[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 159,094
- 0
- 0
Ác Nữ? Xin Lỗi, Các Ngươi Nhầm Người Rồi!
Chương 20: Phu thê nhà ta...
Chương 20: Phu thê nhà ta...
Những lúc Triệu Tĩnh Uyên bận rộn với các vụ án, thì Văn Nhân Khê lại ở bên huynh trưởng, lo toan chuyện cửa tiệm của Văn Nhân gia.
Những ngày này, tần suất nữ chính nguyên tác xuất hiện trước mắt nàng ngày càng nhiều.
Lúc thì nàng ta tới tiệm trà của Văn Nhân gia làm khó người làm, lúc thì tới tiệm trang sức chê thiết kế lỗi thời, không bắt kịp thời đại.
Nhưng Phó Quỳnh Nhi thông minh, nàng ta chưa bao giờ tự mình ra mặt.
Tựa như kẻ ném đá giấu tay, đứng trong bóng tối mà vẫn khiến Văn Nhân Khê bị vây khốn, vừa thu được lợi, lại chẳng mang chút tiếng xấu nào.
Văn Nhân Khê lúc thì đáp trả, lúc thì im lặng.
Nàng đáp trả là vì theo cốt truyện, nàng là người đanh đá, ác độc.
Nàng im lặng là vì nàng không muốn kéo thêm phiền phức cho phụ thân ở trong triều.
Hơn nữa, thân phận của nàng giờ đã khác, cũng không thể làm mất mặt Triệu Tĩnh Uyên được.
Dù chẳng dám thừa nhận nhưng nàng quan tâm đến hắn nhiều hơn nàng nghĩ.
Hôm đó, vừa hay là sinh thần của Triệu Tĩnh Uyên.
Phủ Thái phó mở tiệc, tất cả bằng hữu đều đến chúc mừng.
Nói là tất cả nhưng cũng chỉ có vài người, vì ở trong triều, số người hắn đắc tội còn nhiều hơn thân thiết.
Phó Quỳnh Nhi cùng Âu Dương Dật cũng có mặt, mang theo lễ vật quý giá đến.
Văn Nhân Khê đứng bên hành lang, lặng lẽ dõi theo, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót.
Ba người họ là thanh mai trúc mã, tự nhiên hiểu rõ Triệu Tĩnh Uyên ưa thích điều gì.
Còn nàng, ngoài việc biết hắn là nam chính, thì những việc khác đều chỉ do vài dòng chữ trong truyện tiết lộ.
"Ồ, Văn Nhân Khê?
Sao lại đứng đây?"
Phó Quỳnh Nhi mỉm cười bước đến.
"Đón khách.
Dù gì hôm nay cũng là tiệc nhà ta."
Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ "nhà ta".
Bàn tay trắng nõn của Phó Quỳnh Nhi nắm chặt lấy chiếc khăn tay, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên.
Âu Dương Dật đứng bên cạnh, khóe môi cong lên:
"Văn Nhân Khê, cô định chuẩn bị quà gì cho A Uyên?
Nhìn cô, chắc cũng chẳng hiểu rõ về A Uyên nhà ta như Quỳnh Nhi nhỉ???"
Văn Nhân Khê khẽ mỉm cười, ánh mắt tĩnh lặng như hồ thu: "Đây là chuyện của phu thê nhà ta, đại tướng quân tò mò làm gì?"
Triệu Tĩnh Uyên đứng cách đó không xa, vừa hay nghe rõ được những lời mà nàng nói.
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, ánh mắt chứa đầy ý cười.
Hạ Tử Phong đứng bên cạnh, chỉ thiếu điều cắn chặt môi để khỏi bật cười
"Phu thê nhà ta..."
Hạ Tử Phong còn cố ý kéo dài giọng nói.
"Còn nói nữa thì đến Đại Lý tự nhận phạt."
Giọng điệu hắn thản nhiên, sắc mặt chẳng đổi, song ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn dừng trên người Văn Nhân Khê, chưa từng rời đi nửa khắc.
...
Trong tiệc, khi mọi người đang trò chuyện, Phó Quỳnh Nhi bỗng đứng dậy, bước tới giữa sảnh, ánh mắt thoáng long lanh như kìm nén một nỗi bi ai.
Nàng cầm chén rượu, nhìn thẳng vào Văn Nhân Khê, giọng nhẹ như than thở nhưng lại rót vào tai người khác sự cay độc không lời nào che giấu:
"Có lẽ ai ở đây cũng biết, hôn sự này vốn là của ta.
Chỉ tiếc, trên đời lại có người lòng tham không đáy, thấy chỗ cao quý liền đoạt về, chẳng thèm để ý đến tình nghĩa, càng chẳng đoái hoài đến thanh danh của nữ tử khác."
Một lời rơi xuống, cả sảnh chấn động.
Nhiều ánh mắt hoài nghi đổ dồn lên Văn Nhân Khê.
Văn Nhân Khê tái mặt, nhưng còn chưa kịp đáp, Quỳnh Nhi đã vỗ tay.
Ngay tức khắc, một thị nữ bước tới, mang theo một khay rượu mới.
Lúc thị nữ cúi người dâng chén, bỗng sơ ý trượt tay, cả bình rượu đổ ụp về phía Văn Nhân Khê.
Rượu thì nóng bỏng, lại pha thêm mảnh thủy tinh vỡ vụn, bắn thẳng vào tay áo mỏng của nàng.
Một tiếng rên khẽ bật ra, cánh tay trắng nõn lập tức đỏ ửng, máu thấm ra từng giọt.
Phó Quỳnh Nhi giả vờ hoảng hốt, lao tới, nhưng ánh mắt lóe lên tia đắc ý:
"Ôi trời... xem kìa, bàn tay ngọc ngà của phu nhân cũng mong manh quá, chỉ một chén rượu thôi đã chịu không nổi.
Chẳng trách lại phải dựa vào A Uyên ca ca mà sống."
Những lời nửa như thương hại, nửa như châm chọc, càng khiến vị thế của Văn Nhân Khê khó xử.
Ngay lúc đó, Triệu Tĩnh Uyên đột ngột bước ra, sắc mặt lạnh lùng.
Hắn nắm lấy tay nàng, kéo ra sau lưng mình, ánh mắt quét thẳng qua Phó Quỳnh Nhi và thị nữ kia:
"Đêm nay là sinh thần ta.
Nếu có kẻ nào dám ở phủ Thái phó làm loạn...
Ta nhất định không bỏ qua!"
Không khí trong sảnh lập tức căng thẳng.
Phó Quỳnh Nhi khẽ cắn môi, khóe mắt ngân ngấn nước, bộ dạng uất ức như kẻ vô tội bị hàm oan.
Triệu Tĩnh Uyên dõi thẳng vào ánh mắt ấy, trong lòng thoáng dấy lên một tia nghi hoặc.
Từ khi nào Quỳnh Nhi lương thiện năm xưa lại trở thành người tâm cơ thâm trầm đến vậy?
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, trái tim Văn Nhân Khê khẽ rung động, song cảm giác ấy liền bị chính suy nghĩ của nàng cắt đứt.
Hắn... vì sao lại che chở cho nàng?
Đáng lẽ hắn phải đứng về phía Phó Quỳnh Nhi mới đúng chứ?
"Xong rồi... lệch cốt truyện mất rồi!!!"
Một tiếng thét chói tai vang dội trong đầu, khiến nàng choáng váng.
Cơn đau nhức như búa bổ ập tới, trước mắt dần mờ đi.
Nàng cố thu lại bàn tay đang bị Triệu Tĩnh Uyên nắm chặt, cất giọng run nhẹ:
"Đại...
đại nhân, Khê nhi xin phép lui xuống thay y phục."
Không đợi hắn gật đầu, nàng vội xoay người rời đi.
Nhưng càng đi, đầu óc càng nặng nề, từng bước đi trở nên loạng choạng.
Đến cửa phòng, chân bất giác vấp phải bậc tam cấp, cả thân hình ngã nhào xuống nền đất lạnh.
"Phu nhân!
Phu nhân, người làm sao vậy?"
Tiểu Vân hốt hoảng lao tới, vội vàng đỡ lấy nàng.
"Đầu...
đau..."
Chưa kịp nói hết câu, Văn Nhân Khê đã ngất lịm trong vòng tay của tiểu nha hoàn.
"Phu nhân!
Người đâu, người đâu!!!
Mau đến đây!!!"
Tiếng kêu thất thanh vang khắp hành lang, kéo theo mấy thị vệ trong phủ vội chạy tới.
Tiếng la hoảng loạn của Tiểu Vân khiến cả phủ Thái phó nháo nhào.
Thị vệ, nha hoàn, quản gia đều vội vã chạy đến, ai nấy mặt mày thất sắc.
Trong thoáng chốc, bóng áo xanh quen thuộc đã xuất hiện ở hành lang.
Triệu Tĩnh Uyên sải bước nhanh, ánh mắt sắc bén lướt qua đám người đang quỳ rạp, rồi dừng lại ở thân ảnh nhỏ nhắn đang nằm bất động trong vòng tay Tiểu Vân.
"Còn không mau truyền thái y!!!"
Giọng hắn trầm thấp, mang theo uy nghiêm không thể kháng cự.
Đám người nhất loạt nhường đường, quản gia thì vội vàng chạy đi mời thái y.
Hắn cúi xuống, bàn tay rắn chắc đỡ lấy thân hình mềm nhũn kia, cảm nhận rõ ràng hơi thở yếu ớt phả vào ngực mình.
Áo váy nàng lấm bụi, mái tóc rối loạn, nhưng gương mặt tái nhợt ấy lại khiến lòng hắn như lửa đốt.
"Phu nhân... vừa rồi người còn đang bình thường, bỗng nhiên kêu đau đầu rồi ngất đi..."
Tiểu Vân nghẹn ngào, nước mắt lã chã rơi.
Triệu Tĩnh Uyên không đáp, sải bước dài đưa nàng về phòng.
Cả phủ lặng như tờ, chỉ nghe tiếng giày hắn nện xuống nền gạch, từng nhịp nặng nề như đè lên ngực mỗi người.
Hạ nhân trong phủ chẳng ai dám nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo đó của hắn.
Khách khứa trong phủ cũng được quản gia khéo léo mời về.
Phó Quỳnh Nhi và Âu Dương Dật cố chấp muốn ở lại nhưng cũng bị Triệu Tĩnh Uyên sai người đưa về.
Trong mắt của hắn giờ chỉ lo lắng cho mỗi sức khỏe của nàng.
...
Sáng ngày hôm sau, ánh nắng nhạt xuyên qua lớp màn sa mỏng, rải xuống nền đất từng vệt vàng dịu.
Không khí trong phòng thoảng mùi hương thảo dược còn vương lại từ bát thuốc đêm qua.
Văn Nhân Khê chậm rãi mở mắt, đôi hàng mi run run như cánh bướm.
Đập vào mắt nàng là bóng dáng cao lớn ngồi bên giường, thần sắc uy nghiêm, dường như cả đêm không chợp mắt.
Triệu Tĩnh Uyên vẫn khoác nguyên trường bào, trên vai còn vương chút bụi, ánh mắt trầm tĩnh nhưng viền mắt đỏ nhạt vì mỏi mệt.
"Đại nhân...?"
Giọng nàng khàn khàn.
Hắn khẽ gật đầu, đưa tay đặt lên trán nàng, động tác vừa quen thuộc vừa mang theo chút nặng nề khó gọi tên.
"Nàng tỉnh rồi?
Còn thấy không khỏe chỗ nào không?"
Văn Nhân Khê khẽ cười, đôi mắt sáng long lanh như có điều suy tính.
Nàng chậm rãi nói, cố tình nhấn mạnh từng chữ:
"Đa tạ... tối qua chắc ta bị... stress quá."
Một từ lạ lẫm bật ra giữa không gian cổ kính.
Nàng nhìn thẳng vào hắn, chờ đợi phản ứng.
Quả nhiên, đôi mày Triệu Tĩnh Uyên khẽ chau lại, ánh mắt lóe lên tia ngạc nhiên khó nắm bắt.
Nhưng chỉ là thoáng qua, hắn liền che giấu rất nhanh, giọng trầm thấp mà nghiêm nghị:
"Phu nhân... nàng vừa nói gì?"
Văn Nhân Khê chống tay ngồi dậy, làm bộ thản nhiên:
"À, chỉ là... một cách nói mà ta tự nghĩ ra thôi.
Ý là... căng thẳng quá mức."
Hắn không biết từ mà nàng vừa nói, vậy hắn không phải là người xuyên không.
Văn Nhân Khê nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng hàng ngàn suy nghĩ.
"Nhưng hắn có thể viết ra những tình tiết giống như cốt truyện Uyên Hòa.
Lẽ nào... hắn trọng sinh rồi?!!!"
Văn Nhân Khê không dám tin vào suy nghĩ của mình, ánh mắt nàng hoảng loạn thấy rõ.
"Phu nhân, làm sao vậy?
Sao tự nhiên lại không nói gì nữa?"
Nàng khẽ ho một tiếng, rồi cố tình đổi đề tài:
"Hôm qua là sinh thần của đại nhân, lại vì chuyện của ta mà bị hủy bỏ."
Triệu Tĩnh Uyên thoáng sững lại, đôi mắt sâu thẳm rời khỏi gương mặt nàng, giọng nói như gió thoảng:
"Ta cũng không thích ồn ào."
"Nhưng Khê nhi cảm thấy rất có lỗi."
Nàng mỉm cười, lấy ra một chiếc hộp gỗ nho nhỏ, tinh xảo, đưa đến trước mặt hắn: "Đây là quà ta chuẩn bị cho đại nhân.
Không quý giá gì, nhưng mong... người nhận."
Hắn im lặng mở nắp hộp.
Bên trong là một cây sáo bằng ngọc, trên thân sáo khắc vài dòng chữ nhỏ tinh tế.
Triệu Tĩnh Uyên thoáng ngẩn người.
Hình như đã lâu lắm rồi, hắn không đụng đến sáo.
Sao nàng lại biết hắn thích vật này?
Nàng khẽ nghiêng đầu, giọng nhẹ như sương sớm:
"Là ta muốn biết, đại nhân đừng trách tội người ở dưới."
Ánh mắt hắn chậm rãi trở về phía nàng, sâu lắng như chất chứa ngàn lớp sóng ngầm.
Khóe môi Triệu Tĩnh Uyên thoáng nhếch lên, không rõ là cười hay chỉ là để che đi xúc động:
"Nhìn ta giống kiểu sẽ trách phạt họ hay sao?"
Văn Nhân Khê vội vàng lắc đầu.
Trong gian phòng yên tĩnh, chỉ còn lại ánh sáng vàng vọt của buổi sớm, và khoảng lặng rất dài giữa hai người, vừa ấm áp vừa khó gọi thành tên.
Triệu Tĩnh Uyên dường như cũng nhận ra điều gì đó.
Ánh mắt hắn, mỗi lần dừng lại nơi nàng, không còn đơn thuần là sự cảnh giác hay hiếu kỳ.
Nó ẩn chứa một nỗi khát vọng mơ hồ, như thể hắn muốn níu giữ nàng lại trong mớ hỗn độn này.
Hắn thật sự muốn hiểu rõ con người nàng, muốn biết thân phận nàng.
Muốn... giữ nàng lại nơi này.
Hắn tham lam sự dịu dàng của nàng, tham lam muốn ánh mắt của nàng dừng lại trên người hắn lâu thêm chút nữa.