Khác [12 Chòm sao] Thập Nhị Thuẫn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
114568963-256-k7634.jpg

[12 Chòm Sao] Thập Nhị Thuẫn
Tác giả: Lizlavani
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Cánh gãy, tự do biến mất

Bầu trời xanh thẫm nhuốm màu đỏ tươi."

• Design by: @Len_Kiute



zodiac​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [12cs] - Spells
  • [12 chòm sao] /BL,GL/ Fulagacarmy
  • [12 chòm sao] Chúa rồng
  • [12 Chòm Sao] Thập Nhị Thuẫn
    [Prologue]


    Title: [12 Chòm sao] Thập Nhị Thuẫn

    Author: Liz

    Genre: Viễn tưởng, hành động, lãng mạn...

    Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi nhưng số phận của họ do tôi quyết định.

    Status: Đang lết...

    Lenght: Truyện dài kỳ

    Rating: T +

    Warning

    1.

    Truyện được lấy cảm hứng từ bộ Manga/Anime nổi tiếng Attack on Titan của tác giả Isayama Hajime.

    2.

    Tên địa danh, mốc thời gian, sự kiện,...

    đều không có thật; nếu có chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên.

    3.

    Không thể đảm bảo đất diễn đồng đều cho tất cả các nhân vật vì vai trò mỗi người là khác nhau, tuy nhiên sẽ không thiên vị.

    4.

    Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ, được tải từ Pinterest.

    5.

    Thời gian ra chap là không xác định, hãy cân nhắc khi nhảy hố.

    6.

    Toàn bộ tác phẩm đều là sản phẩm từ trí tưởng tượng của chính tác giả, đề nghị không đạo nhái và mang đi bất cứ đâu.

    ○ ●•● ○

    S • U • M • M • A • R • Y

    Horoscope - mảnh đất xinh đẹp được dệt nên từ những câu chuyện thần thoại.

    Cuộc sống chỉ bao phủ một màu xanh thái bình đầy ấm êm.

    Thế nhưng, sự xuất hiện của đám quái vật mang tên Gurma đã phá hủy tất cả.

    Dân chúng lầm than, đau thương nối tiếp và tính mạng bị đe dọa.

    Còn gì tệ hơn khi chữ "tử" liền gần kề chữ "sinh"?

    Sự ra đời của A.G.J là một sự cứu rỗi và những kẻ mang danh Sát quỷ sư trở thành người bảo vệ.

    Người dân cần họ, đất nước cần họ và nhân loại này cần họ - những kẻ nắm giữ vận mệnh của một thời đại.

    Thập Nhị Thuẫn...

    ○ ●•● ○

    C • A • S • T • I • N • G

    °

    Tống Lãnh Ma Kết

    ‣ 19 tuổi

    - Anh ta chính là tạo vật hoàn hảo nhất của thượng đế.

    Từ tài năng cho đến ngoại hình, mọi thứ đều thật hoàn hảo -

    "Thứ tôi quan tâm là kết quả chứ không phải là quá trình."

    ۿ

    Lăng Diệp Xử Nữ

    ‣ 17 tuổi

    - Cô ta là người theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo.

    Khiếm khuyết trong tài năng là lý do mà cô ta nỗ lực như bây giờ -

    "Tôi sẽ chứng minh cho bọn họ thấy giới tính không phải vấn đề, thực lực mới quan trọng."

    ۿ

    Triệu Huỳnh Song Tử

    ‣ 20 tuổi

    - Anh ta là một kẻ đào hoa.

    Những bông hồng xinh đẹp vây quanh anh ta nhiều vô kể nhưng anh ta chỉ cần trái tim của một người -

    "Nếu nhìn vẻ bề ngoài để đánh giá người khác, anh sẽ không bao giờ hiểu được họ."

    ۿ

    Vương Sư Tử

    ‣ 18 tuổi

    - Anh ta cao ngạo như một bậc đế vương và không quan tâm đến ai ngoại trừ em gái mình.

    Nhưng nghe nói, bọn họ không cùng huyết thống -

    "Từ giờ trở đi, bất kể ai đụng vào cô gái này cũng đồng nghĩa với việc muốn đối đầu với Vương Sư Tử tôi."

    ۿ

    Hàn Bạch Dương

    ‣ 18 tuổi

    - Anh ta là một người ôn nhu và dịu dàng.

    Nhưng đồng thời, cũng là con cừu có đủ bản lĩnh để chỉ huy cả đàn sư tử -

    "Đặt lòng tin vào những người lạ mới quen biết, đến cuối cùng người tổn thương sẽ là cậu."

    ۿ

    Huỳnh Ngọc Nhân Mã

    ‣ 18 tuổi

    - Cô ta có tư chất nhưng lại chẳng bao giờ biết tận dụng nó.

    Một kẻ hào phóng và thân thiện đến mức ngây thơ -

    "Dù biết rằng có thể bị phản bội nhưng tôi vẫn muốn tin tưởng bọn họ, lần này và mãi mãi về sau."

    ۿ

    Liễu Đình Song Ngư

    ‣ 17 tuổi

    - Cô ta thường im lặng và chẳng bao giờ nhìn thẳng vào mắt người khác khi nói chuyện.

    Nhưng bạn bè cô ta là ngoại lệ -

    "Có lẽ tôi nên im lặng.

    Nếu tôi làm thế, bọn họ sẽ thấy thoải mái hơn chăng?"

    ۿ

    Lâm Cự Giải

    ‣ 17 tuổi

    - Cô ta là một con cua lười biếng chẳng bao giờ chịu xuống bờ, nhưng lại có sở thích của một bậc trí thức và bộ não của một nhà bác học -

    "Tôi muốn quên.

    Quên hết mọi thứ, quên đi những chuyện đã xảy ra.

    Nhưng, tôi không thể."

    ۿ

    Mộc Kim Ngưu

    ‣ 17 tuổi

    - Cô ta là một người tùy hứng, tính cách có phần thất thường và luôn bị thu hút bởi những điều mới mẻ -

    "Nếu như cái chết có thể chuộc được mọi lỗi lầm.

    Tôi sẵn sàng làm điều đó."

    ۿ

    Hạ Thiên Bình

    ‣ 18 tuổi

    - Cô ta kiêu ngạo vì vẻ đẹp của mình.

    Điều đó không sai bởi cô ta là người xinh đẹp nhất, nhưng cũng là kẻ kỳ quặc nhất -

    "Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, cũng đừng nói mấy lời vô nghĩa kia.

    Tôi, chính là một kẻ kì quặc như vậy đấy."

    ۿ

    Doãn Thiên Yết

    ‣ 20 tuổi

    - Anh ta, nếu không phải là đội trưởng thì cũng là kẻ đứng đầu.

    Từ ngoại hình cho đến khí chất, đều khiến người ta ghen tỵ và ao ước -

    "Để đạt được điều mình muốn, tôi không ngại dùng hạ sách đâu."

    ۿ

    Dương Bảo Bình

    ‣ 19 tuổi

    - Anh ta là một kẻ khó hiểu với lối tư duy cổ quái.

    Thượng đế thật sai lầm khi ban cho con người này thứ tài năng hiếm có ấy -

    "Vì nó cần thiết."

    °
     
    [12 Chòm Sao] Thập Nhị Thuẫn
    [Phần 1]: Bản giao hưởng của sự sống


    [Chap 00]: Nốt nhạc đầu tiên

    ---oOo---

    "Chuyện kể rằng, có chú chim non muốn bay.

    Muốn lớn thật nhanh và rời khỏi chiếc tổ chật hẹp.

    Để dang rộng đôi cánh và chạm đến trời xanh.

    Để cảm nhận tự do và hướng đến ánh mặt trời.

    Cuối cùng thì ngày đó cũng đến, chú chim non đã trưởng thành.

    Rời khỏi vòng tay ấm áp của chim mẹ để thực hiện ước mơ.

    Nó tung cánh bay vút lên khoảng trời vô định phía trước.

    Bay, bay, bay lên cao nữa.

    Hiện thực trước mắt được phơi bày, không che đậy.

    Đôi cánh mỏng manh bị xé rách và cơ thể bị bóp chặt.

    Chú chim bé nhỏ khốn khổ trong bàn tay của kẻ thù.

    Cố sức vùng vẫy, gào thét nhưng tất cả chỉ là vô vọng.

    Cất lên tiếng hót cuối cùng như dây đàn bị đứt.

    Đôi mắt tuyệt vọng nhìn lên bầu trời cao.

    Nơi mà nó vĩnh viễn không thể chạm đến.

    Sinh mạng của kẻ khao khát tự do bị tước đoạt.

    Có thực là mọi thứ đã kết thúc rồi không, sự sống?"

    - Trích từ bài đồng dao bị thất truyền -

    ---oOo---

    [Horoscope - vùng đất xinh đẹp được mệnh danh là đứa con yêu của thiên nhiên đất mẹ.

    Nhiều năm về trước, đây từng là quốc gia thái bình với sự thịnh vượng nhanh chóng.

    Người dân vẫn luôn sống trong một thế giới tươi sáng, không bao giờ biết đến cảnh chiến tranh tàn khốc.

    Nhưng rồi, mọi thứ tưởng chừng như là vĩnh hằng ấy đột ngột tan biến khi một loài sinh vật đáng sợ xuất hiện.

    Gurma - đó là tên mà người ta vẫn thường gọi khi nhắc đến đám quái vật ghê tởm ấy.

    Và không biết từ lúc nào, nó đã trở thành nỗi ám ảnh của người dân nơi đây, một sự sợ hãi luôn thường trực trong tim mỗi người.

    Đám Gurma có thân hình to lớn, cao tầm ba đến bốn mét nhưng cũng có một số con to hơn.

    Bọn chúng có bộ lông màu đen xù xì, thô ráp và di chuyển bằng hai chân như con người.

    Thứ khiến người ta sợ hãi chính là bộ móng vuốt sắc nhọn và hàm răng to khỏe có thể xé toạc mọi thứ mà chúng nhìn thấy trong tầm mắt.

    Điều đặc biệt là đám Gurma này không biết nói, chúng không có khả năng tư duy và luôn hành động theo bầy đàn.

    Dĩ nhiên, người ta sẽ không xem đám Gurma này là nỗi ám ảnh dị thường nếu như bọn chúng không ăn thịt người và săn lùng con người như một thứ thức ăn để tồn tại.

    Và hơn hết, số lượng của đám Gurma ngày một nhiều lên xen lẫn với sự tụt giảm nghiêm trọng về số người còn sống trong thời điểm hiện tại.

    Có thể nói, chưa bao giờ nhân loại lại phải đối diện với một mối nguy hiểm tiềm tàng to lớn đến như vậy.

    Đứng trước nguy cơ bị diệt vong của nhân loại, một tổ chức đã được thành lập mang tên Anzen Gado Jinrui (lực lượng bảo vệ an toàn nhân loại - viết tắt là A.G.J), với nhiệm vụ mang lại bình yên cho người dân nơi đây.

    Tổ chức này huấn luyện những Sát quỷ sư, người sẽ tham gia chiến đấu với đám Gurma và làm nhiệm vụ bảo vệ loài người, đưa nhân loại về sự cân bằng vốn có của nó.

    Tuy nhiên, khi mối lo ngại về sự diệt vong được giải quyết, tổ chức A.G.J phải đối mặt với một vấn đề nan giải khác, đó chính là sự thiếu thốn về nhân lực ở nhiều nơi.

    Lúc bấy giờ, Tổng Tư Lệnh của quân đoàn - người đứng đầu tổ chức A.G.J đã đưa ra một quyết định làm thay đổi hoàn toàn vận mệnh của nhân loại về sau.

    Cũng từ đây, nốt nhạc đầu tiên của bản giao hưởng được ngân lên, báo hiệu cho một sự khởi đầu mới.

    Đừng quên, đây là bản giao hưởng của sự sống chứ không phải là bản giao hưởng mang tên sự sống.

    Và tên của nó là gì, sao bạn không tự đặt sau khi đọc câu chuyện này nhỉ?

    Câu chuyện về mười hai con người nắm giữ vận mệnh của toàn nhân loại...

    Thập Nhị Thuẫn.]

    - Trích lời của người dẫn truyện -

    ***

    Trên dãy hành lang nhuốm màu u tối vốn đã từng rất trang nghiêm này, giờ đây chỉ còn lại một bóng người vội vã chạy về phía căn phòng nằm tận cuối dãy.

    Vạn vật hiện hữu xung quanh gần như bị làm cho kinh hãi bởi hơi thở nặng nề cùng bước chân dồn dập của hắn.

    Không gian bị thứ cảm xúc hỗn loạn này đè nén cũng trở nên tĩnh lặng đến lạ.

    Rầm...

    Chiếc cửa gỗ to lớn bị lực tay mạnh mẽ làm mở tung ra, đập mạnh vào thành tường phía sau gây nên một tiếng động chói tai vô cùng.

    Đồng thời, nó cũng là thanh âm duy nhất vừa tồn tại, phá tan sự tĩnh mịch bao trùm lấy căn phòng này.

    "Báo cáo, tất cả bọn chúng đã trốn thoát khỏi viện nghiên cứu rồi ạ."

    Chưa kịp lấy lại hơi, hắn đã truyền đạt ngay thứ thông tin quan trọng cho vị Tổng Tư Lệnh đang ngồi trước mặt một cách vội vàng.

    Hắn vội đến mức quên luôn cả phép lịch sự là gõ cửa và việc hành lễ với cấp trên là nghiêm mình cúi đầu chào.

    Vị Tổng Tư Lệnh kia, người giữ chức vụ cao nhất trong tổ chức A.G.J, chỉ buông một tiếng thở dài đầy não nề sau câu nói gấp gáp của người truyền tin.

    Tuy vậy, trên khuôn mặt đã hằn những nếp nhăn hoàn toàn không lấy một chút kinh ngạc nào, như thể ông ta đã đoán trước được việc này rồi.

    Đúng thế, ông ta biết, rồi một ngày nào đó, chuyện này sẽ xảy ra.

    Nhưng không phải là ông ta đoán trước được, mà chính người đó đã nói với ông như vậy.

    Chỉ là lúc đó, ông vẫn cố chấp tin vào bọn chúng, tin vào cái tương lai "bình yên" mà chúng đã vẽ nên trước mắt ông bằng thứ ngôn từ mang tên "khoa học hiện đại".

    Để rồi bây giờ, mọi thứ chẳng thể nào cứu vãn nổi.

    Rõ ngu ngốc, nếu ngay từ đầu ông nghe lời y thì chuyện này sẽ chẳng bao giờ xảy ra.

    Nếu như lúc đó, ông sáng suốt hơn một chút thì có lẽ, nhân loại đã không rơi vào tình thế này rồi.

    Nếu như...

    Muộn rồi, trên đời này vốn dĩ chẳng có hai từ "Nếu như" nào đâu.

    "Gọi Thiếu Tá đến đây."

    "Sao cơ ạ?"

    Người đưa tin không giấu được vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt vốn đã thấm đẫm mồ hôi.

    Nhưng rồi, trước sự điềm tĩnh của vị Tổng Tư Lệnh, hắn không dám nhiều lời, chỉ đành cúi đầu nói một tiếng "Đã rõ" rồi quay người chạy đi.

    ***

    Hành lang vẫn bị bao phủ bởi vẻ tĩnh lặng như khi mặt trời vừa mới bắt đầu lặn cách đây không lâu.

    Thứ ánh nắng vàng cam chiếu rọi qua lớp gương dày càng làm tăng thêm phần u uất, khiến cho sự trang nghiêm vốn đã vơi bớt nay lại mất đi hoàn toàn.

    Két...

    Hành động mà người đưa tin vừa làm cách đây nửa tiếng giờ được y lặp lại.

    Nhưng thay vì bằng cách vội vàng và thô bạo như hồi nãy, lần này, tiếng mở cửa vang lên một cách chậm rãi và từ tốn hơn.

    Bước vào căn phòng lớn toát lên vẻ uy vũ của người ngồi chính giữa, y đứng nghiêm mình và hành lễ, một cách đầy thận trọng.

    "Bọn chúng bỏ trốn rồi."

    Đưa đôi mắt thâm sâu nhìn chăm chú vào từng cử chỉ để mong mỏi tìm một sự thay đổi nào đó trên khuôn mặt lãnh đạm của y, nhưng rồi, vị Tổng Tư Lệnh đầy quyền uy này chỉ đành thở dài rồi đi thẳng vào vấn đề chính.

    "Tôi biết."

    Vẫn là vẻ mặt điềm tĩnh như hồi vừa bước vào, y chỉ đáp lại một câu duy nhất rồi im lặng.

    Nếu như lấy một vật vô tri để ví với y thì đó chỉ có thể là đá, không hơn.

    "Vậy chúng ta-"

    "Tôi sẽ truy sát bọn chúng."

    Chưa để vị Tổng Tư Lệnh đứng trên mình cả mấy bậc kia nói hết câu, y đã cắt lời, bằng thứ giọng không thể nào bình tĩnh hơn.

    Tổng Tư Lệnh nhìn y, đáy mắt thoáng hiện lên tia sửng sốt.

    Truy sát?

    Chẳng lẽ y muốn giết hết bọn chúng?

    Kể cả họ?

    Suy nghĩ kia vừa lóe lên trong đầu, ông đã rùng mình một cái.

    Con người này, sao có thể bình tĩnh và tàn nhẫn đến như thế?

    Lấy lại vẻ điềm tĩnh mà bản thân đã rèn luyện suốt bao năm trên chiến trường, ông đưa mắt nhìn y, bằng sự tin tưởng và tín nhiệm tuyệt đối.

    Nếu như y đã lường trước được việc này, hẳn là đã lên kế hoạch để đối phó cho trường hợp xấu nhất rồi.

    "Vậy mọi việc trông cậy vào cậu, Tống Mạnh Thiên."

    ***

    Một màu xám xịt vây lấy khoảng trời rộng lớn, mưa đã tạnh, thế nhưng dư âm của nó hãy còn rõ ràng lắm.

    Mặt đất lầy lội và những vũng nước vừa được hình thành khi cơn mưa xuống vẫn còn chưa vơi bớt.

    Bộp...

    Bộp...

    Tiếng đế giày đập mạnh lên vũng nước khiến từng hạt nước nhỏ vẩn đục mang theo đất đen bám lên ống quần.

    Chiếc áo khoác trắng dài ướt đẫm cả một khoảng lưng nhưng hình như chủ nhân của nó chẳng mấy bận tâm, cứ thế lao đi giữa khu rừng hoang vắng.

    Dù trên khuôn mặt góc cạnh đã toát lên sự mệt mỏi nhưng đôi mắt anh vẫn sáng quắc như mũi giáo, đăm đăm nhìn vào ngôi nhà nhỏ nằm tách biệt trên ngọn đồi trước mặt.

    Hộc...

    Hộc...

    Tiếng thở dồn dập và đứt quãng ngày một dày đặc, một tia thất thần thoáng qua đáy mắt khi anh nhìn thấy chiếc cửa gỗ nhỏ bị mở toang, như có ai đó vừa đến đây không lâu.

    "Tĩnh, em đâu rồi...

    Tĩnh...

    "

    Anh gọi, bằng chất giọng khản đặc như bị ai đó bóp nghẹt.

    Đôi mắt hoang mang hằn từng tia điên dại lướt khắp căn phòng bừa bộn vừa xảy ra một cuộc xô xát.

    "Tĩnh..."

    Tia mừng rỡ thoáng hiện qua khuôn mặt phờ phạc nhưng rất nhanh, nó đã đột ngột cứng đờ, thay vào đó là tia lo lắng tột cùng.

    Anh vội vàng chạy về phía chân cầu thang nằm ở góc trái căn nhà, nơi có một người phụ nữ đang nằm đó, cùng một vũng máu hãy còn chưa đông lại.

    "Em làm sao thế này?

    Bọn chúng đã làm gì em vậy?

    Tĩnh, trả lời anh đi..."

    Anh hoảng loạn ôm chầm lấy thân hình mảnh mai nằm dưới mặt sàn lạnh lẽo, giọng nói cũng vì thế mà lạc hẳn đi.

    Mặc cho những vệt chất lỏng đặc sánh màu đỏ vấy bẩn chiếc áo khoác trắng, anh không ngừng lay lấy cơ thể người phụ nữ trong lòng.

    "Phong..."

    Cô chậm rãi mở mắt, dùng tất cả sức lực còn sót lại gọi tên anh.

    Đôi mắt vốn sáng như sao trời giờ đây lại phủ một lớp sương mờ nhạt, mông lung vô định.

    "Cố gắng lên, anh sẽ đưa em đến bệnh viện, sẽ nhanh thôi."

    Giọng anh gấp gáp, đôi mắt vẫn kiên định giữ lấy thứ cảm xúc hoang mang không buông.

    Dù đã tự trấn tĩnh bản thân cả ngàn lần trong tâm, song, anh vẫn không thể khiến tay mình ngừng run rẩy.

    "Không, Phong..."

    Cô lắc đầu, bàn tay dính đầy máu bấu víu vào chiếc áo khoác trắng vốn đã bị máu của mình làm bẩn rồi kháng cự một cách yếu ớt.

    "Con chúng ta...

    Phong...

    Anh phải cứu con chúng ta...

    "

    Dùng toàn bộ sức bình sinh để nói câu cuối cùng một cách khó nhọc, cô nhìn anh, bằng đôi mắt khẩn thiết đầy hy vọng.

    Hai hàng lệ lặng lẽ rơi xuống gò má gầy gò, cô gắng gượng nở nụ cười rồi từ từ khép mi mắt, đôi tay mảnh khảnh dần buông lỏng, rơi xuống mặt sàn cô quạnh.

    Siết chặt lấy thân thể mảnh mai trong vòng tay, vùi đầu vào đôi vai nhỏ bé gầy gò kia, người anh run lên.

    Chất giọng khản đặc như bị lạc mất tông, anh cất tiếng, một cách đầy kiên định.

    "Anh nhất định sẽ bảo vệ con chúng ta."

    ***

    Bóng tối bủa vây, gió rít gào và gầm thét giữa khu rừng câm lặng một cách dữ dội.

    Mưa vẫn rơi nặng hạt và xối xả xuống mặt đất, như thể đang muốn nhấn chìm mọi thứ dưới làn nước lạnh ngắt.

    Lạc lối trong khu rừng giữa đêm đen, có một người đàn ông đang ôm trên tay đứa bé chỉ vài tháng tuổi, hệt như chú chim mẹ đang cố dang đôi cánh thật rộng để che cho đàn con trước cơn giông bão.

    Anh ta chạy một cách đầy mệt mỏi, hơi thở khó nhọc và đứt quãng cứ luân phiên từng đợt.

    Bàn tay vẫn ôm chặt lấy đứa bé trong lòng như thể sợ nó sẽ bị cơn mưa này làm cho cảm lạnh.

    Và có lẽ, anh cũng sợ nó sẽ biến mất, mãi mãi.

    Từ phía sau truyền tới tiếng bước chân, một cách đột ngột và rất gần, anh giật mình, tim vô thức nhảy lên một nhịp.

    Chết tiệt, tiếng mưa to khiến anh không thể nghe thấy được thanh âm nào khác từ xa, đến lúc nhận ra thì đã quá trễ.

    Một tay siết chặt lấy đứa bé vào lòng, tay kia nắm chắc khẩu súng lục trong tay, anh hít một hơi thật sâu rồi quay đầu.

    Cánh tay cầm súng vừa mới đưa lên được một đoạn thì họng súng lạnh lẽo đã chĩa thẳng vào đầu, ngay trước trán anh, một cách vô tình.

    "Blake?"

    Người đó chau mày nhìn anh, giọng nói nghe giống hỏi để khẳng định hơn là ngạc nhiên.

    Còn anh, chỉ có thể đưa mắt kinh ngạc nhìn y, lát sau mới thốt lên ba từ.

    "Tống Mạnh Thiên."

    Y nhìn anh, rồi nhìn đứa bé trong tay anh, đôi mắt lãnh đạm thoáng vài tia nghi hoặc.

    Dù vậy, khẩu súng trên tay vẫn giữ nguyên vị trí cũ, không hề có ý định hạ xuống, y cất giọng, vẫn là tông giọng trầm ổn đầy bình tĩnh kia.

    "Richard đâu rồi?"

    Anh nhìn y, với đôi mắt thắm đượm nỗi buồn.

    Giọng nói có phần kìm nén, cố cho cảm xúc không trực trào ra cuốn họng.

    "Cậu ấy đi rồi, đi với Rose."

    Y vẫn điềm nhiên nhìn anh, trên khuôn mặt góc cạnh vẫn là thái độ bình tĩnh ấy, không có lấy một chút niềm thương xót nào.

    "Thượng Tá!"

    Từ phía xa, tiếng gọi của quân binh vang vọng, kèm theo đó là tiếng bước chân dồn dập một cách rõ ràng.

    Liếc mắt nhìn xuống đứa trẻ được bảo vệ một cách cẩn thận trong lòng anh, y quay người rời đi, dáng vẻ hiên ngang đầy uy quyền như một vị thống lĩnh tối cao.

    Trong tiếng mưa rơi như trút nước và tiếng bước chân hỗn loạn, anh loáng thoáng nghe được giọng nói trầm ổn của y vang lên.

    "Đi đi, xem như tôi tha cho đứa trẻ này một mạng."

    "Cảm ơn cậu, Thiên."

    Thầm thủ thỉ câu nói cảm ơn mà người kia có lẽ sẽ không nghe thấy, anh đưa tay kéo tấm chăn quấn quanh người đứa bé lại, ngăn cho những giọt nước mưa vô tình không làm nó bị ướt.

    Sau đó, anh quay người chạy về hướng ngược lại, bỏ mặc tiếng hô hoán hỗn tạp của những kẻ đang truy lùng mình phía sau.

    Từ bây giờ, cuộc sống của anh và đứa trẻ này, sẽ bắt đầu.

    ---oOo---

    "Cánh gãy, tự do biến mất,

    Bầu trời xanh thẳm nhuốm màu đỏ tươi."

    - Hết Chap 00 -
     
    [12 Chòm Sao] Thập Nhị Thuẫn
    [Chap 01]: Khởi đầu


    [Hai năm trước, khi sự thiếu thốn về nhân lực ngày càng trở thành mối lo ngại hàng đầu, đe dọa đến thế cân bằng của nhân loại thì Tổng Tư Lệnh đương nhiệm lúc bấy giờ đã đưa ra một quyết định mà mãi về sau, ông vẫn không thể ngừng tự trách bản thân.

    Tin tưởng vào một nhóm khoa học vô danh chưa đầy hai mươi người có thể cứu vãn được tình thế?

    Tin rằng bọn họ sẽ đưa nhân loại thoát khỏi nguy cơ diệt vong?

    Đó có lẽ là việc làm ngu ngốc nhất trong suốt khoảng thời gian giữ chức vụ đứng đầu tổ chức A.G.J của ông.

    Nếu không phải vô tình phát hiện ra những việc làm vô nhân đạo của đám người tự nhận mình là "Thiên tài" kia, có lẽ ông vẫn tiếp tục bỏ ngoài tai lời khuyên răn của y, trao cho bọn họ lòng tin mù quáng của một kẻ cầu ước bình yên cho nhân loại.

    May thay, mọi việc đều đã được y - vị Thiếu tá họ Tống tài ba, lường trước nên hậu quả để lại không quá nghiêm trọng.

    Tuy nhiên, dù y đã ban lệnh truy sát đám người mang trên mình tội danh "mưu phản" thì vẫn không hoàn toàn trói buộc chúng trong vòng vây pháp luật.

    Bởi, vẫn có kẻ đã trốn thoát.

    Không phải một mà là bốn, hoặc cũng có thể là năm.

    Sau hơn ba năm giữ chức Tổng Tham Mưu trưởng thay cho người đã từ chức trước đó, Tống Mạnh Thiên được đề cử vào vị trí Tổng tư lệnh của quân đoàn - người đứng đầu tổ chức A.G.J.

    Năm ba mươi tám tuổi, y nhận chức Tổng tư lệnh, trở thành người trẻ tuổi nhất giữ cương vị này trong lịch sử quân đoàn từ trước đến nay.

    Việc đầu tiên y làm sau khi nhận chức, chính là giải quyết việc thiếu thốn nhân lực nghiêm trọng trên toàn bộ vùng lãnh thổ Horoscope, điều mà vị Tổng tư lệnh tiền nhiệm đã không thể làm được.

    Theo đó, Tống Mạnh Thiên đã quyết định đào tạo những Sát quỷ sư từ khi bọn họ còn ngồi trên ghế nhà trường.

    Trong mỗi thành phố, sẽ có khoảng năm trường được chọn là nơi đào tạo những Sát quỷ sư trẻ tuổi, tất nhiên những trường này đều là trường liên cấp II và cấp III.

    Như vậy, những đứa trẻ được tuyển chọn trong một cuộc khảo sát ngầm, sẽ nhận được giấy thông báo và buộc phải học tại một trong những trường được chỉ định từ trước.

    Bậc phụ huynh - những người có con được tuyển chọn - không hề có bất cứ quyền từ chối nào.

    Bởi suy cho cùng, sau khi hoàn thành xong khóa học huấn luyện, những đứa trẻ này vẫn có quyền quyết định con đường tương lai của chúng.

    Rằng sẽ tiếp tục trở thành một Sát quỷ sư hay là từ bỏ để học lên đại học.

    Hầu hết những Sát quỷ sư trẻ tuổi được đào tạo từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường đều chọn sẽ trở thành một Sát quỷ sư và phục vụ trong quân đoàn.

    Rủi ro khi trở thành một Sát quỷ sư có thể rất lớn, nhưng những ưu đãi đối với công việc này cũng tỉ lệ thuận với sự nguy hiểm mà bọn họ có thể đối mặt, nên vẫn không ít người lựa chọn tiếp tục công việc mà bản thân đã được học và đào tạo trong suốt mấy năm qua.

    Vốn dĩ, mọi thứ trên đời này đều có cái giá tương xứng của nó, không có gì là miễn phí.

    Điều quan trọng là, con người có sẵn sàng từ bỏ để đánh đổi thứ mà bản thân mong muốn hay không thôi.

    Cố gắng, nỗ lực và quyết tâm, luôn mang trong mình sự nhiệt huyết và dũng khí, những Sát quỷ sư trẻ tuổi sẽ giải thoát nhân loại khỏi nanh vuốt của những kẻ đã gieo rắc nỗi sợ hãi và tước đi quyền sống của con người.

    Thế là, chương hai - phần adagio (chậm) từ bản giao hưởng của sự sống đang dần đi đến hồi kết và chương ba - phần presto (nhanh) sẽ nhanh chóng được ngân lên thôi.

    Và trước đó, hãy nói cho tôi biết, bạn mong chờ điều gì ở chương cuối của bản giao hưởng này?

    Những âm thanh nhẹ nhàng đầy sâu lắng, có thể đoạt lấy phần hồn của người thưởng thức và đưa họ đến thế giới của mộng mị?

    Không không, đó là âm hưởng của phần adagio (chậm) rồi.

    Và đồng thời, đó cũng là những nốt nhạc bị tiếng đèn Trumpet nuốt chửng từ cách đây rất lâu.

    Mà câu chuyện về mười mấy năm trước, cho đến khi bọn họ tìm ra, chúng ta không nên nhắc đến làm gì.

    Ở chương này, bạn cũng có thể cảm nhận lấy thứ âm thanh du dương, trầm bổng phát ra từ đàn Violon.

    Nhưng nhanh thôi, khi phần presto (nhanh) chính thức bắt đầu, bạn sẽ được thưởng thức một bản nhạc dồn dập, mạnh mẽ với những nốt cao đến không tưởng.

    Tôi đang mong chờ, nốt nhạc đầu tiên của chương ba được vang lên và không hề mong muốn, khúc vĩ thanh sẽ đến quá sớm.

    Mà, bạn cũng vậy chứ?

    Nếu thế, hãy cùng tôi thưởng thức nó nào, phần kết của bản giao hưởng của sự sống]

    - Trích lời của người dẫn truyện -

    ***

    Ánh tà chiều trải dài trên nền trời xanh thẳm, xuyên qua lớp kính dày từ cửa sổ, phủ một lớp vàng cam lên vạn vật hiện hữu phía trong căn phòng rộng lớn.

    "Cách đây khoảng hơn một tuần, Andrew đã xuất hiện ở ngoại ô thành phố Suteru."

    Giọng nói vang lên, trầm ổn và dứt khoát, hệt như chính bản chất con người của anh ta.

    Bên ngoài, màu vàng cam của buổi tà chiều vẫn chói lóa như đang cố đem đến một sắc màu tươi mới, làm bừng sáng con người tĩnh lặng đang đứng trước chiếc cửa gỗ nặng nề.

    Từ dáng hình cao dong dỏng, bóng người đổ xuống mặt sàn, kéo dài đến đáy cửa một cách lặng lẽ, tưởng chừng như đang lẫn trốn thứ ánh nắng rạo rực từ ngoài kia rọi vào.

    "Andrew..."

    Ngồi trên chiếc bàn lớn đặt ngay chính giữa căn phòng, y mấp máy môi lẩm nhẩm.

    Cái tên này đối với y mà nói, không quen cũng chẳng xa lạ, và y chắc rằng, đã rất lâu rồi mình mới nghe lại.

    Phải, gần hai mươi năm, một khoảng thời gian đủ dài để khiến con người ta thay đổi.

    Từ ngoại hình cho đến suy nghĩ, mọi thứ, đều bị chôn vùi trong dòng chảy của thời gian.

    "Blake, ông ta vẫn còn sống, phải không?"

    Lần này, anh ta hỏi.

    Đôi mắt sắt lạnh xoáy sâu vào người đàn ông trung niên toát lên khí chất uy quyền đang ngồi ngay phía trước, không chút e dè.

    "Xà Phu, hãy ngừng việc tìm hiểu những thứ không liên quan đi.

    Nhiệm vụ của con đã hết, giờ thì hãy chú tâm vào lần trở lại này."

    Tống Mạnh Thiên cao giọng, ánh mắt nghiêm nghị khẽ nheo lại.

    Trên khuôn mặt góc cạnh thoáng nét thăng trầm của người từng trải, hiện diện sự không hài lòng.

    Đúng thế, chẳng một người cha nào lại muốn đứa con trai lớn hỏi những chuyện mà bản thân đang cố chôn vùi nó trong quá khứ, bằng đôi mắt của một kẻ tra khảo.

    Mặc dù biết mình đã làm cha phật ý, Xà Phu vẫn dùng đôi mắt mang theo vài tia sắt lạnh kia nhìn y.

    Suy cho cùng, ánh mắt có thể kiểm soát tâm trí đối phương này, anh cũng là được kế thừa từ cha mình mà thôi.

    Dù vậy, thay vì tiếp tục hỏi y bằng những câu hỏi có thể làm y tức giận, anh lại chọn cách im lặng.

    Có lẽ, đây chưa phải là lúc thích hợp để quá khứ về nhóm khoa học mang danh "mưu phản" kia được phơi bày.

    Hoặc cũng có thể, cha anh muốn mọi thứ liên quan đến bọn họ bị lãng quên.

    Nếu đều đó là thật thì chính anh - Tống Mạnh Xà Phu sẽ một lần nữa làm trái lời y, tiếp tục điều tra về sự thật đã bị người che giấu suốt bấy lâu.

    Sau cùng, Xà Phu cúi đầu hành lễ với y rồi quay người mở cửa, rời khỏi căn phòng luôn ngập tràn sự tĩnh mịch đến bức người này.

    Dù sao thì anh cũng không thể để bọn nhóc chờ quá lâu được.

    Cốc...

    Cốc...

    Cốc...

    Tiếng gõ cửa đều đều vang lên không lâu sau khi Xà Phu vừa rời đi, kèm theo đó là tiếng cót két rề rà của cánh cửa gỗ nặng nề đang dần mở.

    Nghe thấy tiếng động, Tống Mạnh Thiên lúc này đang hướng tầm mắt ra bên ngoài cửa sổ liền xoay ghế, đưa đôi mắt lãnh đạm về phía vị quản gia già đang đứng gần mép cửa.

    Y cất giọng, một cách chậm rãi.

    "Có chuyện gì?"

    "Thưa ngài, thiếu gia Ma Kết nói là muốn tham gia cuộc thi lần này."

    Vị quản gia cúi đầu, dáng vẻ ung dung đầy lão luyện, không nhanh không chậm truyền đạt ý muốn của cậu chủ nhỏ đến tai ông chủ.

    Chẳng lấy chút bất ngờ, y điềm nhiên nhìn vào xấp tài liệu được đặt ngay ngắn ở giữa mặt bàn rồi từ tốn cất tiếng.

    "Nếu nó muốn thì cứ để nó tham gia...

    Nhưng tuyệt đối, đừng làm mất mặt ta và gia tộc."

    "Tôi hiểu rồi, thưa ngài."

    ***

    Rời khỏi tòa dinh thự phảng phất lối kiến trúc Gothic, Xà Phu đi đến ngọn đồi nhỏ nằm ngay phía đối diện.

    Băng qua một đoạn đường với hàng cây cao chọc trời, thấp thoáng bóng hình một cô gái đang đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống.

    "Nơi này rất đẹp, đúng không?"

    Đứng bên cạnh cô gái được một lúc, Xà Phu đột ngột cất giọng hỏi.

    Đôi mắt tĩnh lặng vốn đang nhìn xuống quan cảnh thành phố cũng theo đó mà nhìn sang cô.

    "Vâng, rất đẹp...

    Cũng rất bình yên."

    Mãi một lúc sau, cô gái kia mới lên tiếng trả lời.

    Đôi mắt xinh đẹp vẫn nhìn chăm chú xuống phía dưới, một cách đầy khát khao.

    Cô muốn ngắm nhìn mãi khung cảnh thanh bình này, muốn khắc ghi nó vào sâu trong tâm trí và, cô muốn có được nó - chốn bình yên thật sự, thứ mà cô chưa từng được cảm nhận.

    "Thành phố này, đã bao lâu rồi chưa bị đám Gurma tấn công?"

    Hướng đôi mắt sang nhìn Xà Phu, cô hỏi, bằng chất giọng của một người bị khung cảnh thanh bình phía trước làm say đắm, xen lẫn với thứ cảm xúc ghen tị trực chờ nơi cuốn họng.

    Đúng thế, đây không phải là câu hỏi quan tâm, mà nó là sự ghen tị.

    Cô ghen tị với chính nơi này, nói đúng hơn, cô ghen tị vì sự bình yên nơi đây.

    "Chắc tầm mười năm rồi."

    Câu trả lời của Xà Phu khiến cho Xử Nữ bất giác cong môi nở một nụ cười, đầy chua chát.

    Mười năm?

    Thành phố mà cô sinh ra và lớn lên, ngay cả một ngày bình yên cũng không có.

    Vậy mà thành phố này, lại chưa từng bị tấn công sau ngừng ấy thời gian?

    Thảo nào mà bọn họ lại sống tốt như vậy, phát triển nhanh đến như thế.

    Thật ghen tị.

    Xử Nữ không phải là người thèm khát sự thanh bình, cô cũng không phải là người thường xuyên phải đối mặt với nỗi lo sợ bị bọn chúng tấn công.

    Vì sinh sống ở ngay trung tâm thành phố nên việc phải chứng kiến cảnh đổ nát hoang tàn, đối với Xử Nữ lại không nhiều.

    Dù vậy, Xử Nữ hiểu được sự mất mát này, cô biết cảm giác bị chúng lấy đi thứ quý giá là như thế nào.

    Bởi vì, cô đã từng lâm vào hoàn cảnh ấy.

    "Cha ơi, nếu bà tiên cho cha một điều ước, cha sẽ ước gì?"

    Cách đây hơn mười năm, tại ngôi nhà nhỏ nằm giữa lòng một thành phố nọ, có một bé gái đã hỏi cha mình như thế khi cô được ông ôm trọn vào lòng.

    "Điều ước?

    Nếu thế thì ta ước thành phố này sẽ được bình yên."

    "Tại sao ạ?"

    Ngước đôi mắt đen tròn xinh xắn nhìn cha mình, cô bé nghiêng nghiêng mái đầu thắc mắc.

    Nghe xong câu hỏi ngây thơ của con gái, người cha bật cười.

    Ông xoa đầu cô rồi ôn tồn trả lời.

    "Vì ta muốn Xử Nữ và Xử Nam của ta được sống trong một thành phố bình yên."

    Khẽ hít vào một hơi thật sâu rồi thở hắt ra, Xử Nữ đưa mắt nhìn trực diện vào đôi đồng tử sáng quắc âm trầm của Xà Phu, cô cất giọng.

    "Nếu như bọn em thắng cuộc thi này, có phải sẽ có thể thay đổi mọi thứ?"

    Ngay khi câu hỏi của Xử Nữ truyền đến tai, trên khuôn mặt tuấn mỹ của Xà Phu liền ẩn hiện nét cười.

    Dù là lần đầu tiên gặp mặt cách đây gần bốn năm về trước hay là bây giờ, cô gái này vẫn luôn khiến anh bị thu hút.

    Ẩn dưới đôi mắt xinh đẹp luôn khiến người khác lầm tưởng là mặt hồ phẳng lặng kia, là một đợt sóng chực chờ được vồ lấy và nhấn chìm tất cả dưới làn nước lạnh ngắt.

    Dồn dập nhưng không nóng vội, dữ dội nhưng lại kiên định, quả thật khiến người khác không thể không chú tâm.

    "Càng nhiều người, chuyện đó sẽ càng dễ dàng."

    Sau khi nhận được câu trả lời của Xà Phu, Xử Nữ đưa mắt luyến tiếc nhìn khung cảnh xinh đẹp bình yên phía trước rồi quay người bước đi.

    "Có lẽ bọn họ đợi cũng lâu rồi, chúng ta nên về thôi."

    ***

    Tiếng huyên náo xung quanh tấm bảng dán tờ giấy với tiêu đề "Cuộc thi tuyển chọn thành viên cho đội Thập Nhị Thuẫn" không lúc nào là thuyên giảm.

    Bọn họ, người dân của thành phố Celf, dù không tham gia cuộc thi nhưng vẫn tụ tập mà bàn tán một cách rất nhiệt tình.

    "Chà chà, chỉ có mười hai người xuất sắc nhất được chọn vào đội thôi à?

    Không phải ít quá sao?"

    Người đàn ông cao gầy tặc lưỡi một cái rồi xoa cằm ngẫm nghĩ.

    Trong quân đoàn, mỗi đội thường có ba mươi lăm đến hơn bốn mươi người, riêng mấy đội đặc biệt thì con số này dao động trong tầm hai mươi lăm đến hơn ba mươi.

    Nhưng lần này, Tổng Tư Lệnh chỉ tuyển chọn mười hai người, như thế không phải quá ít hay sao?

    Đó là chưa kể, độ tuổi tham gia lại chỉ từ mười bảy đến hai mươi hai.

    Với một đám nhóc chưa dấng thân vào đời thì làm được cái gì ra hồn mà đòi chiến đấu chứ?

    "Tôi không biết, nhưng nghe nói bộ ba trường Tensai cũng tham gia đấy."

    Kế bên, một người đàn ông trung niên mang dáng vẻ tri thức lên tiếng.

    Có vẻ ông ta không để tâm đến số lượng thành viên và độ tuổi của bọn họ lắm.

    Thay vào đó, là những thí sinh tham gia cuộc thi lần này gồm những ai.

    "A, tôi biết bọn họ.

    Bộ ba Bạch - Nhân - Sư của trường Tensai, nghe nói bọn họ rất nổi tiếng."

    Một người đàn ông có vóc dáng béo tròn lên tiếng.

    Gì chứ bộ ba này, đừng nói chỉ nội trong trường Tensai hay các trường đào tạo Sát quỷ sư trẻ tuổi, ngay cả học sinh ở các trường thường còn biết đến họ nữa là.

    Ba người đàn ông vẫn mãi miết trò chuyện xung quanh tấm bảng và chẳng hề để ý rằng, có một cô gái cũng đứng ngay gần đó, nghe toàn bộ cuộc đối thoại của họ, dù rằng cô không hề cố ý hay muốn nghe.

    "Kim Ngưu!"

    Từ phía xa, một chàng trai trẻ cầm theo chiếc túi lớn đựng đồ ăn vặt đang đi về hướng cô.

    Đến nơi, cậu ta nheo mày nhìn vào tấm bảng rồi lại đánh mắt sang nhìn cô, trong đáy mắt thoáng nét kinh thường.

    "Cậu mà cũng đọc mấy cái này à?"

    Kim Ngưu nhướng mày nhìn cậu bạn cùng lớp đứng cạnh hơn mình cả một cái đầu kia, sau cùng cao giọng.

    "Cậu cấm được tớ à, Tiểu Cẩu?"

    Bị cô gọi bằng cái tên mà mình cực kỳ không thích, cậu ta hừ mũi, đôi lông mày đen rậm hơi nhăn lại, có chút khó chịu.

    "Đừng bắt chước Tiểu Hắc gọi tớ là Tiểu Cẩu chứ."

    "Nếu Giải mà biết cậu gọi cậu ấy là Tiểu Hắc, cậu chắc chắn sẽ không toàn vẹn mà tham gia cuộc thi lần này đâu."

    Lờ đi câu nói của cậu, Kim Ngưu chậm rãi nhắc nhở, đôi mắt đen xinh đẹp ẩn hiện nét tinh ranh.

    "Được rồi, không nói mấy chuyện này nữa.

    Giờ chúng ta phải quay trở lại xe thôi, Song Ngư nói Xử Nữ và thầy Xà Phu về rồi."

    Nghe Kim Ngưu nhắc tên cái tên "Cự Giải", cậu bạn kia bất giác rùng mình một cái.

    Cuối cùng đành lảng tránh mà chuyển chủ đề, cùng cô rời đi.

    - Hết Chap 01 -
     
    Back
    Top Bottom