Huyền Vũ vẫn không động đậy gì: "Mày còn không nhìn thấy móng vàng, chẳng lẽ lũ cảnh sát kia thì thấy à?"
"Nhìn những cô gái chết do tình cổ này đi, người nhà họ Hàn chúng mày dùng tình cổ để điều khiển con gái nhà người ta, giờ tận mệnh rồi, dù mày có lấy lại được móng vàng thì sao?"
Huyền Vũ ngồi im không nhúc nhích, đưa tay chỉ những cô gái bay lơ lửng như Đặng Tiểu Hạ.
Hắn vừa chỉ, Đặng Tiểu Hạ và những cô gái kia cũng nhìn về phía Hàn Phi Mặc, trên mặt lộ ra oán khí nồng đậm.
Nhưng Hàn Phi Mặc búng tay một cái, mẫu cổ động đậy, những cô gái đó lại tỏ ra đau khổ không thôi.
Gã đẩy tôi một cái, gào lên với Huyền Vũ: "Mau lên!"
Trưa nay tôi không ăn gì, sau đó lại nôn thốc nôn tháo, giờ bị Hàn Phi Mặc đẩy như thế, suýt nữa thì ngã nhào lên thi thể bên cạnh.
Theo như lời Huyền Vũ nói, hình như hắn với Hàn Phi Mặc có quen, tôi cố gắng đè cơn buồn nôn xuống, quay đầu nhìn Huyền Vũ, dùng ánh mắt để hỏi hắn nên làm gì tiếp theo.
Thế nhưng thứ đập vào mắt tôi lại là lũ trùng cổ nhúc nhích dưới đất và cả cái thi thể với lớp da nhão nhoét sắp rơi xuống đất nữa, dạ dày tôi lại cuộn trào.
Hàn Phi Mặc thấy Huyền Vũ không quan tâm, bèn giơ tay lên: "Thế thì tao để trùng cổ ăn hết não của Đặng Cẩm Thu, xem mày có nỡ nhìn nó chết trước mặt mày không!"
Thấy gã sắp ra tay, mà Huyền Vũ trông không có vẻ sẽ giúp đỡ, tôi đành phải tự cứu lấy mình, vội đưa tay ra chọc thẳng vào cái mắt đã bị cào mù của gã.
Đánh người là phải đánh thẳng vào chỗ yếu nhất...
Hàn Phi Mặc gào lên một tiếng, buông tay đang nắm tay tôi ra.
Tôi nhân cơ hội chạy ra ngoài, nhưng chân vừa cử động thì nghe thấy khung cửa có tiếng gì "roẹt roẹt" vang lên, giống như tiếng điện vậy.
Theo đó, tôi thấy đầu đau nhói, thấy khe cửa có rất nhiều trùng cổ nhoi đầu lên, rồi cố gắng kéo thân dài ra, che kín cả cánh cửa.
"Ha ha!"
Hàn Phi Mặc cười điên cuồng rồi kéo tôi lại: "Mày tưởng Huyền Vũ không chạy là tại sợ lũ trùng cổ trên sàn nhà thôi à?"
"Cả căn phòng này vốn đã dùng để nuôi cổ rồi, mỗi một mặt tường, mỗi một khe hở đều được Đặng Tiểu Hạ bỏ trứng trùng vào, chỉ cần nó nở ra thì chẳng ai chạy được hết."
Hàn Phi Mặc giữ chặt lấy tôi.
Tôi muốn giãy ra, nhưng cơ thể giống như bị ghim lại vậy.
Hàn Phi Mặc giơ tay, mẫu cổ trên đầu ngón tay gã hơi cong lại rồi bò dần về phía tôi.
Đầu tôi lại bắt đầu cơn đau, tôi cố gắng nhìn sang Huyền Vũ, trông hắn vẫn không có vẻ gì là muốn cử động cả.
Tôi bị cơn đau bao lấy, dần cuộn tròn người dưới đất, mẫu trùng cũng đã bò ra được phân nửa, đầu tôi cứ như muốn nổ tung ra vậy.
Hàn Phi Mặc lại chỉ cười với tôi: "Một là mày cầu xin Huyền Vũ cứu mày, xem xem hắn có cứu không?
Hai là mày ngoan ngoãn đi đến chỗ lũ cảnh sát rồi lấy móng vàng về đây."
Tôi đau không nói lên lời, trọng lượng dồn hết vào bên vai gã giữ lấy thì mới đứng vững được.
Tôi cố gắng nhìn về phía Huyền Vũ, muốn hỏi hắn nên làm thế nào, nhưng hắn vẫn không cử động!
Hàn Phi Mặc thấy hắn vẫn không động đậy gì, giơ con mẫu cổ ra trước mặt tôi, cười hà hà: "Huyền Vũ ơi là Huyền Vũ, mày tưởng là gọi lũ quạ kia đến ăn trùng cổ thì mấy người này sẽ an toàn à?
Mày cũng dính trùng cổ trên người Đặng Tiểu Hạ, giờ tao để mẫu trùng ăn hết trùng trong người nó, thì tao sẽ có thể khống chế mày."
"Ông đây để mày giống mấy con đàn bà kia, nằm dưới thân ông!"
Hàn Phi Mặc cười ha hả.
Tôi đau không còn sức nữa, liếc thấy mẫu cổ trên tay Hàn Phi Mặc bò lên mặt tôi, rồi dần dài ra, cứ như muốn chui vào trong mắt tôi vậy.
Cái mắt còn lại kia của Hàn Phi Mặc lập tức mất ánh sáng.
Tôi đột nhiên nhớ ra, quạ cào vào mắt gã là vì muốn móc mẫu cổ ra à?
Vì thứ này thích chui vào trong mắt loài người?
Thấy mẫu cổ đã chui ra hết, tôi đau không thốt lên lời.
Trong đầu chỉ nghĩ là đừng đau thêm nữa, nếu như tôi cũng bị tình cổ kia ăn mất não thì liệu sau khi chết đi có mất cả hồn như Đặng Tiểu Hạ không.
Rồi đến cả thi thể cũng sẽ thành ổ của lũ trùng cổ ấy...
Đúng lúc này, cổ tôi nghẹn lại, trong đầu trừ cơn đau ra còn có tiếng quạ kêu.
Tiếp đó, cái móng chim trên cổ tôi bay lên, quắp lấy mẫu cổ rồi bay về phía Huyền Vũ.
Hàn Phi Mặc hét lên một tiếng, tay tôi gần như bị gã bóp đứt: "Mày lừa tao!
Móng vàng vẫn luôn ở chỗ mày!"
Rồi gã giơ tay định tát tôi một cái, nhưng tôi thấy eo bị kéo lại.
Sau đó một tia lửa lóe lên, tất cả cổ trùng ở cửa đều bị thiêu rụi rồi biến mất không dấu vết.
Huyền Vũ ôm lấy tôi rời khỏi căn phòng, trầm giọng: "Đặng Tiểu Hạ?"
Hắn vừa dứt lời, hồn của Đặng Tiểu Hạ và những cô gái kia trở nên điên cuồng, lao về phía Hàn Phi Mặc.
Hàn Phi Mặc gào lên cái gì đó định chạy ra ngoài, nhưng gã không còn mẫu cổ, thi thể của Đặng Tiểu Hạ bên cạnh đứng dậy rồi ôm chặt lấy gã.
Sau đó khuôn mặt có một đống trùng cổ bò ra kia ngẩng lên, hôn gã.
Tôi chỉ thấy lũ trùng cổ như sợi dây, dính mặt của Hàn Phi Mặc và Đặng Tiểu Hạ lại, sau đó "Ruỳnh" một tiếng, Huyền Vũ đóng cửa lại, bên trong vang lên tiếng "Rầm" rồi bùng lửa lên.
Nhóm đội trưởng Văn từ phòng bên cạnh xông ra, cảnh sát Cố đỡ lấy tôi: "Có sao không?"
Đội trưởng Văn nói với Huyền Vũ: "Có chắc là sẽ không ảnh hưởng đến khách trọ khác không?"
Huyền Vũ gật đầu, đưa mẫu cổ bị móng vàng quắp lấy cho đội trưởng Văn: "Mấy anh có chuyên gia ở phương diện này đúng không?
Đưa cái này cho người đó.
Dùng rượu ngâm để mẫu cổ chết trước, sau đó phơi khô nghiền thành bột, trộn với rượu vàng cho những người trúng cổ uống, như vậy sẽ giải được tình cổ trong người."
Tôi đau kiệt cả sức, nghe họ nói chuyện thì biết rằng Huyền Vũ vẫn luôn đợi Hàn Phi Mặc lấy mẫu cổ ra, dùng nó cứu những người trong danh sách kia.
Có vẻ như đội trưởng Văn vẫn không thấy cái móng vàng, nhưng vẫn chuẩn bị một cái bình thủy tinh để đựng mẫu cổ.
Huyền Vũ cười với tôi, nói vói cảnh sát Cố: "Đưa cô ấy đến bệnh viện đi."
Tôi đau nhức khó chịu vô cùng, mấy lần há miệng định nói nhưng lại nói không thành lời.
Cảnh sát Cố dìu tôi vào tận thang máy, lúc quay lại nhìn thì Huyền Vũ vẫn đứng im ở cửa, cứ như để tránh cho cổ trùng trong phòng thoát ra ngoài vậy.
Xuống đến dưới, cảnh sát Cố vừa dìu vừa bế tôi lên xe cảnh sát, bấy giờ tôi mới phát hiện quạ ở bên ngoài đã biến mất hết rồi.
Tôi uống hớp nước, nghỉ ngơi một lúc mới nghe cảnh sát Cố nói rằng Huyền Vũ chủ động liên hệ với bọn họ, nói rằng có cách để cứu những người kia.
Hắn gọi lũ quạ đến là vì sợ cổ trùng sẽ nhiều hơn.
Cào những người kia bị thương là để lấy cổ trùng trong người họ ra, khiến họ mọc lông là để trứng trong người họ không nở.
Có điều, Hàn Phi Mặc phát điên lên đi tìm cái móng vàng, bỏ trứng cổ vào người những người kia, còn trộm cả xác của Đặng Tiểu Hạ đi để bày trận kéo chân Huyền Vũ.
Ban đầu cảnh sát không tin Huyền Vũ, nhưng hắn giải tán lũ quạ đi để tỏ lòng thành.
Sau đó hắn dự đoán được hết những việc Hàn Phi Mặc sẽ làm, kể cả việc gã đến chỗ tôi lấy móng vàng, cộng với việc dùng tôi để uy hiếp hắn.
"Mẫu cổ với chủ nhân của nó hòa vào một thể, nếu không phải chủ nhân nó muốn thì mẫu cổ sẽ không ra ngoài.
Thế cho nên mới để chị phải..."
Cảnh sát Cố cũng ngại ngùng ho một cái.
Tôi nghe xong thì chẳng biết nên nghĩ gì.
Có nghĩa là, tôi bị Đặng Tiểu Hạ lợi dụng, sau đó thì bị Huyền Vũ lợi dụng đúng không.
Nếu như không phải do tôi yếu đuối quá, thì Hàn Phi Mặc cũng sẽ không chủ động lấy mẫu cổ trong người ra để thả vào người tôi.
Thế nên, tôi cứ phải làm con mồi hết lần này đến lần khác đúng không?
Lúc tôi đến bệnh viện thì đã không còn đau đầu nữa, nhưng vẫn làm kiểm tra một lượt.
Không thể kiểm tra ra được cổ trùng trong người, thế nhưng vì đau đến kiệt sức, nên tôi vẫn nhập viện luôn cho an toàn.
Đầu tôi vẫn cứ nặng trĩu, ngực cũng ngột ngạt không tả được.
Không biết là do trùng cổ hay là do mình mù nữa.
Trời sáng, đội trưởng Văn đích thân đem bột thuốc đến rồi bảo cảnh sát Cố pha ra cho tôi uống, bảo là đây là thuốc được làm ra từ mẫu cổ kia.
Tôi nén cảm giác kinh tởm để uống, đội trưởng Văn chỉ nói rằng mọi chuyện đã xong rồi, phòng trọ kia không bị thiêu rụi, lửa mà chúng tôi nhìn thấy không phải lửa bình thường, nói chung là chẳng biết giải thích sao.
Tóm lại là sau khi ra viện thì tôi có thể đi lấy hành lý.
Có vẻ ông rất bận, nói xong là đi luôn.
Tôi khá là tò mò, sao mà cảnh sát bọn họ tin vào chuyện vu thuật này dễ vậy nhỉ.
Cảnh sát Cố cười khổ bảo: "Đợt trước chúng tôi còn gặp vụ búp bê giết người cơ."
Chắc là sợ tôi nghĩ nhiều, cô ấy còn nói như kể chuyện.
Nhưng tôi còn chưa kịp nghe hết thì đau bụng mấy hồi, y như lúc nhỏ uống thuốc sâu, đi ngoài ra rất nhiều sâu.
Cảnh sát Cố bảo thế là bình thường, đi ra là tốt rồi.
Tôi đi ngoài mất nước, nên lại nằm viện thêm ba ngày, nên báo với tổng công ty, để họ gửi người khác đến công ty con xử lý.
Để sau khi ra viện thì tôi về luôn.
Hôm ra viện, cảnh sát Cố giúp tôi sắp xếp hành lý ở phòng trọ rồi đem đến cho tôi: "Chị đi luôn à?
Không đợi Huyền Vũ hả?
Dạo này anh ấy có gặp chị không?"
Huyền Vũ có muốn để người khác nhìn thấy không đều là do hắn cả.
Cảnh sát Cố cứ tò mò dạo này Huyền Vũ có đến gặp tôi không...
Nhưng tôi thật sự không muốn ở lại đây nữa!
Giống như tôi không muốn quay lại cái phòng trọ kia vậy!
Tôi cười với cảnh sát Cố, gọi xe từ bệnh viện đi thẳng đến trạm tàu cao tốc luôn.
Cảnh sát Cố giống Hàn Phi Mặc vậy, tưởng rằng Huyền Vũ thích tôi.
Cũng giống như tôi tưởng Đặng Tiểu Hạ nấu cơm cho tôi ăn là để xin lỗi tôi thật vậy.
Nhưng thực ra họ toàn lợi dụng tôi cả.
Tôi vừa về tổng công ty thì ngồi viết báo cáo công việc.
Nhưng người của tổng công ty đều biết tôi dính phải vụ án hình sự nên cũng không trách gì.
Về đến nhà, tôi mới thấy an tâm.
Ngày lại trôi qua yên bình, chẳng qua mấy lần đi qua tiệm vàng với đồng nghiệp, nhìn thấy rất nhiều trang sức đủ kiểu dáng, thì tôi lại nhớ đến cái móng chim vàng kia.
Sắp đến Tết Nguyên Đán, công ty tổ chức liên hoan thường niên.
Sếp tổng bảo: "Công ty phát người yêu, để các anh chị về nhà cũng đỡ phải đi xem mắt!"
Nhà tôi đúng là cũng giục cưới lắm rồi, nhất là sau mấy lần lăn giường với Huyền Vũ, thi thoảng tôi vẫn mơ thấy mấy giấc mơ kiểu đó.
Thực ra thì yêu một anh trong công ty, hoặc không thì tìm tạm một anh... cũng được.
Thế nên chiều hôm liên hoan, tôi và mấy đồng nghiệp đều muốn "nhận" một anh người yêu, nên cũng đi mua quần áo, còn thuê cả ekip trang điểm, định là sẽ lồng lộn một hôm.
Cũng chẳng biết sao, tôi chọn một bộ lễ phục nhung như thiên nga đen.
Lúc tôi và đồng nghiệp đến, mọi người đều tìm mục tiêu cho riêng mình, thì tôi cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Đội trưởng Văn cười với tôi rồi kéo sếp tổng đi mất.
Huyền Vũ đi về phía tôi, ánh mắt ấy như lửa vậy, như thiêu đốt tôi.
Tôi chợt thấy cả người mềm nhũn, cứ như tình cổ lại phát tác vậy.
Đồng nghiệp bên cạnh cười rồi đẩy tôi, hình như hỏi tôi đây là ai, rồi đùa mấy câu, bảo Huyền Vũ đẹp trai, mà trông sếp tôi cũng bợ đỡ thế kia, chắc là ông lớn nào đó.
Thấy Huyền Vũ đến gần thì lại hì hì bỏ đi.
Chân tôi cứ như mọc rễ đứng đó, cho đến khi cổ tôi nặng trĩu, mới phát hiện ra rằng Huyền Vũ lại đeo cái vòng cổ móng chim kia lên cổ tôi.
Hai tay hắn ôm nhẹ lấy tôi, ngón tay vuốt nhẹ dây vòng, cụp mí nhìn tôi: "Tính tìm người yêu về quê đón tết à?"
Tôi "ừm" một tiếng, rồi thấy eo bị đè xuống.
Huyền Vũ ôm eo tôi, quay người giơ tay chào đội trưởng Văn: "Cảm ơn, tôi đưa người đi trước đây."
Tôi còn muốn nói gì đó, nhưng lại nghe tiếng cười lớn của sếp tổng với đội trưởng Văn.
Ra đến bên ngoài, Huyền Vũ mới giải thích với tôi.
Nhà họ Hàn bao đời đều nuôi cổ, dùng tình cổ để khống chế phụ nữ.
Những cô gái mà tôi nhìn thấy hôm đó đều bị hại chết giống như Đặng Tiểu Hạ.
Mẫu cổ cũng truyền từ đời này sang đời nọ, nuôi mấy trăm năm rồi.
Còn Huyền Vũ thì là con quạ được tổ tiên nhà họ Hàn nuôi bằng cổ trùng, sống nhờ vào nhà họ Hàn, dùng móng vàng làm tín vật.
Nhưng hắn thấy nhà họ Hàn không ổn, nên giấu móng vàng đi, không nghe theo lời nhà họ Hàn nữa.
Chỉ những cô gái bị nhà họ Hàn dùng cổ trùng khống chế mới thấy được móng vàng, cũng có nghĩa là sẽ có một ngày họ có thể thoát khỏi sự khống chế của nhà họ Hàn.
Đặng Tiểu Hạ nhẫn nhịn nhiều năm mới trộm được móng vàng ra, nhưng Hàn Phi Mặc hoàn toàn khống chế được cô ta, thế nên sẽ không lấy mẫu cổ ra trước mặt cô ta.
Vì vậy, cô ta đã hiến tế tôi cho Huyền Vũ, rồi dùng cái chết của mình để dẫn đến những chuyện này, tránh tai hại về sau.
Hắn vốn không định lợi dụng tôi, nhưng nếu không làm vậy, mẫu cổ không xuất hiện, thì không biết sẽ có thêm bao nhiêu người bị hại nữa.
Gần đây, hắn hợp tác với đội trưởng Văn xử lý sạch sẽ lũ cổ trùng trong sào huyệt nhà họ Hàn rồi mới vội vã đến đây.
Đội trưởng Văn cho hắn một thân phận đặc biệt, nên hắn có thể xuất hiện trước mặt mọi người.
Gần đây tôi đã bình tĩnh hơn rồi, thế nên chỉ im lặng nghe.
Huyền Vũ cũng nhận ra là tôi giận, nên ôm nhẹ eo tôi, ghé vào tai tôi nói: "Không có thân phận gì thì sao mà lấy em được?
Sao mà gặp bố mẹ em được?"
Giọng hắn vừa bất lực vừa khổ sở, tôi định nói thêm gì đó, nhưng hắn đột nhiên quay đầu rồi hôn lấy tôi.
Tôi chỉ đành than trong lòng: Đúng là không cho người ta cơ hội từ chối mà!
Nhưng tôi cũng chỉ định tìm tạm một người về nhà ăn tết thôi, Huyền Vũ cũng được.
Còn chuyện về sau thì tính sau vậy!
~~~
follow tui trên fb với username chenxiyexi (nếu bạn muốn), cảm ơn nhìuuu