Khác 13. Quạ đen quyến rũ

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
364290327-256-k508330.jpg

13. Quạ Đen Quyến Rũ
Tác giả: chenxiyexi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Bạn cùng phòng yêu vào ngu người tối nào cũng livestream xuyên đêm để kiếm tiền nuôi bạn trai.

Vào ngày tôi quyết định chuyển đi thì phát hiện bạn cùng phòng nuôi một con quạ mù một mắt, cánh với chân đều bị gãy ở ban công, còn cho nó uống máu của mình, hơn nữa còn tặng cho tôi một cái vòng có treo hình móng chim đã khô.

Tối hôm đó tôi nằm mơ một giấc mơ rất kì lạ, một người đàn ông mặc đồ đen tìm đến tôi.

Nhưng hôm sau cảnh sát đến gặp tôi, nói với tôi rằng bạn cùng phòng của tôi đã chết bảy ngày rồi.



zhihu​
 
Related threads
  • [Truyện ngắn] Quả tình
  • QUAN ĐỆ LỤC - MỸ NAM QUAN
  • [DÃ SỬ] QUAN SAN NGUYỆT
  • Tướng quân lệnh [edit]
  • Đánh Xuyên Qua Tây Du Đường Tăng
  • Xuyên qua chi, người qua đường.
  • 13. Quạ Đen Quyến Rũ
    1


    Lúc cảnh sát đến công ty tôi tìm tôi thì cũng sắp trưa rồi, tôi đang định xử lý xong việc rồi về phòng dọn đồ.

    Nghe cảnh sát hỏi về bạn cùng phòng Đặng Tiểu Hạ của tôi, tôi không khỏi giật mình, nghĩ liệu có phải nó livestream làm cái gì vớ vẩn nên mới bị cảnh sát hỏi thăm hay không.

    Nhưng nữ cảnh sát họ Cố chỉ nhẹ nhàng hỏi tôi rằng có phải tối qua Đặng Tiểu Hạ mới chuyển tiền cho tôi không.

    Tôi gật đầu liên tục.

    Tôi với nó ở ghép, cọc 1 trả 3.

    Giờ mới hơn 1 tháng, tôi muốn chuyển đi nên nó trả lại tôi tiền cọc với tiền thuê còn thừa.

    "Vì sao chị lại vội vàng chuyển đi thế?

    Chị có phát hiện em ấy có gì bất thường không?

    Hơn nữa còn chưa đến hạn, thế mà em ấy lại đồng ý trả chị tiền cọc?"

    Cảnh sát Cố hỏi liền một lúc 3 câu, tôi hơi căng thẳng nhưng cũng chẳng có gì mà phải chột dạ cả.

    Nhìn cảnh sát như vậy thì chắc là cũng biết chuyện Đặng Tiểu Hạ làm ở phòng rồi, nên tôi cũng nói rõ đầu đuôi ngọn ngành ra.

    Đầu tiên là lúc tôi đi xem phòng, thấy Đặng Tiểu Hạ cũng là con gái, phòng trông cũng gọn gàng sạch sẽ nên mới đồng ý ở ghép với nó.

    Nhưng không ngờ nó livestream xuyên đêm để kiếm tiền.

    Mới đầu nó còn giữ chút ý tứ, nói không to lắm, nhưng sau này thì ngày càng không có ý tứ gì nữa cả, có lần ầm ĩ đến mức tôi không cả ngủ được.

    Nhưng lúc Đặng Tiểu Hạ rảnh rỗi thì nó sẽ nấu cơm mời tôi ăn, xin lỗi tôi.

    Tôi mới nghĩ dù sao cũng có lúc tôi chẳng về nhà, nhanh chóng giải quyết xong chuyện ở công ty, có khi chẳng đến 3 tháng tôi đã chuyển đi rồi nên cũng lười tìm chỗ khác.

    Cơm mà nó nấu ăn cũng khá ngon, chắc chắn ngon hơn cơm ngoài nhiều.

    Nhưng từ khi bạn trai nó lừa hết tiền nó tiết kiệm để mua nhà đi, lấy tiền đấy mua nhà cưới vợ, nó bắt đầu điên cuồng livestream vớ va vớ vẩn, hơn nữa còn trang trí nhà như đấm vào mắt người nhìn, cầm cái gậy livestream liên mồm nói "Anh ơi tặng em quà đi".

    Tôi bị làm phiền quá, hết cách nên đành phải ra ngoài ở.

    Thứ 7 tuần trước, buổi trưa tôi làm xong việc rồi, mới nghĩ là nó livestream cả tối chắc ban ngày không live nữa đâu.

    Ai dè nó live cả tối rồi, đến ban ngày vẫn có sức đeo tai thỏ điệu đà cảm ơn quà này quà nọ của anh nọ anh kia.

    Tôi nhìn đồ đạc sắp xếp trong nhà, cảm giác như đi nhầm vào động bàn tơ, nên mới quyết định rời đi.

    Tối hôm qua đáng lẽ ra có hẹn trước với Đặng Tiểu Hạ là sẽ về dọn đồ, kết quả là nó livestream trong phòng, gõ cửa mà nó cũng không ló mặt ra.

    Trước lúc rời đi tôi thấy ngoài ban công vẫn phơi đồ lót mà mấy hôm trước giặt, thế là tôi mới ra cất, thì phát hiện ở góc ban công có một cái lồng, trong lồng có một con chim đen xì, trông giống sáo, cũng giống quạ, chẳng biết từ đâu ra nữa.

    Đôi mắt nó chảy máu, cánh lủng lẳng, còn có cả xương lòi ra cùng máu qua đám lông đen, chân cũng què một chiếc, nằm thoi thóp trong lồng.

    Cái đĩa bên cạnh để một miếng thịt, đã hơi thối rồi.

    Tôi không hiểu lắm về chim, nhưng thấy con chim này có vẻ sắp chết rồi bèn vứt miếng thịt kia đi, bỏ một nắm cơm vào đĩa, lại đổ ít nước vào nắp chai để bên miệng nó, bón cho nó uống một chút.

    Đúng lúc tôi bón cho nó thì đột nhiên Đặng Tiểu Hạ đi ra: "Nó không ăn cơm, không cần uống nước, hơn nữa nó cũng không sống được."

    Lúc đó, Đặng Tiểu Hạ choàng một bộ đồ gì đó, che che đậy đậy, trên người còn có mùi thối giống miếng thịt ban nãy, mặt trang điểm dày cộp.

    Nó cười với tôi một cái, đi chân đất đến bên cái lồng, luồn tay qua khe lồng sắt, mấy chỗ sắt hở cứa rách lòng bàn tay nó, sắt đã gỉ rồi.

    Lúc tay nó quẹt qua, tôi mới thấy lòng bàn tay nó toàn là mấy vết thương kéo dài, có vết thương đã bị viêm rất nặng rồi, có vết thương thậm chí còn toác miệng hở ra thịt màu đỏ bên trong.

    Tôi muốn nhắc nó một tiếng, nhưng nó cứ như không cảm thấy đau vậy, còn quay ra cười khằng khặc với tôi rồi nhỏ máu của nó vào miệng con chim đen kia.

    Mà cũng lạ, con chim kia ban nãy không động đậy gì, giờ đang há mồm uống máu của Đặng Tiểu Hạ.

    "Đây là quạ."

    Đặng Tiểu Hạ vừa ấn lòng bàn tay vừa cười nói với tôi.

    "Nó ăn thịt thối."

    Tôi nhìn miếng thịt mới bị mình vứt vào thùng rác, chợt phát hiện hình như cái mùi hôi thối trên người Đặng Tiểu Hạ càng nặng hơn rồi.

    Đúng lúc tôi đang nghĩ chắc Đặng Tiểu Hạ không điên đến mức nuôi con quạ sắp chết này bằng máu thịt của mình đâu nhỉ, thì thấy nó xé da ở cạnh miệng vết thương của mình rồi nhét vào mồm con quạ.

    Tôi lập tức không còn tâm trạng đâu để nghĩ về con quạ kia nữa, chỉ nói với Đặng Tiểu Hạ: "Mày để ý chút, đừng làm càn, tranh thủ xử lý vết thương ở tay sớm đi, kẻo bị uốn ván đấy.

    Ai chả có lúc nhìn lầm người, mất tiền thì mình lại kiếm là được mà."

    Chứ nhìn nó thế kia, tôi chỉ sợ nó đột quỵ luôn trong lúc livestream mất.

    Đặng Tiểu Hạ chỉ cười hờ hờ: "Đúng rồi, em đúng là mù."

    Lúc nói, nó thò tay vào lồng, bẻ gãy nốt cái chân còn lại của con quạ.

    Tôi nghe thấy con quạ kêu lên một tiếng thảm thương, vùng vẫy đôi cánh.

    Con mắt bị chọc mù kia đột nhiên chảy ra cái gì đó, miệng cũng chảy ra không biết là máu của Đặng Tiểu Hạ hay máu của chính con quạ đó nữa.

    Nhưng Đặng Tiểu Hạ lại ấn miệng của con quạ vào lòng bàn tay trái đầy thương tích của mình, thấy mặt nó nhăn nhó, miệng con quạ kia đã hoàn toàn đè lên vết thương của nó rồi.

    Đôi cánh và chân bị gãy vẫn cố vùng vẫy, tôi bị dọa đến nỗi không nói ra được tiếng nào, chỉ im lặng nhìn nó: "Mày điên rồi.

    Chỉ là một thằng đàn ông thôi mà, lại còn khốn nạn, có đáng để mày như thế này không?"

    Đặng Tiểu Hạ chính là kiểu người yêu vào là đánh mất lý trí khiến người khác chỉ muốn vả cho mấy cái, livestream không phân biệt đêm ngày chỉ vì để kiếm tiền cho bạn trai tiêu, tiết kiệm tiền mua nhà để bạn trai nó cưới nó.

    Ngay từ đầu cũng là do tự nguyện, giờ biết mình bị thằng lz kia lừa rồi thì không thiết gì nữa.

    Nhưng nó với tôi không cùng đường, chỉ đơn giản là bạn ở ghép thôi, tôi cũng ngại nói, nên chỉ dọn quần áo của mình xong thì đi luôn.

    Nhưng lúc tôi quay người định đi thì đột nhiên Đặng Tiểu Hạ gọi tôi lại: "Đặng Cẩm Thu."

    Mùi hôi thối trên người nó, giọng nói run rẩy của nó lại đi cùng với cái biểu cảm hưng phấn trên mặt nó khiến tôi nghe mà sợ: "Có chuyện gì sao?"

    "Cho chị cái này."

    Đặng Tiểu Hạ đi đến trước mặt tôi, lấy cho tôi một món đồ ở dưới cái áo chả biết là áo gì.

    Nó giống như cái móng gì đó đã được phơi khô, rất nhỏ, móc vào một sợi dây bện tròn.

    Tôi liếc nhìn con quạ vẫn đau đớn giãy dụa trong lồng, thấy hai cái móng của nó vẫn còn, nhất thời cảm thấy may mắn, ít nhất không phải móng của nó.

    Nhưng cái thứ này thường đại biểu cho tín ngưỡng gì đó, nên tôi không dám lấy.

    Đặng Tiểu Hạ nhất quyết nhét nó vào tay tôi: "Mấy hôm này đừng về đây nữa, để em chuyển trả chị tiền phòng với tiền cọc, em muốn làm việc lớn, đòi hết những thứ nó nợ em về."

    Cái móng kia vừa đặt vào tay tôi thì phát lạnh, tôi hơi sợ.

    Nhưng thấy cái bộ dạng điên cuồng kia của Đặng Tiểu Hạ, tôi cũng không có gan từ chối nó nên hời hợt bảo nó cẩn thận mấy câu, cũng chẳng dám dọn hết đồ, chỉ nhặt hai bộ đồ để thay, nhét tạm cái móng chim kia vào túi rồi đi luôn.

    Lúc tôi ra khỏi cửa có quay lại nhìn một cái, con quạ mắt mù què chân kia vẫn đau đớn giãy dụa trong lồng.

    Tôi vội vã đóng cửa rồi nhanh chóng rời đi luôn.

    Tối hôm đó tôi ở khách sạn, lúc tắm xong là 9 giờ hơn thì thấy Đặng Tiểu Hạ chuyển cho tôi tiền thuê của hơn tháng còn lại và tiền cọc, cũng không giục tôi về dọn đồ, chỉ bảo là: "Xin lỗi."

    Tôi nhất thời chẳng biết nó có lỗi gì với tôi, nhưng dù sao cũng không cùng đường, nên tôi chẳng để ý nhiều.

    Nói đến đây, tôi sợ cảnh sát Cố không tin, bèn lấy điện thoại, mở lịch sử trò chuyện ra cho cô ấy xem: "Trong đây có tin nhắn nó hẹn tôi về lấy hành lý và cả lịch sử chuyển tiền."

    Cảnh sát Cố nhận lấy cái điện thoại, liếc nhìn người được gọi là đội trưởng Văn ở bên cạnh, đưa cho ông ấy, rồi nói với tôi: "Trừ con quạ kia ra, chị có phát hiện cái gì bất thường nữa không?

    Cái dây vòng móng chim kia đâu?"

    Vừa nói đến cái này, tôi liền sờ lên cổ.

    Tối hôm qua sau khi tôi đến khách sạn, nhận được tiền của Đặng Tiểu Hạ gửi, nghĩ nó làm thế này vì thằng đàn ông kia thì thà là đi bới rau dại còn hơn.

    Càng nghĩ càng thấy khó chịu, tôi tắm xong bèn đi ngủ luôn.

    Đang mơ màng thì thấy hơi lạnh, đúng lúc tôi vung tay vung chân tìm chăn đắp thì thấy có thứ gì đó vừa cứng vừa lạnh đè lên tay tôi, sau đó cả người ấm lên.

    Không chỉ ấm, mà còn có thứ gì đó bông bông áp sát vào tôi, cứ như ôm một con gấu bông sưởi ấm, hơn nữa còn là hàng lông chất lượng cao.

    Lúc đó tôi mới ôm chặt hơn, còn xoa mấy cái, nhưng lại thấy là lạ, mơ màng nhìn thì thấy đó là một người đàn ông mặc một cây đen.

    Người này đẹp một cách khó tả, tóc và lông mày đen óng, trên người anh ta rất nóng, đến mức tôi cũng nóng lên theo.

    Hình như anh ta còn cười với tôi, tôi mơ màng ôm anh ta chặt thêm một chút, trong lòng nghĩ có khi nào tại dạo này trông cái bộ dạng thoải mái phóng khoáng của Đặng Tiểu Hạ nhiều quá nên mới mơ giấc mơ thế này không.

    Sáng hôm sau ngủ dậy, cả người thấy nhức mỏi vô cùng.

    Tôi vội đi làm nên cũng chẳng nghĩ nhiều, lấy quần áo đi tắm, nghĩ bụng hôm nay phải nói cho xong chuyện với Đặng Tiểu Hạ.

    Dù sao cũng gọi là có quen biết, không thể để nó từ bỏ làm càn như thế được.

    Lúc tôi vào phòng tắm, thấy không biết mình đeo cái vòng móng chim mà Đặng Tiểu Hạ cho lên cổ lúc nào.

    Cái dây buộc móng chim là một sợi dây tròn, không biết bện kiểu gì, không tìm thấy chỗ buộc, lại vừa khít cổ tôi, không cả tháo ra được.

    Tôi thử mấy lần vẫn không tháo ra được mới nghĩ để đi lấy cái kéo cắt đứt nó, nhưng khách sạn không có kéo.

    Vốn là định đến công ty rồi cắt, nhưng vừa đến đã có cuộc họp gấp, còn chưa xong việc thì cảnh sát đến.

    Thế nhưng lúc này tôi sờ lên cổ, định đưa cái vòng móng chim kia ra nói với cảnh sát là cái vòng này tự dưng tròng vào cổ tôi, nhưng tôi đưa tay lên sờ thì cổ trống không.

    ~~~

    follow tui trên fb với username chenxiyexi (nếu bạn muốn), cảm ơn nhìuuu
     
    13. Quạ Đen Quyến Rũ
    2


    "Sao thế?

    Có gì bất thường à?"

    Cảnh sát Cố hiếu kì nhìn cổ tôi.

    Tôi sờ một vòng quanh cổ, cái vòng trên cổ tôi sáng nay biến mất rồi, đúng là khá lạ.

    Nhưng thấy cảnh sát Cố tò mò, tôi mới nghĩ bụng có khi nào tại mình nghĩ về việc của Đặng Tiểu Hạ nhiều quá, cộng thêm sáng dậy chưa tỉnh ngủ nên mới tưởng là trên cổ đeo cái vòng móng chim mà nó cho không.

    Sau khi chắc chắn là cái vòng không nằm trên cổ, tôi vội nói với cảnh sát Cố: "Không có gì, chắc bỏ quên ở khách sạn rồi."

    Còn chuyện lạ thì lúc tôi đi taxi đến công ty, hình như xung quanh toàn là chim.

    Tài xế còn cảm thán bảo năm nay thời tiết bất thường, làm bọn chim này không cả biết sắp đến mùa đông, không biết di cư về phương nam.

    Chắc chắn là gần đây nhiệt độ giảm rồi, ở nông thôn lạnh, trong thành phố ấm hơn, nên chúng nó mới vào thành phố tìm thức ăn.

    Có lúc còn có vài con chim đen trông như quạ bay qua cửa xe, thậm chí giống như chúng nó cố tình nhìn vào trong xe vậy.

    Đồng nghiệp của tài xế kia gửi voice chat vào trong nhóm, bảo có một đôi nam nữ ra ngoài mua đồ ăn sáng, kết quả là bị một đàn chim đánh úp.

    Người nam kia bị mổ mù một mắt, người nữ còn thảm hơn, bị chim cào rách mặt, lại còn bị sảy thai.

    Nhóm tài xế taxi chẹp miệng với nhau bảo kì lạ.

    Lúc tôi xuống xe, tài xế còn lái xe xuống hầm để xe, bảo tôi cẩn thận.

    Nghĩ đến đây, đầu tôi đột nhiên hiện lên con quạ mù mắt, gãy cánh, què chân của Đặng Tiểu Hạ, cứ cảm thấy bất an.

    Nhưng đối diện với cảnh sát, tôi không dám nói những điều này ra, chỉ lắc đầu bảo không có gì bất thường hết.

    Đội trưởng Văn xem xong lịch sử trò chuyện trong điện thoại tôi xong mới hỏi tôi biết bao nhiêu về bạn trai của Đặng Tiểu Hạ.

    Tôi chẳng biết tên người kia, nghĩ một hồi thì cũng trả lời.

    Đặng Tiểu Hạ ăn cơm với tôi, có khi uống ngà say sẽ tính với tôi xem nó đã tiết kiệm được bao nhiêu tiền rồi, thiếu bao nhiêu nữa thì đủ trả tiền cọc; làm thêm 2, 3 năm thì đủ tiền trang trí bày biện nhà, là sẽ có một mái ấm nhỏ để kết hôn với bạn trai.

    Tôi từng gặp bạn trai nó vài lần.

    Mặt mũi phải nói sao nhỉ, cái kiểu mà nếu đứng trong một đám đông thì sẽ chìm nghỉm không ai để ý tới luôn ấy, trầm tính, trông cũng đáng tin cậy.

    Lần nào cũng đến lúc cuối tuần, lần nào Đặng Tiểu Hạ cũng cười lấy lòng tôi bảo tôi ra ngoài xem phim đi, nó sẽ mời tôi ăn cơm sau, tiếp đó là vội vã dính lấy bạn trai nó.

    Tôi cũng không ngu, bèn đem cái máy tính đi tìm chỗ làm việc.

    Nhưng lần nào tôi về cũng thấy Đặng Tiểu Hạ trông mệt mỏi vô cùng, nói đúng hơn thì là cái kiểu phê pha.

    Tôi biết được đại khái là bạn trai nó học nghề xong lên đại học, mà hoàn cảnh gia đình kém nên học phí lẫn sinh hoạt phí đều là nó chu cấp cả.

    Cuối tuần nào đến, hai đứa hú hí với nhau xong thì bạn trai sẽ vòi tiền nó, lý do thì đủ thể loại cả: phải thi, phải mua tài liệu, mua quần áo, có bạn học thế nọ thế kia...

    Có biết bao lần sau khi gã rời đi, Đặng Tiểu Hạ uống say, nằm trên sofa.

    Tôi bảo nó về phòng ngủ, nó liền kéo tay tôi: "Đặng Cẩm Thu, chị nói xem có phải em vô dụng lắm không, sao lại không rời xa anh ấy được chứ."

    Nhưng sau đó nó lại lầm bầm tính toán xem mỗi tháng cho bạn trai bao nhiêu sinh hoạt phí, chuyển cho bao tiền, học phí bao tiền, cộng tổng vào, một năm phải mấy vạn.

    Nó không biết phải livestream bao lâu nữa, gọi bao câu "Anh ơi" nữa mới kiếm ra được từng đấy tiền.

    Trong lòng nó cũng biết làm như thế không ổn, cũng biết bạn trai nó coi nó như cây ATM di động, nhưng tình cảm bao năm như thế, nó không nỡ buông tay.

    Tôi cũng có khuyên nó phải nghĩ cho mình đi, đừng ngu mãi nữa, nhưng chỉ cần thằng bạn trai kia gọi điện thoại sang, là nó lại vui như chó rồi chuyển tiền cho thằng đó.

    Thế là tôi cũng lười khuyên với chả nhủ.

    Tầm 10 ngày trước, Đặng Tiểu Hạ say mèm gọi điện cho tôi, khóc xé ruột xé gan.

    Hôm đó tôi bận việc, nghe thấy tình hình của nó không ổn lắm, sau khi cúp máy, nghĩ một lúc thấy không yên tâm nên xin nghỉ về nhà.

    Nó uống rất nhiều rượu, ôm tôi khóc không ngừng, nghe nó vừa khóc vừa lèm bèm, cơ bản tôi biết được rằng bạn trai của nó sắp cưới rồi, vì bạn gái của thằng đó có bầu, đương nhiên con bạn gái kia không phải Đặng Tiểu Hạ.

    Chấm hỏi hơn là lần trước lúc thằng đó đến đòi Đặng Tiểu Hạ đưa tiền cọc mua nhà cho nó, bảo là nó có bạn học làm bên bất động sản nên có thể lấy được giá gốc, rẻ hơn bên ngoài rất nhiều.

    Con đần Đặng Tiểu Hạ này chỉ muốn mua nhà để kết hôn với bạn trai nên đưa luôn.

    Giờ thì hay rồi, bạn trai nó lấy tiền mua nhà, cưới con bạn gái mang bầu.

    Đặng Tiểu Hạ cũng có làm ầm lên rồi, nhưng lúc nó bank tiền, thằng bạn trai nó bảo nó ghi nội dung là "Cho", bảo là như thế thì lúc mua nhà mới không phải gặp rắc rối vụ tài sản, không thì để lâu không mua được giá tốt nữa.

    Thế là giờ mất tiền của mất luôn cả bạn trai.

    Nó cũng muốn đến gây sự ở đám cưới, nhưng bạn trai nó rất hiểu nó, nó còn chưa bước vào cửa thì đã bị bạn bè của bạn trai chặn lại.

    Đợi nó chửi xong, tôi mới khuyên nó dùng đến pháp luật, ít nhất thì đòi lại được tiền.

    Tôi còn đưa cho nó thông tin của cố vấn pháp luật của công ty tôi - Cố Nhất Minh cho nó.

    Nhưng Đặt Tiểu Hạ chỉ nắm lấy chai rượu, nhìn tôi cười hề hề: "Em bảo nó là em sẽ kiện nó, nhưng nó hỏi em là đến lúc lên tòa, người ta hỏi em cấp 2 kiếm đâu ra số tiền kia, thì em biết nói sao?"

    Lúc đó tôi mới mơ hồ biết rằng, tiền mà Đặng Tiểu Hạ kiếm được e là cũng không phải tiền sạch sẽ gì cho lắm.

    "Cẩm Thu.

    Chị cũng họ Đặng.

    Nhưng chị là Cẩm Thu, em là Tiểu Hạ."

    Lúc đó hai mắt của Đặng Tiểu Hạ đều là tử khí, đến bây giờ tôi vẫn nhớ rõ sự tuyệt vọng trong mắt nó khi ấy.

    Sau đó là nó mặc kệ đời, gần như livestream suốt cả 24 tiếng, không cả có thời gian để nói chuyện đàng hoàng với nhau.

    Đội trưởng Văn nghe tôi nói xong, mặt trông khá nặng nề, đi một mạch ra bên ngoài.

    Cảnh sát Cố cũng chỉ đưa ghi chép cho tôi kí tên rồi vội vã đi luôn.

    Tôi sợ Đặng Tiểu Hạ có chuyện gì, còn cố tình hỏi thêm một câu: "Giờ nó bị bắt thì bị giam bao lâu vậy?

    Tôi muốn đem chút đồ cho nó được không."

    Dù sao cũng có quen biết một thời gian, tôi cũng ăn mấy bữa cơm của nó, cũng nên đem cho nó chút đồ tắm rửa gì đó.

    "Chết rồi."

    Cảnh sát Cố nhận lấy ghi chép, liếc nhìn đội trưởng Văn đứng ngoài cửa, thấy đội trưởng Văn gật đầu rồi mới nói với tôi: "Phán đoán đầu tiên của pháp y, em ấy chết 7 ngày rồi.

    Lúc phát hiện thi thể của em ấy thì đã thối rữa rất nhiều."

    Ánh mắt cảnh sát Cố ghim chặt vào tôi, còn nói từng từ một: "Chúng tôi phát hiện con quạ kia ở ban công cũng đã thối rữa đến mức chỉ còn mỗi xương với lông thôi."

    Cái bút trên tay tôi rơi bộp cái xuống đất, tôi run rẩy nhìn cảnh sát Cố: "Nhưng tối qua tôi vẫn gặp nó.

    Nó còn chuyển tiền cho tôi."

    "Em ấy chuyển hết số tiền mình có cho chị rồi."

    Cảnh sát Cố vỗ vai tôi, nói nhỏ: "Nên chúng tôi mới đến đây tìm chị.

    Nếu chị có nhớ ra thêm điều gì, nhất định phải nói với tôi."

    Cô ấy nói rồi nhét danh thiếp vào tay tôi rồi mới đi cùng đội trưởng Văn.

    Tôi muốn đuổi theo hỏi rõ xem rốt cuộc thế nào mà Đặng Tiểu Hạ đã chết 7 ngày rồi...

    Nhưng lúc này đột nhiên nhớ đến cái mùi hôi thối trên người nó, cộng với nó nói quạ ăn thịt thối mà lại cho con quạ đó uống máu mình, và cả việc nó trang điểm đậm như quỷ...

    Nếu lúc đó nó đã chết rồi...

    Thì tất cả đều hợp lý.

    Dạ dày tôi nôn nao vô cùng, lập tức chạy vào nhà WC.

    Thế nhưng nôn khan một lúc vẫn không nôn được cái gì ra.

    Vào lúc tôi xả nước rửa mặt, phát hiện có gì đó lắc lư trên cổ, cùng với đó là một bàn tay thon dài đeo cái vòng móng chim lên cổ tôi.

    Trong gương, người đàn ông mặc đồ đen mà hôm qua tôi mơ thấy đang rủ mi nhìn tôi bằng biểu cảm rất đồng tình.

    Tôi nhìn người đàn ông vốn chỉ xuất hiện trong mơ kia, cả người khựng lại, ánh mắt chúng tôi giao nhau trong gương, đôi mắt đen sậm của hắn khẽ liếc.

    Hắn biết tôi đã thấy hắn, nhưng dường như hắn chẳng bận tâm, chỉ là ngón tay hắn hơi dùng sức, cổ tôi thấy nặng trĩu, cái vòng móng chim kia lại xuất hiện.

    Đôi mắt đen sẫm của người đàn ông kia ghim vào tôi, bàn tay đặt trên cổ tôi xoa nhẹ, cứ như chỉ cần mạnh tay một chút thôi là có thể bẻ gãy cổ tôi vậy.

    Nhưng hắn chỉ hơi cúi đầu, rồi đặt một nụ hôn ở sau tai tôi...

    Cũng không biết có thể gọi là hôn không, vì chỉ lướt nhẹ qua như lông hồng, giống như chỉ ngửi một cái thôi vậy.

    Tôi chợt nhớ đến giấc mơ hôm qua, và cả cái chết của Đặng Tiểu Hạ, cả người tôi căng cứng cả lên, vội vàng quay đầu lại nhìn.

    Thế nhưng lúc tôi nhìn lại, thì phía sau chẳng có gì cả.

    Tôi sợ đến mức sống lưng lạnh toát, vội quay đầu nhìn lại vào gương, trong gương cũng chẳng có gì hết.

    Thế nhưng cái vòng móng chim thì vẫn nằm trên cổ tôi.

    Tôi đưa tay lên sờ, cái móng chim ấy trông như được làm bằng vàng, lạnh thấu xương, dù tôi có giật ra thế nào cũng không đứt, cũng không tìm thấy đầu dây.

    Tôi lập tức trở về phòng làm việc, lấy một cái kéo để cắt đứt dây đi, nhưng mà dây ngắn quá, vừa khít với cổ tôi, tôi không tự cắt được, chỉ đành nhờ đồng nghiệp bên cạnh giúp.

    Ai ngờ người kia nhìn tay nắm dây của tôi, rồi lại nhìn lên cổ tôi, cười bảo: "Không ngờ sếp Đặng cũng thích trò biểu diễn phi vật thực này đấy.

    Đây là trò chơi mới để khuấy động không khí trong văn phòng sao?"

    "Chị nói thật đấy."

    Tôi gắng sức kéo mạnh cái dây vòng ra, chỉ cho cô ấy thấy: "Cắt đứt cái dây này cho chị."

    Nhưng đồng nghiệp ấy chỉ vờ vịt gật đầu rồi đưa tay ra cầm dây vòng.

    Tôi liếc nhìn, thấy ngón tay cô ấy chỉ quơ qua một cái, cứ như xuyên qua không khí vậy, rồi xuyên thẳng qua dây vòng đen mà tôi đang kéo.

    Cô ấy vẫn còn cười hì hì nhập tâm diễn trò phi vật thực, nhận lấy cái kéo rồi cắt mạnh một cái: "Được rồi."

    ~~~

    follow tui trên fb với username chenxiyexi (nếu bạn muốn), cảm ơn nhìuuu
     
    13. Quạ Đen Quyến Rũ
    3


    Tôi nhìn thấy lúc cô ấy bỏ tay ra, lướt qua dây vòng tôi đang cầm, đột nhiên cảm giác sợ hãi bao trùm toàn thân tôi.

    Tôi không có tâm trạng đùa với đồng nghiệp, cầm cái kéo chạy như bay vào nhà vệ sinh.

    Tôi đứng trước gương, muốn tự cắt cái dây kia ra.

    Nhưng sợi dây ấy cứ như một cái bóng vậy, kéo vừa cắt qua, nó liền tự nối lại.

    Đúng lúc tôi đang sợ không biết phải làm gì thì điện thoại rung lên, tôi giật mình đánh rơi cái kéo.

    Nhưng lúc này thì lấy đâu ra tâm trạng nghe điện thoại chứ.

    Tôi nhặt cái kéo lên, tiếp tục cắt.

    Thế nhưng điện thoại lại tự nghe, đầu bên kia vang lên giọng nói của Đặng Tiểu Hạ.

    Dường như nó rất đau đớn, khóc lóc kêu gào: "Cẩm Thu, cứu em với...

    Cẩm Thu..."

    Tôi sợ đến mức suýt đánh rơi cái kéo lần nữa.

    Tôi vội rút điện thoại ra nhìn, người gọi điện thoại đến đúng là Đặng Tiểu Hạ thật.

    Đúng vào lúc tôi định hỏi nó xem rốt cuộc là có chuyện gì, thì đầu bên kia lại vang lên tiếng đàn ông không rõ lắm: "Tao đợi mày ở dưới nhà trọ của hai đứa mày.

    Mày đem cái móng vàng đến đây."

    Lúc gã nói còn vang lên tiếng kêu gào thảm thiết của Đặng Tiểu Hạ.

    Tôi rất quen với giọng nói của nó, vì tối nào tôi ngủ cũng nghe nó livestream, thi thoảng nó cũng sẽ phát ra cái âm thanh này, vừa giống như đau đớn, mà cũng giống với tiếng ấy ấy.

    Nhưng mà nó chết rồi.

    Cái móng vàng mà người kia nói có phải cái móng chim trên cổ tôi không nhỉ.

    Tôi sờ cái móng chim, định hỏi xem đối phương là ai thì điện thoại tắt cái rụp.

    Nỗi nghi ngờ trong lòng tôi ngày càng lớn, Đặng Tiểu Hạ cũng đã chết rồi, không biết cái móng chim nó đưa cho tôi là cái gì.

    Tôi cầm điện thoại lên định gọi lại thì nghe thấy giọng đàn ông gãy gọn vang lên: "Đừng đi."

    Tôi lập tức quay đầu lại, nhưng xung quanh không có lấy một bóng người, chỉ có cái dây vòng trên cổ động đậy, cùng với đó cảm giác như có một bàn tay lạnh ngắt đặt lên cổ tôi.

    Tim tôi cứ như nhảy lên một cái, tôi ngẩng đầu lên nhìn vào gương theo bản năng, quả nhiên, người đàn ông mặc áo đen kia đứng sau lưng tôi, một tay hắn móc vào móng chim trên vòng cổ, gẩy nhẹ.

    Hắn và tôi đối mắt qua gương, nhắc lại từng chữ một: "Đừng đi."

    "Anh là thứ gì vậy?"

    Tôi run rẩy hỏi.

    Có nhiều thứ không phải người quá, yêu ma quỷ quái...

    Nhưng hắn chỉ nhếch miệng cười, rồi cắn nhẹ một cái lên dái tai tôi: "Rồi em sẽ biết thôi."

    Tôi thấy hơi đau, cũng thấy thế này hơi mập mờ, thế nên tránh đi theo bản năng.

    Thế nhưng tôi vừa cử động thì hắn đã biến mất rồi, đồng nghiệp vào nhà vệ sinh thì nhìn tôi bằng ánh mắt rất kì cục, tôi bất giác cảm thấy có gì đó không đúng, nhặt cái kéo lên rồi xin với sếp cho nghỉ nửa ngày.

    Tiếp đó tôi gọi điện cho cảnh sát Cố.

    Cảnh sát Cố nghe tôi bảo là Đặng Tiểu Hạ gọi đến thì nói sẽ đến ngay, bảo tôi đợi ở dưới cửa công ty đợi cô ấy.

    Lúc tôi xuống tầng, thấy cây bên đường, trên mấy khóm cây cỏ, nóc nhà, tóm lại là chỗ có thể đứng được thì có đủ thể loại chim đang đậu, trong đó mấy con lông đen là nhiều nhất.

    Những người đi qua đều cầm điện thoại lên chụp ảnh, quay video.

    Tôi nhớ đến tin buổi sáng bảo là chim làm người bị thương nên cũng không dám ra ngoài.

    May mà cảnh sát Cố đến rất nhanh.

    Nhưng lúc tôi lên xe ngồi, đưa điện thoại cho cô ấy xem, thì không thấy lịch sử cuộc gọi ban nãy trong máy đâu nữa.

    Thậm chí là lúc tôi chỉ cho cảnh sát Cố xem cái vòng móng chim trên cổ tôi, thì cô ấy và đội trưởng Văn, và cả mấy đồng nghiệp khác trên xe, không một ai thấy cả.

    Tôi thầm cảm thấy chuyện này có vẻ khá nghiêm trọng.

    Cái vòng móng chim này, trừ tôi và người đàn ông mặc đồ đen kia cùng với Đặng Tiểu Hạ đã chết ra thì không ai nhìn thấy nữa cả.

    Tôi ngả người trên ghế xe, cười khổ trong sợ hãi: "Chắc có ma rồi."

    Tôi vừa nói xong, đội trưởng Văn lái xe phía trước liền liếc tôi một cái rồi đưa điện thoại của mình cho tôi.

    Tôi đang nghĩ chắc ông ta muốn cho tôi xem ảnh thi thể của Đặng Tiểu Hạ, thì đập vào mắt tôi lại là một người đàn ông mặt đầy máu, nhìn quen quen, nhưng vết thương của gã trông rất kì lạ.

    Gã đau đớn méo cả mặt, trên mặt có nhiều vết thương, rõ ràng là bị thứ gì đó cào.

    Lạ hơn là trong vết thương ấy cứ như có thứ gì màu đen đang chui ra, giống như là... lông chim chưa mọc hẳn.

    Thấy tôi vẫn chưa hiểu ý, đội trưởng Văn lại đưa cho tôi một tờ giấy: "Đây là danh sách tất cả những người đã giao dịch trực tiếp với Đặng Tiểu Hạ.

    Đã có ba người bị chim tấn công rồi.

    Chỉ cần bị cào thì vết thương sẽ mọc ra lông màu đen.

    Người đầu tiên bị tấn công chính là bạn trai cũ của Đặng Tiểu Hạ, rồi là cô vợ mới cưới của gã ta."

    Đội trưởng Văn lướt điện thoại rồi nói với tôi: "Trong này có ảnh gã được đưa đến bệnh viện, nhưng lúc chúng tôi đến thì gã chạy mất rồi.

    Chúng tôi cho rằng cái chết của Đặng Tiểu Hạ có liên quan đến gã, hoặc ít nhất là gã biết vì sao Đặng Tiểu Hạ chết bảy ngày rồi mà... vẫn còn có thể cử động.

    Và cả vụ mấy con chim kia rốt cuộc là như thế nào nữa."

    Đội trưởng Văn liếc nhìn tôi một cái, rồi lắc cái điện thoại: "Chúng tôi nghi ngờ rằng Đặng Tiểu Hạ đang làm vu thuật gì đó để trả thù những người từng nhục mạ cô ta.

    Con quạ mà chị bảo là ăn thịt cô ta, rồi cái móng chim mà cô ta đưa cho chị, có lẽ chính là mấu chốt để cô ta thực hiện vu thuật."

    Nhìn đội trưởng Văn trông rất nghiêm túc, tôi nghe thì chỉ cảm thấy rất vớ vẩn.

    Tôi nhìn đi nhìn lại cảnh sát Cố, rồi nhìn quân phục và số hiệu của đội trưởng Văn.

    Hai người cảnh sát lại đi nói về vu thuật với tôi?

    Nhưng mà như trên ảnh chụp, bạn trai cũ của Đặng Tiểu Hạ bị cào mù mắt, trong mắt gã đã mọc ra lông chim màu đen, tiếp đó là một người phụ nữ, cô ta nằm giữa vũng máu, có nghĩa là Đặng Tiểu Hạ báo thù xong đôi mèo mả gà đồng này thật.

    Tay tôi bất giác lướt tiếp về phía sau thì thấy một thi thể thối rữa đã lâu, nhưng trên cánh tay trái có rất nhiều vết thương, cứ như là bị cứa xuống từng miếng một vậy.

    Nó cho con quạ kia ăn thịt của mình.

    Đội trưởng Văn liếc nhìn tôi, nói không nể nang gì: "Chúng tôi tìm thấy một miếng thịt thối rữa trong thùng rác mà chị bảo, pháp y giám định xong đưa ra kết luận, chính là của Đặng Tiểu Hạ."

    Nhớ lại suýt nữa thì tôi đã chạm vào miếng thịt đó, ruột gan cồn cào cả lên.

    Cảnh sát Cố nhanh chóng mở một chai nước đưa cho tôi, tôi uống một ngụm.

    Còn chưa kịp thở, đội trưởng Văn đã nói tiếp: "Chúng tôi đã nhờ chuyên gia tư vấn, có thể chị là một mấu chốt để Đặng Tiểu Hạ thực hiện vu thuật, nên chị nhất định phải nói rõ cho chúng tôi, trừ cái móng chim tàng hình mà cô ta đưa cho chị ra, thì có chuyện gì kì lạ xảy ra không?

    Chuyện này sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến việc những người trong danh sách kia có sống tiếp được không."

    Đợi trưởng Văn còn chỉ cái danh sách cho tôi.

    Bấy giờ tôi mới biết, Đặng Tiểu Hạ không chỉ livestream, mà có khi còn đi gặp gỡ mấy anh top tặng quà.

    Tôi trả điện thoại lại cho đội trưởng Văn, cố nhịn cơn buồn nôn, nghĩ lại đầu đuôi.

    Có nghĩa là, có thể cái móng chim mà Đặng Tiểu Hạ đưa cho tôi là một tín vật, để người đàn ông mặc đồ đen kia tìm được đến tôi, rồi ngủ với tôi, và người đàn ông không rõ là thứ gì kia sẽ giúp nó, hoặc là điều khiển lũ chim đi giúp nó, báo thù hết những người mà nó căm hận.

    Nghĩ đến giấc mơ phóng túng đêm qua, tôi hé miệng, đang định nói chuyện người đàn ông mặc áo đen kia ra, thì cảm thấy trên cổ lạnh ngắt, cảm giác mềm như lông tối qua cũng truyền đến, bên tai còn như có gì đó ấm áp chạm vào, và hô hấp nhẹ nhàng của ai đó.

    Cả người tôi lập tức căng cứng lại.

    Đội trưởng Văn thấy tôi muốn giấu, ánh mắt sắc lẹm nhìn tôi: "Chúng tôi làm như vậy cũng là để bảo vệ chị cùng với hơn trăm người trên danh sách thôi."

    Nhưng đúng lúc anh ta đang nói, thì bên cạnh đột nhiên xôn xao, một đàn chim đen sì bay qua cửa xe cứ như mây đen, thậm chí có con còn cào lên mặt kính, vang lên tiếng két chói tai.

    Tôi sợ hãi nhìn ra cửa theo quán tính, lập tức trông thấy người đàn ông mặc đồ đen kia đang nở một nụ cười trào phúng.

    Thấy tôi quay đầu, hắn vòng tay qua cổ tôi như chốn không người, một tay ôm lấy eo tôi, ngậm lấy tai tôi, nói: "Họ đoán không sai, ban đầu Đặng Tiểu Hạ dùng phòng trọ để đưa em vào tròng.

    Ả dùng máu thịt của mình để nuôi quạ, rồi cúng tế em cho tôi, để tôi trả thù giúp ả.

    Em chẳng qua chỉ là vật cuối cùng mà ả hiến tế thôi."

    Tôi nghe lời hắn nói, nghe tiếng cánh lũ chim bên ngoài đập và cả âm thanh móng vuốt sắc nhọn cào lên thân xe chỉ thấy cả người run rẩy.

    Tay tôi nắm chặt danh sách.

    Đặng Tiểu Hạ hận những người này, tôi có thể hiểu được.

    Nhưng tôi thì làm gì có lỗi với nó mà nó đối xử với tôi như vậy?

    Tôi không ngờ rằng ngay từ đầu Đặng Tiểu Hạ đã lên kế hoạch cho việc này.

    Chẳng trách tôi cứ thấy lạ, mặc dù tiền phòng ở ghép cũng chẳng rẻ, nhưng mà nó phải livestream như thế mà vẫn cho tôi ở một phòng thì rất bất tiện.

    Nhưng không ngờ rằng, ở ghép chỉ là một cái cớ mà thôi!

    Bảo sao nó cứ rảnh là lại nấu cơm cho tôi ăn, bảo sao nó lại xin lỗi tôi!

    Cứ nghĩ đến việc mình bị lừa ngay từ đầu là tôi lại thấy lạnh cả người.

    "Đặng Cẩm Thu?"

    Cảnh sát Cố bên cạnh thấy tôi đột nhiên ngẩn người thì đưa tay ra vẫy vẫy trước mặt tôi.

    Có mấy lần tay cô ấy suýt thì sượt qua tay người đàn ông kia đang khoác trên cổ tôi, thế nhưng rõ ràng là cô ấy chẳng thấy gì cả.

    "Em có nói với họ là tôi ở đây thì cũng vô dụng thôi."

    Người đàn ông mặc đồ đen kia biết tôi đang nghĩ gì, ngồi sát vào với tôi, để mặc cho lũ chim điên cuồng ngoài cửa xe.

    Hắn nói nhỏ bên tai tôi: "Họ biết thì có sao?

    Giống như việc họ biết rằng Đặng Tiểu Hạ bị lừa mất tiền thì họ cũng chẳng giúp nổi Đặng Tiểu Hạ vậy."

    ~~~

    follow tui trên fb với username chenxiyexi (nếu bạn muốn), cảm ơn nhìuuu
     
    13. Quạ Đen Quyến Rũ
    4


    Lúc hắn nói, tay đặt trên cổ tôi còn đưa dần vào trong áo.

    Tôi giữ hắn lại, đúng lúc tôi định cho hắn một quyền thì bốn năm con chim điên cuồng lao vào kính xe rồi vang lên tiếng kêu thảm thiết, y hệt như tiếng kêu của Đặng Tiểu Hạ ở trong điện thoại ban nãy.

    Tôi nghe mà tim giật một nhịp, tay giữ tay người đàn ông kia buông lỏng.

    Hắn thuận thế nắm lấy tay tôi, cười bên tai tôi: "Nếu em nói sai cái gì, thì tôi không chắc là lũ quạ kia có đâm vào tiếp không đâu."

    "Ban nãy em thấy những người bị lũ quạ cào ấy rồi đấy, chỉ cần rớm máu thì chắc chắn sẽ mọc lông, nhổ không hết được, cuối cùng là chết vì đau đớn."

    Tay hắn xoa trên xương quai xanh của tôi.

    Động tác rất nhẹ nhàng, nhưng lời hắn nói ra thì khiến người ta rét lạnh.

    Cứ như để chứng minh cho lời hắn nói, lũ chim bên ngoài bắt đầu lao như điên vào kính xe, vang lên tiếng cộp cộp cùng với tiếng kêu như thét gào.

    Nhóm cảnh sát Cố cũng chẳng còn tâm trạng lo cho tôi, đội trưởng Văn muốn khởi động xe, nhưng lại không dám.

    Chẳng bao lâu sau thì kính xe vang lên tiếng nứt.

    Đội trưởng Văn gọi người chi viện, bên ngoài hình như có ai đang lớn tiếng nói cái gì đó, nhưng chẳng mấy chốc đã vang lên tiếng kêu gào thảm thiết.

    Tôi chợt căng thẳng, trước mắt xoẹt qua đồng hình ảnh mọc lông trên vết thương mà tôi vừa xem, biết là người đàn ông kia không đùa, tôi vội vàng nói với đội trưởng Văn: "Tôi muốn xuống xe."

    Đội trưởng Văn đang định tìm đồ để xuống xe đuổi quạ lập tức nhìn tôi bằng ánh mắt kì quái.

    Tôi kệ cho người đàn ông đồ đen ôm lấy mình, nhìn lũ quạ phi như điên vào kính xe nói: "Tôi muốn xuống xe."

    Đội trưởng Văn nhìn tôi, rồi nhìn ra cửa sổ, dường như hiểu ra điều gì đó, vội vàng mở khóa xe.

    Sau đó vứt cho tôi một cái điện thoại, đáp: "Chị nhớ cẩn thận đấy!"

    Đây chính là cái điện thoại ban nãy cho tôi xem ảnh, tôi cũng chẳng nghĩ nhiều, cầm lấy rồi xuống xe, đi vào một nhà trọ bên đường.

    Từ đầu đến cuối, người đàn ông mặc đồ đen kia vẫn cứ bám theo tôi như một hồn ma.

    Tôi vừa rời khỏi xe, lũ quạ điên kia lập tức đậu lên cành cây, im lặng vuốt lông.

    Đội trưởng Văn mở cửa xe, làm động tác gọi điện thoại với tôi rồi lại lập tức đóng lại.

    Tôi vào nhà trọ, thuê luôn một phòng.

    Lúc tôi vào phòng, quay lại nhìn người đàn ông vẫn luôn bám sát tôi, kéo cái vòng cổ móng chim hỏi: "Đây là cái gì?"

    "Tín vật."

    Lúc này người đàn ông kia buông tôi ra, đưa tay sờ cái móng chim: "Em không cần phải biết quá nhiều, sợ em không chịu nổi."

    Tôi cố gắng để bình tĩnh, nhìn hắn: "Từ lúc thuê phòng, Đặng Tiểu Hạ đã bắt đầu tính kế để gán tôi... cho anh à?

    Tại sao?"

    Nói ra như này đúng là gượng.

    Người đàn ông kia phì cười: "Chắc là em cũng có cảm giác, Đặng Tiểu Hạ phát hiện ra bạn trai mình là một thằng khốn thì cũng định phản kháng, nhưng cô ta gần như không làm gì được."

    Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Đặng Tiểu Hạ ảo não nằm trên sofa.

    Rồi cả những lần bạn trai gọi điện đòi tiền, hình như là hỏi câu gì đó, cô ta lập tức như người mất hồn, nhưng lúc chuyển tiền trông lại... rất vui vẻ!

    Tôi trợn mắt nhìn người đàn ông kia: "Anh muốn nói gì?"

    Người đàn ông ấy lại chỉ ung dung nắm lấy tay tôi, mở điện thoại ra.

    Anh ta dùng trông rất thuận tay, tìm ra hình ảnh thi thể Đặng Tiểu Hạ, rồi phóng to phần đầu của nó lên.

    Chỉ nhìn ngón tay trắng bệch của anh ta lướt trên hình ảnh thi thể của Đặng Tiểu Hạ trên màn hình điện thoại thôi cũng đã khiến tôi khó chịu rồi.

    Tôi nhìn mái tóc và lông mày đen óng của anh ta, nghĩ đến con quạ mà Đặng Tiểu Hạ cho ăn, lẽ nào anh ta cũng chỉ là một con quạ ăn thịt thối?

    Nghĩ đến hình ảnh tối qua lăn lộn với anh ta, tôi lại càng buồn nôn hơn.

    Đang nghĩ thì anh ta đưa điện thoại ra trước mặt tôi.

    Thấy tôi kinh hãi, anh ta cười nhạt một tiếng, chỉ vào màn hình: "Nhìn vào đây!"

    Ảnh này của đội trưởng Văn không phải dùng điện thoại chụp, mà là chụp bằng máy ảnh rồi gửi vào.

    Thế nên sau khi phóng to lên cũng vẫn nhìn rõ.

    Thi thể của Đặng Tiểu Hạ đã thối rữa thế rồi, lại không có sâu mọt gì.

    Thế nhưng khi phóng to lên, lại nhìn thấy hình như dưới da ở trán, có rất nhiều mấy con sâu dài, hơi to hơn sợi tóc, cứ như mấy sợi dây to cuốn chặt lấy trán nó, trông cứ như là còn sống, đang nhúc nhích muốn chui ra.

    "Đây là tình cổ."

    Người đàn ông chỉ chỉ, rồi cười nhạt bảo: "Không chỉ khống chế con người, mà còn câu hồn con người.

    Ban nãy em nhận được điện thoại, hồn của Đặng Tiểu Hạ đã bị người đó câu mất rồi, đây cũng là lý do mà cô ta liều chết."

    Trong ảnh, những con sâu ấy dường như sắp chui ra ngoài.

    Cái thứ kinh tởm thế này mà lại là tình cổ?

    Thấy tôi không tin, người đàn ông áo đen lạnh lùng nói: "Tình cổ đen như tóc, lúc còn sống thì nó ẩn mình dưới tóc, nếu trong thời gian dài mà người hạ cổ và người trúng cổ không giao hợp, thì tình cổ sẽ ăn não của người trúng cổ."

    Đây thì tình cổ cái nỗi gì, đm đây phải gọi là sâu ăn não.

    Bảo sao lần nào bạn trai Đặng Tiểu Hạ đến thì hai người cũng ấy ấy.

    Người đàn ông kia thấy tôi vẫn không hiểu, lại nói: "Nếu người trúng cổ có bầu với người hạ cổ, thì cổ sẽ dần tan ra rồi cung cấp dinh dưỡng cho người trúng cổ, để thai nhi được mạnh khỏe hơn."

    Nghĩa là cách để giải cổ, lại là đẻ con cho người kia?

    Chắc là Đặng Tiểu Hạ cũng biết nhỉ...

    Nhưng vữa nghĩ đến đây, tôi chợt nhớ ra rằng Đặng Tiểu Hạ uống thuốc tránh thai định kì để đi gặp trai.

    Thằng khốn kia ngay từ lúc hạ cổ đã tính toán kĩ cả rồi, Đặng Tiểu Hạ căn bản không mang thai con gã được!

    Thấy tôi có vẻ hiểu ra rồi, người đàn ông áo đen mới vứt bừa cái điện thoại lên giường: "Nên đừng đi gặp gã làm gì.

    Gã khống chế Đặng Tiểu Hạ để cô ta kiếm tiền cho gã, vì Đặng Tiểu Hạ chẳng có giá trị lợi dụng gì ngoài tấm thân đấy cả.

    Hơn nữa cô ả mà gã cưới là con nhà giàu, muốn cưới gã đến phát điên cũng chẳng qua là do bị gã hạ cổ thôi."

    Bảo sao đột nhiên tên khốn đó cưới, hóa ra là câu được cô tiểu thư nhà giàu!

    Gã còn câu hồn của Đặng Tiểu Hạ nhờ tình cổ.

    Tôi nghĩ đến tiếng kêu cứu khổ sở của Đặng Tiểu Hạ, đột nhiên hiểu ra vì sao người đàn ông này lại nói cho tôi biết ngay từ đầu Đặng Tiểu Hạ đã lợi dụng tôi rồi.

    Vì hắn không muốn tôi đi cứu Đặng Tiểu Hạ!

    Tôi liếc nhìn bên ngoài qua cửa kính, nhìn trời vẫn còn sớm, mới buổi chiều.

    Thế nên tôi cầm điện thoại đội trưởng Văn đưa, gửi cho cảnh sát Cố thời gian và địa điểm bạn trai Đặng Tiểu Hạ hẹn tôi, nhắn họ đến đó canh để bắt người.

    Tôi còn nhắc đến cả tình cổ trong đầu Đặng Tiểu Hạ.

    Nếu như nhóm đội trưởng Văn đã biết đến vu thuật thì đọc được tin nhắn này cũng sẽ không cho rằng tôi bị điên.

    Người đàn ông kia ở sau lưng tôi, thấy tôi gửi tin nhắn cũng không ngăn cản.

    Thậm chí hắn còn nói: "Loại tình cổ này hòa với máu của người trúng cổ, lúc giao hợp sẽ truyền cổ con vào cơ thể của đối phương."

    Tôi nghe hắn nói mấy lời ngày càng ảo này, ban đầu còn thắc mắc sao hắn phải nói cho tôi, nhưng quay lại nhìn thấy đôi mắt đen nhánh của hắn đang nhìn tôi chằm chằm, rồi hắn lại hơi nghiêng đầu như con chim, tôi đột nhiên hiểu ra ý hắn là gì.

    "Ý của anh là, đám quạ kia có thể tìm ra những người từng có giao dịch với Đặng Tiểu Hạ trên danh sách kia, vì họ cũng đã trúng tình cổ?"

    Hắn gật đầu với tôi, tỏ ý là tôi đoán đúng rồi.

    Tôi chẳng nghĩ nhiều, lập tức gọi điện thoại, nói chuyện này cho đội trưởng Văn.

    Ngay từ lúc tôi xuống xe, đội trưởng Văn đã biết rằng có thể bên cạnh tôi có gì đó, giờ nhận được tin nhắn thì lập tức cảm ơn tôi, bảo tôi phải cẩn thận.

    Tôi cúp điện thoại, giờ mới nhìn người đàn ông kia: "Đặng Tiểu Hạ dùng vu thuật tìm đến anh là để báo thù hết những người liên quan đến nó đúng không?

    Vì sao anh lại cứu những người đó?"

    Hắn chỉ đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ ra, đưa tay ra vẫy vẫy.

    Đám quạ kia vẫn chưa bay đi, giờ lập tức bay lên rồi giải tán.

    Bấy giờ hắn mới quay đầu nhìn tôi: "Đặng Tiểu Hạ nào tìm được đến tôi, tôi đến là vì em."

    Lúc hắn nói những lời này, dường như có ẩn ý gì đó, hắn cười híp cả mắt.

    Càng nói vậy, tôi càng thấy sợ.

    Nhưng hắn vẫn cười như cũ: "Những người đó đương nhiên đáng chịu phạt, nhưng không đáng chết."

    Tôi còn định hỏi thêm nữa, nhưng hắn lại đột nhiên lên tiếng: "Huyền Vũ."

    "Gì đấy?

    Tên loại thuốc cứu được những người kia à?"

    Tôi đang nghĩ là hắn đã định cứu người thì chắc là sẽ cứu đến cùng.

    Người đàn ông áo đen ấy lại lắc đầu dở khóc dở cười: "Tên tôi."

    Tôi nghe xong thì hơi khựng lại, sau đó thấy hơi ngại, liền giả ho một tiếng: "Đặng Cẩm Thu."

    Hắn chỉ hơi mím môi, đứng im bên cửa sổ, không nói thêm gì nữa.

    Không khí trong phòng trở nên gượng gạo ngột ngạt, tối qua gần như tôi không ngủ được chút nào, ngồi một lúc, chẳng biết sao thấy nóng người, bất giác ngáp một cái rồi nằm xuống giường.

    Rõ là biết rằng Huyền Vũ còn ở đây, như này không ổn lắm, nhưng tôi vẫn muốn đánh một giấc đã đời.

    Lý trí nói rằng tôi nên ngồi dậy, nhưng cơ thể thì mềm nhũn, không thể dùng sức được.

    Có vẻ như Huyền Vũ thở dài một tiếng, đến cạnh tôi, bế tôi lên giường: "Đặng Tiểu Hạ nhỏ máu của cô ta vào đồ ăn, trong đó có trứng của cổ, em cũng trúng cổ rồi."

    Tay Huyền Vũ xoa nhẹ trên đầu tôi, rồi dần đưa xuống dưới: "Vốn cô ta muốn truyền tình cổ sang cho em, thì em sẽ trúng cổ, cô ta chết sẽ không mất hồn."

    Rõ ràng hắn chỉ vuốt tóc tôi, nhưng dường như có một ngọn lửa dần nhen nhóm trong người tôi.

    Đầu lại bắt đầu nặng trĩu như tối qua.

    Nghĩa là, Đặng Tiểu Hạ trừ việc gọi quạ đến báo thù cho nó, mà nó còn tính đến cả việc biến tôi thành người trúng cổ thay cho nó, thế thì nó sẽ không bị thằng khốn kia câu hồn mất.

    Đây là cách để nó thoát thân, chỉ chết thôi chứ không mất gì khác nữa.

    Thế như giờ nó lại bị câu mất hồn đi rồi, là tại...

    Tôi ngước mắt nhìn lên Huyền Vũ đang ngày càng đến gần, hiểu ra rằng hắn đã cứu tôi.

    Thế nhưng tôi lại không hiểu sao hắn lại cứu tôi.

    Nhưng sau đó cũng chẳng nghĩ được gì nữa cả...

    Sau một trận mây mưa, tôi lại ngủ thiếp đi.

    ~~~

    follow tui trên fb với username chenxiyexi (nếu bạn muốn), cảm ơn nhìuuu
     
    13. Quạ Đen Quyến Rũ
    5


    Khi tỉnh lại lần nữa thì ngoài trời đã có màu hoàng hôn rồi, trong phòng không bật đèn, chỉ có đèn đường chiếu vào.

    Cả ý thức và cơ thể tôi đều thấy mệt mỏi, cuộn tròn người trong chăn theo bản năng.

    Nhưng tôi dần tỉnh táo hơn, nhận ra Huyền Vũ không có ở đây!

    Tôi vội vàng sờ lên cổ, sau khi xác nhận cái móng chim vẫn còn thì mới thở phào một hơi.

    Sau đó tôi mò tìm điện thoại, nhìn giờ thấy đã hơn 10 giờ tối rồi.

    Hơn nữa cả hai cái điện thoại đều trong tình trạng tắt tiếng, có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, đều là cảnh sát Cố gọi.

    Có cả tin nhắn cô ấy gửi, trong đó có tin nhắn gửi từ mấy phút trước nói rằng "Cuộc điện thoại kia chỉ là một cái bẫy, Huyền Vũ đến giúp nên bị giữ lại, giờ chị đang gặp nguy hiểm!"

    Tôi còn đang nghĩ nguy hiểm gì được, thì nghe tiếng vọng đến từ góc tối: "Dậy rồi thì đưa cái móng vàng cho tao, Huyền Vũ sẽ không đến nữa đâu."

    Đây là giọng của bạn trai cũ Đặng Tiểu Hạ!

    Cùng với đó, gã đi ra khỏi góc tối.

    Giờ tôi mới biết, tôi không phát hiện ra gã không phải do tôi mới ngủ dậy nên thất thần, mà là do trên mặt gã mọc đầy lông vũ màu đen.

    Nói đúng hơn thì còn chẳng phải lông vũ, mà nó đã rụng phần lớn lông đi rồi.

    Cái mắt bị mù của gã cũng mọc đầy lông vũ, cả mặt đều đã bị che kín hết, giống như người chim vậy!

    Gã bước từng bước về phía tôi, đưa tay ra: "Đưa cái móng vàng cho tao!"

    Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào gã, không dám liếc nhìn cái móng chim trên cổ chút nào.

    Lúc này tôi đang trùm chăn, ngồi trên đầu giường, vẫn cảm nhận được cái lạnh truyền đến từ móng chim.

    Hơn nữa ban nãy tôi có sờ rồi, nó vẫn còn trên cổ.

    Nhìn "người chim" kia, rõ ràng là đã đợi ở đây một lúc rồi.

    Tôi không cho rằng hắn tốt lành gì, lý do duy nhất mà hắn không nhân lúc tôi đang ngủ lấy cái móng chim đi chỉ có thể là do... hắn cũng giống những người khác, không nhìn thấy được cái móng.

    Hơn nữa, cho dù cái móng này ở trên cổ tôi thật, tôi cũng chẳng lấy xuống được.

    Nhưng sao mà hắn biết cái móng ở chỗ tôi?

    Thế là tôi nghĩ ra cách, nhìn vào tay gã rồi nói: "Cái thứ đó tà khí như thế, tôi nào dám đem theo bên mình chứ.

    Lúc Đặng Tiểu Hạ đưa cho tôi tôi cũng chỉ nhét bừa vào trong áo thôi."

    Nói xong, tôi quấn chăn chặt hơn: "Tôi không mặc đồ, anh đừng có lại đây!"

    Tay tôi để trong chăn, nắm chặt cái điện thoại kia, mở khóa bằng vân tay rồi bấm gọi cho cảnh sát Cố.

    Mấy cuộc gọi nhỡ gần đây của tôi đều là của cô ấy cả, không cần tìm.

    Thế nhưng tên người chim kia vẫn tiến gần đến chỗ tôi: "Mày đừng có lừa tao."

    Tôi đang định nói gì đó, nhưng thấy ngón trỏ tay phải của gã gõ nhẹ một cái, móng tay rụng xuống, một con sâu màu đen, to bằng cái đũa, trông như con giun bò ra từ ngón tay gã cùng với chất lỏng đặc sệt.

    Lúc đầu con sâu nhúc nhích, tôi thấy huyệt thái dương đau nhói lên, trán cũng thấy nặng trĩu, tiếp đó cảm giác như đầu tôi sắp nổ tung ra vậy.

    Giống như cơn đau sau đêm say, nhưng lại giống như đau nửa đầu.

    Tôi rên lên một tiếng, điện thoại trong tay rơi ra, đưa tay ôm đầu theo bản năng, dùng sức ấn mạnh vào huyệt thái dương để giảm bớt cơn đau.

    Huyền Vũ nói không sai, cổ trùng này đúng là sẽ chui vào trong đầu!

    Tôi nhịn đau gào lên với gã: "Tôi đã nói rồi, cái móng chim đấy ở trong vali để ở khách sạn tôi hay ở cơ!

    Dù anh có gọi tình cổ ra thì cũng vô dụng thôi, tôi không cầm!"

    Dường như gã không tin, xoay ngón tay một cái, con sâu kia đột nhiên dài ra.

    Dường như tôi nghe thấy tiếng "rẹt rẹt" gì đó, rồi sau đó như là có con sâu chui vào đầu tôi, đau đến mức không nói thành lời, trán tôi chảy đầy mồ hôi lạnh.

    Nhưng gã vẫn không vừa lòng, không rõ gã làm gì đó, cả người tôi đều đau đến mức cuộn tròn trong chăn.

    Trong cơn đau điếng ấy, tôi chỉ đành lầm bầm: "Để tôi đi lấy cho anh, để tôi đi lấy!"

    Có lẽ gã thấy tôi đau vậy mà vẫn không đổi lời thì mới dừng tay.

    Cả người tôi ướt sũng mồ hôi, nằm trên giường thở hồng hộc.

    Người chim lạnh lùng nói: "Huyền Vũ tưởng rằng hắn truyền tinh khí cho mày thì mày sẽ không bị tình cổ khống chế nữa à?"

    Nói vậy thì Huyền Vũ đúng là muốn cứu tôi thật à.

    Tôi đau đến mức không muốn động đậy gì, định nằm trong chăn thêm lúc nữa cho bớt đau, hắn lại cười lạnh: "Mày định kéo dài thời gian để đợi Huyền Vũ đến cứu à?"

    "Con nhỏ cảnh sát kia nói với mày rồi còn gì, hắn bị giữ lại rồi."

    Người chim âm trầm bước gần đến bên giường.

    Gã nhìn tôi bằng con mắt mọc đầy lông: "Mày có biết ai là người giữ Huyền Vũ lại không?

    Là Đặng Tiểu Hạ, và cả những người từng ngủ với nó rồi bị trúng tình cổ."

    Dường như hắn rất đắc ý, cười phá lên: "Vốn dĩ thì với năng lực của Huyền Vũ, Đặng Tiểu Hạ không làm khó được hắn, nhưng vì để giải được tình cổ trong người mày nên hắn ngủ với mày, rồi cũng bị nhiễm tình cổ."

    "Cổ có mẫu cổ, mẫu cổ của Đặng Tiểu Hạ là con trên ngón tay tao đây.

    Trùng cổ trong cơ thể Huyền Vũ bị nhiễm từ mày, suy ra mẫu cổ chính là tình cổ trong người Đặng Tiểu Hạ.

    Dù hắn có giỏi đến mức nào, thì chỉ cần động tình dưới sự khống chế của tình cổ thì cũng không thoát được."

    Gã vừa nói vừa giơ ngón tay lên, lướt con mẫu cổ kia trên mặt tôi.

    Cái cảm giác đầu như muốn nổ tung ấy khiến tôi rùng mình ngồi dậy, run rẩy nói với gã: "Để tôi mặc quần áo xong rồi đi!"

    Cảm giác chạm vào mẫu cổ giống với giun đất, trơn nhẵn, lạnh lẽo, cùng với đó là sự kinh tởm tột cùng.

    Gã lại nhìn tôi một lúc, đôi mắt dù bị lông chim che mất thì cũng thấy giá lạnh.

    Ánh mắt gã lướt qua mặt tôi như con rắn độc vậy.

    Tôi kiềm chế nỗi sợ hãi, mặc kệ gã nhìn mình, tôi vẫn nhìn chằm chằm vào con mẫu cổ trên ngón tay gã.

    Nếu không làm thế thì tôi sợ mình sẽ bất giác nhìn vào cái móng chim trên cổ mất.

    Một lúc sau, dường như gã chắc chắn rằng tôi không nói dối thì mới ngừng lại rồi giục tôi "Nhanh lên."

    "Anh tránh sang một bên đi, để tôi còn mặc quần áo."

    Tôi nói lại lần nữa.

    Gã cười nhạt một tiếng, đưa tay về phía cổ tôi: "Ban nãy lúc mày chưa tỉnh tao nhìn hết rồi.

    Nếu không phải do trên người mày vẫn còn mùi của Huyền Vũ, thì với tình cổ trong người mày, tao bắt mày làm gì, thì mày chẳng phải làm đấy à?

    Tao sẽ..."

    Tôi vừa nghĩ đến cảnh gã nhìn mình trong lúc mình còn ngủ, mà không biết gã có làm gì khác nữa không... là một cơn lửa bùng lên trong lòng tôi, tôi gào lên với gã: "Nếu anh muốn nhanh chóng lấy được cái móng chim vớ vẩn kia thì mau quay lưng lại!"

    Gã đảo mắt, nhìn khắp mặt tôi, sau khi xác nhận là tôi không giở trò gì với gã được thì mới chậm chạp đi về góc tối ban nãy, đứng quay vào tường.

    Tôi quấn chăn, giơ chân ra gắp quần áo dưới đất lên, liếc nhìn lưng của gã người chim.

    Tôi nghĩ đến một cái bug, trước đây hình như gã chỉ gọi điện thoại nói gì đó với Đặng Tiểu Hạ thôi mà Đặng Tiểu Hạ đã nghe lời răm rắp rồi.

    Thế nhưng rõ ràng tôi nói dối với gã mà gã không hề hay biết.

    Gã người chim này không điều khiển được tôi như Đặng Tiểu Hạ!

    Tôi nghĩ ra một cách, kéo chăn lên quá đầu, vừa mặc quần áo vừa nhìn hai cái điện thoại.

    Đúng là cái của đội trưởng Văn có tin nhắn mà cảnh sát Cố gửi, nội dung là hình một thủ ngữ.

    Còn cái điện thoại đang gọi điện thì vẫn chưa ngắt máy, nghĩa là họ nghe được tiếng bên tôi.

    Sau khi tôi mặc quần áo xong cũng không kéo dài thời gian thêm, dẫn gã người chim đến khách sạn mà trước đó tôi vẫn ở để lấy hành lý.

    Gã người chim dường như vẫn sợ tôi sẽ chạy trốn, gã trùm kín mũ áo rồi tỏ ý để tôi đi trước, trước cửa nhà trọ gọi xe khá tiện.

    Lúc ở trên xe, cuối cùng tôi cũng biết gã người chim tên là gì, Hàn Phi Mặc, mực (*Mặc) bay (*Phi) trên trời, đây chẳng đúng là con quạ thì gì!

    Đến khách sạn, ban đầu tôi định đánh tiếng với lễ tân, nhưng Hàn Phi Mặc sợ tôi giở trò, cướp luôn thẻ phòng của tôi rồi kéo tôi vào thang máy.

    Khách sạn này gần công ty hơn nhà trọ, tôi ở phòng giá rẻ, không thì tôi cũng chẳng dám ở liền hơn mười ngày như thế.

    Đợi lúc Hàn Phi Mặc mở cửa phòng ra thì phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi, không còn gì nữa cả.

    Gã bỏ mũ xuống, lạnh lùng nhìn tôi.

    Tôi cũng bất ngờ, đi một vòng quanh phòng, thấy gã lại giơ tay lên, tôi vội vàng nói: "Để tôi hỏi lễ tân."

    Sợ gã không tin, tôi còn chỉ cho gã xem quần áo vẫn còn treo ở ngoài ban công.

    Lúc tôi hỏi lễ tân, thì quả nhiên cô ấy đáp rằng cảnh sát đã đem đi rồi, bảo là trong đó có vật chứng.

    Tôi lập tức giải thích với Hàn Phi Mặc: "Buổi trưa họ có hỏi tôi là có gặp chuyện gì lạ không, tôi kể cho họ về chuyện cái móng rồi, họ hỏi tôi ở đâu thì tôi cũng đáp luôn."

    Hàn Phi Mặc lại chỉ lạnh lùng hừ một tiếng: "Tao biết chúng nó đem đi đâu rồi, chúng nó tưởng lấy được cái móng vàng thì giúp Huyền Vũ được à!"

    Sau đó gã lại lôi tôi đi ra ngoài.

    Lễ tân gọi bảo tôi trả phòng để trả tiền cọc, gã cũng không thèm quan tâm.

    Lúc đến nhà trọ cũng đã đêm rồi, cả tòa nhà đều im ắng.

    Tôi cố gắng nhìn xung quanh, không thấy nhóm cảnh sát, đến cả bảo vệ ngày trước ở đây cũng mất dạng.

    Hàn Phi Mặc có vẻ quen thuộc nơi đây hơn cả tôi, nhanh chóng đi đến được phòng trọ.

    Không ngờ gã có cả chìa khóa, mở cửa vào dễ dàng.

    Lúc mở cửa phòng ra, tôi lập tức bị sặc cái mùi thối trong phòng, đầu cũng ong ong cả lên.

    Cũng hiểu được Đặng Tiểu Hạ kéo chân Huyền Vũ là thế nào.

    Chỗ tường cạnh cửa để một cái xác đã thối rữa, mấy con sâu to chỗ trán đã bò hẳn ra ngoài, đối diện với Huyền Vũ trên sofa.

    Rõ ràng đây là thi thể của Đặng Tiểu Hạ.

    Sàn trong phòng bò đầy mấy con sâu đen giống như con dòi, nhưng lại giống như giun đất.

    Khắp cả phòng xếp mấy thi thể của đàn ông mọc đầy lông đen, nửa nằm nửa bò, mấy con sâu đang bò vào trong miệng cứ như đang ăn gì đó.

    Kinh dị hơn nữa là trong phòng khách, có rất nhiều mấy cô gái đang bay lơ lửng trong không trung, nhìn vào Huyền Vũ ở giữa phòng.

    Trong số đó không ngờ còn có cả Đặng Tiểu Hạ mới chết kia!

    Vốn tôi ngửi cái mùi thối trong không khí thôi là đã chóng mặt buồn nôn rồi.

    Giờ nhìn qua mấy người đang ăn lũ cổ trùng bò ra từ trong thi thể của Đặng Tiểu Hạ thì không nhịn được nữa, chạy đi nôn luôn.

    Nhưng Hàn Phi Mặc giữ tôi lại, cười lạnh một tiếng với Huyền Vũ: "Lũ cảnh sát kia lấy được móng vàng rồi, bảo chúng đem qua đây, không thì tao sẽ giết Đặng Cẩm Thu!"

    ~~~

    follow tui trên fb với username chenxiyexi (nếu bạn muốn), cảm ơn nhìuuu
     
    13. Quạ Đen Quyến Rũ
    6


    Huyền Vũ vẫn không động đậy gì: "Mày còn không nhìn thấy móng vàng, chẳng lẽ lũ cảnh sát kia thì thấy à?"

    "Nhìn những cô gái chết do tình cổ này đi, người nhà họ Hàn chúng mày dùng tình cổ để điều khiển con gái nhà người ta, giờ tận mệnh rồi, dù mày có lấy lại được móng vàng thì sao?"

    Huyền Vũ ngồi im không nhúc nhích, đưa tay chỉ những cô gái bay lơ lửng như Đặng Tiểu Hạ.

    Hắn vừa chỉ, Đặng Tiểu Hạ và những cô gái kia cũng nhìn về phía Hàn Phi Mặc, trên mặt lộ ra oán khí nồng đậm.

    Nhưng Hàn Phi Mặc búng tay một cái, mẫu cổ động đậy, những cô gái đó lại tỏ ra đau khổ không thôi.

    Gã đẩy tôi một cái, gào lên với Huyền Vũ: "Mau lên!"

    Trưa nay tôi không ăn gì, sau đó lại nôn thốc nôn tháo, giờ bị Hàn Phi Mặc đẩy như thế, suýt nữa thì ngã nhào lên thi thể bên cạnh.

    Theo như lời Huyền Vũ nói, hình như hắn với Hàn Phi Mặc có quen, tôi cố gắng đè cơn buồn nôn xuống, quay đầu nhìn Huyền Vũ, dùng ánh mắt để hỏi hắn nên làm gì tiếp theo.

    Thế nhưng thứ đập vào mắt tôi lại là lũ trùng cổ nhúc nhích dưới đất và cả cái thi thể với lớp da nhão nhoét sắp rơi xuống đất nữa, dạ dày tôi lại cuộn trào.

    Hàn Phi Mặc thấy Huyền Vũ không quan tâm, bèn giơ tay lên: "Thế thì tao để trùng cổ ăn hết não của Đặng Cẩm Thu, xem mày có nỡ nhìn nó chết trước mặt mày không!"

    Thấy gã sắp ra tay, mà Huyền Vũ trông không có vẻ sẽ giúp đỡ, tôi đành phải tự cứu lấy mình, vội đưa tay ra chọc thẳng vào cái mắt đã bị cào mù của gã.

    Đánh người là phải đánh thẳng vào chỗ yếu nhất...

    Hàn Phi Mặc gào lên một tiếng, buông tay đang nắm tay tôi ra.

    Tôi nhân cơ hội chạy ra ngoài, nhưng chân vừa cử động thì nghe thấy khung cửa có tiếng gì "roẹt roẹt" vang lên, giống như tiếng điện vậy.

    Theo đó, tôi thấy đầu đau nhói, thấy khe cửa có rất nhiều trùng cổ nhoi đầu lên, rồi cố gắng kéo thân dài ra, che kín cả cánh cửa.

    "Ha ha!"

    Hàn Phi Mặc cười điên cuồng rồi kéo tôi lại: "Mày tưởng Huyền Vũ không chạy là tại sợ lũ trùng cổ trên sàn nhà thôi à?"

    "Cả căn phòng này vốn đã dùng để nuôi cổ rồi, mỗi một mặt tường, mỗi một khe hở đều được Đặng Tiểu Hạ bỏ trứng trùng vào, chỉ cần nó nở ra thì chẳng ai chạy được hết."

    Hàn Phi Mặc giữ chặt lấy tôi.

    Tôi muốn giãy ra, nhưng cơ thể giống như bị ghim lại vậy.

    Hàn Phi Mặc giơ tay, mẫu cổ trên đầu ngón tay gã hơi cong lại rồi bò dần về phía tôi.

    Đầu tôi lại bắt đầu cơn đau, tôi cố gắng nhìn sang Huyền Vũ, trông hắn vẫn không có vẻ gì là muốn cử động cả.

    Tôi bị cơn đau bao lấy, dần cuộn tròn người dưới đất, mẫu trùng cũng đã bò ra được phân nửa, đầu tôi cứ như muốn nổ tung ra vậy.

    Hàn Phi Mặc lại chỉ cười với tôi: "Một là mày cầu xin Huyền Vũ cứu mày, xem xem hắn có cứu không?

    Hai là mày ngoan ngoãn đi đến chỗ lũ cảnh sát rồi lấy móng vàng về đây."

    Tôi đau không nói lên lời, trọng lượng dồn hết vào bên vai gã giữ lấy thì mới đứng vững được.

    Tôi cố gắng nhìn về phía Huyền Vũ, muốn hỏi hắn nên làm thế nào, nhưng hắn vẫn không cử động!

    Hàn Phi Mặc thấy hắn vẫn không động đậy gì, giơ con mẫu cổ ra trước mặt tôi, cười hà hà: "Huyền Vũ ơi là Huyền Vũ, mày tưởng là gọi lũ quạ kia đến ăn trùng cổ thì mấy người này sẽ an toàn à?

    Mày cũng dính trùng cổ trên người Đặng Tiểu Hạ, giờ tao để mẫu trùng ăn hết trùng trong người nó, thì tao sẽ có thể khống chế mày."

    "Ông đây để mày giống mấy con đàn bà kia, nằm dưới thân ông!"

    Hàn Phi Mặc cười ha hả.

    Tôi đau không còn sức nữa, liếc thấy mẫu cổ trên tay Hàn Phi Mặc bò lên mặt tôi, rồi dần dài ra, cứ như muốn chui vào trong mắt tôi vậy.

    Cái mắt còn lại kia của Hàn Phi Mặc lập tức mất ánh sáng.

    Tôi đột nhiên nhớ ra, quạ cào vào mắt gã là vì muốn móc mẫu cổ ra à?

    Vì thứ này thích chui vào trong mắt loài người?

    Thấy mẫu cổ đã chui ra hết, tôi đau không thốt lên lời.

    Trong đầu chỉ nghĩ là đừng đau thêm nữa, nếu như tôi cũng bị tình cổ kia ăn mất não thì liệu sau khi chết đi có mất cả hồn như Đặng Tiểu Hạ không.

    Rồi đến cả thi thể cũng sẽ thành ổ của lũ trùng cổ ấy...

    Đúng lúc này, cổ tôi nghẹn lại, trong đầu trừ cơn đau ra còn có tiếng quạ kêu.

    Tiếp đó, cái móng chim trên cổ tôi bay lên, quắp lấy mẫu cổ rồi bay về phía Huyền Vũ.

    Hàn Phi Mặc hét lên một tiếng, tay tôi gần như bị gã bóp đứt: "Mày lừa tao!

    Móng vàng vẫn luôn ở chỗ mày!"

    Rồi gã giơ tay định tát tôi một cái, nhưng tôi thấy eo bị kéo lại.

    Sau đó một tia lửa lóe lên, tất cả cổ trùng ở cửa đều bị thiêu rụi rồi biến mất không dấu vết.

    Huyền Vũ ôm lấy tôi rời khỏi căn phòng, trầm giọng: "Đặng Tiểu Hạ?"

    Hắn vừa dứt lời, hồn của Đặng Tiểu Hạ và những cô gái kia trở nên điên cuồng, lao về phía Hàn Phi Mặc.

    Hàn Phi Mặc gào lên cái gì đó định chạy ra ngoài, nhưng gã không còn mẫu cổ, thi thể của Đặng Tiểu Hạ bên cạnh đứng dậy rồi ôm chặt lấy gã.

    Sau đó khuôn mặt có một đống trùng cổ bò ra kia ngẩng lên, hôn gã.

    Tôi chỉ thấy lũ trùng cổ như sợi dây, dính mặt của Hàn Phi Mặc và Đặng Tiểu Hạ lại, sau đó "Ruỳnh" một tiếng, Huyền Vũ đóng cửa lại, bên trong vang lên tiếng "Rầm" rồi bùng lửa lên.

    Nhóm đội trưởng Văn từ phòng bên cạnh xông ra, cảnh sát Cố đỡ lấy tôi: "Có sao không?"

    Đội trưởng Văn nói với Huyền Vũ: "Có chắc là sẽ không ảnh hưởng đến khách trọ khác không?"

    Huyền Vũ gật đầu, đưa mẫu cổ bị móng vàng quắp lấy cho đội trưởng Văn: "Mấy anh có chuyên gia ở phương diện này đúng không?

    Đưa cái này cho người đó.

    Dùng rượu ngâm để mẫu cổ chết trước, sau đó phơi khô nghiền thành bột, trộn với rượu vàng cho những người trúng cổ uống, như vậy sẽ giải được tình cổ trong người."

    Tôi đau kiệt cả sức, nghe họ nói chuyện thì biết rằng Huyền Vũ vẫn luôn đợi Hàn Phi Mặc lấy mẫu cổ ra, dùng nó cứu những người trong danh sách kia.

    Có vẻ như đội trưởng Văn vẫn không thấy cái móng vàng, nhưng vẫn chuẩn bị một cái bình thủy tinh để đựng mẫu cổ.

    Huyền Vũ cười với tôi, nói vói cảnh sát Cố: "Đưa cô ấy đến bệnh viện đi."

    Tôi đau nhức khó chịu vô cùng, mấy lần há miệng định nói nhưng lại nói không thành lời.

    Cảnh sát Cố dìu tôi vào tận thang máy, lúc quay lại nhìn thì Huyền Vũ vẫn đứng im ở cửa, cứ như để tránh cho cổ trùng trong phòng thoát ra ngoài vậy.

    Xuống đến dưới, cảnh sát Cố vừa dìu vừa bế tôi lên xe cảnh sát, bấy giờ tôi mới phát hiện quạ ở bên ngoài đã biến mất hết rồi.

    Tôi uống hớp nước, nghỉ ngơi một lúc mới nghe cảnh sát Cố nói rằng Huyền Vũ chủ động liên hệ với bọn họ, nói rằng có cách để cứu những người kia.

    Hắn gọi lũ quạ đến là vì sợ cổ trùng sẽ nhiều hơn.

    Cào những người kia bị thương là để lấy cổ trùng trong người họ ra, khiến họ mọc lông là để trứng trong người họ không nở.

    Có điều, Hàn Phi Mặc phát điên lên đi tìm cái móng vàng, bỏ trứng cổ vào người những người kia, còn trộm cả xác của Đặng Tiểu Hạ đi để bày trận kéo chân Huyền Vũ.

    Ban đầu cảnh sát không tin Huyền Vũ, nhưng hắn giải tán lũ quạ đi để tỏ lòng thành.

    Sau đó hắn dự đoán được hết những việc Hàn Phi Mặc sẽ làm, kể cả việc gã đến chỗ tôi lấy móng vàng, cộng với việc dùng tôi để uy hiếp hắn.

    "Mẫu cổ với chủ nhân của nó hòa vào một thể, nếu không phải chủ nhân nó muốn thì mẫu cổ sẽ không ra ngoài.

    Thế cho nên mới để chị phải..."

    Cảnh sát Cố cũng ngại ngùng ho một cái.

    Tôi nghe xong thì chẳng biết nên nghĩ gì.

    Có nghĩa là, tôi bị Đặng Tiểu Hạ lợi dụng, sau đó thì bị Huyền Vũ lợi dụng đúng không.

    Nếu như không phải do tôi yếu đuối quá, thì Hàn Phi Mặc cũng sẽ không chủ động lấy mẫu cổ trong người ra để thả vào người tôi.

    Thế nên, tôi cứ phải làm con mồi hết lần này đến lần khác đúng không?

    Lúc tôi đến bệnh viện thì đã không còn đau đầu nữa, nhưng vẫn làm kiểm tra một lượt.

    Không thể kiểm tra ra được cổ trùng trong người, thế nhưng vì đau đến kiệt sức, nên tôi vẫn nhập viện luôn cho an toàn.

    Đầu tôi vẫn cứ nặng trĩu, ngực cũng ngột ngạt không tả được.

    Không biết là do trùng cổ hay là do mình mù nữa.

    Trời sáng, đội trưởng Văn đích thân đem bột thuốc đến rồi bảo cảnh sát Cố pha ra cho tôi uống, bảo là đây là thuốc được làm ra từ mẫu cổ kia.

    Tôi nén cảm giác kinh tởm để uống, đội trưởng Văn chỉ nói rằng mọi chuyện đã xong rồi, phòng trọ kia không bị thiêu rụi, lửa mà chúng tôi nhìn thấy không phải lửa bình thường, nói chung là chẳng biết giải thích sao.

    Tóm lại là sau khi ra viện thì tôi có thể đi lấy hành lý.

    Có vẻ ông rất bận, nói xong là đi luôn.

    Tôi khá là tò mò, sao mà cảnh sát bọn họ tin vào chuyện vu thuật này dễ vậy nhỉ.

    Cảnh sát Cố cười khổ bảo: "Đợt trước chúng tôi còn gặp vụ búp bê giết người cơ."

    Chắc là sợ tôi nghĩ nhiều, cô ấy còn nói như kể chuyện.

    Nhưng tôi còn chưa kịp nghe hết thì đau bụng mấy hồi, y như lúc nhỏ uống thuốc sâu, đi ngoài ra rất nhiều sâu.

    Cảnh sát Cố bảo thế là bình thường, đi ra là tốt rồi.

    Tôi đi ngoài mất nước, nên lại nằm viện thêm ba ngày, nên báo với tổng công ty, để họ gửi người khác đến công ty con xử lý.

    Để sau khi ra viện thì tôi về luôn.

    Hôm ra viện, cảnh sát Cố giúp tôi sắp xếp hành lý ở phòng trọ rồi đem đến cho tôi: "Chị đi luôn à?

    Không đợi Huyền Vũ hả?

    Dạo này anh ấy có gặp chị không?"

    Huyền Vũ có muốn để người khác nhìn thấy không đều là do hắn cả.

    Cảnh sát Cố cứ tò mò dạo này Huyền Vũ có đến gặp tôi không...

    Nhưng tôi thật sự không muốn ở lại đây nữa!

    Giống như tôi không muốn quay lại cái phòng trọ kia vậy!

    Tôi cười với cảnh sát Cố, gọi xe từ bệnh viện đi thẳng đến trạm tàu cao tốc luôn.

    Cảnh sát Cố giống Hàn Phi Mặc vậy, tưởng rằng Huyền Vũ thích tôi.

    Cũng giống như tôi tưởng Đặng Tiểu Hạ nấu cơm cho tôi ăn là để xin lỗi tôi thật vậy.

    Nhưng thực ra họ toàn lợi dụng tôi cả.

    Tôi vừa về tổng công ty thì ngồi viết báo cáo công việc.

    Nhưng người của tổng công ty đều biết tôi dính phải vụ án hình sự nên cũng không trách gì.

    Về đến nhà, tôi mới thấy an tâm.

    Ngày lại trôi qua yên bình, chẳng qua mấy lần đi qua tiệm vàng với đồng nghiệp, nhìn thấy rất nhiều trang sức đủ kiểu dáng, thì tôi lại nhớ đến cái móng chim vàng kia.

    Sắp đến Tết Nguyên Đán, công ty tổ chức liên hoan thường niên.

    Sếp tổng bảo: "Công ty phát người yêu, để các anh chị về nhà cũng đỡ phải đi xem mắt!"

    Nhà tôi đúng là cũng giục cưới lắm rồi, nhất là sau mấy lần lăn giường với Huyền Vũ, thi thoảng tôi vẫn mơ thấy mấy giấc mơ kiểu đó.

    Thực ra thì yêu một anh trong công ty, hoặc không thì tìm tạm một anh... cũng được.

    Thế nên chiều hôm liên hoan, tôi và mấy đồng nghiệp đều muốn "nhận" một anh người yêu, nên cũng đi mua quần áo, còn thuê cả ekip trang điểm, định là sẽ lồng lộn một hôm.

    Cũng chẳng biết sao, tôi chọn một bộ lễ phục nhung như thiên nga đen.

    Lúc tôi và đồng nghiệp đến, mọi người đều tìm mục tiêu cho riêng mình, thì tôi cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào tôi.

    Đội trưởng Văn cười với tôi rồi kéo sếp tổng đi mất.

    Huyền Vũ đi về phía tôi, ánh mắt ấy như lửa vậy, như thiêu đốt tôi.

    Tôi chợt thấy cả người mềm nhũn, cứ như tình cổ lại phát tác vậy.

    Đồng nghiệp bên cạnh cười rồi đẩy tôi, hình như hỏi tôi đây là ai, rồi đùa mấy câu, bảo Huyền Vũ đẹp trai, mà trông sếp tôi cũng bợ đỡ thế kia, chắc là ông lớn nào đó.

    Thấy Huyền Vũ đến gần thì lại hì hì bỏ đi.

    Chân tôi cứ như mọc rễ đứng đó, cho đến khi cổ tôi nặng trĩu, mới phát hiện ra rằng Huyền Vũ lại đeo cái vòng cổ móng chim kia lên cổ tôi.

    Hai tay hắn ôm nhẹ lấy tôi, ngón tay vuốt nhẹ dây vòng, cụp mí nhìn tôi: "Tính tìm người yêu về quê đón tết à?"

    Tôi "ừm" một tiếng, rồi thấy eo bị đè xuống.

    Huyền Vũ ôm eo tôi, quay người giơ tay chào đội trưởng Văn: "Cảm ơn, tôi đưa người đi trước đây."

    Tôi còn muốn nói gì đó, nhưng lại nghe tiếng cười lớn của sếp tổng với đội trưởng Văn.

    Ra đến bên ngoài, Huyền Vũ mới giải thích với tôi.

    Nhà họ Hàn bao đời đều nuôi cổ, dùng tình cổ để khống chế phụ nữ.

    Những cô gái mà tôi nhìn thấy hôm đó đều bị hại chết giống như Đặng Tiểu Hạ.

    Mẫu cổ cũng truyền từ đời này sang đời nọ, nuôi mấy trăm năm rồi.

    Còn Huyền Vũ thì là con quạ được tổ tiên nhà họ Hàn nuôi bằng cổ trùng, sống nhờ vào nhà họ Hàn, dùng móng vàng làm tín vật.

    Nhưng hắn thấy nhà họ Hàn không ổn, nên giấu móng vàng đi, không nghe theo lời nhà họ Hàn nữa.

    Chỉ những cô gái bị nhà họ Hàn dùng cổ trùng khống chế mới thấy được móng vàng, cũng có nghĩa là sẽ có một ngày họ có thể thoát khỏi sự khống chế của nhà họ Hàn.

    Đặng Tiểu Hạ nhẫn nhịn nhiều năm mới trộm được móng vàng ra, nhưng Hàn Phi Mặc hoàn toàn khống chế được cô ta, thế nên sẽ không lấy mẫu cổ ra trước mặt cô ta.

    Vì vậy, cô ta đã hiến tế tôi cho Huyền Vũ, rồi dùng cái chết của mình để dẫn đến những chuyện này, tránh tai hại về sau.

    Hắn vốn không định lợi dụng tôi, nhưng nếu không làm vậy, mẫu cổ không xuất hiện, thì không biết sẽ có thêm bao nhiêu người bị hại nữa.

    Gần đây, hắn hợp tác với đội trưởng Văn xử lý sạch sẽ lũ cổ trùng trong sào huyệt nhà họ Hàn rồi mới vội vã đến đây.

    Đội trưởng Văn cho hắn một thân phận đặc biệt, nên hắn có thể xuất hiện trước mặt mọi người.

    Gần đây tôi đã bình tĩnh hơn rồi, thế nên chỉ im lặng nghe.

    Huyền Vũ cũng nhận ra là tôi giận, nên ôm nhẹ eo tôi, ghé vào tai tôi nói: "Không có thân phận gì thì sao mà lấy em được?

    Sao mà gặp bố mẹ em được?"

    Giọng hắn vừa bất lực vừa khổ sở, tôi định nói thêm gì đó, nhưng hắn đột nhiên quay đầu rồi hôn lấy tôi.

    Tôi chỉ đành than trong lòng: Đúng là không cho người ta cơ hội từ chối mà!

    Nhưng tôi cũng chỉ định tìm tạm một người về nhà ăn tết thôi, Huyền Vũ cũng được.

    Còn chuyện về sau thì tính sau vậy!

    ~~~

    follow tui trên fb với username chenxiyexi (nếu bạn muốn), cảm ơn nhìuuu
     
    Back
    Top Dưới