Cập nhật mới

Khác [12 CHÒM SAO] BÁNH TÁO BỌC ĐẠN

[12 Chòm Sao] Bánh Táo Bọc Đạn
CHAP 20: Trở thành con mồi


- Hỏi cái này không phải chứ một tháng hai đứa cãi nhau mấy lần vậy?

Đó là vào một ngày cuối thu chớm đông, sắc trời hoàng hôn chạng vạng như một ánh nến lay lắt sắp tắt.

Phước đi vào quán bar ruột, yên vị bên ly Whiskey thân quen, và chẳng kịp phòng bị gì trước câu hỏi chí mạng của thằng bạn làm trong nghề đọc vị tâm lý khách hàng dưới màu áo bartender đứng ở ngay phía đối diện.

- Ai đồn?

- Tối muộn hôm qua bạn gái mày đến mượn rượu giải sầu chứ cần quái gì ai đồn.

- Em ấy có nói gì với mày không?

- Em nhà mày chỉ ngồi yên một chỗ thôi là bọn tao đã không dám thở mạnh rồi ấy!

Tụi bay không định đóng kịch câm với nhau đấy chứ?

- Tao bao đồng.

Lan bốc đồng.

Thành ra cả hai bất đồng.

Hết.

- Tháng nào cũng đều như vắt tranh vậy không chán à?

- Hỏi câu này không phải phải chứ mày trốn dưới gầm giường nhà người khác đấy à?

Việt hất cằm chỉ vào vị trí bên trái cách Phước hai ghế và phân tích:

- Mày đang giúp em ấy cai rượu.

Hai đứa luôn đi cạnh nhau như hình với bóng.

Việc em ấy đến đây một mình, bầu bạn bên mấy chén Gimlet chỉ sớm hơn hoặc muộn hơn việc cái miệng hóng hớt của thằng Hùng bay đến chỗ tao ca trăm bài như một thì chẳng có gì lạ.

Phước lập tức soạn tin nhắn cho người nào đó trong danh bạ bằng cú pháp capslock đi kèm ba dấu chấm than:

"MÀY CỨ CHỜ ĐẤY!!!"

Xong xuôi anh lại ngẩng đầu lên và nghĩ miết về một chi tiết.

- Nhưng tại sao Lan toàn uống rượu Gimlet?

- Đến một lúc nào đó mày sẽ tự khắc hiểu thôi.

Lan hầu như uống được nhiều loại rượu, nhưng riêng cocktail, "Gimlet" mới là cái tên xuất hiện thường trực trên đầu môi em.

Lan hầu như nhập cuộc được vào mọi cuộc vui, từ đua xe, leo núi, đi săn, bắn cung, boxing, bida...

Rời cuộc chơi em lại hóa thành mỹ nữ an tĩnh.

Ít ai có thể tưởng tượng, ẩn dưới vẻ đẹp hoa hồng nội tâm xương rồng được người người ca thán của em, lại là một linh hồn sa ngã có đam mê với những trò chơi "thử nhân phẩm" như cò quay Nga.

Những chi tiết mà có lẽ nếu không tiếp xúc lâu thì cả đời chẳng ai nhận ra ấy, Phước là người được biết cuối cùng, thậm chí là người nhớ mãi không quên tới cuối đời.

Phước đã có thời gian nghe toàn bộ bartender trong thành phố mình sống lưu truyền câu chuyện về vị khách u sầu sáu năm chỉ uống Gimlet của họ lại là người mình muốn đầu ấp tay gối sau này.

Nhưng phải mất đến hai năm tại ngũ anh mới được nghiền ngẫm ý nghĩa của Gimlet - tại sao ly cocktail ấy được mệnh danh "liều thuốc chữa bệnh*".

Hơn hai năm ròng rã tòng quân khi không một ai dám gọi trò cò quay Nga là "bài kiểm tra nhân phẩm", anh mới vỡ lẽ nó là thú tiêu khiển tiết kiệm thời gian tối ưu khi phải ngồi chung bàn với những kẻ khó ưa.

Anh đã bị qua mặt bởi chính người luôn dành tất cả sự nhẫn nại để nể mặt mình.

*Chú thích: Cocktail Gimlet là thức uống mà các thủy thủ người Anh thường dùng để chống lại bệnh Scorbut (chứng bệnh gây ra do thiếu hụt vitamin C) vào thế kỉ 18 – 19.

Phước cay đắng thừa nhận: "lời hứa chữa lành của mình mãi mãi chỉ dừng lại ở hai chữ đầu mà thôi".

Mẫu số chung của những mối quan hệ từ đầu đã không bền chặt thường là đón nhận kết cục không thể cứu vãn.

Họ không đến với nhau bằng một lời tỏ tình.

Họ chỉ được kết nối nhờ một sự thách thức.

"Chỉ cần em chịu cai rượu và thói hư tật xấu một ngày, anh sẽ làm bất kỳ việc gì em yêu cầu mỗi ngày."

...

...

...

Mọi người luôn đùa rằng As có hai nhược điểm: một là không bao giờ nhớ chuyện thừa thãi.

Hai là gì thì cô ấy cũng quên rồi.

Bấy giờ cô mới vỡ lẽ.

Một người bình sinh cơ trí như cô lại phức tạp hóa chuyện đáng lẽ phải đơn giản hóa.

Đồng hồ quả quýt, cơ bida, đĩa nhạc của cố danh ca Dalida, găng tay lông cừu...

Thử hỏi những thứ đó là mua cho ai cơ chứ?

"Mời dùng."

Không để đôi mắt biết nói kia và những ánh nhìn ăn dưa hóng thị làm đoản mạch suy nghĩ của mình quá lâu, Alain đáp lại sự kỳ vọng của mọi người bằng loạt thao tác pha chế trôi chảy, thái độ hờ hững hoàn toàn như một người dưng.

50 ml rượu Gin , 15 ml sugar syrup, 15 ml nước chanh - ba nguyên liệu chính cho ra một món cocktail không cầu kỳ nhưng đầy đủ vitamin trong vòng một phút.

Một ly cocktail ít ngọt, dậy mùi thảo mộc, dễ uống và không khác biệt nhiều lắm như những ly cocktail cùng công thức được pha chế tại Kim Ngưu.

Phước không biết nên đòi hỏi gì hơn.

Anh cứ tự đánh đố mình trong vòng luẩn quân với mô típ đại loại như "sẽ thế nào nếu trên đời này còn chuyện hi hữu giật gân với tựa đề - hoa mộc lan thời hiện đại sinh tồn ở vùng đất đi săn hoặc bị săn?"

Một ly cocktail chẳng đủ gây say, nhưng Phước lại buột miệng như người không hề tỉnh:

- Tôi tự hỏi anh có bao nhiêu anh chị em, hay chỉ một người chị song sinh chẳng hạn?

Phước ngẩng đầu, anh lại nhìn thấy một bầu trời đêm đen nơi các vì sao vừa vụt tắt, nhìn thấy một thung lũng sâu hoắm nơi ánh sáng của hy vọng không còn rọi vào, hay nhìn thấy một câu đố bí ẩn được Thượng Đế khắc họa qua đôi mắt lạnh lẽo trong bức chân dung về một người thiếu nữ cổ quái mà chưa một ai giải mã được.

Còn Alain Masque lại là một câu đố đáng sợ khác.

Anh ta cứ như một Phương Linh Lan khác bước ra từ trong gương, hoặc là một phiên bản được lập trình sẵn.

Những người bị cuộc sống dạy phải treo sự cảnh giác lên mặt thay vì treo nụ cười, những người mang đôi mắt chẳng biết ngạc nhiên là gì, nhìn nhận mọi thứ một cách vô thưởng vô phạt.

Sợ rằng ngoài chuyện sống chết ra thì trên đời này không có bất cứ chuyện gì có thể làm hai người đó xúc động nổi.

- Tôi biết anh không thể trả lời được.

Nếu không chúng ta đã không ngồi đây với nhau vì một tờ quân lệnh.

Tôi thì chẳng thích bỏ ngỏ vấn đề bằng dấu chấm hỏi.

Thay vào đó, tôi sẽ rất biết ơn nếu nhận được một dấu chấm câu sau từ "có".

Tuyết tan rồi, chúng ta về thôi.

Alain chỉ gật đầu, rồi nhanh nhẹn hộ tống Phước ra ngoài.

Trước khi lên xe, anh đã ngoái đầu lại nhìn nơi này một lần, và anh biết mình sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.

Trong khi Phước và phần lớn mọi người luôn ở quán bar tán gẫu những câu chuyện tầm phào, thì ở đây, họ đang thảo luận về những vấn đề nổi cộm của thế giới.

Những người thuộc về nơi đó bao gồm Alain, họ lớn lên ở những giai đoạn khác với những mối bận tâm khác.

Suốt dọc đường đi, Phước yên lặng một cách ngoan ngoãn.

Anh ấy chỉ ngồi yên cũng suýt đốt thủng cái gương chiếu hậu vì cứ cách một phút lại nhìn chằm chằm vào nó rồi quay đầu đi, đăm chiêu ra điều.

Hẳn là số lượng câu hỏi trong cái đầu nhiều chuyện ấy phải trải dài từ thì quá khứ hoàn thành, đến thì hiện tại tiếp diễn, rồi sang thì tương lai gần.

Trường hợp xấu nhất đối với anh ta là vừa không nhận được đáp án như ý vừa biết mình không có năng lực để điều tra.

Còn trường hợp xấu nhất đối với Alain là chẳng hề tồn tại.

Đó không phải là sự tự tin thái quá, mà đã trở thành một bản năng ăn sâu vào máu.

Trên thực tế mỗi năm, người bà quyền uy vốn đã bận trăm công nghìn việc ở Kim Ngưu vẫn gửi đi hàng chục ca tương tự, cốt khiến con cháu mình nhận ra rằng cả cuộc đời họ sẽ không có kỳ nghỉ nào.

Vận may hay phép màu còn chẳng buồn gọi tên họ nữa, vì họ liên tục thành công từ đời bà sang đời cháu.

Đã từng có vô số gương mặt lăn tăn như Phước bây giờ, nhưng phần lớn họ đều cười vui vẻ ra về đến phút cuối, và tin những cái tên giả họ từng tiếp xúc là người có số an sinh xã hội thật.

Vậy nên nếu thực sự có một biến số hi hữu xuất hiện, thì họa chăng đó là trường hợp Alain Masque bị "ép" phải dùng giọng thật.

- Phước, mau cúi người xuống!!

Tuyết tan là thời điểm hoàn hảo để khai màn thảm kịch.

Một khi loại bỏ được chướng ngại tầm nhìn gây ra bởi điều kiện thời tiết thì đó là ngày đẹp trời để đi săn.

Đến khi Phước hoàn hồn nhận ra tại sao lại có tiếng phanh xe chói tai, những viên đạn găm trên kính chống đạn, cùng với một giọng nói không thể nào xuất hiện ở nơi này... thì họ đều đã trở thành con mồi.

- Alain, rốt cuộc anh là ai?
 
[12 Chòm Sao] Bánh Táo Bọc Đạn
CHAP 21: 533992


Con đường quốc lộ dài hằng hà sa số, xung quanh là một vùng đất heo hút và những dãy nhà cao tầng xuống cấp bỏ hoang.

Sở dĩ con đường này vắng một cách kỳ lạ nhưng thực tế lại cực kỳ dễ hiểu, là vì nó chỉ dẫn đến một cấm địa duy nhất, nơi có tên gọi khác cho "vùng đất của những kẻ đi săn hoặc bị săn"- học viện quân sự Peon Twist.

Ngang nhiên chặn xe người khác xin quá giang một cách thiếu thiện chí thế này, nếu để bất kỳ một học viên nóng tính nào ở Peon Twist biết được, thì có lẽ họ còn tự thẹn không bằng.

- Xuống xe mau, trước khi tao đổi ý.

Tên trông có vẻ là cầm đầu lên tiếng, chĩa nòng súng về khu vực chứa bình xăng kín ngoài xe ô tô.

Một khẩu AK-47 kết hợp với loại đạn cháy có khả năng nướng chín hai người họ.

Việc liều mạng đạp ga để thoát khỏi vòng vây cũng chưa chắc là kế sách hay, nhất là khi có thể chúng đã bố trí vị trí bắn tỉa.

Alain thận trọng kéo thấp cửa kính xe và bắt đầu màn đấu khẩu: - Ngại quá, trên xe không đủ chỗ cho tất cả các người.

Vẫn là tên châm ngòi đứng ra trịch thượng:

- Vậy đổi sang xe của bọn này đi anh tài xế.

Tám người với hai chiếc SUV chuyên dùng khi di chuyển trên cung đường có địa hình khó khăn, bọn chúng không đến để cướp tiền, mà cướp người.

Alain đánh giá sơ bộ rồi tiếp chuyện:

- Nhưng có vẻ đích đến của chúng ta khác nhau đấy.

- Tiếc quá, vậy thì đành tạm biệt anh tài xế ở đây thôi.

Gã côn đồ bịt mặt ngang nhiên giơ súng và sẵn sàng trong tư thế bóp cò.

Nhưng một điều đáng ngạc nhiên hơn thế là hắn lại có vẻ rất tôn trọng lời cảnh cáo của vị khách VIP đang khiến họ tranh giành.

- Làm gì vậy!

Người này là vệ sĩ đến từ học viện quân sự.

Các anh rút lui hết đi.

Tôi sẽ quay lại trong thời gian gần nhất.

- Nhưng luật bất thành văn khi làm việc của ngài ấy là không cho phép chúng tôi trở về tay không thưa cậu.

Mạnh miệng là thế, tuy nhiên đôi mắt chẳng biết nói dối của phía địch lại lộ rõ sự nao núng dè chừng.

Việc ra tay với người của học viện quân sự hoàn toàn không nằm trong sức cáng đáng của chúng.

Tương tự, Alain cũng không cáng đáng được việc dù đánh trả được bọn chúng ngay trên sân nhà nhưng phải đối mặt với xấp báo cáo viết tay.

Trái lại Alain lại táo bạo "thuận nước đẩy thuyền", để xem tại sao cái vận đào hoa của thái tử lại có sức hút lan ra tận nước ngoài.

- Anh Philbert, với tư cách là một quân nhân tôi và anh đều hiểu việc không làm tròn chức trách khi chấp hành nhiệm vụ có hậu quả gì.

Anh cũng giống như danh dự của tôi vậy.

- Đã vậy thì đưa cái danh dự đó đi cùng bọn này đi.

Gã cầm đầu hất hàm với sự mất kiên nhẫn.

Đồng đội ăn ý của hắn lập tức bao vây xe quân cảnh, dùng vũ lực áp giải họ xuống xe.

Philbert được đặc cách cho tận bốn người bịt mặt tháp tùng, trông anh ta giống một nhân vật sừng sỏ có đàn em bảo kê.

Alain thì nhận đãi ngộ đặc biệt hơn, chúng còng tay anh lại và dí khẩu súng kè kè sau lưng.

Điều này đã vô tình dấy lên những hồi ức không mấy đẹp đẽ gì từ quá khứ xa xưa, thời điểm Alain từng phải chịu quản chế, thậm chí là dẫn độ.

- Các anh có món đồ chơi trông hơi trái ngược với thái độ tiếp khách của mình quá đấy.

Tên đi tiên phong cười giả lả: - Phải cảm ơn phát minh thú vị của cậu thái tử đây.

Còng tay này có một điểm chết người hơn đồ chơi của bọn cớm - nếu mày không nhập đúng mật mã số hóa của nó thì chỉ có nước chặt tay mới sống thôi.

Vậy nên đừng dại mà táy máy nhé anh vệ sĩ.

Alain đã luôn chuẩn bị tâm lý cho thời khắc này, nhưng chưa bao giờ ngờ ở trong một tình huống như thế.

Trí tưởng tượng thực sự sẽ mang ta tới những nơi mà hiện thực không thể đuổi kịp, tỉ như nếu Phương Linh Lan có nhiều hơn một thân phận, thì lý gì Hứa Hoàng Phước không có?

Mọi manh mối rẽ sang một hướng hoàn toàn hiểm hóc như cách hai đoàn xe SUV tức tốc lăn bánh và rẽ sang một khúc ngoặt.

Địa hình ở vương quốc Sư Tử vuông vắn như một bàn cờ, các lộ trình trọng yếu đều được phân bố chính xác theo bốn hướng đông tây nam bắc.

Và trên con đường quốc lộ trứ danh hiện tại có lưu truyền một câu nói bất hủ.

"Con đường thẳng khó đi nhất ở vương quốc Sư Tử là đường dẫn đến học viện Peon Twist.

Nếu rẽ về bên phải, bạn đã bỏ lỡ vinh quang.

Nhưng rẽ sang bên trái, bạn thuộc về bầu trời."

Đường bên phải đưa họ về cuộc sống bình thường trong chốn đô thị phồn hoa.

Còn đường bên trái - lại dẫn tới sân bay.

Alain hạ cửa kính xe xuống một nửa, rồi lại kéo lên trong tích tắc.

Trước khi dây thần kinh của tay cầm lái ngồi cạnh mình quấn được một vòng quanh trái đất, thì chiếc xe đằng sau đã nổ tan tành.

- Enforcer, hắn ta ném lựu đạn!

- Philbert, cắn chặt răng vào đi.

Hai thông điệp đột xuất được truyền đi với tốc độ âm thanh ngang nhau, rồi kết thúc dữ dội trong một tiếng cướp phanh xe điên nhất trong lịch sử.

Lũ sói con này chắc chẳng ngờ được tên đầu đàn lại bị siết cổ ngất thẳng trong chiếc còng tay mà bọn chúng đã thần thánh hóa.

Năm trên tám, còn lại ba.

Ba con cá trê vừa đạp cửa xe chuẩn bị lọt lưới.

Một con đứng lại câu giờ, ra hiệu cho hai con cùng bầy áp giải mục tiêu trốn trước.

Hắn thức thời giơ súng lên để kết thúc cuộc đi săn đầy biến động này.

- Nếu truy ngược nguồn của khẩu súng mày đang cầm, thì việc tìm ra băng đảng của mày cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Mặc dù mới đầu tao cũng có chút tò mò đấy, nhưng kẻ cử chúng mày đến đây chắc cũng tính trước việc một cái xác rất giỏi giữ bí mật.

Khẩu súng đó không thể tiễn Alain về địa ngục.

Philbert đã khóa con đường đó trước rồi.

Từ phía sau, tiếng đấm đá túi bụi hòa cùng âm thanh gãy xương rợn người, như khúc dạo đầu của một trận chiến không cân sức.

Thường thì "hai đánh một không chột cũng què", nhưng kết luận đấy liệu còn áp dụng được trong tình huống khi cái "một" này mang sức mạnh của một tiểu đội?

Một đòn Shuto nhằm vào động mạch cảnh người đứng bên trái, kẻ địch mất khả năng phản kháng vì phản xạ thần kinh phế vị.

Thêm một đòn Hammer Fist nhằm vào xương ức của gã đứng bên phải, kết hợp động tác húc gối gây mất thăng bằng, một loạt đòn hiểm gây đủ chấn thương từ gãy xương đến đứt dây chằng.

Nói một cách công tâm, nếu ngày trước anh ấy đánh nghiêm túc trong phòng tập boxing thì Lahire khi đó cũng phải chống nạng.

- Tao có một câu đố vui không thưởng này, mày nghĩ Philbert hiếu chiến trước mặt chúng ta - là thành phẩm của hai năm huấn luyện tại ngũ, hay là một cỗ máy được đào tạo ra từ những chương trình vô nhân đạo của chúng mày?

Chưa kịp để lời nói nguội đi, Alain lao tới như hổ vồ mồi hòng cướp khẩu súng khỏi tay địch, thừa thắng dùng chân siết cổ đối phương thông qua đòn khóa tam giác.

Không lâu sau Philbert toan can thiệp thì mọi sự đều ngã ngũ.

- Em không sao chứ?

- Mật mã là gì?

- Sao?

- Mật mã để giải thoát đứa con chất xám của ngài là gì vậy, hỡi nhà phát minh thiên tài?

Nếu biết trước rằng có một ngày hai chữ "hối hận" được đánh vần từ hai lần đổ máu, thì Phillbert đã xé đi công thức của mình từ khi còn du học rồi.

Lần thứ nhất diễn ra chỉ cách sau đó ít phút, kẻ cầm súng, trong cơn hấp hối bỗng vùng lên sự phản kháng điên loạn.

Gã bất ngờ bật dậy như bóng ma tận trung, tay lăm lăm một lưỡi dao găm sắc bén.

Đường dao lao tới vun vút, xé toạc lằn ranh sinh tử, hệt như một tiếng chuông báo động rằng ngay dưới chân họ, ngoài lớp tuyết giá buốt phủ trên mặt im lìm, là một cánh cổng chực chờ dẫn thẳng lên thiên đường mở ra cho kẻ sa chân.

Tuy nhiên nếu so về độ liều, kiếp sau của gã vẫn phải xách dép chạy theo Alain một quãng đường dài.

Bàn tay trần của Alain tóm gọn lưỡi dao, dù ngoan cố hay giằng co điên loạn thì lưỡi dao này cũng không vượt qua bức tường trái tim đã được niêm phong bằng ý chí duy trì cái mạng dai này.

Bản phán quyết chính thức giáng xuống đầu gã vô danh, đúng như dự báo đanh thép từ miệng Alain "một cái xác rất giỏi giữ bí mật".

Philbert hoảng hốt đến mức tháo phăng cà vạt để cầm máu cho Alain, bàn tay vừa run vừa chật vật không ngừng.

Anh định nói gì đó trong tâm trạng day dứt, nhưng lời nói không kịp khớp với đôi môi cũng đang run bấn loạn.

Alain chấm dứt sự hỗn loạn ấy bằng giọng điệu châm biếm dứt điểm:

- Nếu anh chịu đọc mật mã sớm hoặc tìm cách ra hiệu cho tôi biết từ đầu thì chúng ta đã khỏi tổn thất hai triệu cho một chiếc cà vạt mới.

- 533992.

Lần này, cả hai người đều ngỡ ngàng không nói thành lời.

Con số kia sinh ra từ một bí mật chấn động thức dậy sau giấc ngủ đông, chứ không phải một dãy số bừa đọc thuận miệng cho có; đó là mệnh đề sẽ bám xuyên suốt dòng chảy thời gian và số phận, mỗi một người giải đề giờ đây sẽ trở thành mảnh ghép của một bức tranh lớn mang tên "sự thật".

Nhưng mấu chốt chính khiến đôi bên đều không thốt nên lời, lại chính là khi máu từ bả vai Alain bắn vào cổ Philbert, Alain đã ngã vào vòng tay Philbert trong tình trạng hết sức nguy kịch.

Viên đạn bắn tỉa đã bắn xuyên qua bả vai cô ấy.

Bố trí cả đội bắn tỉa... anh rốt cuộc đã chọc vào ai?

Và anh... chính xác là ai?
 
Back
Top Bottom