[Hai năm trước, khi sự thiếu thốn về nhân lực ngày càng trở thành mối lo ngại hàng đầu, đe dọa đến thế cân bằng của nhân loại thì Tổng Tư Lệnh đương nhiệm lúc bấy giờ đã đưa ra một quyết định mà mãi về sau, ông vẫn không thể ngừng tự trách bản thân.
Tin tưởng vào một nhóm khoa học vô danh chưa đầy hai mươi người có thể cứu vãn được tình thế?
Tin rằng bọn họ sẽ đưa nhân loại thoát khỏi nguy cơ diệt vong?
Đó có lẽ là việc làm ngu ngốc nhất trong suốt khoảng thời gian giữ chức vụ đứng đầu tổ chức A.G.J của ông.
Nếu không phải vô tình phát hiện ra những việc làm vô nhân đạo của đám người tự nhận mình là "Thiên tài" kia, có lẽ ông vẫn tiếp tục bỏ ngoài tai lời khuyên răn của y, trao cho bọn họ lòng tin mù quáng của một kẻ cầu ước bình yên cho nhân loại.
May thay, mọi việc đều đã được y - vị Thiếu tá họ Tống tài ba, lường trước nên hậu quả để lại không quá nghiêm trọng.
Tuy nhiên, dù y đã ban lệnh truy sát đám người mang trên mình tội danh "mưu phản" thì vẫn không hoàn toàn trói buộc chúng trong vòng vây pháp luật.
Bởi, vẫn có kẻ đã trốn thoát.
Không phải một mà là bốn, hoặc cũng có thể là năm.
Sau hơn ba năm giữ chức Tổng Tham Mưu trưởng thay cho người đã từ chức trước đó, Tống Mạnh Thiên được đề cử vào vị trí Tổng tư lệnh của quân đoàn - người đứng đầu tổ chức A.G.J.
Năm ba mươi tám tuổi, y nhận chức Tổng tư lệnh, trở thành người trẻ tuổi nhất giữ cương vị này trong lịch sử quân đoàn từ trước đến nay.
Việc đầu tiên y làm sau khi nhận chức, chính là giải quyết việc thiếu thốn nhân lực nghiêm trọng trên toàn bộ vùng lãnh thổ Horoscope, điều mà vị Tổng tư lệnh tiền nhiệm đã không thể làm được.
Theo đó, Tống Mạnh Thiên đã quyết định đào tạo những Sát quỷ sư từ khi bọn họ còn ngồi trên ghế nhà trường.
Trong mỗi thành phố, sẽ có khoảng năm trường được chọn là nơi đào tạo những Sát quỷ sư trẻ tuổi, tất nhiên những trường này đều là trường liên cấp II và cấp III.
Như vậy, những đứa trẻ được tuyển chọn trong một cuộc khảo sát ngầm, sẽ nhận được giấy thông báo và buộc phải học tại một trong những trường được chỉ định từ trước.
Bậc phụ huynh - những người có con được tuyển chọn - không hề có bất cứ quyền từ chối nào.
Bởi suy cho cùng, sau khi hoàn thành xong khóa học huấn luyện, những đứa trẻ này vẫn có quyền quyết định con đường tương lai của chúng.
Rằng sẽ tiếp tục trở thành một Sát quỷ sư hay là từ bỏ để học lên đại học.
Hầu hết những Sát quỷ sư trẻ tuổi được đào tạo từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường đều chọn sẽ trở thành một Sát quỷ sư và phục vụ trong quân đoàn.
Rủi ro khi trở thành một Sát quỷ sư có thể rất lớn, nhưng những ưu đãi đối với công việc này cũng tỉ lệ thuận với sự nguy hiểm mà bọn họ có thể đối mặt, nên vẫn không ít người lựa chọn tiếp tục công việc mà bản thân đã được học và đào tạo trong suốt mấy năm qua.
Vốn dĩ, mọi thứ trên đời này đều có cái giá tương xứng của nó, không có gì là miễn phí.
Điều quan trọng là, con người có sẵn sàng từ bỏ để đánh đổi thứ mà bản thân mong muốn hay không thôi.
Cố gắng, nỗ lực và quyết tâm, luôn mang trong mình sự nhiệt huyết và dũng khí, những Sát quỷ sư trẻ tuổi sẽ giải thoát nhân loại khỏi nanh vuốt của những kẻ đã gieo rắc nỗi sợ hãi và tước đi quyền sống của con người.
Thế là, chương hai - phần adagio (chậm) từ bản giao hưởng của sự sống đang dần đi đến hồi kết và chương ba - phần presto (nhanh) sẽ nhanh chóng được ngân lên thôi.
Và trước đó, hãy nói cho tôi biết, bạn mong chờ điều gì ở chương cuối của bản giao hưởng này?
Những âm thanh nhẹ nhàng đầy sâu lắng, có thể đoạt lấy phần hồn của người thưởng thức và đưa họ đến thế giới của mộng mị?
Không không, đó là âm hưởng của phần adagio (chậm) rồi.
Và đồng thời, đó cũng là những nốt nhạc bị tiếng đèn Trumpet nuốt chửng từ cách đây rất lâu.
Mà câu chuyện về mười mấy năm trước, cho đến khi bọn họ tìm ra, chúng ta không nên nhắc đến làm gì.
Ở chương này, bạn cũng có thể cảm nhận lấy thứ âm thanh du dương, trầm bổng phát ra từ đàn Violon.
Nhưng nhanh thôi, khi phần presto (nhanh) chính thức bắt đầu, bạn sẽ được thưởng thức một bản nhạc dồn dập, mạnh mẽ với những nốt cao đến không tưởng.
Tôi đang mong chờ, nốt nhạc đầu tiên của chương ba được vang lên và không hề mong muốn, khúc vĩ thanh sẽ đến quá sớm.
Mà, bạn cũng vậy chứ?
Nếu thế, hãy cùng tôi thưởng thức nó nào, phần kết của bản giao hưởng của sự sống]
- Trích lời của người dẫn truyện -
***
Ánh tà chiều trải dài trên nền trời xanh thẳm, xuyên qua lớp kính dày từ cửa sổ, phủ một lớp vàng cam lên vạn vật hiện hữu phía trong căn phòng rộng lớn.
"Cách đây khoảng hơn một tuần, Andrew đã xuất hiện ở ngoại ô thành phố Suteru."
Giọng nói vang lên, trầm ổn và dứt khoát, hệt như chính bản chất con người của anh ta.
Bên ngoài, màu vàng cam của buổi tà chiều vẫn chói lóa như đang cố đem đến một sắc màu tươi mới, làm bừng sáng con người tĩnh lặng đang đứng trước chiếc cửa gỗ nặng nề.
Từ dáng hình cao dong dỏng, bóng người đổ xuống mặt sàn, kéo dài đến đáy cửa một cách lặng lẽ, tưởng chừng như đang lẫn trốn thứ ánh nắng rạo rực từ ngoài kia rọi vào.
"Andrew..."
Ngồi trên chiếc bàn lớn đặt ngay chính giữa căn phòng, y mấp máy môi lẩm nhẩm.
Cái tên này đối với y mà nói, không quen cũng chẳng xa lạ, và y chắc rằng, đã rất lâu rồi mình mới nghe lại.
Phải, gần hai mươi năm, một khoảng thời gian đủ dài để khiến con người ta thay đổi.
Từ ngoại hình cho đến suy nghĩ, mọi thứ, đều bị chôn vùi trong dòng chảy của thời gian.
"Blake, ông ta vẫn còn sống, phải không?"
Lần này, anh ta hỏi.
Đôi mắt sắt lạnh xoáy sâu vào người đàn ông trung niên toát lên khí chất uy quyền đang ngồi ngay phía trước, không chút e dè.
"Xà Phu, hãy ngừng việc tìm hiểu những thứ không liên quan đi.
Nhiệm vụ của con đã hết, giờ thì hãy chú tâm vào lần trở lại này."
Tống Mạnh Thiên cao giọng, ánh mắt nghiêm nghị khẽ nheo lại.
Trên khuôn mặt góc cạnh thoáng nét thăng trầm của người từng trải, hiện diện sự không hài lòng.
Đúng thế, chẳng một người cha nào lại muốn đứa con trai lớn hỏi những chuyện mà bản thân đang cố chôn vùi nó trong quá khứ, bằng đôi mắt của một kẻ tra khảo.
Mặc dù biết mình đã làm cha phật ý, Xà Phu vẫn dùng đôi mắt mang theo vài tia sắt lạnh kia nhìn y.
Suy cho cùng, ánh mắt có thể kiểm soát tâm trí đối phương này, anh cũng là được kế thừa từ cha mình mà thôi.
Dù vậy, thay vì tiếp tục hỏi y bằng những câu hỏi có thể làm y tức giận, anh lại chọn cách im lặng.
Có lẽ, đây chưa phải là lúc thích hợp để quá khứ về nhóm khoa học mang danh "mưu phản" kia được phơi bày.
Hoặc cũng có thể, cha anh muốn mọi thứ liên quan đến bọn họ bị lãng quên.
Nếu đều đó là thật thì chính anh - Tống Mạnh Xà Phu sẽ một lần nữa làm trái lời y, tiếp tục điều tra về sự thật đã bị người che giấu suốt bấy lâu.
Sau cùng, Xà Phu cúi đầu hành lễ với y rồi quay người mở cửa, rời khỏi căn phòng luôn ngập tràn sự tĩnh mịch đến bức người này.
Dù sao thì anh cũng không thể để bọn nhóc chờ quá lâu được.
Cốc...
Cốc...
Cốc...
Tiếng gõ cửa đều đều vang lên không lâu sau khi Xà Phu vừa rời đi, kèm theo đó là tiếng cót két rề rà của cánh cửa gỗ nặng nề đang dần mở.
Nghe thấy tiếng động, Tống Mạnh Thiên lúc này đang hướng tầm mắt ra bên ngoài cửa sổ liền xoay ghế, đưa đôi mắt lãnh đạm về phía vị quản gia già đang đứng gần mép cửa.
Y cất giọng, một cách chậm rãi.
"Có chuyện gì?"
"Thưa ngài, thiếu gia Ma Kết nói là muốn tham gia cuộc thi lần này."
Vị quản gia cúi đầu, dáng vẻ ung dung đầy lão luyện, không nhanh không chậm truyền đạt ý muốn của cậu chủ nhỏ đến tai ông chủ.
Chẳng lấy chút bất ngờ, y điềm nhiên nhìn vào xấp tài liệu được đặt ngay ngắn ở giữa mặt bàn rồi từ tốn cất tiếng.
"Nếu nó muốn thì cứ để nó tham gia...
Nhưng tuyệt đối, đừng làm mất mặt ta và gia tộc."
"Tôi hiểu rồi, thưa ngài."
***
Rời khỏi tòa dinh thự phảng phất lối kiến trúc Gothic, Xà Phu đi đến ngọn đồi nhỏ nằm ngay phía đối diện.
Băng qua một đoạn đường với hàng cây cao chọc trời, thấp thoáng bóng hình một cô gái đang đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống.
"Nơi này rất đẹp, đúng không?"
Đứng bên cạnh cô gái được một lúc, Xà Phu đột ngột cất giọng hỏi.
Đôi mắt tĩnh lặng vốn đang nhìn xuống quan cảnh thành phố cũng theo đó mà nhìn sang cô.
"Vâng, rất đẹp...
Cũng rất bình yên."
Mãi một lúc sau, cô gái kia mới lên tiếng trả lời.
Đôi mắt xinh đẹp vẫn nhìn chăm chú xuống phía dưới, một cách đầy khát khao.
Cô muốn ngắm nhìn mãi khung cảnh thanh bình này, muốn khắc ghi nó vào sâu trong tâm trí và, cô muốn có được nó - chốn bình yên thật sự, thứ mà cô chưa từng được cảm nhận.
"Thành phố này, đã bao lâu rồi chưa bị đám Gurma tấn công?"
Hướng đôi mắt sang nhìn Xà Phu, cô hỏi, bằng chất giọng của một người bị khung cảnh thanh bình phía trước làm say đắm, xen lẫn với thứ cảm xúc ghen tị trực chờ nơi cuốn họng.
Đúng thế, đây không phải là câu hỏi quan tâm, mà nó là sự ghen tị.
Cô ghen tị với chính nơi này, nói đúng hơn, cô ghen tị vì sự bình yên nơi đây.
"Chắc tầm mười năm rồi."
Câu trả lời của Xà Phu khiến cho Xử Nữ bất giác cong môi nở một nụ cười, đầy chua chát.
Mười năm?
Thành phố mà cô sinh ra và lớn lên, ngay cả một ngày bình yên cũng không có.
Vậy mà thành phố này, lại chưa từng bị tấn công sau ngừng ấy thời gian?
Thảo nào mà bọn họ lại sống tốt như vậy, phát triển nhanh đến như thế.
Thật ghen tị.
Xử Nữ không phải là người thèm khát sự thanh bình, cô cũng không phải là người thường xuyên phải đối mặt với nỗi lo sợ bị bọn chúng tấn công.
Vì sinh sống ở ngay trung tâm thành phố nên việc phải chứng kiến cảnh đổ nát hoang tàn, đối với Xử Nữ lại không nhiều.
Dù vậy, Xử Nữ hiểu được sự mất mát này, cô biết cảm giác bị chúng lấy đi thứ quý giá là như thế nào.
Bởi vì, cô đã từng lâm vào hoàn cảnh ấy.
"Cha ơi, nếu bà tiên cho cha một điều ước, cha sẽ ước gì?"
Cách đây hơn mười năm, tại ngôi nhà nhỏ nằm giữa lòng một thành phố nọ, có một bé gái đã hỏi cha mình như thế khi cô được ông ôm trọn vào lòng.
"Điều ước?
Nếu thế thì ta ước thành phố này sẽ được bình yên."
"Tại sao ạ?"
Ngước đôi mắt đen tròn xinh xắn nhìn cha mình, cô bé nghiêng nghiêng mái đầu thắc mắc.
Nghe xong câu hỏi ngây thơ của con gái, người cha bật cười.
Ông xoa đầu cô rồi ôn tồn trả lời.
"Vì ta muốn Xử Nữ và Xử Nam của ta được sống trong một thành phố bình yên."
Khẽ hít vào một hơi thật sâu rồi thở hắt ra, Xử Nữ đưa mắt nhìn trực diện vào đôi đồng tử sáng quắc âm trầm của Xà Phu, cô cất giọng.
"Nếu như bọn em thắng cuộc thi này, có phải sẽ có thể thay đổi mọi thứ?"
Ngay khi câu hỏi của Xử Nữ truyền đến tai, trên khuôn mặt tuấn mỹ của Xà Phu liền ẩn hiện nét cười.
Dù là lần đầu tiên gặp mặt cách đây gần bốn năm về trước hay là bây giờ, cô gái này vẫn luôn khiến anh bị thu hút.
Ẩn dưới đôi mắt xinh đẹp luôn khiến người khác lầm tưởng là mặt hồ phẳng lặng kia, là một đợt sóng chực chờ được vồ lấy và nhấn chìm tất cả dưới làn nước lạnh ngắt.
Dồn dập nhưng không nóng vội, dữ dội nhưng lại kiên định, quả thật khiến người khác không thể không chú tâm.
"Càng nhiều người, chuyện đó sẽ càng dễ dàng."
Sau khi nhận được câu trả lời của Xà Phu, Xử Nữ đưa mắt luyến tiếc nhìn khung cảnh xinh đẹp bình yên phía trước rồi quay người bước đi.
"Có lẽ bọn họ đợi cũng lâu rồi, chúng ta nên về thôi."
***
Tiếng huyên náo xung quanh tấm bảng dán tờ giấy với tiêu đề "Cuộc thi tuyển chọn thành viên cho đội Thập Nhị Thuẫn" không lúc nào là thuyên giảm.
Bọn họ, người dân của thành phố Celf, dù không tham gia cuộc thi nhưng vẫn tụ tập mà bàn tán một cách rất nhiệt tình.
"Chà chà, chỉ có mười hai người xuất sắc nhất được chọn vào đội thôi à?
Không phải ít quá sao?"
Người đàn ông cao gầy tặc lưỡi một cái rồi xoa cằm ngẫm nghĩ.
Trong quân đoàn, mỗi đội thường có ba mươi lăm đến hơn bốn mươi người, riêng mấy đội đặc biệt thì con số này dao động trong tầm hai mươi lăm đến hơn ba mươi.
Nhưng lần này, Tổng Tư Lệnh chỉ tuyển chọn mười hai người, như thế không phải quá ít hay sao?
Đó là chưa kể, độ tuổi tham gia lại chỉ từ mười bảy đến hai mươi hai.
Với một đám nhóc chưa dấng thân vào đời thì làm được cái gì ra hồn mà đòi chiến đấu chứ?
"Tôi không biết, nhưng nghe nói bộ ba trường Tensai cũng tham gia đấy."
Kế bên, một người đàn ông trung niên mang dáng vẻ tri thức lên tiếng.
Có vẻ ông ta không để tâm đến số lượng thành viên và độ tuổi của bọn họ lắm.
Thay vào đó, là những thí sinh tham gia cuộc thi lần này gồm những ai.
"A, tôi biết bọn họ.
Bộ ba Bạch - Nhân - Sư của trường Tensai, nghe nói bọn họ rất nổi tiếng."
Một người đàn ông có vóc dáng béo tròn lên tiếng.
Gì chứ bộ ba này, đừng nói chỉ nội trong trường Tensai hay các trường đào tạo Sát quỷ sư trẻ tuổi, ngay cả học sinh ở các trường thường còn biết đến họ nữa là.
Ba người đàn ông vẫn mãi miết trò chuyện xung quanh tấm bảng và chẳng hề để ý rằng, có một cô gái cũng đứng ngay gần đó, nghe toàn bộ cuộc đối thoại của họ, dù rằng cô không hề cố ý hay muốn nghe.
"Kim Ngưu!"
Từ phía xa, một chàng trai trẻ cầm theo chiếc túi lớn đựng đồ ăn vặt đang đi về hướng cô.
Đến nơi, cậu ta nheo mày nhìn vào tấm bảng rồi lại đánh mắt sang nhìn cô, trong đáy mắt thoáng nét kinh thường.
"Cậu mà cũng đọc mấy cái này à?"
Kim Ngưu nhướng mày nhìn cậu bạn cùng lớp đứng cạnh hơn mình cả một cái đầu kia, sau cùng cao giọng.
"Cậu cấm được tớ à, Tiểu Cẩu?"
Bị cô gọi bằng cái tên mà mình cực kỳ không thích, cậu ta hừ mũi, đôi lông mày đen rậm hơi nhăn lại, có chút khó chịu.
"Đừng bắt chước Tiểu Hắc gọi tớ là Tiểu Cẩu chứ."
"Nếu Giải mà biết cậu gọi cậu ấy là Tiểu Hắc, cậu chắc chắn sẽ không toàn vẹn mà tham gia cuộc thi lần này đâu."
Lờ đi câu nói của cậu, Kim Ngưu chậm rãi nhắc nhở, đôi mắt đen xinh đẹp ẩn hiện nét tinh ranh.
"Được rồi, không nói mấy chuyện này nữa.
Giờ chúng ta phải quay trở lại xe thôi, Song Ngư nói Xử Nữ và thầy Xà Phu về rồi."
Nghe Kim Ngưu nhắc tên cái tên "Cự Giải", cậu bạn kia bất giác rùng mình một cái.
Cuối cùng đành lảng tránh mà chuyển chủ đề, cùng cô rời đi.
- Hết Chap 01 -