Khác [Allhinata] The mystery of the sun

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
361144128-256-k254739.jpg

[Allhinata] The Mystery Of The Sun
Tác giả: mikhanh311008
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là bộ truyện đầu tiên của tui nên hy vọng được mọi người ủng hộ ạ!

Một bộ Allhinata với killer verse thui ak
Văn phong hơi kém nên mọi người thông cảm nha



sátthủ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • THỊNH THẾ NỮ ĐẾ PHỤC THÙ
  • Caesar Đại Đế (Dịch theo vở kịch Julius Caesar)
  • ĐẠI SUY VONG , THẾ GIỚI MỚI
  • Loạn thế thịnh sủng
  • Father and son
  • Thế giới game thủ
  • [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    VĂN ÁN


    Nhật Bản - được biết đến như một trong những quốc gia xinh đẹp nhất thế giới, quả thật rất xứng với cái danh xưng của nó.

    Ta sẽ bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp và sự độc đáo của cái sứ sở Mặt Trời Mọc này khi đến với nơi đây.

    Cụ thể, về cảnh quan, đó có thể là sự hùng vĩ của núi non trùng điệp, biển cả xanh biếc, hay sự thơ mộng, giàu bản sắc trong các cảnh rừng cây bốn mùa thay lá, hay về kiến trúc thì đó có thể là sự cổ kính của các kiến trúc cố đô hay sự hiện đại của đô thị rộng lớn,...

    Thế nhưng, cái gì cũng có mặt tối của nó cả.

    Tất nhiên, các tệ nạn ở đây cũng còn phổ biến, như nạn ma túy, cờ bạc, lừa đảo, mại dâm, trộm cắp, xã hội đen... hay gần đây cón có cả kinh doanh đa cấp, nhưng nó không được bộc lộ một cách rõ ràng, đối với một số tệ nạn.

    Trong số đó có cả giết người.

    Kẻ giết người có thể là bất kì đối tượng nào, và cũng có thể là bất cứ lí do nào.

    Nhưng có những con người coi việc sát hại một ai đó như là công việc của họ.

    Đó là những sát thủ.

    Họ là những con người bí ẩn nhất, sống trong mặt tối của xã hội, ngày ngày làm công việc vấy máu người khác để kiếm thu nhập.

    Và họ ít khi được xã hội biết đến bởi bất cứ ai, trừ những con người cũng sống trong cái thế giới ngầm ấy.

    Bất kể xuất thân, độ tuổi, tính cách, chỉ cần có khả năng là có thể trở thành những tên giết người để kiếm tiền máu lạnh ấy.

    .

    .

    .

    Một cậu bé, với mái tóc màu cam xù, đôi mắt nâu hạt dẻ to tròn, dáng người nhỏ và gương mặt thiên thần, khiến cho ai nhìn cũng yêu mến bởi vẻ ngoài dễ thương ấy.

    Cậu được biết đến với cái tên "Kuroi Taiyō" (黒い太陽) trong thế giới ngầm, nghĩa là "Mặt Trời Đen", do ngoại hình và nụ cười của cậu làm mọi người liên tưởng đến mặt trời, và cũng do cậu là một trong những tay giết người khét tiếng nhất, máu lạnh nhất giới sát thủ, và cũng là người tạo được danh tiếng ấy trong độ tuổi trẻ chưa từng thấy, 12 tuổi.

    Khi được 16, cậu bắt đầu vào tổ chức sát thủ Haikyuu do nghe một trong những người bạn thế giới ngầm giới thiệu, và các thành viên trong tổ chức dần dần khám phá được con người cậu.

    Về xuất thân.

    Về lí do chọn con đường này.

    Về cách cậu tạo danh tiếng.

    Về cảm xúc đã bị đánh mất của cậu.

    Và về cách cậu tìm lại được chính mình.

    ------------------------------------------------------------------------

    Hy vọng được mọi người ủng hộ :'))))))
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    I


    Tokyo - "Trái tim của Nhật Bản".

    Là trung tâm chính trị – kinh tế- văn hóa của xứ sở hoa anh đào.

    Nơi đây cũng được mệnh danh là một trong những thành phố đông dân nhất và đắt đỏ nhất thế giới.

    Đến với Tokyo, bạn có thể cảm nhận trọn vẹn những gì đặc biệt nhất, đặc trưng nhất của Nhật Bản.

    Từ những giá trị truyền thống lâu đời cho đến những đổi mới, hiện đại.

    Tất cả đều góp mặt tại Tokyo.

    5h30' chiều.

    Dòng người lúc này đang đổ xô xuống tuyến đường, cụ thể ở đây là giao lộ Shibuya nổi tiếng, khiến cho phố xá lúc này trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết.

    Lúc này, sự hiện đại, xô bồ của Tokyo mới được thể hiện rõ cả.

    Nếu lần đầu tới thăm giao lộ Shibuya, mọi người có thể thấy nơi đây thực sự "hỗn loạn" bởi dòng người như vô tận.

    Tuy nhiên, sự "hỗn loạn" ấy lại có kiểm soát và trật tự nhất định, bởi ai cũng biết bản thân mình phải di chuyển ra sao tại cái giao lộ khổng lồ này.

    Đối với nhiều người, sự hỗn loạn có kiểm soát của Shibuya có thể coi là hình ảnh thu nhỏ của chính thành phố tiên tiến này.

    Chính cái sự tấp nập vội vàng của dòng người qua ngã tư để kịp với tốc độ thay đổi nhanh chóng mặt của các đèn hiệu giao thông tạo nên nét quyến rũ đặc trưng cho địa điểm thu hút khách du lịch hàng đầu này của Nhật Bản.

    Lúc này, có một người phụ nữ đang vừa hối hả đi bộ giữa dòng người như vô tận ấy, vừa gọi điện thoại, với giọng điệu khó chịu:

    - Tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi, cô còn chậm nộp báo cáo đến lúc nào nữa hả!?

    Giờ còn biện cái lí do bận với chả bịu là làm sao?

    Bận ở đây là bận cái gì??

    Tôi cho cô hạn chót là đến ngày mai, nếu không xong thì cô chính thức bị SA THẢI!!!!

    Nói xong, cô cất điện thoại vào chiếc túi xách của mình trong sự giận dữ.

    Do không chú ý, cô không may va vào ai đó.

    Nhìn lại, hình như là một đứa trẻ.

    - Ôi cháu có sao không?

    Cho cô xin lỗi!

    - Người phụ nữ thấy cậu bé đã ngã, thì liền cúi xuống đỡ lên.

    Khó chịu thì khó chịu thật, nhưng cũng là lỗi của cô.

    - Không sao đâu ạ, cũng một phần do cháu không chú ý nên bất cẩn thôi ạ.

    - Cậu bé kia liền nhìn cô rồi nở một nụ cười.

    Người kia thấy nụ cười của cậu bé thì như được giải tỏa.

    Nhóc ấy thực sự rất đáng yêu, như thiên thần ấy.

    Thấy cậu đeo ba lo, cô đoán chắc là vừa đi học về.

    - Thôi cháu về đây, cô cũng nên về đi ạ.

    Cháu chào cô!

    Cậu vừa nói vừa cúi đầu chào cô, rôi đi mất.

    Người phụ nữ cũng gật đầu với cậu, rồi không nấn ná lại mà đi tiếp.

    Trên đường về, nghĩ đến cậu bé, cô lại muốn có một đứa con, rồi cô nghĩ ngay đến người chồng của mình.

    Còn cậu bé kia, có vẻ như không phải đang đi về nhà.

    Cậu đến một con hẻm nhỏ, đi vào trong con hẻm đó.

    Cậu đứng trước một cánh cửa, có vẻ là cửa quán rượu, ghi chữ "コロソ"(*).

    Cậu nghĩ mình thầm đã đi đúng hướng rồi.

    Bước vào trong, cậu chỉ thấy có đúng một nhân viên ở đó.

    Anh ta đang lau lại những chiếc cốc.

    Thấy cậu bước vào, anh liền thấy lạ, bảo:

    - Nhóc!

    Biết đây là đâu không mà đến đây, hả?

    Quán rượu đấy!

    Muộn rồi còn không mau về đi, luẩn quẩn ở đây làm gì nữa, khôn hồn thì cút!

    Cậu không nói gì, chỉ đưa cho anh ta một tờ giấy.

    Anh cũng cầm lấy nó mà soi sét.

    Sau đó liền mở to mắt ra mà nhìn cậu.

    Anh im lặng, kéo tay dẫn cậu ra đằng sau quầy.

    Đứng trước một cánh cửa, anh rút chìa trong túi ra rồi mở khóa cửa.

    Đằng sau cánh cửa là bậc thang đi xuống một nơi nào đó.

    - Cứ xuống đó và chiến đi, nếu mày còn sống thì chào mừng đến với "thiên đường của những tên ác quỷ."

    - Anh nói khi tiễn cậu đi.

    Cậu nhóc lại cúi người chào anh, rồi đi xuống nơi tối tăm đó.

    Anh chàng kia không do dự mà đóng sập cửa lại.

    Không gian lúc này vô cùng tối tăm.

    Cậu cứ đi, đi mãi cho đến khi hết bậc thang.

    Nhìn thấy phía trước có sáng đèn, cậu lại đó.

    Lại có thêm hai người gác cổng khác.

    Họ nhìn cậu:

    - Cậu đến ứng tuyển?

    - Vâng!

    - Bằng chứng đâu?

    Cậu lại rút tờ giấy vừa nãy ra đưa cho hai người kia.

    Họ cũng soi xét rất tỉ mỉ, dường như điều này vô cùng quan trọng.

    Người bên tay phải cũng mở cửa cho cậu.

    Người còn lại cũng nói:

    - Chúc cậu sống sót thành công.

    Cậu cúi đầu, coi như đó là một lời cảm ơn đáp lễ với lời chúc ấy.

    Thế rồi, không do dự, không cảm xúc, cậu tiến vào trong cánh cửa kia.

    Và cũng như vừa nãy, cửa lập tức đóng sầm lại.

    ---------------------------------------

    (*): "コロソ" đọc là "koroso" thường được dịch là "bức tượng khổng lồ", nếu có ai tinh ý thì chữ này phát âm gần giống với "殺す" (korosu) nghĩa là "giết" (tra google mãi đấy( ͡~ ͜ʖ ͡~) )

    Mọi tình tiết trong truyện đều là trí tưởng tượng của mình, hy vọng mọi người đừng hiểu lầm.
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    II


    Đó có lẽ là một đấu trường dưới lòng đất.

    Thứ duy nhất chiếu sáng nơi này chỉ là ánh đèn của 6 cái đèn pha sân vận động, nhưng cũng đủ để cho toàn bộ khu vực này được có thể được trông thấy rõ từ xa.

    Nơi đây cũng phân chia các khán đài A, B, C,...

    Ở khu vực hàng ghế đầu tiên, khán đài A, có một chàng trai, khá trẻ, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

    Mái tóc trắng được rẽ ngôi ở giữa trán, đôi mắt nâu sắc lẹm, phong thái điềm tĩnh, từ tốn.

    Con người cậu ấy như tỏa ra khí chất điềm đạm, nhưng cũng không kém phần ranh mãnh, như thể một chú cáo đang từ từ rình bắt lấy con mồi của mình, vô cùng đáng sợ.

    Anh mặc bộ quần áo màu đen, trước ngực bên trái có viết chữ "Haikyuu", và đây là biểu tượng chung cho tất cả những người thuộc tổ chức này, Haikyuu.

    Ở phần cánh tay áo bên trái lại có logo, một hình tròn chia thành 3 phần tính từ viền vào tâm, phần thứ hai tức phần giữa có màu đen, còn lại màu đỏ thẫm.

    Ở phần trung tâm có in hình con cáo màu đen, phần ngoài cùng ghi chữ: "Inarizaki".

    - ĐẾN SỚM THẾ!?

    Nghe thấy tiếng nói, anh liền quay đầu lại nhìn xem chủ nhân của câu vừa nãy là ai.

    Khi đã nhận ra đối phương, anh chỉ gật nhẹ đầu một cái.

    Cái người vừa nói hồi nãy thong thả bước đến chỗ cậu bạn đã đứng đó từ trước của mình.

    Anh ta có chiều cao vượt trội, vóc dáng vạm vỡ và mái tóc đen dựng ngược lên, có một phần mái tóc rũ xuống một bên mắt.

    Đôi mắt hẹp với đôi đồng tử giống với loài mèo kia cũng góp phần tạo nên cái khí chất ranh mãnh và đáng sợ giống người kia.

    Anh cũng mặc đồng phục giống người kia, nhưng màu đỏ của anh có phần tươi hơn, và logo của anh có hình con mèo, và chữ: "Nekoma"

    - Cậu nghe về bọn đi ứng tuyển lần này chưa Kita?

    - Anh chàng mái tóc đen mở đầu cuộc trò chuyện.

    - Toàn côn đồ cả, tôi nghĩ chả có đứa nào lọt vô đâu, chết cả ý mà.

    Thế cậu đã nghe gì về chuyện có người được ngài Ukai giới thiệu vào đâu chưa Kuroo?

    - Anh cũng đáp lại, nhưng mặt vẫn lạnh như băng.

    - Mới nghe thế thôi chứ chả hóng được gì cả, nhưng chắc không có chuyện đó đâu.

    Đời nào ngài ấy lại giới thiệu vào đây mấy thằng xã hội đen đầu đường xó chợ một phút nông nổi rồi đòi làm sát thủ cơ chứ.

    Cầu vừa nói toàn mấy lũ trẻ trâu đó đến ứng tuyển mà.

    - Tôi nghe nói vậy.

    Mấy người kia chưa đến sao?

    - Kita lúc này mới nhìn Kuroo, rồi hỏi.

    - HEY HEY HEY!

    TÔI ĐẾN RỒI ĐÂY!!!!!!

    Cả hai người đều cùng nhìn người vừa hét lên kia.

    Kuroo lúc này cũng cười nhếch mép:

    - TÊN ĐẦU CÚ KIA MÀY ĐẾN MUỘN QUÁ!

    - GÌ CHỨ MỚI CÓ 7h TỐI MÀ BẮT ĐẦU PHẢI MÃI 7h30 CƠ MÀ!!!!

    Anh chàng kia lúc này cũng lại chỗ hai người bọn họ.

    Đúng như Kuroo vừa nói, anh ta có mái tóc giống màu lông của loài cú.

    Dáng người cũng cao một cách vượt trội, ngang ngửa Kuroo.

    Đôi mắt tròn màu vàng hổ phách khiến cho con người kia trông trở nên giàu năng lượng hơn bao giờ hết.

    Logo trong đồng phục lại là màu đen sọc trắng với dòng chữ màu vàng: "Fukurodani" và có hình con cú.

    - Chào Bokuto.

    - Kita cũng mở lời chào với anh chàng mới đến.

    - HEY HEY HEY KITA!

    LÂU QUÁ KHÔNG GẶP HA!

    - Cậu tên Bokuto kia vừa vỗ vai Kita vừa nói lớn

    - Nhỏ tiếng thôi, cậu đang hét vào tai tôi đấy.

    - Kita nói rồi nhìn thẳng vào mắt Bokuto.

    Anh chàng do bị sát khí từ ánh nhìn kia làm cho phát rén, liền trốn sau Kuroo, người lúc này chỉ biết lắc đầu ngao ngán cái thằng bạn mình.

    - MỌI NGƯỜI ĐẾN SỚM NHỈ!?!?

    - Lúc này lại có thêm tiếng nói vọng đến.

    Cả ba người xen thì thấy có thêm 4 người nữa.

    Một người trông vô cùng vạm vỡ, cao hơn hẳn so với những người kia và có mái tóc xanh thẫm, logo áo là đen sọc tím với hình đại bàng ở giữa, và chữ "Shiratorizawa".

    Người tiếp theo nhỏ con hơn so với người vừa nãy, logo chỉ có một chữ ở ngay giữa hình tròn màu xanh lá đậm sọc đen: "Date Tech".

    Hai người còn lại thì trông hơi trái ngược, một người tóc nhuộm vàng, đeo khuyên tai, logo có màu vàng và đen, chữ "Johzenji" và có hình con rái cá, và nhìn chung thì trông anh ta rất giống một dân chơi.

    Người còn lại trông đứng đắn hơn, logo màu cam và đen, có chữ "Karasuno".

    Cả hai người đều có chiều cao trung bình và thân hình săn chắc, vạm vỡ.

    - Mọi người đến muộn.

    - Kuroo vừa nói vừa dang rộng hai tay như đang chào đón.

    - Chào cậu Kuroo, rất vui khi được gặp lại cậu đây nhỉ.

    - Daichi, người có dáng vẻ chững chạc khi nãy, cũng đưa tay ra định bắt lấy tay người kia.

    Hai người họ bắt tay nhau nhưng cứ tỏa ra sát khí như thù địch của nhau.

    - Uầy mới có mấy hôm thôi mà sao hai người như sắp rút đao ra chém nhau rồi ấy nhể!

    - Người tóc vàng cảm thán.

    - Đừng nói thế Terushima.

    - Daichi nói lại người kia.

    - HEY HEY HEY USHIJIMA, MONIWA!

    LÂU QUA KHÔNG GẶP NHỈ!?!?

    - Bokuto cũng lao vào hai người còn lại để chào hỏi.

    - Ừ, đã lâu không gặp.

    - Người tên Ushijima cũng chào lại.

    - Lâu không gặp nhỉ Bokuto?

    - Moniwa cũng đã chào lại.

    Đứng trước người có vóc dáng vạm vỡ và cao hơn mình làm anh có phần hơi sợ, dù cả ba người có cùng tuổi.

    - Oa mọi người tập hợp đủ rồi à?

    - Lại thêm một người nữa đến.

    Anh ta có ngoại hình trông khá thu hút, mái tóc màu nâu sẫm được vuốt sang phía hai bên và dáng người săn chắc.

    Logo có màu xanh lam nhạt , hình cây nguyệt quế, và dòng chữ "Aoba Johsai".

    - Chưa, còn hai người nữa, bên Itachiyama và Kamomedai.

    Iizuna và Suwa lát nữa sẽ đến.

    Shinzen và Ubugawa thì có việc đột xuất nên không có ai đại diện để đến cả.

    - Sao cậu biết thế Kita?

    - Daichi liền ngạc nhiên.

    - Tôi nghe thông báo vừa nãy.

    - Người đến sớm nhất có khác.

    - Kuroo nói.

    - Mọi người đến sớm nhỉ?!

    Và thế là hai người kia cũng đã đến.

    Một người mắc áo biểu tượng hình con chồn có chữ "Itachiyama", vòng tròn có màu xanh lá cây pha với vàng, và tất nhiên là có màu đen.

    Anh ta có đôi mắt to và thân hình mảnh mai, tóc màu xám và có lông mày nhỏ và mỏng.

    Người kia thì có mái tóc đen được cắt theo kiểu buzz-cut với đôi mắt đen tương tự.

    Anh ấy khá cao, và có thân hình lực lưỡng.

    Logo có chữ "Kamomedai", và in hình con hải âu ở giữa vòng tròn màu đen sọc xanh lam.

    - Chúng tôi đến hơi muộn nhỉ!?

    - Người tên Iizuna nói.

    - Xin lỗi nhé!

    - Người tên Suwa cũng tiếp lời.

    - Ồ không sao đâu.

    Mọi người đến là tốt rồi.

    - Daichi cười rồi nói

    - Thế là đủ rồi này!

    - Anh chàng điển trai liền nói với nụ cười rạng rỡ.

    - Đúng, Oikawa.

    Và cũng vừa 7h30 luôn.

    - Kuroo nhìn đồng hồ.

    Ngay lúc này, liền có tiếng loa thông báo:

    - TẤT CẢ NHỮNG NGƯỜI SỐNG SÓT CUỐI CÙNG MỜI TIẾN VÀO ĐẤU TRƯỜNG.

    SAU VÒNG NÀY, AI SỐNG SÓT HAY LÀNH LẶN NHẤT THÌ SẼ ĐƯỢC CHỌN VÀO TỔ CHỨC HAIKYUU.

    - Đến rồi đây.

    - Ừ, để xem ai sẽ được vào nào.

    Tất cả mọi người ở khu vực khán đài A hàng ghế đầu tiên này đều có vẻ rất hào hứng chờ đợi điều này.

    Họ đều muốn xem ai sẽ là người tiếp theo vào tổ chức này.

    Sau đó, có một đoàn người đi ra, tiến vào sân đấu.

    Ai nấy đều có ngoại hình cao to, vạm vỡ.

    Tay chân ai cũng xăm trổ, mặt hầm hầm.

    Cũng đúng, đều là xã hội đen cả mà.

    Những con người ở trên khán đài nhìn cảnh này mà lắc đầu.

    Đây không phải lần đầu họ thấy trường hợp này.

    Mấy tên xã hội đen dân anh chị rẻ rách tự dưng nông nổi muốn làm sát thủ, rồi cuối cùng chả làm ăn cái gì cho nên hồn cả, điều này quá bình thường rồi.

    - Ê!

    Xem ai kìa!

    - Oikawa chỉ tay về phía một người dưới kia, những người còn lại cũng đưa mắt nhìn theo, và họ đã bất ngờ.

    Giữa dòng người toàn dân anh chị kia, lại có bóng dáng của một cậu bé đang lững thững đi theo họ.

    Cậu nhóc đó có mái tóc cam, xù lên, đôi mắt to tròn, thân hình gầy, hơi thấp.

    Cậu đeo một chiếc balo khá to sau lưng, màu cam, mặc trên mình áp hoodie màu cam và quần đen.

    Dáng vẻ trông khá "dễ thương" ấy khiến cho bọn họ tưởng là trẻ con đi lạc vào đây, nhưng không phải thế.

    Chính xác, cậu bé kia sẽ ứng tuyển vào đây.

    Những người tiến vào đấu trường này đều là những người sống sót cuối cùng sau một loạt các thử thách chết chóc vừa nãy.

    Ai nấy đều trông tương đôi tàn tạ, mất gần hết sức sống.

    Duy chỉ có cậu bé kia là dính ít bụi trên quần áo, nhìn chung thì vẫn khỏe khoắn.

    Bọn họ liền hiểu rằng cậu bé kia không phải dạng vừa.

    Nhưng nhìn cái thân hình kia thì hầu hết ai cũng thấy khó tin cả, có lẽ trừ Daichi, Suwa và Kuroo là thấy cũng có lí phần nào vì trong đội của họ cũng có thành viên thân hình nhỏ con thế này.

    Nhưng nhìn khuôn mặt đó đi, nói là học sinh tiểu học thì bọn họ còn tin.

    Còn riêng Ushijima, lúc này anh ta đã lộ rõ khuôn mặt của sự ngạc nhiên, sau đó là khiếp sợ...

    Cậu bé đó, RỐT CUỘC SẼ LÀM GÌ ĐỂ ĐƯỢC NHẬN VÀO ĐÂY???

    -----------------------------------------------------------------------------------------------

    Văn phong kém quãi mấy bồ ơi 🙁(((((
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    III


    Lúc này, toàn bộ những người đến ứng tuyển đã vào đấu trường hết.

    Ai nấy đều có dáng vẻ của những tên xã hội đen đáng sợ, nhưng đều trông tan tác cả, quần áo rách rưới, máu me lấm lem.

    Duy chỉ có cậu bé kia là dính ít bụi lên quần áo, đúng như bọn họ nghĩ.

    Cậu đang vừa phủi áo, vừa lẩm bẩm:

    - Biết thế không chơi nhây, để bị ngã làm cái gì cho khổ chứ!?

    Đồ các chị bên Nữ Động mua cho mình, bẩn thì chết!

    - TOÀN BỘ NHỮNG NGƯỜI ỨNG TUYỂN CHÚ Ý, CHÚNG TÔI SẼ CHỈ NÓI NGẮN GỌN VỀ VÒNG THI CUỐI CÙNG NÀY.

    Mọi người bên dưới đấu trường cũng để ý tiếng loa phát thanh.

    - MỌI NGƯỜI SẼ CHIẾN ĐẤU VỚI NHAU, AI CÒN SỐNG HOẶC LÀNH LẶN NHẤT SẼ ĐƯỢC CHỌN.

    HẾT!

    Ủa thông báo gì mà ngắn thế!?

    Đây là suy nghĩ của hầu hết mọi người ở dưới kia.

    Và rồi họ nhìn nhau, từ từ rút vũ khí ra, rồi tấn công nhau.

    Còn cậu nhóc kia, cậu nhìn xung quanh chả thấy ai lao vào động thủ với mình, chắc do cậu không bị để ý, liền bỏ balo xuống, mở khóa, lôi một cái ghế dù gấp ra.

    Xong đó, một tay cầm ghế, một tay cầm balo đi ra một góc.

    Cậu cũng lôi điện thoại và tai nghe trong túi ra, cắm dây vào, bật nhạc lên.

    Thế là, cậu ngồi lên ghế, tay cầm điện thoại nghe nhạc, balo ngay bên cạnh.

    Những người trên khán đài liền bất ngờ.

    Cậu nhóc kia làm cái quái gì thế!?!?!

    BỊ ĐIÊN À!?!?!?!?

    Ai đâu người ta đang thi thố với nhau mà mình lại đi ra ngồi thế này.

    Thoáng chốc cả bọn đều nghĩ cậu bé kia bị điên rồi, và vào đến đây cũng chỉ là tình cờ, nhưng như thế quá vô lí, vậy là sao?

    Ushijima thì hình như đã hiều được cậu bé kia định làm gì, vì anh vẫn còn nhớ rằng mình từng gặp cậu một lần rồi...

    Một lúc sau, cả đấu trường chỉ còn lại tầm sáu hay bảy người, tính cả cậu bé kia.

    Em thì vẫn đang hát theo điệu nhạc: "And it's the right time, 歩き出そう, Yeah, it's the right time, 恐れないで..." và mọi người trên khán đài cũng bắt đầu chán chường.

    Và ngay đằng sau em, đã có một người rút dao ra, từ từ tiến về phía em.

    Hắn ta nhìn em như hổ đói rình mồi ngon, rồi chả ngần ngại gì nữa, hắn vừa hét, vừa chạy lại, định một đao kết liễu em.

    Những người ở khán đài A kia cũng nghĩ em chết chắc rồi, nhưng Ushijima lại nói một câu khiến ai cũng bất ngờ:

    - Không đâu, giờ mới bắt đầu thôi.

    Ngay sau câu nói đó, họ liền nhìn Ushijima, vẻ mặt tràn đầy sự khó hiểu.

    Anh cũng chỉ chăm chú vào trận đấu, rồi bảo mọi người nhìn xuống.

    Họ làm theo, và ai cũng giật mình.

    Dưới kia là cảnh tên hồi nãy định lấy dao đâm đứa trẻ kia đã nằm bất tỉnh nhân sự dưới đất, mắt trợn ngược lên, mồm mũi máu me be bét cả, và xung quang có lẽ là răng của hắn...

    Và cậu bé vừa nãy thì đang lấy tay trái của mình xoa xoa nắm tay phải, lẩm bẩm:

    - Lâu chưa đấm ai, lực hơi yếu nhỉ.

    Rồi em cất hết đồ đoàn của mình vào balo, rồi tiến về phía những người còn lại trên sân đấu, họ đều nhìn em với vẻ bất ngờ, sau đó là khiếp sợ, vì ai cũng đã chứng kiến cú móc phải đầy uy lực của em, cú đấm đã khiến cho tên kia sống dở chết dở...

    Em nhìn họ, rồi cười thật tươi:

    - Chúng ta bắt đầu chứ!?!?

    Lời nói đó nếu là bình thường thì chỉ có lẽ cũng chỉ là một câu nói nhí nhảnh, mong muốn mọi người cùng tham gia làm điều gì đó cúng mình, nhưng trường hợp này lại khác, câu nói này khiến ai cũng lạnh gáy cả, kể cả những người trên khán đài kia.

    Những người cùng đứng với em trên sân đấu có người đã ngã khuỵu xuống, còn lại thì đều trừng mắt nhìn, nhưng là với sự sợ hãi.

    Sau đó, đã có một con người nào đó vô cùng "dũng cảm" mà cầm kiếm lao về phía cậu, định một đao chém chết cậu.

    Cậu ngay lập tức né ngay sang một bên, rồi cầm lấy cổ tay cầm kiếm của tên kia, tay còn lại đập vào vùng khuỷu tay hắn.

    - AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAHHHHHHHHHHHHHHH!!!!!!!!!!!

    Tiếng hét thất thanh ấy có lẽ cũng đã đủ để nói lên cái cảm giác đau đớn ấy rồi, mọi người đã khiếp sợ giờ lại kinh hãi hơn.

    Còn cậu, tay vẫn đang nắm chặt cổ tay tên kia, rồi cũng tước lấy thanh kiếm mà thả tay ông ta xuống.

    Trong lúc tên kia đang quằn quại vì đau đớn, cậu cắm thanh kiếm vào ngay bên ngực trái hắn, vậy là đã rõ kết cục rồi.

    Cậu cứ thế đi qua cái xác chết kia, không cảm xúc, nói với mấy tên còn lại:

    - Người tiếp theo.

    .

    .

    .

    Chỉ còn lại một người, đó là tên đã ngã khuỵu khi thấy em một đấm cho bay màu tên hồi đầu.

    Hắn vẫn cầm cây rìu trong tay, nhưng đã sớm cầm không vững nữa rồi, nhất là khi vừa chứng kiến cảnh em chặt đầu một tên bằng liềm của chính tên đó, và cảnh bắn xuyên đầu một đứa khác với cây súng vừa đoạt được từ chính chủ, và vài hình thức giết người khác.

    Hắn hối hận rồi.

    Ban đầu vì nghĩ mình thừa sức để vào đây nên mới mạnh dạn ứng tuyển.

    Giờ muốn về nhà quá.

    Hắn vẫn muốn sống, vẫn muốn nhìn thế giới này mà.

    Hắn vẫn muốn đi chấn lột tiền người qua đường và đi đòi nợ mấy đứa khác mà.

    Còn cậu bé kia, em vẫn đang từ từ tiến lại chỗ hắn, trong khi hắn sợ hãi mà lùi lại.

    Lúc này cả người cậu đều dính đấy máu, nhưng là máu bắn ngược lại từ mấy đứa kia, mặt cũng đã dính máu, lạnh tanh, mắt mở to ra mà nhìn thẳng vào mặt hắn, sát khí tỏa ra ngày một nhiều.

    Tên kia không trụ được nữa mà ngã xuống đất.

    Hắn định quay đầu bỏ chạy, nhưng lại nghe tiếng gọi:

    - ĐỨNG LẠI.

    Quần hắn đã ướt, bây giờ nhấc một ngón tay lên hắn còn không làm được nữa.

    Cậu nhóc thì lại chỗ đối phương, ghe sát vào tai, hỏi nhỏ:

    - Có biết Kuroi Taiyō không?

    - C...c...co...có...a..a...ạ...!!!

    - Muốn gặp cậu ta không, hỏi thật đấy.

    - C...c...co...có...a..a...ạ...!!!

    - Vậy thì xin chúc mừng, chú đã gặp được rồi đấy, vì cậu ta chính là tôi.

    Tên kia mở to mắt ra mà ngạc nhiên, sau đó nhìn thẳng khuôn mặt cậu.

    Gương mặt như thiên thần...

    Nhưng là tên giết người máu lạnh...

    Hắn gặp được rồi...

    Và sẽ bị giết bởi chính cậu...

    Cậu nở nụ cười nhìn hắn, rồi dùng hai tay bẻ đầu tên kia...

    .

    .

    .

    Đấu trường lúc này đã ngập trong biển máu, và người đứng giữa vùng biển ma mị đó lại là một cậu bé có dáng vẻ của thiên thần.

    Đúng vậy, cậu tay không đã giết 6 mạng người trong số những người ở đây, và bọn họ có lẽ là những người mạnh nhất trong số mấy người chết ở đây.

    Cứ thế, cậu đã được ứng tuyển.

    Trên khán đài lúc này thì sao?

    Không một ai nói gì cả, có lẽ là đã quá bất ngờ, hoặc sợ...

    Tay không 6 mạng người, đòn đánh lại nhanh gọn, chuyên nghiệp, tốc độ thì quá khủng khiếp, không ai đoán được cậu bé kia định làm gì.

    Riêng Ushijima, anh trong lòng thì chắc chắn rằng cậu bé này đúng là người đó.

    Anh lí nhí, đủ để mình anh nghe thấy:

    - Kuroi...

    Taiyō...

    -------------------------------------------------------------------------

    Văn phong kém quãi đạn ( ′~‵ )

    Mà mọi người thấy hay thì bình chọn cho tui zới:'((((((
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    IV


    Đây sẽ là chap toàn sự bất ngờ, ngơ ngác và bật ngửa🙂))

    -----------------------------------------------------------------------------------------------

    Cậu nhóc kia sau khi giết mấy mạng người thì vươn vai một cái, trông sảng khoái vô cùng.

    Nhìn lại quần áo của mình, mặt cậu lại lo lắng:

    - Ôi trời ạ, kiểu này thế nào cũng bị các chị bên Nữ Động giáo huấn mấy tiếng đồng hồ đây, đồ các chị mua cho mà, chết thật!

    Thôi kể đi, chắc cũng mất buổi chiều thôi mà, nhỉ...

    Cậu chợt nghe thấy tiếng bước chân, từ phía cửa đấu khu vực cổng vào sân đấu, liền nhìn về phía kia.

    Đúng là có một người đàn ông đang lại chỗ cậu.

    Anh ta trông cũng trẻ, nhuộm tóc vàng, mắt nâu và đeo một chiếc băng đô để giữ tóc mình vuốt ngược ra sau và có đeo hai chiếc khuyên trên tai trái.

    Anh mặc bộ vest trông khá chỉn chu, không phù hợp lắm với cái kiểu tóc kia.

    Khi chỉ còn cách cậu một quãng, anh vỗ tay:

    - Chúc mừng cậu đã vượt qua bài tuyển chọn cuối cùng, Hinata Shouyou!

    Đúng thế, em tên Hinata Shouyou.

    Em cũng cúi đầu, coi như đáp lễ lời chúc mừng của anh chàng kia.

    - Nhưng thử thách này hơi tầm thường đối với cậu đúng chứ?

    - Anh tóc vàng kia hỏi tiếp.

    -...

    Vâng, có lẽ thế ạ.

    - Chính vì thế mà những Người Đứng Đầu ở đây đã quyết định cho cậu thêm một thử thách nữa!

    Những người ngồi khán đài kia đã ngạc nhiên nay lại bất ngờ hơn nữa.

    Từ trước đến nay đến vòng thi này là xong rồi, giờ lại thêm một thử thách nữa!?!?

    Cậu nhóc này là ai mà lại bị thử thách nhiều như thế này!?!?

    - Cũng dễ hiểu thôi.

    - Ushijima im lặng nãy giờ đối với họ liền lên tiếng.

    - CÁI GÌ MÀ DỀ HIỂU CHỨ CÁI TÊN KHỐN USHIWAKA NÀY!!!

    TRƯỚC TỚI GIỜ LÀM QUÁI GÌ CÓ CÁI THỂ LỆ NÀY ĐÂU!!!

    - Oikawa bất ngờ liền to tiếng với anh.

    - Cậu nhóc đó... là người cậu nên dè chừng đấy.

    - Vậy cậu biết nhóc Chibi kia là ai à?

    - Hey hey hey Ushiwaka cậu quen đứa bé kia á!?

    - Bokuto nãy giờ cũng đã lên tiếng.

    - Ờ, chắc tí nữa cậu cũng sẽ biết thôi.

    - Gì chứ Ushijima cậu biết cậu bé đó sao?

    - Daichi nghe vậy thì ngạc nhiên.

    - Chắc lúc nữa các cậu cũng biết thôi.

    Tên bò này trước đến giờ thẳng tính lắm mà nay bí ẩn thế không biết.

    Thôi cứ coi nốt tình hình dưới kia đã.

    Mọi người lại tiếp tục hướng tầm nhìn xuống dưới kia.

    Người mặc vest lúc này cũng hướng mắt lên nhìn họ, rồi kêu:

    - KITA!

    OIKAWA!

    HAI NGƯỜI XUỐNG ĐÂY!

    Sao tối nay nhiều chuyện bất ngờ thế không biết.

    Hai con người bị réo tên cũng giật mình, nhưng cũng đi xuống.

    Cả hai người họ đều chống tay lên thành rồi nhảy xuống dưới, tiếp đấy vô cùng nhẹ nhàng, rồi lại chỗ anh tóc vàng đang đứng.

    - Xin giới thiệu với nhóc, bên tay trái anh là Kita Shinsuke, còn bên tay phải anh là Oikawa Tooru.

    Hai người này sẽ thực hiện thử thách với em.

    - Anh trai tóc vàng đặt tay lên vai hai người kiêm luôn màn giới thiệu.

    - Hai người lại đây anh nói.

    - Anh kéo tay hai cậu chàng đang còn ngơ ngác đi về một phía, vừa đi vừa tránh vấp phải mấy cái xác.

    - Mỗi đứa cầm lấy một viên cho anh.

    - Anh lôi hai viên đá quý ra.

    Hai viên saphire màu xanh lam sáng lấp lánh, vô cùng quý giá.

    - Hai đứa bay ra chỉ cần ra đó đấu với nhóc kia, và đừng để cho mình bị cướp mất ngọc là được.

    - Nhưng thưa anh Ukai, tại sao cậu nhóc ấy lại phải vượt qua thử thách nữa?

    Nó là ai vậy?

    Trước đến giờ đâu có cái thử thách phụ này?

    - Kita không nhịn được liền thắc mắc, Oikawa bên cạnh cũng gật đầu phụ họa.

    - Tí nữa hai đứa bay biết ấy mà.

    Cố gắng đừng thua sớm quá là được!

    À quên, nhóc ấy tên Hinata Shouyou.

    - Ukai chốt hạ.

    Từ từ đã, cái gì mà đừng thua sớm quá?!?

    Cậu nhóc này mạnh đến mức nào mà người như anh Ukai lại nói vậy!?!?

    - Rồi!

    Đầu Cà Rốt!

    Nhóc lại đây!

    Cậu cũng hiểu là anh ấy ám chỉ mình nên chạy lại, không để ý mà vấp phải một cánh tay của cái xác nào đó, ngã sấp mặt.

    Cậu nhóc lại đứng lên, mặt đầy máu, xong liền lấy tay chùi hết máu trên mặt mình, nhưng nó lại còn lấm lem hơn.

    Ukai ngán ngẩm rồi đưa cho nhóc một cái khăn mùi soa, cậu cũng nhận lấy rồi lau mặt.

    Hai người kia thấy cái cảnh này thì lại càng khó tin, một cậu bé như này mà lại tay không giết chết mấy người trong khoảng thời ngắn, lại còn trông khá dễ dàng chứ!?!?!

    - Việc của nhóc là thế này: Chỉ cần làm sao lấy cắp được hai viên saphire xanh lam này khỏi tay hai tên này là được.

    Dao mấy đứa đây, khi nào loa hô bắt đầu rồi hẵng chiến, ô kế?

    Hai chúng bay cũng hiểu được việc của mình rồi nhể?

    - Anh vừa nói vừa phát dao đưa cho ba người.

    - Vâng!

    - Cả ba đồng thanh.

    - Được rồi, ta vào trong đây!

    À mà quên, ta tên Ukai Keishin.

    - Ô, vậy ngài là cháu nội ông Ukai Ikkei ạ?

    - Hinata hỏi lại với vẻ hào hứng.

    - Đúng, nhưng mấy đứa chuẩn bị sẵn sàng đê, lề mề cái dề!?!?

    Anh nói xong liền chạy vào trong.

    Ba người cũng đã rút dao ra khỏi vỏ, cái vỏ có in biểu tượng của Haikyuu.

    Lưỡi dao nào cũng sáng loáng, sắc lẹm, đơn giản vì nó được thiết kế để giết người.

    Những người ngồi khán đài ai cũng chăm chú xem chuyện gì đang xảy ra.

    Theo đó, họ cũng vô cùng thắc mắc về danh tính thực sự của cái cậu bé kia.

    Và rồi tất cả mọi người nghe thấy tiếng loa:

    - ĐÂY SẼ LÀ VÒNG THI PHỤ: HAI THÀNH VIÊN CỦA HAIKYUU MỖI NGƯỜI SẼ CẦM MỘT VIÊN SAPHIRE XANH LAM.

    NHIỆM VỤ CỦA NGƯỜI ỨNG TUYỂN LÀ ĐOẠT LẤY VIÊN ĐÁ ĐÓ.

    ĐOẠT ĐƯỢC MỘT TRONG HAI VIÊN THÌ NGƯỜI ỨNG TUYỂN CHIẾN THẮNG.

    CÒN NẾU BỊ GIẾT, TRẬN CHIẾN KẾT THÚC.

    VÀ BÂY GIỜ, TRẬN ĐẤU, BẮT ĐẦU!

    Ba con người ở dưới nghe xong liền thủ thế.

    Không ai ra đòn trước cả, cứ thế đi một vòng quanh nhau.

    Và Oikawa cũng lia dao mở màn.

    Anh chạy vụt lên, chĩa dao về phía cậu.

    Tốc độ kinh hoàng ấy nếu so sánh với những người ứng tuyển lúc còn sống có lẽ cũng chỉ là con óc sên so với anh ta.

    Nhưng cậu đã né được.

    Cậu cũng lia dao, có lẽ định chém cánh tay anh, và tất nhiên, anh đã đỡ được đòn của cậu.

    Kita cũng xông vào hỗ trợ anh.

    Cậu nhóc kia thấy thế liền lia dao của Oikawa ra chỗ khác, rồi nhảy lên vai anh, lộn vòng trên không bay qua người Kita, rồi tiếp đất một cách nhẹ nhàng.

    Sau đó, cậu nhìn hai người, nở nụ cười.

    Cậu lúc này phấn khích lắm rồi, liền chủ động xông lại chỗ hai người.

    Và Kita là người đỡ được đòn của cậu.

    Oikawa cũng nhân lúc đó định đâm vào bụng cậu, cậu nhảy lên tránh đòn của anh, nhân lúc đó cũng chĩa dao định cắm vào người, thì lại bị đỡ được, mũi dao cậu đâm ngay vào ngay vào thân lưỡi dao anh.

    Kita cũng định lia dao qua phần đầu cậu nhưng cậu cúi người né được.

    Cả ba cứ thế đánh nhau, và những người ở phía trên cũng quan sát hết.

    Các anh chàng trên khán đài nãy giờ đã đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

    Hai người kia là một trong số những người mạnh nhất Haikyuu, và đến nay hình như trông họ còn mạnh hơn đợt trước chứ, thế mà một cậu nhóc có khi chỉ được một khúc nếu so sánh với từng người bọn họ lại có thể cân tay đôi chứ.

    Nhìn mà xem, hình như nó còn vừa đấu vừa cười chứ!!!

    - Cậu bé đó càng ngày càng mạnh...

    - Ushijima lên tiếng.

    - Thôi cậu nói liền cho bọn tôi nghe xem cậu bé đó là ai đi, bình thường cậu có bao giờ bí ẩn như thế này đâu!?

    - Kuroo sốt ruột.

    - Cậu chỉ cần biết cậu nhóc đó là một sát thủ tự do là được.

    - Thật luôn hả trời cái tên Ushiwaka này!

    - Tên này hôm nay kì lạ lắm rồi, mà chờ đã, cậu bé đó là sát thủ tự do á!?...

    .

    .

    .

    Ba người sau một lúc vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

    Kita lúc này đang định chém một phát vào bụng Hinata, thì cậu xoạc chân ngang tránh được đòn của anh.

    Oikawa thấy vậy liền đâm dao vào phía chân trái của cậu, cậu lại thu chân về, tiện tay chém vào tay anh trong khi đang né tiếp một đòn đá của Kita.

    Đang đánh hăng, bỗng dưng cậu kêu lên:

    - HOÃN!!!!!!!

    CHO EM HOÃN!!!!!

    Cậu vừa nói vừa giơ tay ra trước mặt hai anh chàng.

    Hai người không hiểu chuyện gì, tại sao cậu bé này lại bảo dừng lại!?

    Em liền chạy lại chỗ chiếc balo của mình, lôi chiếc điện thoại hồi nãy ra, em có một cuộc gọi.

    - Em biết mọi người đang rất bối rối và không hiểu cái gì đang xảy ra nhưng đây là người quan trọng, nên xin các anh cho em thời gian ạ!

    - Cậu nói xong liền bắt máy với đối phương, bỏ mặc lại hai con người đang cảm thấy vô cùng bất ngờ và vô cùng khó hiểu, cả các "khán giả" cũng có tâm trạng tương tự.

    Chỉ thấy em gật gật với người ở đầu dây bên kia mấy cái, rồi đưa máy xuống.

    Nhưng thay vì kết thúc cuộc gọi, em bật loa ngoài, và giọng nói phát ra từ điện thoại làm mọi người giật mình:

    - Đã lâu không gặp, Haikyuu!

    Tất nhiên, bất cứ ai ở đó cũng nhận ra giọng nói này của ai.

    Ukai Ikkei.

    Giọng nói này làm cho mọi người hoang mang tột độ, vì ông từng là một trong số Người Đứng Đầu ở Haikyuu, quyền lực và đáng sợ.

    Vậy là cậu bé này là người mà mọi người đồn thổi là được ngài Ukai giới thiệu vào đây...

    - Vậy là bọn mày nãy giờ đấu chưa xong à?

    - Người kia lại hỏi.

    - Dạ nãy giờ-

    - Ta không hỏi nhóc, hỏi mấy đứa nãy giờ đấu với mày ấy.

    Hai người mở to mắt, nhưng rồi Kita cũng trả lời:

    - Thưa ngài, chúng tôi vẫn đang đấu tiếp.

    Đến khi nào Hinata hoàn thành nhiệm vụ của vòng thi phụ này thì cậu ấy mới chính thức được vào ạ.

    - Ta nghe thằng bé này nói rồi.

    Thế Hinata, nhóc cướp được mấy viên đá đó chưa?

    - Dạ rồi ạ.

    - Hinata lập tức đáp.

    Hai người nghe câu này liền giật mình mà nhìn lại túi áo của mình, quả nhiên áo khoác của họ vùng túi áo đã bị rạch ra từ lúc nào.

    Họ lại trợn tròn mắt lên nhìn Hinata, cậu bé vẫn trông vô cùng thản nhiên, rồi thò tay vào túi quần lôi ra hai viên đá quý vừa nãy.

    Những người trên khán đài cũng có cảm xúc tương tự, họ cũng không hề để ý chuyện hai người bạn mình bị rạch túi cướp mất đồ từ lúc nào, nhìn viên đá trên tay Hinata thì họ lại càng bất ngờ.

    - Thế mày cướp được lúc nào, nói rõ ra đi.

    - Dạ cháu lấy được từ lúc mới đánh nhau được một lúc ạ.

    Nhân lúc các anh không để ý thì cháu rạch túi luôn.

    Ngọc rơi ra thế là cháu lại tiện lúc các anh định chém vào đầu cháu, cháu lại cúi xuống né kiêm nhặt đồ luôn ạ.

    Dễ dàng thế á!?

    - Thế sao nhóc vẫn đánh?

    - Dạ... vì chả mấy khi cháu được đấu với người mạnh, cho nên là...

    - Được rồi.

    Thế mấy đứa làm gì thì cứ làm đi.

    Chả là ta hẹn đứa nhóc này khi nào thắng thì gọi ta thông báo, mãi chả thấy gọi nên ta gọi đến mà.

    Tưởng chết mới không nhấc máy chớ ai ngờ nay lại còn có cả cái Vòng thi phụ cơ đấy, bày trò gớm!

    Mà cũng do cái thằng này là lề mề đấy!

    Thôi ta đi đây!

    - Ông nói xong liền cúp máy, chả kịp để Hinata chào một câu.

    .

    .

    .

    Đấu trường im lặng mất một lúc, đơn giản vì không ai kịp hiểu hết những chuyện vừa xảy ra nãy giờ.

    Vì cậu bé này mà họ đã đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, giờ chả còn ai muốn nói gì nữa.

    Sức mạnh ấy, tốc độ ấy... có lẽ chẳng còn ai bàn cãi nữa rồi.

    - Thế đây, chú mày chính thức được nhận rồi.

    Ukai Keishin lại một lần nữa xuất hiện.

    Anh lại chỗ Kita và Oikawa đang thất thần nãy giờ, đặt tay lên vai hai người, khiến họ có chút giật mình:

    - Anh mày đã bảo đừng thua sớm quá rồi mà.

    - B-b-bọn em cũng đâu có biết chibi-chan lấy được hai viên đá đó lúc nào đâu mà!

    - Oikawa nói.

    - Thôi!

    Mấy đứa bay chắc mệt rồi, đi nghỉ đi.

    Dẫn nhóc kia đi thay quần áo tắm rửa rồi đưa đến phòng ngủ tập thể đi.

    Có gì mấy đứa làm quen luôn.

    Giao thằng bé cho mấy đứa đấy, tỏ ra mình là anh lớn vào.

    Nó 16 đấy.

    - Ukai làm một tràng dài.

    - ...Vâng ạ.

    - Hai người cùng đáp.

    Thế là anh lại trở vào trong.

    Oikawa và Kita cũng lại chỗ Hinata.

    - Em được nhận rồi đấy.

    - Kita

    - Vậy là từ giờ em được ở chung đội với Oikawa Tooru đẹp trai tài giỏi nổi tiếng nhất cái giới sát thủ này rồi!

    Quả là một vinh hạnh cho một người "dễ thương" như em ~ .

    - Oikawa bày ra bộ mặt tự mãn, vuốt tóc rồi nhìn Hinata.

    Anh quả thật bị nét dễ thương của cậu nhóc này làm cho thu hút, có điều, cậu như một thiên tài, và anh không ưa thiên tài...

    - ...Ủa anh nổi tiếng lắm à?

    - Hinata mở to đôi mắt tròn xoe của mình, ngơ ngác hỏi lại, tạt cho Oikawa một gáo nước lạnh ngay giữa mặt.

    Thôi để bọn anh dẫn nhóc đi tắm rửa thay quần áo rồi đến phòng ngủ, mai còn đi chọn đội.

    - Kita nói.

    - Vâng.

    .

    .

    .

    Sáng hôm sau, tất cả mọi người đã tập trung tại nhà ăn, ở ngay bên trong đấu trường.

    Khu nhà ăn này cũng tương tự với các căng tin ở trường học, khác ở chỗ rộng rãi hơn, và tông mày chủ đạo là màu nâu gỗ.

    Và ở đây đều là những món ăn đặc sản mà đầu bếp ở đây chuẩn bị riêng cho họ.

    Lúc này, Hinata đang ngồi một mình, trên khay của cậu là ba cái bánh bao thịt, càn cậu đang cầm bát cơm trứng sống ăn, bát cơm có lẽ to ngang mặt cậu.

    Lúc này những thành viên trong tổ chức cũng đã đi ra, họ lần lượt lấy đồ ăn rồi lại chỗ cậu đang u ngồi.

    Ai cũng muốn hỏi chuyện cậu.

    Mọi người nhanh chóng giới thiêu tên cho nhau rồi bắt đầu vào đề.

    - Hey hey hey, hôm qua em thật sự rất mạnh đấy!

    - Chẳng cần nói cũng biết đây là ai.

    - Em cảm ơn anh!

    - Hinata đáp.

    - Kita, nhờ cậu trông Bokuto vậy, nhỡ đâu cậu ta lại hỏi Hinata mấy câu không đâu vào đâu cho coi.

    - Kuroo nói.

    - Ừ.

    - Kita đáp, rồi anh đặt tay lên vai Bokuto.

    Anh chàng ngay sau đó liền rén lại.

    - Anh nghe tên Ushiwaka này bảo là chú em là sát thủ tự do nhỉ, em nói qua về bản thân đi.

    - Kuroo nói, lời này của anh đã nói lên tiếng lòng của tất cả mọi người, trừ Ushijima.

    - Uhm...bắt đầu từ đâu được đây...em có giấy phép hành nghề năm 12 tuổi, tầm mấy tháng sau thì em cũng bắt đầu có danh tiếng, lương tháng ổn định, có điều vô gia cư, em chủ yếu ở trong mấy cái khách sạn Trung Gian ấy, không thì em dựng lều ngủ, em được ông Ukai bảo vào đây từ mấy tuần trước, ông ấy nói đúng phết nên em vào.

    Hết!

    - Wowww!!!

    12 tuổi!

    Em giỏi thật đó!

    - Daichi khen ngợi cậu.

    - Ngắn gọn nhỉ, haha.

    Thế em nói em cũng có danh tiếng mà, em được biết đến với cái tên gì vậy, anh chưa nghe tên thật của em bao giờ nên em chắc cũng có tên để hành nghế nhỉ?

    - Đến lượt Iizuna hỏi.

    - ...Thực ra là người ta gọi em như thế chứ em cũng không thích cái tên này lắm.

    Là Kuroi Taiyō ạ.

    ...Đã có tiếng rơi đũa, không ai nói điều gì trong một lúc.

    Em thì vẫn tập trung vào bát cơm của mình.

    - K-k-k-ku-kuroi-T-t-tai-Taiyō

    - ...Vâng.

    - Thôi...em đừng đùa...

    - Em không thích nói dối.

    Tất cả mọi người sốc không nói nên lời.

    Trừ Ushijima:

    - Đúng đấy, cậu ấy nói thật.

    .

    .

    .

    Sau khi bình tĩnh lại, mọi người cũng bắt đầu hỏi chuyện cậu.

    - Thế tại sao người như em lại vào tổ chức này?

    - Người hỏi đầu tiên là Suwa.

    - Thì em nói rồi, ông Ukai bảo em vào đây ạ.

    - Nhưng cũng phải có lí do gì đó mới khiến em chấp nhận đến đây, trong khi tiếp tục làm sát thủ tự do sẽ tạo nên nhiều tiếng vang hơn, và có khi lương cũng cao hơn, đặc biệt là đối với một người có danh tiếng lẫy lừng như em chứ.

    Ai nấy đều gật đầu phụ họa.

    - ...Dạ, chỉ là...

    ông Ukai bảo em là vào một tổ chức sẽ giúp em đỡ cô đơn hơn, và em cũng có thể tìm lại con người thật sự vốn có đã mất từ lâu của bản thân em...

    - Con người thật sự!?

    - Mọi người ngạc nhiên.

    - ...Thôi mọi người đừng biết ạ.

    - Cậu cúi đầu, và mọi người cũng tôn trọng cái quyền riêng tư ấy của cậu.

    - Thế em biết Ushiwaka?

    - Lần này đến lượt Oikawa.

    - Vâng.

    Nếu em nhớ không lầm thì bọn em gặp nhau vào khoảng 2 năm trước.

    Hai anh em cùng đột nhập vào biệt thự tên gì đó em không nhớ lắm...

    - Biệt thự Waku.

    - Oh vâng cảm ơn Ushijima-san!

    Em được thuê xử lí ông chủ ở đó, em quên luôn tên lão rồi.

    Sau đó em thấy anh ấy đang đánh nhau với mấy anh giai vệ sĩ.

    Em thấy anh ấy whoosh rồi gaah rồi anh ấy baam lúc đó ngầu quá nên tham gia đánh chung.

    Hai người cũng làm quen mấy câu rồi giúp nhau hoàn thành việc.

    Rồi đi ăn cơm nắm với nhau.

    Và hai người sau đó đường ai nấy đi ạ.

    - Thế sau cậu không nói cái tên Ushiwaka chết tiệt này!!!

    - Có ai hỏi đâu.

    - Anh trả lời, mặt không cảm xúc.

    Và câu này của anh khiến mọi người ngã ngửa.

    Lúc này có người đến thông báo:

    - Mọi người ăn nhanh lên, tí nữa cho thằng bé đi chọn đội nữa.

    Bọn họ nghe xong cũng chỉ tập trung ăn uống, nhưng trong đầu họ toàn là những suy nghĩ về thành viên mới này.

    .

    .

    .

    Sau đó tất cả mọi người đều khởi hành đến chỗ các Người Đứng Đầu.

    Trên đường đi, Kuroo vừa đi vừa dụ với Hinata:

    - Em đến Nekoma đi.

    Nekoma ở Tokyo luôn, thuận tiện đi lại cực kì, không thiếu cái gì, khi nào đến Đại hội thì khỏi phải đi xa làm gì.

    Nekoma nhiều người thân thiện dễ gần cũng mạnh lắm, em sẽ nhanh chóng kết bạn được với tất cả mọi người thôi,...

    - Cậu bớt đi Kuroo.

    - Terushima nói.

    - Làm như chúng tôi không như thế chả là...

    - Cậu bé này nên vào Shiratorizawa.

    - Đến lượt Ushijima.

    - Dẹp ngay cái câu nói đó đi cái tên Ushiwaka khốn kiếp này!!!!

    - Oikawa nghe câu này của anh chàng liền sôi máu.

    Cả đám vừa đi vừa nói chuyện với nhau một lúc cũng đến cửa một căn phòng.

    Nói đó là một phòng thì có vẻ hơi sai, vì "căn phòng" đó vô cùng rộng rãi.

    Vào bên trong lại chỉ thấy có hai người, đều trông có vẻ lớn tuổi và mặc vest.

    - Những Người Đứng Đầu còn lại đều bận cả, nên hai chúng ta sẽ là người đại diện.

    - Một người nói, ông trông có vẻ dễ mến, vui vẻ.

    - Bây giờ chúng ta sẽ nói về cấu trúc của Tổ chức, liệu mà nghe cho kĩ.

    - Người còn lại lên tiếng, ông trông có vẻ dữ dằn hơn.

    Thế là hai người họ cùng nói về tổ chức sát thủ Haikyuu, lập ra năm nào, phân các đội rải rác trên khắp Nhật Bản ra sao, chi nhánh ở nước ngoài thế nào, hiện tại có mặt ở đây là các đội trưởng của các đội ở Nhật Bản, vv...

    Trong lúc đó, các thanh niên còn lại đều buồn ngủ lắm rồi, nhưng họ vẫn cố gắng chú ý đến lời của hai vị Người Đứng Đầu kia.

    Còn Hinata, em ngủ từ lúc nào rồi.

    - TÊN NHÓC NÀY!!!!

    SAO MÀY LẠI NGỦ TRONG LÚC NGHE NGƯỜI TA NÓI HẢ!?!?!

    - Người có gương mặt cau có hét lên, khiến cho cậu giật mình tỉnh dậy.

    Nhìn mặt ông, cậu lại rén:

    - D-d-da-dạ c-c-cháu xin lỗi, ông Ukai trước đây nói cháu cái này khoảng 3 hay 4 lần rồi n-n-nê-nên cháu-

    - Thôi không sao đâu, cháu kể ra phải nói thế ngay từ đầu chứ.

    - Người còn lại nói.

    - Vậy nếu cháu đã biết hết tất cả những thông tin cần thiết rồi thì, có lẽ cháu sẽ cần thời gian để quyết định xem cháu sẽ về đội nào, nên là-

    - Karasuno ạ.

    - Hinata không chút do dự, và điều này khiến mọi người bất ngờ, đặc biệt là Daichi.

    - Tại sao?

    - Người Đứng Đầu kia hỏi lại.

    - ...Cháu sẽ không nói đâu ạ, cháu xin lỗi...

    - Cậu cúi mặt.

    Cậu nhóc này, có nhiều bí mật thật.

    Ai cũng suy nghĩ như vậy.

    - ...Được rồi, vậy Daichi sửa soạn rồi đưa cậu bé về Karasuno đi.

    - Vâng ạ.

    - Daichi đáp lại, nhưng trong lòng anh lại rối bời, anh không hiều cái gì cả.

    - Mọi người giải tán!

    - Người "giận giữ" hô.

    .

    .

    .

    - Haizz tiếc ghê, nhóc không chịu vào Nekoma rồi.

    - Đáng lẽ cậu nên chọn Shiratorizawa.

    - Thôi đi mọi người, tôn trọng quyền của cậu bé đi.

    - Đáng lẽ em nên vào Fukurodani chứ ~ !!!!! *emo mode*

    - ....

    Và đó là cuộc trò chuyện của mọi người trước khi chia tay nhau.

    Họ đều đang ở nhà xe, và ai cũng thấy tiếc khi cậu không chọn đội của họ, trừ Daichi, có một thanh niên trong số đó đã rơi vào trạng thái "trầm cảm", có lẽ thế...

    - Thôi vậy chào tạm biệt mọi người nha, có gì khi nào làm nhiệm vụ hoặc đến Đại hội thì gặp nhau sau ha!

    - Daichi lên tiếng, và lời đó của anh cũng đưa mọi người ra khỏi cái tình trạng tiếc nuối này, mả chuyển sang tinh thần quyết chiến.

    - Được đấy, để xem ai sẽ thắng nào!

    - Ừ!

    - Hay đấy!

    - Hey hey hey!!!

    - ...

    Ai cũng có trong mình tinh thần quyết chiến quyết thắng này cả, ai cũng muốn mình sẽ thắng cả.

    Chính cái tinh thần này đã giúp họ trở thành những con người giỏi nhất, những con người ưu tú nhất của tổ chức này.

    Mọi người ai cũng có xe riêng cả.

    Và bây giờ, Daichi sẽ dẫn Hinata đi đến nơi ở mới của cậu, và cũng là nơi sẽ chứng kiến cuộc hành trình tìm lại con người cậu: Karasuno.

    -------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Chap này hơi dài, nhưng tôi đã cố 😅😅😅

    Mọi người nếu thấy hay thì bình chọn cho tui nha 🥹

    Chỗ nào chưa hay cứ bình luận, được mọi người bình luận ở truyện của tui là một vinh hạnh lớn đấy ạ 😭😭 cũng là động lực để tôi viết truyện ạ, nên có gì mọi người cứ nhắn nha 🥹 🥹

    Chap sau tôi sẽ giải thích vào thuật ngữ trong truyện ạ, không phải chương mới đâu ạ 😅
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    Một vài điều cần biết


    - Trong chap III và IV, em nó có nhắc đến "Nữ Động", thực ra đó cx là một thế lực trong cái thế giới sát thủ này.

    Tổ chức này cũng là tổ chức sát thủ, nhưng ở đó chỉ có nữ.

    Mục đích tui đưa các thế lực này vào là để chụy iêm ta có thể nhập vai thành các thành viên của tổ chức này để đi hít hint🙂))), kiểu giống y/n ấy.

    Trong chuyện, em bé nó thân với vài chụy gái bên đây, và các chụy cx chăm iêm nóa dữ lém, và bé nó cx quý các chị nữa (các cô thích nhớ).

    Trong truyện tui cx sẽ đưa vào thêm mấy thế lực nữa để tất cả các thành phần đọc truyện của tui có thể cùng nhau đi hít hint nha!

    Và còn nữa, tất cả các sát thủ đều là phe trung lập, không dính dáng gì đến tranh đấu nào cả, và các tổ chức sát thủ cũng giữ hòa khí với nhau do là đồng nghiệp.

    - Haikyuu có những người cầm quyền đc gọi chung là những Người Đứng Đầu, và họ là mấy ông huấn luyện viên trong mạch truyện chính đóa🙂))).

    - Nếu bị Haikyuu giết thì dù có muốn trả thù cho người chết cũng không được, vì kiểu gì họ cũng bem chết cả đám hết!

    - Các sát thủ làm thế nào để che giấu thân phận của mình?

    Tất cả những thế lực ngầm sẽ cùng hợp tác với nhau để làm ra các giấy tờ mà công dân phải có cho họ, để ra đời sống họ có thể lấy chúng để ngụy trang.

    Ngoài ra, tất cả các sát thủ cũng có giấy tờ hành nghề của họ, và bảng lương riêng.

    - Còn có thuật ngữ khác gọi là "Khách sạn Trung Gian".

    Thực ra chi tiết này có là do tui bị mê phim John Wick nên đưa vào đây đó!

    Cũng giống khách sạn Continental trong phim thôi, nó là nơi kinh doanh các dịch vụ lưu trú, phục vụ ăn uống và các dịch vụ bổ sung khác dành cho những người đến từ thế giới ngầm, tương tự khách sạn ngoài đời thật ý.

    Ở đây cũng không cho phép bắn giết, bất cứ ai vi phạm đều có kết cục thê thảm.

    Có rất nhiều khách sạn Trung Gian, và hầu hết được ngụy trang thành bất cứ điều gì từ tòa nhà cổ xưa cho đến nhà bỏ hoang hay chung cư,... nhưng bên trong sang vcl🙂))).Các người chủ khách sạn đều là những thành viên trung lập của thế giới ngầm này, và bé nó cx thân với vài ông chủ bà chủ, nên tui cx sẽ đưa độc giả đi nhập vai này nha.

    Đặc biệt, làm nghề này giàu vcl🙂)))

    - Vậy còn lương cho sát thủ thì sao?

    Thế giới ngầm cũng có thuế riêng, giống như ngoài đời thật ý.

    Và từ đó cũng sẽ có lương.

    Các sát thủ ai cx có bảng lương của riêng họ.

    Nếu là sát thủ tự do thì mức lương sẽ dựa trên số năm hành nghề hoặc số người mà họ đã giết của họ, còn nếu ở tổ chức nào đó thì như công ty thôi.

    Thường sẽ có hai hình thức lấy lương: lấy trực tiếp hoặc chuyển khoản.

    Nếu lấy trực tiếp thì tui sẽ phân ra làm hai.

    Đối với những người làm trong tổ chức, họ sẽ được nhận lương theo quy chế tương tự như quy chế lương tháng trong công ty ngoài đời thật, tùy theo cấp bậc mà mức lương có thể khác nhau.

    Còn đối với các sát thủ tự do, họ sẽ đến các Khách sạn Trung Gian để nhận lương, hoặc đến một đồn hoặc trụ sở, tổ chức nào đó để nhận lương.

    Thường thường cũng sẽ có vài trường hợp mà sát thủ giết luôn mấy đứa trong đó vì tội dám quỵt lương, trong trường hợp đó thì họ phải đến các tổ chức thuộc phe trung lập để báo cáo, tiện tay nhận lương luôn.

    Nếu chuyển khoản, thì những người thuộc phe Trung Gian đã hợp tác với nhau tạo ra một ngân hàng gọi là UM (underworld money), cũng có app chuyển khoản luôn, vận hành cũng giống với mấy cái ngân hàng ngoài đời thôi.

    Và những ngân hàng của UM sẽ ở dưới lòng đất.

    Còn vì sao tui đặt tên như vậy thì là vì tui ko bít, tui kém khoản đặt tên lắm🙂)).

    Một sự thật nữa là em bé nhà chúng ta không ít lần xử lí mấy thằng dám đi quỵt lương của mình, nên tiếng tăm về sự tàn bạo của bé mới vang xa vậy đóa🙂))

    - Về khoản vũ khí, thì cũng sẽ phân ra làm hai.

    Đối với những ai trong tổ chức nào thì họ được chính tổ chức đó cấp vũ khí cho, thông thường là nhập về từ những ông trùm vũ khí trong xã hội đen.

    Còn đối với những ai làm tự do thì họ sẽ mua ở những cửa hàng trang thiết bị cho những sát thủ, và những nơi đó cx sẽ được ngụy trang.

    Chủ của những nơi đó cx là người thuộc phe trung gian, và ebe cụa cta có thân với vài người.

    Tui cx sẽ đưa họ vào danh sách để mọi ng nhập vai nha!!!

    - Vậy làm thế nào để những con người của thế giới ngầm nhận dạng ra những nơi đó?

    Thông thường những nơi đó sẽ kí hiệu bằng biểu tượng hình lưỡi dao hoặc súng,... và ai để ý mới thấy.

    - Đồng phục của các tổ chức cũng được may trong bí mật, đảm nhận sẽ là các công ty may mặc cho thế giới ngầm.

    - Các sự kiện gặp nhau của các nhân vật thì tui sẽ làm chi nó na ná nhất có thể so với phim hay truyện.

    - Natsu cx sẽ là nhân vật, nhưng tui cho ẻm sống trong thế giới bình thường, vì ẻm nhỏ với lại cuti quớ nê ko nỡ hắc hóa:')))))).

    Tui sẽ đưa tình tiết này vào truyện như thế nào thì hãy đón xem nha!

    - Về lí do vì sao tui chọn Kuroi Taiyō, thì là do tra Google dịch🙂)))

    ------------------------------------------------------------------------------------------------

    Còn ai hỏi gì nữa thì cứ comment, tui sẽ giải đáp 😊😊😊
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    V


    Mọi người lên xe của chính mình, rồi chia tay nhau từ đây.

    Riêng Daichi, chiếc xe của anh bây giờ có thêm một lữ khách nữa, một người lữ khách bí ẩn...

    Anh lúc đến đây đã lái xe du lịch đến, vì căn cứ của anh ở tỉnh Miyagi, cách Tokyo khoảng bốn tiếng rưỡi nếu đi ô tô, và nếu có thể thì anh sẽ dẫn thêm một đồng đội mới về, và anh đã có thật.

    Bây giờ là 10h37' sáng, anh nhìn đồng hồ rồi nghĩ rằng khoảng giữa buổi chiều mình sẽ đến nhà nếu không gặp bất cứ rắc rối nào, rồi ngồi vào ghế lái.

    Cầm vô lăng, anh ngoái đầu ra đằng sau, thấy Hinata đang mở tủ lạnh ra, lấy cái đĩa bánh kem vị cam rồi nhìn về phía anh:

    - Em ăn được không?

    - Ừ, cứ ăn đi.

    - Anh cũng đáp lại cậu.

    Nghe được câu trả lời, cậu cười rồi nhìn anh, rồi về bàn, lấy dao dĩa sẵn sàng rồi ngồi ăn.

    - Em có vẻ như đã đi xe du lịch nhiều lần nhỉ, thành thạo vị trí đồ đạc ghê đấy.

    - Anh bắt chuyện

    - Vâng, em cũng khá nhiều lần đi ké xe du lịch của nhiều người rồi.

    Hầu hết họ có cách để đồ dùng ở vị trí giống anh, nên em nhớ ạ!

    - Được rồi, anh xuất phát đây, đến ngôi nhà mới của em thôi.

    - Vâng.

    Anh gạt cần, đạp ga rồi xuất phát.

    Chỉ có đúng một lối ra vào duy nhất cho ô tô nên nhà xe cũng khá tối tăm.

    Anh lái xe ra chỗ lối ra đó, và tất nhiên phải trả phí gửi xe.

    Anh đưa tiền cho bảo vệ, một người đàn ông trung niên.

    Ông bảo:

    - Chúc mừng Karasuno có thêm thành viên mới nhé!

    - Vâng, cảm ơn bác!

    - Anh đáp lễ.

    Sau đó, anh lập tức lái xe lên dốc rời khỏi nhà xe, rời khỏi cái đấu trường này.

    Có thể nói nếu không tính lần anh đi ứng tuyển thì đây là lần đến đấu trường mang lại cho anh nhiều cảm xúc nhất.

    Anh nhìn vào gương chiếu hậu trong xe, cậu vẫn đang thưởng thức chiếc bánh kem một cách ngon lành.

    Khi nhìn vào nụ cười của cậu, không hiểu sao trong lòng anh lại có cảm giác gì đó, dễ chịu và yên bình, và một chút...rung động.

    Nhưng nụ cười ấy cũng thật trống rỗng, vô hồn đến kì lạ.

    Đôi mắt của cậu là nét mà anh chú ý nhất.

    Đôi mắt màu nâu hạt dẻ to tròn, trong veo, dễ gây thiện cảm với mọi người.

    Nhưng nếu nhìn kĩ, chúng lại không có gì gọi là thần sắc cả, như đôi mắt của một người đã chết tâm...

    Cách nói chuyện của cậu cũng rất cởi mở, dễ thương, nhưng lại giống như đang che giấu điều gì đó, và cậu hồi nãy cũng nói gì đó về việc tìm lại con người cậu...

    Anh muốn tìm hiểu về em ấy nhiều hơn.

    Muốn hiểu được con người cậu.

    Muốn biết tại sao cậu lại dấn thân vào nghề này.

    Muốn biết cái ý nghĩa của "con người đã mất" đó là gì.

    Và việc cậu tham gia Karasuno cũng là một cơ hội để cho anh có thể thực hiện được những điều đó...

    .

    .

    .

    Đã qua 15 phút lái xe, Hinata đã ăn xong chiếc bánh cam, cũng đã rửa luôn chiếc đĩa và cất vào tủ bát đĩa.

    Cậu thấy anh đang tập trung lái xe, cũng cảm nhận được cái không khí trong chiếc xe này có phần hơi ảm đạm, liền bắt chuyện với anh:

    - Vậy anh là đội trưởng của Karasuno?

    - Đúng, anh lên chức mới đây thôi em.

    - Anh trả lời.

    - Anh làm sát thủ từ khi nào vậy?

    - ...Lúc 16, chắc thế.

    Anh không giỏi như em mà làm từ lúc mới 12 thôi đâu.

    - Vốn dĩ em đâu có giỏi như thế chứ!

    Hai anh em cùng cười.

    Bầu không khí lúc này đã trở nên vui vẻ hơn.

    - Vậy em trở thành sát thủ kiểu gì vậy?

    - Anh hỏi, nhưng chợt nhận ra mình lỡ lời.

    Không ngờ, cậu nhanh chóng trả lời:

    - Em luôn được khen từ bé là có thể chất tốt hơn người.

    Mẹ nuôi em cũng là một sát thủ, bà ấy đã dạy em trong vòng khoảng 3 hay 4 năm ạ.

    - Em nói mẹ nuôi sao?

    - Em mồ côi ạ.

    Lúc này giữa hai người đã có chút bối rối.

    Anh thầm trách mình lỡ lời, lại để cậu phải nói ra cái việc đau lòng này.

    - Nhưng đây là em muốn học, em muốn trở thành sát thủ.

    - Cậu lại lên tiếng để giải tỏa cái sự bối rối này.

    - Vậy để làm gì?

    - ...Cái này em không nói được ạ.

    Sự im lặng lại một lần nữa bao trùm lấy chiếc xe này.

    Hinata nhìn ra cửa sổ xe.

    Lúc này, cái khung cảnh xô bồ náo nhiệt đã không còn thấy nữa, thay vào đó là khung cảnh yên bình, mộc mạc của làng quê.

    Giờ cũng là thời điểm mùa gặt, những con người ra đồng làm ruộng trong đôi mắt của Hinata như những hoa văn đốm xanh đốm đỏ, trang trí cho bức tranh thiên nhiên đẹp một cách giản dị nhưng lại mê hồn lòng người này.

    - Sawamura-san.

    - Gọi anh là Daichi thôi, nhưng có chuyện gì đấy?

    Cậu nhìn anh:

    - Nhiệm vụ đầu tiên của anh như thế nào vậy?

    À, là một câu hỏi về sự nghiệp của anh.

    Nhưng có lẽ cậu bé hỏi cũng chỉ để cho bớt cái không khí yên lặng này thôi.

    - Vụ đầu tiên sao...hình như...anh được giao nhiệm vụ đi xử lí một người đàn ông, từng là trùm ma túy.

    Anh không nhớ lắm, lúc đó có lẽ đó là do một người phụ nữ đã gửi đơn thuê sát nhân cho tổ chức ta, nhưng anh cũng không rõ vì sao cô ấy thuê anh làm vậy.

    Còn em?

    Vụ đầu tiên của em là gì?

    À, em tạo được danh tiếng của mình khi nào thế?

    - À, vụ đầu tiên của em là...giết mẹ nuôi của mình.

    - Cậu nói, tỉnh bơ.

    - HẢ!?!?!?!?!?

    - Anh mất lái, suýt lao ra khỏi con đường.

    Sau khi cả hai đã hoàn hồn,anh lái xe đi tiếp, cậu cũng nói:

    - Em bị bắt phải làm thế.

    - Vì sao?

    - Anh tò mò?

    - Bà ấy lúc đó bị ung thư, còn sống được một năm.

    - Thì?

    - Bà ấy nói: "Đối với một sát thủ như ta, danh dự cuối đời của ta là có một cái chết trong vinh quang, không phải một cái chết trong yên bình".

    Và bà bắt em đi đấu tay đôi một ván sinh tử, rồi em đã giết bà ấy...

    - ...

    - Anh lặng người.

    - Nhưng bà ấy lúc chết vẫn nở nụ cười...

    Daichi không nói gì, vì căn bản anh hiểu điều này.

    Có những sát thủ luôn có trong mình cái gọi là danh dự của họ.

    Anh khi còn là một tân binh đã gặp vài người có cái danh dự này, và anh cũng từng bị bắt phải giết họ, hoặc bị ép chứng kiến cảnh họ tự sát để đề cao cái danh dự của chính họ...

    Cá nhân Daichi không hề ủng hộ điều này.

    Anh cho rằng những tư tưởng này quá cổ hủ, quá cực đoan.

    Anh theo tư tưởng tôn trọng mạng sống dù làm công việc tước đoạt mạng sống của người khác.

    Chỉ có biết quý cuộc sống của bản thân thì con người mới có thể làm được những công việc khác chứ.

    Nhiều lúc con người bị đặt nặng bởi lí trí, bởi những suy nghĩ cổ hủ, lệch lạc một cách mù quáng đến nỗi mà cái "danh dự" sinh ra từ những điều đó đã điều khiển tâm trí họ từ lúc nào.

    Nếu không yêu bản thân, làm sao con người có thể tạo nên kì tích trong đời chứ?

    Ai trên thế gian này cũng có cuộc đời của họ, và đây là món quà vô cùng lớn lao của tạo hóa, vì chỉ có sống thì người mới làm nên nhiều thứ, thậm chí mọi thứ mà họ muốn.

    Chết là hết, và đời chỉ có một.

    Tại sao vẫn có những người lại sẵn sàng vứt bỏ nó chứ?

    - Em không thích điều đó tí nào.

    - Hinata nói tiếp.

    - ...Ờ, anh cũng ghét nó lắm.

    Hai người lại lần nữa im lặng.

    Lúc này đã là buổi trưa.

    Anh dừng xe, quay sang Hinata:

    - Ăn trưa rồi đi tiếp, nhỉ?

    - Vâng!

    - Cậu đáp.

    Anh lại vào tủ, lấy ra hai hộp mì.

    Anh lấy nước trong vòi ở bồn rửa, cắm điện rồi đun sôi.

    Hai anh em lại trò chuyện trong lúc chờ.

    - Vậy anh còn muốn nghe chuyện em tạo ra danh tiếng kiểu gì chứ?

    - Hinata.

    - Ừ, nếu em muốn kể.

    - Anh đã nghe đến vụ thảm sát băng đảng ma túy ở Tokyo hồi 4 năm trước không?

    Anh đơ ra một lúc rồi giật mình.

    Theo những gì anh biết thì có thể nói đó là một trong những vụ thảm sát dã man nhất trong lịch sử và dã man nhất trong 10 năm gần đây.

    Băng ma túy Mashijio khét tiếng với 127 thành viên bị giết sạch trong trụ sở, và nguyên cái toa nhà từng được gọi là trụ sở ấy đã bị đốt sạch.

    Theo điều tra thì hầu hết các thành viên trong tổ chức đều chết do bị bắn hoặc bị đâm chứ không phải chết cháy, sát nhân có thể đã giết chết từng người một rồi mới dùng lửa đốt.

    Cũng từ đó mà danh tiếng của Kuroi Taiyō đã bắt đầu lan ra...

    - Anh ơi!

    - Hinata kêu anh khi thấy anh có vẻ hơi đơ ra.

    - Ơ- anh xin lỗi.

    Chỉ là anh bỗng nhớ ra vụ đó.

    Có hơi bất ngờ...

    - Người ta bảo em giết từng người một, thật ra có mấy người là em dùng lựu đạn nổ chết đấy chứ anh đừng hiểu lầm nha!

    Với lại cũng có mấy khẩu aka nữa nên-

    - Dù vậy nhưng cũng quá khủng khiếp đấy!?!?

    Em ngượng ngùng gãi đầu khi nghe lời khen.

    - Vậy em có thể kể qua vụ đó được không?

    - Anh không giấu nổi sự tò mò của mình.

    - ...Kể kiểu gì anh nhỉ?

    - Kiểu em tìm đến chỗ đó như thế nào, em thủ tiêu bọn họ ra sao, kiểu thế.

    Nhưng em không muốn kể cũng được-

    - Vâng, em sẽ kể ạ.

    Tinggg!!

    À, nước sôi rồi.

    Daichi lại chỗ bình cắm nước, đem bình lại chỗ hai hộp mì.

    Anh bóc vỏ nắp hộp ra, bỏ gia vị vào vắt mì rồi đổ nước sôi.

    Sau đó anh đem lại bàn mà hai người nãy giờ đang ngồi, một hộp để trước mặt em, một hộp để ở chỗ anh.

    Khi mì chín thì hai người chắp tay, mời nhau ăn, rồi bắt tay vào dùng bữa.

    Vừa ăn, em vừa kể:

    - Em xin phép không nói qua lí do, mà nếu chi tiết thì đợi về đồn thì gặp đồng đội mới thì nói luôn cũng được ạ.

    Thực ra em dã nhắm đến bọn chúng đã lâu, coi như là có thù oán với ông trùm băng kia từ trước nên anh cứ xem như đó là động cơ đi ạ!

    Mà kể ra thì, hắn thuê em đi giết người.

    - Hả!?!?!?

    - Daichi ngạc nhiên.

    - Đúng, tình cờ em gặp được đoàn người của ông trùm kia trên đường, do em nhớ logo tổ chức đó nên em biết ý, mà may mắn lúc đó lại có mấy thanh niên côn đồ đang kéo một cô gái vào ngõ, em lao vào xử cả 4 thằng.

    Lão để ý em, liền cho người kêu em lại, giao việc giết người cho em rồi hứa trả tiền thù lao.

    Đêm hôm sau em đem xác tên đó đến, nói chuyện vài ba câu rồi trực tiếp ra tay luôn cho nóng!

    Mà em lúc đó vớ được mấy quả lựu đan với mấy khẩu súng pháo nên mới thủ tiêu được hết chứ.

    Em tha chết cho một người, còn riêng ông trùm thì em dành cho hắn một "món quà" nho nhỏ trước khi phân xác hắn.

    - ????

    - Em chặt tay.

    - Rồi?

    - Chặt chân.

    - Và???

    - Hớt c**.

    - !?!?!?!?

    - Daichi chính thức không biết nói gì nữa.

    - Rồi chém đầu, coi như phần cuối cùng trong món quà này của em.

    Thế là sau đó em băm xác hắn luôn.

    - Em lúc đó 12?

    - Vâng, 12 ạ.

    Anh vẫn không thể nào tin được.

    Mặc dù anh đã chứng kiến câu xử 7 mạng ở đấu trường một cách dẽ dàng rồi, nhưng anh vẫn khó để chấp nhận điều này.

    Rốt cuộc, điều gì đã khiến cho cậu bé thiên thân này trở nên bị hắc hóa, để rồi thành sát thủ máu lạnh, tàn bạo chứ?

    .

    .

    .

    Hai người đã ăn xong bữa.

    Anh trở lại buồng lái, tiếp tục đưa xe đi băng băng qua từng nẻo đường.

    Anh lại hỏi:

    - Thế tại tại sao em lại muốn làm sát thủ?

    - ...Em sẽ nói vào lúc nào đó thích hợp ạ.

    Lại bí mật.

    Đến lúc nào anh mới thật sự hiểu cậu nhóc này đây?

    Một lúc không thấy cậu nói gì, anh ngó vào gương, thấy cậu đang ngủ ngon lành trên giường.

    Đôi mắt em khép lại, càng làm nổi bật những sợi lông mi dài uốn cong.

    Anh vừa lái xe vừa nghĩ ngợi, tại sao cậu bé này lại giữ bí mật nhiều chuyện thế nhỉ?

    Điều gì làm em trở nên thế này?

    Ý em là sao khi nói "có thù oán từ trước"?

    "Tìm lại con người đã mất là sao?

    Tâm trạng anh vô cùng rối bời, nhưng hầu như những rối bời đó đều là về cậu nhóc đồng đội mới này của mình.

    Suy nghĩ mông lung được một lúc, anh nhận ra mình đã đến trung tâm thành phố Sendai từ lúc nào.

    ------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Chap mới 30 Tết nha! 😊😊😊

    Năm mới, tui xin chúc các bồ dồi dào niềm vui, sự nghiệp phơi phới, phát tài phát lộc, gia đình hạnh phúc, và tìm được nhiều truyện hay để đọc nha!!!! 🎆🎆🎆❤️❤️❤️

    Happy Lunar New Year!!!!!!! 🎇🎇🎇❤️❤️❤️
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    VI


    Anh hơi giật mình khi thấy khung cảnh quen thuộc này, cứ tưởng mình mới chỉ đi đến vùng ngoại ô Tokyo thôi chứ.

    Vậy là tầm khoảng 10 phút nữa là anh đến nơi rồi.

    Anh đánh thức Hinata:

    - Dậy thôi!

    Ta sắp đến nhà mới rồi!

    Cậu từ từ mở đôi mắt của mình, mơ hồ nhìn anh.

    Mệt mỏi nhoài người dậy, vươn vai một lúc, cậu mới thông được cái câu của anh.

    - Chờ em tí, em lấy cái balo bảo bối của em ra đã ạ.

    - Cậu đáp.

    Hinata bật ngay khỏi giường, vớ lấy cái balo để ở chỗ tủ bát đĩa, ngồi bệt ngay xuống nền nhà, mở khoá rồi kiểm tra đồ đoàn, khi đã chắc chắn rằng mình đã mang đầy đủ các thứ cần thiết thì khoá lại, đeo lên lưng, ngồi ngay ngắn ở ghế ăn, chờ đến nơi.

    Viết ra thì dài thế nhưng cậu chỉ mất vài giây để thực hiện xong các bước như trên.

    Còn Daichi, anh rẽ hướng đến một bãi đất trống.

    Đi mãi cho đến khi gặp một cái biển quảng cáo đồ thể thao đã cũ.

    Dừng ngay cạnh cái biển, anh móc túi của mình, lấy ra một cái thẻ, giơ trước hình quả bóng chuyền trên đó.

    Lập tức, mặt đất chỗ ngay cạnh họ liền có dấu hiệu rung chuyển.

    Một thứ gì đó rất lạ đang nổi lên trên, giống như sinh vật lạ đang trỗi dậy từ trong lòng đất bỗng trỗi dậy trong con mắt của Hinata.

    Sau đó, cậu mới nhận ra đó là một đường hầm, cao và rộng đủ cho hai đến ba cái xe container đi qua.

    Cậu ngạc nhiên, tròn xoe đôi mắt của mình.

    Daichi chỉ mỉm cười, đạp ga rồi tiến vào trong đường hầm đó.

    Từ bên ngoài, đường hầm từ từ đóng lại, thoáng chốc chỉ còn lại bãi đất trống như chưa có gì xảy ra.

    Anh lái xe thông thả đi về phía trước trong khi cậu cứ đảo mắt nhìn xung quanh, dù đường khá tối và chỉ được chiếu sáng bằng ánh đèn vàng cam.

    Chiếc xe chở hai người họ đi băng băng qua con đường rồi bắt đầu thấy ánh sáng ở cuối đường.

    Xe đi vào đó, hoá ra đó là một nhà xe.

    Ở đó có những chiếc xe với đủ loại, đủ hàng hiệu, bài trí chỗ để xe tương tự với đấu trường.

    Daichi đậu xe, quay xuống:

    - Xuống xe và gặp gia đình mới đi nào nhóc!

    - Vâng!

    Hinata còn nhanh nhảu hơn cả Daichi, lao đến cửa xe và mở nó ra, nhảy xuống.

    Cậu đảo mắt nhìn xung quanh, há hốc mồm ngạc nhiên, kì thú.

    Cậu ví cái bãi xe này như một hang động to lớn, nơi mà loài người cổ xưa từng cư trú, sinh sống.

    Thế rồi, cậu cảm nhận được có ai đó đang lại đây, liền quay lại về phía bên phải, ở đó có một cánh cửa, và từ bên kia cửa có một người phụ nữ đi vào.

    - Thành viên mới đây à Daichi-san?

    Cô ấy cất tiếng.

    Lúc này Hinata mới nhìn rõ cô gái ấy.

    Cô có dáng người cao, mảnh mai nhưng khỏe khoắn, tóc đen nhánh dài ngang vai, đôi mắt xám to tròn cùng hàng lông mi dài hiện ra sau cặp kính ấy, khiến cho cậu bé thốt lên:

    - Chị đẹp ghê!

    - Ừm, chị cảm ơn.

    - Cô đáp.

    - Ồ, chào cậu Shimizu-san.

    Cậu bé này là Hinata Shouyou, thành viên mới của chúng ta.

    Hinata, đây là Shimizu Kiyoko, bằng tuổi anh, cũng là thành viên trong đội ta.

    - Daichi giới thiệu thấy hai người.

    - Em chào chị ạ!

    - Cậu cùi người.

    - Rất vui được gặp em!

    - Kiyoko đáp.

    - Thôi ta vào trong thôi, giới thiệu cho những người khác nữa.

    - Daichi.

    Thế là cả ba người cùng tiến về phía cánh của nơi mà Kiyoko đã đi ra từ.

    Vừa đi, cô vừa nói:

    - Mấy đứa Tân binh khác nó cùng Tanaka và Nishinoya đi trải nghiệm rồi, những người còn lại đều ở đây.

    - Ừ, khi nào bọn kia về giới thiệu sau.

    - Daichi.

    - Vậy ngoài cậu bé này ra thì còn ai không?

    - Không, chết cả rồi.

    Nhưng cậu biết gì không, Hinata đã lập tức chọn vào đội ta mà không cần suy nghĩ đấy.

    - Thật á???

    Nhưng như cậu nói thì cậu bé này hẳn rất mạnh.

    - Mạnh cực kì, nhưng nếu cậu biết thân phận thật của em ấy thì còn sốc hơn ấy, tí nữa đợi những người còn lại về thì tớ nói luôn một thể.

    Trong khi đó, Hinata vừa đi vừa ngắm mọi thứ, không hề quan tâm đến cuộc nói chuyện của hai người họ.

    Em phải ghi nhớ từng chi tiết một của ngôi nhà mới này, nơi mà em sẽ thực hiện hành trình tìm lại con người mình, như Ukai-sama đã nói.

    Cả ba người đi đến cuối con đường, nơi có một cánh cửa, giống với những cánh cửa chính của một ngôi nhà sang trọng với hoa văn và đường nét ấy, Daichi mở cánh cửa ra, bên trong là một phòng khách, to lớn và sang chảnh.

    Không gian tuy là ở trong lòng đất nhưng vẫn vô cùng sáng sủa, có lẽ là do cách bài trí căn phòng công với tông màu sáng và ánh đèn trong phòng tạo nên.

    Bàn ghế trong đó đều làm bằng gỗ cả, sáng loáng, đắt đỏ, trừ chiếc ghế sofa dài ở đối diện Tivi.

    Có một người đang ngồi trên chiếc ghế dài, xem Tivi, thấy động tĩnh, anh quay lại chỗ chúng tôi.

    - Ô, chào mọi người, thành viên mới đây đúng không?

    - Em chào anh ạ.

    Em tên Hinata Shouyou, sẽ tham gia Karasuno từ nay.

    Mong được anh chiếu cố ạ!

    - Lần này đến lượt Hinata chủ động, cậu vừa nói vừa cúi chào anh.

    - Ừ, chào em.

    Anh tên Azumane Asahi, rất vui được gặp em.

    - Vừa nói, anh vừa đứng dậy, Hinata nhìn anh với đôi mắt ngưỡng mộ, do vóc dáng cao lớn và vạm vỡ của anh.

    Đồng thời, Asahi cũng đã bị gục trước sự đáng yêu của cậu.

    - Những người kia đâu?

    - Daichi hỏi Asahi.

    - Trừ mấy người đi trải nghiệm ra thì ai cũng đang trong phòng của họ cả.

    Để tớ kêu họ.

    Nói rồi, Asahi đi đến trước một cái máy nào đó được gắn ở trên tường.

    Bấm vào nút to nhất ở trên cái máy, anh đưa mặt mình lại gần, nói vào:

    - Mọi người ra chào đón thành viên mới của mình đi kìa!

    Trong lúc đó, Daichi và Kiyoko đang giời thiệu cho Hinata về phòng sinh hoạt chung này, và cái bộ đàm mà Asahi đang sử dụng.

    Mỗi căn phòng đều có một cái tương tự, số trên nút bấm nhỏ tương đương với mỗi căn phòng trong trụ sở này, nút lớn nhất dùng để thông với tất cả các phòng.

    Anh nói thêm, về sau định sẽ xin tổ chức cho thay cái này bằng video call luôn để tiện quan sát, trừ nhà vệ sinh, chứ cái này cũng cũ rồi.

    Sau đó, từ phía cánh cửa ở cạnh cửa mà ba người họ đang đứng, có một nhóm người đi vào, là những thành viên còn lại trong đội Karasuno.

    - Đâu, thành viên mới đâu??

    - Một anh chàng tóc trắng, dáng người mảnh lao ra hỏi với vẻ hào hứng.

    Hình như anh ta vừa chạy.

    - Bình tĩnh đi Suga-san.

    - Một người khác nói lại anh kia, tóc màu nâu sẫm và đôi mắt hơi cụp xuống như buồn ngủ.

    - Em chào mọi người ạ, em là Hinata Shouyou, hy vọng được mọi người chiếu cố ạ!

    - Hinata lập tức cúi đầu rồi nói, và cậu đã thu hút được sự chú ý của những người vừa đến.

    - OAAAAA EM DỄ THƯƠNG QUÁ!!!!

    - Anh tóc trắng lao về phía cậu, ôm thật chặt, khiến cậu hơi khó thở nhưng không dám làm gì.

    - Suga-san bình tĩnh, em ấy mới đến mà anh chào đón hơi mạnh bạo đấy.

    - Một anh chàng khác kéo đồng đội của mình ra.

    Đầu cạo trọc, dáng người gầy, đôi mắt nâu mở to và khá cao.

    - Thôi được rồi, mọi người giới thiệu bản thân cho thành viên mới đi!

    - Daichi giải vây.

    Thế là tất cả mọi người có mặt ở đó giới thiệu tên cho nhóc "lính mới" này.

    Người vừa ôm chầm lấy cậu là Sugawara Koushi, và mọi người thường gọi anh là Suga-san, đội phó của Karasuno.

    Anh cạo đầu là Narita Kazuhito, anh mang vẻ buồn ngủ là Ennoshita Chikara.

    Còn một người nữa, là Kinoshita Hisashi, người có mái tóc nâu nhạt và xù, nhọn, đôi mắt khá to.

    - Em chờ thêm tí nữa, mấy đứa tân binh bằng tuổi em đang đi trải nghiệm với hai đứa khác nữa, thế là biết hết tất cả các thành viên trong đây rồi.

    Bọn chúng đều được tuyển từ những lần thi trước, em là người cuối cùng.

    Em chắc cũng biết là mỗi năm sẽ tổ chức ứng tuyển 4 lần vào một tháng bất kì nhỉ.- Daichi nói, vỗ vai Hinata.

    - Cho em hỏi.

    - Hinata giơ tay.

    - Cứ hỏi đi.

    - Trải nghiệm là sao ạ?

    - À, kiểu mấy đứa tân binh sẽ đi làm việc chung với một hoặc vài thành viên đã hoạt động được một thời gian để gọi là cho quen việc đi đã rồi mới làm việc độc lập được ý mà.

    Như em chắc không cần đâu nhỉ?

    Câu này của Daichi làm những người ở đó thấy hơi sai.

    - Ủa nhưng-

    - Tí anh giải thích sau.

    - Anh cắt ngang lời của Kinoshita.

    - Tùy thôi ạ.

    - Hinata trả lời anh.

    - Nhưng em hỏi thêm câu nữa, tại sao mọi trụ sở hoạt động của tổ chức đều nằm dưới lòng đất ạ?

    - Thứ nhất, vì tổ chức chúng ta rất đông và trải dài trên khắp đất nước, nên xây ở dưới lòng đất thì sẽ có nhiều chỗ hơn, nay đất chật người đông mà, xây dưới lòng đất có phải hơn không?

    Thứ hai, ẩn náu dễ hơn, đơn giản cũng vì ở dưới đất nên chẳng ai biết cả đâu.

    Thứ ba, nếu làm ở trên mặt đất thì rất khó để ngụy trang, không giống như mấy cái khách sạn Trung Gian đâu.

    Còn gì không?

    - Em ngủ ở đâu?

    - Ờ ha, anh xin lỗi anh quên.

    Suga-san, cậu dẫn em ấy đến phòng Kageyama đi, phòng nó còn trống.

    - Oke, Hinata đi với anh!

    - Sugawara hào hứng nói, cậu cũng lẽo đẽo theo sau anh, đi qua cánh cửa mà anh đã đến lúc nãy.

    Khi hai người họ đã đi khỏi, Kiyoko hỏi:

    - Daichi-san, tại sao cậu lại bảo Hinata không cần phải đi trải nghiệm vậy?

    - Mọi người gật đầu phụ họa

    - Tại thằng bé từng là sát thủ tự do, lát tớ nói tiếp cho, chờ bọn kia về đã.

    - Anh nói, làm những người khác hơi bất ngờ.

    Trong khi đó, Sugawara đang dẫn đàn em mới của mình đi về phòng của mình.

    Cậu hỏi anh:

    - Suga-san, sao cấu trúc các phòng của đội mình phức tạp vậy?

    - Đội nào cũng thế cả em, có khi đang còn được tính là tối giản nhất ấy.

    Tí anh đưa cái bản đồ cho em, nó nhìn giống cái sơ đồ rễ cây ý mà, kiểu gì em cũng thuộc nhanh thôi.

    Đến nơi rồi này!

    Anh dừng trước một cánh cửa, là cửa phòng mới của cậu.

    Mở cửa ra, anh ngoái đầu nhìn Hinata:

    - Phòng mới này, vào đi.

    Cậu không vào ngay, mà nhìn quanh phòng trước.

    Không gian khá rộng rãi, thoáng.

    Đồ đạc được bài trí theo phong cách tối giản, nhưng làm cho không khí trong đây dễ chịu hơn.

    Phòng được chia làm hai pha do sơn .

    Một bên là màu xanh lam đậm, một giường, một cái bàn để ở đầu giường, ga nệm đều là màu xanh cả.

    Một bên là màu cam sáng với cách bài trí tương tự.

    Tủ quần áo được đặt ở ngay giữa hai bên, sát tường.

    Cậu tưởng chừng như căn phòng này là sự ngăn cách giữa nóng và lạnh vậy.

    - Anh không hiểu ai thiết kế ra cái phòng này nhưng dường như nó được dành cho em từ lâu rồi ý.

    Bên màu xanh là của một bạn tân binh khác cũng đến ở rồi, tên Kageyama Tobio.

    Em ở bên còn lại nhé.

    - Suga đặt tay lên vai cậu.

    - Vâng ạ.

    Anh vào phòng, lại chỗ bàn ở khu màu cam, lôi ra một tờ giấy rồi đưa cậu.

    - Bản đồ đây, Nhìn nó thì chắc em biết nơi nào cần đi rồi nhỉ.

    Đồng phục của em chắc ngày mai sẽ có, không nhất thiết phải mặc cả ngày đâu, khi nào làm việc mới phải mặc.

    - Vâng.

    - Rồi, em cần giúp gì trong việc sắp xếp đồ đạc không?

    - Dạ thôi, anh cứ đi nghỉ đi.

    - Ừ, khi nào đến giờ ăn thì tự có thông báo, với lại cái balo này là tất cả tài sản của em nhỉ?

    - Vâng.

    - Ít thế!?!?

    - Em làm sát thủ tự do nên không có nhà ở.

    Cái balo này chứa hết mấy cái đồ dùng cần thiết của em như vài bộ quần áo rồi điện thoại, tai nghe, thêm cái ghế dù gấp dùng 4 năm của em, rồi bàn chải với lại mấy cái giấy tờ hành nghề của em thôi.

    - Sát thủ tự do???

    - Từng thôi anh.

    Giờ em là thành viên của Haikyuu.

    - ...Được rồi, anh đi đây.

    - Cảm ơn anh ạ!

    - Cậu nói, kèm theo đó là một nụ cười.

    Anh nhìn nụ cười ấy, thoáng chốc đã rung động.

    Khi Sugawara đã đi khỏi, Hinata bỏ balo xuống, mở khóa ra và sắp xếp đồ vào tủ.

    Rồi cậu ngồi xuống giường, nhìn tấm bản đồ, từ từ ghi nhớ từng chi tiết...

    .

    .

    .

    - Bọn em về rồi đây!

    Trong khu sinh hoạt chung vọng lên tiếng của một người.

    Asahi đã ngồi ở phòng khách nãy giờ, nghe thấy tiếng liền nhìn ra cửa.

    Một đoàn người khác đi vào, từ đồng phục có thể thấy đây đều là người của Karasuno.

    - Thành viên mới đến rồi đấy.

    - Anh nói.

    - HẢ!!!

    ĐẾN SỚM THẾ!?!?!?

    NAM HAY NỮ?

    XINH KHÔNG?

    CÓ-

    - THÔI LIỀN TANAKA!

    NISHINOYA!

    - Daichi xuất hiện, bộ mặt hung dữ trông thấy, quát hai thanh niên đang phát rồ kia.

    Hai người kia nghe xong liền sợ hãi mà đứng im.

    - Đó là một cậu bé, bằng tuổi lũ lính mới.

    - Daichi lúc này mới trả lời.

    - Và cậu bé sẽ cùng phong với Kageyama

    Một người trong số họ giật mình, những người khác cũng nhìn vào cậu ta.

    Một người có vóc dáng cao ráo, săn chắc, mái tóc đen của anh được cắt ngắn, có phần buông xuống ngay phía trên đôi mắt xanh đậm, điểm đặc biệt nhất có lẽ là đôi mắt sắc lẹm, khiến ai nhìn vào cũng phải khiếp sợ.

    - Em sao?

    - Cậu ta hỏi lại.

    - Đúng, cậu bé đã sắp xếp đồ rồi nên đừng hòng mà phản đối nha!

    - Nhưng-

    - Không nhưng gì hết!

    Mấy đứa lo tắm rửa rồi chuẩn bị ăn đi.

    NGAY LẬP TỨC!

    Ai nấy lập tức quay về chỗ của mình.

    - Thôi đi Asahi-san, tớ không quát cậu đâu.

    - Anh nói với đứa bạn đã hết hồn nãy giờ vì anh.

    .

    .

    .

    Kageyama đứng trước cửa phòng, trong lòng cảm thấy khó chịu.

    Thôi thì không thể cãi lại Daichi-san, cậu từ từ mở cửa ra.

    Hinata đang nằm ở trên giường, đắp chăn, ngủ ngon lành.

    Đôi mắt nhắm nghiền, làm nổi bật hàng lông mi dài.

    Đôi môi hé mở, nhịp thở đều đều, cậu ngủ trông rất yên bình.

    Kageyama nhìn thấy cảnh này, tim liền có dấu hiệu loạn nhịp.

    Chợt tỉnh, cậu thanh niên liền lắc đầu mấy cái rồi tự vả mặt mình, tự hỏi mình bị sao thế.

    - Cậu là Kageyama Tobio?

    Kageyama giật mình nhìn lại, thấy đối phương đã tỉnh lại từ lúc nào, nhìn chằm chằm vào cậu.

    Đôi mắt nâu hạt dẻ to tròn càng làm cho cậu càng thêm rối bời.

    - Đ-đ-đúng đấy, còn cậu là...

    - Hinata Shouyou, mong được cậu chiếu cố.

    - Hinata vừa nói vừa cười.

    Thanh niên đã rối rồi nay lại còn rối hơn, mặt đã bắt đầu đỏ lên.

    Chợt lúc đó nghe thấy tiếng loa từ bộ đàm, nghe là biết giọng của Daichi:

    - MẤY ĐỨA CẤM AI CÚP TẮM, LẬP TỨC ĐI LIỀN ĐỂ TÍ ĂN CƠM.

    ĐỪNG ĐỂ ANH MÀY PHẢI NÓNG.

    Kageyama nghe xong liền lao vào tủ quần áo, lấy đồ ra rồi lập tức chạy đi.

    Còn Hinata, cậu cũng không hiểu gì, rồi thầm nghĩ: "chắc cậu ta ngại người lạ.

    Ủa nhưng đây giọng Daichi-san thật à, mình nhớ anh ấy đâu có đáng sợ như này đâu...".

    .

    .

    .

    Đã đến giờ ăn tối.

    Ở đây cũng có khu nhà ăn, đầu bếp riêng.

    Hinata lấy đồ ăn xong liền lại chỗ mọi người.

    Bình thường mỗi người có thể chọn bàn nào cũng được, nhưng hôm nay Daichi và Sugawara bảo mọi người tập trung lại để cậu giới thiệu bản thân.

    Daichi bảo cậu ngồi cạnh mình.

    Khi đã yên vị, đồng thời tất cả các thành viên của đội đã ở đây, Daichi bảo cậu giới thiệu bản thân.

    Cậu đứng lên:

    - Em tên là Hinata Shouyou, hy vọng được mọi người chiếu cố ạ!

    - Cậu cúi đầu.

    Mọi người đều vỗ tay cho cậu.

    Sugawara bảo những người đi vắng vừa nãy giới thiệu tên luôn cho Hinata.

    - Tsukishima Kei.

    Ngắn gọn, xúc tích.

    Người nói câu này là một cậu trai cao vượt trội so với với những người còn lại, khiến cho Hinata há hốc mồm.

    Anh ta có mái tóc ngắn màu vàng, làn da nhợt nhạt, lông mày mỏng và đôi mắt nâu vàng.

    - Tớ là Yamaguchi Tadashi, rất vui được gặp cậu.

    Cậu trai này cũng khá cao, lần này khiến Hinata bắt đầu thấy khó chịu rồi.

    Cậu ta có mái tóc màu xanh xám đậm với một lọn tóc bồng bềnh nhô lên trên đỉnh đầu, đôi mắt to với con ngươi nhỏ màu hổ phách.

    Ngoài ra, cậu còn có tàn nhang.

    - H-h-hitoka Y-y-yachi, rất vui đ-đ-được gặp cậu!!!!1

    Cô gái này trông có vẻ lo lắng và sợ cậu.

    Cô ấy nhỏ nhắn với mái tóc vàng hơi dài qua cằm và đôi mắt nâu nhạt, đeo những chiếc kẹp tóc và băng đô hình ngôi sao nhiều màu sắc ở phần đuôi ngựa bên trái.

    Nhìn chung, cô ấy khá dễ thương.

    - Kageyama Tobio.

    - Người này thì cậu đã biết rồi.

    - Anh là Tanaka Ryuunosuke, gọi anh là Tanaka-senpai cũng được HAHAHAHAHA.

    Anh này cũng cạo trọc giống như Narita, nhưng nhìn trông có vẻ bạo và du côn hơn nhiều.

    Anh ta có chiều cao trung bình, dáng người gầy nhưng rắn chắc.

    - Còn anh là Nishinoya Yuu, gọi là Noya-senpai cũng được!

    Lần này đến một người khác tự mãn nói, trông nhỏ con hơn cậu.

    Hinata rất vui, nhưng không dám thể hiện.

    Mặc dù có vóc dáng thấp hơn nhưng anh ta có thân hình khá cơ bắp.

    Anh ấy có mái tóc xù lên trên, khiến chiều cao của anh ấy tăng thêm 10 cm; chùm tóc nhỏ xõa xuống trán anh ta được tẩy thành màu vàng.

    Nhìn chung, đội Karasuno tập hợp đủ thành phần từ ngoại hình cho đến tính cách, ai cũng có màu sắc riêng của họ.

    Sau khi mọi người đã xong phần giới thiệu của mình, cậu liền nở nụ cười với mọi người.

    Thoáng chốc, trái tim của họ đã loạn nhịp.

    Suốt bữa cơm hôm đó chỉ có tiếng cười nói vui vẻ của các thành viên, trù những con người có vẻ hơi cộc cằn hoặc hướng nội.

    Hinata một lần nữa nghĩ rằng mình chọn Karasuno là đúng...

    .

    .

    .

    Sau khi ăn xong, mọi người tập trung lại ở khu sinh hoạt chung.

    - Em xin phép về phòng trước, tại em nhớ ra mình chưa dọn quần áo lên tủ mới ạ!

    - Hinata nói với Daichi.

    - Cứ đi thôi, tùy em.

    Rồi cậu rút bản đồ từ trong túi ra, lần theo đó mà về phòng.

    Khi cậu đã đi khỏi, Daichi tập hợp mọi người lại, rồi nói:

    - Thực ra, cậu bé đó, chính là Kuroi Taiyō!

    --------------------------------------------------------------------------------------------

    Ra hơi muộn, mọi ng thông cảm:'))))))
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    VII


    Không khí im lặng lập tức bao trùm cả căn phòng, đơn giản vì hầu hết mọi người ai cũng thấy khó tin, thậm chí nghĩ rằng Daichi đang đùa.

    - T-t-thôi-thôi nào, Daichi!

    C-c-cậu đang đùa đúng không??

    - Asahi hỏi lại, run sợ.

    - Tiếc là không!

    - Anh dứt khoát.

    Lại im lặng, nhưng lần này khuôn mặt của mọi người gần như trắng bệch.

    - K-k-không thể nào l-lại-

    - Asahi-san, tớ không đùa.

    Lúc này thì Nishinoya và Tanaka đã đứng dậy khỏi sofa.

    - Hai đứa đi đâu?

    - Daichi hỏi.

    - Bọn em đi rửa mặt.

    - Hai người đồng thanh.

    - Ơ hay ANH ĐÃ BẢO LÀ ANH KHÔNG ĐÙA RỒI MÀ SAO MẤY ĐỨA CHÚNG BAY KHÔNG TIN ANH THẾ!!!!!

    ANH BAN ĐẦU CŨNG CÓ TIN ĐÂU CHO ĐẾN KHI THẤY NÓ LÀM MỘT LÈO CHẾT 6 THẰNG TO GẤP RƯỠI NÓ BẰNG TAY KHÔNG KIA KÌA!!!

    - Anh gắt., làm mọi người có mặt ở đó sợ hãi.

    Không nhịn được, Tsukishima đã lên tiếng:

    - Nhưng cũng phải có lí do gì thì cậu ta mới đến cái tổ chức này chứ!?

    Không lí nào một người danh tiếng lẫy lừng khắp nơi ai cũng khiếp sợ như cậu ta lại chấp nhận vào một tổ chức để trở nên vô danh và chịu làm việc cho người khác chứ?

    - Đúng đấy Daichi-san, bọn tớ không phải không tin cậu, nhưng không đời nào một người có tiếng là du mục, tự do, vô lương tâm và tàn bạo như Kuroi Taiyō lại chịu đến đây mà không có lí do cụ thể cả, nên cứ bình tĩnh đi.

    Nếu được thì cậu hãy giải thích cho bọn tớ.

    - Kiyoko giải vây.

    Daichi nghe vậy cũng hít một hơi thật sâu, rồi thở ra.

    Khi đã bình tĩnh, anh nói:

    - Nghe bảo là Ukai Ikkei đã bảo cậu ta nên vào đây.

    - HẢ!!?!?!?!?

    Mọi người lần này lại bất ngờ.

    - Không ai nghe lầm đâu.

    - Anh lại nói.

    - Nghe bảo là ông ấy nói thằng bé vào đây để tìm lại con người đã mất của nó, nhưng anh không hiểu lắm.

    - Chỉ thế thôi á??

    - Yamaguchi bất ngờ nãy giờ.

    - Anh cũng không hiểu.

    Nhưng còn nữa, cậu bé đã lập tức chọn vào đây mà không cần suy nghĩ.

    - Thôi Daichi-san, còn gì cậu cứ nói tiếp đi không có chúng tớ lại có người lên cơn sốc mất.

    - Sugawara không chịu được nữa.

    - Nhưng thằng bé không chịu nói tại sao, thành ra tớ cũng không biết nữa...

    Cả căn phòng lại một lần nữa chìm vào im lặng.

    Họ tưởng em đồng đội mới dễ thương này chắc cũng như mấy đứa tân binh khác thôi, ai ngờ...

    Riêng Kageyama, cậu lại còn sợ hơn nữa, vì người này sẽ là bạn cùng phòng mới của cậu.

    Kuroi Taiyō vốn là một trong những hình mẫu sát thủ mà cậu theo đuổi, và tôn trọng, những bây giờ...

    - Vậy nên, Kageyama à!

    - Daichi chỉ điểm, làm cho thanh niên giật mình.

    - Không sao đâu, cứ yên tâm đi.

    - Anh nói tiếp.

    - Anh đã có một cuộc nói chuyện với thằng bé rồi.

    Nó rất dễ mến, thân thiện nên không việc gì phải lo cả.

    Nhưng, chắc em cũng đã nghe qua về cậu nhóc rồi, nên cố gắng đừng làm gì khiến em nó tức điên nha!

    Nói rồi, anh lại chỗ Kageyama, lấy tay phải vỗ lên vai người đàn em đang đứng bất động nãy giờ, tiếp tục thì thầm vào tai một câu:

    - Cố lên!

    Nói xong, anh quay ra chỗ mọi người:

    - Hôm nay mọi người chắc mệt rồi nhỉ, giải tán!

    Lập tức ai về phòng nấy, có lẽ họ đã quá mệt để tiếp thu hết kiến thức về cậu nhóc này rồi.

    .

    .

    .

    Kageyama lại lần nữa lưỡng lự đứng trước cửa phòng, không phải vì khó chịu nữa, mà là vì hoảng loạn, sợ hãi.

    Cậu không ngờ tên bạn cùng phòng mới của mình lại là tên sát nhân mình tôn trọng và học tập.

    Run rẩy đưa tay lên, cậu từ từ mở cửa.

    Ngó đầu vào trong, thấy Hinata vẫn đang ngồi trên giường, chăm chú nhìn tấm bản đồ.

    - Vậy Daichi-san đã nói mọi người tôi là ai?

    Hinata lên tiếng, mắt vẫn dán chặt vào tấm bản đồ.

    Kageyama chột dạ, nhưng cũng đáp:

    - Đ-đúng, thì sao??

    - Không có gì, tôi chỉ hỏi thôi.

    Lúc này Hinata mới nhìn Kageyama.

    Em nhìn chằm chằm, thẳng vào mắt đối phương:

    - Cậu đang không tin, kèm với đó là sợ hãi.

    - Thì sao???

    Cậu nói vậy có ích gì???

    - Cậu thanh niên vẫn đang cố tỏ ra mạnh mẽ.

    - ...Không có gì, sở thích của tôi thôi.

    Tôi thích đoán cảm xúc của người khác.

    - Em xuống giường, đi lượn vòng quanh phòng.

    - Cậu biết đấy, tôi đôi lúc, chỉ đôi lúc thôi, có sẽ tra tấn đối tượng của mình.

    Nhiều lúc nhìn vào đôi mắt đầy sợ sệt và đau đớn của chúng khiến tôi khá thích thú.

    Hay những lúc tôi tiết lộ cho "con mồi" của mình rằng tôi là ai, biểu hiện của họ thường là không tin, rồi từ từ chuyển sang sự sợ hãi, và đôi khi là sự pha trộn của cả hai.

    Và khi tôi bắt đầu công cuộc tra tấn của bản thân, đôi mắt của họ lập tức biểu hiện sự đau đớn tột cùng, hoặc có khi là sự hòa trộn của những cái tôi vừa nói.

    Tôi quá quen với mấy cái biểu cảm đó rồi, nhưng tôi vẫn thích nhìn ra chúng.

    Em cứ thế nói ra những lời ma mị, tàn bạo, làm đối phương phải dè chừng.

    Còn đối phương đây, cậu đang cố gắng cẩn thận.

    Nói ra những lời này khác gì sắp giết cậu đến nơi, nên phải dè chừng.

    Nhưng không biết cậu có kháng cự lại nổi đối phương không nữa.

    - Yên tâm đi, tôi không làm gì cậu đâu.

    - Em lại nói với Kageyama.

    - ????

    - Cậu là bạn mới của tôi mà, tôi sẽ không bao giờ động thủ với bạn mình, trù khi được chính họ yêu cầu.

    Nói rồi, em đến trước mặt cậu kia, chìa tay ra:

    - Tớ là Hinata Shouyou, rất vui được gặp cậu, Kageyama-kun!

    Kageyama nhìn vào tay em, lòng rối bời.

    Nhưng sau đó, cậu cũng nắm lấy bàn tay đó, thật chặt.

    Hai người cứ thế bắt tay nhau, như là một dấu hiệu cho tình bạn bền chặt, lâu dài của họ.

    - Vậy, đây là phòng cậu mà, vào đi!

    - Em giục.

    Cậu chàng cũng nhận ra tình hình mà đi vào trong, trèo hẳn lên giường, đắp chăn kín mặt.

    Em cũng về giường của mình, có lẽ cũng đã mệt rồi.

    .

    .

    .

    Sáng hôm sau, Daichi sau khi ăn sáng xong liền quay về phòng khách, vì ở đó có bảng điều khiển, dùng để nhận mệnh lệnh từ cấp trên để làm nhiệm vụ.

    Vừa mới mở cửa, anh đã thấy Hinata ngồi ở ghế sofa từ lúc nào rồi.

    Hơn nữa, cậu nhóc còn đang mặc đồng phục.

    Bộ quần áo với biểu tượng của Haikyuu và logo của Karasuno hoàn toàn vừa khít với cậu.

    - Ơ sao em dậy sớm thế?

    - Nhận nhiệm vụ, thưa anh.

    Sáng nay ở bảng điều khiển có đưa vụ mới rồi ạ.

    Hinata nói rồi đưa tờ giấy nhiệm vụ cho anh.

    Bảng điều khiển còn có thể in ra chi tiết thông tin và việc cần làm cho mọi người.

    - Nhưng hôm nay em chưa cần-

    - Thưa anh, em cũng phải chứng minh bản lĩnh của mình chứ!

    Để chờ mọi người ra đây đã, em sẽ nói chuyện tiếp về điều này ạ.

    Em trở về chiếc sofa, xem tiếp chương trình hài buổi sáng.

    Còn anh, anh biết là mình không thể nói nổi em ấy nên cũng lại ngồi cạnh, cùng xem.

    Lúc sau thì toàn bộ thành viên của đội đã ở đây, vạch cũng đa nhé được ý định của em.

    Thấy đã đủ người, Hinata liền đứng dậy, nhìn về phía mọi người:

    - Nhiệm vụ em vừa nhận được là về việc giết một người đàn ông ở cách trụ sở tầm, em nghĩ là nếu tính cả đi lẫn về bằng xe buýt thì chắc cũng phải đến đầu giờ chiều mới về được.

    Vậy nên mọi người ra thử thách cho em đi!

    Đầu tiên, tính cả thời gian làm việc thì em lúc nào được về?

    Tối về hay chiều về luôn hay mai?

    Mọi người cứ nói đi!

    Họ biết là em muốn chứng minh thực lực của bản thân mình nhưng có cần làm đến mức này không vậy.

    Nhưng Tsukishima đã lên tiếng:

    - Chiều về luôn đi!

    - Chốt đơn!

    - Em hưởng ứng.

    Mọi người bây giờ mới tiêu hoá hết tình hình.

    Sugawara giật mình:

    - Này Tsukishima-kun em đang-

    - Không sao đâu ạ!

    - Hinata chen ngang lời anh.

    - Tiếp đi, quần áo tôi có nhất thiết phải không dính máu không?

    - Có.

    - Tiếp tục là Tsukishima, và Hinata đồng ý.

    - Thế thì tôi sẽ không mang dao hay vật nhọn đi.

    Có cần mang xác về không?

    - Có!

    - Tsukishima.

    - Thế thì cho tôi xin cái vali bất kì đi!

    Tsukishima liền đi vào trong một cái tủ cạnh cửa.

    Mọi người liền can cậu ta:

    - Thôi liền Tsukishima chú mày làm gì thế!?!?!?

    - Tsuki cậu thôi liền đi!!!

    Nhưng câu vẫn lôi cái vali ra, đưa luôn cho Hinata.

    - Chốt đơn!

    À em quay về phòng lấy cái điện thoại đã, có gì cho em chuyển khoản tiền cơm trưa ạ!

    Với cả cho em lấy cái giẻ lau.

    Thôi em đi luôn đây, hẹn gặp mọi người chiều nay nha!

    Mà nếu mọi người thắc mắc về cái giẻ thì chiều hẵng biết.

    Chào mọi người em đi!

    Thế là cậu đi luôn.

    - Chú mày bị sao thế hả Tsukishima!!

    MÀY ĐỊNH CHỌC GIẬN SÁT THỦ CÓ LẼ LÀ ĐỈNH NHẤT HIỆN TẠI À!?!?!?!?

    - Tanaka hỏi, kiêm luôn nắm lấy cổ áo cậu, làm Daichi phải ra mặt lôi cổ anh đi.

    - Em phải xem cậu ta có đúng là người đó không.

    Thực ra Tsukishima cũng là một trong số những người ngưỡng mộ và tôn trọng Kuroi Taiyō, nên anh cũng muốn chắc chắn rằng cái "đứa nhóc" này chính là người đó...

    .

    .

    .

    "...飛べ fly, high, 汗と血と涙で光る翼が君を何処へだって連れて行く..."

    Tiếng nhạc cứ thế phát ra từ dây tai nghe của Hinata.

    Lúc này, cậu nhóc đang ngồi trên chiếc xe có điểm dừng cuối là thành phố Sendai, thủ phủ của Miyagi.

    Đó cũng là nơi cậu thực hiện nhiệm vụ của mình.

    Cậu giật mình khi nghe tiếng của tài xế, mải mê nghe nhạc quá rồi.

    Nhìn quanh xe buýt cũng chỉ còn lại vài người.

    Xuống xe, hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cậu tự nghĩ: "Đúng thành phố Sendai rồi!"

    Sendai là thành phố lớn nhất vùng Đông Bắc của Nhật Bản.

    Đến với nơi đây tức con người sẽ được trải nghiệm một Nhật Bản vô cùng mới lạ.

    Đến với Sendai, du khách sẽ ấn tượng bởi những con đường rợp bóng cây xanh mát.

    Sức hút của "vẻ đẹp xanh" ở mọi ngóc ngách trong thành phố giúp nơi đây được mệnh danh là "Mori no miyako" – thành phố của cây xanh.

    Nơi đây cũng là sự hòa trộn đầy quyến rũ giữa phong cách truyền thống cổ xưa như những tòa thành cổ kính hay những lễ hội đa màu sắc, và sự hiện đại của những công trình tòa nhà cao tầng to lớn.

    Tất cả cùng hòa quyện lại, tạo nên một Sendai đa màu sắc - một Nhật Bản độc đáo theo cách riêng của nó.

    Đi dọc theo những con đường rợp bóng cây xanh, Hinata vừa ngắm nhìn vẻ đẹp nơi đây, vừa tận hưởng cái không khí trong lành này.

    Nơi đây sự xô bồ không hề mãnh liệt hay vô tận như ở Tokyo nhưng vẫn có những dòng người qua lại các tuyến đường để đi đến địa điểm của họ, góp phần tạo nên sự bận rộn với nét riêng của Sendai.

    Em cứ thế hòa vào dòng người này, cũng để đến địa điểm của mình.

    Đến một ngã tư, Hinata dừng lại.

    Quanh khu vực này có rất nhiều quán ăn với nhiều món ngon hấp dẫn.

    Em đảo mắt, thấy một quán cơm có bán cơm hộp mang đi, em liền lại đó.

    Bỏ tiền ra, em mua cho mình một hộp bento, lại chỗ ghế sắt cạnh một tòa nhà, ngồi xuống ăn.

    Cậu nhóc vừa ăn vừa quan sát ngã tư này, rồi quan sát kĩ tòa nhà cạnh em.

    Nhìn đồng hồ trong điện thoại, em tự nhủ: "Còn sớm".

    Lúc sau, như nhận thấy điều gì đó, em cất hộp cơm vào vali, lôi giẻ ra đút vào túi quần rồi kéo vali đi theo mình.

    Đi được một lúc, đến khu vực hẻm sâu, em liền chạy lên trên, vỗ vai người đang đi trước, hỏi:

    - Xin lỗi ạ, ngài có phải là ***** không?? (chỗ này mọi người tự đặt tên được không)

    Người đàn ông từ từ quay mặt về phía em, khó chịu vô cùng.

    Một người đàn ông trung niên nhưng tóc đã sớm rụng hết, dáng người cao nhưng gầy gò, da ngăm đen.

    Hắn có đeo khuyên tai vàng và vòng cổ vàng, mặc vest sang trọng nhưng cảm giác không hề phù hợp với hắn tí nào.

    - Nhóc con, mày muốn gì?

    - Hắn hỏi lại.

    - Tôi đi theo ngài nãy giờ.

    - Thì?

    - Để giết ngài.

    Hắn trợn tròn mắt ngạc nhiên, lúc này hắn mới nhận ra đứa bé này mặc áo của Haikyuu.

    Không ngờ đám này lại có ngày nhắm đến mình, hắn liền rút súng ra.

    Đương nhiên Hinata biết trước điều này.

    Khi hắn chìa súng ra bắn, em liền tránh sang bên tay phải hắn.

    Rồi y như hồi tuyển chọn, em nắm lấy cổ tay cầm súng đang duỗi ra của hắn, đấm thẳng vào vùng khuỷu tay.

    Nhưng lần này có chuẩn bị trước nên ngay sau đó em thả hắn ra, nhanh chóng lôi giẻ ra nhét vào mồm, làm hắn không hét được nữa.

    Vì lo có ai trong đây thấy nên em một tay kéo vali, một tay lôi cổ hắn vào sâu trong hẻm tối hơn.

    Tên này tốc độ chỉ bằng con ốc sên so với em, nên khi thả hắn ra, chưa kịp để hắn phản ứng thì em đã ngay lập tức bẻ gãy khớp chân của hắn, rồi đến tay còn lại.

    Hắn đau đớn tột cùng, nhưng không thể hét được, tay chân thì bị gãy hết nên không thể chống cự được.

    Tên nhóc này là ai, ban đầu hắn tưởng là con nít ranh chứ, ai ngờ là sát thủ.

    Trên khuôn mặt bắt đầu xuất hiện những giọt nước mắt.

    - Sao lại khóc rồi?

    - Em nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, dường như việc này làm cho em thích thú.

    Tên đó nhìn em, chỉ thấy em cười, nhưng là một nụ cười ma mị, đáng sợ.

    Rồi hắn lại thấy cậu nhóc trước mặt mình từ từ lại gần mình.

    Thấy thế, hắn liền cố gắng giãy dụa nhưng không thành, rồi chuyển sang hét, nhưng cũng chẳng ai nghe cả.

    - Thôi thì, rất vui được gặp ngài, dù chỉ mới được vài phút ngắn ngủi.

    Nói rồi, em lao vào bẻ cổ dứt tủy sống đối phương.

    Thế là đã xong nhiệm vụ đầu tiên của mình.

    Hinata vươn vai, hít thở một cách sảng khoái, rồi kiểm tra toàn thân.

    Khi đã chắc chắn rằng mình không hề dính máu, cậu liền mở vali, nhét "chiến lợi phẩm" vào, khóa lại rồi rời khỏi hẻm.

    Vừa đi, cậu vừa rút trong túi quần tờ giấy nhiệm vụ, lấy thêm cái bút chì trong túi áo mà cậu đã bỏ vào trước khi đi, đánh dấu tích vào ô hoàn thành.

    Thấy lại được ánh nắng chói chang của buổi trưa, cậu nhóc liền nhìn đồng hồ, lẩm bẩm: "Còn sớm lắm".

    Cậu đi đến một điểm chờ xe buýt.

    Chờ được một lúc mới thấy xe, cậu nhẹ nhàng kéo vali lên xe, rồi trở về nhà...

    .

    .

    .

    - EM VỀ RỒI Ạ!

    - Mở cánh cửa ra, em liền nói lớn.

    Trong phòng khách chỉ có Sugawara đang ngồi đọc sách.

    Thấy đàn em mới của mình về, anh liền quay ra chào đón, nhưng lại chợt nhớ ra thử thách của Tsukishima.

    Thấy vẻ mặt của anh, một lần nữa cậu đoán ra cảm xúc của anh:

    - Anh đoán không sai đâu, cái xác ở trong đây này!

    Cậu đẩy cái vali để ngay trước mặt anh.

    Còn anh thì bàng hoàng, vì giờ này cũng đang giữa buổi chiều.

    Vậy ra đây chính là bản lĩnh của một trong những tên sát thủ tàn bạo và tài giỏi nhất.

    Anh từ từ lại trước chỗ bộ đàm, nhấn vào nút báo tất cả các phòng, rồi nói:

    - Hinata...về rồi...

    Tầm khoảng năm phút sau thì mọi người đã có mặt đông đủ.

    Họ ai cũng bất ngờ, đặc biệt là người đưa ra thử thách, Tsukishima Kei.

    Anh chàng đã chính thức ngỡ ngàng, dần chấp nhận người trước mắt là Kuroi Taiyō.

    Hinata mở khóa, lộ ra thi thể bên trong.

    Quả nhiên đúng chính là hắn, và hắn đã chết.

    Ngoài ra hắn còn đang ngậm giẻ.

    - Em cho nó ngậm giẻ cho bớt kêu, vì khi bị bẻ tay bẻ chân thì ai mà chẳng hét ạ.

    Thôi khỏi phải nói nữa, cậu nhóc này là Kuroi Taiyō.

    - Nhưng nếu mọi người chưa tin thì về sau em mà đi làm chung với ai trong nhóm mình thì-

    - Thôi không cần nữa đâu, bọn anh tin cả rồi!

    - Daichi phải lên tiếng, và lời của anh đã nói thay tiếng lòng của tất cả mọi người, bao gồm cả Tsukishima và Kageyama.

    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Tui đang rất cố gắng chăm ra chap vì sợ đi học không còn thời gian nữa 🥲🥲🥲

    Tui có nên viết ngoại truyện không???

    Cho tui câu trả lời đi 😃😃😃

    Thêm nữa, cảm ơn mọi người vì đã ủng hộ tui cho đến giờ nha!

    Hồi mới đẻ đứa con này, tui đã định là sẽ xóa đi nếu không ai đọc hay bình chọn, nhờ các bồ mà tui đã từ bỏ suy nghĩ này đó 😇😇😇🥰🥰🥰

    Tui sẽ cố gắng để ra truyện nhiều hơn 😁😁😁

    Mọi người cũng động viên tui đi, vừa rồi thi tui buồn quớ trời, bây giờ tui rất cần nguồn động lực, nên hy vọng mọi người ủng hộ nha, tui sẽ cố gắng cân bằng tất cả!! ✊✊✊

    Fighting!!!!! ✊✊✊

    Mà tui hỏi thật, có ai nhận ra cái đoạn nhạc mà bé nó nghe trên xe buýt ko????
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    VIII


    Trc khi zô truỵn mn cho iêm hỏi mn xin phép artist lấy pic của họ kiểu gì thế ạ???

    Vụ là cái ảnh ở đầu truyện đây nì, iêm mê nó quãi mà định xin artist lấy đem vô đây nhưng ko bic xin kiểu gì, lấy vô tội vạ như này có làm sao ko ạ?

    Nếu có thì cho iêm xin tên artist và chỉ iêm cách xin phép đi ạ!!!

    Vã quá đâm ra liều ạ😓

    -------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    - À, mọi người đừng để ý cái hộp nhỏ cạnh cái xác nha, hồi nãy lúc trưa em mua bento ở quán cạnh nhà thằng này ăn đấy.

    Em ăn xong rồi nên nó chỉ còn là cái hộp không thôi, nhưng tại gần đó không có thùng rác nên em bỏ tạm vào đây thôi chứ chả có gì đâu ạ!

    - Hinata nói khi nhận ra mình chưa vứt cái hộp bento lúc trưa đi, rồi ngại ngùng gãi đầu.

    Còn những người khác thì họ đâu có quan tâm.

    Cái khiến họ bận tâm đến bây giờ là cái xác trong vali để ngay trước mặt kia kìa.

    Vì sao?

    Vì nó là minh chứng cho cái tài năng không thể đùa được của một trong những tên giết người giỏi nhất.

    Daichi thì không nói làm gì, nhưng những người còn lại, ban đầu họ đã nghi ngờ danh tính thật của Hinata, bây giờ thì họ mới nhận ra mình đã suýt chọc giận tên sát nhân hoàn toàn áp đảo mấy người bọn họ.

    Đặc biệt là Tsukishima Kei, người cương quyết đưa ra thử thách cho cậu, bây giờ chỉ hy vọng cậu biết cầu nguyện cho mình sống sót.

    Hinata nhìn vẻ mặt của mọi người liền hiểu hết.

    Biết mình chắc không thể nói gì lọt tai họ lúc này, em lẳng lặng đi về phòng.

    Một lúc sau những người còn lại trong phòng khách mới trở về hiện thực được, nhưng lại không thấy Hinata đâu.

    Sugawara do hồi nãy có nhìn đồng hồ để xem việc Hinata hoàn thành thử thách nên anh biết mọi người đã đơ ra được bao lâu.

    Anh nhìn lại đồng hồ treo tường và nói:

    - Ta đơ ra cũng được gần một tiếng rồi đấy.

    .

    .

    .

    Mọi người lúc này cũng đã đến nhà ăn.

    Khác với hôm qua, họ đều tự chọn chỗ ngồi cho mình.

    Riêng Hinata, lúc này đã thay thường phục, em lại bàn của Tsukishima và Yamaguchi, hỏi:

    - Tôi ngồi được không?

    - Đ-đ-được-được!!

    - Yamaguchi run rẩy nói, có lẽ cậu chàng cũng rất sợ.

    Nhận được sự đồng ý, em ngồi ngay cạnh Yamaguchi đang ngồi đối diện với Tsukishima, người nãy giờ còn chả thèm nhìn cậu.

    Mười lăm phút ấy cả ba người không ai nói chuyện với nhau câu nào.

    Hinata vừa ăn món Katsudon một cách ngon lành, vừa quan sát hai người xung quanh mình.

    Không nhịn được, em để bát cơm xuống bàn, quay sang nói với hai người:

    - Các cậu không việc gì phải sợ tôi cả đâu!

    Hai người chột dạ, rồi quay lại nhìn Hinata, riêng Yamaguchi thì đã rơi đũa.

    - Tôi nói hai cậu chẳng có cái lí do gì mà sợ tôi cả!

    Tôi sẽ không bao giờ làm hại bạn và đồng đội của mình, trừ trường hợp họ yêu cầu tôi thôi!

    Yamaguchi cuống quá mà vội đặt bát canh miso của mình về khay rồi vội giơ tay ra trước mặt em, vội giải thích:

    - K-kh-không -p-pạ-phải tớ sợ đâu, tớ c-c-chỉ là-

    - Không chỉ ở đôi mắt mà sự sợ hãi của cậu còn được biểu hiện ở hành động kia kìa!

    - Hinata nói trúng tim đen của đối phương, làm cậu trai kia lại chột dạ.

    - Nh-nhưng d-dù vậy thì nói Tsuki sợ thì hơi-

    - Sự sợ hãi biểu hiện rõ trên đôi mắt của cậu ta rồi!

    Lần này đến lượt Tsukishima chột dạ.

    Anh nhìn Hinata, cậu vẫn đang mỉm cười nhìn anh.

    - Đôi mắt của cậu tuy là nhìn qua kính hơi khó, nhưng tôi vẫn thấy được sự sợ hãi trong đó.

    Anh cười khẩy, cố tỏ ra kiêu ngạo dù bị nói trúng tim đen:

    - Ha, cậu nói gì mà sợ hãi chứ?

    Em lại cười thật tươi, đáp ngay:

    - Cậu đừng tưởng tôi chưa thấy ai sợ tôi bao giờ.

    Nên nhớ rằng tôi thi thoảng rất thích "chơi đùa" với con mồi của mình.

    Nhớ ngày nào tôi tiết lộ cho mấy tên mục tiêu để giết của mình rằng tôi là ai, thì biểu hiện của chúng cũng khá giống với hai người các cậu đấy!

    Chỉ cần tôi khống chế chúng bằng cách trói chặt hay bẻ gãy tay chân của chúng thôi thì sự sợ hãi đã bộc lộ rất rõ đấy.

    Và khi tôi bắt đầu tra tấn, chúng đau đớn, chúng sợ hãi, chúng tuyệt vọng, nhưng chúng chẳng thể làm gì tôi được, haha!

    Những điều đó làm tôi rất thích thú đấy!

    AHAHAHAHA!!!!!

    Em cứ thế nói ra những lời đáng sợ như trước đây đã làm với Kageyama.

    Vừa nói, em vừa từ từ trợn tròn mắt nhìn hai người, vừa nói vừa cười ma mị, điên dại.

    Cười như chưa bao giờ cười, cười như thể khoái chí như sắp được đi thủ tiêu ai đó đúng với sở thích của em, cười như thể em chính xác là bị rối loạn thần kinh thực sự.

    Tsukishima và Yamaguchi cứ thế nhìn em trong sự sợ hãi kinh hoàng.

    Yamaguchi thì đã sợ đến suýt ngất rồi, còn Tsukishima thì không bộc lô rõ như người bạn mình nhưng ai nhìn vào thì cũng đoán được rằng cậu ta đang khiếp đảm trước con người tóc cam này.

    Qua cơn thích thú, Hinata nhìn lại hai người kia.

    Nhận ra mình lại dọa cho họ sợ hơn rồi, em trấn an:

    - Gớm, tôi dọa có tí mà hai người sợ như này rồi à?

    Thôi không sao đâu!

    Tôi thề là mình sẽ không bao giờ động thủ với bạn bè và đồng đội của mình, trừ khi họ bắt ép tôi thôi.

    Tôi nói lúc nãy rồi mà, đúng không Yamaguchi?

    Hai con người nghe câu này thì tâm trạng cũng dần bình tĩnh trở lại.

    Yamaguchi nghe Hinata hỏi mình thì cũng ậm ừ gật đầu.

    - Các cậu vừa là đồng đội mới của tôi, vừa là bạn mới của tôi, làm sao tôi có thể làm gì mọi người được?

    Nói rồi em chìa tay ra:

    - Chúng ta từ nay làm bạn nhé!

    Tôi là Hinata Shouyou, đừng gọi bằng tên hành nghề trước đây của tôi, tôi không thích nó lắm đâu!

    Suy nghĩ được một lúc thì Yamaguchi cũng đã từ từ đưa tay ra bắt.

    Xong rồi, em lại đưa tay ra trước mặt Tsukishima.

    Anh lưỡng lự, nhưng khi nhìn vào đôi mắt mong chờ của Hinata thì không hiểu sao anh cũng chìa tay mình ra bắt.

    Cứ thế một lần nữa, dấu hiệu của một tình bạn gắn kết lâu dài lại được hình thành.

    Từ đây thì ba người lại tiếp tục bữa ăn của mình, không ai nói với nhau câu nào nữa.

    Hinata là người ăn xong trước, cậu chắp tay cảm ơn về bữa ăn, chào mọi người rồi rời đi.

    Khi mọi người không còn nghe thấy tiếng bước chân của cậu nữa thì toàn bộ thành viên của Karasuno xúm lại chỗ Tsukishima và Yamaguchi, căn bản vì ai cũng lo lắng cả, và họ cũng khiếp sợ trước câu nói và điệu cười của Hinata khi nãy.

    - Ê hai chú mày có sao không?

    - Người hỏi đầu tiên là Sugawara.

    - Nãy hai đứa bay làm cái gì mà làm anh mày đây tưởng bọn mày sắp bị xử cơ chứ!

    - Tanaka vừa vỗ vai Tsukishima vừa cảm thán, ngay lập tức bị Daichi vỗ ngay một phát vào đầu.

    - L-lúc nãy tớ cũng tưởng h-ha-hai cậu không s-sống sót đ-được chứ!

    - Yachi vừa run rẩy vừa nói, bên cạnh có Kiyoko vỗ vai dỗ dành cho bình tĩnh.

    Hai người không hề nói gì, đúng hơn, họ đã bị cái sát khí của Hinata lúc nãy làm cho đứng hình rồi.

    .

    .

    .

    Tất cả mọi người ăn xong thì liền cùng nhau trở về phòng sinh hoạt chung.

    Mọi người vừa mở cửa thì thấy cậu đang ngồi xem ti vi.

    - Ồ, mọi người ăn xong rồi ạ?!

    - Cậu ngạc nhiên.

    - Ừ, tụi anh vừa ăn xong.

    - Daichi đại diện cả đội nói.

    - Bọn anh cứ kiểu chờ nhau ăn xong rồi cùng về ấy.

    - Ồ, thế lần sau em cũng chờ mọi người luôn!

    Mọi người sau đó liền coi ngồi vào ghế thư giãn.

    Có người coi Tivi, có người chỉ coi điện thoại, có người đọc sách.

    Daichi cũng đang xem phim với mấy người khác, bỗng anh chợt nhớ ra điều gì đó, rồi nhìn Hinata.

    Nhưng anh không dám hỏi, vì sợ mình lại thành kẻ không tế nhị trong mắt em ấy.

    Đột nhiên, Hinata lên tiếng:

    - Anh vừa nhớ ra cái gì sao?

    Anh giật mình nhìn cậu, hỏi:

    - Sao em biết?

    - Nhìn là biết thôi.

    Anh định hỏi em cái gì?

    - ...Thực ra...hôm em đi xe với anh về đây...

    - Anh ngập ngừng.

    - A!

    EM NHỚ RỒI!!

    Hôm đó em hứa với anh là em sẽ kể chi tiết cái vụ băng Ma cái gì đó cho mọi người ở đây đúng không?

    Cả đám giật mình nhìn Daichi.

    Anh cũng chỉ ngượng ngùng gật đầu.

    - Oke em sẽ kể, nhưng một lần nữa cho phép em không nói lí do ạ.

    - Chờ đã, sao lại-

    - Thật ra là do tớ tò mò thôi Suga-san.

    - Daichi ngắt lời bạn mình.

    - Thôi cứ để em kể vậy.

    Mọi người ai muốn nghe thì nghe ạ!

    Tất nhiên, ai cũng từng là người ngưỡng mộ tay sát thủ có lẽ là đỉnh nhất hiện tại này, nên mọi người liền xúm lại, nghe cậu kể về nguồn gốc danh tiếng của mình.

    *************

    4h30' chiều, Shibuya, Tokyo.

    Lúc này chưa phải giờ cao điểm nên con đường lúc này chưa đông nghịt người như mọi ngày.

    Nhưng ở đây vẫn có sự xuất hiện của những khách du lịch với mong muốn được chiêm ngưỡng những nét đặc sắc nhất của Nhật Bản này.

    Và giữa dòng người ấy, có một cậu nhóc cũng đang tham gia vào đoàn người này, nhưng dường như nhóc ấy không phải du khách.

    Cậu nhóc có dáng người nhỏ nhắn, có phần gầy, đeo trên vai một cái balo hơi quá khổ so với dáng người của mình.

    Điểm đáng chú ý nhất có lẽ là gương mặt cậu: trong sáng, dễ thương, cùng với đó là mái tóc cam đặc biệt, làm tăng thêm vẻ đẹp của cậu.

    Cậu cứ thế hòa vào dòng người, giống như thể đang đi về hư vô, không xác định được đích đến của bản thân mình, vô cảm, cứ thế mà đi.

    Đột nhiên, cậu như nhận ra điều gì đó, rồi nét mặt lạnh lùng ấy trở nên bối rối, nhưng rồi cậu lại chạy đi như đang đuổi theo cái gì đó.

    Một lúc sau cậu cũng đứng lại, đôi mắt to tròn cứ nhìn thẳng về phía trước, theo dõi một đoàn người cách mình tầm một ngôi nhà.

    Bỗng nhiên cậu cảm thấy có gì đó, liền nhìn sang phía bên kia đường, rồi mỉm cười.

    Ngay lập tức, cậu chạy lại đó, mở to mắt ra, hào hứng vô cùng.

    Còn đoàn người kia, họ không hề hay biết mình bị theo sau nãy giờ.

    Họ lúc này đang đứng ở khu vực đèn qua đường.

    Có một người trong đó mặc quần áo chỉnh tề, sang trọng hơn so với những người còn lại, có lẽ là đứng đầu nhóm người đó.

    Như cảm thấy động tĩnh, hắn bảo người của mình quay ra đằng sau, đi lại chỗ một con hẻm cách họ một ngôi nhà.

    Có một người phụ nữ đã chạy ra khỏi đó, trông rất hoảng sợ.

    Khi nhìn vào trong hẻm đó, tất cả thành viên trong đoàn đều bất ngờ, sững sờ.

    Riêng tên cầm đầu, hắn nở nụ cười thích thú.

    Trong đó là hình ảnh bốn người đàn ông trưởng thành, nằm bất động trên mặt đất.

    Đứng cạnh họ là cậu bé lúc nãy, nhìn cả bốn với ánh mắt vô hồn.

    Tức thì, cậu nhìn ra phía ngoài hẻm, chạm mặt đoàn người.

    - Chết cả rồi à?

    - Tên cầm đầu lên tiếng.

    Cậu gật đầu, vẫn mở to đôi mắt nhìn hắn.

    Còn tên kia, hắn đã vỗ tay.

    - Giỏi!

    Rất giỏi!

    Mấy người mau giúp cậu nhóc dọn dẹp đi!

    Còn nhóc, đi với ta.

    Ra lệnh xong thì người của tên kia lập tức lôi bốn cái xác kia đi đâu đó.

    Còn cậu nhóc, cậu chần chừ một lúc rồi đi theo tên kia.

    Hắn vừa đi vừa khoác lấy vai cậu vừa hỏi chuyện, như những người bạn:

    - Nhóc bao nhiêu tuổi?

    - ...12 ạ

    - Làm sát thủ lâu chưa?

    - ...tầm 2 hoặc 3 tháng rồi ạ.

    - Ái chà, thế mà giỏi phết đấy!

    Đúng là tuổi trẻ tài cao mà!

    - Hắn cảm thán, nhưng cậu không nói gì.

    - Bây giờ, chú mày cứ đến chỗ của ta, ta có việc cần giao cho nhóc.

    Làm xong rồi thì ta sẽ đưa thù lao cho, hậu hĩnh lắm đấy!

    Chịu không?

    - Hắn hỏi.

    Cậu lập tức gật đầu, còn hắn thì cười to, sảng khoái.

    - À, thế mày tên gì?

    - ...Hinata...Shouyou...

    .

    .

    .

    Lúc này cả Hinata và tên kia đã đến trước một tòa nhà bỏ hoang.

    Hai người vào trong đó, rồi đến một cái cầu thang đi xuống lòng đất.

    Đi hết cầu thang thì trước mặt họ là một cánh cửa.

    Tên kia giơ chiếc đồng hồ của mình lên trên một cái máy gì đó trên cánh cửa, cửa liền mở ra.

    Bên trong là khung cảnh xa hoa, sáng loáng, giống như một khách sạn năm sao với đầy đủ tiện nghi trong đó vậy.

    Người bên trong thấy họ đi vào thì lập tức đồng thanh:

    - Xin chào ông chủ ạ!

    Hắn ta cũng chỉ gật đầu lại họ rồi dẫn cậu nhóc đi đến cái thang máy gần đó.

    Hai người họ cùng xuống tầng sâu nhất của cái căn cứ bí mật này.

    Tầng cuối ở đây là phòng của riêng hắn, là căn phòng sang trọng nhất trong đây.

    Hắn dẫn cậu đi đến một căn phòng, trông có vẻ là phòng làm việc của hắn.

    Hắn ngồi xuống ghế của mình, còn cậu ngồi ở ghế đối diện.

    - Vậy nhóc con đây là một tên sát thủ?

    - Tên kia mở đầu cuộc trò chuyện.

    -...Vâng.

    - Kiệm lời nhỉ!

    Vậy nhóc có biết tại sao ta lại muốn giao việc này cho nhóc không?

    Cậu lắc đầu.

    - Đơn giản thôi, vì thân thủ của nhóc, ta chưa từng thấy bao giờ trong số mấy tên sát thủ ta đã từng gặp trong đời.

    Nhóc mạnh mẽ, nhanh nhẹn hơn nhiều so với lũ kia.

    Thấy cậu trầm ngâm, hắn ta đưa ra một tấm ảnh, là ảnh của một người khác:

    - Bây giờ mày đi giết nó, địa chỉ nó ở (***), ta đưa thù lao cho, được không.

    - Nếu thế thì chắc chiều mai tôi về.

    - Tốt!

    Tiến độ nhanh đấy hahaha!

    - Hắn khoái chí, rồi đưa một tấm thẻ cho Hinata.

    - Mày cầm lấy cái này, chiều mai về đây thì giơ thẻ lên cái máy trước cửa vào ấy, thế là được.

    Còn nữa, ĐEM ĐẦU HẮN VỀ ĐÂY.

    Cậu gật đầu, rồi cầm thẻ đi mất.

    .

    .

    .

    5h30' chiều hôm sau.

    Tên kia đang ngồi xem sổ sách ở căn phòng của mình thì bỗng nghe tiếng chuông cửa.

    Mở cửa ra thì lại thấy Hinata, tay đang mang một cái túi vải.

    - Bên trong tôi có bọc ni lông lại rồi nên không lo bẩn đâu.

    Hắn lần này lại cười lớn, rồi kéo cậu vào phòng của mình.

    Cầm lấy cái túi, hắn vội mở ra xem, đúng tên khốn cái gai trong mắt hắn đây rồi.

    - Khá lắm!

    Khá lắm!

    Hahahahahah!!!!!!

    Hắn lại kéo cậu vào ghế trước đây mà cậu ngồi.

    Hỏi:

    - Thế bây giờ mày cần bao nhiêu?

    Ta có thể cho mày số tiền mà mày chưa từng thấy trên đời đấy?

    Hay là vào băng Mashijo của ta, mày coi như cũng có một cái chốn dung thân cho mình đấy!

    Sao?

    Cậu lúc này cười thật tươi:

    - Thật ra tôi muốn một thứ khác.

    .

    .

    .

    Những thành viên của băng đảng ở tầng trên tầng dưới cùng cũng đang làm việc của mình thì nghe thấy tiếng cửa thang máy.

    Nhìn vào phía cửa đàn từ từ mở ra, họ kinh hoàng khi nhìn thấy chủ nhân của mình đang bị trói chặt tay chân, bên cạnh là cậu nhóc tóc cam đang mỉm cười ma mị nhìn họ, tay cầm khẩu CZ EVO3.

    Lập tức tất cả mọi người ở đó liền lấy vũ khí ra định liều chiến, nhưng ngay sau đó bị cậu cho mỗi người một phát chết ngay.

    Có những người may mắn thoát được, nhưng bị cậu xong vào bẻ cổ luôn.

    Cậu nhìn thấy một khẩu Beretta PX4 Storm, liền thuận tay vớ lấy kèm theo đạn.

    Xong rồi cậu liền lên tầng tiếp theo, xử lí tương tự những đứa kia.

    Xử lí đến đâu, cậu cũng với theo vũ khí đến đó, trong đó có cả lựu đạn.

    Băng đảng Mashijo có tất cả 129 người, nhưng không ai có đủ sức để động được vào cậu đã.

    Cậu liên tục dùng súng, dùng dao giết chết từng đứa một, gương mặt vẫn biểu lộ sự thích thú một cách ma mị, đáng sợ.

    Không ai tin được chuyện một cậu nhóc chỉ mới 12 tuổi đã có thể có sức mạnh và kĩ thuật kinh hoàng đến nhường nào.

    Cậu thêm đó cúng đã dùng vài quả lựu đạn để nổ các tầng, ngọn lửa đang dần dần bao trùm lên trụ sở ấy.

    Xử lí xong các thành viên ở tầng trên cùng, lúc này cậu mới tháo cái bịt mắt trên mặt tên trùm ra, hắn kinh hoàng khi thấy tay sai của mình đã bị giết sạch.

    - T..t..tại..s...sa...sao...-

    - Tại sao ư?

    - Cậu từ từ tiến lại gần hắn, nắm lấy cổ áo.

    - Tại sao ư?

    TẠI MÀY THÔI!!!

    TẠI MÀY THÔI!!!

    TẤT CẢ LÀ TẠI MÀY!!!!!!

    HAHAHAHAHAHAH!!!!!!!!!

    Cậu cười điên dại, thì thầm bên tai hắn một câu, rồi ném hắn xuống đất.

    Cậu nhặt một cây rìu, lao vào chặt đứt tay hắn.

    Hắn kêu thất thanh, nhưng không ai ngoài cậu nghe được cả.

    - HÉT NỮA ĐI!!!!

    HÉT NỮA ĐI!!!!!!

    MAU HÉT NỮA ĐI!!!!!

    HAHAHAHAHAH!!!!!!

    Rồi cậu chặt nốt một tay còn lại, rồi đến hai chân, và tiếp đến cậu vung rìu vào chỗ hiểm của hắn.

    Tiếng thét cứ chồng chất lên tiếng thét, rồi hắn ngất đi.

    - Tiếc ghê, TAO ĐỊNH CHẶT ĐẦU MÀ MÀY NGẤT RỒI HẢ!?!?!?

    TAO VẪN CỨ CHẶT ĐẤY HAHAHAHAH!!!!!!

    Cậu vung rìu vào cổ hắn luôn.

    Xong việc, cậu đến chỗ một cái tủ gỗ gần đó, mở toang cửa ra, thấy một tên đang trốn trong đó, cậu lôi đầu hắn ra luôn, kéo hắn đi theo mình, thoát ra khỏi cái căn cứ đang dần cháy rụi này.

    Ra khỏi nơi đó, cậu cứ thế ngắm nhìn đám cháy đang dần thiêu rụi ngôi nhà hoang trước mắt, với ánh mắt vô hồn, sau đó cậu liền cười thành tiếng, cười thật to, thỏa mãn vô cùng.

    .

    .

    .

    Một khách sạn Trung Gian khác, khách sạn Sakura.

    Quản lí đang đứng với vai trò tiếp thị, bỗng nhiên thấy một cậu nhóc lôi đầu một tên đàn ông trưởng thành vào trong, ai trông cũng máu me cả.

    Cậu nhóc nói với tên đó:

    - Kể chuyện gì vừa xảy ra đi.

    Hắn cũng rất nghe lời mà kết hết những gì đã xảy ra, thêm luôn một câu chốt:

    - Băng Mashijo tàn rồi...

    Ai nấy nghe xong liền kinh sợ mà nhìn cậu bè, cậu hiện tại vẫn đang uống nước nghỉ ngơi.

    Họ hiểu ngay mà lập tức làm bảng lương cho cậu.

    - Thế tên cậu là gì?

    -...Hinata Shouyou.

    - Tên hành nghề?

    Cậu nghe xong liền đi lại chỗ tên kia, hỏi:

    - Tao tên gì mới hợp?

    Hắn nhìn cậu một lúc lâu, rồi bảo:

    - ...Kuroi...Taiyō...

    **********

    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Văn phong kém quãi:'((((((((((((((((((((((((((((((
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    IX


    Ai nghe xong cũng lặng người cả.

    Một cậu nhóc chỉ mới 12 tuổi, nhưng lại làm ra chuyện phi thường đến nhường này.

    Thật sự không thể tin vào tai họ.

    - Vậy, cậu làm thế nào để trở nên mạnh như thế!?

    Mọi người quay sang nhìn người đã hỏi, thì ra là Kageyama.

    Cậu này luôn luôn cố gắng không ngừng để trở nên giỏi hơn, nên ai cũng hiểu cho cậu cả.

    - Thực ra, tôi vốn là trẻ mồ côi.

    - Em nói, trừ Daichi ra thì ai cũng thấy hơi chạnh lòng.

    - Tôi bỏ trốn khỏi trại mồ côi và sống lang thang khoảng mấy tháng thì gặp được mẹ nuôi tôi, cũng là một sát thủ tài ba.

    Lúc đó tôi chứng kiến bà ấy phang chết hai người đàn ông bằng búa, tôi lao vào đòi bà ấy dạy làm sát thủ.

    Tôi trở nên được như bây giờ là nhờ bà ấy.

    Sugawara lên tiếng hỏi:

    - Nhưng tại sao em lại muốn làm sát thủ?

    - ...Em xin phép không nói ạ.

    Và nếu mọi người có hỏi thì em cũng xin phép không nói ra bà ấy là ai ạ.

    Anh cũng gật đầu.

    - Nhưng mẹ nuôi cậu đã đào tạo cậu kiểu gì thì cậu mới được như vậy?

    - Lại là Kageyama.

    - ...Cậu cứ hình dung là kiểu tôi suýt chết mấy lần đi, ha!

    Vì điều này cũng hơi khó nói...

    - Thôi Kageyama, Hinata không muốn nói thì đừng ép.

    - Ennoshita ngồi cạnh Kageyama cũng khuyên bảo cậu.

    - Nhưng, em bảo mồ côi?

    - Narita tò mò.

    - Lần này em lại xin phép không nói ạ!

    - Thôi, được rồi.

    - Daichi vuốt mặt rồi nói.

    - Cũng muộn rồi, ngủ sớm đi, mai có khi lại có việc cần làm đấy.

    Giải tán!

    Cả đám nghe xong liền lập tức về phòng.

    .

    .

    .

    Kageyama nằm trên giường cũng đã được một tiếng đồng hồ rồi, nhưng cậu vẫn không sao ngủ được.

    Suy nghĩ trong đầu cậu lúc này đây đều là về cậu bạn mới này của mình: cậu hiện tại có quá nhiều câu hỏi rất muốn hỏi Hinata, nhưng dường như Hinata từ chối trả lời câu hỏi về đời tư của cậu ta.

    Rốt cuộc thứ gì đã tạo nên con người của cậu ta hiện tại?

    - Cậu chưa ngủ?

    Kageyama thoáng chốc giật mình, quay sang thì thấy Hinata đang nhìn mình, cười.

    - C-chẳng phải cậu cũng thế sao?

    - Cậu trai thanh minh.

    - Cứ coi như là hai ta như nhau đi.

    Vậy cậu đang suy nghĩ về cái gì đấy?

    - ...Không phải chuyện của cậu, boke.

    - Ơ này, cả ngày hôm nay tôi chưa hề làm gì cậu đâu đồ Bakageyama!

    Kageyama không nói gì, quay mặt đi.

    - Vậy, hồi nãy tôi đã kể đôi chút về đời tư của tôi rồi, cậu cũng kể về cậu đi!

    Coi như hai ta sòng phẳng!

    Hinata hỏi, cậu bạn cùng phòng nghe xong mà nhìn lại em.

    Và ngay cả Kageyama cũng không biết là động lực từ đâu, cậu lại mạnh dạn kể luôn:

    - Ông tôi cũng từng là một Người Đứng Đầu của Haikyuu.

    - Wowww!!!!

    - Hinata ngạc nhiên, làm đối phương ngại đỏ mặt.

    May cho thanh niên là lúc này phòng tối.

    - Chị tôi cũng từng là sát thủ ở đây, nhưng chị ấy không làm nữa, đi chuyển sang làm quản lí của một khách sạn Trung Gian rồi.

    - Thế thì cậu khác gì con ông cháu cha chứ!

    Ngưỡng mộ ghê!!!

    Kageyama lúc này chỉ mong rằng em thôi khen đi chứ đến cả cậu ta cũng sắp nóng chết vì ngại rồi, nhưng vẫn kể tiếp:

    - Tôi từ bé cũng được đào tạo làm sát thủ.

    Cũng như cậu, tôi tự nguyện làm, tôi muốn trở thành sát thủ!

    - Vậy hai ta lại có thêm một điểm chung.

    Sau câu này của Hinata thì hai người lại im lặng.

    Thanh niên Kageyama lúc này cũng chẳng hiểu nổi lòng mình nữa, tại sao lại đỏ mặt?

    Tại sao tim lại đập?

    Càng nhìn Hinata, cậu càng có cảm giác như xung quanh cậu bé này có một vầng hào quang, khiến cho cậu ấm áp.

    Có lẽ về sau nên tìm hiểu cậu ta nhiều hơn.

    - Cậu có chị gái?

    - Đột nhiên Hinata lại hỏi.

    - ...Ừ, thì sao?

    - ...Tôi từng có em gái.

    - ...Vậy con bé bây giờ đang ở đâu?

    - ...Ngày tôi bỏ trốn khỏi trại mồ côi, tôi đã để em gái của mình lại đó, hồi đó nó mới được mấy tháng.

    Chắc giờ con bé đang sống hạnh phúc, với gia đình mới.

    Thật tốt cho con bé...

    - Chắc gì?

    Nhỡ đâu con bé vẫn ở đó thì sao?

    - Tôi chắc chắn!

    - Hinata nói với giọng cương quyết.

    - Con bé là một đứa trẻ rất dễ thương, như thiên thần ấy, và khỏe mạnh.

    Tôi chắc chắn trong ngần ấy thời gian thì con bé phải được nhận nuôi rồi.

    - Có điều, tại sao cậu lại trốn khỏi đó?

    - ...Vì tôi muốn làm sát thủ.

    Hai người lại im lặng.

    Hinata nói đến đây, trong đầu lại nhớ đến cảnh hồi bé.

    Cậu ngày đó rất thích bế em, vì em rất dễ thương.

    Bất cứ khi nào cậu bế, em đều cười khúc khích rất đáng yêu.

    Hay những lúc ru em ngủ, một cách nào đó cậu lại thấy giống với thiên thần mà cậu được nghe kể trong câu chuyện của mẹ.

    Hồi cậu lén bỏ trốn khỏi trại, cậu cũng đã bế em lần cuối, lúc đó em ấy đang ngủ say...

    - Thế em cậu tên gì?

    - ...Natsu, Hinata Natsu.

    Còn chị cậu?

    - ...Miwa, Kageyama Miwa.

    - A!

    - Hinata nhận ra điều gì đó.

    - Chị cậu quản lí khách sạn The Barber đúng không?

    - Sao cậu biết!?!?!

    - Ngày trước hồi còn làm tự do tôi đã đến đó.

    Ở đó có dịch vụ cắt tóc, chị cậu làm cả cắt tóc cho khách luôn.

    Tôi có số chị ấy mà!

    - Ủa thế chị tôi có biết cậu không!?

    - Biết chứ!

    Chị ấy hồi đó xin cả chữ kí của tôi mà!

    - Thế sao chị ta không nói tôi!?!?!?

    Kageyama nghe xong chuyện này thì cay cú lắm.

    Rõ ràng gặp được idol của cả hai hồi đó mà lại không nói với nhau một tiếng nào, thử hỏi xem có cay không?

    - Mà cậu gặp chị ấy lúc nào?

    - ...Tầm khoảng 5 tháng trước.

    - Thế nghĩa là chỉ mới đây thôi á!?

    Sao chị ta không nói chứ!?!?

    - Thôi thôi, thông cảm đi!

    Chắc chị ấy cũng bận mà.

    Hồi đó tôi đến thì ở đó đông lắm, như là đi làm du lịch ấy.

    Tôi chắc chị ấy cũng muốn nói cậu lắm.

    - ...

    - Thanh niên đã kiệt sức vì cay cú.

    May mắn là phòng này cách âm.

    - Mà chị cậu ngầu thật đấy!

    - ???

    - Lúc tôi ở đó thì có một tên trùm, có lẽ vậy, hình như gặp phải tên mình ghét nên liền rút súng ra bắn.

    Chị cậu xuất hiện cái ném luôn con dao cắt tóc đang cầm trên tay vào cổ hắn, chết luôn!

    Chị mặc nguyên cây đen, thành ra nhìn ngầu lắm, thêm cả quả động tác nữa thì đúng là ngưỡng mộ thật sự luôn!

    Xong rồi lại còn một tay chống hông, một tay vẫy nhân viên bảo: "Dọn dẹp đi mấy đứa!", ngầu lắm!

    - Hinata nói với vẻ hào hứng.

    - À.

    Đúng thật, chị tôi rất giỏi, cũng rất ngầu.

    Kageyama trầm ngâm.

    Ngày bé, cậu cùng chị mình rất hay tập luyện cùng nhau.

    Đến một ngày, chị cậu tâm sự với ông là mình không muốn làm sát thủ nữa, đi làm kinh doanh.

    Đến giờ hỏi chị tại sao thì chị chỉ bảo: "Tại thấy không hợp".

    Cậu nghĩ lại, nếu giờ chị mà nghe được những lời này từ Hinata thì chắc là ngượng chết đấy.

    - Nhưng, cậu lấy số chị tôi làm gì?

    - Thì tôi muốn kết bạn thôi.

    Đến khách sạn nào tôi chả xin số của quản lí!

    - Thế á!?

    - Ừm!

    Hồi nãy tôi kể rồi đó, tôi đã đến khách sạn Sakura để lấy bảng lương đầu tiên, cũng từ đó có luôn tên hành nghề.

    Tôi lúc đó cũng xin luôn số bà quản lí, bà ấy trông cũng ngầu lắm luôn!

    Cảm giác ai làm nghề này cũng ngầu nhỉ, trừ tôi.

    Tôi lúc nào cũng bị nói là trẻ con, dễ thương.

    Tôi cũng muốn ngầu!

    Nhưng họ nhận xét thế trước khi biết tôi là ai, còn khi biết rồi thì, thôi không nói làm gì vậy!

    - À, hiểu rồi.

    - Oáp ~ tôi buồn ngủ rồi!

    - Hinata ngáp một tiếng rồi bảo.

    - Ờ, ngủ ngon.

    - Cậu cũng thế!

    Lập tức Hinata chìm vào giấc ngủ, Kageyama cũng ngủ luôn, tối nay nói chuyện thế là đủ rồi.

    .

    .

    .

    5h30' sáng, tất cả mọi người đều đang ngủ say.

    'BÍP!

    BÍP!

    BÍP!'

    - MẤY ĐỨA LẬP TỨC DẬY NGAY CHO ANH!

    SÁNG NAY CÓ NHIỀU VIỆC PHẢI LÀM ĐẤY!

    KHÔNG DẬY THÌ ANH ĐẾN LÔI ĐẦU DẬY!

    Hinata và Kageyama giật mình tỉnh giấc sau hồi còi.

    Chưa kịp hiểu chuyện gì thì lại nghe giọng của Daichi-san, thế là lập tức rời khỏi giường đi vệ sinh cá nhân.

    Một lúc sau thì toàn bộ thành viên của Karasuno đã có mặt tại khu sinh hoạt chung.

    Ai nấy đều trong bộ đồng phục của Karasuno kèm theo túi đồ hành nghề của mình.

    Lần này Hinata không đeo balo đi nữa, em đã được cho một cái túi đồ mới nhỏ gọn hơn, để đựng súng hay dao và các đồ khác.

    Daichi đi đến trước mặt mọi người, tay đang cầm một tập giấy, rồi ném tập giấy lên bàn.

    - Hôm nay tự dưng mấy vụ ập đến.

    Với số lượng kiểu này thì theo anh là nên chia ra hai người một vụ thì đủ đấy!

    Lần này thì chắc không cần đi giám sát mấy đứa tân binh nữa đâu, coi như kiểm tra độ tự lập của tụi nó luôn.

    Thôi thì để cho đỡ mất công, bạn cùng phòng đi với nhau đi!

    Cứ lấy đại một tờ là được, rồi đi làm nhiệm vụ đi!

    Mọi người đều đã rõ, rồi ai nấy đều bắt tay vào đi làm việc của mình.

    Hinata và Kageyama đã cầm một tờ nhiệm vụ, trong đó có ghi ra rằng việc của họ là đi giết một ông trùm người nước ngoài, địa chỉ ở gần đây.

    - Mà, Kageyama nè, tui hỏi xíu?

    - Hinata đột nhiên hỏi trong lúc hai người đi ra nhà xe.

    - ??

    - Mấy cậu lấy nhiệm vụ từ đâu thế?

    - Sẽ có những người thuê Haikyuu đi giết người, rồi từ những yêu cầu đó chuyển về các đồn khác nhau thôi!

    - Ò.

    Mà ta đến đó kiểu gì mà cậu lại ra nhà xe thế?

    Cậu biết lái à?

    - Tất nhiên!

    Sát thủ nào chả biết lái xe!?

    - ...Ngoại trừ tôi.

    Kageyama nghe xong liền ngã sấp mặt.

    - Gì chứ điều đó bất ngờ lắm à?!?!?

    - Quá bất ngờ ấy chứ!

    - Thật sự đây là lần đầu cậu nghe chuyện sát thủ không biết lái xe.

    - Thế hồi còn là tự do thì cậu đi bằng cái gì??

    - Thế cậu chưa đi phương tiện công cộng bao giờ à!?

    Thôi đứng dậy đi ngay đi Bakageyama!

    - Biết rồi boke!

    Hai người đến chỗ một cái xe hơi con, bốn chỗ.

    Sau khi lên xe rồi thì Kageyama đạp ga, nhanh chóng xuất phát.

    Quả nhiên, cậu ta lái rất êm.

    - Cậu lái giỏi ghê!

    - Hinata cảm thán.

    - Về sau nhờ ai dạy lái đê!

    Kageyama thì bận tập trung vào con đường phía trước, Hinata thì ngắm nhìn cảnh đẹp ở hai bên con đường.

    Một lúc sau, Hinata nói:

    - Thực ra, một phần lí do vì sao tôi chọn Karasuno, là vì Miyagi này từng là quê tôi.

    Cũng một phần là vì ông Ukai từng bảo tôi giống quạ hồi mới gặp ông lần đầu.

    Ai cũng bảo tôi giống em bé hay thiên thần các kiểu, lần đầu có người ví von tôi như vậy đấy!

    Kageyama hơi ngạc nhiên, nhưng không nói gì.

    Biệt thự của mục tiêu hai người cần giết nằm ở một vùng hẻo lánh, gần vùng núi.

    Đó là một tòa biệt thự rộng lớn, trông như một tòa lâu đài giữa vùng hoang sơ, cạnh đó có một bể bơi.

    Bao quanh biệt thự là một dàn vệ sĩ đứng bảo vệ.

    Hai thanh niên đứng nấp ở một bụi cây gần đó, bàn nhau.

    - Vậy, có kế hoạch cụ thể nào không?

    - Hinata hỏi.

    - Tôi nghe ông Ukai bảo là khi làm việc nhóm thì cũng phải có kế hoạch các kiều, nhỉ?

    - Tôi có bao giờ lên kế hoạch gì đâu!

    - Ủa, thế giờ định làm thế nào?

    - Thì, cậu định làm gì?

    Cậu từng một thời đốt cháy mấy băng xã hội đen rồi mà!?

    - Thường thường thì tôi sẽ chọc thủng lốp xe của bọn nó trước cho hết chạy thoát, rồi đi phá camera, rồi xử thôi!

    Tôi cũng có bao giờ lên kế hoạch gì đâu, có thế tôi mới hỏi cậu chứ!

    - Vậy làm theo ý cậu đi.

    Tôi đi phá camera, cậu đi phá xe, rồi hai ta cùng chiến!

    - Chốt!

    Hai người phân ra.

    Kageyama rút từ trong túi ra một cây súng tỉa, MTs-116M.

    Loại súng này được thiết kế theo kiểu giảm thanh, có thể nói là gần như không thể nghe thấy âm thanh được.

    Cậu từ từ đưa súng lên tầm mắt, chĩa súng hướng về một cái camera, rồi bóp cò.

    Thế là một cái camera đã không thể nào hoạt động được nữa.

    Cậu cũng làm thế tương tự với những cái khác.

    Trong khi đó, Hinata đã đi về hướng khác của tòa nhà và cũng đã nhìn thấy cửa gara, nhưng không dễ gì để vào đó cả.

    Nhận ra Kageyama đã bắn hết camera ở khu này, em thầm nhủ "Làm tốt lắm Kageyama!" rồi nhân lúc về sĩ không để ý, em lẻn vào cửa sổ cạnh đó, nhờ thân hình nhỏ nhắn mà em cũng dễ dàng lẩn trốn, tránh né hết tầm nhìn của camera bên trong.

    Dựa theo vị trí em đã xác định được ở bên ngoài mà em cũng đã tìm được cánh cửa vào gara.

    Nhanh chóng phá khóa, tiến vào trong một cách cẩn thận, em cũng lấy cây súng ngắn của mình, lắp nòng giảm thanh vào rồi bắn hết vào mấy cái camera.

    Xong việc, Hinata cất súng, rồi lấy con dao loại BC-41, đâm thủng hết lốp xe, thấy chưa đủ thì mở nắp xe phía trước ra, cắt hết dây nối động cơ.

    - Oi boke!

    Âm thanh phát ra từ chiếc máy liên lạc trong túi của Hinata, là Kageyama gọi.

    - Tôi đây!

    Có gì?

    - Cậu xong chưa?

    - Rồi!

    - Tôi cũng thế.

    Giờ làm gì?

    - Thường thường thì tôi sẽ chiến với mấy thằng vệ sĩ trước.

    - Vậy cậu lo bên trong, tôi lo bên ngoài.

    - Oke!

    Ở bên ngoài, Kageyama từ từ nhếch mép cười, một nụ cười quái dị.

    Cậu thanh niên vốn là một xạ thủ tài năng, nên chuyện này đối với cậu dễ như chơi.

    Nhưng cậu lại muốn chiến giáp mặt với bọn chúng, thôi thì, phân ra một nửa bắn chết, một nửa đích thân xử lí.

    Nghĩ là làm, cậu liền mở màn bắn chết mấy thằng luôn.

    Những đứa cũng quanh liền giật mình mà cũng rút súng ra thủ thế.

    Cậu cũng nhanh trí mà cầm súng cùng đồ dùng của mình đi ra chỗ khác, bắn chết thêm mấy đứa nữa.

    Khi đã thoả mãn, cậu cất súng vào túi, thay vào đó là một con dao được lấy ra.

    Sau đó, cậu lấy một cái khăn bịt lại mặt, rồi nhảy ra khỏi chỗ trốn, xuất hiện ngay trước mặt đám kia, nói:

    - Bắt đầu chiến đê!

    Hinata lúc nhận được tín hiệu của thằng bạn mình hồi nãy thì cứng không nhịn nữa, trực tiếp phi lên nhà, đúng giữa đám vệ sĩ bên trong.

    Không nói không rằng, em cầm dao tiến về phía tui nó luôn.

    Mấy đứa vệ sĩ này vốn không phải là đối thủ của em, nên em dễ dàng giết chết chúng.

    Kageyama bên ngoài vừa đánh nhau vừa được chúng kiến thần tượng một thời của mình ra tay, trong lòng thầm ngưỡng mộ.

    Tên trùm đã nhận thấy rằng mình đang bị truy sát, liền lẻn xuống nhà xe bằng đường bí mật trong đó, nhưng xe của hắn đã bị phá hư mất rồi.

    Vệ sĩ của mình hầu như đã bị giết hết, không còn cách nào khác, hắn đành rút súng chạy ra ngoài, bỏ chạy.

    Hinata nhận thấy mục tiêu đã lẻn ra ngoài thì liền lao ra ngoài cửa sổ, vừa hô lên:

    - KAGEYAMA!

    HẮN Ở GẦN CHỖ CẬU KÌA!

    Thanh niên nhận được tín hiệu trong lúc đánh nhau thì nhìn xung quanh và thấy được hắn.

    Cậu chạy lại chỗ hắn.

    Hinata trong lúc chạy lại chỗ cậu liền nói:

    - Chống tay cho tôi lấy đà ngay!

    Bằng cách nào đó Kageyama vẫn hiểu được ý của Hinata, liền đan hai tay vào nhau, rồi để cho Hinata một chân nhảy lên tay của cậu, bật đà lên nhảy lộn nhào trên không trung, rồi phi dao về phía tên kia.

    Tất nhiên, hắn đã chết.

    Những tên vệ sĩ còn lại thấy thế liền bỏ chạy thoát thân.

    Hai cậu trai lúc này chính thức xong việc cho ngày hôm nay.

    Nhìn lại bãi chiến trường mà họ đã gây ra, Hinata hỏi Kageyama:

    - Bình thường các cậu dọn xác kiểu gì?

    - Thì chúng tôi thuê ở bên công ty dọn xác thôi, chỗ nào chả được.

    Ủa thế hồi cậu làm tự do thì cậu tự dọn à?

    - Trước đây thôi.

    Từ khi gặp ông Ukai thì tôi để người của ông ấy dọn cho, tôi trả tiền.

    Cậu đừng hỏi thêm, lúc khác tôi nói cho.

    Kageyama cũng im lặng.

    Họ ngắm nhìn khu này một lúc sau thì liền di chuyển về chiếc xe của họ, đi ăn mừng chiến thắng.

    ----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Không biết mọi người thấy sao chứ tui thấy gần đây văn phong của tui càng ngày càng kém á 🥲🥲🥲

    Mà, tui có nên triển fic allhinata mới không, gần đây tui vã quớ, vã mấy hôm nay òi, nếu các bồ cho thì tui triển luôn cho nóng chứ tui muốn lắm rồi, hỏi ý kiến các bồ thui 😃😃😃

    Gần đây tui bị ốm, thêm cả tui bận học quớ nên ra chap chậm, mọi người thông cảm nha!

    Mà đọc xong thấy hay thì bình chọn cho tui ik🙂)))
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    Không phải chương mới đâu, đi hỏi ý kiến độc giả thân iu của tui thui!!!


    Chuyện là gần đây tui đang rất vã một cái plot mới, định là sẽ triển luôn.

    Fic mới này định là genderbender ngay từ đầu, ko có biến đổi gì hết.

    Tui hỏi ý kiến vài người thì hầu hết bảo là họ không thích, chỉ đu bl thui!

    Nếu vậy thì tui hỏi lại:

    TUI SẼ GIỮ NGUYÊN CÁI PLOT MỚI ĐÓ, VÀ SẼ GIỮ NGUYÊN GIỚI TÍNH NAM CỦA ẺM, MỌI NGƯỜI CHỊU KHÔNG?

    Đơn giản vì giới tính nó không ảnh hưởng gì nhiều thui.

    CẢNH BÁO!!!: CÓ SỰ OCC KHÔNG HỀ NHẸ ĐỐI VỚI MỘT VÀI NHÂN VẬT (Mặc dù điều này đã xảy ra ở fic này)

    Mọi người chịu không?

    Tui viết vì sở thích, và cũng để cho độc giả thân yêu của tui đọc thôi, không vì cá nhân đâu!

    À còn nữa, mọi người chắc để ý là tui có ra vài truyện tiếng Anh, thật ra là bên WattpadContest nó đang tổ chức vài cuộc thi, tui tham gia để luyện tiếng Anh cho vui thôi, mọi người đọc thì đọc, còn không thì đừng để ý nha!

    Lúc này đây tui đang viết chap mới cho The mystery of the sun đây, nhưng chắc chưa ra hôm nay được, vì chỉnh sửa nhìu quá!!!

    Chap trước tui vít vội vì sắp kỉm tra chưa kịp ôn bài nên chưa kịp chỉnh sửa, nhưng tui cũng mún chiều mọi người nên là chap trước tui nghĩ hơi dở :'(((((

    Chúc mọi người buổi tối vui vẻ nha các độc giả iu quí cụa tuiiiii!!!!!!
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    X


    Hai thanh niên lúc nãy cũng đã bỏ bộ quần áo dính máu hồi nãy đi, thay bằng bộ khác sạch sẽ hơn.

    Kageyama vừa lái xe vừa hỏi Hinata đang ngồi sau ghế:

    - Thế giờ ta ăn trưa ở nhà hay là ăn quán đây?

    - Bây giờ đi ăn mừng là phải đi ăn quán chứ!

    - Hinata hào hứng đáp.

    Thế là Kageyama lái xe đến một điểm vắng người, rồi cùng với Hinata đi đến một quán buffet.

    Hai cậu thanh niên đều có giấy tờ đem theo, cũng có tiền lương đàng hoàng cả nên cứ thế mà bước vào trong.

    Tất nhiên, cả hai cậu trai đều mặc áo khoác ngoài để che đi logo tổ chức.

    Hai người vào trong quán liền lấy cả đống thức ăn về bàn, rồi cùng nhau đánh chén sạch chỗ thức ăn ấy.

    Nhìn từ ngoài thì cứ như có cảm giác hai cậu trai đang thi ăn uống với nhau vậy.

    Miệng hai người cứ như cơn lốc, quét sạch một cách nhanh chóng một bàn thức ăn đầy ắp, khiến người ngoài phải khiếp sợ.

    Đặc biệt nhìn vào Hinata, vừa nhỏ vừa gầy lại không hề thua kém gì bạn cao to của mình mà cứ lao vào đánh chén.

    Có lẽ, những sát thủ không chỉ khiến người khác sợ hãi và nể phục về tài năng và sự tàn bạo của họ, mà còn cả về sức ăn của họ nữa, nhỉ?

    À không, còn cả về độ giàu nữa, khi hai người còn tự tay trả hết số tiền cho bữa ăn "kinh hoàng" đó.

    Hai người lại lên xe, trở về nhà khi đã hoàn thành việc cần làm.

    Hinata hỏi:

    - Thế các cậu tính lương kiểu gì?

    - Theo cấp bậc, theo từng tháng.

    - Đối phương trả lời ngắn gọn.

    - Ồ!

    - Em cảm thán.

    - Hồi tôi còn làm tự do, tôi được trả tiền dựa trên số năm hành nghề và số người tôi khử, và cũng theo từng tháng.

    - Tôi biết.

    - Cũng có những tháng mà tôi nhỡ tay làm đi tong vài cái băng đảng ấy, thì những người trả lương cho tôi không biết tính số người kiểu gì, nên họ quyết định tôi được trả theo mức khá cao.

    - Bao nhiêu?

    - ...

    10 chữ số, cậu biết thế là đủ rồi.

    - HẢ?!?!?!?!?!

    Kageyama nghe xong liền mất lái, xuýt đâm vào cột đèn ở ngã tư đường.

    Hinata ngồi trong xe giật mình, theo quán tính liền nghiêng về một bên rồi ngã khỏi ghế.

    - ...Cậu và Daichi-san giống nhau ghê ha!

    - Hoàn hồn một lúc thì em cảm thán.

    - ??

    - Hồi mới lên xe về cùng anh, tôi có tiết lộ cho anh một bí mật, rồi anh ấy cũng xuýt lao ra khỏi mặt đường.

    - ...Thế cậu đã nói gì?

    - Đi mà hỏi Daichi-san ấy.

    - THẰNG LÁI XE KIA MÙ ĐƯỜNG À?!

    HAY LÀ KHÔNG BIẾT LÁI HẢ!?!?!?

    Hai cậu bạn mở cửa sổ nhìn ra ngoài, thì thấy người ta đã xúm lại rồi.

    Kageyama vội vàng cúi đầu xin họ lỗi rồi nhanh chóng quay xe rời đi.

    - Chết thật!

    - Cậu cảm thán.

    - ...Xin lỗi vì làm cậu như vậy.

    - Ờ, không sao.

    Hai người im lặng được khoảng một lúc.

    Sau đó, Kageyama hỏi tiếp:

    - Thế bình thường cậu được trả bao nhiêu?

    - Lần này cấm mất lái đấy!

    - Biết rồi Boke Hinata!

    - Thì tầm...6 con số 0.

    - Thế hiện giờ tài khoản UM của cậu có bao nhiêu!?!?

    - Chắc là...tầm...kiểu...10 chữ số...tầm tầm thế, hoặc hơn, vì lâu tôi chưa nhìn, gần đây cũng chả tiêu cái gì...

    - ...

    - Thay vì bị mất lái thì Kageyama đã sững người vì bất ngờ, nhưng vẫn đủ tỉnh để lao xe đi.

    - Thế sao cậu lại lựa chọn vào đây trong khi có thể kiếm nhiều hơn?

    - Tôi đã nói cậu một vài lí do tôi làm vậy rồi.

    Kageyama lại im lặng.

    Quả nhiên rất khó để nắm bắt được đối phương là người như thế nào.

    Những thành viên khác của đội thì cậu đã biết được họ là người như thế nào, nhưng cậu bạn này thì lại khác.

    Cậu rất cởi mở, hòa đồng, nhưng lại bí ẩn một cách kì lạ...

    - À, cho tôi hỏi.

    - Hinata.

    - Gì?

    - Tại sao cậu muốn làm sát thủ vậy?

    Cậu ngập ngừng, đơn giản vì không biết cách trả lời như thế nào.

    Tính ra thì, đây cũng là mong muốn của cậu.

    Ai đâu lại nói ra rằng mình có ước mơ đi giết người chứ, nhưng có lẽ lí do cậu muốn làm cũng tương tự như vậy.

    Nói đúng hơn, nó xuất phát từ sự ngưỡng mộ, tôn trọng của cậu dành cho người ông và người chị của mình.

    Đối với cậu, họ là những người ngầu nhất, tuyệt vời nhất và đã để lại ấn tượng sâu đậm trong tâm cậu, và cậu muốn trở nên giống họ, thậm chí giỏi hơn họ.

    - Vì ước mơ, phải không?

    Kageyama giật mình, cậu ta hoàn toàn nắm thóp được mình.

    Từ lúc mới gặp Hinata cậu đã rất sốc khi chỉ mới nhìn vào mắt thôi mà có thể biết được tâm trạng mình rồi.

    Lần này lại bị đọc thấu, trong khi cậu chưa hề thấu được cái gì từ đối phương.

    - Yên tâm, điều đó không có gì phải ngại đâu.

    Bản thân tôi cũng là mong muốn trở thành sát thủ mà.

    - Hinata vừa nói, vừa nở nụ cười.

    Và nhờ có gương chiếu hậu mà đối phương đã được chiêm ngưỡng nụ cười ấy.

    Khuôn mặt của Kageyama thoáng chốc chuyển sang màu đỏ.

    Hai người một lần nữa im lặng, trong khi Kageyama lái xe và tập trung vào con đường phía trước thì Hinata nhìn từ phía cửa sổ mà ngắm nhìn thành phố Sendai.

    Khi đi xe nhiều lần với nhiều người, em nhận ra rằng ai cũng phải đi qua trung tâm thành phố để từ đó mới đến địa điểm của mình, nên từ đó em luôn tận dụng cơ hội này để ngắm nhìn cảnh nơi thành thị này.

    Khác với Tokyo mang đa dạng màu sắc, Sendai là một nơi ngập tràn màu xanh, nơi đâu cũng thấy màu xanh của cây cỏ, hòa quyện với màu xanh của bầu trời, màu xanh của dòng nước mặt hồ ở công viên, và cả những màu xanh của những ngôi nhà hay quần áo của người dân và khách du, tất cả cộng lại thì như một không gian kì lạ, mới mẻ, nơi chứa đựng sắc xanh độc đáo trong đôi mắt to tròn thơ ngây của Hinata.

    Bất chợt, Hinata kêu lên:

    - Oi Bakageyama!

    Cậu dừng xe ở đây được không?

    Dừng ở lề bên phải đi!

    Kageyama nghe người ta gọi mình vậy cũng tức lắm, nhưng cậu vẫn dừng lại đúng như Hinata nói.

    - Nhìn ở khu vực vỉa hè bên kia, chỗ hai người đàn ông cây đen, mỗi người cầm một cái vali.

    - Em nói tiếp.

    Kageyama cũng nhìn theo, quả nhiên là có hai người như vậy đang đứng đối diện nhau thật.

    Nhìn kiểu gì cũng nghĩ là họ đang trao đổi cái gì đó.

    - Cậu nhận thấy gì ở họ?

    - Hinata hỏi Kageyama.

    - Thì...chắc là xã hội đen đang trao đổi cái gì đó thôi.

    - Còn điều gì đặc biệt?

    - Thì...Mà cậu hỏi cái này để làm gì boke!?

    - Để xem người trong ngành bốn năm kinh nghiệm nói đây!

    Em nói xong rồi lại vuốt hai bên tóc, làm ra vẻ mặt ngầu, làm cho Kageyama nhăn mặt khó hiểu.

    - Cậu thấy đấy, bình thường nếu xã hội đen trao đổi hàng hóa, thì thường họ sẽ trao đổi ngay ở khu vực vận chuyển hàng đó luôn để tạo uy tín, đằng này họ lại trao đổi ở trước mặt đông người xung quanh thế này thì tức là vì bốn điều: một là đang dùng cái gọi là "nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất", với lại nơi này cũng gần cảng, hai là hàng này phải vận chuyển đến vào lúc thích hợp và trong bí mật, ba có lẽ là hàng này tương đối nguy hiểm nên phải làm trước để tí còn "tránh đạn", thứ tư là vì hàng này đắt khủng khiếp, nếu trước mặt tay sai, thuộc hạ hay ai đó ngoài cuộc thì lại có nguy cơ bị trộm.

    - Ờ, thì sao?

    - Kageyama chưa hiểu lắm.

    - Cậu nghĩ xem hàng nào lại đặc biệt thế?

    Kageyama vẫn chịu cứng, làm Hinata phải nói tiếp:

    - Tôi xét từng trường hợp thế này: nếu là ma túy hay hàng lậu gì đó, thì lại phạm quy tắc đầu tiên, vì nó không cần nguy hiểm với an toàn gì cả mà chỉ cần uy tín của đôi bên với chất lượng của mặt hàng thôi, với lại do mỗi thương vụ kiểu này thì tốn tiền lắm, cả tiền thu mua lẫn tiền vận chuyển.

    Nếu là bom hay thuốc nổ, vũ khí hay các vật phẩm mà nếu sơ xảy thì coi như đi tong mấy mạng ấy, thì không phạm điều một và ba, nhưng phạm điều bốn, vì thông thường nó không đắt bằng mấy cái trên lắm trong giới sát thủ.

    Cậu thử nghĩ tiếp xem!

    Đối phương tuy đã tiêu hóa được gần hết thông tin mà Hinata nói và công nhận điều đó đúng, nhưng cậu vẫn không thể suy ra được Hinata muốn gì.

    Em lại ngán ngẩm, nhưng nghĩ lại vì bạn mình nó mới là tân binh nên một lần nữa hỏi:

    - Thế theo cậu trên đời này cái gì đắt nhất?

    - ...Vàng?

    Kim cương?

    Hay cái gì?

    - Mạng người.

    - Hinata nhìn thẳng vào mắt Kageyama rồi mỉm cười.

    - Cậu chắc hẳn cũng đã nghe nhiều người nói mạng người quý hơn tất cả đúng chứ?

    Kageyama gật đầu, công nhận đúng, nhưng chưa hiểu hết.

    - Cậu cứ thử nghĩ xem, điều đó có đáp ứng đủ bốn tiêu chí trên không?

    Đối phương nghe xong cũng thử nghĩ, quả nhiên có lẽ cũng đủ cả bốn: "nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất", người thì không vận chuyển lộ liễu được, người cũng sẽ có lúc hung hăng tấn công người khác, người thì đắt...

    Kageyama giật mình:

    - Chờ đã, không lẽ ý cậu là...

    - Giờ mới hiểu, tôi cũng chịu cậu đấy.

    - Hinata vỗ trán, rồi cũng cười nhìn cậu.

    - Đúng đây, bọn nó là hội BUÔN NGƯỜI.

    Cậu ngạc nhiên rồi nhìn lại hai người kia, họ vẫn đang trao đổi với nhau điều gì đó, rồi từ từ đưa vali cho nhau.

    Mặc dù đã tiếp xúc với nhiều mafia, Kageyama vẫn không thể ưa nổi loại buôn người, vì cậu tôn trọng sự tự do của mỗi con người trên đời này.

    Cậu chỉ tước đoạt mạng của con người, không phải tước đi sự tự do của họ, và cậu căm ghét những người như vậy.

    - Nhưng cậu chắc không?

    - Kageyama nghi ngờ.

    - Sao lại không?

    Mà nếu cậu không chắc thì ta đi theo xem sao!

    À, cậu biết đấy...

    - ???

    - Tôi theo chủ nghĩa Quyền con người, và cũng thiên về chủ nghĩa Tự do của mỗi cá nhân.

    - Thì?

    - Tôi hỏi nhé, cậu có muốn trải nghiệm cảm giác của tôi hồi còn là sát thủ tự do không?

    - Em cười.

    Cậu lập tức hiểu ngay lời Hinata, và một điều nữa là việc này không cấm.

    - Thế thì vào vị trí đi, tôi chuẩn bị lái đấy!

    - Yeah!!!

    - Hinata reo lên vui sướng.

    Kageyama chờ cho hai người cùng đi về một hướng, đó là hướng về bến cảng, anh liền khởi động xe, từ từ theo dõi hai người.

    .

    .

    .

    Chiều tối.

    Lúc này cả hai cậu trai đều đang có mặt ở bến cảng.

    Hai người kia thì cũng đã đi đến một quán gần đó rồi.

    Để ngụy trang, Kageyama dùng phi tiêu ném vào dây của camera, rồi cứ thế lái xe vào một góc, gần một thùng container.

    Hinata cũng tranh thủ mua tầm chục cái bánh bao thịt đem về xe của hai người, và thoáng chốc cả hai đã chén sạch chỗ đó.

    Đến khi tối mịt người thì mọi chuyện cũng bắt đầu lộ diện, bao gồm hai tên kia.

    Đã có một đoàn xe hơi màu đen đến từ hai phía khác nhau, tập trung lại ở một khu cảng.

    Từ phía xa có một con tàu đang cập bến, và tất cả những người trên bờ lúc này đều đang hướng mặt về phía con tàu đó, bao gồm cả hai cậu trai đang trốn trong xe kia.

    Khi tàu đã vào cảng, sau một vài thao tác cho thuyền cập bến, thì bắt đầu có một người trong tàu đi ra.

    Hai người trốn trong xe chứng kiến cảnh nhóm người họ trao đổi, rồi kí vào một tờ đơn, thế là người từ trong tàu ra đã vẫy tay những người thuyền viên còn lại, và cảnh tượng sau đó đã khiến cho hai cậu trai sững sờ.

    Những "hàng hóa" đã từ trong boong tàu lần lượt được đem ra ngoài, và nó không phải thứ gì xa lạ, đó là những chiếc lồng sắt chứa đựng những con người đang bị xiềng xích bên trong.

    Những con người ấy bị xích cổ, bịt mắt, có người còn bị xích cả tay chân, khắp người đều là những vết thương chằng chịt máu me và dường như không ai còn sức để tỉnh lại, quần áo ai cũng rách rưới, không đàng hoàng, và có cả những người phụ nữ và các bé còn bị thương không kém gì, thậm chí nặng hơn những người còn lại.

    Họ lúc này trông không khác gì, thậm chí còn không bằng những con chó trong đôi mắt của Hinata lúc này.

    Không những thế, cũng phải đến hơn chục cái lồng tương tự như vậy.

    - Cậu định lúc nào ra tay.

    Lần này Kageyama là người hỏi trước.

    - ...Bây giờ.

    Trong khi đó, những người chủ mưu của vụ này - hai người đàn ông vừa nãy và người vừa đi ra đầu tiên từ con tàu, đang vô cùng hài lòng về cảnh trước mắt đây.

    Đặc biệt, những "hàng hóa" này sẽ mang lại lợi nhuận vô cùng lớn cho cả ba người họ.

    Đang lúc đắc ý, bỗng đâu một người trong số đám tay sai đã đứng sau họ nãy giờ gục xuống, nằm trong vũng máu.

    Tất cả những người có mặt ở đó chứng kiến cảnh này giật mình rút vũ khí ra thủ thế.

    Lúc sau liền có tiếng vỗ tay, và họ lại nhìn về phía phát ra âm thanh đó.

    - Phi vụ lớn đấy, có lời khen!

    - Người nói là Hinata, lúc này em đang đeo khăn che mặt, nhưng ẩn sau chiếc khăn ấy là một nụ cười ma mị.

    - Nhưng tiếc là hết giờ chơi rồi!

    Một người trong số đám kia định xông lên, nhưng nhanh chóng bị cản lại bởi người khác, rồi hắn bị bảo nhìn logo trên áo Hinata, thế là tên đó liền khiếp sợ.

    Và không chỉ mình hắn, tất cả mọi người, bao gồm ba tên chủ mưu, cũng sợ hãi.

    - Oi boke, cậu phân chia như nào, đứa nào xử bên nào?

    Tất cả liền nhìn về phía tiếng nói kia, thì ra là Kageyama, lúc này cũng đang đeo khăn che mặt.

    Nhìn thấy logo của Kageyama thì ai cũng biết hai người cùng đội, và ai cũng run rẩy.

    - Chả quan trọng, cứ lao vào chiến đê!

    - Hinata.

    - Được!

    Đám kia tuy biết được mình bị truy sát bởi ai, nhưng biết là không còn đường thoát nên chúng cũng chỉ đành liều chết với hai người.

    Không ai trong đám kia là đối thủ của hai người cả, cứ thế lần lượt bị cho đăng xuất khỏi thế giới này.

    Kageyama lúc này đang cầm con dao cùng loại với của Hinata lúc nãy, còn Hinata đang cầm khẩu Glock 17, và cả hai cứ thế kết hợp chiến đấu cùng nhau.

    Cứ như hai người vốn dĩ chỉ có thể hợp tác với nhau thôi vậy, họ liên tục vừa đánh, vừa hỗ trợ cho nhau một cách đầy ăn ý.

    Điều đặc biệt hơn nữa là họ đều có thể hiểu rõ tín hiệu của nhau bất cứ lúc nào và bất cứ điều gì.

    Lần đầu tiên Kageyama trải nghiệm cảm giác có người hợp tác vô cùng ăn ý với mình, còn Hinata, chưa bao giờ việc hợp tác ăn ý với người khác lại vui đến vậy đối với em.

    Hai người như một cặp bài trùng, cứ thế đánh bại hết tất cả bọn chúng.

    Thoáng chốc, tất cả những tên liên quan đến buôn người ở đó đều bị nhấn chìm trong biển máu nơi bến cảng ở Miyagi này, và không còn ai có thể bơi ra khỏi vùng biển ấy nữa.

    Đứng ngạo nghễ giữa nơi đó là hai thành viên của Karasuno - một đội trực thuộc Haikyuu.

    - Giờ, tính sao với họ đây?

    Kageyama nhìn đám người bị xiềng xích kia mà hỏi Hinata, người cũng đang nhìn về phía đó.

    Hinata chỉ nói:

    - Khi nào đội dọn xác đến đây thì họ có lẽ sẽ lo cho những người kia luôn.

    Bình thường các cậu thuê bên nào?

    - Trước đây toàn đi thuê của bên Nữ Động hoặc nhiều chỗ lắm, giờ toàn lại công ty ngài Ukai thôi, vì ổng từng là một Haikyuu.

    - À, thế để tôi gọi cho ông ấy, bạn thân với nhau mà lị.

    Hinata liền lấy điện thoại ra gọi đến đầu dây bên kia.

    Xong cuộc gọi, cả hai liền kéo nhau ra khỏi đó, không ngoảnh lại phía sau.

    Khi vào xe, Kageyama hỏi:

    - Bây giờ làm gì?

    - Còn quán mì nào mở đêm không?

    - Nhiều.

    - Thế thì đến đó đi, tôi trả, dù sao tiền tôi cũng nhiều.

    Nhưng trước hết thay lại đồ đã, nhiều máu quá.

    Kageyama liền lái xe đến một nhà vệ sinh công cộng.

    Thay xong, họ lại cùng nhau đến một quán ăn đêm, gọi ra bốn tô mì và hai lon coca cùng lúc, ăn mừng chiến thắng lần thứ hai trong ngày.

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Mai nhà tui mất điện nên hôm nay ra chap luôn nha! 😅😅😅

    Tui viết xong chap đầu truyện kia rồi, nhưng có lẽ chưa đăng được.

    Tui có nhờ con bạn trên lớp vẽ hộ bìa truyện, tui định đợi nó vẽ xong thì gán bìa truyện rồi đăng luôn. 😁😁😁

    Sắp thi rùi mà hóa dốt vcl, cho tui xin vía độc giả thân iu nào giỏi hóa đê 😭😭😭

    Thật ra trong đầu tui đã có chục cái ý tưởng cho plot allhinata từ rất lâu, và nghĩ ra luôn cái kết roài, nhưng có lẽ phải từ từ rồi mới đăng, cứ vít hai truyện đã. 😊😊😊

    Chúc mọi người buổi tối vui vẻ nha!!!!🥰🥰🥰
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    XI


    - Má cái bọn này sao chưa về nữa hả!?

    Tanaka lúc này đang khá nóng giận vì hai người đàn em của mình đã qua một ngày rồi chưa về, trong khi đó nhiệm vụ mà bọn nó nhận đơn giản vô cùng, hơn nữa toàn bộ thành viên còn lại của Karasuno đều đang có mặt ở khu sinh hoạt chung tại nơi ở của họ.

    Giờ đã 7h sáng.

    - Anh bắt máy mấy cuộc rồi cũng không được.

    Không biết mấy đứa nó có bị sao không nữa...

    Sugawara cũng khá lo lắng.

    Trên tay anh là điện thoại, trong đó có ghi đối phương đã nhỡ mất gần chục cuộc gọi của anh.

    Nhỡ đâu hai đứa ấy có việc gì thì sao.

    - Chắc không sao đâu ạ, hai đứa chúng nó giỏi cả, với lại Hinata thì có ai đụng được vào em ấy đâu ạ?!

    - Ennoshita trấn an.

    - Hay bọn nó bị lạc?

    - Asahi lo lắng hỏi.

    - Càng không thể.

    Xe mà tên Vua đó đi có hệ thống định vị rõ ràng, trường hợp xe hỏng thì lại vô lí hơn, vì nó mới được bảo dưỡng cách đây có mấy hôm thôi mà, thêm nữa là xe cậu ta chống cả đạn nên càng không thể có trường hợp đột kích được.

    - Tsukishima cũng tham gia trò chuyện.

    - Thôi bình tĩnh đi mọi người!

    - Daichi lên tiếng.

    - Cứ tin mấy đứa đó đi, chúng sẽ không sao đâu.

    Chúng ta cứ chờ đi, biết đâu bọn nó lại-

    - BỌN EM VỀ RỒI!!!

    Daichi bị cắt ngang bởi tiếng kêu, quay ra cửa thì thấy Kageyama và Hinata quả nhiên đã quay về, cầm theo mấy bộ quần áo đã dính đầy máu.

    - Trời ạ mấy đứa sao về muộn thế!?

    - Sugawara là người chạy lại chỗ hai người đầu tiên, vội vàng nhìn quanh hai đứa em mình xem nó có bị đau chỗ nào không.

    - À không đâu ạ, bon em không sao!!

    - Hinata vừa nói vừa cười: một nụ cười tươi sáng, khiến cho trái tim của những người ở đây đập rộn ràng.

    - Thôi được rồi, thế mấy đứa đã đi đâu?

    Làm gì?

    Tại sao có nhiệm vụ cỏn con thế thôi mà xử lâu thế!?

    Hinata gãi đầu, Kageyama thấy thế định trả lời thay, nhưng đã bị cắt ngay:

    - Thực ra em rủ Kageyama-kun đi bem chết bọn buôn người ạ!!

    Căn phòng sinh hoạt chung lúc này lại rơi vào trạng thái im lặng.

    Họ nhìn nhau, không ai nói hay biểu cảm gì, chỉ riêng Hinata đang cười trừ, còn Kageyama thì gãi đầu.

    - Chờ đã, thế là thế nào???

    - Tanaka chẳng hiểu gì, hỏi lại.

    Thế là hai cậu nhóc đã mất một lúc để kể lại những gì đã xảy ra.

    Ai nghe xong cũng thấy bất ngờ thật, rồi lại lắc đầu ngán ngẩm.

    - Thế tại sao không ai báo về cho bọn anh!?

    - ...Bọn em...quên ạ...

    - Hai người cùng nói.

    - ...Thôi được rồi, để anh báo cấp trên về vụ này.

    - Daichi nói rồi lại chỗ bảng thông tin, định gửi tin cho cấp trên.

    - Dạ thôi ạ, tối qua em nhờ người báo luôn rồi ạ!

    - Hinata nói, làm mọi người khó hiểu.

    - À, cậu ta có số ông Ukai nên đã gọi ông ấy để báo cáo hộ luôn rồi.

    - Kageyama nói thay bạn mình.

    Bây giờ thì mọi người chính thức không còn gì để nói nữa.

    .

    .

    .

    Vì cả hai cậu nhóc hôm nay đều không có việc, nên Kageyama đã xin về phòng trước, còn Hinata thì đi khám phá nốt nơi đây.

    Vì khao khát được thể hiện bản thân ở Karasuno quá mà em quên luôn việc thăm quan ngôi nhà mới, chỉ mới nhớ được tấm bản đồ thôi nên cứ thế em đi luôn, và bây giờ cậu nhóc đang trên đường đến phòng tập luyện của đội.

    Cái bản đồ mà Suga-san đã đưa cậu hôm trước cũng giúp cậu phần nào hiểu được cái nơi này giống như thế nào, và đường đi của nó ra sao.

    Anh ấy cũng nói đúng thật, nơi này được xây theo kiểu sơ đồ rễ cây, mỗi hành lang như một rễ cây và mỗi căn phòng chính là một địa điểm mà rễ cần chuyển chất đến.

    Từ phòng của cậu và Kageyama đến phòng tập chung của cả đội cách khá xa, phải đi một lúc mới đến nơi.

    Trước khi vào trong, em lẩm bẩm nói:

    - Lâu rồi chưa chơi trò này, thử lại xem nào...hmm...có hai người bên trong.

    Thế là em mở cửa ra, quả nhiên, Nishinoya và Tanaka đang ở bên trong đấu với nhau.

    Phòng tập có lẽ là phòng to nhất, gấp ba lần phòng sinh hoạt chung.

    Ở đây có bốn lối vào, hai lối vào ở dưới sàn tập và hai lối vào ở phía trên, do phòng có thiết kế ban công bên trong, có lẽ để cho dễ vào hơn.

    Cậu nhìn hai người đàn anh trong đội luyện tập chiến đấu, chăm chú.

    Hai người quả nhiên rất tài năng, phản xạ cũng rất đáng nể.

    Hinata vừa nhìn vừa phân tích:

    - Cả Tanaka-san và Nishinoya-san đều có kĩ thuật rất đặc biệt, và dường như lối đánh của họ có thể bổ trợ cho nhau được.

    Tanaka-san có kĩ thuật tốt, nhưng có lẽ sức mạnh mới là thứ nổi trội nhất, Nishinoya-san thì ngược lại.

    Họ đều có khả năng cận chiến tốt, tuy nhiên tanaka-san có lẽ hơi tập trung quá vào chiến đấu, không thấy anh tự vệ, Nishinoya-san thì có lẽ do vóc dáng hơi nhỏ nên mình nghĩ anh hơi yếu...

    Thế rồi, đang tập trung quan sát trận đấu, Hinata đã bị bất ngờ bởi động tác của Nishinoya.

    Khi Tanaka ném con dao tập luyện vào người của Nishinoya, thì anh nhanh chóng nhảy về phía đó, rồi hô:

    - Rolling...THUNDEEERRRR!!!!!!

    Anh lập tức bắt lấy con dao kia, rồi tiếp đất, lăn một vòng vào người Tanaka khiến hai người cùng ngã nhào.

    Hai thanh niên kia sau khi hoàn hồn lại rồi, nhìn nhau, rồi cùng cười phá lên.

    Hai người họ có lẽ rất thân thiết.

    Hinata nhìn thấy toàn bộ mà không ngừng vỗ tay, gây sự chú ý cho hai người, và họ thoáng đã hơi giật mình khi biết đó là ai.

    - Các anh ngầu quá!

    - Hinata vỗ tay một lúc rồi cũng nắm lấy lan can, lấy đà nhảy xuống dưới kia.

    Hinata nhảy xuống dưới rồi, liền chạy lại chỗ hai người, khua tay múa chân:

    - Nói thật chứ Tanaka-senpai khỏe quá chừng luôn ý, với lại Nishinoya-senpai kĩ thuật đỉnh thật sự!

    Hồi nãy Noya-senpai dùng cái roll cái gì đó mà ngầu vãi chưởng luôn!

    Ấy!...

    Em cứ thao thao bất tuyệt được một lúc, trong khi đó thì hai người đàn anh kia cũng đã bắt đầu ngại ngùng khi được đàn em gọi là senpai, đỏ mặt gãi đầu các kiểu.

    Cuối cùng, em chốt một câu:

    - Cho em tập với được không?!

    Hai người kia giật mình, nhìn nhau.

    Họ căn bản hiểu rõ rằng sát thủ đỉnh nhất hiện tại đang rủ mình tập chung, và thoáng chốc, họ đã hơi sợ hãi.

    - Ơ sao ai cũng sợ em thể nhỉ!?

    Giờ em là đàn em của hai anh chứ không phải sát thủ khét tiếng gì cả, mong các anh sau này giúp đỡ em nhiều hơn nha!!

    Như đọc được suy nghĩ của hai người, em liền nói, khiến hai người kia hơi giật mình.

    Nói rồi, cậu nhóc chìa tay ra, ngỏ ý muốn bắt tay kết bạn.

    Hai người nhìn, rồi Tanaka là người nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn chai sạn đó đầu tiên, sau đó là Nishinoya.

    - Vậy giờ, cho em tập luyện chung đi!

    - Cậu nói tiếp.

    Tanaka và Nishinoya nhìn nhau, rồi quay sang người đàn em mới, cười thật tươi:

    - Được thôi, đi lại đây!

    - Họ đồng thanh, rồi về sân .

    Hinata mừng rỡ chạy lại chỗ họ, rồi bắt đầu.

    Cả ba người cùng tập luyện đấu đối kháng với nhau trong tiếng cười và niềm vui.

    Hinata rất mạnh, nhưng cũng nhờ đó mà họ có thể luyện tập nhiều hơn, phát triển nhiều hơn, và còn vui mừng hơn, là họ có một đàn em mới siêu đáng yêu, gọi họ là senpai nữa chứ.

    Còn Hinata, giờ đây em đã có thêm hai người đàn anh, hai người bạn mới.

    Khi cả ba đã vã mồ hôi, họ liền cùng nhau nằm xuống, chụm đầu vào nhau.

    - Noya-san!

    - Hinata

    - Hửm?

    - Hôm sau dạy em cái chiêu gì đó của anh đi!

    - Đó là Rolling Thunder, gọi anh là Noya-senpai đi rồi hôm sau anh dạy cho!

    - Noya-senpai!

    - Em hớn hở gọi.

    - Này, cả anh nữa chứ!

    - Tanaka cũng không chịu thua.

    - Tanaka-senpai!

    Thế là cả ba người lại cười cùng nhau, đánh dấu cho một tình bạn, tình anh em gắn kết, bền chặt.

    .

    .

    .

    Lúc này đã đến trưa, và em đang đi cùng hai người đàn anh của mình đi đến phòng ăn.

    Vừa đi, cả ba vừa cười nói vui vẻ.

    Họ lần lượt lấy khay đồ ăn, lấy thức ăn xong thì định nhắm đến một bàn trống trong đây.

    Nhưng Hinata lại thấy có một nhóm khác đang ngồi riêng, và nhận ra mình chưa kết thân với họ.

    - Ờ, hai anh, cho em lại kia ngồi được không?

    Em muốn làm quen với mấy anh kia.

    - Ờ được thôi, tùy em!

    - Tanaka nói.

    Lập tức cậu bé chạy lại chỗ họ.

    Những người mà em vừa nói là Ennoshita, Kinoshita và Narita.

    Ba người họ đang ăn trưa cùng nhau, thì bỗng nghe thấy tiếng nói:

    - Cho em ngồi cùng mọi người được không ạ?

    Ba người thoáng giật mình, rồi đã hơi sợ khi nhìn thấy người nói.

    - Đ-đ-được thôi!

    - Narita cũng nói.

    Cậu nhóc khi nhận được sự đồng ý thì liền vui vẻ ngồi xuống, chắp tay cảm ơn vì bữa ăn rồi bắt đầu đánh chén bát cơm trứng sống của mình.

    Còn những người kia, họ cảm thấy như không muốn ăn cho lắm.

    Tất nhiên, cậu bé biết ngay, rồi buông đũa nói:

    - Thôi nào mọi người đừng sợ nữa mà!

    Em có làm gì ai đâu!?

    - À không, không phải thế, chỉ là-

    - Thôi đừng nói dối em.

    Cậu lập tức ngắt ngay lời của Ennoshita.

    Ba người kia cũng đã bắt đầu luống cuống.

    - Nói thật thì, ba anh giống y hệt mấy người bạn "súng đạn" vô gia cư của em hồi lần đầu em mới gặp bọn nó đấy!

    - Bạn "súng đạn"?

    - Họ thắc mắc.

    - Là mấy người bạn quen được do mua vũ khí từ họ ấy mà, vì thế em cũng gọi họ là bạn"súng đạn"!

    - Em giải thích, họ cũng gật đầu.

    - Nhưng em nói là "vô gia cư"?

    - Kinnoshita thắc mắc.

    - Vâng, anh nghĩ đúng đấy, bọn nó là người của hội Lề Đường(*) đấy!

    - Ủa nhưng em bảo giống là sao?

    - Narita.

    - À, chỉ là em nhớ lại lần đầu mua súng của họ thôi, chắc khoảng 3 năm trước.

    Lúc đó em nghe người ta bảo súng bên đó vừa tốt lại vừa tiện mua, nên em đặt hàng luôn, nhận hàng ở một tòa nhà bỏ hoang.

    Em nói họ biết mình là ai xong thì ai cũng run như cầy sấy cả, có người còn luồn tay vào túi để chuẩn bị lấy súng ra thủ thế cơ mà!

    Em mất cả khối thời gian mới kết bạn được với họ đấy!

    - À, ra là thế.

    - Ủa nhưng em kết bạn được với Lề Đường à?

    - Ennoshita.

    - Xời, tất nhiên!

    Này, để em kể cho...

    Thế là ba người bọn họ bị cuốn vào những câu chuyện của Hinata lúc nào không hay, và đến cả chính họ cũng không hề nhận ra điều đó.

    Hinata kể chuyện, ba người kia thì nghe, lúc họ say sưa, lúc họ cùng cười.

    Ba người họ đã trở thành bạn của nhau từ lúc nào.

    .

    .

    .

    Ăn xong, Hinata nhanh nhảu đi vệ sinh cá nhân trước rồi mới về phòng sinh hoạt chung.

    Tại đó, em gặp được Kiyoko, Yachi và Asahi đang ngồi nói chuyện với nhau, có lẽ họ ăn xong trước.

    Ủa nhưng Daichi-san có bảo là mọi người thường chờ nhau mà, thôi kệ, em nghĩ thầm.

    Tất nhiên, cậu nhóc cũng chạy lại chỗ họ:

    - Mọi người ăn xong nhanh vậy!?

    Ba người quay sang mới biết là Hinata, riêng Yachi thì lại run rẩy.

    - Kìa Yacchan, cậu cứ sợ tớ ấy nhỉ!?

    À mà cho tớ gọi cậu là Yacchan được không?

    - Đ-đ-được-được!!

    - Yachi lắp bắp trả lời.

    - Ủa mà Daichi san hôm trước có bảo em là mọi người thường ăn xong rồi đi về phòng khách cùng nhau mà, sao mọi người về trước vậy?

    - À, tùy từng hôm thôi.

    - Asahi trả lời, cậu nhóc à một tiếng rồi gật đầu.

    - Thế nãy nói chuyện gì với Narita, Ennoshita và Kinoshita cái gì thế?

    - Kiyoko hỏi, là chị xinh đẹp hôm trước nè, em nghĩ.

    - Em kể cả đống chuyện hồi đi hành nghề độc lập của em ý mà!

    Mọi người muốn nghe không?

    - Ừ, nếu em muốn.

    - Asahi bảo.

    - Yacchan, cậu thì sao?

    - Hinata quay sang Yacchi, và cô nhóc gật đầu.

    Và một lần nữa, em lại kể không ngớt những câu chuyện của mình.

    Và tương tự, họ cũng chăm chú, bị cuốn vào chúng.

    Và một lần nữa, sợi dây gắn kết lại được hình thành.

    -------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Chap này ngắn vì tui vít trong hoàn cảnh ôn bài để mai ktra sử :'))))))

    (*) "道端", Thực ra tụi này là hội sát thủ kiêm luôn sản xuất vũ khí.

    Và như tui đã nhắc đến trong Một vài điều cần biết, sẽ không hề có xích mích nào giữa họ.

    Gọi như vậy vì họ không có nhà và thường trú ở lề đường🙂))).

    Nhưng hội này có những khu dành riêng cho sản xuất vũ khí, tương đối uy tín, nhưng lí do vì sao không dùng làm chỗ ở vì... họ không thích🙂)))

    Spoil một tí: Chap sau Kenma xuất hiện🙂)))

    Các bồ cũng biết là gần đây tui có ra truyện tiếng anh, thật ra là để tham gia Open Novella Contest 2024 thôi, để luyện tiếng anh ý mà (tui chuyên anh).

    Có gì giao lưu với luyện tiếng anh qua đó luôn.

    Ở cái fanfiction mới của tui mà tui hỏi ý kiến mọi người á, con bạn tui sắp vẽ xong bìa rùi.

    Đợi nó vẽ xong tui sẽ ra nha!

    Tui cũng đã đề cập ở cái mục giới thiệu bản thân tui, nhiều lúc tui sẽ bị overthinkinglinhtinh nên đôi khi sẽ ra truyện thể loại lung tung để giải tỏa, và sắp tới sẽ có một truyện như thế.

    Ai mà thấy thông báo thì một là kệ, hai là đọc cũng được nha!

    Chúc mọi người buổi tối vui vẻ!!!!
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    Không phải chương mới đâu, một tí thông báo nho nhỏ thui🙂)))


    Cho tui xin phép làm gián đoạn thời gian của mọi người để thông báo cái thông báo nhỏ này.

    THÔNG BÁO:

    HIỆN GIỜ KHÔNG CÓ THÔNG BÁO, KHI NÀO CÓ THÔNG BÁO, TUI SẼ THÔNG BÁO CHO MỌI NGƯỜI SAU.

    NHỮNG NGƯỜI ĐANG ĐỌC THÔNG BÁO NÀY RẤT ĐÁNG KHEN, VÌ KHI TA BIẾT CHÚ TRỌNG THÔNG BÁO, TA SẼ BIẾT ĐƯỢC NHỮNG THÔNG TIN QUAN TRỌNG THÔNG QUA THÔNG BÁO ĐÓ, TỪ ĐÓ MỌI NGƯỜI THÍCH LÀM GÌ THÌ LÀM.

    VÌ VẬY, HÃY ĐỌC THÔNG BÁO THƯỜNG XUYÊN HƠN.

    RẤT CẢM ƠN ĐÃ ĐỌC THÔNG BÁO CỦA TUI, MẶC DÙ CHƯA CÓ THÔNG BÁO!!!!!

    Đùa chút thui🙂))) Đây mới là thông báo thật này:

    CHAP ĐẦU TIÊN CỦA "HOW TO TÁN ĐỔ EM" ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯỢC ĐĂNG TẢI!!!

    Quả tên hơi củ chuối nhỉ, nhưng tui kém khoản đặt tên lắm nên...thông cảm nha!!!

    Chúc mọi người buổi tối vui vẻ!!!
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    Lại không phải chương mới, đi hỏi cảm nghĩ của độc giả thui🙂)


    Tình hình là tuần này và tuần sau tui khá bận, thi mà, nên tui sẽ tạm thời không ra chap

    Tui đăng cái này là để hỏi mọi người thui, để có gì tui đi chỉnh sửa mấy phát thui mà, tất nhiên là sau thi🙂)))

    Câu hỏi 1:

    Bạn nghĩ Hinata trong truyện này là người như thế nào?

    Câu hỏi 2:

    Có chi tiết nào trong truyện mà bạn thấy nó hơi vô lí không?

    Câu hỏi 3:

    Bạn có thấy nhân vật nào bị lu mờ quá không?

    Câu hỏi 4:

    Kĩ năng miêu tả của tui như thế nào???

    Câu hỏi 5:

    Bạn có cảm xúc gì khi đọc truyện này?

    Câu hỏi 7:

    Ngoài Hinata thì bạn thấy ấn tượng với nhân vật nào trong bộ truyện này? (nếu có)

    Câu hỏi 8:

    Bạn muốn nhân vật nào có nhiều đất diễn hơn?

    Câu hỏi 9:

    Điều gì khiến bạn ủng hộ bộ truyện đầu tay này?

    Câu hỏi 10:

    Bạn thấy thế nào về tác giả?

    Các bạn không nhất thiết phải trả lời hết, tui chỉ mong biết được ý kiến của mọi người thôi.

    Chúc mọi người buổi tối vui vẻ!!!!!!
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    XII


    Vừa đọc vừa nghe nhạc nhé!!!

    ------------------------------------------------------------------------------------------

    Chẳng mấy chốc đã gần 1 tháng trôi qua rồi.

    Và trong thời gian đó, Hinata nhanh chóng kết thân được với tất cả mọi người tại đây, mái ấm Karasuno.

    Bây giờ thì tất cả mọi người ai cũng coi cậu là một đứa em út của cái đại gia đình này.

    Họ cùng nhau tập luyện, cùng nhau làm việc, cùng giải lao, cùng vui chơi.

    Thế nhưng, chẳng ai hiểu rõ được Hinata thật sự như thế nào.

    Tưởng chừng như em rất cởi mở, thế nhưng lại bí ẩn đến kì lạ.

    Em lảng tránh tất cả các câu hỏi của họ về quá khứ trước khi làm sát thủ của em, lại còn bảo là cái đó không đáng để nói.

    Khó hiểu.

    Bây giờ thì bộ ba Hinata, Nishinoya và Tanaka đang cùng nhau luyện tập ở phòng tập, chắc là thế.

    Trông họ giống như đang chơi đùa với nhau hơn.

    Trong khi đó, Daichi đang lững thững đi về phía phòng tập của họ.

    Anh chỉ mới bước đến cửa phòng thôi mà đã nghe thấy tiếng ồn ào từ bên trong tôi thầm nghĩ rằng bọn trẻ này thật sự năng động.

    Anh mở cửa ra rồi nói:

    - Mấy đứa ơi có v-

    Daichi chưa kịp nói xong, bỗng nhiên có một cái rìu bay đến phía anh.

    Ngay lúc nó chuẩn bị xiên vào mặt anh, anh liền né đầu sang một bên, cái rìu cứ thế bay đi khỏi phòng tập, rồi rơi xuống đất, tiếng xoảng nghe thấy rõ.

    Anh thoáng hơi giật mình, dù gì đi nữa thì anh cũng được tính là một sát thủ kì cựu nên việc bé cái thứ đó chả nhằm nhò gì với anh cả, nhưng bọn nó công nhận suýt giết anh đấy!

    - Bọn em xin lỗi Daichi-san!!!!

    Anh quay lại, thấy ba người đàn em của mình đang cúi gập người xuống xin lỗi anh.

    Anh tuy không nhìn thấy vẻ mặt nhưng cũng nghĩ là ba đứa nó cảm thấy có lỗi lắm.

    Anh cũng từ tốn bảo:

    - Không sao đâu, mấy đứa tập trung ở phòng sinh hoạt chung đi, chúng ta có việc mới đấy!

    Hinata, Nishinoya và Tanaka nghe xong liền từ từ ngẩng đầu nhìn anh, mặt cả ba đã nhăn lại, vì sợ.

    Rồi bọn họ cùng nhau đi về phía phòng sinh hoạt chung.

    Nhưng trước đó, Hinata cầm theo cái rìu bên mình.

    - Em cầm là gì vậy?

    - Daichi hỏi.

    - Có gì nếu tí nữa mà có việc thật thì em lấy nó đi làm luôn!

    Mọi người hoàn toàn hiểu Hinata nói gì, nên không ai hỏi thêm, cứ thế đi.

    Hinata, Nishinoya và Tanaka không ai dám nói gì, vì cả đám đang sợ Daichi!

    Đến phòng sinh hoạt chung thì ai cũng đã ở đó rồi, và tất cả mọi người đều đang chờ họ.

    Ba thanh niên liền kéo nhau về chiếc sofa ngồi, còn Daichi thì đi về phía tivi, rồi quay mặt về phía họ.

    - Được rồi, anh có thông báo đã cho mọi người đây!!

    - Anh dõng dạc.

    - Dành cho mấy đứa tâm binh chưa biết thì nó thường thường các đội trong tổ chức chúng ta sẽ đi giao lưu với nhau, để gắn kết các thành viên lại với nhau ý mà!

    Còn về việc giao lưu với đội nào thì điều đó đó các Người Đứng Đầu chọn.

    Và ngày mai, ta sẽ đến Tokyo để giao lưu với Nekoma!

    Mọi người im lặng một lúc, rồi ai cũng trở nên háo hức.

    - Vậy là chúng ta lại có dịp đi tẩn bọn nó một trận rồi!!

    - Tanaka ồ lên, và Nishinoya hưởng ứng.

    - Mấy cái đứa này có thôi liền không?!?!

    -Daichi lên tiếng.

    - Lâu rồi mới lại được ra đó nhỉ?!

    - Sugawara cũng hớn hở.

    - Vâng, hồi hộp ghê!

    - Kinnoshita nói.

    - À thưa anh!

    - Hinata hỏi Daichi.

    - ?

    - Nekoma là cái đội của Kuroo-san phải không ạ?

    - Đúng rồi em.

    - Ủa Hinata em biết tên đó hả?!

    - Sugawara hỏi một cách ngạc nhiên.

    - Vâng ạ.

    Hồi mới gia nhập Haikyuu, anh ấy gạ em vào Nekoma nhiệt tình lắm.

    Thế là lập tức, xung quanh Sugawara có ngọn lửa bùng lên, và anh thì đang cười đáng sợ.

    Asahi ngồi gần đó phải xin đổi chỗ với Ennoshita.

    - Em thông cảm, đội ta với đội họ là kì Phùng địch thủ nên là cậu ấy mới vậy thôi, và lại cậu ấy cũng có nhiều cái đang tức Kuroo nên mới vậy á.

    - Daichi giải thích cho Hinata

    Rồi anh lại về cái vị trí thông báo của mình, giục:

    - Mọi người đi sửa soạn đi, 7h sáng mai ta khởi hành!

    Mọi người lập tức trở về phòng.

    Ai cũng có tâm trạng háo hức cả.

    Bộ đôi Hinata và Kageyama đang dọn đồ của mình.

    Kageyama thấy cậu đang bỏ đồ vào cái balo màu cam mà mà trước đây từng thấy Hinata đem về đây.

    Cái balo khá cũ, đã sờn đi nhiều, nhưng cậu có lẽ đã chăm sóc rất cẩn thận nên dường như không thấy vết rách nào.

    Thế nhưng, Kageyama vẫn hỏi:

    - Cái balo đó từ thời nào rồi và cậu vẫn mang đi dùng á?!

    Sao không mua cái mới!?

    Hinata đang cầm một bộ quần áo, định bỏ vào thì nghe cậu bạn mình hỏi, cậu bỗng khựng lại.

    Giữa hai người lại có sự im lặng.

    Một lúc sau, Hinata tiếp tục bỏ đồ vào, rồi nói Kageyama:

    - Cái này không chỉ là cái balo bình thường, nó là bạn đồng hành của tôi từ những buổi đầu làm sát thủ đấy.

    Cậu cũng biết đấy, con người thường lưu giữ những thứ mang theo những kỉ niệm của họ mà, đúng không?

    Kagayama cũng im lặng, vì anh đến giờ cũng đang giữ con dao mà ông tặng cậu.

    Ông cậu mất rồi, nên cậu cũng có thể nói là đang lưu giữ những kỉ niệm quý giá về người ông kính mến ấy.

    Còn Hinata, em chắc rằng thằng bạn ngốc của mình đã hiểu rồi, nên cũng tiếp tục soạn đồ.

    .

    .

    .

    - Hai cái đứa này lại lề mề rồi!

    Lại một lần nữa, tất cả mọi người đang chờ đợi bộ đôi quái dị này.

    Chẳng hiểu sao hai cậu nhóc này cứ thích khiến người khác phải sốt ruột nữa.

    - BỌN EM ĐÂY RỒI Ạ!

    Và hai cậu trai đã đến.

    Trông hơi tả tơi.

    - MẤY ĐỨA LẠI LÀM CÁI GÌ ĐẤY!?

    - Daichi gằn giọng hỏi hai đứa, và Hinata cũng rất thật thà:

    - Bọn em vào nhà tắm lấy đồ, thế là va chạm nhau.

    Rồi hai thằng đánh nhau một lúc ạ!

    Mọi người im lặng, rồi bằng một thế lực nào đó mà cùng vỗ tay vào trán.

    Nhưng họ nhanh chóng gạt chuyện này đi mà cùng lên xe, khởi đầu cho cuộc hành trình mới.

    Hinata lên xe, nhưng nhận ra cái xe buýt này cũng gần như là kín chỗ rồi.

    Kageyama thì đã xuống hàng ghế dưới cùng ngồi với các đàn anh, và dưới đó cũng không còn chỗ.

    Em tia thấy Tsukishima đang ngồi một mình, liền bứt tốc lao về phía đó ngồi luôn.

    Tsukishima thấy hơi khó chịu, nhưng anh vẫn làm thinh, nghe nhạc trên chính cái tai nghe Somy của mình.

    Hinata thấy cậu bạn này cứ không để ý đến mình, cũng không muốn làm phiền cậu ta nên em cũng lôi điện thoại ra, mở spotify rồi nghe nhạc trên list nhạc yêu thích.

    Trên chiếc xe đó đúng chỉ có những tiếng ồn rôm rả.

    Đó là những tiếng cười đùa khoái chí của Tanaka và Nishinoya, và tiếng nói chuyện của những người đàn anh và hai cô gái duy nhất ở đây, và cả tiếng nhạc phát ra từ một vài chiếc điện thoại khác.

    Ồn ào là vậy, nhưng ở phía chỗ của Hinata và Tsukishima, cảm giác như chỗ họ yên tĩnh đến lạ.

    Hinata lặng thinh, tận hưởng những bản nhạc yêu thích, và Tsukishima cũng vậy.

    Lúc này, bên phía ngoài cửa sổ không còn là hình ảnh những tòa nhà cao tầng xen lẫn cây xanh của thành phố Sendai nữa, mà thay vào đó là khung cảnh của biển xanh hiện ra.

    Hinata nghĩ thầm rằng có lẽ Daichi-san - người lái xe - đi đường khác đường mà anh chở cậu về hôm mới đến với Karasuno, và thầm phục anh về độ thạo đường này của anh.

    Hinata nghe nhạc là vậy, nhưng em đang để tâm hồn của mình ở phía bờ biển kia, nơi cát vàng lấp lánh, biển xanh bao la, và trời cũng xanh ngát.

    Tsukishima đang nhắm mắt nghe nhạc, do thấy hơi khó chịu vì ánh nắng từ cửa sổ nên cậu kéo rèm lại.

    Hinata đang tận hưởng khung cảnh ấy bỗng nhiên bị chắn tầm mắt.

    Em nhìn Tsukishima, vội vỗ vỗ tay của cậu rồi nói:

    - Cậu đổi chỗ cho tôi đi, cho cậu đỡ nắng!

    Tsukishima biết thừa em muốn gì, nhưng cũng chấp thuận, vì chỗ này nắng thật.

    Hinata sau khi đạt được ước muốn thì liền kéo rèm ra, một lần nữa tận hưởng khung cảnh ngoài kia.

    Do con đường kề bờ biển này khá dài, nên em tha hồ mà tận hưởng những khung cảnh ngoài kia.

    Còn Tsukishima, cậu quan sát phía sau Hinata.

    Nói thật thì, cậu hơi thất vọng khi lần đầu biết Kuroi Taiyō, vì hình tượng em lúc này hơi khác tưởng tượng của cậu.

    Cậu vốn nghĩ Kuroi Taiyō sẽ là một người vô lương tâm, tàn bạo, lạnh lùng, bí ẩn, nhưng cậu lại cởi mở, thân thiện đến lạ.

    Ngoài ra, đến cả ngoại hình thì cậu cũng không ngờ, tuy biết là cậu có ngoại hình giống thiên thần như lời đồn, nhưng ai ngờ lại đúng thế thật, mà lại trông như mới cấp 1 chứ.

    Nhưng, cậu đã đấu với Hinata vài lần, và cậu công nhận sức mạnh đẳng cấp của Hinata, nên cũng tạm chấp nhận được.

    Thế nhưng, không hiểu sao, cái con người này, tưởng như hòa đồng cởi mở lắm, nhưng sau cùng thì hầu như cậu chẳng biết gì về người ta cả.

    Bí ẩn đến lạ.

    Vả lại, con người ấy luôn tỏa ra một không khí gì đó, khiến cậu bị thu hút...

    Hinata hướng mặt ra cửa sổ, và mặt cửa kính đã vô tình trở thành vật phản chiếu, khiên Tsukishima nhìn rõ mặt cậu mồn một.

    Đôi mắt nâu hạt dẻ mở to, long lanh, tuy là đang hướng về cảnh biển nhưng chúng lại giống như thể đang nhìn cậu vậy, đầy âu yếm, mến thương, khiến cậu có chút đỏ mặt.

    Liếc xuống điện thoại em, thấy em cũng đang mở spotify, cậu từ từ bỏ tai nghe ra, giai điệu du dương từ thứ âm nhạc phát ra từ chiếc điện thoại ấy làm anh có chút thanh thản, không biết đang nghe bài gì nhỉ, Tsukishima cũng không thể biết tên, vì đó là tiếng nước ngoài, mà cũng không phải tiếng anh.

    Mà điều đó có quan trọng gì, Tsuki vẫn tận hưởng âm nhạc đó thôi, và nhìn bóng người ấy...

    Hinata biết thừa tên kia đang nhìn mình, nhưng em không quan tâm lắm, em vẫn đắm chìm trong cái ánh sáng từ biển cả lấp lánh ngoài kia, sảng khoái, giải tỏa.

    .

    .

    .

    Khoảng giữa trưa thì họ cũng đã đến nơi - thành phố Tokyo hoa lệ.

    Hinata ngắm nhìn lại khung cảnh ở đây, lại là dòng người vô tận, lại là những ánh đèn đa sắc nhưng hỗn loạn, như thực như ảo.

    Trong khi đó, những người khác đang vô cùng háo hức, đặc biệt là bộ đôi Tanaka và Nishinoya, hai thanh niên liên tục nhảy nhót các kiểu, hét lên "TOKYO!!!!"

    đầy sung sướng, đến nỗi Sugawara và Ennoshita phải ngăn lại.

    Daichi dẫn cả bọn vào một quán buffet, và đoạn này sẽ không nói nhiều, tóm lại là chủ quán đã có ý định cấm cửa bọn họ.

    Karasuno một lần nữa di chuyển, nhưng là đến một tòa nhà bỏ hoang.

    Ban đầu cả đám không hiểu, nhưng cũng đi theo anh vào trong.

    Vào trong, tất cả đã phải choáng ngợp trước sự xa hoa bên trong, thì ra là một Khách sạn Trung Gian.

    Nơi đây được trang trí theo phong cách cổ điển xa hoa, với những chiếc đèn chùm pha lê lung linh, sàn lát đá cao cấp hay cột, tường được chạm trổ tỉ mỉ, tinh tế.

    Từ vật liệu, đồ vật đến cách trang trí đều mang dáng dấp cổ xưa, tạo cảm giác hoa lệ và vô cùng quý phái.

    Chủ ở đây là một người phụ nữ, có tuổi, nhưng trông bà vẫn cao ráo, vẫn toát lên vẻ quý phái, sang trọng.

    Bà mặc bộ đồ công sở cho phụ nữ, nhưng bên ngoài khoác chiếc áo lông, làm rõ hơn sự sang trọng ấy.

    Bà niềm nở:

    - Các cậu là Karasuno của Haikyuu?

    Chào mừng các cậu đã đến với nơi đây.

    Tất nhiên là bộ đôi nghịch ngợm Tanaka và Nishinoya đã bị ngăn lại không cho nghịch ngợm, và mọi người còn lại thì thích thú đi thăm quan nơi đây.

    Trong khi đó, Hinata lại đi bắt chuyện với bà chủ và thành công xin được số của bà.

    Còn bà kia cũng đã xin được chữ kí của cậu khi biết cậu là ai.

    Đến cả những phòng ngủ cũng rất sang trọng, quyền quý.

    Với việc sử dụng nội thất trang cũng tương tự như vậy, từ drap trải giường, rèm, đèn ngủ, thảm,...

    đều toát lên sự thanh lịch, nhã nhặn, đẳng cấp nhưng phải đầy đủ tiện nghi và thoải mái cho khách hàng, cụ thể ở đây là họ.

    Daichi đã cho mọi người bốc thăm để chọn phòng, và Hinata chung phòng với Sugawara.

    Sau khi họ đã sắp xếp xong đồ đạc vào phòng, Hinata xin phép mọi người cho mình đi thăm quan thành phố, và họ chấp thuận.

    Cậu mặc một chiếc áo hoodie màu cam và quần đen, cứ thế đi ra ngoài, hòa mình vào cái sự xô bồ kia.

    Tuy mới chỉ hơn một tuần cậu không đến đây, nhưng đối với chính Hinata, cậu đến bất cứ địa điểm nào, tuy đã đến đó nhiều lần, cậu vẫn luôn có một cảm xúc đặc biệt giống như thể được gặp bạn mới và thăm bạn cũ ấy.

    Khi đi qua một công viên, Hinata tình cờ thấy một cậu bạn đang ngồi không ở ghế đá, bấm bấm cái gì đó, và cậu nghĩ đó là máy chơi game.

    Anh ta có nhiều đặc điểm nổi bật, bao gồm đôi mắt vàng như mèo và mái tóc vàng, và dường như có dáng người khá nhỏ nhắn.

    Nhưng có một điểm, khiến Hinata phải lập tức đến chỗ cậu ta.

    Anh bạn kia vẫn không hề nhận ra có một người đang ở chỗ mình.

    Mãi đến khi nghe được tiếng hắt xì của đối phương mà anh mới giật mình, suýt làm rơi cái máy của mình.

    Nhìn lại người kia, trong lòng anh bỗng có một cảm giác gì đó nhẹ xuất hiện.

    Bên cạnh anh là một cậu nhóc trạc tuổi mình, mái tóc cam và đôi mắt nâu to tròn đang mở to mắt nhìn anh.

    - Trò đó có vui không?

    Cậu kia giật mình khi nghe câu hỏi, nhưng cũng từ tốn trả lời, tiếp tục nhìn vào màn hình máy chơi game:

    - Không vui lắm, nhưng nó giết thời gian.

    Hinata chăm chú nhìn cậu chơi game, rồi bỗng hỏi:

    - Cậu cũng là sát thủ?

    Lần này thì máy chơi gam trên tay anh kia đã rơi xuống, rồi anh trừng mắt nhìn cậu.

    - Cậu mang theo con dao có biểu tượng của Haikyuu trong túi áo.

    - Hinata nói tiếp.

    - Nên tôi đoán thế.

    Yên tâm, tôi cũng là thành viên mới mà!

    Anh chàng kia cũng đã dần bình tĩnh lại, thì ra là đồng nghiệp.

    - Tên tôi là Hinata Shouyou.

    16, còn cậu?

    Anh kia đưa mắt nhìn cậu, rồi từ từ trả lời:

    - Kozume...Kenma.

    Cứ gọi là Kenma thôi, 17

    - Ồ, Kenma!

    Ủa mà anh 17 á!?

    Em xin lỗi!!

    Hinata vội cúi đầu, nãy giờ cứ tưởng cậu bạn này bằng tuổi ai ngờ lại là tiền bối chứ.

    - Không sao đâu, tôi cũng chẳng để ý đến chuyện đó lắm.

    Hinata nghe thế cũng chẳng quan tâm nữa, liền xưng hô với Kenma như những người bạn bình thường.

    Họ vẫn đang trò chuyện thì Kenma bỗng có điện thoại, và người ở đầu dây bên kia bắt anh phải về ngay.

    Hinata tiếc rẻ nói:

    - Không biết bao giờ chúng ta gặp nhau ha!

    - Sớm thôi, chào nhé, Shouyou!

    Hai người vẫy tay nhau, rồi ai về đường nấy.

    Kenma đi được một lúc thì thấy Kuroo - đội trưởng của cậu - đang đứng đó sẵn.

    Kenma thấy lạ liền hỏi:

    - Bình thường anh sẽ tự mình lại chỗ em mà, tại sao nay lại gọi thế?

    - Em biết người em vừa nói chuyện là ai không?

    Kenma thấy lạ, vậy là Kuroo đã quan sát họ ư?

    Nhưng vì sao lại không tự lại kêu cậu?

    Hay là vì cậu nhóc đó?

    Kuroo không nói gì, vẫy tay chỗ Kenma bảo cậu đi theo anh.

    Đang đi cùng nhau, anh bỗng bảo:

    - Cậu nhóc đó, chính là Kuroi Taiyō.

    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Mãi đến chiều nay tui mới thi xong nhưng tui vẫn cứ đăng truyện!!!!!

    Mọi người nếu để ý thấy cái khảo sát tui đăng ở chap trước ấy, tui ko ép mọi người nhưng tui vẫn mong mọi người qua đó khảo sát cho tui, vì tui đang cần để có gì đi chỉnh sửa nó, đồng thời viết tiếp để đáp ứng nhu cầu của độc giả nữa, nên là đi mà 🥺🥺🥺

    Chiều nay thi 3 môn cùng lúc, nên mọi người chúc tui thi tốt ik 🥺

    Chúc mọi người buổi tối - à lộn, buổi sáng vui vẻ nhá!!!!!!
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    Chuyên mục vô tri: Tui giới thiệu về bản thân mình


    Xin lũi mn vì đây ko phải chap mới, nhưng vì muốn gần gũi hơn nên tui làm, với lại thi xong môn Sinh buồn quá nên làm cho vui.

    Nên là, mn thông cảm nha!!! 😭

    Điều đầu tiên: Kỉ niệm với Wattpad

    - Lần đầu tui đọc Wattpad là hồi 3 năm trước, khi tui đang chật vật với môn văn.

    Hôm đó tui tra xem app nào đọc truyện hay để tui học hỏi, thế là Wattpad đc recommend đầu luôn, vào đọc thử phát cái mê luôn!!

    Nhưng tui không dám đăng kí tài khoản, mãi về sau mới biết Wattpad không tính phí nên mới đăng kí đấy chứ (quê quãi 🥲)

    - Tính ra tui có khá nhiều kỉ niệm với Wattpad.

    Và sau đây là một số cột mốc đáng nhớ của tui

    *Đọc xong In another life😭

    *Đọc xong tất cả các truyện của Hana Shiroi

    *Tham gia Open Novella Contest (tui đã rút lui sau khi vượt qua vòng 1)

    *Đọc hết Haikyuu truyện của @nongnocthichboylove

    *Nâng cao trình viết văn(con 9 văn đầu tiên trong đời nhờ đọc Wattpad)

    *Bộ truyện đầu tay: The mystery of the sun

    Tui còn nhiều cột mốc nữa, nhưng có lẽ ko kể hết đc nha!!

    Điều thứ 2: về sở thích.

    Tui có những sở thích sau:

    - Nghe nhạc

    - Xem phim

    - Đọc truyện (gần đây là viết), và tui rất thích thể loại truyện, không thích lắm kiểu nghị luận.

    Kiểu như tui thích suy ra những ý nghĩa hay từ những câu chuyện hay.

    - Nói chuyện một mình (tui hay bị chê là hâm vì vấn đề này)

    - Cầu lông (gần đây do bận quá nên không hay chơi)

    - Đạp xe

    Điều thứ 3: Về tính cách

    Tui sẽ chia đoạn này làm 2 phần, một là về người khác nghĩ, hai là về tui nghĩ.

    Người khác nghĩ:

    - Tui khá lạc quan, khá mạnh mẽ, nhưng cũng khá hiền, khá hòa đồng.

    Đôi khi hơi thô lỗ(do đi chửi nhau với con trai).

    - Nói xấu sau lưng: Bị hâm, thần kinh, không bình thường.

    Nhát.

    Nhiều lúc như thằng đàn ông.

    Khó đoán. (Đoạn này là do tui nghe được, nhưng tui không giận họ). 😅

    Tui nghĩ:

    - Nhiều lúc hâm thật, và đúng như những người khá nghĩ về tui.

    Điều thứ 4: Thành tích học tập(tui ko nghĩ phần này cần lắm).

    - Chưa dưới 6 môn nào.

    Tổng kết luôn trên 8 phẩy.

    HSG

    - Chuyên Anh toàn đạt giải ba

    - Môn dốt nhất: Hóa, Sinh.

    Điều thứ 5: những thứ tui ghét

    Không nhiều lắm, nhưng về đồ ăn thì có lẽ là món đắng.

    Về tính cách thì chắc là kiểu người hay gây war ấy.

    Về gu đọc truyện thì chắc là sự nhảm nhí.

    Cả môn hóa nữa:'(

    Điều thứ 6: tại sao tui viết truyện?

    - Do buồn chán quá

    - Do có nhiều cái cần giải tỏa

    - Do nghe nói Wattpad viết truyện giao lưu ko kì thị.

    - Do ngưỡng mộ mấy quyển tiểu thuyết hay

    😅

    Điều thứ 7: các thể loại tui đu

    Tui thik tất cả các thể loại truyện hay.

    Gần đây đang đu MHA với Haikyuu, trước đây là Demon Slayer nhưng giờ ko còn nữa.

    Tui đu cả kinh dị(nhưng nhiều lúc tui thấy ko kinh dị lắm).

    Tóm lại, hay là tui đu.

    Điều thứ 8: điều gì khiến tui viết The mystery of the sun?

    Thật ra tui đã nghĩ ra cái cốt truyện này từ khá lâu rồi, cũng được 2 năm ý, từ khi tui bắt đầu đu Haikyuu.

    Thực ra hôm đó tui có đọc bộ Câu chuyện của Hinata Shouyou của Hana Shiroi, tui ngưỡng mộ quá trời lun, mỗi tội tui ko có tài khoản🙂)) Tui đọc xong nó, thì bỗng có cảm giác muốn viết truyện Haikyuu fanfic, nhưng không biết viết kiểu gì.

    Thế là một hôm, xem được phim John Wick, thế là có cái cốt truyện luôn!

    Điều thứ 9: Sự thật về chuyện tui đu BL

    - Tui bắt đầu đu BL khoảng 2 năm, và cp đầu tiên tui xem là Todobaku.

    Chuyện này bắt đầu vào lúc tui đang chờ tập mới của MHA, không nhịn được thế là lên Youtube xem.

    Cuối cùng nó ra một cái video: .

    Trời đất ơi tui nói thật chứ từ khi xem cái này xong mà tui shock bay sự trong sáng lun đó!!

    Thế là từ đó tò mò hơn, đó cx là cách tui bước chân vào thế giới hủ nữ🙂))

    - Lần đầu tui đọc truyện tranh BL cx là một fanfic, và đó là Allmight x Aizawa.

    Tui nhấp nhầm vào một cái web nào đó, và tui thấy NGUYÊN MỘT CON K**!!!

    Ôi mẹ ôi, cú shock bay luôn trong sáng🙂)

    - Nhưng đó là fanfic.

    Bộ chính gốc đầu tiên tui đọc là Không chốn yêu đương (No-love Zone).

    Thực ra đó là hôm mà tui ko vào đc Wattpad, thế là tìm app khác đọc.

    Thấy có cái Zingtruyen(về sau tui mới bc là web này ăn cắp vài truyện), tui zô đó tìm tag boylove.

    Thế nó hiện ra vài cái, thế là tui ko may nhấp chuột nhầm chỗ nào đó, thế là nó ra nguyên cái cảnh buổi sáng Eun Gyeom đang chật vật với cái ấy của Ji Hyuk đang bên trong ẻm!!!

    Cú shock thứ 3 đánh bay trong sáng🙂)) Nhưng do tui tò mò, với lại có tên truyện phía dưới nên là...thế!!

    Điều thứ 10: tui ko có notp🙂)

    Có lẽ nhiều bạn sẽ ko thik điều này, nhưng tui ko có notp, vì tui luôn thấy tất cả các cp đều dễ thương theo cách riêng, và tui rất ủng hộ!!

    Tui chỉ quan trọng cốt truyện có nhảm nhí hay không thui🙂)

    Sắp tới tui sẽ ngày càng bận hơn nữa, nên thời gian ra truyện sẽ lùi dài hơn.

    Nhưng tui vẫn sẽ cố gắng hết sức!!!✊

    Chúc mọi người buổi tối vui vẻ!!!
     
    [Allhinata] The Mystery Of The Sun
    XIII


    Hinata lại đang tung tăng chạy nhảy trên khắp các con đường nơi thành phố này.

    Tính ra em đến Tokyo cũng phải mấy lần rồi, nhưng em vẫn luôn có những cảm xúc đặc biệt dành cho nơi này.

    Tokyo luôn là nơi mỗi khi Hinata đặt chân đến thì em lại có những cảm nhận đặc biệt về nói đây.

    Thành phố này luôn đổi mới, không bao giờ ngừng phát triển.

    Mỗi khi thăm "người bạn cũ" này, em luôn để ý xem những gì đã thay đổi ở đây.

    Những công trình mới, những thiết bị mới xuất hiện trên đường phố mỗi ngày một nhiều hơn.

    Những lúc ấy, em luôn đảo mắt xung quanh, tìm kiếm những thứ mới lạ nơi đây, như một trò chơi lí thú.

    Những công trình mới, tòa nhà mới, giao lộ mới, đổi mới là vậy, nhưng nó chỉ là để góp vào sự xô bồ, sầm uất vốn có của Tokyo.

    Quan trọng hơn hết, Tokyo chính là nơi khởi đầu của em ngày hôm nay...

    Bỗng dưng, như cảm thấy thứ gì đó, Hinata chợt khựng lại, rồi quay đầu ra phía sau hướng mắt đến một con hẻm nhỏ.

    Rồi Hinata mỉm cười, như nhớ lại điều gì đó, có lẽ là cảm giác thân thuộc.

    Em đi đến trước con hẻm, ngó vào trong.

    Một cô gái đang bị bốn tên đàn ông khác bao vây.

    Hinata đi vào trong, và từ trong đó phát ra vài tiếng la hét, rồi tắt hẳn.

    Cô gái kia cũng đã nhanh chóng chạy khỏi nơi đó.

    Em thở phào, bỗng dưng thấy sướng tay ghê.

    .

    .

    .

    Đang mải ngắm cảnh, Hinata bỗng có cuộc gọi, là từ Suga-san.

    - Em đâu rồi?

    Về nhanh lên để còn đi gặp đội bạn nào!

    - Ủa sớm thế anh?

    - Năm nào cũng vậy cả, kiểu như giao lưu trước để cho đỡ ngợp ấy, rồi có gì mai chiến luôn!

    - Chiến?

    - Hinata không hiểu.

    - Tí nữa em biết ấy mà.

    Thế là Hinata nhanh chân chạy về phía tòa khách sạn, nơi mà mọi người đang chờ em.

    Về đến nơi, Hinata bị tên Kageyama trách:

    - TÊN ĐẦN NÀY!

    VỀ MUỘN THẾ!!!

    - Thôi liền Kageyama!

    - Daichi can ngăn, và Kageyama cũng đã dừng ngay.

    Xong, anh nói tiếp:

    - MỌI NGƯỜI LÊN XE THÔI!

    ĐI GẶP ĐỘI BẠN NÀO!

    Thế là tất cả mọi người ồ ạt lên xe.

    Khi đã ổn định chỗ ngồi, Daichi bảo cả đội:

    - Chúng ta chỉ đi có mấy phút là đến thôi, nhưng mấy đứa bắt buộc PHẢI Ở YÊN CHỖ VÀ KHÔNG CHẠY NÁO LOẠN ĐI ĐÂU CẢ, NHỚ CHƯA!?!?

    Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh Daichi như sắp giết ai đó thế này liền không dám động đậy nữa, nói chung là chuyến xe đó khá ổn định.

    Hinata lần này lại ngồi cạnh hai anh Nishinoya và Tanaka ở phía cuối.

    Tất nhiên, cả ba người họ đang nói chuyện rất rôm rả, rất đấy:

    - Nekoma có mạnh không các anh?

    - Hinata hỏi.

    - Đội mình với đội họ kiểu kì phùng địch thủ ấy.

    - Tanaka.

    - Phải đấy.

    Em muốn biết một sự thật nữa không?

    - Nishinoya.

    - Có!!

    - Biểu tượng của đội mình là quạ, còn biểu tượng của đội họ là mèo.

    Vậy nên những lúc hai đội chiến với nhau thì nó sẽ được gọi là "TRẬN CHIẾN BÃI RÁC", vì hai con vật ấy thường cùng xuất hiện ở bãi rác.

    - Woww!

    Ủa mà sẽ có chiến đấu với nhau á?

    - Đúng đấy!

    Thường thì tổ chức của chúng ta sẽ cho các đội thi đấu với nhau, để luyện tập ấy mà.

    Lần này đội ta đi cũng một phần là vì thế đấy!

    Với lại cũng sẽ có Đại hội, kiểu như để cho các đội thi với nhau xem ai mạnh hơn ý!- Nishinoya.

    - Có cần phải giết ai không ạ?!

    - Hinata vừa nói vừa bẻ khớp cổ tay.

    - Không đâu nhóc, đấu luyện tập thôi.

    Nếu thế thật thì chắc ta cũng bị xử mất.

    - Tanaka nói với vẻ ớn lạnh.

    Tiếng trò chuyện trên xe rôm rả, nhưng tất nhiên là không ai dám ra khỏi chỗ của mình rồi.

    .

    .

    .

    Chiếc xe của bọn họ dừng lại ở một bãi đất trống, có lẽ là khu vực ngoại ô, nhưng nơi đây lại chỉ phủ bởi một lớp cỏ có phần héo úa.

    Khi tất cả mọi người xuống xe, các đàn anh thì không ai ngạc nhiên, nhưng năm nhất thì lại thấy khó hiểu.

    Bất chợt, Hinata nhận ra điều gì đó, em liền chạy về phía bên phải cả đội, liên tục giẫm chân xuống đất.

    Các đàn anh thì bất ngờ trước hành động của cậu, còn năm nhất thì khó hiểu.

    Em giậm chân một lúc liền giẫm phải một cái gì đó, đột nhiên, như hồi mới về Karasuno, một cánh cửa từ từ trỗi dậy khỏi mặt đất.

    Ai cũng bất ngờ, rồi chạy lại chỗ Hinata:

    - Hinata!

    Sao em lại biết chỗ này vây??

    - Daichi hỏi.

    - Tầm 4 năm trước, hồi em mới vào nghề ấy, em bị lạc vào đây.

    Thế là em nhớ thôi ạ!

    Em chỉ không ngờ chỗ này là của Nekoma thôi ạ haha.

    Hinata gượng cười rồi gãi đầu.

    Nói rồi, tất cả mọi người đều cùng nhau chạy thẳng vào bên trong đó, và mọi người cùng nhau thẳng tiến, bắt đầu cuộc hành trình mới.

    Nơi đây có cấu trúc tương tự Karasuno, nhưng có phần sáng hơn.

    Hinata thấy vậy liền hỏi:

    - Narita-san, tất cả các đội đều có nhà ở giống nhau ạ?

    - À, cũng không hẳn là vậy đâu em, hầu hết thôi.

    Tùy ấy, như Shiratorizawa bọn họ còn làm hẳn một tòa nhà dưới lòng đất cơ mà.

    - Đội của Ushijima-san á??

    - Ừ đúng.

    Ủa mà em-

    COONNNGG!!!

    Đang chạy, bỗng dưng Narita bị đập đầu vào một thanh cột do không chú ý.

    Hinata vội lại đỡ anh dậy, rồi hai anh em cùng đi tiếp.

    - Ủa mà sao chúng ta phải chạy vậy anh?

    - Hinata hỏi tiếp.

    - Thì là để kịp giờ thôi, với lại mọi người cũng chạy mà!

    - Narita với cái đầu u một cục cố nói.

    - Thế mọi người đâu ạ?

    Anh giật mình, đột ngột dừng lại.

    Đúng thật, họ lạc mất mọi người từ thuở nào rồi.

    - THÔI CHẾT RỒI!!!

    Narita chán nản quỳ rụp xuống đất.

    Hinata phải dìu anh lên, rồi cả hai người lại lạc vào khắp cái khu này.

    Họ hết vào nhà vệ sinh rồi lại vào nhầm phòng giặt giũ, nói chung là không biết đi đâu.

    - Em xin lỗi.

    - Hinata nói, cậu nghĩ tại mình mà cả hai người mới lạc.

    - Có phải lỗi của em đâu!

    Nghe xong, cậu liền mỉm cười.

    Không hiểu sao, Narita lại thấy tim mình như đập chậm lại.

    - Ê!

    Ai ở phía đó vậy!?

    Hai anh em giật mình liền nhìn về phía tiếng nói, bóng đen bao phủ cả hai người.

    Anh ta rất cao với tay và chân đặc biệt dài.

    Anh ta có mái tóc màu xám nhạt được rẽ ngôi gọn gàng và đôi mắt xanh xếch như mèo với đôi lông mày mỏng.

    Ngoài ra, đôi mắt mèo màu xanh lục cũng là một điểm đáng chú ý.

    Trên hết, cậu ta vô cùng cao và lực lưỡng, vả lại trông không giống người Nhật cho lắm.

    - Ồ, là Karasuno!!

    May mắn thay, cậu ta cũng là một thành viên của Nekoma, và bộ đồng phục trên người cậu ta là một minh chứng.

    - Cậu là...

    - Narita.

    - Lev Haiba.

    Tôi cũng là người của Nekoma.

    Tân binh.

    Gọi là Lev thôi.

    Trái ngược với vẻ ngoài to lớn, cậu ta cười thận thiện, niềm nở.

    Giới thiệu xong lại còn chìa tay ra bắt.

    Hinata cũng rất vui vẻ bắt tay cậu ta:

    - Tôi là Hinata Shouyo, cũng là năm nhất.

    Đây là Narita-san, đàn anh của tôi.

    Hai người đứng cạnh nhau trông có vẻ trái ngược, nhưng dường như họ đều rất cởi mở với nhau.

    Và có lẽ, cái bắt tay ấy một lần nữa hình thành nên một tình bạn đẹp.

    - Vậy, cậu chỉ đường cho chúng tôi được không?

    - Narita.

    - Được thôi, hai người đi theo tôi!

    Ba người họ cùng chạy một đoạn khá ngắn rồi đến nơi.

    Hinata và Narita ngã ngửa, họ không ngờ họ chỉ cách nơi đây ngắn vậy.

    Đó cũng là một sân tập, ngang với chỗ ở Karasuno.

    Ở đó, bên dưới, mọi người, cả hai đội Nekoma và Karasuno đã có mặt.

    - Kể ra hai người cố tìm đường thêm một lúc nữa có khi lại tìm được đường đấy!

    Lev nói, lúc này xung quanh hai người chỉ toàn sự sụp đổ, cay cú.

    - Mấy cái đứa kia!

    Nãy giờ đi đâu!?

    XUỐNG NGAY!!!

    Daichi ở dưới hô lớn khiến cả ba người trên kia khiếp vía liền nhảy xuống.

    Vậy là Nekoma và Karasuno lại một lần nữa gặp nhau.

    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Tui xin phép giải thích vì sao chap này lại ngắn thế:

    Thứ nhất, tui bận quá.

    Sau thi mà bài học mới với lại bài tập mới nhiều vô kể.

    Đã vậy còn thêm quả lí phải chép sang quyển vở dày hơn mới đau chứ!!!! (Thầy bắt tui chép)

    Thứ hai, ông tui đi viện, bố mẹ phải ra chăm.

    Thế là tui lo cái nhà của tui, bận quá.

    Thứ ba, do không muốn mọi người chờ chap lâu quá, nên viết vội, không kịp đầu tứ, có gì tui sẽ chỉnh sửa tiếp!

    Cũng may mắn thay là điểm thi của tui cũng ổn, nên tâm trạng tui khá tích cực!!!

    Vậy nên tui quyết định là vẫn sẽ cố ra chap mới cho mọi người!!!

    Cho tui hỏi, thường thường thì một bộ bl khi hết một season thì mất bao lâu để có season mới vậy??

    TUI CHỜ MÒN ĐÍT CÁI SEASON MỚI CỦA "BÁO THÙ" NHÀ QĐAC BẢY ĐỜI RỒI MÀ CHƯA THẤY RA!!!😭😭😭

    Thôi thì, chúc mọi người buổi tối vui vẻ!!! (và nhớ đi khảo sát ở chương hỏi ý kiến mọi người nha!!!)
     
    Back
    Top Dưới