Khi ánh mặt trời còn ngủ quên sau lớp tường thành cũ kỹ, bầu trời Bắc Kinh vẫn đen đặc như mực tàu.
Nhưng màn đêm ấy chẳng còn yên tĩnh lâu — nó run lên vì tiếng kèn vang dội từ góc sân, phá tan cái im lặng đặc quánh của một bình minh chưa đến.
Tiếng hiệu lệnh buổi sáng lôi chúng tôi khỏi giường như thể ai đó lôi về thực tại.
Không ai than vãn vì chúng tôi biết thà chết vì trễ nghi thức còn hơn bị sỉ nhục vì lười biếng .
Tiếng vải áo sột soạt, tiếng tát nước của những người lính tranh thủ đánh răng rửa mặt , tiếng bàn chải đánh giày ,xong xuôi chúng tôi khoác lên mình bộ quân phục xám lục , rồi chỉnh thẳng cổ áo như siết chặt chính mình vào kỷ luật.
Nhanh chóng , chúng tôi di chuyển đều thẳng tắp đến nhà ăn trong khuôn viên, bữa sáng chúng tôi diễn ra nhanh chóng , khẩu phần mỗi người là một mẫu bánh mì đặc ruột, một đoạn xúc xích nguội, với cà phê loãng .
Trong lúc ăn , cả bọn chúng tôi chẳng nói lời nào mà chỉ tập trung ăn
Giờ ăn nhanh chóng kết thúc , toàn đơn vị tôi nhanh chóng tập hợp tại sân trước của Đại sứ quán.
Mặt trời chưa ló, nhưng bầu trời đã rạng dần.
Sương thì vẫn còn phủ trên mái nhà, và không khí thì lạnh đến mức tôi cảm tưởng mình đang ở Siberia.
Brehm bước ra từ toà nhà đại sứ quán , mặt uy nghi , tay cầm gậy chỉ huy gõ nhịp lên nền đá.Ông đi dọc hàng quân, nhìn từng nút áo, từng thế đứng lệch vai, từng đôi giày.
Tiếng điểm danh vang lên, nghiêm túc, rõ ràng theo đúng thứ tự danh sách .
"Albrecht!" – "có!"
"Böhm!" – "có!"
"Dietrich!" – "có !"
"Hartmann!" – "có!
"
"Müller!"
- "có!"
"Friedrich!" – "có!"
"Schmitz!"
- "có!"
"Karl!" – "có!"
" Otto!"
- "có!'
" Voigt!' - "có!"
.....
Ngay khi tới tên người cuối cùng cũng là lúc tới tiết mục chào cờ.
Lá cờ Đế quốc với màu đen, trắng, đỏ – được kéo lên giữa sân, trong niềm vinh quang và uy nghi , tiếng hành khúc "Heil dir im Siegerkranz" vang lên dưới sự chỉ huy của trung sĩ già người Bavaria, như tiếng vọng của niềm kiêu hãnh và sứ mệnh.
Tất cả giơ tay chà, bàn tay duỗi thẳng, đặt nghiêng trước trán, ai cũng im lặng, nhưng từng ánh mắt như chứa đầy sự hào hùng – nhìn lá cờ như nhìn chính linh hồn mình đang bay lên cùng vinh quang tổ quốc.
Khi lời ca được cất lên
Heil dir im Siegerkranz, Herrscher des Vaterlands..."
("Kính chào hoàng đế đức , nhà lãnh đạo tối cao của tổ quốc ta")
Khi lễ kết thúc, cũng là lúc Brehm đọc bảng phân công ca trực sáng náy .Karl và Hartmann được cử ra gác cổng chính của đại sứ quán, còn những người trong tiểu đội tôi và một số binh lính hải quân khác ở đây từ trước thì được phân công canh khác xung quanh .Tôi thì may mắn hơn họ , khi tên tôi không có trong danh sách ca sáng với Schmitz, Albrecht, và Voigt, chúng tôi được phân công vào buổi chiều.
"Vậy giờ ta nên đi đâu bây giờ?" – Albrecht hỏi
"Hãy là ra khu chợ đi , để mua một số nhu yếu phẩm ." – tôi đáp
Cả bọn liền đồng ý .
Rồi quân phục chính tề , súng đeo lên vai , bước qua cổng sắt rồi rẽ theo con đường lát đá dẫn ra khu phố người Âu .Không khí buổi sáng giờ đã ấm, Một vài người Tây mặc áo vest băng qua phố.
Rồi những cô gái từ Pháp , Anh và đặc biệt là phụ nữ Nga khiến tôi xao xuyến.
Kế đó là Mùi bánh nướng , tiếng rao bán tấp nập rồi mùi bơ tan chảy, rượu vang, thuốc lá, quyện lại trong không khí vừa lạ lẫm mà cũng vừa thân quen.
Cả bốn chúng tôi vừa rẽ qua một con ngõ nhỏ rợp bóng cây thì bắt gặp một tiệm phô mai người Ý.
Voigt chỉ tay vào đống phô mai được bày bán trên gian hàng :
"Nếu tao xuất ngũ , tao sẽ mở một tiệm pizza ở Naples "
"Ừ , lúc đó tụi tui sẽ dẫn cả tiểu đội đến quán cậu ăn " Schmitz đáp , vừa nhìn ngắm những chiếc phô mai được bày trên gian hàng.
Albrecht đứng chắp tay sau lưng, nhìn nghiêng vào gian hàng bán sách bằng tiếng Pháp.
"Tôi không ngờ ở giữa lòng Bắc Kinh lại có một Paris thu nhỏ như thế này cả" Anh nhướng mày, môi khẽ cười khi chiêm ngưỡng những công trình đó.
Tôi im lặng, mắt lướt qua đám đông: phụ nữ Nga váy dài cầm ô ren, doanh nhân Nga đeo Monocle, sĩ quan Anh cười nói.
Xa xa, người Hoa múa quạt giấy vẽ hoàng cung — từng khoảnh khắc như vẽ nên bức tranh đa sắc, hòa trộn Đông Tây.
Tôi chậm bước, bị mê hoặc bởi sắc màu và nhịp sống phi thực.
Và rồi...
Rầm!
Một cú va mạnh khiến tôi chao đảo, ngã đổ xuống nền đá.
"Ối ?!" – Tiếng cô gái trẻ.
"Tôi... tôi xin lỗi , tôi không cố ý đụng trúng cô !" – tôi bật dậy theo phản xạ, thấy mình đã đụng trúng một cô gái trẻ.
Cô gái ấy mặc đồng phục y tá màu kem nhạt, viền xanh lam, mái tóc nâu sáng búi gọn phía sau gáy, vài lọn bung ra vì cú ngã.
Đôi mắt xanh biếc của cô mở lớn nhìn tôi, vừa ngạc nhiên, vừa... ngượng nghịu.
Tôi đỏ mặt, vội vàng đỡ cô dậy.
"Thành thật xin lỗi... lỗi là tại tôi không chú ý đường đi."
"Không sao..." – cô nói bằng tiếng Đức, hơi ngọng – "...tôi cũng đang vội."
và như phản xạ , tôi vội vàng nhặt lại những món đồ từ rơi ra chiếc cặp da sẫm của cô : một hộp thuốc, cuộn băng gạc, một cuốn sổ tay nhỏ với tờ giấy mỏng xộc xệch – trong khoảnh khắc khi cúi xuống nhặt, tôi vô tình đọc thấy dòng chữ ghi tên: Maria Ivanov.
Tôi thoáng khựng lại vài giây , tay đưa đồ cho cô, nhưng không hé lộ điều gì.
Chỉ là một ánh nhìn chừng mực và một cái gật đầu nhã nhặn.
"Của cô đây."
"À, cảm ơn." – Maria nhận lại, cúi nhẹ đầu rồi quay đi, dáng nhỏ bé lẫn vào đám đông, tôi đứng nhìn theo bóng dáng ấy, tim như chậm lại giữa màu sắc và những bảng hiệu rực rỡ.
Và tôi... vẫn đứng đó, như một kẻ vừa lỡ chuyến tàu mà lại không tiếc, chỉ muốn nhìn cái đuôi tàu khuất bóng thật lâu .
Khi bóng hình cô ấy dần hoà lẫn vào đám đông, tôi quay lại với nhóm sau khi Maria đã khuất hẳn trong biển người, lòng vẫn còn vương vất như có một giai điệu dịu dàng nào đó vừa ngân lên rồi tan biến.
Vừa tới nơi, Schmitz đã quay sang, nheo mắt hỏi:
"Cậu đi đâu đấy, Müller?"
Tôi chỉ lắc đầu, nở một nụ cười mơ hồ:
"À... chỉ...vướng vào vài rắc rối nhỏ thôi."
Schmitz nhướn mày định hỏi thêm, nhưng rồi lại thôi.
Có lẽ anh ấy cũng nhận ra giọng tôi pha chút gì đó không muốn ai chạm tới.
Cả bốn chúng tôi quay về con đường cũ để quay lại đại sứ quán đức , men theo một con đường đường tắt. bước chân có phần khẩn trương hơn.
Khi vừa tới cổng sắt, Karl và Hartmann đang đứng gác lập tức quay sang, mắt sáng rỡ.
"Cuối cùng tụi bây về!" – Karl nói, giọng nhẹ nhõm.
"Tụi tao tưởng tụi bây đi luôn rồi chứ." – Hartmann cười, mắt liếc cái túi đựng đồ chúng tôi đã mua.
"Chỉ là tụi tui dạo quanh khu chợ một vòng thôi với mua vài thứ cần thiết ." – Schmitz đáp, khẽ nhún vai
Ngay lúc đó, từ bên trong vọng ra tiếng chuông báo giờ ăn trưa.
Karl thẳng người, đưa tay chỉnh lại mũ rồi quay về phía cổng khuôn viên, cất giọng to:
"Tới giờ ăn trưa rồi các cậu ơi !
"
Từ các điểm gác xung quanh, những binh lính Đức khác lục đục bước vào, gỡ súng và đặt ngay hàng thẳng lối , lau mồ hôi trên trán, ai cũng phấn kích , bởi trong văn hoá nước Đức – bữa trưa là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày, không chỉ vì khẩu phần đầy đặn hơn và có các món nóng , mà còn bởi đó là khoảnh khắc nghỉ ngơi và đổi ca gác dài đằng đẵng.
Cả tiểu đoàn đứng xếp thành hàng dài, mỗi người cầm trên tay một khay thiếc.
Mùi thịt hầm, bắp cải chua và khoai tây luộc dậy lên từ nhà bếp như một cơn gió gọi hồn, khiến bao chiếc bụng trống rỗng réo vang.
Đâu đó vang lên tiếng thì thầm, tiếng cười nén lại.
Schmitz quay sang tôi:
"Ăn xong là tới ca gác chúng ta đấy."
Tôi gật đầu, lòng vẫn vương vấn hình bóng Maria — đôi mắt xanh biếc và nụ cười ngượng ngùng.
Sau bữa ăn, tôi cùng mọi người mang khay và muỗng đi rửa sạch ở khu vực rửa đồ phía sau khu bếp dã chiến.
Khi mọi thứ đã xong xuôi cũng là lúc đến lượt tôi cùng Schmitz, Voigt, Albrecht và Dietrich nhận ca gác.
Tôi và Dietrich được phân công đứng canh ngay phía trước cổng chính, trong khi Schmitz, Voigt, Albrecht cùng vài người lính khác thì đi tuần tra vòng ngoài.
Trời chiều ngả bóng, ánh nắng vàng úa rơi như khói từ vòm cây trụi lá.
Tôi đứng lặng, ánh mắt bắt gặp bóng dáng quen thuộc — Maria.
Cô bước nhẹ nhàng trên lối đá, áo khoác trắng phất phơ.
Gặp tôi, chúng tôi chỉ gật đầu như hai người xa lạ chia sẻ mảnh ký ức mơ hồ.
Nhưng trong tôi, nỗi thân quen đè nặng, nhói đau.
Ca gác kết thúc lúc hoàng hôn tắt, trời tối nhanh như tấm màn đen rơi.
Sau bữa tối đơn giản, tôi được phép ra ngoài.
Dưới ánh đèn đường ấm áp, tôi đi bộ qua phố lát đá ẩm sương, nhà cửa kiến trúc Tây phương với cửa gỗ cao vút, ánh đèn dầu hắt từ ô cửa sổ vòm cong.
Quán bar nhỏ cuối phố bảng hiệu tiếng Pháp treo lơ lửng bên cửa gỗ, khói thuốc, tiếng nhạc Jazz, tiếng cười, ly chạm, ngôn ngữ xen lẫn như thế giới thu nhỏ.
Sĩ quan Nga áo trắng muốt cười lớn, người Nhật lạnh lùng nâng ly sake, sĩ quan Pháp ôm người tình trong tiếng nhạc.
Tôi ngồi góc phòng, gọi ly cocktail đơn giản, giữa âm nhạc và ánh đèn, lòng lạc lõng.
Cánh cửa gỗ mở ra, bóng dáng mảnh mai xuất hiện — Maria.
Áo khoác màu be hờ hững trên vai, váy xanh đậm điểm ren trắng theo bước chân.
Tôi khựng lại, như định mệnh trêu ngươi.
Cô nhìn tôi, đôi mắt xanh ngạc nhiên, nụ cười dịu dàng.
Tôi đứng dậy, kéo ghế mời cô ngồi theo phép lịch sự .
"Tôi tưởng cô giờ đây phải chăm sóc bệnh nhân?"
" Hôm nay không có bệnh nhân , nên tôi ghé qua đây tìm người thân tôi" cô ấy đáp.
Chúng tôi trò chuyện — từ công việc, cuộc sống, những khoảnh khắc im lặng bên ly rượu và tiếng nhạc.
Có lúc cười, có lúc im lặng, nhưng sự im lặng ấy chứa đựng thấu hiểu không lời.
Bản nhạc chậm vang lên, tiếng piano ngân như gió trôi mặt hồ.
Tôi nhìn Maria, ánh mắt cô gần gũi, xa cách — khoảng cách mong manh dần thu hẹp.
Tôi chầm chậm đưa tay ra, hơi cúi đầu:
"Maria... tôi không giỏi khiêu vũ .
Nhưng tôi muốn nhảy cùng cô một bản nhạc "
Cô nhìn tôi vài giây.
Đôi môi khẽ mím, rồi nở thành một nụ cười dịu nhẹ rồi đồng ý.
Cô nhìn tôi, mỉm cười đồng ý.
Tay cô đặt lên vai tôi — nhỏ, ấm, mềm như lụa.
Chúng tôi hòa vào điệu nhạc, giữa ánh đèn hổ phách rọi bóng dài trên sàn gỗ.
Âm nhạc là nhịp tim, chậm rãi, dịu dàng và day dứt.
"Anh khiêu vũ không tệ " Maria nói nhỏ.
"Tốt sao?" tôi cười, cúi gần.
Maria nghiêng đầu:
"Anh là người Đức, phải không?"
"Phải, còn cô?"
"Tôi là người Đức gốc Nga."
"Thảo nào cô nói tiếng Đức giỏi."
Maria cười bối rối, tay siết lấy tay tôi nhẹ nhàng.
Đây không còn là tình cờ, mà là khởi đầu một điều gì đó.
Bản nhạc kết thúc, chúng tôi đi bên nhau qua phố vắng.
Maria cười dịu dàng, tôi không thể rời mắt khỏi đôi mắt ấy — sâu thẳm như mùa đông nước Nga, dịu dàng đến nao lòng.
Maria tựa đầu vào vai tôi, tôi siết tay cô — không nói, chỉ cảm nhận hơi ấm chân thật.Chúng tôi đi đến cổng bệnh viện.
Ánh đèn hắt xuống như dải lụa, tôi nắm tay cô:
"Mai em lại phải bận với công việc à?" – tôi hỏi, giọng như pha chút tiếc nuối.
"Ừm, nhưng nếu anh rảnh... ghé ngang một chút thôi cũng được" – cô cười, tay siết lấy ve áo tôi.
"Anh sẽ đến.
Dù chỉ vài phút."
"Anh không sợ bị sĩ quan mắng à?" – cô trêu.
"Em không cần phải lo đâu."
Chúng tôi im lặng, rồi cô nói:
"Anh à, đã 8 giờ rồi, em phải vào làm đây."
Tôi mỉm cười, hôn nhẹ trán cô — lời hứa thầm.
Cô bước đi, dáng nhỏ nhắn lướt trên đá, tay vẫy như đốm lửa trong đêm.
Tôi đứng lại — chỉ có đêm yên bình, một người con gái tên Maria, và trái tim tôi, lần đầu biết rung động.