Khác |alltake| Tại các ngươi !

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 20


Cậu như chú cún con chạy lon ton vào lớp..hai bên má bánh bao và thân hình nhỏ nhắn đã thu hút bao nhiêu người ở đây..

" A!

Kisaki " - Mới tới lớp cậu đã gọi anh..hôm qua cậu đã làm xong bài nào đâu :"))

" Takemichi?

" - Anh ngẩng đầu lên nhìn cậu.

Cậu nhanh nhẹn lôi sách vở ra, để lên bàn và anh cũng hiểu ý cậu.

Anh cũng bắt đầu chỉ cậu từng bài 1 cách ân cần, tỉ mỉ.

Bỗng không hiểu kiểu gì thì cái cửa lớp bị đạp 1 cách tàn bạo.

Vinh danh sự hi sinh dũng cảm của em cửa..em đã bị sát hại 1 cách bạo lực và ra đi 1 cách ý nghĩa vô cùng. :")))

Cậu giật mình vì tiếng ồn, quay ra thì thấy Meyui đang khóc thút thít, rúc trong lòng Mistuya.

Mikey thì đang tức giận đi đến chỗ cậu.

Chưa hiểu chuyện gì thì bỗng Mikey chuẩn bị giáng 1 cú đấm vào mặt cậu.

Meyui đằng đó cũng mở to mắt tỏ vẻ lo lắng, hốt hoảng..mọi biểu cảm trên mặt cô đều bị Mistuya nhìn thấy và nghi ngờ.

May mắn thay Kisaki đã đỡ trọn cú đấm đó bằng cánh tay phải của anh.

" Mày là ai..?

Đây là chuyện giữa tao và Takemichi..đừng xen vào " - Mikey gằn giọng nói.

" Từ khi nào tao không được xen vào chuyện của Takemichi?

" - Anh lạnh lùng nói..

" Tao cần nói chuyện riêng với Takemichi.."

- Mikey nhíu mày lại.

" Nói chuyện không cần dùng nắm đấm đâu ~" - Kisaki nói.

Thấy hai bên tranh cãi nhau không dứt mà sắp tới giờ học rồi..

Cậu liền chạy đến ngăn lại.

Kisaki, anh thấy cậu đứng đối diện Mikey rất nguy hiểm..lúc anh định ngăn lại thì đã quá muộn rồi..

Cậu đã bị Mikey đấm 1 cú rồi..sao hắn lại có thể cố chấp như vậy?

Cậu bất cẩn quá, không giữ được thăng bằng mà ngã ra phía sau

Kisaki hốt hoảng chạy ra phía cậu, đỡ cậu dậy.

Anh quay đầu ra phía Mikey, nhìn hắn đang cười.

Bỗng mặt Kisaki tối sầm lại, trên mặt anh nở 1 nụ cười gian xảo khiến Mikey có chút nghi ngờ.

Bỗng từ đằng sau có 1 cái tay đập vào vai Mikey, lúc hắn quay ra thì bị 1 cú đấm giáng vào mặt..Đó là Akkun..

" Tch.."

- Mikey tặc lưỡi.

" Mày có thể động vào tao..nhưng nếu mày động vào 1 sợi tóc của Takemichi..thì đừng trách tại sao tao giết mày!!

" - Akkun dứt khoát nói.

" Được..vậy thì nếu tại sao Takemichi lại đi sai người đánh Meyui?

" - Hắn đứng dậy hỏi.

Nghe thấy tên mình..cô liền quay mặt mình ra chỗ khác, cô không muốn Takemichi ghét mình..chỉ muốn cậu ghét họ.

Mistuya thấy Meyui quay mặt ra chỗ khác..hiểu lầm mà an ủi cô.

" Bằng chứng đâu mà mày cho rằng Takemichi sai người đi đánh Meyui " - Kisaki nói.

" Meyui là người làm chứng-" - Mikey đáp lại.

" Thôi..mikey..em nghĩ họ sẽ không tin đâu..đằng nào.."

- Cô chen vào..muốn mọi chuyện kết thúc..nó đi khá là xa rồi.

" Em cũng đừng hiền quá, làm sao anh có thể đứng không mà nhìn em bị đánh thế được!

" - Hắn phản đối.

" Không..nhưng..

" - Cô lo lắng rằng người cô yêu sẽ bị thương..

" Được rồi..vậy bây giờ chỉ cần mày đánh đập thỏa mãn tao rồi mọi chuyện sẽ kết thúc đúng chứ?

" - Cậu bước lên đằng trước nói.

" Takemichi!

" - Akkun hốt hoảng, trên trán anh cũng đã có vài gân xanh nổi lên 1 cách rõ rệt.

" ...

" - Sau câu nói đó..Mikey im lặng

Đúng mà..thứ mà Mikey, hắn muốn đó chính là đánh trả, nhưng bây giờ hắn cảm giác như không hề muốn xảy ra chuyện đó và cũng không muốn đánh lại cậu.

Cái cảm giác này đã khiến hắn khựng lại 1 lúc và cũng gây khó hiểu cho cậu.

Hắn ghét cái cảm giác hiện tại, rất khó chịu.

Hắn hậm hực đi về trong sự hoang mang của mọi người.

Cả lớp còn đang hóng drama.

Cậu thở phào nhẹ nhõm, lúc đó cũng căng lắm chứ, kisaki vội vàng tới chỗ cậu hỏi thăm các thứ..

Cậu chỉ nói rằng mình không sao và cười trừ cho qua..

Cậu học mãi rồi cũng chán liền nằm ườn xuống bàn, Kisaki thấy vậy..

" Sao vậy Takemichi?

" - Anh quan tâm hỏi.

" À..chỉ là hơi chán 1 chút.."

- Cậu nghịch nghịch cây bút nói.

"...

Tụi tao đang định mời mày vào Thiên trúc, cái này..-" - Anh nhìn ra phía cửa sổ nói với cậu.

" Nếu được thì tao vào luôn!

" - Cậu chen lời ánh, mắt cậu sáng lên, cậu hào hứng nói..

" Ừm..

" - Anh mỉm cười vui vẻ với cậu.

Kế hoạch đúng như dự tính, nhưng điều đặc biệt nhất là việc cho cậu gặp mặt Izana..anh sợ hắn sẽ..

Gió nhè nhẹ bay quay khe cửa sổ, mái tóc cậu bay theo từng nhịp gió..cậu ngủ rồi..

Anh ngắm nhìn khuôn mặt xinh xắn không 1 vết xước, thật ngây thơ.

Tại sao 1 người như cậu lại phải chịu đựng việc đánh đập chứ?

Thật tàn bạo, ngay cả anh còn không thể tưởng tượng nổi việc khuôn mặt cậu đầy vết thương..có lẽ lúc đó anh sẽ nổi điên mà giết người hại cậu mất..

" Vì mày mà tao phát điên đấy Takemichi à..

" - Anh nói nhỏ, đủ để mình anh nghe thấy.

Đối với anh, cuộc đời sẽ thật đẹp..chỉ khi có cậu.

Không có cậu thì cuộc đời anh đã chìm đắm trong sự vô vọng rồi.

Ha..ai lại để đi 1 thiền thần nhỏ bé như cậu đi cứu 1 kẻ phản bội như anh chứ?

Sẽ thật đẹp..nếu có cậu..

sẽ thật tàn nhẫn..nếu cậu rời bỏ tôi..

-Kisaki-

____

Đôi lời của tác giả:

Tôi ngỏm lên để lắng nghe những câu trách mắng của mọi người đây..

Tôi thừa nhận rằng trong 3 tuần qua..tôi không hề ra 1 chap nào.thật sự rất xin lỗi..

Có 1 vài lí do : Bí ý tưởng, lười, thời gian không cho phép tôi viết chuyện..rất bận

Nên có lẽ lịch ra chap mới sẽ hoãn lại..tôi sẽ cố gắng ra chap mới thật nhanh..

Mọi người nói gì tôi cũng được, tôi rất xin lỗi vì sự lười biếng này..Xin lỗi mọi người nhiều!!

Chúc vui vẻ..
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 21 : Mangatoon


Ehe..tôi có hoạt động trên mangatoon và có viết 1 fic về alltake

Buff vừa đủ..

Chỉ là dạo này toi viết 4 chap ròi nhưng chưa có ai xem nên buồn rồi lên đây review tí🙂

Mong các cô ủng hộ

Tuần sau sẽ có chap mới của fic này ( tại các ngươi )

Tôi đang dần hoạt động trở lại và cảm ơn đã ủng hộ

Nhớ giữ gìn sức khỏe!

Vui vẻ!
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
Chương 22 : Vấn đề


.

.

Hôm nay thật đẹp trời, Hanma đón cậu từ trường về nhà.

Cậu chào anh rồi chạy vào nhà.

Cạnh

Vừa mới bước vào nhà, cậu giật mình bởi một giọng nói.

Có điều không lành..

" Vè rồi sao?~ " - Hắn bước đến gần cậu.

" Tại sao anh lại ở đây.."

- Cậu lùi ra đằng sau.

" Aw..bé cưng quên mất anh rồi sao?~ " - Hắn tỏ vẻ buồn bã nói.

" Cút!

Hôn ước đã hủy..nếu anh bước đến đây một bước nữa thì đừng trách tôi!!

" - Cậu lấy con dao trong túi ra, chỉ thẳng vào mặt hắn.

" Em lại càng làm tôi phấn khích hơn rồi đấy~ Được thôi, chắc em cũng chẳng để ý đám bạn lớp em ra sao đâu nhỉ?

" - Hắn cười nói.

" Ý-ý anh..Anh cấm được đụng vào bọn họ!!

Tôi giết anh!!

" - Cậu tức giận gào lên, nắm cổ áo anh bức xúc nói.

" Em có giết tôi bây giờ thì cũng chẳng làm được gì, Chỉ cần tôi bấm cái nút này thôi..là em hiểu rồi đấy ~ " - Hắn lấy chiếc nút ra khỏi túi quần, giơ lên.

"...

Điều kiện " - Cậu bỏ cố áo anh ra, rất bực nhưng cũng rất sợ.

" Ngoan quá ~ Chỉ cần em làm người của tôi là được!

" - Hắn vui vẻ nói.

" Không được làm gì họ.."

- Cậu nói.

" Được ~ Vậy tôi đi nhé!

" - Hắn vui vẻ bước ra ngoài.

Cậu mệt mỏi lên trên phòng, vứt cặp xách qua một bên rồi nằm xuống giường.

Hắn, Asien...hắn là con của một chủ tịch tại công ty khá lớn, bố đã hợp tác với công ti hắn nhưng phải trao đổi với điều kiện cậu lập hôn ước với hắn từ nhỏ.

Và cậu không hề thích điều này, cậu biết rằng tính chiếm hữu của hắn rất cao và xui xẻo hơn nữa là hắn thấy rất thích thú về cậu.

Không lâu sau, cha cậu mất và mẹ cậu đã hủy hôn ước giữa cậu và hắn rồi cắt đứt quan hệ với hai bên.

Đã tưởng như được yên ổn ai ngờ đến ngày hôm nay, chính hắn đích thân tìm đến nhà cậu và đe dọa rằng sẽ giết những người mà cậu yêu quý nhất..

Cậu không kìm được cơn giận mà quăng gối lung túng, nếu chỉ cần khiến hắn giận một chút thôi là bọn họ sẽ bị giết lúc nào không hay..khó chịu..

Cậu cầm chiếc điện thoại lên, vào phần chat giữa cậu và Kisaki, chỉ ghi vỏn vẹn vài con chữ : " Dạo này tao bận..việc thiên trúc hoãn lại nhé?"

...

Bên kia anh cũng đã nhận được tin nhắn của cậu, vừa đọc xong anh đã bối rối, khó hiểu nhưng cũng đáp lại: " Ừm "

Kisaki cũng rất thắc mắc, cậu là con người rất kiên quyết.

Chỉ trường hợp nhất định mới từ chối hay nói dối.

Anh đã theo dõi cậu rất lâu và cũng khá hiểu về cậu..nếu cậu hoãn lại vụ thiên trúc thì..cậu đang gặp rắc rối gì à?

Nếu cậu bận thì hoàn toàn không thể, mẹ cậu làm ăn rất rốt Trong khi chỉ có bận về học hoặc đi đâu..nhưng sắp thi rồi đi đâu được?

Nếu cậu bận học thì anh đứng đây làm gì?

Có vấn đề..nhờ bộ não của Kisaki mà anh đã phân tích dược hết trường hợp hiện tại..

____

Đôi lời của tác giả:

Ehe, đúng hẹn rồi..

Tôi cũng sắp thì rồi nên mong các cô thông cảm..

Dù sao thì mọi người nhớ giữ gìn sức khỏe!

Vui vẻ nha! :33
 
|Alltake| Tại Các Ngươi !
chương 23: Điều tra


.

" Ra ăn cơm nào ~"

" Tôi nói rồi, chúng ta đã hủy hôn ước rồi!

"

Cậu bước ra nói, thật sự hắn đã ở nhà cậu cả tuần nay rồi.

" Hủy hôn ta có thế lập lại hôn ước lại mà "

Cậu lơ hắn ta mà ăn cơm, bỗng điện thoại phát ra một tiếng "tinh".

Định lấy nhưng Asien đã lấy được trước, cậu cố gắng đòi lại nhưng chẳng thể.

Thể lực của cậu và hắn trái ngược nhau hoàn toàn mà.

" Em vẫn còn giữ liên lạc với bọn nó sao?".

"Vậy thì sao chứ?

Quyền tôi mà?".

" Em nên giữ cái mồm của em lại đi, không sẽ mất mạng ai đó đấy".

Gã quăng điên thoại của em lên ghế sofa rồi bỏ đi.

Em mặc kệ mà bật lên xem tin nhắn của ai...Ran có rủ em đi chơi.

Lại phải từ chối.

...

" Ể lần đầu tiên thấy Michi từ chối anh nè!".

Ran lôi điện thoại ra cho Rin xem, thật bất ngờ!

Hiếm khi thấy cậu từ chối đi chơi với anh.

" Có thể bé cưng đang bận..-".

" Không phải đâu" Kisaki chen ngang "Em ấy cũng từ chối tin nhắn của tao, vừa mới tuần này".

"Mày đang nghiêm tức chứ?"

" Ừm, vậy mày có để ý lí do nào mà em ấy từ chối thẳng thắn như vậy?".

" Do bận-", "Không phải" Kisaki chen ngang " Michi không quá bận mà không dành thời gian với chúng ta, em ấy đang bị ảnh hưởng bởi thứ gì đó".

Ran và Rin đều bàng hoàng, trước giờ cậu có giấu bọn họ chuyện gì mà không dám nói sao?

" Do nhóm Mikey?"

" Mày nghĩ nhóm Mikey ảnh hưởng tới Michi nhà mình tới vậy sao?"

Kisaki nói " Nếu có thê thì bọn mày hãy theo dõi em ấy, còn việc tìm hiểu nguyên nhân hãy để tao".

" Tại sao lại là bọn tao?"

" Nếu bọn mày muốn Michi đi chơi với bọn mày" Kisaki nâng kính " Vậy nhé, tao đi đây"

Đúng lúc Sanzu đi về, cảm thấy không khí có chút ngột ngạt.

Nhíu mày cảm thấy khó chịu, vừa có chuyện gì sao?

" Bọn mày thôi cái bản mặt đấy cho tao" Sanzu nói thêm " Rốt cuộc vừa có chuyện gì?".

" Mày có bị Michi từ chối không?"

" Tch, thằng óc chó Kisaki, mình tao làm được mà..

" Sanzu tặc lưỡi rồi lẩm bẩm " Michi bị một tên nào đó ăn bám..tao điều tra được một chút rồi"

" Sao mày không giết luôn?"

Rin cau mày trông có vẻ tức giận, tên nào gan to dám ăn bám bé cưng của anh.

" Mày nghĩ tao không muốn giết, nhưng thằng Kisaki bảo tên đấy khá nguy hiểm nên chưa được manh động", Sanzu nói thêm" Nếu bọn mày giúp được thì giúp, còn không thì đừng làm vướng chân tao!".

" Tch"

Không gian bắt đầu trở lên im lặng, có người thì lo lắng, người thì tức giận nhưng những cảm xúc ấy chỉ dành cho một người, "Được" Ran cười khẩy, trên tay anh là một còn dao.

Vừa xoay nó vừa nói:" Vào thời điểm đẹp nhất, tao sẽ thí nghiệm tên đó như một con chuột bạch".

Rin liếc qua, cười một cái rồi nhắm mắt lẩm bẩm:" Thật buồn cho tên thợ săn chui vào hang cọp, đêm đó sẽ là một đêm trăng máu đây~".
 
Back
Top Bottom