Khác (AllLuffy) Quay về 30 năm trước đó

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 20


Sàn đấu giá

Cậu cùng họ bước vào bên trong sàn đấu giá đang nhộn nhịp kia

Bên trên là ba cô gái khoản chừng 13-14 đang bị rao bán nhìn kĩ thì cậu nhận ra ba người họ chính xác là ba chị em Boa

Nghĩ đến đây cậu không nói gì cả mà nhìn chăm chú đợi đến khi người bán công bố số tiền khởi giá cậu chắc chắn sẽ cứu được họ

Giá khởi điểm bắt đầu là 500 triệu Berries

Một số người thì tiếc nuối một số thì hờ hững vì món hàng mình mua lúc đầu đa phần là đám người này tiếc vì họ dùng quá nhiều tiền cho mấy món hàng trước giờ thì hết tiền rồi

" Ta ra giá 500 triệu Berries"

Ngồi ở hàng ghế giữa nơi có trải thảm đỏ tên Thiên Long Nhân với gương mặt biến thái nhìn vào ba cô gái ở dưới sàn đấu

Những người ở đó cũng bắt đầu im lặng bởi họ không dám tranh đồ với Thiên Long Nhân đâu

"800 triệu Berries"

Cậu với gương mặt lạnh tanh nói lớn khiến cho cả sàn đấu giá bất ngờ

"Ngươi tên khốn thế mà lại dám giành đồ với ta"

Tên Thiên Long Nhân kia phẫn nỗ chỉ tay về phía cậu hét lớn

"Thì sao nào đây là sàn đấu giá bất kì ai cũng có quyền ra giá"

Cậu cười nhếch mép lên khiêu khích tên kia

"Ngươi Ta ra giá...."

Chưa kịp để hắn kịp ra giá khác cậu đã nhanh hơn trước hắn một bước

"1 tỷ Berries"

Cậu thốt lên một con số đầy tự tin với gương mặt đầy đắc ý nhìn tên Thiên Long Nhân ấy

"1 tỷ Berries lận đấy Luffy"

Izo cùng Marco bên cạnh không khỏi bất ngờ trước con số ấy

"Ân đủ tiền mà đúng không Mihawk, Dragon"

Cậu thảnh thơi nhìn hai người kia

Hai người họ không nói gì đưa tay vào túi móc ra hai cái thẻ đen

"Chúng tôi mấy bữa trước có được một kho bấu với 5 rương vàng nên đừng lo"

Mắt diều hâu không nhìn về hướng hai người kia mà nhìn hướng sàn đấu giá nói

"Giàu nhức nách"

Izo cảm thán với độ giàu có đầy may mắn này

Cũng không khỏi hoang mang vì nếu tên kia gọi đô đốc hải quân đến sẽ to chuyện

"Xong chuyện này chúng ta đến Dressrosa"

Cậu cười tươi đầy sự vui vẻ không để ý đến việc đã làm vừa nãy

"Ân"

Cả bốn người đồng thanh đáp lại câu nói ấy

"Hải quân đang bao vây bên ngoài đấy"

"Có hả mày đã ra ngoài đâu"

"Là Haki đấy bởi cậu ta có nó mà"

Dragon chẳng bận tâm khi việc sức mạnh của mình bị Mihawk đem ra nói hết bởi thân nhau lâu quá nên chẳng tính toán

"Bọn chúng chơi bẩn vậy mua không được đòi cướp à"

Izo anh hậm hực tức giận nhìn tên Thiên Long Nhân đứng ở kia

"Đã vậy thì đánh thôi chúng ta là Hải tặc mà"

Marco cười nói với vẻ mặt đầy sự hân phấn

Sau khi tên chủ sàn đấu giá chốt câu đồ về đến tay cậu đi xuống bước lên trên kháng đài

"Tôi đưa người đi"

Lại gần cậu lấy chìa khoá chỗ ông ta và ẩm ba đứa bé lên để tiền trên bục ung dung rời đi

"Chúng ta đi thôi ra ngoài chứ nhỉ"

"Ân"

Bước ra từ bên trong sàn đấu đối diện với họ bên ngoài là hơn 400 tên hải quân đang cầm súng và pháo hướng họ chĩa vào

"Chúng là người đã đụng vào Thiên Long Nhân"

"Bắn hạ chúng"

Dứt câu tất cả các hải quân bắn quả pháo nhắm thẳng họ bắn

Lúc bấy giờ Mihawk anh rút thanh kiếm sau lưng mình ra chém một đường khiến những quả pháo trực tiếp nổ trên không

Dragon hắn điều động một cơm bão thổi bay phân nữa số hải quân

Marco anh bật hình dạng Phượng Hoàng tấn công đám hải quân còn lại

Izo anh cằm súng nhắm từng tên hải quân một cho chúng nó ăn kẹo đồng

Cậu bên này đứng nhìn họ trên tay ẩm ba đứa bé trong số đó hai đứa có vẻ rất sợ hãi

"Không cần lo bọn ta không phải người sấu"

Cậu nhẹ nhành thả ba đứa bé xuống mặt đất đưa có mấy đứa chìa khoá mở gông cổ

"Cảm ơn anh"

Cậu mỉm cười cho qua bởi lúc trước cậu mang ơn họ bây giờ cậu trả đây là lẽ thường tình

"Ba đứa là con gái sao lại bất cẩn để dám người đó bắt đến đây vậy"

Một trong ba đứa bé với mái tóc đen tuyền kể lại cho cậu nghe về việc mình bị bắt cóc

"Ồ ra là vậy để anh đưa mấy đứa về nhà"

"Anh ơi thật ra em là nam nhân không phải nữ nhân đâu"

Cô bé với mái tóc đen vóc dáng đẹp sắc sảo nhìn cậu nói lớn

Câu nói này thành công khiến cậu bất ngờ sao có thể như vậy chứ thay đổi cả giới tính sao

Người được mệnh danh là Nữ hoàng hải tặc Boa Hancock trong tương lai là nam á

Cậu hoang mang một lúc lâu cũng đành chấp nhận sự thật này sau đó nhìn về hướng bên kia hải quân đã hoàn toàn bị bốn người hạ gục

"Chúng ta mau đi thôi ở lại lâu sẽ phiền phức lắm đô đốc hải quân đang đến đây"

Hắn nhìn về phía Luffy nói với cậu để cậu nhanh đi ẩm đám nhóc đó đi

"Ân"

Nghe vậy cậu cũng nhanh chóng chạy đi theo hướng họ đang đi được một quảng đường dài thì một tia sáng lao về phía họ

"Cẩn thận Marco"

Anh(Izo) hét về phía Marco kẻ đang bị ánh sáng kia hướng vào tuy dù biết hắn(Marco) ăn trái ác quỷ hệ Zoan nhưng vẫn phải nhắc hắn

Hứng chịu một đòn ánh sáng đó hắn nhanh chóng hồi phục và chuyển hai tay thành một đôi cánh bay lại chỗ tên đã gây ra

Biến chân thành chân phượng hoàng móng vuốt sắc bén nhắm thẳng vai tên kia đánh khiến tên đó bị thương nặng ngay vai

Bay lên lộn một vòng hắn (Marco) đáp đất cạnh cậu trên tay đang ôm ba đứa nhóc

"Tên đó là Kizaru"

Dragon cậu ta nhìn về kẻ đang ôm vai hướng kia nói với bốn người

"Phiền phức rồi đây"

Mihawk anh nhẹ nhàng rút thanh kiếm ra một lần nữa hướng về những kẻ ở kia

______________________________________

1/8/2022
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Thông báo


Hiện tại tác giả đã off tạm thời

Ngày 25/6/2023

Tác giả sẽ quay lại và tiếp tục các chapter kế tiếp bù cho sự chờ đợi ấy tác giả tặng các đọc giả trước 5 chapter trước khi off

Khi nào chapter được đăng lên manga toon tôi sẽ làm chap đăng bên đây
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 21


"Khoan đã nào có gì từ từ nói chứ"

Kizaru hắn vội vàng xua tay giảng hòa sau khi thấy Mihawk rút kiếm nhắm vào hắn

"Ngươi đến đây vì muốn đưa ta về đúng không"

Hắn bình tĩnh lạnh lùng liếc kẻ đứng cách hắn hơn trăm bước

"Dragon a cậu không về là ông ta hành hạ bọn ta nhiều hơn nữa đấy"

Hắn quay đầu đi không để ý đến tên kia vừa nói gì bởi hắn không muốn về cố gắng vô ích

Mihawk sau một khắc cũng hạ kiếm vào sau lưng hướng tất cả bảo họ rời đi sớm

Sau ánh mắt giao tiếp ấy cả bọn cũng chạy đi mặc kệ kẻ kia cùng hải quân có đuổi theo hay không hải quân thì cứ vậy đuổi theo không dứt

"Đám này dai vãi nha"

Izo hắn bất lực nhìn về phía sau than vãn

"Bọn nó thích thì cứ để bọn nó đuổi"

Marco hắn có chút khó chịu nhưng rồi cũng thôi tuy dù bọn hắn không đánh nhưng cứ bám theo như này thì chắc chắn đánh à nha

"Không biết chúng ta có gì mà họ theo dai vậy"

Luffy quay người lại chạy ngược vừa cười vừa nói trong vô tư vô cùng

"Cậu đang có tôi này nên bọn nó mới theo"

Hắn quay đầu nhìn cậu bởi cũng do hắn

"Dừng lại Dragon,Izo,Marco đằng trước có hải quân bao vậy"

Mihawk theo Haki quan sát mà hắn có hắn nhìn thấy được trên đằng trước có người

Vội vàng dừng lại gấp cậu cũng theo đó bất giác trượt chân té ngã

Cứ tưởng rằng mình bị té đập đầu xuống đất nhưng không có cảm giác đau gì nên cậu mở mắt nhìn xem Dragon lúc này đang đỡ cậu

"Cẩn thận chứ nằm trên đất bẩn đấy"

Đỡ cậu đứng dậy hắn chóng nạnh trách mắng

"Hì hì không sao đâu"

Cậu cười nhe răng trong đẹp vô cùng khiến hắn theo đó cơn giận bay đi xa

"Hết đường rồi giờ thì ngươi tính sao nào Dragon đi theo bọn ta hay bọn ta động thủ"

Chàng trai mặc chiếc áo choàng đen đi ra từ giữa đám hải quân đứng phía trên

"Khí tức lạnh băng này lại là tên đó"

Hắn nhìn vào bước chân của tên đó không khỏi thầm nghĩ đến tên trước đó để mình đi

"Này Dragon ngươi rốt cuộc là làm gì mà hải quân lại như này"

Izo không khỏi cảm thán vì số lượng hải quân đông đảo này đến đây với lí do là Dragon a

"Ông già muốn đưa tôi về chỉ vậy thôi"

Hắn Dragon cũng rất sầu não vì ông già chết bầm kia của mình bám rất dai a

"Chỉ cần đá đít hết những người này là xong đúng chứ"

Cậu nhìn về phía nhưng hải quân kia vừa cười vừa nói tay cũng thuận tiện bẻ khớp chuẩn bị

"Chiến một trận sợ gì"

Kiếm từ sau lưng được rút ra theo sau là một cổ khí tức hùng hậu hướng hải quân chỉa thẳng

"Ta cũng chẳng sợ đâu chuyện này càng vui mà giao lưu nhiều thì mạnh"

Anh ta Marco người bốc ra một ngọn lửa màu xanh nhạt của nước biển cười đáp lời Mihawk

Hải quân theo sự chỉ huy của người đang trùm áo mà xong lên

Năm người đối đầu trực tiếp với số lượng lớn hải quân nhưng vẫn chẳng e ngại gì

Mihawk vung một nhát chém khiến vô số hải quân bay ra xa cây cối xung quanh bị ảnh hưởng đứt lìa rời khỏi thân

Izo anh với tài nghệ dùng súng của mình mà hạ gục từng người hải quân một

Marco bên kia bằng cách điều khiển lửa tinh sảo của mình đẩy lui kẻ địch

Bên này Dragon trực tiếp cân cả Kizaru và người mặc áo choàng đen

Một bên là băng còn một bên là ánh sáng

Hắn điều khiển một cơn bão thổi bay những hải quân xung quanh

Làng gió màu xanh lá xen vào ít đen nhạt tập trung lại di chuyển thành vòng tròn quanh hắn

Sức mạnh cuồn cuộn của nó trực tiếp đánh bật Kizaru và người kia văng vào góc cây

______________________________________

7/8/2022

Theo lời hứa thì mình tặng các bạn 5 chapter trước khi off mong các bản sẽ đợi mình
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 22


Người mặc áo choàng đen cũng bắt đầu nghiêm túc trở lại tháo bỏ lớp áo che mình

Một người con trai với mười phần quen thuộc không mấy xa lạ hiện ra

Chính xác hơn kẻ đã lập ra kế hoạch này cũng như tập kích ở đây sẵn chính là Kuzan

Hắn một phần đến đây vì bị Garp đàn ép quá nên đành phải nghe theo nha

"Biết ngay là người mà"

Hắn Dragon nhìn vào tên thân quen đối diện không khỏi sầu đời

"Ta không hề muốn đâu do cha ngươi ép đấy"

Kuzan 7 phần bị ép 3 phần như trên

"Quên đi ta giải quyết ngươi trước"

Dragon tỉnh hết sức bởi đối với hắn Kuzan không phải là không đánh bại được

"Có thể hay không cho ta hỏi kẻ kia người con gái đi với ngươi hôm lễ hội là ai"

Kuzan hắn tò mò vô cùng bởi sắc đẹp của cô gái đó nhưng cũng không phải hắn mù đến nỗi không nhìn thấy người được cô gái đó kéo đi là Dragon

"Lắm lời bớt tra cứu chuyện của ta đi"

Dragon hắn như nỗi quạo bởi không ngờ tên này cũng có mặt ở đó

Tảng băng từ trên trời rơi xuống nhắm thẳng vào Dragon người mà đánh

Hắn không hề e ngại trước tảng băng đó trên đầu mẹ nhẹ nhành cười

Cánh tay hắn hoá đen ngón tay tách ra hình dạng tương tự vuốt rồng đánh vào tảng băng

Tảng băng khổng lồ theo đó mà nứt ra vỡ tung thành từng mảnh rơi xuống từ không trung

Kuzan và Dragon tung hết toàn bộ sức đối với đối phương bởi họ biết rằng kẻ đối diện không nên xem thường

Cậu Luffy bên này đã giải quyết xong số lượng hải quân bao vây hướng nhìn phía Dragon

Hắn sau khoảng khá lâu thời gian chạm chán với Kuzan sức mạnh tuột đi hẳn

Kuzan vết thương nhỏ bé chằng chịt trên người mồ hôi nhễ nhại hướng mắt nhìn kẻ kia

Dragon hắn cũng không phải là không bị thương phần bụng bị một thanh băng nhọn cắm vào đang chảy máu a

"Cùng ta về Tổng bộ Dragon"

Kuzan gượng dậy tạo ra một thanh băng tương đối dài hai đầu nhọn hướng đến hắn

"Mơ tưởng"

Hắn nhếch mép cười nửa miệng tay ôm bụng cố gắng di chuyển né thanh băng

Thanh băng lạnh toát bay rất nhanh về phía hắn trong thoáng chốc cơ thể bất động của hắn như tê liệt khiến hắn không đỡ được

Cứ ngỡ ấy vậy mình sẽ bị một cái thứ kia đâm xuyên người nhưng khoản rất lâu cảm giác đau đớn đều không có

Hắn cũng theo đó mở mắt nhìn xem rốt cuộc là như thế nào

Nhưng khi hắn nhìn thấy toàn thân như cứng đờ hoảng loạn cùng sợ hãi đều có

Trước mắt Dragon là cảnh tượng người thương của hắn đỡ thanh băng kia máu chảy đầm đìa

"Luffy...."

Hắn quỳ trên mặt đất đỡ lấy cậu hoảng sợ tột độ khi nhìn thấy trên tay mình toàn máu

Cậu đầu dựa vào vai hắn tay vòng qua cổ tìm chỗ tựa tay còn lại bịt miệng vết thương

"Đừng lo không sao đâu Dragon"

Cậu cười nhẹ vuốt vuốt lưng hắn khẽ trấn an bởi cậu biết hắn đang hoảng rất hoảng

Đứng giữa những tên hải quân Mihawk nhìn thấy cậu ngã xuống liền nổi giận dùng toàn lực đánh bay tất cả chạy lại chỗ cậu

Marco hắn cũng vội đáp xuống đất hướng cậu ngồi xuống tay để ngay eo cậu chỗ miệng vết thương chữa trị

Izo sau khi sử lí toàn bộ cũng vội đến đứng cách họ vài bước chân

Kuzan hắn cũng hơi bất ngờ à không hẳn là rất bất ngờ khi thấy cậu nhóc đó đỡ cho Dragon

Cảm giác quen thuộc khi nhìn thấy bóng lưng ấy cùng với loại cảm giác kì lạ khiến hắn khó chịu quỳ xuống đất

Lúc này bên phía cậu Dragon như triệt như để sợ hãi hắn ôm lấy cậu hắn sợ mất cậu

Và rồi khi dường như Marco có thể cầm máu hết thảy cứu cậu thì bất ngờ với cùng

Cơ thể cậu đang dần biến thành những đốm trắng tan rã ra và bay đi

"Dragon, Mihawk, Marco,Izo cảm ơn vì tất cả nhưng có lẽ tôi phải về rồi"

Cậu mỉm cười tươi tắn nhìn họ nụ cười ấy đẹp vô cùng dưới ánh sáng lập lèo nó như mặt trời vậy chíu rọi trong tim họ

Mihawk triệt triệt để để đứng im như tượng hắn mộng rồi hắn không muốn kết quả này

Dragon hắn hối hận tột độ nhìn tay mình không còn ôm lấy cơ thể ấy nữa hắn mất bình tĩnh a

Marco tay run rẩy sợ hãi sau bao nhiêu ngày tháng đi cùng nhau hắn chưa kịp thổ lộ lòng mình lại mất đi cậu rồi

Izo hoảng đến nổi rớt câu súng đang cầm trên tay anh lòng đau như cắt khó để miêu tả loại cảm giác này a

Họ sợ rồi thứ họ yêu quý mất rồi a

____________________________________

7/8/2022

Tặng các bạn độc giả mong các bạn vẫn sẽ ủng hộ khi mình trở lại

3 chap tặng nữa mình sẽ off
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Hỏi lén các bạn tí


Các bạn muốn hay không tác giả không off đến năm sau

Thật sự thì truyện này được tôi hỏi qua tác giả trước khi đăng á

Tôi tuy dù là em gái của tác giả nhưng quyết định của tác giả lại không có quyền can thiệp nha

Hay các bạn thuyết phục tác giả cùng tôi đi rút ngắn thời gian on lại

Chứ đợi kiểu đó tôi cũng sầu bởi tôi cũng hóng chap mới của anh tôi lắm

Anh ấy off vì lí do suy nghĩ cách viết truyện hay hơn bởi bên ních của ảnh mọi người đọc chùa không nên ổng ít ra chap lúc đầu ổng định bỏ luôn nhưng vì đam mê nên viết tiếp

Tôi sẽ cố gắng thuyết phục tác giả viết truyện lại sớm cho các bạn

Có khi anh ấy sẽ nghĩ 1 tháng sau viết tiếp hoặc 2-3 tuần á
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 23


Quay về 28 năm sau

Lần đầu ra khơi

____________________________________

Cậu bừng tỉnh nhìn xung quanh mình

Xung quanh là cậu là căn phòng trong ngôi nhà ở sâu trong rừng chính xác hơn là nơi mà ông nội đã tống cổ cậu tại đây

Căn nhà thuộc sở hữu của sơn tặc Dadan

Cậu bật dậy vội vàng chạy ra ngoài hướng bờ biển chạy đến

Bóng dáng đứng trên con tàu ấy khiến cậu ngây người trong chốc lác

Người đứng trên con tàu nhỏ ngoài biển kia chính là Portgas D Ace người anh trai đã mất tại trận chiến thượng đỉnh Marineford

Cậu rưng rưng nước mắt nhìn anh vẫn hình bóng ấy vẫn nụ cười kia

"Này Luffy anh sắp đi rồi em không tiễn anh à"

Ace đứng trên thuyền vẫy vẫy tay hét lớn để cậu có thể nghe rõ

"Anh Ace"

Cậu khóc nức lên chạy lại nhảy bổ vào đầu khiến anh cùng cậu rớt thẳng xuống biển

"Ace,Luffy hai thằng tiểu quỷ này"

Dadan kinh ngạc khi thấy hai thằng tiểu quỷ nhà mình rớt xuống nước

Một lúc lâu sau ace nổi lên bám vào bờ bước lên bên tay kia đang xách Luffy

"Thằng nhóc này thật tình đã không biết bơi rồi mà còn nhảy bổ vào người mình"

Ace không khỏi chán nản nhìn thằng em mình ngồi trên đất sặc nước

Trong mắt anh nó khá đáng yêu đấy chứ

Sau một lúc thì cậu tỉnh táo lại và cũng hết sặc cậu vẫn khăng khăng ôm chân Ace không cho anh đi vừa ôm vừa khóc

"Ôi cái thằng nhóc này thả anh mày ra để anh mày ra khởi"

Anh thầm cảm thán thằng em mình công nhận lì thật bám chắc chân anh quá

7 phần cưng chiều 3 phần bất lực anh đành để Luffy ôm khóc cho đã

Đợi cậu mất mấy tiếng thì cậu mới ngừng khóc cứ ngỡ anh sẽ đi được nhưng không

"Không anh không được ra khơi"

Cậu khăng khăng ôm cổ anh bất chấp không buông ra mặc kệ sự can ngăn của những sơn tặc xung quanh

"Luffy à thả anh ra rồi 2 năm nữa em cũng ra khơi mà"

Ace đã hoàn toàn bất lực thật sự cố đẩy như nào thì thằng nhóc vẫn cố bám

"Hai anh em các ngươi nói chuyện với nhau đàng hoàng rồi hẳn đi bọn ta đi đây để các ngươi không gian riêng"

Dadan người mẹ tâm lí biết rõ dù mình có xong vào can cũng như không để Ace tự lo liệu

Hiện tại bờ vịnh nhỏ kia chỉ còn hai người một người ôm người đẩy(còn mấy con cá nữa🙂))

"Bỏ anh ra nào Luffy có gì chúng ta từ từ nói"

Anh dịu dàng xoa lưng an ủi đứa em của mình mong rằng cách này sẽ khiến nó buông ra

Nhảy xuống khỏi người Ace cậu nhìn anh mắt vẫn rưng rưng những giọt lệ

"Anh hứa sẽ gặp lại em mà để anh đi nha"

10 phần ôn nhu anh xoa xoa đầu cậu

"Ừm..."

Cậu mím môi ngưng khóc gật gật đầu

Ace như cứng đơ người một mũi tên xuyên tim trong cậu siêu cute ai chịu nỗi

Không nói gì thêm sợ cậu đổi ý nên anh cũng vội cuối xuống hôn nhẹ môi cậu rồi phóng lên thuyền vẫy tay rời đi

2 năm sau ngày hôm đó

Hiện tại cậu đang đứng tại làng Fossha bờ biển lớn người dân đang đứng xung quanh vẫy tay tiễn cậu lên đường bình an

Ở thời khắc này điểm đến của cậu đầu tiên chính là gặp lại Zoro

Mục đích duy nhất của cậu chính là trong tương lai cứu sống Ace và lấy lại sự trong sạch cho Sabo cứu vua Codra và Vivi

Vẫn bắt đầu từ màn hạ con Vua Biển đầy ấn tượng khiến mọi người kinh ngạc

Tại Shells Town

(nơi lần đầu Luffy gặp Zoro)

Hiện tại cậu đang đi cùng với Coby người cậu đã cứu thoát khỏi người phụ nữ mập

Bước vào hòn đảo cậu đi xung quanh nhìn ngấm mọi thứ

Đến một sạp hàn cầm lấy một quả táo không quên búng một đồng tiền bay vào tay chủ quán

"Thợ săn hải tặc Roronoa Zoro cậu biết cậu ta đang ở đâu không Coby"

Những người đi đường xung quanh giật mình hét lên đầy hoảng hốt và sợ hãi

Cậu nhìn qua nhìn lại biểu cảm của ra rồi cười đầy sự thích thú

"Họ phản ứng kì lạ ghê"

Coby thì hai tay nắm vào nhau rụt rè đi sau cậu vài bước

"Người hải quân tên Morgan gì ấy nhỉ chắc cũng đang ở đây đúng chứ"

Cậu vẫn vẻ mặt tỉnh bơ cạp quả táo hỏi Coby

Nhưng phản ứng của người dân thì lại lần nữa nhảy cẩn lên sợ hãi

"Sao người dân cũng sợ hãi quân vậy chứ"

Coby hơi rụt rè khi thấy phản ứng của họ khi nghe tên Morgan

Cứ như thế họ đến đối diện một bức tường cao kiên cố rồi leo lên trên

"A kia là thợ săn hải tặc Zoro"

Luffy cậu nhìn hướng khoản trống bên trong ở giữa là một người đang bị treo với bộ trang phục áo trắng quần đen và cái đai lưng xanh lá không lẫn vào đâu được

Chẳng mẩy may sợ hãi cậu nhảy thẳng xuống dưới khiến Coby cũng vội vàng chạy theo

Đứng đối diện với người kia nhìn thấy hắn đang ngất thì cậu chẳng nói gì nhìn hắn chằm chằm

"Cậu nhịn đói lâu lắm rồi đúng không trong tiều tụy ghê"

Cậu để tay lên cằm nhận xét kẻ đối diện

"Biến đi"

Hắn chỉ liếc cậu rồi gục xuống không để tâm

Lúc này một cô bé từ bên ngoài trèo vào đứng trước mặt hắn đưa ra mấy cái cơm nấm

"Anh ăn đi ạ"

Cô bé giơ mấy cơm nấm đã gói lại đó hướng trước mặt hắn đưa tới

"Nguy hiểm đó cô bé anh ta là thợ săn hải tặc Roronoa Zoro đấy"

Coby hốt hoảng kéo cô bé lại

"Không đâu anh ấy đã cứu gia đình em"

Cô bé nhìn Coby một cái rồi đi lại gần hắn

Cánh cổng mở ra một người con trai với quả đầu nấm vàng đi vào cùng hai tên hải quân

"Xem ta có ai này một cô bé và hai thằng đần"

Tên với quả đầu nấm lên tiếng đầy chế giễu hắn là con trai của Morgan, Helmeppo

Cậu không mẩy may quan tâm mỉm cười

"Đưa ta đến chỗ ngươi giấu thanh kiếm của Zoro đi"

Cậu cười híp mắt chạy đi tay sẵn tiện kéo tên đó theo luôn

"Gì cơ sao người dám ta là con trai của Morgan Rìu sắt đấy "

Hắn hét toáng lên giẫy giụa nhưng vô ích

Vẫn như tình cảnh sảy ra của quá khứ cậu nhảu xuống chỗ đám hải quân che đạn cho Zoro

Tiếp đến là một màn hạ Morgan chỉ trong một cú đấm khiến cả hải quân đều há hốc mồm Zoro và Coby đều kinh ngạc

Chạy lại kéo Coby cùng Zoro đi mất để lại cho đám hải quân một công ơn vô cùng lớn

Với cái bụng đói meo của mình cậu đã ghé quán của cô bé đã đưa cơm nấm cho Zoro ấy để ăn một bữa no nê

Lúc này hải quân xong vào quán bao vậy không cho Luffy cùng Zoro con đường thoát

Coby cũng nói ra mình muốn trở thành hải quân và họ yêu cầu anh phải giết chết Luffy mũ rơm

Nhưng mọi chuyện dần ổn thoả khi đánh nhau vài cú đấm thì cậu và Coby dừng lại

"Tránh ra Coby tôi phải lên đường ra khơi và trở thành Vua Hải Tặc"

Giấc mơ của cậu nó chưa bao giờ mất cả ngay lúc này đây cậu cũng chưa từng dùng đến chính sức mạnh thật của mình để đánh Coby

Đội chiếc mũ rơm của mình lên đầu rời đi khỏi quán cùng Zoro tại bờ biển Hải Quân đã nghiêm chỉnh để tay lên trán đầy uy nghiêm như sự cảm ơn của họ dành cho cậu

Nơi cập bến kế tiếp gặp lại Nami

Với tính đói làm liều cậu với ý định bắt chú chim đang bay trên cao kia

Dãn cánh tay dài ra tóm lấy đầu con chim bự khổng lồ trên cao kết quả lại bị có cạp đầu gắp đi bay về hướng hòn đảo đằng xa

Cảnh tượng khiến Zoro hoảng hốt vội đuổi theo kết quả gặp ba thằng cản đường mất dấu

Nhưng anh cũng thuận lợi đi đến được hòn đảo mà Luffy bị con chim kia quẳng xuống

Tại đây Luffy lần nữa gặp Nami và bị lợi dụng

Cậu bị xem là bia đỡ đạn đối diện với tên hề Buggy kẻ cậu gặp năm xưa trên tàu của Vua Hải Tặc Roger và cũng là tên nhóc đòi cạo râu của Tứ hoàng Râu Trắng Edward Newgate

"Tên này nhìn quen quen cả cái mũ rơm kia nữa"

Trên tay cầm ba thanh kiếm chĩa về phía cậu hắn nhìn vào chiếc mũ rơm trên đầu cậu

"Ngươi quen biết chú Shanks sao"

Cậu bình thản hỏi hắn gióng hệt như lúc cậu đã trải qua khi chưa du hành thời gian

"Ra là chiếc mũ rơm của tên Shanks tóc đỏ"

Hắn hậm hực nhớ lại người bạn thơ ấu ấy

"Ngươi nhìn gióng hệt như tên năm đó ta gặp tại tàu của Râu Trắng vậy"

Buggy hoài nghi nhân sinh khi nhìn thấy cậu với vẻ mặt quen thuộc nhưng quần áo lại khác

"Đó là ta mà tất nhiên gióng"

Cậu tỉnh bơ nói với hắn tay vẫn vịnh chắc mũ trên đầu

"CÁI GÌIIIIIII"

Buggy 7 phần hoảng sợ 3 phần hốt hoảng

Hắn không tin vào tai mình tên nhóc này là người kia kẻ có sức mạnh có thể ngang Râu Trắng năm ấy.

Hắn chấp nhận thoái lui để cậu dẫn cô nhóc đã ăn trộm đồ của mình đi

Tiếc đứt ruột

Lần lực từng người một từ Usopp đến Sanji thành viên kế tiếp

Nhà hàn trên biển Baratie

Tại đây cậu đã có một trận đánh khá nghiêm trọng do hắn dùng vũ khí sắt nhọn còn cậu là cao su nên sẽ bị thương

Không phải vì cậu yếu hay cũng không phải vì cậu không sài được sức mạnh Nika

Một phần vì cậu sợ sẽ ảnh hưởng quá lớn đến tương lai một phần để nó là bí mật làm con bài tẩy không lộ diện

Thế nhưng với sức mạnh bình thường ấy cậu vẫn dư sức sử hắn

Cũng vậy tại nhà hàng nổi Baratie cậu được miễn nợ rồi đi bây giờ chỉ cần thuyết phục Sanji

Đứng trên con thuyền trôi nổi giữa đám đổ nát cạnh Zoro có vẻ anh rất mừng vì cậu không sao

Nhìn ra dòng nước chập chờn hình dáng một chiếc bè với người con trai đang ngồi bắt chéo chân với thanh kiếm đằng sau lưng khiến Zoro cười đầy bất ngờ cùng run rẩy

"Trên con bè ấy là Dracule Mihawk Kiếm Khách Mạnh Nhất Thế Giới"

Zoro với điệu khá gượng gạo nói lên

Khá ấn tượng khi hắn xuất hiện trễ hơn trước kia bởi lúc hắn xuất hiện nếu cậu nhớ không nhầm thì trước khi cậu đánh với tên kia

Zeff cũng đã nhìn thấy và cũng như tất cả thuyền viên trên nhà hàng nổi

Sự xuất hiện của Mihawk

_______________________________

2:06

9/8/2022
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 24


Bắt cốc mĩ nhân

(Ngọt chảy máu luôn Nhân vật chính cháp này là Mihawk và Luffy)

_________________________________________

Cậu kha khá lo âu bởi nếu đây du hành thật sự là thật thì toang mịa nó rồi a nếu bị Mihawk bắt thì hắn sẽ trị tội mình chuyện năm đó đi không lời từ biệt hay giải thích nào đó nha

Thêm cả tên Dragon cha của mình nữa

Sợ hãi cùng lo âu nhìn chằm chằm vào hắn mong hắn không thấy mình tiếc ơi là tiếc chạy không được mà ở lại thì xong đời

Ghét thứ gì trời cho thứ đó không mong chuyện gì nhất thì chuyện đó sảy ra

Hắn nhìn cậu rồi a hắn nhìn chăm chú không rời luôn kìa trời

Đây là có ý gì biết cậu sợ lắm không hả đừng có làm gì quá đáng ấy chứ

Đó là khi cậu không biết sau khi mình tan biến về tương lai 30 năm sau lúc đầu cậu ra khơi quá khứ đã xảy ra chuyện gì

Mihawk vì cớ sự gì mà đồng ý trở thành Thất Vũ Hải trong khi hắn lại rất ghét chính phủ thế giới

Cậu biết hắn ghét chính phủ thế giới qua thời gian ở cạnh hắn nghe hắn tâm sự

Năm đó hắn mang theo mình ước mơ trở thành kiếm sĩ đỉnh cao mà chưa ai đạt tới luyện tập đến bầm tím chằng chịt vết thương

Thành tựu của ngày hôm nay đều nhờ hắn tự cố gắng mà ra hiển nhiên mỗi khi hắn ở cạnh cậu mà không có Dragon thì hắn kể hết cho cậu nghe để cậu an ủi hắn ( giấu tất cả trừ em là đây 🙂)))

Sau chừng ấy năm hắn vẫn chưa từng thay đổi tấm lòng mình khác mỗi cái cảm xúc của hắn mất đi từ cái lúc rời xa người

30 năm trước lúc cậu tan biến

Tại đây Dragon không kiềm được mà oà khóc như một đứa trẻ mất đi điểm tựa

Hắn Dragon mang theo sự ấy nấy vô bờ bến hắn mang theo nhớ nhung người kia cả đời mong trong tương lai gặp lại người kia

Lòng thù hận Chính Phủ Thế Giới cũng từ đây mà nẩy nở lớn hơn ước mơ được tự do đã thôi thúc hắn lập ra Quân Cách mạng và trở thành tội phạm bị truy nã

Mihawk cũng tại khoản khắc Luffy tan biến mà hồi tưởng về kí ức lúc hắn ngồi cùng cậu tâm sự trên đầu tàu Râu Trắng

Hắn nhớ lại khoản khắc cậu nhảy bổ vào chỗ mình đang ngồi đọc báo đòi mình làm đồ ăn cho cậu

Hắn nhớ những kỉ niệm cùng cậu tại lâu đài hắn cũng nhớ những lúc hắn cải vả với Dragon tranh luận về cậu

Nhớ chứ hắn cũng khóc rồi nước mắt hắn rơi rồi thanh kiếm trong tay được hắn xiết chặt

Hắn mang theo sự câm phẫn ý chí muốn mạnh hơn bao giờ hết để khi gặp lại hắn có thể vẹn toàn bảo vệ cậu để cậu không rời đi nữa

Marco hắn tại khoản khắc ấy tuyệt vọng rồi thân là một bác sĩ vết thương như vậy lại không chữa được đem mang tình yêu cho kẻ kia lại tận mắt nhìn thấy người thương biến mất

Trong lòng hấn hiểu rỏ hắn biết cậu sẽ không chết nhưng phải đợi 30 năm dài đằng đẵng để đợi gặp lại cậu sao

Giá mà hắn lúc đầu biến được cậu bị thương đến tính mạng sẽ quay về tương lai thì hắn thà để mình bị thương còn hơn

Mang theo tâm trạng buồn bực đau đớn vô cùng mất đi ánh sáng của cuộc đời mình

Izo anh cũng chả khác gì bọn hắn anh cũng khóc rồi không lên tiếng lời nào không có nghĩa rằng anh không yêu cậu

Mà là anh sợ anh không dám nói ra lòng mình rồi đến cuối cùng nếu như lúc đó anh vẻn vẹn không rời cậu nữa bước thì hẳn kết quả sẽ khác

Anh đi cùng cậu không bao lâu cũng bằng khoản thời gian của Marco nhưng tình cảm chắc chắn cũng sẽ hơn không kém gì Marco

Cách anh yêu kẻ khác là đem lại hạnh phúc cho kẻ đó chứ không phải cho mình nhưng giờ anh biết mình sai rồi vốn dĩ nên nói ra lời thật lòng để mình cùng cậu hạnh phúc mới phải

Tại Sabaody lời hứa sau chuyện tại sàn đấu giá sẽ đến Dressrosa cũng biến mất

Bốn người bọn họ chia tay tại đây hai quân thì nằm trên đất bất tỉnh Kuzan cũng ngã xuống

Không quá bất ngờ vì hải quân ai ai cũng bị thương nặng a

Marco và Izo về lại băng Râu Trắng nói chuyện riêng với thuyền trưởng của mình kể cho ông nghe về việc sảy ra

Ông rất buồn bởi ông coi cậu trong khoản thời gian qua như con của mình

Tại đây nỗi đây khắc sâu vào tim họ

Kết thúc hồi ức

Hiện tại hắn Mihawk sự chú ý hoàn toàn bị gương mặt quen thuộc kia thu hút

Theo ánh mắt của hắn cậu cũng thấy rõ giờ ta nên chuồn trước tính sau đi

Bởi cậu cũng kha khá sợ hắn nha phần lớn do hiện tại sức mạnh của hắn không biết đã mạnh lên chừng nào có khi cậu sẽ thua hắn thật đấy

Ba mươi sáu kế chạy là thưởng sách a sẵn chuồn luôn đi tìm Nami

Thoáng chốc cậu chạy mất trong lúc Zoro cùng những người trên tàu không để ý

Mihawk mười phần đơ người không kịp cập bến đuổi theo

Bước lên boong tàu đối diện với Zoro lúc này hắn bình tĩnh mặt lạnh tanh

"Người đứng sau ngươi vừa nãy là ai ngươi quen hắn sao"

Zoro anh rút kiếm ra phòng bị cũng vô cùng tò mò vì sao hắn lại hỏi vậy

"Ý ngươi là Luffy sao , cậu ta là thuyền trưởng của tôi đừng có động vào cậu ấy"

Hai thanh kiếm cầm trên tay một thanh trên miệng hướng hắn khiêu chiến

"Luffy....

Ngươi đấy là muốn khiêu chiến ta"

Hắn đầu câu ngữ khí hơi nhỏ đủ để mình nghe khúc sau lạnh như tờ âm thanh vang vọng

Cuộc chiến giữa Mihawk và Zoro cũng bắt đầu

Hắn không dùng đến Hắc Kiếm sau lưng mình mà tại vòng cổ hình chữ thập mở vỏ thanh dao găm nhỏ ra

Kết thúc màn đấu với vết chém xéo từ vai xuống bằng thanh Hắc Kiếm

Zoro anh cười rồi ngã xuống

Tại đây Mihawk cũng để lại cho hắn một lời khen thật lòng

"Cậu sau này chắc chắn sẽ trở thành kiếm sĩ giỏi tôi tin một ngày nào đó cậu sẽ đánh bại được tôi"

(Haki quan sát xem tương lai chắc luôn 🙂)))

Mục tiêu của hắn là cậu cơ đi một quãng hết người thì hắn không bước đi nữa mà chạy vèo luôn (đi cho ngầu thôi chứ mất dấu là mất vợ)

Cậu đang đứng trên một cái buồm lớn bị hắn Mihawk chém vỡ lúc nãy đang chôi dạc thở hồng học

Mảnh đổ vở này ở khá xa nhà hàng nổi của Zeff

do nó trôi theo dòng nước nên cậu bây giờ đang phải tìm cái mái chèo chắc luôn

Bỗng nhát chém khiến cho cả mặt biển chẽ ra làm hai tóc của cậu cậu bị nó chém rụng mất ngọn

Thoáng chốc cậu lùi lại dùng cột buồm gẫy che chắn mồ hôi cũng theo đó chảy ra

Mihawk hắn hiện tại chỉ cách cậu không quá mười bước chân

Trốn thứ gì thì gặp thứ đó

Hắn nhìn thấy cậu rồi a hắn lại gần cậu,cậu cũng bất giác lùi ra sau

Đụng lưng vào cột hết đường thoát cậu đành phải chấp nhận thôi

"Tại sao lại chạy Luffy"

Mihawk lúc này đúng đối diện cậu rất gần phải nói là cực kì gần

"Tôi sợ anh chứ sao nữa"

Cậu rụt rè nép người vào cột buồm quay mặt tránh đi

"Cậu biết tôi sao mà sợ"

Hắn cười nhếch môi bởi nếu cậu mà nói có thì hắn xem như bắt được người mình tìm rồi

"Có chứ....

KHÔNG CÓ"

*Beep* một pha chơi ngu điển hình cậu cũng theo đó mà giật mình nhớ ra nếu những việc của lần quay về quá khứ đó có xảy ra thì khác gì tự mình gài mình đâu

Không em ơi hai chữ đầu em nói hắn nghe rồi toang em rồi em ơi(còn cái nịt)

Cậu dùng tay bịt miệng mình lại mong nó không bất giác nói thêm gì nữa

Hắn thấy phản ứng của cậu rồi rất rất đáng tin à nha ba người kia cùng hắn ai cũng tìm cậu suốt 28 năm qua

Cậu bị hắn bắt rồi a tự mình chui vào lưới luôn

Chóng tay ngang qua cổ cậu ép sát mặt nhau hắn cười rất tươi nha

Lưu manh chắc luôn cậu trong đầu nghĩ vậy nhưng nói ra hắn làm bậy sao

Nhưng mà tiếc ghê nụ hôn đầu của cậu Ace cướp mất rồi còn đâu

(Hông sao nha tặng các bạn cảnh cơm chó >•
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 25


Lại quay về quá khứ nữa lần này còn rơi xuống thẳng vào người Dragon toang rồi

_______________________________________

"Ể không được đâu"

Cậu lắc lắc đầu xua tay nói bởi hiện tại cậu muốn ra khơi để trở thành vua hải tặc cơ

"Tại sao"

Mihawk hắn biết cậu sẽ từ chối mà thế nhưng một khi đã quyết hắn sẽ làm đến cùng

Đúng lúc này một cảnh tượng khá lạ xuất hiện trên bầu trời nó có vẻ khá gây áp lực cho những người nhìn vào

Một con mắt khổng lồ với tròng mắt hình dạng là một vòng tròn và hình hài rất giống như kim đồng hồ mà thứ nó nhắm đến lại là Luffy người đang đứng bên dưới

Hay nói cách khác thì cái vòng tròn ma thuật kia chính là thứ đã đưa cậu về quá khứ sau khi ngã xuống và đập thẳng vào nó

Trọng lực dần thay đổi lần này không chỉ cậu mà cả Mihawk cũng bị cuống vào bên trong vết nứt không gian

Mà cái vết nứt ấy lại chỉ có một nó dường như chỉ muốn đưa cậu đến đâu đó mà thôi

"Mihawk gặp lại ở quá khứ hứa với tôi là đừng trách bản thân mình đấy"

Cậu cười rồi đẩy mạnh hắn ra khỏi đó ngay khoản khắc hắn tiếp chân lên mảnh gỗ thuyền thì vết nứt biến mất đưa theo cậu

"Vì thứ năng lực thất thường này nên không biết khi nào em sẽ rời đi nên em từ chối sao"

Hắn nắm chặt thanh kiếm trên tay mình nếu được lần nữa gặp lại cậu thì hắn chắc chắn sẽ nắm chặt không buông đâu

Hiện tại hắn chỉ mong rằng cậu sẽ gặp lại hắn ở quá khứ thôi

Quá khứ 23 năm trước

(Thời điểm sau khi cậu về tương lai khoản được 7 năm thời gian)

"Thưa ngài Dragon có người muốn gặp ngài đang ngồi ở ngoài đợi ạ"

Một trong số nhưng thành viên quân cách mạnh đi lại chỗ hắn kẻ đang cầm tờ báo nhâm nhi tách cà phê

"Ai tìm ta cơ"

Liếc nhìn hướng tên vừa chạy vào thông báo anh ta không rõ ai lại tìm mình bởi mình có quen ai đâu cũng có bạn đâu

"Anh vẫn không thay đổi gì cả suốt ngày ngồi một chỗ vậy à người tìm anh là Dracule Mihawk Kiếm Khách Mạnh Nhất Thế Giới đấy"

Ivankov với thân hình nhỏ nhắn cái đầu to tướng thì hắn không mấy đẹp lắm đâu

"Hở Mihawk sao cũng khá lâu ta không gặp hắn rồi nhỉ"

Chống tay lên bàng đứng dậy đi đến phòng khác nơi hiện tại hắn(Mihawk) đang ngự trù

Mihawk hắn ngồi vắt chân uống cốc cà phê trên bàn để đám người trong quân cách mạnh đứng gần run rẩy

Đệ nhất kiếm sĩ lừng danh chứ đùa một chém là quân cách mạnh chia đôi còn cái nịt luôn gặp cái không biết tên này có hay không cùng Dragon người chỉ huy của bọn họ có thù

E là hai người có thù à nha thù chung vợ á

Koala mở cửa đi vào cô với mái tóc cam mũ đỏ trong khác hẳn lúc xưa rất nhiều đồng thời cô hướng Mihawk đi đến

"Mong ngài đợi chút ngài Dragon đang đến"

Cô cúi người chào hắn với vẻ mặt tôn trọng vô cùng bởi cô biết kẻ trước mặt rất mạnh

Hiện tại thì cô cũng không có cái gì quá lớn đi vẫn chỉ là một cô bé lùn lùn và dễ thương hơn so với tương lai lúc đi cùng Sabo

"Ta cũng không vội đợi hắn đến ta với hắn có chuyện muốn nói với nhau thôi"

Giọng hắn trầm trầm tông giọng không giận dữ mà khiêm tốn nghiêm túc hẳn ra

Cạch

Cửa mở ra người bước vào mặc áo sơ mi trắng quần đen mái tóc dài và có vẻ như hơi rối

"Sao đột nhiên lại đến đây thế"

Ngồi xuống ghế anh ta nhìn Mihawk với ánh mắt như thể không muốn đến cho lắm và cũng không bận tâm bởi cả hai từng là bạn

"Thông qua Chính phủ thế giới thông tin về cậu ấy có vẻ như đã xuất hiện gần đây"

Mihawk hắn bình tĩnh dựa vào chức vị thất vũ hải hắn có thể tùy ý nhờ chính phủ điều tra về thứ gì đó như con người chẳng hạn

"Là Luffy sao"

Hắn không nói gì nhìn anh gật đầu điềm tĩnh bởi quân cách mạng sẽ đủ sức để truy tìm và hắn một phần không tin hải quân cho lắm

Nhận được kết quả từ kẻ đối diện Dragon có vẻ nghiêm túc hẳn những người bên cạnh không khỏi lạ lẫm vì họ không biết hai người đang nói về người nào mà trong nghiêm túc vậy

Tại nơi cậu vừa rơi xuống ở đây cậu gặp một câu bé trong có vẻ rất giống ai đó mà cậu quen ví dụ như Law chẳng hạn

Mà nghĩ kĩ lại thì đây giống Dressrosa đấy chứ nhưng có số ít đồ chơi thôi không giống như lúc cậu ở tương lai đến đây chút nào

"Anh là ai"

Cậu bé với chiếc mũ trắng chấm bi ấy nhìn cậu có vẻ như thằng nhóc rất phòng hờ

"Anh là Monkey D Luffy người sẽ trở thành vua hải tặc Shishishishi....."

Thằng bé nhìn thấy cậu hiền hoà còn rất dịu dàng cười đùa cũng bớt đi sự phòng thủ

Cậu ở đây khoản mấy tiếng đồng hồ cùng cậu bé này đi chơi khắp Dressrosa luôn

Cậu nhóc giới thiệu mình là Trafalgar Law cậu cũng không phòng hờ thằng bé vì ở tương lai Law là đồng minh của cậu

Suốt mấy giờ đi chơi thì cậu nhóc này rất thích cậu đại loại là thằng bé rất thích được cậu bế và nó luôn ôm chặt cậu như thể cậu là người nhà của nó vậy

Họ cùng nhau đi chơi từ cửa hàng này sang cửa hàng khác Law cậu ta bám Luffy rất dai nha mà trong Law lúc nhỏ rất dễ thương nên Luffy cậu cũng rất chiều thằng nhóc

Đến chiều thì cậu nhóc phải về gia tộc Donquixote rồi nên cũng phải chia tay ở đây thôi thằng bé còn bảo ghé mua quà cho Donquixote Rosinante (Corazon) người thằng bé xem là người thân tại Dressrosa

Cớ tưởng cậu sẽ tại Dressrosa này cư trú cho đến khi về lại tương lai nhưng không đâu với máu liều và nhìn thấy một con chim khổng lồ ở trên cao tính bắt nó làm bữa tối thì....

Không biết cảnh này có hay không quen nhưng lần trước đi chung với Zoro ở tương lai thì nó đã diễn ra chú chim to xác gặm đầu cậu bay đi

Nếu cái con chim to xác này mà quặng cậu xuống biển thì xác định tàng đời

Mà tại quân cách mạng Mihawk cũng chuẩn bị rời khỏi sau khi thoả thuận với Dragon vụ tìm người tìm được không được giấu

Đi ra khỏi phòng chưa kịp bước thêm bước nào thì trần nhà phía trên nứt ra và Rầm...

Tiếng động khiến cho Mihawk hắn cũng phải quay đầu lại nhìn mà tại Dragon thì anh ta rớt mẹ ly cà phê combo bị đá từ trần nhà rớt xuống đập vô đầu

Đĩ mẹ hắn cũng đâu nghiệp tụ đến nỗi mà phải chịu cảnh sát thương liên hoàn này đâu

"Má tên khốn nào khiến ta...."

Hắn trực tiếp câm lặng khi nhìn thấy kẻ gây ra vụ việc này cũng như kẻ đã rơi vào người hắn

Cậu cũng thấy được kẻ đã bị mình rơi thẳng người mà khoản khắc ấy lại khiến cậu tuyệt vọng mẹ nó chớ sao cậu bị Dragon và Mihawk ám hoài vậy

Thề luôn giờ khắc này cậu bất động luôn rồi ngại lắm chớ rơi vào người của người ta còn làm sập nhà người ta nữa

Không biết nên làm gì não cậu định trệ hoạt động gặp phát nhìn thấy Mihawk cậu câm luôn

Kiểu này là cậu toang mẹ nó rồi có mà đi tông với hậu quả mình làm thôi thì trước hết phải rời khỏi người Dragon trước đã

____________________________________

Spoil 26 : Có gì mình từ từ nói

Chúng ta chia tay tại đây năm sau gặp lại tôi sẽ ra cho các bạn thật nhiều chap

Otsutsuki Hinji (13/8/2022)
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Đôi lời tác giả muốn gửi đến


Sau khoản khá lâu thuyết phục tác giả thì tôi đã có kết quả đây

Tác giả bảo sẽ tặng cho các bạn 2 chap H+ tập dài ơi là dài các bạn chọn công đi rồi mình báo tác giả viết

Khó lắm mới nài nỉ được á

1 chap H nhiều nhất 2 công thôi

Thế nha mai gặp lại
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Ngoại Truyện H


Bên Mangatoon tác giả nói là đã đăng nhưng không biết có hay không quy phạm nên gửi sao chép để tôi đăng luôn bên đây nha

Đừng có báo cáo

Nội dung nhạy cảm nếu không thích xin đừng xem

________________________________

Mihawk+Dragon x Luffy

Đêm dài lắm mộng

_________________________________________

Tại toà lâu đài trên hòn đảo Kuraigana Vương quốc Shikkearu

Người con trai với đôi mắt ấn tượng màu vàng chủ nhân của toà lâu đài bỏ hoang này

Hắn được mệnh danh là kiếm sĩ mạnh nhất thế giới với cái tên Dracule Mihawk

Mà tại đây hắn đang sinh sống cùng một cậu nhóc dễ thương và một anh chàng khó gần

Chiều ngày hôm ấy vẫn như thường hắn tập luyện xong và lết thân xác đầy mồ hôi về phòng

Thường ngày thì hẳn là hắn sẽ nhìn thấy Luffy em ấy đi xung quanh lâu đài nhưng nay không thấy nghĩ cũng lạ nhưng rồi hắn cũng quyết định tắm trước tính sau

Cạch

Bước vào phòng tắm hắn móc khăn lên trên giá treo đồ tính xả nước đi tắm thì hắn nhìn thấy cậu đang ngồi ung dung nghịch bong bóng

Ân không hắn không chú ý đến cậu đang làm gì đâu mà là mắt hắn đang dán vào eo cậu kia kìa

Bất qua sau khi trấn tỉnh bản thân thì hắn cũng đỏ mặt quay đi

"Sao em đi tắm mà không đóng cửa Luffy"

"A hả gì cơ em có đóng cửa mà anh vào đây làm gì"

Cậu nghiêng đầu nhìn hắn trong hắn lạ vậy làm gì như tránh tà thế dù sao cũng là con trai với nhau mà sợ gì

"Anh định đi tắm thôi còn tên Dragon kia đâu rồi Luffy"

"Anh ấy bảo đi mua gì ở hòn đảo gần đây á mà anh bảo đi tắm mà sẵn tắm chung với em đi con trai với nhau mà lo gì"

Câu này của cậu triệt để khiến hắn không biết đáp như nào ừ thì chắc không sao đâu nhưng hắn có sao có khi cậu cũng có sao đấy

"Được"

Ok hắn đồng ý luôn mà Dragon không có nhà càng tốt nha buổi tối hai người

Tự nhủ bản thân rằng mình không được làm gì hắn cũng tại trong bồn tắm ngâm mình

Bồn tắm tương đối lớn thế nhưng cậu lại dựa vào người hắn nghịch bong bóng xà phòng khiến hắn mém mất máu

Hai thân thể trần trụi làn da chạm vào nhau khiến hắn không khỏi cảm thán da cậu mịn và ấm ghê trái ngược với hắn thì cậu lại thấy cơ thể hắn dễ chịu do da hắn lạnh toát chăng

Mà lúc này ánh mắt hắn không tự chủ mà nhìn vào cơ thể cậu

Hắn thề luôn hiện tại thứ hắn khao khát ngay trước mặt tiếc cai không dám 'ăn' tại sợ cậu giận hắn mất

"Mihawk làm gì nhìn em ghê vậy bộ trên người em có gì à"

Cậu ngẩng ngược đầu nhìn lên hắn thề luôn khắc này hắn đứt mẹ lí trí hắn xin phạm tội a

"Luffy"

"Hả bộ có gì sao"

"Em muốn uống thử rượu không"

"Nó ngon chứ"

"Có"

Lừa dối trẻ con nha nhưng đây là hắn muốn cậu chủ động cơ vậy hắn cũng dễ hơn trong việc giải thích vào sáng mai

Đưa ly rượu nằm cạnh bồn tắm cho cậu,không mấy nghĩ ngợi cậu nốc sạch ly rượu

Mặt cậu hiện tại đỏ ửng hồng hào đáng yêu vô cùng cậu nấc cục luôn rồi do từ nhỏ đến giờ cậu có uống rượu bao giờ đâu chỉ có lần kết nghĩa với Ace và Sabo là có uống qua

Cảm nhận của cậu đối với ly rượu này là nó giống nước ép nho lắm nhưng nó lại khiến cậu say sẫm mặt mày

Cơ thể nóng lên bất thường phản chủ làm cậu ngã người hắn theo đó thuận tiện ôm cậu

"Khó chịu..."

"Ở đâu khó chịu"

"Bên..trong rất khó chịu"

"Muốn thoải mái không"

"Ưm..muốn..."

Cậu quay mặt lại gương mặt đỏ ửng với mấy giọt nước mắt sinh lý động trên khoé mắt gật đầu ôm cổ hắn

Nghe được câu trả lời mong muốn hắn thuận thế đẩy thuyền chiếm lấy khoan miệng ngọt ngào đang câu dẫn kia

Tay hắn mon men đi đến vuốt ve cậu bé đang cương lên của cậu sốc nó một cách nhẹ nhàng và dần dần mạnh bạo

Tốc độ nhanh lên khiến cậu dường như muốn rên thành tiếng nhưng khoang miệng lại đang bị hắn chiếm mất

Đến khi bên dưới phụt ra chất dịch trắng đục ấm nóng thì hắn mới nhả đôi môi của cậu ra

"Hha...ha......a"

Cậu thở gấp sau khi bắn ra đám tinh dịch kia cảm giác lân lân cùng thoải mái dường như lấn ác lí trí của cậu bây giờ

Hắn làm rất nhẹ nhàng đâu mạnh bạo đâu thế nên cậu tin hắn sẽ 'nhẹ' ừ chắc chắn hắn đáng tin tưởng

Hắn xoay cơ thể của cậu lại để lưng cậu dựa vào ngực hắn

Không nói gì hắn tựa đầu mình lên vai cậu tay trái trượt xuống phía dưới điểm nhạy cảm cần nới rộng tay còn lại thuận tiện xoa nắn nhủ hoa đỏ hồng đang nhô lên

Đưa một ngón tay vào hậu huyệt bắt đầu khoáy đảo tìm kiếm thứ gì đó bên trong cảm giác đau nhói vùng bên dưới khiến cậu ưỡn người

"A..đau..ugh...rút nó..ra..

Mihawk.."

"Ngoan nào sẽ không đau nữa đâu một lúc nữa sẽ thoải mái thả lỏng ra nào"

Tông giọng dịu dàng vang lên khiến đầu cậu lân lân nghe theo lời hắn

Đến khi bên trong lỗ nhỏ đã chứa vỏn vẹn 3 ngón tay thì việc tìm kiếm cũng đã thấy hắn nhấn điểm ngay bên trong bụng cậu

Tại lúc ấy cậu rên lên và bắn ra chất dịch trắng lần nữa cơ thể cũng theo đó rụng rời

"Ah...hhaha...."

"Chưa xong đâu Luffy à em còn phải chịu trách nhiệm cho việc khích tướng ta nữa cơ"

Hắn nhấc cậu lên mở cửa bế cậu đặt lên giường chống tay xuống chặn hai tay cậu lại

"Không chơi nữa thả ra anh Mihawk"

Cậu vùng vẫy nhưng vô ích ngược lại khiến hắn bực lên cuối xuống cắn thẳng vào cổ cậu khiến ra cổ cậu xuất hiện vết đỏ

"Em làm tôi cương tính trốn tránh trách nhiệm để tôi tự sử sao"

"Đau lắm thứ kia lớn lắm sẽ rách mất không làm đâu"

Cậu lắc đầu chống cự cố thoát cơ thể không khỏi co rút khi nhìn thấy vậy bên dưới

"Không đau đâu ta hứa sẽ nhẹ mà"

"Thật không"

"Thật"

Cậu gật gật đầu chấp thuận cũng ngoan ngoãn trở lại

Không nói thêm lời nào hắn đưa vật to lớn kia đi vào chiếc lỗ nhỏ ban nãy được nới lỏng

Với kích thước lớn và dài ấy thì đi vào nửa đường bên trong đã siết chặt lại như thể muốn nuốt cậu bé của hắn vậy

"Ah~... không...d..ừng..nó dài..."

"Thả lỏng ra nào Luffy em đang cố khiến cả tôi cùng em đau sao"

Lời dụ dỗ mật ngọt của hắn cũng dần khiến cậu bé ngây thơ nghe theo hắn mà buông lỏng

Vật lớn đâm sâu vào trong lỗ nhỏ khiến cậu cảm nhận được có chút đau lại thoải mái cùng choáng váng đầu óc

Tuyệt cảm giác này khiến hắn điên mất nó ấm áp và co giãn đến nỗi muốn hắn thao nát bên trong nó vậy

Hắn đợi cậu quen với cự vật bên trong một lúc cũng bắt đầu chuyển động

Ban đầu chỉ nhẹ nhàng từng lần nhấp một nhưng sau một khắc thì tốc độ nhanh hơn và dồn dập hơn

"Aa...aa...ugnh..ch...ậ...chậm ...lại..ức...a..."

Cậu nằm bên dưới cố thốt ra trọn vẹn câu nói bên trên hắn vẫn vậy không ngừng ra vào vào liên tục khiến cậu không nói được lời nào chỉ có thể rên rỉ ỷ oi muốn hắn 'nhẹ' lại

Sau mấy (chục) lần ra vào thì hắn bắn ra bên trong cậu khiến cậu ưỡn cổ ra sau cơ thể co giật vì khoái cảm tăng cao

"Ha..ha bên trong em thật tuyệt Luffy.."

Rút dương vật ra khỏi lỗ nhỏ của cậu nhìn nó đang co giãn đóng mở thải ra chất đục trắng khiến hắn càng hứng lên

Không nói thêm hắn bắt đầu hiệp hai lần này hắn muốn chơi kiểu khác nhẹ nhàng tình cảm chăng hay hắn đang tính gì đây

Hắn ra vào rất chậm rãi và nhịp nhàng nhưng lại khiến cho cậu có cảm giác ngứa ngáy khó chịu vô cùng tròng mắt bên trong dần đục lại bây giờ cậu chỉ muốn thoả mãn mình

"Anh làm sao vậy yếu sinh lý sao lúc nãy anh mạnh mẽ lắm mà"

Như muốn khích tướng anh cậu sẵn sàng thà để mình bị thao chết chứ không muốn phải thử cảm giác chậm rãi này chút nào

"Vừa nãy em bảo tôi chậm lại mà không thích sao như ý em rồi đấy thôi"

Hắn nhếch mép cười đầy tự mãn chỉ đợi cậu tự sử a hắn biết cậu đang có ý gì nhưng vẫn cố gắng giỡn với cậu

Chưa đợi cậu trả lời hắn ngã người xuống để cậu ngồi phía trên

"Đấy nhường em nằm trên tự sử đi nào Luffy"

"Mihawk anh.... quá đáng"

"Sao không giám hả hay em sợ để tôi mà làm thì em liệt đấy thế nên tự sử đi"

Hắn cười phấn khích nhìn cậu đang ngồi trên người mình tay để tại cơ ngực săn chắc cửa hắn mặt giận hờn trong đầy khêu gợi

Bất quá lúc này cậu cũng đành tự mình 'làm' hắn không chịu động thì chịu chứ sao

Cậu làm rất chậm bởi tự thế này dương vật kia đâm vào rất sâu a

Cái cảm giác này khiến hắn cũng khó chịu lây nên cuối cùng sau vài lần tự mình lên xuống thì hắn nắm lấy eo cậu nhấn mạnh xuống

Hai tay giữ ẹo bắt đầu lên xuống đồn dập khoái cảm tăng cao Luffy bên trên rên rẩy đầy sự quyến rũ cùng êm tai

Cho đến nữa tiếng sau khi hắn bắn vào bên trong cậu đám con của hắn thì cả hai mới dừng lại hắn nằm bên dưới thở ra từng đợi khí nóng cậu cũng rã rời mà nằm xuống trên người hắn thở dốc

Men rượu trong người cũng hết và cũng lúc này cậu vơ tay lấy phải cốc rượu trước khi đi tắm Mihawk hắn ta đã rót để đó không quá nghĩ ngơi vì cơn khát cậu nốc hết nó

Hắn cũng không kịp cản mà thôi cũng kệ cậu tỉnh táo chơi cùng hắn đến sáng cũng vui mà

Tay hắn đưa xuống rút cự vật kia ra khỏi người cậu thuận theo đó tinh dịch cũng tràn ra

Đặt cậu sang bên cạnh để cậu nằm xuống cậu theo men rượu muốn chơi tới mà ôm cổ hắn lần này cậu thật sự muốn liệt nha

"Muốn chơi nữa sao yên tâm chúng ta sẽ chơi đến sáng giờ thì nằm yên nào"

Cậu gật gật đầu nghe theo hắn nằm yên để hắn muốn làm gì mình cũng được

-Luffy said : Rượu ơi là rượu mày hại tao rồi

-Au: Này do anh nha tự mình uống mà

Cạch chết mẹ rồi người mở cửa không ai khác mà là Dragon hắn đi nãy giờ nào có ngờ hắn sẽ về sớm đâu tính ra thì tí nữa quên hắn tồn tại a làm sao đây

Một đứa đủ mệt thì giờ hai đứa mệt có chút chứ nhiêu thế là rốt cuộc Dragon muốn chơi chung nha hắn ngại đéo đâu

Nhưng trước đó thì hắn đuổi Mihawk cút ra ngoài hắn chơi nãy giờ rồi muốn gì nữa

Mihawk hắn cũng đồng ý nha không quá nhanh cũng không chậm hắn rời đi mặc quần rồi kéo ghế ra trước phòng ngồi với tờ báo

Nhường tên Dragon kia hai hiệp a tí vô chơi chung nó ganh tị nó éo chia sẽ rồi đập mình sao nên đành vậy

Cậu cũng không biết nên làm gì lúc này thay người á giỡn nhau à mà kệ ai cũng được men rượu che mờ mắt tuy dù biết ai nằm trên đó nhưng thôi kệ đi

Tháo bỏ lớn áo vướng víu trên mình anh thuận tiện nơi đã nới lỏng sẵn kia đưa vào trong

Thúc mạnh khiến cho dương vật lớn của mình đi vào lút cản bên trong khiến Luffy ưỡn mình rên rỉ xinh đẹp vô cùng

Dragon âm thanh dịu êm vang lên khắp phòng khiến hắn phấn khích nghe thích tai mà còn có thể khiến cho người phát ra nó rên lớn hơn

Dragon hắn biết cậu về quá khứ đấy chứ biết cậu là con trai anh đấy nhưng mà anh kìm không được a cái thân hình ăn mặc hở hang ấy cùng tông giọng kia ai chịu được

Là cậu quyến rũ hắn trước

"Ah...ưm...

Dragon...cha n..hẹ..t.h..ôi"

"Nào con trai yêu quý của ta thả lỏng ra nào nãy con cho kẻ khác chơi được mà"

Không nói gì thêm anh dứt khoát thỏa mãn bản thân trước mai giải thích sao

Ra vào một cách dồn dập nhanh chóng và không theo trật tự khiến cậu nằm bên dưới thân hắn chỉ biết rên rỉ không lên tiếng

Sau cùng cậu bắn lên mặt anh anh cũng chẳng tức giận mà ung dung liếm chất dịch dính quanh miệng mình

Đưa dương vật ra khỏi lỗ nhỏ đang mút chặt lấy nó không buông kia anh lật người cậu lại để cậu úp mặt vào gối

Theo tư thế này dương vật tự nhiên vào càng sâu bên trong hậu huyệt của cậu

Những cú thúc của anh vào bên trong cậu mạnh bao như xuyên thủng nó vậy

"Aa..sâ.u ..ức...a...ưm...a...ư..ưm.."

"Ha~ bên trong con thật tuyệt Luffy"

Sau hơn một tiếng giải quyết chính sự của riêng Dragon thì hiện tại Mihawk hắn cũng bước vào mắt hắn và anh nhìn nhau không nói gì chỉ cười nụ cười bí hiểm

Luffy thì đang kịch liệt run rẩy cả người sau mấy trận hành của 2 người,người trước người sau hướng nào thì hai thứ to lớn cùng kích thước ấy vào thì cái nào cũng thành cậu liệt

Mà tại lúc này cảm giác bất an cũng dân cao đừng nói với cậu là cả hai muốn vào cùng lúc đấy nhé tuy dù là cao sư nhưng nó rách thật đấy đừng có giỡn

Mihawk thì lại nghĩ khác hắn cầm theo viên thuốc đi lại đỡ cậu ngồi dậy cho viên thuốc vào miệng hôn cậu dùng cái hôn này làm nước để cậu uống

Mà viên thuốc này lại có tác dụng là biến đổi giới tính cùng thể chất

Cơ thể dần thay đổi ngực cậu lớn hơn và bên dưới thay vì là cậu bé lại thành cô bé cậu tuy dù có chút hoảng nhưng biết thế nào mình cũng sẽ về nguyên trạng thôi

Mà tại lúc này Dragon anh ta ôm lấy người cậu từ đằng sau cậu cảm nhận được nụ cười của anh ta cùng nụ cười của Mihawk hắn đang cười là như nhau a

Sự sâm nhập của hai cự vật khủng khiến cho bên dưới thân thể cậu kịch liệt run rẩy Cả hai lỗ nhỏ bên dưới đều phải tiếp nhận một dương vật tương đối lớn mà cảm giác này truyền lên não khiến cậu ưỡn cao người rên lớn

"Ahaaa... không....d..a..ừng...ugh..."

_________________________________________

-Viết xong mà tôi ngại gần chết luôn ý

-Mà em tôi nài nỉ quá nên đành phải tặng các bác thêm 2 chap H thôi thì mai đưa nốt chap còn lại là Zoro công nha

-Thôi bye cả nhà

16/8/2022
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Gửi lời xin lỗi


Tác giả của truyện này xin lỗi do vài lý do nên bên Mangatoon không đồng ý kiểm duyệt

Chap Ngoại Truyện bên kia không có do sơ sót thành thật xin lỗi các đọc giả bên kia

Truyện thứ 2 của tôi sẽ ra vào thứ 7 hằng tuần có khi ra trễ chút mong các bạn thông cảm

Tạm biệt cảm ơn các bạn đã xem
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 26


Tặng các bạn 2/9

______________________________________

Có gì chúng ta từ từ nói

_________________________°•°

"Cái gì vậy tên đó là ai"

Koala bất ngờ vì sự xuất hiện kì quái của cậu cùng phản ứng của Dragon

Tuy dù bất ngờ vì sao Dragon ngài ấy không tấn công hay phản kháng mà đơ người nhưng cô cũng phải hỏi người rớt xuống là ai

"Tên nhóc láo xược nào đây sao lại dám rớt thẳng vào người Dragon thế kia"

Ivankov nhìn chằm chằm cậu mặt có vẻ như khá kì quặc và hoảng hốt

Nhảy bật dậy khỏi người Dragon cậu vội lùi lại sau vài bước

Cuối gập đầu 90° vội vàng xin lỗi về sự bất tiện vừa xảy ra

"Luffy"

Mihawk từ lúc nãy vừa mới đi ra khỏi nơi này vội vàng trở lại

"À ừm Mihawk"

Cậu ấp úng cùng ít ngại vội chào lại

"Các người quen nhau sao"

Ivankov vội lên tiếng để bầu không khí bớt ngượng ngùng hơn

Nhưng chưa để sự việc dừng lại ở đây cậu vội sách chân chạy bây giờ cậu chỉ mong mau cho câu quay về tương lai thôi

"Này khoan đã"

Dragon sau một tràn diễn ra trước mắt cũng khôi phục lại tình trạng vội chạy theo

Mihawk trước hắn cũng đã chạy sát theo cậu

Nói thật thì cậu chạy khá nhanh đấy chứ nhưng đối diện với hai tên chân dài kia thì chạy sao lại kết quả là bị tóm cổ quay về

Ngồi đối diện hai tên từng đi cùng mình cậu bất giác không biết nên nói gì hay nói đúng hơn là cảm giác ấy nấy

Mọi người xung quanh cũng bất giác đứng nghiêm chỉnh bầu không khí không thở nổi này khiến họ đổ mồ hôi hột

Bất ngờ cái là Dragon đã đứng lên mọi người xung quanh tưởng rằng hắn sẽ ra tay với kẻ vừa rơi vào người mình nhưng không

Hắn đứng dậy đi lại chỗ cậu ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé ấy khóc làm cậu nghệch mặt ra

"Ừm không như mọi người nghĩ đâu"

Hướng ánh mắt về phía đấm người đang đầu đầy dấu hỏi và đám còn lại thì sững người vội giải thích với họ

"Đây có thật là ngài Dragon không vậy"

Koala nhìn sang Ivankov đang đơ ra để hỏi lại cảnh tượng kinh hoàng trước mắt

"Phải hắn vẫn là Dragon nhưng có gì đó lạ lắm"

Ivankov không khỏi chìm vào cơn hoảng loạn vì đây là lần đầu tiên trên cuộc đời ông nhìn thấy nhà cách mạng Dragon khóc

"Tất cả đi ra ngoài hết cho ta"

Hắn Dragon liếc đám đang đứng nhìn cảnh tượng đoàn tựu của mình với ý định làm phiền mình nói chuyện phắn đi

"Vâng"

Cả lũ chợt lấy lại tinh thần vội vàng đi ra không hắn hành hạ cả lũ bằng cách luyện tập khắc nghiệt quá

Mihawk lúc này cũng đứng dậy đi lại gần cậu đứa ôm cổ đứa lại ôm hông thật không muốn nói hai tên này

"Có gì mình từ từ nói bỏ ra nào"

Vẫn mặc kệ lời cậu nói bọn hắn vẫn ôm chặt cứng không chịu bỏ ra

"Tại tôi nên hôm đó cậu mới quay về tương lai 26 năm nay chúng tôi tìm cậu rất lâu"

"Nếu hôm đó cậu không đỡ cho tôi thì mọi chuyện sẽ khác"

Dragon vẫn ôm chặt cứng có vẻ hắn ân hận việc xảy ra trước đó rất nhiều

"Ừm không sao đâu có duyên sẽ gặp lại mà với lại hiện tại hai người lớn hơn tôi đấy"

Cậu không khỏi phải kéo họ về hiện thực nói thật cậu không muốn họ phải ấy nấy về việc của quá khứ đâu

"Vậy Luffy gọi bọn này là anh sao"

Dragon hắn ngước nhìn lên chờ đợi câu trả lời từ cậu với vẻ mặt mong đợi

"Mihawk thì được nhưng Dragon là cha của tôi mà phải gọi bằng cha chứ"

Dragon đơ người trước câu trả lời ấy và giờ hắn mới nhớ ra việc cậu là con hắn nhưng hắn nhớ hắn còn 'chinh' mà nhỉ

Mihawk bên cạnh cười đểu nhìn Dragon càng khiến hắn thêm sôi máu

"Không đừng dù sao cũng từng là bạn mà với lại tôi còn không biết mình có vợ"

Dragon mặt dày đồi cậu sữa sưng hô

"Được nhưng trước đó thì hai người bỏ em ra cái đi nghẹt thở giờ"

Cậu với vẻ mặt khó chịu phòng hai má bắt buộc họ phải bỏ ra

Với độ đáng yêu này thì hai người cũng không từ chối mà buông ra dù sao thời gian còn dài muốn gì từ từ nói cũng được

___________________________________

Nhân dịp 2/9 tôi tặng mấy bạn 3 chap nhá

Otsutsuki Hinji (30/8/2022)

Nhà đăng truyện --Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 27


Sau màn nói chuyện thì cậu chia tay hai người và lên đường tiếp tục đi tiềm thuyền viên của mình

Lênh đênh trên mặt biển khá lâu thời gian thì bùm chuyện bất ngờ xảy ra

Cậu bị một cơn xoáy nước cuốn vào đầu va chạm phải vài hòn đá

Đến khi tỉnh dậy thì cậu nhìn thấy Nami và mọi người đang đứng lo lắng cho mình

"Chuyện gì thế sao các cậu lo lắng quá vậy"

Cậu nhìn họ rồi mới hỏi những chuyện đã xảy ra cậu dường như quên đi thì phải

"Cậu làm chúng tôi lo quá đấy Luffy từ đảo người cá đi lên cậu bất ngờ ngã xuống biển bất tỉnh biết bọn này lo không"

Sanji lúc này quần áo ướt nhẹp cùng Zoro bên cạnh quần áo lả chả nước nói

"Shishishi xin lỗi mọi người"

Cậu cười vẫn nụ cười hồn nhiên đầy hàm ý vui tươi thảnh thơi đấy

"Cậu sao đấy Luffy sao nãy giờ tay cậu toàn ôm lấy đầu mình không vậy bị va chạm sao"

Usopp để ý tay cậu nãy giờ vịn đầu cũng tò mò do vừa tỉnh dậy thì cậu đã bị vậy

"Hả có sao tôi vẫn ổn mà Usopp"

Cậu cảm thấy mình chả khác gì cả nhưng cái đầu cậu cứ nhói nhói

"Để tôi xem cho cậu Luffy"

Chopper cầm hộp y tế đi lại chỗ cậu để xem xét tình hình

"Shishishi cảm ơn cậu Chopper"

Cậu cười rạng rỡ rồi ngồi yên để Chopper xem xét tình hình sức khỏe

"Cậu vẫn hồn nhiên như vậy Luffy"

Robin đứng cách đó không xa miệng cười nhẹ nhìn dáng vẻ thảnh thơi của cậu sau khi tỉnh lại

"Tên ngốc này cứ làm tôi phải lo lắng"

Nami cóc đầu cậu u cục giận dữ

Đầu cậu bỗng nhói lên một chút rồi sau đó cái gì đó hồi tưởng về Ace xuất hiện

"Anh Ace..."

Cậu lí nhí gọi tên anh khiến thuyền viên của cậu thoáng chóc trầm mặc

"Cậu lại nhớ cậu Ace sao cậu Luffy"

Brook bên cạnh nhìn cậu tuy dù anh không có tai nhưng ông vẫn nghe được rất rõ

"Luffy chuyện 2 năm trước Ace chết chúng tôi biết cậu rất buồn nhưng không sao đâu chúng tôi sẽ ở cạnh cậu mà"

Franky ngồi ngay cột buồm lên tiếng để cậu bớt đau thương

"Không sao tớ đột nhiên nhớ anh ấy thôi Shishishi...."

Cậu cố cười tuy dù có hơi gượng gạo nhưng cũng cho họ đỡ phần nào đó lo lắng

"Cậu nên đi tắm rồi ngủ đi Luffy không bị cảm đấy"

Nami nhìn cậu quần áo ướt xũng lên tiếng nhắc nhở để cậu đi nghỉ ngơi

"Tớ biết rồi"

Cậu đứng dậy mở cửa đi vào bên trong tàu tắm rửa và thay quần áo mới

Đặt thân thể rã rời của mình xuống nệm cậu trong có vẻ hơi thất thần

Bên ngoài tiếng gõ cửa phòng cậu vang lên khiến cậu bật dậy ra mở cửa

"Zoro cậu đến phòng tớ chi vậy"

Cậu nhìn thấy hắn mở cửa rộng ra để hắn đi vào rồi đóng cửa lại

"Cậu đang buồn sao Luffy"

Zoro nhìn cậu với ánh mắt có vài tia lo lắng cùng ít bồn chồn

"Sao cậu lại nói thế tớ vẫn bình thường mà Shishishi"

Cậu chóng nạnh cười lên nhưng hắn lại ôm cậu vào bên trong ngực mình

"Đừng chối nữa Luffy tôi biết cậu đang có tâm sự đừng cố cười nữa"

Hắn nhắm mắt lại là mấy năm trước hắn quá yếu lại không thể giúp cậu cứu anh trai mình để lại nổi đau sâu trong tim cậu

Ôm chặt thân thể nhỏ bé mỏng manh kia vào trong lòng để cậu nguôi đi phần nào mất mát

Là một vị thuyền trưởng hắn biết cậu chính là mấu chốt là nơi để thuyền viên trên tàu dựa về mà nỗ lực hơn

Cậu không thể gục ngã

Hắn biết rõ như thế nhưng hiện giờ ở tại đây chỉ có mình cậu cho dù cậu có yếu đuối cũng chả sao

Bỗng nhiên cậu khóc nức lên càng khiến hắn thêm chắc chắn phần nào đó là vì cái chết của Ace cùng nỗi đau chứng kiến người thân mình chết trước mắt mình

"Zoro....tớ không hiểu sao mình lại khóc nữa...hức có thứ gì đó khiến tớ không nhớ rõ việc gì cả"

Cậu úp mặt vào ngực hắn khóc nức nở nhưng lại không biết mình không vì cái gì một phần có thể là vì Ace còn phần còn lại thì cậu không nhớ rốt cuộc là vì gì

"Không sao cả Luffy tất cả mọi chuyện đã qua rồi ổn cả rồi"

Zoro ôm lấy cậu vỗ lưng cậu dịu dàng nói với cậu để cậu bình tĩnh lại

Hắn không muốn nói ra mình yêu thuyền trưởng của mình hắn không dám nói mình thương cậu chỉ có thể ở cạnh cậu nhưng đó cũng là hạnh phúc lớn đối với hắn

Sanji đứng ngồi cửa im lặng không nói gì hắn cũng muốn bước vào an ủi lắm nhưng nếu cậu khóc to hơn thì sẽ rắc rối lắm

Hắn quay đầu hướng nhà bếp đi đến bây giờ chắc cậu cần một dĩa đồ ăn thơm ngon sua đi tâm trạng nhỉ

Đến khi ngừng khóc thì cậu ngửi thấy mùi thơm của thịt và cậu đẩy hẳn Zoro ra chạy đến nhà bếp không ngoảnh lại

Zoro mặt mày hoang mang đầy dấu hỏi trong lòng thầm chửi Sanji

"Cái tên lông mày xoắn chết tiệt"

Cậu mở bật cửa nhà bếp đi vào ngồi đối diện với chỗ Sanji đang nấu đồ ăn

"Cậu ra rồi đấy à Luffy chờ chút tôi nấu xong đưa cậu"

Nghe Sanji nói vậy cậu ngoan ngoãn gật đầu ngồi đung đưa chân chờ đợi

Mà hướng này Sanji cũng cười nhẹ vì trong cậu đáng yêu vô cùng

__________________________________

Yên tâm Ace sẽ không chết thật đâu

Hãy hóng chờ chap mới đi nào

Hanemiya Kazutora (1/9/2022)

Nhà đăng truyện --Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 28


Con tàu trên vênh trên biển đang chuẩn bị cập bến đâu đó

Thoáng nhìn cậu thấy một hòn đảo nữa băng nữa lửa

Nhìn nó đầy sự tò mò cậu nhảy xuống thúc giục mọi người nhanh nhanh đi tìm hiểu

Thế là cả nhóm chia ra làm hai một bên đi hướng nữa bên băng lạnh một bên lại là nữa lửa nóng rực

Nhóm đi bên nóng gồm Robin , Usopp , Cậu , Zoro

Nhóm đi bên lạnh gồm Sanji , Nami , Chopper, Brook, Franky

Riêng Franky sợ tàu bị trôi mất nên quyết định ở lại trên tàu một chút chuẩn bị rồi đi lên sau

Luffy : "Nóng quá nóng muốn xỉu luôn"

Cậu gù lưng xuống áo cởi ra vắt bên vai mồ hồ nhễ nhại

Zoro cũng cởi cái áo liền bên trên xuống để mình trần giảm nhiệt

Robin và Usopp cũng mặc ít đồ lại để bớt cơn nóng oi bức

Đi một lúc lâu thì họ phát hiện một con rồng và trên con rồng ấy của nữa thân dưới của một người đang quơ quẩy

Mắt cậu sáng rực lên nhìn bửa ăn trước mắt chảy nước miếng

Zoro : "Cậu muốn ăn thịt nó sao Luffy"

Luffy : "Nhìn nó ngon vãi"

Zoro cười nhẹ rút kiếm ra nhảy lên không trung chém con rồng to xác đang định tấn công cả nhóm kia

Luffy cậu cũng theo đà mà tặng cho nó một cú đấm trời giáng

Sau đó thì con rồng hung hãn đã được hung hăng trong bụng của cậu và Zoro

Zoro anh đem mắt hướng về phía người trần bên trên của cậu lòng thầm cảm thán thật đẹp nếu như không có vết sẹo chữ X kia

Cả nhóm hướng đường quay lại đi tới để đi qua bên kia tìm Nhóm Nami

Đứng đối diện với đường cắt ngang hai bên là nước biển cậu không khỏi nhìn chằm chằm nó

Luffy : "Làm sao qua tôi với Robin không biết bơi đâu"

Robin : "Hay hai cậu bơi chở bọn tôi qua bên bờ bên kia nhé"

Trong đầu Robin xuất hiện một cảnh suy nghĩ đáng yêu hay người trôi như thuyền và Luffy cùng cô ngồi trên đó

Kết quả là Robin và Luffy mém chết chìm may mà hai người kia kịp tóm lấy và đem qua bờ bên kia cùng một nữa thân dưới của ai đó

Công sưởng sản xuất trái ác quỷ nhân tạo do Ceasar chỉ đạo

Tại đây cậu đã gặp được Trafalgar Law

Hắn đã ngỏ lời liên minh với cậu và cũng như hắn sẽ giúp cậu lên kế hoạch hạ tứ hoàng Kaido Bách thú

Cậu không ngừng ngại đồng ý với hắn mặc cho Nami đang trong thân xác của Franky gào thét bảo không được

Cuối cùng là trận chiến giữa cậu và tên Ceasar theo như kế hoạch thì cậu phải bắt hắn về

Phồng to hai tay mình lên bọc lớp Haki vũ trang quanh nó cậu đấm liên hồi vào đám khí độc đang bao quanh Ceasar

Hắn được bảo vệ bên trong khí độc thì tự tin cười Ha hả rằng cậu sẽ không làm gì được hắn

Ấy thế nhưng hắn đã sai cuối cùng thứ hắn nhận không phải là an toàn mà là cú đấm bay xuyên cửa rồi bay đi thật xa

Law: " Tên Ceasar đâu rồi Mugiwara-ya"

Luffy : "Ờ hắn bay tuốt đằng xa kia rồi do tôi bực mình quá nên đấm hắn bay hơi xa"

Law đập trán bất lực vì kế hoạch hoàn hảo của mình cứ thế suýt hỏng

Mà không nở quát cậu suy cho cùng cậu đáng yêu không chịu nỗi

Law : " Chúng ta đi tim tên đó đem về ngay thôi nhanh lên Nhà Mũ Rơm"

Cậu gật đầu hiểu ý rồi chạy đi Law thì giúp bọn người hải quân đi đúng hướng tránh trí đọc làm hại bọn nhóc được cứu phía sau

Nắm đầu được tên Ceasar và mang hắn theo trên tàu Sunny

Căn cứ sản xuất của hắn cũng bị phá hủy ngay sau đó

Doflamingo tại Dressrosa như tức điên lên hắn cứ Baby 5 cùng đồng hành của cô đến tàu Sunny lấy lại Ceasar

Con tàu Sunny thì đang trên đường băng băng đến Dressrosa hạ Doflamingo

_____________________________________

(3/9/2022) Otsutsuki Hinji
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 29


Ceasar : "Mấy tên kia mau thả ta ra nếu không các ngươi sẽ phải đối đầu với Tứ hoàng đấy"

Cả băng im lặng tiếp tục công việc của mình Chopper đang rất tự tế trị thương cho hắn

Luffy : "Torao chúng ta đang trên đường đến Dressrosa sao"

Law : "Phải không lâu nữa sẽ đến thôi"

Reng reng reng

Bắt máy

Doflamingo: "Không biết là Ceasar có đang còn sống không nhỉ Law"

Law : "Yên tâm đi Doflamingo hắn vẫn còn sống đây"

Ceasar: " Ngài Doflamingo mau cứu tôi với"

Doflamingo:"Vậy thì được rồi ta sẽ đến gặp ngươi hãy giao trả đầu của nhóm Baby 5 và cả Ceasar cho ta"

Law :"Đầu của cô ta và người đi cùng được ta để trên con thuyền ngoài biển ngươi tự mình đi lấy đi"

Doflamingo:"Ta mong rằng Luffy mũ rơm và cả ngươi sẽ an toàn đến Dressrosa"

Bờ rẹp bờ rẹp cúp máy

Law :"Có vẻ mọi chuyện đang đi đúng kế hoạch mà tôi đã đưa ra"

Usopp :"Sẽ không có gì nguy hiểm sảy ra chứ"

Đây chính là mở đầu của cuộc chiến giữa Doflamingo và Luffy mũ rơm

Hiện tại ngay trên bầu trời hòn đảo Dressrosa Luffy với hình dạng Gear 4 sau khi đã nghỉ ngơi 10' đang lao vào đấm tới tấp vào Doflamingo

Doflamingo: "Fufufufu ngươi sẽ không bao giờ đánh bại được ta đâu Luffy mũ rơm"

Hắn điều khiến những sợi chỉ khổng lồ bộc Haki vũ trang mạnh mẽ hướng về phía Luffy đánh tới

Dùng toàn lực của mình cậu đấm một cú thật mạnh vào đám chỉ đó

Sau một lúc đè úp chỉ bắt đầu mềm ra và sau đó cú đấm uy lực của cậu đã giáng thẳng vào người Doflamingo

Cậu bắt đầu sì ra trong không trung và rơi xuống Viola bên dưới thấy vậy dang tay đỡ cậu nằm xuống bên trên mái nhà ngủ một giấc

Hải Quân do Fujitora dẫn dắt đã dập đầu tạ tội với người dân trên hòn đảo Dressrosa vì lỗi của chính phủ nên họ đã để Doflamingo lộng hành từng ấy năm trên hòn đảo này

Sau cùng thì Dressrosa quay lại sự trị vì của vua Kyros cha của Rebecca

Và hiện tại đây băng mũ rơm đang nghỉ ngơi tại căn nhà gỗ bên trong cánh đồng ngập tràn hoa hướng dương

Zoro nhanh chóng cảm ứng được có người bên ngoài mà rút kiếm ra

"Yo"

Người nọ ném cho Zoro chai rượu rồi bước vào vừa nhìn thấy cậu ta Robin đã biết ngay là ai mà chào hỏi

Robin : "Sabo sao anh lại đến đây"

Sabo :"Luffy em ấy là em trai tôi và tôi đến đây vì việc gấp nên muốn gặp em ấy"

Zoro :"Việc gấp sao"

Franky :"Có gì anh đợi cậu ấy tỉnh dậy hẳn nói cũng không muộn anh ngồi xuống đi"

Sabo :"Được rồi vậy làm phiền các cậu"

Cậu lim dim tỉnh lại sau giấc mơ dài bật dậy và bắt đầu dụi mắt với cơ thể đầy vết thương

Luffy :"Anh Sabo"

Cậu cười chạy lại ôm anh để cả băng đang ngồi bất ngờ một phen

Tuy dù nói là cơ thể rất nhiều vết thương nhưng nó lại hồi phục rất nhanh chóng vì sức mạnh của Gear 5 mà cậu quên mất kia

Sabo :"Đây Luffy anh đem thứ này đến để hỏi xem em có hay không muốn cùng anh về quá khứ cứu Ace"

Anh đưa ra trước mặt Luffy một mảnh vỡ hình thù kì quái và trong có vẻ rất nguy hiểm

Zoro :"Đây là thứ gì liệu nó có gây nguy hiểm cho Luffy hay không"

Sabo :"Không đâu"

Sabo :"Thứ này là mảnh vỡ giúp đi đến thời không khác hay nói đơn giản nó sẽ mở một đường hầm thời gian giúp chúng ta đi về quá khứ bất cứ lúc nào"

Luffy :"Vậy chúng ta mau đi thôi"

Sabo :"Đợi mấy người họ bình thường rồi đi luôn một thể bởi nó chỉ có thể dùng duy nhất một lần mà thôi"

Robin :"Anh lấy nó từ ngài ấy sao"

Cô dùng tay che miệng cười mỉm mắt nhắm lại nhỏ giọng hỏi anh

Sabo :"Phải"

Robin :"Ngài ấy có nói gì không"

Sabo :"Lúc đầu ngài ấy không cho nhưng bảo giúp Luffy cứu Ace thì lại đồng ý"

Cô cười lòng thầm nghĩ hẳn là ba của Luffy thủ lĩnh quân cách mạng rất yêu quý con trai mình nên đồng ý đưa nó cho Sabo

____________________________________

Spoil

Tạm biệt Dressrosa quay về quá khứ cứu Ace Hoả Quyền

_____________________________

Năm sau gặp lại hoặc gặp lại vào những ngày tôi nghỉ nha

Otsutsuki Hinji (4/8/2022)

Nhà đăng truyện --Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Spoiler


Để chào mừng trở lại không lâu nữa của tôi chúng ta sẽ được tận hưởng vài ngày nghỉ Tết Nguyên Đán

Nên tất nhiên ta sẽ có cháp mới

Hãy cùng chờ đợi đến ngày đó nào

Spoil chapter 30 Quay về quá khứ 30năm trước dành cho các bạn đây

Thời gian chốc lác trôi qua cậu cùng Sabo nhanh chóng chuẩn bị quay về quá khứ

Sabo :"Mọi người chắc sẽ phải đợi cả hai chúng tôi rồi nếu đi cùng chắc chắn sẽ khiến quá khứ đảo lộn mất"

Vòng tròn ánh lửa hiện ra tia sét từ vết rách không gian cho ta thấy rõ đây là quá khứ là dòng thời gian của những kí ức

Luffy cười tươi rói đem mủ ấn mạnh trên đỉnh đầu mình mà phấn khích

Không lâu nữa sẽ rất nhanh cậu sẽ được gặp lại anh trai của mình

Marineford (Tổng bộ hải quân)

Băng Râu Trắng từ dưới nước nổi lên trong tích tắc khiến tất cả những hải quân đứng bên trên kinh ngạc cùng bất ngờ

Ba con thuyền mang hình dáng cá voi khổng lồ nằm ngay ngắn

Hải quân không khỏi sợ vì hầu hết những kẻ xuất hiện là đội trưởng của các phiên đội

Nhấc từng bước lên chiếc cầu thang gỗ của con tàu người đàn ông mạnh nhất biển cả xuất hiện với uy nghi khiến tất cả phải sợ hãi

Edward Newgate

Người đàn ông sẵn sàng dùng mọi thứ mình có cho gia đình và ông ta sẵn sàng chiến đấu vì những đứa con của ông ta

"Đó là Râu Trắng"

"Ông ta thật sự đã đến"

Hải quân bắt đầu xôn xao trước những gì họ thấy chỉ vừa mới nảy thôi sự việc con trai của God D Roger vẫn còn sống đã khiến họ bị chấn động

Và giờ đây họ sẽ phải đối mặt trực diện với ông ta người đàn ông mạnh nhất thế giới

Doflamingo :"Chúng ta sắp được tận mắt chứng kiến cuộc chiến kịch tính nhất lịch sử fufufufufu"

Mihawk liếc nhìn kẻ với bộ áo choàng lông hồng bên cạnh bới vẻ mặt không mấy cảm súc cho lắm

Boa Hancock :"Ý gì đây tên hồng hạc kia"

Doflamingo:"Fufufu không phải rất dễ hiểu sao nhìn có vẻ như hải quân sẽ áp đảo hải tặc nhưng không chắc là thế"

Doflamingo:"Chúng ta đang chứng kiến cái được gọi là chính nghĩa,một thứ chính nghĩa nằm trong tay kẻ mạnh"

_________________________

Chúc các bạn thi đạt kết quả tốt

13 ngày nữa ta sẽ gặp nhau

4/1/2023
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 30


Thời gian chốc lác trôi qua cậu cùng Sabo nhanh chóng chuẩn bị quay về quá khứ

Sabo :"Mọi người chắc sẽ phải đợi cả hai chúng tôi rồi nếu đi cùng chắc chắn sẽ khiến quá khứ đảo lộn mất"

Vòng tròn ánh lửa hiện ra tia sét từ vết rách không gian cho ta thấy rõ đây là quá khứ là dòng thời gian của những kí ức

Luffy cười tươi rói đem mủ ấn mạnh trên đỉnh đầu mình mà phấn khích

Không lâu nữa sẽ rất nhanh cậu sẽ được gặp lại anh trai của mình

Marineford (Tổng bộ hải quân)

Băng Râu Trắng từ dưới nước nổi lên trong tích tắc khiến tất cả những hải quân đứng bên trên kinh ngạc cùng bất ngờ

Ba con thuyền mang hình dáng cá voi khổng lồ nằm ngay ngắn

Hải quân không khỏi sợ vì hầu hết những kẻ xuất hiện là đội trưởng của các phiên đội

Nhấc từng bước lên chiếc cầu thang gỗ của con tàu người đàn ông mạnh nhất biển cả xuất hiện với uy nghi khiến tất cả phải sợ hãi

Edward Newgate

Người đàn ông sẵn sàng dùng mọi thứ mình có cho gia đình và ông ta sẵn sàng chiến đấu vì những đứa con của ông ta

"Đó là Râu Trắng"

"Ông ta thật sự đã đến"

Hải quân bắt đầu xôn xao trước những gì họ thấy chỉ vừa mới nảy thôi sự việc con trai của God D Roger vẫn còn sống đã khiến họ bị chấn động

Và giờ đây họ sẽ phải đối mặt trực diện với ông ta người đàn ông mạnh nhất thế giới

Doflamingo :"Chúng ta sắp được tận mắt chứng kiến cuộc chiến kịch tính nhất lịch sử fufufufufu"

Mihawk liếc nhìn kẻ với bộ áo choàng lông hồng bên cạnh bới vẻ mặt không mấy cảm súc cho lắm

Boa Hancock :"Ý gì đây tên hồng hạc kia"

Doflamingo:"Fufufu không phải rất dễ hiểu sao nhìn có vẻ như hải quân sẽ áp đảo hải tặc nhưng không chắc là thế"

Doflamingo:"Chúng ta đang chứng kiến cái được gọi là chính nghĩa,một thứ chính nghĩa nằm trong tay kẻ mạnh"

Con tàu Moby Dick chở đầy thành viên với số lượng hùng hậu ai ai cũng hừng hừng xác khí

Trận chiến nổ ra gây cấn đến nghẹt thở

Giữa lúc trận chiến đang hỗn loạn không ai nhường ai

Một vòng tròn lửa xuất hiện khiến hai bên kinh ngạc

Một cậu nhóc đội chiếc mũ rơm từ đó bước ra khiến cả chiến trường bùng nổ

"Kia là tên Mũ rơm"

"Thế quái nào hắn lại đến đây nhanh như vậy cơ chứ"

Hải quân không khỏi kinh ngạc bởi họ biết đáng lẽ hiện tại cậu nên ở Impel Down

Không để họ suy nghĩ thêm lúc này Đô Đốc Hải Quân Kizaru tên không não ấy đã dùng tia sáng của mình hướng vào cậu

Từ trong vòng tròn một lẫn nữa có kẻ xuất hiện dùng chân chặn đòn tấn công của gã

"Kia là Sanji chân đen"

"Không phải nói Băng Mũ Rơm bị đánh bay đến mỗi người một nơi sao lừa đảo à"

Hải quân xôn xao không thôi đứng bên cạnh hộ Sakazuki Akainu không khỏi tặc lưỡi tức giận bởi mấy kẻ phiền phức kia

Trong sự tức giận chó đỏ dùng nham thạch nóng chảy của hắn thả những quả cầu khổng lồ xuống

Không nhanh không chậm Zoro xuất hiện chém đôi tất cả,chém viên nham thạch trước mặt thuyền trưởng của mình thành từng mảnh vụn

Không dừng lại ở đó từ vòng tròn lửa một kẻ nữa xuất hiện với ngọn lửa vây quanh hắn

Sabo kẻ cuối cùng từ vòng lửa đi qua và cũng là lúc vòng lửa biến mất

"Thật đáng kinh ngạc Tổng tham mưu trưởng quân cách mạng Sabo lại xuất hiện ở đây"

Marco không khỏi cảm thán khi thấy kẻ cuối cùng anh cũng thoát khỏi tá kinh ngạc khi thấy Luffy

Izo chỉ vừa nãy thôi khi nhìn thấy bóng dáng của cậu anh ta đã không điều khiển được mình mà đơ ra tại chỗ

Kuzan hắn cũng không dám nhúc nhích hay tấn công về phía cậu có lẽ đây vì ân hận của lúc đó nên hắn không dám ra tay chăng

Không chỉ băng Râu Trắng mà những người từng gặp cậu trong lần du hành đó tất cả đều kinh ngạc

Họ không ngờ có thể lần nữa gặp cậu

Mihawk anh ta cũng sốc mà đứng đực ra kẻ đã tan biến trong vòng tay của Dragon năm đó lần nữa xuất hiện rồi

Nhìn vào cậu Mihawk anh ta đoán chắc cậu là người của tương lại lần nữa quay về

Bởi hắn đã gặp cậu một lần tại biển Đông nhưng cảm giác ấy rất xa lạ nhưng tại đây Luffy mới xuất hiện lại đem lại cho hắn sự quen thuộc vô cùng lớn

Từ đầu đến cuối đứng yên cuối cùng cậu cũng di chuyển

Nhấn chiếc mũ rơm trên đầu thật chặt cậu cười cái nụ cười quen thuộc ấy của cậu

Cậu nhảy xuống bắt đầu công cuộc giải cứu anh trai của mình

"Phải nhanh lên đấy Luffy nếu gặp phải em của dòng thời gian này sẽ gặp rắc rối đấy"

Sabo chạy lên hướng cậu thì thầm để cậu chuẩn bị trước

Nói ra thì thứ họ sợ không phải là những người mạnh ở đây mà là gặp phải mình của quá khứ điều này có thể khiến thời không thay đổi rất lớn

Nhanh chóng Sabo điều khiển lửa hạ gục một số lượng lớn hải quân chắn đường

Zoro cùng Sanji phối hợp hướng trước mặt mở đường để nhanh chóng kết thúc trận chiến này

Lúc này Marco từ hướng chiến trường bên phải đã bay về trung tâm đứng trước mặt cậu

Anh đang có rất nhiều thứ muốn hỏi rất nhiều

Không phải mình anh mà đồng thời Mihawk khi thấy Marco cũng hướng lại phía cậu

Zoro rất nhanh đứng đối diện hắn ta dương kiếm lên ngăn cản

Trận chiến giữa hai sư đồ kế tiếp sẽ không khiến mọi người thất vọng đâu

__________________________________

Đón chờ ngày mai nhé

Otsutsuki Hinji(18/1/2023)

Nhà đăng truyện --Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 31


Đứng trước sự phụ của mình Zoro không mảy may sợ hãi bởi cái thất bại năm xưa trước ông ấy mà dũng cảm ra đòn trước

Mihawk hẳn cũng không hoảng loạn mà vung thanh hắc kiếm của mình lên chặn lại đòn tấn công kia

Vụ nổ đẩy lùi những kẻ ở gần cả hai người văng ra xa tia sét theo đó mà xuất hiện

Cả hai lao vào nhau , Hắc kiếm cùng ba thanh quỷ kiếm va chạm tạo nên những tia Haki phóng ra chớp nhoáng

Kuzan hắn đứng rất gần đó những cũng không ra tay ngăn cản bởi hắn biết đây là trận đấu giữa các kiếm sĩ

Đáp xuống mặt đất sau cú va chạm Zoro mỉm cười anh hưng phấn khi được lần nữa tái đấu

"Ta công nhận thực lực của ngươi Roronoa Zoro , ngươi rất mạnh"

Mihawk nhìn Zoro với đôi mắt chim ưng màu vàng của hắn đôi mắt léo sáng hệt như kẻ săn mồi bắt đầu công cuộc của mình

"Cảm ơn, Bởi ta sẽ trả thành Kiếm Sĩ Mạnh Nhất Thế Giới nên ta chắc chắn sẽ cố gắng hơn nữa để đánh bại ngươi"

Zoro anh cười nhạt một lần nữa gậm thanh kiếm của mình hướng về hắn

Với lớp vỏ bọc Haki Vũ Trang bên ngoài 3 thanh kiếm Zoro khiến nó cứng và mạnh hơn

Không ngừng ngại một lần nữa cả hai có một cuộc và chạm khiến cho mặt đất xung quanh họ nứt ra, bay lên, vỡ thành những khối vuông

Đứng bên ngoài chứng kiến một màng này khiến ai cũng ngỡ ngàng

Đây có lẽ là trận đấu kiếm hồi hộp nhất mà họ từng thấy

Kể cả là những kiếm sĩ ở đấy không ai trong số họ chắc rằng mình có thể đấu được với Mihawk như vậy cả

"Một ngày nào đó mình có thể đánh với Dracule Mihawk giống như hắn không"

Vista một trong số đội trưởng băng Râu Trắng đang hết sức kinh ngạc

"Đừng mơ tưởng thế Vista không chắc đâu"

Jozu kẻ sở hữu năng lực kim cương cười trừ nhìn bạn mình

Râu Trắng đứng trên con tàu Moby Dick không lồ của mình ông ta cũng không khỏi kinh ngạc bởi sức mạnh của Zoro

Nhưng Râu Trắng ông ta chỉ cười rồi nhìn hướng cậu nhóc năm xưa mình từng gặp

Niềm vui của ông hiện rõ ra mặt bởi ông xem cậu hệt như con trai mình vậy thằng con trai cũng là thằng nhóc láo xược đầu tiên dám gọi ông là ông già

Quay lại với trận đấy giữa hai kiếm sĩ

Zoro bị luồn khí tức tạo thành đánh bật ra xa anh ta vội đứng lên nhanh chóng

Lần này anh dùng đến tuyệt kĩ của mình luồn sát khí màu xuất hiện hệt như ngọn lửa mà phừng lên

Anh bay vút về phía Mihawk , những nơi bị luồn khí đi qua vỡ nát ra thành từng mảnh

Mà kẻ từ đầu đến cuối vẫn chỉ đứng im nhường anh tấn công Mihawk hắn vẫn điềm tĩnh không một chút dao động

Thật khó để nói Mihawk hắn dùng toàn lực bởi hắn chỉ nhẹ nhàng đáp trả từ đầu đến cuối mà thôi

Lần này cũng như thế nhưng thay đổi một chút hắc kiếm lần này có vẻ toả ra một khí thế sắc lạnh hơn

Kiếm vung lên Hắc kiếm với nguồn sức mạnh kì lạ đánh bật Zoro ra xa

Zoro đáp đất thở dốc sau đòn vừa nãy nếu nói rằng anh không bị sao thì hẳn là nói dối

Bởi anh không bị thương ngoài da mà cái bị thương là nội tâm sức mạnh của anh cơ

Khí tức đáng sợ ấy hù dạo khiến anh nghĩ mình sẽ chết vào khắc đó

Nhưng đây không có nghĩa là nổ lực của anh đã thất bại

Zoro anh đứng dậy mỉm cười bởi kẻ anh đối đầu là Mihawk mà thế nên việc thua là điều hiển nhiên thôi

Nhưng sau trận này anh cũng đã thấy được khoản cách của mình và hắn sẽ không lâu nữa anh sẽ có thể đánh bại hắn thôi

Đem hắc kiếm về lại sau lưng mình Mihawk quay đầu rời đi

"Ngươi rất mạnh không lâu nữa ngươi chắc chắn sẽ bằng được ta thôi"

Mihawk hắn bình tĩnh thốt ra câu công nhận của mình dành cho người đã cùng mình đáng một trận

Hắn cảm nhận được sự nổ lực đó nhưng thứ hắn muốn bây giờ không phải dây dưa với tên này mà hắn đang muốn nói chuyện với người bạn cũ năm xưa của hắn

Bên kia rất nhanh Luffy cậu đã tiếp cận gần đến pháp trường

Nếu phải nói thì đa phần cậu không cần đụng vào kẻ địch nào bởi họ đã bị sử lí bới Sabo, Sanji và thành viên băng Râu Trắng rồi

Việc của cậu là đi thẳng đến pháp trường thôi nhưng cậu biết rằng cậu của nơi này sẽ sớm xuất hiện nên việc cậu cần là khéo léo để cậu có thể trốn đi và Luffy nơi này có thể thay vào

Trong lúc đó hẳn cậu sẽ phải giải thích với vài người về chuyện quá khứ đây nhưng tiếc rằng cậu có nhớ gì đâu

Đúng như những gì cậu dự đoán luôn con tàu hải quân từ trên trời rơi xuống

Vào lúc này nhờ vào Sabo với mảnh vỡ ngưng động thời gian thời không đã dừng lại

"Bất ngờ thật đấy tôi cứ nghĩ rằng mảnh vỡ kì quái giúp người khác đi vượt thời không là điều kì tích rồi chứ"

Sanji đứng không xa chân vừa dơ lên định cho tên kia một đạp thì hắn bất động rít một hơi thuốc anh tiếp tục nói

"Không thể ngờ lại có một mảnh đá kì quái nữa có thể khiến thời không ngưng động"

Không chỉ Sanji mà Zoro cũng bất ngờ đứng đơ ra bằng cách nào mà có thứ như vậy tồn tại trên Thế Giới này vậy

"Quên đi chúng ta cần đưa họ xuống và hoán đổi Luffy của tương lai và hiện tại"

Sabo anh cười điềm tĩnh và ra hiệu cho Luffy nhanh chóng rời đi

Không quá lâu sau thì cuộc hoán đổi thành công thời không cũng quay về bình thường

Ace phía trên từ đầu đến cuối không nói gì anh không biết rốt cuộc chuyện quái gì đang diễn ra nữa

Anh cần một câu giải thích cả Luffy và người anh em đã mất của anh Sabo tại sao lại đến đây và tại sao Sabo còn sống

Anh dường như đơ ra tại đó không biết rốt cuộc nên làm gì và nên nói cái gì nữa

___________________________

Đón chờ chap mới vào ngày mai nhé

Tạm biệt

Otsutsuki Hinji(19/1/2023)

Nhà đăng truyện --Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 32


Luffy hiện tại ngơ ngác mất vài giây để thoát khỏi đóng suy nghĩ

Vừa nãy họ mới từ trên trời rơi xuống mà sao giờ lại ở dưới đây luôn vậy

"Ông Ivan cái này do ông làm sao"

Luffy nhìn về hướng của người đàn ông với cái đầu bự và phong cách ăn mặc quái gỡ

"Ta không biết"

Ông Ivankov nhìn Luffy rồi tiếp tục nói

"Có thể là ai đó giúp ta chăng"

Không nghĩ ngợi quá nhiều Luffy chạy về phía pháp trường đằng xa kia

Bên Luffy tương lai

"Aizz mong rằng mình của quá khứ có thể lo nốt phần còn lại shishishishi"

Cậu ấn chiếc mũ rơm trên đầu mình thật chặt núp sau đống đổ nát rơi xuống từ toà nhà trụ sở chính phủ

Bất giác cậu chú ý đến hướng bên kia có gì đó rất khác lạ hệt như có ai cũng giống cậu lén lút núp ở đấy

Vành áo choáng của hắn khiến cậu liên tưởng đến Râu Đen

Cái người đã bắt Ace giao cho Chính phủ và là người đã lấy đi năng lực của ông già Râu Trắng trong ký ức của cậu

Tuy có chút nghi ngờ nhưng sau đó cậu cũng thôi không quan tâm

Bây giờ cậu mạnh hơn rồi nên nếu hắn dám làm gì thì cậu sẽ hạ hắn

Nhận thấy có vài hải quân lại gần cậu lùi lại sát tường

Bất ngờ cậu ngã xuống không biết đã đụng trúng cơ quan nào

Sau cái ngã đau đớn cậu ôm mông mình nén cơn giận

Thế quái nào mà dưới Marineford lại có cái tầng hầm vậy

đi một hồi lâu trong bóng tối của tầng hầm cậu nhìn thấy cầu thang

Đi lên cầu thang cậu lại nhìn thấy một đám phòng giam khổng lồ và ờm trong thứ kia rất quen làm sao ấy

Nó giống chiếc mũ rơm cậu đội trên đầu vậy nhưng nó lớn quá

Hệt như dành cho người khổng lồ vậy

Cậu đơ ra nhưng rồi cũng thôi thứ quan trọng là tìm đường ra trường

Bằng cách thần kỳ nào đó cậu đi được ra ngoài mà không hay biết

Nhưng lạ thật vừa nãy là Marineford cơ mà nơi này là đâu đây

Cậu ngáo luôn đây là nơi nào vậy cậu nhớ mình rớt xuống hầm thôi mà

Thế là cậu bất giác phải tìm đường quay về tầng hầm kia

U là trời luôn

Cậu quần tận nữa tiếng mới quay lại tầng hầm nhưng cửa hầm cao quá

Thế là cậu đành phải dùng đến năng lực cao su của mình mà đi ra

Nhưng mọi chuyện đâu dừng lại ở đó

Vừa nãy cậu từ vách tường rơi xuống tầng hầm đúng chứ

Theo lí thì cậu sẽ lên lại nơi vách tường ấy nhưng nó không như thế

Nó nhờn cậu kìa

Cậu ngáo trong vài giây khi thấy mình đứng cạnh ông già Râu Trắng

Mày nhờn bố à

Mày hại chết bố rồi biết giải thích sao đây khi có hai Luffy chớ

Một nút thắt trong lòng

Một chút chết trong tim

"Ờm thì chuyện là vậy đó"

Luffy cậu nhìn hướng ông già Râu Trắng cười thật tươi

"Ồ là nhóc Luffy à"

Ông ta cười rồi chào cậu khiến cậu sốc vài giây vì cậu có quen ông hở

Trong vài giây ngắn ngủi cậu chợt nhớ ra vội nấp sau áo ông ta

"À ờm thì ta có quen ông hả với lại thì cho ta nấp xíu nhá shishishi"

Cậu cười với ông không quan trọng ông ta cho không nhưng giờ mà có ai thấy chắc kế hoạch của cậu tanh bành quá à

"Ồ yên tâm đi nhóc chưa ai thấy đâu bên trong tàu ta có áo choáng đấy vào lấy mà dùng"

Ông ta nói một cách nhỏ nhẹ

Nhìn lên ông ta cậu không tin luôn ấy chứ sao ông ta tốt với cậu vậy nhỉ

Đắng đo một hồi cậu cũng đi lấy quan trọng là bây giờ cậu phải tránh mặt những người khác

Cậu vừa chạy đi Marco cũng vừa đáp xuông ngay chân Râu Trắng

Nhìn bố giờ của mình Marco nói nhỏ với ông gì đó rồi đi vào trong

"Gurarara có vẻ như lời tên nhóc đó ở quá khứ đã đúng chăng"

Ông nhớ lại khoảng kí ức cậu từng kể với ông về cái chết của ông và anh trai cậu

Thật không ngờ rằng nó là sự thật

Bên trong thuyền Moby Dick

Khoác chiếc áo choàng đen lên người cậu thầm cảm ơn ông

"Hửm ai"

Cậu nhận thấy có người nhảy ra sau tránh xa hắn vài mét

"Luffy em quên tôi nhanh vậy à"

Marco từ trong bóng tối đi ra

"Anh là ai, tôi quen anh sao"

Luffy cậu nghiêng đầu

Ánh mắt cậu nhìn hắn cứ cảm thấy hắn rất quen nhưng không nhớ hắn là ai tên gì cả

Marco nghe câu trả lời cũng đơ ra

Hắn tiến lại gần cậu đưa tay sờ mặt cậu vừa ân cần vừa dịu dàng

Cậu ngơ ra vì hành động của hắn

"Anh làm gì vậy"

Cậu chặn cái tay đang sờ trên mặt mình lại cố giữ bình tĩnh hỏi hắn

"Tôi chỉ xác nhận xem đúng là người thật hay không thôi"

"Có vẻ như đúng là người thật rồi"

Cậu nhìn hắn trong hắn cứ sao ấy nhưng hắn vào đây được mà nên chắc là thuyền viên của băng Râu Trắng nên không sao đâu ha

Cảm giác nguy hiểm cứ thúc giục cậu lùi lại xa hắn một chút

Theo cảm giác cậu lùi lại một bước

Hắn cười lên khi thấy cậu lùi lại nụ cười ấy khiến cậu nhìn hắn ngơ ra

"Ta sẽ cho cậu một món quà xem như quà gặp lại nhé"

Nhìn vào đôi mắt long lanh của người mà hắn tâm duyệt,kẻ khiến hắn chờ đợi mòn mỏi

Hắn không kìm được dục vọng của mình bước đến hôn cậu

Cậu cố gắng dãy dụa thoát khỏi hắn nhưng hắn ôm cậu cứng ngắc

Đến lúc thật sự cảm thấy khó thở cậu vẫn không hiểu nỗi hắn làm vậy có ý gì

Cậu không biết hành động này là sao

Chỉ biết rằng hắn đang lấy đi dần dần không khí của cậu

Nó làm cậu khó thở quá

Cậu quằn quại mà đánh hắn nhưng tay chân bủn rủn khiến cậu đánh như không đánh ấy

Thấy cậu đánh mình hắn cũng ngoan ngoãn nhả ra tiện cắn môi cậu chảy máu nữa

"Anh làm gì vậy hả"

Cậu che miệng mình cố hít lấy từng ngụm không khí một cách dồn dập

"Quà tôi tặng em ấy, để thể hiện tình bạn thôi"

Cậu nhìn hắn, thể hiện tình bạn bằng cách này á vậy một cậu kết bạn cậu có thể làm vậy chứ

Nghĩ một hồi cậu hết ý định đánh hắn mà nhìn ra hướng cửa

"Vậy tôi đi trước nhé"

Cậu tính đi một mạch ra ngoài luôn như bị ngăn lại

"Đừng nói với ai về chuyện này nhé,cũng đừng để ai làm vậy mới em đấy"

Cậu nhìn hắn ý của hắn là gì

"Vì sao vậy"

Hắn cười nhếch môi

"Vì đây là cách mà tôi kết bạn với em thôi nên nó chỉ áp dụng với tôi thôi nhớ chứ"

Cậu nhìn hắn với đôi mắt không hiểu mấy nhưng vẫn gật đầu đáp ứng

_______________________________

Một chút ngọt ngào cho ngày Tết

Giao thừa vui vẻ

Otsutsuki Hinji (21/1/2023)

Nhà đăng truyện--Zekioto--
 
(Allluffy) Quay Về 30 Năm Trước Đó
Chương 33


Với hình dạng đã che khuất hoàn toàn sau lớp áo choàng

Cậu bước ra bên ngoài

Đứng cạnh Râu Trắng cậu vui vẻ nói chuyện với ông ta và quan sát cuộc chiến

Thật tuyệt khi có thể quang minh chính đại nhìn mà không cần núp

Nếu phải nói thứ khiến cậu thấy rắc rối nhất bây giờ là tên Marco

Anh ta cứ sao ấy nhìn cậu chằm chằm làm cậu thấy sợ

Nhìn như thể muốn khoét lỗ trên người cậu luôn vậy

"Này ông già,ông có quen tôi sao"

Râu Trắng ông ta bất ngờ đôi chút khi nghe cậu hỏi như vậy nhưng vẫn dịu dàng đáp

"Ngươi đã từng ở trên thuyền của ta trong quá khứ lúc đó ngươi đi với Dragon và tên kiếm sĩ Mihawk kia"

Cậu đầy nghi hoặc nghiêng đầu nhìn ông

Sau đó dùng ngón tay ấn mạnh vào đầu cố nhớ ra xem có chuyện đó không

"Ta không nhớ có chuyện đó đấy"

Cậu nhìn ông với vẻ mặt thật sự đầy nghi hoặc không hiểu gì

"Có vẻ có gì đó khiến ngươi mất trí nhớ rồi chăng"

Ông ta cười lớn hỏi cậu trong ánh mắt có vẻ lo lắng giống hệt như cách người cha hỏi thăm con trai vậy

"Tôi không biết nữa"

"Lúc tôi tỉnh dậy trên tàu của mình tôi biết rằng mình đã rơi xuống biển"

"Trong lúc dưới biển xảy ra chuyện gì thì tôi không rõ lắm"

Ông ta gật đầu nhẹ với câu trả lời của cậu

Nếu sơ lược theo cậu nói thì chắc hẳn cậu đã va đập mạnh khiến cậu quên đi vài chuyện

"Gurarara chỉ là không nhớ thôi chả sao cả"

Ông ta cười không quan tâm mấy việc cậu có nhớ đến những việc đó hay không

Dù quên rồi thì cũng có sao đâu

Đôi khi không nhớ sẽ nhẹ đầu hơn mà

"Gura Gura tên nhóc Marco này sao con không đến giúp một tay ở chiến trường mà lại đứng đây"

Ông nhìn sang con trai mình.

Nhìn người ta không chớp mắt là có ý gì đây con tính làm gì con nhà người ta à

"Hửm...giờ con đi ngay đây"

Chần chừ một lúc Marco bay lên đến bên mé phải của chiến trường

Thật tình là anh không muốn rời đi đâu nhưng bố già đã lên tiếng cũng đành thôi

Trên đài hành quyết

"Hazz cái gia đình của ông thật rắc rối Garp"

Sengoku bất mãn nhìn Garp

Ông bức xúc cực kì hết lần này đến lần khác cái gia đình của cái người mệnh danh là anh hùng hải quân này đều gây loạn cho chính phủ thế giới

Nếu Garp ông ta mà không có chứ danh anh hùng hải quân

Ông Sengoku thề sẽ cho ông ta và gia đình ông về gặp ông bà luôn

Ấy vậy nhưng cuộc đời thì không như mơ

Mong ước dễ gì thành hiện thực đâu

"Ha ha ha quả là cháu ta mà mới đó mà nó sắp lên trên đây rồi"

Garp ông vừa nhâm nhi miếng bánh gạo vừa nói khiến Sengoku nổi gân xanh

"Bớt đi Garp ông là chính phủ đấy đàng hoàng dùm tôi cái"

Sengoku ông quát tháo nổi điên lên gần chết đây này ở đó mà cười cái quần

Ace ngồi đó hồn trên mây không quan tâm sự đời

Nếu hỏi anh đang nghĩ gì hẳn là giờ anh muốn nói chuyện với Luffy

Anh muốn hỏi rất nhiều thứ nha

Bên dưới đài hành quyết

"Ông Ivan làm sao để lên đó chúng ta không con nhiều thời gian đâu"

Luffy nhìn qua hướng của người đang đồng hành cùng mình Ivankov

"Được để cho ta"

"Inazuma nhờ ngươi"

Từ trong tóc của Ivankov một người với li rượu trên tay đi ra

Nhanh chóng Inazuma ông dùng năng lực trái ác quỷ của mình cắt mặt đất ra làm thành cây cầu đi lên trên

Trên đầu tàu Moby Dick

"Này nhóc tính ra tay chặn Garp sao"

Râu Trắng nhìn xuống cậu đang đứng bên dưới rồi hướng mắt về phía kia

"Ông nội chắc chắn sẽ ngăn cản nên tôi sẽ chặn ông ấy"

Cậu bẻ tay răng rắc rồi nắm vào cột buồm tàu Moby Dick bay đến đó

"Ta rất mong đợi chứng khiến sức mạnh của tên nhóc đấy Gurarara"

Ông cười vui vẻ nhìn về phía đó

Ở quá khứ ông đã từng trong đợi nhìn thấy sức mạnh khi dùng toàn lực của tên nhóc đó rất lâu rồi

Bây giờ mới có dịp

Ông muốn biết một kẻ bị truy nã 3tỷ Beri với danh xưng Tứ Hoàng tương lại sẽ có sức mạnh như nào

______________________

Chap này ngắn chừa cho chap sau trận đánh của Garp và Luffy

Otsutsuki Hinji (23/1/2023)

Nhà đăng truyện--Zekioto--
 
Back
Top Bottom