[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 118,052
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[12 Chòm Sao] Pháp Sư Xứ Wonderland
Chương 6: Dược sĩ và Luyện thú sư
Chương 6: Dược sĩ và Luyện thú sư
Virgo đang ngồi băng bó cho một chú rồng lớn, cô là dược sĩ làm việc tại vùng biên giới phía Bắc này, cơ thể cô có hơi nhỏ so với tuổi của mình, có lẽ là do bẩm sinh nhưng mà khả năng về y dược của cô thật sự rất giỏi, Virgo có thể nói là người có khả năng y học bẩm sinh, đối với dược học, cô học gì cũng nhanh, đối đãi với mọi người lại rất dịu dàng, nhưng mà cơ thể Virgo từ năm cô 15 tuổi đã không phát triển được nữa, kể cả là cô cũng không thể tìm ra cách chữa trị cho chính mình được.
Sở dĩ cô quyết định ở lại biên giới phía Bắc dù nó rất nguy hiểm là bởi vì đây là nơi cô sinh ra và lớn lên, cô không nỡ rời xa nơi đây, và lý do lớn hơn chính là nơi đây vẫn đang xảy ra giao chiến, từ 10 năm trước đã có giao chiến rồi kéo dài đến bây giờ, vô số người bị thương tật vì chiến tranh, Virgo muốn ở lại đây giúp đỡ những người đó, chữa trị cho những người bị thương vì chiến tranh, cô nghĩ đó chính là điều đúng đắn nhất mà cô đã quyết định.
Virgo thở dài nghĩ: "Lần nào cũng làm cho mấy đứa nhóc to xác này bị thương."
Con rồng lớn kia rên rỉ nhìn cô, chân nó bị rách một mảng lớn, gần như là muốn đứt lìa cẳng chân, máu thịt lẫn lộn, Virgo lúc mới đầu chứng kiến cảnh tượng này có hơi hãi hùng một chút nhưng mà giờ cô đã quen, bắt đầu từ năm năm trước cô từ dược sĩ học việc chính thức trở thành dược sĩ chân chính, kể từ lúc đó cô đã bắt đầu đi đến những nơi từng xảy ra giao tranh, tìm kiếm những người bị thương còn sống mà chữa trị cho họ, một cảnh tượng nhìn riết thành quen.
Cô chẳng hề sợ hãi mà chỉ thấy thương cảm cho những con người đang đau đớn vì chiến tranh kia thôi.
Virgo sát trùng vết thương cho con rồng to xác kia lần cuối, sau đó dùng băng quấn lại rồi tiêm cho nó ít thuốc giảm đau, các khớp xương là nơi rất nhạy cảm của loài rồng, bị thương như vậy thật sự khiến chúng rất đau đớn.
"Cố chịu chút nha bé con, chốc nữa sẽ không đau nữa đâu."
Virgo nhẹ giọng trấn an chú rồng đang rên rỉ kia.
"Bé con sao ?
Cô không nhìn lại mình rồi ngó lại nó xem, coi ai mới bé."
Giọng nam vang lên bên tai, trán Virgo nổi gân xanh, cô quay lại lườm gã đó, mái tóc nâu của hắn ánh lên trong ánh nắng của mặt trời, lấp lánh như những hạt bụi trong sương sớm, ngũ quan anh tuấn, thật sự là xiêu lòng người khác, nhưng cái mỏ hỗn của hắn thì không có duyên như gương mặt mình một tí nào, chút xíu đối lập này thôi cũng đủ làm cho hắn mất sạch điểm trong lòng Virgo.
Cô khó chịu: "Anh rảnh thì đi bàn luận chiến sự đi, tới chỗ tôi móc mẻ tôi làm gì."
Capricorn vẫn tiếp tục màn chọc ghẹo: "Sao tôi lại thấy cô còn nhỏ hơn cái hồi lần đầu chúng ta gặp nhau vậy ta ?"
"Lúc đó tôi mà biết anh ngày nào cũng chọc tức tôi thế này thì tôi đã vứt xó anh ở cái rãnh đó rồi."
Virgo nhớ lại lần đầu mình gặp vị công tước phía Bắc này, hắn bị thương nặng và nằm dưới một cái hố rộng do nhiều lần giao chiến mà thành, lúc đó nhìn hắn máu me be bét thảm voi cùng, nếu không nghe thấy tiếng hắn thở nặng nhọc thì cô cũng cho rằng hắn lìa đời rồi cũng nên, thế mà cô cứu hắn bây giờ hắn trả ơn cô thế này đây, mỗi ngày đều ra lệnh cho cô đến quân doanh trị thương cho đàn thú của hắn, sau đó lại thường xuyên châm chọc cô, Virgo ước gì khi ấy mình đã thẳng tay cho hắn một liều thuốc câm miệng cho rồi.
"Tôi đi đây ngài công tước, lần sau ngài còn mở miệng nói mấy lời như vậy nữa là tôi không đến nữa đâu."
Virgo đóng hòm thuốc lại, hướng tới gương mặt cười đắc chí của Capricorn mà nói lời tạm biệt.
"Cô không ở lại ăn cơm sao ?
Tôi dặn đầu bếp làm rất là nhiều món, ở lại đi."
Virgo định bụng sẽ từ chối lời mời thiện ý này rồi rời đi liền luôn, còn ở với cái tên này thêm phút giây nào nữa chắc cô tăng xông mà ngất mất, nhưng mà Virgo còn chưa kịp mở miệng thì đã có một giọng nói còn nhanh hơn cô phát ra từ sau lưng, đồng ý lời mời của Capricorn.
"Thế thì hay quá, tôi cũng vừa mới tới, chúng ta cùng ăn đi !"
Capricorn nâng mắt lên nhìn về phía sau Virgo, Virgo quay về hướng phát ra giọng nói chỉ thấy một cái gái với mái tóc màu bạch kim nổi bật, đôi mắt to hiện lên sắc tím giống như là Amethyst vậy, sâu mà đẹp vô cùng, ngũ quan phải nói là đẹp đẽ hiếm có, nhưng sắc mặt cô ấy có hơi lạnh lùng một chút, Virgo nhìn đến ngây người.
Cô gái đó cũng nhìn Virgo một cái, hơi nhíu mày, sau đó gương mặt rất nhanh lại bình thường lại, cô dời mắt đến bên Capricorn nói: "Chúng ta vào trong thôi, tôi có chuyện muốn nói" Đoạn quay sang Virgo: "Cô cũng cùng vào ăn đi."
Giọng nói cô ấy nhẹ nhàng nhưng lại mang theo chút uy lực trong lời nói, khiến người ta không thể từ chối, Virgo gật đầu rồi cũng đi theo cô gái vào trong.
Chỉ còn mình Capricorn đứng ngơ nhìn theo bóng lưng hai cô gái.
Trên bàn ăn bày đủ các loại món ăn của phương Bắc, nơi đây thật sự rất khắc nghiệt, muốn tìm chút thức ăn ngon cũng khó, chỉ cần một bàn thức ăn bình thường ở trước mặt họ thôi là cũng quý lắm rồi.
"Sao nào, nói đi, tự nhiên cô tới đây rồi chả báo trước tiếng nào như vậy là có chuyện gì ?"
Capricorn nhìn cô gái hỏi
"Ăn đi rồi nói !"
Giọng nói ấy thật sự có chứa thứ uy lực gì đó, Capricorn vội vàng nuốt thức ăn vào miệng, một bữa ăn mà chẳng ai rên lấy một tiếng.
Virgo khó khăn nuốt trôi mấy miếng đồ ăn trong miệng mình.
Sau khi quản gia dọn bàn ăn xong, họ chuyển đến phòng khách ngồi, lúc này Virgo cũng chả biết sao mình lại bị kéo đến đây nữa, cô gái kia nhìn cô nói: "Tôi là Aquarius Jenslay."
Virgo cũng tự giới thiệu: "Tôi là Virgo Apothery
"Chuyện cô một chút tôi sẽ nói, ngồi yên đó chờ tôi chút" Aquarius nói với Virgo rồi quay sang Capricorn bị bơ nãy giờ.
Cô nói: "Chỗ tôi ở, ngôi làng sát biên giới mới bị tấn công"
Capricorn bình thường lạnh lùng giờ lại hiện lên vẻ lúng túng trên mặt: "Cái đó cũng khó dự liệu trước được."
"Ha!
Anh tưởng tôi không biết anh có chủ đích hiến ngôi làng đó làm mồi nhử sao, người dân trong thành ngó một cái liền thấy đám người của anh trà trộn vào rồi, anh nói khó dự liệu, anh nghĩ tôi tin chắc."
"Cái đó, cũng vì chiến thuật cả."
"Chiến thuật của anh là biết tôi vốn sống ở đó, nếu bọn người kia tấn công, tôi có thể đánh một trận tưng bừng với chúng, sau đó làng mất, tôi không còn chỗ dung thân, dù như thế nào thì vẫn tìm đến anh, tới lúc đó anh sẽ ra điều kiện cho tôi, yêu cầu tôi giúp anh, mơ đi Capricorn, cùng lắm là tôi mất đi chỗ ở thôi, tôi chẳng muốn mất đi sự yên bình vốn có của mình đâu."
Aquarius nói một tràng dài, hết kế hoạch của Capricorn khiến hắn hiện rõ sự lúng túng.
"Cô cũng không thể tránh mãi, nhỡ như tôi thất thủ thì cô..."
Capricorn vẫn còn đang định nói hết câu thì Aquarius đã lườm hắn
"Nếu phía Bắc thất thủ, tôi sẽ giết anh."
Cái lườm này làm Capricorn triệt để im lặng, có lẽ hắn thấy áy náy hoặc giả hắn chỉ đang xấu hổ vì những gì mình làm bị phát hiện, chẳng những không thành công mà còn phản tác dụng chứ bình thường mỏ tên này có mười con rồng kéo cũng chẳng kéo lại được mấy lời thô thiển mất nết mà hắn nói ra.
"Chuẩn bị tiền cho tôi đi !"
Aquarius nói "đền bù thiệt hại"
Sau đó Aquarius quay sang Virgo, dưới cái nhìn của Aquarius làm Virgo cảm thấy hơi khó chịu, sau khi Aquarius dời mắt đi Virgo liền thở phào trong lòng, cô gái này cứ có cảm giác làm người ta không thở nổi.
"Cho cô !"
Chẳng biết từ đâu, Aquarius ném cho Virgo một chiếc nhẫn, trên nhẫn đính ba viên đá nhỏ màu lục, nhỏ thiệt nhỏ luôn "Đeo vào đi, không giúp gì nhiều nhưng sẽ làm chậm sự phát triển ngược của lời nguyền."
Virgo và Capricorn đồng thời nhìn Aquarius, Virgo không tin vào tai mình, lời nguyền ?
Cái gì mà phát triển ngược ?
Còn Capricorn dường như tỏ tường, hắn biết bình thường tính cách Aquarius rất nhất quyết, thẳng thắng và không thích bị làm phiền khi nói chuyện riêng nhưng lần này mời Virgo ở lại ăn cơm thì hơi lạ, giờ thì cuối cùng cũng hiểu, Aquarius nhìn ra cơ thể Virgo có vấn đề nên mới giữ lại.
Cơ mà lời nguyền sao !
Capricorn nhìn sang Virgo, hắn chỉ là nghĩ cô gái nhỏ bé này không thể phát triển được nữa là do vốn như vậy, giờ hắn mới để ý, hình như bây giờ trông mặt Virgo còn non nớt hơn lần đầu bọn họ gặp nhau, nhìn cứ như mới 14 tuổi chứ chẳng phải thiếu nữ 18 chút nào, là do hắn hôm nào cũng gặp cô nên không phát hiện sự thay đổi nhỏ này chăng ?
"Tôi ?
Lời nguyền sao ?
Cô nói gì vậy, tuy cơ thể tôi có hơi nhỏ và không giống tuổi của mình lắm nhưng mà lời nguyền là sao chứ ?"
"Cô đeo vào đi, có duyên gặp lại thì tôi sẽ giải thích cho cô, giờ tôi có việc rồi."
Aquarius vừa dứt lời thì liền biến mất, hệt như chỗ vừa rồi chưa từng có ai đứng vậy, tách trà trên bàn vẫn chưa được uống hết, vẫn còn đang toả khói.
Virgo nhìn làn khói mà thất thần, Capricorn nhìn cô, có vẻ hắn chấp nhận rất nhanh.
Hắn nói: "Tin cô ấy đi, cô ấy nói chưa bao giờ sai cả, ít nhất là từ lúc tôi biết cô ấy tới bây giờ, cô ấy chưa bao giờ nói sai bất kì điều gì."
Virgo vẫn còn rối bời, cô hỏi: "Cô ấy là ai vậy ?"
"Aquarius Jenslay, là một pháp sư rất giỏi, cô ấy thông tuệ rất nhiều thứ, tôi thấy sự hiểu biết của cô ấy vượt trội trên cả lãnh địa này, chúng tôi gặp nhau trong một lần tôi bị thương và đang trốn kẻ địch thì thấy cô ấy đi ngang, tính tình cô ấy rất kì quái, không thích phiền phức, không thích chiến tranh càng không thích xen vào chuyện người khác nhưng lần đó cô ấy đã cứu tôi một mạng, ma thuật của cô ấy thật sự rất mạnh, tôi muốn cô ấy đầu quân cho tôi mà không được nên mấy hôm trước mới nảy sinh ý tưởng, cuối cùng cô ấy vẫn không đầu quân cho tôi, giờ tôi còn mất một số tiền lớn nữa chứ, cô nói đi, tôi thảm quá mà !"
"Đáng đời anh !
Không phải ai anh cũng chọc vào được đâu !"
Virgo nói rồi đeo chiếc nhẫn lên tay "Mong rằng sớm gặp lại cô, Aquarius Jenslay"