Anh hơi giật mình khi thấy khung cảnh quen thuộc này, cứ tưởng mình mới chỉ đi đến vùng ngoại ô Tokyo thôi chứ.
Vậy là tầm khoảng 10 phút nữa là anh đến nơi rồi.
Anh đánh thức Hinata:
- Dậy thôi!
Ta sắp đến nhà mới rồi!
Cậu từ từ mở đôi mắt của mình, mơ hồ nhìn anh.
Mệt mỏi nhoài người dậy, vươn vai một lúc, cậu mới thông được cái câu của anh.
- Chờ em tí, em lấy cái balo bảo bối của em ra đã ạ.
- Cậu đáp.
Hinata bật ngay khỏi giường, vớ lấy cái balo để ở chỗ tủ bát đĩa, ngồi bệt ngay xuống nền nhà, mở khoá rồi kiểm tra đồ đoàn, khi đã chắc chắn rằng mình đã mang đầy đủ các thứ cần thiết thì khoá lại, đeo lên lưng, ngồi ngay ngắn ở ghế ăn, chờ đến nơi.
Viết ra thì dài thế nhưng cậu chỉ mất vài giây để thực hiện xong các bước như trên.
Còn Daichi, anh rẽ hướng đến một bãi đất trống.
Đi mãi cho đến khi gặp một cái biển quảng cáo đồ thể thao đã cũ.
Dừng ngay cạnh cái biển, anh móc túi của mình, lấy ra một cái thẻ, giơ trước hình quả bóng chuyền trên đó.
Lập tức, mặt đất chỗ ngay cạnh họ liền có dấu hiệu rung chuyển.
Một thứ gì đó rất lạ đang nổi lên trên, giống như sinh vật lạ đang trỗi dậy từ trong lòng đất bỗng trỗi dậy trong con mắt của Hinata.
Sau đó, cậu mới nhận ra đó là một đường hầm, cao và rộng đủ cho hai đến ba cái xe container đi qua.
Cậu ngạc nhiên, tròn xoe đôi mắt của mình.
Daichi chỉ mỉm cười, đạp ga rồi tiến vào trong đường hầm đó.
Từ bên ngoài, đường hầm từ từ đóng lại, thoáng chốc chỉ còn lại bãi đất trống như chưa có gì xảy ra.
Anh lái xe thông thả đi về phía trước trong khi cậu cứ đảo mắt nhìn xung quanh, dù đường khá tối và chỉ được chiếu sáng bằng ánh đèn vàng cam.
Chiếc xe chở hai người họ đi băng băng qua con đường rồi bắt đầu thấy ánh sáng ở cuối đường.
Xe đi vào đó, hoá ra đó là một nhà xe.
Ở đó có những chiếc xe với đủ loại, đủ hàng hiệu, bài trí chỗ để xe tương tự với đấu trường.
Daichi đậu xe, quay xuống:
- Xuống xe và gặp gia đình mới đi nào nhóc!
- Vâng!
Hinata còn nhanh nhảu hơn cả Daichi, lao đến cửa xe và mở nó ra, nhảy xuống.
Cậu đảo mắt nhìn xung quanh, há hốc mồm ngạc nhiên, kì thú.
Cậu ví cái bãi xe này như một hang động to lớn, nơi mà loài người cổ xưa từng cư trú, sinh sống.
Thế rồi, cậu cảm nhận được có ai đó đang lại đây, liền quay lại về phía bên phải, ở đó có một cánh cửa, và từ bên kia cửa có một người phụ nữ đi vào.
- Thành viên mới đây à Daichi-san?
Cô ấy cất tiếng.
Lúc này Hinata mới nhìn rõ cô gái ấy.
Cô có dáng người cao, mảnh mai nhưng khỏe khoắn, tóc đen nhánh dài ngang vai, đôi mắt xám to tròn cùng hàng lông mi dài hiện ra sau cặp kính ấy, khiến cho cậu bé thốt lên:
- Chị đẹp ghê!
- Ừm, chị cảm ơn.
- Cô đáp.
- Ồ, chào cậu Shimizu-san.
Cậu bé này là Hinata Shouyou, thành viên mới của chúng ta.
Hinata, đây là Shimizu Kiyoko, bằng tuổi anh, cũng là thành viên trong đội ta.
- Daichi giới thiệu thấy hai người.
- Em chào chị ạ!
- Cậu cùi người.
- Rất vui được gặp em!
- Kiyoko đáp.
- Thôi ta vào trong thôi, giới thiệu cho những người khác nữa.
- Daichi.
Thế là cả ba người cùng tiến về phía cánh của nơi mà Kiyoko đã đi ra từ.
Vừa đi, cô vừa nói:
- Mấy đứa Tân binh khác nó cùng Tanaka và Nishinoya đi trải nghiệm rồi, những người còn lại đều ở đây.
- Ừ, khi nào bọn kia về giới thiệu sau.
- Daichi.
- Vậy ngoài cậu bé này ra thì còn ai không?
- Không, chết cả rồi.
Nhưng cậu biết gì không, Hinata đã lập tức chọn vào đội ta mà không cần suy nghĩ đấy.
- Thật á???
Nhưng như cậu nói thì cậu bé này hẳn rất mạnh.
- Mạnh cực kì, nhưng nếu cậu biết thân phận thật của em ấy thì còn sốc hơn ấy, tí nữa đợi những người còn lại về thì tớ nói luôn một thể.
Trong khi đó, Hinata vừa đi vừa ngắm mọi thứ, không hề quan tâm đến cuộc nói chuyện của hai người họ.
Em phải ghi nhớ từng chi tiết một của ngôi nhà mới này, nơi mà em sẽ thực hiện hành trình tìm lại con người mình, như Ukai-sama đã nói.
Cả ba người đi đến cuối con đường, nơi có một cánh cửa, giống với những cánh cửa chính của một ngôi nhà sang trọng với hoa văn và đường nét ấy, Daichi mở cánh cửa ra, bên trong là một phòng khách, to lớn và sang chảnh.
Không gian tuy là ở trong lòng đất nhưng vẫn vô cùng sáng sủa, có lẽ là do cách bài trí căn phòng công với tông màu sáng và ánh đèn trong phòng tạo nên.
Bàn ghế trong đó đều làm bằng gỗ cả, sáng loáng, đắt đỏ, trừ chiếc ghế sofa dài ở đối diện Tivi.
Có một người đang ngồi trên chiếc ghế dài, xem Tivi, thấy động tĩnh, anh quay lại chỗ chúng tôi.
- Ô, chào mọi người, thành viên mới đây đúng không?
- Em chào anh ạ.
Em tên Hinata Shouyou, sẽ tham gia Karasuno từ nay.
Mong được anh chiếu cố ạ!
- Lần này đến lượt Hinata chủ động, cậu vừa nói vừa cúi chào anh.
- Ừ, chào em.
Anh tên Azumane Asahi, rất vui được gặp em.
- Vừa nói, anh vừa đứng dậy, Hinata nhìn anh với đôi mắt ngưỡng mộ, do vóc dáng cao lớn và vạm vỡ của anh.
Đồng thời, Asahi cũng đã bị gục trước sự đáng yêu của cậu.
- Những người kia đâu?
- Daichi hỏi Asahi.
- Trừ mấy người đi trải nghiệm ra thì ai cũng đang trong phòng của họ cả.
Để tớ kêu họ.
Nói rồi, Asahi đi đến trước một cái máy nào đó được gắn ở trên tường.
Bấm vào nút to nhất ở trên cái máy, anh đưa mặt mình lại gần, nói vào:
- Mọi người ra chào đón thành viên mới của mình đi kìa!
Trong lúc đó, Daichi và Kiyoko đang giời thiệu cho Hinata về phòng sinh hoạt chung này, và cái bộ đàm mà Asahi đang sử dụng.
Mỗi căn phòng đều có một cái tương tự, số trên nút bấm nhỏ tương đương với mỗi căn phòng trong trụ sở này, nút lớn nhất dùng để thông với tất cả các phòng.
Anh nói thêm, về sau định sẽ xin tổ chức cho thay cái này bằng video call luôn để tiện quan sát, trừ nhà vệ sinh, chứ cái này cũng cũ rồi.
Sau đó, từ phía cánh cửa ở cạnh cửa mà ba người họ đang đứng, có một nhóm người đi vào, là những thành viên còn lại trong đội Karasuno.
- Đâu, thành viên mới đâu??
- Một anh chàng tóc trắng, dáng người mảnh lao ra hỏi với vẻ hào hứng.
Hình như anh ta vừa chạy.
- Bình tĩnh đi Suga-san.
- Một người khác nói lại anh kia, tóc màu nâu sẫm và đôi mắt hơi cụp xuống như buồn ngủ.
- Em chào mọi người ạ, em là Hinata Shouyou, hy vọng được mọi người chiếu cố ạ!
- Hinata lập tức cúi đầu rồi nói, và cậu đã thu hút được sự chú ý của những người vừa đến.
- OAAAAA EM DỄ THƯƠNG QUÁ!!!!
- Anh tóc trắng lao về phía cậu, ôm thật chặt, khiến cậu hơi khó thở nhưng không dám làm gì.
- Suga-san bình tĩnh, em ấy mới đến mà anh chào đón hơi mạnh bạo đấy.
- Một anh chàng khác kéo đồng đội của mình ra.
Đầu cạo trọc, dáng người gầy, đôi mắt nâu mở to và khá cao.
- Thôi được rồi, mọi người giới thiệu bản thân cho thành viên mới đi!
- Daichi giải vây.
Thế là tất cả mọi người có mặt ở đó giới thiệu tên cho nhóc "lính mới" này.
Người vừa ôm chầm lấy cậu là Sugawara Koushi, và mọi người thường gọi anh là Suga-san, đội phó của Karasuno.
Anh cạo đầu là Narita Kazuhito, anh mang vẻ buồn ngủ là Ennoshita Chikara.
Còn một người nữa, là Kinoshita Hisashi, người có mái tóc nâu nhạt và xù, nhọn, đôi mắt khá to.
- Em chờ thêm tí nữa, mấy đứa tân binh bằng tuổi em đang đi trải nghiệm với hai đứa khác nữa, thế là biết hết tất cả các thành viên trong đây rồi.
Bọn chúng đều được tuyển từ những lần thi trước, em là người cuối cùng.
Em chắc cũng biết là mỗi năm sẽ tổ chức ứng tuyển 4 lần vào một tháng bất kì nhỉ.- Daichi nói, vỗ vai Hinata.
- Cho em hỏi.
- Hinata giơ tay.
- Cứ hỏi đi.
- Trải nghiệm là sao ạ?
- À, kiểu mấy đứa tân binh sẽ đi làm việc chung với một hoặc vài thành viên đã hoạt động được một thời gian để gọi là cho quen việc đi đã rồi mới làm việc độc lập được ý mà.
Như em chắc không cần đâu nhỉ?
Câu này của Daichi làm những người ở đó thấy hơi sai.
- Ủa nhưng-
- Tí anh giải thích sau.
- Anh cắt ngang lời của Kinoshita.
- Tùy thôi ạ.
- Hinata trả lời anh.
- Nhưng em hỏi thêm câu nữa, tại sao mọi trụ sở hoạt động của tổ chức đều nằm dưới lòng đất ạ?
- Thứ nhất, vì tổ chức chúng ta rất đông và trải dài trên khắp đất nước, nên xây ở dưới lòng đất thì sẽ có nhiều chỗ hơn, nay đất chật người đông mà, xây dưới lòng đất có phải hơn không?
Thứ hai, ẩn náu dễ hơn, đơn giản cũng vì ở dưới đất nên chẳng ai biết cả đâu.
Thứ ba, nếu làm ở trên mặt đất thì rất khó để ngụy trang, không giống như mấy cái khách sạn Trung Gian đâu.
Còn gì không?
- Em ngủ ở đâu?
- Ờ ha, anh xin lỗi anh quên.
Suga-san, cậu dẫn em ấy đến phòng Kageyama đi, phòng nó còn trống.
- Oke, Hinata đi với anh!
- Sugawara hào hứng nói, cậu cũng lẽo đẽo theo sau anh, đi qua cánh cửa mà anh đã đến lúc nãy.
Khi hai người họ đã đi khỏi, Kiyoko hỏi:
- Daichi-san, tại sao cậu lại bảo Hinata không cần phải đi trải nghiệm vậy?
- Mọi người gật đầu phụ họa
- Tại thằng bé từng là sát thủ tự do, lát tớ nói tiếp cho, chờ bọn kia về đã.
- Anh nói, làm những người khác hơi bất ngờ.
Trong khi đó, Sugawara đang dẫn đàn em mới của mình đi về phòng của mình.
Cậu hỏi anh:
- Suga-san, sao cấu trúc các phòng của đội mình phức tạp vậy?
- Đội nào cũng thế cả em, có khi đang còn được tính là tối giản nhất ấy.
Tí anh đưa cái bản đồ cho em, nó nhìn giống cái sơ đồ rễ cây ý mà, kiểu gì em cũng thuộc nhanh thôi.
Đến nơi rồi này!
Anh dừng trước một cánh cửa, là cửa phòng mới của cậu.
Mở cửa ra, anh ngoái đầu nhìn Hinata:
- Phòng mới này, vào đi.
Cậu không vào ngay, mà nhìn quanh phòng trước.
Không gian khá rộng rãi, thoáng.
Đồ đạc được bài trí theo phong cách tối giản, nhưng làm cho không khí trong đây dễ chịu hơn.
Phòng được chia làm hai pha do sơn .
Một bên là màu xanh lam đậm, một giường, một cái bàn để ở đầu giường, ga nệm đều là màu xanh cả.
Một bên là màu cam sáng với cách bài trí tương tự.
Tủ quần áo được đặt ở ngay giữa hai bên, sát tường.
Cậu tưởng chừng như căn phòng này là sự ngăn cách giữa nóng và lạnh vậy.
- Anh không hiểu ai thiết kế ra cái phòng này nhưng dường như nó được dành cho em từ lâu rồi ý.
Bên màu xanh là của một bạn tân binh khác cũng đến ở rồi, tên Kageyama Tobio.
Em ở bên còn lại nhé.
- Suga đặt tay lên vai cậu.
- Vâng ạ.
Anh vào phòng, lại chỗ bàn ở khu màu cam, lôi ra một tờ giấy rồi đưa cậu.
- Bản đồ đây, Nhìn nó thì chắc em biết nơi nào cần đi rồi nhỉ.
Đồng phục của em chắc ngày mai sẽ có, không nhất thiết phải mặc cả ngày đâu, khi nào làm việc mới phải mặc.
- Vâng.
- Rồi, em cần giúp gì trong việc sắp xếp đồ đạc không?
- Dạ thôi, anh cứ đi nghỉ đi.
- Ừ, khi nào đến giờ ăn thì tự có thông báo, với lại cái balo này là tất cả tài sản của em nhỉ?
- Vâng.
- Ít thế!?!?
- Em làm sát thủ tự do nên không có nhà ở.
Cái balo này chứa hết mấy cái đồ dùng cần thiết của em như vài bộ quần áo rồi điện thoại, tai nghe, thêm cái ghế dù gấp dùng 4 năm của em, rồi bàn chải với lại mấy cái giấy tờ hành nghề của em thôi.
- Sát thủ tự do???
- Từng thôi anh.
Giờ em là thành viên của Haikyuu.
- ...Được rồi, anh đi đây.
- Cảm ơn anh ạ!
- Cậu nói, kèm theo đó là một nụ cười.
Anh nhìn nụ cười ấy, thoáng chốc đã rung động.
Khi Sugawara đã đi khỏi, Hinata bỏ balo xuống, mở khóa ra và sắp xếp đồ vào tủ.
Rồi cậu ngồi xuống giường, nhìn tấm bản đồ, từ từ ghi nhớ từng chi tiết...
.
.
.
- Bọn em về rồi đây!
Trong khu sinh hoạt chung vọng lên tiếng của một người.
Asahi đã ngồi ở phòng khách nãy giờ, nghe thấy tiếng liền nhìn ra cửa.
Một đoàn người khác đi vào, từ đồng phục có thể thấy đây đều là người của Karasuno.
- Thành viên mới đến rồi đấy.
- Anh nói.
- HẢ!!!
ĐẾN SỚM THẾ!?!?!?
NAM HAY NỮ?
XINH KHÔNG?
CÓ-
- THÔI LIỀN TANAKA!
NISHINOYA!
- Daichi xuất hiện, bộ mặt hung dữ trông thấy, quát hai thanh niên đang phát rồ kia.
Hai người kia nghe xong liền sợ hãi mà đứng im.
- Đó là một cậu bé, bằng tuổi lũ lính mới.
- Daichi lúc này mới trả lời.
- Và cậu bé sẽ cùng phong với Kageyama
Một người trong số họ giật mình, những người khác cũng nhìn vào cậu ta.
Một người có vóc dáng cao ráo, săn chắc, mái tóc đen của anh được cắt ngắn, có phần buông xuống ngay phía trên đôi mắt xanh đậm, điểm đặc biệt nhất có lẽ là đôi mắt sắc lẹm, khiến ai nhìn vào cũng phải khiếp sợ.
- Em sao?
- Cậu ta hỏi lại.
- Đúng, cậu bé đã sắp xếp đồ rồi nên đừng hòng mà phản đối nha!
- Nhưng-
- Không nhưng gì hết!
Mấy đứa lo tắm rửa rồi chuẩn bị ăn đi.
NGAY LẬP TỨC!
Ai nấy lập tức quay về chỗ của mình.
- Thôi đi Asahi-san, tớ không quát cậu đâu.
- Anh nói với đứa bạn đã hết hồn nãy giờ vì anh.
.
.
.
Kageyama đứng trước cửa phòng, trong lòng cảm thấy khó chịu.
Thôi thì không thể cãi lại Daichi-san, cậu từ từ mở cửa ra.
Hinata đang nằm ở trên giường, đắp chăn, ngủ ngon lành.
Đôi mắt nhắm nghiền, làm nổi bật hàng lông mi dài.
Đôi môi hé mở, nhịp thở đều đều, cậu ngủ trông rất yên bình.
Kageyama nhìn thấy cảnh này, tim liền có dấu hiệu loạn nhịp.
Chợt tỉnh, cậu thanh niên liền lắc đầu mấy cái rồi tự vả mặt mình, tự hỏi mình bị sao thế.
- Cậu là Kageyama Tobio?
Kageyama giật mình nhìn lại, thấy đối phương đã tỉnh lại từ lúc nào, nhìn chằm chằm vào cậu.
Đôi mắt nâu hạt dẻ to tròn càng làm cho cậu càng thêm rối bời.
- Đ-đ-đúng đấy, còn cậu là...
- Hinata Shouyou, mong được cậu chiếu cố.
- Hinata vừa nói vừa cười.
Thanh niên đã rối rồi nay lại còn rối hơn, mặt đã bắt đầu đỏ lên.
Chợt lúc đó nghe thấy tiếng loa từ bộ đàm, nghe là biết giọng của Daichi:
- MẤY ĐỨA CẤM AI CÚP TẮM, LẬP TỨC ĐI LIỀN ĐỂ TÍ ĂN CƠM.
ĐỪNG ĐỂ ANH MÀY PHẢI NÓNG.
Kageyama nghe xong liền lao vào tủ quần áo, lấy đồ ra rồi lập tức chạy đi.
Còn Hinata, cậu cũng không hiểu gì, rồi thầm nghĩ: "chắc cậu ta ngại người lạ.
Ủa nhưng đây giọng Daichi-san thật à, mình nhớ anh ấy đâu có đáng sợ như này đâu...".
.
.
.
Đã đến giờ ăn tối.
Ở đây cũng có khu nhà ăn, đầu bếp riêng.
Hinata lấy đồ ăn xong liền lại chỗ mọi người.
Bình thường mỗi người có thể chọn bàn nào cũng được, nhưng hôm nay Daichi và Sugawara bảo mọi người tập trung lại để cậu giới thiệu bản thân.
Daichi bảo cậu ngồi cạnh mình.
Khi đã yên vị, đồng thời tất cả các thành viên của đội đã ở đây, Daichi bảo cậu giới thiệu bản thân.
Cậu đứng lên:
- Em tên là Hinata Shouyou, hy vọng được mọi người chiếu cố ạ!
- Cậu cúi đầu.
Mọi người đều vỗ tay cho cậu.
Sugawara bảo những người đi vắng vừa nãy giới thiệu tên luôn cho Hinata.
- Tsukishima Kei.
Ngắn gọn, xúc tích.
Người nói câu này là một cậu trai cao vượt trội so với với những người còn lại, khiến cho Hinata há hốc mồm.
Anh ta có mái tóc ngắn màu vàng, làn da nhợt nhạt, lông mày mỏng và đôi mắt nâu vàng.
- Tớ là Yamaguchi Tadashi, rất vui được gặp cậu.
Cậu trai này cũng khá cao, lần này khiến Hinata bắt đầu thấy khó chịu rồi.
Cậu ta có mái tóc màu xanh xám đậm với một lọn tóc bồng bềnh nhô lên trên đỉnh đầu, đôi mắt to với con ngươi nhỏ màu hổ phách.
Ngoài ra, cậu còn có tàn nhang.
- H-h-hitoka Y-y-yachi, rất vui đ-đ-được gặp cậu!!!!1
Cô gái này trông có vẻ lo lắng và sợ cậu.
Cô ấy nhỏ nhắn với mái tóc vàng hơi dài qua cằm và đôi mắt nâu nhạt, đeo những chiếc kẹp tóc và băng đô hình ngôi sao nhiều màu sắc ở phần đuôi ngựa bên trái.
Nhìn chung, cô ấy khá dễ thương.
- Kageyama Tobio.
- Người này thì cậu đã biết rồi.
- Anh là Tanaka Ryuunosuke, gọi anh là Tanaka-senpai cũng được HAHAHAHAHA.
Anh này cũng cạo trọc giống như Narita, nhưng nhìn trông có vẻ bạo và du côn hơn nhiều.
Anh ta có chiều cao trung bình, dáng người gầy nhưng rắn chắc.
- Còn anh là Nishinoya Yuu, gọi là Noya-senpai cũng được!
Lần này đến một người khác tự mãn nói, trông nhỏ con hơn cậu.
Hinata rất vui, nhưng không dám thể hiện.
Mặc dù có vóc dáng thấp hơn nhưng anh ta có thân hình khá cơ bắp.
Anh ấy có mái tóc xù lên trên, khiến chiều cao của anh ấy tăng thêm 10 cm; chùm tóc nhỏ xõa xuống trán anh ta được tẩy thành màu vàng.
Nhìn chung, đội Karasuno tập hợp đủ thành phần từ ngoại hình cho đến tính cách, ai cũng có màu sắc riêng của họ.
Sau khi mọi người đã xong phần giới thiệu của mình, cậu liền nở nụ cười với mọi người.
Thoáng chốc, trái tim của họ đã loạn nhịp.
Suốt bữa cơm hôm đó chỉ có tiếng cười nói vui vẻ của các thành viên, trù những con người có vẻ hơi cộc cằn hoặc hướng nội.
Hinata một lần nữa nghĩ rằng mình chọn Karasuno là đúng...
.
.
.
Sau khi ăn xong, mọi người tập trung lại ở khu sinh hoạt chung.
- Em xin phép về phòng trước, tại em nhớ ra mình chưa dọn quần áo lên tủ mới ạ!
- Hinata nói với Daichi.
- Cứ đi thôi, tùy em.
Rồi cậu rút bản đồ từ trong túi ra, lần theo đó mà về phòng.
Khi cậu đã đi khỏi, Daichi tập hợp mọi người lại, rồi nói:
- Thực ra, cậu bé đó, chính là Kuroi Taiyō!
--------------------------------------------------------------------------------------------
Ra hơi muộn, mọi ng thông cảm:'))))))