Khác [12 chòm sao] Pháp Sư Xứ Wonderland

[12 Chòm Sao] Pháp Sư Xứ Wonderland
Chương 6: Dược sĩ và Luyện thú sư


Virgo đang ngồi băng bó cho một chú rồng lớn, cô là dược sĩ làm việc tại vùng biên giới phía Bắc này, cơ thể cô có hơi nhỏ so với tuổi của mình, có lẽ là do bẩm sinh nhưng mà khả năng về y dược của cô thật sự rất giỏi, Virgo có thể nói là người có khả năng y học bẩm sinh, đối với dược học, cô học gì cũng nhanh, đối đãi với mọi người lại rất dịu dàng, nhưng mà cơ thể Virgo từ năm cô 15 tuổi đã không phát triển được nữa, kể cả là cô cũng không thể tìm ra cách chữa trị cho chính mình được.

Sở dĩ cô quyết định ở lại biên giới phía Bắc dù nó rất nguy hiểm là bởi vì đây là nơi cô sinh ra và lớn lên, cô không nỡ rời xa nơi đây, và lý do lớn hơn chính là nơi đây vẫn đang xảy ra giao chiến, từ 10 năm trước đã có giao chiến rồi kéo dài đến bây giờ, vô số người bị thương tật vì chiến tranh, Virgo muốn ở lại đây giúp đỡ những người đó, chữa trị cho những người bị thương vì chiến tranh, cô nghĩ đó chính là điều đúng đắn nhất mà cô đã quyết định.

Virgo thở dài nghĩ: "Lần nào cũng làm cho mấy đứa nhóc to xác này bị thương."

Con rồng lớn kia rên rỉ nhìn cô, chân nó bị rách một mảng lớn, gần như là muốn đứt lìa cẳng chân, máu thịt lẫn lộn, Virgo lúc mới đầu chứng kiến cảnh tượng này có hơi hãi hùng một chút nhưng mà giờ cô đã quen, bắt đầu từ năm năm trước cô từ dược sĩ học việc chính thức trở thành dược sĩ chân chính, kể từ lúc đó cô đã bắt đầu đi đến những nơi từng xảy ra giao tranh, tìm kiếm những người bị thương còn sống mà chữa trị cho họ, một cảnh tượng nhìn riết thành quen.

Cô chẳng hề sợ hãi mà chỉ thấy thương cảm cho những con người đang đau đớn vì chiến tranh kia thôi.

Virgo sát trùng vết thương cho con rồng to xác kia lần cuối, sau đó dùng băng quấn lại rồi tiêm cho nó ít thuốc giảm đau, các khớp xương là nơi rất nhạy cảm của loài rồng, bị thương như vậy thật sự khiến chúng rất đau đớn.

"Cố chịu chút nha bé con, chốc nữa sẽ không đau nữa đâu."

Virgo nhẹ giọng trấn an chú rồng đang rên rỉ kia.

"Bé con sao ?

Cô không nhìn lại mình rồi ngó lại nó xem, coi ai mới bé."

Giọng nam vang lên bên tai, trán Virgo nổi gân xanh, cô quay lại lườm gã đó, mái tóc nâu của hắn ánh lên trong ánh nắng của mặt trời, lấp lánh như những hạt bụi trong sương sớm, ngũ quan anh tuấn, thật sự là xiêu lòng người khác, nhưng cái mỏ hỗn của hắn thì không có duyên như gương mặt mình một tí nào, chút xíu đối lập này thôi cũng đủ làm cho hắn mất sạch điểm trong lòng Virgo.

Cô khó chịu: "Anh rảnh thì đi bàn luận chiến sự đi, tới chỗ tôi móc mẻ tôi làm gì."

Capricorn vẫn tiếp tục màn chọc ghẹo: "Sao tôi lại thấy cô còn nhỏ hơn cái hồi lần đầu chúng ta gặp nhau vậy ta ?"

"Lúc đó tôi mà biết anh ngày nào cũng chọc tức tôi thế này thì tôi đã vứt xó anh ở cái rãnh đó rồi."

Virgo nhớ lại lần đầu mình gặp vị công tước phía Bắc này, hắn bị thương nặng và nằm dưới một cái hố rộng do nhiều lần giao chiến mà thành, lúc đó nhìn hắn máu me be bét thảm voi cùng, nếu không nghe thấy tiếng hắn thở nặng nhọc thì cô cũng cho rằng hắn lìa đời rồi cũng nên, thế mà cô cứu hắn bây giờ hắn trả ơn cô thế này đây, mỗi ngày đều ra lệnh cho cô đến quân doanh trị thương cho đàn thú của hắn, sau đó lại thường xuyên châm chọc cô, Virgo ước gì khi ấy mình đã thẳng tay cho hắn một liều thuốc câm miệng cho rồi.

"Tôi đi đây ngài công tước, lần sau ngài còn mở miệng nói mấy lời như vậy nữa là tôi không đến nữa đâu."

Virgo đóng hòm thuốc lại, hướng tới gương mặt cười đắc chí của Capricorn mà nói lời tạm biệt.

"Cô không ở lại ăn cơm sao ?

Tôi dặn đầu bếp làm rất là nhiều món, ở lại đi."

Virgo định bụng sẽ từ chối lời mời thiện ý này rồi rời đi liền luôn, còn ở với cái tên này thêm phút giây nào nữa chắc cô tăng xông mà ngất mất, nhưng mà Virgo còn chưa kịp mở miệng thì đã có một giọng nói còn nhanh hơn cô phát ra từ sau lưng, đồng ý lời mời của Capricorn.

"Thế thì hay quá, tôi cũng vừa mới tới, chúng ta cùng ăn đi !"

Capricorn nâng mắt lên nhìn về phía sau Virgo, Virgo quay về hướng phát ra giọng nói chỉ thấy một cái gái với mái tóc màu bạch kim nổi bật, đôi mắt to hiện lên sắc tím giống như là Amethyst vậy, sâu mà đẹp vô cùng, ngũ quan phải nói là đẹp đẽ hiếm có, nhưng sắc mặt cô ấy có hơi lạnh lùng một chút, Virgo nhìn đến ngây người.

Cô gái đó cũng nhìn Virgo một cái, hơi nhíu mày, sau đó gương mặt rất nhanh lại bình thường lại, cô dời mắt đến bên Capricorn nói: "Chúng ta vào trong thôi, tôi có chuyện muốn nói" Đoạn quay sang Virgo: "Cô cũng cùng vào ăn đi."

Giọng nói cô ấy nhẹ nhàng nhưng lại mang theo chút uy lực trong lời nói, khiến người ta không thể từ chối, Virgo gật đầu rồi cũng đi theo cô gái vào trong.

Chỉ còn mình Capricorn đứng ngơ nhìn theo bóng lưng hai cô gái.

Trên bàn ăn bày đủ các loại món ăn của phương Bắc, nơi đây thật sự rất khắc nghiệt, muốn tìm chút thức ăn ngon cũng khó, chỉ cần một bàn thức ăn bình thường ở trước mặt họ thôi là cũng quý lắm rồi.

"Sao nào, nói đi, tự nhiên cô tới đây rồi chả báo trước tiếng nào như vậy là có chuyện gì ?"

Capricorn nhìn cô gái hỏi

"Ăn đi rồi nói !"

Giọng nói ấy thật sự có chứa thứ uy lực gì đó, Capricorn vội vàng nuốt thức ăn vào miệng, một bữa ăn mà chẳng ai rên lấy một tiếng.

Virgo khó khăn nuốt trôi mấy miếng đồ ăn trong miệng mình.

Sau khi quản gia dọn bàn ăn xong, họ chuyển đến phòng khách ngồi, lúc này Virgo cũng chả biết sao mình lại bị kéo đến đây nữa, cô gái kia nhìn cô nói: "Tôi là Aquarius Jenslay."

Virgo cũng tự giới thiệu: "Tôi là Virgo Apothery

"Chuyện cô một chút tôi sẽ nói, ngồi yên đó chờ tôi chút" Aquarius nói với Virgo rồi quay sang Capricorn bị bơ nãy giờ.

Cô nói: "Chỗ tôi ở, ngôi làng sát biên giới mới bị tấn công"

Capricorn bình thường lạnh lùng giờ lại hiện lên vẻ lúng túng trên mặt: "Cái đó cũng khó dự liệu trước được."

"Ha!

Anh tưởng tôi không biết anh có chủ đích hiến ngôi làng đó làm mồi nhử sao, người dân trong thành ngó một cái liền thấy đám người của anh trà trộn vào rồi, anh nói khó dự liệu, anh nghĩ tôi tin chắc."

"Cái đó, cũng vì chiến thuật cả."

"Chiến thuật của anh là biết tôi vốn sống ở đó, nếu bọn người kia tấn công, tôi có thể đánh một trận tưng bừng với chúng, sau đó làng mất, tôi không còn chỗ dung thân, dù như thế nào thì vẫn tìm đến anh, tới lúc đó anh sẽ ra điều kiện cho tôi, yêu cầu tôi giúp anh, mơ đi Capricorn, cùng lắm là tôi mất đi chỗ ở thôi, tôi chẳng muốn mất đi sự yên bình vốn có của mình đâu."

Aquarius nói một tràng dài, hết kế hoạch của Capricorn khiến hắn hiện rõ sự lúng túng.

"Cô cũng không thể tránh mãi, nhỡ như tôi thất thủ thì cô..."

Capricorn vẫn còn đang định nói hết câu thì Aquarius đã lườm hắn

"Nếu phía Bắc thất thủ, tôi sẽ giết anh."

Cái lườm này làm Capricorn triệt để im lặng, có lẽ hắn thấy áy náy hoặc giả hắn chỉ đang xấu hổ vì những gì mình làm bị phát hiện, chẳng những không thành công mà còn phản tác dụng chứ bình thường mỏ tên này có mười con rồng kéo cũng chẳng kéo lại được mấy lời thô thiển mất nết mà hắn nói ra.

"Chuẩn bị tiền cho tôi đi !"

Aquarius nói "đền bù thiệt hại"

Sau đó Aquarius quay sang Virgo, dưới cái nhìn của Aquarius làm Virgo cảm thấy hơi khó chịu, sau khi Aquarius dời mắt đi Virgo liền thở phào trong lòng, cô gái này cứ có cảm giác làm người ta không thở nổi.

"Cho cô !"

Chẳng biết từ đâu, Aquarius ném cho Virgo một chiếc nhẫn, trên nhẫn đính ba viên đá nhỏ màu lục, nhỏ thiệt nhỏ luôn "Đeo vào đi, không giúp gì nhiều nhưng sẽ làm chậm sự phát triển ngược của lời nguyền."

Virgo và Capricorn đồng thời nhìn Aquarius, Virgo không tin vào tai mình, lời nguyền ?

Cái gì mà phát triển ngược ?

Còn Capricorn dường như tỏ tường, hắn biết bình thường tính cách Aquarius rất nhất quyết, thẳng thắng và không thích bị làm phiền khi nói chuyện riêng nhưng lần này mời Virgo ở lại ăn cơm thì hơi lạ, giờ thì cuối cùng cũng hiểu, Aquarius nhìn ra cơ thể Virgo có vấn đề nên mới giữ lại.

Cơ mà lời nguyền sao !

Capricorn nhìn sang Virgo, hắn chỉ là nghĩ cô gái nhỏ bé này không thể phát triển được nữa là do vốn như vậy, giờ hắn mới để ý, hình như bây giờ trông mặt Virgo còn non nớt hơn lần đầu bọn họ gặp nhau, nhìn cứ như mới 14 tuổi chứ chẳng phải thiếu nữ 18 chút nào, là do hắn hôm nào cũng gặp cô nên không phát hiện sự thay đổi nhỏ này chăng ?

"Tôi ?

Lời nguyền sao ?

Cô nói gì vậy, tuy cơ thể tôi có hơi nhỏ và không giống tuổi của mình lắm nhưng mà lời nguyền là sao chứ ?"

"Cô đeo vào đi, có duyên gặp lại thì tôi sẽ giải thích cho cô, giờ tôi có việc rồi."

Aquarius vừa dứt lời thì liền biến mất, hệt như chỗ vừa rồi chưa từng có ai đứng vậy, tách trà trên bàn vẫn chưa được uống hết, vẫn còn đang toả khói.

Virgo nhìn làn khói mà thất thần, Capricorn nhìn cô, có vẻ hắn chấp nhận rất nhanh.

Hắn nói: "Tin cô ấy đi, cô ấy nói chưa bao giờ sai cả, ít nhất là từ lúc tôi biết cô ấy tới bây giờ, cô ấy chưa bao giờ nói sai bất kì điều gì."

Virgo vẫn còn rối bời, cô hỏi: "Cô ấy là ai vậy ?"

"Aquarius Jenslay, là một pháp sư rất giỏi, cô ấy thông tuệ rất nhiều thứ, tôi thấy sự hiểu biết của cô ấy vượt trội trên cả lãnh địa này, chúng tôi gặp nhau trong một lần tôi bị thương và đang trốn kẻ địch thì thấy cô ấy đi ngang, tính tình cô ấy rất kì quái, không thích phiền phức, không thích chiến tranh càng không thích xen vào chuyện người khác nhưng lần đó cô ấy đã cứu tôi một mạng, ma thuật của cô ấy thật sự rất mạnh, tôi muốn cô ấy đầu quân cho tôi mà không được nên mấy hôm trước mới nảy sinh ý tưởng, cuối cùng cô ấy vẫn không đầu quân cho tôi, giờ tôi còn mất một số tiền lớn nữa chứ, cô nói đi, tôi thảm quá mà !"

"Đáng đời anh !

Không phải ai anh cũng chọc vào được đâu !"

Virgo nói rồi đeo chiếc nhẫn lên tay "Mong rằng sớm gặp lại cô, Aquarius Jenslay"
 
[12 Chòm Sao] Pháp Sư Xứ Wonderland
Chương 7: Cô gái bí ẩn


Đường phố nhộn nhịp tiếng rao, những lời chào mời không ngớt, cảnh tượng thật sự vui vẻ, người khác nếu không biết chắc chắn sẽ nghĩ đây là một con phố hưng thịnh, ai mà nghĩ tới đây lại là vùng đất sát biên giới phía bắc luôn bị chiến tranh chực chờ nuốt chửng, luôn phải đề cao cảnh giác, ấy thế mà người dân nơi đây, không hiểu là đã quen với chiến tranh, chấp nhận sống chung với nó hay là thực chất họ chỉ đang cố tận hưởng nhưng giây phút vui vẻ ngắn ngủi mà họ có được hiện tại hay không.

Aquarius đi lướt qua chợ một lượt, những lời chào mời cứ không ngớt, cô sống ở đây cũng được khoảng chừng hai năm rồi, những người ở đây cũng biết mặt cô, thỉnh thoảng mấy bà cô trong chợ sẽ cho cô ít rau củ mang về, Aquarius cảm thấy cô rất thích sống ở nơi này.

Aquarius đi qua nhiều con đường, cuối cùng dừng trước một cánh cửa cũ kỹ, cô đẩy cánh cửa bám đầy rêu ra, Aquarius nghe thấy được âm thanh tranh luận bên trong.

"Ông chủ, viên đá này thật sự không đắt tới mức đó đâu, làm ơn đi, giảm giá một chút, chỉ một chút thôi."

Giọng nói mang âm hưởng hơi cao, có vẻ đang đấu tranh cũng là đang nài nỉ.

"Nghỉ, dẹp, cút đi !

Cậu nghĩ tôi là đang làm từ thiện chắc, viên đá này quý bao nhiêu, nó là bảo vật hoàng thất của đất nước Crystali mà tôi mua được từ một thương nhân có tiếng đó, cậu nghĩ bốn trăm đồng vàng quá đắt sao, thế thì cút đi !"

Aquarius hơi liếc nhìn viên đá trên bàn một chút, đồng tử cô có vẻ hơi co lại một chút sau đó từ từ thả lỏng ra, đó quả là một viên đá quý, màu sắc xanh trong vắt cùng với văn tự cổ bên trong, là một viên đá ma thuật cấp cao, quả thật rất quý giá.

Aquarius lại ngước lên đánh giá anh chàng đang không ngớt tranh luận để trả giá kia một chút, mái tóc màu đỏ giống rượu van, hơi sẫm màu một chút, nếu đứng trong bóng đêm dễ bị nhìn thành màu nâu đỏ, đôi mắt màu ngọc bích nhìn rất là thu hút.

Sau khi đánh giá xong một lượt, Aquarius lia ánh mắt đi chỗ khác, cô bước tới phá vỡ bầu không khí căng thẳng kia.

"Chú Pon !"

Pon là tên ông chủ tiệm, đây là một cửa tiệm chuyên bán các loại báu vật quý hiếm.

Ông ta nghe thấy giọng Aquarius liền bỏ ngay vẻ kênh kiệu lúc nhìn cậu thanh niên, đổi qua một ánh nhìn triều mến nhìn Aquarius.

"Jenny*, lâu quá mới gặp cháu, vẫn xinh đẹp như vậy, ta có cái này cho cháu nè !"

Ổng nói rồi giựt lấy viên đá mà chàng trai kia đang mân mê đặt lên tay Aquarius.

*Aquarius Jenslay——> Jenslay gọi thân mật là Jenny, đều là Aquarius, sau này người yêu ẻm cũng gọi em là Jenny.

Chàng trai hụt hẫng, quay qua liếc nhìn Aquarius, không nhìn thì thôi, nhìn một cái liền ngây người, Aquarius quay qua nhìn người kia một cái, hai người chạm mắt nhau, người kia chỉ thấy 'lộp bộp' một tiếng trong lòng, nhịp tim bắt đầu tăng nhanh.

Anh ta nhìn sợi dây chuyền đeo trên cổ cô gái, viên pha lê sáng lấp lánh lên, ánh sáng màu bạc nhưng kì lạ thay lại trong suốt, nhìn thấu được cả bên trong, hai mắt người đó sáng lên, ngước lên nhìn Aquarius.

"Có thể—"

"Không !"

Aquarius cắt ngang

Chàng trai đó sửng sốt một chút sau đó thanh âm trở thành nài nỉ: "Tôi còn chưa nói xong mà..."

"Tôi biết anh định nói gì."

Aquarius không nhìn anh ta nữa, cô nâng viên đá lên trước mặt ngắm nghía.

"Cái này bao nhiêu chú Pon ?"

"Bán cho cháu hai trăm đồng vàng nhé!"

Ông chủ tiệm vui cười nói giá với Aquarius, khác với vẻ mặt đối xử với anh ta khi nãy.

Chàng trai bất mãn bĩu môi, kế đó là giọng nói vang khắp tiệm.

"Cái gì chứ !

Hai trăm đồng vàng ?

Lúc nãy ông bán cho tôi là bốn trăm đồng vàng, tôi bảo ông giảm năm mười đồng thôi ông còn bảo lỗ vốn, lúc nãy tôi vốn suy nghĩ định mua với giá bốn trăm rồi, thế mà, thế mà ông bán cho cô gái này có hai trăm đồng vàng thôi, ông có vấn đề hả ông chú !!!"

"Vấn đề gì chứ, con bé này đã giúp đỡ tôi rất nhiều, tôi cho không còn sợ con bé ngại nên mới bán giá đó đó !"

Chàng trai bĩu môi hậm hực đi ra cửa, đóng cửa rầm một tiếng sau đó tiếng bước chân đi mất hút.

Aquarius chỉ biết cười: "Chú làm vậy không sợ mất khách à ?"

"Không sao đâu, tên nhóc đó mặc cả dữ quá, lỗ sạch túi ta mất, cháu lấy cái này đi, tốt cho cháu lắm, theo chú thấy thì viên đá cháu đeo trên cổ không gượng được bao lâu nữa đâu, cháu phải tích trữ càng nhiều càng tốt đá ma thuật mà, viên này là loại cao cấp, cháu giữ đi."

Aquarius lấy tiền ra đưa cho ông chú Pon, sau đó quay người rời đi, cô nhét viên đá quý trong tay vào cái túi trước ngực, cảm giác cơ thể nhẹ đi một chút.

Cô liền men theo con hẻm nhỏ dẫn ra ngoài, đi đến một quán bán đồ ăn.

Aquarius đi vào trong gọi một bát súp bí đỏ ra, sau đó tìm một bàn trống lấp đầy bụng mình.

Đột nhiên có tiếng bước chân lại gần, Aquarius ngẩng mặt lên, là chàng trai lúc nãy, anh ta cũng đang ôm một bát súp khoai tây tới gần chỗ cô, kéo ghế ra sau đó thản nhiên ngồi xuống bàn Aquarius đang ngồi, Aquarius hơi cau mày lại nhưng cũng không nói gì, tiếp tục ăn.

Chàng trai thấy cái cau mày kia liền vội giải thích.

"Ờm thì, cô đừng khó chịu nhé, vì các bàn đều đầy hết rồi nên tôi tới đây ngồi thôi, tôi cũng đang đói bụng mà."

Aquarius nhìn xung quanh, quả thật đều đầy nấc chỗ cả rồi, cô không nói gì, cúi đầu tiếp tục ăn, chàng trai kia lại lên tiếng.

"Tôi là Leo, cô tên gì ấy nhỉ, lúc nãy gặp cô trong tiệm cũng là có duyên mà, giờ gặp lại thì duyên lớn hơn rồi."

Nói xong anh ta còn cười hì hì.

Aquarius phớt lờ, nghĩ thầm: "Nói hay ghê, không phải biết anh theo tôi cả một đoạn đường dài thì tôi cũng tin anh rồi."

"Nè nói gì đi chứ !"

Leo vẫn không bỏ cuộc, anh ta vẫn cứ chằm chằm nhìn sợi dây chuyền trên cổ Aquarius, đôi mắt sáng lên.

Làm một thợ săn báu vật, anh ta mê muội những món đồ quý hiếm, viên đá trên cổ cô gái chắc chắn chính là 'Thất Thần Lệ'.

Thất Thần Lệ có tổng cộng bảy viên, Leo lật tung cả đất nước rồi mà cũng chỉ kiếm được sáu viên, thì ra viên còn lại là ở trên người cô gái này, Leo có một sự say mê không thể nói rõ được với bảy viên đá quý này.

Tương truyền, Thất Thần Lệ chính là giọt nước mắt của bảy vị thần tạo nên thế giới này, sau khi tạo ra con người và vạn vật, thế giới xảy ra rất nhiều biến cố, cũng có rất nhiều kẻ không phải người cũng chẳng phải thần lăm le thế giới mà họ tạo ra, chiến tranh bùng nổ, có rất nhiều chủng tộc bị cuống vào trong trận chiến, bảy vị thần thấy thế giới mình dày công dựng lên sắp đến bờ diệt vong, bọn họ đã quyết định, đưa một phần linh hồn vào trong giọt nước mắt kết tinh, để ở bảy điểm cực của thế giới để trấn giữ, sau đó mấy vạn năm trôi đi, thế giới trở lại yên bình, những viên đá đó cũng được con người tìm thấy, chiến tranh đã không còn, nhưng những bảo vật đó là vô giá, vô cùng quý báu, Leo làm thợ săn báu vật mười năm rồi, đi đến cùng trời cuối đất mới có thể tìm được sáu viên.

Chỉ còn viên cuối cùng, nằm trong tay cô gái này, có lẽ cũng là viên mạnh nhất, nhìn thứ ánh sáng mà nó phát ra, anh say mê mà nhìn.

Aquarius đã ăn xong, cô liếc chàng trai đối diện một cái nói: "Nếu còn đi theo tôi...."

Aquarius hơi dừng lại, cô đưa tay lên, ngón trỏ nhắm thẳng vào tóc mai của chàng trai, sau đó một tia nước có vận tốc cực lớn xẹt ngang qua, trong nháy mắt, không thấy gì cũng chả cảm nhật được gì, nhưng mà tóc của Leo đã rơi xuống sàn một chùm nhỏ.

Anh khiếp sợ nhìn cô gái, không nói nên lời, cô quay lưng đi để lại người vẫn đang mở to đôi mắt mà nhìn.

Leo đổ mồ hôi: "Hung dữ thật đấy !"

Aquarius về tới căn trọ của mình lúc chiều tà, cô nhoài người trên chiếc giường gỗ cũ, vang lên tiếng cót két, đưa mắt nhìn lên trần nhà không biết là đang suy nghĩ điều gì.

Aquarius nhắm mắt lại, sắp chìm vào giấc ngủ.

"Lộp bộp"

Cửa sổ nhà trọ bị đẩy ra, tiếng động không lớp nhưng thính giác nhạy bén của Aquarius đã bắt được âm thanh đó, cô chớp mắt một cái, nhưng không quay người lại mà nhắm mắt ngủ tiếp.

Chàng trai vừa nhảy vào từ cửa sổ nở một nụ cười vui vẻ vì đột nhập thành công, mái tóc đỏ phản chiếu dưới ánh trăng lại lấp lánh một cách kì lạ, anh đi tới bên giường, nhìn xuống cô gái, sau đó hơi cuối mình quan sát viên đá trên cổ Aquarius, hai mắt sáng rỡ, anh chỉ định nhìn kĩ hơn thôi nhưng mà làm sao cưỡng lại sức hấp dẫn của viên đá, liền đưa tay ra chạm vào.

Ngay lập tức, chỉ trong một khoảnh khắc, cô gái dường như đang ngủ rất say chuyển động đôi tay của mình, bắt lấy tay Leo ngay lập tức, sau đó một đường khoá tay đối phương lại, những giọt nước trong suốt kết tinh thành một chiếc vòng tay, cô bật dậy quật ngã Leo xuống giường sau đó nhìn anh từ trên xuống.

Leo bất ngờ không kịp phòng bị, đầu bị đè xuống giường, hay tay bị còng lại, anh ngửa đầu nhìn cô gái:

"Cái gì vậy cô nương, đau quá trời ơi !!!!

Cô làm gì tay tôi vậy ?"

"Nói xem anh đã làm gì để tôi phải làm vậy nào ?"

Aquarius cao ngạo nhìn Leo từ trên xuống

"Tôi... tôi có làm gì đâu, chẳng qua tôi thích sợi dây chuyền của cô nên muốn ngắm một chút thôi, làm ơn buông ra đi, tôi đau quá."

"Không buông, nếu anh chỉ nhìn thôi thì đã không như vậy rồi, tôi sẽ gọi quân đội đến tống anh vào tù."

Leo hốt hoảng: "Gì ?

Tôi chưa làm gì mà !"

"Tôi mà đợi anh làm gì rồi mới chộp đầu anh thì tôi là con ngu."

Nói rồi Aquarius cô thả cái tay đang ấn đầu Leo ra, ngồi sang kế bên nhìn anh chật vật với cái còng tay, Aquarius đưa hai ngón tay lên đầu, sau đó đọc một câu thần chú - là thần dao cách cảm.

Đầu bên kia, Capricorn đang ngủ bỗng bật dậy, anh nghe thấy giọng Aquarius vang vọng trong đầu, chàng công tước nhìn xung quanh trong hoang mang.

"Gì vậy, tôi ngủ trong phòng mà cô cũng ám tôi được sao bà cô ?"

"Gọi đội kị sĩ của anh tới nhà tôi ngay, có đồ muốn cho anh !"

Aquarius dùng tông giọng rất nhẹ nhàng, như là đang trò truyện cũng là đang thương lượng, nhưng mà ý trên mặt chữ 'nếu anh không cử người qua tôi sẽ không để anh ngủ yên đâu'

Capricorn bị mất giấc ngủ nên hơi khó chịu, anh hỏi: "Chuyện gì mà nửa đêm nửa hôm còn gọi đội kị sĩ, chẳng phải mấy việc đội kị sĩ làm được cô đều có thể làm sao.

Bọn họ đều nghỉ ngơi sớm để sáng còn luyện tập nữa mà."

"Không nghe thấy trọng điểm à, tôi có đồ cho anh !"

Aquarius lặp lại lần nữa.

"Đồ gì mà phải đưa bây giờ ?

Cô không đợi tới sáng được sao quý cô, chúng tôi cần phải nghỉ ngơi nữa mà !"

Capricorn nheo mắt, anh vẫn chưa thể tỉnh ngủ hoàn toàn.

Aquarius thở dài, cô nói: "Chẳng phải anh luôn muốn tôi vào đội kị sĩ sao, tôi không vào nhưng tôi tặng anh người thay thế tôi."

Capricorn: "???

Tôi cần mỗi cô thôi, bao nhiêu người có thực lực ngang cô chứ !

Sao mà thay được !"

"Cũng không bằng tôi nhưng để xem..."

Aquarius nói xong ánh mắt cô hơi sáng lên một chút, đồng tử từ màu tím đổi sang màu vàng ánh kim, cô nhìn thẳng vào Leo đang nằm vật vã trên giường: "Ừm... chỉ số ma lực 750/1000n* sẽ còn phát triển được, chỉ số thể lực... vì là một tên trộm cho nên thể lực được mài giũa khá tốt.

Kĩ năng chiến đấu, hm khá tốt đó, các chỉ số đều hơn người bình thường, còn hệ mana thì—" Đột nhiên Aquarius ngừng lại.

Capricorn bên kia sốt ruột, bởi vì theo đánh giá của Aquarius - cô nàng có đôi mắt 'nhìn thấu' - một trong những đôi mắt vô cùng hiếm có, suốt một thế kỉ, trong một vạn người chỉ có duy nhất một người sở hữu thì năng lực của người kia là vô cùng tốt, đột nhiên Aquarius dừng lại là anh lo lắng hỏi thúc giục: "Hệ gì ? mana là hệ gì ?

Nói nhanh lên đi, tôi cử đội kị sĩ qua liền giờ nè !"

"Không có !"

"Gì ?"

Capricorn hoang mang

Aquarius nói rõ hơn: "Ừm... tôi nhìn không ra, có lẽ vì anh ta chưa từng sử dụng mana nên hệ ma lực vẫn chưa được đánh thức nhưng đối với một người chưa từng luyện qua thì 750n là một con số vô cùng cao.

Làm sao ?

Anh có lấy không ?"

"Lấy lấy lấy, tôi còn mong chờ gì hơn nữa chứ !"

Capricorn hưng phấn trả lời, anh vốn muốn cho Aquarius vào đội kị sĩ nhưng mà cô nàng khó chịu đó cứ tìm lý do thoái thác, giờ lại vớ được cục mồi ngon, sao mà không hưng phấn cho được, mà nói chứ người ưu tú nhưng vậy sao lại đi làm trộm để cô gái đó bắt được rồi giao cho mình vậy chứ.

Capricorn lập tức điều động năm kị sĩ đến nơi Aquarius ở để áp giải "phạm nhân" về, mặc dù các kị sĩ rất là bất mãn với nhiệm vụ đột xuất lúc nửa đêm nhưng họ vẫn làm vì nghe nói người giao nhiệm vụ là Aquarius.

/* Chú thích: Chỉ số ma lực: ma lực ở thể giới này được đo bằng thước đo chỉ số, trước đây người có số ma lực cao nhất được đo ra là 1000n (n là nano - đơn vị của mana) sau đó người ta không còn đo được một chỉ số nào cao hơn như vậy nữa nên mặc định chỉ số đó là giới hạng của nano ở thời điểm hiện tại, 750/1000n được tính là chỉ số cao, bởi vì người bình thường thường chỉ có chỉ số ma lực ở ngưỡng 300 - 400n./

Những chỉ số khác cũng tương tự (thể lực có đơn vị đo là p tức là power .

Bên phía Aquarius sau khi thần giao cách cảm xong, thì quay sang Leo, mắt cô vẫn còn đọng lại chút ánh sáng vàng, Leo cứ nhìn vào nó mãi, có cảm giác đã từng thấy ở đâu đó rồi, cảm giác vô cùng quen mắt.

"Anh là Leo sao ?"

Aquarius lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Leo bĩu môi: "Phải đó bà cô hung dữ, cô định đưa tôi tới đội kị sĩ sao, cách trói buộc của cô hay lắm, làm tôi mất đi tự do rồi !"

Aquarius không trả lời trọng điểm của câu nói nữa, cô lạnh giọng: "Nằm lại cho đàng hoàng, không thì đội kị sĩ lại nghĩ tôi bắt nạt anh."

"Cô rõ ràng bắt nạt tôi !"

Aquarius lại chỉ nhìn anh mà không nói gì, Leo cũng nhìn cô, vốn tưởng Aquarius là một người vô cùng lạnh lùng, vì từ lần đầu tiên gặp nhau cô đã thích cắt ngang lời người khác nói, hay trưng ra khuôn mặt vô cảm, thậm chí suốt lúc theo dõi cô về đến nhà, nhìn thấy cô nói chuyện với mọi người trông có vẻ rất vui, nhưng thứ anh cảm nhận được từ nhưng lời nói gà nụ cười ấy chỉ là qua loa lấy lệ chứ chẳng hề có cảm xúc gì nhiều, nhưng thứ anh nhìn thấy trong đôi mắt của Aquarius làm anh hốt hoảng, tuy biểu cảm đó chỉ lướt qua vài giây thôi nhưng nó làm Leo nhớ rõ tới tận giây phút sau này khi họ ở bên nhau - một biểu cảm bi thương mà anh chưa từng thấy.

- End chap -

Xin lỗi mọi người vì ra chap chậm nhiều ngày nhiều tháng ạ 🥹 chap này không dài lắm nhưng nó dài hơn bình thường, tự nhiên tới chap này cụt ngôn từ nên không viết được, phải dành cả tháng trời để viết nhưng nó cũng không hay vì ngôn từ mình dùng nó cứ cụt cụt ý, xin lỗi mọi người nhiều lắm 🥹
 
Back
Top Dưới