Aries cầm lấy chiếc lược bằng ngọc lưu ly chải mái tóc dài hơi xoăn lại của mình, cô ngắm nhìn bản thân trước gương một chút, rồi tới bên khung cửa sổ trong phòng của mình, cô ngồi bên cửa sổ, trông ra ngoài phòng, gương mặt lại mang nét buồn không thể nào che đậy được trên gương mặt kiều diễm của nàng tiểu thư ấy.
Cánh cửa sổ hé mở, vài chú chim bay lại ríu rít trước cửa sổ của Aries, cô đưa tay ra cho chúng đậu lên, rồi lại lẩm nhẩm thứ ngôn ngữ gì đó, sau đó mỉm cười vui vẻ.
Cốc cốc
Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, ngoài cửa là một giọng nữ:
"Tiểu thư Aries, ngài Bá tước cho gọi cô."
Aries hồi thần, quay người lại, lũ chim vẫn ở ngoài cửa ríu rít, Aries bước xuống khỏi cửa sổ, hít một hơi sâu sau đó mỉm cười nói với hầu nữ:
"Nói với cha, ta chuẩn bị một chút rồi xuống ngay."
Hầu nữ cúi đầu, lui xuống, Aries soi mình trong gương lần nữa, cô quay ra đóng cửa sổ lại, hai tay dấm dúi vào nhau, hít thêm một hơi nữa, cô bước ra khỏi phòng, đến phòng làm việc của cha cô.
Ông ấy đang ngồi trên ghế trong phòng làm việc, tay vẫn cứ ký mớ giấy chất đống kia.
Aries gõ cửa:
"Thưa cha có việc gọi con !"
Ông ta dừng bút, ngước đôi mắt lạnh lùng và gương mặt nghiêm nghị lên, mở giọng nói:
"Ngày mai hầu tước Aclipse sẽ đưa con trai ông ấy tới nhà chúng ta, con biết đó - là công tử Luan Aclipse, chuẩn bị cho tốt vào, mối hôn sự này sẽ tốt cho việc làm ăn của chúng ta, ông ấy nói sính lễ cho gia đình ta sẽ là một mỏ đá Aquamarine mà gia tộc ấy nắm giữ."
Aries im lặng cúi mặt, cô biết chứ, biết cha mình và hầu tước đã định mối hôn sự này từ lâu, Aries cũng không muốn cãi lại lời của cha mình, hôn nhân chính trị trong giới quý tộc nhiều như cơm bữa, chuyện này xảy ra với Aries cũng không lạ gì, nếu là lúc trước cô sẽ gật đầu đồng ý ngay mà không ngần ngại gì nhưng bây giờ, Aries có người cô thương rồi, phải làm sao, nếu mối hôn sự này được tiến hành thì chẳng phải là mối tình đơn phương nhen nhóm trong cô bấy lâu nay bị dập tắt mất sao.
Aries còn chưa cho người đó biết tâm ý mình mà, phải làm sao mới được đây.
"..ries ?....
Aries ?
Con có nghe ta nói gì không ?
Về phòng chuẩn bị đi !"
Aries ngập ngừng: "...Con..."
Bá tước Onarido ngước anh mắt lạnh lùng lên, Aries im bặt, cô lặng lẽ cúi người, quay lưng đi về phòng mình, từ lúc đó, cô không hé một lời nào nữa.
Lúc đêm xuống, Aries ngồi thẫn thờ trước cửa sổ, những chú chim bên ngoài cũng không còn ríu rít như lúc ban sáng nữa, chúng chỉ bay xung quanh, không thể chạm được vào Aries cũng không thể an ủi được cô.
Soạt một tiếng, Aries nghe thấy tiếng bước chân, Aries giật mình, cô quay người lại, một người đàn ông xa lại có ngoại hình nổi bật đang đứng trong phòng cô.
Cộp cộp
Hắn bước đến gần Aries sau đó nhìn thẳng vào mắt cô, Aries sợ hãi lùi về phía sau, nhưng lưng cô đụng phải cửa sổ, Aries ngước mắt lên trừng người kia.
Hắn lên tiếng:
"Cô không nên dùng ánh mắt đó để nhìn 'con đường thứ ba' của cô đâu."
Con đường thứ ba ?
Aries thần nghĩ kẻ này thật kỳ quái, Aries định mở miệng hỏi, hắn lại bước tới gần, cô gần như sắp la lên thì hắn lại đưa cho cô một phông thư sau đó nói:
"Nếu cô muốn kết hôn thì không cần phải đọc nó, cứ trực tiếp đốt đi và coi như ta chưa từng xuất hiện ở đây, còn không muốn hôn nhân chính trị thì cầm lấy phong thư này đến hoàng cung trong vòng ngày mai, nhớ không được để người trong nhà biết nha, nếu không nữ hoàng cũng không cứu được cô, chỉ cần đến hoàng cung thôi rồi đứa thứ này...."
Hắn lấy thêm cái lệnh bài chạm khắc tinh tế rồi đứa Aries
"...Thấy không, dấu ấn hoàng gia ấy.
Chùm cho kín khi đến, đừng để người khác biết cô là con nhà bá tước nha, như vậy sau này nữ hoàng mới có thể giúp cô..."
Aries ngơ ngác tiếp nhận phong thư và lệnh bài đến khi người đó biến mất giữa màn đêm, cô cũng không kịp hỏi hắn ta thứ gì.
Cho tới hôm sau, thị nữ vào phòng và chuẩn bị cho buổi gặp mặt của Aries và công tử Luan nhà hầu tước Aclipse, Aries vẫn ở trong phòng mân mê lá thư người đàn ông hôm qua đưa cho, thị nữ chải tóc cho Aries, thay cho cô một chiếc váy lộng lẫy.
Sau khi làm xong mọi thứ Aries xuống phòng khách để gặp Luan.
Vị công tử này ăn mặc chỉnh tề, ngồi trên ghế và tay đang cầm tách trà uống, nghe tiếng bước chân, anh ta ngước lên nhìn, sau đó mỉm cười với Aries:
"Nghe danh sắc đẹp của tiểu thư, nay có dịp diện kiến.
Thật là vinh hạnh cho ta !"
Aries chỉ nhìn Luan mà không nói, cô bước đến bên bàn ngồi xuống, Luan hơi căng thẳng, rõ ràng cha nói cô gái này rất nhút nhát mà, ánh mắt kia là sao chứ.
Luan biết ánh mắt đó và cũng biết câu tiếp theo mình sắp nói là gì:
"Thật xin lỗi thưa tiểu thư, tôi đoán có lẽ cô không thích cuộc hôn nhân này nhưng tôi cũng không có lựa chọn nào khác, tôi không thể làm trái ý cha mình."
Aries uống một ngụm trà, cô ra hiệu cho người hầu ra ngoài, sau khi cửa được đóng kín cẩn thận, Aries lên tiếng:
"Công tử Luan, ta chỉ muốn hỏi một điều, ngài muốn cuộc hôn nhân này không ?"
Luan đổ mồ hôi hột, không nghĩ tới Aries sẽ hỏi thẳng như vậy luôn, đương nhiên anh không muốn, người như Luan ghét nhất là bị người khác quyết định thay mình nhưng mà cưới Aries là bước đi đầu tiên để làm người thừa kế nhà hầu tước, anh không có lựa chọn thứ hai.
Aries nhìn ra tâm tư của người trước mắt, cô lại chèn thêm một câu nữa:
"Thưa công tử, ngài kế nhiệm là chuyện của gia đình ngài, không nhất thiết cùng tôi chen vào một chỗ thì tốt cho sự nghiệp của ngài."
Luan sửng sốt, cuối cùng lại mỉm cười, anh ta lại hỏi một câu khác mà không trả lời câu hỏi của Aries:
"Thế tôi mạo phạm hỏi tiểu thư đây một câu, cô đã có người trong lòng rồi chứ ?"
Aries hơi cúi đầu lưỡng lự một chút rồi nói:
"Ngài biết đội trưởng của quân đội hoàng gia chứ, anh ấy là người trong lòng ta !"
Luan không ngờ Aries lại nói thật.
Anh ta lại cười sau đó gật đầu:
"Quả thật ta có hơi nông cạn khi dựa vào tiếng tăm của hôn thê mà định sự nghiệp cho bản thân mình.
Giờ ta nói cho tiểu thư biết, ta quả thật không muốn cuộc hôn nhân này bởi vì trong lòng ta có chỗ cho một người khác rồi nhưng ta lại không thể làm trái ý cha mình, cô biết đấy, ngài hầu tước cũng đáng sợ không thua gì cha cô đâu."
Aries ngước mặt lên:
"Được, chỉ cần ngài không cản trở ta, ta giúp ngài tránh cuộc hôn nhân này."
Luan hơi ngạc nhiên nhìn Aries đứng dậy
"Tiễn khách được rồi, buổi thương lượng thuận lợi, tôi còn có việc phải làm, chào công tử."
Luan nhìn bóng lưng Aries rời đi, trong lòng thầm đánh cược không biết Aries sẽ làm gì để hủy hôn, nhưng cũng may đối phương là người hiểu biết.
Anh thấy nhẹ lòng hơn rồi.
Aries về phòng mình đóng cửa lại, cô thở ra thật mạnh rồi thầm mỉm cười, cũng không biết lấy đâu ra dũng khí để đàm phán thương lượng nữa, lỡ đâu hắn là người xấu chắc Aries tiêu đời quá.
Aries nhanh chóng cầm lấy phong thư mà người đàn ông hôm qua đưa, cho tới sáng hôm nay cô vẫn luôn do dự liệu mình có nên làm vậy không, cũng không biết lai lịch người kia ra sao, nhưng từ nhỏ cô đã là con rối của cha mình rồi, lần này cô muốn đánh cược để thoát khỏi sự điều khiển của cha, tìm cho mình một con đường khác.
Aries mở phong thư ra đọc, nội dung là:
"Gửi tiểu thư Aries Phillarios !
Ta là nữ hoàng của Zodarius, hiện tại ta đang cần cô và sức mạnh của cô, ta sẽ giải thích về chuyện này sau khi cô đến cung điện hoàng gia, ta biết hiện cô đang gặp khó khăn với cha mình, bây giờ ta cũng không đủ sức để chính thức bảo vệ cô, nhưng nếu cô đến cung điện hoàng gia, thì ta có thể bảo vệ được cô trong bí mật, và sau khi công việc hoàn thành, ta sẽ chấp nhận bất cứ thỉnh cầu nào của cô.
Hãy cầm lệnh bài và đến cung điện trong im lặng.
Libra Valencia E.
Zodarius"
Aries gấp lá thư lại, cô thay một bộ váy ít nổi bật hơn, sau đó chùm một chiếc áo choàng che đi gương mặt, Aries tiến ra ngoài của sổ, cô khó khăn leo xuống khỏi đó, cửa sổ quá cao, Aries bị rơi vào bồn hoa, cô bị gai của hoa hồng quẹt trầy khắp chân, Aries mặc kệ cơn đau, cô quay người lại, một ngọn lửa hiện lên trong tay.
Trước khi đi phải tặng cha một món quà đã chứ.
Aries quay lưng bước đi, cô mỉm cười, dù phía trước có là gì cô cũng không sợ, dù lá thư kia là giả thì đã làm sao, quan trọng là lần này cô đã tự quyết định, cô sẽ không trở thành con rối của cha cô nữa, cô sẽ tự quyết định đời mình.
Căn phòng phía sau lưng bốc cháy ngùn ngụt còn Aries thì nhờ vào sự hỗn loạn, thành công trốn thoát khỏi nơi cầm tù mình gần nửa đời người.