Khác [_Countryhumans_] Rối Loạn !

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
100,949
Điểm tương tác
0
Điểm
0
315354495-256-k362534.jpg

[_Countryhumans_] Rối Loạn !
Tác giả: VyLu19
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lưu Ý⚠

Cấm xúc phạm chế nhạo tên các nước.

Không đưa bất kì cặp nào khác vào đây.

Tôn trọng tác giả và nhân vật trong truyện

Loạn Luân và bạo lực có rất nhiều không chịu được mời click out

Cấm đánh cắp truyện của tôi khi chưa được sự cho phép!

Muốn mượn ý tưởng thì nhớ xin phép .

Đây là truyện 100℅ tôi viết.

Có phần yếu tố kinh dị và ức chế khá cao cân nhắc.

Có thể 1 vài nhân vật trong đây sẽ không giống những gì bạn tưởng tượng.

Tôn trọng tác giả thì tôi mới tôn trọng bạn.
_________________________________________

_Cậu là 1 người con trai vui vẻ hòa đồng nhưng nó đã vụt tắt khi cậu bị bán đi

_Cậu được mua lại bởi gia đình UK, cậu nghĩ rằng mình sẽ sống vui vẻ bên gia đình mới nhưng không cậu đã vỡ mộng.

_Trong tột cùng thì cậu gặp được hệ thống mang tên _Avey_

_Cô rất tốt bụng với VietNam giống như cho cậu thêm 1 người mẹ.

_Cô khác với các hệ thống khác cô không kêu cậu xuyên không mà đến đây để giúp đỡ cậu.

_Liệu cuộc đời cậu có thể lật sang trang mới không?

_Mời vô truyện để đọc và trải nghiệm.



boylove​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Cơ Giáp Sư O Trang A Yếu Đuối Trong Học Viện Quân...
  • (12 chòm sao) [Instagram] 1 2 3 5 Anh đánh rơi em...
  • (xuyên sách) Ký Chủ Tình Tiết Truyện Sắp Đổ Vỡ Rồi !!!
  • CHAENNIE • Ly Hôn Rồi Bắt Đầu Yêu
  • Vậy Mà Ta Xuyên Không Rồi!!! (Full)
  • [ĐM-On Going] Toang Rồi Ôm Nhầm Con Trai! - Tước Miêu
  • [_Countryhumans_] Rối Loạn !
    1 .Hoàn cảnh,Giúp đỡ?


    [_Suy nghĩ_]

    {_Biểu cảm_}

    Lưu Ý⚠

    -Có chứa nội dung thô tục

    -Không đưa bất kì cặp nào khác vào đây

    -Tôn trọng tác giả và các nhân vật

    Cảm ơn và đọc vui vẻ

    ==============================================

    Cậu một chàng trai 17 tuổi, tâm hồn thuần khiết, trên khuôn mặt luôn nở một nụ cười vui vẻ.

    Nhưng....

    Tâm hồn thuần khiết đã lụi tàn khi cậu tròn 18 tuổi.

    Cậu bị chính cha ruột bán đi ra những nơi được gọi là sàn đấu giá .

    Cậu được mua bởi gia đình UK_United Kingdom_.Cậu nghĩ rằng mình có thể sống vui vẻ bên gia đình mới ,nhưng không.

    =======Mọi người đang đọc bộ truyện của: Yuii_depzaivl=======

    VietNam:_Xi...!!!n m.ọi ng.ườ....i !!tha cho con!!!!!_

    Tuy cậu khóc lóc van xin mức nào thì người trước mặt cậu vẫn nhìn cậu bằng một ánh mắt ghê tởm

    Những tiếng roi "_Chát, Chát_" vang lên không ngừng, những cái đòn đánh thấu da thấu thịt nhắm vào cậu.

    Cùng với tiếng roi ấy là tiếng cười lớn nhưng đang sỉ nhục cậu...

    America:_ Hah.....Nhìn ngươi buồn cười vãi_

    Canada:_Ghê tởm_

    Hai người đàn ông hả dạ mà bỏ đi.

    Tuy bề ngoài nhìn họ rất cuốn hút, rất đẹp nhưng tận sâu trong đáy lòng là một người vô cùng tàn bạo.

    °•Tua•°________________________

    Trong màn đêm tối những ánh sáng của mặt trăng chiếu xuống khuôn mặt đầy vết sẹo, vết thương của người con trai mái tóc đen kia.

    Người con trai ấy có một đôi mắt ấy màu đen và nó đã từng trong sáng, long lanh ,sắc xảo đến từng chi tiết......nhưng bây giờ nói chỉ là một khoảng không vô tận không có lối ra, nó vô hồn ,nó lấn áp đi ánh sáng cuối cùng của cậu.

    Người con trai bé nhỏ đó có một làn da đỏ chi chít những vết đánh, vết roi và có cả những dấu hôn của ai đó để lại.

    Cậu đã chịu nhục nhằn, đau khổ.....

    "_Cạch_"

    Cánh cửa mở ra một người con trai mái tóc nâu sẫm bước vào

    Là UK

    Hắn ta nhìn cậu và cất tiếng:

    UK:_Chết chưa? _

    Cậu nhìn hắn mà trả lời:

    VietNam:_Dạ thưa cha chưa._

    UK:_ Vậy là được rồi xuống ăn cơm._

    VietNam:_Vâng_

    Hắn ta bước ra khỏi phòng.

    Cậu ngấn lệ hai hàng nước mắt bắt đầu lăn dài.

    _//Dưới phòng ăn//_

    Cậu lết những bước chân nặng trĩu xuống phòng ăn, những bước chân mang đầy nỗi mệt mỏi, đau đớn.

    America:_Bây giờ mới vác mặt chịu xuống à? _

    NewZealand:_Chờ nó lâu vãi!!?_

    Canada:_Chuẩn rồi!_

    Những lời chê bai của người 'thân' trong gia đình này cậu nghe rất nhiều rồi.

    Lần nào nghe cũng đau.

    Cậu bước vào chỗ ngồi của mình.

    UK bắt đầy lên tiếng:

    UK:_Nghe nói chúng ta sẽ bắt đầu kiểm tra ABO_

    UK:_Ta mong không có ai trong đây là Omega._

    Tất cả:_Vâng!! _

    UK:_Được rồi tốt ăn đi. _

    °•Tua•°__________________________

    _//Trong xe của gia đình UK//_

    Trong xe không khí im lặng đến lạ kì, nó ngột ngạt.

    Cậu thiếp đi trên vai của Australia.

    Trong gia đình người yêu thương cậu nhất chính là Australia.

    Anh là người luôn giúp đỡ cậu, băng bó vết thương khi ai đó đánh cậu.

    Nhưng cậu đâu biết Anh Yêu Cậu, Yêu rất nhiều là khác cơ.

    _//Trong suy nghĩ của cậu//_

    Cậu lờ mờ tỉnh dậy, cậu bất ngờ nhìn xung quanh.

    Xung quanh cậu là một không gian tối rất tối, dưới chân cậu là nước.

    "_Tách, Tách_"

    Cậu bất ngờ quay qua chỗ phát ra tiếng động.

    Cậu nói to:

    VietNam:_Ai đó!?_

    -?-:_Xin chào_

    VietNam:_Cô là ai!? _

    Một cô gái xuất hiện.

    Cô gái đó có mái tóc đen huyền, mắt của cô cậu không biết màu mắt cô như nào vì cô đã nhắm tịt mắt lại, bên tay trái cô có một hình xăm kì lạ.

    -?-:_Tôi là một hệ thống_

    VietNam:_Hệ thống? _

    -?-:_Đúng_

    -?-:_Nhưng tôi không phải muốn cậu xuyên không mà tôi ở đây để giúp cậu_

    VietNam:_Giúp tôi? _

    -?-:_Đúng vậy_

    VietNam:_Cô tên gì? _

    Avey:_Tôi tên là Avey rất vui được làm quen._

    VietNam:_Rất vui được làm quen_{_Cười_}

    Avey:_Tôi công nhận cậu cười lên đẹp lắm_

    VietNam:_Hả? _

    Avey:_Tôi nói là 'cậu cười lên đẹp lắm đó'_

    VietNam:_Cảm ơn_

    Avey:_Thôi cậu tỉnh lại đi không lại bị chửi_

    VietNam:_Ừ tạm biệt_

    Avey:_Ừ tạm biệt_

    _____________________________________

    EnD__Chap 1__😀

    By: Yuii_depzaivl:33

    _Sự thật tâm tối!?_

    &+793chữ+&

    Nhớ nhắn like để tui có động lực viết chap tiếp theo nha:333

    Bạn cảm thấy thế nào về truyện của tôi
     
    [_Countryhumans_] Rối Loạn !
    2. Nỗi khổ,Nước mắt!


    [_Suy nghĩ_]

    {_Biểu cảm_}

    Lưu Ý⚠

    -Có chứa nội dung thô tục

    -Không đưa bất kì cặp nào khác vào đây

    -Tôn trọng tác giả và các nhân vật

    Cảm ơn và đọc vui vẻ

    ========================================

    Cậu mở mắt , cùng lúc đó xe cũng đừng trước trường cậu.

    Australia:_Em tỉnh rồi à?_

    VietNam:_Vâng_

    America:_Xuống xe lẹ lên coi!!_

    VietNam:_Vâng thưa anh_

    VietNam:_Em/Con xin phép đi_

    UK:_Ừ_

    Cậu bước vào trường.

    Một chàng trai đứng trước mặt cậu.

    Người đó cao chắc tầm 2m10 hoặc hơn .

    Máu tóc vàng nhạt của cậu ta bật tông khuôn mặt điển trai.

    Đồng phục cậu ta mặc nói ra cậu ta là một người giàu có.

    Cậu ta có một vẻ đẹp trai của một người Châu Á Đích thực.

    Đôi mắt nâu đậm nhìn chằm chằm cậu mà lên tiếng:

    -?

    -:_Này sao mặt lại dán từa lưa băng cá nhân thế kia?_

    VietNam:_Cậu không cần quan tâm đâu Russia_

    Russia:_Tại sao tôi không được quan tâm đến cậu!? _

    VietNam:_Đừng hỏi nhiều_

    Russia:_Này!! _

    -?

    -:_Cảm giác bị lơ như thế nào Russia?_

    Russia:_Im đi China

    China:_Mù quáng quá đó~_

    Russia:_Im mồm!!_

    Người con trai mái tóc đen bóng đó bị bỏ lại một.

    Đôi mắt đen láy đó nhìn chằm chằm vào cậu đang đi trên lầu

    Hắn ta cười một nụ cười bí ẩn ,nhìn cậu bằng ánh mắt chứa đầy Chiếm hữu.

    =======Mọi người đang đọc bộ truyện của: Yuii_depzaivl=======

    _//Trong giờ học của lớp Châu Á//_

    Thầy chủ nhiệm của lớp bước vào.

    ASEAN:_Chào cả lớp_

    Học sinh:_Chúng em chào thầy ạ_

    ASEAN:_Được rồi tất cả ngồi_

    ASEAN:_Tôi sẽ thông báo rằng hôm nay chúng ta sẽ kiểm tra ABO_

    ASEAN:_Tí nữa giờ ra chơi tất cả xuống sân trường để kiểm tra_

    Cậu ở dưới gục xuống mặt xuống bàn , cậu lỡ sợ rằng cậu mà là Omega UK và mấy người anh của cậu sẽ đánh cậu nhừ tử luôn.

    °•Tua•°_______________________

    _//Giờ ra chơi//_

    [•CHUÔNG:Thông báo mời tất cả các em học sinh xuống sân trường để xét nghiệm ABO. •]

    Cậu đưa những bước chân mệt mỏi xuống sân trường.

    Một cậu trai trẻ có vài nét dễ thương nhảy lên lưng cậu.

    Cậu trai đó vui vẻ lên tiếng:

    -?-:_Nè Nam ơiii~_

    VietNam:_Chuyện gì vậy Laos?_

    Laos:_Cậu nghĩ tớ sẽ là Omega, Apha hay Beta? _

    VietNam:_Tớ nghĩ cậu là Omega_

    Laos:_Tại sao lại vậy? _

    VietNam:_Bởi vì cậu khá dễ thương còn nhút nhát nữa_

    Laos:_Cậu nói tớ nhát á!! _

    VietNam:_Ừ rồi sao? _

    Laos:_Hứ..!!tớ dỗi_

    VietNam:_Vậy khi nào hết dỗi kêu tớ .

    Bye. _

    Laos:_Ê...!!

    Ủa gì kì vậy!!?_

    _//Dưới chỗ xét nghiệm//_

    Bác sĩ:_ Mời em CHXHCN VietNam_

    VietNam:_Dạ có em_

    Bác sĩ:_Rồi em vào đi_

    VietNam:_Vâng_

    ------------------------------------------------

    °•Xét nghiệm xong•°

    Cậu bước ra chỗ cô y tế ở đó.

    Cô nhìn cậu ánh mắt trầm xuống.

    Cậu nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu.

    Cô đưa cho cậu bảng xét nghiệm.

    Cậu nhìn vô tờ giấy xét nghiệm.

    VietNam:_!!_{_Hoảng sợ_}

    Cậu run rẩy cầm bảng xét nghiệm.

    Cậu là....OMEGA!!!

    Cậu chôn chân tại chỗ.

    Kì này Về là cậu lại bị đánh bị sỉ nhục nữa.

    Bỗng có một bàn tay vỗ nhẹ lên vai cậu.

    Là Laos

    Laos:_Này Nam!!

    Cậu sao vậy?_

    Cậu im lặng không đáp

    Laos:_Tớ là Apha Á còn cậu là gì?_

    Vừa nói xong cậu lăn đùng ra ngất trước mặt Laos

    Laos:_Này Nam!!!Tỉnh lại đi Nam ơiii!!!_

    ______________________

    Một không gian khác bắt đầu xuất hiện.

    Không phải là không gian tối kia nữa mà là một cánh đồng hoa Tulip hiện ra trước mặt cậu.

    Avey bắt đầu xuất hiện

    Avey:_Cậu có sao không?_

    Khi nghe câu đó xong nước mắt cậu không kìm được mà tràn ra.

    Cậu nức nở khóc

    Avey chạy lại ôm cậu dỗ giành cậu.

    Cậu cảm nhận được tình thương của Avey.

    Nó ấm áp làm cho cậu cảm thấy ăn toàn.

    Tuy bề ngoài Avey nhìn có vẻ ít nói và lạnh lùng.

    Nhưng không ai biết bên trong là một con người vô cùng ấm áp.

    Avey:_Nín đi._

    VietNan:_Hic...!

    Hức..UK mà biết được sẽ đánh chết đó. _

    UK là một người ngay thẳng ông ta mà biết trong nhà mình mà có một loại hạ đẳng như này chỉ có bước ông ta đánh nhừ xương thôi.

    Nhìn bề ngoài cậu là một con người ít nói, khó gần nhưng đâu ai biết bên trong cậu yếu đuối.

    Avey giống như một người mẹ dỗ dành con đang khóc nhè vậy.

    Cô đem lại cảm giác cho cậu được yêu thương.

    ______________________________________

    EnD__Chap 2__😀

    By: Yuii_depzaivl:33

    _[_Countryhumans_] Sự Thật Tâm Tối!?_

    &+839 từ+&

    Bạn cảm thấy thế nào về truyện của tôi
     
    [_Countryhumans_] Rối Loạn !
    3. Bữa tiệc


    [_Suy nghĩ_]

    {_Biểu cảm_}

    Lưu Ý⚠

    -Có chứa nội dung thô tục

    -Không đưa bất kì cặp nào khác vào đây

    -Tôn trọng tác giả và các nhân vật

    Cảm ơn và đọc vui vẻ

    ================================

    Cậu tỉnh lại, nhìn xung quanh và biết rằng đây là phòng Y Tế.

    Cậu ngồi dậy .

    Thì bỗng có một người đi vào.

    Who:_Tỉnh rồi à? _

    Who:_À..đúng rồi UK đang kiếm cậu ở dưới đấy._

    Cậu gục mặt xuống im lặng không nói gì.

    Mái tóc đen kia đã che đi đôi mắt đỏ heo sắp bật nước mắt ra của cậu.

    Cậu nhẹ nhàng bước xuống giường y tế lặng lẽ đi ra ngoài.

    =======Mọi người đang đọc bộ truyện của: Yuii_depzaivl=======

    VietNam:_Con đây cha._

    UK:_Làm gì ở phòng y tế vậy?_

    VietNam:_Dạ con hơi mệt nên là lên phòng y tế nằm. _

    UK:_Ừ_

    UK:_Nay Gia đình Đại Thanh mời chúng ta đến ăn tiệc._

    UK:_Nên là ngươi ăn nói cho cẩn thận nghe chưa?_

    VietNam:_Vâng ạ._

    UK:_Đừng làm bẽ mặt ta._

    VietNam:_Vâ..ng._

    Chỉ còn cậu bơ vơ giữa sân trường vắng lạnh.

    Tóc cậu phất phới bay vì bị những cơn gió nhẹ lướt qua cuốn theo đó là nước mắt cậu.

    Cậu nấc lên.

    Rồi cậu cũng gạt đi nước mắt mà ra về.

    =======Mọi người đang đọc bộ truyện của: Yuii_depzaivl=======

    Ngồi trên xe bây giờ chỉ có cậu, chú quản gia và Australia

    Cậu ngồi giương đôi mắt đen ra ngoài cửa sổ ô tô .

    Một vật nào đó ôm lấy cậu.Là Autralia

    Anh ta bế cậu đặt lên đùi.

    Quay mặt cậu hướng về phía mặt anh ta.

    Cậu chẳng có vẻ gì là bất ngờ vì đối với cậu đây như là một điều hiển nhiên.

    Cậu quá quen đi được.

    Anh ta bắt đầu lên tiếng.

    Australia:_Em là gì vậy VietNam? _

    VietNam:_Em là..._

    Giọng cậu trầm xuống rồi im lặng.

    Anh ta nhìn lướt qua tất cả thì gì đang ở trên cơ thể cậu.

    Rồi anh ta chăm chú nhìn vào cổ cậu .

    Australia:_Em là Omega đúng không? _

    Cậu bất ngờ nhìn vào anh ta.

    VietNam:_S.ao a.n..h b..i.ết!?_[_Anh ta theo dõi mình hả!!_]

    Cậu run rẩy, lấp bấp trả lời.

    Australia:_Nhìn như này chắc anh đoán đúng rồi nhỉ._

    Cậu run lẩy bẩy bắt đầu lên tiếng với chất giọng sợ hãi.

    VietNam:_Em xin anh đừng có nói với 'BA'_

    Australia:_Được anh có thể chấp nhận yêu cầu nhưng em phải nghe lời anh trong vòng 1 tháng._

    VietNam:_..._

    VietNam:_E.m đồ..ng ý_

    Australia:_Ok_

    =======Mọi người đang đọc bộ truyện của: Yuii_depzaivl=======

    Cậu đang thay đồ trên phòng để đi ăn tiệc thì .

    "_Cạch_"

    Cánh cửa mở ra là Canada.

    Hắn ta tiến lại gần cậu.

    Và lên tiếng:

    Canada:_Ngươi làm gì mà lâu thế?!_

    VietNam:_Em xin lỗi.

    Em xuống liền._

    Canada:_Ừ lẹ đi đéo ai chờ mày lâu đâu._

    Hắn ta bước ra ngoài và đóng cửa một cách mạnh bạo.

    • 1 phút sau •

    Cậu bước xuống cầu thành cùng với 1 bộ đồ giản dị không quá cầu kì.

    Cậu mặc gồm 1 chiếc quần Tây, áo sơ mi đen cùng một tấm vải đỏ thắt đeo chéo từ trái sang bên kia.

    UK:_Được rồi đi thôi! _

    Tất cả:_Vâng_

    =======Mọi người đang đọc bộ truyện của: Yuii_depzaivl=======

    °Ở buổi tiệc°

    Tiếng nhạc cứ vang nhẹ nhàng bên tai.

    Một bữa tiệc sang trọng.

    Thức ăn sáng hoa vô cùng.

    Trang trí vừa trung hoa vừa hiện đại.

    Tụ họp toàn các đại gia, tỉ phú và các quý ông /bà.

    Nhưng cậu lại chọn cách đứng bơ vơ ở sảnh tiệc, trên tay còn cầm ly rượu vang nhìn ngó xung quanh.

    Tiếng nhạc làm cậu rất nhức đầu.

    "_Bụp_"

    Bỗng một cô gái xô chúng vào cậu khiến ly rượu trên tay cậu đổ vào áo cô ả kia.

    Cô ả kia bắt đầu gào mồm lên:

    ?:_NÀY CẬU Đi đứng kiểu gì đấy HẢ!!!_

    VietNam:_Cho tôi xin lỗi_

    ?:_Cậu xin lỗi là được chắc!!!_

    ?:_Cậu làm bạn hết váy tôi rồi!!!_

    Tiếng ồn bắt đầu thu hút mọi người.

    Con ả đó nắm lấy tay cậu mà bóp chặt.

    ? :_Một là đền tiền hai là liếm sạch áo cho tao!!_

    VietNam:_Cô là người đụng tôi trước, tôi cũng đã xin lỗi trong khi chuyện này không liên quan đến tôi. _

    ? :_Còn già mồm à!!!_

    VietNam:_Tck..Cô bỏ tay tôi ra! _

    ?:_Thằng này mày láo à!! _

    China từ đâu xuất hiện nắm tóc cô ả đó ném ra xa.

    China:_Đây là bữa tiệc nhà tôi đấy Reyui nên cô đừng cô phái hỏng bữa tiệc!_

    ______________________________________

    EnD__Chap 3__😀

    By: Yuii_depzaivl:33

    _[_Countryhumans_] Sự Thật Tâm Tối!?_

    &+811 từ+&

    Bạn cảm thấy thế nào về truyện của tôi
     
    [_Countryhumans_] Rối Loạn !
    4.Nụ hôn,Hỗn loạn!?


    [_Suy nghĩ_]

    {_Biểu cảm_}

    Lưu Ý⚠

    -Có chứa nội dung thô tục

    -Không đưa bất kì cặp nào khác vào đây

    -Tôn trọng tác giả và các nhân vật

    Cảm ơn và đọc vui vẻ

    ====================================

    Cô Ả bắt đầu đứng dậy hét lên:

    Reyui:_Anh China!!!_

    Reyui:_Em được coi là hôn phu của anh đó!!! _

    Cô ta nhìn China với ánh mắt vô cùng tức giận.China chẳng thèm để ý đến câu nói của Reyui mà nói:

    China:_Cô im_

    Reyui:_Anh!!!_

    Cô ả tức không nói nên lời.

    Trên khuôn mặt xinh đẹp cùng ánh mắt lại hiện ra sự tức giận vô cùng.

    Bỗng 1 người đàn ông bước xuống.

    Ông bắt đầu lên tiếng:

    ? :_Các ngươi làm gì mà ồn ào thế? _

    Người đàn ông khoác lên mình bộ quần sang trọng, quý phái.

    China:_Thưa cha_

    Cô ả thấy người đàn ông kia bước xuống.

    Liền chạy lại bám một bên tay mà cất tiếng:

    Reyui:_Ah..._

    Reyui:_Ngài Qing!!_

    Ô..!

    Là Qing à!!

    Qing:_Chào cháu Reyui_

    Qing:_Có chuyện gì mà hai đứa um xùm thế? _

    Ả kia bày vẻ mặt uất ức cùng giọng điệu nức nở mà lên tiếng:

    Reyui:_Anh China quát con!!!_

    Cô ả giực trào nước mắt.

    China chả thua kém mà chửi lại :

    China:_Do cô hết!!!_

    Reyui:_Anh dám bênh người ngoài không bênh em!!!_

    Cậu bên đây nãy giờ bị China che mắt tầm nhìn không thấy được cái gì xảy ra.

    Tck..!!

    Ăn gì mà cao thế che hết tầm nhìn người ta rồi.

    Cậu chỉ toàn nghe tiếng chửi qua chửi lại của hai bên chả thấy được gì nữa.

    Reyui:_Anh China còn nắm tóc con nữa!!_

    Qing:_Chuyện này là sao China? _

    China:_Con nhận là con nắm tóc Reyui nhưng do cô ta mà!!? _

    Hai người cứ cãi qua cãi lại.

    Thì một giọng nói quen thuộc vang lên:

    ? :_Ở đây có vụ gì vậy?~_

    Là France .

    Qing :_Không phải chuyện của ngươi đâu France_

    Hắn chả quan tâm lời nói của Qing là bao.

    Mà thứ hắn quan tâm là ai đang ở sau China kìa.

    France:_Ai ở sau ngươi vậy China?_

    Lời France thốt ra khiến Qing chú ý.

    Đúng là hình như China đang che cho ai đó thì phải.

    À..!

    Nãy giờ cậu mới phát hiện ra China đang lấy tay che cho cậu đằng sau.

    Thảm nào bị chú ý.

    China:_Ông hỏi chi?! _

    Qing:_Nãy giờ ta mới để ý ai đang núp sau lưng con vậy!? _

    Qing :_Con né ra cho ta xem? _

    China im lặng né ra.

    Cậu từ từ lộ diện trước mặt mọi người .

    Ai ngờ được người mà China bảo vệ lại là đàn ông cơ chứ?!.

    Hắn nhìn chằm chằm vào cậu khiến cậu có chút sợ hãi.

    Hắn bắt đầu cười rồi từ từ tiến lại gần cậu.

    France:_Ô..~_

    France:_Chào em cô gái xinh đẹp~_

    Cậu nhanh tay rụt lại.

    Lui từ từ về phía sau.

    China:_Ông già làm gì vậy hả!!_

    Qing:_China!!_

    China nhìn hắn với ánh mắt tràn đầy sự tức giận.

    Hắn chả mấy quan tâm về China.

    Mà thứ hắn quan tâm là cậu kìa.

    Cậu xinh đẹp làm sao.!!

    Thứ khiến hắn mê mẩn là nhan sắc của cậu.

    "_Bụp....! _"

    Bỗng cậu va phải ai đó.

    Là Russia.

    VietNam:_Russia sao cậu ở đây!?_

    Bỗng nhiên cậu ta vòng tay qua eo cậu mà ôm chặt.

    Russia:_Tôi mới là người hỏi cậu đấy? _

    Thấy ngứa mắt qua!!.Hắn chẳng muốn chịu thua một đứa nhóc đâu!!!

    France:_Tình tứ qua đi~_

    France:_Russia nè ngươi có phiền khi cho ta dùng chung đồ với ngươi không?_

    Russia:_Không!!_

    Cậu ta càng ngày càng siết chặt khiến cậu thở không nổi.

    Tình huống gì đây trời!!

    VietNam:_Russia bỏ tôi ra! _

    Ôi trời!!

    Cậu nghe tai này lọt qua tại kia à.

    Nói vậy rồi mà còn siết chặt hơn nữa chứ!!

    Russia:_Không!!!_

    VietNam:[_Ôi đồng bào ơi!!

    Cứu !! _]

    Hắn nãy giờ im lặng.

    Thì bỗng lên tiếng.

    France:_Bộ ngươi điếc hay sao vậy Russia ? _

    France:_Người ta kêu thả kìa~_

    Bộ hỏi cậu ta tức không?.

    Tất nhiên rồi

    Không ngần ngại cậu ta kéo mặt cậu về phía mình.

    Rồi đặt một nụ hôn lên môi cậu..

    Ôi vãiiii!!!!

    Ai đứng đó cũng há hốc mồm.

    Còn hắn thì ngạc nhiên xen lẫn tức giận.

    _______________

    Đâu ai biết trong đám đông Australia cũng ở trong và chứng kiến hết.

    Australia:_..._

    Australia:[_Hư đốn!!_]

    Australia:[_Phải dạy lại em rồi!!_]

    =======Mọi người đang đọc bộ truyện của: Yuii_depzaivl=======

    EnD__Chap 4__😀

    By: Yuii_depzaivl:33

    _[_Countryhumans_] Sự Thật Tâm Tối!?_

    &+803 chữ+&

    Bạn cảm thấy thế nào về truyện của tôi
     
    [_Countryhumans_] Rối Loạn !
    5.Báo thủ🙂)


    [_Hành động_]

    /_Suy nghĩ_/

    {_Biểu cảm_}

    _______

    Lưu Ý⚠

    Cấm xúc phạm chế nhạo tên các nước.

    Không đưa bất kì cặp nào khác vào đây.

    Tôn trọng tác giả và nhân vật trong truyện

    Loạn Luân và bạo lực có rất nhiều không chịu được mời click out

    Cấm đánh cắp truyện của tôi khi chưa được sự cho phép!

    Muốn mượn ý tưởng thì nhớ xin phép .

    Đây là truyện 100℅ tôi viết.

    Tôn trọng tác giả thì tôi mới tôn trọng bạn.

    _________________________________________

    Cậu bỗng nhiên lăn đùng ra xỉu.

    Russia:_VietNam!!!_

    Tất cả:_!!!_

    ______

    Khung cảnh xung quanh hoàn toàn chỉ là 1 màu hoa Tulip trắng.

    ? :_Ngài VietNam...

    ? :_Tỉnh lại đi ngài VietNam...

    Cậu lờ đờ tỉnh dậy.

    VietNam:_Cô là ai?! [_Lùi ra sau_]

    ?:_Thưa ngài em là Veyuu...

    VietNam:_Avey đâu?

    Veyuu:_Ngài đang nói về boss em à?

    VietNam:_Boss!?

    Veyuu:_Vâng...

    Cậu bắt đầu lồm cồm ngồi dậy.Nhìn khung cảnh xung quanh khiến cậu đắm chìm trong chúng.

    Veyuu:_Ngài muốn đi chơi cùng em không?

    VietNam:_Chơi?

    Veyuu:_Vâng.

    Trước giờ trong đầu cậu chỉ có học và học không học cũng là nghĩ cách làm sao làm hài lòng Gia đình cậu.

    Veyuu:_Đi thôi ngài!!!

    VietNam:_À..Ừm..

    _______

    Họ vui vẻ chơi cùng nhau trong không gian ngắn ngủi này .

    Cậu cười nhiều hơn vui vẻ hơn và đây cũng là lần đầu cậu cười tươi như vậy.

    _Rắc..!!!_

    Tiếng gãy vụn vang lên.Kèm theo là những vết nứt.

    Veyuu:_Ôi đm...!!!

    VietNam:_Chuyện gì vậy?

    Veyuu:_Em quên nói với ngài không gian nơi đây chỉ có giới hạn là 12 tiếng mà thôi..!!

    VietNam:_Hả!!?

    Veyuu:_Bye ngài nha có gì gặp lại sau..._

    VietNam:_Khoan!!_

    Cậu bị đánh vang khỏi không gian.

    Và quay trở lại hiện thực.

    ?:_Tỉnh dậy rồi à?

    VietNam:/_Giọng nói này là?_/

    VietNam:/_Cuba?!_/

    Cuba:_Dậy rồi thì đi đi tôi còn nhiều việc lắm..

    VietNam:_Ờ...

    Cậu bước xuống giường bệnh.

    Bước đến cửa thì...

    _Vèo..._

    Cuba quay ra cậu bị thứ gì đó phóng qua đem cậu phóng đi mất.

    Cuba chỉ thở dài:

    Cuba:_Haiz...Báo thủ đến nữa...

    ___________

    Vietnam:_Ah....!!!

    _Rầm..!!!_

    Ôi...!!

    Phóng nhanh quá mất phanh cả hai người bị đâm vô tường.

    VietNam:_Đau..

    ? :_Ôi shit...!!

    ? :_Có sao không VietNam...

    VietNam:/_Malaysia!?_/

    _Rầm!!!_

    _Rầm..!!!_

    Hai người nào đó bỗng mất đà mà phóng thẳng vào tường.

    Là Philippines và Indonesia.

    Malaysia:_Uii...!!!

    Có sao không bạn tôi?!

    Philippines:_Tao sắp chết...!!

    Indonesia:_Tao theo thằng Philip.!

    Đây là trân dung ba báo thủ sao...

    VietNam:[_Ba báo thủ của trường..._] /_Thở dài_/

    Lí do sao có biệt danh đó?

    Là vì....

    57 vụ trốn học.

    65 vụ đánh lộn.

    10 lần đứng cột cờ.

    93 vụ giấu sổ khảo sát của Hội học sinh.20 lần lên văn phòng hiệu trưởng....Và 7749 lời phê của giáo viên toàn trường dành cho Bộ ba báo thủ này.

    Người nhận hậu quả là thầy ASEAN trong 5 tháng.

    _ASEAN:_Bao năm đi dạy chưa bao giờ gặp học sinh nào báo như vậy://_

    __________________

    Philippines:_Nay có học sinh mới á bây.!! /_Vừa nói vừa lau máu từ mồm tuôn_/

    Indonesia:_Ờ...úng...òi...

    ó./_Bị bịt mồm_/

    [_Phiên dịch:_Ừ đúng rồi đó_]

    Malaysia:_Trai hay gái?[_Băng bó cho VietNam_]

    Philippines:_Gái đó mà...

    Chưa kịp nói thì...

    _Ahh....!!!!_

    Tiếng hét từ đâu vang ra...

    Là của Laos

    ______

    Laos:_Bố Bà Con Làng Nước Ơiiii.!!!!

    Laos:_VietNam mất tích rồi!!!!

    Laos:_Đứa nào bắt cóc rồi!!!

    À thì ra đang kiếm cậu.Nhưng có nhất thiết phải hết không?

    Haiz...

    __________

    ? :_Ừm cho tôi hỏi?

    VietNam:_Có chuyện gì ạ?

    VietNam:_!! [_Veyuu!!? _]

    VietNam:_Veyuu!?

    Veyuu:_Ủa ngài VietNam?

    VietNam:_Sao ngươi ở đây?

    Veyuu:_ Em ở đâu là quyền của em 🙂)

    Malaysia:_Ủa?

    Cậu quen cô ả bánh bèo này hả?

    Veyuu:_Cô ả bánh bèo?

    Veyuu:_Ăn nó sà lơ!!nhìn như này mà kêu cô ả bánh bèo là sao?!

    Malaysia:_Tại tôi thích được không!?

    Veyuu:_Ê!!Nãy giờ nhịn hơi lâu rồi nha!!

    Malaysia:_Rồi sao!!?

    Veyuu:_Ngon vô húp nè!!

    Malaysia:_Mày ngon!!

    Thế cuộc chiến xảy ra.

    Ba người kia nhìn hai người quýnh nhau mà chỉ có mỗi cậu vô căn còn hai kia cứ cổ vũ.

    _Bụp..!! _

    _Rầm..!!_

    _Bốp...!!_

    _Chát..!! _

    Những tiếng đánh thất thanh vàng lên.

    Cậu cản không được vì hai người sung sức quá...

    ? :_Này mấy người kia!!!

    Tiếng của người nào đó vang lên.

    À là Hội trưởng của Hội Học Sinh.

    Tiếng đánh cũbg ngừng lại.

    ? :_Mời năm người lên phòng hiệu trưởng xơi nước.!

    Thế là 5 người bị lôi lên phòng hiệu trưởng.

    __________

    UN:_Nguyên do sao gây gổ với nhau!!

    Veyuu:_Tại thằng này mà thầy!!! [_Chỉ Malaysia_]

    Malaysia:_Ê lỗi tại mày nha!!!

    Thế là hai người đổ lỗi cho nhau.

    Cãi nhau luôn.

    UN:_Im Lặng!!!!

    UN:_Em nói đi Netherland.

    _______________

    End.

    Bạn cảm nhận như nào về chap này?

    Hãy để lại comment nha
     
    [_Countryhumans_] Rối Loạn !
    6. Rắc rối,Kí ức cũ...


    _Netherland chỉ lắc đầu.

    UN dường như hiểu được rằng Netherland không biết nên cũng im lặng.

    UN:_VietNam em có biết nguyên do không?|-Cậu giật nảy mình lắc đầu.

    _UN liếc nhìn hai người sắp choảng nhau.

    _Và...

    _Có một cuộc trò chuyện khá là...ồn ào...

    ______________Chuyển cảnh→...

    |_Buổi tối_|

    _ Trong giấc mơ _

    _Cậu cảm thấy mình đang lơ lửng trên mặt nước.

    Và không gian xung quanh chỉ toàn là màu....đen tất cả, kể cả màu nước phía dưới chân cậu.

    _Một cô gái xuất hiện...

    _Thân thể nhuộm toàn màu máu...

    _Trên tay còn lắc lư một cái đầu...Cô ta quay mặt lại.

    _Và rồi mỉm cười ,nụ cười đầy đáng sợ...

    _Nhưng cậu lại vô cùng điềm tĩnh.Liếc nhìn cô ả kia...

    VietNam:_Cô là ai?|-Cô ta nhìn cậu rồi ném cái đầu về phía cậu...

    _Ôi...Cái đầu bị tra tấn đến dị dạng...

    _Hai mắt trợn ngược, miệng bị mở rộng như đang hét lên...

    ? :_Cái đầu này là điềm báo cho ngươi~[_ mỉm cười _] |-Rồi cô ta biết mất trong tức khắc.

    _Cậu nhìn chiếc đầu nằm dưới chân...

    _Mà thở dài...

    /_Cậu mở mắt_/

    _Trời vẫn còn rất tối...

    •/_Cạch..._/•

    _Bỗng một bóng người bước vào...

    _Ồ...

    Là China

    _Cậu liếc nhìn hắn...

    _Hắn như biến thành con người khác hoàn toàn.

    Gương mặt lạnh băng nhìn chằm chằm cậu.

    _VietNam:_Nói...|-Cậu mở miệng phá vỡ đi không gian tĩnh lặng...

    _China:_别说空话了...(_ Ngươi bớt nói trống không đi... _)

    _VietNam:_是的 (_ Ừ_)

    _China:_这是一封来自联合国的信... (_ Đây là bức thư UN gửi.|- Hắn ném phịch bức thư lên giường cậu.

    _Rồi đi mất...

    _______________

    _Vài tiếng trước_

    _UN kêu cậu ngồi chờ.|Rồi ông ta đi đâu mất.

    _1 tiếng đồng hồ trôi qua...

    _Ông ta vẫn chưa về.

    -_ Cạnh..._-

    _Ông ta bước vào trên tay cầm 1 kim tiêm...

    UN:_ Bây giờ ta cần ngươi VietNam..._|-Câu nói của hắn làm cậu khó hiểu.

    _Chưa định hình được vấn đề thì...

    -_Phập..._-

    _Ông ta bắt đầu tiêm một thứ chất lỏng xanh xanh vào người cậu.

    _Rồi cậu ngất đi...-

    _Lúc tỉnh lại cậu lại nhớ lại những kí ức trước....

    _Và tính tình cùng tính cách của cậu bị thay đổi...

    _Kí ức trước của cậu là gì?

    _________________

    _Kí ức cũ_

    -Cậu làm việc cho một tổ chức" T.S.O.D"( Lưu ý: Đây là tổ chức do tôi nghĩ ra.)

    -Người đứng đầu không ai khác chính là UN với mong muốn tha hóa tất cả loài người ...

    - Cậu là 1 nhà thí nghiệm quan trọng trong dự án" Purification of death"

    -Đây là 1 dự án thí nghiệm lên những người được gọi là Thiên thần hoặc Thần chết...

    -Do bắt và thí nghiệm quá nhiều khiến cho số lượng thiên thần cùng thần chết không đủ...

    -Và họ liền nhắm qua các hệ thống được thiết lập do công nghệ tiên tiến...

    -Họ cùng có 1 ít điểm tương tự thiên thần và thần chết...

    -Các hệ thống biết được tin Tức trọng yếu này và đã lẩn trốn...

    -Cậu vì thả một hệ thống ra nên mới bị đuổi 'tạm thời' khỏi tổ chức...

    -Và bị xóa hết đi kí ức...

    -Đến bây giờ tổ chức đang rất cần cậu vì...

    -Chúng đã bắt được 1 hệ thống không ai khác ngoài Avey...

    -Chúng muốn cô khai ra các hệ thống khác ở đâu và cậu là người có thể lại gần và thuyết phục được cô.

    _____________________

    _Quay trở lại thực tại_

    _Cậu mở bức thư ra bên trong có ghi:

    "Quay lại căn cứ vào 0h tối nay..."

    _Cậu nhìn bức thư và thở dài.

    Vì đối với các Countryhumans thiên thần hay thần chết tất cả đều là quái vật.

    __________0h

    -Tại căn cứ-

    _Cậu khoác lên mình bộ đồng của một nhà thí nghiệm và bước vào...

    _Bên trong giam giữ rất nhiều thứ quái dị...

    _Nhưng kinh tởm nhất chính là Tổ chức này thường xuyên bắt cóc các trẻ từ thiếu nhi cho đến thiếu niên để mổ xẻ chúng ngâm xác thị.t chúng trong chất dịch mà họ thí nghiệm....

    _Một lũ người vô nhân tính.

    _______________

    _Cậu lướt ngang qua một phòng thí nghiệm nơi giảm giữ một cô gái có cánh của loài thiên thần...

    _VietNam: /_Cô ấy thật xinh đẹp._/. |-Cậu nhìn vô cái bảng gần đó.

    _VietNam:_Hửm...

    -?

    _VietNam:_Oc x035...

    _VietNam:_Đẹp nhưng lại bị gọi là quái vật...{_Vô cảm_}

    _Cậu bỏ đi.|- Trên đường đi thì gặp 'người anh trai' không máu mủ đang ở đây...

    _America:_Ồ...

    -

    _America:_Nhớ lại rồi nhỉ?{_Mỉm cười_}.|-Cậu lạnh nhạt trả lời.

    _VietNam:_Rồi sao?

    _America:_Chủ ngữ đâu dù sao tao cũng là anh trai mày mà?~

    _VietNam:_ Anh trai?

    _VietNam:_Tao khinh...

    _Bốp...-!!_

    _? :_Lễ nghi đâu?!

    _America:_Cha?

    _________________________

    _Lo cày game quên luôn việc viết truyện🙂)

    _Với nghỉ hè rùi tới sẽ chăm chỉ ra chap cho mọi người đỡ hóng:'D

    _Chương 6 mọi người thấy thế nào?

    Để lại cảm nhận nha?
     
    Back
    Top Dưới