mọi ngày, hắn chưa kịp chào hay hỏi thăm cậu đã bị cậu lơ.

Hắn muốn gặp cậu, muốn nói chuyện với cậu..nhưng vì cậu né tránh hắn nên hắn cũng không biết làm gì hơn.

Chỉ biết chấp nhận thôi!

Dần dần..cũng đã 1 năm trôi qua, lúc đó cũng là ngày cậu phải tạm biệt nhà Sano, Cậu đã học hết kiến thức môn võ này rồi, bây giờ cậu đã thành thạo.

Cậu cũng phải về quê với bà khoảng vài 1 tháng nghỉ hè.

Và lúc cậu đang đi về nhà, cậu mới nhận ra.

Tối ngày hôm nay chính là ngày Shinichiro nhập viện vì bị gậy đạp đầu.

Cậu nhanh chóng quay lại ngôi nhà dạy võ quen thuộc ấy.

Đập thẳng vào mắt cậu là 2 cậu nhóc đang chuẩn bị đập kính nhà xe của Shin.

Cậu dũng cảm hét lên, khiến cho hai tên kia giật mình và bỏ chạy.

Lúc đó cậu cũng không nhìn mặt được hai tên ăn cắp kia vì trời tối quá.

Khi Shin đi ra thì không 1 bóng người, vị cứu tinh của anh ấy đã bỏ đi rồi.

Có lẽ cậu không muốn lộ rằng mình giúp anh ấy.

Vậy là hắc ám sẽ không chiếm lấy Mikey.

Khoan!

Sao cậu lại lo cho tên đó chứ, cậu đang giúp anh Shin mà!

Cậu lắc đầu vài cái rồi chạy về nhà kẻo mẹ cậu lo.

~ Ngày kia~

" Về nhớ giúp đỡ bà nha con!

" - Mẹ cậu vui vẻ tạm biệt cậu.

" Dạ!

" - Cậu tạm biệt bà rồi chạy lên xe.

Đang trên đường đi, cậu thấy 1 làn khói xám bóc lên từ phía xa kia.

" Bác tài xế!

Bác chạy qua chỗ bên kia được không ạ?

" - Cậu chỉ tay vào căn nhà đang bốc khói.

" Chết!

Có nhà cháy à?

Ta không để ý, qua đó cháu nhớ cẩn thận nhé!

" - Bác tài xế vừa rẽ vừa nhắc nhở cậu cẩn thận.

" Vâng!

" - Câu vâng lời.

Cậu vội vàng chạy xuống xe, liều mình xông thẳng vào ngôi nhà đang cháy dữ dội đó.

Đúng như cậu nghĩ, còn người!

Cậu vôi vàng bế cô ấy lên và..BÙM!

Cậu đạp thẳng của rồi chạy ra ngoài.

Cô ấy đã được đưa đến bệnh viện gần nhất và an toàn.

" Cảm ơn cậu!

Nếu không có cậu thì tôi không biết chị tôi sẽ ra sao nữa!

" - 1 chàng trai tóc vàng, đôi mắt xanh như kim cương, mặc dù anh có 1 vết bỏng bên mắt, nhưng có vẻ như nó không hề làm anh xấu đi, nó khiến anh trở nên quyến rũ hơn.

" Không có gì, giúp đõ nhau là chuyện bình thường mà!

" - Cậu mỉm cười nhẹ khiến cho hai con tim đó lỡ 1 nhịp.

Bọn họ đã rung động trước nụ cười ấy.

" Um..chưa giới thiệu tên..tôi là Takemichi " - Cậu vui vẻ giới thiệu.

" Tôi là Hajime Kokonoi, gọi tôi là Koko cũng được " - Anh đỏ mặt.

" Còn tôi là Seishu Inui, gọi tôi là Inui cũng được " - Chàng trai có vết bỏng ở mắt nói.

Cậu cảm thấy tên của hai người này có đôi chút quen quen..kiếp trước cậu đã gặp họ chưa nhỉ?

Sau 1 hồi suy nghĩ thì cậu cũng bỏ qua vì có nhớ lại cũng chẳng làm được gì.

" Thôi! tôi xin lỗi vì bây giờ tôi phải đi ngay, nếu chúng ta có duyên, chúng ta sẽ gặp lại mà nhớ gửi lời chúc của tôi tới cô gái ấy nhé " - Cậu ỉm cười tam biệt họ rồi bước lên xe.

" Ừm..

" - Họ thấy tiếc khi phải tạm biệt cậu.

Nhưng chắc chắn..họ sẽ trả ơn vị cứu tinh này, vào 1 ngày không xa..

Và sau khi 4 tháng về nhà bà nghỉ hè, cậu cũng trở lại về với mẹ cậu.

Cậu còn nhớ, mẹ cậu mất trong 1 vụ tai nạn.

Kiếp trước cậu đã không thể bảo vệ được bà, kiếp này nhất định cậu sẽ cứu bà.

Vụ việc xảy ra vào ngày sinh nhật của cậu.

Trong lúc bà cậu đi mua bánh sinh nhật cho cậu, bà đã bị 1 chiếc xe tải đụng trúng và không qua khỏi.

Đặc biệt là bà chết ngay vào cái ngày mà cậu cần mẹ nhất.

Cậu sẽ giám sát mẹ cậu trên 24/24, nhất định cậu sẽ không để chuyện đó xảy ra 1 lần nào nữa.

Nhờ có cậu đi cùng bà, bà mới có thể qua khỏi vụ tai nạn ấy.

Lúc bà ấy định đi qua đường thì bà ấy bị cậu kéo lại.

Cậu có linh cảm không lành nên bảo bà đợi 1 chút rồi hẵng đi.

Đột nhiên, có 1 con xe tải chạy vụt qua..bà thật may mắn nếu không bà đã phải tạm biệt cõi đời này rồi!

Tất cả đều nhờ cậu..anh hùng mít ướt!

Dần dần câu chuyện tiếp tục với cuộc gặp mặt của cậu giữa Kí, Hanma và anh em nhà Haitani...nhưng liệu mọi chuyện có suôn sẻ khi cô ả xuất hiện?

___

Đôi lời của tác giả :

Đây là ngoại chuyện và tui chỉ tóm tắt nhanh gọn lẹ.

Chap này ngắn như chap kia, xin mọi người thông cảm.

Tui thông báo trước là tui chuẩn bị bẻ lái nên các cô nhớ chuẩn bị tâm lý, đội mũ bám xe cho chắc vào, rớt thì không biết là có kéo lên hay vô viện đâu =))

Nhớ đề phòng không thì đừng hỏi lúc tỉnh dậy mình đang ở đâu =)))

Thôi hết rồi, mọi người vui vẻ nha

Pai pai!! ^^
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 10 : Thất bại hay thành công?


Review chương 8 : Michi sẽ đi thách đấu với Kiyomasa và Kí, Hanma, anh em nhà Haitani đã lập 1 kế hoạch ngăn cậu gặp Mikey.

Liệu nó có thành công?

==========================

" Kiyomasa!

Hãy đấu với tao 1 trận " - Cậu giơ tay lên, quyết tâm nói.

" Thằng oắt con như mày mà đòi đấu với tao hả?

" - Hắn tự luyến nói.

Cậu đã quen với việc này hồi cấp 2, mà bây giờ cậu cũng đã trưởng thành rồi, chỉ là xuyên vào thân hình cấp 2 trẻ trâu này thôi.

" Aya~ Hãnh diện quá cũng không tốt đâu bạn à " - Cậu mỉm cười nói, đúng!

Hắn gần như là trùm của cái hồi cấp hai này rồi.

Hắn bắt cậu phải làm nô lệ để hành hạ, sai vặt.

Bây giờ cậu sẽ không lặp lại chuyện đấy nữa đâu!

Cậu đã học võ rồi mà, mặc dù hắn có to hơn cậu nhưng không có nghĩa là cậu sẽ thua hắn.

" Mày gan thế nhở?

" - Hắn lao tới đấm cậu, nhưng lại trượt.

Hắn bực mình, hắn lại lao tới cậu lại né.

Hắn nổi điên lao tới, cậu lại né.

" Mày nhát nhỉ, chỉ biết né thôi sao?

" - Hắn nhíu mày nói.

" Tao chỉ sợ đánh mày vào bệnh viện thôi, nghĩ lại thấy sót nhỉ?

" - Cậu mỉm cười nói.

Kisaki từ đằng xa, nhìn anh bình tĩnh thế thôi chứ trong tâm của anh đang gào thé cái ' Thằng kia, mày mà làm Michi của tao bị thương thì đừng trách sao lúc mày tỉnh dậy, lại ở địa ngục mà không phải bệnh viện!

' có vẻ anh đang rất lo lắng cho cậu.

Cậu cứ né cho đến khi Mikey bước tới, Kisaki mới phát hiện ra.

Hắn chạy tới kéo cậu đi, nhưng cậu cứ nằng nặc đòi ở lại.

" Michi!

Ra khỏi đây mau " - Kisaki bất lực kéo cậu.

" Tao còn chưa đánh xong trận mà " - Có lẽ cậu không biết sự hiện diện của Mikey đang đứng ở đó.

Cái thân hình nhỏ nhắn, sự dễ thương của cậu đã làm cho Mikey và thanh niên nào đó tên Draken rung động.

" Ngốc quá, đi về tao bao!

" - Kisaki thì thầm nhỏ vào tai cậu.

" Okii!

Đợi tao tí " - Cậu Thoát ra khỏi vòng tay Kí 1 cách bất ngờ.

Cậu đến gần, đạp cho tên kia 1 phát.

Chỉ cần 1 cú, tên kia đã ôm bụng mà hôn đất mẹ=))

Lúc đó Mikey cũng rất ngạc nhiên, hắn bắt đầu tiến gần cậu.

Cậu mới phát hiện ra hắn nãy giờ ở đó, bấy giờ mới đơ người ra không biết hắn đang tới chỗ mình.

Nhưng lần này cậu đã khác, cậu tự giác chạy tới chỗ Kisaki.

" Ngốc!

Đã bảo đi rồi không nghe " - Hắn cốc vào đầu cậu 1 cái.

" Aya!

Đau " - Cậu ôm đầu kêu đau, như mèo vậy!

Hắn nhanh chóng kéo tay cậu đi ngay trước mặt hai tên còn đang đứng ở kia.

Cái cảm giác gì đây?

Mikey đặt tay lên bên ngực của mình, hắn cảm nhận được nó...đây là sự tức giận và..trống rỗng!

Cái kiểu gì thế này, liệu hắn có phải đã lỡ 1 nhịp khi nhìn thấy cậu không ?

Đây có phải cảm giác khi ghen không?

Đơi 1 lúc sau, hắn nhíu mày đến gần cái tên Kiyomasa đang ôm bụng nằm đất kia.

Hắn cầm đầu tên đó lên là..Bụp.

1 cú đấm, 2 cú đấm,..

" Dám bôi danh lên Touman à, Dám bày ra cái trò đánh nhau này à " - Hắn vừa đánh, hắn vừa nói.

Nhưng đâu ai biết được trong cái lời nói đó có nghĩa là 'Dám trêu vợ tau à' , 'Tại mày mà vợ cắt xít tau đây!' ( Ủa anh?

Thằng này oan tội mà, liên quan gì đến việc Michi nhà em cắt xít anh???).

Đánh tên đó chán chê xong thì mặt Mikey bây giờ cũng đầy máu.

Mặc dù Mikey đã thỏa mãn được bản thân nhưng hắn vẫn còn cái cảm giác gì đó giống như 'ghen'.

" Lần sau đừng có bày mấy cái trò làm ô nhục Touman!

" - Mặc dù trông Draken bình tĩnh thế thôi chứ anh vẫn đang rất giận cái việc cậu nắm tay Kí.

~ Tại 1 nơi nào đó ~

" Bai nha!

Mai gặp lại " - Cậu tạm biệt Kí rồi mở cửa đi vào nhà.

" Ừm..

" - Kí mỉm cười nhưng trong lòng anh vẫn vân vướng 1 điều gì đó.

Chờ cậu vào nhà hẳn, anh mới đi về ngôi nhà của mình.

Đến nơi, anh đã gặp ngay Hanma và anh em nhà Haintani ngay trước mặt.

" Thế nào rồi " - Ran nói.

" Tao cũng không biết thất bại hay thành công nữa, haizz " - Kisaki vò đầu không biết phải nói sao.

" Ý mày là sao?

" - Hanma mỉm cười đầy nguy hiểm.

" Michi đã gặp Mikey nhưng em ấy cũng lơ Mikey làm hắn ta chưa biết nhiều về ẻm " - Kisaki lắc đầu thất vọng.

" Mày nhờn tao à thằng óc lợn?

" - Rin bực mình nói.

" Đm nhá!

Méo có cái óc lợn này thì làm sao mới có kế hoạch hoàn hảo mĩ mãn được hả?!

" - Kí chỉ thẳng vào người mình tự luyến.

" Thằng thất bại " - Rin nói.

" Thằng ăn bám ' - Kí nói thêm.

Thế là 1 hồi lâu dài, Hanma và Ran ngồi xem hai thằng lùn hơn mình chửi nhau.

1 lúc sau, cả hai bắt đầu thấy mệt và quyết định giảng hòa ;v;.

" Bây giờ chỉ có 1 cánh để giữ Michi lại thôi!

" - Kisaki nói.

" Nói?

" - Rin nhìn vào Kí 1 cách nghiêm túc ( Còn con tác giả đang viết chuyện thì không ;v; )

" Cho Michi gia nhập Thiên trúc " - Kisaki nâng kính suy luận.

" Đó rất hợp lý " - Rin chấp nhận.

" Điều quan trọng là thằng Izana có cho Michi vào không..

" - Hanma nói.

" Nếu ẻm mà bị Izana đánh thì không ngăn dược đâu " - Ran nói thêm.

" Chuyện này cứ để tao lo " - Kisaki tự tin nói.

" Ừm..

" - Cả ba còn lại đồng ý.

Sau khi họp xong, 1 người 1 phương khác nhau, người thì về nhà, người thì đi tìm nạn nhân để đánh cho thỏa mãn tâm trạng.

Và có 1 điều họ biết rằng..bình yên sẽ không lâu nếu ngày mai ả xuất hiện..

~ Sáng hôm sau~

" Pai pai mẹ!

Con đi đây, mẹ nhớ cẩn thận nhé!

" - Mỗi sáng cậu đều tam biệt mẹ bằng 1 câu như vậy.

Sau đó cậu lấy nhanh 1 chiếc bánh, bỏ vào miệng.

Hanma sáng nào cũng đón cậu, cứ mỗi lần hắn đón là cậu phải ôm chặt hắn để không bị ngã.

Có hôm cậu còn bánh trong miệng, vừa mới bước ra khỏi xe chuẩn bị bước vào cổng trường, cậu đã bị hắn kéo lại cắn ngay chiếc bánh trong miệng cậu trước bao nhiêu còn mắt, thật mất mặt!

Từ hôm đó cậu luôn ăn bánh nhanh nhất có thể ;v; .

Đến ngay lớp là cậu luôn vác sách đến chỗ Kí, anh ngồi bên cạnh cậu giảng cho cậu xong là anh đòi công.

1 NỤ HÔN!!!

Nhưng thôi, phải làm mới có ăn, cậu cứ thế hôn ngay bên má vì lúc đo có mỗi vỏn vẹn 2 3 người, mà họ đi ra ngoài hết.

Reng!

Reng! tiếng chuông vào giờ đã reo lên, học sinh chạy hết vào trong lớp rồi ngồi vào bàn nói chuyện tiếp.

Cho đến khi giáo viên bước vào.

" Các em trật tự!

" - Cô giáo bước vào nói

" Hôm nay chúng ta có 1 thông báo rằng sẽ có 1 bạn học sinh mới chuyển đến lớp mình " - Cô nói thêm.

Kisaki chợt bất ngờ khi cô nói đến 3 từ 'học sinh mới', không lẽ..

" Bước vào đi em!

" - Cô mỉm cười nói.

1 cô gái bước vào, đôi mắt hồng, bộ tóc dài có màu cam nhẹ.

Cô ấy bước vào với 1 dáng rụt rè, cố tỏ vẻ dễ thương.

" H-hai!

Xin c-chào..m-mình là Meyui " - Cô ấp úng nói khiến cho hai người có tên Michi và Kisaki ngạc nhiên và bàng hoàng.

___

Đôi lời của tác giả:

Như đã nói 1 ngày nào đó sẽ bão chap.

Hơn 5000 từ của tui đấy T^T.

Tui chưa bẻ lái đâu..cứ chuẩn bị đi, thời gian thì chưa biết được ù ú.

Thui, hog bik nói gì

chúc các cô vui vẻ

Pái Pái Pai!!
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 11 : Kẻ thù


" H-hai!

Xin chào..mình là Meyui..

" - Cô ấp úng nói.

Kisaki, mặc dù anh đã biết trước rằng ngày hôm nay cô ta sẽ chuyển tới lớp này..nhưng khi cô ta vừa mới bước vào, anh đã có dự cảm không lành.

" Em về chỗ ngồi sau bạn kia đi!

" - Cô giáo chỉ vào chỗ ở đằng sau cậu.

" Cô ơi, nếu bạn nhìn không rõ thì cho em chuyển chỗ khác, cho bạn ngồi chỗ này ạ!

" - Cậu nhanh trí đáp lại.

Kiếp trước ả ngồi sau cậu là ả đã làm đủ trò với cậu, làm cậu té, ngã ra đằng sau, bị ả chọc, giựt tóc.

Lần này cậu gần như phải cách ly với ả rồi.

" Ừm..cũng hợp lý!

Vậy em tính ngồi ở đâu " - Cô giáo suy ngẫm 1 lúc rồi nói.

" Dạ, học lực em kém, cho em ngồi cạch bạn Kisaki để có bài nào em còn cần bạn ạ " - Cậu mỉm cười khiến cô giáo mềm lòng mà chấp nhận.

" Tch " - Cô ta tặc lưỡi 1 cái rồi đi về chỗ cô giáo chỉ, bề ngoài vẫn giữ vẻ dễ thương, hiền lành bên trong thì đang nghĩ vô số cách để loại bỏ Michi.

==== Chuyên mục giả thích===

Chắc chắn, người đọc sẽ nghĩ rằng, cô ta mới vào, làm sao biết được nhiều về Michi mà biết được tính cách ấy để ghen?

Con tác giả đang gần gần bẻ lái ĐỀ PHÒNG CẨN THẬN NGÃ..đừng bảo tui chưa nhắc.

Meyui bạn đầu là 1 cô gái hiền lành dễ thương và tốt bụng, cô có 1 chị gái tên là Mekiu.

Nhưng chị ta khác hoàn toàn với tính cách của cô.

Độc ác, giả tạo và tàn nhẫn.

Nghe đến từ tàn nhẫ mọi người cũng có thể hiểu là chị ta đã luôn bắt nạt Meyui, em gái của mình.

Nhưng nghiệp duyên rồi cũng sẽ tới.

Mekiu, ả đã mất vào 1 vụ tai nạn và không chỉ ả chết mà khi lên cõi chết, ả bị các thần linh ám bùa cho ả là : Linh hồn thang lang.

Ả phải tự kiếm ăn, tự lập 1 mình.

Nhưng ả bỗng lại nghĩ là 1 cách vô cùng tàn bạo.

Nhân lúc các thần linh không để ý, ả đã đổi lấy linh hồn của mình cho Meyui.

Meyui có 1 thần hình tho thả, xinh đẹp, đáng để ả làm thân hình ấy.

Và các thần linh thì vẫn không biết rằng, Linh hồn lang thang ấy bây giờ đã thành linh hồn oan ức!

Vì sao các vị thần ấy không ư?

Đương nhiên là sẽ có 1 người bảo hộ cho ả rồi.

Bên ngoài đội lốt đôi cách tự do cùng với tính cách giả tạo.

Bên trong thì tàn ác như 1 con quỷ.

Con quỷ tự do ấy có tên là Mansen.

Hắn ta lập khế ước với cô ả, làm theo nhũng gì ả nói.

Đơn giản là con quỷ ấy có hứng thú với ả.

Mansen thích cái tính cách tàn ác ấy, độc ác và tàn nhẫn là nhưng gì Mansen muốn học theo ả.

Nên đúng hơn hắn muốn coi ả là vị vua địa ngục của hắn.

Hắn sẽ tuân theo lệnh ả như 1 con chó.

Sẽ làm theo những gì ả muốn.

Cứ sau 1 lần ả hãm hại 1 ai đó, hắn lại có thể rút thêm nhiều kinh nghiệm mới để học hỏi và áp dụng cho sau này.

Nói đúng hơn Mansen sẽ là vệ sĩ và là nô lệ của ả.

Hắn sẽ trung thực, hắn đã giao toàn bộ mạng sống cho ả hết rồi.

Cho dù hắn có chết vì ả, hắn cũng cam lòng.

Nếu ọi người còn gì không hỉu cứ comment nhá!!!! ^^

===========================

( Tiếp )

Ả là linh hồn, ả biết mọi thứ, ả là ác ma, có gì ả không làm thứ đó thuộc về mình được chứ?

Nhưng ngay bây giờ, ngay trước mắt ả xuất hiện 1 thiên thần, mặc dù nó là con người, là người trần gian nhưng lại mang 1 linh hồn ngây thơ, trong sáng như 1 thiên thần..Nhưng ả có thể ngửi thấy những giọt máu đang chảy trong người cậu, 1 thiên thần rất đặc biệt!

Không chỉ là 1 thiên thần rất đặc biệt, cậu còn xinh đẹp, mang 1 đôi mắt xanh biếc cùng với thân hình thon thả và quyến rũ khiến ai cũng phải chết mê chết mệt khi nụ cười trên môi cậu xuất hiện.

Ả rất ghen, cậu có thể lấy được con tim của người đó bằng 1 nụ cười, còn ả?

Ar phải nghĩ ra đủ cách để khiến người đấy đến bên mình.

Ả sẽ giết cậu, cả sẽ khiến cậu trở nên thảm họa nhất, ả biết kiếp trước của cậu, ả biết toàn bộ mọi thứ về cậu, tên, tuổi, sở thích, tính cách....

Cậu luôn có tất cả mọi thứ, những người ả thích đều ở trong tay cậu.

Ả sẽ bôi bẩn cậu, ả sẽ lấy tất cả mọi thứ của cậu..ả đã lập kế hoạch và thành công ở kiếp trước, nhưng lần đó, cậu không chết trong tay ả nên lần này ả quay lại giết cậu, khiến cho cậu trở nên thảm họa hơn.

Nhưng liệu..ả có biết cậu cũng xuyên về kiếp này không?

" Người hạnh phúc là người lắng nghe, kẻ bất hạnh là kẻ thổ lộ

Ralph Waldo Emerson "

.

.

.

Cậu nhẹ nhàng đứng dậy, nhanh nhẹn dọn sách vở và chuyển qua chỗ ngồi của Kí.

Bây giờ, khi có cậu chuyển qua, Kisaki cảm thấy an tâm hơn đôi chút nhưng vẫn còn khá là lo lắng về việc này.

Đang yên đang lành thì bên ngoài hành lang phát ra tiếng gào.

Cậu giật mình..nhớ lại thò hôm qua vừa mới gặp Mikey hôm qua..vậy là hôm nay..MÌNH SẼ GẶP MIKEY VÀ DRAKEN NỮA Ư??

Nhưng khoan!

Hôm qua họ làm gì có moi được cái thông tin của mình đâu?

Nhưng nghe cái tiếng gào này quen lắm.

" Kisaki..hình như mikey tới " - Cậu nói thầm cho Kisaki.

Anh hiểu ý liền lấy vài quyển ra, đi đến chỗ cô và đưa cho cô mấy quyển vở ghi.

Cô nghiêng đầu không hiểu.

Lúc đó Mikey cũng bước vào.

Hắn sáng mắt lên khi nhìn thấy cậu nhưng khi thấy Kisaki bước tới chỗ cậu mặt hắn lại đen như đít chảo.

Câu bấy giờ mới hiểu ý Kisaki, cậu đứng dậy, định đi tới chỗ ký thì bị kéo lại.

" Ay!

" - Cậu bị kéo lại bất chợt.

Kisaki nhíu mày đi tới chỗ cậu.

Cố gắng giữ bình tĩnh.

Còn cả lớp lôi máy ra quay phim, đứa quay, đứa chạy đi mua đồ ăn, đứa hóng drama , còn ả thì ghen hết sức không chịu được, kiếp trước làm gì có trường hợp này đâu?

" Thả cậu ấy ra " - Kisaki bình tĩnh nói.

" Cậu ấy là bạn của tao, mắc gì phải đưa cho mày?

" - Mikey ôm lấy cậu giữ như là của riêng mình.

" Ay!

Đau!

" - Cậu bị Mikey kéo mạnh nên thấy đau.

" Ê!

Mày làm bạn với tao đi " - Hắn lắc vai cậu làm cho cậu choáng váng.

" Ờm?

À..thả tao raa.a.a" - Cậu bị lắc tới nỗi không biết mình đang nói gì.

" M-michi " - Hắn khá ngạc nhiên vì cậu nói thế nhưng cũng hiểu lí do vì sao cậu nói thế. ( Bị lắc móe nó nãy giờ )

" Mày tên gì vậy???

" - Mikey lắc càng mạnh hơn.

" T-take..mic..c..hi " - Cậu bị lắc rồi rung luôn cả tâm trí.

Hết kiên nhẫn, kí kéo cậu lại chỗ mình.

Đợi cậu bình tĩnh lại Kí mới cốc đầu cậu ngay trước mặt bọn kia.

" Ngốc, lộ hết rồi!

" - Kisaki nói để đủ cho anh và cậu nghe.

" Aya!

Đau lắm " - Cậu ôm đầu kêu thể hiện 1 sự cute khiến cả ba thanh niên đằng kia thiếu nghị lực nặng.

Ả đằng xa không thấy mọi chuyện đúng như kế hoạch, ả liền cố gắng gây sự chứ ý bằng cách tiến tới chỗ cậu.

" Michi?

Cậu có sao không?

Mà đây là ai vậy?

" - Ả giả giọng nói.

" Tôi mới là người phải hỏi cô cái câu cô là ai đó, tôi có quen cô à?

" - Cậu lạnh lùng trả lời.

" T-tớ chỉ quan tâm cậu thui mà..

" - Cô ta vẫn dai như đỉa mà giả tạo.

" Tôi nói luôn nhé!

Nếu cô thích họ, thì họ sẽ là của cô, còn nếu cô ghen vì vẻ đẹp..thì coi như cô xinh hơn tôi đi!

Nên đừng phá tôi nữa" - Cậu nghiêm khắc nói.

Cô ta rất ngạc nhiên, sao cậu lại biết chứ nhưng với cái chỉ số IQ của cô ta thì không thể nào hiểu lý do.

" Kisaki, hôm nay mày bảo bao tao đúng không?

Điii " - Cậu kéo tay kisaki đi.

Để lại 2 thanh niên còn đang ngơ ngác về chuyện crush kéo người khác đi, thôi..ở đây làm gì nữa?

Họ cũng bỏ đi để lại bao nhiêu đạo diễn, khán giả người quay phim đang tiếc nuối vì cái kết không hồi =)))

___

Đôi lời tác giả:

Bẻ lái hơi nhẹ tay =)))

Đừng lo, tương lai tôi sẽ bẻ mạnh hơn =))

Cứ đề phòng chuẩn bị tâm lý.

Chúc mọi người zui zẻ -o-

Pai pai!! ^^
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
chương 12 : Đừng gặp tao nữa.


Tưởng hai thằng Mikey và Draken bỏ đi không tìm cậu, ai ngờ nó chạy theo cậu và chỗ thằng Kí =))

" Micchi!

" - Mikey gọi tên cậu nhưng sai cmn rồi =))

" Ai gọi sai tên tui rồi nè..

" - Cậu quay đầu lại thì thấy 2 con quái vật hồi xưa đang tới chỗ cậu.

" Kis-saki..sao nó biết tên tao hay vậy?

" - Cậu hốt hoảng núp sau kí.

" Lại ngốc nè!

" - Kí cốc đầu cậu 1 cái nữa thì thời gian Kí giải thích cho cậu xong cũng là lúc họ chạy kịp tới chỗ cậu.

" T-tao chấp nhận làm bạn nó rồi á??

" - Cậu giật mình hỏi Kí và cậu trả lời là 1 cái gật đầu.

" Micchi!

Tên đó là cái gì của cậu vậy nè!!

" - Mikey, hắn chạy tới chỉ vào Kí rồi hỏi.

" Đọc sai tên tao nãy giờ rồi ba..

" - Cậu bất lực trước cái tính cách của Mikey.

" Thế tên mày là gì!!

" - Mikey lại chuẩn bị cầm lấy vai cậu lắc thì Kí đã nhanh trí kéo cậu lại.

Bấy giờ, hắn mới lộ mặt thật, phá đám à...sắp bắt được cơ hội rồi thì..thằng này vướng víu.

Hắn nhăn mày hậm hực.

" Ey!

Nãy giờ tao hơi bị lơ rồi đó nha!

" - Draken lên tiếng phá đi không khí hiện tại.

" Ủa?

Có cả mày- " - Chưa kịp nói xong, cậu bị Kí bịt miệng.

" Bây giờ tao với Michi có việc cần đi!

" - Kisaki thẳng thắn nói.

" Mày đi thì cứ đi, tại sao cứ phải là cậu ấy đi cùng!?

" - Mikey bực mình kéo cậu lại.

Cậu giật nhẹ tay ra khỏi Mikey làm Mikey ngạc nhiên.

" Tao xin bọn mày, tao quen bọn mày..Thực sự muốn nói..Bọn mày có thể tránh xa tao ra được không?

" - Cậu lạnh lùng nói, lời nói ấy nhưng những con dao đâm thẳng vào tim Mikey và Draken.

Sao nỗi đau này quen thế này?

Sao cậu lại lạnh lùng với họ đến thế?

Nói xong, cậu bỏ đi không quên kéo tay Kí ( Kí còn đi bào cậu mà! ).

Sau lúc đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất cậu từng có.

Được Kí bao, được đi ăn kem, được chơi nhiều trò vui và sau 1 lúc cậu bắt đầu thấy mệt nên đòi về nhà.

~ Ở ngôi đền quen thuộc gần đó~

Mikey bước lên bậc cầu thang.

Anh còn nhớ vụ hồi chiều nên hôm nay anh không có tâm trạng lắm.

Cả Draken cũng thế, cảm giác này là sao chứ?

Mọi người cũng khá ngạc nhiên khi nhìn vào anh.

Anh mọi ngày rất hùng vĩ, tự tin.

Nay lại khá rụt rè và trông có vẻ khá buồn.

Không khí cứ như thế cho tới khi có 1 giọng nữ kêu lên.

" A-Anou, Mikey!

Khi nào chúng ta bắt đầu ạ " - Mọi sự chú ý đề hướng về ả, ả cảm thấy thỏa mãn khi được mọi con mắt dồn về mình.

Ả xinh đẹp, dễ thương đáng yêu và quyến rũ thế này, sao ai không có thể mê khi nhìn vào ả chứ? ( Vâng..pạn là nhất.

Pạn là người quyền lực và quyến rũ nhất, khiến ai nhìn vào pạn cũng phải mù mắt -o- )

Bấy giờ Mikey mới thoát khỏi mớ hỗn độn suy nghĩ mà quay trở lại hiện tại.

" À!

Miyui..um..Từ nay Touman sẽ có thành viên mới " - Mikey cố gắp tập trung nhất và nói to.

" Tana Miyui!!

" - Anh nói to.

Cô nhẹ nhàng bước lên bậc thang ấy, tiếp tục vai diễn xuất của mình.

Cô ta cố trở lên rụt rè, dễ thương lấy lòng thành viên cốt cán.

Ai cũng nghĩa đây là 1 cô gái ngây thơ nhưng có 1 thành viên trong bang lại không nghĩ vậy, anh đã cảm thấy ghê ả từ cái nhìn đầu tiên rồi ( đoán ai nek! )

" X-xin chào..tôi là Meyui..mong mọi người chiếu cố!

" - Ả nói.

" Ể?

Dễ thương đấy chứ?

Bla bla bla..

" - Nhiều người bàn tán xôn xao về ả.

Ả nghe thấy được bên dưới nói ả như thế, ả rất hãnh diện nhưng vẫn nhập vai vào 1 cô bé ngây thơ vố số tội.

Ả bước xuống dưới, bắt chuyện với thành viên cốt cán của Touman.

Nhưng khi ả tới gần 1 người, người đó né ra và tỏ vẻ khinh ả.

Ả thấy thế cũng không quan tâm, đằng nào hắn cũng đâu phải mục tiêu của ả?

Ả bơ người đó đi và lấy hảo cảm từ mọi người xung quanh.

Ring..Ring..Bỗng có tiếng chuông reo từ điện thoại người đó.

Anh bắt máy và 1 giọng nói quen thuộc vang lên.

" Sanzu?

" - Đã lâu rồi, anh mới có thể nghe lại giọng nói dễ thương ấy.

" Ai vậy?

" - Anh vẫn chưa nhận ra người gọi đến là ai.

" Tao nè!

Takemichi nè " - Cậu cố gắng giải thích.

" A!

Take- " - Sanzu lỡ kêu to làm mọi người chú ý.

" Trật tự!

Ở đó có người đúng không!?

" - Cậu chen lời anh.

" Ờ..um " - Anh trả lời.

Anh quay ra thì sao nhiêu ánh mắt ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang nhìn vào Sanzu của chúng ta.

Đặc biệt có 2 ánh mắt sét nhắm thẳng vào anh.

Là Mikey và Draken!

Bọn hắn nghe thấy cả tên của cậu rồi nên nghi ngờ cái tên tiếp theo của Take sẽ là michi..

" X-xin lỗi, tao đi ra chỗ khác nói " - Sanzu định chạy đi thì bị Draken chặn lại.

" Tao cần nói chuyện với cậu ấy 1 chút " - Mikey tiến gần lại Sanzu nói.

" Mày nói với cậu ấy để làm gì?

" - Anh nghi ngờ rằng Mikey sẽ làm gì đó với thiên thần nhỏ của anh.

" Đừng bắt tao dùng bạo lực!

" - Mikey lườm Sanzu nói.

" Để làm gì?

" - Sanzu vẫn cố chấp nói.

Và đương nhiên, sức mạnh không cho phép.

Sanzu đã thua và Mikey đã cướp lấy điện thoại của Sanzu.

" Takemichi~ " - Anh cầm lấy chiếc điện thoại nói với 1 cái giọng sung sướng.

" Sanzu đâu?

Tôi cần nói chuyện với Sanzu chứ không phải các ngươi!

" - Cậu lạnh lùng nói.

" Sao mày lo lắng cho thằng đó thế..

" - Mikey ghen tức nói.

"..."

- Cậu bất lực.

Bỗng 1 ý tưởng lóe lên trong đầu Mikey.

" Mày muốn tao thả Sanzu ư?

" - Mikey mỉm cười tới gần Sanzu nói với cậu.

" Ừ.."

- Cậu cảm giác có chuyện không lành.

" Vậy thì mày gia nhập băng tao đi rồi tao sẽ thả Sanzu~ " - Hắn nói như sắp được thỏa mãn 1 thứ gì đó.

" Nếu tao nói không?

" - Cậu lạnh lùng trả lời.

Bụp!

1 tiếp đập phát ra, đủ để cho cậu có thể nghe thấy qua máy...không lẽ..Sanzu bị Mikey đánh !?

" Khụ..

" - Sanzu ôm bụng vì đau.

Sau cú đá đó, mọi người rất ngạc nhiên.

Anh không rủ ai đó mà đánh luôn cả thành viên của Touman cả.

Chắn chắn người đang nói chuyện với Mikey phải rất đặc biệt thì Mikey mới phải dùng những cách như thế này.

" Sanzu!!

Dừng lại!

" - Cậu hốt hoảng kêu lên.

" Thế nào Takemichi~?

" - Hắn lại bắt đầu lật bánh tráng.

" Khụ..mày không cần gia nhập đâu..kệ tao!

" - Anh cố nói.

" Tao..

" - Cậu đang không biết lựa chọn thế nào.

Mikey ;ại tiến gần tới Sanzu, chuẩn bị đá thêm cái nữa thì..

" Đủ rồi!

Tao..sẽ gia nhập..

" - Cậu nói.

" Takemichi!!

" - Sanzu, anh không chấp nhận điều này, anh đã hứa..

" Gửi tao địa chỉ, tao sẽ tới đó..

" - Cậu nói thêm.

" A!

Takemichi!

Địa chỉ XXX, nhanh nha!!

" - Mikey hào hứng nói.

Cậu dập máy.

Tại sao cậu phải bảo vệ hắn?

Ha..hắn là người thắp lại ngọn nến cho cậu, tại kiếp trước.

Hắn đã an ủi, chăm sóc cậu.

Bề ngoài rất đáng sợ nhưng hắn lại mang chi mình 1 trái tim vô cùng ấm áp.

Không có ai có thể khiến cậu cảm nhận được tình thương đó.

Cậu biết với cái sức mạnh của Sanzu thì 1 người trong Touman (Thành viên cốt cán) còn không chấp nỏi, nói gì là hơn năm người.

Cậu nhanh nhẹ chạy đến chỗ hẹn.

Vừa mới tới Mikey đã nhảy tới ôm cậu như vớ được vàng.

Cậu cố gắng né hắn ra chạy tới chỗ Sanzu.

" Sanzu!

Mày có sao không?

" - Cậu lo lắng hỏi.

" Tao đã bảo kệ tao..

" - Hắn hờn dỗi nói.

" Có gì đâu..

" - Cậu cười gãi đầu nói.

Nụ cười của cậu đã làm cho bao nhiêu con tim rung động.

Phải nói là nụ cười ấy thật ấm áp, dễ thương.

Cậu như là thiên thần bước xuống trần gian để tạo hạnh phúc cho mọi người vậy.

Sanzu đỏ mặt.

Cậu chạy ra chỗ Mikey, hỏi bây giờ cậu phải làm gì và câu trả lời đương nhiên là nhập băng rồi!

" Tôi là Takemichi, từ nay sẽ gia nhập băng Touman " - Cậu chỉ nói vỏn vẹn vài câu.

" Thiên thần sao, tổng trưởng tìm đâu ra ai mà đẹp như vậy được chứ?...bla bla bla " - Mọi người bàn tán xôn xao khiến ả Miyui kia đang ghen tị.

" Em thích nụ cười ấy " - Angry đứng bên cạnh người anh trai mình nói.

Đôi mắt anh bây giờ chỉ có cậu là điểm tâm.

" Anh cũng vậy " - Smiley ban đầu mắt híp nên không thể thấy rõ mắt anh nhưng bây giờ, anh đã mở rộng ra 1 chút và có thể thấy đôi mắt ấy.

Ai cũng mê cậu đến chóng mặt, ngoại trừ pe và pa là hai người bình tĩnh và tỉnh nhất ( Tui thấy nhìu người quá hoa sẽ hỏng nên giảm bớt chút, ahihi )

Cậu nói xong bước xuống dưới, cậu mặc kệ tất cả ánh mắt đang nhìn vào cậu.

Cho đến khi buổi họp kết thúc, chỉ vỏn vẹn vài thành viên cốt cán ở lại chua về.

Mikey chạy ra định ôm cậu thì bị Draken kéo lại.

Hắn chỉ Sanzu đang nói chuyện vui vẻ với cậu, Mikey và Draken ghen lắm chứ còn ả Miyui đằng kia thì ghen hơn thế.

" Đồ ngốc!

Ai bểu tại mày " - Cậu phồng má nói, trông cậu bây giờ cực kỳ cute.

Chỉ muốn cắn chiếc má ấy.

" Thế mày muốn tao phải làm sao?

" - Sanzu nói 1 giọng ẩn chứa đầy sự bí ăn nhưng với cái não cậu thì cậu hỏng có hỉu đâu.

" Ngốc!

" - Cậu vẫn hờn dỗi.

Và..wow!

Xin chúc mừng!

Trước bao nhiêu con mắt thì Sanzu không ngần ngại mà chụt 1 cái vào chiếc má bánh bao của cậu. ( Xin vĩnh biệt Sanzu..

ú v ù )

Cậu đỏ hết cả mặt lên, không tin vào nhưng gì mình thấy.

Còn thành vuên cốt cán đằng kia thì mặt đen như đít chảo.

Còn ả Miyui kia thì đang muốn giết cậu ngay tại chỗ, nhưng ả nghĩ lại, nếu cậu có Sanzu thì thành viên cốt cán sẽ thuộc về cô à~

Mikey chạy đến kéo cậu ra, Cậu bị Draken bế lên.

Cái độ cao ấy phải khiến cậu che mặt, trông cậu như mèo lông xù vậy.

Và vâng!

Ả đã nghĩ sai ( đầu óc ngu si tứ chi phát triển mak ).

Ả lại trở nên ghét cậu hơn!!

___

Đôi lời tác giả:

Muahahaha!!!! ( Hong bik cười về gì lun )

Tui đã quay trở lại và..

Mọi người sẽ hỏi tạo sao lại đăng không đúng lịch đúng hơm?

Câu trả lời là..

Tuần sau tui thi ồi ;v;

Huhuhu

Đao lòng, chưa ôn gì mà vẫn phải viết cho các cô TT

Chap này hơn 2000 tập có nghĩa là 2 chap gộp lại nha!!!

Tức là..

Tuần sau xin phép off làm bài kỉm tra

Mong các cô thông cảm.

Đến đây thoiii, thank cìu các cô nghen!!

Love các cô, chúc các cô vui vẻ.

Pái pai!!!!! >
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 13 : Đừng gặp tao nữa (2)


Heloooo, các tềnh iuuuu

huhu..điểm kiểm tra của tui không như mong đợi, mà điểm cuối kỳ còn thấp hơn giữa kì nx

Oa...khóc* ;v;

Nhưng vẫn phải viết chuyện cho các cô..

___

Ả ghen lắm, ghen từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới.

Ả ghen cái vẻ đẹp tuỵt zời của cậu.

Tại sao cậu có mọi thứ mà ả không có?

Chắc chắn, tất cả mọi thứ sẽ thuộc về ả.

Ả hất tóc sang 1 bên, có lẽ 1 qua ả gội dầu gội đầu Dove nên còn thoang thoảng mùi hương trà xanh.

Môi đỏ choe choét, à lộn đỏ mọng như quả ớt tươi vậy.

Hãy tưởng tượng 1 khung cảnh lãng mạn, vào buổi chiều hoàn hôm ấy..y/n và anh ấy dắt nhau đến bãi biển.

Trông nó thật thơ mộng và lãng mạn làm sao.

Nghe những tiếng sóng êm đềm ấy, y/n nhẹ nhàng dựa vào bờ vai vững chắc của anh ấy.

Ngay lúc y/n lim dim ngủ...quào!!

- 1 cái áo

- 2 cái áo

- 1 đôi bít tết

Quăng vào mặt thằng bên cạnh y/n.

Hỏi nó là của ai?

Người phụ nữ có làn da trắng như ma, đôi mắt tròn như hai hòn bi ve.

Mái tóc bồng bềnh thoang thoảng mùi trà xanh và đôi môi sưng đỏ chót như quả ớt.

Vâng!

Nghe câu này quá quen và ta đã có thể nhận ra người chủ nhân của..1 cái áo, 2 cái áo, 1 đôi bít tết ó rồi, Meyui..hôm nay ả đi chơi với Touman và rủ cả cậu đi.

" Aaaa..c-cái gì thế này!?!

" - Y/n.

" !

" - Cậu giật mình quay ra vì có giọng nói nghe khá quen.

" Ualtr..nii-chan!!

" - Cô hoảng hốt không tự chủ được mà đẩy người con trai bên cạnh ra.

" Y/n?!

" - Cậu lên tiếng nhận người quen.

" A!

Takemichi?

" - Y/n vui vẻ chạy ra chỗ cậu.

" Ể?

Ayaa..

" - Cậu không thể giữ thân bằng, cậu ngã bịch xuống bãi cát.

Kí thấy vợ ngã xuống, liền chạy đến đỡ.

Anh tặng y/n 1 ánh mắt đạn.

" Ể?

Michi?

Ny em đó hả?

" - Y/n che miệng bất ngờ.

Tiếc rằng, lời nói ấy đã bị mọi người nghe thấy rồi.

Mikey chạy ra, rồi draken, rồi... chạy hết ra chỗ cậu.

Sum lại hỏi các thứ, chỉ có 2 người ổn nhất và Pe và Pa.

" Michi!!!

Nó là người iu của mày hã??

" - Mikey lắc người cậu.

" Đừng lắc-c tao..o nữa!

" - Cậu cố gắng ngăn cản Mikey.

" Tao và cậu ấy chỉ là bạn!

" - Kisaki kéo cậu lại chỗ mình, điềm tĩnh nói ( Nói thế thôi chứ anh hối hận cái câu nói của anh lắm rồi)

Anh nhanh nhẹn kéo cậu đi ra chỗ khác, và Sanzu cũng chạy theo ( Nhà là phải có nóc).

Y/n thấy thế liền kéo anh trai cô chạy theo..và bọn kia cũng chạy theo...

" Em khát nước, các anh mua nước cho em với~ " - Ả nhõng nhẽo nói.

" Uk, Takemichi, mày có muốn uống gì không?

" - Mít quay ra hỏi.

" Hok, tao không uống gì " - Cậu quay đi tỏ vẻ lạnh lùng.

" Ừm..bọn mày đi chung luôn nhá!

" - Mít rủ các chàng troai đi cùng.

Cả bọn đồng ý, còn Kí có việc riêng nên phải đi luôn.

Thế là nơi ấy, chỉ còn y/n, anh trai y/n, ả và cậu.

Ả thấy thời cơ ngàn năm, liền rủ cậu đi rã 1 bãi đất trống.

Lấy 1 hộp màu đỏ và 1 cây dao ra, thật sự thì cậu cũng biết đây là ý đồ của ả.

Cậu chỉ đang chờ xem ả làm gì.

Meyui bôi màu lên tay rồi đút con dao vào tay cậu.

Ả hét lên gây sự chú ý của những người xung quanh.

Mọi người từ đằng xa chạy đến chỗ cậu và ả xem có chuyện gì.

Bọn họ hoảng hốt khi thấy cậu đang cầm con dao dính màu đỏ..còn ả thì đang ngồi ở mặt đất và khóc.

" Ara ara~ Cô diễn giỏi ghê nhỉ?

" - Cậu cúi xuống, nâng cằm Miyui lên.

Meyui nhìn vào ánh mắt ấy của cậu.

Đôi mắt xanh biếc như chứa cả bầu trời bao la, rộng lớn.

Mái tóc vàng bồng bềnh bay theo từng cơn gió..Nó thu hút toàn bộ sự chú ý của cô.

Mặt cô giờ hiện lên một chút vành đỏ, cô quay mặt ra chỗ khác khiến cậu trở nên khó hiểu.

Cùng lúc đó thì mọi người cũng chạy đến nơi.

Thấy cô bị chảy máu, Mitsuya liền đẩy cậu ra chỗ khác.

Lúc cậu ngã ra nền đất thì cũng là lúc Meyui giật mình thoát ra khỏi vẻ đẹp đó.

" Mày làm cái quái quỷ gì thể Takemichi !?!

" - Mikey nắm áo cậu lên, tức giận hỏi.

Smiley luôn tươi cười, giờ nụ cười ấy trở nên méo mó đến khó coi.

Trên mặt anh nổi lên chút gân xanh trong khá đáng sợ.

Angry thì vẫn luôn tức giận nhưng có lẽ lần này còn tức hơn.

Cậu có thể thấy rõ ánh mắt đầy sự bức xúc và nếp nhăn trên trán.

Tất cả mọi người không có gì là khác lạ..cậu đều chứng kiến từng cảm xúc khó coi ấy của từng người ở kiếp trước rồi.

Có lẽ, thời gian sẽ troi chậm lại rồi nhỉ?

" Luật Touman, cấm đánh con gái mà mày biết mày vừa làm gì không?

" - Draken nhíu mày nói.

" Ừ ha..mày nhầm lẫn tao với ai à?

Đó là Touman, còn để tao xin nói lại.

TAKEMICHI KHÔNG PHẢI LÀ THÀNH VIÊN CỦA TOUMAN!!"

- Cậu nhấn mạnh từ cuối, không biết từ bao giờ..những giọt lệ ấy đã rơi trên má cậu.

Bọn họ giật mình, đúng rồi..cậu có ở Touman đâu.

Cảm xúc này là sao đây, cảm giác rất quen thuộc như đã từng trải qua vậy.

Y/n chạy đến chỗ cậu, Meyui đang ngồi ở nền đất lạnh lẽo kia cũng giật mình.

Cô cảm thấy mình tội lỗi, muốn đến chỗ cậu và lau đi những giọt nước mắt ấy.

Nhưng cô lại lắc đầu vài cái và nghĩ..'mình đang nghĩ gì thế này?'.

" Lúc nãy em cắt quả cà chua nên nó rớt ra tay em, em chỉ đưa cho cậu ấy con dao..em khóc vì..em tưởng nước sốt ở tay mình là máu " - Cô cố gắng giải thích, khiến cho bao nhiêu con người đang đứng ở đằng kia bàng hoàng.

Họ nhìn qua người con trai ấy, họ cảm thấy tội lỗi nhất là Mikey và Draken.

Bọn họ vừa gây tổn thương tới cậu.

Đã thế mak còn làm cậu khóc.

Chifuyu nhanh nhẹn chạy qua chỗ cậu, rối rít xin lỗi cậu.

Họ nghĩ cậu tha cho họ ư?

Không hề, câu trả lời cậu dành cho họ là đừng bao giờ gặp tao nữa.

Họ đứng hình sau câu nói đó.

Cậu cùng y/n và anh trai y/n đi về.

Bỏ họ lại chơ vơ 1 mình nơi đó cho đến khi Miyui hét lên, bọn họ mới thoát hỏi những dòng suy nghĩ ấy mà cùng cô đi về.

___

Đôi lời của tác giả:

Xin lỗi mọi người vì 2 ngày mak không ra 1 chap nào mặc dù tui viết chap này vào thứ 2 ;v;

Lí do là thì xong tui phải đi tiêm luôn nên cái tay nó hok cho phép đánh máy.

Rất xin lũi các cô tui hứa sẽ bù chap.

Năm mới vui vẻ nha các babi ^^

Paipai
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 14 : Cảm xúc


.

.

.

"Mọi thứ sẽ ổn thôi mà..nín đi Takemichi.."

- Y/n..cô nhẹ nhàng dỗ dành cậu.

" Tch..cái đám đó bị sao thế nhỉ, có khi anh phải đấm cho tụi nó 1 trận mới được " - Anh của y/n lên tiếng.

" Chuyện đó tính sau đi..

" - Y/n nói.

Sau cái ngày đó..cậu bắt đầu ít đi ra ngoài hơn, khiến cho đám ( Rin, Ran, Hanma, Kisaki, Sanzu, và nhóm bạn Akun ) cảm thấy lo lắng hơn.

Do đó, bọn họ phải thường xuyên qua nhà thăm cậu..cố gắng tìm mọi cách rủ cậu ra ngoài hay ăn uống đầy đủ.

Có thể

Bọn họ cũng tìm mọi cách giấu việc cậu ở nhà với bon Touman , cậu được đại gia Kisaki đầu tư cho nghỉ ở trường mak vẫn có bằng.

Bọn Touman cũng đã biết việc cậu nghỉ học.

Họ có đi hỏi những người xung quanh..nhưng câu trả lời mà họ nghe thấy được chỉ là 2 chữ 'Không biết'.

" Không lẽ cậu ấy..quá lạ lẫm với những người xung quanh ư?

Tao tưởng phải rất thân t- " - Chifuyu mệt mỏi nói.

" Thôi giải tán đi..tao sẽ cố nghĩ cách " - Draken chen lời Chifuyu.

Mọi người tưởng Draken ổn ư?

Không hề, thậm chí tâm trạng hắn ngay bây giờ đang rất hoảng hốt và lo lắng cho cậu.

Cậu là kẻ cắp, cướp đi trái tim của hắn.

Thu hút hết toàn bộ sự chú ý của hắn..hắn biết, có hàng nghìn con mắt đang nhắm vào cậu chứ không chỉ mình hắn, lần đầu tiên hắn cảm thấy mình thật ích kỷ khi gặp cậu.

Chỉ muôn cậu là của hắn, chỉ muốn cậu và hắn ở trong 1 mái nhà yên bình và ấm áp..hắn không cần gì ngoài cậu..

Khi nghe tin cậu nghỉ học, hắn xót lắm chứ..hắn muốn cậu quay lại, ở bên hắn lâu hơn..để hắn đc ngắm nhìn cậu lâu hơn.

Hắn điên rồ suy nghĩ, tìm kiếm..hắn bây giờ chả khác gì 1 con ác quỷ khát máu đang đội lốt vỏ bọc thiên thần điềm tĩnh cả.

Mikey, hắn nhìn từng người, rồi từng người đi về..trông ai cũng gầy gò, yếu ớt sau ngày hôm đó cả.

Thật thảm bại..

" Takemichi..không có mày Touman sẽ thảm bại như thế này ư?

" - Hắn khẽ nói rồi bỏ đi..

Nụ cười đấy sẽ không tồn tại cho bọn hắn nữa..nó đã bị nỗi đau mang đi rồi.

Cảm giác quen thuộc đến lạ khi bọn hắn phát ra những lời mắng chửi vào ngày hôm đó.

Hi vọng của bọn hắn cũng đã bay theo từng cơn gió tuyệt vọng rồi..nó sẽ quay trở lại chứ ?

Như 1 mảnh giấy bị sé nát..thì cũng chẳng bao giờ tự liền lại được.

Như 1 bình hoa bị vỡ hay 1 bông hóa hướng dương héo tàn, cũng chẳng thể lành lại được đâu..Nỗi đau đó sẽ chẳng còn ai chữa được.

Cậu thực sự đã chìm vào trong bóng tối 1 lần nữa rồi..xin hãy cứu vớt cậu đi, cậu đang cầu cứu, đang tuyệt vọng sao chẳng có ai cứu rỗi nỗi đau này?

Cậu cứ ngắm nhìn mặt trăng trên cao kia..mặc cho những nước giọt mắt cứ rơi.

Ánh trăng có sáng hay đẹp bấy nhiêu, thì nỗi đau cậu nhiều bấy đó.

Cậu như vầng trăng cao trên kia, là ánh sang chiếu rọi vào ban đêm..nó tỏa sáng, thu hút mọi ánh nhìn.

Họ để ý tới vẻ đẹp của nó nhưng mấy ai hiểu cảm xúc của nó hiện tại.

Cô đơn và lẻ loi là cảm xúc của nó hiện tại.

Sợ hãi..cậu sợ điều đó sẽ lặp lại 1 lần nữa.

Cậu ôm mặt khóc..muốn khóc thật to, muốn cái cảm xúc quen thuộc này biến mất.

Thật hỗn loạn, khi hi vọng của ta được thắp sang thì chính các ngươi..đã dập tắt hi vọng đó.

Còn khi ta đã chìm vào bóng tối..thì các ngươi lại cứu vớt ta.

Rốt cuộc tại sao các ngươi lại làm vậy?

Đừng coi ta như là món đồ chơi chứ..hoa rồi sẽ tàn..nến rồi sẽ tắt..ta mệt mỏi lắm rồi..hãy tha cho ta đi, cho ta hưởng thụ sự tự do.

Để cho ta thoát ra khỏi chiếc lồng giam giữ ấy mà cho ta được vui chơi, thỏa thích vui đùa cùng với bầu trời rộng lớn, xanh biếc đi chứ..Ta mệt lắm rồi..xin đó..

Suy nghĩ cũng lâu, cậu cũng đã mệt mỏi mà thiếp đi.

Nằm trên chiếc giường thấm từng giọt mắt của nỗi đau..Cho dù có quên đi, thì cảm xúc đó mãi mãi sẽ thắt chặt cậu mà không buông.

.

.

.

" Nii- san!!

8 giờ sáng rồi " - Cô em bé bỏng của cậu gọi.

Hanagaki Hayemi là 1 cô bé rất dễ thương, mái tóc cô có màu trắng như người cha đã mất, ánh mắt cô vẫn sáng long lanh như đá sapphire vậy.

Thật giống anh cô, tính cách cô dễ thương giống Michi nhưng cô lại cứng rắn hơn do được đào tạo từ nhỏ.

Từ lúc cha cô mất, cô cũng tự giác đi sang bên Mỹ, luyện tập và học tập.

Cho đến khi cô 13 tuổi, cô mới quay về nước thăm cậu và mẹ.

" Hayemi!?

S-sao em lại ở đây, chẳng phải em còn..

" - Cậu ngạc nhiên nói.

" Nii- san hong nhớ êm sao?

Bùn quá..mà này!

Sao anh lại khóc!?

" - Cô nhíu mày nhìn vào đôi mắt đang sưng đỏ kia.

" Anou..anh..anh nhớ ba ý mà..

" - Cậu quay mặt đi ra chỗ khác, cố gắng tìm lý do.

" Haiz, nii- san đừng nghĩ lại nữa..em cũng buồn lắm nhưng thôi!

Hãy quên đi nhé!

" - Cô mỉm cười nói.

" Ăn xong đi ra ngoài mua đồ với em nhá!!

" - Cô vui vẻ chạy ra bếp phụ mẹ.

"Ơ..nhưng a- " - Cậu ấp úng nói.

" Không nhưng nhị gì hết, đây là lệnh " - Cô thẳng thắn nói.

Mặc dù cậu là anh, nhưng do cái tính cưng chiều em gái nên em cậu muốn cái gì, cậu đều làm hết.

Có em gái khổ lắm chứ..thôi, lần này ngoại lệ!

Coi như ăn mừng em gái cậu về nhà vậy..

Cậu và Hayemi ăn no nê xong cũng xin phép mẹ đi.

Mẹ cậu mỉm cười hạnh phúc, lâu lắm rồi mới thấy cảnh gia đình chung vui thế này..

~ Tại trung tâm thương mại~

" Nii- san..hay tụi mình đi ăn vặt đi "- Cô em gái vui vẻ gợi ý.

" Ừm..em muốn gì cũng được " - Cậu mỉm cười nói.

Lúc cậu rẽ qua quán, thì những ánh mắt quen thuộc đã vô tình nhìn thấy cậu.

1 câu nói bọn họ thốt lên, đã khiến cho cậu có cảm giác sợ hãi, lo lắng.

Giọng nói này..không lẽ!?

____

Đôi lời tác giả :

Hứa sẽ bù nhưng hok phải bây giờ ;333

Toi thấy nếu hội thoại quá nhiều thì sẽ mất đi nộ dung chuyện nên tôi đã giảm hoàn toàn.

Miêu tả và biểu cảm nhiều hơn cho chuyện hay hơn.

Tui cũng sẽ sáng tạo nhìu ý tưởng thú zị cho chuyện hay hơn.

Cảm ơn các cô đã ủng hộ, chúc các cô vui vẻ!

Pai~
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 15 : Ngây thơ


.

.

.

" Takemichi!!

" - Mikey gọi lên tên cậu.

" Hayemi..hay mình ra đằng kia nha " - Cậu lấy cớ rủ cô qua chỗ khác.

" Ủa?..aya.

" - Cô bị cậu kéo đi khi chưa kịp phản ứng gì.

Đám touman đằng kia khi nhìn thấy cậu đi cùng với cô gái nào đã bực lắm rồi, giờ còn nhìn cậu nắm tay cô rồi kéo đi trông rất thân thiện, máu bọn hắn như muốn sôi sùng sục vậy.

Khoan..!

Cái cảm giác này là sao, sao lại bực chứ..đây là ghen ư ?!

Ha..bọn hắn ảo tưởng rồi, cậu đâu là gì của bọn hắn chứ..bọn hắn chỉ là kẻ qua đường thôi, đúng không Takemichi?

Thậm chí bây giờ cậu còn rất ghét bọn hắn, bọn hắn chửi rủa cậu mà..làm cậu xa bọn hắn mà..không đáng để khiến cậu là của bọn hắn.

Bọn hắn cứ đứng đấy, nhìn từng bước chân..bước chân nhỏ bé của người thương xa dần, bọn hắn lạc mất cậu rồi, bọn hắn đã buông tay cậu rồi.

Tội bọn hắn..tội của bọn hắn..đáng trừng phạt!

Tim bọn hắn thắt lại, nó đau như muốn nứt ra vậy..xa cậu mà bọn hắn tổn thương như thế này ư?

Thà chết đi để không còn nỗi đau này..nhưng khi bọn hắn chết đi, bọn hắn có được ngắm nhìn cậu mỗi ngày không?

Có được cậu mỉm cười nói chuyện vui đùa với bọn hắn mỗi ngày không?

Có, bọn hắn muốn sửa lỗi lầm này, bọn hắn không cần sống, bọn hắn sẵn sàng giao mạng sống này vì cậu..chỉ cần cậu tha lỗi và về với bọn hắn, bọn hắn nguyện làm tất cả!

...

Nhìn thấy bọn hắn, lòng cậu đau nhói, lại là cảm giác quen thuộc đấy..thật khó chịu!

" Nii- san..sao lại kéo em qua chỗ này thế?

" - Hayemi không hiểu gì hỏi.

" Um..anh thấy quán đằng kia đồ ăn không có..bảo quản cho lắm nên..kéo em qua chỗ khác..

" - Cậu ấp úng nói.

" Nii- san đang giấu cái gì đúng không!?"

- Cô nhíu mắt nhìn cậu, trên mặt cậu đang ghi rõ ràng từ 'có'.

" Không có..um..anh đói rồi mình ăn luôn nhé!

" - Cậu liền kéo cô vào bàn rồi gọi món.

.

.

.

Meyui, Từ lúc nhìn thẳng vào ảnh mắt long lanh ấy của cậu..con tim cô bắt đầu rung động.

Nó đẹp, thuần khiết đến thu hút, khiến người khác phải thèm thuồng, khao khát chiếm lấy nói.

Đã cả tuần nay cô chưa ra khỏi nhà lần nào rồi, cũng không thèm ngó nghiêng đến Touman nữa..trong đầu cô chỉ toàn là hình ảnh cậu cười, cười và cười.

Càng nghĩ về nụ cười đó, cô lại càng cảm thấy tội lỗi.

Chính cô đã bày mưa sát hại cậu, giết chết tâm hồn mong manh, nhỏ bé đó.

Cô muốn sửa sai, cô phải lòng cậu thật rồi..chính cậu là người đã đem cho cô tình cảm thực sự, là người đã thắp lên ngọn nến tình yêu của cô.

Cô ở nhà trằn trọc không ngủ được, cảm xúc cứ lẫn lộn vào nhau.

Lúc thì lo, sợ lúc thì vui, buồn.

" Tch..vua dạo này lạ lắm đó..

" - 1 giọng nói bí ẩn vang lên.

" Mansen..ngươi đến đây làm gì..?

" - Cô có đôi chút ngạc nhiên hỏi.

" Chả phải vua muốn giết thằng nhỏ đó sao..người khinh nó chứ..?

Đúng không?

" - Mansen kiêu hãnh nói.

" Biến đi..!

" - Cô xua tay đuổi khiến không cho hắn kịp phản ứng mà biến mất.

Phải..cô ghen ghét vẻ đẹp đó, cô ghen vì cậu có tất cả mọi thứ.

Nhưng sau khi hôm ấy, khi nhìn vào cậu, thâm tâm cô lại không hề ghét điều đó, thậm chí còn thèm khát muốn được ngắm nhìn cậu nhiều hơn.

Cô muốn cậu là của riêng cô..cậu đã thu hút được cô rồi.

Cậu là kẻ đã thắm nên ngọn nến tình yêu của cô, là người đã biến cô từ 1 con cáo ngạo mạn trở thành 1 con sói trưởng thành thực sự..nhưng có vẻ lần này, con sói đó sẽ nguy hiểm và dữ tợn hơn khi đụng vào đồ của nó..

...

" Nii- san!

Hôm nay mình đi chơi vui nhỉ?

" - Hayemi vui vẻ nói.

" Um..em thích là được!

" - Cậu mỉm cười nói.

" Nii- san!

Qua đó đi!

" - Hayemi nhanh nhẹn kéo tay cậu qua cửa hàng gần đó.

" Quần-n..áo?

Em mua làm gì thế?

" - Cậu hỏi..

Cô không trả lời thì cậu cũng không biết phải làm sao..thôi đành vậy..cứ chờ đợi kết quả.

Cô lựa quần áo với mức độ thần tốc..loại bỏ ngay nhưng type hay màu không hợp với cậu, đa số là những bộ đồ cute, hợp với pé thụ =)))

" A~ Nii- san mặc những bộ đồ này sẽ đẹp chết mất~" - Cô vui vẻ đưa cho anh mình những bộ đồ xinh đẹp, quyến rũ.

" Nhưng đây là quần áo nữ mà.."

- Cậu đang không hiểu chuyện gì.

" Gái hay trai cũng mặc được, lẹ đi, nii- san sẽ đẹp lắm đây~" - Cô đưa hết quần áo cho cậu rồi đẩy cậu vào phòng thay đồ.

Rồi xong..cuộc đời dập tắt cmn rồi =)))

Cậu cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc đi chơi với em gái mà khủng khiếp thế này...

Không biết cuộc đời dằn vặt thía nào mà tự nhiên xuất hiện hai thanh niên Rin và Ran đang đi mua đồ.

Pé cưng Michi nhà ta còn đang ngây thơ thay đồ, còn chưa biết chuyện gì thì đã bị hai thanh niên kia bắt gặp rồi=))

Vừa mới thay được bộ đồ, bước ra cho em gái mình xem và đập thẳng vào mắt mình, Hai thằng biến thái đang chảy máu tong tong đứng nhìn.

Thôi rồi lượm ơi, cậu nhanh nhẹn chui vào phòng thay đồ nhưng đâu biết rằng hai thanh niên kia đã gọi lên tên cậu? =))

" A~ Takemichi đang làm gì thế kia?~ " - Ran đến gần lên tiếng.

" Ai vậy?

Nii- san?

" - Hayemi bên cạnh ngây thơ hỏi.

" À..em gái Michi cưng à?

Tụi anh là anh rể tương lai của em đó^^ " - Rin không ngại ngùng mà thẳng tiến..

" Thía à!!

Thoi em có việc cần đi gấp rồi!

Nhờ mấy anh đưa nii- san về nhá, giao cho mấy anh đó..!

" - Cô vui vẻ đứng dậy, trả tiền cho đống đò kia và bỏ đi ( Không cần thử cũng biết đẹp vừa rồi=)))

Sau khi Hayemi đi, Takemichi trong phòng cảm thấy lạnh gáy và không hề an toàn..bây giờ thứ cậu cần là bộ đồ cũ chứ không phải cái váy này...

Sau đó, 1 giọng nói quen thuộc phát ra từ phái 2 thanh niên kia, kiến cậu cảm thấy mình cần chạy ngay bây giờ..nhưng điều kiện không cho phép.

Mặt cậu xanh tái lại..cô gắng an ủi rằng e ve ry thing will be ô ke.

Và vâng, sau câu nói này đã khiến Takemichi của chúng ta muốn rụng tim ra rồi.

" Takemichi~ Làm việc thôi nào~ " - Cả hai đồng thanh nói.

( Thôi bome con tôi =)))

___

Đôi lời của tác giả:

Đây là chap bù..và các cô có mún H không nèo=)))

H nhẹ..thề nhẹ vì Takemichi mới 15..có vào tù hok nhể?

Thôi đằng nào hai thanh niên kia cũng vào tù cùng izana cmn luôn =)))

Thui theo ý các cô, cmt sớm =))

Chúc các cô vui vẻ!!!

Pai~
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 16 : Hạnh phúc.


Tui nói thiệt là tui vừa mới đọc dừa sáp xg..

Cái tay tôi cứ run, đầu tui cứ đen thía này sao tiến bộ đc 🙂)

nhưng thôi..mong dừa sáp ra tập mới =)))

______

Chap này tui cho H nhẹ..không đọc được thì xin pai..

Phần này đừng bật nhạc..không phù hợp đâuuuu

( Phần viết nghiêng : H)

~Tại nhà~

" Um..~ " - Cậu rên nhẹ.

Có vẻ như hai anh em nhà này rất có kĩ thuật làm tình.

Ran từ từ luồn chiếc lưỡi của miệng vào khoang miệng của cậu.

Động tác rất thành thạo và điêu luyện khiến cậu có chút nhạy cảm.

Đằng sau, bàn tay hư hỏng của rin mò mẫn vào bên trọng quần cậu, vui đùa với 'cậu bé' đầy tình d*ch nhớt nhát kia.

Bàn tay còn lại của anh đang chơi đùa với nhũ hoa của cậu, khiến cơn khoái ập đến không kìm được mà cậu rên lên.

" Mày trông quyến rũ thật đó~ Takemichi~ " - Rin ngắm nhìn cơ thể nhỏ bé đang mặc chiếc váy người hầu.

Cơ thể cậu nóng bừng, đầy ướt át và khoái cảm.

Nhìn thôi cậu bé của Rin cũng đã 'nứng' hết lên rồi nè~.

Cậu vội vàng vỗ vào lưng Ran ra hiệu dừng, cậu hết dưỡng khí mất rồi.

Ran thấy thế liền luyến tiếc mà rời bỏ đôi môi ấy, để lại 1 sợ chỉ bạc giữa cả hai.

" Ahh~ " - Không kìm được mà cậu rên lên, nhưng cậu đâu biết rằng tiếng rên đó đã trêu trọc hai con sói ở đây?

Ran đằng trước xé toạc chiếc váy cậu đang mặc, để lộ làn da trắng nõn.

Anh liếm môi nhẹ 1 cái rồi bế Takemichi lên đùi mình, lại tiếp tục 1 hôn sâu.

Rin hơi bất tiện, nhưng nhìn thấy làn da đó không kìm được mà cắn một nhát.

Khiến cho cậu đau tê cả lên, anh rời bỏ chiếc cổ ấy mà để lại 1 vết đánh dấu.

" Đánh dấu chủ quyền rồi nè~ Mày thấy đẹp không Takemichi~ " - anh tự hào nhìn vào vết cắn ấy.

" Um..umm~ " - Cậu đang bị cưỡng hôn không kêu lên từ được gì.

Một hồi lâu kiên trì giãy giụa nhưng vô dụng, cậu liền bất lực, mặc cho họ hành cậu.

" Ahh~ Đừng mò..ah..vào đó..Rin~ " - Cậu rên lên.

Ran bây giờ đã tham gia với rin rồi, anh nhẹ nhàng làm khoái 'cậu nhỏ' bên dưới.

Còn Rin thì để lại những vết cắn còn rỉ máu trên thân thể.

Họ thành thạo làm việc với nhau khiến cho cậu khoái tới nỗi mà không muốn chống cự, việc cậu chỉ có thể làm bây giờ là rên cho họ nghe thôi.

" T-tao..ah..sắp bắn..ah~ " - Cậu rên.

Phụt..1 dòng tinh trắng bắn vào trọng miệng của ran.

Ran nuốt trọn vẹn những dòng tinh ấy.

Ran liếm hết những dòng d*ch còn dính ở khóe miệng.

" Ngọt thật đó, Takemichi~ " - Ran nhìn vào bộ mặt đỏ bừng ấy mà nó đã kích thích 'thằng bé' của anh bên dưới rồi.

" Ah..ah~ " - Cậu mệt mỏi rên.

Rin từ đằng sau cứ thúc sâu vào trong hâu nguyệt của cậu.

Nó chạm tới cả điểm G của cậu. cứ chà xát thế khiến cho cậu ưỡn lưng, rên không thành tiếng.

" Ahh~ Nữa đi..cảm..ahh~..giác lạ...ah~ " - Cậu rên rỉ cầu xin được làm thêm, cậu bây giờ không còn tỉnh táo nữa, bị hai thanh niên kia làm đến mù quáng rồi.

Rin thấy vậy mà thúc mạnh vào trong, tóc độ lần này còn nhanh hơn khiến cậu không bắt kịp, Hậu nguyệt của cậu cứ đóng cứ mở, làm cho cự vật của rin sướng lắm chứ..

" Takemichi biết làm ghê~ " - Rin nói nhẹ bên tai cậu.

" Ahh~ " - Cậu rên rỉ.

Bât ngờ, Rin thúc 1 cú vào trọng hậu nguyệt của cậu, Cậu bị bất ngờ làm liền trợn to mắt, ưỡn người ra phía trước, miệng không ngừng rên rỉ.

Cậu khoái quá rồi, cậu mù quáng quá rồi, bây giờ cậu còn không biết rằng mình đang cầu xin họ được làm thêm.

Nếu cậu còn tỉnh táo lúc này thì thật nhục mặt.

Hết H rồi các bây bì, nhẹ đúng hok ;v;.

Lần đầu tui viết H nên thông cảm

( Khúc này mọi ng mới bật nhạc là phù hợp nek)

Mãi một lúc cậu cũng kiệt sức mà ngất đi.

Haitani thấy vậy liền dừng lại và bế cậu vào phòng vệ sinh rồi VSCN cho cậu.

Tiện thể họ thay ga giường rồi thay đồ cho cậu luôn.

Xong xuôi hết mọi việc, bọn họ bế cậu lên giường và ôm cậu ngủ luôn.

~ Sáng hôm sau~

" Michi~ Dậy thôi nào mèo con~ " - Ran lên phòng gọi cậu.

" Um~ 1 chút nữa thôi..

" - Cậu quấn chăn quanh người, hôm nay là ngày nghỉ mà..

" Mèo nhỏ dậy ăn sáng thôi, 8h sáng rồi..không ăn là đau bụng đó " - Ran dịu dàng tới gần cậu, nói.

" Um.."

- Cậu vẫn cứ lì lợm mà nằm đó khiến Ran bất lực.

Nhưng thôi, nuôi để sau này còn thịt.

Ran bế cậu cùng cái chăn vào phòng vệ sinh, để sẵn 1 cái ghế ở đó rồi đặt cậu ngồi ở đó.

Lấy bàn chải đánh răng rồi..

" Kêu aaa..nào mèo con " - Ran há mồm làm ví dụ.

" Aaa..

" - Cậu vẫn còn chưa tỉnh táo nên chỉ mở miệng theo kiểu uể oải, khiến Ran phì cười.

Ran nhẹ nhàng cọ răng cho cậu rồi vệ sinh sạch sẽ cho cậu.

1 hồi lâu mặc dù cậu đã tỉnh táo nhưng rất lười.

" Bế tao đi " - Cậu giơ hai tay ra đòi ran bế.

Ran mỉm cười rồi bế cậu xuống nhà.

Nơi mà Rin đang chuẩn bị bữa ăn sáng.

Rin vừa thấy cậu thì anh cũng phi thẳng ra ôm cậu.

Cậu lâu thế này cũng quen rồi, cậu cầm chiếc bánh mì lên và ăn.

" Coi kìa..Takemichi ham ăn " - Rin chọc chọc vào hai chiếc má bánh bao ấy của cậu mà không khỏi phì cười.

" Um " - Cậu bực lắm thôi nhưng cậu bỏ qua cho lần này.

Vừa ăn, cậu và bọn họ nói chuyện rất vui vẻ..Thật hạnh phúc, giá như ngày nào cũng như thế này thì thật tuyệt nhỉ?

___

Đôi lời của tác giả:

Tui quyết định chap này viết H và tiện thể lấy luôn cái lí do này cho Haitani vào tù cùng izana luôn =))

Chap này ngọt nha mọi ng..Thấy Takemichi buồn quá nên tui cho Takemichi vài ngày bình yên chớ tui thương con tui lắm chớ =)))

Thấy Haitani được ở bên Takemichi hơi nhìu nên coi như đây là lời từ biệt đi =)))

Tui sẽ cố gắng kiếm cớ cho Takemichi ở bên Hanma và Kisaki cho công bằng nha =)))

Cảm ơn các cô đã ủng hộ chuyện cụa toi..

Pai, vui vẻ nha mọi ng 🙂)
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 17 : Ích kỷ


.

.

.

Haitani vào tù cùng Izana rồi 😉))

Con tác giả này cho Takemichi đi học lại =)))

___

Cậu nằm ườn trên bàn, nghịch nghịch cây bút chán rồi thì lại nghịch cục tẩy.

Cậu cứ nghịch thế thôi chứ có để ý đến bài giảng hay ai đâu.

Câu cũng chẳng hề biết, Meyui từ đằng xa cứ ngắm nhìn cậu..ngắm nhìn khuôn mặt ấy.

A~..nó thật quyến rũ làm sao..khuôn mặt ấy khiến cô bị thu hút hoàn toàn, khiến cô trở nên càng ích kỷ!

Kisaki bên cạnh thấy cậu như vậy, cũng chán như cậu..nhưng anh nghĩ lại rồi, kiếp trước cậu học lơ là, chẳng ra làm sao.

Anh cốc đầu cậu 1 cái.

Bắt buộc kiếp này cậu phải học cho đàng hoàng, không còn 5 hay 6 điểm gì nữa.

" Aya..sao mày cốc đầu tao?

" - Cậu bĩu môi nói nhỏ, trông rất dễ thương.

Hự..Kí đã mất nghị lực ngay sau hành động đó mà quên luôn mình đang cần làm gì..

Cậu khó hiểu nghiêng đầu 1 cách cute..rồi thanh niên Kí bên cạnh phải đến bệnh viện gấp vì quá mất nhìu máu..

Không biết, khi nào kí mới có thể kiềm chế cảm xúc mà đối mặt với cậu được đây?

Hành động của Kisaki đã lọt vào mắt Meyui khiến cô khó chịu.

Lần này nhất định Michi cưng phải là của cô...cô thật sự yêu kẻ cắp trái tim này rồi..ngọn lửa tình yêu của cô được thắp lên rồi.

Giờ ra chơi cậu lon ton chạy ra ngoài chơi cùng nhóm Akun.

Meyui thấy thế cũng cùng cậu chạy theo..Cậu thấy Meyui chạy theo thì liền giữ khoảng cách và lạnh lùng với cô.

Hành động đó khiến cô buồn những cũng đáng mà, những điều cô làm với cậu sẽ phải trả giá thôi.

Không sai..

Cô định xin lỗi cậu nhưng ngay lúc đó cô đã nghĩ lại, trước tiên phải cho bọn Touman, Thiên trúc,.. ghét cậu thì cậu mới có thể là của riêng cô.

Kế hoạch thật hoàn mỹ~ Mặc dù cô không hề muốn làm cậu bị thương, nhưng chỉ có duy nhất cách đó.

A..bọn Touman, Thiên trúc đánh cậu chứ..có phải cô đánh đâu..?

Đúng..Lỗi của bọn họ chứ không phải của cô~

Sau những suy nghĩ đó, cô liền quay lưng rời đi.

Cậu tưởng lầm rằng mọi chuyện từ bây giờ sẽ yên ổn nhưng cậu đâu biết rằng..thần chết có thể đến đón cậu bất cứ lúc nào..?

Chiều về, cậu phải ra viện thăm Kisaki và cũng không hiểu tại sao anh lại bị thế.

Đang trên đường đi không biết may hay xui, Cậu gặp ngay đám Touman đang mặt đen như đít nồi ngay đó.

Thấy Meyui khóc thút thít bên cạnh, cậu hiểu ngay rằng ả lại giở trò gì rồi.

Cậu có học chút võ từ hồi nhỏ tại nhà Sano, Nhưng trông mấy thằng ngay đằng kia đang nổi gân lên trên cả mặt, chắc đang rất bực vì bảo bối của mình đây~

" Mày gây chuyện chưa đủ sao TAKEMICHI!?!

" - Hắn ta gào lên, giáng ngay 1 cú đấm vào mặt cậu.

Cậu không đỡ?

Đương nhiên, cậu sẽ chịu những cú đấm đó lần này.

Nhưng những lần sau, trận chiến giữa Thiên trúc và Touman, cậu sẽ đáp trả từng cú, đáp trả những lời nói chê bai, chửi rủa mà bọn hắn đã từng nói với cậu, làm với cậu.

Meyui từ đằng xa nhìn thấy cậu bị đánh, lòng cô xót lắm.

Cô cố gắng quay mặt đi, không muốn nhìn những cú đánh đó giáng vào cậu.

Nhưng chỉ cần nghe âm thanh đó thôi, tim cô như muốn nát ra rồi.

Mistuya đừng bên cạnh dỗ dành cô, cũng nhìn thấy vẻ mặt đó của cô, anh khó hiểu tưởng cô đau nên nhăn mặt.

Liền càng tức giận hơn.

Mistuya nhíu mày lại, tiến gần cậu.

Tham gia cùng bọn kia đạp cho cậu nhưng cú đá thật đua.

Không quan tâm cảm xúc của cậu bây giờ.

Meyui thấy thế liền hoảng hơn.

" C-các anh dừng lại đi..chỉ là..lỗi nhỏ thôi mà..

" - Cô tái mặt lại, vì lo lắng cho cậu nên mới thế này ư?

" Meyui!

Em không cần lo lắng cho thằng rác rưởi này đâu..chính nó đã làm em bị thương!

" - Draken gào lên, tiếp tục đánh cậu.

" Ha..ngu ngốc " - Cô nói nhỏ, không 1 ai nghe thấy lời nói đó.

" E-em mệt rồi..

" - Cô cố gắng lấy lý do để dừng lại chuyện này.

Cô chác chắn lần sau phải lấy kế không làm cậu bị thương..chỉ cần chửi rủa thôi.

Khiến cho cậu càng ghét họ hơn..hận hơn mới đúng!

Bọn kia thấy vậy liền di về chỗ Meyui, Baji không quên đá cậu 1 cái.

" Lần này là mày may đấy lần sau bọn tao không tha đâu, thằng chó!

" - Mikey quay là nói.

Để bọn họ đi hết còn mình cô và cậu.

Thấy cậu đang nằm dưới nền đất, vết thương chi chít kia mà cô nhói.

" Xin..lỗi..

" - Cô nói nhẹ khiến cậu ngạc nhiên rồi cô quay đầu đi.

"..."

- Cậu mở to mắt, không tin những gì mình nghe thấy, Chắc hôm nay bị đập nhiều quá nên hoa mắt rồi..

Ở nhà, Meyui nằm trên chiếc giường cứ suy nghĩ.

Vấn đề bây giờ là Thiên trúc..và Valhalla ( Kazutora ko ở Valhalla và Baji cx thế )

Cô không thể nào làm cho 2 băng nhóm ấy ghét cậu được.

Có vẻ như bọn họ đã có tình cảm thật sự và họ nhận ra rồi.

Tính sau mấy băng đó, cô nằm tràn trọc nghĩ kế khiến cho cậu không bị thương mà vẫn căm ghét họ.

...

Cậu lê lết cái thân của mình về nhà..đi chữa thương trước rồi qua bệnh viện thăm Kisaki sau, kẻo nó lại nghi ngờ.

Băng vết thương xong thì cậu cũng nấu cháo qua cho Kisaki luôn.

Đang đi thì gặp ngay Hanma, có vẻ anh cũng đi thăm Kisaki..Vừa mới gặp hắn mà cậu đã muốn đi về rồi.

Hắn như 1 con Koala bám dính cậu không rời.

" A..Michi cưng đi thăm Kisaki hả?

Tiếc quá, mai mốt tao đi bệnh viện mày có thăm không?

" - Anh nũng nĩu hỏi.

" Có..

"- Cậu quay mặt ra chỗ khác, ngại ngùng trả lời.

Trong lúc cậu quay ra chỗ khác thì lúc đó, anh cũng đã thấy vài cái băng trên người cậu..Bị thương sao?

Anh đến gần tra hỏi cậu, không có kết quả, anh sẽ không ngưng hỏi..

" Ai làm..?

" -Mặt hắn đen lại.

" À..um...Bị ngã thôi..

" - Cậu che đi vết thương đó.

" Tao không cần biết mày bao nhiêu tuổi..nhưng mày mà nói dối là tao sẽ "thịt" mày luôn đó ~ " - Anh nói.

" Đừng..Touman..

" - Cậu nói ra kết quả.

" Đừng làm gì họ..tao sẽ xử lý..

" - Cậu ấp úng quay đi.

Hanma hiểu những gì cậu nói..anh biết cậu sẽ trả thù, lúc đó..anh cũng sẽ phải đập cho bọn kia ra bã mới được..

Bọn họ trên đường vui vẻ nói chuyện với nhau.

Đằng xa xa, 2 người bước cùng nhau trên 1 con đường, Hoàng hồn rồi..ánh nắng chiếu rọi vào.

Thấy 2 bóng người đang vui vẻ với nhau..thật yên bình..

___

Đôi lời cụa tác giả :

Pờ lít đừng xem chùa

Không tôi dập cầu dao từng ng đó

Pai~ zui vẻ
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 18 : Ghen


.

.

.

" Kisaki, sao bữa nay mày chảy máu hoài vậy?

" - Cậu ngây thơ hỏi.

"...

" - Anh quay mặt đi, có lẽ anh quá xấu hộ nên trên mặt anh mới hiện lên những vành đỏ, Hanma có thể thấy rõ nó.

" A..Takemichi..mày không hiểu đâu ~" - Hanma trêu trọc.

" Hửm?

" - Cậu không hiểu Hanma đang nói gì.

Haiz...cậu thì ngây thơ ngồi giữa hai thằng gian xảo này..ai biết được ai đâu.

Hai tên này ăn ý phối hợp nhau..lại còn hiểu nhau mọi hoàn cảnh..chẳng trách việc cậu cứu Draken và Baji rất khó..

Quên..dạo này không mấy khi chơi với Hina, Yuzura và nhóm Akkun..Không biết họ sao rồi nhỉ.

Chắc phải tạm biệt bọn này rồi đi hỏi thăm bọn họ thôi..

" Um..tao đi gặp bọn Akkun đây..bọn mày nói chuyện vui vẻ nha!

" - Cậu mỉm cười nói với bọn họ 1 câu rồi chạy đi.

Kisaki sau khi nghe thấy chữ " Akkun " là anh bắt đầu nhíu mày lại, cảm thấy khó chịu.

Còn Hanma thấy biểu cảm của Kisaki sau câu nói ấy có chút nghi ngờ, nhưng cuối cùng vẫn quay ra phía Kisaki và bàn bạc 1 chuyện gì đó.

...

" Takemichi!

" - Akkun lên tiếng.

" A..um..

" - Cậu chạy đến.

Quá chán nên hôm nay, cậu rủ nhóm Akkun và hina đi chơi cùng mình 1 buổi.

Gặp bọn họ cậu vui lắm, được gặp lại bạn bè mà..

Nhưng mà cậu rõ ràng ăn ở hiền lành mà lúc nào cũng gặp xui..Vừa chạy đến bọn họ, đập vào mắt cậu là đám Touman đang đi mua đồ ở gần đó.

Thôi, kiểu này cậu xách dép đi về thôi chứ đi chơi mà cứ gặp nghiệp duyên thế này thì ngủm sớm 😉))

" Um..hay tụi mình qua chỗ đó đi..

" - Cậu giựt giựt áo Akkun, vội vàng nói..

" Sao vậy?

Takemichi?

" - Akkun liền quay ra hỏi cậu thì thấy sự dễ thương ấy..

" Nhanh lên..!

" - Cậu liền kéo tay Akkun chạy ra chỗ khác, hina và những người còn lại thấy thế liền chạy theo.

Hành động đó của cậu đã bị đám Touman bắt gặp..Bọn hắn cảm thấy khó chịu..

Sao lại có cảm giác này chứ..?

Thật sự bọn hắn không hề quan tâm tới cậu cơ mà?

Cậu rủ mọi người qua 1 quán bán kem..Bọn Touman đằng kia thấy vậy cũng bám theo cậu như gián điệp vậy.

Tại sao bọn hắn lại làm vậy?

Thực sự thì bọn hắn cũng không biết nữa.

Cậu đến gần máy kem, hỏi Akkun ăn loại gì thì anh bảo "tùy".

Thế là cậu liền mụa ngay chon anh và cậu 2 cây kem bạc hà socola .

" Mát lạnh và ngọt ngào ư?

Chẳng hợp tý nào " - Anh ngắm nhìn cây kem rồi ý kiến.

Cậu đang ngậm cây kem trong miệng thấy anh nói thế, tỏ vẻ tức giận rồi đưa luôn cây kem ăn giở đút vào miệng anh, khiến anh bất ngờ và bọn Touman đằng kia cũng khó chịu.

" Ngon thế mà không ăn " - Cậu bóc cây kem mới, bĩu môi trông rất dễ thương.

" xl..

" - Anh quay mặt đi, mặt anh bây giờ đỏ như quả cà chua.

Bọn Touman đằng kia thì mặt đen như đáy nồi, không chịu được mà đi thẳng ra chỗ cậu.

Cậu thấy vậy liền nhanh tróng nấp sau lưng Akkun..lạy trời bọn kia không thấy.

Bọn hắn đến gần, thấy cậu núp đằng sau Akkun khiến bọn hắn lại càng tức giận hơn..đánh ghen đây mà =))

" Takemichi..tao biết mày ở đó rồi..ra đây đi " - Mikey lên tiếng.

" Chúng ta không thân tới mức phải gọi kiểu thế đâu, Sano..

" - Cậu lạnh lùng nói.

Mikey, hắn ngạc nhiên sau câu nói ấy của cậu..Nó làm hắn tổn thương lắm..nhưng nó có đau bằng cảm xúc cậu kiếp trước?

" Hôm nay mày gan to nhỉ Takemichi!

" - Baji giận dữ tới gần cậu.

Chưa bước được mấy bước, Akkun đã đứng đằng trước chắn cho cậu.

Hina cùng bọn kia kéo nhau đi mua đồ rồi..còn cậu và anh ở đây thôi.

" Tránh ra đi Akkun..

" - Baji nhíu mày lên tiếng.

Thấy Akkun vẫn lì lợm đứng đó, Baji liền đấm 1 cú đấm vào mặt..nhưng tiếng là Akkun đã dùng tay đỡ được nó.

" Takemichi nói rồi..bọn mày không đủ thân thiết để gọi cậu ấy như vậy đâu..

" - Akkun nói xong tranh thử baji còn nhiều sơ hở, đạp 1 cú ngay vào bụng khiến hắn ngã ra xa..

Draken đứng đó cũng lâu rồi..từ lúc thấy cậu nắm tay Akkun kéo đi thân thiết thế đã khiến hắn khó chịu lắm rồi..giờ lại đút ngay cây kem vào miệng của Akkun..khiến hắn như muốn sôi máu.

Cậu thấy tình hình không ổn liền bước lên trước Akkun, mặc cho anh ngăn cản.

"..."

- Cả bọn im lặng..

Hôm nay họ bị hoa mắt ư..tại sao khi cậu bước tới..họ lại nhìn thấy 1 ánh mắt vô vàn những nỗi đau, ánh mắt của sự tuyệt vọng?

Đôi vai nhỏ bé ấy mà đi gánh vác rất nhiều thứ..khiến đôi chân không tự chủ được mà run cầm cập.

Xung quanh người cậu toàn là vết thương..chiếc áo sơ mi trắng ấy giờ dính đầy 1 mảng máu..Trông cậu bây giờ thực sự tuyệt vọng và đau khổ.

Có lẽ họ bị hoa mắt rồi..họ nhìn thấy cái gì?

Họ nhìn thấy Takemichi của kiếp trước nhưng họ lại không nhật ra cậu...nó rất quen thuộc.

" Tao rõ ràng đã cắt đứt quan hệ với bọn mày rồi cơ mà..đã tạo cơ hội cho bọn mày được vui vẻ, hảnh phúc với cô ta rồi cơ mà?

Chẳng phải hai bên đều có lợi sao?

" - Cậu lạnh lùng nói..

Cái gì!?

Tạo cơ hội ư..rốt cuộc cậu đang làm cái gì vậy..họ nghĩ là họ đã yêu cô ta nhưng họ chưa nhận ra đó không phải là tình yêu đích thực của đời mình.

Họ vẫn cứ cố chấp, và họ cũng không biết được người mà mình nên mang trái tim trao tặng là người mà họ hay từng chửi rủa, đánh đập hằng ngày.

Để cho người ấy mang bộ dạng thê thảm này.

Nhưng khi cả hai bên đã được giải thoát.

Thì trong lòng họ lại không chấp nhận, 1 cảm giác buồn bã và thiếu vắng..

Cuối cùng họ vẫn là kẻ ngu xuẩn..nhưng họ chỉ nhận ra điều đó..khi cậu không còn mà thôi..

___

Đôi lời của tác giả:

Helu~

Tui sẽ cho Take hắc hóa vừa phải..tầm 50% thoi..

Hơi ít nhưng hợp lý vừa phải với cốt chuyện..

Hơi muộn..mong các cô thông cảm..mà tui có mấy chuyện chat trên Mangatoon á!

Mong ủng hộ..

Thanh kiu và chúc các cô zui zẻ!

Pai~~~
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 19 : Cần người..


.

.

.

"Mày có thể rời khỏi đây được rồi đó.."

- Cậu thẳng thắn nói.

" Take..- " - Chifuyu không tự chủ được mà kêu lên tên cậu.

" Tao đã nói rồi..chúng ta Không hề thân thiết tới nỗi vậy đâu!

" - Cậu kiên quyết nói..

" Tụi tao chỉ- " - Mikey định lên tiếng thì bị cậu chặn lại.

" Đi hết đi!!

" - Cậu tức giận..nhưng cũng rất đau..

Bọn họ thấy vậy liền ngoan ngoãn mà rời đi hết..bọn hắn còn không quên quay đầu lại nhìn thân hình nhỏ nhắn ấy bước xa..Bọn hắn sợ cậu sẽ rời xa bọn hắn, mãi mãi..nhưng người mà tách bọn hắn và cậu ra..thì lại là bọn hắn..

"Nếu tình yêu..mà không có sự tin tưởng,

thì thà..không yêu còn hơn là bị tổn thương"

~By tác giả~

...

" Um..Akkun..tao có việc bận rồi..um..xin lỗi tao phải đi đây..tạm biệt!

" - Cậu vôi vàng chào anh rồi bỏ đi..

Akkun siết chặt tay lại..vì bọn hắn mà anh mất đi thời gian vui vẻ với cậu..anh đã thích cậu ngay từ lần đầu gặp mắt.

1 chàng trai mang 1 vẻ đẹp tựa như thiên sứ.

Cậu như ánh nắng chiếu rọi tâm hồn hồi ấy của anh vậy.

Đầy hấp dẫn và thu hút, anh muốn có được cậu.

Gia đình anh khá giả, anh cũng ít cười nhưng sau khi gặp mặt cậu, anh gần như cười nhiều hơn.

Anh biết, 1 người tầm thường như anh cũng chẳng thể làm gì cho cậu, đang có bao nhiêu con sói đang thèm khát chiếm lấy cậu..và anh biết điều đó.

Anh hiểu cái cảm xúc này là gì..là tình yêu..hmm..nó có chút ngọt ngào..và cay đắng, nhói đau nữa nhỉ?

Theo đuổi cậu đến tận bây giờ quả là 1 kỳ tích, nhưng cậu cũng quá ngây thơ để phát hiện ra cái thứ "tình yêu theo đuổi" này..vậy thì anh sẽ cố chờ..tới khi cậu phát hiện và chấp nhận nó..

...

Cậu bước trên con đường thân quen ấy, cậu không muốn Akkun nhìn thấy cái bản mặt này, đầy xấu xí và đáng ghét..cơ thể cậu đang run rẩy...dần dần mỗi bước lại càng trở nên nặng nhọc hơn.

Thật sự..cậu muốn thoát ra khỏi cái cảm xúc quái quỷ này...

Rốt cuộc cậu muốn dừng lại cái thứ "tình yêu" này rồi mà?

Tại sao họ lại cố chấp thế chứ..?

Cậu cố gắng chạy nhanh hơn..hôm nay trời rất lạnh..mím chặt môi không để ý đường mà chạy, rồi cậu lỡ va phải 1 ai đó..

" Takemichi?

" - Hanma ngạc nhiên hỏi..

" Hanma.."

- Cậu quay mặt ra chỗ khác.

Anh thấy cậu ra ngoài vào lúc này đã là chuyện bất thường rồi, đã thế lại muốn né đi ánh mắt của anh nữa..chắc chắn là có chuyện không ổn rồi..

Trời lạnh thế này mà cậu chỉ có mặc mỗi cái áo dài, đã thế lại chạy ra ngoài lúc trời đang rét nữa.

Thấy vậy anh liền cởi chiếc áo khoác của mình ra mà mặc cho cậu..

Anh kéo cậu luôn về hướng nhà mình mà không 1 lời giải thích..

Khi về đến nhà, anh lấy 1 cốc nước ấm cho cậu..thấy cậu cứ né tránh ánh mắt của anh.

Anh liền nâng cằm cậu lên..đặt 1 nụ hôn lên môi cậu.

Anh luồn chiếc lưỡi vào, chiếc lưỡi ấy như 1 con rắn, khuấy đảo trong miệng cậu nhưng lại rất từ tốn, nhẹ nhàng.

Cả hai cứ như thế cho đến khi cậu đập lưng ra hiệu cho anh, anh mới luyến tiếc và rời đôi môi ấy.

Anh bắt đầu bé cậu đặt lên sofa, ôm lấy vòng eo thon thả của cậu..bắt đầu hỏi.

" Có chuyện gì sao?

" - Anh hỏi.

" Không có.."

- Câu quay mặt né tránh.

" Rõ ràng là có, nói đi..tao nghe " - Anh giụi giụi vào gáy cậu, hít lấy hít để hương thơm tỏa ra từ tóc cậu..

Hả??

Hôm nay cậu có nghe nhầm không..hay cậu bị lạnh đến lú rồi??

1 tên tử thần hay đi đánh nhau đến không tha mà cũng biết nghe tâm sự á?

Cậu ngạc nhiên nhìn anh, anh cũng thấy biểu cảm của cậu mà cũng không khỏi phì cười.

Cuối cùng sau 1 hồi suy nghĩ thì cậu quyết định kể cho hắn..đúng thật là hắn rất chăm chú lắng nghe..nhưng khi cậu kể đến mấy chuyện cuối thì cuối cùng cậu cũng bật khóc..anh biết cậu bây giờ đang rất cần người, anh liền ôm cậu an ủi.

Không biết khi anh dỗ cậu đi ngủ xong thì bọn Touman đằng kia có sống yên ổn không nữa..

" Mày ghét tao đúng không?

" - Cậu ôm lại anh mà hỏi.

" Không.."

- Anh đáp.

" Rõ ràng mày ghét mấy đứa hay mít ướt như tao mà..?

" - Cậu nói.

" Mày thì ngoại lệ " - Anh nói.

Mỗi lần cậu khóc là anh cũng sót lắm, giống như có sợi dây liên kết cảm xúc giữa anh và cậu vậy.

Sao lại có thể ghét bỏ vẻ đẹp ấy, sao lại có thể ghê tởm thiên thần mang đôi cánh đẫm máu ấy?

Chẳng phải cậu đã cứu mọi người à?

Bọn họ không công nhận nhưng anh công nhận, anh công nhận người anh hùng nhỏ bé đã từng vấy máu vì người thương, người mang trái tim đầy vết thương mà không khỏi khiến người nhìn vào đau lòng.

Yêu không hết thì nói gì đến ghét?

" Hanma..rốt cuộc tao phải làm sao đây?

Tao đã cố gắng tìm mọi cách quên đi bọn nó..nhưng cuối cùng lại không thể?!

" - Cậu òa khóc ôm lấy Hanma.

" Còn có tao mà..đúng không Takemichi?

" - Anh xoa đầu cậu an ủi.

Thật hiếm khi thấy Hanma dịu dàng như thế này..mỗi lời nói đều khiến cậu yên tâm và nhẹ lòng hơn..

Cậu cứ khóc như thế cho đến khi mệt rồi thiếp đi..anh bế cậu rồi đặt lên giường, không quên đắp chăn cho cậu cẩn thận rồi mới đi ra và tắt đen.

Sau khi đóng cửa lại, anh siết chặt tay lại, nghiến răng.

Hóa ra từ lúc cậu kể tới giờ anh đã cố gắng nhẫn nhịn lắm rồi.

Mọi cảm xúc trên khuôn mặt của anh thay đổi rõ rệt.

Gân xanh nổi đầy trên bên thái dương của anh..có lẽ lần này anh phải giết người mới hả giận được thôi!

Đội mũ vào, đút cây gậy vào túi rồi đeo khẩu trang rồi đi..không lâu đó, có vài tiếng hét, van xin phát ra từ còn ngõ không xa..nhưng tiếc rằng giờ này chẳng có ai để những "nạn nhân" vô tội đó kêu cứu đâu.

Đánh..đánh..đánh đến chết rồi mà anh vẫn không tha, Cho đến khi trời bắt đầu tối rồi thì anh mới bỏ mấy cái xác người đấy mà đi về.

Về đến nhà, anh thấy cậu đang nấu ăn ở bếp..trông cậu đeo tạp dề như bé "nỗi trợ" nhỏ vậy, anh phì cười 1 cái rồi đi ra đằng sao ôm lấy cậu.

Cậu cũng giật mình vì bị ôm thình lình, đến lúc quay ra mới thấy đó là anh.

" Mày vừa đi đâu thế Hanma?

" - Cậu hỏi.

" Đi có việc xíu thôi à..

" - Anh vừa ôm cậu, hít lấy hít để hương thơm từ tóc cậu.

Cậu nghe thấy vậy liền kệ, đằng nào cậu cũng bị ôm quen rồi, mà có phản kháng thì cũng chẳng làm được gì..

" Hôm nay mày ngủ ở nhà tao nhá Takemichi?

" - Hanma làm ánh mắt cún con nói với cậu.

"...ừ thì..để tao nói với mẹ..

" - Cậu mềm lòng trước cái ánh mắt đấy mà chấp nhận.

Anh vui vẻ hôm cậu 1 cái ở bên má rồi chạy lên phòng, cậu bỡ ngỡ còn đang chưa biết chuyện gì xảy ra..đứng hình vài giây rồi bắt đầu đỏ mặt..liệu cậu ở nhà Hanma thì có an toàn không đây??

Một lúc sau cậu làm xong bữa tối và cả hai ngồi ăn cùng nhau vui vẻ..trong tủ lạnh cũng chỉ có vài quả trứng..1 chút hành nên cậu làm luôn cơm rang trứng.

Sau khi ăn xong, cậu dọn bát rồi vào bếp rửa..cậu không thể ở không đây mà không làm gì được!

Dọn dẹp xong hết mọi thứ, Hanma rủ cậu coi phim trên tivi..và hắn chọn đúng ngay loại phim "kinh dị".

Cậu vừa ngồi xem, vừa rúc trong lòng Hanma mà không biết hắn đang rất thỏa mãn..

Khi bộ phim kết thúc thì cậu cũng đã ngủ.." ha..con heo này..không biết sau này tao nuôi mày lớn rồi tao có thịt mày được không?..Chỉ sợ lúc đó mày đã là của người khác rồi.."

- Anh cười khẩy 1 cái rồi bế cậu lên phòng.

~ Sáng hôm sau~

" Um..dậy thôi..hôm nay là thứ 2 đó Hanma " - Cậu giụi giụi mắt rồi đứng dậy..

" Để bữa nay tao chở mày đi.."

- Anh cũng dậy mà nói.

Lúc cậu bước vào gương thì thấy ở gáy cậu có vài nốt đỏ..cậu liền đi ra hỏi anh thì bảo là có vài con muỗi đốt cậu..nhưng anh mặc quần áo dày nên dó không đốt.

Cậu thấy vậy cũng hợp lí và tin nó là thật..chắc cậu phải mặc thật cẩn thận rồi nhỉ?

Lây tạm miếng bánh rồi đút vào mồm..sau đó là cầm hộp sữa và mang theo.

Cậu cũng lấy luôn cái bánh nữa mà định đút vào mồm Hanma..nhưng cậu với không tới, cậu lùn quá mà..

Hanma thấy vậy cũng buồn cười..sao cậu lại có thể dễ thương đến vậy chứ?

Anh liền cúi xuống và cướp luôn chiếc bánh ở trong mồm cậu..

Cậu lại đỏ mặt lần 2...ngỡ ngàng còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã bị anh vác luôn lên xe chở đi học rồi..

Với tốc độ khủng khiếp mà Hanma lái, cậu liền ôm lấy anh..nhắm chặt mắt lại.

Cậu sợ rớt lắm..mà bị rớt thì rất đau..Không thể coi thường được!!

Hanma lợi dụng điểm yếu ấy của cậu mà phóng xe nhanh..cho đến khi cậu ôm rất chặt anh thì trên mặt anh lại xuất hiện 1 nụ cười thỏa mãn..

" Đến trường rồi Takemichi!

" - Anh vui vẻ nói.

" Um..mày làm tao chóng mặt đó Hanma..

" - Cậu bất lực nói.

" Nếu tao không phóng nhanh thì mày cũng không đến trường kịp được " - Anh nói.

" Um..Cảm ơn!

Tao đi đây " - Cậu vẫy vẫy tay rồi chạy vào trường.

Sau khi nhìn cậu chạy hẳn vào hành lang rồi thì anh mới yên tâm mà rời đi..

Nhưng không may mắn lắm..cảnh cậu bước xuống xe rồi chào anh..đã bị ai đó thấy.

Người đó lấy chiếc điện thoại ra..ấn vài con số rồi cầm máy lên.

" XxX tao có nhiệm vụ cho mày đây..3 thẻ?

" - Bí ẩn nói.

___

Đôi lời của tác giả :

Xin lỗi mọi người vì cả tuần nay tôi chưa ra chap nào..hôm nay tôi ra bù 2 chap gộp lại đây.

Mong thông cảm vì tôi khá bí ý tưởng để viết chuyện, và tôi khá là mệt..cần nghỉ ngơi.

Mãi đến hôm nay mới ra ý tưởng nek :333

Cảm ơn đã ủng hộ, chúc các cô vui vẻ

Pai~
 
Back
Top Bottom