Khác (AllLuffy) Quay về 30 năm trước đó

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 34


Vì sự an toàn của Ace cậu phải đánh ông nội mở đường cho Luffy quá khứ

Cậu bất ngờ xuất hiện đánh ông với một cú đấm trong hình dạng Gear 2

Ông rớt xuống dưới khỏi chiếc cầu được tạo ra bởi inazuma

Theo quan tính cậu cũng đáp xuống dưới đối diện với ông

Ông đứng dậy có vẻ khá bất ngờ cũng có một chút vui trong lòng

Vui vì Luffy sắp cứu được Ace và mình cũng làm tròn bổn phận 1 hải quân

Ông bất ngờ vì có người có thể đánh được ông ngã xuống

Ích ra thì ông không cần phải lo chặn cháu trai của mình

Đánh với tên trùm kín mặt này cũng được dù sao thì hải quân mà chặn hải tặc là được

Thế sau trận chiến Ace được cứu đi ông cũng không bị Sengoku nói lí

Bởi ông đánh với kẻ này mà

Hí hí đôi bên có lợi luôn

"Ngươi là ai"

Cậu không lên tiếng mà trực tiếp lao vào đánh ông nội

Cậu chờ ngày này lâu lắm rồi

Nói không sợ hẳn là nói dối đi tuy dù sợ bị ông đánh bầm dập nhưng cậu cũng muốn đánh với ông

Ông cũng dễ dàng mà chặn cậu lại

Khiến ông kinh ngạc sau đó là cậu dùng Haki Vũ Trang hoá đen bên tay phải đấm ông

Ông dùng Haki Vũ Trang hoá đen cánh tay trái đỡ đòn của cậu

Haki chạm vào nhau gây ra một nguồn sức mạnh khủng khiếp đẩy lùi những kẻ cạnh đó

Những tia sét không ngừng chớp nháy soẹt qua lúc ẩn lúc hiện

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía hai người

Lần đầu hải quân họ thấy có người có thể đánh ngang với Phó Đô Đốc Garp

Và đây là lần đầu hải tặc thấy khiếp sợ như vậy bởi nguồn Haki kinh khủng kia

Tiếp đó là một màn đánh trả quyết liệt của Garp

Ông nện cho cậu vài cái vào đầu muốn đi tong luôn ấy

Nói trân thật nó khiến cậu đau tê tái

Vì ông không biết cậu là Luffy nên đánh mạnh chẳng nương tay tẹo nào

Muốn giết cháu nội nè chắc luôn

"Ức..ông vẫn ác như xưa"

Cậu thầm nói nhỏ đủ để mình cậu nghe

Cậu không ngừng tránh đi ôm cái đầu đang đau nhói lên của mình

Nếu mà đây không phải Marineford và cũng không có áo choàng

Là cậu nằm xuống đất ôm đầu khóc cho ông khỏi đánh rồi

"Ngươi cũng khá đấy chứ"

Dừng lại một lúc ông bẻ tay răng rắc chuẩn bị công cuộc đánh hạ người mặc áo choàng

Cậu có vài giây thở lấy lại phong độ

Sức mạnh của ông lép vế cậu

Lúc trước không phải cậu mất trí nhớ thì chắc đánh ngang ông cũng được

Mà giờ cậu có nhớ tẹo nào đâu(°∆°)/

Không công bằng chút nào cả nghĩ mà tức á

Haki ông dùng khiến cậu lép vế ít một chút thật nhiều luôn

Cậu không thể ngờ mình ăn hành không luôn á có ai rảnh tay hông cứu cậu với SOS

Ông nội đánh chết cậu giờ ai cứu

Nói đích xác hơn thì có gì đó trong người cậu đang dâng trào

Kí ức từng chút một hiện về khiến cậu choáng váng nhảy ra sau vào bước

Cậu chứng kiến mình đánh với Kaido

Dần dần cánh tay hoá đen chuyển sang dạng Lưu Anh(Syuo)

Qua phần nhỏ kí ức cậu học được không ít kỉ năng trước đó của mình

Nhanh chóng cậu phản đòn của ông

Bật Haki Syuo cậu trực tiếp cương đối cương với ông mình

Tiếng sét vang trời Haki đối chọi nhau khiến cho cả vùng trời phía trên Marineford rung chuyển dữ dội

Cả hai bật ra xa sau cú va chạm

Lần này cậu tấn công về phía ông nhưng cậu không trực tiếp chạm vào

Đây là Haki cậu học được từ Kaido trong trận chiến tại Wano Quốc

Dùng một lớp Haki Bá Vương kết hợp với Haki Vũ Trang khiến cậu không cần chạm vào đối thủ cũng đánh được hắn

Cậu biết ơn Kaido lắm luôn do hắn nói sàm khi đánh cái hắn chỉ cậu luôn

Sau giây lát Garp bình tĩnh lại ông bắt đầu dùng đến thực lực thật sự của mình

Một cú đấm này ông mang theo phần sức mạnh khủng khiếp mà giáng xuống người cậu

Chóng chọi với cú đấm của ông mình cậu cắn chặt răng cố không thua

Kết quả cuối cùng cậu đỡ một đòn đấm ôm bụng mình trượt ra xa

Sabo thấy thế tức tốc chạy đến phía cậu với tuyệt kĩ vuốt rồng anh tấn công Garp

Không si nhê gì mấy nhưng ông có vẻ ngạc nhiên vì tuyệt chiêu anh sài là cái tuyệt chiêu mà thằng con ông hay dùng

Bận tâm, lơ là một lúc ông cũng giáng cho Sabo một cú đau đớn

Bụp

Anh thành công trượt bằng thân người ra xa và tiếp đất bằng mặt

[Sao lại làm thế với thằng nhỏ hỏng dung nhan xênh đẹp của nó]

Sanji thấy thế cũng bàng hoàng anh không ngờ ông của Luffy mạnh đến mức đó

Zoro cũng vội đến đỡ Sabo dậy trong lúc cậu vừa nhào đến tấn công ông

Hôm nay cậu phải đích thân hạ ông nội mình

Đối chọi qua lại với ông một lúc cậu thấm mệt mà quỳ một gối xuống thở hồng hộc

Cậu bị thương vô số sau màn solo với ông

Ông cũng bị cậu đánh cho vài vết thương nhẹ ngay trên mặt

Thảm cho cậu bị đánh đến mức máu chảy lênh láng ấy thế nhưng vẫn cười đánh tiếp

Không biết cậu có đau không mà sau lớp mặt nạ vẫn cười được hay vậy

Vết thương nặng nhẹ đều có nhưng cậu không dừng lại mà đánh tiếp

Sengoku sau màn cướp người đầy mãn nhãn của Luffy quá khứ

Cũng đành đứng nhìn bên Garp đánh nhau

Ông thầm cảm thán thế nào mà tên nhóc kia vẫn đánh được với Garp lâu vậy

Gần nữa tiếng rồi chứ đùa

Sabo anh biết cái cảnh Ace sắp vì đỡ cho Luffy mà chết sắp diễn ra nên vội chạy về hướng đó

Zoro và Sanji cũng sẵn sàng cho màn cứu người rồi tẩu thoát

Râu Trắng ông vẫn an nhàn trên tàu Moby Dick nên quá khứ chắc chắn sẽ thay đổi rồi

Giờ thì Zoro và Sanji hai người sẽ phải kêu đám thuyền viên băng Râu Trắng về tàu chuẩn bị rút quân thôi

Bên chỗ cậu và Garp

Cậu muốn dùng năng lực cao su của mình quá nhưng Sabo đã nhắc đi nhắc lại là không được nên đành thôi

Khó khăn để đánh bại ông nội cậu đành đỡ đòn thủ thế ra đòn kế tiếp

Bên Sabo

Anh chạy với tốc độ nhanh nhất có thể vớt hại người kia cùng lúc thoát khỏi Sakazuki

Suýt chút nữa thì Ace tử vong rồi

Anh chạy vội về phía tàu Moby Dick nơi Râu Trắng Edward Newgate đang đứng

Râu Trắng nhìn anh dơ tay ra hiệu cho anh ném cả hai cho ông

Anh cũng thuận theo mà ném cho ông mà có chụp được không thì tùy

Ông chụp cả hai lại

Với Luffy thì ông dịu dàng đặt cậu xuống đất

Còn Ace thì ông cầm treo ngược người một lúc mới đặt xuống bonut thêm một đấm

Sau đó là lúc Sabo tẩu thoát cùng cậu và hai người kia nhưng ở kìa

Sao mà đứng xa tít đằng kia thế Luffy

Cậu tính đánh với Garp đến mai hay gì mà không chạy

Sabo anh 3 phần bất lực 7 phần nuông chiều đành chạy lại bế cậu đi chứ sao

Bởi hiện tại còn viên ngọc cuối cùng dẫn về tương lai à làm sao mà bỏ cậu được

Nhưng chưa kịp để anh chạm vào thì một người vút đến bắt cậu đi mất

Garp cũng bất ngờ không biết chuyện gì đang xảy ra

Sabo đứng sững người thứ vừa nãy là thứ quái gì vậy

______________________

Các cậu có muốn tôi tặng cho chapter 35 trước khi off dài hạng không

Otsutsuki Hinji (26/1/2023)

Nhà đăng truyện --Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 35


Một chap ngọt ngào cho buổi chia tay

_________________~•~•~____________________

Trong giây lát cậu ngẩn ra

Không biết rốt cuộc là vì cái gì

Và cả tại sao cậu lại không hề phản kháng khi bị ôm lên thế này

Nếu là bình thường cậu sẽ đấm hắn rồi chứ không để hắn bắt đi như vậy

"Anh là ai vậy"

Đặt cậu xuống giường hắn gỡ mũ ra mỉm cười

Từ lúc cậu biến mất, quá khứ chỉ mới trôi qua 2 năm thôi

Cởi mủ áo choàng ra hắn mỉm cười

"Lâu quá không gặp Luffy tôi Dragon đây"

Hắn khác trước rất nhiều lẫn ngoại hình và tính cách

Tóc hắn dài hơn chút nhưng không giống tương lai cho lắm

Nếu miêu tả thì hẳn là tóc dài ngang vai và tóc tập trung được cắt vết phía đuôi

Gương mặt vẫn trẻ trung vẫn đẹp

"Hửm..Dragon??"

Cậu bắt đầu nhức đầu rồi

Nhìn thấy cậu thấy rất thân thiết hệt như đã từng cạnh hắn rất lâu nhưng không nhớ ra

Đầu óc quay cuồng khiến cậu ôm đầu cố chịu hàng loạt kí ức ập đến

"Không sao chứ Luffy"

Hắn lo lắng mà nhìn cậu nhẹ đỡ cậu nằm ngay ngắn đắp mền lại hắn chạy đi lấy nước

Chắc có lẽ hắn nên nhờ đến Ivankov đây

Chuyện hắn đột ngột xuất hiện tại tương lai cũng nhờ công của Vegapunk

Phát minh mới của ông ta mà hắn trao đổi được trong lúc hai bên đang là đồng mình

Để chắc chắn hắn lấy hẳn 2 hộp 1 hộp đến và 1 hộp đi

Dù sao hắn cũng chẳng quan tâm đến sự thay đổi của tương lai cho lắm

Bên Sabo

Anh hoảng loạn chuyện quái gì kia

Luffy đâu???

"Thứ vừa rồi là quái gì vậy Luffy đâu"

Zoro lập tức chạy đến đứng trước mặt Sabo người đang ngỡ ngàng

Anh sốc không thốt nên lời

Giờ mà về có 3 người thì không phải tương lai sẽ loạn cào cào sao

"Này không phải đã nói sẽ không có chuyện rắc rối xảy ra sao"

Sanji nắm cổ áo Sabo nổi điên mà mắng chửi

Trả Luffy thuyền trưởng của anh lại ngay

Nếu biết chuyện bất trắc xảy ra anh đã không để Luffy đi cùng rồi

"Được rồi lông mày xoắn bây giờ ta nên bình tĩnh trước đó ta phải ở lại đây đã"

Nhìn Sabo đang hoảng loạn Zoro anh chỉ đành điềm tĩnh lại khuyên cả hai

Quá khứ 26 năm trước

Dragon ngồi cạnh giường lo lắng

Tình trạng của Luffy khiến hắn đau lòng nhìn cậu đau đớn ôm đầu hắn hối hận rồi

Biết trước như vậy hắn đã không nói tên mà dùng tên giả rồi

Đến tối cậu mới bớt đau đớn tỉnh dậy sau giấc mơ dài

Nhìn cậu tỉnh lại hắn vui mừng đứng dậy định đi lấy đồ ăn cho cậu

"A..

Dragon đợi đã"

Mém nữa là cậu té rồi

Cậu nhớ ra hắn và cả những người khác nhưng trong đó 3 người kia rất mờ nhạt

Do cậu chưa gặp lại ba người kia sao

Dragon hắn đỡ lấy cậu đặt cậu ngồi lại xuống giường ôn nhu đưa cho cậu cóc nước

"Đừng vội Luffy nếu em cần gì cứ nối không cần phải đi lấy đâu"

Hắn ngồi xuống ghế nhìn cậu

Trong cậu giống hệt như mèo nhỏ ngoan ngoãn vâng lời mà gật đầu vậy

Nhìn thôi đã muốn cắn cho 1 phát

Ọt ọt ọt~

Cái bụng phản cảm của cậu đánh trống đòi ăn rồi nha

Đói bụng cậu đặt li nước xuống nằm phịch xuống giường lăn qua lăn lại

Quá quen với cái hành động đòi hỏi này hắn cười cười hiểu ý

"Đúng là trẻ con mà"

Hắn lại gần bế cậu lên

Nằm trong vòng tay hắn cậu nghiêng đầu không hiểu cậu tự đi được mà sao lại ẩm

Đặt cậu xuống ghế ngồi đối diện với đống đồ ăn cậu tự nhiên ăn uống

Không mấy quan tâm đến tên bên cạnh đang nhìn cười tít mắt

Giờ làm sao đây hắn không chắc sẽ trả lại cậu cho thế giới tương lai đâu

Giữ cậu lại đây mãi mãi được không nhỉ~

Hắn ngồi đấy nhìn đợi cậu ăn no xong mới mở lời hỏi cậu

"Em có muốn đi gặp tên Mihawk kia không?"

Nghe lời hắn vừa hỏi cậu hơi phân vân không biết nên nói sao

Mihawk người trong kí ức mờ mờ ấy sao

Cậu ngẩn ra trong giây lát không nói nên lời

Thấy phản ứng phân vân của cậu hắn cười lần nữa bế cậu lên

"Tối rồi chúng ta nên đi ngủ thôi"

Đi lên phòng hắn để cậu nằm trên giường ôm cậu

Cậu ngẩn ngơ nhìn hắn

Tuy dù hắn đẹp thật với có ngủ chung với nhau từ trước đó vài lần rồi

Nhưng cậu thấy không quen cho lắm

Dragon cậu biết không có dịu dàng như này

"Sao lại ôm(°^°)?"

Cậu ngước đầu lên hỏi hắn

Hắn không nói gì cười đểu

"Nào ngủ đi không ta sẽ ăn em đấy"

Lời thì thầm của hắn sát bên tai cậu khiến cậu cảm thấy nhột nhột

"Thịt tôi ăn được sao?"

Luffy giương mắt be bé nhìn hắn long lanh hỏi

"Được tại sao không"

Hắn vui vẻ đáp trả với người trong lòng mình

Dù sao cậu cũng 18-19 rồi không nhằm nhò gì nếu hắn thịt cậu đâu

Đủ tuổi rồi không phạm pháp à nha

"Vì anh đã cho tôi ăn nên nếu anh đói anh có thể ăn tôi nhưng một ít thôi"

Cậu ngây ngô gật đầu đồng ý cho hắn ăn mình

Cậu sẽ hổi hận vì lời nói này đấy Luffy à

Hắn là một con sói già

Và không chắc hắn sẽ làm gì đâu

Có khi cậu sẽ không xuống được giường trong vài ngày luôn ấy

"Là cậu cho tôi ăn đấy nhé không được nuốt lời đâu~"

Giọng nói của hắn đột nhiên trở nên kì quái hắn kéo dài âm thanh từng chữ một

Cậu không hiểu ý hắn cho lắm

Bị hắn ăn sẽ rất đau sao nhưng cậu lớn rồi nên không sợ đau đâu

"Sẽ đau lắm sao"

Cậu giương đối mắt hơi hơi sợ nhìn hắn cậu sợ đau lắm

Nói trong lòng không sợ thôi chứ đau cậu sợ lắm hông chịu đâu

"Không hẳn , có thể nhưng chỉ đâu một lúc thôi nên đừng lo"

Hắn nhìn cậu cười trong cậu như chú mèo sợ hãi cụp đuôi vậy

Càng khiến người ta tò mò không biết phản ứng nhạy cảm sẽ như nào nhỉ

Muốn váy bẩn cậu quá đi a

Nhìn cổ cậu một lúc lâu hắn cuối xuống cắn mạnh vào

Trong nó quyến rủ lắm nha

Chứ không phải hi không hắn cắn bừa đâu hắn ngắm nãy giờ rồi

Cậu đau nhói phần cổ lấy tay đẩy đầu hắn ra nhưng cậu không có chút lực nào cả

Hắn nhả ra liếm vết mình vừa cắn

Nhìn cậu rưng rưng nước mắt khiến dục vọng của hắn như muốn nổ luôn vậy

Hắn biết tương lại cậu là con hắn làm vậy không được nhưng mà

Làm sao đây cậu khiến hắn yêu cậu say đắm rồi yêu cái kẻ ngây thơ không biết gì này

[Mấy bác muốn coi H+ đúng hông nhưng không có đây mơ đi plè tui cắt hết]

Mùi vị của cậu như nào hắn muốn thử lỡ sau này không được nữa thì sao

Thế là hắn ăn cậu thật vào tối đó

Hắn lại còn rất là trêu ghẹo người ta nữa cứ nhắc đến đủ thứ để cậu ngại à

Hắn ghen trong khi hắn được hưởng miếng bánh thơm ngon luôn cơ đây

Ghen với ai lại không ghen đi ghen với Mihawk rồi đem người ta ra để trách phạt cậu

Chơi vậy ai chơi với anh đây

Tua

.

.

.

Tua

.

.

.

Tua

.

.

.

Sáng hôm sau

Hắn có lương tâm nha

Dậy sớm nấu ăn cho cậu từ sớm cơ

"Luffy dậy đi nào xuống ăn sang tôi làm rất nhiều thịt cho em đây"

Cậu bật dậy vươn vai có chút đau nhói vùng eo nhưng hông sao thịt là trên hết

Đợi hắn bế cậu đi vệ sinh cá nhân xong rồi ẩm cậu xuống ăn

Cậu ăn rất ngon miệng nha

Hắn ăn rất ít toàn ngồi nhìn cậu ăn thôi sở thích kì lạ

"Nay tôi có việc nên em có muốn đi cùng không hay ở nhà"

Hắn cười nhìn cậu vẫn ôn nhu như hôm qua nhưng lại có phần cưng chiều

"Sẽ có thịt chứ?"

Câu nói của cậu thành công khiến hắn bật cười đến cùng thứ cậu quan tâm vẫn là đồ ăn

"Có muốn bao nhiêu cũng được"

Cậu sáng mắt gật đầu đồng ý đi cùng

Tuy dù cậu đang ăn nhưng ăn nữa vẫn được

Nơi Mihawk hiện sống

"Đây là đâu vậy Dragon"

Hắn cười không đáp lời cậu

Nắm tay dắt cậu đi vào trong toà lâu đài

Cậu xin xung quanh đầy tò mò không biết nơi này là đâu

Nói chung thì nó âm u trong lạnh vô cùng luôn ấy chứ

Dragon hắn cũng không hề muốn dẫn cậu đi gặp Mihawk đâu

Nhưng biết sao giờ , không nhờ hắn giúp rời khỏi chỗ của Vegapunk thì sao anh ở đây được nên đành thôi

Suy cho cùng cũng phải cho hắn gặp Luffy

Không cho hắn cũng đến tìm à

Bước vào căn phòng mà lần đầu cả hai gặp hắn ngồi đó

Vẫn hình ảnh đó

Nhan sắc có vẻ cải thiện hơn trước nhiều nha

Để tóc dài cột lại trong đẹp cực luôn chớ có đùa

"Đến rồi"

Hắn lạnh nhạt nói

Hắn kiệm lời hơn hẳn lúc đi cùng với bọn cậu

Cậu nhìn chằm chằm vào hắn tay để lên vần thái dương nhớ lại đống kí ức rối nùi kia

Cảm giác bị nhìn chằm chằm vào người khiến Mihawk khó chịu mà để báo xuống ngước lên

Hắn đơ người khi nhìn thấy cậu người đang nấp sau người của Dragon

"Gì mà nhìn dữ vậy người thật hàng Real không Fake đâu đừng lo"

Hắn đứng dậy lại gần khiến cậu giật mình đôi chút

Gặp cái hắn đột ngột ôm chặt khiến cậu ngỡ ngàng không hiểu

Cậu nhớ mang mán chuyện đã xảy ra nhưng không nhớ lại toàn bộ

Cậu không phản kháng hắn vì cậu thân với hắn trong cái kí ức kia

Nhưng sao lại phản ứng như vậy chứ

"Này có gì thì buông ra nói chuyện ôm ấp cái gì"

Dragon đưa tay ra kéo hắn khỏi người cậu

Cái tính chủ quyền đồ của mình không ai được đụng nổi lên

Tính ra cậu của hắn luôn ấy ai cho ôm mà ôm ngon lành vậy

"Vậy ra đây là lí do ngươi đến gặp Vegapunk"

"Thì sao ý kiến"

Hai người đối chiến nhau

Không ai dễ gì nhường người nọ cho ai đâu kẻ nào có được kẻ đó thắng

_____________________________

Thôi thì tạm biệt ở đây

Nếu có thời gian tôi sẽ ra chap mới

Hẹn gặp lại

Spoiler chắc sẽ có đây bên Wattpad nhé

Otsutsuki Hinji (28/1/2023)

Nhà đăng truyện--Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Spoiler


Chào đón chap mới vào mùa hè năm 2023

Trận đấu giữa Shanks và Luffy

Uta tức giận

Theo mạch truyện mới và Spoiler được viết ra tôi sẽ đưa Uta vào mạch truyện chính

Chính quyền cũng sẽ được nhắc đến nhiều hơn

Và cả sự xuất hiện của Ngũ lão tinh

Khi ấy luffy sẽ phải đối đầu với 1 trong số các Ngũ lão tinh

Cậu sẽ phải chịu trận đau đớn và thất bại trong ông ta

Gear 5 bị phong ấn bởi sức mạnh của Imu người được gọi là Im-Sama kia

Joy Boy đời đầu xuất hiện

3000 năm về trước

Nhân vật mới duy nhất được vào cốt truyện con trai của Rocks D Xebec

Grandline sụp đổ

Thiên Long Nhân bị đồ sát toàn bộ

Đảo người cá có biến Leviather vũ khí tối thượng của thế kỉ thức giấc

3 Vũ khí cổ đại dần xuất hiện

Trước đó các chap được đăng khi tui rảnh sẽ ngọt như đường

Sau đó thì Luffy sẽ phải chịu rất nhiều đau khổ

Nên đừng lo khi đó hẳn là ta sắp nghỉ hè nên không quá bức xúc đâu

Người ủy thác Otsutsuki Hinji

(28/1/2023)

Người đăng --Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Ngoại Truyện


Ngoại truyện đầu tiên

______________

___

______________

Luffy cô là một cô gái hoạt bát ngây thơ

Thứ quan trọng nhất đối với cô chính là đồ ăn

Cô hiện tại đang là một học sinh cấp 3

Hoàn cảnh của cô rất éo le cô không có cha mẹ hay người thân

Hằng ngày phải tự đi làm để nuôi sống bản thân mình

Không lâu sau khi tan học cô bị bắt và đem bán tại sàn đấu giá

Vì nét đẹp tuyệt mĩ của mình cô bị rất nhiều kẻ ra giá cao để mua lại

Cuối cùng họ chốt giá với số tiền chung cuộc 17tỷ300triệu Beri

Lúc cậu được đưa đến nơi ở của người đã mua mình cô rất hoảng

Tuy dù phải nói là căn biệt thự rất rộng lớn và sa hoa nhưng cô không rõ tên kia là ai và hắn muốn làm gì

Sau khi đến đó cô đã quen được với rất nhiều người và dần thích nghi với cuộc sống ở nơi này

Toàn bộ chủ nhân của nơi này đều là nam khiến cô khá bất tiên

Họ đã làm một bản giao dịch với cô rằng họ sẽ lo tất cả tiền và cô chỉ cần sống ở đây

Cô thấy nó rất lời nên cũng gật đầu đồng ý dù gì họ cũng đối sử tốt với cô mà

Nhưng dần mọi thứ trở nên rất lạ cô thường xuyên mất ngủ ngày càng nhiều

Cơ thể cũng mệt lả uể oải

Chuyện này khiến việc học tập trên trường của cô bị đình trệ

Đến mùa đông khi tuyết bắt đầu rơi và trường cũng đóng của cô mới nhẹ nhõm hơn

Bớt đi một gánh nặng

Những chuyện xảy ra càng lúc càng quái lạ khiến cô mỗi khi ngủ dậy đều thấy mệt

Hệt như bị ai đó lấy đi linh hồn vậy cô xanh xao ra hẳn

Tình trạng này chỉ diễn ra mỗi tháng 1 lần và nó kéo dài tận một tuần

Nhưng nó khiến cô bết bát đến mức không muốn xuống giường luôn vậy

"Luffy em có trong đó không anh vào được chứ"

Perona người cô thân nhất trong căn biệt thự này

Hắn không biết nấu ăn nhưng lúc nào cũng chu đáo chăm sóc cô cả

Liếc mắt sang nhìn vẻ mặt mệt mỏi thiếu sức sống của cô hắn như biết điều gì đó

Ấy vậy nhưng hắn chỉ cười rồi đưa đồ ăn cho cô mà thôi

"Em thấy cơ thể khoẻ hơn chưa"

Hắn chóng cầm nghiêng đầu nhìn cô ăn hỏi

Trong cô hiện giờ như người chết vậy

Cô lắc đầu không nói được gì cô không biết nên giải thích sao

Hắn nhìn chằm chằm cô đưa cóc nước cho cô kèm theo 1 viên thuốc

"Gì vậy ạ thuốc sao"

Cậu đẩy tay anh ra cậu sợ đắn lắm nên không uống đâu

"Nào muốn mau hết thì uống đi đừng nháo"

Hắn cười hiền từ nhìn cậu uống viên thuốc đó

Chắc chắn rằng cậu đã uống hắn đứng dậy đi xuống nhà với lí do dọn đĩa cho cậu

Bên dưới nhà đám người đang ngồi thảnh thơi làm việc mình muốn

Nhìn họ hắn đột nhiên tức giận

Cất đĩa vào bồn rửa xong li hắn đi đến bàn nhìn đám kia

"Này bộ các ngươi muốn giết em ấy sao làm gì cũng phải kìm chế chứ"

Perona nhỏ giọng chửi cả đám tránh cậu nghe được

"Có sao đâu nào không phải mày cũng như vậy sao bày đặt nhân đức"

Law hắn lên tiếng nhìn Perona đang nổi gân xanh trên mặt mà khinh bỉ

"Fufufufu Law nói đúng đấy chứ sao ngươi cũng làm vậy với em ấy mà sao trách bọn ta"

Doflamingo hắn nhìn kẻ đang tức giận kia mà phản bác đồng tình với Law

"Nếu ngươi nói vậy thế hôm nay ngươi không làm nhường hai tên kia thôi"

Crocodile lên tiếng nói rồi nhâm nhi li rượu vang trên tay

"Cãi nhau cái gì chứ các ngươi đều vô nhân tính như nhau mà"

Sanji rít điếu thuốc nhìn cả đám đang nhìn nhau muốn toé cả lửa kia

"Phân nhóm đàng hoàng rồi bây cũng quyết định mỗi tháng 1 lần đấy thôi cái nhau cái gì nữa cơ chứ"

Zoro anh ta đang ngủ bị tiếng chửi nhau làm cho tỉnh giấc bịnh mình nói

"Hazz thôi dừng lại dùm tôi một cái ai cũng như nhau mà"

Nami hắn bất lực trước cái tình hình gây gắt này

Tuy dù đúng thật hôm qua Crocodile, Doflamingo và Law có chút hơi quá nhưng cũng đâu có cố ý

Chia nhau bằng cách bóc thâm trúng sao ba tên điên một chỗ trách ai được

Gặp cái ngày đầu Nami,Sanji với Zoro cũng có hơi quá nên cũng không dám cải với Perona

"Fufufu sao cứ phải cải nhau ùm lên như vậy gì từ từ nói"

Robin im lặng nãy giờ hắn mới lên tiếng

"Làm gì làm cũng phải nhẹ nhàng thôi chừa cho người sau với đấy nhé"

Robin nhìn cả đám hắn bóc trúng ngày thứ 4 lận nên là tới ngày mai cơ

Gặp cái hắn cùng nhóm với Kuzan và Izo nói đúng ra không thích Kuzan cho lắm nên cũng muốn đổi mà không ai chịu

"Thôi nói cho cùng cũng phải đành thôi nhưng làm gì làm cũng để em ấy đủ sức cho ngày mai đấy"

Perona hắn hậm hực không nói gì nữa đành uống cà phê cho đỡ tức

_____________________________

Đây là 1 phần của ngoại truyện thôi hóng tiếp đi nha

Otsutsuki Hinji (28/1/2023)

Nhà đăng truyện --Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Thông báo


Hứa hẹn chapter 36 sẽ ra mắt vào chủ nhật tuần này

Sẽ có nhiều kịch tính khiến các bạn thấy hứng thú

Chapter 36 nhân vật chính sẽ ít được nhắc đến một chút do nó là bản chính

Đây cũng là bắt đầu của câu truyện chinh phục one piece

Theo tác giải thì bộ truyện này sẽ đến 100 chapter mới kết thúc

Chúc các bạn ngày vui vẻ

Nhà đăng --Zekioto--

Tôi chỉ thây tác giả thông báo thôi nha giúp các bạn hỏi bác ấy luôn

Tác giả bảo rằng hết chapter 36 anh ấy sẽ lặn luôn đến 30/4-1/5

(2/2/2023)
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 36


Tại một hòn đảo âm u nơi Đại hải trình

Bóng người với chiếc áo choàng đen nhánh ngồi trên đóng xác chết của 1 đám hải quân

Bên trong lớp mặt nạ đang che kín gương mặt ấy thoáng qua những nết cười

Trong kẻ đó hệt như một tên sát nhân hàng loạt vậy

Nụ cười rạng rỡ bên từ miệng hắn xuất hiện

Hắn đứng dậy rồi bước đi một cách bình thản không để tâm đến những thi thể máu me nằm dưới chân mình

"Ngày Chính phủ các ngươi biến mất không còn xa nữa đâu"

Ánh mắt hắn loé lên một tia đỏ thẩm

Tròng mắt vốn màu trắng chuyển đen hai bên mắt với hai màu đỏ, vàng khiến kẻ nhìn thấy cũng phải sởn tóc gáy

Cầm lấy bức ảnh từ trong áo ra hắn vuốt ve nó mỉm cười

Cái nụ cười ấy vừa dịu dàng lại vừa ta mị

"Không lâu nữa đâu ta sẽ đến tìm em Luffy của ta~"

Hắn lẩm bẩm rồi biến mất trong màng đêm đen kịt che phủ cả bầu trời

Hắn con trai của Rocks D Xebec người được Luffy xem là người anh trai quan trọng nhất Rocks D Kiolous (Kozuri)

Quá khứ nơi Luffy ở hiện tại

"Luffy có muốn cùng ta đi chơi không"

Dragon lại gần hỏi cậu với gương mặt tươi tắn đầy nụ cười

Vài ngày trước hắn được Luffy tặng một chiếc bông tai nên giờ đang rất vui

Mà Luffy cậu chỉ nghĩ rằng đó là quà cảm ơn thôi nên cậu không để ý cảm xúc của hắn lắm

Cậu chỉ quan tâm hôm nay Mihawk sẽ nấu món gì ăn thôi

"Đi đâu ạ , sẽ có đồ ăn chứ?"

Cậu đung đưa đôi chân của mình phòng má nghiêng đầu sang một bên hỏi hắn

Ôi nhìn cậu hắn kiềm không nổi bởi độ dễ thương này

Trong cậu cứ như một con mèo đang buồn bực ngồi đợi gì đó ấy

"Ừm..hửm có chứ"

Hắn ấp úng cười nói với cậu

Hắn ở cùng cậu lâu rồi nên cũng thừa biết chỉ cần có đồ ăn gì cậu cũng chịu

"Được đi thôi"

Cậu bật dậy khỏi ghế đưa hai tay cười rạng rỡ, ánh mắt trong chờ nhìn hắn

"E hèm đến giờ cơm rồi đấy Luffy giờ không thể đi được đâu"

Câu nói của Mihawk khiến cậu quay ngoắt qua nhìn gã

Ôi trời Mihawk hắn vẫn đẹp như hằng ngày để tóc dài cột lại trong rất rất đẹp mà lại có đôi chút giống ma cà rồng

"Có thịt em thích nữa đấy Luffy vào ăn cơm cùng anh nào"

Gã đưa tay ra hướng Luffy hỏi ý cậu

Cậu nhìn vào tay hắn không hiểu hắn đưa tay ra trước mặt mình chi nên đầu có dấu chấm hỏi to đùng

Nhìn gã hắn Dragon tức đến mức nổi gân xanh trên mặt nhìn hắn

Ôi hai cái mỹ nam tử tranh giành một tiểu thụ cuti trong mới kịch tính làm sao

Chuyển đến tương lai

"Tính sao đây Sabo nếu không có Luffy tương lai sẽ loạn cả lên đấy"

Sanji rít điếu thuốc trong tay mặt nghiêm trọng nhìn người đam âm trầm trước mặt

"Chuyện này..."

Sabo anh không biết nói gì ngập ngừng

Anh thật sự không muốn như vậy đâu nhưng cũng bất lực

Luffy đối với anh còn quan trọng hơn cả mạng sống làm sao anh có thể để cậu biến mất như này được

"Có lẽ chúng ta nên về tương lai đến gặp Cha của Luffy một chuyến"

Zoro hắn ta đứng dựa tượng mở hờ một bên mắt vẻ mặt không một tia cảm xúc

Câu nói của Zoro khiến hai người bừng tỉnh nếu có thể hẳn Cha của Luffy sẽ giúp được

"Phải ngươi nói đúng đấy đầu rêu"

Sanji bật dậy cười nhìn hắn đôi lúc tên mù đường này cũng có ích dễ sợ

"Được vậy ngay bây giờ chúng ta phải đến gặp Chú Dragon nhanh thôi"

Sabo vội lấy viên ngọc cuối cùng trong áo bóp nát một vòng tròn không gian hiện ra

Quay về chỗ cậu

Vì trời khá khuya nên cậu đã bắt đầu đi ngủ

Nằm trên giường cậu thiếp đi chìm vào trong giấc mộng

Bên trong giấc mơ ấy cậu nhìn thấy một gã khổng lồ với nụ cười hệt mình

Ông ta đang nhìn cậu rồi lẩm bẩm qua lại một hai câu

"Đừng để giống như ta"

"Đừng để mình đau khổ chết đi"

"Hãy là kẻ hạnh phúc nhất và là kẻ tự do nhất"

Kí ức dần vỡ ra tiếp đó cậu cảm nhận được chính mình đang bị còng lại bởi 1 đám dây xích nhiều vô kể

Cậu cảm giác đau tê dại trong khi mình không có vết thương nào

Hình bóng mờ nhạt của người nào đó đang cầm roi da quất vào cậu

Tiếp đó hắn còn cười mà dùng dao rạng trên người cậu vài đường khiến máu tuôn ra

Gã điên đó nhìn cậu rồi cầm một thanh sắt để trong lửa đang bóc khói hừng hực kia nhắn cậu ấn xuống

Cậu đau đớn kịch liệt như muốn chết đi

Thứ cậu thấy cuối cùng trước khi mình tỉnh dậy là hình ảnh người anh trai của mình Kozuri

Hắn Kozuri là kẻ cậu tin tưởng người yêu thương cậu nhất

Cậu thấy rõ hắn dùng thân mình chặn lại thanh kiếm mà gã kia vốn dùng để giết chết cậu đâm xuyên qua người

Cậu bật dậy khỏi giường thút thít khóc

Mihawk gã cùng từ đâu xuất hiện ôm cậu trấn an nhìn cậu khóc gã không nỡ

Nói thật gã chỉ muốn ngồi ngắm cậu ngủ thôi nên không có ý xấu gì đâu

"Nào không sao Luffy chỉ là giấc mơ thôi"

Cậu ôm chặt hắn gật gật đầu

Đó không phải mơ mà là kí ức thật sự của cậu chỉ là cậu cũng không biết thôi

Kozuri kẻ đó là người đưa cậu lần nữa sống lại khiến thể giới đảo lộn

Hắn vì cậu mà dùng sức mạnh cấm kị từ dòng tộc Rocks D của mình

Bán đi sự thân thiện đưa cậu đến thế giới mới hạnh phúc hơn

Vì cậu hắn sẵn sàng làm mọi thứ chỉ cần cậu cười mà thôi

Chỉ một nụ cười

Hắn chỉ cần như vậy

Đến cuối cùng hắn cũng biết cho dù hắn có làm gì cho cậu thì người cậu yêu cũng là họ

Hắn sẽ mãi mãi không có được tình yêu của cậu giống như những người kia

Mãi mãi là thế

(Tôi khẳng định Kozuri yêu Luffy nhưng Luffy xem hắn là anh trai thôi nếu các bạn muốn có cặp này thì thuyết phục tôi đi nè:3)

Cả đêm đó cậu ôm chặt cứng Mihawk mà ngủ không cho gã rời đi

Thật sự thì chỉ khi cậu ngủ với ai đó sẽ không gặp ác mộng

Nên dù sao gã cũng ở đây mà nên ôm ngủ luôn cũng không sao

___________________________

Một chap nhỏ do tôi hơi bận nên ra muộn nha có khi nữa tháng hay một tháng mới ra 1 chap

Cũng có khi tôi sẽ off tới hè

Tạm biệt

---Otsutsuki Hinji (16/2/2023)------

Nhà đăng truyện--Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 37


Trong toà lâu đài cổ kính

Một trận chửi rủa vang lên không ngớt kèm theo sự cải vả qua lại

"Đ*t m* mày thứ hãm *beep* nhà ngươi ai cho cái quyền ôm người của ta ngủ đấy hả"

Tiếng hét đầy giận giữ của Dragon vang lên hắn chỉ tay thẳng mặt Mihawk nói

"Cái gì của ngươi tổ cha tên điên này "

Nổi máu sùng Mihawk phản bác lại lời nói của kẻ hóng hách đối diện

Luffy cậu ngồi trên ghế một bên ngủ gật

Họ cãi nhau cũng được hai tiếng rồi chứ ít chi ngồi 1 chỗ cậu cũng chán

Nói thật thị cậu không hiểu mấy ý nói của câu nói họ nói lắm

Hãm *beep* là gì ấy nhỉ cậu rất muốn hỏi nhưng không dám chen vào

Nằm co người lại cậu nằm hệt như một chú mèo nhỏ trên ghế ngủ say

Trong mơ cậu nhìn thấy một lần nữa hình bóng của người đàn ông khổng lồ ấy

Không rõ họ nói gì

Nhưng thật lạ người đàn ông đó cười rất giống cậu

Hắn làm cho cậu cảm giác được an toàn và dường như đem đến cho cậu nụ cười

"Ngươi là ai"

Cậu nhìn cười trong mơ khẽ khẽ nói lên

Cậu cũng không rõ vì sao mình lại hỏi như vậy nhưng cậu rất muốn biết

"Ta là Joy Boy hãy nhớ kĩ nó hỡi người thừa kế của ta"

Nói xong hắn tan biến vào hư không

Cậu nhìn quanh không thấy ai cũng ngậm ngùi dụi mắt cay nòng của mình

Chắc cũng đến lúc cậu nên đi rồi nhỉ ở hoài một nơi khiến cậu khó chịu quá

Thoát khỏi giấc mơ cậu thấy tiếng ồn dường như không còn

Lại thấy mình nằm trên giường cậu biết chắc hai người họ đưa cậu về phòng

Bước xuống giường cậu đi xuống nhà

"Dragon, Mihawk tớ sẽ rời khỏi đây"

Cậu cười rạng rỡ nhìn hai người họ trong sự phấn khởi

"Luffy nhóc định đi đâu cơ"

Ngạc nhiên giây lát Mihawk y vội hỏi Luffy

"Muốn ra biển à nha.Tớ muốn trở thành Vua Hải Tặc mà"

Luffy cậu dơ hai tay dang rộng lên trời cao phấn khởi nhìn cả hai đang ngỡ ngàng

"Chuyện này...Luffy em tính đi một mình sao"

Dragon trầm ngâm hắn không nỡ để bảo bối đi đâu nha

"Không sao đâu đừng lo quá chứ Dragon"

Cậu vẫn cười rạng rỡ nói với cả hai

Ấn ấn chiếc mũ trên đầu cậu càng mong muốn hơn hướng đến biển rộng

"Hazz nếu đã vậy thì nhóc cứ đi đi bọn ta sẽ luôn ở cạnh lúc nhóc cần"

Mihawk đành bất lực y biết có ngăn cũng không được

Một khi cậu đã quyết định thì khó ai có thể thay đổi được

"Đây cầm lấy khi nguy hiểm bóp nát nó bọn anh sẽ đến"

Đeo sợi dây chuyền lên cổ Luffy hắn Dragon cũng đồng ý để cậu đi.

1tuần sau

Sau hôm cậu ra khơi vô số chuyện xảy ra khiến cậu trở tay không kịp

Đa số cậu phải đối đầu với nhiều kẻ mạnh

Đáng sợ hơn hết là hiện tại cậu đang bị bắt giam khi đã sơ ý lơ là

Chúng ác độc đến mức hành hạn cậu bằng vô số hình thức khác nhau

Những vết roi chằng chịt trên lưng đang rướm máu khiến người khác nhìn vào phải đau lòng

Thân hình mảnh mai ấy nào có ngờ được lại chịu hàng ngàn vết thương lớn nhỏ lại có thể chóng chịu được

"Này bây nói thử xem chúng ta nên làm gì với tên này đây"

"Nhìn hắn cũng đẹp đấy chứ chỉ tiếc là nam nhân không thể làm chuyện đó"

Hai kẻ cầm roi đứng đối diện cậu thảo luận

Họ đang có ý định bán cậu để kiếm tiền

Chủ nhân của họ bắt được cậu mà nên giờ tính mạng của cậu đương nhiên họ nắm giữ

Không phải vì chúng bỏ thuốc vào đồ ăn cậu cũng không dễ để bị bắt

Mấy ngày sau

Cậu bị bán cho một tên Thiên Long Nhân bỉ ổi

Hắn dùng cậu như tên nô lệ sai vặt thích thì trúc giận lên

Cậu được đối sử hệt như một tên súc vật

Sỉ nhục cùng vô số lời nói bỉ ổi ,tra tấn bằng những trận đòn roi

Cậu bất lực,cảm giác cực kì cô đơn cùng muốn thoát khỏi đây nhưng khó có thể

Grand line nơi này cao đến mức muốn thoát cũng khó mà có thể

Tuy dù cậu đã bóp nát mảnh dây chuyền nhưng cuối cùng mấy tháng trôi qua cũng không có chuyện gì xảy ra

Nụ cười bây giờ đối với cậu dường như là thứ gì đó khó mà làm được

Tinh thần của cậu dần suy sụp

Cậu không còn nghĩ đến ý muốn ống nữa dù có là kẻ lạc quan cũng không thể

Cậu có thể cười khi mình chết nhưng đó là ngay lập tức chứ không phải dày vò như bây giờ.

Thoát khỏi địa ngục

Sau cùng nhờ vào Nika cậu cũng thoát ra khỏi nơi địa ngục ấy

Cậu kiểm soát dễ dàng hơn sức mạnh của Nika trong cơ thể mình

Giờ cậu hiểu rồi để có thể đưa thế giới hoà bình thì kẻ sở hữu sức mạnh thần mặt trời phải đánh đổi mạng sống của họ

Kẻ khổng lồ xưng là Joy Boy ấy cũng vậy hắn đã phải nhận cái chết hệt như lời nguyền khi dùng Nika

Đem lại cho người khác hạnh phúc thì chính mình phải đau khổ

Đó là quy luật

Cú sốc tâm lí quá lớn khiến cậu giờ đây rụt mình lại không dám tiếp xúc với ai

Cậu sợ hãi cho dù là bị người khác chạm nhẹ vào dường như cậu lẫn tránh tất cả

Đến một ngày

Cậu tình cờ gặp được một người

Thành viên của băng Roger

Vua bóng tối Minh Vương Silver Rayleigh

Ông ấy à không hiện tại có thể nói là anh ta dường như muốn cậu cùng đi với băng của Roger ra biển

Anh ta ngỏ lời mời cậu nhưng cuối cùng bị cậu từ chối cũng đành ngậm ngùi rời đi

Anh ta nghĩ rằng hẳn là vì mình thấy cậu ta rất quen thuộc nên mới rủ rê thôi

[Nhưng đó là ông ấy thôi còn tui thì khác tui ship Rayleigh với Luffy mà]

Sau cùng cậu cũng đến gặp Rayleigh anh ta đồng ý lời mời

Cậu không rõ vì sao nhưng hẳn bây giờ cậu cần một nơi để ở đi

Mà lại ở cạnh Vua Hải Tặc hẳn sẽ an toàn

"Tôi cứ nghĩ sẽ bị từ chối chứ"

Rayleigh anh ta bất ngờ vì lúc trước bị từ chối không thương tình kia mà

"Có...đôi chút muốn đi cùng thôi"

Cậu giường như muốn nói lên câu /Vì tôi sẽ trở thành Vua Hải Tặc nên muốn cùng ngài ra biển đấy/

Nhưng giờ câu ấy nó thật khó nói

Thời gian khiến cậu ngày càng lạnh nhạt và trầm tư

Nhưng bên trong thì cậu cũng chỉ là một đứa nhóc lúc nào cũng muốn trở thành Hải Tặc Vương của ngày ấy

Chắc hẳn giờ chỉ có thời gian mới có thể khiến cậu mở lòng thôi

Tóc cậu dài qua hong nên khi cởi áo choàng ra nhìn cậu chẳng khác gì nữ nhân cả

Mái tóc này cũng chính là minh chứng của việc đau thương chờ đợi đằng đẵng của cậu

Nhìn Rayleigh cậu thật sự muốn ôm anh ta thật chặt gọi tiếng Sư phụ đã lâu ấy

Trong lúc Rayleigh đã quay đi cậu bất chợt mĩm cười nhẹ

Nụ cười nhẹ ấy toát ra vẻ dịu dàng khiến cho người thấy người động lòng

Rayleigh P.O.V

Tôi dẫn thằng nhóc ấy lên thuyền

Có vẻ như mấy tên cùng tàu kia với tôi khá vui khi có thành viên mới

Ấy vậy nhưng đám đó vẫn không khỏi phiền phức mà lắc người tôi

Hazz thật khiến người ta bất lực mà

Nghĩ sao mà họ bảo tôi bắt cóc người ta vậy hải tặc cũng đâu thức đức đến vậy

Tuy dù phải nói rằng thằng nhóc đẹp phi giới tính khiến tôi hay ai nhìn vào cũng tin chắc là nữ nhưng tiếc thật

Tôi càng cảm thấy lạ hơn khi ở cạnh thằng nhóc tôi có cảm giác rất thân thuộc

Không ngờ một lão già như tôi lại có cái ý nghĩ kì quặc như thế

Cố kiềm nén cái ý nghĩ lệch lạc ấy tôi bước vào trong

Khẽ nhấc chiếc mắt kính lên một chút xoa xoa mắt nhăn mặt khó chịu

Chưa đợi tôi hoàn toàn bước vào một lực kéo nhẹ thoáng qua trên vành áo tôi

Hoá ra là thằng nhóc đang kéo lấy áo tôi

Nhìn mặt nó tôi thoáng nghĩ ra thằng nhóc có ý gì đây hẳn là vì nó chỉ quen tôi a

Thế này sao tôi dám bỏ nó lại đây được đây

Nhìn vẻ mặt bối rối của thằng nhóc tôi bất giác muốn cười bởi nét dễ thương này

Ôi trời đây là lần đầu tôi nghĩ đến việc này luôn đấy thật là đúng là không thể cưỡng lại vẻ đẹp của thằng nhóc này nha

Thoáng trầm ngâm tôi lấy lại cái phong độ hằng ngày

Chỉ tay về đám kia mắng mỗi người vì tội ồn ào khiến người khác sợ

Rồi nhìn qua thằng nhóc bên cạnh tôi đành chịu trách nhiệm dẫn nó đi tham quan và về phòng mới

Tôi cũng không biết vì sao mình lại thấy dễ chịu mà không phải phiền phức

Nhưng đó cũng chỉ thoáng qua tôi mong rằng cái ý nghĩ ấy không phải là yêu

Bởi nếu lỡ dính phải thật thì rất là phiền phức

"Này...thành thật cảm ơn anh..

Rayleigh"

Thằng nhóc ngồi trên giường nhìn tôi với gương mặt thoáng nhẹ nhàng nhưng không có biểu cảm nào

Nếu thật mà thằng nhóc cười lên thì sẽ đẹp biết bao thật tiếc làm sao

"Không có gì trách nhiệm của ta mà"

Thoáng trả lời thằng nhóc rồi tôi bước ra khỏi phòng quay về phòng mình

________________________________

Nay sinh nhật tôi nên tặng quà cho các bạn đấy.Chúc các bạn một ngày vui vẻ

Tôi đổi cách viết mới cho nó hợp với cốt truyện tôi nghĩ ra á

Bye~

Otsutsuki Hinji (2/3/2023)

Nhà đăng truyện--Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Spoil chapter 38


1 phần nhỏ của chương 38 dành cho ngày 29/4

Chapter 38 sẽ chính thức ra mắt ngày 29/4 nên hiện tại tui chỉ có 1 phần nhỏ của chap do tác giả gửi thôi

Mong các bạn có thể chờ

____________________________

Luffy P.O.V

Nhìn quang cảnh biển cả xanh biếc đang dập dờn sóng cuộc

Tôi thả mình trên lang cang thuyền hưởng thụ những làn gió nhẹ

Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy an toàn sau chừng ấy chuyện

Người của Băng Roger không hề xấu như tôi tưởng ngược lại ở với họ lại rất vui

Nhưng có lẽ nó chẳng kéo dài được lâu bởi tôi sắp phải về rồi

Tôi sẽ về với thời gian góc của mình và tiếp tục cuộc phiêu lưu để hoàn thành ước mơ của tôi

Nghĩ vậy tôi cũng nhanh chóng đứng thẳng người dậy đi vào phòng

Trước hết vẫn là ngủ trước đã không thì mệt lắm nên đi ngủ cho khoẻ

Rayleigh P.O.V

Hôm nay vẫn như mọi khi

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì khác nếu Luffy thằng nhóc không tìm tôi

Thằng nhóc cầm tay tôi và lắc trong như nó muốn tôi cho cái gì ấy

Sau một lúc lâu thì chúng tôi cập bến tại một hòn đảo nhỏ trên Đại Hải Trình(Tân Thế Giới)

Ánh mắt tôi bất giác nhìn chằm chằm Luffy lúc nào không hay

Thằng nhóc dường như biết tôi nhìn nó nhưng lại chẳng nói gì tôi

Ngược lại nó lại quay qua cười rạng rỡ với tôi

Đây là lần đầu tôi nhìn thấy thằng nhóc cười nụ cười ấy cứ như mặt trời trên kia vậy

"Sao nhóc lại cười"

Tôi dường như mất kiểm soát tâm lí mà hỏi thẳng Luffy người đang nhìn tôi cười rạng rỡ

"Shishishishi Rayleigh dẫn tôi đi cùng nhé"

Luffy thằng nhóc nghiêng đầu nhìn tôi trong thật đẹp làm sao

Tôi cảm giác dường như tim tôi vừa chật một nhịp rồi thì phải

"À..ừm được thôi"

Nghe được đáp án như ý muốn Luffy thằng nhóc vui vẻ chạy đi

Ôi trời có vẻ như thằng nhóc mở lòng với tôi và mọi người rồi thì phải

Tuy dù có chút bị lợi dụng nhưng thôi nhìn thấy Luffy cười tôi thấy nó cũng không tệ

.

.

.

.

Trên con đường làng đông người Luffy thắng nhóc đi cạnh tôi một cách yên tĩnh

Nhiều lần tôi thấy thằng nhóc dao động khi nhìn thấy vài thứ nhưng lại không nói

Tâm tư của thằng nhóc dễ đọc được cực kì vì nó thể hiện ra cả biểu cảm của thằng nhóc cơ mờ nhìn là thấy luôn

Luffy thằng nhóc có vẻ rất thích đồ ăn còn tôi thì chẳng tiếc chút tiền cầm trên người mua cho thằng nhóc

Chả hiểu lí do là gì mà tôi làm vậy nữa

Nhưng tôi nghĩ rằng mình muốn khiến thằng nhóc lúc nào cũng cười vui vẻ

"Rayleigh Rayleigh"

Luffy quơ quơ tay mình trước mặt tôi

Trong thằng nhóc vừa ngây thơ lại vừa xinh đẹp khiến tôi có chút loạn

"Sao thế đứng đừ người như vậy dễ bị người đi đường đâm phải lắm đấy đi nhanh nào"

Luffy nắm lấy tay tôi kéo tôi theo thằng nhóc

Tôi chẳng biết nên làm gì đứng im mặc cho Luffy thằng nhóc muốn làm gì làm

________________

Hẹn gặp lại tối ngày 29/4 nha

---Zekioto---
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chapter 38


Luffy P.O.V

Nhìn quang cảnh biển cả xanh biếc đang dập dờn sóng cuộc

Tôi thả mình trên lang cang thuyền hưởng thụ những làn gió nhẹ

Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy an toàn sau chừng ấy chuyện

Người của Băng Roger không hề xấu như tôi tưởng ngược lại ở với họ lại rất vui

Nhưng có lẽ nó chẳng kéo dài được lâu bởi tôi sắp phải về rồi

Tôi sẽ về với thời gian góc của mình và tiếp tục cuộc phiêu lưu để hoàn thành ước mơ của tôi

Nghĩ vậy tôi cũng nhanh chóng đứng thẳng người dậy đi vào phòng

Trước hết vẫn là ngủ trước đã không thì mệt lắm nên đi ngủ cho khoẻ

Rayleigh P.O.V

Hôm nay vẫn như mọi khi

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì khác nếu Luffy thằng nhóc không tìm tôi

Thằng nhóc cầm tay tôi và lắc trong như nó muốn tôi cho cái gì ấy

Sau một lúc lâu thì chúng tôi cập bến tại một hòn đảo nhỏ trên Đại Hải Trình(Tân Thế Giới)

Ánh mắt tôi bất giác nhìn chằm chằm Luffy lúc nào không hay

Thằng nhóc dường như biết tôi nhìn nó nhưng lại chẳng nói gì tôi

Ngược lại nó lại quay qua cười rạng rỡ với tôi

Đây là lần đầu tôi nhìn thấy thằng nhóc cười nụ cười ấy cứ như mặt trời trên kia vậy

"Sao nhóc lại cười"

Tôi dường như mất kiểm soát tâm lí mà hỏi thẳng Luffy người đang nhìn tôi cười rạng rỡ

"Shishishishi Rayleigh dẫn tôi đi cùng nhé"

Luffy thằng nhóc nghiêng đầu nhìn tôi trong thật đẹp làm sao

Tôi cảm giác dường như tim tôi vừa chật một nhịp rồi thì phải

"À..ừm được thôi"

Nghe được đáp án như ý muốn Luffy thằng nhóc vui vẻ chạy đi

Ôi trời có vẻ như thằng nhóc mở lòng với tôi và mọi người rồi thì phải

Tuy dù có chút bị lợi dụng nhưng thôi nhìn thấy Luffy cười tôi thấy nó cũng không tệ

.

.

.

.

Trên con đường làng đông người Luffy thắng nhóc đi cạnh tôi một cách yên tĩnh

Nhiều lần tôi thấy thằng nhóc dao động khi nhìn thấy vài thứ nhưng lại không nói

Tâm tư của thằng nhóc dễ đọc được cực kì vì nó thể hiện ra cả biểu cảm của thằng nhóc cơ mờ nhìn là thấy luôn

Luffy thằng nhóc có vẻ rất thích đồ ăn còn tôi thì chẳng tiếc chút tiền cầm trên người mua cho thằng nhóc

Chả hiểu lí do là gì mà tôi làm vậy nữa

Nhưng tôi nghĩ rằng mình muốn khiến thằng nhóc lúc nào cũng cười vui vẻ

"Rayleigh Rayleigh"

Luffy quơ quơ tay mình trước mặt tôi

Trong thằng nhóc vừa ngây thơ lại vừa xinh đẹp khiến tôi có chút loạn

"Sao thế đứng đừ người như vậy dễ bị người đi đường đâm phải lắm đấy đi nhanh nào"

Luffy nắm lấy tay tôi kéo tôi theo thằng nhóc

Tôi chẳng biết nên làm gì đứng im mặc cho Luffy thằng nhóc muốn làm gì làm

.

.

.

.

.

"Hai người về rồi sao"

Roger vẫn như hằng ngày đầy nhiệt huyết nhìn chúng tôi

À mà chắc chả phải đâu nhìn đồ đồ ăn trên tay chúng tôi thì có

"Thôi đi Roger phụ bọn này đen đồ ăn vào bếp rồi còn nấu ăn nữa"

Roger nhiệt huyết mà ôm cả đống đồ phụ hai chúng tôi đem vào bếp

Ôi trời cái tính ham ăn của vị thuyền trưởng được xem là Vua Hải Tặc này thật khiến đầu bếp phải ngao ngán à nha

"Chú Rayleigh"

Tiếng gọi của thằng nhóc Shanks khiến tôi khá giật mình

"Gì đấy Shanks"

À hôm nay thật lạ đi Buggy không đi cùng với Shanks tôi nhớ hai đứa này lúc nào chả đi cùng với nhau nhỉ

"Chú với anh Luffy đi với nhau sao"

Thằng nhóc này hỏi câu khiến tôi phải cảm thấy lạ bộ hai người chúng tôi đi chung không được sao

"Phải"

Vẻ mặt của thằng nhóc nhìn tôi có chút sượng đơ ra

Tôi đành phải nhượng bộ đánh lạc hướng bằng chủ đề khác

"Buggy đâu không đi cùng với nhóc à"

"Không, cậu ấy có việc bận rồi"

Thằng bé chóng nạnh nhìn tôi với ánh mắt cá chết như hể chả quan tâm mấy

"Anh Luffy"

"Anh đi với em tí được không"

Thằng bé bỏ qua tôi nắm lấy tay Luffy làm nũng cứ như sợ tôi cướp Luffy đi mất vậy

"Được"

Luffy thằng nhóc cười cười ôm thằng bé Shanks lên nhìn tôi

"Rayleigh khi nào ăn cơm kêu chúng tôi nhá cảm ơn anh"

"Rồi"

Tôi khá lạ Shanks thằng bé có vẻ rất thích đi theo Luffy

Và thằng bé cũng thái độ rất lạ với tôi không giống lúc đầu nữa

Hazzz chắc tôi nghĩ quá thôi

_~°~°~_

Rayleigh P.O.V

"Anh Luffy anh thân với chú Rayleigh lắm ạ"

Shanks ngồi đung đưa chân trên boong tàu nhìn Luffy

"Tất nhiên rồi Rayleigh rất tốt mà shishishi"

Luffy rạng rỡ cười nhìn sóng biển dập dờn trôi nổi cùng vài con cá đang bơi

"Vậy anh có thấy em tốt không"

Shanks dường như có chút khó chịu mà hỏi

"Hửm có chứ Shanks rất tốt và rất dễ thương nữa"

Luffy vui vẻ tươi cười xoa xoa đầu Shanks khiến nó rối tung lên

Shanks không nói gì mà mặt đỏ tía tai cuối gầm mặt xuống đất

"E hèm vào ăn cơm đi Luffy ,Shanks"

Tiếng gọi của tôi (Rayleigh) dường như cứu với được cái tâm hồn đang ngại của Shanks

"Được"

Luffy thằng nhóc vẫn như thường vui vẻ đáp lại tôi bằng giọng thật lớn

.

.

.

.

Tối đó

Tiếng gõ cửa khiến tôi khá bất ngờ

Bởi tôi đang thay đồ

May mà vẫn kịp thay xong để ra mở cửa

"Rayleigh"

Ô ra là Luffy thằng nhóc đến tìm tôi

Nhưng bình thường giờ này thằng nhóc ngủ rồi cơ mà

"Sao đấy Luffy"

Thằng nhóc không trả lời tôi mà ngập ngừng một lúc rất lâu

"vào trong đi rồi chúng ta nói chuyện"

Tôi cũng đại khái biết thằng nhóc có chuyện gì đó không muốn người khác nghe

Thằng nhóc ngồi trên giường tôi hơi hơi trầm mặt muốn nói cái gì đó nhưng lại không nói

"Sao vậy"

"Ừm Rayleigh này"

Thằng nhóc đột nhiên dừng lại lời nói không nói nữa

Tôi thấy khá lạ bình thường thằng nhóc đâu như này có vẻ như có cái gì đó rất nghiêm trọng xảy ra

"Nếu không muốn nói không cần gượng ép đâu Luffy"

"Rayleigh tôi nghĩ mình sẽ đi khỏi đây"

"Sao"

"Tôi nghĩ mình sẽ đi khỏi đây"

Như nghĩ tôi nghe không rõ thằng nhóc lập lại lời nói lần nữa

Tôi khá bất ngờ bởi câu nói của thằng nhóc sao lại rời đi chứ

"Sao nhóc lại muốn rời đi"

Ngập ngừng rất lâu thằng nhóc mới đáp lại lời của tôi

"Tôi có vài chuyện cần giải quyết ấy mà , anh đừng lo quá Rayleigh"

Tôi có cảm giác khá trống rỗng cũng khá đau không muốn thằng nhóc rời đi

Dường như tôi không còn là tôi nữa tâm tình tôi chẳng tốt chút nào

Lẽ ra tôi nên nhận ra nó sớm hơn rằng tôi yêu thằng nhóc đối diện mình chứ

"Anh sao vậy Rayleigh"

Tôi im lặng không nói gì

Sau một lúc cố gắng trấn tĩnh không thành tôi bất lực làm theo lí trí của mình

"Luffy đừng đi được không"

Không khống chế được mình nữa tôi ôm lấy thằng nhóc ôm thật chặt

"Rayleigh khó thở.."

Tôi dứt khoát ôm thằng nhóc không bỏ bởi nếu giờ tôi bỏ ra thằng nhóc sẽ đi mất

"Đừng đi Luffy"

Thằng nhóc khó chịu mà quằn quại cơ thể cố thoát ra

Cơ thể thằng nhóc vốn rất mảnh khảnh nên không thoát được vòng tay của tôi

"Rayleigh..."

"..Anh khóc sao.."

Thật khó để thể tin được rằng tôi đang khóc nhưng đó là sự thật

"Bình tĩnh lại đã nào..

Rayleigh"

Luffy thằng nhóc vỗ vỗ lưng tôi như an ủi cũng làm tôi phần nào buông lỏng tay

Tôi ôm thằng nhóc nằm xuông giường

(Đừng trong mong không có làm gì đâu nha mấy má:} )

"Rayleigh chúng ta sẽ gặp lại mà nên đừng lo quá nhé"

"Ừ"

Để mặt mình chôn sâu dưới hỏm cổ thằng nhóc tôi ậm ừ đồng ý

Cho dù có ngăn đi chăng nữa tôi biết thằng nhóc sẽ đi thôi

Thà rằng để Luffy rời đi như này còn hơn để thằng nhóc lén lút rời đi

Mùi hương thoang thoảng của hoa huỳnh hương từ cơ thể nhỏ bé của thằng nhóc khiến tôi chìm vào giấc ngủ

Tôi biết một khi đã ngủ hôm sau mình sẽ không thấy thằng nhóc nữa

Nhưng chắc chắn chúng tôi sẽ gặp lại tôi khẳng định như vậy

________________________

Marinejois

Hòn đảo bí nơi Joy Boy từng bị giam giữ

Cũng tại bên dưới Marinejois

Một người với dáng vẻ không rõ ràng toát lên vẽ quý phái cùng oai nghiêm khiến người khác phải khiếp sợ

Đang nhìn chằm chằm vào một tên điên lỗ mãng dám xong vào nơi này

"Ngươi vậy mà lại dám xong vào đây đem thứ kia đi sao"

"Ha ha có gì mà không dám cơ chứ Imu ngươi cũng chỉ là một tên không có đạo đức mà thôi đều bẩn thỉu giống như chúng vậy"

"Uranus tính nết của ngươi vẫn chẳng đổi một con rồng lỗ mãng như tên kia vậy"

"Thật tiếc nhưng chiếc mũ rơm này ngươi không thể đem đi được"

Nhấn mạnh từng chữ một trong lời nói cùng một giọng diệu lạnh băng

Mọi thứ xung quanh đang dần đóng băng lại

Sức mạnh của kẻ từ 800 năm trước

Người đã khiến người đời quên đi toàn bộ những gì đã xảy ra từ thế kỉ trống

Kẻ đó đã bắt đầu xuất hiện trở lại

_________________

Trục trặc nhỏ bên ních nên đăng trễ nhé mong các bạn thông cảm

----Otsutsuki Hinji----(29/4/2023)

Nhà đăng truyện---Zekioto---
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Thông báo


Xin lỗi các bạn nhiều

Chủ truyện mất ních tạm thời nên chapter không có phải chờ chủ truyện lấy lại ních

Mấy bạn ráng đợi nha 1-2 ngày gì đó à

Mong các bạn thông cảm

Chân thành xin lỗi

:_)
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chapter 39


Tận cùng tân thế giới

Raftel

"Joy Boy mọi thứ đang dần hỗn loạn bởi sự trở lại của ngài"

"Ngài cũng nên nhanh chóng dành lại nó thôi thứ vốn thuộc về ngài"

Một kẻ bí ẩn với vóc dáng mảnh mai , uyển chuyển nhẹ nhàng đang nhìn vào khối Poneglyph màu vàng óng khắc đầy rẫy những kí tự cổ đại

Một cảm giác thân thuộc đến lạ thường xuất phát từ biển cả

Cô Ta Đã Trở Lại

__________________&_&_

Biển Đông làng Foosha

"Luffy em làm gì ngoài đó vậy vào đây với chị nào"

Giọng nói nhẹ nhàng lớn tiếng kêu gọi cậu nhóc nhỏ đang chạy lanh quanh ngoài kia

"Em vào ngay đây chị Makino"

khoảng thời gian lúc cậu 7 tuổi

"Em đấy phá quá ở yên đây cho chị"

Makino nhẹ nhàng chửi cậu

"Chị Makino em chỉ đi chơi chút thôi mà"

Luffy cậu phòng má giận dỗi khiến Makino có vài phần khó cưỡng chế lại

"Luffy em đấy dạo này biết làm nũng với cả chị luôn cơ tin chị bảo ngài Garp đem em đi với ngài ấy không"

Makino có vài phần dở khóc dở cười khi nhìn cậu tái mặt sau khi nghe mình nhắc đến Garp

Ôi trời Luffy vẫn sợ ông nội mình lắm

"Không không em không có ý kiến gì hết chị đừng kêu ông nội em đến"

Luffy lắc đầu lia lịa như cố ngăn cô đừng nói với ông nội

"Haha giỡn với em chút thôi Luffy ngồi yên đợi chị đấy"

"Vâng"

Makino cười rồi rời đi

Thoáng trên mặt cậu có vài phần vui vẻ bởi cậu sắp gặp Shanks rồi

Hẳn là khi gặp chú ấy không còn giống như lúc ở trên tàu Roger nữa

Nhưng gặp chú Shanks vẫn khiến cậu vui

Tua về trước khi Luffy đến thời điểm này

Sau khi rời khỏi thuyền của băng hải tặc God D Roger cậu gặp phải con sóng lớn trôi dạc đến Wano

Tại đây cậu gặp được một người tên là Yamato anh ta là con trai của Kaido

[E hèm Yamato,Nami,Robin với Uta cốt truyện sẽ thay đổi là Nam nha]

Anh ta đã cứu cậu

Trong khoảng thời gian đó cậu biết được rằng cha của anh đang cố bắt ép anh mạnh lên bằng một cách tàn bạo

So với cha mình thì Yamato có vài phần dịu dàng hơn và dễ gần hơn

"Luffy cậu tính rời đi sao?"

Yamato có vài phần luyến tiếc bởi ở đây quá cô đơn khiến anh nhàm chán

"Ừm Yamato này cậu có định đi chung không chúng ta cùng nhau đi biển phiêu lưu"

Như thấu hiểu nỗi cô đơn từ đáy mắt anh mà cậu cười hỏi

"Chắc không được rồi cái còng này sẽ phát nổ nếu tớ rời khỏi đây khi đó hai ta có thể mất mạng đấy"

Anh lắc đầu từ chối tuy dù rất muốn đi cùng

"Vậy hẹn khi khác nhé tớ sẽ trở lại đây và đánh hạ Kaido khi đó cậu phải trở thành thuyền viên của tớ"

Luffy cười rạng rỡ đưa ngón tay út trước mặt anh lập lời hứa

Tuy dù thời không hiện tại khiến mọi thứ xoay chuyển khác thường nhưng nó cũng có cái lợi của nó

Ít ra thì bây giờ cậu cũng có khá nhiều thời gian để luyện tập và cũng như chuẩn bị cho việc thay đổi vài thứ

Vài ngày sau cậu tạm biệt Yamato rồi rời đi

Nơi thứ hai cậu đặt chân đến là một hòn đảo thuộc chính phủ

Cậu đã có một cuộc tử chiến với Jaygarcia Saturn một trong số Ngủ Lão Tinh

Ông ta khá cao và luôn cầm theo một chiếc gậy bên mắt trái có một vết sẹo dài từ trán xuống và khuôn mặt nghiêm nghị

"Ngươi là một mối hoạ lớn đối với Im-sama đại nhân ta sẽ loại trừ ngươi ngay bây giờ"

Cậu chính thức bật dạng Gear 5 với hình dạng của vị Thần Giải Phóng năm xưa hay còn gọi là Thần Mặt Trời

Nếu bây giờ cậu không dùng chắc chắn rằng cậu sẽ mất cơ hội phản kháng

"Ta không hề quen ông cũng chưa từng gặp qua cái kia người tên Im"

"Chính phủ các ngươi quá vô lí rồi"

Cố trấn định lại nụ cười Luffy nói với vẻ mặt không quá lo sợ lại vui vẻ

"Cipher Pol luật lệ điều hành của chính phủ không cho phép ta nhuân nhượng với ngươi"

Ông ta với vẻ mặt hầm hầm nhìn cậu một bên cánh tay hoá đen lao tới

Thẩm quyền cao nhất kẻ quyền lực nhất trong Ngũ Lão Tinh thế nên sức mạnh của ông ta là thứ rất mạnh mẽ

Trận đấu quyết liệt xảy ra nó quan trọng đến tính mạng của cậu

Từng cú đấm bọc Haki của ông ta giáng xuống người cậu

Tuy dù hiện tại đã hoàn toàn khống chế được Nika nhưng cậu vẫn xuống thế hạ phong

Cố gắng để phản kháng bất kể dùng đến gì ông ta đều có thể dễ dàng phá nát nó

Sức mạnh này khiến cậu không khỏi có chút rét run

Chưa để cậu nghỉ giây nào từng cú đánh của ông ta lao tới

Cây gậy trên tay ông ta gõ mạnh xuống đất khiến cả khoảng đất rung chuyển rồi nứt toạt

Từng đòn đánh không trúng ngược lại mỗi lần ông ta đánh cậu lại khó khăn đỡ khiến cậu không chóng đỡ nỗi mà toàn thân máu chảy

Cậu ôm lấy đầu đang chảy máu chóng trả lại Nika dường như bị áp đảo đến không thể làm gì được

Giờ phút này nhìn bàn tay đang hướng tới phía mình đánh cậu chỉ đành nhắm mắt chịu đựng

Nhưng chẳng đau một chút nào người nào đó đã xuất hiện và đỡ cho cậu một kẻ nào đó rất mạnh

"Đưa Luffy đi đi đến nơi vốn thuộc về nó"

Tiếng nói âm lãnh pha nhẹ chút dịu dàng vang lên khiến cậu bừng tỉnh ngước lên nhìn

Vẻ mặt ấy mới quen làm sao

______________________________

Tập sau Uta cùng với Shanks xuất hiện

Ráng đợi tôi thi xong nha

Yêu cả nhà lắm😘

Ních có chút vấn đề nên không đăng được nhé xin lỗi nha

----Otsutsuki Hinji----(4/5/2023)

Nhà đăng truyện--Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 40


Làng Foosha

Người dân có đôi chút hoảng loạn khi thấy một con tàu hải tặc ở bờ vịnh

Những tiếng thét cùng những lời nói sợ hãi vang lên khiến nơi đây ồn ào náo nhiệt

"Makino mau đem Luffy vào trong đi có một con tàu Hải Tặc đã đến đây"

Makino cô có chút hoảng bế Luffy lên

"Em vào trong tí nhé Tiểu Fy Fy"

Makino ân cần cười với cậu rồi đặt cậu xuống nhẹ nhàng đẩy lưng cậu

Cậu quay lại cười rạng rỡ với Makino

Khiến cô trong chốc lát đứng hình vì sự đáng yêu vô bờ bến này

"Nào vào trong đi Luffy đừng ra khi chị chưa cho đấy nhé" Makino vội lâu máu mũi nhắc cậu nhanh chóng vào trong

Một lúc sau

Cạch

"Xin chào"

Một đám hải tặc với người đi đầu có mái tóc màu đỏ bước vào quán

"Làm phiền cô bán cho chúng tôi vài chai Sake"

Chàng trai tóc đỏ cười thân thiện bước lại gần bên trong

"Được các anh cảm phiền đợi tôi chút"

Makino không mấy sợ hãi bước vào trong lấy rượu bởi đây không phải lần đầu

Cô khá quen với việc có mấy hải tặc đến mua rượu bởi nơi đây thi thoảng có hải tặc ghé và sơn tặc cũng có nữa

Chúng nếu dám đập quán cô, cô cam đoan nói với Garp bắt chúng tất

Luffy nép bên tường lò đầu ra nhìn cô vẫy vẫy tay cười cười

"Nào Tiểu Fy Fy đừng phá vào trong đợi chị được chứ"

"Không sao đâu chị Makino họ không làm hại chúng ta đâu"

"Nhưng họ là Hải Tặc Luffy họ rất nguy hiểm "

"Em chắc chắn với chị là họ không nguy hiểm đâu mà"

Luffy nhìn cô với vẻ mặt mong chờ

Trong cậu lúc này cứ như một con mèo nhỏ đang vẫy vẫy đuôi vậy

"Thôi được rồi tùy em đấy nhưng phải cẩn thận không được gần họ quá nghe chưa"

Cô đành bất lực với độ cute này ai mà cưỡng lại được cơ chứ

[Gặp tôi thì tôi cũng vậy]

Cậu chạy lại chỗ Shanks nắm lấy tay áo của anh lắc lắc

"Anh là Hai Tặc phải không ạ"

Shanks có chút kinh ngạc nhìn cậu ngây người thoáng chốc

Chắc có lẽ do bất ngờ nên anh phản ứng chậm đôi chút

"Phải đúng đấy nhóc bọn anh là Hải Tặc"

Nghe được câu trả lời đúng như dự đoán cậu nhìn anh với ánh mắt lấp lánh

"Anh kể cho em nghe về chuyến phiêu lưu trên biển của anh được không "

Cậu cười toả nắng nhìn anh đầy mong chờ cùng mong mỏi

Anh kể cho cậu nghe cả chuyến hành trình của mình

Anh cũng kể cho cậu về cậu của lần du hành thời gian và bảo rằng cậu rất giống người đó

Cậu thì ngồi đung đưa chân lắng nghe anh nói về mình và cả những gì anh đã trãi qua

Câu chuyện của anh khiến cậu càng muốn khoảng thời gian này trôi nhanh thêm một chút để cậu nhanh chóng ra khơi

"Chú Shanks ơi vậy nếu chú gặp lại cái người có tên giống cháu ấy chú sẽ nói gì với anh ấy"

Cậu nghiêng đầu nhìn anh

"Hửm...Luffy sao nhóc tự nhiên hỏi như vậy"

Shanks nhìn cậu trầm ngâm có chút khó nói nên lời

Chắc là do anh không biết nên nói như thế nào cho đúng

"Nhìn anh em thấy được anh rất quan tâm người đó luôn ấy"

Shanks nhìn cậu cố nén tiếng cười gục đầu xuống bàn cả người run rẩy

"Ha..nhóc..haha"

Nhìn thấy anh đột nhiên bật cười cậu giận đỏ mặt quay đi

"Shanks xấu tính quá chừng"

Quay đi nơi khác cậu bắt gặp một cậu nhóc nào đó có mái tóc một nữa giống Shanks

Người đó cũng nhìn chằm chằm cậu rồi vẫy nhẹ tay chào hỏi

"Ơ kìa Luffy chú không xấu tính đâu nhé.

Mà nhóc nhìn gì thế"

Shanks vỗ vỗ lưng cậu như dỗ cậu để cậu không dỗi rồi bất chợt bắt gặp ánh mắt cậu nhìn đi nơi nào đó

"Chú Shanks anh trai với tóc hai màu giống chú đó là ai vậy"

Cậu chỉ tay về phía người ngồi kế Yassop và Benn Beckman

"A quên mất lại đây nào Uta"

Nghe anh gọi cậu nhóc cũng đúng lên đi lại cạnh anh

"Giới thiệu tí nhé đây là Uta con trai nuôi của chú hai đứa làm quen với nhau đi"

Shanks giới thiệu Uta với cậu trong lòng có chút bất đắc dĩ nhưng đành thôi

"Chào cậu Uta tớ là Monkey D Luffy rất vui được gặp cậu"

Luffy cười rạng rỡ đưa tay ra trước mặt Uta

"A tớ là Uta..hân hạnh°///°"

Uta phản ứng vội vàng đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại ấy

Ôi cả quán dường như ngấy lịm sau nụ cười ấy chỉ Shanks là đủ tỉnh táo tách tay Uta ra khỏi cậu(Anh sợ mất vợ)

"Luffy em muốn đi chung với anh đi bắt cá không chúng ta đi đến đằng kia thôi"

Benn Beckman nhìn cậu ôn nhu hỏi

"Có ạ đi liền luôn đi chú Benn beckman cháu muốn bắt cá một con thật lớn luôn"

Cậu chạy lại chỗ hắn mặc kệ sự đời bởi cậu muốn bơi lâu lắm rồi cậu chưa thử lại cảm giác ấy á nha

"Cẩn thận đấy Luffy"

Makino nhìn cậu đầy bất lực dịu dàng khuyên bảo tránh cho cậu bị thương

"Vâng chị Makino "

Đột nhiên Uta nắm lấy tay cậu khiến cậu khá nghi hoặc

"Tớ đi chúng được chứ Luffy"

Uta nhìn cậu với ánh mắt làm nũng khiến cậu bất lực đành gật đầu

Thế là có cảnh hai người đàn ông một nhỏ một lớn có mái tóc đỏ mặc dày đi theo

____________________________

Tôi đã nghỉ hè nên sẽ hoạt động trở lại thường xuyên

và tôi nghĩ rằng mình sẽ kết thúc truyện trong hết tháng hè năm nay luôn

À và cả ra một bộ truyện mới nữa

AllLuffy luôn nha

Mong các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ

----Otsutsuki Hinji----(1/6/2023)

Nhà đăng truyện--Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 41


Làng Foosha

Trong phòng của Luffy

"Mọi thứ diễn ra khác quá đi mất"

Cậu đang ngồi suy tư ngẫm về những chuyện đã xảy ra

Rốt cuộc cậu không thể hiểu đã sai chỗ nào mà lại khiến cho tương lai có chút thay đổi

Nếu nhớ không nhầm thì lúc ở trong quán đáng lẽ phải gặp đám Sơn Tặc kia chứ

Mà năng lực trái ác quỷ của cậu còn nguyên si sao lại bơi được thế kia

"Hừm..

Thôi dẹp đi ngủ trước đã"

Luffy nằm phịch xuống giường trong chốc lát đã chìm vào giấc ngủ

Từ bên ngoài bóng người bé nhỏ nhảy lên cửa sổ phòng cậu

"Luffy ngủ trong đáng yêu quá đi mất"

Người nọ với vóc dáng nhỏ con mang theo một 'ít' ma mị

Ánh mắt ấy nhìn chằm chằm vào cậu như một con mãnh thú đói khát

"Lâu thật đấy 11 năm nữa cậu mới đủ tuổi khi đó mới ăn được"

Người nọ nhìn gương mặt yên tĩnh đang say giấc của cậu , đôi môi nhẹ nhàng hôn lên trán cậu xong rời đi

Với vóc dáng hiện tại chỉ là một đứa nhóc Haki của cậu yếu đi rõ rệt

Thế nên cậu không hề biết về việc đã xảy ra mà im lìm ngủ một giấc đến sáng

Sáng hôm sau

Cốc

Cốc

Cốc

Tiếng gõ cửa vang lên ba nhịp liên tiếp

Gióng nói nhẹ nhàng của Makino vang lên

"Tiểu Fy Fy dậy đi em sáng rồi"

Không nghe được hồi đáp trong một lúc lâu cô bước vào phòng

Hình dáng cậu nhóc đang co người ngủ làm đón tin cô trong chốc lát

Cô phải cố gắng để kìm chế mình không được nuông chiều Luffy quá mức

"Tiểu Fy Fy dậy rửa mặt rồi ăn sáng đi nào"

Cô lây lây người Luffy kêu cậu dậy

Lim dim mắt nhìn quanh, Cậu dùng tay dụi dụi mắt ngáp một cái nhẹ nhàng đứng dậy

Sau khoảng 10 phút cậu ra ngoài ăn sáng

Trong lúc còn mơ mơ màng màng đi ra cậu đam phải người nào đó

"A!"

Vì đâm vào cái gì đó cứng khiến cậu chợt tỉnh cả ngủ ngước mắt nhìn

"A , Luffy cậu không sao chứ"

Nhìn thấy người mình đâm phải là Uta cậu cũng hơi bất ngờ sau đó vội xin lỗi

"Cậu còn buồn ngủ sao Luffy"

Không vội trả lời Uta ngay cậu đơ ra lúc lâu mới gật đầy

Thấy cậu như vậy Uta bế cậu lên như công chúa ẩm đi ra ngoài

Vì là nam nên Uta hoàn toàn cao hơn cậu và rất dễ để bế cậu lên

Tuy dù có bức xúc vì sao mình lùn như vậy nhưng cũng phải đành chịu(kiếp làm thụ mà)

"Vậy có ổn không Uta tớ nặng lắm"

Nhìn cậu có vẻ rối rắm Uta cười đáp lại

"Không đâu cậu nhẹ lắm ăn nhiều thêm tí nữa mập chút mới đáng yêu"

Cậu phòng má quay đi

Giận à nha người ta ăn cũng nhiều mà do không biết sao nó không mập thôi với cả nam nhân sao lại dùng từ đáng yêu để miêu tả chứ

"E hèm để chú bế cho Uta"

Âm thanh quen thuộc vang lên khiến cậu nhìn lên người nói chăm chú

"Không cháu ổn mà chú có thể đi rồi chú Ben Beckman"

Nhìn thấy người ý định cướp đi cậu Uta né ngay lùi lại vài bước

Xui cái đằng sau có Shanks đang đứng

Thế là Shanks ẩm Luffy đi mất hút không thấy đâu trong sự ngỡ ngàng của hai bạn trẻ

Vài ngày sau

Băng Hải Tặc Tóc Đỏ ra khơi

Đứng trên bờ cậu từ biệt họ trước khi đi Shanks đã để lại mũ rơm cho cậu

"Đây giữ dùm chú nhé , sau này khi cháu ra biển hãy đem nó trả lại cho chú"

Đem mũ rơm nhẹ ấn trên đầu Luffy sau đó Shanks ôm cậu

"Mốt làm vợ chú nhé Luffy"

Shanks thì thầm vào tai Luffy để mình cậu nghe thôi là được

"Dạ?"

Tuy dù không hiểu gì nhưng cậu vẫn dạ

Sau đó cậu từ biệt Uta và chú Benn Beckman họ cũng nói câu y như Shanks vậy khiến cậu có vẻ hoang mang

Nhưng suy cho cùng cậu vẫn dạ cho phải phép kệ nó có nghĩa gì

Vài ngày sau khi Băng tóc đỏ đi Garp ông nội cậu cũng về làng

Không nghi ngờ gì nữa cậu lầm nữa bị đem đến nhà dì Dadan ở

Nếu nói phản ứng của Shanks bình thường giống với những gì cậu dự đoán thì Ace hoàn toàn ngược lại

Có vẻ như Ace hiền dịu hơn thì phải

Ace anh ấy cũng rất hay đỏ mặt khi cậu lại gần việc này khiến cậu thấy lạ

"Anh Ace cho em đi chung với"

Cậu hớn hở đi theo Ace

Anh cũng không vội chạy đi mà đi chậm lại đợi cậu

// Anh Ace không từ chối việc mình đi chung sao lạ thật đấy //

Cậu suy nghĩ rồi nhìn anh cười với nụ cười ấy anh chính thức mặt đỏ bừng

"Cẩn..Cẩn thận có thú dữ ấy"

Ngại ngùng anh lấp bấp nói không ra lời

Anh nghĩ mình sẽ không dẫn cậu đi gặp Sabo đâu không thì khổ lắm

Nhưng chưa để anh nghĩ cách Sabo từ trên cây nhảy xuống

"Sáng giờ cậu đi đâu mất dạng vậy Ace"

Nhìn thấy Sabo mặt Ace cứng đờ ra

"Ờ thì"

Chưa để anh nói tiếp Sabo đã đến chỗ cậu

"Chào em, anh là Sabo rất vui được gặp em"

Sabo cười dịu dàng xoa xoa đầu cậu

"Chào anh, em là Luffy ạ"

Ace lặng thinh chưa kịp nói gì đã mất vợ ai không cay cơ chứ

"Ace nè sao cậu đi chơi với Luffy mình không rủ tớ đi cùng keo dữ vậy"

Sabo nhìn Ace trách móc

"..."

Ace lặng thinh không biết nên nói gì cho đúng nữa đúng là mệt mà

"Anh Ace, anh Sabo chúng ta đi tìm thứ gì ăn được không em đói"

Luffy nắm lấy tay hai người lắc lư lên xuống nhịp nhàng

Thấy hành động dễ thương ấy hai anh gật đầu đồng ý ngay

Mấy tuần liền sau đó ba người trở thành anh em chí cốt đi đâu cúng có nhau và chuyên phá làng phá xóm.

___________________________

Xin lỗi vì sự chậm trễ này tối Thứ 6 tôi ra bù cho thứ lỗi nhé(人 •͈ᴗ•͈)

Lịch ra chap như này này

•Tuần đầu tháng / 2 chap: Thứ 3, Thứ 7

•Tuần 2 tháng / 2 chap: Thứ 4 , Thứ 6

• Tuần 3 tháng/ 2 chap: Thứ 2, Thứ 5

•Tuần cuối tháng/ 2 chap: Tự do tùy ngày

Bye nhé tuần sau là bắt đầu lịch tuần thứ 2 nhé các bạn cảm ơn vì đã ủng hộ

----Otsutsuki Hinji----(9/6/2023)

Nhà đăng truyện--Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 42


Việc Sabo bị bắt về vẫn diễn ra

Cùng với đó do việc sửa đổi tương lai Thiên Long Nhân đã đến Vương quốc Goa sớm hơn dự tính

Bên cạnh đó việc tiêu hủy bến ảm đạm cũng xảy ra

Đây là khoản thời gian mà ba anh em cậu phải chia cắt và cũng là lúc cả ba bất lực nhất

Vùng cực xám

Băng hải tặc BlueJam đã đốt cháy bến ảm đạm đem đóng rác cao như núi ấy tiêu hủy

Vì có thể đưa Sabo về cậu và Ace đã đến gặp bọn chúng

Trận chiến giữa Sơn Tặc và Hải Tặc diễn ra và kết thúc với thắng lợi thuộc về Sơn Tặc

Ace và dì Dadan biến mất khiến cậu vô cùng lo lắng

"Nếu giờ mình có hình dạng cao lớn kia thì mình đã cứu được họ ăn toàn hết rồi"

Cậu ngồi lo lắng trằn trọc suy nghĩ vu vơ

Sau vài ngày Ace cũng đã trở lại cùng với dì Dadan và tin Sabo chết cũng đến

Dù cậu đã biết trước rằng Sabo không chết nhưng nó vẫn mất mát rất nhiều khiến cậu u buồn vài ngày liền

Thời gian thấm thoát thôi đưa

[Tính ra tôi tua]

Ace ra khơi sau đó là đến cậu

Hệt như kiếp trước cậu cũng gặp lại bạn mình từng người một

Thứ khiến cậu bất ngờ là Thế Giới này thay đổi quá nhiều

Việc Zoro khiêu chiến Mihawk xảy ra và thật lạ là Mihawk không nhớ về cậu

Và hắn rất trẻ so với lúc đầu hay lúc cậu quay về quá khứ thì trong hắn đẹp hơn rất nhiều

(Hình ảnh chỉ để minh hoạ mọi người nhé mắt có vẻ không giống cho lắm nhưng ổng thật)

Dù sao thì không quen cũng đỡ mắc công cậu mệt vì phải nứt đầu suy nghĩ việc trốn hắn

Cậu tuy dù là một người ngây thơ.

Nhưng chuyện hắn cùng với Dragon thất hứa khiến cậu ghét hắn rồi trừ khi cho cậu thật nhiều thịt thà may cậu còn tha

Tua đi đoạn dài đến Sabaody

Ở đây cậu gặp được Law một người đồng minh cũ của mình

Cách ăn mặc của anh thay đổi rõ rệt trong trưởng thành hơn hẳn

Chủ yếu là im lìm quá mức không giống anh Hổ cậu quen gì cả

"Anh Hổ anh làm gì vậy"

Cậu nhảy bổ vào ôm lấy cổ anh nhìn nhìn

"Mugiwara-ya cẩn thận"

Hắn ôm cậu ngồi xuống trong lòng mình

"Thuyền trưởng của bọn tôi xin lỗi đã làm phiền anh"

Zoro xách cậu lên đem đi đến một góc bên sàn đấu giá nơi Băng Mũ rơm đang ngồi

"Cậu không nên gần tên đó quá đâu Luffy ,hắn là Trafalgar Law một trong số những kẻ thuộc Thế Hệ Tồi Tệ nhất kẻ kém hơn cậu 100 triệu berry"

Robin ôn nhu xoa xoa đầu cậu do bản thân cậu thấp với Robin là nam nên anh rất dễ dàng xoa đầu cậu

"Tớ biết rồi"

Cậu gật gật đầu đồng ý rồi cười rạng rỡ

[Tự dưng tôi muốn bé bị 'thịt' quá à:3 Mà thôi dẹp đi để kết truyện cho 18+]

"Chúng ta nhất định phải cứu Keimi ra khỏi đây vậy nên phải cẩn thận"

Nami anh chàng tóc cam nhìn mọi người nắm chặt chiếc bảng nhỏ trong tay

Nếu như không có chuyện bất trắc xảy ra thì Keimi sẽ được cứu một cách an toàn

Nhưng tiếc rằng sau đó Thiên Long Nhân đã mua cô gái người cá Keimi với giá tiền quá lớn khiến họ ngơ ra

Chỉ một lúc sau thì hai bên đánh nhau do cậu đã cho tên Thiên Long Nhân Chalot gì đó kia một cú đấm bay tít vào trong góc phòng luôn

Khắp khán phòng đấu giá mọi người chạy đôn chạy đáo đi tìm chỗ trốn

Một phần sợ Hải Tặc một phần thì sợ Đô đốc Hải Quân

Khác với lần trước lần này có một người mặc áo đen đi đến gần cậu

Hắn cuối xuống lịch thiệp cuối chào cậu

Nụ cười dịu dàng bên trong lớp áo choàng khiến cậu thấy rất quen mắt

"Lâu quá mới gặp nhỉ Luffy~ em vẫn dễ thương như xưa"

Giọng nói mang nhiều phần ma mị quen lên cùng với đó có đôi chút mùi chiếm hữu

"Anh là ai?"

Cậu nhìn hắn chằm chằm khó khăn nhớ đến chuyện xưa

Nhưng không tài nào nhớ được

"Anh là Kozuri đây"

Hắn gỡ xuống nón áo choàng nhìn cậu cười tươi như hoa

Gương mặt thanh tú đậm nét bí ẩn của hắn khiến cả căn phòng không ai dám nhúc nhích

Không phải do hắn đẹp trai quá mà là do sức mạnh toả ra từ hắn như quái vật đang há mồm ra nuốt chửng bọn họ vậy

"Là anh Kiozura đúng không ạ"

Cậu nhìn hắn cười ôn hòa như ánh nắng mặt trời chiếu rọi vậy

"Tiểu Fy Fy đoán đúng rồi"

Rocks D Kiozura con trai của Rocks D Xebec được gọi với tên khác là Kozuri

Người này cậu đã quen năm lên 5 tuổi hắn là một kẻ bí ẩn có quá khứ tối tăm

Hắn sẽ không làm hại cậu bởi hắn xem cậu là cả mạng sống và việc du hành hay cuộc sống hiện tại đều do hắn làm

Thứ hắn muốn là nụ cười của cậu nụ cười xinh đẹp tựa như thiên sứ ấy

Vì nụ cười ấy cho dù có mất mạng trong tay đám đứng đầu chính phủ thế giới hay Imu thì không là gì cả đối với hắn

"Sao anh lại đến đây"

Luffy nghiêng đầu nhìn anh hỏi

"Vì anh nhớ em đấy Tiểu Fy Fy"

Hắn tiến lại gần kề sát mặt mình vào cậu

Hắn đứng dưới cậu 4 bậc thang nên chiều cao chỉ hơn cậu một ít

Thuận thế hắn hôn lấy cậu trước sự ngơ ngác của người toàn phòng

_________________________________

Tuần sau chapter sẽ 3000 từ trở lên và nó có hơi bạo lực một 'tí'

Ngọt ngào trước dong bão hen (。•̀ᴗ-)✧

----Otsutsuki Hinji----(9/6/2023)

Nhà đăng truyện--Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 43


Cả hội trường bên trong sàn đấu giá trở nên im lặng hẳn đi

"Anh sao lại hôn em?"

Luffy lắp bắp nói trong giọng nói mang đầy ý ngại ngùng

"Đây là cách anh chào hỏi đấy"

Kiolou nghiêng đầu cười nhìn cậu hắn thừa biết cậu ngây thơ dễ tin người nói vậy cậu sẽ không giận còn được lợi lần sau nữa nha

"Chào hỏi sao lại làm vậy ạ??"

Luffy nghiêng đầu nhìn hắn đầy tò mò

"Đây là cách để thể hiện sự yêu thương đấy"

Kiolou cười rạng rỡ không thèm để ý xung quanh mà bâng quơ trêu đùa

"Cảm phiền anh tránh xa thuyền trưởng của bọn tôi ra"

Zoro đứng chắn trước người cậu tránh cho hắn lén phén lại gần

"Sao tôi lại phải nghe theo nhỉ"

Kiolou thảnh thơi trả lời không quan tâm mấy việc Zoro nói

Zoro tức giận rút kiếm ra chĩa về phía hắn

"Nếu đã như vậy chúng tôi sẵn sàng chiến với anh một trận"

Nhìn thấy hành động của Zoro hắn cười rộ lên khiến cả phòng đấu giá im bặt

"Ha ha ha ha cậu chưa đủ mạnh để đánh bại ta đâu nếu thực sự muốn bảo vệ được Luffy cậu phải mạnh hơn nữa"

Nự cười của Kiolou mang đầy sự chế giễu đối với hắn mà nói Zoro không đủ tầm để có thể trở thành bạn đời của Luffy

Không ai được phép cướp đi đồ của hắn hắn vĩnh viễn cũng không cho phép

Dưới khán đài nơi Keimi đang ở bên trên tường đột nhiên nứt ra

"Ha ha có bên ngoài xảy ra khá nhiều chuyện phức tạp hơn ta tưởng đấy"

Một người trung niên bước ra từ bức tường đẳng sâu người ấy là một người khổng lồ đang xé mở những khe hở lớn hơn

"Bọn ta phải cảm ơn ông nhiều vì đã cứu bọn ta khỏi đám gong xiềng kia đấy"

Hình bóng của hai người dần hiện ra rõ trước mặt những người có trong kháng đài

"Kia thế mà lại là Vua Bóng Tối Minh Vương Silver Rayleigh"

Killer nhìn Kid thuyền trưởng của mình nói trong bất ngờ vô cùng

"Một người từng nhìn thấy khó báu One piece thú vị đấy"

Kid cười trong nụ cười mang vài phần hoảng sợ vì đã nhìn thấy một huyền thoại sống

"Hửm thất lễ vì đã khiến các cậu hoảng sợ"

Rayleigh với vóc dáng khá trẻ trung hơn so với lúc cậu gặp ông ấy ở lúc chưa du hành

Có vẻ như ông trẻ hơn so với tuổi thì phải trong cũng rất là phong độ

Ánh mắt của Rayleigh rơi về phía cậu không để ý đến xung quanh

"Chiếc mũ rơm kia sinh ra để dành cho những người quả cảm nhỉ"

Rayleigh nhìn chăm chú cậu cười bước lên từng bậc thang

"Cậu hợp với nó lắm đấy Luffy Mũ rơm"

Rayleigh hướng về phía cậu đi đến lướt qua Kiolou đứng dưới bậc thang nơi cậu đứng

"Liệu chúng ta đã gặp nhau lần nào chưa"

Ánh mắt của ông nhìn cậu không rời không biết ông đã gặp nhưng gì

Nhưng trong mắt cậu hiện tại thì ông không khác gì lúc đầu cậu gặp ông cả vẫn là mái tóc dài màu vàng ấy

Thật lạ là ông chưa hề già đi mà như trẻ trung theo thời gian vậy

Cậu không tính trả lời ông tại rất khó nếu nói cậu là người du hành thời gian liệu ai sẽ tin đâu vẫn là nên giữ bí mật

Nếu việc này truyền ra ngoài sợ rằng những gì cậu phải trãi qua còn đáng sợ hơn nữa

"Ta đã nghe được Shanks nói về cậu khi nó đến chỗ ta cậu giống hệt như em ấy vậy"

Vẻ mặt của Rayleigh mang đầy vui vẻ tay xoa mặt cậu cảm thán thật mềm mịn làm sao

"Vì sao đột nhiên ông ta lại tiếp cận Luffy chúng ta phải ngăn ông ta lại"

Nami trong hình hài một nam nhân nhìn các thành viên trong Băng nghiêm nghị nói

"Không nên đâu chúng ta không thể nào hạ ông ấy cả Rayleigh ông ta rất nguy hiểm"

Robin nhìn Nami lắc đầu từ chối sao anh lại không biết Rayleigh chứ ,cái tên đó ít nhất ai cũng từng nghe qua một lần trong đời, Cựu Thuyền Phó trong Băng Hải Tặc God D Roger Minh Vương Rayleigh.

Từ ngoài những tên Hải quân lần lượt kéo vào với ý định cứu 3 tên Thiên Long Nhân kia

"Ta sẽ giải quyết chúng nhé vậy chúng ta tạm gác lại chuyện cần nói sau lại nói tiếp"

Kiolou hết thảy nhìn mọi thứ một lường khí tức u ám khiến hắn rùng mình

Lần này rắc rối rồi đây tên kia không những đến mà còn ở tận đây

Mục đích toàn diện của hắn là giết chết Luffy việc du hành này không khiến hắn quên đi

"Bên ngoài không chỉ có Đô đốc Hải Quân đâu có vẻ mọi chuyện sẽ chấm dứt tại đây đi"

Kiolou hắn lên tiếng khiến tất cả ánh mắt đều hướng về hắn cái gọi là không chỉ có Đô đốc đây là ý gì

Còn có những người cấp bậc cao hơn cả đô đốc tới sao

Nhưng lời nói của hắn nói ra không sai bên ngoài hội trường đấu giá lúc này Kizaru, Akainu và cả Kuzan đều có mặt

Không chỉ vậy những kẻ được gọi là Kị sĩ Thánh cũng ở đây

Imu cái người bất tử ấy đang giấu mặt tại nơi đây hắn đang dùng tất cả để giết được Luffy

Bởi nếu cậu sống lâu hơn nữa kẻ chết sẽ là hắn không sai vào đâu được

Hắn nhất định phải hủy được cái gọi là ngày Đại Huyết Tảy ngày Chính phủ của hắn sụp đổ

_________________________

Tạm thời mắt tôi có tí vấn đề nên ra hơi muộn mong các bác thông cảm

Yên tâm mai sẽ có chap tiếp nha ít nhưng do truyện sắp đến hồi kết nên sẽ đánh nhau nhiều hơn nên tôi làm hơi lâu

----Otsutsuki Hinji----(15/6/2023)

Nhà đăng truyện--Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 44


Bên ngoài sàn đấu giá

Không một chút nào e ngại Kiolou là người đầu tiên bước ra ngoài với mục đích ngăn cản hết thảy mọi việc

Lúc bấy giờ trừ khi là Imu xuất hiện cũng không thể ngăn cản hắn

Hết thảy mọi việc sẽ kết thúc ngay tại Marinejois

Nhưng nếu đã là như vậy đây sẽ là trận chiến cuối cùng Thế Giới sẽ quay về như ban đầu Luffy cũng sẽ không chịu hậu quả theo như lời tiên đoán nữa cả

"Người của Thánh Kị Sĩ cũng đến sao thật thú vị vậy chúng ta sẽ có một trận đánh thật hoàng tráng đây"

Kiolou cười ưỡn người giãn ra đám gân cốt lâu ngày chưa hoạt động của mình

"Hết thảy sẽ kết thúc ở đây ngươi sẽ chết tên phiền phức gây hại cho chúa công"

Người lên tiếng hết thảy là một kiếm sĩ với mái tóc trăng lưỡi liềm

"Không chắc đâu à nha chính các ngươi là người đã khiến Luffy chết đi ta sẽ không bỏ qua đâu cho dù đây là quá khứ hay tương lai"

"Hết thảy không ai được phép khiến Luffy đau lòng cũng không ai có quyền cướp đi nụ cười của em ấy không bao giờ"

Kiolou nghiêm túc tức giận hắn thừa biết rằng một mình đối chọi tất cả là không thể nhưng nếu như hắn bỏ cuộc kết cục sẽ vẫn như vậy

Hắn không muốn nhìn Luffy một người chỉ mới 19 tuổi chết đi em ấy còn quá trẻ và đáng lẽ ra em ấy phải có được hạnh phúc

Joy Boy hết thảy mọi chuyện nên kết thúc ở đây ta Rocks D Kiolou sẽ đưa Luffy nhanh nhất đến One piece

Mọi sai lầm do ngươi gây ra vì vậy đừng để cho Luffy phải một mình chịu hết thảy

"Ồ bên ngoài vậy mà có nhiều người đứng đầu Chính phủ thế giới như vậy đấy thật đáng ngạc nhiên"

Rayleigh bước ra và không khỏi cảm thán trước lực lượng đối diện nếu nói là không hề hứng gì thì sai hoàn toàn

Bởi một khi đã khai chiến hết thảy mọi việc sẽ thành một trận đại loạn

Những Hải Tặc từ bên trong sàn đấu giá cũng đi ra và mọi chuyện phức tạp hơn họ tưởng đáng lẽ lực lượng chủ lực nên ở Marineford

Vốn dĩ việc sử tử Ace mới là đáng xem trọng nhất trong khoản thời gian này nhưng có vẻ mọi chuyện đang đi vượt dự định của tất cả

"Nghe kĩ đây đám người Thanh Kị Sĩ ta sẽ giải quyết toàn bộ mấy tên Đô đốc kia giao lại cho các ngươi"

Kiolou nhìn về phía Rayleigh lại nhìn thoáng qua đám người đứng đó hắn không có thiện cảm quá với đám này chút nào

"Được thôi ta sẵn sàng đánh một trận với ba tên kia dù sao cũng muốn vận động thân thể một chút"

Rayleigh lên tiếng nhìn về phía Kizaru,Akainu và Kuzan hiện tại giữ mãi phong độ thế này ông chả hề sợ ba đứa nhóc này tí nào

"Bọn ta đến đây để bắt Luffy Mũ rơm kẻ đã dám làm ô nhục danh dự của Hải Quân và đánh Thiên Long Nhân"

Akainu lên tiếng cắt ngang sự nhốn nháo của những người dân xung quanh

"Phụt hahahaha các ngươi nghĩ mình có thể sao thật tiếc là đ*o nhé"

Kiolou nhìn Akainu với ánh mắt ghét bỏ và đầy sự chế giễu

Đối với anh mà nói thì tên kia chả khác gì rác rưởi mà đã là rác rưởi thì rất bóc mùi và cần được loại bỏ càng sớm càng tốt

"Đừng có mà cười tên điên kia không chỉ bắt Luffy Mũ rơm bọn ta cũng sẽ giết ngươi tên phiền phức gây hại cho thế giới "

Akainu tức giận khi nghe thấy Kiolou dám cười trước mặt hắn

"Thôi nào~ thật khiến ta hưng phấn đấy liệu chỉ riêng lẽ họ sẽ hạ được tất cả không nhỉ"

Kizaru lên tiếng với một giọng đầy đùa cợt kéo dài từng âm tiết

Aokiji vẫn như thế im lặng hắn chả thèm quan tâm mấy về việc Hải quân đã làm bởi hắn thấy chán ngáy cái chính nghĩa này rồi

Trận chiến nổ ra

Một thân một mình Kiolou cân tất cả thành viên Thánh kị sĩ

"Ngươi không hề tầm thường tí nào cả tên phiền phức gia tộc Rock D"

Một nhát chém với uy lực lớn lao về phía hắn theo vết chém tất cả những nơi nó lướt qua không gian rách thành từng tia đen, cây cối héo úa, mặt đất nức làm đôi

"Wao ghê thật nha nhát kiếm đó mạnh thật đấy nhưng tiếc ghê"

Kiolou búng tay một cái vết chém hoàn toàn biến mất không một dấu vết

Những người còn lại cũng lần lượt xong lên hầu hết họ đều sài được Haki

Tuy dù bị rất nhiều người vây đánh không ngừng nhưng Kiolou không hề nao núng chút nào, dường như bất cứ thứ gì lại gần hắn sẽ biến mất ngay lập tức

Dùng sức mạnh thời không của mình hắn điều khiển mọi thứ khiến cho tất cả những người thuộc Thánh kị sĩ rơi vào một nơi khác

Bên ngoài không gian

Những Hải tặc thuộc thế hệ tồi tệ nhất giải quyết những hải quân tép riêu cùng những con người máy

Riêng mình Rayleigh một lúc cân hai Kizaru và Kuzan

Akainu thì do Luffy giải quyết vừa hay có thể trả lại mối thù mà hắn đã gây ra cho Ace

"Ồ~ công nhận nha sức mạnh của Minh Vương Rayleigh có khác mạnh thật đấy~"

Kizaru dùng tốc độ ánh sáng của mình tấn công Rayleigh nhưng rất nhanh ông đã chặn cú đá của hắn bằng kiếm

Hạ chân xuống hắn chỉ tay bắn ra những kia sáng không lồ hướng về phía ông

"Thằng nhóc cũng được đấy"

Một kiếm vung lên ông hoàn toàn áp đảo hắn khiến những tia sáng kia bị chém đôi theo gió tiêu tán

Lại vung một kiếm nữa một kiếm này vung ra trực tiếp khiến Kizaru bay ra xa

Ngay lúc đó một con chim băng khổng lồ bay đến thằng về phía ông

"Đừng làm lơ ta như thế"

Aokiji (Kuzan) lên tiếng với một giọng lười biếng chán nản như bị ép buộc làm vậy

"Ha ha thú vị thật đấy"

"Ta sẽ khiến cho nó trở thành đóng băng phế thải ngay bây giờ"

Tay ông nâng lên lại một nhát kiếm nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực xuất hiện một kiếm này không chỉ khiến cho con chiêm băng không lồ kia bị chẻ đôi mà còn khiến thế cục hoàn toàn nghiêng về một phía

Theo sau khi Chim Băng chia thành hai nữa nó không rớt xuống thành hai mảng mà dần dần thành những hạt li ti tan đi theo sức nóng của mặt trời

"Haki sao?

Ông thật sự là một huyền thoại sống đấy"

Aokiji (Kuzan) cảm thán nhìn lên những hạt băng đang tan đi kia

Không cần biết là gì hắn chỉ biết là hiện tại đang chấp hành nhiệm vụ một nhiệm vụ bất khả thi nhất từ trước đến giờ

Việc đánh bại Rayleigh là thứ gì đó rất khó cho dù có Kizaru hỗ trợ đi nữa thì phần thắng vẫn bằng không mà thôi

"Thật chẳn vui tí nào đánh đấm khiến ta cảm thấy không thoải mái ta chỉ muốn ngủ thôi"

Kuzan(Aokiji) ngáp một hơi thật dài cả người dường như bủn rủn trở thành một đống nước biết đi vậy

Thật khó để có thể nhận ra rằng Kuzan đang nhìn Luffy chằm chằm vì hắn dường như đang nhìn Rayleigh hơn trong mắt những kẻ khác đang đứng ngoài

Rất khó để có thể nhận ra một cách triệt để hắn đang nghĩ gì như có thứ gì đó khiến cho hắn ỉu xìu và không dám ra tay

Hắn không kiêng dè Chính phủ Thế giới bởi dù sao vài ngày nữa thôi hắn sẽ rời đi và từ bỏ chức vị của mình

Không biết vì lí do gì mà cấp trên lại không chấp thuận ngay lập tức đơn xin rời khỏi của hắn trong khi họ còn chẳng quan tâm quá về việc hành quyết Portgas D Ace

"Ôi trời Aokiji sao ngươi lại có thể ỉu xìu như thế khi đang đánh nhau chứ nào nhanh phụ ta đi chứ~"

Kizaru vẫn giở dọng kéo dài đầy ớn lạnh của mình ra để nói chuyện mà không mấy quan tâm đến anh mắt ghét bỏ của người khác

"Im đi ta tự biết"

Kuzan rất nhanh đã phản ứng lại hắn không dùng đến những thứ như những mũi băng nhọn do sự ám ảnh của quá khứ chăng

Tất nhiên là vậy bởi khi đó hắn đã phóng thẳng một thanh như vậy hướng đến Dragon nhưng nó lại đâm thẳng vào mặt trời bé nhỏ của hắn

Mà hiến tại mặt trời kia đang đứng sau lưng Rayleigh nên điều này sẽ có thể tiếp diễn lần nữa nếu sai sót

Mặt đất đóng băng kìm chăn Rayleigh lại nhưng ông lại chẳng thèm chú ý

Bởi không cần di chuyển ông cũng đủ khả năng cho hai người này ăn hành

Hỡi ơi mái tóc vàng vẫn như ngày nào ấy ông không hề già đi tẹo nào làm sao có thể như vậy nhỉ

Đằng sau Rayleigh Luffy cậu đang nhìn đến một hướng khác

Một kẻ lạ mặt đang nhìn chằm chằm cậu khiến cậu sởn cả tóc gáy lên

Bình thường cậu sẽ không chú ý và cười hồn nhiên như không có gì nhưng hôm nay thì khác nó lạ hơn cậu tưởng

Bên trong cậu một thứ cảm giác vô cùng khó chịu nổi lên có vẻ cậu đang tức giận vì thứ gì đó mà cậu chả biết

Cậu nghe thấy tiếng gọi của biển cả nó đang gọi cậu, kêu cậu tránh ra xa tên kia

Cảm giác thật thân thuộc cậu đang muốn bật cười như cách mà cậu đã cười lúc ở Wano

Nước biển đột nhiên dâng trào lên khiến mọi người sửng sốt trên cao một thứ như thiên thạch khổng lồ vừa rơi xuống khi mọi người không chú ý

Và may thay những dòng nước đã ngăn lại nó dường như biển cả đã nuốt chửng nó vào

Làm sao có thể khi biển vốn là thứ khó có thể điều khiển được

Mẹ biển cả đang kêu gọi Luffy cậu đang cảm thấy muốn nhấn chìm mình xuống đại dương

Không biết vì lí do gì nhưng cậu đang đi hướng đến kẻ bí ẩn với chiều cao dường như không lồ kia

Biển cả dường như tĩnh lặng ngay sau đó mọi người vẫn không hề hay biết dường như thứ vừa xảy ra không nhớ gì cả trong giây lát

Có thứ gì đó đã cướp mất kí ức của họ một thứ gì đó đã phong ấn nó

Cậu bước lại gần người kia đứng trước mặt hắn nghiêng đầu

"Ngươi là ai?"

Trước sự tò mò và câu hỏi của cậu hắn chỉ nở ra một nụ cười điên rồ

"Ta là Imu người đã giết ngươi, sẽ vui hơn nếu ngươi không tồn tại Joy Boy ta sẽ không để những thứ mình có hiện tại bị ngươi lấy đi đâu không bao giờ"

Đôi đồng tử đỏ của hắn léo lên nó khiến cho Luffy dường như muốn bật cười

Cả hai có lẽ đang ở trên bầu trời tiếng cười của cậu bắt đầu vang lên

Một tiếng cười ngặt nghẽo và khiến người nghe lạnh cả sóng lưng

"Hahahaha!

Ha!

Ha!

Ha!..giết ta á...Ha!Ha!Ha!"

Tiếng cười không ngừng vang lên trên khắp tằng may nó khiến cho Imu phải bực bội mà nghiến răng

Đại huyết tẩy sao hắn không tin Imu ta mới là kẻ có được Thế giới này hắn bất tử và hắn không cho phép kẻ nào có được thứ đó như hắn mãi mãi không

"Joy Boy ngươi vĩnh viễn sẽ không được sống lại! tốt nhất là như vậy"

"Đại huyết tẩy sao nực cười thật đấy ta sẽ không bao giờ để nó xảy ra đâu"

Imu thét lên hai câu tiếng vang dội khắp tận trời cao nhưng nó chưa thể khiến câu thôi cười và đánh hắn

Một tay ôm bụng ,một tay che lại mắt cười nghiêng ngã sau cùng cậu mở đôi bàn tay mình ra cười một nụ cười sán lạn khi nhìn thấy bầu trời đang có rất nhiều mây đen

Liệu ai sẽ chết đây Luffy hay Imu

Đợi xem chap sau đi nhé(ノ◕ヮ◕)ノ*.✧

____________________________

Dạo này tôi có hơi lười

À mà nói luôn nhé có lẽ truyện sẽ kết thúc tại chương 45 nên hẳn chúng ta sẽ chia tay nhau vào tuần sau rồi

Hãy dành cho tôi thật nhiều bình luận ở chap này và chap cuối được không

Cô đơn quá khi các bạn không bình luận gì cả tôi buồn lắm á

Cảm ơn nhiều nha

----Otsutsuki Hinji----(22/6/2023)

Nhà đăng truyện--Zekioto--(Tina)
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 45


"Ha ha ha ha ha ha ha ha"

Luffy bật cười thật lớn bên trên bầu trời âm thanh vang vọng khắp mọi nơi

"Đừng cười nữa Joy Boy ngươi vốn dĩ không nên xuất hiện trở lại như này"

Âm thanh từ người kia vang lên một chất giọng lạnh toát khiến người ta rùng mình

"Ha ha ha ha ta không thể ngừng cười được thật thú vị ha ha ha ha"

Luffy ôm lấy bụng mình ngửa đầu cười to phản bác lại ý của tên đang nói

Cậu chỉ cười khi cậu thấy thật sự thú vị mà thôi và đó hẳn là bây giờ

Những mũi tên nhọn hoắt màu đen lao đến phía cậu nhanh như chớp

Ôi trời cậu đã khiến tên kia nổi giận rồi

Nhưng chả sao hắn giận hay không tùy hắn thôi cậu chỉ cảm thấy mắc cười và cười

Những mũi tên dài ngoằn ấy đâm xuyên người cậu nhưng thật lạ rằng khi nó được rút ra người cậu lại không có một vết xước nào

Bầu trời không ngừng vang lên những tia sét như tiếng gầm rú

Bên trên tầng mây một đầu rồng đưa xuống hướng về phía Imu

Imu không hề có một phản kháng nào mà cười thật lớn

Hắn hoá thân thành một sinh vật kì quái có nhiều răng nhọn với nụ cười rợn tóc gáy

Con rồng từ trên không thò xuống khiến cậu khá giật mình

"Cút ra Uranus nếu ngươi dám xen vào ngươi sẽ giống hệt ngày đó"

"Ta sẽ nghiền nát ngươi con rồng chết tiệt"

Tiếng nói điềm tĩnh mà phẫn nộ được thốt ra từ con người quỷ dị kia

"Ta cũng không ngại phải chết lần nữa, Joy Boy ta sẽ bảo vệ ngài ấy bằng mọi giá"

Uranus uốn thân hình khổng lồ của mình thông qua các tầng mây thân hình nó hiện hữu khổng lồ và đáng sợ

Nó nhẹ nhàng vung đuôi rồng của mình hướng Imu quất đến

Imu hắn dựa vào sức mạnh quỷ dị mà cắt đứt đuôi Uranus sẽ nó làm hai

Máu tươi nhớt nháp chảy xuống từ bầu trời

Từng giọt từng giọt máu một rơi xuống biển hoà vào dòng nước

Nhưng không có một tiếng kêu nào cả không hề có tiếng động nào

Uranus chưa một tiếng gầm nào khi đuôi mình lìa làm hai nữa

Mà nó phun lửa về hướng Imu

Ngọn lửa cháy bừng kể cả trên không khí, nó nóng đến mức nước cũng không dập nổi

Một sinh vật khác như đại bàng lao về phía Uranus tấn công nó

Điều này khiến cho trận đấu đưa về phía cân bằng Luffy lại lần nữa đối đầu với Imu

"Joy Boy ngươi không thể tuyệt không thể tồn tại ngươi vốn nên chết đi"

"Chỉ có ta chỉ có ta mới có thể bất tử"

Lời nói không rành mạch điên cuồng vang lên

Oán hận hắn oán hận tại sao Joy Boy không cần trả giá thứ gì lại có thể sống lại và bất tử

Còn hắn thì sao vì sao hắn phải trả giá đủ mọi thứ như vậy

Cậu dãn chân mình ra thật dài hướng về phía hắn quật thật mạnh

Haki kết hợp với hình dạng Nika không một đối thủ nào từng đánh với nó

Bởi nó được hoàn thiện khi cậu ở quá khứ và rất hiển nhiên đó là một quá trình cực khổ

Những mũi nhọn không ngừng lao đến và cậu phản lại cũng rất nhanh

Trên bầu trời tiếng nổ lớn vang lên không ngớt giây nào như tiếng pháo hoa

Nhưng mỗi lần nó vang lên là mỗi lần bầu trời nứt toạc ra

Bốn vị Ngũ Lão Tinh còn lại cũng ra mặt một trong số đó đã hướng về phía tim cậu mà tấn công nhằm giết chết

Nhưng một thứ sinh vật gì đó từ dưới đáy biển trồi lên

Nó mang theo một thân mình khổng lồ vượt xa cả những con quái vật biển khác

Thân hình dài ngoằn trôi nổi có thể đè bẹp cả chục hòn đảo

Quái vật thời tiền sử Leviather

Con quái vật từng khiến cho thế giới run sợ và khiến cho tất cả những người đi biển ám ảnh

Nỗi sợ kinh hoàn của hải tặc Vua Biển Cả Leviather con trai của Quỷ Vương

"Rất vui khi được giúp ngài Joy Boy ta nợ ngài một nhân tình vì vậy ta sẽ trả lại nó bây giờ"

Tiếng nói trầm thấp vang vọng cả chân trời nhưng không ai hiểu nó nói gì ngoài cậu cả

Chỉ vừa mới quay đầu nhìn thứ vừa xuất hiện Imu đã cho cậu một đòn đứt đầu

Vì hình dạng này là cao su thể lỏng nên rất nhanh nó đã liền lại được

Bên dưới nhìn cảnh này 3 tên ngũ lão tinh còn lại cũng phải nhướng mày

Nhưng chưa đợi họ ra tay một con thuyền xuất hiện

Là tàu của băng Tóc đỏ không là toàn bộ Hạm đội của băng Tóc đỏ

Shanks rút kiếm ra hướng về 3 ngũ lão tinh kia tươi cười nói

"Ta đến đây để giúp cho Luffy vì vậy nên các ngươi nên đánh bại ta trước đã"

Hạm đội Tóc đỏ cập bến và tiến vào Sabaody hướng về phía nơi Rayleigh đang ở nơi tập trung đông đảo Hải quân

Ben Beckman và Yassop đã ở lại cùng thuyền trưởng để giải quyết 3 tên khó nhằn này

Thế cục đã cân bằng dường như hoàn toàn trừ bên của Kiolou

Hắn vẫn đang một mình cân tất cả Hiệp sĩ Thánh không một giúp đỡ nào

Nhưng có lẽ là không cánh tay trái và cánh tay phải đắc lực của Joy Boy đã có mặt tại đó để hổ trợ

Đây là Đại huyết tẩy mọi chuyện sẽ được kết thúc tại nơi đây

Tàu Moby Dick cũng đến Ace hoàn toàn đã được cứu và theo đó lực lượng hùng mạnh của băng Râu Trắng cũng đến Sabaody

Giống như đã được dự tính trước tất cả những Hải quân đều đã đến Sabaody

Người dân Sabaody sợ hãi mà chạy đến nơi an toàn

Tàu thuyền vây kín xung quanh hòn đảo không thiếu một ai

Thủy sư đô đốc Sengoku,Phó đô đốc Garp,Tứ hoàng Râu Trắng Edward Newgate,Tứ hoàng Kaido bách thú, Tứ hoàng Chalotte LinLin, Monkey D Dragon

Một trận chiến thế kỉ đã diễn ra trên biển ngay tại Sabaody hòn đảo nằm bên dưới Red Line cách Marinejois gần nhất

Thánh địa của Thiên Long Nhân liệu rằng sẽ còn nếu Monkey.D.Luffy thắng?

Trận chiến nổ ra kịch liệt không hề có một trật tự nhất định nào

Lửa, bóng tối, sét,rồng,tiếng cười,Haki,phật đà,chấn động,gió tất cả đã tập hợp tại nơi đây

_____________

Trận đấu kết thúc

Bên trên bầu trời Luffy đang đứng đó với thương tích đầy mình

Máu chảy nhỏ giọt từ tay cậu rơi xuống biển nụ cười ban đầu cũng dần tắt ngắm

Cậu đã thắng Imu đã rơi xuống biển và chìm xuống bên dưới mãi mãi

Nhưng cái giá để trả đắt quá

Cơ thể cậu mệt lả rồi nó dường như rụng rời

Chưa bao giờ cậu đau hơn lúc này

Kiolou hắn đâu rồi?

Chỉ vừa nãy thôi vì muốn cứu cậu hắn đã hứng chịu đòn chí mạng của Imu cơ thể xé toạc thành từng mảnh

Hắn vì người hắn yêu mà chấp nhận bỏ mạng

Đây cũng không phải là lần đầu nhưng hắn chết quá đau đớn

Hắn cố gắng rất nhiều để cứu lấy Monkey D Luffy người thiếu niên xinh đẹp ấy

Nhưng kết quả vẫn mãi như vậy cậu không thể sống quá 19 tuổi

Đó là cái giá vĩnh viễn không thể thay đổi

Chiến trường bên dưới tàu thuyền đổ nát tán loạn nhưng có vẻ trận chiến đã khép lại

Dragon nhìn lên bầu trời, hắn biết cậu sẽ biến mất và hắn đang cố gắng nhìn thấy mặt trời đã lấy lại tự do cho toàn bộ người dân trên thế giới này

Rayleigh thả kiếm xuống nhìn lên có lẽ hắn cũng biết được rồi

Mihawk cắm thanh kiếm xuống đất người vẫn còn vết máu nhìn lên trời

Zoro,Sanji,Robin,Nami cũng nhìn lên bầu trời ngắm nhìn lấy ánh sáng của đời họ

Shanks buông thanh kiếm bên tay phải ra ngước mặt lên trời

Ben Beckman cũng vậy

Katakuri,Yamato,Ace, Sabo,Boa Hancock, Marco cũng nhìn lên trời

Garp cũng đau thương mà nhìn lên cháu trai của mình

Luffy đang biến mất dần trong ánh sáng chói loá của mặt trời

Cậu nở một nụ cười thật tươi chấm dứt một cuộc đời gian khổ

One piece cậu biết nó là gì rồi

~°~°~

Hết

Chấm dứt một bộ truyện

Cảm ơn vì gần một năm qua đã đồng hành cùng tôi nhé.

----Otsutsuki Hinji----(6/7/2023)

Nhà đăng truyện--Zekioto--
 
Back
Top Bottom